Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 256 bài ] 

Thiên tài cuồng phi - Băng Y Khả Khả

 
Có bài mới 28.06.2015, 12:26
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 5
Thành viên cấp 5
 
Ngày tham gia: 01.06.2015, 21:14
Bài viết: 232
Được thanks: 3862 lần
Điểm: 23.83
Có bài mới Re: [Xuyên không - Dị thế] Thiên tài cuồng phi - Băng Y Khả Khả - Điểm: 32

Chương 35: mỗ yêu nghiệt đến rồi.

edit: aries mai.

“Xin hỏi Thanh Long đại nhân sao ngài lại đến đây?” Hiên Viên Chiến ôm quyền, mặt lộ vẻ kính sắc, dù hắn có là cửu ngũ chí tôn cũng không dám ở trước mặt khí thế cường đại của Thanh Long làm hành động lỗ mãng, chính là bày ra ngôn ngữ thành kính, dùng kính ngữ tôn trọng.

Trong nội viện hoàng cung, tất cả mọi người đều dùng ánh mắt ngưỡng mộ nhìn Hiên Viên Chiến. Bệ hạ gọi nó là Thanh Long? Chẳng lẽ bệ hạ quen biết nó sao? Cũng đúng, chỉ có đế vương như bệ hạ với có thể quen biết với Huyền thú có thực lực cường đại như thế.

“Ngươi hỏi ta vì sao tới sao?” Thanh Long nghe Hiên Viên hỏi, thấp con ngươi, trong mắt ngập tràn sự mỉa mai, Xuỳ ~~ cười ra tiếng: “Cũng chỉ là một hoàng đế nho nhỏ mà thôi, có tư cách gì hỏi ta?”

Sắc mặt Hiên Viên Chiến thay đổi, một lúc sau một hồi ánh sáng màu xanh xuyên qua mây đen chiếu vào thân thể cao lớn của Thanh Long,

Được bao bọc trong ánh sáng màu xanh, thân hình Thanh Long dần dần có sự thay đổi. Hào quang chậm rãi tan đi, ở chỗ lúc nãy Thanh Long đứng được thay thế bằng một vị thiếu niên áo xanh. Chỉ thấy thân hình thiếu niên gầy yếu, gương mặt như em bé, da thịt tựa như như đứa trẻ non mềm sáng bóng, đôi mắt thanh tịnh sáng ngời nhìn về bốn phía cuối cùng dừng ở chỗ Dạ Nhược Ly, khoé môi nở nụ cười như ánh mặt trời rực rỡ vô cùng chói mắt.

Mọi người sợ hãi thán phục, thật là một thiếu niên đáng yêu, căn bản cùng với Thanh Long khí thế hùng vĩ kia hoàn toàn khác biệt a.

Thanh Long cất bước đi, mây đen cũng bị ánh mặt trời xua tan, lộ ra bầu trời tinh khiết.

“Thanh Long đại nhân…” Hiên Viên Chiến ngạc nhiên mở to hai mắt, chẳng thể ngờ đường đường là Thanh Long lại có dáng vẻ thiếu niên non nớt như thế.

“Ngươi là người đầu tiên gọi ta là đại nhân cũng là người đầu tiên cung kính với ta như vậy,” con mắt Thanh Long ẩn chứa thuỷ quang, ngậm lấy ngón tay nói ra: “Cho nên bổn đại nhân từ bi nói cho ngươi biết, bổn đại nhân đến đây đơn giản là vì chủ nhân bổn đại nhân mà tới.’

“Chủ nhân…Thanh Long đại nhân?” Một lần nữa Hiên Viên Chiến ngây ngẩn cả người, chẳng lẽ đã có người thu phục được Thanh Long rồi? Không biết là thần thánh phương nào mới có thể thu phục được Thanh Long cường đại như thế.

“….., nàng chính là chủ nhân bổn đại nhân!”

Men theo ngón tay của Thanh Long, bọn người Hiên Viên Chiến nhìn thấy Dạ Nhược Ly.

Cái này…cái này có nhầm không vây? Thanh Long là của nàng ta? Không, không có khả năng, nhất định là nghĩ sai rồi, một nữ tử sao có thể có khí vương giả?

Kỳ thực là Hiên Viên Chiến chính thức hiểu lầm, khí vương giả không đại biểu cho người làm đế vương mà là đại lục Chí tôn. Xuyên không đến đây, Dạ Nhược Ly nguyên là gia chủ tiền nhiệm của Dạ gia, thanh danh sớm đã truyền xa đại lục.

Thanh Long nhớ mang máng, năm đó nàng mới chỉ là tiểu hài tử tám tuổi lại đưa tay ra với một thân trọng thương như nó. Nàng nói, một ngày kia nàng chắc chắn trên hàng đại lục đỉnh phong, trở thành Chí tôn, tiếp nhận sự sùng bái của mọi người, nếu nó đi theo nàng vĩnh viễn sẽ không hối hận…

Trước mặt tiểu hài tử mới có tám tuổi nhưng trên người nàng nó cảm nhận được khí phách vương giả, không khỏi tin tưởng vào lời nói của nàng, từ đó về sau trở thành tuỳ tùng của nàng, bất kể kiếp trước hay kiếp này chủ nhân ở đâu Thanh Long nó nhất định ở chỗ đó.

Hiên Viên Triệt ngắm nhìn Thanh Long, lại nhìn về phía Dạ Nhược Ly, trong mắt loé sáng.

Nếu hắn có được Dạ Nhược Ly há chẳng phải có thêm một Thanh Long? Lúc đó hắn có thể mượn thực lực của Thanh Long thống nhất bốn nước, dù nàng có ưu tú hơn nữa cũng chỉ là nữ tử, hắn không tin hắn đường đường là thái tử Hiên Viên quốc lại không có được nữ nhân này trong tay.

“Dạ Nhược Ly, Thanh Long là của ngươi?” Hiên Viên Chiến nắm chặt hai tay, trong nội tâm vô cùng không cam lòng, ở trong lòng hắn nữ nhân chính là vật phẩm của nam nhân, dựa vào cái gì mà có thể làm cho Thanh Long phục tùng?

“Hiên Viên Chiến, mong ngươi hiểu rõ thân phận của mình, ngươi cho rằng ngươi có tư cách gì chất vấn ta?” Dạ Nhược Ly cất bước tiến tới, khuôn mặt cuồng ngạo: “Hôm nay ta tới đâu, là nói cho ngươi biết, Dạ Nhược Ly ta sẽ không nhường nhịn ai cả, ai dám trêu vào Dạ gia đừng trách ta đại khai sát giới!”

Bàn tay vươn ra, đẩy Hiên Viên Chiến ngã xuống đất, phủi tay quay người nói: “Thanh Long, Gia Nhi, Nguyệt, chúng ta đi!”

“Bệ hạ, bệ hạ, ngươi không sao chứ?”

Mọi người rốt cuộc cũng hồi phục tinh thần, vội vàng chạy đến chỗ Hiên Viên Chiến, khuôn mặt không che giấu sự lo lắng.

Từ chỗ ngã Hiên Viên Chiến bò dậy, nhìn bóng lưng Dạ Nhược Ly hận nghiến răng nghiến lợi nhưng cũng không có lá gan ngăn cản. Trong phút chốc, Hiên Viên Chiến tựa như già đi mười tuổi bắt đầu thấy hối hận vì những việc mình đã làm.

Đáng tiếc, hối hận thì đã muộn…

“Tiểu thư, sao lại không giết Hiên Viên Chiến?” Ra ngoài hoàng cung, Gia Nhi nhàm chán nghịch tóc, đôi mắt trong suốt lộ tia nghi hoặc.

“Tạm thời hắn chưa chết được,” Dạ Nhược Ly lạnh lùng cười, trong mắt hàn quang bắn ra: “Chuyện này ta đều có chủ trương, bây giờ chúng ta xem kịch vui là được, trận đầu trò hay, sau đó sẽ trình diễn, hơn nữa ta còn cần Hiên Viên Chiến truyền tin cho gia tộc Bắc Ảnh, ít ngày nữa Dạ Nhược Ly ta sẽ giết đến tận Bắc Sơn.”

Gia Nhi vẫn lộ vẻ khó hiểu, chợt phát hiện không thấy bóng dáng của Thanh Long, trừng mắt nhìn: “Tiểu thư, tên Thanh Long kia đâu rồi?”

“Ta để hắn đi làm việc rồi…” Dạ Nhược Ly thấp con ngươi, che đi hàn ý, thản nhiên nói.

Gia Nhi hơi sững sờ, liên tưởng tới lúc nãy Dạ Nhược Ly có nói sẽ có trò hay tựa hồ như hiểu được chuyện gì đó…

“Tỷ, người trở về rồi hả?”

Đi vào cửa trước nhà, một vật mềm mại nho nhỏ bổ nhào vào người Dạ Nhược Ly, hai tay ôm lấy chân nàng, nâng đầu lên, hai mắt cong lên, khuôn mặt nhỏ nhắn vô cùng đáng yêu tràn đầy vui vẻ: “Tỷ tỷ, hoan nghênh trở về.”

Dạ Nhược Ly hạ người xuống, nhẹ xoa đầu Bắc Ảnh Phong, lộ vẻ sủng nịnh cười: “Tiểu Phong, mẫu thân đâu?”

Vừa dứt lời, Lam Hinh cất bước đi tới. trên mặt có chút u buồn, há hốc miệng, bộ dạng muốn nói lại thôi.

Dạ Nhược Ly ôm lấy thân thể mềm mại của Bắc Ảnh Phong đứng người lên, ánh mắt nhìn vào Lam Hinh: “Mẫu thân, có chuyện gì sao?”

“Tiểu Ly nhi, con không thấy tiểu Phong nhi rất quái lạ sao?” Lam Hinh thở dài, vô cùng lo lắng: “Nào có đứa trẻ nào một tuổi đã biết nói nguyên câu? Bây giờ mới có hai tuổi nhưng lại lớn nhanh như thế nhưng đứa trẻ bốn năm tuổi, tâm trí có thể so với hài tử tám chín tuổi.”

Trong lòng Gia Nhi cười trộm, ngày nào tiểu thư cũng cho thiếu gia tắm dược, đem đan dược quý hiếm làm quà ăn vặt, thiếu gia có thể bình thường mới là lạ, có một tiểu thư biến thái như thế nàng là người bên cạnh cũng không thể hiểu được, hơn nữa nàng cũng sẽ không nói với phu nhân thiếu gia đã bắt đầu tu luyện huyền khí, nếu không phu nhân sẽ bị làm choáng váng cũng không hay.

Mà trên đời này, trừ thiếu gia còn ai có đãi ngộ ưu việt như vậy?

“Đệ đệ Dạ Nhược Ly con đương nhiên không thể bình thường được.” Trong mắt Dạ Nhược Ly có ý cười nhìn bé trai trong lồng ngực, nhẹ nhàng nói: “Với tư cách là đệ đệ con nên hưởng thụ tất cả đãi ngộ tốt nhất, bất kể hắn muốn cái gì con sẽ vì hắn mà đoạt lấy, cho dù thứ hắn muốn là toàn thiên hạ.”

“Tỷ, Phong nhi mới không cần thiên hạ.” Bắc Ảnh Phong cong môi nộn phấn, ngẩng đầu nhìn Dạ Nhược Ly: “Phong nhi chỉ cần tỷ tỷ, mẫu thân, còn có cả phụ thân là đủ rồi, hơn nữa, Phong nhi  lớn nhanh như vậy cũng không có gì là không tốt, đến lúc đó có thể giúp tỷ tỷ đánh người xấu, từ trong tay người xấu cứu phụ thân trở về.”

Tiểu Phong nhi phẫn nộ nắm bàn tay nhỏ, bộ dạng vô cùng khả ái khiến người khác không khỏi PHỐC cười thành tiếng, Lam Hinh chợt hiểu mình lo lắng quá nhiều rồi.

Trong giây lát, Lam Hinh chợt nhớ ra chuyện gì đó, mở miệng vội nói: “Đúng rồi, tiểu Ly nhi, Nam Vương đến rồi, đang ở trong sân, con có muốn đi gặp hắn không?”

“Cung Vô Y? Cái tên yêu nghiệt này sao lại đến Hiên Viên quốc chứ?” Dạ Nhược Ly sững sờ, có chút nhíu lông mày: “Không cần, Gia Nhi, giúp ta chuẩn bị nước nóng, đi hoàng cung một chuyến phải  tẩy sạch vi khuẩn nhiễm trên người xuống đã.”



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     

Có bài mới 28.06.2015, 22:43
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 5
Thành viên cấp 5
 
Ngày tham gia: 01.06.2015, 21:14
Bài viết: 232
Được thanks: 3862 lần
Điểm: 23.83
Có bài mới Re: [Xuyên không - Dị thế] Thiên tài cuồng phi - Băng Y Khả Khả - Điểm: 30

Chương 36: ta sẽ chịu trách nhiệm với ngươi.

edit: aries mai.

Trong căn phòng thanh nhã truyền tới một mùi thuốc nhàn nhạt, Dạ Nhược Ly chậm rãi cởi quần áo, cất bước tiến về phía thùng gỗ, nhấc chân bước vào thùng nước xanh đen, theo cử động của nàng mặt nước tầng tầng rung động, làn khói mờ mịt che đi da thịt trắng như tuyết.

Nhưng cơ thể ấy lại có chút khuyết điểm là do trên người nàng có mấy vết sẹo mờ nhạt, đó là vết nhơ của nàng. Đầu ngón tay lành lạnh khẽ chạm vào vết sẹo, Dạ Nhược ly khẽ cười, với thực lực hiện giờ xoá mấy vết sẹo này rất dễ dàng nhưng nàng không làm vậy bởi vì những vết sẹo này sẽ không làm nàng quên sự việc tám năm trước(*) khi chịu sự sỉ nhục này.

(*) 8 năm trước chị ấy bị Vân Tâm Vũ đánh, ai còn nhớ không?

Vân gia! Vân Tâm Vũ! Ta để các ngươi tiêu dao một thời gian ngắn nữa, lúc đó ta sẽ cho các ngươi nếm thử cảm giác từ trên cao rớt xuống.

Đột nhiên, thần sắc Dạ Nhược Ly lạnh lẽo, lạnh giọng nói: “Là ai ở trên đó? Ra đây!”

“Ha ha, ba năm không gặp, thực lực của ngươi tăng lên rất nhiều, ngay cả khí tức của bổn vương cũng phát hiện được.”

Tiếp theo là một bóng dáng đỏ như lửa xinh đẹp từ trên xà nhà nhảy xuống.

Nam tử dung mạo cực kì tuấn mỹ, trường bào màu đỏ chót làm hắn càng giống yêu nghiệt, một đầu tóc đen như mực tuỳ ý rơi ở phía sau, bên hông đeo một thanh kiếm, tên yêu nghiệt này dường như rất thích màu đỏ nên ngay cả chuôi kiếm cũng buộc một sợi dây thừng màu đỏ.

Ánh mắt nam tử nhìn về lưng Dạ Nhược Ly, con mắt phượng trầm xuống: “Vết thương trên người ngươi là do Vân gia sao?”

Dạ Nhược Ly có chút chột dạ, môi mỏng khẽ mím, cười khan một tiếng: “Vương gia, chuyện này hình như không liên quan đến ngươi, hơn nữa ngươi đường đường là Nam Vương gia của Ly Phong quốc lại có sở thích nhìn lén nữ tử tắm rửa hay sao? Ta đúng là không nhìn ra Vương gia lại có sở thích như vậy.”

“Nữ nhân!” khuôn mặt tuấn mỹ của Cung Vô Y tối sầm, mắt phượng nhắm lại, nắm chặt quyền, cả giận nói: “Ngươi đem bổn vương nói thành có sở thích nhìn lén? Bổn vương bất quá chỉ tới tìm ngươi mà thôi, ai biết ngươi tắm rửa ở đây?”

“Tìm ta sao không đi cửa chính, mà lại đi trên xà nhà thế?”

Dạ Nhược Ly trợn trắng mắt, cho dù muốn kiếm cớ cũng nên kiếm lý do thích hợp một chút, lý do ngu ngốc như vậy mà hắn cũng nói ra.

“Ta…” Nhất thời Cung Vô Y không biết nên giải thích thế nào bởi vì Dạ Nhược Ly nói đúng sự thật, xác thực hắn đi trên xà nhà mà xuống nhưng không biết nàng đang tắm là thật. Chỉ là thấy mặt khác của Dạ Nhược Ly hắn cũng không thể đâm mù mắt mình được.

“Tiểu Dạ,” đột nhiên Cung Vô Y nở nụ cười ranh mãnh, mắt phượng cũng đầy ý cười: “Bổn vương đã nhìn thấy cái không nên thấy thì tất nhiên bổn vương sẽ chịu trách nhiệm với ngươi.”

Khoé môi Dạ Nhược Ly co rút liên tục, chợt nhớ lời ghi trong sách cổ, hơi đồng tình nhìn về phía Cung Vô Y: “Vương gia, ngươi muốn dùng ta làm lá chắn sao? Kỳ thật ngươi không cần lo lắng tuy ngươi đoàn tụ(*) nhưng cũng không có chuyện gì, ngươi có thể can đảm theo đuổi người ngươi thích, không cần để ý đến ánh mắt của người khác.”

(*): chỗ này t/g ghi đồng tính nhưng ta nghĩ đây là cổ đại nên sửa thành đoàn tụ.

“Đoàn tụ? Ngươi nói bổn vương là đàn ông bình thường thế này là đoàn tụ?” Trán Cung Vô Y nổi lên ba hắc tuyến, tay nắm chặt thành quyền, nghiến răng nghiến lợi nhìn Dạ Nhược Ly.

“Không phải đoàn tụ? Chẳng lẽ ngươi bất lực?”

“Dạ Nhược Ly!” Mặt Cung Vô Y đã đen đến mức không thể đen thêm, tốn rất nhiều hơi sức mới nói: “Bổn vương có bất lực hay không, ngươi thử xem chẳng phải sẽ biết hay sao?”

Dạ Nhược Ly nhìn khuôn mặt đen như đáy nồi của Cung Vô Y biết rõ hắn vô cùng tức giận, dù sao là đàn ông bình thường sao có thể chấp nhận để người khác nói bị bất lực? Bởi vì cả đời Cung Vô Y không hề có bất kì nữ nhân nào cũng không thể trách đời sau nghĩ ngợi lung tung được.

“Bất quá cũng là nhìn thôi, cũng không cần ngươi chịu trách nhiệm, hơn nữa…” Dạ Nhược Ly nhìn khuôn mặt thờ ơ của Cung Vô Y, cuối cùng không thể nhịn được nữa quát lên: ‘Ngươi muốn đứng đó ngây ngốc tới khi nào? Còn không mau ra ngoài cho ta!”

Nghe vậy, Cung Vô Y mới kịp phản ứng, vừa rồi bản thân có vẻ đã nhìn qua toàn bộ thân thể Dạ Nhược Ly. Mặc dù hơn nửa người đều ngâm trong nước cũng không thấy rõ nhưng vẫn thấy được sắc xuân mập mờ, hắn vẫn là lần đầu nhìn thấy….

“Khục khục,” Cung Vô Y ho khan hai tiếng, xấu hổ ngoảnh mặt đi, sau đó nở nụ cười như không: “Bổn vương có thể không chịu trách nhiệm,bất quá tiểu Dạ nhi ngươi phải chịu trách nhiệm với bổn vương,  ai bảo Tiểu Dạ nhi lại để bổn vương thấy được thứ không nên thấy, chẳng lẽ tiểu Dạ nhi không chịu trách nhiệm sao?”

Dạ Nhược Ly trừng lớn hai mắt, bị nhìn thấy là nàng, cuối cùng nàng lại là người chịu trách nhiệm? Cái này…Đây là đạo lý kiểu gì vậy?

“Ha ha.” Nhìn thấy Dạ Nhược Ly ngạc nhiên, tâm tình của Cung Vô Y thật tốt, ngửa đầu cười to hai tiếng đi nhanh về phía cửa sổ, nếu đi bằng cửa chính nhất định sẽ gặp Gia Nhi.

Ồ, kia không phải là Nam vương sao? Sao lại đi ra từ phòng tiểu thư? Gia Nhi khó hiểu gãi gãi đầu, đẩy cửa vào, nhìn về thân thể ngâm trong nước của Dạ Nhược Ly, hỏi: “Tiểu thư, Nam vương sao lại ở trong này đi ra?’

“Hắn nhầm đường mà thôi.” Dạ Nhược Ly trả lời thờ ơ.

“Đi…Đi nhầm đường?” Khoé miệng Gia Nhi co giật, im lặng nhìn tiểu thư nhà mình, ánh mắt như nhìn một người ngu ngốc. Tiểu thư, người có thể tìm lý do hợp lý hơn được không? Đi nhầm đường? Có quỷ mới tin, chẳng lẽ tiểu thư và Nam vương có gian tình? Bằng không sao Nam vương lại từ đây đi ra?

Trong lúc Gia Nhi vẫn đang mơ màng, âm thanh nhàn nhạt của Dạ Nhược Ly truyền tới: “Gia Nhi, giúp tat hay quần áo, ta muốn tới Ám Dạ các một chuyến.”

Nghe thấy lời nói của Dạ Nhược Ly, Gia Nhi hồi phục tinh thần, nói: “Vâng, tiểu thư.”

Dưới ánh trăng, cảnh đêm trở nên mông lung, ảm đạm, hai bóng dáng lặng lẽ rời khỏi Dạ gia cũng không có ai biết.

Lần này, Dạ Nhược Ly chỉ mang theo Dạ Băng Nguyệt đi Ám Dạ các, Gia Nhi như hình với bóng bị nàng cho ở nhà để chăm sóc Bắc Ảnh Phong, mặc dù Gia Nhi rất muốn đi với Dạ Nhược Ly nhưng vẫn phục tùng mệnh lệnh của nàng ở lại.

Gió đêm thổi qua, cành lá rung rung, tựa như tiếng kêu trầm thấp, trong đêm yên tĩnh trở nên rõ ràng.

“Nguyệt.” Dạ Nhược Ly đột nhiên nói, gọi Băng Nguyệt một tiếng, bước chân dừng lại, đón gió mà đứng, gió thổi làm bay tóc đen, mà sắc mặt của nàng lại mang tia rét lạnh: “Các hạ, đi theo chúng ta đã lâu như vậy cũng đến lúc hiện thân rồi chứ?”

Nghe vậy, Dạ Băng Nguyệt cả kinh, có người đi theo nhưng nàng thậm chí còn không biết, như vậy thực lực của người này ít nhất phải trên nàng.

“Ha ha,” một tiếng cười to vang vọng cả trời đêm, lúc âm thanh vừa dứt thì một bóng đen phía sau lướt đến dừng trước mặt Dạ Nhược ly, con ngươi như rắn độc nhìn Dạ Nhược Ly: “Ta biết rõ ngươi có Thanh Long, nhưng lúc này Thanh Long lại không có ở bên cạnh ngươi, về phần nha hoàn bên cạnh ngươi… có thể đối phó với võ giả, nhưng với ta mà nói, nàng ta chỉ là rác rưởi, cho nên ngày này năm sau chính là ngày giỗ của ngươi!”

Thiên Huyền sư đỉnh phong? Trong nháy mắt lúc Hắc y nhân hiện thân Dạ Nhược Ly liền nhìn ra thực lực của hắn.

“Ngươi chính là người trợ giúp sau lưng Hiên Viên Bình? Chẳng biết lý do gì khiến ngươi muốn giết ta?”

“Sự xuất hiện của ngươi phá hỏng kế hoạch của chúng ta vì vậy người cần phải ch ết!” Hắc y nhân đột nhiên lộ tia ngoan lệ, giơ kiếm trong tay, hướng về phía Dạ Nhược Ly, trong mắt xoẹt qua tia tàn nhẫn, bất kì ai làm hỏng kế hoạch của bọn hắn đều có một kết cục đó chính là, chết!

Nhưng đối mặt với thanh kiếm của hắc y nhân, sắc mặt Dạ Nhược Ly cũng không đổi tựa như mũi kiếm kia không phải chỉ về phía nàng.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     
Có bài mới 29.06.2015, 22:51
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 5
Thành viên cấp 5
 
Ngày tham gia: 01.06.2015, 21:14
Bài viết: 232
Được thanks: 3862 lần
Điểm: 23.83
Có bài mới Re: [Xuyên không - Dị thế] Thiên tài cuồng phi - Băng Y Khả Khả - Điểm: 25
Chương 37: Dạ Nhược Ly ra tay.


edit: aries mai.


“Chủ tử, thân hình Dạ Băng Nguyệt loé lên đứng trước mặt Dạ Nhược Ly, gương mặt lạnh như băng ngưng trọng, thần sắc cảnh giác nhìn chằm chằm vào hắc y nhân.

“Nguyệt.” ngón tay nhẹ nhàng đặt trên vai Dạ Nguyệt Băng, Dạ Nhược Ly chậm rãi tiến tới nhẹ ngẩng đầu, con mắt như trời đêm nhìn thẳng hắc y nhân, môi mỏng hé mở: “Ngươi không phải đối thủ của hắn, lui ra đi, để ta đối phó.”

“Chủ tử?” Dạ Băng Nguyệt kinh ngạc nhìn bóng lưng Dạ Nhược Ly, trong mắt lộ vẻ sùng bái. Chủ tử muốn tự mình động thủ sao? Đã rất lâu rồi nàng chưa thấy chủ tử chiến đấu, quả thật là cơ hội lớn…

“Hừ,” hắc y nhân khinh thường hừ lạnh một tiếng, trong mắt hiện ra sự trào phúng: “Một xú nha đầu miệng còn hôi sữa mà cũng dám đấu với ta? Bây giờ ta sẽ cho ngươi biết người phạm sai lầm rồi và tất nhiên ngươi phải dùng cái chết để chuộc lại sai lầm này!”

Kiếm trong tay hắc y nhân tản ra khí lạnh, đâm thẳng tới yết hầu Dạ Nhược Ly, lúc mũi kiếm sắp đâm thẳng tới môi của y nở nụ cười tàn nhẫn.

Khi nhìn thấy hành động của Dạ Nhược Ly, y không khỏi cười lạnh một tiếng, trong nội tâm vô cùng khinh thường. Thật ngu ngốc, lại muốn đấu với y? Cũng không nhìn thử xem bản thân mình có bao nhiêu thực lực, mặc dù Dạ Nhược Ly phát hiện ra hành tung của y làm y rất ngạc nhiên nhưng dù sao nàng cũng chỉ là thiếu nữ, tuổi còn nhỏ như vậy, trừ phi nàng ta là thiên tài trong các thiên tài, nếu không người trẻ tuổi như vậy sao có thể là đối thủ của hắn?

Bỗng nhiên nụ cười hắc y nhân cứng đơ, trợn mắt há hốc nhìn dung nhan tuyệt sắc trước mặt.

“Điều này….Điều này sao có thể xảy ra?”

Mũi kiếm sắp đâm vào yết hầu Dạ Nhược Ly bị nàng nắm trong tay, phảng phất như giữ rất chặt không thể cử động được.

Con mắt hơi giương lên, thừa dịp hắc y nhân chưa kịp hoàn hồn Dạ Nhược Ly duỗi chân đạp y một cước, một cước này dùng toàn bộ sức lực làm tên hắc y nhân kia bay ra ngoài, hung hăng ngã vào mặt tường, “Phốc phốc” một tiếng, phun ra ngụm máu tươi, cả người co quắp lại.

“Cờ rắc…!”

Một chân dẫm nát ngực, y nghe thấy tiếng xương cốt vỡ vụn, trong miệng không ngừng phun máu tươi, giọng nói mơ hồ: “Ngươi…Ngươi rốt cuộc là người phương nào?”

“Ngươi tới giết ta, còn hỏi ta là người phương nào?” Khoé môi Dạ Nhược Ly nở nụ cười mỉa mai, mắt đen lạnh lùng nhìn hắc y nhân: “Bất quá nếu ngươi muốn biết, ta đây sẽ cho ngươi làm quỷ cũng được minh bạch.”

Theo tiếng nói của Dạ Nhược Ly trên người nàng toả ra khí tức cường đại, khí tức kia hình thành một cái vòi rồng, xoáy lên đầy trời cát bụi, quay xung quanh nàng thật lâu cũng chưa tan. Mái tóc đen cũng bị cuồng phong phật lên, trong đêm tối phảng phất giống vương giả giáng trần.

“Ngươi…Ngươi là Tinh Huyền sư cấp thấp?”

Hắc y nhân trừng lớn hai mắt, toàn thân không nhịn được run rẩy, y cảm nhận rõ ràng khí tức này so với y còn cường đại hơn, đây là Tinh Huyền sư ở phương nào? Vô luận thế nào y cũng không thể ngờ được thiếu nữ mới mười tám tuổi này lại mạnh như thế!

Trời ạ, là bực nào thiên phú, quả thật quá biến thái, ngoại trừ hai gia tộc kia, còn có ai có thể nuôi dưỡng thiên tài như vậy? Bản thân rốt cuộc đã trêu chọc yêu nghiệt nào?

“Ngươi sai rồi, ta không phải cấp thấp mà là trung cấp.” Dạ Nhược Ly lắc đầu, thu hồi lại khí tức, nếu không phải vừa rồi nàng bộc lộ thực lực thì căn bản không ai có thể biết được thực lực của nàng: “Bây giờ, ngươi đã chuẩn bị tinh thần để chết chưa?”

Sắc mặt hắc y nhân hiện vẻ hoảng sợ, ôm tia hy vọng cuối cùng: “Chẳng lẽ ngươi không muốn biết lai lịch của ta?”

“Ah?” Dạ Nhược Ly vuốt cằm, hơi suy tư nhìn hắc y nhân.

Hắc y nhân thở phào nhẹ nhõm, y định trước tiên sẽ nói dối thiếu nữ này sau đó sẽ tìm cơ hội bỏ chạy, dù sao nàng ta cũng là người còn trẻ chắc chắn rất dễ lừa.

Dạ Nhược Ly rút bội kiếm bên hông vung lên, kiếm quang xoẹt qua cổ hắc y nhân, máu tươi văng khắp nơi nhuộm hồng cả thân thể hắc y nhân. Y hiển nhiên không thể ngờ Dạ Nhược Ly ngay cả chào hỏi cũng không mà trực tiếp động thủ, há hốc mồm nhìn gắt gao vào nàng.

“Ngươi…”

“Ngươi cho rằng ta sẽ tin ngươi sao?” Dạ Nhược Ly cười lạnh, đem kiếm cắm lại vào vỏ, không chút biểu tình nhìn hắc y nhân: “Nếu như ta muốn biết lai lịch của ngươi, ta sẽ có cách thăm dò, ở đây không có gì là Dạ Nhược Ly ta không tra ra được, Nguyệt, chúng ta đi.”

Dạ Băng Nguyệt nhẹ nhàng cười, mắt dừng lại trên gương mặt Dạ Nhược Ly, loé lên một tia mơ mộng. Chủ tử quá lợi hại đi, nếu có thể đuổi kịp bước chân của chủ tử, đối với nàng mà nói cũng là một loại hạnh phúc…

Hắc y nhân kia dĩ nhiên đã tắt thở, có thể hắn chết không nhắm mắt, con mắt kia đến chết cũng không muốn nhắm lại, gắt gao trừng mắt về nơi Dạ Nhược Ly đang đứng.

Ám Dạ các, mùi thơm dễ chịu.

Dạ Nhược Ly cất bước vào, một bóng dáng hiên ngang bước từ trong đi ra.

“Chủ tử, sao ngươi lại tới đây?” Nhìn thấy Dạ Nhược Ly, Niệm Khê dừng bước chân, trong mắt xoẹt qua tia kinh ngạc, không biết Dạ Nhược Ly đến đây có chuyện gì khẩn cấp mà đêm hôm khuya khoắt lại đến Ám Dạ các tìm nàng.

Dạ Nhược Ly cười nhạt, ánh mắt hướng ra ngoài, nói: “Niệm Khê, ngươi ra thật đúng lúc, ta muốn nói với ngươi một tiếng, mấy ngày này ta sẽ rời khỏi Ám Dạ các.”

“Người phải đi?”

“Đúng, đại hội huyền giả sắp tổ chức, ta phải tham gia, hơn nữa lần này rời đi, nếu không được cha dượng theo ta tuyệt sẽ không trở về.” Chậm rãi quay người, nhìn Niệm Khê, lông mày Dạ Nhược Ly tràn đầy kiên định: “Trong thời gian ta rời khỏi đây, ta muốn đưa mẫu thân đến Ám Dạ các, cho nên đêm mai ngươi hãy đến Dạ gia bí mật đưa mẫu thân và Phong nhi đem đi, mặc dù mẫu thân là võ giả ba năm này ta bồi dưỡng cũng trở thành võ sư nhưng đưa đến Ám Dạ mới làm ta yên tâm.”

Thần sắc Niệm Khê ngưng trọng, nàng nhẹ gật đầu: “Ta hiểu rồi, ta sẽ bảo vệ phu nhân và thiếu gia thật tốt!”

“Lúc đó, ta sẽ đưa Gia Nhi theo cùng, bên cạnh ta ngoại trừ mấy người Thanh Long, Gia Nhi có thực lực mạnh nhất, còn có ngươi thông báo với Huyền Vũ một tiếng đêm mai tới Dạ gia tìm ta.” Ngừng lại một chút, ánh mắt Dạ Nhược Ly hơi thu lại, nói: “Mặt khác, đem hết toàn lực điều tra kẻ nào đã âm thầm giúp đỡ Hiên Viên Bình cho ta.”

Những người kia đối với mình đã nổi sát ý, như vậy nàng tuyệt không thể bỏ qua cho đám người kia.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 256 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: hadam, Quỳnh ỉn, xichgo và 378 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
[Cổ đại - Trùng sinh] Đích trưởng nữ - Hạ Nhật Phấn Mạt

1 ... 87, 88, 89

[Xuyên không] Khuynh thế tuyệt sủng tiểu hồ phi - Thanh Canh Điểu

1 ... 62, 63, 64

3 • [Cổ đại] Sư phụ quá mê người đồ đệ phạm thượng! - Khinh Ca Mạn

1 ... 66, 67, 68

4 • [Hiện đại] Tổng tài đừng tới đây! - Ăn quái thú

1 ... 40, 41, 42

[Hiện đại] Hào môn thịnh sủng bảo bối thật xin lỗi - Hạ San Hô

1 ... 49, 50, 51

6 • [Hiện đại - Trùng sinh] Sống lại sinh em bé - Sâm Trung Nhất Tiểu Yêu

1 ... 15, 16, 17

7 • [Hiện đại] Ông xã cầm thú không đáng tin - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 73, 74, 75

8 • [Hiện đại] Người tình của tổng giám đốc đài truyền hình - Cơ Thủy Linh

1 ... 19, 20, 21

9 • [Hiện đại] Vợ cũ quay lại Tổng tài biết sai - Vô Danh

1 ... 182, 183, 184

10 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 192, 193, 194

11 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 94, 95, 96

12 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

13 • [Hiện đại] Cục cưng càn rỡ Tổng giám đốc dám cướp mẹ của tôi - Tả Nhi Thiển

1 ... 99, 100, 101

14 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 169, 170, 171

15 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

16 • [Xuyên không] Hoàng gia tiểu kiều phi - Ám Hương

1 ... 135, 136, 137

17 • [Xuyên không - Cung đấu] Thế nào là hiền thê - Nguyệt Hạ Điệp Ảnh

1 ... 41, 42, 43

18 • [Hiện đại] Người tình hợp đồng của tổng giám đốc bạc tình - Hải Diệp

1 ... 113, 114, 115

19 • [Hiện đại] Tổng tài yêu Thủy Tinh - Thiên Nhan

1 ... 9, 10, 11

20 • [Xuyên không - Dị thế] Thiên tài cuồng phi - Băng Y Khả Khả

1 ... 84, 85, 86



Shop - Đấu giá: Mai Tuyết Vân vừa đặt giá 427 điểm để mua Hổ ném bom
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 405 điểm để mua Hổ ném bom
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 312 điểm để mua Thiên thần 3
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 384 điểm để mua Hổ ném bom
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 250 điểm để mua Couple 7
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 3424 điểm để mua Anh bộ đội
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 364 điểm để mua Hổ ném bom
Shop - Đấu giá: Mai Tuyết Vân vừa đặt giá 345 điểm để mua Hổ ném bom
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 327 điểm để mua Hổ ném bom
Shop - Đấu giá: Mai Tuyết Vân vừa đặt giá 310 điểm để mua Hổ ném bom
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 294 điểm để mua Hổ ném bom
Shop - Đấu giá: Mai Tuyết Vân vừa đặt giá 279 điểm để mua Hổ ném bom
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 264 điểm để mua Hổ ném bom
Shop - Đấu giá: Mai Tuyết Vân vừa đặt giá 250 điểm để mua Hổ ném bom
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 1285 điểm để mua Anh bộ đội
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 1222 điểm để mua Anh bộ đội
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 1162 điểm để mua Anh bộ đội
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 333 điểm để mua Mashimaro ăn cà rốt
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 248 điểm để mua Vịt Daisy
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 248 điểm để mua Giày đen 2
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 1105 điểm để mua Anh bộ đội
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 591 điểm để mua Song Ngư Nam
Shop - Đấu giá: Mai Tuyết Vân vừa đặt giá 561 điểm để mua Song Ngư Nam
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 1051 điểm để mua Anh bộ đội
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 1000 điểm để mua Anh bộ đội
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 888 điểm để mua Anh bộ đội
Thiên Hạ Đại Nhân: haha
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 844 điểm để mua Anh bộ đội
Shop - Đấu giá: Leslie Juan vừa đặt giá 336 điểm để mua Mashimaro lái xe
Công Tử Tuyết: Re: Chuyên mục bói toán của CLB Bói Toán - Trắc Nghiệm(NEW)

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.