Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 256 bài ] 

Thiên tài cuồng phi - Băng Y Khả Khả

 
Có bài mới 09.06.2015, 19:40
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 5
Thành viên cấp 5
 
Ngày tham gia: 01.06.2015, 21:14
Bài viết: 232
Được thanks: 3775 lần
Điểm: 23.83
Có bài mới Re: [Xuyên không - Dị thế] Thiên tài cuồng phi - Băng Y Khả Khả - Điểm: 39

Chương 3: Lần đầu đối mặt

Edit: Aries Mai
Beta: Preiya

Gần giữa trưa, người ngồi chờ sắp hết kiên nhẫn, Dạ Nhược Ly mới chậm rãi bước vào. Trông thấy thân hình nhỏ gầy yếu, sắc mặt Vân Lan u ám, ho khan hai tiếng, nghiêm nghị quát lớn: "Không nhìn thấy Tứ hoàng tử đã đến sao? Dám để cho Tứ hoàng tử chờ ngươi, bây giờ ngay lập tức quỳ xuống tạ tội trước mặt Tứ hoàng tử đi!"

Theo như Vân Lan suy đoán, Tứ hoàng tử nhất định là đến thăm nàng, nàng lại dám đến chậm như thế đã phạm vào tội đại nghịch bất đạo rồi, nếu không có Tứ hoàng tử và Lục công chúa ở đây, hơn nữa còn phải dùng nàng để uy hiếp Lam Hinh, hắn đã sớm muốn một tát đánh chết nghịch nữ này.

Dạ Nhược Ly nắm chặt bàn tay nhỏ, không sợ hãi ngẩng đầu lên đối diện với ánh mắt màu đen lãnh khốc vô tình, dừng lại một chút rồi nói: "Ta có tôn nghiêm của ta, tuyệt đối không quỳ xuống bất kì ai, dù là Thiên vương lão tử đến cũng không quỳ."

Không khí yên tĩnh tràn ngập trong phòng khách, trên gương mặt non nớt thể hiện rõ vẻ cuồng vọng, tất cả mọi người đều há to miệng, ngạc nhiên nhìn nữ hài tử trước mặt.

"Ngươi…" Sắc mặt Vân Lan biến đổi, giơ bàn tay lên đánh về phía mặt Dạ Nhược Ly. Chưa kịp tiếp xúc với gương mặt Dạ Nhược Ly, một bàn tay đột nhiên nắm lấy cổ tay hắn, dù vùng vẫy thế nào cũng không nhúc nhích được.

Trong lòng Vân Lan tràn đầy khiếp sợ, ngạc nhiên nhìn về phía Cung Vô Y. Thiến niên điên đảo chúng sinh tuyệt thế nở nụ cười, hồng y tung bay trong gió giống như ngọn lửa chập chờn, bàn tay trắng nõn như nữ tử nắm chặt cổ tay Vân Lan không buông, hắn chỉ đứng đó nhưng khí tức cường đại quấn lấy quanh thân.

Thiến niên tuấn mỹ yêu nghiệt này là cường giả, tuổi còn trẻ mà đã có thực lực như vậy, thật là kì tài ngút trời. Dạ Nhược Ly nhớ tới lúc nãy Vân Lan gọi hắn là Tứ hoàng tử, hắn chính là Tứ hoàng tử Cung Vô Y trong lịch sử nhắc đến sao?

Lịch sử nhắc đến vị hoàng tử này chỉ vẻn vẹn vài nét, trong ấn tượng của Dạ Nhược Ly Tứ hoàng tử Cung Vô Y này cả đời không lập gia đình, không có thiếp thất càng không có con nối dõi, để cho đời sau vô cùng hoang mang. Có người nói hắn kiêu ngạo, nữ tử trên đời này không ai vừa mắt, có người đoán hắn bất lực nên không lập Vương phi, có người nói thật ra hắn thích nam tử… Bất kể cách nói nào cũng đều tăng lên sự thần bí trên người Tứ hoàng tử.

Chỉ là đối với người trong hoàng thất, Dạ Nhược Ly vẫn nên đứng xa mà nhìn, nàng không quên kiếp trước hoàng tử Đế Quốc dây dưa làm nàng như sống trong ác mộng, nếu không có thế lực Dạ gia phía sau chỉ sợ không đơn giản như thế, lúc này nàng không có hậu thuẫn, cho nên không muốn phát sinh quan hệ với người hoàng gia.

"Vân tướng quân, bổn hoàng tử không nói gì, làm gì tới lượt ngươi ra tay đánh người?" Cung Vô Y híp híp cặp mắt phượng, trong mắt phát ra nhuệ khí sắc bén, buông tay Vân Lan ra, rồi móc một chiếc khăn tay tinh xảo, tinh tế lau sạch bàn tay lúc nãy nắm lấy cổ tay Vân Lan: "Thật xin lỗi, Vân tướng quân, bổn vương thích sạch sẽ, hy vọng ngươi không để ý."

Khuôn mặt anh tuấn của Vân Lan đỏ bừng, đối mặt với sự sỉ nhục này, cho dù là thánh nhân cũng sẽ nổi giận huống chi là hắn?

Chứng kiến Vân Lan bối rối, vẻ mặt căng cứng của Dạ Nhược Ly buông lỏng, giữa hai hàng lông mày ngả ngớn, không khắc chế được sự vui vẻ.

Ném khăn tay xuống đất, Cung Vô Y nhìn thẳng vào khuôn mặt ngây thơ của Dạ Nhược Ly, trong mắt ẩn chứa ánh sáng thâm thúy, trong chớp mắt liền biến mất.

Nha đầu này, thật thú vị, thoạt nhìn không giống hài tử mười tuổi, không biết nàng có thể mang đến cho hắn sự mong chờ gì đây, để cho cuộc sống vô vị của hắn thêm chút thú vị.

Vân Tâm Vũ đứng bên cạnh, sớm đã nhìn thấy hành động của Cung Vô Y, ngay lập tức dùng ánh mắt ghen ghét hung hăng trừng Dạ Nhược Ly, hận không thể băm tiện nhân này thành trăm mảnh, Vân Tâm Vũ thầm nghĩ, cao quý như hoàng tử, sao tiện nhân kia xứng đôi được chứ?

"Nghịch nữ, làm càn, ai cho ngươi dùng ánh mắt như thế nhìn Tứ hoàng tử?" Vân Lan nhìn ra Cung Vô Y không bình thường, thần sắc biến đổi, lạnh giọng quát.

Hắn và Vân Tâm Vũ đều cho rằng Dạ Nhược Ly không thể xứng đôi với Hoàng tử được.

"Lão gia hoả, ngươi mắng ai làm càn?" Khuôn mặt nhỏ nhắn trầm xuống, trong mắt xẹt qua lệ khí, đôi lông mày mang theo cuồng vọng: "Giáo huấn ta? Ngươi có tư cách này sao?"

"Nghịch nữ, ngươi…" Toàn thân Vân Lan run rẩy, sắc mặt tái nhợt đưa tay ra chỉ vào Dạ Nhược Ly: "Tứ hoàng tử, người cũng thấy nghịch nữ này không nghe lời giáo huấn, làm ta tức chết rồi. Vì sao ta lại có nữ nhi như thế?"

Dạ Nhược Ly cười lạnh một tiếng, không vì lửa giận của hắn mà sợ hãi, khuôn mặt nhỏ nhắn tiến gần đến Vân Lan, đầy vẻ trào phúng: "Như thế nào? Ngươi muốn đánh ta sao? Nói thật, vì sao ta lại có người cha như ngươi chứ?"

"Ngươi…"

Lúc này Vân Lan đã bị chọc tức đến nỗi không nói ra lời.

Mọi người đứng bên cạnh chứng kiến cảnh này không khỏi sửng sốt, không ngờ nàng lại khiêu khích Vân Lan.

Cung Vân Phi chớp mắt, sau khi Dạ Nhược Ly xuất hiện, nàng không có cơ hội lên tiếng, huống chi nàng chỉ là công chúa bị thất sủng, hoàn toàn không được người khác để mắt tới, Vân Lan đối xử với nàng khách khí bởi vì có Cung Vô Y bên cạnh. Có điều nhìn thấy hảo bằng hữu không có việc gì, nàng cũng thấy yên tâm.

Dạ Nhược Ly nhíu mày, lộ vẻ trào phúng, nàng sớm đoán được Vân Lan không dám ra tay với nàng, cho dù hắn dám đi chăng nữa nàng cũng không có lý do gì để nhịn lửa giận trong lòng xuống.

Về phần phủ tướng quân, sớm muộn gì cũng có ngày những người thiếu nợ nàng nhất định phải trả lại gấp đôi.

Nhìn thấy vẻ trào phúng của Dạ Nhược Ly, Vân Lan thật sự hận không thể một quyền đánh nghịch nữ này thành bánh thịt, nhưng hắn không dám, không chỉ vì ánh mắt âm trầm của Cung Vô Y mà nàng còn là con cờ để uy hiếp Lam Hinh. Bất kể nàng khiêu khích thế nào, hắn cũng không thể ra tay giết nàng được.

"Ai..." Vân Lan thở dài, để bàn tay xuống, tia lãnh khốc trong mắt từ từ biến mất, đổi thành dáng vẻ yêu thương, ôn nhu nói: "Dù có thế nào, ngươi cũng là nữ nhi của ta, sao ta có thể đánh ngươi được chứ? Thân thể ngươi không tốt thì về phòng nghỉ ngơi trước đi, sau này ta sẽ dạy bảo lễ nghĩa cho ngươi."

Nói tới câu cuối cùng, Vân Lan cố ý tăng giọng.

Con mắt rũ xuống, thu liễm lại, Dạ Nhược Ly nở nụ cười giễu cợt: "Vâng, nữ nhi xin phép cáo lui, mong phụ thân 'bảo trọng' thân thể, nếu như uống nước mà bị sặc chết sẽ trở thành trò cười cho thiên hạ."

"Láo xược!" Vân Lan nổi giận, sự ngụy trang ban đầu biến mất không còn chút nào.

"Phụ thân," Dạ Nhược Ly ngẩng đầu lên, mắt to chớp chớp lộ ra ánh sáng bên trong: "Nữ nhi quan tâm đến người, chẳng lẽ quan tâm đến phụ thân là sai sao? Thì ra trong mắt người, nữ nhi có làm gì cũng là sai lầm, phụ thân không thấy bản thân người quá đáng lắm sao?"

Nàng biểu lộ sự ngây thơ như con cún nhỏ, làm người ta cảm thấy nàng thật sự là một hài tử bị ủy khuất, giống như lúc trước sự cuồng vọng kia không tồn tại trong nàng.

Khoé môi Cung Vô Y cong lên, mắt phượng tràn đầy ý cười, sau đó nghiêm sắc mặt, thu lại ý cười, nghiêm túc nói: "Vân tướng quân, ngươi đúng là có chút quá đáng, dù sao nàng cũng là nữ nhi của ngươi, sao ngươi có thể bất công như thế? Còn không mau xin lỗi?"

Vân Lan ngây ngẩn cả người, hắn làm cha nhưng lại phải xin lỗi với nữ nhi? Việc này còn khó chịu hơn là việc nói hắn đi chết đi, trong lòng hắn thật sự không rõ nghịch tử kia có điểm gì làm Tứ hoàng tử thiên vị như vậy?

"Vân tướng quân, ngươi không nghe thấy lời nói của bổn hoàng tử sao?"  Cung Vô Y tất nhiên biết hắn không muốn, dung nhan yêu nghiệt lập tức lạnh xuống, mắt phượng nhắm lại, một tia nguy hiểm lan tràn ra.

Cung Vô Y uy hiếp, Vân Lan chỉ có thể cúi đầu, nói nhỏ: "Thật xin lỗi!"

Trời mới biết hắn không cam lòng nói câu này đến mức nào, nhưng cuối cùng hắn chỉ có thể nhẫn nhịn.

"Phụ thân," Dạ Nhược Ly đầy vẻ đáng tiếc nói: "Thật xin lỗi, gần đây thân thể nữ nhi không khoẻ, lúc nãy người nói gì... nữ nhi không nghe được, người có thể nói to thêm một lần nữa không?"

Tay nắm chặt lại, Vân Lan nghiến răng, hít thở một hơi thật sâu, kiềm nén đến lồng ngực, quát: "Xin lỗi!"

Toàn phủ tướng quân trở nên yên tĩnh, tất cả mọi người trong phủ đều nhìn về phía đại sảnh, bọn họ mới nghe tướng quân nói lời xin lỗi, không biết là ai có thể làm tướng quân nói thế? Mọi người ai cũng cảm thấy nghi hoặc khó hiểu.

"Nếu phụ thân đã xin lỗi rồi, nữ nhi tạm thời tha thứ cho phụ thân, nữ nhi cáo lui trước."

Lời vừa dứt, đi về phía cửa không hề ngoảnh đầu lại, trên môi nở nụ cười, trong lòng thật sự vui vẻ.

Chỉ là tạm thời tha thứ thôi, bởi vì nàng sẽ trả thù.

Dù Vân Lan thông qua hắc y kia uy hiếp nàng, nàng cũng không quá bận tâm, vì nàng biết rõ Vân Lan nhất định sẽ không đụng tới Lam Hinh, nàng cũng không đưa nói ra chuyện Vân Tâm Vũ đánh nàng, mối thù của nàng sẽ do chính tay nàng trả.

Cung Vân Phi đứng xa xa nhìn Dạ Nhược Ly, há hốc mồm, cuối cùng cũng không nói chuyện được một câu, sau đó lại đưa mắt nhìn Cung Vô Y đứng bên cạnh.

"Vân tướng quân, bổn hoàng tử cũng phải về rồi, ngươi không cần tiễn." Ánh mắt Cung Vô Y thu hồi lại hứng thứ, đứng lên đi ra ngoài, tâm tình hôm nay thật sự rất tốt.

Cung Vô Y và Cung Vân Phi lần lượt rời đi, Vân Lan ở phía sau nhìn trời xanh, nỉ non một câu: "Vân Vãn Ca, không thể giữ lại!"

"Phụ thân?" Vân Tâm Vũ hoảng sợ, nhưng trên mặt nàng ta lại tràn đầy vẻ vui mừng: "Bên Tứ hoàng tử…"

"Theo ta biết, ngày mai Tứ hoàng tử đi xa, lần này không biết bao lâu mới trở về, trước khi hắn trở về chúng ta có thể giết nàng rồi vu oan giá họa cho người khác, dù sao cũng không ai tin phụ thân có thể tự tay giết chết con mình, cho dù là Tứ hoàng tử cũng sẽ không nghi ngờ ta, chỉ là..." Nói đến đây, Vân Lan dừng lại, sắc mặt ngưng trọng: "Phải chờ Lam Hinh bước vào Thương gia trước đã, Vân Vãn Ca chết rồi, Lam Hinh nhất định cũng sẽ chết theo, kế hoạch của ta sẽ không thành công, về phần Lam Hinh vào Thương gia có chuyện gì xảy ra cũng không còn quan hệ đến chúng ta…"

Ngẩng đầu lên, dung nhan anh tuấn hiện rõ tia lãnh khốc vô tình.

Đừng trách hắn quyết định như vậy, có trách cũng nên trách Lam Hinh là nữ nhi Lam thừa tướng, còn Vân Vãn Ca lại được Tứ hoàng tử chú ý. Hắn không thể để Vân Vãn Ca quyến rũ được Tứ hoàng tử, nếu không sẽ xảy ra tai họa lớn, nên nhất định phải hi sinh nàng ta.



Đã sửa bởi Preiya lúc 28.10.2017, 15:04, lần sửa thứ 2.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     

Có bài mới 09.06.2015, 22:12
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 5
Thành viên cấp 5
 
Ngày tham gia: 01.06.2015, 21:14
Bài viết: 232
Được thanks: 3775 lần
Điểm: 23.83
Có bài mới Re: [Xuyên không - Dị thế] Thiên tài cuồng phi - Băng Y Khả Khả - Điểm: 30
Chương  4: Lần đầu tu luyện.

Edit: aries mai
Beta: Preiya

"Gia Nhi…"

Bước vào phòng, Dạ Nhược Ly nhìn nữ hài tử nằm trên giường, vội vàng chạy đến, thấy trên người nàng ấy khắp nơi đều là vết thương, con ngươi đen ánh lên một tia ngoan lệ ác liệt.

Nữ hài tử nằm trên giường nghe thấy nàng gọi chậm rãi mở mắt, khuôn mặt nhỏ nhắn trắng bệch không chút máu cười yếu ớt: "Tiểu…Tiểu thư, người đã trở về? Gia Nhi không sao, tiểu thư không cần lo lắng, Gia Nhi vẫn muốn hầu hạ tiểu thư…"

"Ngươi đừng nói chuyện." Lông mày Dạ Nhược Ly nhíu lại, nhìn mông lung về phía trước, khẽ thở dài. Lúc trước Lam thừa tướng và hoàng hậu còn thì náo nhiệt tới mức nào, vào lúc này một người cũng không thấy, chỉ có Gia Nhi không rời chứng tỏ trung thành cỡ nào, Dạ Nhược Ly chợt thấy xúc động.

Trong chốc lát, lòng Dạ Nhược Ly co rút đau đớn, nàng biết đó là cảm giác của Vân Vãn Ca vẫn còn lưu trong cơ thể, chắc chắn các nàng đã từng có tình cảm rất tốt, nếu như vậy nàng sẽ thay Vân Vãn Ca chăm sóc cho Gia Nhi, làm Vân Vãn Ca yên lòng.

Cảm nhận được sự cam đoan của Dạ Nhược Ly, cảm giác đau đớn kia yên lặng biến mất.

"Gia Nhi, ngươi nuốt đan dược này đi." trong lòng bàn tay nhỏ nhắn của Dạ Nhược Ly xuất hiện một viên đan dược óng ánh, nương theo ánh sáng ngoài cửa sổ viên thuốc bắn xa ánh hào quang. Miệng anh đào nhỏ há hốc, Gia Nhi kinh ngạc, khuôn mặt non nớt lộ vẻ nghi hoặc khó hiểu.

Đan dược? Tiểu thư gọi cái thứ giống như kẹo hồ lô này là đan dược?  Giống như cái gia tộc Nam Cung sắp đấu giá? Tướng quân vì muốn mua đan dược mà bán phu nhân làm tiểu thiếp, sao tiểu thư lại có được? Lại còn cho mình?

"Gia Nhi, ta biết ngươi nghi ngờ, nhưng ngươi chỉ cần biết ta tuyệt đối không hại ngươi, như thế là được."

Âm thanh nhàn nhạt kéo suy nghĩ của Gia Nhi trở về, nàng nhìn khuôn mặt như tác phẩm nghệ thuật của Dạ Nhược Ly, đôi mắt đen như sao đêm lại lóe ra ánh sáng chói lóa, sau đó gật đầu một cái, cánh tay vươn ra đón lấy viên đan dược rồi nuốt vào bụng.

Tiểu thư sẽ không bao giờ hại nàng, dù tiểu thư cho nàng thuốc độc nàng cũng sẽ không chùn bước mà nhận lấy. Một cảm giác mát rượi bao quanh thân thể, Gia Nhi cảm nhận rõ ràng miệng vết thương ngưa ngứa thật khó chịu, nàng vươn tay muốn gãi lại ngạc nhiên phát hiện các vết thương bắt đầu đóng vảy.

"Tiểu thư?" Gia Nhi khiếp sợ kêu lên, phát hiện tiếng nói của mình không còn vẻ suy yếu mà tràn đầy sức sống. Dạ Nhược Ly cúi đầu nhìn Gia Nhi, lông mi dài che đi đôi mắt, trầm mặc thật lâu hỏi: "Gia Nhi có tin tưởng ta không?"

"Tiểu thư đang nói gì vậy?" Gia nhi thu hồi vẻ kinh ngạc, chớp đôi mắt to, giọng điệu rất chắc chắn, "Dù tiểu thư có như thế nào, tiểu thư vẫn mãi là tiểu thư Gia Nhi, Gia Nhi biết rõ tiểu thư có bí mật không thể nói, nếu tiểu thư không muốn, Gia Nhi tất nhiên sẽ không hỏi."

Gia Nhi nghĩ tiểu thư nhà mình có lẽ vì chuyện của Lam thừa tướng nên trong nháy mắt trưởng thành hơn, cũng không nghi ngờ gì. Nàng chỉ là hài tử mười tuổi lại cho mình cảm giác thân thuộc, đây tất nhiên là tiểu thư của mình, không thể giả mạo.
.
"Gia Nhi," Trong mắt Dạ Nhược Ly hiện lên nét vui mừng, mỉm cười nói: "Chúng ta cùng rời khỏi phủ tướng quân, được chứ?"

"Rời khỏi đây?" Gia Nhi trợn to hai mắt, lại nhanh chóng hiện ra vẻ ưu sầu, "Nhưng chúng ta làm sao rời khỏi đây? Tướng quân sẽ không cho chúng ta đi, hơn nữa, sau khi rời khỏi chúng ta biết đi nơi nào? Còn có phu nhân..."

Nếu có thể nàng cũng muốn rời khỏi nơi này cùng tiểu thư và phu nhân, cho dù phải mất mạng, nhưng phủ tướng quân canh phòng nghiêm ngặt, sao có thể dễ dàng rời khỏi được chứ?

"Chắc chắn có cách!" Dạ Nhược Ly quay đầu đi, ánh mắt hướng ra ngoài bầu trời xanh tinh khiết: "Gia Nhi, qua chuyện này ta đã có một đoạn duyên kì ngộ, vì vậy ta không cam lòng làm người bình thường, lại càng không cam lòng bị ức hiếp nên chỉ có thể đứng trên cao mới có thể áp chế được người khác!"

Gia Nhi chưa bao giờ nghĩ tiểu thư lại nói ra lời như thế, vô cùng khiếp sợ: "Tiểu thư, người muốn soái vị?"

"Soái vị? Làm nữ hoàng? Ta không có hứng thú!" Thu hồi tầm mắt, Dạ Nhược Ly cười nhạt, con ngươi đen như mực toát lên sự ngông cuồng cực điểm: "Ta muốn bầu trời này vì ta mà biến đổi, đất này vì ta mà xoay chuyển! Ta không muốn làm hoàng đế nhưng cũng không muốn phục tùng! Ta càng muốn thiên hạ này không có người nào dám ức hiếp ta và người của ta!"

Bỗng nhiên Gia Nhi phát hiện, Dạ Nhược Ly bất luận là tính cách hay là khí thế đều có sự thay đổi vô cùng lớn, không khỏi làm người ta tin tưởng.

"Gia Nhi, ngươi có bằng lòng theo ta bước trên con đường cường giả không?" Nhìn gương mặt đang ngây ngốc của nữ hài tử trước mặt, Dạ Nhược Ly nở nụ cười ấm áp.

Gia Nhi kích động đến nỗi hai má ửng hồng, dùng sức gật đầu, đặt tay mình vào bàn tay nhỏ bé của Dạ Nhược Ly.

Hai bàn tay nắm thật chặt, Gia Nhi tự thề với lòng, đời này kiếp này bất kể xảy ra chuyện gì nàng sẽ không bao giờ rời khỏi tiểu thư. Hơn nữa, không hiểu sao Gia Nhi tin tưởng tiểu thư có thể đạt được mục tiêu đó.

Buông tay nhau ra, trong ánh mắt Dạ Nhược Ly xẹt qua tia sáng, vừa rồi nắm tay nàng cảm thấy Gia Nhi có căn cốt rất tốt, đáng tiếc nàng ấy chỉ là nha hoàn chưa từng được khảo nghiệm huyền lực nên không biết năng lực của nàng ấy ở mức nào.

Nhưng đã là tuỳ tùng của nàng thì Gia Nhi tất nhiên cũng có thể trở thành cường giả.

"Gia Nhi, ngươi ra ngoài đi, đừng để ai vào làm phiền ta." Lấy lại tinh thần, Dạ Nhược Ly nhàn nhạt dặn dò, cũng đã đến lúc nâng cao thực lực rồi.

"Vâng, tiểu thư."

Gia Nhi đáp một tiếng, ra ngoài đóng cửa phòng lại, gian phòng trở nên yên tĩnh. Dạ Nhược Ly khoanh chân ngồi xếp bằng, tập trung hít sâu đọc khẩu quyết, Kim Thần quyết, Mộc Thần quyết, Thuỷ Thần quyết, Hoả Thần quyết, Thổ Thần quyết đồng thời vận chuyển trong cơ thể.

Năm thần quyết này tượng trưng cho năm thuộc tính, căn bản không thể dung hòa cùng nhau, nhưng nếu có được Huyền Linh giới chỉ lại là chuyện khác. Năm thần quyết và thần giới đều là vật gia truyền của Dạ gia, ngàn năm cũng chỉ có mình nàng có thể tu luyện được, có thể tưởng tượng được Dạ gia đặt vào nàng biết bao hy vọng, mong chờ, nay nàng đột nhiên biến mất không biết những người kia có vì nàng mà thương tâm không?

Nhưng mặc kệ ngàn năm sau người thân có như thế nào thì thời điểm hiện tại nàng phải mạnh mẽ lên, chỉ có như thế mới có thể bảo vệ tốt hậu nhân.

Nghĩ như vậy, Dạ Nhược Ly khôi phục tâm tình, toàn tâm toàn ý vùi đầu vào tu luyện. Thời gian trôi qua rất nhanh. Trong một đêm, năng lực của nàng có ngay kết quả tốt. Bầu trời dần hiện ra những tia nắng đầu tiên, Dạ Nhược Ly ngừng tu luyện, cảm thấy trong cơ thể có một nguồn năng lượng đang di chuyển, bờ môi khẽ cong lên: "Trong một đêm đã trở thành huyền giả, tuy rằng tu vị thấp nhất trong huyền giả nhưng ít ra không phải là loại yếu mềm, phế vật vô năng, đáng tiếc chưa đạt được một phần của thực lực kiếp trước, bất quá kiếp trước luyện một ngày một đêm đã trở thành huyền giả, được gọi là đệ nhất thiên tài đại lục, còn bây giờ thiên phú này dường như còn biến thái hơn cả kiếp trước."

Từ xưa đến nay thiên tài trong thiên tài muốn trở thành huyền giả ít nhất cũng phải cần nửa tháng, nên hiện tại Dạ Nhược Ly có thiên phú thật sự chấn động cả phiến đại lục.

Ngàn năm trước tại Huyền Vũ đại lục, nếu các đại gia tộc biết được một Dạ Nhược Ly như thế chắc chắn sẽ ra sức lôi kéo, chỉ là nàng vẫn chưa đủ mạnh để bảo vệ bản thân mình nên tạm thời không nên bộc lộ thiên phú này.


Đã sửa bởi Preiya lúc 10.11.2017, 16:01, lần sửa thứ 2.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     
Có bài mới 09.06.2015, 22:23
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 5
Thành viên cấp 5
 
Ngày tham gia: 01.06.2015, 21:14
Bài viết: 232
Được thanks: 3775 lần
Điểm: 23.83
Có bài mới Re: [Xuyên không - Dị thế] Thiên tài cuồng phi - Băng Y Khả Khả - Điểm: 26
Chương 5: Người Thương gia tới.

Edit: aries mai
Beta: Preiya

"Ơ, đây không phải là Gia Nhi sao? Ngươi vẫn chưa chết à? Bị đại tiểu thư đánh như thế, chúng ta đều nghĩ ngươi sắp chết, đang định đưa tiễn ngươi một đoạn đường đây." Giọng nói đầy trào phúng truyền vào cửa phòng, sau đó một người kiêu ngạo bước vào: "Nếu như ngươi theo hầu đại tiểu thư, chúng ta đã có thể cùng nhau hưởng vinh hoa phú quý, ngươi cần gì phải quật cường như thế?"

Nghe những lời như thế, Dạ Nhược Ly khẽ nhíu mày, đi về phía cửa nghe thấy giọng nói tức giận của Gia Nhi: "Các ngươi đều là loại vong ân phụ nghĩa, các ngươi quên rằng phu nhân đối xử với các ngươi thế nào rồi sao? Nhất là ngươi Thanh Linh, nếu không phải lúc trước phu nhân cứu ngươi từ tay đại tiểu thư thì có lẽ ngươi đã bị đánh chết rồi, bây giờ phu nhân gặp khó khăn các ngươi lại đi theo làm cẩu cho đại tiểu thư, các ngươi không sợ phụ lòng phu nhân sao?"

"Làm càn!" Sắc mặt Thanh Linh lạnh lẽo, híp híp mắt, hừ lạnh một tiếng: "Tiện nhân, ngươi vừa nói ai là cẩu hae? Hôm nay ta thay mặt đại tiểu thư sẽ giáo huấn ngươi thật tốt."

Dứt lời, bàn tay giơ lên, đánh về phía Gia Nhi, trong chớp mắt có một bàn tay nắm lấy tay Thanh Linh, sau đó bàn tay bé nhỏ rơi vào má Thanh Linh phát ra một tiếng thanh thúy.

"Ba!"

Dạ Nhược Ly sẵng giọng, gạt tay Thanh Linh: "Người của ta, không đến phiên ngươi giáo huấn!"

Nhất thời, tất cả mọi người dùng ánh mắt lạ lẫm nhìn Dạ Nhược Ly, đó là Nhị tiểu thư yếu đuối sao? Vì sao nàng lại thay đổi hoàn toàn như thế?

"Ngươi…" Thanh Linh bụm lấy gương mặt đỏ bừng, cắn chặt răng, không cam lòng gào thét: "Ngươi còn tưởng ngươi là Nhị tiểu thư của phủ tướng quân sao? Thừa tướng đã chết, hoàng hậu và thái tử đã bị phế, bây giờ ngươi cái gì cũng không phải, ngươi dám đánh người của đại tiểu thư sao?"

Đôi mắt sắc lạnh đảo qua Thanh Linh, Dạ Nhược Ly giơ chân, đạp vào bụng Thanh Linh một cái thật mạnh.

"Phanh!"

Ngay lập tức Thanh Linh bay ra phía ngoài, nằm trên mặt đất ôm bụng lăn qua lăn lại, mồ hôi lạnh ứa đầy trán, đôi mắt hung dữ nhìn chằm chằm vào Dạ Nhược Ly. Những người còn lại sợ choáng váng, đứng ngây người nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn xinh đẹp kia.

"Có bản lĩnh thì ngươi mời Vân Tâm Vũ và Vân Lan tới tìm ta." Dạ Nhược Ly cười lạnh một tiếng, y phục tung bay trong gió, toàn thân phát ra một cỗ khí thế cường hãn, nghiêm nghị quát: "Bây giờ lập tức cút hết cho ta!"

Nói xong, mọi người chạy như bay, giống như phía sau có quỷ đuổi theo, Thanh Linh nâng bước đi, con ngươi mang theo tia hung ác đảo qua Dạ Nhược Ly, đôi tay trắng như phấn nắm chặt mang theo tức giận rời khỏi, trong lòng thầm nghĩ nỗi nhục ngày hôm nay ả nhất định phải đòi lại.

"Tiểu thư…" Sau khi mọi người đi khỏi, Gia Nhi nhìn Dạ Nhược Ly, cảm thấy động tác của tiểu thư quá khốc liệt, nàng sùng bái tiểu thư nhà nàng mất rồi.

"Gia Nhi, ngươi đã thay ta canh chừng một đêm rồi, nên về nghỉ ngơi đi!"

"Vâng, tiểu thư." Gia Nhi chớp mắt, trong lòng lộ vẻ nghi hoặc: "Thật kì lạ, đan dược ngày hôm qua tiểu thư cho khiến trong thân thể cảm thấy vô cùng dồi dào sức lực, rõ ràng là cả đêm không ngủ nhưng lại không thấy mệt mỏi…"

Dạ Nhược Ly cười nhạt không trả lời, nàng biết rõ nàng đã lộ tài năng, chỉ là Dạ Nhược Ly không thể để bản thân chịu ủy khuất, nếu cho nàng cơ hội lần nữa, nàng cũng sẽ làm như thế. Nàng cũng không thể chính thức trở thành Vân Vãn Ca, dù lúc trước Vân Vãn Ca có tính cách thế nào thì nàng – Dạ Nhược Ly cũng chỉ là Dạ Nhược Ly mà thôi, nàng cũng không thể vì sợ người khác có nghi ngờ mà thay đổi tính cách của mình.

Dạ Nhược Ly nhìn trời xanh thở dài, cũng đến lúc nghĩ cách rời khỏi phủ tướng quân rồi…

Đại sảnh.

Vân Lan bưng chén trà trên bàn lên, nhẹ nhàng thổi tan khí nóng bốc lên, uống một ngụm, chậm rãi để lại chỗ cũ, ngẩng đầu lên, trên môi nở nụ cười: "Không biết gia chủ các ngươi đem theo bao nhiêu bạc?"

Nam tử trung niên vuốt vuốt chiếc nhẫn trên tay, bờ môi nở nụ cười yếu ớt: "Ngân phiếu ta đã mang tới, hôm nay sẽ trao đổi nhưng gia chủ nói lần này mua bán không chỉ tôn phu nhân mà còn cả Vân Vãn Ca phấn điêu mài ngọc vô cùng đáng yêu, lớn lên nhất định sẽ trở thành mỹ nhân khuynh thành, cho nên…"

Trong vạt áo móc ra một đống ngân phiếu đặt lên bàn, câu sau của hắn Vân Lan hiểu rõ.

"Chỉ cần ngươi giao tôn phu nhân và tiểu thư cho chúng ta, Thương gia sẽ giúp ngươi trong chuyện đấu giá viên đan dược của gia tộc Nam Cung.”

Nhìn thấy vẻ do dự của Vân Lan, nam tử trung niên thêm động lực để hắn quyết định, vì đang phân vân nên Vân Lan không hề nhìn thấy sự khinh thường và lãnh ý của đối phương.

"Được, thành giao!" Vỗ bàn một cái, Vân Lan đi về phía nam tử trung niên, xòe bàn tay ra, cười lớn tiếng: "Ha ha, chúc chúng ta hợp tác vui vẻ!"

"Hợp tác vui vẻ!" Nam tử trung niên cầm lấy tay hắn ta, trong ánh mắt lộ vẻ thâm thúy rét lạnh, đáng tiếc Vân Lan đang hưng phấn nên không hề để ý đến sự khác thường này: "Bây giờ nên đưa ta đi gặp tôn phu nhân rồi chứ? Gia chủ ta đang chờ phu nhân về, ta muốn nhìn một chút đệ nhất mỹ nhân có hình dáng như thế nào."

Vân Lan thu hồi vẻ vui mừng, làm động tác mời, dẫn nam tử trung niên bước về phía hậu viện. Hậu viện là nơi ở của phu nhân, nhìn thấy nam tử không rõ thân phận ở đây ai cũng hết sức ngạc nhiên.

Lúc này, ở Tây Sương phòng có một nữ tử ngồi bên cửa sổ nhìn trời xanh. Chỉ thấy làn da nữ tử trắng nõn nà, lông mày lá liễu, mặc áo tơ màu trắng, trên chiếc cổ trắng noãn có đeo một miếng ngọc bội, ánh nắng ban mai lọt vào, nàng ngồi đó như tiên tử giáng trần, chỉ là đôi lông mày lộ vẻ ưu thương, làm lòng người thương tiếc không thôi.

Vân Lan đẩy cửa bước vào, nhìn thoáng qua mỹ nữ tuyệt sắc, vẻ lãnh khốc xoẹt qua tia hoảng hốt. Nữ nhân này không hổ danh là đệ nhất mỹ nhân, chỉ là ngoại trừ đêm hôm đó hắn ta không thể chạm vào người nàng, không phải là hắn ta không muốn, mỹ nhân như thế ai có thể khống chế được dục vọng? Căn bản là Lam Hinh không cho hắn ta đụng vào.

Nếu Lam Hinh không phải là nữ nhi của Lam thừa tướng, hắn ta sẽ không bán nữ tử tuyệt sắc này, đáng tiếc chỉ cần nhìn thấy nàng hắn ta sẽ nhớ tới đêm đó mưu kế hắn ta đã thực hiện thế nào để có được vị trí hiện tại, sự tồn tại của nàng lại mang đến sự sỉ nhục cho hắn ta, nên từ nay về sau Lam Hinh phải biến mất.


Đã sửa bởi Preiya lúc 27.11.2017, 21:42, lần sửa thứ 2.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 256 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: Dreaming, natalicao, thucyenphan và 260 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
[Cổ đại - Trùng sinh] Đích trưởng nữ - Hạ Nhật Phấn Mạt

1 ... 87, 88, 89

2 • [Hiện đại] Ông xã cầm thú không đáng tin - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 73, 74, 75

3 • [Hiện đại] Cục cưng càn rỡ Tổng giám đốc dám cướp mẹ của tôi - Tả Nhi Thiển

1 ... 99, 100, 101

4 • [Xuyên không] Vân long phá nguyệt - Hạ Nhiễm Tuyết

1 ... 94, 95, 96

5 • [Hiện đại] Không thể không là em - Yến Ngữ Phỉ Phỉ

1 ... 19, 20, 21

6 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 191, 192, 193

7 • [Hiện đại] Bệnh "Không thể yêu" - Huyên Thảo Yêu Hoa

1 ... 18, 19, 20

8 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

9 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 162, 163, 164

10 • [Xuyên không] Hoàng gia tiểu kiều phi - Ám Hương

1 ... 135, 136, 137

11 • [Hiện đại] Người tình hợp đồng của tổng giám đốc bạc tình - Hải Diệp

1 ... 113, 114, 115

12 • [Hiện đại - Trùng sinh] Siêu mẫu - Hồ Ly Xù Lông

1 ... 24, 25, 26

13 • [Hiện đại] Ép yêu 100 ngày - Diệp Phi Dạ (Phần I)

1 ... 167, 168, 169

14 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128

15 • [Xuyên không] Ác Nhân Thành Đôi - Quỷ Quỷ Mộng Du

1 ... 78, 79, 80

16 • [Cổ đại Trùng sinh] Thứ nữ hữu độc - Tần Giản

1 ... 121, 122, 123

17 • [Hiện đại] Tổng tài đừng tới đây! - Ăn quái thú

1 ... 40, 41, 42

18 • [Xuyên không - Dị thế] Thiên tài cuồng phi - Băng Y Khả Khả

1 ... 84, 85, 86

19 • [Hiện đại] Hello tiểu thư mặt than - Uyển Uyển

1 ... 16, 17, 18

20 • [Xuyên không - Dị giới] Phế sài muốn nghịch thiên Ma Đế cuồng phi - Tiêu Thất Gia - New C1131

1 ... 142, 143, 144



Shop - Đấu giá: trucxinh0505 vừa đặt giá 238 điểm để mua Gấu Pooh ngớ ngẩn
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 494 điểm để mua Mèo hát
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 264 điểm để mua Mèo bưng cơm
Công Tử Tuyết: Re: [Tổng hợp - Phân tích] Cung Cự Giải - Cancer
Shop - Đấu giá: trucxinh0505 vừa đặt giá 250 điểm để mua Mèo bưng cơm
TranGemy: CUỘC ĐỜI LÀ HỘP CHOCOLATE, CUỘC ĐỜI LÀ HỘP NỖI BUỒN
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 519 điểm để mua Nữ hoàng Ai Cập 2
Shop - Đấu giá: ღ_kaylee_ღ vừa đặt giá 493 điểm để mua Nữ hoàng Ai Cập 2
Shop - Đấu giá: Lavender - Blue vừa đặt giá 369 điểm để mua Chuột tai to
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 700 điểm để mua Ngọc vàng
Shop - Đấu giá: V.O vừa đặt giá 630 điểm để mua Ngọc vàng
Shop - Đấu giá: Số 15 vừa đặt giá 264 điểm để mua Ốc sên
Shop - Đấu giá: ღ_kaylee_ღ vừa đặt giá 333 điểm để mua Bé đỏ
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 250 điểm để mua Ốc sên
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 368 điểm để mua CiCi mít ướt
Shin-sama: có đạo hữu nào ở đây không
Shop - Đấu giá: |Thủy Nhi| vừa đặt giá 284 điểm để mua Tiên lá
Shop - Đấu giá: o0maiami0o vừa đặt giá 244 điểm để mua Ly nước Cool Day
Shop - Đấu giá: Lily_Carlos vừa đặt giá 579 điểm để mua Mề đay đá Amethyst 3
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 550 điểm để mua Mề đay đá Amethyst 3
Shop - Đấu giá: V.O vừa đặt giá 476 điểm để mua Mề đay đá Amethyst 3
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 332 điểm để mua Búp bê cầu mưa
Shop - Đấu giá: |Thủy Nhi| vừa đặt giá 248 điểm để mua Dancing Banana
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 250 điểm để mua Ông trăng
Tuyền Uri: Thặc là phá của :no5:
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 428 điểm để mua Bé xích đu
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 244 điểm để mua Thầy tu
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 248 điểm để mua Cây thông 3
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 278 điểm để mua Phao bơi hình mèo
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 246 điểm để mua KFC

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.