Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 256 bài ] 

Thiên tài cuồng phi - Băng Y Khả Khả

 
Có bài mới 20.04.2018, 17:52
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor Diễn Đàn
Cựu Editor Diễn Đàn
 
Ngày tham gia: 13.02.2014, 15:27
Bài viết: 680
Được thanks: 4851 lần
Điểm: 28.03
Có bài mới Re: [Xuyên không - Dị thế] Thiên tài cuồng phi - Băng Y Khả Khả - Điểm: 72
Chương 46: Điều khó khăn của Kỳ Lân bộ tộc

Edit: Preiya

Cái gì? Nữ tử này lại là vị Thiên Lạc Vương Phi danh chấn Lạc Nguyệt Quốc kia?

Giống như sấm sét giữa trời quang, trong nháy mắt mọi người thi nhau cùng sững sờ, trợn mắt há hốc mồm nhìn chăm chú vào bạch y tung bay trong gió, trong mắt trừ kinh diễm ra còn có rung động thật sâu.

"Không! Không thể nào!" Đỗ Phi hung hăng lắc đầu một cái, bước chân lui về phía sau, thân thể không cẩn thận đụng vào cái bàn gỗ, đụng ngã ly trà trên bàn, nước trà nóng hổi chảy xuống mu bàn tay, thế nhưng ông ta lại không cảm giác được chút nào.

Thiên Lạc Vương Phi... Làm sao nàng có thể là Thiên Lạc Vương Phi? Nếu nàng là Thiên Lạc Vương Phi, chẳng phải là mình nâng tảng đá lên đập chân sao?

"Biết thân phận của mẫu thân tiểu gia rồi chứ?" Cung Dịch Diệu rời khỏi sau lưng Dạ Nhược Ly, hai tay chống nạnh, phồng má, trong đôi mắt sáng tràn đầy giễu cợt, "Chỉ bằng cái người xấu xí của Đỗ gia các ngươi kia, cũng muốn để cho tiểu gia làm tướng công của người xấu xí đó? Tiểu gia liếc nhìn người xấu xí kia một cái cũng cảm thấy ghê tởm, dáng dấp xấu như vậy, còn dám rêu rao khắp nơi."

Khóe miệng Bắc Ảnh Phong co giật, im lặng quét mắt nhìn Cung Dịch Diệu, tiểu nam hài không hổ là hài tử của hai người này, còn nhỏ tuổi miệng mồm đã độc địa như thế, bất quá thật sự không cần phải khách khí đối với những người này.

Huống chi phế vật Đỗ gia dám cả gan lên tiếng vũ nhục Đại tỷ, chết một ngàn lần cũng không đủ!

Mà sau khi Đỗ Ninh nghe được lời nói kia của thống lĩnh hộ vệ, dung nhan vốn là tái nhợt lại càng lúc càng trắng bệch hơn, trợn mắt thật to giống như chuông đồng, khóe miệng không ngừng run lẩy bẩy.

Người đồ quê mùa muốn tìm chính là Thiên Lạc Vương Phi? Hắn ta vốn còn tưởng rằng chỉ là cùng tên thôi, ai có thể nghĩ tới thế nhưng hắn lại quen biết với Thiên Lạc Vương Phi, hơn nữa còn là quan hệ thân tỷ đệ, này... Điều này sao có thể?

Trời ạ, hắn ta nhất định là tại nằm mơ, đúng vậy, đây nhất định là giấc mơ...

Vào thời khắc này, Đỗ Ninh hận không thể ngất đi, như thế cũng không cần phải đối mặt với chuyện kế tiếp.

"Vương Phi," La Đình chậm rãi đứng dậy, kiềm chế rung động trong nội tâm, ánh mắt chợt lóe lên, chần chừ một lúc lâu sau mới mở miệng nói, "Vừa rồi tất cả đều là hiểu lầm, chỉ vì tiểu nữ ái mộ lệnh đệ, đã đến mức không phải quân không xuất giá, đến nỗi Đỗ gia phải tìm tới cửa, còn không tiếc lên tiếng bảo vệ lệnh đệ, xin Vương Phi xem ở tình cảnh tiểu nữ một lòng cuồng dại, thành toàn tâm nguyện của tiểu nữ, cho dù là trở thành thiếp của lệnh đệ, tiểu nữ cũng sẽ không cảm thấy uất ức."

Thân thể mềm mại khẽ run lên, La Phỉ không dám tin ngẩng đầu lên, nhìn về phía phụ thân trên danh nghĩa này của mình.

Nàng vốn cho rằng đã quá hiểu rõ phụ thân vô sỉ này rồi, nhưng rốt cuộc vẫn là coi nhẹ mực độ ông ta có thể làm được? Đây được coi là cái gì? Bán nữ nhi cầu vinh? Nhưng sao ông ta chưa từng suy nghĩ đến cảm thụ của nàng? Hiện giờ những lời này của ông ta lại khiến người khác đối đãi với nàng như thế nào đây?

Trên khuôn mặt xinh đẹp thoáng qua xấu hổ, La Phỉ cười khổ một tiếng, nàng sớm phải biết người nam nhân này từ trước đến giờ vì đạt tới mục đích mà không ngại dùng bất cứ thủ đoạn nào, hy sinh chính mình lại có làm sao?

"Ta chưa bao giờ từng nói qua không phải là Bắc Ảnh công tử thì không xuất giá," khẽ ngẩng đầu lên, trong mắt La Phỉ lóe ra quang mang kiên định, "Bắc Ảnh công tử có ân với ta, quả thật ta cũng có chút hảo cảm với hắn, nhưng, ta sẽ không gả cho hắn, cũng sẽ không làm thiếp của hắn."

Mà tất cả chuyện này đều do La Đình tự làm ra, dù là nàng thích Bắc Ảnh Phong cũng không có tư cách ở cùng với hắn.

Bắc Ảnh Phong hơi ngẩn ra, dường như không ngờ đến La Phỉ sẽ nói ra những lời này.

"Ba!"

Bàn tay rơi vào trên khuôn mặt của La Phỉ thật mạnh, La Đình hung hăng phất phất tay áo, sắc mặt tái xanh nói: "Nghịch nữ, con có biết con đang nói cái gì không?"

Khóe môi tràn ra một vệt máu, La Phỉ che gò má đỏ bừng, cắn cắn môi, tầm mắt lại rơi vào trên mặt La Đình lần nữa.

"Ta hiểu, nhưng ta không hối hận."

Giọng nói nhàn nhạt mang theo một tia chua xót, phảng phất như nói ra kiên quyết trong nội tâm của nàng.

"Con..."

La Đình lại giơ bàn tay lên lần nữa, thế nhưng ngay tại lúc này, một bàn tay mạnh mẽ có lực cầm lấy cổ tay của ông ta, ngăn trở bàn tay ông ta rơi xuống.

Thanh sam tung bay trong gió, Bắc Ảnh Phong tóm chặt lấy tay La Đình, trên tuấn nhan góc cạnh rõ ràng lộ ra một tia hàn ý.

"Ầm ầm!"

Khí thế cường đại lan tràn ra, giống như cơn lốc thổi quét về phía La Đình.

Công kích ở khoảng cách gần như vậy, La Đình không chút hoang mang giơ tay lên ngăn cản, một đạo chưởng phong mãnh liệt bắn ra từ bàn tay đầy vết chai, phảng phất như có chứa khí thế có thể phá hủy tất cả.

"Rầm!"

Trong khoảnh khắc hai luồng gió mạnh đụng vào nhau, gió lớn lập tức khuếch tán ra, cuốn lấy bàn ghế chung quanh lên rồi ầm ầm hóa thành mảnh vụn, mà hai người chỉ đều thối lui một bước, vẻ mặt đều không sinh ra biến hóa.

Nhưng nếu người tinh mắt liền có thể phát hiện, hai phe chiến đấu, La Đình khẽ rơi xuống hạ phong.

Phải biết, tu vi của La Đình đã là Thần Hoàng cấp thấp, có thể khiến ông ta rơi xuống hạ phong, chắc chắn thực lực của nam tử này cũng là Thần Hoàng cấp thấp, hơn nữa đối với nắm trong tay lực lượng Thần Hoàng còn vượt qua La Đình.

Trong nháy mắt, La Đình thật sự ruột gan đều hỏng, nếu để cho nữ nhi mình và Bắc Ảnh Phong tiếp tục, nói không chừng hắn liền sẽ trở thành nữ tế của La gia, còn có thể đáp lên cái thuyền lớn Thiên Lạc vương phủ này.

Đáng tiếc, hối hận thì đã muộn.

"Phong Nhi, tiếp lấy."

Tiếng quát trong trẻo lạnh lùng truyền đến từ phía sau, Bắc Ảnh Phong lộ vẻ sững sờ, chợt một thanh đại kiếm xẹt qua bầu trời, đứng lặng trong hư không ở trước mặt hắn.

Đại kiếm tản ra quang mang thanh sắc, tựa hồ như nhuộm toàn bộ bầu trời thành màu xanh, mà trên thân kiếm có vẽ một con trường long màu xanh, Thần Long hiện ra như thật, phảng phất như có thể nhảy ra từ trong kiếm.

Chỉ là đứng ở trước đại kiếm, Bắc Ảnh Phong liền cảm nhận được gió lạnh đập vào mặt, sảng khoái tinh thần, chỉ cần liếc mắt một cái, hắn liền yêu thích thanh đại kiếm không biết tên này.

"Kiếm này tên là Thanh Dương Kiếm, khế ước với nó, ta tin tưởng nó sẽ đi theo đệ trên con đường lớn hướng về ánh mặt trời."

Ngưng mắt nhìn đại kiếm màu xanh trước mặt, Bắc Ảnh Phong cảm nhận được dụng tâm lương khổ của Dạ Nhược Ly, khóe miệng câu lên nụ cười, trong tròng mắt còn sáng chói hơn cả ánh sao kia xẹt qua một tia cảm kích.

"Đệ hiểu được, Đại tỷ, Phong Nhi sẽ không để cho tỷ thất vọng, một ngày nào đó, ta sẽ để cho hai cái danh tự Bắc Ảnh Phong và Thanh Dương Kiếm vang vọng toàn bộ Phong Vực, chỉ có như thế, Phong Nhi mới xứng làm đệ đệ của tỷ."

Một giọt máu bức ra từ đầu ngón tay, chìm vào bên trong thân kiếm, Bắc Ảnh Phong loáng thoáng tựa như nghe được một tiếng rồng ngâm, sau đó thanh quang đại thịnh, tràn ngập trong đại sảnh, che phủ kín luôn khiếp sợ trong cặp mắt kia.

Thần kiếm... Thanh đại kiếm này vậy mà là thần kiếm, truyền thuyết kể rằng Thiên Lạc vương phủ có được vài thanh thần kiếm, chuyện này quả nhiên là thật, nếu như La gia có thể kết thành thân gia với Thiên Lạc vương phủ, phải chăng bọn họ cũng sẽ có được thần kiếm không?

Đáng tiếc, bất kể La Đình có hối hận thế nào, cũng đã định trước thảm kịch La gia bị diệt.

"Thanh Dương Kiếm, từ nay về sau chúng ta cùng xông pha con đường phía trước," khóe môi Bắc Ảnh Phong câu lên, đưa tay nắm lấy đại kiếm trước mặt, lập tức cuồng phong nổi lên, một đầu tóc đen vũ điệu, hắn ngước mắt nhìn về phía La Đình bị dọa sợ choáng váng, cười lạnh nói, "Mà La gia các ngươi, sẽ trở thành vong hồn đầu tiên chết ở dưới Thanh Dương Kiếm."

Giơ đại kiếm lên cao, chung quanh thân kiếm tạo thành một đạo cuồng phong, lúc Bắc Ảnh Phong vung xuống, cuồng phong dùng khí thế sét đánh bổ về phía La Đình, cuồng phong tạ ngang qua, mảnh vụn bàn ghế đều bị cuốn vào trong không trung, đồng thời bổ về phía La Đình.

La Đình đờ đẫn nhìn chăm chú vào cuồng phong, trong chốc lát không thể phản ứng kịp, lúc thấy gió lớn hóa thành một thanh phong kiếm, hung ác bổ về phía đầu của hắn ——

Một thân váy màu vàng nhạt thổi qua trước mắt, con ngươi La Đình đột nhiên phóng đại, máu tươi bắn ra nhiễm đỏ một thân cẩm y, ông ta kinh ngạc ngước nhìn nữ tử chậm rãi ngã xuống trước mặt.

Vậy mà nghĩ đến mình còn sống, La Đình trong lúc lơ đãng thở phào nhẹ nhõm một hơi, sắc mặt đối với La Phỉ cũng không ác liệt như vậy nữa.

Bắc Ảnh Phong cũng sững sốt, có lẽ hắn cũng không có bao nhiêu tình cảm với La Phỉ, nhưng dễ hiểu, nữ tử này vẫn luôn đứng về phía hắn, hiện giờ lại bị hắn lỡ tay đả thương.

"Phỉ Nhi."

Tiến lên một bước, La Đình ôm lấy thân thể của La Phỉ, trong đáy mắt thoáng qua một tia áy náy.

"Khụ khụ," La Phỉ ho khan hai tiếng, ho ra một ngụm máu tươi, nàng khẽ ngẩng đầu lên, sắc mặt mang theo suy yếu, "Thân thể của ta là người cho ta, nếu không là người, ta cũng sẽ không đi tới trên đời này, hiện giờ ta trả nó lại cho người, liền không bao giờ nợ người cái gì nữa, khụ khụ khụ..."

Nói xong lời này, La Phỉ lại mãnh liệt ho khan lần nữa.

La Đình thở dài một hơi, dường như còn muốn nói tiếp gì đó, nhưng ngay tại thời khắc này, ngực truyền đến đau đớn kịch liệt, trong khoảnh khắc ông ta cúi đầu xuống, liền thấy một thanh chủy thủ tản ra hàn quang đâm vào trái tim của ông ta.

"Ầm!"

Bàn tay vung lên, La Đình vỗ cho La Phỉ một chưởng, sau đó rút chủy thủ ra, vứt xuống đất, ông ta che ngực lui về phía sau hai bước, mặt mũi vặn vẹo.

"Phỉ Nhi, con muốn giết ta?"

"Phốc xuy!"

Lại phun ra một ngụm máu tươi lần nữa, La Phỉ giãy giụa muốn đứng lên, thế nhưng toàn thân lại không còn sức lực.

" Vì trả lại ân sinh dưỡng của người, ta đỡ thay cho người một kiếm kia, nhưng người phạm sai lầm quá lớn, La gia nhất định không thể tránh khỏi họa diệt môn, như thế không bằng để ta giết chết người, bởi vì người nợ ta quá nhiều. Hơn nữa, nếu như La gia bị diệt, ta sẽ không hận Bắc Ảnh công tử, ngược lại ta còn phải cảm tạ hắn..."

Giọng nói của nàng lộ ra suy yếu, cũng không lo ngại sắc mặt dữ tợn của La Đình, tiếp tục nói: "Nơi này thật khiến ta rất thất vọng, nếu như có kiếp sau ta tình nguyện không muốn sinh ra trong gia đình giống như La gia."

Nơi này không có một chút ấm áp nào, không có một chút thân tình nào, cho nên nàng thật sự rất hận nơi này.

"Hừ, chỉ bằng thực lực của con mà muốn giết ta thì còn vô cùng xa, con đã muốn chết thì cha đây liền thành toàn cho con!" La Đình nắm chặt quả đấm, thân hình xẹt qua, nhanh chóng xuất hiện ở trước mặt La Phỉ, nâng quả đấm lên, mãnh liệt dùng sức đánh về phía khuôn mặt của La Phỉ.

La Phỉ chậm rãi nhắm hai mắt lại, khóe miệng nhếch lên, trên khuôn mặt xinh đẹp mang theo nụ cười giải thoát.

Một lúc lâu sau, đau đớn trong dự liệu chưa hề kéo úp lại, La Phỉ nhẹ nhàng mở mắt ra, vì vậy, trong nháy mắt, hình ảnh của một bóng dáng màu xanh ánh lên trong hai con ngươi của nàng rất rõ ràng.

Thân thể mềm mại khẽ run lên, La Phỉ bình tĩnh nhìn chăm chú vào bóng lưng của Bắc Ảnh Phong, cuối cùng vẫn là không chống cự nổi thân thể suy yếu, chậm rãi ngã xuống mặt đất lạnh buốt.

"Đại tỷ, cứu nàng."

Ngăn cản công kích của La Đình, Bắc Ảnh Phong quay đầu nhìn về phía Dạ Nhược Ly, nói một tiếng.

"Được."

Khẽ gật đầu, Dạ Nhược Ly đi tới bên cạnh La Phỉ, sau khi điều tra xong tình huống thương thế của nàng, không để lại dấu vết khẽ nhíu mày, kế tiếp thở dài một hơi, lấy ra hai viên đan dược ấn vào trong miệng La Phỉ.

"Rầm!"

Giơ Thanh Dương Kiếm lên cao rồi hung hăng chém xuống, rơi vào trên thân thể La Đình, La Đình lập tức phun ra một ngụm máu tươi, mặt lộ vẻ kinh ngạc: "Đây chính là uy lực của thần kiếm sao? Chẳng lẽ hôm nay ông trời thật sự muốn diệt La gia ta?"

Lúc ông ta đang tuyệt vọng, Thanh Dương Kiếm lại rơi xuống lần nữa, một tiếng ầm vang, thân thể của ông ta giống như diều đứt dây, hung hăng bay ra ngoài, đụng vào trên mặt tường thật mạnh.

Bắc Ảnh Phong giơ lên Thanh Dương Kiếm lần nữa, trong đôi mắt sáng thoáng qua sát khí, dùng một kích cuối cùng này lại dễ dàng kết liễu tính mạng của La Đình.

Mọi người nhìn thấy cảnh này đều hung hăng nuốt một ngụm nước miếng, bởi vì tất cả mọi người đều hiểu số mạng kế tiếp của bọn họ cũng là như vậy, trong chốc lát, trên mặt mọi người đều lộ ra tuyệt vọng.

"Đại tỷ, nàng sao rồi?" Bắc Ảnh Phong chậm rãi xoay người lại, nhìn về phía La Phỉ im lặng không nhúc nhích kia, trong mắt xẹt qua một tia phức tạp.

"Nàng sẽ không chết, chằng qua lại ôm lấy quyết tâm phải chết, cho nên ta loại bỏ tất cả trí nhớ của nàng, với nàng mà nói, để nàng quên đi những chuyện này sẽ không có hại," đứng lên, Dạ Nhược Ly quay đầu nhìn Bắc Ảnh Phong, nói, "Nên an bài cho nàng sau này thế nào? Đệ có ý tưởng gì không?"

Khẽ nhíu mày kiếm, Bắc Ảnh Phong thở dài một hơi: "Mặc dù nàng không có trí nhớ, thực lực sẽ không có vấn đề, một Thần Tướng đỉnh phong cũng không phải là sống không nổi tại Lạc Lan thành, chúng ta đã hết lòng quan tâm giúp đỡ."

Không phải hắn ngoan tâm, mà là hắn không muốn mang theo một nữ tử ở bên cạnh, dù sao con đường kế tiếp hắn muốn còn rất dài, sao lại có thể lưu lại một gánh nặng chứ? Huống chi với thực lực của La Phỉ, không nhất định là sẽ không có cách nào sinh tồn.

"Tỷ tôn trọng quyết định của đệ," Tiếng nói dừng lại một chút, tầm mắt của Dạ Nhược Ly quét qua đám người La gia và Đỗ gia, trong tròng mắt đen lóe lên hàn quang, giống như thanh kiếm sắc bén, giết người trong vô hình.

"Tử Điện Thú, những người này liền giao cho ngươi xử lý, ta muốn hai nhà này không chừa lại một tên nào! Diệu Nhi, Phong Nhi, chúng ta đi thôi."

Nghe vậy, Bắc Ảnh Phong thu hồi Thanh Dương Kiếm, mà trong khoảnh khắc khi Thanh Dương Kiếm bị thu hồi, cuồng phong lập tức tiêu tán, theo đó một luồng ánh mặt trời chiếu vào, rơi vào trên người Bắc Ảnh Phong.

Vào lúc này, hắn rốt cuộc hiểu rõ bắt nguồn của cái tên Thanh Dương Kiếm, sau khi mưa to gió lớn thì có thể nhìn thấy ánh mặt trời, có phải không?

Khẽ ngẩng đầu lên, Dạ Nhược Ly ngắm nhìn bầu trời xanh, khóe môi khẽ câu lên đường cong tuyệt mỹ.

Kỳ Lân, cách xa nhau mấy năm, rất nhanh chúng ta liền có thể gặp lại lần nữa...

Kỳ Lân Sơn là chỗ ở của Kỳ Lân bộ tộc, dãy núi vòng chung quanh, sơn cốc thâm u làm cho người ta có một loại cảm giác rung động đến tâm can, thế nhưng ngọn núi lại được gọi là cấm địa của Lạc Nguyệt Quốc, không cho phép nhân loại bước vào.

Vào thời khắc này, trong nội đường tại Kỳ Lân bộ tộc, không khí ngột ngạt đáng sợ, làm cho không người nào có thể buông lỏng hô hấp.

"Tộc trưởng, thật sự không cách nào chữa trị được thương thế của Lão Tộc trưởng sao? Sao chúng ta không thể phát ra cầu cứu giống như nhân loại? Ở trong nhân loại có không ít Luyện Đan Sư, ngài xem..."

Nói lời này chính là một lão giả lam bào, trong hai tròng mắt kia có chứa sầu lo thật sâu, chần chừ hồi lâu, vẫn là nói ra như vậy.

"Hừ, Kỳ Lân bộ tộc chúng ta là chủng tộc cao ngạo, làm sao sẽ cầu cứu giống như những nhân loại đê tiện kia?" Không đợi Tộc trưởng mở miệng, lão đầu hồng bào ở một bên khinh thường hừ lạnh một tiếng, "Hơn nữa cầu cứu giống như nhân loại, cần thiết phải mở ra pháp trận hộ sơn, hiện giờ Lão Tộc trưởng trúng độc, lại có ai có thể ứng phó với những người Thiên Sơn Phái kia, ngộ nhỡ những người đó trộn lẫn vào trong, Kỳ Lân bộ tộc liền lâm nguy."

"Thế nhưng tiếp tục như vậy thì còn có biện pháp gì? Lão Tộc Trưởng đã kéo năm năm rồi, sợ rằng kéo dài nữa thì khó giữ được tánh mạng, hơn nữa năm năm qua, pháp trận hộ sơn vẫn luôn mở ra, thậm chí tộc nhân đều chưa từng xuống núi, nếu thân thể Lão Tộc trưởng khôi phục thì làm sao Kỳ Lân bộ tộc chúng ta lại còn cần co đầu rụt cổ ở Kỳ Lân Sơn chứ?"

Những người còn lại đều bắt đầu nghị luận ầm ĩ, duy chỉ có Tộc trưởng và một nữ tử phía dưới vẫn luôn duy trì trầm mặc.

Chỉ thấy nữ tử kia có một đầu tóc lam như thác nước, khuôn mặt tuyệt mỹ, ngũ quan cực kỳ tinh xảo, trong con ngươi màu lam y hệt như nước loáng thoáng lộ ra lo lắng.

Trầm mặc chốc lát, nữ tử khẽ ngẩng đầu lên, mặt hướng về phía nam tử ngồi trên cao, nhẹ giọng nói: "Phụ thân, con tán thành ý kiến của Thủy Trưởng lão, tiếp tục như vậy cũng không phải là biện pháp, mà con có biết một Luyện Đan Sư, con tin nếu như là nàng thì nhất định có thể chữa trị thân thể của gia gia khôi phục, trên đời này không có chuyện gì nàng không làm được."

Trong con ngươi màu lam lóe ra quang mang kỳ dị, trong mắt nữ tử thẩm thấu ra một tia cuồng nhiệt, có lẽ đây là một loại tự tin mù quáng, nhưng nàng lại tin tưởng nếu như trên đời có Luyện Đan Sư có thể cứu trị gia gia, vậy thì ngoài nàng ra thì không còn người nào nữa.

"Tiểu thư, không biết từ lúc nào mà tiểu thư lại có quan hệ với nhân loại Luyện Đan Sư?" Lão giả hồng bào cười lạnh một tiếng, khinh thường nhếch môi, "Từ trước đến giờ nhân loại luôn luôn giảo hoạt, tiểu thư vẫn là đừng để bị người ta lừa, bọn họ kết giao với tộc nhân của Kỳ Lân bộ tộc còn không phải là nhìn thấy Kỳ Lân bộ tộc chúng ta cường đại sao? Lại có người nào là thật tâm kết giao với tiểu thư chứ?"

Thế nhưng lão giả vừa dứt dời, mọi người liền thấy một tia lam quang thoáng qua, chẳng biết lúc nào nữ tử đã đến trước mặt của lão giả.

Móng tay bén nhọn cọ qua cổ của lão giả, nữ tử bóp chặt cổ của lão giả, giọng nói vẫn là nhu hòa giống như trước đây, thế nhưng bất luận kẻ nào cũng cảm nhận được khí tức túc sát trong giọng nói của nàng.

"Hỏa Trưởng lão, khuyên ngươi một câu, đừng để ta nghe được ngươi nói nàng một chữ "Không" nữa, nếu không thì cho dù ngươi là Trưởng lão Kỳ Lân bộ tộc, Thần Hoàng cao cấp cường giả, ta cũng sẽ giết không tha."

Mọi người đều rất sững sờ, bọn họ đều không rõ nhân loại kia rốt cuộc là người nào, tại sao sẽ khiến cho tiểu thư bảo vệ như vậy?

"Thần Nhược, buông Hỏa trưởng lão ra trước đi!"

Tộc trưởng rốt cuộc chậm rãi mở miệng, giọng nói của ông cực kỳ ưu mỹ êm tai, giống như như nước suối trong veo ấm áp, chảy xuôi qua nội tâm, trong nháy mắt dễ dàng khiến cho tâm của mọi người bình tĩnh lại.

"Cha nhớ con đã từng nói với cha, con có một bằng hữu sinh tử tương giao, chắc hẳn chính là người kia trong miệng con? Nếu Thần Nhược có tự tin này, tin nữ tử kia một lần thì lại ngại gì? Thần Nhược, cha cho phép con xuống núi tìm bằng hữu của con."

Trong nội tâm Lam Thần Nhược vui vẻ, chậm rãi buông lỏng tay, nghĩ đến rốt cuộc có thể xuống núi đi tìm Dạ Nhược Ly, trên khuôn mặt tuyệt mỹ ôn nhu của nàng treo lên nụ cười sáng rỡ.

"Phụ thân, Nhược Ly nàng sẽ không để cho cha thất vọng, ta tin tưởng nàng."

Thấy dáng vẻ tràn trề tự tin của Lam Thần Nhược, Hỏa Trưởng lão khinh thường hừ lạnh một tiếng, ngại vì mệnh lệnh của Tộc trưởng nên lão ta không lên tiếng nữa, nhưng trong nội tâm lại rất là xem thường.

Cho dù nhân loại Luyện Đan Sư cường hãn hơn nữa, muốn giải trừ độc tố của Lão Tộc trưởng cũng sẽ không dễ dàng, sau đó tiểu thư liền sẽ rõ người kia cũng không có bản lãnh bao nhiêu, tất cả năng lực đều là giả tạo, chỉ vì nịnh hót được Kỳ Lân bộ tộc.

Với Kỳ Lân bộ tộc mà nói, nhân loại đều là phế vật không dùng được từ đầu đến chân...



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
15 thành viên đã gởi lời cảm ơn Preiya về bài viết trên: Bvan123, Chery, LinMin, Nguyêtle, Nhất tiến, Quỷ Yêu, antunhi, chansy12, củ cải, kotranhvoidoi, lq0410, thtrungkuti, xichgo, xinmayco, y229917
     

Có bài mới 22.04.2018, 22:14
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor Diễn Đàn
Cựu Editor Diễn Đàn
 
Ngày tham gia: 13.02.2014, 15:27
Bài viết: 680
Được thanks: 4851 lần
Điểm: 28.03
Có bài mới Re: [Xuyên không - Dị thế] Thiên tài cuồng phi - Băng Y Khả Khả - Điểm: 49
Chương 47: Chủ tớ gặp nhau

Edit: Preiya

Lúc này, bên ngoài Kỳ Lân Sơn, Dạ Nhược Ly xoa xoa cằm, lẳng lặng ngưng mắt nhìn ngọn núi cao vút trong mây này, giữa lông mày xẹt qua trầm tư: "Đây chính là Kỳ Lân Sơn sao? Ta thật sự cảm thấy được cấm chế ở chỗ này, xem ra muốn tiến vào Kỳ Lân Sơn cũng không dễ dàng như thế."

Cung Dịch Diệu nắm chặt tay Dạ Nhược Ly, trong đôi mắt to lóe ra quang mang sáng ngời, tò mò nhìn ngọn núi trước mắt này, dưới ánh mặt trời chiếu xuống, trên khuôn mặt nhỏ nhắn non nớt càng lộ vẻ khả ái.

Mà Bắc Ảnh Phong ở một bên vẫn duy trì trầm mặc, nhưng từ đầu đến cuối hai tròng mắt y hệt như ánh sao luôn nhìn chăm chú vào Dạ Nhược Ly, khóe môi câu lên nụ cười ngây ngô.

Có thể nhìn Đại tỷ như vậy thật tốt, cả đời này hắn đều không muốn lại tách Đại tỷ ra...

"Diệu Nhi, Phong Nhi, trước tiên lui ra phía sau một bước, ta tới thử xem có thể phá vỡ trận pháp này."

Dứt lời, Dạ Nhược Ly khẽ vung tay lên, vô số đem trôi lơ lửng ở phía trên đỉnh đầu nàng, mà chính giữa đám kiếm chính là một thanh Lôi Kiếm tử sắc, tử điện vờn chung quanh, phát ra tiếng rít gào hưng phấn.

Lập tức, bầu trời liền âm u, mây đen giăng đầy, Dạ Nhược Ly đứng thẳng trong cuồng phong, trên mặt mang theo suy nghĩ sâu xa.

Cung Dịch Diệu và Bắc Ảnh Phong nghe lời lui về phía sau hai bước, hai đôi tròng mắt quấn lấy nữ tử phía trước thật chặt.

"Rầm!"

"Rầm rầm!"

Dạ Nhược Ly vung bàn tay lên, trong chốc lát trọng kiếm đồng loạt bổ về phía trong núi, bộc phát ra tiếng nổ vang mãnh liệt.

Bụi bậm tràn ngập khắp bầu trời, bao trùm tầm mắt của Dạ Nhược Ly, vậy mà nàng lại chưa từng dừng lại, khống chế đám kiếm hung hăng đụng vào tầng màng mỏng bảo vệ Kỳ Lân Sơn kia lần nữa.

"Rầm!"

"Ầm ầm!"

Một tiếng lại một tiếng mãnh liệt vang vọng giữa núi rừng, làm chấn động đến nỗi Kỳ Lân Sơn cũng không khỏi rung chuyển một hồi.

"Ba!"

Màng bảo hộ chợt nứt ra một lỗ hổng, cũng ngay tại lúc này, một tiếng hét lớn chợt truyền từ trong núi ra ngoài.

"Ai lại dám lớn mật tới Kỳ Lân Sơn ta quấy rối như thế?"

Vừa dứt lời, trong hư không chợt nhiều ra thêm một bóng người, chỉ thấy một thân bạch bào xuất hiện, tay cầm một thanh Kình Thiên Kiếm, mặt mũi lãnh liệt giống như thiên thần, lạnh lùng nhìn ba người Dạ Nhược Ly.

"Chúng ta chỉ là tới bái phỏng Kỳ Lân Tộc mà thôi." Dạ Nhược Ly khẽ ngẩng đầu lên, nhàn nhạt đáp lại một câu.

"Bái phỏng? Ta chưa từng thấy qua người bái phỏng như các ngươi vậy," nam tử bạch bào cười lạnh một tiếng, trong ánh mắt hàm chứa sát ý ngập trời, "Bất kỳ người nào xông vào Kỳ Lân bộ tộc ta, chết!"

"Rầm!"

Trên người nam tử bạch bào bộc phát ra khí thế cường hãn, nhanh chóng thổi quét về phía ba người Dạ Nhược Ly, không chờ Dạ Nhược Ly có động tác, Bắc Ảnh Phong liền chạy đến trước mặt nàng, bàn tay lặng lẽ đặt trên chuôi kiếm Thanh Dương Kiếm.

Lúc hắn sắp rút ra Thanh Dương Kiếm sắp, ở phía xa xa trong núi truyền đến một tiếng quát ôn hòa.

"Chậm đã! Tả Hộ Pháp, người đây là đang làm cái gì?"

Dạ Nhược Ly vươn tay ra, ngăn lại động tác của Bắc Ảnh Phong, chợt nàng khẽ ngẩng đầu lên, ánh mắt rơi vào trên lam y đang bay vút đến đây, vì vậy trong chốc lát khuôn mặt quen thuộc của nữ chiếu vào trong con ngươi của nàng rất rõ ràng...

"Tiểu thư."

Tả Hộ Pháp thu hồi khí thế, quay mặt về phía người tới, cung kính chắp tay ôm quyền.

Lam y xẹt qua phía chân trời, Lam Thần Nhược rơi vào trước người Tả Hộ Pháp, một đầu tóc lam như thác nước khẽ giương nhẹ ở trong gió, tầm mắt của nàng hướng về phía Dạ Nhược Ly, trong lúc lơ đãng khẽ nhíu mày, chẳng biết tại sao nữ tử trước mắt để cho nàng có một loại cảm giác quen thuộc.

"Ngươi là..."

Trầm mặc hồi lâu, cuối cùng Lam Thần Nhược vẫn là lên tiếng hỏi thăm.

"Kỳ Lân, nhiều năm không gặp, ngươi vẫn là không có bao nhiêu biến hóa." Khóe môi giương lên, trong tròng mắt Dạ Nhược Ly xẹt qua trêu đùa.

Sau khi xuyên qua, dung mạo của nàng và Hỏa Vũ Sa đều có thay đổi, duy chỉ có Kỳ Lân vẫn như lúc trước, vì vậy nàng mới có thể liếc mắt nhìn một cái liền nhận ra.

Lam Thần Nhược đột nhiên ngơ ngác, đờ đẫn nhìn dung nhan xa lạ trước mặt này.

"Người... Người là Nhược Ly chủ nhân?"

Chủ nhân? Tả Hộ Pháp ở một bên bị cách gọi của Lam Thần Nhược dọa cho choáng váng, khi nào thì tiểu thư Kỳ Lân bộ tộc bị nhân loại khế ước? Vì sao Kỳ Lân bộ tộc lại không biết?

"Kỳ Lân, đã lâu không gặp, ta tới tìm ngươi."

Nghe vậy, Lam Thần Nhược khẽ mỉm cười, trong con ngươi màu lam hiện ra quang mang ôn hòa, nàng áp chế kích động trong nội tâm, giọng nói êm ái như gió chậm rãi vang lên trong núi.

"Chủ nhân, ta vẫn luôn chờ người ở nơi này..."

Gặp lại Lam Thần Nhược, Dạ Nhược Ly không khỏi nhớ lại mọi chuyện kiếp trước, hiện giờ, chuyện đã phát sinh lúc trước vẫn hiện rõ mồn một trước mắt như cũ, nhất là Kỳ Lân chết, thật sự có thể nói là đả kích nàng rất lớn.

Cũng may bây giờ có thể nhìn thấy Kỳ Lân lần nữa, cũng có thể đã chấm dứt một khối tâm bệnh kia của nàng…

"Chủ nhân, tên tiểu tử này là ai? Nhi tử của người?" Lam Thần Nhược không chút để ý liếc về phía tiểu tử đang bĩu đôi môi đỏ mọng bên cạnh Dạ Nhược Ly, ánh mắt lại sáng lên, ý cười bên môi càng sâu hơn, "Không ngờ từ trước đến giờ người luôn coi nam nhân không ra gì, cũng sẽ động lòng với một người nam nhân, còn sinh ra hài tử, ha ha, nếu để cho những người đã từng quen biết người, phỏng chừng cũng sẽ không tin."

Khẽ mỉm cười, Dạ Nhược Ly cũng không đáp lại, chẳng qua trong mắt của nàng lại mang theo nụ cười nhu hòa, điều này khiến cho Lam Thần Nhược càng thêm kinh ngạc vạn phần, rốt cuộc là ai đã bắt lấy tâm của nàng làm tù binh?

Khẽ nhíu mày, tầm mắt Lam Thần Nhược chuyển sang Bắc Ảnh Phong: "Vị này là ai? Không phải là nam nhân của người chứ?"

"Hắn là đệ đệ ta, Bắc Ảnh Phong."

"Đệ đệ người?" Lam Thần Nhược kinh ngạc trừng mắt nhìn, chợt hai mắt đảo qua Bắc Ảnh Phong và Cung Dịch Diệu trước mặt, "Hai người này quả thật không giống nhau, chủ nhân, người hãy kể hết với ta những chuyện người đã gặp phải trong mấy năm này, hiện tại đi vào Kỳ Lân bộ tộc ta trước đi, có chuyện cần chủ nhân người giúp đỡ."

Cung Dịch Diệu nắm lấy tay Dạ Nhược Ly thật chặt, đôi môi đỏ mọng vểnh lên hiển lộ ra trong lòng tiểu tử này không vui.

"Mẫu thân..." Nhỏ giọng kêu một tiếng, Cung Dịch Diệu kề sát người vào Dạ Nhược Ly, trong đôi mắt to lóe ra quang mang sáng ngời, không nháy một cái nhìn Dạ Nhược Ly.

"Diệu Nhi, nếu như con không nghe lời, nương liền ném con vào Thanh Minh Phủ làm bạn với mọi người."

Cung Dịch Diệu giật thót mình, vội vàng nhu thuận đi theo bên cạnh Dạ Nhược Ly, mình mới không cần vào Thanh Minh Phủ, nơi đó nhàm chán như vậy, không có cái gì để chơi, đời này mình cũng không muốn tiến vào Thanh Minh Phủ.

Trên đường đi, Kỳ Lân những chuyện mình gặp phải gần đây nói cho Dạ Nhược Ly, thì ra là vào năm năm trước, một đệ tử của Chưởng môn Thiên Sơn Phái nhìn trúng nàng, muốn để cho nàng trở thành khế ước thú của hắn ta, đương nhiên nàng sẽ không nguyện ý, vì vậy hai phe đại chiến, kết quả thực lực của người đệ tử kia và tùy tùng của hắn ta cũng quá mức thấp kém, không cẩn thận liền bị nàng giết.

Chưởng môn Thiên Sơn Phái tra được chuyện này, lập tức giận dữ, bởi vậy Kỳ Lân bộ tộc và người Thiên Sơn Phái rơi vào tình cảnh như nước với lửa.

Vốn là thực lực hai phe không chênh nhau nhiều lắm, nhưng Thiên Sơn Phái âm hiểm ngầm hạ độc thủ, khiến đệ nhất cường giả Kỳ Lân bộ tộc, cũng chính là Lão Tộc trưởng thân trúng kịch độc, nếu như không phải là thực lực cường đại, ngay từ lúc năm năm trước lão liền bị mất mạng.

Vì không để cho Thiên Sơn Phái đánh vào Kỳ Lân bộ tộc, bất đắc dĩ phải mở ra trận pháp hộ sơn, cũng hạ lệnh không cho phép hậu đại Kỳ Lân Tộc rời núi, nhưng hiện giờ trận pháp hộ sơn bị Dạ Nhược Ly phá hư, chắc hẳn kéo dài không được bao lâu.

"Nơi này chính là tộc đường Kỳ Lân Tộc," Lam Thần Nhược dừng lại bước chân, quay đầu nhìn về phía Dạ Nhược Ly, ý cười trong con ngươi màu lam tản đi, mang theo một vẻ kiên định, "Ta tin tưởng người nhất định có thể giải hết độc cho gia gia."

"Ta thử một chút đi," nhún vai một cái, Dạ Nhược Ly khẽ mỉm cười, "Ta chưa từng nhìn thấy Lão Tộc trưởng, không biết có thể giải độc hay không, nhưng ta chỉ có thể nói, nếu như ta không thể giải độc. Như vậy trên đời này không còn ai có thể giải độc kia."

Lời nàng nói là sự thật, dù sao ở Phong Vực, chỉ có nàng là Siêu Thần Phẩm Luyện Đan Sư, nếu như nàng đều không thể cứu trị Lão Tộc trưởng, còn có ai có thể làm được?

"Hừ, cuồng vọng!"

Bên trong tộc đường truyền đến một tiếng hừ lạnh khinh thường, hiển nhiên người trong nội đường cũng nghe được lời nói này của Dạ Nhược Ly.

Cung Dịch Diệu kéo vạt áo của Dạ Nhược Ly, trong mắt to xẹt qua một chút ý cười, giọng nói non nớt chậm rãi truyền vào trong tai mọi người: "Mẫu thân, người có nghe được tiếng chó sủa không? Thật sự rất ồn ào, Diệu Nhi có thể làm thịt con chó kia không?"

Giọng điệu của tiểu tử hồn nhiên ngây thơ, hơn nữa khuôn mặt khả ái kia, làm cho người ta thật sự cho rằng tiểu tử nghe được tiếng chó sủa.

"Diệu Nhi, con có thể làm thịt con chó kia, nhưng lại ngàn vạn lần không thể ăn, ngộ nhỡ đây là con chó điên thì phải làm thế nào?" Trong đôi mắt như ánh sao của Bắc Ảnh Phong hàm chứa đầy ý cười, vươn tay ra xoa xoa đầu Cung Dịch Diệu, ý cười bên môi càng sâu hơn.

Lần này Cung Dịch Diệu cũng không cự tuyệt cữu cữu xoa đầu mình, trong hai tròng mắt đen lóe ra quang mang sáng ngời.

"Mẫu thân nói rồi, ăn đồ không sạch sẽ sẽ đau bụng, sao miệng Diệu Nhi có thể ăn loại vật bậy bạ này?"

"Xì!"

Lam Thần Nhược không nhịn được cười ra tiếng, tựa hồ như nàng có thể nhìn đến sắc mặt hiện giờ của Hỏa Trưởng lão, đây quả thực quá sảng khoái, ai bảo cái lão gia hỏa chết tiệt kia dám xem thường chủ nhân của Lam Thần Nhược nàng?

Bước vào tộc đường, nàng quả thật nhìn thấy dung nhan xanh mét của Hỏa Trưởng lão, thân là cường giả của Kỳ Lân bộ tộc, như thế nào lại hạ thấp thân phận so đo với hài tử? Chỉ có thể cứng rắn kìm nén bực bội.

"Khụ khụ," Thủy Trưởng lão ho khan hai tiếng, mắt hàm chứa ý cười, nói: "Hỏa Trưởng lão, đồng ngôn vô kị."

"Hừ!" Hỏa Trưởng lão rất là khinh thường hừ lạnh một tiếng, sau đó tầm mắt của lão ta chuyển sang Lam Thần Nhược, giọng nói mang theo chất vấn, "Tiểu thư, Tả Hộ Pháp nói nữ tử này là chủ nhân của người, còn phá hư trận pháp hộ sơn của Kỳ Lân bộ tộc ta, đây chính là thật?"

"Không sai," Lam Thần Nhược quét mắt nhìn Hỏa Trưởng lão, không khách khí nói, "Lam Thần Nhược ta muốn nhận ai là chủ, thì đó chính là chuyện của ta, có liên quan gì tới ngươi, ngươi lại có gì tư cách chất vấn ta?"

"Ngươi..." sắc mặt Hỏa Trưởng lão đại biến, nghĩ đến thân phận tôn quý và thực lực siêu cường của Lam Thần Nhược, lão ta chỉ có thể đè ép tức giận trong nội tâm, "Tiểu thư, người đừng quên thân phận của mình."

"Thân phận của ta? Thân phận của ta chính là khế ước thú của Dạ Nhược Ly." Lam Thần Nhược cười lạnh một tiếng, không chút nào nể mặt lão ta.

Hỏa Trưởng lão đang tính nói tiếp, lại bị một giọng nói ưu nhã ôn hòa cắt đứt.

"Hỏa Trưởng lão, người tới là khách, để sau hãy lại thảo luận những vấn đề này, thế nào?"

Giọng nói này nghe cực kỳ êm tai, phảng phất như có thể chữa trị tâm linh của người ta, đến nỗi Dạ Nhược Ly cũng không nhịn được đưa mắt nhìn sang.

Một bộ lam bào bạc ngân đập và mắt, nam nhân tuấn mỹ ưu nhã ngồi ngay ngắn ở trên cao, khóe miệng hàm chứa nụ cười ôn hòa, chỉ thấy dung nhan nam tử này cực kỳ tinh xảo, con ngươi màu lam như nước, khiến người ta trong lúc lơ đãng liền đắm chìm vào.

Bất quá, Dạ Nhược Ly chỉ liếc nhìn một cái liền thu hồi ánh mắt, biểu tình trên khuôn mặt không biến hóa chút nào.

"Ngươi chính là người Thần Nhược từng nhắc tới? Ta là Tộc trưởng Kỳ Lân bộ tộc, tên là Lam Nguyệt, ngươi đã là bằng hữu của Thần Nhược, gọi ta một tiếng Lam Nguyệt thúc thúc là được."

Khóe miệng Dạ Nhược Ly khẽ co giật, nam tử này thoạt nhìn trẻ tuổi như vậy, thế nào cũng không giống là phụ thân của Thần Nhược, hơn nữa cái xưng hô thúc thúc này, nàng thật sự là không kêu được.

"Không phải là Lão Tộc trưởng các ngươi trúng độc sao? Thời gian càng trễ lại càng có nhiều thay đổi, vẫn là đi xem tình huống một chút trước đi."

Thấy Dạ Nhược Ly không muốn, Lam Nguyệt không nói gì nữa, chỉ là trong con ngươi màu lam ẩn hàm một tia tò mò, ông cũng muốn biết nữ tử có thể hủy hoại trận pháp hộ sơn này, có thể mang đến cho ông bao nhiêu rung động.

Phải biết rằng trận pháp hộ sơn này, cho dù là Thần Tôn đều không thể phá hư, nàng phá hủy nó như thế nào?

"Hừ," Hỏa Trưởng lão hừ lạnh một tiếng, giễu cợt nói, "Tộc trưởng, ta thấy nàng hoàn toàn không có thực lực này, độc dược của Thiên Sơn Phái há là tùy tiện người nào cũng có thể giải được? Nếu không thì Lão Tộc trưởng cũng sẽ không đau đớn hơn năm năm."

Lam Nguyệt khẽ nhíu mày, trong con ngươi màu lam có chứa cảnh cáo quét qua Hỏa Trưởng lão, chợt rơi vào trên người Dạ Nhược Ly: "Đi thôi, ta đây liền dẫn ngươi đi gặp phụ thân."


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     
Có bài mới 01.05.2018, 22:01
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor Diễn Đàn
Cựu Editor Diễn Đàn
 
Ngày tham gia: 13.02.2014, 15:27
Bài viết: 680
Được thanks: 4851 lần
Điểm: 28.03
Có bài mới Re: [Xuyên không - Dị thế] Thiên tài cuồng phi - Băng Y Khả Khả - Điểm: 49
Chương 48: Giải độc

Edit: Preiya

Nhóm Dạ Nhược Ly đi theo Lam Nguyệt đến chỗ của lão tộc trưởng, dọc theo đường đi ai cũng im lặng, chỉ có Cung Dịch Diệu ôm lòng hiếu kì, mở to đôi mắt xinh đẹp nhìn xung quanh.

"Nhược Ly, đây chính là chỗ ở của cha ta."

Đột nhiên, Lam Nguyệt đứng lại, quay đầu nhìn cô gái đằng sau, trong đôi mắt xanh nhạt có ý cười dịu dàng, nhưng sâu trong đáy mắt lại lộ ra vẻ lo lắng.

"Ta vào trước xem tình hình nhé."

Dứt lời, nàng ra hiệu bằng mắt cho Lam Thần Nhược, hiểu được ẩn ý sau ánh mắt của Dạ Nhược Ly, Lam Thần Nhược khẽ gật đầu, đưa tay đẩy cửa phòng đóng chặt ra. Lúc cửa bị đẩy, mùi mục nát liền xông thẳng ra ngoài, khiến ai nấy đều buồn nôn.

Sau khi Lam Thần Nhược và Dạ Nhược Ly cất bước vào, Lam Nguyệt vốn định nén cảm giác muốn nôn hết phèo phổi ra mà vào phòng thì ngay lúc đó, một vóc dáng nho nhỏ đoạt mất cơ hội vào trước.

Bé mở to mắt ngắm nhìn thế giới xung quanh, gương mặt non nớt đáng yêu trong như ngọc, đối với hơi thở tử vong như thế cũng chẳng thay đổi vẻ mặt, kì lạ khiến Lam Nguyệt lấy làm tò mò.

Tiểu tử nọ cũng chẳng đơn giản gì, nó là người thứ hai bình tĩnh đối diện với mùi hương này đấy, còn người thứ nhất, dĩ nhiên là Dạ Nhược Ly...

"Hửm?"

Cảm nhận được hơi thở trên giường, Dạ Nhược Ly nhíu mày, vẻ mặt hơi trầm trọng.

Kiếp trước, Lam Thần Nhược gần như chưa bao giờ thấy vẻ mặt này của nàng, tâm trạng căng thẳng, nắm chặt hai nắm đấm, khẩn trương hỏi: "Chủ nhân, gia gia ta..."

Mọi người vào cùng nghe thấy xưng hô của Lam Thần Nhược đều nhăn mặt, nhưng trong giờ phút này, tộc trưởng chưa lên tiếng, dĩ nhiên họ chẳng thể lắm lời.

"Tuy có hơi phiền, nhưng ta vẫn nắm chắc chữa bệnh."

Gì cơ? Nghe nói thế, chúng trưởng lão Kỳ Lân tộc đều trừng mắt hết cỡ, tỏ ra không tài nào tin được.

Bọn họ luôn ngờ vực loài người tiểu thư mang đến, nhưng giờ nàng ta có thể tự tin tuyên bố sẽ giải độc cho tộc trưởng... Là thật ư?

Ai cũng không tin lời Dạ Nhược Ly, trừ khi nàng tự chứng minh thực lực của mình.

"Hừ." Hỏa trưởng lão hừ lạnh, khinh thường liếc Dạ Nhược Ly, nhếch mép trào phúng.

Ông ta không tin nàng ta có bản lĩnh thật, chẳng qua ngại có tộc trưởng ở đây, mới không châm chọc trực tiếp, nhưng tiếng hừ lạnh này, đã tỏ rõ khinh thường trong nội tâm ông ta.

Cung Dịch Diệu giận dữ lườm hỏa trưởng lão, hai tròng mắt sáng ngời như sắp phun ra lửa giận: "Lão già, ông hừ cái gì? Chẳng lẽ ông là lợn à? Nữ nhân của ta nói nàng nắm chắc thì sẽ làm được, mà ngoài nàng, chắc chắn không ai cứu nổi ông già này!"

"Ngươi..." Hỏa trưởng lão không thở nổi, run run vươn tay chỉ vào gương mặt nhỏ nhắn non nớt đáng yêu của Cung Dịch Diệu, tức giận quát: "Tên nhóc thối, gia giáo của ngươi đâu? Đây là thái độ cư xử với trưởng bối à?"

"Trưởng bối á?" Cung Dịch Diệu đảo cặp mắt trắng dã, gương mặt lại vẫn tỏ ra ngây thơ, "Từ nhỏ mẫu thân đã dạy Diệu Nhi phải hiếu thuận với trưởng bối, nhưng ông có phải trưởng bối của Diệu Nhi đâu, sao Diệu Nhi phải tôn kính ông?"

Mặt hỏa trưởng lão chuyển từ xanh đến trắng, rồi lại đổi từ trắng về xanh, giận dữ cực độ khiến ông ta run cả người, hằn học nhìn Cung Dịch Diệu: "Bản trưởng lão không thèm so đo với một đứa bé, nhưng ngươi đừng có đắc ý, ỷ vào tiểu thư muốn làm gì thì làm, nếu nương ngươi luyện chế thất bại, tộc Kỳ Lân ta cũng không dễ bắt nạt đâu."

Cung Dịch Diệu làm mặt quỷ, chợt hiện ra sau Bắc Ảnh Phong, rồi thò đầu, cợt nhả đáp: "Mẫu thân còn lâu mới thất bại, lão đầu ông cứ mở mắt to ra mà xem."

Hừ lạnh một tiếng, hỏa trưởng lão không nói tiếp, song cặp mắt bén nhọn vẫn đầy khinh thường.

Đối thoại ở đó đều truyền vào tai Dạ Nhược Ly, nàng lạnh lùng quét mắt nhìn hỏa trưởng lão, trong con ngươi mang cái lạnh thấu xương, sau đó mới đảo mắt nhìn Lam Nguyệt.

"Nếu ta đoán không sai, độc lão tộc trưởng trúng phải là một loại độc tố tên là Tàng Xà độc, loại độc này được chế từ nội đan tàng xà mà thành, chỉ cần rót vài giọt vào cơ thể người trúng độc, thì khắp người sẽ lan tràn một làn tử khí thâm trầm, hơn nữa, trúng độc trong vòng một năm ắt sẽ mất mạng, bởi vì lão tộc trưởng thân là cường giả Thần Tôn, cho nên nhờ vào nghị lực sống được năm năm, giờ tuy hôn mê bất tỉnh, nhưng ý thức vẫn tồn tại, nhưng, giờ ông chỉ chống đỡ được nhiều nhất là nửa tháng..."

Nghe vậy, mọi người không khỏi cân nhắc kĩ hơn, họ cũng cảm nhận được sinh mệnh của lão tộc trưởng đang trôi đi, nhưng chưa bao giờ nghĩ đến, ông chỉ có thể sống thêm được nửa tháng.

"Vậy cô nương có cách gì để chữa bệnh cho lão tộc trưởng." Thủy trưởng lão nhìn lão giả hôn mê bất tỉnh, lo lắng trùng trùng hỏi.

"Cách thì không phải không có, chỉ là vật liệu hơi khó kiếm, các ngươi phải đưa đủ vật liệu trước nửa tháng, không thì, chỉ e Chí Tôn giáng thế cũng không cứu được."

Nói rồi, Dạ Nhược Ly báo toàn bộ dược liệu cần để điều chế giải độc đan, cũng may kho chứa của Kỳ Lân tộc tương đối phong phú, hơn nữa còn có sức mạnh cường hãn, trong nửa tháng góp đủ dược liệu không quá khó khăn.

Sau đó, Lam Nguyệt liền sắp xếp nhóm Dạ Nhược Ly đi nghỉ ngơi, rồi mới sai người đi góp dược liệu.

Đêm. Trăng sáng, sao thưa. Dạ Nhược Ly cực nhọc lắm mới dỗ Cung Dịch Diệu ngủ, một mình ngồi trên mái nhà, ngẩng đầu ngắm bầu trời đêm thâm thúy ngẩn người.

"Yêu nghiệt à...."

Siết chặt tay, nàng nở nụ cười khổ, nhu tình trong mắt không tự chủ hiện lên: "Năm năm, Diệu Nhi cũng bốn tuổi rồi, tới bao giờ chàng mới trở về?"

Nếu không phải vì Diệu Nhi, nàng đã sớm vào Cửu U giới tìm hắn, mà khoảng thời gian chờ đợi này bao giờ mới kết thúc đây?

"Tối nay trăng đẹp thật, Nhược Ly, ta ngồi đây được chứ?"

Giọng nói tao nhã dịu dàng truyền tới ở bên cạnh, Dạ Nhược Ly cũng chẳng trả lời, hai tay nàng choàng qua đầu gối, tầm mắt vẫn dừng lại ở bầu trời đêm, dường như có thể nhìn xuyên qua đêm tối để ngắm gương mặt quen thuộc ấy.

Lam Nguyệt mỉm cười, không hỏi ý Dạ Nhược Ly nữa, tự nhiên ngồi xuống cạnh nàng.

"Hai mươi năm trước, ta nhặt được Thần Nhược đang trọng thương ngoài núi Kỳ Lân, cũng thu nàng ấy làm nghĩa nữ, chỉ là mặc dù tính cách của Thần Nhược rất dịu dàng, lại vẫn luôn duy trì thái độ xa lạ với người khác, cho nên ta rất tò mò, rốt cuộc quan hệ giữa các ngươi là như thế nào, vì sao đối với nàng, ngươi lại khác biệt đến thế."

Dạ Nhược Ly nao nao, nàng vốn tưởng Lam Nguyệt là phụ thân ruột của Kỳ Lân, không ngờ lại là quan hệ thế này.

"Ta và Kỳ Lân..." Mỉm cười, Dạ Nhược Ly nhìn trăng sáng trong đêm, có thể vì nhớ lại kỉ niệm tốt đẹp nào đó, nàng cười rất đỗi dịu dàng, "Nói là chủ tớ cũng không hẳn, bạn bè thì đúng hơn, ta vĩnh viễn không quên, năm đó, mặc kệ xảy ra chuyện gì, nàng ấy luôn ở lại bên cạnh ta, chiến dấu vì ta, cũng... không tiếc hi sinh tính mạng... vì ta."

Con mắt xanh lam nhã nhặn như nước xẹt qua ý cười giả dối, Lam Nguyệt nhếch môi, nhu hòa nói: "Nhược Ly, giờ ngươi vẫn chưa đầy ba mươi nhỉ? Hơn hai mươi năm nay, Thần Nhược vẫn luôn ở cạnh ta, ta chưa bao giờ thấy nàng có qua lại với nữ tử nhân loại, chẳng lẽ trước mười tuổi ngươi đã quen Thần Nhược ư? Rốt cuộc các cô đã từng trải qua cái gì? Sao ta cứ thấy hai người có rất nhiều chuyện cũ ấy nhỉ."

Đã từng à? Dạ Nhược Ly cười khổ một tiếng, bọn họ đều là người của nước Thiên Tinh 1000 năm sau, việc này có thể kể cho Lam Nguyệt à? Ngoại trừ yêu nghiệt, trên đời này sẽ không có ai biết quá khứ của nàng nữa.

"Ha ha, ngươi không nói cũng không sao, ta không ép cô." Ôn nhu cười cười, Lam Nguyệt chậm rãi đứng dậy, phủi lam bào, đôi mắt màu lam chăm chú nhìn Dạ Nhược Ly, "Nhược Ly, ta cảm thấy cô cũng giống giống như Thần Nhược, nội tâm dịu dàng, vì vậy, cô tịch không hợp với ngươi, ta nghĩ chắc Thần Nhược cũng không muốn thấy dáng vẻ này của ngươi."

Người khẽ run, Dạ Nhược Ly chợt cảm thấy khác thường.

Cả năm nay nàng cực lực che giấu nỗi nhớ của mình dành cho yêu nghiệt, nhưng theo quan hệ khế ước của nàng với Bạch Hổ chư thú, sao không cảm nhận được tâm trạng của nàng?

Đã tin sớm muộn gì yêu nghiệt cũng quay lại, sao không tạm thời buông bỏ, toàn tâm tu luyện? Nếu có thực lực, việc lúc trước cũng đâu có xảy ra.

"Cảm ơn." Dạ Nhược Ly thu hồi tầm mắt, chuyển sang nhìn nam tử bên cạnh, chân thành nói.

Đúng thế, nàng không nên tiếp tục thế này, có lẽ bọn Gia Nhi không cảm nhận được nỗi lòng của nàng, nhưng huyễn thú khế ước chắn chắn hiểu được tiếng lòng mình.

Để không thêm nỗi lo lắng cho mọi người, sau này nàng sẽ không thế nữa, chỉ ở lại đây yên lặng chờ yêu nghiệt quay lại.

Lam Nguyệt cười ấm áp, không nói thêm gì nữa, lam bào nhẹ bay trong gió đêm, tăng thêm một phần cảnh sắc nơi đây...

Thời gian như nước, năm tháng như thoi đưa.

Kỳ Lân tộc không hổ là thế lực lớn nhất Lạc Nguyệt quốc, nửa tháng ngắn ngùn đã góp đủ dược liệu trân quý, dù là Dạ Nhược Ly cũng không khỏi thán phục tốc độ của họ.

Sau khi dược liệu tới tay, Dạ Nhược Ly liền bắt đầu luyện chế, những người còn lại chờ ở ngoài cửa phòng.

Từng phút từng giây trôi qua, ngay lúc mọi người đều đợi đến mức không kiên nhẫn nổi, cửa phòng vốn đóng chặt cuối cùng từ từ mở ra, một thân áo trắng cất bước ra, xuất hiện trước mắt mọi người.

"Chủ nhân."

"Mẫu thân."

"Tỷ tỷ."

Thấy Dạ Nhược Ly xuất hiện, ba cái bóng vọt tới mặt nàng với tốc độ nhanh nhất.

Lúc này Dạ Nhược Ly tương đối mệt mỏi, chứng tỏ để luyện chế đan dược nàng đã tiêu hao năng lượng rất lớn, thấy vẻ suy yếu trên mặt nàng, ba người ai nấy đều đau lòng.

"Mẫu thân, " Cung Dịch Diệu mím đôi môi đỏ mọng, đôi mắt sáng ngời ngấn nước như sắp khóc, "Mẫu thân sau này đừng luyện đan dược nữa được không? Diệu Nhi đau lòng."

"Nương không sao, Diệu Nhi đừng lo ha."

Dạ Nhược Ly yêu chiều xoa đầu Cung Dịch Diệu, xem ra với thực lực bây giờ của nàng vẫn chưa điều chế đan dược cấp siêu thần một cách dễ dàng được.

"Nhưng mà..."

Dẩu môi, hốc mắt Cung Dịch Diệu đỏ lên.

Nhìn mẫu thân vất vả như thế, bé rất muốn làm gì đó cho mẫu thân...

"Ta đã cho lão tộc trưởng ăn đan dược, về phần hiệu quả ra, sao, mọi người có thể vào xem."

Hình như nhận ra thắc mắc của mọi người, Dạ Nhược Ly không giải thích, sau khi nói xong, nàng quay đầu nhìn Cung Dịch Diệu và Bắc Ảnh Phong: "Diệu Nhi, Phong Nhi, chúng ta xuất môn cũng lâu rồi, nên hồi vương phủ thôi."

Cung Dịch Diệu bĩu môi, tuy bé không muốn về vương phủ, nhưng lại càng ghét ở lại Kỳ Lân tộc, bé sẽ không quên mấy kẻ đểu cáng ở Kỳ Lân tộc khinh thường nhìn mẫu thân của bé.

"Được rồi, mẫu thân, chúng ta về thôi."

Giữ chặt tay Dạ Nhược Ly, trên gương mặt nhỏ nhắn của Cung Dịch Diệu lộ ra nụ cười đáng yêu.

"Đợi chút, chủ nhân, ta đi cùng người." Thấy Dạ Nhược Ly muốn rời đi, Lam Thần Nhược vội gọi với theo.

Trong nửa tháng này, hai người đã hoàn thành khế ước, dĩ nhiên Lam Thần Nhược sẽ rời Kỳ Lân tộc cùng Dạ Nhược Ly.

Nếu là bình thường, Kỳ Lân Tộc sẽ ngăn cản nàng ấy rời đi, nhưng giờ, tâm trí ai cũng đều vướng bận tình huống sức khỏe của lão tộc trưởng, dĩ nhiên không có ai ngăn cản Lam Thần Nhược rời đi.

Bước vào trong phòng, mọi người đều cảm nhận được hơi thở đầy sức sống, nhất thời trợn mắt đồng loạt, há hốc mồm nhìn lão giả trên giường.

Ngay cả khi lão giả chưa tỉnh, nhưng bất cứ kẻ nào cũng nhận ra sức sống lan tràn trong cơ thể ấy...

Độc tố, thế mà được giải rồi...

Điều này sao có thể? Nữ tử nọ có thể thật sự giải trừ độc của lão tộc trưởng? Chẳng lẽ nàng là Siêu Thần phẩm Luyện đan sư? Nhưng sao ở Phong Vực lại có Siêu Thần phẩm tồn tại chứ?

Đặc biệt là hỏa trưởng lão hay sỉ nhục họ, chỉ thấy gương mặt già của lão đỏ lên vì xấu hổ, vội tránh ánh mắt trào phúng của đồng bạn.

"Tộc trưởng." Do dự hồi lâu, thủy trưởng lão nhíu mày nói, "Nhược Ly đại sư đã đi, nhưng vì sao không thầy nàng nhắc đến yêu cầu, nàng đã cứu lão tộc trưởng, mặc kệ yêu cầu của nàng khó đến cỡ nào, Kỳ Lân tộc ta sẽ đáp ứng hết, nhưng mà..."

Câu hỏi của ông cũng là thắc mắc của những người còn lại, trong đó bao gồm cả hỏa trưởng lão, nháy mắt, ánh mắt mọi người đều tập trung trên tuấn nhan của Lam Nguyệt.

Mỉm cười, Lam Nguyệt ngước mắt nhìn bầu trời xanh ngoài phòng, khẽ thở dài: "Nàng cứu tính mạng phụ thân không cần hồi báo, chắc là vì có liên quan đến Thần Nhược, ta có thể cảm nhận được, chẳng bao lâu nữa, Phong Vực sẽ vì nử tử này mà sinh ra một trận bão mạnh liệt, bão qua đi, nàng chắc chắn ngồi trên vị trí cao nhất."

Mọi người hai mặt nhìn nhau, dường như không ngờ tộc trưởng sẽ nhận xét về nàng như thế.

Có lẽ, họ đã già thật rồi, từ nay về sau, Phong Vực sẽ là thiên hạ của người trẻ tuổi này....

*************

"Vương phi, cuối cùng người đã về rồi."

Vương phủ vẫn yên tĩnh như khi nàng đi. Dạ Nhược Ly vừa bước vào, Hồng Lạc Thiên đã vội vàng đi ra, cung kính chắp tay, nói: "Người Y gia ở hoàng thành đến, Thiên Nhiên đại sư đang đón tiếp, vương phi có muốn gặp không?"

"Y gia ư?" Dạ Nhược Ly nao nao, nhíu mày trong vài giây ngắn ngủi, "Ngươi dẫn họ đi nghỉ ngơi trước, ta đi gặp người Y gia."

Sao người Y gia lại tới đây? Chẳng lẽ hoàng thành có biến cố?

--- ----
ps: Hic xin lỗi mọi người, nhà ta cắt điện đến giờ mới có nên không up chương sớm được :((. Mong mọi người nhận món quà 30.4 muộn của ta ^^


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 256 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: asanoa, dohuyenrua, Evil201294, hihihahahehe, meoluoi_1202, Nguyen Thu Thuy, Phuongphuong3, suesue2612, tiểu khanh tử, xichgo và 355 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
[Cổ đại - Trùng sinh] Đích trưởng nữ - Hạ Nhật Phấn Mạt

1 ... 87, 88, 89

2 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 95, 96, 97

3 • [Hiện đại] Ông xã cầm thú không đáng tin - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 73, 74, 75

[Xuyên không] Khuynh thế tuyệt sủng tiểu hồ phi - Thanh Canh Điểu

1 ... 62, 63, 64

5 • [Hiện đại - Trùng sinh] Đêm trước ly hôn - Thiên Sơn Hồng Diệp

1 ... 32, 33, 34

6 • [Hiện đại] Tổng tài đừng tới đây! - Ăn quái thú

1 ... 40, 41, 42

[Hiện đại] Hào môn thịnh sủng bảo bối thật xin lỗi - Hạ San Hô

1 ... 49, 50, 51

8 • [Cổ đại] Sư phụ quá mê người đồ đệ phạm thượng! - Khinh Ca Mạn

1 ... 66, 67, 68

9 • [Hiện đại - Trùng sinh] Sống lại sinh em bé - Sâm Trung Nhất Tiểu Yêu

1 ... 15, 16, 17

10 • [Xuyên không - Xuyên sách] Vật hi sinh nữ phụ nuôi con hằng ngày - Danh Đường Đa Tiểu Tỷ

1 ... 9, 10, 11

11 • [Xuyên không - Cung đấu] Thế nào là hiền thê - Nguyệt Hạ Điệp Ảnh

1 ... 41, 42, 43

12 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

13 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 192, 193, 194

14 • [Hiện đại] Cục cưng càn rỡ Tổng giám đốc dám cướp mẹ của tôi - Tả Nhi Thiển

1 ... 99, 100, 101

15 • [Hiện đại] Người tình của tổng giám đốc đài truyền hình - Cơ Thủy Linh

1 ... 20, 21, 22

16 • [Hiện đại] Người tình hợp đồng của tổng giám đốc bạc tình - Hải Diệp

1 ... 113, 114, 115

17 • [Xuyên không - Dị giới] Thiên tài triệu hồi sư - Nhược Tuyết Tam Thiên

1 ... 179, 180, 181

18 • [Hiện đại] Vợ cũ quay lại Tổng tài biết sai - Vô Danh

1 ... 181, 182, 183

19 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

20 • [Xuyên không - Dị thế] Thiên tài cuồng phi - Băng Y Khả Khả

1 ... 84, 85, 86



Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 957 điểm để mua Mèo đen lau nhà
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 696 điểm để mua Giọt nước
Shop - Đấu giá: Snow cầm thú HD vừa đặt giá 910 điểm để mua Mèo đen lau nhà
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 250 điểm để mua Mèo: Give me love
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 865 điểm để mua Mèo đen lau nhà
Comay nguyen: chào
Shop - Đấu giá: Snow cầm thú HD vừa đặt giá 822 điểm để mua Mèo đen lau nhà
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 398 điểm để mua Hoa hồng xám
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 299 điểm để mua Nước hoa
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 781 điểm để mua Mèo đen lau nhà
Shop - Đấu giá: Snow cầm thú HD vừa đặt giá 742 điểm để mua Mèo đen lau nhà
Shop - Đấu giá: tiểu an nhi vừa đặt giá 242 điểm để mua Hoa cúc trắng
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 246 điểm để mua Xe hơi
Shop - Đấu giá: Mai Tuyết Vân vừa đặt giá 242 điểm để mua Cây bí halloween
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 705 điểm để mua Mèo đen lau nhà
Shop - Đấu giá: Số 15 vừa đặt giá 250 điểm để mua Mề đay đá Citrine 4
Shop - Đấu giá: Snow cầm thú HD vừa đặt giá 670 điểm để mua Mèo đen lau nhà
Shop - Đấu giá: Mai Tuyết Vân vừa đặt giá 352 điểm để mua Happy day
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 465 điểm để mua Ngôi sao đen
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 334 điểm để mua Hổ trắng
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 300 điểm để mua Giấy chứng nhận kết hôn
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 637 điểm để mua Mèo đen lau nhà
Shop - Đấu giá: Snow cầm thú HD vừa đặt giá 605 điểm để mua Mèo đen lau nhà
Shop - Đấu giá: Mai Tuyết Vân vừa đặt giá 344 điểm để mua Cô bé cưỡi châu
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 575 điểm để mua Mèo đen lau nhà
Shop - Đấu giá: Snow cầm thú HD vừa đặt giá 546 điểm để mua Mèo đen lau nhà
Shop - Đấu giá: ღ_kaylee_ღ vừa đặt giá 582 điểm để mua Tiên nữ
Shop - Đấu giá: ღ_kaylee_ღ vừa đặt giá 658 điểm để mua Hộp quà Hamster
Shop - Đấu giá: |Thủy Nhi| vừa đặt giá 349 điểm để mua Thiên thần
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 519 điểm để mua Mèo đen lau nhà

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.