Diễn đàn Lê Quý Đôn



Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 148 bài ] 

Tam cô nương nhà nông - Ma Lạt Hương Chanh

 
Có bài mới 13.04.2017, 10:28
Hình đại diện của thành viên
Nguyên Thượng Thánh Thần Nữ Vương Bạch Hổ Bang Cầm Thú
Nguyên Thượng Thánh Thần Nữ Vương Bạch Hổ Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 17.02.2015, 12:59
Tuổi: 34 Nữ
Bài viết: 3826
Được thanks: 33450 lần
Điểm: 32.83
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Hiện đại - Trùng sinh - Điền văn] Tam cô nương nhà nông - Ma Lạt Hương Chanh (C85.2) - Điểm: 43
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 85.2: Đau đến sợ

Editor: Puck - Diễn đàn Lê Quý Đôn

“Anh ba, chị ba.” Giọng nói dần dần tới gần, chạy vào chính là tiểu Tứ, con bé liếc nhìn hai người trong phòng, hơi không giải thích được, không nhịn được hỏi một câu, “Anh ba, anh cười cái gì vậy?”

“Anh ấy ăn phải thuốc cười, đừng để ý đến anh ấy!” Diêu Tam Tam chịu hết nổi thẹn đỏ mặt.

“Ồ!” Tiểu Tứ rất có mắt nhìn, nên không tiếp tục hỏi nữa, “Anh ba, mẹ bảo hai anh chị tối nay về nhà chúng ta ăn, đầu cá mè hoa lớn hầm cách thủy, còn có canh cải cúc.”

Diêu Tam Tam xem xét, ồ, sắc trời bên ngoài đã tối, mặt trời đã đi xuống, là giờ ăn cơm.

Vì vậy ba người liền khóa cửa khu ươm giống đi về nhà, ai ngờ mới đi đến nửa đường, lại gặp mẹ Bào.

“Tam Tam, Kim Đông à, tối nay mẹ làm tào phớ rồi, đến ăn tào phớ đi, băm chút ớt tươi, lấy chút đậu muối, lại đảo chút tỏi bằm, thành món ngon rồi. Tiểu Tứ con cũng đi!”

Tào phớ? Đầu cá hầm cách thủy? Trời ạ, đây không phải làm khó người ta sao!

Diêu Tam Tam đau khổ lựa chọn hồi lâu, cuối cùng quyết định: Tới nhà họ Bào ăn tào phớ trước, rồi sau đó qua nhà họ Diêu ăn đầu cá. Ha ha, cô cũng bội phục chính cô.

--- ------Puck.d.đ.l.q.đ---- -----

Bán xong cá chạch bùn giống trong một quý, cũng đã vào tháng sáu âm lịch, thời điểm nóng nhất trong một năm đến.

Diêu Tiểu Cải mang thai qua ba tháng, phản ứng nôn nghén căn bản qua đi, mà bụng Diêu Tiểu Đông bắt đầu phồng lên, càng lúc càng phồng càng lúc càng tròn, tròn trịa giống như nhét một cái nồi. Dương Bắc Kinh không tùy tiện để vợ ra cửa nữa, số lần về nhà mẹ cũng ít đi, lo lắng vợ ngồi trên xe motor mệt rồi, sợ vợ không an toàn không thoải mái.

Theo thời gian hai chị gái mang thai tăng lên, Diêu Tam Tam ngày từng ngày theo không yên lòng rồi. Phụ nữ một lần di3n~d@n`l3q21y'd0n mang thai sinh đứa nhỏ, nào dễ dàng như vậy? Nhớ tới kiếp trước mình khó sinh rồi chết, Diêu Tam Tam khó tránh khỏi lo lắng. Cũng may hai chị khám thai tất cả đều bình thường, rất khỏe mạnh, bây giờ điều kiện gia đình tốt, điều kiện khám chữa bệnh cũng tốt, đương nhiên sẽ không để hai chị ở nhà sinh con, chắc chắn vẫn có thể tin tưởng bệnh viện lớn. Diêu Tam Tam tự an ủi mình như vậy.

Mùa hè xiêm áo mỏng, không giấu được, người một nhà mắt thấy cái bụng kia của Diêu Tiểu Đông, ngày từng ngày to lên giống như thổi khí cầu, càng về sau, người nào nhìn thấy ai cũng nói bụng cô lớn, người nào nhìn thấy cũng nói, bác sỹ khám thai cũng nói, bào thai này lớn thật!

“Chị cả, rốt cuộc chị đã ăn bao nhiêu đồ tốt? Người biết, nói anh rể cả là đầu bếp, người không biết, còn tưởng rằng anh rể cả chuyên môn nuôi heo!” Diêu Tiểu Cải lấy chị cả ra cười giỡn.

Phải nói Diêu Tiểu Đông, chính cô ngược lại không mập lên bao nhiêu, chỉ có bụng lớn, nhìn từ xa, cả người giống như cái thoi dệt vải, hai đầu nhỏ mịn trơn nhẵn, chính giữa tròn vo.

Lại nhìn Diêu Tiểu Cải chưa tới bốn tháng, thân thể hình như không biến hóa nhiều lắm, mặc một cái váy hoa nhỏ màu vàng nhạt trên người, vốn rộng thùng thình, nếu không chú ý nhìn, vốn không giống như phụ nữ có thai.

“Em được đấy, tiểu Cải em cứ chờ đi, bụng em cũng sắp bốn tháng rồi, về sau này xem em có thể không giống chị không.” Diêu Tiểu Đông cười nói Diêu Tiểu Cải.

Mấy chị em ngồi dưới bóng râm lốm đốm, cười cười nói nói, Trương Hồng Cúc ở bên cạnh đã sớm cầm đồ may vá lên, bắt đầu chuẩn bị đồ gì đó cho cục cưng nhỏ rồi. Tính tính toán toán ngày, thời gian sinh của hai chị em đều trong ngày lạnh, chăn mền bọc nhỏ gì đó, chính là đều phải chuẩn bị.

“Con nói hai chị em con, tiểu Đông không có mẹ chồng, còn tiểu Cải, có mẹ chồng cũng như không có, đến ngày ở cữ không có mẹ chồng hầu hạ. Trong nông thôn những đồ gì đó này của con nít, đều do nhà mẹ đẻ chuẩn bị một phần, nhà chồng chuẩn bị một phần, mẹ thì hay rồi, một mình mẹ bao hết toàn bộ.”

Trương Hồng Cúc vừa nói, mấy chị em liền cười. Diêu Tiểu Đông đã nói, chị dâu cả trong nhà cũng chuẩn bị cho.

“Tiểu Đông và chị dâu nhà bác cả con bé, chung đụng vô cùng tốt. Quan hệ chị em bạn dâu tốt, cũng là người một nhà có phúc, ít cãi nhau, thời gian thoải mái. Chỉ có điều đứa bé sinh ra rồi, không có mẹ chồng mang cho hai đứa, bản thân thay phiên mệt nhiều lắm, đến lúc đó mẹ giúp đỡ nhiều cho các con một chút chứ sao.” Trương Hồng Cúc vừa thêu thùa may vá, vừa càu nhàu, “Bây giờ mẹ cảm thấy, con gái tìm nhà chồng, cũng nên xem kỹ mẹ chồng mới được, mẹ chồng có khả năng, làm con dâu hưởng phúc hơn. Tiểu Đông tiểu Cải, không có mẹ chồng thu xếp cho. Con lại nhìn Tam Tam, vốn Kim Đông đến nhà chúng ta, chúng ta chắc chắn cái gì cũng giúp đỡ, bên nhà họ Bào đó, mẹ chồng con bé cũng được, chắc chắn sẽ giúp đỡ chăm sóc dieendaanleequuydonn mọi bề, thật tốt!”

“Mẹ, đây là mẹ đang tổng kết kinh nghiệm tìm nhà chồng cho con gái đấy! Mẹ, tổng kết kinh nghiệm như vậy của mẹ bây giờ cũng vô ích, tụi con chỉ còn sót lại một mình tiểu Tứ, đến lúc đó chỉ sợ mẹ cũng không làm đương gia * nổi!”

(*) đương gia: người đứng đầu của một gia đình, chủ gia đình.

Diêu Tam Tam vừa nói, mấy chị em lại cười ầm lên một trận.

“Con bé này! Không nói với các con.” Trương Hồng Cúc cũng cười, bà chỉ theo miệng nói càu nhàu như vậy, cũng không muốn làm đương gia nhà con gái. Bà ấy, bây giờ cũng coi như khắp nơi như ý rồi, hết phải chịu đựng rồi!

Bụng càng lúc càng lớn, số lần chị cả tới nhà cũng càng ngày càng ít, qua bảy tháng, Dương Bắc Kinh định không để vợ ra cửa, nhà mẹ cũng không cho đi, nên đều là mấy  người Diêu Tam Tam đến thăm chị cả.

Ngay cả Diêu Tam Tam cũng cảm thấy anh rể cả hơi cẩn thận quá mức, nhưng mà người một nhà vẫn thu xếp bệnh viện sớm một chút, liên lạc xong xe của bệnh viện huyện.

Tháng mười âm lịch, nhà họ Diêu đã bắt đầu thu mua cá chạch bùn, chuẩn bị bán cá chạch bùn rồi.

Bào Kim Đông chạy đi tỉnh thành liên tiếp hai chuyến, đi khảo sát thị trường, chọn thuê cửa hàng mặt tiền, chuẩn bị chuyện cửa hàng bán sỉ bán lẻ thủy sản, nhưng mà Diêu Tam Tam lại không dám đi the – ngày dự sinh của Diêu Tiểu Đông sắp đến rồi.

“Ngày dự sinh của chị cả mấy đứa, còn có tám ngày. Mẹ nghĩ mấy ngày đó mẹ đến nhà con bé ở, chăm sóc một chút.” Sáng sớm ngày này, lúc Trương Hồng Cúc ăn điểm tâm đã nói.

“Ừ, được đó, bà đi đi!” Diêu Liên Phát nói, “Con bé không có mẹ chồng, hôm nay bà phải đi.”

“Được, tôi hấp chút bánh bao màn thầu giữ lại buổi trưa cho mấy cha con ăn, qua sáng tôi phải đi.”

Diêu Tam Tam vội nói: “Con cũng đi theo mẹ, con đi xem chị cả.”

“Một mình mẹ đi là được rồi, con cũng đừng đi.” Trương Hồng Cúc nói, “Anh rể hai của con đi làm, con ở nhà chăm sóc chị hai. Chị hai con cũng tầm sáu, bảy tháng rồi, thân thể không tiện.”

Trương Hồng Cúc lập tức đi dọn dẹp, còn chưa đi đâu, chừng mười giờ, cửa nhà họ Diêu đột nhiên vang lên một tràng tiếng pháo vang dội.

Người một nhà vừa nghe, lập tức vội vàng die~nd a4nle^q u21ydo^n chạy ra ngưỡng cửa, chỉ thấy Dương Bắc Kinh đang ở cửa chính, trên đất trải một chuỗi “Đại địa hồng” * thật dài, vòng trên cửa chính nhà họ Diêu, đang đùng đùng nổ sôi nổi náo nhiệt.

(*) Đại địa hồng: tên một loại bánh pháo, đồng thời chỉ pháo đỏ trải đầy đất đốt báo vui.

Đây là – báo tin vui!

Chị cả sinh?

Bình thường gặp phải cảnh đốt pháo, Diêu Tam Tam con gái trong nhà như vậy nhất định phải trốn ra phía sau, nhưng hôm nay cô cũng bất chấp tiếng bánh pháo vang lên, bất chấp pháo lóe ánh sáng đầy đất, cô bịt lấy lỗ tai, nhảy vài bước chân tiến lên, tới gần anh rể cả hỏi: “Anh rể cả, chị cả sinh rồi hả? Thuận lợi không?”

Nhưng mà tiếng bánh pháo thật sự quá vang, Dương Bắc Kinh chỉ nhìn thấy miệng em vợ động đậy, biết cô muốn hỏi gì, nên cũng cho lỗ tai nói gì đó, chỉ có điều, haizzz, Diêu Tam Tam vốn không nghe thấy.

Khó khăn lắm pháo đốt xong rồi, Diêu Tam Tam vuốt ve hai lỗ tai, hỏi lại Dương Bắc Kinh: “Anh rể cả, chị cả sinh rồi hả? Trai hay gái? Thuận lợi không?”

Mất một chút thời gian, mọi người nhà họ Diêu vây quanh, không ít hàng xóm cũng vây lại xem náo nhiệt, rồi cũng ồn ào lộn xộn hỏi Dương Bắc Kinh.

“Sinh, sinh rồi!” Dương Bắc Kinh lập tức không biết nên nói với ai trước thì tốt hơn, “Bốn giờ sáng sinh, con trai.” Dương Bắc Kinh vừa nói, vừa móc thuốc lá ra, trước đưa một điếu cho Diêu Liên Phát, rồi lại phân phát cho người dân trong thôn đứng quanh cửa. Bản thân anh không hút thuốc lá, đây là thuốc chuyên chuẩn bị việc vui.

Con trai! Diêu Tam Tam định nói, cô còn đoán nhất định là một đứa bé gái tri kỷ cơ, hóa ra đoán sai rồi! Trương Hồng Cúc và Diêu Liên Phát ở bên cạnh đã sớm cười đến mặt mũi tràn đầy hoa nở rồi, túm lấy Dương Bắc Kinh hỏi: “Nặng mấy cân?”

“Tám cân hai lạng.” (4,1kg)

Wow, thịt viên hả! Những người chung quanh đều kinh ngạc thán phục.

Nếu là báo tin vui, Dương Bắc Kinh die nda nle equ ydo nn mang một sọt trứng gà đỏ đến, xem ra anh cả chị dâu cả nhà họ Dương quả thật không tệ, cái này tất nhiên là sáng sớm luộc, nhuộm đỏ, vội vội vàng vàng chuẩn bị cho tốt.

Người dân địa phương sinh đứa bé, con rể đều phải làm giống như vậy, mang theo chín mươi chín trái trứng gà đỏ, đến nhà mẹ đẻ đốt pháo, thế này gọi là báo tin vui.

Diêu Liên Phát đi lên chuyển sọt trứng gà đỏ vào nhà, Trương Hồng Cúc lôi kéo Dương Bắc Kinh vào nhà, trong miệng oán trách: “Sinh con cũng không gọi điện thoại báo trước, mẹ còn bảo hôm nay phải đi! Đây không phải còn tám ngày nữa sao?”

“Bận rộn nên luống cuống.” Dương Bắc Kinh trả lời, “Bác sỹ nói, sớm trước tám ngày là bình thường.”

Trương Hồng Cúc liếc nhìn Dương Bắc Kinh, cuối cùng không nhịn được nói: “Con xem con thằng bé này, mẹ vừa ra cửa nhìn thấy con, thật sự không nhìn ra dáng vẻ vui mừng như thế nào, mẹ còn suy nghĩ, tám phần sinh con gái, trong lòng con mất hứng rồi, đây sinh một thằng cu mập mạp, con còn mang cái mặt gì chứ!”

“Mẹ, tiểu Đông sinh không thuận lợi, gần tối ngày hôm qua vào bệnh viện, đau một đêm, cuối cùng sinh mổ rồi.” Dương Bắc Kinh nói xong, trong đôi mắt lại chảy ra một hàng lệ.

Diêu Tam Tam ở bên cạnh nhìn, thật sự buồn cười, lại cảm động vui mừng.

“Sinh mổ à, cái này ý, em cũng đã nghe nói đến sinh mổ, không có việc gì, còn có bệnh viện mà, anh đừng lo lắng như vậy.”

Dương Bắc Kinh không phải lo lắng, mẹ con đều bình an. Anh chính là đau lòng, khi đó sinh mổ còn ít, không phổ biến giống như bây giờ, Dương Bắc Kinh có cảm giác, vợ đau một đêm, chịu tội nhiều như vậy, cuối cùng còn bị một dao... Có thể không khiến cho anh đau lòng sao!

Cực kỳ đau lòng, thậm chí anh bắt đầu oán giận thằng bé mập mạp mới sinh, bạn nói thằng nhóc này, không có việc gì nó lớn lên nhiều thịt béo làm gì chứ!

“Chị cả bình thường ít hoạt động, dinh dưỡng lại nhiều, cục cưng quá mập rồi, tám cân hai lạng, vóc dáng chắc chắn cũng lớn, sinh con theo tự nhiên không dễ dàng, nên sinh mổ chứ sao. Thật ra sinh mổ không có gì đáng sợ, anh phải tin tưởng bác sỹ.” Diêu Tiểu Cải nâng cao cái bụng đang phồng lên, an ủi anh rể cả.

“Đúng vậy, đúng vậy! Mọi việc đều có bệnh viện người ta đấy.” Diêu Liên Phát nói với Dương Bắc Kinh, “Con nói con thân một đấng mày râu, sinh con trai, nhìn con nước mắt lưng tròng, con có chút tiền đồ có được không!”



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks       
            
Xem thông tin cá nhân
     
Có bài mới 15.04.2017, 08:57
Hình đại diện của thành viên
Nguyên Thượng Thánh Thần Nữ Vương Bạch Hổ Bang Cầm Thú
Nguyên Thượng Thánh Thần Nữ Vương Bạch Hổ Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 17.02.2015, 12:59
Tuổi: 34 Nữ
Bài viết: 3826
Được thanks: 33450 lần
Điểm: 32.83
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Hiện đại - Trùng sinh - Điền văn] Tam cô nương nhà nông - Ma Lạt Hương Chanh (C86.1) - Điểm: 32
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 86.1: Thịt viên

Editor: Puck - Diễn đàn Lê Quý Đôn

Diêu Tiểu Đông sinh mổ sinh hạ một thằng cu mập mạp, tám cân hai lạng, Dương Bắc Kinh đến nhà họ Diêu báo tin mừng, người một nhà đều vô cùng vui mừng.

Dương Bắc Kinh báo tin mừng mang đến chín mươi chín trái trứng gà đỏ nấu chín, đây là giữ lại để cho nhà họ Diêu gửi cho người thân bạn bè, trứng gà nhuộm thành màu đỏ thẫm, người thân nhìn thấy trứng màu đỏ như vậy, không cần hỏi nữa, cũng đều biết sinh con trai. Nếu là con gái, thì nhuộm thành màu hồng tươi đẹp.

Trương Hồng Cúc lập tức vội vàng chuẩn bị đủ thứ “Đáp lễ”.

Nhà mẹ đẻ đáp lễ, theo tập tục cũng chính là trứng gà, chỉ có điều dùng trứng gà sống, một mặt ngụ ý “Lại sinh tiếp”, mặt khác, để cho sản phụ đang ở cữ ăn. Trước kia trong nhà nghèo, nhà mẹ đẻ cho ít trứng gà sống, sản phụ ở cữ mới có thể ăn nhiều một chút.

Trứng gà này, đã sớm chuẩn bị xong, nên không còn tươi rồi. Trương Hồng Cúc một lòng lo chuyện con gái, nên ngay từ trước đã dự định trước mấy nhà nuôi gà gần đó, bây giờ vội vàng đi từng nhà lấy, chuyên chọn trứng gà mới hai ngày gần đây, cũng cho chín mươi chín trứng, số lượng may mắn, đặt trong rổ mây, kêu Dương Bắc Kinh lấy về.

“Chỉ cho chút này? Bà ngược lại mua nhiều một chút.” Diêu Liên Phát nói, “Chỗ trứng gà này, đủ ăn vài ngày không?”

“Tạm ăn trước, ăn hết tôi lại đi mua. Khí trời nóng, để lâu sẽ không còn tươi nữa.”

“Vậy cũng quá ít, hai ba ngày thì ăn hết. Tôi nghe nói người trong thôn có cô con dâu ở cữ, trứng gà mái nhỏ d1en d4nl 3q21y d0n như vậy, một lần có thể ăn hai mươi trứng, một ngày ăn ba lần đó!”

“Ông ngốc vậy, chỉ có thể ăn sạch trứng gà? Sẽ không ăn thứ gì khác nữa sao?”

Nghe vợ chồng già nói ồn ào như vậy, mấy chị em đều cảm thấy buồn cười, nhìn hai người mừng rỡ, chỉ quan tâm những chuyện này rồi.

Dương Bắc Kinh vội nói: “Cha, mẹ, tiểu Đông cô ấy sinh mổ, tạm thời không thể ăn gì cả.”

“Ăn một lần hai mươi mấy cái trứng luộc, ai còn có khẩu vị gì nữa?” Diêu Tam Tam cũng cười, “Cha, mẹ, không cần cầm trứng gà sống, dù sao nhà chị cả cũng không thiếu, cha mẹ cho một ít theo tục lệ là được rồi.”

“Con không hiểu gì cả, người sinh đứa bé, trong bụng trống không, ăn nhiều.” Trương Hồng Cúc nói, “Con dâu nhà Lưu Tứ ở thôn trước, ở cữ ăn một bữa hai mươi lăm cái trứng gà mái, còn uống hai chén lớn nước đường đỏ!”

Má ơi, thật sự có cái bụng như vậy! Diêu Tiểu Cải ngồi bên cạnh nghe buồn cười, vội vàng dặn dò Dương Bắc Kinh: “Anh rể cả, anh cũng đừng tin những thứ này, chờ thêm mấy ngày nữa chị cả thèm ăn đồ, anh làm mấy món mềm mềm dễ tiêu hóa cho chị ấy trước, canh củ cải, cháo gạo gì đó.”

“Biết rồi.” Dương Bắc Kinh đồng ý, nhớ hai mẹ con còn trong bệnh viện, cơm cũng không chịu ăn, nên vội vàng cầm rổ trứng gà định đi, Trương Hồng Cúc vội gọi con rể lại.

“Chờ một chút, mẹ đổi quần áo sạch sẽ, rồi đi cùng con vào thăm đứa bé.”

“Tôi cũng đi, tôi cũng đi xem một chút.” Diêu Liên Phát cũng vội nói.

“Ông là thân ông già, đàn ông, người ta ở trong bệnh viện, ông đi nhìn cái gì!”

Trương Hồng Cúc suy nghĩ, tuy nói Diêu Liên Phát là cha, nhưng chỗ khoa phụ sản kia, ông ấy đi vẫn không tiện lắm.

Nào biết Diêu Liên Phát vừa nghe không vui. “Tôi nói bà ấy, sau này bà nói chuyện với tôi ít mắng nhiếc như vậy đi, tôi đã là người làm ông ngoại, thêm một vai vế rồi, bà không thể gạt mặt mũi tôi đi đúng không?”

Ông thêm vai vế với ai chứ! Trương Hồng Cúc liếc chồng một cái, nói: “Những lời này của ông, giữ lại ra oai với cháu ngoại của ông đi!”

Diêu Tiểu Cải vừa nghe, không nhịn được bật cười. Hai vợ chồng già này, xem ra mừng rỡ thành lão ngoan đồng rồi, như vậy mà cũng có thể đấu võ mồm.

Mất thời gian một lúc, Diêu Tam Tam vào nhà một chuyến, gọi điện thoại thuê xe tải chạy lên trấn trên, lại đổi một bộ quần áo dinendian.lơqid]on chỉnh tề, áo khoác lông hai màu tím trắng, quần jean màu đen, lại nhìn Diêu Tiểu Cải, đi vào trong nhà một chuyến, cũng đổi áo khoác lông rộng thùng thình, hai chị em nhìn nhau cười một tiếng, bắt đầu dụ dỗ Diêu Liên Phát.

“Cha, cha tạm ở nhà trước, hôm nay ba mẹ con con đi là được rồi, ngày khác cha lên thăm em bé.”

“Đúng rồi cha, cha ở lại giữ nhà. Tiểu Tứ sắp tan học rồi đó, dù sao cũng phải có người ở nhà làm cơm cho con bé ăn, đúng không?”

Mất không nhiều thời gian, xe thuê chạy đến, mấy mẹ con lên xe, lưu lại một mình Diêu Liên Phát đứng trong sân căm giận bất bình, đây không phải chèn ép ông sao!

Nhưng mà vừa quay người lại, miệng Diêu Liên Phát đã cười đến rách tận mang tai, ông làm ông ngoại rồi!

--- ------Puck.d.đ.l.q.đ---- -----

Cục cưng này... Đúng là mập!

Nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn mập mạp, hai quai hàm chu lên, tất cả đều là thịt; vóc dáng cũng lớn, ôm nặng đè trĩu tay.

Cục cưng đỏ hồng, rất mập, mặt chu ra, miệng cong lên, toàn tâm toàn ý ngủ giấc ngủ của bé, vài người đến ôm tới ôm lui, vẫn ngủ không sai.

“Đây mới gọi là con nít mập đấy, thật tốt!” Trương Hồng Cúc ôm không chịu buông tay.

“Cháu nói cha cháu không mập, mẹ cháu cũng không mập, sao cháu lại mập thành ra như thế này? Còn nặng hơn đứa nhỏ đầy tháng của người ta.”

Diêu Tiểu Cải cũng mang thai, nhìn thấy cục cưng đỏ hồng thịt núc ních này, tình mẹ tràn đầy lập tức tràn lan ra, cô đưa tay cũng định ôm, Trương Hồng Cúc không dám cho con gái ôm – bản thân con gái còn lớn bụng đó!

Diêu Tam Tam nhìn cục cưng, rồi cúi đầu nhỏ giọng trò chuyện với chị cả. Dù sao cũng sinh mổ, Diêu Tiểu Đông nằm đó, trừ hai cánh tay, cả người động cũng không thể động, giờ phút này Diêu Tam Tam có thể cảm nhận được nỗi đau lòng của anh rể cả rồi, nhìn chị cả như vậy, cô cũng không nhịn được mà đau lòng.

Diêu Tam Tam cẩn thận xem xét sắc mặt của chị cả, bớt sắc máu đỏ ửng hơn bình thường, dù sao mới sinh đứa bé. Chỉ có điều cũng may, khí sắc tinh thần cũng còn không tệ.

Chị dâu cả nhà họ Dương cũng ở bệnh viện chăm sóc Diêu Tiểu Đông, chị dâu cả nhà họ Dương nhìn thật sự là người thành thật, bận trước bận sau, lúc này cùng Trương Hồng Cúc hai người ôm cục cưng, nhỏ giọng cười nói.

“Thím, thím không biết chứ, thằng nhóc này ăn tốt. Lúc phẫu thuật, người ta ôm những đứa nhỏ khác ra, đều khóc diee ndda fnleeq uysd doon oa oa, riêng thằng nhóc này thì không, lúc ôm ra, không khóc cũng không náo loạn, cái miệng nhỏ nhắn động động, mút mút môi mình, vừa nhìn đã biết chính là đói bụng. Mẹ thằng nhỏ còn chưa xuống sữa đâu, nên cho thằng nhỏ uống sữa bột, một hơi có thể uống nửa bình, đói thì ăn, ăn no đi nằm ngủ, thật sự khiến người ta vui mừng.”

Trong lúc nói chuyện, cục cưng chu cái miệng nhỏ, a a khóc mấy tiếng, chị dâu cả nhà họ Dương vội nói: “Ơ, vừa ăn nhiều rồi mà, sao có thể lại đói rồi?”

“Chắc là tiểu?” Dương Bắc Kinh đã từng ôm con trai, nhìn nhìn nói: “Chắc là do nước tiểu ướt. Chính là một hồ lô nước tiểu, nhiều nước tiểu như vậy!” Tay luồn vào trong chăn mền sờ, thật sự tiểu rồi.

Dương Bắc Kinh cởi bọc chăn mền ra, hơi cứng ngắc mà nâng hai đùi của cục cưng lên, lấy tã lót bị ướt dưới mông ra, bên này chị dâu cả nhà họ Dương đã sớm chuẩn bị xong tã lót hong khô, sợ lạnh mông đít đứa bé, còn dùng sức chà xát trong tay, đưa cho Dương Bắc Kinh.

Dương Bắc Kinh lập tức cầm hai chân nhỏ lên, đặt tã lót đệm dưới mông cục cưng, chỉnh tốt, lại bọc chăn mền nguyên dạng lại. Một loạt động tác, nhìn thì cứng ngắc vụng về, cẩn thận từng li từng tí, người vừa mới nhậm chức cha, kinh nghiệm còn chưa đủ dùng thôi!

Diêu Tam Tam xem xét như vậy, hai cái chân nhỏ mập này, quả thật như hai lọ sành nhỏ rồi. Nên không nhịn được nói đùa trêu ghẹo với chị hai hồi lâu.

“Đặt tên chưa?” Diêu Tiểu Cải hỏi, cứ gọi cục cưng à cục cưng ơi hoài, cũng nên có một cái tên thôi.

“Chưa có đâu.” Diêu Tiểu Đông nói, “Trở về từ từ suy nghĩ, Tam Tam và tiểu Cải, hai đứa cũng nghĩ giúp đi, lấy cái tên có khí thế cho con trai.”

Nói đến đây, Trương Hồng Cúc nghĩ tới một chuyện, nên nói với Dương Bắc Kinh: “Ban đầu, nói muốn để cho con đầu lòng của hai đứa họ Diêu, bây giờ đã xác định chuyện của Tam Tam và Kim Đông, đứa nhỏ này không cần họ Diêu nữa, con rể cả con cứ nói đi?”


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks       
            
Xem thông tin cá nhân
     
Có bài mới 16.04.2017, 08:15
Hình đại diện của thành viên
Nguyên Thượng Thánh Thần Nữ Vương Bạch Hổ Bang Cầm Thú
Nguyên Thượng Thánh Thần Nữ Vương Bạch Hổ Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 17.02.2015, 12:59
Tuổi: 34 Nữ
Bài viết: 3826
Được thanks: 33450 lần
Điểm: 32.83
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Hiện đại - Trùng sinh - Điền văn] Tam cô nương nhà nông - Ma Lạt Hương Chanh (C86.2) - Điểm: 32
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 86.2: Thịt viên

Editor: Puck - Diễn đàn Lê Quý Đôn

“Nói theo họ mẹ, tiểu Đông sinh nó, cũng chịu không ít tội, vẫn họ Diêu đi.” Dương Bắc Kinh nói, “Tiểu Đông, em cứ nói đi?”

“Tùy tiện, họ Dương cũng được. Nếu là họ Diêu, ngày khác sinh đứa thứ hai, để họ Dương cũng được.” Diêu Tiểu Đông nói.

“Lại sinh nữa!” Dương Bắc Kinh vừa nghe đã không vui rồi, “Một đứa là đủ rồi, không cần sinh thêm nữa.”

“Một đứa sao được?” Trương Hồng Cúc lập tức nghiêm túc, “Nói thế nào cũng phải sinh thêm một đứa, cũng không cần nhiều, hai đứa bé cùng làm bạn.”

“Không cần.” Dương Bắc Kinh vội nói, “Sinh đứa bé, chịu tội như vậy! Nuôi lớn nó không biết còn phải chịu bao nhiêu mệt mỏi! Một đứa là được rồi.”

Diêu Tam Tam cười khúc khích, anh rể cả đây là đau lòng hỏng rồi hay là bị hù sợ lo lắng hãi hùng rồi?

Chị dâu cả nhà họ Dương ở ngay bên cạnh nói: “Như vậy sao được? Trước kia không phải anh cả em đã nói sao, phải có hai con trai, một đứa họ Diêu, một đứa họ Dương.”

Diêu Tam Tam suy tính lời của chị dâu cả nhà họ Dương, trong lòng thầm nghĩ, chị cả sinh mổ, hơn nữa xem thái độ này dinendian.lơqid]on của anh rể cả, rất khó có thể nói bọn họ có thể sinh đứa thứ hai hay không, có thể nói anh rể cả và chị cả không thèm để ý đến theo họ gì, nhưng nếu con một mà họ Diêu, sợ anh cả nhà họ Dương sẽ có ý kiến. Bây giờ tình huống thay đổi, không thì cứ theo họ Dương là được rồi.

Vì vây, Diêu Tam Tam liền cười nói: “Em thấy, vẫn theo họ Dương đi, không muốn sinh nữa thì không sinh nữa, nếu qua mấy năm, anh chị lại muốn sinh thêm một đứa, không chừng là con gái, thì theo họ Diêu của chị cả.”

“Mấy người này, được chưa!” Diêu Tiểu Cải dẩu miệng nói, “Mới vừa bị chịu tội một trận, vừa mới sinh xong, đã tính toán sinh đứa thứ hai rồi, phụ nữ sinh con dễ dàng sao? Tôi thấy một đứa bé vô cùng tốt!”

Xem ra, Diêu Tiểu Cải và Lục Cạnh Ba không định sinh hai đứa rồi.

Nói thật, trong lòng Diêu Tam Tam cũng không thích loại đề tài “Sinh thêm một” này. Chị cả vì sinh đứa nhỏ này, chịu ít tội sao? Giờ phút này còn nằm trên giường không dám nhúc nhích gì đâu, cần gì phải nói đến những chuyện sinh sinh sinh này.

“Chúng ta trở về, suy nghĩ nhiều cái tên thật hay, để chị cả, anh rể cả tham khảo.” Diêu Tam Tam chuyển đề tài, cô nói xong, cẩn thận ôm lấy cục cưng nặng trĩu, nhìn khuôn mặt nhỏ bé béo núc ních của bé, lòng tràn đầy vui mừng.

“Bé cưng à bé cưng, dì ba ôm con nha! Ôi, đến ngày nào con mới có thể gọi dì ba đây?”

Mấy người Diêu Tam Tam còn ngồi trong phòng bệnh của Diêu Tiểu Đông một lát, lại sợ quấy rầy cô nghỉ ngơi, nên kêu Diêu Tiểu Đông ngủ một lát, rồi định về trước.

Trương Hồng Cúc nói với chị dâu cả nhà Dương: “Chị dâu con bé, cháu đi về trước đi, trong nhà cũng không ít chuyện, còn có con nít, thím ở đây chiếu cố hai mẹ con nó vài ngày, dù sao trong  nhà thím cũng không nhiều chuyện lắm.”

“Cũng được!” Chị dâu cả nhà họ Dương cũng sảng khoái, “Vậy thím, cháu về trước nhìn xem, ngày mai lại quay lại đổi cho thím.”

Dương Bắc Kinh đưa mọi người đi ra, rồi thương lượng chuyện đưa gạo, chính là mở rượu làm việc vui cho cục cưng mới sinh. Ở chỗ khác, bình thường đều là tiệc rượu đầy tháng, ở đây lại khác, bình thường bé trai sinh ra được chín ngày thì đưa gạo, bé gái mười hai ngày.

Chín ngày, chị cả sinh mổ, thân thể yếu, cơ bản vẫn không thể hoạt động! Diêu Tam Tam đề nghị, dứt khoát chờ đầy tháng đi, thân thể người lớn khỏe mạnh chút, cục cưng cũng đầy tháng khỏe mạnh.

Đề nghị này cũng hợp với suy nghĩ của Dương Bắc Kinh, cứ quyết định như vậy.

Đề nghị này của Diêu Tam Tam, một mặt vì chị cả, mặt khác, chính cô cũng có chỗ tốt – chín ngày sau đưa gạo, cô tạm thời sẽ không tiện xa nhà rồi. Chờ tròn tháng đưa gạo, vừa đúng lúc cô có thể đi tỉnh thành một chuyến. Không biết bên Bào Kim Đông như thế nào, đi lần này, chắc đi chừng mười ngày, mặc dù gọi điện thoại nói đang bận rộn, tất cả vô cùng tốt, Diêu Tam Tam vẫn không thể hoàn toàn yên tâm!

Một bọc nhỏ, Diêu Tam Tam cũng không chuẩn bị gì nhiều, dễ dàng lên đường.

Chuẩn bị không nhiều, nhẹ nhõm ngược lại nhẹ nhõm, nhưng cũng có chỗ không tốt. Tàu lửa gần tới tỉnh thành rồi thì đã là hoàng hôn, lại đổ mưa. Mưa không lớn, nhưng đủ để ướt quần áo, mưa ngày thu diee ndda fnleeq uysd doon mang đến chút lạnh lẽo, Diêu Tam Tam vội vã đi tới cửa ra ga, liếc mắt nhìn qua một đám người vội vã, cây dù hoa đua nở phong phú trong mưa.

Được rồi, vốn không có cách nào để nhìn, vậy dưới cây dù nào sẽ là Bào Kim Đông?

Cô cố gắng nhìn quanh thật lâu, người người chen nhau, cây dù này chen cây dù khác, tìm người như vậy cũng quá khó khăn.

Người ra khỏi ga phía sau thúc giục cô, rất nhiều người lôi kéo va ly hành lý lớn, hoặc là xách túi hành lý, Diêu Tam Tam cũng bất chấp trời mưa, hạ quyết tâm, cất bước đi lên phía trước.

“Ngu ngốc, ra cửa chỉ có một thân như vậy?”

Rời khỏi ga không xa, Diêu Tam Tam vẫn còn nhìn chung quanh, một cánh tay cường tráng ôm lấy cô. Một tay Bào Kim Đông che dù, một tay mở rộng áo khoác, bọc luôn cô vào trong ngực.

Diêu Tam Tam ngay lập tức dựa sát vào bên cạnh người đàn ông này, lập tức cảm thấy yên lòng rất nhiều.

Bào Kim Đông không dừng lại lâu, che kín áo khoác, gần như kẹp cô trong nách, ôm cô vội vã rời khỏi nhà ga, đứng trên quảng trường gọi xe taxi, đọc một địa chỉ, nhìn quần áo ẩm ướt trên người cô, xuống xe, dẫn cô vào một khách sạn không lớn.

“Bào tiên sinh, đã về rồi!”

Có một người đàn ông trung niên ngồi trước sảnh khách sạn, lại nhận ra Bào Kim Đông, cười chào hỏi anh, mắt đồng thời vòng mấy vòng trên người Diêu Tam Tam, rồi cười hỏi: “Phu nhân nhà ngài?”

“Vợ chưa cưới của tôi.” Bào Kim Đông nói, “Đặt một phòng đơn nữa.”

“Không còn phòng đơn rồi, hai người chen chúc một đêm thôi.” Người đàn ông trung niên kia cười hì hì nói, còn nháy nháy mắt với Bào Kim Đông.

“Đừng nói lời vô căn cứ.” Bào Kim Đông cũng cười, “Nhanh lên.”

Chủ khách sạn trung niên kia cũng cười ha hả, đưa ngón tay chỉ vào Bào Kim Đông nói: “Chú em, cậu vẫn còn chưa...” Nói xong chụp một chìa khóa lên quầy, “Đối diện cậu.”

Vào phòng, Bào Kim Đông nhanh chóng cầm khăn lông, lau sạch sẽ tóc ẩm ướt cho Diêu Tam Tam, lại nhìn áo khoác trên người cô, kêu cô: “Nhanh đổi lại đi.”

“Không mang.” Diêu Tam Tam cười hì hì nói, “Em chỉ mang theo hai bộ đồ tắm rửa, nghĩ đến đây, rồi đi dạo phố mua đồ mặc đấy.”

Diêu Tam Tam nhìn Bào Kim Đông, một cái áo khoác màu tím, nhìn qua hết sức cao lớn đẹp trai. Người này, có phải vào di ien n#dang# yuklle e#q quiq on trong thành, cũng học theo sửa sang lại bản thân không? Nhìn anh bất đắc dĩ nhíu mày, cô rất muốn cười.

Bào Kim Đông xoay người đi ra ngoài, rất nhanh cầm một chiếc áo bông mỏng màu cà phê trở lại, của chính anh, tức giận ném lên giường, kêu cô, “Đổi lại trước.”

Áo bông của Bào Kim Đông, mặc trên người cô vốn như áo khoác dài, hơn nữa to quá mức.

Nửa giờ sau, Diêu Tam Tam mặc đồ rất khác biệt như vậy, đi theo Bào Kim Đông ra ngoài ăn cơm tối, cửa tiệm mặt tiền nho nhỏ, người cũng không ít, trên nồi đất đang để miếng thịt bò lớn hơi mỏng, nóng hổi ngon miệng.

“Cửa hàng mặt tiền kia, vốn không sai biệt lắm, ngày mai anh dẫn em đi xem một chút.” Bào Kim Đông nói xong, nhìn cô cười.

“Cười cái gì?”

“Em vừa tới, anh cảm thấy trong lòng đặc biệt yên tâm.”

Yên tâm. Diêu Tam Tam cũng cười ngọt ngào, cúi đầu ăn canh.

“Anh nghĩ, sau này cửa hàng bán sỉ bán lẻ thủy sản mở ra kinh doanh, đoán chừng chúng ta phải thường trú bên này, không thể rời người đi.” Bào Kim Đông nói, “Thời gian này anh đều ở khách sạn, không có lời cũng không dễ dàng, em đã đến rồi, vừa đúng lúc hai chúng ta cùng đi xem, thuê một căn phòng thích hợp.”

“Ừ, sau này chỉ sợ anh phải thường xuyên ở bên này, phải nhanh chóng thuê nhà ở. Sau này em nghĩ, anh làm khâu tiêu thụ, em làm quản lý việc nuôi dưỡng trong nhà, mấy chuyện thu mua này kia, chờ đứa nhỏ chị hai có thể rời tay, tất cả chuyện khu ươm giống đều cho chị hai.”

“Ý tứ này của em, vậy sau này hai chúng ta trở thành Ngưu Lang Chức Nữ rồi hả?”


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks       
            
Xem thông tin cá nhân
Hiển thị bài viết từ:  Sắp xếp theo  
Trả lời đề tài  [ 148 bài ] 
           
 




Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:



Đề tài nổi bật 
1 • [Hiện đại] Cố chấp ngọt - Triệu Thập Dư

1 ... 37, 38, 39

2 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 214, 215, 216

3 • [Hiện đại] Đồng phục cùng áo cưới - Lục Dược

1 ... 25, 26, 27

[Xuyên không] Bệnh vương tuyệt sủng độc phi - Trắc Nhĩ Thính Phong

1 ... 132, 133, 134

5 • [Xuyên không - Dị giới] Phế sài muốn nghịch thiên Ma Đế cuồng phi - Tiêu Thất Gia - New C1623

1 ... 203, 204, 205

6 • [Cổ đại - Trùng sinh] Ngày mai liền hòa ly - Hải Lí Khê

1 ... 32, 33, 34

7 • [Xuyên không] Con đường vinh hoa của Thái tử phi - Tú Mộc Thành Lâm

1 ... 52, 53, 54

8 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

9 • [Hiện đại] Vợ yêu con cưng của tổng tài - Thượng Quan Nhiêu

1 ... 77, 78, 79

10 • [Xuyên không - Dị giới] Thiên tài triệu hồi sư - Nhược Tuyết Tam Thiên

1 ... 222, 223, 224

11 • [Cổ đại tiên hiệp] Tiên vốn thuần lương - Chính Nguyệt Sơ Tứ

1 ... 245, 246, 247

12 • [Hiện đại - Trùng sinh] Gia khẩu vị quá nặng - Hắc Tâm Bình Quả

1 ... 134, 135, 136

13 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

14 • [Hiện đại] Trong phim ngoài đời - Nhất Diệp Cô Chu

1 ... 29, 30, 31

15 • [Cổ đại - Trùng sinh] Tiêu Phòng ký - Bích Loa Xuân

1 ... 8, 9, 10

16 • [Cổ đại - Trọng sinh] Võ thần nghịch thiên Ma phi chí tôn - Băng Y Khả Khả

1 ... 76, 77, 78

[Hiện đại] Cuộc hôn nhân dài lâu Vân Quán Phong

1 ... 67, 68, 69

18 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ vô song - Bạch Sắc Hồ Điệp

1 ... 120, 121, 122

19 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cưng chiều vợ yêu phúc hắc dễ thương - Tiên Nhược An Nhiên

1 ... 78, 79, 80

20 • [Xuyên không - Điền văn] Hán tử trên núi sủng thê Không gian nông nữ Điền Mật Mật - Thấm Ôn Phong

1 ... 77, 78, 79



Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 313 điểm để mua Nhẫn nam
Shop - Đấu giá: Lily_Carlos vừa đặt giá 405 điểm để mua Nhẫn vàng tình yêu (Part 1)
Shop - Đấu giá: Sunlia vừa đặt giá 271 điểm để mua Cô bé làm dáng
Shop - Đấu giá: Sunlia vừa đặt giá 200 điểm để mua Couple 7
Shop - Đấu giá: Sunlia vừa đặt giá 256 điểm để mua Bảo Bình Nam
Đào Sindy: hi bạn
xukaa: hihihihi
xukaa: hiiiiiii
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 506 điểm để mua Mèo xám
Shop - Đấu giá: Đào Sindy vừa đặt giá 377 điểm để mua Princess 4
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 238 điểm để mua Giỏ hoa hồng
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 378 điểm để mua Gấu Pooh say Hi
Shop - Đấu giá: Xám vừa đặt giá 406 điểm để mua Bò ngủ
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 541 điểm để mua Cung Nhân Mã
Shop - Đấu giá: Phượng Ẩn vừa đặt giá 393 điểm để mua Bướm vàng
Shop - Đấu giá: cò lười vừa đặt giá 248 điểm để mua Cầu thủy tinh Tatty
Shop - Đấu giá: Lily_Carlos vừa đặt giá 322 điểm để mua Bé cam
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 501 điểm để mua Mèo trắng gãi đầu
Shop - Đấu giá: Puck vừa đặt giá 445 điểm để mua Song Tử Nữ
Shop - Đấu giá: Mavis Clay vừa đặt giá 371 điểm để mua Bướm đen
Shop - Đấu giá: Mavis Clay vừa đặt giá 237 điểm để mua Song Tử Nam
Shop - Đấu giá: chú mèo của gió vừa đặt giá 200 điểm để mua Laptop Style
Shop - Đấu giá: ღ_kaylee_ღ vừa đặt giá 423 điểm để mua Hamster cao và hamster bé
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 1447 điểm để mua Ngọc xanh 2
Công Tử Tuyết: @Lib lỡ tay xóa mất. sorry huhu :cry:
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 1377 điểm để mua Ngọc xanh 2
Shop - Đấu giá: Voicoi08 vừa đặt giá 400 điểm để mua Trung thu Hằng Nga
Shop - Đấu giá: Voicoi08 vừa đặt giá 296 điểm để mua Cỏ ba lá
Shop - Đấu giá: Voicoi08 vừa đặt giá 275 điểm để mua Harris Spin
Libra moon: Halo

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.