Diễn đàn Lê Quý Đôn


≧◠◡◠≦ ≧◉◡◉≦ ≧✯◡✯≦ ≧◔◡◔≦ ≧^◡^≦ ≧❂◡❂≦

Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 147 bài ] 

Tam cô nương nhà nông - Ma Lạt Hương Chanh

 
Có bài mới 28.05.2017, 16:32
Hình đại diện của thành viên
Nguyên Thượng Thánh Thần Nữ Vương Bạch Hổ Bang Cầm Thú
Nguyên Thượng Thánh Thần Nữ Vương Bạch Hổ Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 17.02.2015, 12:59
Tuổi: 32 Nữ
Bài viết: 3401
Được thanks: 26812 lần
Điểm: 31.71
Có bài mới Re: [Hiện đại - Trùng sinh - Điền văn] Tam cô nương nhà nông - Ma Lạt Hương Chanh (C98.1) - Điểm: 32
Chương 98.1: Lấy chồng

Editor: Puck - Diễn đàn Lê Quý Đôn

Không sai, Diêu Tam Tam cuối cùng phải lấy chồng!

Đợi chút, không phải cô ở nhà kén rể sao? Cô đi đâu lấy chồng chứ? Rõ ràng phải là cô ở nhà chờ “Cưới” anh Kim Đông của cô mới đúng chứ!

Hôn lễ kén rể truyền thống của nông thôn địa phương, đàng gái chỉ cần ở nhà ăn mặc chỉnh tề, chờ người đàng nhà trai đưa chú rể tới là được, nhiều lắm chính là ngồi lên xe, tự mình đến đàng nhà trai đón người. Chú rể xuống xe vào cửa, bởi vì là kén rể, cũng giống như cô dâu mới vậy, ngồi ở trong phòng cưới, mà đàng nhà gái thì trong trong ngoài ngoài tự do hoạt động, chiêu đãi bạn bè người thân tới chúc mừng.

Cho nên, đàn ông kén rể không tránh được hơi xấu hổ!

Sau lại đến những năm chín mươi, có hôn lễ kén rể của vài nhà, có chút cải tiến, chú rể đi tới nhà đàng gái, vào cửa, thì đổi thành cô dâu ngồi trên giường trong phòng cưới, còn chú rể đi ra ngoài chiêu đãi khách.

Bào Kim Đông là một đấng mày râu tiêu chuẩn, chủ nghĩa đàn ông cũng có, bạn kêu để cho anh gióng trống khua chiêng đến nhà họ Diêu xuống xe, vào cửa, đi vào trong phòng cưới đàng hoàng ngồi... Đùa giỡn hả?

Bạn vẫn tha cho người ta đi!

Lại nói bởi như vậy, con gái kết hôn diee ndda fnleeq uysd doon một lần, vốn không trải nghiệm được quá trình và cảm nhận khi cô dâu lấy chồng, pháo thúc giục, đón dâu, lên xe xuống xe, ngồi giường náo việc vui... Qua liên tiếp các nghi thức, từ con gái lớn đã biến thành vợ người ta rồi.

Nếu Diêu Tam Tam không thể vui vui vẻ vẻ làm cô dâu mới, mọi người ai cũng không cao hứng rồi.

Cho nên bây giờ Diêu Tam Tam phải lấy chồng lập gia đình. Chuyện vui làm việc vui, hôn lễ của cô, coi như một tay Lục Cạnh Ba thiết kế. Phòng cưới của bọn họ không phải ở nhà mới chỗ khác sao? Diêu Tam Tam chính là phải lấy chồng từ nhà họ Diêu, mà Bào Kim Đông thì giống như chú rể mới vậy, lại một lần nữa tới nhà cưới vợ. Bởi vì đường gần, anh thậm chí không cần đi về nhà từ biệt cha mẹ, dù sao trong hôn lễ cha mẹ hai nhà cũng sẽ tham gia.

Nghi thức phong tục lấy chồng nên có của con gái, dĩ nhiên một thứ cũng không thể thiếu.

Ngoài cửa lớn pháo thúc giục vang lên ba lần, trong tiếng chiêng trống rung trời, Bào Kim Đông bị Bào Kim Thành và mấy người em họ chưa lập gia đình vây quanh, dưới bạn bè người thân chờ đón, một đường vào phòng Diêu Tam Tam. Anh liếc mắt cái đã thấy cô dâu mới của anh đang ngồi trên giường, đang cố gắng... Mang giày.

Cô dâu của anh trang điểm phong cách tây mới, phối hợp chính là giày boot nữ màu đỏ, giày mới như vậy, kiểu dáng thanh tú, cao gót mảnh dài, kiểu dáng như vậy vào thời điểm đó rất ít thấy không nói, Diêu Tam Tam thường làm việc bận rộn, bình thường nào mang vật như vậy?

Theo như phong tục, cô dâu mới tôn quý, trước khi lấy chồng lên xe hai chân trên cao, không thể dính bùn. Diêu Tam Tam ngồi ở trên giường, gác chân, đeo giày vào, đưa tay định kéo khóa lên.

Bào Kim Đông giờ phút này, vốn không thấy người khác trong phòng rồi. Anh đi thẳng qua, ngồi chồm hổm xuống, cầm chân của cô, cẩn thận kéo khóa giày lên giúp cô, sau đó, đeo chiếc còn lại cho cô.

Diêu Tam Tam nhìn Bào Kim Đông, hôm nay Bào Kim Đông mặc âu phục màu đen chất liệu cực kỳ tốt, áo sơ mi màu trắng, cà vạt hoa văn màu đỏ thẫm, giày da màu đen, quần áo này do đích thân Diêu Tam Tam chọn, lúc ấy chỉ thử sơ sơ, bây giờ nhìn anh mặc chỉnh tề như vậy, quả nhiên hiên ngang phí khách.

Bào Kim Đông bình thường thích mặc đồ lính ngụy trang, trang phục giản dị, trời lạnh thích mặc áo gió, anh thích quần áo tương đối tùy ý, dễ hoạt động. Ăn mặc chính thức giống như vậy, đây là lần đầu tiên Diêu Tam Tam nhìn thấy. Quần áo này mặc lên dáng người cao lớn của anh, thật đáng nhìn. Diêu Tam Tam nhìn anh, khóe miệng hài lòng khẽ cong cong.

Cô muốn xem tử tế một chút, về sau này muốn nhìn thấy anh ăn mặc chính thức như vậy, chắc rất ít cơ hội!

“Ha ha, chú rể hầu hạ cô dâu đeo giày!”

“Ban ngày hầu hạ vợ đeo giày, buổi tối hầu hạ vợ rửa chân!”

Mấy thằng nhóc bắt đầu ồn ào lên, mấy dâu phụ cũng cười hi hi ha ha.

Chỉ thấy vẻ mặt Bào Kim Đông như thường, đầu chân mày cũng không nhíu, ngay cả túng quẫn một cái cũng không có. Một đám nhóc chưa lớn! Tình thú khi hầu hạ cô dâu rửa chân, bọn chúng nào biết được chứ? Chuyện này anh cũng không phải chưa từng trải qua.

“Chỉ đeo giày thôi không được, muốn cưới cô dâu đi, cậu phải quỳ xuống cầu hôn mới được chứ?” Lục Cạnh Ba lại ở bên cạnh khuyến khích.

Bào Kim Đông cười liếc nhìn Lục Cạnh Ba di ien n#dang# yuklle e#q quiq on một cái, oán thầm nho nhỏ một câu: Hành động vĩ đại quỳ xuống cầu hôn của anh, người nào không biết? Đây chính là muốn kéo người khác xuống cùng nhau làm bạn đúng không?

Đấng mày râu sợ chi chuyện nhỏ này? Bào Kim Đông đeo giày cho Diêu Tam Tam xong, tiện thể quỳ một chân xuống, cánh tay phải tuấn tú mở ra: “Vợ, đi theo anh đi!”

Nói xong, còn không kịp đợi cô dâu đáp lại, đã duỗi cánh tay ra, nhẹ nhàng linh hoạt ôm lấy cô, đi ra ngoài trong tiếng cười vang của mọi người. Tiếng pháo nổ, tiếng chiêng trống vang trời, một đôi cô dâu chú rể lên xe, xe chạy ngược về hướng phòng cưới.

Các phòng cưới chừng khoảng trăm mét, theo Lục Cạnh Ba bố trí xe hoa lượn quanh thôn một vòng, từ bên kia đi vòng qua phòng cưới.

Trương Hồng Cúc đứng ở cửa chính, vẻ mặt vui vẻ. Mấy bác mấy thím đứng ngắm cảnh có người đẩy bà nói giỡn: “Con gái lấy chồng, bà làm mẹ không khóc hả?”

Con gái lấy chồng, làm mẹ không bỏ được, theo phong tục lệ thường phải rơi vài giọt nước mắt.

Trương Hồng Cúc lại vung tay lên, thuận miệng nói: “Không cần khóc, một lát nữa lại về.”

Người nghe được đều cười!

Vì vậy bạn bè người thân, hàng xóm người trong thôn, đều rối rít đi về phía phòng cưới, chậm rãi từ từ mới đến cửa phòng, xe hoa còn chưa thấy đâu, vì vậy mọi người lại chen chúc ở cửa, chờ xe hoa tới.

Hình như xe hoa đi rất chậm, đợi cũng hơi nóng nảy rồi, xe hoa cuối cùng xuất hiện ở đầu đường bên kia, trong pháo hoa chào đón chậm rãi dừng trước cửa phòng cưới.

Xuống xe? Nào có dễ dàng như vậy!

Nhóm dâu phụ đưa dâu lên xe không ngăn cản, theo như phong tục lại có thể “Náo việc vui” lúc xuống xe, họ ngăn cô dâu mới lại, lại đuổi chú rể xuống xe, kêu chú rể đi lấy bánh kẹo cưới dính không khí vui mừng tới “Đả thông quan hệ”.

Bào Kim Đông đương nhiên biết, nếu tùy theo những thứ mấy cô gái này muốn, mang tới mấy thùng cũng không đủ, họ vốn đang “Náo việc vui”, cố ý gây khó khăn cho, càng náo loạn càng vui vẻ, hai bên phải đàm phán một phen. Vì vậy mấy cậu thanh niên Bào Kim Đông mang đến rước dâu phát huy công dụng rồi, từng người một chen chúc trước cửa sổ xe, hi hi ha ha nói điều kiện với các cô nương đưa dâu, nói tình cảm.

Tập tục này cũng rất thú vị, thật ra di1enda4nle3qu21ydo0n thì ở nông thôn không ít nam nữ thanh niên, cũng dưới tình huống như vậy quen biết sinh tình.

“Kim Thành, cậu lên đi!” Có người đẩy Kim Thành nói, “Vợ của cậu ở bên trong đó, lấy ra chút khí khái của đàn ông trai tráng, ra lệnh cô ấy mở cửa.”

Đây nói tới Bào Tiểu Song.

Kim Thành liếc nhìn Bào Tiểu Song, Bào Tiểu Song lại nghiêng đầu đi, cười không để ý. Không cho lập quan hệ đi cửa sau, cô gái Bào Tiểu Song kiên trì nguyên tắc!

“Vô dụng, vừa nhìn cậu ta chính là đàn ông trai tráng đậu hũ, đồ nhu nhược sợ vợ.” Có người trêu ghẹo Kim Thành.

Các cô gái huyên náo không sai biệt lắm, bánh kẹo cưới dính không khí vui mừng tới tay, lại rối rít mở cửa xe. Cửa xe vừa mở ra, các cô gái cũng vội vàng chạy ra. Vì sao phải chạy? Bởi vì bên ngoài bắt đầu tung trấu cám lên rồi, cám gạo bay lên bên trong chứa cám lúa mạch, nhiều thanh niên mắt nhìn chằm chằm chờ đấy!

Tung trấu cám vốn tung cô dâu, ngụ ý cô dâu “Có phúc”, nhưng mấy nam thanh niên không tránh được cố ý trêu chọc con gái người ta, nếu bạn không cẩn thận, sẽ tung dính đầy mặt đầu cổ bạn, đương nhiên cũng biết là cô gái đưa dâu qua.

(*) trấu cám 麸 [fū] có cách đọc na ná phúc 福[fú].



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     

Có bài mới 30.05.2017, 19:33
Hình đại diện của thành viên
Nguyên Thượng Thánh Thần Nữ Vương Bạch Hổ Bang Cầm Thú
Nguyên Thượng Thánh Thần Nữ Vương Bạch Hổ Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 17.02.2015, 12:59
Tuổi: 32 Nữ
Bài viết: 3401
Được thanks: 26812 lần
Điểm: 31.71
Có bài mới Re: [Hiện đại - Trùng sinh - Điền văn] Tam cô nương nhà nông - Ma Lạt Hương Chanh (C98.2) - Điểm: 32
NOTE: Bộ truyện này 107 chương, nên đến giờ chưa hoàn được đâu nhé.

Chương 98.2: Lấy chồng

Editor: Puck - Diễn đàn Lê Quý Đôn

Đối mặt với tình huống “Chúng bạn xa lánh”, Diêu Tam Tam định kéo cửa xe, né tránh đợt công kích đầu tiên.

Bào Kim Đông vội vàng lấy ra cây dù đỏ, bảo vệ cô dâu, hai người chỉ dựa vào một cây dù, nhanh chóng tránh đông tránh tây, đối mặt với vài lượt người ngựa trấu cám công kích, bỏ chạy thẳng về phía phòng cưới trong tiếng cười vui của mọi người.

Nghe nói có nhiều chỗ trong hôn lễ kiêng kỵ dùng đến cây dù, mà trong tập tục hôn lễ lại “Che dù”, cái này gọi là “Không tranh giành với ông trời”, ngày này khi cô dâu lấy chồng, thân phận siêu nhiên, địa vị cao nhất, phải mở cây dù kiêng kỵ, không được tranh với ông trời. Mặt khác, cũng ngụ ý vợ chồng mới cưới gió mưa chung lòng, một đường đồng hành.

Ngày này, phòng cưới đã khóa lại từ sáng sớm, cô dâu chưa đi vào trước, bất kỳ ai cũng không có tư cách bước vào một bước chân.

Đến cửa phòng cưới, “người toàn phúc” giữ khóa cửa nhanh chóng mở cửa phòng cưới, cô dâu lập tức dưới sự bảo vệ của chú rể chạy vào trong phòng.

Mặc dù như thế, vào phòng cưới, trên đầu, trên mặt Diêu Tam Tam vẫn dính đầy trấu cám, nhìn thật hơi tức cười. Búi tóc xinh đẹp của cô cũng không biết dùng bao nhiêu keo xịt tóc, tất cả trên mặt đều là mỹ phẩm, bởi như vậy, trấu cám dính đầy lên trên, các bậc bề trên cũng không cho phủi xuống, bạn nghĩ đi, sao có thể phủi ‘Phúc’ đi chứ!

Trên đầu Bào Kim Đông cũng bị thằng nhóc gian xảo nào tung một đống trấu cám. Tóc anh ngắn, trấu cám d1en d4nl 3q21y d0n theo động tác của anh rớt xuống, ngay cả trên lông mi cũng dính đầy, anh vừa mới giơ tay lên, các bác các thím đi theo vào vội vàng ngăn anh lại, không cho phủi xuống, Bào Kim Đông cười bất đắc dĩ, ngón tay cẩn thận vạch mắt ra, dính vào trên lông mi, ngăn cản tầm mắt đó.

Trong sân đã sớm có người bày bàn, kéo cha mẹ nhà họ Bào và cha mẹ nhà họ Diêu ngồi lên. Thảm đỏ rải đất, Bào Kim Đông ôm lấy Diêu Tam Tam ra ngoài, trang trọng quỳ xuống dập đầu cho cha mẹ hai bên. Làm cha không kìm được vui mừng, làm mẹ lại vội vàng đỡ cô dâu chú rể lên.

Quỳ lạy cha mẹ, tiếp theo do người trẻ tuổi náo nhiệt, mấy thanh niên theo chú rể đồng loạt xông lên, lôi kéo cô dâu chú rể chào lạy lẫn nhau. Thế nào gọi là chào lạy lẫn nhau? Đè xuống thôi! Chú rể cúi người chào không tới chín mươi độ, vậy thì ấn chú rể xuống! Đáng thương Bào Kim Đông hôm nay làm chú rể, cũng đành phải tùy lũ thanh niên chưa ráo đầu bình thường không dám lỗ mãng giày vò thôi!

Trở lại phòng cưới, tiếp tục náo nhiệt, trước để cô dâu chú rể ăn mỳ trường sinh...

Phong tục thật đúng là nhiều!

Diêu Tam Tam thật sự hơi hối tiếc. Sớm biết, cô đã ở nhà “Cưới” Bào Kim Đông là xong rồi, nào nhiều chuyện như vậy? Nhưng mà trước mắt cô không dám nói lời này ra.

Thời gian cô hối tiếc không được bao lâu, rất nhanh đã có người khuyến khích chú rể hôn cô dâu, để cho chú rể nói “Lịch trình lừa vợ”...

Tiệc mừng bắt đầu vào buổi trưa, vẫn náo nhiệt đến chiều muộn, tiệc mừng chủ yếu là chuyện của Bào Kim Đông.

Ở nơi này, mời rượu dường như do chú rể ra mặt, cô dâu thân phận cao quý, không cần mời rượu, chỉ cần để cho các dâu phụ làm bạn, ngồi ở trong phòng cưới là được rồi.

Phải nói Dương Bắc Kinh và Lục Cạnh Ba cũng đủ nghĩa khí. Hai người anh rể, một bưng ly rượu, một cầm bầu rượu nhỏ tinh sảo, đi theo Bào Kim Đông lần lượt mời rượu mười mấy bàn khách, tửu lượng của Dương Bắc Kinh có hạn, uống xong một vòng, chú rể không uống say, Lục Cạnh Ba thật sự hơi say.

Không thua thiệt ban đầu lúc Lục Cạnh Ba kết hôn, Bào Kim Đông trượng nghĩa ngăn cản rượu giúp anh!

Bào Kim Đông được mấy người bạn chiến đấu đưa vào phòng cưới, nghe nói đều đường xa tới, mấy năm không gặp, gặp mặt liền nói uống rượu ôn chuyện với nhau, trở lại hơi trễ. Chị cả chị hai của cô và chị dâu cả nhà họ Bào đi cùng, thấy trời đã trễ rồi, nên kêu mấy dâu phụ trong nhà rời đi, chỉ để lại Bào Kim Đông cho Diêu Tam Tam.

Nhà mới bên này không có người khác ở, rất nhanh chỉ còn lại hai người bọn họ rồi.

“Anh uống nhiều?”

“Sao có thể chứ!” Bào Kim Đông cười, “Bọn họ đều hiểu chuyện, không ai rót rượu anh.”

Thật sao? Toàn mùi rượu.

Diêu Tam Tam hơi bận lòng nhìn anh, đêm tân hôn để cho cô phục vụ một người say rượu, cô bảo đảm sẽ từ từ từ từ dinendian.lơqid]on tính sổ với anh.

“Thật sự không có chuyện gì!” Anh cười hì hì giơ tay bảo đảm, nhìn dáng vẻ, say thì có lẽ không say, chỉ có điều cũng đã lâng lâng rồi.

Bào Kim Đông đi tới, cầm mặt cô suy nghĩ, nhìn hồi lâu phun ra một câu: “Thật xấu xí!”

Anh nói gì? Diêu Tam Tam nhíu mày. Không say đúng không?

Bào Kim Đông không hề cảm thấy nguy cơ chút nào, vẫn đang cầm mặt cô, cười, “Trang điểm cái gì chứ! Kỹ thuật nát bét, mất tự nhiên. Một tầng dày như vậy, lột xuống cũng đủ một cái bánh rán, làm vợ anh thành xấu.” Bào Kim Đông nói. Anh thật lòng cảm thấy, cô dâu trang điểm đậm, đẹp thì đẹp thật, nhưng che đậy phần thanh tú của cô.

Diêu Tam Tam chậm rãi thả hai tay đã chống nạnh xuống, dẩu môi cười.

“Em ăn cái gì chưa?”

“Ăn một ít.”

Chị cả nấu nồi cơm nhỏ cho cô, bận rộn không có khẩu vị, cô chỉ uống nửa chén canh.

Bào Kim Đông cười cười, giống như ảo thuật móc ra trái cà chua, Diêu Tam Tam vừa nhìn trái cà chua đỏ au này, nghĩ tới mùi vị chua ngọt mát mẻ, đột nhiên hơi thèm ăn. Những năm ấy lều lớn vẫn còn rất ít, lúc này ít thấy cà chua ở nông thôn, Diêu Tam Tam ăn lại hỏi một câu: “Anh lấy ở đâu ra?”

“Trộm chỗ đầu bếp làm tiệc mừng.”

Phụt!

Tưởng tượng một chút, chú rể âu phục thẳng thớm, đi phòng bếp trộm cà chua? Diêu Tam Tam cười rất không có lương tâm.

“Anh nghĩ suốt một ngày mệt mỏi, em nhất định không có khẩu vị gì.”

Cô ăn cà chua, Bào Kim Đông thì tìm cây chổi, qua loa quét mấy cái trong phòng, đầy phòng đều là xác vỏ hạt dưa, vỏ kẹo, nhìn khó chịu. Nhưng anh lại không chịu khó hơn, tiện tay quét thành một đống rác ở phía sau cửa, mặc kệ.

Cà chua lành lạnh ăn vào bụng, trong dạ dày quả nhiên nhẹ nhàng sảng khoái hơn.

Bạn hỏi đêm tân hôn?

Trời ạ, ngày này dành cho hai người! Trên đầu tóc Bào Kim Đông còn mang theo trấu cám, trên người dính vết rượu, trên đầu Diêu Tam Tam đầy keo xịt tóc khô ráp, lúc vấn tóc ấy dùng kẹp tóc nhỏ màu đen có nửa cân, cũng dính đầy trấu cám...

Hai vợ chồng nhỏ tìm kiếm chung quanh, cũng may, có người chuẩn bị nước nóng, phòng bên cạnh để mấy phích nước nóng tràn đầy! Xem ra có người có kinh nghiệm. Hai người gội đầu tóc của mình, rửa mặt dọn dẹp. Đồ trang điểm của cô dâu đương nhiên không được tốt lắm, Diêu Tam Tam cũng không chuẩn bị mấy thứ đồ nước tẩy trang, không thể diee ndda fnleeq uysd doon làm gì khác hơn là cầm xà bông thơm rửa thêm hai lần.

Rửa sạch lớp phấn son, cõi đời này lại thêm một đôi vợ chồng củi gạo, ước chừng chính là như vậy đi!

Khó khăn lắm mới trở lại diện mạo thật sự như cũ, Diêu Tam Tam xõa tóc còn hơi ướt, đã bổ nhào lên giường. Mệt quá!

Nhưng Bào Kim Đông ngăn cô lại, nói ngủ khi tóc ướt khẽ bị cảm, cứng rắn kéo cô dậy, tìm máy sấy, sấy khô tóc cho cô.

Mặc kệ, giờ cũng nửa đêm! Tóc mới khô một chút, Diêu Tam Tam đã té nhào lên giường, mắt không sai biệt lắm sẽ phải nhắm lại.

Cô muốn ngủ, nhưng mà có một người đầy đủ kiên nhẫn và tinh lực, giống như bóc bánh chưng, bóc từng tầng vỏ bánh chưng ra, vừa lột ra, lại không nhịn được động tình hôn lên.

Đêm tân hôn, sao có thể để sống uổng chứ?

“Ghét... Ngủ có được không?”

“Không được.”

“Trước để cho em ngủ một lát thôi...”

“Ngày mai để cho em ngủ cả ngày...”

“Van anh... Vừa mệt mỏi vừa buồn ngủ... Sáng sớm mai có được không?... Không cho phép anh bắt nạt người ta...”

“Không bắt nạt em, anh bảo đảm, chỉ một lần thôi có được không... Thật sự bảo đảm...”

Hôn lễ là cái gì?

Hôn lễ, cũng chỉ là một lễ nghi của cuộc đời, hai người chung lễ nghi, sinh ra một gia đình mới.

Ấm áp, dịu dàng, ấm cúng, vậy là đủ rồi!

Đương nhiên, nhẹ nhõm không mệt người, thì tốt hơn!


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     
Có bài mới 01.06.2017, 16:38
Hình đại diện của thành viên
Nguyên Thượng Thánh Thần Nữ Vương Bạch Hổ Bang Cầm Thú
Nguyên Thượng Thánh Thần Nữ Vương Bạch Hổ Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 17.02.2015, 12:59
Tuổi: 32 Nữ
Bài viết: 3401
Được thanks: 26812 lần
Điểm: 31.71
Có bài mới Re: [Hiện đại - Trùng sinh - Điền văn] Tam cô nương nhà nông - Ma Lạt Hương Chanh (C99) - Điểm: 58
Chương 99: Người đẹp nhất

Editor: Puck - Diễn đàn Lê Quý Đôn

Bản thân Diêu Tam Tam cũng ngượng ngùng – ngày sau ngày cưới, cô lại có thể thật sự ngủ một ngày, thật ra thì cũng không thể coi như cả ngày, cũng chỉ ngủ thẳng đến buổi chiều mà thôi.

Theo như tập tục địa phương, kết hôn ngày thứ hai, vợ chồng mới cưới sẽ không đảm nhiệm hay tham dự hoạt động gì, nhiệm vụ chính là ăn được ngủ được nghỉ ngơi tốt, suy cho cùng là một bố trí săn sóc trong tục lệ kết hôn.

Diêu Tam Tam thi hành cái “Ngủ được” phải hết sức đến nơi đến chốn, về phần “Ăn được”, thật lòng xin lỗi, hình như cô không nhớ rõ ăn xong rồi.

Thật ra thì Diêu Tam Tam đã tỉnh một lần trước đó rồi, mệt mỏi, chính là không muốn động. Thời gian này thật sự mệt muốn chết  rồi, trước hôn lễ lại liên tiếp thức đêm, thiếu ngủ nghiêm trọng, nên xác định miễn cưỡng ngủ nướng, mơ hồ nhớ Bào Kim Đông người kia còn vỗ vỗ cho cô ngủ, giống như dụ dỗ con nít. Ỷ lại thì ỷ lại, ước chừng lại mơ mơ màng màng ngủ tiếp.

Tỉnh lại lần nữa, mở mắt ra, trong nhà hết sức tối tăm, cô mất tinh thần hồi lâu, suy nghĩ một chút, đây là sáng sớm, hay là hoàng hôn? Hơn nữa trên giường chỉ có một mình cô, trong nhà không có chút động tĩnh nào, người kia đâu?

Bò dậy, cô sờ soạng bốn phía, tìm thấy điện thoại của mình ở trên đầu giường, mở máy, mới hơn hai giờ chiều? Ngoài trời đầy mây sao? Nếu không sao ngoài trời tối vậy? Không cần phải nghĩ, gọi cho Bào Kim Đông.

Chỗ nào đó reng reng mấy tiếng, cắt đứt không nhận, mấy phút sau, Bào Kim  Đông đẩy cửa đi vào, một mảng ánh sáng ngời lập tức vui sướng đi theo sau anh bổ nhào vào.

Diêu Tam Tam nhìn ánh mặt trời rực rỡ ngoài cửa, chớp mắt mấy cái, cuối cùng phản ứng kịp. Người này kéo rèm cửa sổ cực kỳ chặt chẽ, cửa sổ khép chặt, bởi vì tạo ra “Ban đêm” cho cô yên tâm ngủ nướng.

“Đã tỉnh rồi hả?”

“... Tỉnh.” Thật túng quẫn mà.

“Em thật đúng là có thể ngủ.” Bào Kim Đông kéo một tầng rèm cửa sổ thật dày ra, lưu lại một tầng rèm cửa màu trắng viền hoa, gọi cô, “Đứng lên đi, cũng nên đói bụng.”

“Anh đi làm gì thế?”

“Đi bên nhà cũ bên kia, ngày hôm qua làm tiệc mừng, trong nhà lộn xộn lung tung, cùng nhau dọn dẹp một chút.”

Nhà cũ chỉ bên nhà họ Diêu, bây giờ di ien n#dang# yuklle e#q quiq on hai người kết hôn dọn vào nhà mới, nên phân chia ra như vậy.

“Có người nào hỏi em không?” Diêu Tam Tam hỏi hết sức chột dạ.

“Không có. Thật.”

Bào Kim Đông đương nhiên biết cô lo lắng điều gì, cười đến nghẹn, đi tới định kéo cô. Diêu Tam Tam vốn kéo cao chăn, nửa tựa đầu vào giường, bị anh lôi kéo, tiện thể ngồi dậy, sau đó... Lại vội vàng tuột xuống, như cá trốn vào trong chăn, trần truồng chứ sao.

Cô tội nghiệp mà nhìn anh: “Cầm quần áo cho em.”

Bào Kim Đông cười mập mờ, ánh mắt sáng quắc, nhìn dáng vẻ lười biếng mơ hồ của cô, lại không nhẫn tâm làm chuyện xấu, đi ra ngăn kéo tìm quần áo cho cô. Đồ lót thoải mái, áo len mỏng, áo khoác âu phục nhỏ màu đỏ. Đây là quần áo mới hồi môn trong ngăn kéo của cô, còn có vài món đồ nữa, đều là màu đỏ chót – không cần hoài nghi, làm cô dâu mới, một tháng này, cô đều chỉ ăn mặc quần áo đỏ tươi chói mắt như vậy.

Diêu Tam Tam thật sự không thích màu đỏ! Cô luôn thích màu sắc nhẹ nhàng khoan khoái.

Bào Kim Đông hiển nhiên cũng không hiểu được cái gì gọi là “Phi lễ chớ nhìn”, đứng ở đằng kia nhìn cô. Nhưng do tính tình, Diêu Tam Tam không cách nào thản nhiên trần trụi mặc quần áo giống như anh, dưới ánh nhìn hơi soi mói cười cười của anh, Diêu Tam Tam núp ở trong chăn mặc đồ lót vào, áo len mỏng, lại mặc áo khoác, chân trần, rốt cuộc đứng lên từ trên giường.

“Bọn họ đều ở đây?”

“Đều ở đây. Anh rể cả, anh rể hai đang dọn dẹp sân, chị cả chị hai đều ở đây ôm đứa nhỏ tán gẫu nói chuyện, cha mẹ đang xử lý đồ ăn thừa trong tiệc mừng ngày hôm qua, đưa cho hàng xóm người thân chung quanh.” Bào Kim Đông tốt bụng, báo cáo tường tận từng thứ, nụ cười trên mặt vẫn như cũ, miệng kia rõ ràng toét ra theo chiều rộng.

Nói xong lại bổ thêm một câu: “Thật sự không có ai có ý tứ hỏi đến em, thật ra thì anh cũng không dậy quá sớm.”

Đều ở đây à? Có thể tưởng tượng, nếu như bây giờ cô đi nhà cũ, sẽ phải đối mặt tới tận mấy cặp ánh mắt chú ý, các ánh mắt chế nhạo đủ loại, nếu không chừng còn bị chị cả chị hai trêu ghẹo mấy câu. Bọn họ ở nhà mới không đốt lửa, cách gần như vậy, ăn cơm đương nhiên đi nhà cũ ăn.

Diêu Tam Tam quyết định thật nhanh, định không mang giày nữa, lại ngã ngồi ở trên giường, lười biếng nói một câu: “Thôi đi, em ngủ quên, ngược lại không đói lắm, dứt khoát không đi về.”

Cũng may bên phòng cưới có đủ loại điểm tâm, Bào Kim Đông đi cầm cho cô ly sữa đậu, cầm vài món điểm tâm cô thích ăn, sau đó mới rời đi. Buổi tối lúc quay lại nhớ cầm cho cô một chén canh củ cải thịt viên nóng hổi, hai hộp bánh rau hẹ.

Cuộc sống sau khi cưới của Diêu Tam Tam, bắt đầu trong một ngày lười biếng thanh thản ở đây.

Sau khi cưới ngày thứ ba, theo như phong tục phải lên mộ phần báo việc vui.

Đối với đón dâu bình thường, chú rể mang theo cô dâu mới lên viếng mồ mả tế bái, mà đối với Bào Kim Đông mà nói, bái tế mồ tổ nhà họ Diêu, tương đương với vào trong gia tộc nhà họ Diêu, anh chính là con trai trưởng nghiêm nghiêm chỉnh chỉnh của nhà họ Diêu rồi.

Cũng không biết tục lệ cũ kỹ lưu truyền xuống bao nhiêu năm, bây giờ người trẻ tuổi chỉ coi nó thành một phong tục mà thôi, đối với Diêu Liên Phát mà nói, cũng coi như đầy đủ coi trọng, không chỉ tự mình dẫn Bào Kim Đông và Diêu Tam Tam đi, còn báo cho bên ông cụ Diêu.

Ở nơi đó, phụ nữ không có việc không lên mộ phần, bà nội Diêu vốn không quá coi trọng nhà con trai lớn, bởi vì di1enda4nle3qu21ydo0n chuyện cho Tam Văn làm con thừa tự không thành, vẫn một bụng ý kiến với việc Bào Kim Đông kén rể đến, nên đương nhiên sẽ không đi, ông cụ Diêu liền tự cầm chút vàng mã viếng mồ mả đi.

Viếng mồ mả đốt vàng mã, đốt bánh pháo, dán giấy đỏ lên trên mộ phần, Bào Kim Đông và Diêu Tam Tam cùng nhau cúng tế, đứng dậy cười cười với ông cụ Diêu, kêu một tiếng: “Ông nội.”

“A, được, được!” Ông cụ Diêu gật đầu liên tục, dù sao tuổi cũng lớn, eo bắt đầu cong, mấy năm trước còn là ông cụ khỏe mạnh, bây giờ đã là dáng vẻ tuổi già sức yếu, đi bộ cũng chậm rì rì.

So sánh ông cụ Diêu với bà nội Diêu, đại thể trên mặt làm việc còn không có trở ngại, nhìn ông cụ đứng trước mặt đôi trẻ, ba đứa cháu gái từng bị xem nhẹ coi thường nhất, xinh đẹp đứng đằng kia, quần áo tinh xảo, xinh đẹp xuất chúng, trong ngọt ngào lộ ra hạnh phúc và tự tin, khí chất đó càng tao nhã không tầm thường như vậy, phối hợp với Bào Kim Đông đứng bên cạnh con bé, cao lớn to con, khí thế hiên ngang.

Đôi mắt già nua vẩn đục của ông cụ Diêu cũng sáng thêm mấy phần.

Một nhà con lớn nhất, bây giờ thật sự khác biệt. Nhớ những năm này bà nội Diêu thiên bị bạc đãi, ngẫm lại mấy đứa cháu trai ở trong nhà khiến cho người ta nhức đầu, ông cụ Diêu thật sự không biết nên oán người nào nên hận người nào.

“Ông nội, lên mộ phần xong rồi, theo quy củ cháu nên đi các nhà gặp người lớn, ông nội nói, cháu nên đi mấy nhà?” Diêu Tam Tam mỉm cười hỏi.

Kết hôn ba ngày đến thăm các bậc cha chú, không phải đi uổng công, cha chú các nhà đều phải chuẩn bị một phần bao tiền lì xì, bà nội Diêu và chú hai, chú ba bên kia, kết hôn đều không, cái này kêu bọn họ có phải đến nhà không? Buồn cười!

“Bà nội cháu... Hai ngày nay chuyện vặt nhiều, chú thím các cháu... Cũng không cần đi đâu, người trong nhà, không cần khách khí nhiều.”

Nhà con lớn nhất sống tốt lắm, thật ra thì ông cụ Diêu rất muốn ba con trai hòa thuận, lấy ảnh hưởng và địa vị của nhà con lớn nhất ở trong thôn hiện nay, bao nhiêu cũng có thể mang theo một hai đứa con trai nhà khác, trước mặt người ngoài cũng dễ nhìn. Nhưng ông cụ Diêu nhớ tới mình làm một vài ba chuyện mù quáng vớ vẩn, thật sự không có mặt mũi mở miệng, lại nói nếu hai đứa nhỏ này đi, bà nội Diêu, con dâu hai con dâu ba bọn họ rất có thể khó gần không cởi mở, chữ tiền phủ đầu, bao lì xì cũng không chuẩn bị, không phải bết bát hơn?

Phụ nữ chỉ biết suy nghĩ nông cạn!

Trong lòng ông cụ Diêu không khỏi oán hận mắng một câu, móc bao lì xì từ trong túi tiền ra, đi tới nhét vào trong tay Bào Kim Đông, vừa nhét vừa nói: “Cầm đi, hai cháu kết hôn thành gia, ông nội nên cho, mua cho cháu ít đồ.”

Bào Kim Đông làm sao có thể lấy? Anh tự tay chặn tay ông cụ Diêu, thoải mái rút bao tiền lì xì ra, nhét trở về trong túi ông cụ Diêu, cười cười nói: “Ông nội, chúng cháu không cần, trong nhà không thiếu cái gì. Cháu là người dưới, phải làm ra tiền hiếu kính ông nội mới đúng.”

Kết hôn ngày thứ tư, theo lý là ngày lại mặt, Bào Kim Đông đương nhiên mang theo Diêu Tam Tam, đi một vòng các nhà cha chú họ Bào, thăm mấy ông cụ nhà họ Bào.

Đi nhà ông nội Bào Kim Đông trước, thái độ của ông cụ rất thú vị, bởi vì cháu trai sắp tới, nên sớm một chút bày một bàn vài đồ ăn vặt, chuẩn bị điểm tâm nước trà, phải nói cũng rất xem trọng, nhưng lại vẫn có vài phần cảm giác không được tự nhiên, hình như cố ý lên mặt.

Đoán chừng còn đang để ý tới chuyện đứa cháu trai xuất sắc nhất kén rể thôi. Diêu Tam Tam đương nhiên cũng không để ý, người bị cô lừa tới, cũng không cần ông cụ có ý kiến gì không? Đối phó với người già ý mà, cô chỉ cần miệng ngọt gọi người ta.

“Ông nội, ông muốn ăn cái gì? Cháu bóc hột đào cho ông nhé?”

Răng lợi ông cụ vẫn còn tốt lắm, thật sự chờ Diêu Tam Tam lột hột đào, nhận lấy ăn, Diêu Tam Tam lại vội vàng bưng một ly trà nóng tới.

“Ông nội, ngài uống một ngụm trà.”

Bào Kim Đông cười nhìn, cũng không giúp một tay, ông cụ Bào nhấp một ngụm trà, nhìn Diêu Tam Tam, lại còn nói một câu: “Kim Đông đến nhà các cháu, con bé này, nhìn rất hiểu chuyện, chỉ có điều hơi ngang ngược chút, về sau cháu không thể bắt nạt nó.”

Con rể kén rể, kiếm sống ở gia đình die nd da nl e q uu ydo n nhà gái, khí khái đàn ông thường không đủ, thường chịu tức giận. Ông cụ Bào đương nhiên lo lắng cái này!

Diêu Tam Tam nheo mắt nhìn Bào Kim Đông, len lén cười, cháu nội ông nào có điểm nào lớn lên giống bánh bao? Ai bắt nạt ai chứ!

Bào Kim Đông hết sức quan tâm ông cụ Bào, Diêu Tam Tam nghĩ, chỉ cần ông cụ bớt căng thẳng với cô, về sau cô sẽ giống như Bào Kim Đông hiếu kính ông cụ.

Trăng mật còn chưa kết thúc, đầu tháng tư, khu ươm giống bắt đầu làm việc.

Căn cứ kinh nghiệm năm ngoái, năm nay Diêu Tam Tam lại làm kích thước lớn ra, kế hoạch ươm giống năm nay còn nhiều gấp đôi năm ngoái, cộng thêm năm nay còn có cá kim châm, cũng tính toán phải ấp ra được một lượng lớn cá giống có thể nuôi dưỡng.

Năm ngoái Diêu Tiểu Cải ấp ra một ít cá kim châm giống, đặc biệt dùng ao cá nuôi, bây giờ có thể cung cấp ra một nhóm cá cha mẹ, chỉ có điều mới nuôi một năm, vì bảo đảm chất lượng cá cha mẹ ươm giống, Diêu Tam Tam đã sớm bắt đầu thu mua cá kim châm ở xung quanh.

Cô thu mua cá kim châm, không giống như người khác thu mua cá theo cân, mà thu mua theo con, dĩ nhiên, chỉ cần sống, không thể có tổn thương. Quá nhỏ không cần, bình thường, cũng dài nửa gang tay, hai đồng tiền một con. Một con cá kim châm có thể đạt tới bốn lạng, cô lại có thể ra giá cao mười đồng, thứ này chưa trưởng thành, nửa cân trở lên, vốn không thấy được.

Đến lúc này, gần sông lớn phía tây có thể tùy ý thấy được người bắt cá kim châm.

Đồng thời, Bào Kim Đông ra bút lớn bao mười mấy mẫu mặt nước ở đập chứa nước, còn ủy thác cho Lục Cạnh Ba mời một nhân viên kỹ thuật chuyên môn, muốn làm lồng đựng lưới nuôi cá kim châm, năm anh tốt nghiệp cấp hai, một lòng muốn bao thầu đập chứa nước nuôi cá, bây giờ cũng coi như thực hiện được tâm nguyện. Nhưng nhân lực trong nhà thật sự chưa đủ, công nhân có thể mướn, ai tới quản lý đây?

Thời kỳ bây giờ, cửa hàng bên tỉnh thành không bán cá chạch bùn, nhưng đầu mùa xuân chính là thời điểm canh cá diếc uống ngon, Bào Kim Đông ký hợp đồng với mấy hộ nuôi dưỡng, đơn đặt hàng tiêu thụ, cá diếc và cá lóc bên này chuyển đến tỉnh thành từng xe, tình hình buôn bán ở cửa hàng mặc dù bớt chút so với thu đông, buôn bán lại cứ theo lẽ thường. Bào Kim Đông định để Bào Kim Lai ở lại trông nom cửa hàng, còn mình tạm thời lưu lại thu xếp chuyện cá kim châm. Chỉ cần tất cả lên quỹ đạo, cá bột nuôi thả xuống, sắp xếp xong công nhân, một mình Diêu Tam Tam có thể quản lý.

Nhưng mà năm nay khu ươm giống, lại có một vấn đề tuyệt đối không thể coi thường, liên quan đến một nhân vật rất quan trọng – công chúa Lục Viên Viên lạnh nhạt còn chưa đầy ba tháng, quá nhỏ, hơn nữa tuy nhỏ nhưng dáng vẻ không nhỏ, thời gian này người khác đều bận rộn việc vui của Diêu Tam Tam, công chúa lạnh lùng được Diêu Tiểu Cải ôm cả ngày đã quen, bây giờ trừ mẹ con bé ra, người khác ôm bé thì có ý kiến, Trương Hồng Cúc và Lục Cạnh Ba còn có thể miễn cưỡng ôm một chút, khuôn mặt nhỏ nhắn nhíu lại rất không vui, người khác càng thêm đụng cũng không cho đụng.

Điều này khiến cho Diêu Tiểu Cải làm sao làm chuyện khu ươm giống được?

Diêu Tam Tam chậm rãi đi vào sân nhà họ Diêu, từ xa đã nghe thấy tiếng oa oa của trẻ nít cao vút. Viên Viên vừa khóc náo loạn, nghe âm thanh này, hôm nay tính khí công chúa nhỏ còn phát không nhẹ, không ai dỗ dành con bé sao?

Diêu Tam Tam bước nhanh mấy bước, vào trong phòng Diêu Tiểu Cải, đưa đầu vào nhìn, không nhịn được bật cười. Chỉ thấy Diêu Tiểu Cải hai tay chống nạnh, cúi người, đang mắt lớn trừng mắt nhỏ với bé cưng trên giường, hai mẹ con đang đấu đấy!

Nhìn lại tiểu Viên Viên, nhắm hai mắt xinh đẹp, không hào phóng đạp loạn, cố gắng biểu đạt bất mãn của mình.

Lục Cạnh Ba đi làm, Trương Hồng Cúc khẳng định không có nhà rồi? Nếu không đã sớm chạy đến ủng hộ cháu gái ngoại, hung hăng mắng Diêu Tiểu Cải một trận.

Diêu Tam Tam đi nhanh qua, đẩy Diêu Tiểu Cải một cái, trách cứ chị gái: “Sao chị lại làm khổ con bé vậy? Căng lên với một đứa bé, chị được lắm đấy!” Nói xong đi tới, chu môi lại, chậc chậc đi dụ dỗ tiểu Viên Viên.

“Em đừng xía vào!” Diêu Tiểu Cải đưa tay kéo Diêu Tam Tam ra, mặt căng lên nói, “Chị cần phải bẻ gãy tính khí ngang ngạnh này của con bé. Tụi em cứ nuông chiều con bé đi, em nhìn con bé một chút xem, về sau dáng vẻ xinh xắn, tính tình lại không tốt, còn tuyệt vời như thế nào?”

Ngay cả bản thân Diêu Tiểu Cải cũng phải thừa nhận, con gái mình là một cô bé xinh đẹp hàng đầu. Lại nói con gái nhà họ Diêu đều đẹp mắt, dáng dấp Diêu Tiểu Cải hết sức xinh đẹp xuất chúng, tướng mạo Lục Cạnh Ba cũng rất tuấn tú sáng sủa, con nhóc tiểu Viên Viên này quả thật thừa hưởng tất cả ưu điểm của cha mẹ, còn xuất sắc hơn rất nhiều. Con bé mới hai ba tháng, người nào nhìn thấy ai cũng thán phục xinh đẹp, gương mặt nho nhỏ này, mặt mày này, miệng nhỏ này, đã cho thấy nền tảng xinh đẹp từ trong bào thai.

Có người đánh cuộc, nói không tới mười mấy năm, tiểu Viên Viên này nhất định sẽ là cô gái xinh đẹp nhất trong mười tám dặm thôn, còn vượt qua cả mẹ cả dì con bé.

Vậy còn cao đến đâu!

Trong đầu Diêu Tiểu Cải bắt đầu phát tán ra suy nghĩ vô hạn, đủ loại ý tưởng, quy kết ra một ý niệm: Con bé này, không quản tốt con bé là không thể!


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 147 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: Cô nàng Ma kết, Durra Nguyễn, hautlym, Ngantrinh, Thiên Kim Vĩnh Hằng và 677 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Hiện đại] Làm thế nào để không nhớ hắn - Mộng Tiêu Nhị

1 ... 28, 29, 30

2 • [Hiện đại Thanh mai trúc mã] Đều Tại Vầng Trăng Gây Họa - 11 Giờ Phải Ngủ

1 ... 40, 41, 42

3 • [Hiện đại] Xin chào Chu tiên sinh! Dạ Mạn

1 ... 26, 27, 28

4 • [Xuyên không] Hỉ doanh môn - Ý Thiên Trọng

1 ... 105, 106, 107

5 • [Xuyên không] Vương phi thần trộm Hưu phu lúc động phòng! - Thủy Mặc Thanh Yên

1 ... 82, 83, 84

6 • [Xuyên không - Cổ xuyên hiện] Ảnh hậu đối mặt hàng ngày - Ngã Yêu Thành Tiên

1 ... 37, 38, 39

7 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 139, 140, 141

8 • [Hiện đại] Anh Trai VS Em Gái - Trà Trà Hảo Manh

1 ... 10, 11, 12

9 • [Hiện đại] Cục cưng lật bàn Con là do mẹ trộm được? - Ninh Cẩn

1 ... 87, 88, 89

10 • [Hiện đại] Bó tay chịu trói - Thiên Thần Di Cô

1 ... 30, 31, 32

11 • [Xuyên không - Dị giới] Phế sài muốn nghịch thiên Ma Đế cuồng phi - Tiêu Thất Gia - New C804

1 ... 116, 117, 118

[Cổ đại - Trùng sinh] Đích trưởng nữ - Hạ Nhật Phấn Mạt

1 ... 80, 81, 82

13 • [Hiện đại] Hôn nhân giá ngàn vàng - Cẩm Tố Lưu Niên (103/104]

1 ... 178, 179, 180

[Cổ đại - Trùng sinh] Trọng sinh cao môn đích nữ - Tần Giản

1 ... 137, 138, 139

15 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

16 • [Hiện đại] Vui vẻ gặp lại - Miêu Diệc Hữu Tú

1 ... 24, 25, 26

17 • [Xuyên không] Thú phi thiên hạ Thần y đại tiểu thư - Ngư Tiểu Đồng

1 ... 98, 99, 100

18 • [Hiện đại - Trùng sinh] Sống lại tại cửa cục dân chính - Bạo Táo Đích Bàng Giải

1 ... 20, 21, 22

19 • [Xuyên không] Nịch sủng Chí tôn cuồng phi - Mặc Thập Tứ

1 ... 52, 53, 54

20 • [Hiện đại] Eo thon nhỏ - Khương Chi Ngư [NEW C59]

1 ... 21, 22, 23



Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 361 điểm để mua Thỏ lực sĩ
Shop - Đấu giá: Maria Nyoko vừa đặt giá 562 điểm để mua Ác quỷ  3
Shop - Đấu giá: Đào Sindy vừa đặt giá 308 điểm để mua Nữ thần nước
Shop - Đấu giá: Konami1992 vừa đặt giá 326 điểm để mua Khỉ ăn chuối
Shop - Đấu giá: Konami1992 vừa đặt giá 292 điểm để mua Nữ thần nước
Shop - Đấu giá: Libra moon vừa đặt giá 342 điểm để mua Thỏ lực sĩ
Công Tử Tuyết: Re: [Game] Phép cộng may mắn - Tầng 4
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 651 điểm để mua Cá voi xanh
Shop - Đấu giá: Nguyệt Hoa Dạ Tuyết vừa đặt giá 242 điểm để mua Kẹo mút
Shop - Đấu giá: Sam Sam vừa đặt giá 619 điểm để mua Cá voi xanh
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 588 điểm để mua Cá voi xanh
Shop - Đấu giá: Sam Sam vừa đặt giá 559 điểm để mua Cá voi xanh
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 324 điểm để mua Thỏ lực sĩ
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 531 điểm để mua Cá voi xanh
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 325 điểm để mua Bé trứng gà
Công Tử Tuyết: Re: 12 cung hoàng đạo và 12 con giáp
Shop - Đấu giá: luoicon27 vừa đặt giá 534 điểm để mua Ác quỷ  3
Shop - Đấu giá: Số 15 vừa đặt giá 308 điểm để mua Bé trứng gà
Shop - Đấu giá: Tiểu Mỡ Mỡ vừa đặt giá 292 điểm để mua Bé trứng gà
Shop - Đấu giá: Tiểu Mỡ Mỡ vừa đặt giá 507 điểm để mua Ác quỷ  3
Shop - Đấu giá: Sam Sam vừa đặt giá 637 điểm để mua Bé và cỏ bốn lá
Shop - Đấu giá: Số 15 vừa đặt giá 605 điểm để mua Bé và cỏ bốn lá
Shop - Đấu giá: Số 15 vừa đặt giá 277 điểm để mua Bé trứng gà
Shop - Đấu giá: Số 15 vừa đặt giá 473 điểm để mua Trái dâu
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 262 điểm để mua Bé trứng gà
Shop - Đấu giá: luoicon27 vừa đặt giá 481 điểm để mua Ác quỷ  3
Shop - Đấu giá: Tiểu Mỡ Mỡ vừa đặt giá 248 điểm để mua Bé trứng gà
Shop - Đấu giá: Tiểu Mỡ Mỡ vừa đặt giá 457 điểm để mua Ác quỷ  3
Shop - Đấu giá: Tử Tranh vừa đặt giá 388 điểm để mua Tình yêu trong sáng
Công Tử Tuyết: Re: [Game] Phép cộng may mắn - Tầng 4

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.