Diễn đàn Lê Quý Đôn



Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 364 bài ] 

Đích nữ vô song - Bạch Sắc Hồ Điệp

 
Có bài mới 25.10.2019, 17:21
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 6
Thành viên cấp 6
 
Ngày tham gia: 17.06.2017, 09:37
Bài viết: 337
Được thanks: 4744 lần
Điểm: 52.62
Có bài mới Re: [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ vô song - Bạch Sắc Hồ Điệp - Điểm: 47
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 295 :

Editor: Vy Vy 1505


Vào mùa đông, thời tiết càng rét lạnh, màu xám bạc phía chân trời âm u giống như trời vốn cao xa đột nhiên ép tới rất thấp, có thể rơi xuống bất cứ lúc nào. Bởi vì cỏ cây điêu linh nên hoa cỏ trang trí trước đình đều triệt, chỉ để lại cây cỏ bốn mùa, gió lạnh thổi qua lá cây rào rạc rung động, ngay cả giọt sương trên lá đều lộ ra cảm giác rét lạnh.

Gió Bắc vù vù thổi tới trên mặt rét lạnh sắc bén như dao nhỏ.

Bởi vì Bùi Nguyên Ca thể hàn sợ lạnh, Xuân Dương cung sớm đã sửa sang lại noãn các, chuyển đi vào.

Noãn các là phòng xây chuyên vì mùa đông sưởi ấm, vách tường dày gấp đôi so với vách tường tầm thường, ở giữa rỗng ruột, giống sàn nhà đốt địa long, một khi nổi lên củi lửa, khí nóng hôi hổi men theo sàn đến vách tường, nhiễm ấm áp cả tòa noãn các. Cho thêm chút trầm hương vào củi lửa, khi đốt lên tản ra nhàn nhạt mùi thơm ngát, theo nhiệt khí tràn đầy cả tòa noãn các, làm cho người ta cảm giác ấm áp thoải mái.

Gương đồng trơn bóng hơi vàng chiếu rọi ra dung mạo người trước kính.

Nồng đậm tóc đen búi thành lưu vân kế, cài một cây trâm vàng ròng hình hoa lựu nở rộ, đôi mắt trong suốt như nước mùa thu, mi mày như vẽ, môi như điểm son, bởi vì trong noãn các độ ấm cao nên da thịt tuyết trắng ẩn ẩn hồng, giống như ánh bình minh trong ngày tuyết, tóc mai đen bóng, trang sức ánh vàng rực rỡ càng có vẻ xinh đẹp tuyệt luân.

Nhìn mỹ nhân trước mắt, trong lòng Vũ Hoàng Mặc nhịn không được nhu tình, cắm một cây trâm ngọc lên tóc nàng, nhìn lại dung nhan trong kính, vừa lòng gật đầu, nói: "Nguyên Ca cài bộ trang sức hoa lựu nở rộ này thật đẹp, có thể thấy lúc trước ta mua bộ trang sức này quá đúng!" Bộ đồ trang sứ này là lần đó hắn đưa Bùi Nguyên Ca ra cung đi dạo đã mua.

"Phải phải phải, vật Cửu điện hạ mua làm sao sai được chứ?" Bùi Nguyên Ca liếc trắng mắt, cũng là kiều mỵ như tơ.

Không bận tâm thị nữ ở bên cạnh, Vũ Hoàng Mặc ôm bả vai nàng, cười nói: "Được rồi, vốn không phải ta mua trang sức đúng, mà là dung mạo Nguyên Ca quá đẹp, mặc kệ nàng đội trang sức gì cũng đẹp mắt. Đây vốn là công lao của nàng, không liên quan tới ta, như vậy có được không?"

Nương thân thể che tầm mắt các cung nữ bên cạnh, nhanh chóng hôn một chút lên vành tai Bùi Nguyên Ca.

"Đừng náo loạn, bị đám người Tử Uyển nhìn thấy lại muốn trêu ghẹo ta!" hơi thở ấm áp cộng thêm nha hoàn ở bên cạnh, Bùi Nguyên Ca chỉ cảm thấy vành tai tê dại, mặt đỏ như máu, nhịn không được hung hăng trừng hắn, hạ giọng quát.

Vũ Hoàng Mặc lạnh nhạt tự nhiên nói: "Sợ cái gì? Nếu bọn họ dám cười nàng, đều đuổi ra ngoài hết!"

"Vũ Hoàng Mặc!" Bùi Nguyên Ca cắn răng, đám người Tử Uyển hầu hạ nàng lâu như vậy, làm sao có thể đuổi ra ngoài? Người này mấy ngày nay không biết lại phát điên gì, không chỉ buổi tối quấn quít lấy nàng không buông, ngay cả ban ngày cũng không cố kỵ đám người Tử Uyển ở bên cạnh, thường thường khiêu khích nàng. Nghĩ đến đám người Tử Uyển còn trong phòng, trên mặt Bùi Nguyên Ca càng đỏ, không muốn bị các nàng nhìn ra manh mối, nói sang chuyện khác: "Mấy ngày nay hình như chàng đột nhiên thanh nhàn thì phải, thường ở Xuân Dương cung, không cần đến Kinh Cấm Vệ sao?"

Ngu ngốc, hắn đều lung lay trước mắt nàng lâu như vậy, chẳng lẽ nàng còn không phát hiện chính mình sơ xuất gì sao?

Vũ Hoàng Mặc trừng mắt nhìn Bùi Nguyên Ca, vẻ mặt rầu rĩ: "Bởi vì ta thực nhàn!"

Bùi Nguyên Ca không hiểu ra sao, ai lại chọc tổ tông? Nhưng thật ra, dạng này làm nàng nhớ tới thật lâu phía trước, Hoàng Mặc tùy hứng phóng túng, âm tình bất định lại thích phát giận, nhưng mà... . chân chính vui vẻ lại thực thuần túy đơn thuần. Chỉ tiếc, sau khi Vương mỹ nhân qua đời, tuy Hoàng Mặc không nói nhưng đáy lòng vẫn đè nặng thù hận, mặc dù lúc hân hoan nhất, sâu trong đôi mắt cũng mang theo chút ủ dột, đây vẫn là lần đầu tiên nhìn thấy hắn lại bốc đồng.

Nếu từ trước nàng thực đau đầu Hoàng Mặc âm tình bất định, hiện tại Nguyên Ca lại rất thích chàng như vậy.

Mang theo chút tính trẻ con, mang theo chút tùy hứng, lại có vẻ chân thực.

Thoạt nhìn, từ lúc Liễu quý phi và Vũ Hoàng Diệp dần dần thất thế, Hoàng Mặc hình như đã từng chút từng chút không còn đắm chìm trong thù hận nữa, giống như nàng sau khi trùng sinh vậy! Trong lòng Bùi Nguyên Ca mềm mại, dịu dàng nói: "Hoàng Mặc, rốt cuộc làm sao vậy?"

Bởi vì trong noãn các độ ấm rất cao, dựa theo Tử Uyển dặn dò lúc nào cửa sổ cũng mở một chút để thông khí, miễn cho phòng trong quá nóng, ngoài phòng rất lạnh, chênh lệch nóng lạnh dễ dàng bị phong hàn. Ngoài cửa sổ nhàn nhạt hương hoa mai thổi vào, kết hợp với trầm hương ấm áp bên trong có vẻ phá lệ siêu dật thoát tục, làm người thư giãn tâm thần.

Nhìn đôi mắt Nguyên Ca dịu dàng, Vũ Hoàng Mặc đột nhiên cảm thấy chính mình thực cố tình gây sự.

Tình ý Nguyên Ca dành cho hắn vẫn luôn rõ ràng không thể nghi ngờ. Hắn lại vì Trịnh Lễ Kiệt có ngọc sức và hà bao nàng tặng mà canh cánh trong lòng lâu như vậy, thật sự có chút chuyện bé xé to ... . Nhưng mà, nghĩ đến Trịnh Lễ Kiệt ở Kinh Cấm Vệ đắc ý dào dạt khoe khoang, nói là tỷ tỷ Đại Hạ đệ nhất thêu thêu hà bao cho hắn, Vũ Hoàng Mặc vẫn cảm thấy thực khó chịu, hà bao duy nhất hắn có chính là ba năm trước Nguyên Ca vô ý đánh rơi, bị hắn nhặt được!

"Quên đi, không có việc gì." Vũ Hoàng Mặc rầu rĩ nói.

"Chàng không có việc gì, ta có việc, gần cửa ải cuối năm, Xuân Dương cung đúng là lúc bận nhất, vừa phải xử lý cung vụ, vừa chuẩn bị lễ vật ngày tết, ta hận không thể phân thân, vậy mà chàng còn muốn nháo ta!" Bùi Nguyên Ca sẵng giọng, một nửa là vui đùa, một nửa cũng là thật. Mấy ngày nay không biết vì sao Hoàng Mặc đột nhiên luôn kề cận nàng, nàng đi đến đâu, hắn liền dính theo tới đó, nàng xử lý cung vụ, hắn ngay tại bên cạnh nhìn, ngược lại làm cho nàng lúc nào cũng phân tâm, không thể chuyên tâm xử lý.

Vũ Hoàng Mặc có chút chu miệng: "Nàng chê ta phiền?"

Tử Uyển đang ở bên cạnh vì Nguyên Ca chọn lựa xiêm y, do dự một lát, hai gò má hiện lên một chút ửng đỏ, hồi lâu mới hạ quyết tâm, chợt lớn gan cười nói: "Nếu Cửu điện hạ nhiều ngày nhàn hạ, hay là chỉ điểm thân thủ mấy ám vệ? Nếu là thân thủ các ám vệ tốt hơn, sau này bảo hộ Cửu điện hạ và hoàng tử phi cũng càng đắc lực!"

Tử Uyển biết nàng vốn không nên can thiệp chuyện của Cửu điện hạ, nhưng mà... .

Nàng chợt ra chủ ý như vậy làm cho Bùi Nguyên Ca và Vũ Hoàng Mặc đều ngẩn ra. Nhìn dáng điệu Tử Uyển không yên bất an, trong đầu Vũ Hoàng Mặc linh quang chợt lóe, chầm chậm nói: "Này cũng là chủ ý tốt! Vừa vặn nhiều ngày có rảnh, Hàn Băng Hàn Ngư cũng tạm thời không có việc làm, nhàn nhã rảnh rỗi theo chân bọn họ luyện tập cũng tốt, miễn cho ở trong này ngại mắt người khác!" Nói xong vừa yêu vừa hận trừng mắt nhìn Bùi Nguyên Ca.

Quả nhiên vẻ mặt Tử Uyển trở nên lo âu, phun ra nuốt vào một lát, vẫn là nói: "Nếu Cửu điện hạ muốn tìm người luyện tập, tự nhiên nên tìm người võ nghệ tốt nhất trong các ám vệ. Nghe nói Hàn Lân thị vệ nổi bật nhất trong các ám vệ, gần đây lại chuyên cần luyện võ không ngừng, sao Cửu điện hạ không giúp hắn đi?"

Quả nhiên có liên quan đến Hàn Lân!

Vũ Hoàng Mặc đăm chiêu nhìn Tử Uyển, khóe miệng cong lên một chút ý cười.

Bùi Nguyên Ca cũng thật có hứng thú nhìn nàng, chỉ nhìn thấy trên mặt Tử Uyển trắng nõn hiện ra đỏ ửng, càng ngày càng hồng, thế này mới chầm chậm nói: "Ta nói a Tử Uyển, Hàn Lân thị vệ nổi bật nhất trong các ám vệ, gần đây lại chuyên cần luyện võ không ngừng... . Làm sao mà tỷ biết được?" Quay đầu lại hỏi Vũ Hoàng Mặc: "Ta nhớ rõ, Hàn Lân thị vệ từ lúc vết thương tốt lên luôn ở ngoài cung, không hề hồi cung có đúng không?"

"Ừ, sau khi lành thương tạm thời dàn xếp ở nhà riêng của ta ngoài thành, vẫn luôn không về cung." Vũ Hoàng Mặc rất phối hợp nói.

Thanh Đại bên cạnh nhất thời tỉnh ngộ, cười tủm tỉm nói: "Tử Uyển tỷ tỷ, tỷ là đại cung nữ Xuân Dương cung, Hàn Lân thị vệ lại không về cung, sao tỷ biết chuyện của hắn rõ ràng như vậy?" Nói xong, bỗng nhiên kéo dài thanh âm, bỡn cợt nói: "Aaaa, muội biết rồi, Tử Uyển tỷ tỷ gần đây thường thường có việc ra cung, muội tưởng hoàng tử phi có việc phân phó, thì ra là Hàn Lân thị vệ có việc!"

Mộc Tê và Sở Quỳ cũng không biết có bát quái, nghe vậy đều dựa lại đây, ánh mắt điều tra.

Tử Uyển và Hàn Lân thị vệ?

Bị mọi người nhìn như vậy, Tử Uyển mặt đỏ gần như thấy máu, dậm chân nói: "Các ngươi mấy tiểu nha đầu bỡn cợt quỷ, nói hươu nói vượn cái gì? Tỷ nào có thường thường ra cung? Tỷ chỉ là, tỷ chỉ là... ." Nói xong, chuyển hướng cầu cứu Bùi Nguyên Ca nói: "Hoàng tử phi, ngài làm chủ cho nô tỳ! Chính là lần trước ngài phân phó nô tỳ chăm sóc Hàn Lân thị vệ bị thương, nô tỳ chỉ là... chỉ là quan tâm hắn thương thế khôi phục như thế nào, có tái phát hay không... Nô tỳ chỉ là không muốn cô phụ hoàng tử phi phó thác... Nô tỳ... Nô tỳ. . . ."

Càng nói càng cảm thấy nói không rõ ràng, nhất thời khẩn trương.

Mọi người nhìn quen bộ dáng Tử Uyển trầm ổn có độ, làm sao gặp qua nàng bối rối luống cuống như vậy? Đều cảm thấy thú vị.

"A, thì ra là Tử Uyển đi thăm hỏi Hàn Lân!" Vũ Hoàng Mặc cũng cười mị mị nói: "Trước đó vài ngày, bản điện hạ nghe Hàn Thuyền nói, Hàn Lân vừa có thể xuống giường đã bắt đầu khổ luyện võ nghệ, ai khuyên cũng không nghe, ngay cả bản điện hạ phân phó thái y nhìn hắn, hắn cũng không cho xem, chỉ nói không có việc gì không có việc gì. Ai biết hai ngày trước bản điện hạ hỏi lại, Hàn Thuyền nói Hàn Lân đã tốt rất nhiều, ít nhất nghỉ ngơi luyện tập có độ, còn tưởng rằng hắn nghĩ thoáng, thì ra là Tử Uyển khuyên giải!"

"Cửu điện hạ, sao ngài lại hùa với bọn họ trêu ghẹo nô tỳ?" Tử Uyển gấp đến độ dậm chân.

Vũ Hoàng Mặc cố nén cười nói: "Được rồi, bản điện hạ không trêu ghẹo ngươi, bản điện hạ còn hạ một mệnh lệnh cho ngươi. Hàn Lân thị vệ là ám vệ bản điện hạ xem trọng, thân thể trạng huống cực kỳ quan trọng, bản điện hạ mệnh lệnh ngươi chăm sóc hắn tỉ mỉ, không được có sơ xuất gì!"

"Cửu điện hạ!" dưới tình thế cấp bách, ngay cả chủ tớ có khác Tử Uyển cũng quên, dậm chân chạy ra ngoài.

Thanh Đại muốn đuổi theo hỏi manh mối, Sở Quỳ lại biết nàng miệng lưỡi lợi hại, e sợ Tử Uyển sượng mặt, giữ nàng lại, chính mình đuổi theo.

"Ta vẫn luôn lo lắng chuyện chung thân của Tử Uyển. Từ lúc ở Bùi phủ, ta đã ba lần bảy lượt muốn làm chủ, nhưng Tử Uyển không yên tâm ta, trước sau không chịu kết hôn." Bùi Nguyên Ca thở dài, Tử Uyển tình thâm ý trọng với nàng, làm sao nàng lại có thể chậm trễ cả đời Tử Uyển? Không nghĩ tới phái Tử Uyển đi chăm sóc Hàn Lân, lại có thể chăm sóc ra một mối duyên tình, cũng là việc vui ngoài ý muốn. Nếu chuyện chung thân của Tử Uyển có kết quả, nàng cũng có thể an tâm.

Mà nghe Hoàng Mặc nói, hình như Hàn Lân cũng thực thích Tử Uyển.

"Một khi đã như vậy, trước hết ta thay Hàn Lân cầu cưới Tử Uyển!" Hàn Lân đi theo Vũ Hoàng Mặc đã lâu, hơn nữa sau khi Hàn Thiết qua đời, Vũ Hoàng Mặc càng thêm xem trọng các ám vệ. Nếu Hàn Lân và Tử Uyển hợp ý, hắn tất nhiên thành toàn.

Bùi Nguyên Ca lại nói: "Chàng đừng vội, ta muốn xem xét tâm tư Hàn Lân dành cho Tử Uyển rồi nói sau! Tuy tuổi Tử Uyển có hơi lớn, nhưng nàng theo ta đã vài năm, trung thành và tận tâm, ta muốn nàng phong phong quang quang xuất giá, không thể bởi vì một câu của chàng mà tùy tiện gả nàng, Hàn Lân muốn cầu cưới, phải tự mình đến cầu ta, làm cho ta nhìn hắn có bao nhiêu thành ý!"

"Cũng được, cô nương gia vốn nên tự phụ chút!" Vũ Hoàng Mặc gật gật đầu, có thể lý giải Nguyên Ca duy hộ Tử Uyển.

Trong tất cả những thị nữ hồi môn, Bùi Nguyên Ca lo lắng nhất chính là Tử Uyển, hiện tại có tin tức, lập tức buông xuống một cọc tâm sự, hỏi: "Đúng rồi, Hoàng Mặc, bên kia thế nào?"

Nàng không nói rõ, chỉ chỉ phương hướng Trường Xuân cung.

Vũ Hoàng Mặc biết ngay nàng hỏi hôn sự của Lý Minh Tâm, trên mặt hiện ra một chút ý cười: "Tin tức đã truyền qua, nghe nói tháng này Trường Xuân cung tăng thêm vật phẩm không ít, còn nghe nói Liễu quý phi đột nhiên cực kỳ chăm sóc Lý Minh Tâm, thường thường phái người triệu nàng vào cung nói chuyện, hơn nữa vẻ mặt càng ngày càng từ ái, gần như đối đãi Lý Minh Tâm như con ruột!"

Ánh mắt Bùi Nguyên Ca sáng lên, với tính tình của Liễu quý phi, tất nhiên hận Lý Minh Tâm thấu xương, trước mắt từ ái với Lý Minh Tâm như thế, một là cường tự kiềm chế, miễn cưỡng cười vui; hai là trong lòng đã có chủ ý, bởi vì đã an bài tốt lắm kết cục của Lý Minh Tâm, trong lòng hết giận, cho nên mới có thể ngụy trang từ ái tươi cười như vậy...

Trước mắt xem ra, hiển nhiên khả năng sau lớn hơn, chỉ còn chờ đợi thời cơ mà thôi.

Mà thời cơ rất nhanh đến...



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks       
            
Xem thông tin cá nhân
12 thành viên đã gởi lời cảm ơn Vy Vy 1505 về bài viết trên: HNRTV, LinMin, Murasaki, My Nam Anh, Nguyên Lý, Phuongphuong57500, QTNZ, Una, khalulu, lyquanhuyen, meow.ami, zinna
     
Có bài mới 28.10.2019, 14:38
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 6
Thành viên cấp 6
 
Ngày tham gia: 17.06.2017, 09:37
Bài viết: 337
Được thanks: 4744 lần
Điểm: 52.62
Có bài mới Re: [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ vô song - Bạch Sắc Hồ Điệp - Điểm: 41
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 296 :

Editor: Vy Vy 1505


Mùng bảy tháng mười một, hoàng cung mở tiệc khoản đãi Kinh quốc Ngũ hoàng tử Thương Úc Cẩn

"Mấy ngày nay đều âm u, hôm nay còn nghiêm trọng hơn nữa, cũng phá lệ lạnh, chỉ sợ sẽ có tuyết rơi!" Tử Uyển vén rèm, nhìn thời tiết ngoài noãn các, quay lại lấy áo choàng đỏ thẫm mũ lông chồn bạc, phủ thêm ngoài quần áo cho Bùi Nguyên Ca: "Hoàng tử phi xưa nay sợ lạnh, vẫn nên khoác áo choàng, miễn cho lát nữa tuyết rơi lạnh chịu không nổi."

Cung yến lần này vô cùng long trọng, hoàng thân quốc thích và trọng thần quan lớn cùng với gia quyến đều được mời, Bùi Nguyên Ca thân là Cửu hoàng tử phi, tự nhiên không thể tránh mặt.

Luôn mãi kiểm tra quần áo và trang điểm của chính mình, xác định không có vấn đề, Bùi Nguyên Ca mới mang theo đám người Tử Uyển đi về phía Thừa Đức cung.

Bùi Nguyên Ca ngồi trong kiệu tứ giác khảm hoa nạm vàng, suy tư về chuyện Lý Minh Tâm. Vốn sau khi nghị hòa kết thúc, Thương Úc Cẩn và đoàn sứ giả Kinh quốc nên rời đi, nhưng bởi vì việc liên hôn, hành trình về nước liền hoãn lại, phải chờ cử hành hôn lễ ở Đại Hạ mới có thể rời đi. Nghe nói mấy ngày nay Thương Úc Cẩn thường thường đến Lý phủ bái phỏng, tam môi lục sính theo như lễ tiết Đại Hạ, cho Lý phủ mặt mũi thật lớn, Liễu quý phi lại thường thường triệu Lý Minh Tâm vào cung, lời nói vẻ mặt yêu như con gái ruột, nghe nói Trường Xuân cung không ngừng tiếng cười tiếng nói của hai người.

Con gái gả cho Kinh quốc Ngũ hoàng tử, nay lại được Liễu quý phi xem trọng, giá trị con người Lý Thụ Kiệt cũng nước lên thì thuyền lên, chúng thần xum xoe nịnh nọt.

Bùi Nguyên Ca không tin, Liễu quý phi có thể nhịn được cơn tức này. Nếu nàng muốn phá hủy cọc hôn sự này, nhất định phải xuống tay trước khi Thương Úc Cẩn rời đi, tính tính chỉ sợ cũng không còn bao nhiêu thời gian...

Đang nghĩ xuất thần, bỗng nhiên thấy kiệu hơi ngừng lại.

Ngoài kiệu truyền đến một giọng nói quen thuộc: "Thiếp thân Ôn Dật Lan, bái kiến Cửu hoàng tử phi!"

Ôn tỷ tỷ? Trong lòng Bùi Nguyên Ca vui vẻ, lập tức vén rèm nhìn, quả nhiên nhìn thấy Ôn Dật Tĩnh mặc một thân áo váy đỏ thẫm thêu chỉ vàng, áo khoác thêu hoa mộc lan, xinh xắn đứng ngoài kiệu, đang cười khanh khách nhìn nàng. Bùi Nguyên Ca đứng dậy đi ra ngoài, kéo tay Ôn Dật Lan, sẵng giọng: "Chúng ta tỷ muội tình thâm, tỷ lại khách khí với muội thế này?"

"Tình thâm thì tình thâm, lễ không thể phế!" Lời tuy như thế, Ôn Dật Lan lại xinh đẹp thè lưỡi.

Bùi Nguyên Ca trừng mắt nhìn nàng, kinh hỉ nói: "Sao tỷ có thể đến đây?"

Tuy Ôn Dật Lan là cháu gái của Ôn thủ phụ, nhưng xuất giá tòng phu, bởi vì Tần Hạo Quân chỉ là Hàn Lâm ngũ phẩm của Hàn Lâm viện, bởi vậy Ôn Dật Lan rất ít tham dự vòng giao tế của các phu nhân kinh thành. Từ lúc Bùi Nguyên Ca xuất giá đến bây giờ, cũng tham gia một ít yến hội, nhưng đều không gặp qua Ôn Dật Lan, nhiều ngày cũng chưa từng gặp mặt, lần này lại ngẫu nhiên gặp gỡ trong hoàng cung, làm cho Bùi Nguyên Ca thực vui sướng.

"Vốn không đến phiên tỷ, nhưng lần này văn thư nghị hòa với Kinh quốc và chiếu lệnh liên hôn là Hạo Quân soạn, nghe nói rất được Hoàng thượng thích, bởi vậy yến tiệc lần này cũng phát bái thiếp cho Tần phủ." Ôn Dật Lan cười giải thích: "Hơn nữa, tỷ còn lo lắng không quen thuộc các phu nhân tiểu thư gặp trong bữa tiệc, không có người nói chuyện, không nghĩ tới mới tiến cung liền gặp muội, thế này mới yên tâm!"

Khi còn là tiểu thư Ôn phủ, Ôn Dật Lan cũng từng ra vào hoàng cung, cũng xem như quen thuộc các phu nhân tiểu thư. Nhưng sau khi Ôn Dật Lan gả đến Tần phủ liền rất ít ra ngoài, mà Diệp thị phản loạn, triều đình và hậu cung đều thanh tẩy, thay đổi một loạt người, bởi vậy Ôn Dật Lan chân chính quen thuộc cũng không có vài người.

"Xứng đáng, ai kêu tỷ không chịu tiến cung trò chuyện với muội?" Bùi Nguyên Ca kéo tay nàng cười nói.

Ôn Dật Lan lại điểm điểm cái trán của nàng, nói: "Đúng là thích trả đũa, rõ ràng là vì muội vừa gả vào hoàng thất, đúng là lúc tự hạn chế mình lập quy củ, không thể quá đường hoàng, huống chi tỷ cũng biết tính tình bản thân, sợ gây phiền toái cho muội, nên mới không tới. Rõ ràng là suy nghĩ cho muội, muội lại không có lương tâm, ngược lại trách tỷ!"

"Hoàng tử phi, Tần phu nhân, nay thời tiết lạnh, hai vị có chuyện nên vào trong kiệu rồi nói, miễn cho đông lạnh." Tử Uyển nhắc nhở.

Bùi Nguyên Ca thế này mới tỉnh ngộ: "Tử Uyển nói phải, Ôn tỷ tỷ, chúng ta vào trong kiệu nói chuyện."

Kiệu của Bùi Nguyên Ca theo quy cách mười sáu người khiêng, cho dù ngồi thêm một Ôn Dật Lan cũng vô cùng rộng rãi. Hai người sóng vai ngồi, lẫn nhau hỏi tình huống gần đây. Nghe nói Bùi Nguyên Ca ở Xuân Dương cung sống rất tốt, lại nhìn khí sắc nàng càng hồng nhuận, Ôn Dật Lan mới yên tâm, nói: "Tỷ thực sợ hãi Cửu điện hạ, sợ hắn không tốt với muội, nhưng mà lần trước muội tới thăm tỷ, xem bộ dáng Cửu điện hạ thực xem trọng muội, lại nhìn tình huống hiện nay của muội, tỷ an tâm!"

Vốn nghe được lời đồn, nàng còn có chút lo lắng, sợ Nguyên Ca có việc, hiện tại xem ra, hẳn là tung tin vịt.

Nghĩ đến đây, Ôn Dật Lan tươi cười càng thư thái thoải mái.

Hai người nói nói cười cười, rất nhanh đến Thừa Đức cung. Bởi vì yến hội còn chưa bắt đầu, phu nhân tiểu thư trong điện cũng không ngồi vào vị trí, đều tìm một chỗ tốp năm tốp ba nói chuyện. Lục hoàng tử phi Đỗ Nhược Lan tới sớm, Bùi Nguyên Ca và Ôn Dật Lan tiến lên chào hỏi, Đỗ Nhược Lan đã lâu không gặp Ôn Dật Lan, thấy nàng sắc mặt hồng nhuận, ánh mắt trong trẻo, vẻ mặt vẫn ngây thơ và hồn nhiên như khi chưa gả chồng, trong lòng nói không nên lời là tư vị gì.

Cũng đúng, cha mẹ chồng trân trọng, trượng phu thích, lại sinh một con trai một con gái, địa vị ổn như Thái Sơn.

Về phần Bùi Nguyên Ca... Nàng từng cảm thấy, trong các tỷ muội, nàng là gả tốt nhất, tuy Ôn Dật Lan gả cho phu quân như ý, nhưng dù sao Tần Hạo Quân quan chức thấp, mà Lục điện hạ lại là hậu duệ quý tộc hoàng thất, dung mạo ôn nhã, tài cán cũng hơn xa so với người ngoài nhìn thấy, cũng kính trọng nàng, vợ chồng hòa thuận, nàng cũng rất nhanh có thai, không còn ai có nhân duyên như ý hơn. Không nghĩ tới...

Lần đó sinh non, tuy Lục điện hạ cũng gia dĩ an ủi, nhưng sau đó rõ ràng có chút lạnh nhạt nàng.

Nàng biết mất đi con trai trưởng đả kích Lục điện hạ trầm trọng, nhưng mà... nàng cũng không muốn. Nếu nàng có thể thuận lợi sinh con trai trưởng, tất nhiên địa vị ở Chiêu Hoa cung càng thêm củng cố, không người có thể dao động, chẳng lẽ nàng không rõ sao? Nàng cũng mất đi đứa nhỏ, Lục điện hạ hẳn sẽ càng ôn nhu với nàng, an ủi nàng mất đi đứa nhỏ đau xót mới đúng, nhưng hắn chẳng những không có, ngược lại không thân cận nàng như trước.

Tuy Lục điện hạ cũng không vì lạnh nhạt nàng mà thiên sủng thông phòng, vẫn như cũ bảo toàn địa vị và tôn nghiêm của Lục hoàng tử phi, nhưng... trong lòng Đỗ Nhược Lan cảm thấy thực bất an. Hơn nữa có Cửu hoàng tử phi Bùi Nguyên Ca vinh hoa cường thịnh, nhìn Bùi Nguyên Ca và Cửu điện hạ ân ái tình thâm, lại so sánh với nàng ở Chiêu Hoa cung ngày càng bị vắng vẻ, Đỗ Nhược Lan cảm thấy thật khó chịu.

Hiện tại, ngay cả nét mặt Ôn Dật Lan đều toả sáng hơn nàng nhiều lắm, ngay cả thân phận Lục hoàng tử phi cũng ảm đạm không ánh sáng, càng làm Đỗ Nhược Lan cảm thấy chua xót.

Nay thông phòng trong Chiêu Hoa cung đều là nha hoàn hồi môn của nàng, nàng cũng đã bị vắng vẻ như thế, nếu chờ người mới vào Chiêu Hoa cung, chẳng phải là nàng càng thêm thưa thớt thành bùn sao?

Ôn Dật Lan cũng biết Đỗ Nhược Lan sinh non, nhưng lại không biết nội tình, chỉ cho là ngoài ý muốn. Nàng đã làm mẫu thân, tự nhiên càng cảm thấy Đỗ Nhược Lan đáng thương, thấy sắc mặt Đỗ Nhược Lan tối tăm, cũng chỉ cho là vì mất đi đứa nhỏ mà khổ sở, trong lòng vô cùng đồng tình, liền an ủi: "Ưu tư thương thân, thay vì lúc này khổ sở bị thương thân mình, còn không bằng bảo trọng chính mình, điều dưỡng thân thể cho tốt. Muội còn trẻ, sau này còn có cơ hội!"

"Chỉ mong vậy..." Đỗ Nhược Lan có chút chua xót nói.

Đúng lúc này, ánh mắt Đỗ Nhược Lan bỗng nhiên ngưng tụ xa xa, nhìn bóng dáng tao nhã thong dong yểu điệu, trong đôi mắt xẹt qua một tia tối tăm quang mang.

Nhận thấy được ánh mắt nàng, Ôn Dật Lan nhìn theo, thấy một nữ tử mặc áo dài cân vạt màu xanh thêu lá sen, phía dưới là quần lụa xanh lá mạ, dung mạo không tính tuyệt sắc, nhưng khí độ rất trầm tĩnh thong dong, đứng giữa các phu nhân phồn hoa cẩm tú, nhưng thật ra có vẻ có chút bắt mắt, thực dễ dàng làm cho người ta chú ý tới.

"Đó là ai vậy? Nhược Lan nhận biết sao?" Ôn Dật Lan tò mò hỏi.

Đỗ Nhược Lan vội vàng thu hồi vẻ mặt, khẽ cười nói: "Đó là Liễu phủ tam tiểu thư Liễu Băng Y, gần đây rất nổi bật trong các tiểu thư phu nhân ở kinh thành, tuy không thể so sánh với Nguyên Ca muội muội lúc trước, nhưng cũng vô cùng trí tuệ khó được."

Nghe nói lần trước đấu thêu, tranh thêu của nàng áp qua đích nữ Liễu Băng My của Liễu Cẩn Nhất, đáng tiếc sau đó bị Lý Minh Tâm và Viên thị áp đảo, cuối cùng ‘Long Đằng Thịnh Thế’ của Bùi Nguyên Ca đoạt giải nhất, có vẻ ‘Vân Kinh chú’ của nàng hơi ảm đạm. Nhưng sau khi Liễu Băng Y trở lại Liễu phủ, tặng ‘Vân Kinh chú’ nàng thêu cho Liễu lão phu nhân, được Liễu lão phu nhân khích lệ, bởi vậy ngay cả Liễu quý phi cũng xem trọng Liễu Băng Y vài phần. Chỉ sợ Liễu Băng Y vốn chính là chuẩn bị hai tay, nếu không thể đoạt được hạng nhất đấu thêu, còn có thể lấy Vân Kinh chú nịnh nọt Liễu lão phu nhân, cho dù như thế nào cũng sẽ không chịu thiệt.

Có thể thấy được Liễu Băng Y không phải kẻ dễ bắt nạt!

Hơn nữa với quan hệ giữa Liễu Hằng Nhất và Lục điện hạ, chỉ sợ Liễu Băng Y hơn phân nửa là muốn làm sườn phi cho Lục điện hạ. Nay tình cảnh của nàng đã rất nguy hiểm, nếu lúc này Liễu Băng Y gả vào Chiêu Hoa cung, Liễu Băng Y lại thông minh lanh lợi như vậy, đến lúc đó nàng càng không có nơi sống yên ổn!

Hơn nữa, Liễu Băng Y đã đến tuổi gả chồng...

Ngự y đã nói, lần này nàng sinh non quá mức hung hiểm, dù sao thai nhi cũng đã bảy tháng, bởi vậy đại thương nguyên khí, cần điều dưỡng thật lâu, chỉ sợ trong một hai năm không thể có thai ... Nếu một hai năm này, Liễu Băng Y gả vào, một sườn phi thông minh, một chính phi tạm thời không thể mang thai, ai mạnh ai yếu có thể đoán. Nếu Liễu Băng Y hoài thai trước nàng, sinh con trai trưởng, sớm hay muộn nàng chỉ còn danh phận chính phi mà thôi...

Phải nghĩ biện pháp cản Liễu Băng Y gả vào Chiêu Hoa cung mới được!

Đỗ Nhược Lan hơi cắn môi, trong đầu lặp lại cân nhắc.

Liễu Hằng Nhất và Lục điện hạ đều ăn ý, muốn hứa gả Liễu Băng Y cho người khác hiển nhiên không có khả năng, biện pháp duy nhất có lẽ là... Đỗ Nhược Lan suy tư, trong đôi mắt hiện lên một chút ánh sao.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks       
            
Xem thông tin cá nhân
12 thành viên đã gởi lời cảm ơn Vy Vy 1505 về bài viết trên: HNRTV, LinMin, Murasaki, My Nam Anh, NGUYỄN BÍCH NGỌCC, Nguyên Lý, Phuongphuong57500, QTNZ, Una, khalulu, lyquanhuyen, zinna
     
Có bài mới 01.11.2019, 17:28
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 6
Thành viên cấp 6
 
Ngày tham gia: 17.06.2017, 09:37
Bài viết: 337
Được thanks: 4744 lần
Điểm: 52.62
Có bài mới Re: [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ vô song - Bạch Sắc Hồ Điệp - Điểm: 100
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 297 :

Editor: Vy Vy 1505


Bùi Nguyên Ca thân là Cửu hoàng tử phi, tự nhiên muốn tiếp đón các vị phu nhân tiểu thư, bởi vậy nói chuyện phiếm với Đỗ Nhược Lan trong chốc lát không thể không rời đi, chu toàn với cáo mệnh phu nhân và các tiểu thư đến bái kiến nàng, một hồi lâu mới dò xét thoát thân, trốn đến thiên điện bên cạnh trộm rảnh rỗi, chỉ chờ yến tiệc chính thức bắt đầu lại vào chỗ.

Thấy Bùi Nguyên Ca và các vị phu nhân trò chuyện hồi lâu, chắc cũng khát nước, Tử Uyển liền đi tìm nước trà.

Cửa thiên điện bỗng nhiên một trận tiếng động xôn xao, Bùi Nguyên Ca ngẩng đầu nhìn lại, chỉ thấy Lý Minh Tâm như gió xoáy chạy vào, thẳng đến trước mặt Bùi Nguyên Ca, hai mắt trợn lên, nổi giận đùng đùng, trong đôi mắt gần như bốc lửa, một hồi lâu mới cắn răng nói: "Bùi Nguyên Ca, ngươi rất đắc ý có phải không?"

Thanh Đại nhịn không được quát: "Làm càn! Sao ngươi dám vô lễ với hoàng tử phi nhà ta?"

"Đừng ở trước mặt ta bày ra cái giá hoàng tử phi!" Lý Minh Tâm không chút khách khí, cũng không lại để ý tới Thanh Đại, nói với Bùi Nguyên Ca: "Là ngươi phá rối đúng hay không? Ngươi sợ Cửu điện hạ thích ta, không thích ngươi, ngươi kiêng kỵ ta, cho nên làm ra cái gì Kinh quốc Ngũ hoàng tử đến cầu thân, vì muốn ta xa gả rời khỏi kinh thành, không cho ta và Cửu điện hạ gặp mặt, đúng hay không?"

Nói xong, nước mắt đã thành chuỗi rơi xuống, vẻ mặt rất ủy khuất.

Tại Triều Ngọc Các bị Bùi Nguyên Ca hố một phen, sau khi hồi phủ chuyện ngân phiếu lại bị vạch trần, làm hại phụ thân vốn nuông chiều nàng cũng đánh nàng hai mươi thước, phạt nàng quỳ từ đường ba ngày ba đêm. Nàng chưa từng chịu trừng phạt nặng như vậy, vốn đã đủ nghẹn khuất, không nghĩ tới mới ra từ đường liền nhận được thánh chỉ tứ hôn, hứa hôn nàng cho cái gì đồ bỏ Kinh quốc Ngũ hoàng tử...

Thương Úc Cẩn tính cái gì? Có thể so với Cửu điện hạ dung mạo như thần tiên trên trời sao? Có thể võ công cao cường như Cửu điện hạ sao? Có thể giống Cửu điện hạ nhất cử nhất động phong lưu tiêu sái, câu hồn phách người sao? Huống chi Kinh quốc tính cái gì? Chẳng qua là thủ hạ bại tướng của Đại Hạ, nay xám xịt đến cầu xin tha thứ, Đại Hạ nữ tử quý tộc nhiều như vậy, dựa vào cái gì muốn nàng gả?

Nàng và Kinh quốc Ngũ hoàng tử vốn không nhận thức, không oán không thù, đang êm đẹp vì sao Thương Úc Cẩn sẽ cầu cưới đến trên đầu nàng?

Khẳng định là Bùi Nguyên Ca từ giữa phá rối, cố ý hãm hại nàng!

"Lý tiểu thư nói cẩn thận!" Dùng ngón chân đoán, Bùi Nguyên Ca cũng biết Lý Minh Tâm suy nghĩ cái gì, tay vịn ghế dựa, ngồi đoan trang mà cao quý, vẻ mặt lạnh nhạt nói: "Nữ nhi gia danh tiết trân quý, người khác duy hộ còn không kịp? Vì sao Lý tiểu thư lại cứ thích bôi nhọ chính mình? Tuy rằng hôn sự này là Kinh quốc Ngũ hoàng tử cầu, nhưng nếu danh dự Lý tiểu thư thật bị hủy hoại, chỉ sợ Kinh quốc Ngũ hoàng tử cũng sẽ không lại nguyện ý cưới ngươi?"

Lý Minh Tâm vẻ mặt co rụt, cắn môi không nói lời nào.

Nàng lại làm càn cũng biết nữ nhi gia danh dự quan trọng, nếu lời này truyền ra, nàng đời này cũng sẽ phá hủy hơn phân nửa. Nhưng mà nghĩ đến Cửu điện hạ tuấn mỹ không ai địch nổi, Lý Minh Tâm lại dâng lên thật sâu không cam lòng, rõ ràng Cửu điện hạ là của nàng, lại cứ nửa đường nhảy ra một Thương Úc Cẩn, hại nhân duyên tốt của nàng và Cửu điện hạ, làm sao nàng có thể cam tâm?

"Bùi Nguyên Ca, ngươi cũng đừng đắc ý quá sớm!" Lý Minh Tâm hung tợn trừng Bùi Nguyên Ca, khẽ cắn môi, giọng điệu có chút dịu đi, nói: "Ta khuyên ngươi thông minh chút, tuy hiện tại phụ thân ngươi là Hình bộ thượng thư, nhưng chung quy Bùi phủ không có căn cơ. Chẳng qua ngươi mới xuất giá, Cửu điện hạ cảm thấy mới mẻ mới sủng ngươi như vậy, chờ qua đi một thời gian, ngươi muốn khóc cũng không kịp. Nhưng ta không giống ngươi, ca ca ta là Thất điện hạ, dù sao bọn họ cũng là huynh đệ, cho dù như thế nào Cửu điện hạ cũng sẽ không bạc đãi ta. Nếu ngươi thức thời, hiện tại nên đi gặp Hoàng thượng, nói Cửu điện hạ muốn cưới ta làm bình phi, nhờ Hoàng thượng huỷ bỏ thánh chỉ gả ta cho Kinh quốc Ngũ hoàng tử, tương lai ta gả vào Xuân Dương cung tự nhiên sẽ chiếu khán ngươi một hai, ngươi cũng có thể chừa cho mình một con đường sống!"

Nói đến sau cùng cũng đã khôi phục ngày xưa cao ngạo, trong giọng nói tràn ngập kiêu căng ngang ngược.

"Ngươi... Ngươi nói hươu nói vượn cái gì?" Thanh Đại tức giận đến mặt đỏ bừng.

Lý Minh Tâm là cái thá gì? Nay đều phải phụng thánh chỉ gả cho Kinh quốc Ngũ hoàng tử, lại chạy đến trước mặt Cửu hoàng tử phi uy hiếp, kêu Cửu hoàng tử phi đi cầu Hoàng thượng tứ hôn cho nàng và Cửu điện hạ? Lại vẫn bày ra bộ dáng thi ân cao ngạo! Trong mắt Cửu điện hạ cho tới bây giờ đều chỉ có Cửu hoàng tử phi, khi nào thì để nữ nhân khác vào mắt? Cửu điện hạ đã biểu hiện rõ ràng như vậy, Lý Minh Tâm còn nằm mơ giữa ban ngày, thật không biết liêm sỉ!

Phi!

Có lẽ là vì lời của nàng quá mức vớ vẩn, Bùi Nguyên Ca ngược lại nở nụ cười, vuốt ve lò sưởi tay bằng sứ nạm vàng, cũng không nói gì.

Thái độ thản nhiên thuyết minh một vấn đề, Bùi Nguyên Ca vốn không xem Lý Minh Tâm ra gì.

Sau khi bị tứ hôn, Lý Minh Tâm vốn đầy mình tức giận, nay lại bị Bùi Nguyên Ca không xem ra gì, làm sao nàng còn nhịn được? Lúc này giơ tay muốn đánh Bùi Nguyên Ca. Đều tại tiện nhân chết tiệt này, sớm hơn nàng một bước chiếm vị trí Cửu hoàng tử phi, nếu không với sự giúp đỡ của ca ca, cộng thêm Liễu quý phi yêu thích, nàng đã sớm là Cửu hoàng tử phi danh chính ngôn thuận, làm sao lại có thể bị tứ hôn cho Thương Úc Cẩn?

Không đợi Bùi Nguyên Ca có phản ứng, Thanh Đại và Mộc Tê đã tiến lên, mỗi người một bên chặt chẽ kiềm trụ tay Lý Minh Tâm, miễn cho nàng thương đến hoàng tử phi nhà mình.

"Lý Minh Tâm, ngươi cũng chỉ có thể như vậy lừa mình dối người!" Bùi Nguyên Ca rốt cuộc chậm rãi đứng dậy, khinh miệt cười nói: "Hôn sự giữa ngươi và Kinh quốc Ngũ hoàng tử đã lạc định, bản cung khuyên ngươi vẫn là an phận chút! Ngươi có bản lĩnh gì dám nháo với bản cung? Nếu ngươi thật có bản lĩnh, cứ việc đi nói với phụ hoàng, nói ngươi không muốn hôn sự này, trước mặt mọi người từ chối hôn sự! Ngươi dám sao?"

Lý Minh Tâm bị kiềm hãm, vốn bộ dáng điên cuồng nhất thời ngưng trệ.

Làm sao nàng không muốn từ chối hôn sự này? Nhưng mà... vốn chỉ cần phụ thân tùy tiện tìm cớ đẩy hôn sự, chuyện gì cũng không xảy ra. Cố tình phụ thân đầu óc nước vào, thế nhưng nửa điểm động tác cũng không có. Nay thánh chỉ đã hạ, muốn Hoàng thượng thu hồi nói dễ hơn làm?

"Không dám đúng không?" khóe miệng Bùi Nguyên Ca cong lên một chút: "Không dám thì an phận chút đi? Vốn ngươi mạo phạm bản cung như vậy, theo luật phải đánh hai mươi đại bản răn đe, nhưng mà niệm tình ngươi và Kinh quốc Ngũ hoàng tử sắp thành thân, cho dù là đánh mặt bị sưng lên, hay là đánh gãy chân đều rất khó coi, lần này bản cung tạm tha ngươi! Nếu đã không có bản lĩnh từ chối hôn sự với Kinh quốc, sau này an phận chút!"

"Ngươi ——" lập tức Lý Minh Tâm lửa giận ngập trời, giãy dụa không dứt.

Bùi Nguyên Ca cười lạnh nhìn nàng, phân phó: "Thanh Đại, Mộc Tê, buông nàng ra đi! Căn bản không có bản lĩnh lui hôn sự với Kinh quốc, cũng chỉ có thể nói suông miệng lưỡi lợi hại mà thôi, chẳng qua là phô trương thanh thế, không cần để trong lòng."

Thanh Đại và Mộc Tê nghe vậy, thật sự buông ra Lý Minh Tâm, nhưng vẫn cảnh giác đứng bên cạnh Bùi Nguyên Ca, phòng ngừa Lý Minh Tâm điên lên đả thương người.

Cho dù bị lời Bùi Nguyên Ca nói tức giận đến sôi lên, nhưng khi được buông ra, Lý Minh Tâm nhìn Bùi Nguyên Ca nhàn nhã mà cao quý, lại phát hiện chính mình thật sự không dám ra tay... . Cho dù nàng không thích Bùi Nguyên Ca như thế nào, Bùi Nguyên Ca cũng là Cửu hoàng tử phi, nếu nàng đánh Bùi Nguyên Ca, tất nhiên không có kết cục tốt.

Nhưng nàng thật sự không cam lòng cứ như vậy gả cho Thương Úc Cẩn!

Lý Minh Tâm nghĩ, bỗng nhiên dậm chân chạy ra ngoài, chỉ cảm thấy trong lòng hậm hực, cũng không phân rõ phương hướng, chỉ chạy về phía vắng người, đợi cho mệt mới dừng lại, lại đi vào một chỗ núi giả, nghĩ đến mới vừa rồi bộ dáng Bùi Nguyên Ca cao ngạo khinh miệt, trong lòng lại một trận cáu giận. Nàng không cam lòng cứ như vậy gả cho Thương Úc Cẩn, nàng phải gả cho Cửu điện hạ!

"Lý tiểu thư, ngài không có việc gì chứ?" Bên cạnh bỗng nhiên truyền đến giọng nói hơi quen thuộc.

Lý Minh Tâm ngẩng đầu, nhận ra là cung nữ Trường Xuân cung, tên là Bích Hà. Gần đây nàng thường ra vào Trường Xuân cung, bởi vì Liễu quý phi rất hòa ái với nàng, bởi vậy cung nữ Trường Xuân cung cũng không dám chậm trễ nàng, Bích Hà ân cần với nàng, nhưng thật ra rất được lòng nàng. Tuy như thế, nhưng bị một cung nữ nhìn thấy bộ dáng nàng luống cuống, Lý Minh Tâm cũng có chút xấu hổ, sắc mặt cũng cứng ngắc.

"Nô tỳ nhìn thấy ngài từ thiên điện Cửu hoàng tử phi nghỉ ngơi chạy ra, khóc như vậy lợi hại là bị Cửu hoàng tử phi bắt nạt sao?" Bích Hà thân thiết, giọng nói dịu dàng: "Ai, Cửu hoàng tử phi ỷ vào Cửu điện hạ ân sủng vài phần, phá lệ không coi ai ra gì, ngay cả mẹ nuôi như Liễu quý phi nương nương cũng không để trong lòng chứ đừng nói người khác, cũng khó trách Lý tiểu thư sẽ bị nàng bắt nạt! Người như vậy cũng có thể làm Cửu hoàng tử phi? Nếu thay đổi người rộng lượng như Lý tiểu thư làm Cửu hoàng tử phi thì tốt rồi!"

Bích Hà như có tiếc nuối nói.

Nghe được Bích Hà làm thấp Bùi Nguyên Ca, Lý Minh Tâm cảm thấy trong lòng thư thái chút, do dự nói: "Ngươi thực cảm thấy ta làm Cửu hoàng tử phi tốt hơn Bùi Nguyên Ca sao?"

"Đó là đương nhiên, không chỉ nô tỳ, ngay cả quý phi nương nương cũng nói như vậy mà!" Bích Hà vẻ mặt ngây thơ: "Quý phi nương nương thường nói, chưa từng có ai hợp ý nương nương như Lý tiểu thư, đáng tiếc nhận thức chậm, nếu không để ngài làm Cửu hoàng tử phi, tất nhiên một lòng với nàng, Cửu điện hạ sẽ không bị Cửu hoàng tử xúi giục làm mẹ con ly tâm. Đáng tiếc... Vốn quý phi nương nương còn muốn Lý tiểu thư làm sườn phi, chỉ là sợ ủy khuất Lý tiểu thư."

Liễu quý phi muốn nàng làm sườn phi cho Cửu điện hạ? Lý Minh Tâm tim đập thình thịch: "Ngươi nói thật vậy chăng?"

"Đương nhiên là thật!" Bích Hà dùng sức gật đầu, thấy Lý Minh Tâm quả nhiên mắc câu, lại cố ý thở dài nói: "Đáng tiếc, nay Hoàng thượng hạ thánh chỉ tứ hôn, ít ngày nữa Lý tiểu thư sẽ thành thân với Kinh quốc Ngũ hoàng tử, tâm tư này của quý phi nương nương sợ là thất bại."

Trong lòng Lý Minh Tâm trầm xuống, nhất thời lại cảm thấy bi thương.

Bích Hà tròng mắt vòng vo chuyển, bỗng nhiên hạ thấp giọng nói: "Lý tiểu thư, nói thật, nếu ngài thật sự thích Cửu điện hạ, nô tỳ có thể nghĩ biện pháp, chỉ là sợ ủy khuất Lý tiểu thư làm sườn phi trước. Nếu Lý tiểu thư không chịu, coi như nô tỳ chưa nói qua!"

Lý Minh Tâm kinh ngạc nhìn Bích Hà, vừa mừng vừa sợ: "Ngươi có biện pháp nào?"

"Tuy hiện nay thánh chỉ đã hạ, có lẽ không thể vãn hồi, nhưng mà..." Bích Hà càng hạ thấp giọng nói nhỏ: "Nếu trong khoảng thời gian này, Lý tiểu thư và Cửu điện hạ thành chuyện tốt, Kinh quốc Ngũ hoàng tử chắc sẽ không thể ép buộc? Chung quy dưa hái xanh không ngọt! Tuy làm như vậy có chút mạo hiểm, Lý tiểu thư cũng phải chịu chút ủy khuất, nhưng xưa nay quý phi nương nương thích ngài, nhất định sẽ làm chủ vì ngài, kêu Cửu điện hạ cưới ngài làm sườn phi. Đến lúc đó lại cho Kinh quốc Ngũ hoàng tử chọn một quý nữ danh môn khác liên hôn không phải được rồi sao."

Nghe nàng nói có lý, Lý Minh Tâm ý động, nhưng lập tức lại cảm thấy ngượng ngùng, đầy mặt đỏ bừng, xấu hổ nói: "Như vậy... không tốt lắm đâu!"

Miệng tuy nói lời từ chối, nhưng xem vẻ mặt của nàng, mặc cho ai cũng biết nàng động tâm.

Trong lòng Bích Hà khinh thường, vẻ mặt lại thành khẩn từ đáy lòng: "Nếu là bình thường, tự nhiên không thể làm như vậy, nhưng hiện tại đã hạ thánh chỉ rồi. Nếu không có lý do chính đáng thì không thể nào vi phạm thánh chỉ, phải tùy cơ ứng biến thôi? Không còn biện pháp nào có thể từ chối hôn sự với Kinh quốc Ngũ hoàng tử đâu?"

Lý Minh Tâm trầm tư một lát, khẽ cắn môi: "Nhưng mà... Nhưng mà Cửu điện hạ hắn..."

Tuy nàng cảm thấy Vũ Hoàng Mặc sủng ái Bùi Nguyên Ca chỉ là nhất thời ham mới mẻ, sẽ có một ngày quay đầu, biết nàng ưu việt, không bao giờ để ý Bùi Nguyên Ca nữa. Nhưng nàng cũng không tự cho là đúng đến loại tình trạng này, nếu muốn Cửu điện hạ giúp nàng từ chối hôn sự với Thương Úc Cẩn, chỉ sợ với địa vị hiện nay của nàng trong lòng Cửu điện hạ, còn có chút khó xử. . . .

"Yên tâm!" Bích Hà nháy mắt liền hiểu được suy nghĩ của nàng, lặng lẽ từ trong tay áo lấy ra một bình sứ men xanh, nhưng không giao cho Lý Minh Tâm, mà chỉ cho nàng xem qua, lại thu hồi nói: "Đây là thuốc mê nô tỳ thật vất vả mới có. Như thế này nhé, lúc yến hội sắp bắt đầu, nô tỳ tìm cái cớ dẫn Cửu điện hạ tới thiên điện bên cạnh, hạ dược trong nước trà, đợi đến lúc, Lý tiểu thư cứ đi vào là được... ."

Lý Minh Tâm lần này rất nhanh hiểu được ý của nàng, trên mặt đỏ bừng, lại cảm thấy vô cùng vui sướng.

Nếu nàng và Cửu điện hạ thành chuyện tốt, có quý phi nương nương duy hộ nàng, ca ca nàng lại là Thất điện hạ, không có khả năng sẽ giết nàng, nhiều nhất cũng chỉ răn dạy vài câu, thậm chí đánh mấy thước, cuối cùng vẫn phải cho nàng làm sườn phi của Cửu điện hạ. Chỉ cần có thể gả cho Cửu điện hạ, vành tai và tóc mai chạm vào nhau, Cửu điện hạ tự nhiên sẽ cảm thấy nàng tốt, toàn tâm toàn ý với nàng, không bao giờ để ý tới tiện nhân Bùi Nguyên Ca kia nữa!

Sao nàng lại ngốc như vậy, lúc trước không nghĩ tới biện pháp này?

Thấy vẻ mặt Lý Minh Tâm khát khao hướng tới, đôi mắt như say, trong lòng Bích Hà càng xem thường nữ tử cuồng vọng tự đại lại ngu xuẩn này.

Quý phi nương nương băn khoăn rất đúng, Lý Thụ Kiệt có thể thừa khe hở Thất điện hạ bị cấm túc, Liễu thượng thư đóng cửa tự kiểm điểm, leo lên Kinh quốc Ngũ hoàng tử, uy hiếp trắng trợn táo bạo như vậy, làm sao có thể chịu được? Mà Lý Thụ Kiệt ánh mắt lợi hại, làm việc quyết đoán, tương lai nhất định trở thành họa lớn của Liễu thị. Thay vì đợi cho tương lai đuôi to khó vẫy, không bằng thừa dịp hiện tại phá hủy hôn sự của Lý Minh Tâm và Thương Úc Cẩn.

Bích Hà là Liễu thị gia sinh tử, tự nhiên đứng ở lập trường của Liễu thị suy nghĩ, tuyệt đối không có ấn tượng tốt với Lý phủ.

Hơn nữa, nếu kế hoạch thuận lợi tiến hành, đến lúc đó bị mọi người thấy được Cửu điện hạ và Lý Minh Tâm xảy ra chuyện, Lý Minh Tâm tất nhiên không thể gả cho Thương Úc Cẩn, Cửu điện hạ cũng sẽ bởi vậy hổ thẹn, trở mặt thành thù với Thương Úc Cẩn. Còn nữa, có Lý Minh Tâm chen vào Cửu điện hạ và Bùi Nguyên Ca, hai người nhất định nội bộ lục đục, đến lúc đó chính là cơ hội của Liễu thị và Thất điện hạ...

Sau khi Lý Minh Tâm chạy ra thiên điện, Bùi Nguyên Ca lại ngồi xuống, tiếp nhận Tử Uyển dâng trà, nhẹ nhàng nhấp một ngụm, trầm tư không nói.

"Tử Uyển, đi ra Thừa Đức cung tìm Hàn Băng, kêu hắn truyền tin tức cho Cửu điện hạ, nói Liễu quý phi có lẽ sẽ đánh chủ ý lên người hắn, làm cho hắn cẩn thận chút!" Bùi Nguyên Ca chậm rãi nói.

Yến tiệc của nam khách và nữ quyến tách ra, phân biệt ở hai điện của Thừa Đức cung.

Hôn sự của Lý Minh Tâm và Thương Úc Cẩn đã định, theo lý thuyết hiện tại nàng hẳn là ở Lý phủ chuẩn bị gả, làm sao có thể chạy đến yến hội tìm phiền toái? Chuyện này thật sự không hợp với lẽ thường. Hơn nữa xem bộ dáng Lý Minh Tâm, hiển nhiên có chút điên cuồng, liên tưởng đến gần đây Liễu quý phi thường triệu Lý Minh Tâm đến Trường Xuân cung, nói không chừng khuyến khích Lý Minh Tâm làm chuyện gì đó. Lý Minh Tâm ngu dốt và xằng bậy, làm ra chuyện gì cũng không ngạc nhiên... .

Nàng cũng không muốn vì phá hủy hôn sự của Lý Minh Tâm mà kéo Hoàng Mặc vào.

Một trăm Lý Minh Tâm cũng không quan trọng bằng Hoàng Mặc.

Nhưng xưa nay Hoàng Mặc cẩn thận, hẳn sẽ không dễ dàng bị Lý Minh Tâm tính kế, hơn nữa nàng nhắc nhở, vấn đề sẽ không lớn. Nghĩ đến đây, Bùi Nguyên Ca thoáng thư thái, nhìn xem thời gian, yến tiệc sắp bắt đầu, nàng cũng nên đi ra ngoài, Bùi Nguyên Ca đứng dậy, đi về chính điện nơi thiết yến, đi đến cửa ánh trăng vừa vặn nhìn thấy Ôn Dật Lan từ bên kia lại đây, liền nghỉ chân chờ nàng.

"Muội không kiên nhẫn giao tiếp với các quý phu nhân nên nấp vào, chẳng lẽ Ôn tỷ tỷ cũng như vậy?" Bùi Nguyên Ca cười trêu ghẹo.

Vẻ mặt Ôn Dật Lan không phải rất tốt: "Không phải, tỷ gặp rắc rối!"

Không nghĩ tới lâu như vậy không tiến cung, lần này liền chọc phiền toái.

"A? Làm sao vậy?" Bùi Nguyên Ca nao nao, vẻ mặt nhất thời lợi hại. Nàng rất rõ ràng tính tình Ôn Dật Lan, tuy tính tình sáng sủa, nhưng là người biết quy củ, sẽ không dễ dàng gặp rắc rối. Nhiều nhất chỉ là tâm địa thiện lương, thích bênh vực kẻ yếu, nếu lời nói và hành vi của Ôn Dật Lan chọc ai không thích, đó là chuyện tầm thường, nhưng nếu là gặp rắc rối... trừ phi có người cố ý làm khó dễ.

"Tỷ không cẩn thận đụng vào một cung nữ, cung nữ đó làm đổ chung trà lên người một vị tiểu thư, may là mùa đông, nàng mặc dày, nước trà kia lại là nguội nên mới mang đi đổi, cho nên không bị phỏng." Ôn Dật Lan có chút buồn bực nói: "Quần áo ẩm ướt cần phải thay khác, không thể chật vật như vậy dự tiệc, nhưng một chốc lại tìm không thấy nha hoàn đi theo nàng, quần áo tỷ mang theo nàng lại không vừa người, tới lúc gấp rút không có biện pháp, cũng may cách không xa Chiêu Hoa cung của Nhược Lan, dáng người Nhược Lan và nàng cũng tương tự, đi tìm Nhược Lan mượn quần áo mới giải quyết xong."

Bùi Nguyên Ca thế này mới nhẹ nhàng thở ra, an ủi nói: "Tỷ không cẩn thận, chỉ là ngoài ý muốn thôi! Vị tiểu thư kia không trách tỷ chứ?"

"Nhưng mà tỷ cảm thấy xui xẻo, rõ ràng tỷ và cung nữ kia cách nhau một đoạn, lại chẳng hiểu ra sao đụng vào nhau, làm hại vị tiểu thư kia xấu mặt!" Ôn Dật Lan bĩu môi, nhưng lập tức lại tỉnh táo, cười nói: "Cũng may Liễu tiểu thư tốt lắm, cũng không trách tỷ, nói tỷ chỉ là không cẩn thận, rất hòa khí, làm cho tỷ càng cảm thấy áy náy với nàng."

"Nếu tiểu thư kia cũng không trách tỷ, tỷ cũng đừng để trong lòng." Bùi Nguyên Ca dịu dàng an ủi.

Ôn Dật Lan gật gật đầu, nói: "Ừ, Nhưng mà nàng tốt như vậy, có thể kết giao cũng tốt, cũng xem như không đánh nhau sẽ không quen. Chờ lát nữa nàng thay xong quần áo đến dự tiệc, tỷ giới thiệu hai người quen nhau nhé?"

"Được!" Bùi Nguyên Ca cười nói, đang từ từ đi tới, bỗng nhiên dậm chân, đột ngột hỏi: "Tỷ nói tiểu thư kia họ Liễu?"

Có thể tham gia yến hội hôm nay, lại họ Liễu, chẳng lẽ là người của Liễu thị?

"Đúng vậy, nàng họ Liễu, tên là Liễu Băng Y, nghe nói là người Liễu thị. Vốn nghĩ đến, Liễu thị có Liễu quý phi xấu xa, chuyên môn nhằm vào muội, thanh danh Liễu Băng My lại như vậy, Liễu thị không có người tốt! Không nghĩ tới Liễu Băng Y thực ôn hòa, hoàn toàn không giống Liễu Băng My!" Thân là bạn tốt của Bùi Nguyên Ca, sau khi biết chuyện trên thược dược hoa yến, Ôn Dật Lan tự nhiên xem Liễu quý phi phân loại là mẹ chồng độc ác, cố ý làm khó dễ nhằm vào Nguyên Ca.

Liễu Băng Y? Làm sao có thể khéo như vậy?

Nếu Ôn tỷ tỷ không cẩn thận đổ nước trà lên người Liễu Băng Y cũng thôi đi, nhưng tiểu thư ra cửa, nha hoàn đều mang theo quần áo để hờ, lỡ có chuyện có thể đổi mới, nhưng tìm không thấy nha hoàn của Liễu Băng Y? Hơn nữa Đỗ Nhược Lan... Chiêu Hoa cung... Nghĩ đến Vũ Hoàng Mặc từng nói, nghĩ đến Liễu Băng Y và Chiêu Hoa cung quan hệ vi diệu, liên tưởng đến chuyện này, không biết tại sao, trong lòng Bùi Nguyên Ca bỗng nhiên dâng lên dự cảm xấu.

Ôn Dật Lan cũng nhận thấy được Bùi Nguyên Ca dị thường, nhịn không được hỏi: "Làm sao vậy? Chẳng lẽ Nguyên Ca nhận thức Liễu Băng Y sao?"

"Ừ, từng giao tế." Bùi Nguyên Ca thuận miệng nói, tổng cảm thấy chuyện có chút không thích hợp, Đỗ Nhược Lan tất nhiên biết Liễu Băng Y có thể sẽ gả vào Chiêu Hoa cung, hơn nữa vô cùng kiêng kỵ, nàng sẽ tốt như vậy tìm quần áo cho Liễu Băng Y mặc? Chuyện này nghĩ thế nào cũng cảm thấy không đúng!

Hoàng Mặc đã cảnh cáo nàng, muốn nàng không nhúng tay chuyện nhà của Vũ Hoàng Hãn, vốn Bùi Nguyên Ca cũng không muốn để ý tới Đỗ Nhược Lan và Liễu Băng Y tranh đấu gay gắt, nhưng mà... . nay Liễu Băng Y rất được Liễu quý phi xem trọng, cũng quan hệ đến Hoàng Mặc và Vũ Hoàng Hãn mưu hoa, hơn nữa Liễu Băng Y là con gái Liễu Hằng Nhất, nếu nàng xảy ra chuyện gì, ảnh hưởng đến Liễu Hằng Nhất, tiến tới ảnh hưởng đến Hoàng Mặc và Vũ Hoàng Hãn...

"Ôn tỷ tỷ, Liễu Băng Y hiện tại ở nơi nào?" Bùi Nguyên Ca có chút vội vàng hỏi.

Thấy nàng như vậy, Ôn Dật Lan cũng có chút hoảng: "Cung nữ kia đi Chiêu Hoa cung lấy quần áo, kêu Liễu Băng Y ở thiên điện bên kia chờ. Tỷ vốn muốn đi theo nàng, nhưng Nhược Lan sai người tới tìm tỷ, nói có chuyện gấp muốn nói, tỷ chỉ phải xin lỗi Liễu Băng Y, đến đây trước. Hiện tại chắc là nàng còn trong thiên điện kia? Làm sao vậy, Nguyên Ca, có phải xảy ra chuyện gì không?"

Nói như vậy, hiện nay chỉ có một mình Liễu Băng Y ở đó?

Bùi Nguyên Ca càng kinh hãi, quyết định thật nhanh nói: "Tỷ trước đừng đễn chỗ Lục hoàng tẩu, mang muội đi thiên điện Liễu Băng Y ở!"

Thấy vẻ mặt nàng ngưng trọng, Ôn Dật Lan cũng biết chuyện không ổn, gật gật đầu, lôi kéo Bùi Nguyên Ca đi qua. Chạy đại khái một khắc, Ôn Dật Lan chỉ vào một cung điện phía trước nói: "Chính là nơi đó!"

Bốn phía u tích, hình như ít có người đi qua, Bùi Nguyên Ca không khỏi càng thêm lo lắng.

Cũng may bốn phía vô cùng u tĩnh, giống như không có gì xảy ra, Bùi Nguyên Ca thả lỏng, tiến lên hỏi: "Liễu tiểu thư ở bên trong sao?"

"Di?" Trong điện truyền đến một tiếng thật nhẹ, lập tức vang lên một giọng nữ nhu nhuận: "Là Cửu hoàng tử phi sao? Băng Y đang thay quần áo, tạm thời không có phương tiện gặp ngài, thỉnh ngài chờ một chút!"

Nghe giọng nói Liễu Băng Y tự nhiên, giống như không gặp được chuyện gì, Bùi Nguyên Ca có chút yên tâm, cũng không xảy ra chuyện như nàng tưởng tượng, chẳng lẽ nàng đã đoán sai tâm tư Đỗ Nhược Lan? Có lẽ Đỗ Nhược Lan biết Liễu Băng Y ngày sau vào Chiêu Hoa cung, bởi vậy tìm cơ hội thi ân, muốn thu phục Liễu Băng Y sao?

Bùi Nguyên Ca đang suy tư, Liễu Băng Y đã thay xong quần áo, lượn lờ từ sau bình phong đi ra, phúc thân với Bùi Nguyên Ca nói: "Tiểu nữ Liễu Băng Y, bái kiến Cửu hoàng tử phi! Vừa rồi tiểu nữ đang thay quần áo, không thể lập tức bái kiến ngài, thất lễ, xin Cửu hoàng tử phi thứ tội!"

Thấy Liễu Băng Y bình yên vô sự, Ôn Dật Lan mới nhẹ nhàng thở ra, nói: "Không có việc gì, Nguyên Ca tốt lắm, sẽ không vì vậy trách móc nàng!" Nói xong cười nhìn Bùi Nguyên Ca: "Thế nào? Nguyên Ca, tỷ nói Băng Y tốt lắm, không có sai —— "

Mới nói đến một nửa, liền nhìn thấy vẻ mặt Bùi Nguyên Ca kinh ngạc, gắt gao nhìn chằm chằm Liễu Băng Y, thật lâu không nói, mang theo lo lắng và băng hàn nàng chưa từng gặp qua, Ôn Dật Lan nao nao, theo bản năng hỏi: "Nguyên Ca, làm sao vậy?"

Nhìn thấy quần áo Liễu Băng Y mặc, Bùi Nguyên Ca rốt cuộc biết Đỗ Nhược Lan đánh chủ ý gì, lập tức lòng tràn đầy lửa giận.

Kiểu quần áo này, nàng không tính quen thuộc, nhưng cũng không tính xa lạ.

Áo ngắn cân vạt màu thủy lam, phía dưới váy lụa màu ngọc bích, nhan sắc nhạt nhẽo mờ ảo, tuy là trang phục mùa đông nhưng có cảm giác phiêu dật mềm mại, như ánh trăng lờ mờ đạm nhã. Chít eo bằng dải lụa màu xanh da trời, kết nơ nhụy hoa mai rũ xuống thật dài, theo bước chân Liễu Băng Y hành tẩu mà lượn lờ không ngừng, càng có vẻ mềm mại phiêu dật.

Trên đầu nàng cũng không phải trang sức vàng ròng, mà là trâm hoa phỉ thúy, rũ xuống dạng giọt nước, oánh nhuận ôn nhã.

Bộ quần áo này có tám phần tương tự bộ quần áo lúc trước Cảnh Nguyên thích mặc, nhất là dây lưng kết thành nhụy hoa mai, cùng với trâm hoa phỉ thúy rũ xuống dạng giọt nước, chính là phong cách ăn mặc của Cảnh Nguyên.

Khi Cảnh Nguyên mất, Bùi Nguyên Ca còn chưa sinh ra, đương nhiên nàng không biết, nhưng vì dung mạo nàng tương tự Cảnh Nguyên, Thái hậu muốn dùng nàng để mượn sức Hoàng đế, ăn mặc trang điểm đều bắt chước theo Cảnh Nguyên lúc trước yêu thích. Đỗ Nhược Lan chỉ sợ biết chuyện về Cảnh Nguyên, chuẩn bị cho Liễu Băng Y bộ quần áo chiếu theo trang phục lúc trước Bùi Nguyên Ca ở Huyên Huy cung, dụng ý có thể nghĩ...

Mọi người đều biết lúc trước Bùi Nguyên Ca cực được đế sủng, nói vậy Đỗ Nhược Lan cũng biết.

Bởi vì biết đây là trang phục Cảnh Nguyên thường mặc, cho nên vì tỵ hiềm, sau khi Diệp thị rơi đài, Bùi Nguyên Ca chưa từng mặc lại trang phục như vậy, thậm chí ngay cả màu thủy lam và màu ngọc bích đều rất ít mặc. Đỗ Nhược Lan chỉ sợ là đã nhận ra cái gì, cho rằng Hoàng đế thích trang phục như vậy, cho nên thiết kế làm cho Liễu Băng Y mặc quần áo như vậy, muốn Hoàng đế chú ý Liễu Băng Y.

Bùi Nguyên Ca hít sâu một hơi, nhanh cắn chặt hàm răng, trong lòng vừa chua xót vừa phẫn nộ.

Liễu Băng Y cũng đã nhận ra cái gì, có chút bất an: "Cửu hoàng tử phi, bộ quần áo tiểu nữ mặc có gì không ổn sao?"

"Bộ quần áo này có chút vi phạm, ngươi mặc không thích hợp." Bùi Nguyên Ca không muốn nói rõ ràng, hàm hồ bỏ qua: "Dáng người chúng ta cũng kém không nhiều lắm, vừa vặn mấy ngày trước ta vừa làm vài bộ đồ mới, ngươi yên tâm, không phải hoàng tử phi quy chế, chỉ là quần áo tầm thường. Tử Uyển, đưa Liễu tiểu thư đến Xuân Dương cung, tìm cho nàng một bộ quần áo thích hợp để thay."

Tuy Tử Uyển không biết tình hình cụ thể, nhưng thấy vẻ mặt Bùi Nguyên Ca chỉ biết không tốt, vội vàng đưa Liễu Băng Y rời đi.

Đôi mắt Liễu Băng Y cụp xuống, mơ hồ đoán được bộ quần áo này có chỗ không ổn, nhưng Cửu hoàng tử phi không nói nhiều, nàng cũng không truy vấn, thuận theo Tử Uyển rời đi.

"Thanh Đại, đi mời Lục hoàng tử phi lại đây, nói ta có việc muốn tìm nàng!" Bùi Nguyên Ca thản nhiên nói, vẻ mặt lại rét lạnh như băng.

Nghe Bùi Nguyên Ca muốn tìm nàng, trong lòng Đỗ Nhược Lan nhảy dựng, mơ hồ cảm thấy không ổn, nghĩ nghĩ liền đẩy xã giao, đi theo Thanh Đại lại đây. Thấy Bùi Nguyên Ca hẹn nàng gặp mặt ở cung điện hẻo lánh, Đỗ Nhược Lan càng thêm xác định suy đoán trong lòng, khó tránh khỏi không yên, suy nghĩ một lát, vẻ mặt bình tĩnh lại, chậm rãi bước vào điện, Thanh Đại lập tức thức thời rời đi, vì hai người đóng kín cửa điện.

Trong điện chỉ có Bùi Nguyên Ca một người, đang lạnh lùng nhìn nàng.

"Tẩu muốn làm gì?"

Trong lòng Đỗ Nhược Lan âm thầm ảo não, nàng thiết kế thực bí ẩn, người duy nhất có khả năng đánh vỡ chính là Bùi Nguyên Ca, bởi vậy cố ý chọn lúc Bùi Nguyên Ca không có trong điện mới tiến hành, lại cố ý chọn lúc yến tiệc sắp bắt đầu mới trở lại, không nghĩ tới phòng bị kỹ càng vẫn bị Bùi Nguyên Ca đánh vỡ. Một khi đã như vậy, nàng đơn giản cũng không giấu diếm, nói: "Người khác không biết, muội còn có thể không biết sao? Cần gì phải hỏi ta chứ?"

Trong giọng nói cũng mang theo ba phần lạnh như băng, ba phần không hờn giận.

"Tẩu có vẻ thực đúng lý hợp tình, chẳng lẽ không cảm thấy áy náy chút nào sao?" Bùi Nguyên Ca chậm rãi nói, trong đôi mắt tất cả đều là băng sương.

"Vì sao ta phải áy náy? Ta căn bản không làm gì sai!" Đỗ Nhược Lan đón nhận ánh mắt Bùi Nguyên Ca, nói năng hùng hồn đầy lý lẽ: "Đúng vậy, là ta thiết kế Liễu Băng Y, nhưng ta cũng là bất đắc dĩ. Lần trước ta sinh non, Lục điện hạ chẳng những không thương tiếc, ngược lại càng ngày càng vắng vẻ ta, mà ta sinh non bị thương thân thể, trong vòng một hai năm chỉ sợ không thể mang thai. Mà Liễu Băng Y đã đến tuổi gả chồng, nếu ta không ra tay, tương lai người chết chính là ta! Ta làm sai cái gì? Vì sao ta phải áy náy?"

Bùi Nguyên Ca nhìn nàng, trong đôi mắt xẹt qua một chút thương cảm.

"Liễu Băng Y có tâm cơ có thủ đoạn, sau lưng lại có Liễu Hằng Nhất, tương lai khả năng có Liễu thị làm chỗ dựa, người như vậy nếu vào Chiêu Hoa cung, ta còn có nơi sống yên ổn sao? Ta chỉ là đánh trả mà thôi!" Đỗ Nhược Lan cũng nhìn Bùi Nguyên Ca, cắn răng nói: "Ta biết trước mắt quan hệ giữa Liễu Hằng Nhất và Lục điện hạ không thể cho ai biết, hơn nữa cũng không thể thương tổn đến danh dự Liễu Băng Y, nếu không sẽ ảnh hưởng đến Liễu Hằng Nhất, tiến tới ảnh hưởng đến Lục điện hạ, nếu không phải suy xét điều đó, ta có thể nghĩ biện pháp hủy diệt danh dự Liễu Băng Y, nàng liền tuyệt đối không thể gả vào Chiêu Hoa cung! Nhưng ta không làm như vậy, ta chỉ muốn đưa nàng vào hậu cung của phụ hoàng mà thôi, Liễu Băng Y thông minh như vậy, nếu có thể cố sủng ở hậu cung, đối với Liễu Hằng Nhất, đối với Lục điện hạ, thậm chí đối với Cửu điện hạ và Nguyên Ca đều có ưu việt, không phải sao?"

Bùi Nguyên Ca vẫn nhìn nàng như cũ, không nói lời nào.

"Muội ở trong này, Liễu Băng Y không có mặt trên yến hội, muội làm cho nàng thay quần áo khác có phải không?" Đỗ Nhược Lan cũng đã đoán được.

"Tẩu cho là tẩu làm đúng rồi? Sai lầm! Tẩu mười phần sai!" Bùi Nguyên Ca lạnh lùng nói.

Đối mặt Bùi Nguyên Ca toàn bộ phủ định, Đỗ Nhược Lan cảm xúc lập tức kích động: "Bùi Nguyên Ca, đừng nói với ta cái gì ta làm như vậy sẽ hủy cả đời Liễu Băng Y linh tinh, trong hoàng cung chỉ có thắng bại, không có đúng sai! Nhưng mà cũng đúng, hiện tại Bùi Nguyên Ca đương nhiên có thể đức cao vọng trọng chỉ trích ta, nói ta tàn nhẫn, nói ta ngoan độc, bởi vì muội và Cửu điện hạ ân ái tình thâm, Cửu điện hạ xem muội như châu như bảo, ngay cả một thông phòng cũng không có, muội vĩnh viễn cũng không hiểu tình cảnh của ta, muội căn bản không biết ta thống khổ, dựa vào cái gì muội có thể chỉ trích ta?"

Có đôi khi, Đỗ Nhược Lan thật sự không phục.

Vốn ba người là bạn bè, lại đều gả vào hoàng thất, Lý Tiêm Nhu có tiếng xấu, Bùi Nguyên Ca cũng không tốt hơn bao nhiêu, trong ba người danh dự của nàng là trong sạch nhất, nhưng kết quả là, Lý Tiêm Nhu sinh non mà chết, nàng cũng mất đi đứa nhỏ, mất đi Lục điện hạ sủng ái, chỉ còn lại một mình Bùi Nguyên Ca siêu quần xuất chúng, chiếm hết Cửu điện hạ sủng ái, hai người vợ chồng ân ái, nổi tiếng xa gần toàn bộ kinh thành đều biết.

Dựa vào cái gì?

Chẳng qua là Bùi Nguyên Ca vận khí tốt, lúc thu săn nhất thời hành động theo cảm tính mà đua ngựa, kết quả lại được Cửu điện hạ cho là đại hiếu, bởi vậy quý trọng không thôi, cố ý muốn cưới nàng vào Xuân Dương cung! Căn bản không công bằng! Đều là hoàng tử phi giống nhau, nhìn Bùi Nguyên Ca và Cửu điện hạ như keo như sơn, nàng đã thực thương tâm, nhưng nàng cũng nhịn không nói gì thêm, vì sao hiện tại Bùi Nguyên Ca lại còn chỉ trích nàng?

Nàng không có vận khí tốt như Bùi Nguyên Ca, cho nên chỉ có thể dựa vào chính mình, chẳng lẽ cũng có sai?

Nếu nàng có thể giống Bùi Nguyên Ca, chiếm hết Lục điện hạ sủng ái, nàng cần gì phải hèn hạ tính kế người khác như vậy?

Bùi Nguyên Ca quả thực là được tiện nghi còn khoe mẽ!

Bùi Nguyên Ca rốt cuộc có xem nàng là bạn bè hay không? Nếu là bạn bè, Bùi Nguyên Ca hẳn nên đứng về phe nàng mới đúng chứ? Có Cửu điện hạ che chở và sủng ái, yên tâm thoải mái hưởng thụ tất cả hạnh phúc và vinh quang, sau đó xoay người lại chỉ trích người khác ngoan độc, tàn nhẫn, Bùi Nguyên Ca căn bản chính là dối trá!

"Tẩu còn nhận hết ủy khuất lên người mình, tẩu căn bản không hiểu được ta đang nói gì." Bùi Nguyên Ca đợi hồi lâu, nhưng không đợi được câu trả lời muốn nghe, rốt cuộc nản lòng thoái chí, chậm rãi mở miệng: "Ta không để ý tới tẩu và Liễu Băng Y tranh đấu, nhưng vì sao tẩu muốn kéo Ôn tỷ tỷ liên lụy vào chuyện này?"

Đỗ Nhược Lan ngẩn ra: "Muội đang nói gì?"

"Ta mặc kệ tẩu đối phó Liễu Băng Y, nhưng vì sao tẩu lại thiết kế Ôn tỷ tỷ làm đổ nước trà lên người Liễu Băng Y?" Bùi Nguyên Ca lời nói nhạt nhẽo thong dong, đã nản lòng thoái chí: "Ôn tỷ tỷ không giống chúng ta, tỷ ấy gả cho Tần Hạo Quân, cuộc sống bình tĩnh hạnh phúc, hoàn toàn không liên quan gì đến vòng thị phi của chúng ta, tỷ ấy cũng không dính dáng gì đến chuyện tranh đấu trong hoàng cung, vì sao tẩu muốn liên lụy tỷ ấy? Ôn tỷ tỷ rất tốt với tẩu, tỷ ấy chưa từng làm chuyện gì có lỗi với tẩu, vì sao ngay cả tỷ ấy tẩu cũng thiết kế?"

"Muội đừng nói chuyện nghiêm trọng như vậy!" Đỗ Nhược Lan có chút chột dạ: "Ôn Dật Lan chẳng qua là không cẩn thận đụng vào cung nữ nên mới đổ nước trà, đây chỉ là ngoài ý muốn mà thôi."

"Lời này tẩu có thể lừa được chính mình sao?" Bùi Nguyên Ca có chút dương cao giọng: "Nếu chuyện xảy ra, mặc kệ mưu tính của tẩu có thành hay không, Ôn tỷ tỷ làm đổ nước trà lên người Liễu Băng Y, nàng mới phải thay quần áo khác, sau đó mặc bộ quần áo kia mới xảy ra chuyện, mà xưa nay Ôn tỷ tỷ và tẩu có giao tình, Liễu Băng Y cũng không phải đồ ngốc, chẳng lẽ nàng sẽ không cho rằng Ôn tỷ tỷ và tẩu cùng nhau thiết kế nàng sao? Tẩu cho là Liễu Hằng Nhất và Liễu Băng Y sẽ không trách Ôn tỷ tỷ, cho rằng Ôn tỷ tỷ hoàn toàn không liên quan gì trong chuyện này sao?"

"Ta... Liễu Băng Y... ." Đỗ Nhược Lan nhất thời cứng lưỡi, ấp a ấp úng nói không ra lời.

"Tẩu có biết, có lẽ tẩu còn nghĩ, nếu Liễu Băng Y bởi vì chuyện này kết thù với Ôn tỷ tỷ thì rất tốt, bởi vì tuy Ôn tỷ tỷ không có phu quân hiển hách, nhưng còn có tổ phụ làm thủ phụ, nếu Liễu thị và Ôn thủ phụ kết thù oán, cho dù tương lai Liễu thị lại có nữ tử vào cung, tẩu cũng có thể bắt tay với thế lực Ôn thủ phụ để đối phó Liễu thị, đúng hay không?" Bùi Nguyên Ca lạnh lùng nói: "Lục hoàng tử phi, tính kế thật tốt! Ta hẳn nên vỗ tay khen hay? Ủng hộ khích lệ tẩu?"

Lúc ấy có mặt nhiều người như vậy, thậm chí Đỗ Nhược Lan cũng có nhân thủ, nếu không phải vì mục đích này, vì sao lại chọn Ôn tỷ tỷ là người đụng đổ nước trà?

Đối mặt Bùi Nguyên Ca bén nhọn châm chọc, Đỗ Nhược Lan nhất thời nói không ra lời, bởi vì nàng xác thực suy nghĩ như vậy.

"Vừa rồi tẩu luôn miệng nói chúng ta là bạn bè, ta hẳn nên đứng ở lập trường của tẩu mà suy nghĩ, vậy tẩu có đứng ở lập trường của Ôn tỷ tỷ mà tự hỏi sao?" Bùi Nguyên Ca chất vấn, nhịn không được dương cao giọng: "Đỗ Nhược Lan, lúc Lục hoàng huynh không có tiếng tăm gì, lúc Lục hoàng huynh quật khởi, lúc tẩu mang thai, sau khi tẩu sinh non... trước sau người khác đối đãi tẩu như thế nào? Ôn tỷ tỷ thì sao? Từ đầu tới cuối, thái độ nàng đối với tẩu không chút thay đổi! Tẩu cho là cả đời này có thể gặp được mấy người thành tâm thực lòng đối đãi tẩu như vậy? Có thể gặp được một người đã là may mắn, tẩu chẳng những không biết quý trọng, còn muốn tính kế nàng?"


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks       
            
Xem thông tin cá nhân
12 thành viên đã gởi lời cảm ơn Vy Vy 1505 về bài viết trên: HNRTV, LinMin, Lydinh13, Murasaki, My Nam Anh, Nguyên Lý, Phuongphuong57500, QTNZ, Una, khalulu, lyquanhuyen, zinna
Hiển thị bài viết từ:  Sắp xếp theo  
Trả lời đề tài  [ 364 bài ] 
           
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: Bhoakl, Ebisu pham, Google Adsense [Bot], Huỳnh thị ánh Hoa, kunmau92, linhkhin, Phuongly, Quỳnh Như 94, Thi98, Tran hanh, xichgo, yumisori, Yêu tà, ú nu ú nù và 198 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:



Đề tài nổi bật 
1 • [Xuyên không - Dị giới] Phế sài muốn nghịch thiên Ma Đế cuồng phi - Tiêu Thất Gia - Hoàn

1 ... 226, 227, 228

2 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 214, 215, 216

[Xuyên không] Bệnh vương tuyệt sủng độc phi - Trắc Nhĩ Thính Phong

1 ... 132, 133, 134

4 • [Hiện đại] Cố chấp ngọt - Triệu Thập Dư

1 ... 37, 38, 39

5 • [Xuyên không - Dị giới] Thiên tài triệu hồi sư - Nhược Tuyết Tam Thiên

1 ... 228, 229, 230

6 • [Hiện đại] Quân hôn Tổng giám đốc thô bạo của tôi - Nam Mịch

1 ... 136, 137, 138

7 • [Xuyên không] Con đường vinh hoa của Thái tử phi - Tú Mộc Thành Lâm

1 ... 53, 54, 55

8 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ vô song - Bạch Sắc Hồ Điệp

1 ... 120, 121, 122

9 • [Cổ đại - Trùng sinh] Ngày mai liền hòa ly - Hải Lí Khê

1 ... 32, 33, 34

10 • [Hiện đại - Trùng sinh] Gia khẩu vị quá nặng - Hắc Tâm Bình Quả

1 ... 136, 137, 138

11 • [Hiện đại] Vợ yêu con cưng của tổng tài - Thượng Quan Nhiêu

1 ... 77, 78, 79

12 • [Hiện đại] Trong phim ngoài đời - Nhất Diệp Cô Chu

1 ... 33, 34, 35

13 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

14 • [Cổ đại - Trọng sinh] Võ thần nghịch thiên Ma phi chí tôn - Băng Y Khả Khả

1 ... 76, 77, 78

15 • [Hiện đại] Hôn trộm 55 lần - Diệp Phi Dạ

1 ... 234, 235, 236

16 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

17 • [Hiện đại] Đồng phục cùng áo cưới - Lục Dược

1 ... 25, 26, 27

18 • [Cổ đại tiên hiệp] Tiên vốn thuần lương - Chính Nguyệt Sơ Tứ

1 ... 245, 246, 247

19 • [Xuyên không - Điền văn] Hán tử trên núi sủng thê Không gian nông nữ Điền Mật Mật - Thấm Ôn Phong

1 ... 78, 79, 80

[Hiện đại] Cuộc hôn nhân dài lâu Vân Quán Phong

1 ... 67, 68, 69



Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 627 điểm để mua Tim đỏ
Shop - Đấu giá: Taylucdiep vừa đặt giá 313 điểm để mua Bươm bướm tím
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 236 điểm để mua Cute pig
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 473 điểm để mua Hamster nghịch bóng nước
Shop - Đấu giá: tiểu an nhi vừa đặt giá 246 điểm để mua Chuột Mickey 2
Shop - Đấu giá: ciel99 vừa đặt giá 339 điểm để mua Chuột tai to
Shop - Đấu giá: cò lười vừa đặt giá 734 điểm để mua Ngọc tím trái tim
cungquanghang: hi
Shop - Đấu giá: canutcanit vừa đặt giá 321 điểm để mua Chuột tai to
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 428 điểm để mua Bông tai đá Peridot
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 417 điểm để mua Mề đay đá Citrine 5
Shop - Đấu giá: Puck vừa đặt giá 259 điểm để mua Cọp vàng lắc lư
Bánh bao cute: hello mn
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 440 điểm để mua Mèo đen lau nhà
Shop - Đấu giá: Quí Rùa vừa đặt giá 263 điểm để mua Ác quỷ
Shop - Đấu giá: Quí Rùa vừa đặt giá 200 điểm để mua Đồng hồ đeo tay
Shop - Đấu giá: Đào Sindy vừa đặt giá 588 điểm để mua Nhẫn đá Amethyst 1
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 390 điểm để mua Đá Peridot
real_qingxia: Hi
Shop - Đấu giá: truong phi yen vừa đặt giá 370 điểm để mua Đá Peridot
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 347 điểm để mua Đá Peridot
Shop - Đấu giá: Phượng Ẩn vừa đặt giá 361 điểm để mua Bướm Trắng
Shop - Đấu giá: Puck vừa đặt giá 578 điểm để mua Hổ trắng thích nhảy
Shop - Đấu giá: tiểu an nhi vừa đặt giá 314 điểm để mua Thỏ lúc lắc
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 550 điểm để mua Hamster chạy bộ
Shop - Đấu giá: Ta Siêu Hố vừa đặt giá 251 điểm để mua Gà sừng sộ
Shop - Đấu giá: Xám vừa đặt giá 522 điểm để mua Hamster chạy bộ
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 246 điểm để mua Mèo: Give me love
Shop - Đấu giá: linhlunglinh vừa đặt giá 304 điểm để mua Korean Girl 2
Shop - Đấu giá: ciel99 vừa đặt giá 201 điểm để mua Đôi thỏ

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.