Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 117 bài ] 

Khí phi hồ sủng - Nhược Thủy Lưu Ly

 
Có bài mới 02.11.2018, 17:01
Hình đại diện của thành viên
Nguyên Thượng Thánh Thần Nữ Vương Bạch Hổ Bang Cầm Thú
Nguyên Thượng Thánh Thần Nữ Vương Bạch Hổ Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 17.02.2015, 12:59
Tuổi: 33 Nữ
Bài viết: 3814
Được thanks: 30994 lần
Điểm: 32.76
Có bài mới Re: [Xuyên không - Dị giới] Khí phi hồ sủng 113 - Điểm: 42
Chương 113: Sắp chết

Editor: Puck - Diễn đàn Lê Quý Đôn

“Tử Phong, máu dẫn côn trùng!” Thần công Huyết Linh cần tích lũy máu tươi của một ngàn đứa bé, huyết khí khẳng định rất nồng, mặc dù có kết giới, cũng không thể hoàn toàn che giấu, chỉ có điều con người khẳng định ngửi không thấy, nhưng máu dẫn côn trùng lại có thể, máu dẫn côn trùng thích nhất chính là máu tươi, có máu dẫn côn trùng dẫn đường, bọn họ có thể rất nhanh tìm được Ma Linh rồi.

Diệp Tử Phong nhíu nhíu mày, “Máu dẫn côn trùng thần không mang trên người.”

Hiên Viên Mị trầm ngâm nói, “Về Yêu tộc trước!” Hắn mù quáng mà tìm kiếm như vậy, còn không bằng trở về Yêu tộc để máu dẫn côn trùng dẫn đường tới còn nhanh hơn!

--- ------Puck.d.đ.l.q.đ---- -----

“Ca ca, huynh đừng luyện công nữa! Chơi với Vãn nhi!” Vãn nhi lôi kéo Ma Linh không để cho hắn đi luyện công.

Ma Linh nhíu nhíu mày, “Vãn nhi…”

“Ca ca, chơi với Vãn nhi có được không?”

Ma Linh hơi nghi ngờ, lúc trước hắn muốn luyện công, mặc dù Vãn nhi vẫn có dáng vẻ miễn cưỡng, nhưng tuyệt đối sẽ không bốc đồng, “Vãn nhi, muội làm sao vậy?”

Vãn nhi sửng sốt một chút, bĩu môi nói, “Ca ca luôn luyện công, đều không chơi với Vãn nhi!”

Ma Linh bất đắc dĩ nói, “Ta muốn luyện công nhanh lên một chút, chúng ta mới có cơ hội đi ra ngoài, bằng không lần sau khi nam nhân kia tới có thể sẽ giết chết ta rồi!”

“Ca ca…” Vãn nhi mím miệng, buông hắn ra, buồn buồn nói, “Vậy ca ca vẫn đi luyện công đi!” Trong lòng hơi tự trách, tại sao nàng có thể tùy hứng như vậy chứ? Nếu như người kia lại tới tổn thương ca ca thì làm thế nào? Nhưng nàng rất muốn ca ca có thể theo nàng!

Nhìn thất vọng trong mắt nàng, Ma Linh thở dài một tiếng trong lòng, nhéo khuôn mặt nhỏ nhắn mềm mại của nàng, “Ta cùng muội, vậy được rồi chứ?”

Vãn nhi nhếch miệng cười một tiếng, gật đầu một cái, sau đó lại lắc đầu, nhỏ giọng nói, “Ca ca vẫn luyện công thì tốt hơn, miễn cho bị người xấu bắt nạt!”

Ma Linh kéo tay của nàng đi ra ngoài phòng, trong miệng nói, “Hôm nay cùng muội!”

Vãn nhi cười ha ha mà nói, “Ca ca tốt nhất!”

Ma Linh nhíu mày, “Có tốt hơn mẫu thân của Vãn nhi không?”

“Hả?” Vãn nhi sửng sốt một chút, sau đó mặt khổ sở, giống như nghiêm túc nghĩ ai tốt hơn.

Ma Linh nhíu nhíu mày, trong lòng lại hơi không thoải mái vì do dự của nàng, lắc đầu bật cười, hắn không phải đã bị lão đầu thúi đó lây bệnh cho rồi chứ, “Được rồi, không nghĩ ra cũng đừng nghĩ nữa!” di3n~d@n`l3q21y'd0n

“Nha.” Vãn nhi ngoan ngoãn gật đầu một cái, hào hứng nói, “Ca ca, trong sân hoa nở! Rất đẹp, muội dẫn huynh đi xem!” Ma Linh mặc cho nàng lôi kéo đi.

Hai người ngồi xuống trên thềm đá, nhìn đóa hoa lay động trong viện, Vãn nhi ôm hai chân, đặt cằm ở trên đầu gối, nhìn những hoa tươi xinh đẹp kia, hơi trầm mặc, sau đó không nhịn được nghiêng đầu nhìn Ma Linh, do dự hỏi, “Ca ca, nếu như Vãn nhi đi, ca ca có thể nhớ Vãn nhi không?”

Đi? Ma Linh quay đầu nhìn về phía nàng, không nhịn được nhíu nhíu mày, ánh mắt mang theo tìm tòi kỹ, hai ngày nay Vãn nhi thật sự quá không bình thường.

Ở dưới tầm mắt của hắn như vậy, Vãn nhi không nhịn được rụt cổ một cái, “Ca ca, sao vậy?” Ánh mắt không có nhịn được hơi lóe lên, ca ca phát hiện ra cái gì sao?

Ma Linh đưa tay cầm hai vai của nàng, nhìn chằm chằm vào ánh mắt của nàng hỏi, “Vãn nhi, có phải đã xảy ra chuyện gì không?”

“Không có… Không có, ca ca, nào có chuyện gì chứ?” Vãn nhi đột nhiên đứng lên, kéo hắn đi vào trong phòng, “Ca ca, huynh chính là trở về luyện công đi! Không cần ở bên cạnh Vãn nhi nữa, Vãn nhi chơi một mình!”

Chân mày Ma Linh nhíu chặt hơn, nhưng nhìn dáng vẻ Vãn nhi giống như hỏi cũng không ra cái gì, gật đầu một cái, “Được, vậy muội chơi một mình!” Hắn thật sự cần trở nên mạnh mẽ, bằng không ngay cả bản thân cũng không bảo vệ được, làm sao có thể bảo vệ Vãn nhi đây?

Vãn nhi nhìn hắn vào nhà, sau đó lại ngồi xuống trên thềm đá, sững sờ nhìn những đóa hoa kia, nước mắt tí ta tí tách rớt xuống đất, cũng không dám khóc thành tiếng, Ma Linh đứng ở cửa lẳng lặng nhìn nàng, không nhịn được siết chặt hai quả đấm, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?

Nửa đêm, Vãn nhi đột nhiên tỉnh dậy, đưa tay sờ soạng, sờ thấy Ma Linh mới chậm rãi yên tâm, nhờ ánh trăng, nhìn mặt của Ma Linh, nhẹ giọng nức nở nói, “Ca ca nhất định không thể quên Vãn nhi, bằng không Vãn nhi sẽ đau lòng…”

Đột nhiên đối diện với hai mắt Ma Linh mở ra, Vãn nhi ngẩn người, sau đó hơi kinh hoảng lau nước mắt, “Ca… Ca ca…”

Ma Linh nhìn nàng, trầm mặt hỏi, “Vãn nhi, nói cho ta biết đã xảy ra chuyện gì?”

Vãn nhi lắc đầu một cái, “Không có chuyện gì!”

Sắc mặt Ma Linh trầm hơn chút, “Nói cho ta biết!”

Vãn nhi né tránh ánh mắt của hắn, lắp bắp nói, “Ca ca… Thật sự không có chuyện gì…”

“Vãn nhi!” Ma Linh kích động cầm lấy cánh tay nàng, có chuyện gì không thể nói cho hắn biết?

Vãn nhi đột nhiên tỏ vẻ khổ sở, trên khuôn mặt nhỏ nhắn cũng đổ ra mồ hôi lạnh, “Ca ca… Đau…”

Ma Linh vội vàng buông nàng ra, ý thức được cái gì, một phát vén tay áo của nàng lên, tròng mắt chợt co rụt lại, chỉ thấy trên cánh tay Vãn nhi có hai lỗ nhỏ đã biến đen, nhìn kỹ còn có thể nhìn ra trên vết thương phiếm một tia sáng tím, nhưng không có dấu vết chảy máu, cũng không thối rữa, “Vãn nhi…” Giọng Ma Linh hơi run rẩy, trong lòng hoàn toàn khủng hoảng, cảm giác thật giống như lúc trước  mẫu thân bị Ly Mặc gây thương tích.

“Oa…” Vãn nhi đột nhiên ôm hắn khóc lớn ra tiếng, “Hu hu… Ca ca… Vãn nhi sắp chết…”

“Vãn nhi…” Ma Linh ôm nàng thật chặt, ép buộc mình tỉnh táo lại, “Không có chuyện gì, Vãn nhi sẽ không chết, nhất định có cách!” dieendaanleequuydonn

“Hu hu…” Vãn nhi lắc đầu mà nói, “Ca ca, Vãn nhi bị tử độc xà cắn, nhất định sẽ chết!Độc của tử độc xà không có thuốc giải!”

“Sẽ không đâu, nhất định sẽ có cách!” Đúng rồi, phụ vương nhất định có cách! “Vãn nhi, bây giờ chúng ta đi ra đi!”

“Đừng…” Vãn nhi kéo hắn không để cho hắn đi, nếu bị người kia phát hiện bọn họ chạy trốn, nhất định sẽ nghĩ biện pháp hành hạ bọn họ, dù sao nàng sắp phải chết, nàng không thể liên lụy ca ca, chỉ cần ca ca luyện công thật tốt, nhất định không bao lâu nữa sẽ có thể chạy đi rồi.                    

“Vãn nhi…”

“Ca ca… Vãn nhi không muốn đi ra ngoài…”

“Vãn nhi ngoan, đi ra ngoài Vãn nhi sẽ không phải chết!” Hắn nói khẳng định như thế, thật ra thì ngay cả hắn cũng không rõ ràng Hiên Viên Mị thật sự có biện pháp không, tiểu ngu ngốc này, nhất định khi đi tìm thuốc giải cho hắn đã bị thương, lại vẫn không nói cho hắn!

“Ca ca, đừng đi ra ngoài có được không? Vãn nhi không muốn đi ra ngoài!” Nước mắt của Vãn nhi tí ta tí tách rớt xuống đất, nàng không muốn ca ca bị người xấu bắt nạt.

“Vãn nhi…”

“Ca ca, bây giờ chúng ta không ra được, nếu như bị phát hiện, Vãn nhi sẽ chết nhanh hơn!” Vãn nhi tỏ vẻ kiên quyết, chính là không chịu đi.

Ma Linh do dự, Vãn nhi nói đúng là không sai, hắn bây giờ vốn không phải là đối thủ của người kia, nếu bị phát hiện, hắn không biết người kia sẽ làm gì! Hơn nữa kết giới kia, hắn vốn không ra được! Hắn thật hận mình sao không thể lớn lên nhanh lên một chút, mỗi lần đều không thể bảo vệ được người mình quan tâm.

“Ca ca, Vãn nhi tạm thời không có việc gì!” Bị tử độc xà cắn còn có thể sống bảy ngày, nàng còn có thời gian bốn ngày.

Ma Linh đưa tay ôm lấy nàng, lúc này chỉ có thể kỳ vọng phụ vương có thể mau sớm tìm được hắn! Ma Linh nhìn Vãn nhi, cảnh tượng ban đầu khi mẫu thân chết lại đang tái diễn trước mắt, hắn giống như có phần hiểu được rõ ràng tâm tình của phụ vương rồi, giống như làm ra quyết định gì, Ma Linh dần dần bình tĩnh lại, nhẹ nhàng hôn lên trán Vãn nhi, nhỏ giọng nói ra, “Vãn nhi đừng sợ, ta sẽ cùng với nàng!” Cho dù sống chết!

Vãn nhi lại không hiểu được thâm ý trong lời của hắn, ngoan ngoãn gật đầu một cái, có ca ca bên cạnh nàng sẽ không sợ!

“Ca ca… Huynh không đi luyện công sao?”

Ma Linh đưa tay nhéo khuôn mặt nhỏ nhắn của nàng, cười nói, “Đương nhiên cùng Vãn nhi tương đối quan trọng!”

Nhìn khuôn mặt tươi cười của hắn, Vãn nhi méo miệng, “Có phải ca ca không thích Vãn nhi không?” die~nd a4nle^q u21ydo^n

“Hử? Tại sao lại hỏi như thế?”

Vãn nhi uất ức nói, “Vãn nhi sẽ phải chết, ca ca còn vui vẻ như vậy!”

Ma Linh kéo tay của nàng, đi tới viện, khẽ cười hỏi, “Vãn nhi muốn nhìn ta khóc sao?”

Vãn nhi suy nghĩ một chút, lắc đầu một cái, “Ca ca vẫn cười thì tốt hơn!”

“Nha đầu ngốc!”

“Vãn nhi mới không ngốc! Vãn nhi rất thông minh!”

“Sao ta cảm thấy rất ngốc?”

“Ca ca bắt nạt Vãn nhi!”

Ma Linh ngồi trên thềm đá, để Vãn nhi nằm trên đùi hắn, nhẹ nhàng vén tay áo của nàng lên, nhìn trên vết thương cánh tay nàng, cau mày hỏi, “Vãn nhi, đau không?”

Vãn nhi lắc đầu một cái, “Khi bị cắn hơi đau! Sau cũng không đau đớn!”

Một lát sau, Vãn nhi nhìn thẳng về phía hắn, nhẹ giọng hỏi, “Ca ca, huynh có thể quên Vãn nhi không?”

Ma Linh nắm tay nhỏ bé mềm nhũn của nàng, nhẹ giọng nói, “Sẽ không quên Vãn nhi đâu!”                    

Hai mắt Vãn nhi sáng lên, “A, ca ca không thể lừa gạt Vãn nhi! Chúng ta ngoéo tay!” Vừa nói liền kéo tay Ma Linh ngoéo ngón tay.

Ma Linh vén tóc vương trên trán cho nàng, vuốt cái trán của nàng hỏi, “Nếu như Vãn nhi chết rồi, luyến tiếc nhất ai?”

“Ca ca!”

“Vậy còn mẫu thân Vãn nhi?”

“Mẫu thân… Vãn nhi không nhớ nổi dáng vẻ của mẫu thân rồi…”

“Ca ca, huynh nói mẫu thân còn nhớ rõ Vãn nhi không?”

Nhìn ánh mắt chờ đợi của nàng, Ma Linh gật đầu một cái, “Mẫu thân của Vãn nhi nhất định cũng sẽ không quên Vãn nhi đâu!”

Vãn nhi cười cười, nhìn Ma Linh hỏi, “Vậy nếu như ca ca chết rồi, luyến tiếc nhất ai?” Hỏi xong, lại hơi phiền não nhíu nhíu mày, giống như cảm giác mình không nên hỏi chính là vấn đề này.

Ma Linh híp mắt nói, “Luyến tiếc nhất mẫu thân và phụ vương!”

Khuôn mặt nhỏ bé của Vãn nhi xụ xuống, “Không phải Vãn nhi sao?”

“Đứa ngốc, không phải Vãn nhi đã chết rồi sao? Ta chết sẽ có thể ở cùng một chỗ với Vãn nhi!”

“Đúng vậy! Thế ca ca nhất định phải tìm được Vãn nhi!”

“Ừ.”

Hai đứa trẻ ở chung một chỗ thảo luận vấn đề sống chết, thấy thế nào cũng khiến cho người ta cảm thấy kỳ quái!

Nhìn Vãn nhi ngủ trên đùi, trong mắt Ma Linh mang theo một tia đau lòng, nhẹ nhàng lau đi nước mắt nơi khóe mắt nàng, nha đầu này, ở trước mặt hắn luôn cười đến rất vui vẻ, lại luôn giấu hắn mà khóc, thật không biết nàng rốt cuộc có thật sự chỉ mới năm tuổi thôi không

“Ha ha…Không nghĩ tới các ngươi còn ân ái như vậy?” Lúc này nam tử áo trắng xuất hiện lần nữa, nhìn dáng vẻ thân mật của hai tiểu hài tử không khỏi cười to lên, Vãn nhi bị tiếng cười kia làm thức tỉnh, rúc vào trong ngực Ma Linh, giống như hơi sợ hắn.

Nam tử áo trắng không có ý tốt nhìn nàng, cười nói, “Tiểu nha đầu, như thế nào? Bị tử độc xà cắn có đau không?” Lại dám tới trộm thuốc giải, hắn thật đúng là nuôi một đứa vô tình vô nghĩa, hắn cho nàng ăn, cho nàng uống, mời xin Lão sư dạy nàng, kết quả nàng lại vì một tiểu tử thúi mà phản bội hắn! Hừ! Dám phản bội hắn, đương nhiên cần phải trả một cái giá cao!



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
6 thành viên đã gởi lời cảm ơn Puck về bài viết trên: Chery, HNRTV, Lê Trinh, antunhi, kotranhvoidoi, phuong thi
     

Có bài mới 02.11.2018, 19:12
Hình đại diện của thành viên
Nguyên Thượng Thánh Thần Nữ Vương Bạch Hổ Bang Cầm Thú
Nguyên Thượng Thánh Thần Nữ Vương Bạch Hổ Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 17.02.2015, 12:59
Tuổi: 33 Nữ
Bài viết: 3814
Được thanks: 30994 lần
Điểm: 32.76
Có bài mới Re: [Xuyên không - Dị giới] Khí phi hồ sủng 114 - Điểm: 39
Chương 114: Kết cục (1)

Editor: Puck - Diễn đàn Lê Quý Đôn

Ma Linh đưa tay ôm lấy Vãn nhi, mắt nhìn nam tử áo trắng không hề che giấu sát ý.

“Ha ha…” Giống như sát ý của Ma Linh lấy lòng  hắn, nam tử áo trắng cười to lên, “Ma Linh, ha ha… Chẳng qua cũng như thế, ngươi là đối thủ của ta sao?”

Tất cả trong mắt Ma Linh đều là lửa giận, cả người đã không nén được  lộ ra sát khí, Vãn nhi kéo tay của hắn, “Ca ca… Đừng…” Nếu như ca ca động thủ với người kia, nhất định sẽ bị thương!

Ý cười đầy mặt nam tử áo trắng, trong mắt mang theo một tia khinh miệt, “Ma Linh, ta cho ngươi một cơ hội, nếu như ngươi đánh thắng được ta, nha đầu này sẽ đưa cho ngươi, nếu như ngươi đánh không lại ta, như vậy liền ngoan ngoãn để cho ta lấy máu, mà nha đầu này cũng phải chết! Như thế nào?” Trong mắt nam tử áo trắng mang theo một tia đùa giỡn, hắn chính là muốn Ma Linh, hắn biết Ma Linh không phải là đối thủ của hắn, hắn chính là muốn nhìn dáng vẻ vùng vẫy giãy chết của Ma Linh!

“Được!” Ma Linh cũng đáp ứng rất dứt khoát, hắn hiểu được hắn bây giờ vốn không được lựa chọn, biện pháp duy nhất chính là đánh bại người này!

Ma Linh nhẹ nhàng buông Vãn nhi ra, để cho nàng ngồi yên, nhẹ giọng căn dặn, “Vãn nhi không thể chạy loạn, phải ngoan biết không?”

Vãn nhi rưng rưng gật đầu một cái, “Ca ca phải cẩn thận!” Sau đó nhìn nam tử áo trắng một cái, tất cả trong mắt đều là ý hận, tên xấu xa kia lại muốn lấy máu của ca ca, đều do nàng vô dụng, không thể giúp được ca ca.

Ma Linh sờ sờ khuôn mặt nhỏ nhắn của nàng, sau đó đứng lên đối mặt với nam tử áo trắng, mặc dù hiện giờ hắn chỉ có dáng vẻ sáu, bảy tuổi, tu vi cũng không bàng nam tử áo trắng, nhưng trong mắt nhưng không có một tia e ngại, khí thế trên người giống như càng vượt trên nam tử áo trắng kia! die nda nle equ ydo nn

“Ha ha…Không hổ là con trai của Ma Tà, ngược lại có dáng vẻ giống vậy!” Nam tử áo trắng nói xong, trong mắt xẹt qua một tia ác độc, đôi tay thành trảo, trực tiếp chộp về phía Ma Linh.

Ma Linh linh hoạt tránh qua, dù chưa bị thương, nhưng lại bị xé đi một mảnh vạt áo, mắt lộ ra vẻ nặng nề, qua mấy chiêu, không muốn một mực né tránh nữa, chủ động tấn công về phía nam tử áo trắng.

Nam tử áo trắng hừ lạnh một tiếng, “Không tự lượng sức!” Một chưởng vỗ lên trên vai Ma Linh, nhưng lại không ngờ tới trên cổ mình bị cào ra ba vết máu.

Ma Linh “Bịch” một tiếng bị ném trên mặt đất, ho khan vài tiếng, khóe miệng tràn ra một tia máu tươi.

“Ca ca…” Vãn nhi gấp gáp định xông tới.

Ma Linh quay đầu nhìn nàng quát lạnh, “Không cho phép tới đây!”

Vãn nhi chợt ngừng bước chân, trừng mắt nhìn, nước mắt lăn xuống, “Ca ca…”

Nam tử áo trắng sờ sờ cổ, nhìn máu tươi thuộc về mình trong tay, trong mắt hiện lên vẻ điên cuồng, cười lạnh nói, “Rất tốt! Ma Linh, xem ra ta quá khinh thường ngươi!” Hắn thật sự coi nhẹ Ma Linh rồi, hắn không nghĩ tới trong thời gian ngắn ngủi, công lực của Ma Linh tăng lên nhiều như vậy.

Ma Linh đứng lên, lau máu tươi bên khóe miệng, trong mắt lạnh lẽo, lại lao về phía nam tử áo trắng, lúc này nam tử áo trắng không dám xem thường hắn, không hề nương tay nữa.

Ma Linh dù sao vẫn không đủ mạnh, sau mấy chiêu một lần nữa bị đánh ngã lên mặt đất, lần này vừa rơi xuống đất liền phun ra một ngụm lớn máu tươi, nam tử áo trắng dùng hết toàn lực đánh một kích, vừa đúng đánh trúng ngực của hắn.

“Ca ca…” Vãn nhi cũng không để ý Ma Linh phân phó nữa, chạy tới, chạm vào máu tươi bên khóe miệng hắn, lại không nhịn được thu tay về, tất cả trong mắt đều là kinh hoảng, “Ca ca, huynh đáp ứng Vãn nhi sẽ không chết, không thể nói không giữ lời.”

Nam tử áo trắng nhìn hai người cười lạnh phân phó nói, “Mang đi huyết trì! Tiểu nữ oa này mang đi cho tử độc xà ăn!”

“Dạ!” Không biết từ chỗ nào tòi ra một người mặt mũi xấu xí, toàn thân đen nhánh, một tay túm lấy Ma Linh, một tay túm lấy Vãn nhi rời đi.

“Khụ khụ…” Ma Linh lại phun ra một ngụm máu tươi, đột nhiên sau đó hôn mê bất tỉnh, Vãn nhi giùng giằng kêu lên, “Ca ca… Buông ra… Buông ta ra…”

--- ------Puck.d.đ.l.q.đ---- -----

“Vương, chính là chỗ này!” Diệp Tử Phong thu hồi huyết dẫn côn trùng nói với Hiên Viên Mị.

Hiên Viên Mị một tay ôm Thủy nhi, một tay đánh ra một chưởng, nhìn địa phương giống như không có gì cả lại truyền đến một loạt tiếng vỡ vụn, sau đó liền xuất hiện một sơn trang rất lớn ở trước mắt, Thủy nhi nhíu nhíu mày, chỉ đứng ở chỗ này thôi cũng có thể ngửi thấy mùi máu tươi nhàn nhạt.

“Nguy rồi!” Mặt Hiên Viên Mị liền biến sắc, Bạch Dạ tu luyện thần công Huyết Linh, nhất định sẽ phối hợp trận pháp, tích tụ quỷ hồn nuôi dưỡng huyết trì, trận pháp kia sẽ có một chút tác dụng ngăn trở, ban đầu Ma Linh không ngửi thấy mùi máu tanh cũng bởi vì nguyên nhân này.

Cho nên cho dù tích tụ máu tươi của một ngàn đứa bé, mùi máu tanh này cũng không thể truyền đi xa như vậy mới đúng, trừ phi… Là máu của Ma Linh!

Mấy người nhanh chóng lao vào trong sơn trang, trực tiếp theo mùi máu tươi đến sân viện đó, Hiên Viên Mị đưa tay khẽ hút, mấy cục đá bị hút vào trong lòng bàn tay, theo tay vung lên, cục đá đánh úp về phía những chỗ khác nhau, sau đó chỉ nghe “Ầm”  một tiếng, cả trận pháp bị phá hư, ngay cả mặt đất cũng bị cuộn lên một tầng.

Giờ phút này, bên trong gian phòng kia, nam tử áo trắng lơ lửng trên không trên huyết trì, tập trung hấp thu huyết khí, dáng vẻ hưởng thụ, mà Ma Linh vẫn đang trong hôn mê, thân thể bị cố định ở cạnh huyết trì, cổ tay bị cắt một vết thương, máu tươi không ngừng chảy ra ngoài, sắc mặt đã càng ngày càng tái nhợt. d1en d4nl 3q21y d0n

Nghe được một tiếng nổ, nam tử áo trắng chợt mở mắt ra, mắt lộ ra vẻ lo lắng, hiện giờ chính là thời điểm mấu chốt, sao Ma Tà đồ chết tiệt * lúc này lại chạy tới?

(*) Chết tiệt: Nguyên gốc:  好死不死 Hảo tử bất tử, có ý tứ “Cố tình”, nhưng so sánh với cố tình thì giọng điệu càng nặng hơn chút, có chứa ý “Ảo não”, “Phiền chán”.

Nam tử áo trắng rất nhanh trấn định lại, cất giọng phân phó nói, “Cản bọn họ lại, không cho phép bất cứ kẻ nào đi vào!” Sau đó lại để cho người cắt một cổ tay khác của Ma Linh, tăng nhanh tốc độ lấy máu.

Những người đó sao có thể là đối thủ của Hiên Viên Mị? Hai ba cái liền bị giải quyết, Thủy nhi thấy rõ cảnh tượng bên trong phòng, vội vàng chạy tới cởi trói cho Ma Linh, ôm vào trong ngực, để Diệp Tử Phong cầm máu giúp hắn.

Mắt thấy tà công sẽ luyện thành, lại bị người cắt đứt, nam tử áo trắng giận không kiềm chế được, cặp mắt cũng bị lửa giận nhiễm đến đỏ bừng, “Ma Tà!”

Mặt Hiên Viên Mị cũng tràn đầy sát ý nhìn hắn, hừ lạnh một tiếng, “Bạch Dạ, quả nhiên là ngươi!”

Bạch Dạ phẫn nộ quát, “Tới vừa đúng, mặc dù tà công Huyết Linh còn chưa luyện thành, ta cũng muốn giết ngươi báo thù cho Bạch Trú!” Dứt lời, mang theo huyết khí khắp người chợt xông về phía Hiên Viên Mị.

Hiên Viên Mị lui nhanh về phía sau, vẻ mặt ghét nói, “Bạch Dạ, ngươi thật đúng là bẩn!”

Nếu là bình thường Thủy nhi nghe lời nói như thế, nhất định sẽ cảm thấy buồn cười, nhưng hiện giờ nàng lại lòng tràn đầy nóng nảy, Diệp Tử Phong cẩn thận kiểm tra cho Ma Linh xong, vẻ mặt nặng nề, do dự nói, “Ma Linh mất máu quá nhiều, tổn thương đến nguyên khí rồi!”

“Cho nên?” Thủy nhi gấp gáp hỏi tới, nàng chỉ muốn biết kết quả.

Diệp Tử Phong ấp a ấp úng nói, “Có thể vĩnh viễn sẽ không thể tỉnh lại!”

“Cái gì?” Vĩnh viễn không cách nào tỉnh lại, ý tứ của hắn là biến thành người sống đời sống thực vật? Thủy nhi đau lòng vuốt ve khuôn mặt nhỏ nhắn tái nhợt của Ma Linh, tại sao có thể như vậy? Cục cưng còn nhỏ như thế! “Diệp Tử Phong, không có biện pháp khác sao?”

Diệp Tử Phong lắc đầu một cái, sau đó lại hơi do dự nói, “Ma Linh không giống người bình thường, có lẽ có thể tự chữa trị, nhưng mà khi nào mới có thể tỉnh lại, thần cũng không rõ ràng lắm!”

Thủy nhi đau lòng  hôn lên khuôn mặt nhỏ nhắn của Ma Linh, trong mắt run lên, giao Ma Linh cho Diệp Tử Phong, đi ra bên ngoài, nhìn hai người đã sớm giao thủ trong viện, rất bình tĩnh nói, “Mị, ta muốn hắn sống không bằng chết!” dinendian.lơqid]on

Hiên Viên Mị nhướng mày, biết Ma Linh có thể đã xảy ra chuyện, trong lòng hơi lo lắng, ra tay càng thêm tàn nhẫn, bây giờ Hiên Viên Mị và Bạch Dạ, giống như Ma Tà và Bạch Dạ năm đó, Bạch Dạ vốn không phải là đối thủ của Hiên Viên Mị, có lẽ luyện thành tà công Huyết Linh, hắn còn có năng lực liều mạng, nhưng mà đến bây giờ hoàn toàn không có biện pháp làm tổn thương Hiên Viên Mị chút nào!

“A…” Sau một tiếng kêu to thê thảm, Bạch Dạ “Phịch” một tiếng rơi xuống đất, cả người co quắp một trận, cặp mắt đỏ bừng, oán hận nhìn Hiên Viên Mị, “Ma Tà!” Ma Tà lại phế linh lực của hắn, linh lực hắn thật vất vả tu luyện được, lại bị Ma Tà dễ dàng phế bỏ!

Hiên Viên Mị hạ xuống trước mặt Thủy nhi, cau mày hỏi, “Thủy nhi, Ma Linh như thế nào?”

Thủy nhi đưa tay ôm lấy hắn, giọng nói mang theo một chút nghẹn ngào, “Mị, cục cưng có thể vĩnh viễn sẽ không tỉnh lại!” Cục cưng thỉnh thoảng nghịch ngợm, đôi khi khí phách, có lúc yếu ớt đó thật sự sẽ vĩnh viễn ngủ thiếp đi sao?

Hiên Viên Mị an ủi  vỗ lưng của nàng, nhìn về phía Diệp Tử Phong hỏi, “Xảy ra chuyện gì?”

Diệp Tử Phong một lần nữa lặp lại lời nói của mình, “Mất máu quá nhiều, tổn thương đến nguyên khí rồi!”

Hiên Viên Mị nghe vậy lại thở phào nhẹ nhõm, “Thủy nhi, không có chuyện gì, Ma Linh có thể sẽ ngủ thật lâu, nhưng mà hắn nhất định sẽ tỉnh lại!”

“Thật không?”

“Ừ! Ma Linh có thân thể bất tử, mặc dù hắn còn chưa trưởng thành, nhưng mà cũng không phải người bình thường có thể so sánh với, chỉ cần để cho hắn ngủ lâu một chút là được!”

Nghe vậy, trong lòng Thủy nhi dễ chịu hơn một chút, lau nước mắt lên trên người của hắn, sau đó nhìn về phía Bạch Dạ lúc này đã có dáng vẻ giống như phế nhân, đẩy Hiên Viên Mị ra, đi tới bên cạnh Bạch Dạ, nhìn người trên đất đột nhiên nhếch môi cười, “Mị, ta rất muốn thử phân cân thác cốt thủ một chút!”

(*) Phân cân thác cốt thủ: Cắt gân tháo gỡ các đầu khớp xương.

Hiên Viên Mị liếc nhìn Bạch Dạ, lại chuyển tầm mắt sang phía nàng, cưng chiều nói, “Được!”

“A…” Tiếng kêu thảm thiết thê lương vang lên trong viện.

Thủy nhi cười lạnh vỗ tay một cái, tiến sát vào trong ngực Hiên Viên Mị, khẽ cười nói, “Diệp Tử Phong, vật này giao cho ngươi thử thuốc là được!”


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
7 thành viên đã gởi lời cảm ơn Puck về bài viết trên: Chery, HNRTV, Lê Trinh, antunhi, kotranhvoidoi, phuong thi, xichgo
     
Có bài mới 03.11.2018, 13:58
Hình đại diện của thành viên
Nguyên Thượng Thánh Thần Nữ Vương Bạch Hổ Bang Cầm Thú
Nguyên Thượng Thánh Thần Nữ Vương Bạch Hổ Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 17.02.2015, 12:59
Tuổi: 33 Nữ
Bài viết: 3814
Được thanks: 30994 lần
Điểm: 32.76
Có bài mới Re: [Xuyên không - Dị giới] Khí phi hồ sủng 115 - Điểm: 40
Chương 115: Kết cục (2)

Editor: Puck - Diễn đàn Lê Quý Đôn

Diệp Tử Phong vẫn có dáng vẻ như tiên, dịu dàng nói, “Tạ Vương Hậu ban thưởng, Tử Phong nhất định mỗi ngày sử dụng hắn thử thuốc!”

Mà Bạch Dạ trên đất các khớp xương toàn thân đã bị bẻ gẫy, vừa gào thảm, đồng thời bắp thịt không nhịn được run lên, sau đó là tiếng hét thảm thê lương hơn.

--- ------Puck.d.đ.l.q.đ---- -----

Trong Vương cung, cực kỳ náo nhiệt, nhiều mỹ nữ ăn mặc trang điểm xinh đẹp tề tụ trong hoa viên to như vậy, đều vẻ mặt thẹn thùng, cặp mắt thỉnh thoảng lại nghiêng mắt nhìn, có vẻ hơi nóng nảy.

Hôm nay là ngày Vương của tứ giới chọn phi, nhưng mà chính chủ lại chậm chạp chưa tới, khó trách những mỹ nhân này lại nóng nảy, phải biết Vương không chỉ có địa vị cao thượng, thực lực cũng không ai có thể chạm tới, hơn nữa còn là đệ nhất mỹ nam tử! Những tiểu thư này, cho dù là người của bộ tộc nào, đều coi hắn làm tình nhân trong mộng của mình.

Đột nhiên, một nữ tử yêu kiều chỉ vào nữ tử đang đi về phía bên này, nhỏ giọng hỏi, “Đó là ai vậy?”

Một nữ tử nhìn có vẻ tương đối kiêu ngạo ngồi cùng với nàng, mặc dù dáng dấp rất đẹp, nhưng ít nhiều gì lại bị phần kiêu ngạo kia phá hư, nghe được câu hỏi của nàng, nữ tử kiêu ngạo giương mắt nhìn, liền nhìn thấy nữ tử xinh đẹp đang đi về phía bên này, không nhịn được nhíu nhíu mày, cảm nhận được một tia uy hiếp, mặc dù nữ tử này không tính là đẹp nhất, nhưng chỉ cần đứng ở đó, liền hấp dẫn hết tầm mắt của mọi người qua rồi, điều này không thể được, nàng không cho phép có người cướp đi lực chú ý của Vương!

Nghĩ tới, liền đứng dậy đi tới trước người nàng kia, ngăn cản đường đi của nàng, lạnh giọng hỏi, “Ngươi là ai?”

Thủy nhi sững sờ trừng mắt nhìn, nàng trêu ai ghẹo ai chứ? Cũng chỉ không muốn để ý tới hai cha con đang tranh đấu kia, cho nên mới tới xem một chút những tiểu thư được tuyển chọn như thế nào, bây giờ nhìn lại mình giống như bị người ta coi thành mục tiêu công kích rồi!

“Hỏi ngươi đó!” Nàng kia thấy nàng không trả lời, khuôn mặt không nhịn được.

Phải biết hôm nay trừ Vương của tứ giới ra, còn có tứ đại hộ pháp, quản lý thế giới của mình, mà nàng chính là nữ nhi bảo bối của hộ pháp Yêu giới, nếu không phải xảy ra ngoài ý muốn, vị trí Vương Hậu này chính xác là của nàng, cho nên nàng mới có thể cao ngạo như thế, không để ai vào trong mắt. diee ndda fnleeq uysd doon

Thủy nhi nhếch môi cười, lại gặp phải kẻ dã man rồi! “Vì sao ta phải trả lời ngươi, ngươi là thứ gì?” Ai lại so với dã man chứ? Muốn làm con dâu của nàng, lại đầu tiên đắc tội với nàng người làm mẹ chồng này, nhất định bị ba phát đánh hỏng *!

(*) Ba phát đánh hỏng: Nguyên văn 三振出局, tam chấn xuất cục, là thuật ngữ trong bóng chày, khi người đánh bóng Batter vung gậy đánh mà không trúng bóng hoặc đánh trúng bóng mà bóng lại bay ra ngoài vùng danh giới thi đấu thì được tính là một strike, nếu như có ba strike liên tiếp thì sẽ tính là một strike out. Nghĩa trong văn cảnh này là bị đánh rớt.

Mà giờ khắc này trong một cung điện nào đó, hai nam tử có diện mạo hết sức xuất sắc giống nhau, đang đánh đập tàn nhẫn, Ma Linh tránh thoát được một kích của Hiên Viên Mị, giận dữ hét, “Lão đầu chết tiệt, đừng tưởng rằng con không dám ra tay với phụ vương!”

Hiên Viên Mị nhíu mày hừ nói, “Không sợ bị thiên lôi đánh con cứ thử một chút!”

“Con nói rồi con không muốn chọn phi!”

Hiên Viên Mị rốt cuộc chịu dừng tay, giọng điệu thành khẩn nói, “Con cũng đã trưởng thành rồi, ta còn muốn bồng cháu!” Đây vốn là chuyện hoang đường gạt người, hắn sẽ thích hài tử?

Ma Linh hừ lạnh một tiếng, “Phụ vương chính là một lão bất tử, người gấp cái gì?”

Hiên Viên Mị không chút để ý nói, “Ai nói người bất tử thì không thể sốt ruột?”

“Phụ vương… Tóm lại con sẽ không nạp phi, muốn nạp phụ vương tự mình nạp!”

Hiên Viên Mị trừng mắt liếc hắn một cái, “Thua thiệt mẫu thân con thương con như vậy, con lại để cho người ta tới giành tướng công với nàng, thật bất hiếu!”

“Con…” Ma Linh đuối lý ngậm miệng.

Hiên Viên Mị thở dài, vỗ vỗ vai hắn, chậm rãi nói, “Nếu như thật sự không quên được, phải đi tìm nàng!”

Ma Linh ngẩn ra, “Phụ vương biết?”

Hiên Viên Mị hừ nói, “Con cho rằng ta ngay cả như vậy cũng không nhìn ra được sao? Kể từ sau khi con tỉnh lại liền thường mất hồn mất vía, Thủy nhi cũng biết rõ!”

Ma Linh cười khổ nói, “Nhưng mà con ngay cả nàng sống hay chết cũng không biết.”

Hiên Viên Mị ôm vai hắn, giáo dục nói, “Nhi tử, bây giờ con là vua của tứ giới, quyền lực chính là lấy ra để dùng, biết không?”

Ma Linh bĩu môi nói, “Có ai dạy nhi tử mình lấy việc công làm việc tư không?”

Hiên Viên Mị nhíu mày, vẻ mặt là chuyện đương nhiên, “Có cái gì không đúng? Ta tin tưởng con cũng phái người đi tìm, nhưng còn chưa đủ vang động!”

Ma Linh trong nháy mắt hiểu được, “Cho nên phụ vương hạ lệnh để tất cả nữ tử cùng lứa với Vãn nhi đều phải vào Vương Cung tới tham gia chọn phi?”

Hiên Viên Mị vỗ vỗ hắn vai, vừa đi ra ngoài, vừa nói, “Ta sợ Thủy nhi quá lo lắng cho con, lạnh nhạt ta mà thôi!” di ien n#dang# yuklle e#q quiq on

Trong mắt Ma Linh lộ ra một nụ cười, nhẹ giọng nói, “Phụ vương, cám ơn!”

Hiên Viên Mị đi tới vườn hoa, vườn hoa này có thể lớn hơn Ngự hoa viên lúc trước của hắn, cho dù như thế, đông đảo nữ tử ở trong vườn hoa này dường như chật chội, Hiên Viên Mị đi vào vườn hoa, tìm kiếm bóng dáng của Thủy nhi, lại đưa tới náo động không nhỏ.

“Đó là Vương sao?”

“Rất giống với Vương trên bức họa, nhưng mà không nghe nói ánh mắt của Vương là màu đỏ!”

“Chắc là Vương đi! Bằng không còn có ai dám vào vườn hoa này lúc này chứ?”

Hiên Viên Mị vốn không để trong lòng tiếng thảo luận của đông đảo nữ tử, chỉ là một lòng tìm kiếm Thủy nhi, đột nhiên cặp mắt nguy hiểm híp lại, chỉ thấy cách đó không xa, Thủy nhi rảnh rang đứng, trước mặt nàng là một nữ nhân chỉ ngón tay vào mũi của nàng, chửi mắng, quả thật giống như nữ nhân chanh chua.

Hiên Viên Mị đi qua vài bước, ôm Thủy nhi vào trong ngực, cười lạnh nhìn về phía nữ nhân kia, “Thế nào? Vương Hậu của ta chọc tới vị tiểu thư này rồi hả?”

Bị khí lạnh trên người hắn đông lạnh đến, nàng kia run lên, sau đó nhìn khuôn  mặt của hắn, còn có cặp mắt đỏ như máu kia, đột nhiên nghĩ đến điều gì, sắc mặt trắng nhợt, “Phịch” một tiếng quỳ xuống.

Trong vườn hoa này cũng không có thiếu người là biết vị nữ tử này, tự nhiên cũng rõ ràng nàng ta có tính cách như thế nào, đột nhiên thấy nàng ta quỳ xuống, mọi người ngẩn người, trong lòng suy ngẫm, chẳng lẽ vị này thật sự là Vương? Bằng không tại sao có thể khiến nữ nhi ngạo mạn của hộ pháp quỳ xuống?

Khi mọi người đang suy đoán, lại thấy nơi xa có một nam tử đi tới có dáng dấp tương tự, chỉ có điều cặp mắt kia màu đen.

Ma Linh hừ lạnh một tiếng, “Mang xuống!”

Nàng kia bị hù sợ, vội vàng cầu xin tha thứ, “Vương… Tha mạng! Đế Tôn, thần nữ không phải cố ý mạo phạm Vương Hậu đâu!”

Mọi người suy nghĩ kỹ một lát, mới nhớ tới, hai vị này chắc là cha nương của Vương rồi! Không nghĩ tới cha nương của Vương lại trẻ tuổi như thế, khó trách mọi người nhất thời cũng không nghĩ đến.

Phục hồi tinh thần lại, chúng nữ tử quỳ đầy đất, cũng rất nhiều người hâm mộ nhìn Thủy nhi, phải biết Đế Tôn cũng chỉ có một vị Vương Hậu như vậy, đây là chuyện cả tứ giới biết rõ.

Thủy nhi liếc nhìn Hiên Viên Mị, lại liếc nhìn Ma Linh, nhíu mày nói, “Đừng đánh?”

Hiên Viên Mị hôn lên mặt nàng một cái, uất ức nói, “Thủy nhi cũng vứt bỏ ta, ta nào còn dám đánh?”

Ma Linh ngược lại coi như không thấy gì, một nhóm người quỳ trên mặt đất ngược lại suýt nữa bị hắn dọa sợ choáng váng, Đây… Đây chính là Đế Tôn? Đế Tôn trong truyền thuyết là nhân vật không thua Vương, sao lại như thế? di1enda4nle3qu21ydo0n

Đúng lúc ấy, biến chuyển khác lạ xảy ra, chỉ thấy ánh lạnh chợt lóe, một nữ tử có dáng dấp rất đáng yêu vẻ mặt sương lạnh, tay cầm trường kiếm đâm về phía Ma Linh.

Hiên Viên Mị trực tiếp ôm Thủy nhi đứng ở bên cạnh xem cuộc vui, hiện giờ Ma Linh còn lợi hại hơn hắn, vốn không cần người giúp.

Tất cả trong mắt Ma Linh đều là vẻ hung ác, đang định chụp vào cổ nữ tử kia, nhưng khi nhìn thấy rõ mặt mũi của nàng, đổi thành chụp vào cổ tay của nàng, đánh rớt trường kiếm trong tay nữ tử, Ma Linh đột nhiên ý cười đầy mặt, mập mờ đưa tay sờ lên cổ của nàng.

Sắc mặt nữ tử đỏ lên, dịu dàng mắng, “Đồ háo sắc!”

Ma Linh chậc chậc nói, “Chúng ta cùng giường chung gối bao lâu, bây giờ nàng mới đến nói việc này, có phải là quá muộn rồi không?”

Sắc mặt nữ tử càng thêm đỏ bừng, quát to, “Ai cùng giường chung gối với ngươi chứ? Ngươi tên lưu manh này!”

Nhìn Ma Linh kéo hạt châu trên cổ nàng ra ngoài, cầm trong tay vuốt ve, nữ tử thật sự nổi giận, “Không cho phép chạm vào! Bằng không ta giết chết ngươi!”

Ma Linh hài hước mà cười nói, “Nàng giết được ta?”

“Ta…Ta nhiệm vụ thất bại, muốn chém giết muốn róc thịt tùy ngươi!” Hoàn toàn là dáng vẻ thấy chết không sờn.

“Vậy làm Vương Hậu của ta được không?” Lời này vừa nói ra, phần lớn chúng nữ tử đổi sắc mặt, cũng không dám cất tiếng.

“Không được!” Nữ tử không hề suy nghĩ  phủ quyết.

“Tại sao không được?”

Nữ tử khẽ giơ chân, “Không được là không được!”

Ma Linh liếc nhìn hạt châu trong tay, nhẹ giọng hỏi, “Bởi vì nó?”

“Không cần ngươi lo, đã nói không cho phép ngươi chạm vào!”

“Vãn nhi…” Ma Linh đột nhiên nhẹ nhàng kêu một tiếng, cúi đầu chặn cái miệng nhỏ nhắn của nàng lại.

Vãn nhi kinh ngạc mà nhìn hắn, ca ca? Ôi…Nàng đúng là người xấu, lại quên mất dáng vẻ của ca ca! Thật ra thì không thể trách nàng, ban đầu nàng bị tử độc xà cắn, mặc dù may mắn được cứu, nhưng lại quên mất rất nhiều chuyện, nhớ được duy nhất chỉ sợ chính là Ma Linh rồi.

Ma Linh đau lòng lau nước mắt cho nàng, cười nói, “Bây giờ có thể làm Vương Hậu của ta rồi chứ?”

“Hả? Cái đó…” Khuôn mặt của Vãn nhi  sung huyết đỏ bừng, lắp bắp cũng không biết nên nói cái gì.

Ma Linh thấy nàng như thế, cũng không gấp, ôm nàng lên, đi ra ngoài, vừa nói, “Ta nghĩ chúng ta cần bồi dưỡng tình cảm một chút!”

Nhìn hai người đi xa, Thủy nhi hôn lên trên mặt Hiên Viên Mị một cái, khích lệ nói, “Mị, chàng thật thông minh!” Mặc dù sự tình rất không giống như dự đoán, nhưng kết quả ngọt ngọt ngào ngào là được rồi!

Hiên Viên Mị cũng là hừ lạnh một tiếng, “Tiểu tử thúi, lại để cục diện rối rắm lại cho ta!”

Thủy nhi lại hôn lên trên môi hắn một cái, yêu kiều mà cười nói, “Người tài nhiều vất vả chứ sao!”

Hiên Viên Mị đột nhiên nhếch môi cười, “Thủy nhi, chúng ta nên đi Nhân giới chơi!”

Vừa nói xong liền kéo Thủy nhi chạy, cuối cùng cục diện rối rắm này vẫn để lại Ma Linh cho thân là Vương của tứ giới, chỉ có điều, hắn chắc rất vui lòng dọn dẹp cục diện rối rắm này đấy!

HOÀN TRỌN BỘ

--- ------oOo---- -----


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
8 thành viên đã gởi lời cảm ơn Puck về bài viết trên: Chery, HNRTV, Htv7300, Lê Trinh, Murasaki, antunhi, kotranhvoidoi, phuong thi
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 117 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: bichngan78, Binganhoa, cobesau, DennisWrors, ilovengontinh và 153 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
[Cổ đại - Trùng sinh] Đích trưởng nữ - Hạ Nhật Phấn Mạt

1 ... 87, 88, 89

2 • [Hiện đại] Ông xã cầm thú không đáng tin - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 73, 74, 75

3 • [Hiện đại] Cục cưng càn rỡ Tổng giám đốc dám cướp mẹ của tôi - Tả Nhi Thiển

1 ... 99, 100, 101

4 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 191, 192, 193

5 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 163, 164, 165

6 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

7 • [Hiện đại] Bệnh "Không thể yêu" - Huyên Thảo Yêu Hoa

1 ... 18, 19, 20

8 • [Xuyên không] Vân long phá nguyệt - Hạ Nhiễm Tuyết

1 ... 94, 95, 96

9 • [Hiện đại] Không thể không là em - Yến Ngữ Phỉ Phỉ

1 ... 19, 20, 21

10 • [Xuyên không] Hoàng gia tiểu kiều phi - Ám Hương

1 ... 135, 136, 137

11 • [Cổ đại Trùng sinh] Thứ nữ hữu độc - Tần Giản

1 ... 121, 122, 123

12 • [Hiện đại] Người tình hợp đồng của tổng giám đốc bạc tình - Hải Diệp

1 ... 113, 114, 115

13 • [Hiện đại - Trùng sinh] Siêu mẫu - Hồ Ly Xù Lông

1 ... 24, 25, 26

14 • [Hiện đại] Ép yêu 100 ngày - Diệp Phi Dạ (Phần I)

1 ... 167, 168, 169

15 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

16 • [Xuyên không] Ác Nhân Thành Đôi - Quỷ Quỷ Mộng Du

1 ... 78, 79, 80

17 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128

18 • [Hiện đại - Trùng sinh] Hào môn Làm con dâu cả thật là khó! - Ân Ngận Trạch

1 ... 110, 111, 112

19 • [Xuyên không - Dị thế] Thiên tài cuồng phi - Băng Y Khả Khả

1 ... 84, 85, 86

20 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 91, 92, 93



Shop - Đấu giá: V.O vừa đặt giá 656 điểm để mua Dây chuyền đá Topaz xanh Thụy Sỹ
Thảo TNLuân: M. N có ai có thể chỉ cho mình cách tắt quảng cáo không ạ
Thảo TNLuân: Diễn đàn dạo này toàn quảng cáo vào đọc truyện mà bực hết cả mình
Shop - Đấu giá: Windyphan vừa đặt giá 290 điểm để mua Tay trống
Windwanderer: abc
Windwanderer: có ai không tâm sự tí đê tâm sự cùng ng lạ đê
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 275 điểm để mua Tay trống
Cô Quân: Lâu lâu về quét nhà mà chả có ai hết á
Cô Quân: Ôi buồn ơi,  nếu nỗi buồn là đôla thì ta là ng giàu nhất thế gian này :)))
Cô Quân: Dd mình ảm đạm quá,  quá buồn
Cô Quân: Ôi chao, lão công bán bikini???
Nguyệt Hoa Dạ Tuyết: Bán bikini đây ~ :speaker: 50 điểm thôi đại hạ giá
Tuyền Uri: Qua nhà ca ở hết cô đơn, nếu ko sợ ck ca chém :)2
Thiên Hạ Đại Nhân: hê lô e ve ry bo đy
Cuccungcuama: sắp chết vì cô đơn này =))
Cuccungcuama: =)) đệ cô đơn quá
Cuccungcuama: ca ca
Tuyền Uri: Mod 2 box cuối nghỉ ngơi hết dồi te ơi, không ai dọn rác luôn =.=
Cuccungcuama: huhu oa oa =)) người đâu hết rồi =))
Cuccungcuama: tớ thèm gặp người
Cuccungcuama: =)) cầu người
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 250 điểm để mua Đàn Guitar
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 391 điểm để mua Sư Tử Nam
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 498 điểm để mua Thần Nông Nữ
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 567 điểm để mua Bướm xanh đen
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 250 điểm để mua Đồng hồ đeo tay
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 570 điểm để mua Bé và cỏ bốn lá
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 240 điểm để mua Máy nhắn tin
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 305 điểm để mua Khỉ ăn chuối
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 360 điểm để mua Nơ bông hồng

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.