Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 124 bài ] 

Khí phi hồ sủng - Nhược Thủy Lưu Ly

 
Có bài mới 31.10.2018, 19:44
Hình đại diện của thành viên
Nguyên Thượng Thánh Thần Nữ Vương Bạch Hổ Bang Cầm Thú
Nguyên Thượng Thánh Thần Nữ Vương Bạch Hổ Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 17.02.2015, 12:59
Tuổi: 32 Nữ
Bài viết: 3670
Được thanks: 28655 lần
Điểm: 32.43
Có bài mới Re: [Xuyên không - Dị giới] Khí phi hồ sủng 111 - Điểm: 46
Chương 111:

Editor: Puck - Diễn đàn Lê Quý Đôn

Vãn nhi ngồi ngay đó, tất cả trong mắt đều là kinh hoảng, “Ca ca… Ca ca…” Dùng cả tay chân  lại định đi qua, cặp mắt đỏ bừng của Ma Linh nhìn chằm chằm nàng, hét lớn, “Không cho phép tới đây!”

Đột nhiên, Ma Linh giống như nổi điên, một quyền đấm lên mặt đất, một tiếng ầm ầm nổ vang, mặt đất lại xuất hiện một hố to sâu hơn ba thước, thân thể Ma Linh cũng rớt theo xuống.

Vãn nhi nằm bên miệng hố, nhìn xuống dưới, chỉ thấy thân thể Ma Linh co quắp, đôi tay nắm chặt thành quyền, sắc mặt lúc trắng lúc xanh, Vãn nhi bị sợ tới mức rơi lệ, “Hu hu… Ca ca không thể chết!”

Khóc một lát, đột nhiên đặt mông ngồi xuống dưới đất, lầm bầm nói, “Ca ca không thể chết được! Vãn nhi suy nghĩ một chút, đây là độc gì, Vãn nhi nhất định biết!” Nhưng càng gấp gáp càng không nghĩ ra, “Độc gì… Suy nghĩ một chút… Suy nghĩ một chút…”

Đột nhiên hai mắt sáng lên, nàng nghĩ tới, lão sư đã từng nói đấy! Quay đầu liếc nhìn Ma Linh trong hố, khụt khịt cái mũi nói, “Ca ca, huynh chờ Vãn nhi một chút, Vãn nhi đi tìm thuốc giải cho huynh.”

Lúc này Ma Linh căn bản không nghe được nàng nói chuyện, toàn thân như nung như nấu, đau đớn sâu tận xương tủy, làm cho người ta khó có thể chịu được, hơn nữa trong thuốc kia dường như còn có thành phần làm mềm hoá ý chí người, càng làm cho người ta khó có thể chịu được đau đớn kia, quả thật muốn ép người điên rồi.

Vãn nhi cuối cùng nhìn Ma Linh một cái, bò dậy nhanh chóng chạy ra ngoài phòng.

Cũng không biết trải qua bao lâu, ngón tay Ma Linh giật giật, cuối cùng chậm rãi khôi phục ý thức, toàn thân vẫn rất đau, ngay cả nhẹ nhàng động một cái cũng khiến cho người không chịu nổi, qua thật lâu, Ma Linh mới miễn cưỡng ngồi dậy, nhìn lên phía trên một chút, không nhìn thấy Vãn nhi, không nhịn được nhíu nhíu mày, “Vãn nhi…”

Không nhận được đáp lại, chân mày Ma Linh nhíu chặt hơn, lại ngồi một lát, sau đó kéo thân thể giống như chia ra lại hồi phục lại, bay đi lên.

Chân mới vừa tiếp xúc được mặt đất, Ma Linh liền không nhịn được rên lên một tiếng, té quỵ xuống đất, cặp mắt hơi gấp gấp liếc chung quanh nhưng không nhìn thấy bóng dáng của Vãn nhi, sắc mặt trầm xuống, trong lòng có dự cảm xấu.

“Ca ca…”

Ma Linh đang định đi ra ngoài tìm nàng, Vãn nhi lại tự mình trở lại, nện bắp chân chạy đến bên cạnh Ma Linh, lo âu hỏi, “Ca ca, còn đau không?” die~nd a4nle^q u21ydo^n

Ma Linh thở phào nhẹ nhõm, cau mày nói, “Không sao, về sau không nên chạy loạn!”

Vãn nhi cười híp mắt nói, “Vãn nhi không chạy loạn! Vãn nhi đi tìm thuốc giải cho ca ca.” Vừa nói lấy ra một viên thuốc màu đỏ như máu, đưa tới bên khóe miệng Ma Linh, “Ca ca, ăn thuốc giải sẽ không còn đau đớn!”

Độc này cũng không phải chỉ có một lần phát tác sẽ hết! Nếu như không có thuốc giải, mỗi ngày đều phải chịu đựng một lần đau khổ như thế.

Ma Linh nhíu mày lại thật chặt, Vãn nhi uất ức nói, “Ca ca, đây thật sự là thuốc giải, Vãn nhi không nhận sai!”

Ma Linh nhìn nóng nảy trong mắt nàng, há mồm nuốt viên thuốc trên tay nàng vào, nói, “Về sau không nên đi làm chuyện nguy hiểm như vậy, ta sẽ lo lắng!”

“Ừ.” Vãn nhi gật đầu cười, sau đó cúi đầu nhìn cánh tay mình, hốc mắt hơi đỏ lên.

Thấy nàng đột nhiên yên tĩnh lại, Ma Linh hơi kỳ quái, nhẹ giọng hỏi, “Sao vậy?”

Vãn nhi đột nhiên đưa cánh tay nhỏ ra ôm lấy hắn, nức nở nói, “Ca ca đáp ứng Vãn nhi sẽ không chết!”

Ma Linh đưa tay ôm lấy nàng, chịu đựng đau nhức, vỗ nhè nhẹ  lưng của nàng, thật ra thì bị bắt tới cũng không phải hỏng bét như vậy!

“Ca ca, huynh không thể xuống giường!” Ma Linh vừa mới ngồi dậy, Vãn nhi lập tức đưa tay đè hắn nằm xuống.

Ma Linh hơi bất đắc dĩ, “Vãn nhi, ta đã không sao, không phải muội đã cho ta ăn thuốc giải sao? Ta hiện giờ phải nắm chặt thời gian luyện công, chúng ta mới có cơ hội chạy đi!”

Trên khuôn mặt nhỏ nhắn của Vãn nhi toàn bộ đều là nghiêm túc, “Không được! Nghỉ ngơi thêm ba ngày nữa!”

“Vãn nhi…”

“Hai ngày! Không thể bớt!”

Nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn cố chấp của nàng, Ma Linh bất đắc dĩ nằm lại giường, Vãn nhi cười cười, nằm ở bên giường, líu ra líu ríu nói chuyện, “Ca ca, ta kiện huynh! Những đứa bé kia đều thật ngốc, chuyện rất đơn giản cũng làm không được, cho nên Vãn nhi căn bản cũng không lo lắng bị lấy máu, thiệt thòi cho Vãn nhi ban đầu còn sợ như vậy chứ! Thật ra thì Vãn nhi muốn học công phu nhất, nhưng lão sư còn chưa kịp dạy Vãn nhi.”

Ma Linh nhìn Vãn nhi hưng phấn nói chuyện không ngừng, khóe miệng khẽ nhếch lên, không phải người ta ngốc đi? Vốn là nha đầu này quá thông minh, nàng như vậy vốn cũng không phải là một hài tử bình thường!

Kể từ sau khi Ma Linh trúng độc, Vãn nhi nói dường như trở nên càng nhiều, luôn lôi kéo hắn nói chuyện không ngừng, giống như chỉ sợ lời nói trong bụng nói không hết, mà nam tử áo trắng kia cũng không xuất hiện lại.

--- ------Puck.d.đ.l.q.đ---- -----

Bên hồ, Thủy nhi trầm mặt nhìn Hiên Viên Mị, Hiên Viên Mị vẫn mặt bất đắc dĩ nhìn nàng, “Thủy nhi, ta thật sự  không có việc gì!”

“Không có việc gì?” Giọng nói không hề phập phồng, nghe không ra vui giận, tầm mắt nhìn về phía một bãi máu cách đó không xa, trong mắt viết rất rõ ràng, “Cái này gọi là không có việc gì?” die nda nle equ ydo nn

Vốn Thủy nhi tin tưởng Hiên Viên Mị không có chuyện gì, dù sao thân thể bất tử của hắn cũng không phải dùng để dọa một chút người, nhưng không nghĩ tới hắn lại đột nhiên phun vài ngụm máu, rõ ràng chính là nội thương chuyển biến xấu rồi.

Hiên Viên Mị cũng không nghĩ ra tại sao lại như vậy, theo lý thuyết hắn thật sự không nên có chuyện mới đúng, nhưng mà hiện giờ sự thật đặt ở trước mặt chính là thế, vết thương của hắn thật sự chuyển biến xấu rồi.

“Thủy nhi, nàng đừng quá lo lắng, ta thật sự không có việc gì…Khụ khụ…” Mới nói không có việc gì, rồi lại bắt đầu hộc máu.

Thủy nhi tỏ vẻ âm trầm, tại sao phải như vậy? Ly Mặc rốt cuộc đã làm cái gì, “Mị…”

Hiên Viên Mị không nhịn được cau mày, suy đoán nói, “Có thể là yêu độc, Ly Mặc là rắn, tu vi lại cao, yêu độc vốn lợi hại, hắn hao phí sinh mệnh lực tăng lên lực lượng đồng thời, yêu độc khẳng định cũng tiến hóa rồi, cho nên ta mới không phát hiện ra, khụ…”

“Mị…” Thủy nhi gấp đến độ xoay quanh, nhìn sắc mặt tái nhợt của hắn, không nhịn được lo lắng, tiếp tục như vậy nữa, máu sẽ bị hắn ói cạn sạch, “Ly Mặc đáng chết, sớm biết nên quất xác hắn!”

“Ha ha… Thủy nhi thật độc ác! Ly Mặc người ta lại một mảnh tình thâm với nàng…”

Thủy nhi trừng mắt liếc hắn một cái, “Còn cười!”

Hiên Viên Mị đưa tay ôm nàng vào trong ngực, dịu dàng nói, “Yên tâm, ta sao nỡ bỏ lại Thủy nhi đây?”

Thủy nhi trợn mắt một cái, “Chàng chết, ta cũng sẽ chết!”

“Ta không nỡ để Thủy nhi chết! Cho nên ta sẽ sống thật tốt đấy!” Hiên Viên Mị đưa tay vuốt ve khuôn mặt nhỏ nhắn của nàng, mặc dù giữa bọn họ có tình duyên trọn đời, nhưng một khắc hắn cũng không muốn tách ra khỏi nàng, lại càng không tình nguyện để cho nàng phải tử vong.

Thủy nhi gật đầu một cái, đưa tay ôm lấy hắn, lẳng lặng dựa vào trước ngực hắn.

Hiên Viên Mị đột nhiên đẩy nàng ra, lại bắt đầu hộc máu, Thủy nhi vội vàng đưa tay đỡ hắn, nhẹ nhàng vỗ lưng của hắn, thấy hắn càng không ngừng hộc máu, trong lòng nguyền rủa Ly Mặc vô số lần! “Không được, chúng ta về Yêu tộc trước, để Diệp Tử Phong xem một chút!”

“Khụ khụ…” Sắc mặt Hiên Viên Mị hoàn toàn tái nhợt, nhìn nàng một cái, còn chưa kịp nói gì, liền đột nhiên hôn mê bất tỉnh.

“Mị…” Thủy nhi đưa tay bắt mạch thay hắn, sau đó lại nhụt chí  buông ra, nàng vốn không biết giải yêu độc tiến hóa gì kia như thế nào! Hơn nữa đoán chừng Diệp Tử Phong cũng giải không được. d1en d4nl 3q21y d0n

Thủy nhi đột nhiên bình tĩnh lại, lẳng lặng ôm Hiên Viên Mị, hiện giờ cũng chỉ có trông cậy vào thân thể bất tử của hắn thật sự không chết được! Đau lòng vuốt ve khuôn mặt tái nhợt của hắn, nhẹ nhàng hôn lên trên môi hắn, lẳng lặng cùng với hắn, chỉ có điều nàng vẫn để cho Ảnh đi tìm Diệp Tử Phong đến, nói không chừng Diệp Tử Phong có biện pháp! Nhưng mà nơi này cách Yêu tộc rất xa, chờ Diệp Tử Phong đến, tối thiểu cũng phải một ngày.

Sắc trời dần dần đen xuống, Thủy nhi kinh hãi phát hiện thân thể Hiên Viên Mị càng ngày càng lạnh, “Mị…” Thủy nhi vỗ vỗ mặt của hắn, lại không nhận được chút đáp lại nào, đưa tay nắm tay hắn lại muốn truyền cho hắn chút linh lực, nhưng mà không nghĩ tới lại gặp phải cắn trả, nếu như không phải là nàng phản ứng nhanh, sợ rằng nàng cũng phải hộc máu.

Thủy nhi tỏ vẻ âm trầm, “Đáng chết!” Nàng và Hiên Viên Mị có thể nói là nhất thể, linh lực của nàng phần lớn đều do hắn giúp nàng tu luyện tới, chuyện cắn trả như vậy theo lý thuyết không nên xảy ra mới đúng, Ly Mặc đáng chết, chết cũng không cho người ta yên bình! Nếu Mị thật sự có chuyện gì, nàng nhất định phải moi thi thể của hắn ra quất xác! Sẽ tìm đến đầu thai sang kiếp khác của hắn hung hăng hành hạ!

Bất đắc dĩ, Thủy nhi chỉ có thể đốt đống lửa, sau khi được phải Hiên Viên Mị, vẫn có hắn cưng chiều, thật đúng là chưa từng làm chuyện như vậy, may mà trước khi xuyên qua, những chuyện này đều là kỹ năng căn bản, quay đầu nhìn người hôn mê, ánh mắt dịu dàng, đưa tay cởi quần áo của mình xuống, sau đó sẽ cởi quần áo của Hiên Viên Mị ra, đưa tay ôm lấy hắn, nhiệt độ lạnh như băng trên người hắn khiến cho nàng không nhịn được run lên một cái.

Thủy nhi đưa tay mô tả đường nét của hắn, nhẹ giọng nói, “Hồ ly thúi, tốt nhất không có việc gì, bằng không… Hừ hừ!”

Dần dần, trên người Hiên Viên Mị ngược lại khôi phục nhiệt độ, nhưng vấn đề là, nhiệt độ này lại không ngừng nóng lên, Thủy nhi vuốt ve cũng cảm thấy nóng người, hung hăng nhíu nhíu mày, cặp mắt liếc về phía hồ cách đó không xa, sau đó nhấc Hiên Viên Mị lên, kéo hắn vào trong hồ.

“Bùm”  một tiếng, hai người cùng nhau chìm vào trong hồ, “Rào” Thủy nhi ló đầu ra, ho khan hai tiếng, liền tranh thủ vớt Hiên Viên Mị ra ngoài, mang theo hắn bơi tới một tảng đá lớn bóng loáng cách đó không xa.

Liếc nhìn Hiên Viên Mị, Thủy nhi thầm nói, “Hắn không phải sẽ không hít thở không thông chứ? Bằng không trực tiếp ném trong hồ là được!” Nàng nhớ ban đầu nàng bóp cổ của Ma Tà, hắn đều không có việc gì!

Nói thì nói như vậy, lại cẩn thận để Hiên Viên Mị dựa ổn vào bên cạnh tảng đá lớn, đưa tay nhéo khuôn mặt tái nhợt của hắn, Thủy nhi không có ý tốt cười nói, “Có nên thừa cơ hội này bắt nạt một chút không đây?” Không thể không nói tâm tình của Thủy nhi thật tốt!

Thật ra thì cũng bởi vì cấm chú đồng sinh cộng tử kia, cho nên nàng mới không cần lo lắng, cho dù là tử vong, cũng sẽ không tách bọn họ ra, chỉ có điều không biết cục cưng thế nào!

Thủy nhi khẽ dựa vào trên vai Hiên Viên Mị, cảm thấy nhiệt độ trên người hắn chậm rãi giảm xuống, mới yên lòng, bất tri bất giác đã ngủ thiếp đi.

Hiên Viên Mị mở mắt ra mới phát hiện ra mình chạy đến trong hồ, cảm thấy sức nặng trên vai, quay đầu nhìn lại, nơi cổ họng không khỏi căng chặt.

Mặc dù sắc trời còn chưa sáng tỏ, nhưng hắn lại nhìn thấy rất rõ ràng, bởi vì lúc trước sưởi ấm, Thủy nhi sớm đã cởi mình sạch sẽ, lúc này nước hồ vừa đúng bao phủ đến trên ngực, đẫy đà như ẩn như hiện kia, nhìn thấy như thế nào cũng đều đang dụ người.

Mặc dù biết hiện giờ có phần không đúng lúc, cũng biết Thủy nhi tỉnh lại nhất định sẽ trợn mắt nhìn hắn, nhưng mà, nhìn sắc trời một chút, còn chưa sáng, chờ trời sáng hẳn lại đi tìm Ma Linh cũng không muộn, hơn nữa lúc trời chưa sáng, có lợi cho che giấu một vài kết giới đặc thù, vốn cho rằng  sẽ không bỏ sót, buổi tối bọn họ cũng sẽ không hành động, hơn nữa lúc trước hắn phun nhiều máu như vậy, nói thế nào cũng nên bồi thường một chút mới phải!

Xây dựng xong tâm lý, con sói xám lớn nào đó bắt đầu chỉa móng vuốt về phía con mồi của mình.



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
3 thành viên đã gởi lời cảm ơn Puck về bài viết trên: Chery, HNRTV, kotranhvoidoi
     

Có bài mới 01.11.2018, 18:17
Hình đại diện của thành viên
Nguyên Thượng Thánh Thần Nữ Vương Bạch Hổ Bang Cầm Thú
Nguyên Thượng Thánh Thần Nữ Vương Bạch Hổ Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 17.02.2015, 12:59
Tuổi: 32 Nữ
Bài viết: 3670
Được thanks: 28655 lần
Điểm: 32.43
Có bài mới Re: [Xuyên không - Dị giới] Khí phi hồ sủng 112 - Điểm: 44
Chương 112: Tà công Huyết Linh

Editor: Puck - Diễn đàn Lê Quý Đôn

“Ưm… Mị… Đừng làm rộn!” Thủy nhi mơ mơ màng màng lầm bầm một tiếng, đưa tay gạt bàn tay trên ngực, núp vào trong ngực hắn.

Hiên Viên Mị nhíu mày, đây có tính là ôm ấp yêu thương?

“Ừm…” Thủy nhi có lẽ mệt mỏi thật sự, đưa tay ôm hông của hắn, dựa vào trên người hắn, tiếp tục ngủ, cho dù Hiên Viên Mị tiến vào trong cơ thể nàng, cũng không tỉnh lại.

Hiên Viên Mị dịu dàng động mấy cái, cuối cùng vẫn không đành lòng đánh thức nàng, thở dài một tiếng, bất đắc dĩ nhịn xuống, ôm nàng lên bờ, để cho nàng ngủ ở trong ngực hắn, vận dụng linh lực hong khô tóc dài của nàng, sau đó nhẹ nhàng vuốt tóc của nàng, rơi vào trầm tư.

Rốt cuộc là ai bắt Ma Linh đi? Hắn tìm lâu như vậy cũng không có chút đầu mối nào, người này cũng không thấp hơn Ly Mặc, đột nhiên nghĩ tới điều gì, híp híp mắt, là hắn ta! Nhất định là hắn ta!

Hừ! Hắn không tìm hắn ta tính sổ, hắn ta ngược lại tới trước tìm hắn gây phiền phức rồi!

Thủy nhi giật giật, giống như cảm thấy hơi lạnh, co rúc thẳng vào trong ngực hắn, Hiên Viên Mị phục hồi tinh thần lại, cầm lấy quần áo ở bên cạnh khoác lên trên người nàng, dịu dàng ôm nàng, ánh mắt nhu hòa đến có thể được chảy ra nước rồi.

“Hừ… Lạnh.”

Hiên Viên Mị nhíu nhíu mày, ôm nàng chặt một chút, theo lý thuyết Thủy nhi có linh lực hộ thể, sẽ không bị lạnh mới đúng, sau đó giống như nhớ tới điều gì, liền vội vàng lay nàng tỉnh lại, “Thủy nhi.” dinendian.lơqid]on

“Ưm?” Thủy nhi mơ mơ màng màng mở mắt ra, cảm thấy hơi choáng váng, lắc lắc đầu, ngược lại choáng váng hơn, dứt khoát mềm nhũn  dựa vào trên người hắn, nhíu nhíu mày, “Mị, đầu thật choáng váng…” Chẳng lẽ ngâm nước hồ ngâm đến bị cảm? Nàng không đến nỗi kém như vậy chứ?

Hiên Viên Mị cau mày hỏi, “Tối hôm qua có phải ta rét run rồi phát sốt không?”

Phản ứng của Thủy nhi hơi chậm chạp, một lát sau mới gật đầu một cái, ai oán nói, “Giống như cây côn bằng băng vậy!”

“Nàng ôm ta giúp ta sưởi ấm?”

“Ừ?” Thủy nhi ngửa đầu nhìn về phía hắn, “Có gì không đúng sao?”

Nhìn dáng vẻ mê man của nàng, Hiên Viên Mị dở khóc dở cười, “Ngu ngốc, nàng dẫn yêu độc trên người ta tới trên người bản thân rồi!” Yêu độc bình thường có lẽ không đến nỗi, người bình thường có lẽ cũng không sao, nhưng lần này yêu độc quá mãnh liệt rồi, hơn nữa giữa bọn họ có liên hệ quá sâu, cho nên Thủy nhi vẫn ôm hắn liền dẫn một phần yêu độc từ trên người hắn sang bản thân nàng rồi, khó trách hắn tỉnh lại nhanh như vậy!

Kiểm tra tình huống của Thủy nhi một chút, Hiên Viên Mị cau mày nói, “May mà trúng độc không sâu!” Bằng không chỉ sợ gọi cũng không tỉnh, ôm nàng càng chặt hơn  chút, Hiên Viên Mị hơi đau lòng hỏi, “Còn lạnh không?”

Thủy nhi đưa tay ôm hắn, gật đầu một cái, hơi uất ức nhìn hắn, đầu cũng choáng váng.

Thấy dáng vẻ này của nàng, Hiên Viên Mị càng thêm đau lòng, đột nhiên một phát ôm lấy nàng đi vào trong hồ, Thủy nhi đưa tay ôm cổ của hắn, thân thể dính sát trên người của hắn, đầu yên tâm dựa vào trước ngực hắn, cũng không quản hắn mang nàng đi đâu.

“Ừ…” Thủy nhi thoải mái mà rên rỉ một tiếng, vẫn ôm thật chặt Hiên Viên Mị như cũ, chỉ thấy chu vi xung quanh bọn họ một mét, nước hồ ùng ục sôi trào.

“Khá hơn chút nào không?”

Thủy nhi gật đầu một cái, buồn bực nói, “Tại sao ta lại không nghĩ đến biện pháp này? Làm hại ta đông lạnh này bao lâu!”

Hiên Viên Mị dịu dàng cười cười, cúi đầu hôn lên trán của nàng, mắt, lỗ mũi, cuối cùng là đôi môi dụ người kia, chỉ nhàn nhạt hôn, mang theo dịu dàng vô tận.

Qua thật lâu, Thủy nhi dần dần cảm thấy nóng lên, Hiên Viên Mị lại vội vàng giảm nhiệt độ nước hồ xuống, Thủy nhi đột nhiên nghĩ đến một vấn đề, “Chàng ôm ta, sẽ không truyền lại độc tới trên người chàng chứ?”

Hiên Viên Mị hôn lên khuôn mặt nhỏ nhắn của nàng, dịu dàng nói, “Yên tâm, chất độc trên người của nàng vốn cũng không nhiều, mặc dù dẫn một phần đến trên người ta, ảnh hưởng đối với ta cũng sẽ không quá lớn.” diee ndda fnleeq uysd doon

Thủy nhi nhíu nhíu mày, “Chàng buông ta ra được rồi, tự ta ngâm!”

Hiên Viên Mị buồn bã nhìn nàng, “Thủy nhi ghét bỏ ta sao?”

Thủy nhi tức cũng không được, cười cũng không được, “Chúng ta còn phải đi tìm cục cưng,  nếu chàng lại té xỉu thì làm thế nào?”

Sắc mặt Hiên Viên Mị hơi đen, “Nàng rốt cuộc lo lắng cho ta hay là lo lắng cho tiểu tử thúi kia?”

“Ha ha… Chàng cảm thấy như thế nào?”

“Hừ!” Hiên Viên Mị tỏ vẻ khó chịu, ôm nàng thật chặt, giận dỗi nói, “Té xỉu vừa đúng!”

Thủy nhi tỏ vẻ bất đắc dĩ, thôi! Nàng còn có hơi choáng! Cũng không để ý tới hắn nữa, yên tâm thoải mái dựa vào trên người hắn.

Hiên Viên Mị trừng mắt nhìn đầu nhỏ trong ngực, hơi buồn bã ai oán nói, “Thủy nhi, nàng thì không thể dụ dỗ ta sao?”

Thủy nhi lần nữa cười ra tiếng, rất bất đắc dĩ, “Mị…” Sao càng ngày càng kỳ quái rồi chứ? Thấy Hiên Viên Mị nhìn chằm chằm vào nàng, Thủy nhi cười dụ dỗ nói, “Ta thích chàng nhất!” Lại tăng thêm một câu, “Không phải dụ dỗ chàng!”

Hiên Viên Mị vuốt tóc của nàng, nhẹ giọng nói, “Ta biết rõ.”

Thủy nhi cười cọ xát trước ngực hắn, cho nên mới nói hắn kỳ quái chứ sao! Rõ ràng trong lòng biết rõ, lại luôn thích so đo, nhưng mà ngay cả dáng vẻ kỳ quái của hắn nàng cũng thích, thật là trúng độc của hắn quá sâu!

Thủy nhi dần dần đã khá nhiều, đầu cũng không còn choáng váng như vậy, nhưng mà nhiệt độ trên người còn không hạ xuống, “Mị, chàng có thể đoán được là ai bắt cục cưng đi không?” Nếu như có thể đoán được đối tượng, có lẽ có thể biết được đầu mối gì, có thể nhanh một chút tìm được cục cưng.

Hiên Viên Mị trầm ngâm nói, “Nếu như ta đoán không sai, chắc là hắn ta!”

“Ai?”

“Thủy nhi còn nhớ rõ lúc đầu tại sao ta lại bị nhốt ở Yêu tộc không?”

Thủy nhi nhíu mày nói, “Yêu tộc và Tiên tộc cấu kết chung một chỗ, dụng kế phong tỏa linh lực của chàng… Chàng nói là, Tiên tộc?”

“Ừ, nếu ta đoán không sai, chắc là Bạch Dạ Tiên Đế đời trước, ban đầu hai tộc cấu kết không chỉ bởi vì kiêng kỵ thực lực của ta, cũng bởi vì Bạch Dạ có thù oán với ta!”

Thủy nhi ngửa đầu nhìn hắn, cười trêu nói, “Không phải chàng đoạt nữ nhân của người ta chứ?”

Hiên Viên Mị trừng phạt nhéo eo nàng, hơi bất đắc dĩ giải thích, “Bạch Dạ có một ca ca sinh đôi, gọi là Bạch Trú, mặc dù là huynh đệ sinh đôi, nhưng Bạch Trú không bì kịp được Bạch Dạ, mọi ánh mắt cũng đều bị Bạch Dạ hấp dẫn, Bạch Trú không tự nhiên cam tâm, nhưng cho dù hắn cố gắng nữa, cũng không cách nào vượt qua Bạch Dạ, cuối cùng hắn tìm được một phương pháp bàng môn tà đạo tăng linh lực lên, đó chính là thần công Huyết Linh, hấp thu máu tươi của một ngàn đồng nam đồng nữ chuyển biến thành linh lực, lúc đầu ta phát hiện Ma tộc có đứa trẻ bị mất tích, nên để cho người điều tra, cuối cùng tra được trên người của Bạch Trú…” di ien n#dang# yuklle e#q quiq on

Thủy nhi gật đầu nói, “Hiểu rồi! Chàng khẳng định làm thịt người ta đúng không?”

Hiên Viên Mị hôn lên trán nàng, tiếp tục nói, “Sau khi Bạch Dạ biết được, cho rằng là mình hại Bạch Trú, cho nên rất tự trách, càng thêm tuyên bố nên báo thù vì Bạch Trú, cho nên mới tìm tới Ly Mặc.”

“A…” Thủy nhi gật gù đắc ý nhìn hắn, đưa tay sờ sờ mặt của hắn, cười nói, “Quả nhiên tự gây nghiệt không thể sống!” Ai bảo hắn luôn thích giết người ! Kết quả bị bắt chứ sao?

Hiên Viên Mị nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn tươi cười của nàng, ánh mắt dịu dàng, nhẹ giọng nói, “Ta rất may mắn!” Nếu không phải như thế, bọn họ làm sao có duyên phận như thế này!

Thủy nhi khẽ cười một tiếng, cánh tay ôm lấy cổ của hắn, ngẩng đầu hôn lên môi của hắn, môi lưỡi quấn quít, dịu dàng triền miên, Hiên Viên Mị lại đột nhiên buông môi nàng ra, trầm giọng quát lên, “Không cho phép tới đây!”

Diệp Tử Phong và Ảnh từ nơi xa vội vã chạy tới bên này nhanh chóng dừng bước, Thủy nhi bối rối, phản ứng kịp, nghĩ tới chắc là Diệp Tử Phong tới, vẫn không khỏi nghi ngờ, sao nhanh như vậy? Theo lý thuyết tối thiểu còn phải hơn hai canh giờ mới có thể chạy tới!

Chờ hồi lâu cũng không nghe được giọng nói của Hiên Viên Mị, Diệp Tử Phong hơi nóng nảy, nhưng mà vẫn đàng hoàng chờ ở nơi xa, cho đến khi nhiệt độ trên người Thủy nhi giảm xuống, Hiên Viên Mị ôm nàng lên bờ, mặc quần áo tử tế cho nàng, mới lên tiếng nói, “Có thể vào!”

Diệp Tử Phong đến gần liền nhìn thấy Hiên Viên Mị đang mặc quần áo, không khỏi hơi kinh ngạc, Vương và Vương Hậu không phải ra ngoài tìm Ma Linh à? Sao còn có thời gian ôn tồn? Không đúng, không phải Ảnh nói Vương trúng yêu độc ngất đi sao?

Thủy nhi nhìn người như thần tiên này đang cau mày, tỏ vẻ không hiểu, dáng vẻ còn hơi nóng nảy, không khỏi lên tiếng hỏi, “Diệp Tử Phong, sao ngươi lại tới nhanh như vậy?”

Nghe câu hỏi của nàng, mày Diệp Tử Phong nhíu lại sâu hơn, “Thần vốn chính là phải ra ngoài tìm Vương đấy! Vương… Ngài không sao chứ?”

“Ừ, xảy ra chuyện gì?”

Diệp Tử Phong nghiêm túc nói, “Hai ngày trước có đại thần báo lên nói tôn tử của mình mất tích, thần cho người ta đi thăm dò mới phát hiện, Yêu tộc đã có không ít hài tử mất tích, chỉ có điều những hài tử kia đều là dân chúng bình thường, không ai báo lên. Thần cảm thấy chuyện này không đơn giản, cho nên mới nghĩ đến hỏi thăm ý kiến của Vương một chút!”

“Cái gì?” Sắc mặt Hiên Viên Mị trầm xuống, tất cả trong mắt đều là nặng nề, hài tử mất tích, để cho hắn không khỏi nghĩ đến thần công Huyết Linh kia, hắn có thân thể bất tử, nếu như Bạch Dạ muốn thông qua thần công Huyết Linh tăng lên công lực tới giết chết hắn, cũng xong rồi, nếu quả thật nói như vậy, Ma Linh liền nguy hiểm! Máu của Ma Linh, đây chính là đại bổ, dùng để tu luyện thần công Huyết Linh, tuyệt đối làm ít công to, hơn nữa Ma Linh cũng có thân thể bất tử giống vậy, nếu thừa dịp tuổi còn nhỏ, sử dụng máu thằng bé luyện công, tuyệt đối có thể đối phó với thân thể bất tử của hắn!

Hiên Viên Mị mặt lạnh hỏi, “Hài tử mất tích sớm nhất là từ khi nào?”

Diệp Tử Phong do dự nói, “Mười năm trước!” Hắn cũng cảm thấy không thể tin nổi kết quả điều tra này. Toàn bộ mười năm, lục tục có hài tử mất tích lại không khiến mọi người coi trọng! Diệp Tử Phong cũng ý thức được tính chất nghiêm trọng của chuyện này, cho nên mới phải vội vã tìm Hiên Viên Mị bẩm báo.

Thật ra thì cũng không thể trách mọi người coi trọng, cả Yêu tộc kia bao lớn? Người bắt đi đứa trẻ nhất định rất cẩn thận, phần lớn cha nương bị mất hài tử đều cho rằng là ngoài ý muốn, cũng không xuất hiện tình huống một chỗ liên tục bị mất hài tử, nếu như không phải là lần này bị mất là hài tử nhà đại thần, cũng sẽ không dẫn tới coi trọng. Chỉ có điều, toàn bộ mười năm cũng cẩn thận như vậy, hiện giờ đột nhiên bắt đi hài tử nhà đại thần, thế nào cũng khiến cho người ta cảm thấy là cố ý!

Khuôn mặt Hiên Viên Mị lạnh lùng, mười năm! Muốn luyện thành thần công Huyết Linh cần mỗi năm ngày lấy máu tươi một hài tử, toàn bộ một ngàn đứa bé, cần liên tục mười bốn năm mới có thể luyện thành, nếu như trước mười năm, còn kịp! Nhưng trong tứ giới trong cũng không phải chỉ có Yêu tộc, có lẽ Bạch Dạ đã sớm bắt đầu hành động, nhưng mười năm trước mới bắt đầu động đến người của Yêu tộc cũng không chừng, hiện giờ Bạch Dạ lộ liễu bắt đi hài tử nhà đại thần, hay là đang nhắc nhở hắn, để cho hắn đừng quên ban đầu chính là vậy, như thế xem ra, chỉ sợ thần công Huyết Linh của hắn đã sắp luyện thành, cứ như vậy, Ma Linh cũng rất nguy hiểm!


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
4 thành viên đã gởi lời cảm ơn Puck về bài viết trên: Chery, HNRTV, Nguyen binh tam, kotranhvoidoi
     
Có bài mới 02.11.2018, 17:01
Hình đại diện của thành viên
Nguyên Thượng Thánh Thần Nữ Vương Bạch Hổ Bang Cầm Thú
Nguyên Thượng Thánh Thần Nữ Vương Bạch Hổ Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 17.02.2015, 12:59
Tuổi: 32 Nữ
Bài viết: 3670
Được thanks: 28655 lần
Điểm: 32.43
Có bài mới Re: [Xuyên không - Dị giới] Khí phi hồ sủng 113 - Điểm: 42
Chương 113: Sắp chết

Editor: Puck - Diễn đàn Lê Quý Đôn

“Tử Phong, máu dẫn côn trùng!” Thần công Huyết Linh cần tích lũy máu tươi của một ngàn đứa bé, huyết khí khẳng định rất nồng, mặc dù có kết giới, cũng không thể hoàn toàn che giấu, chỉ có điều con người khẳng định ngửi không thấy, nhưng máu dẫn côn trùng lại có thể, máu dẫn côn trùng thích nhất chính là máu tươi, có máu dẫn côn trùng dẫn đường, bọn họ có thể rất nhanh tìm được Ma Linh rồi.

Diệp Tử Phong nhíu nhíu mày, “Máu dẫn côn trùng thần không mang trên người.”

Hiên Viên Mị trầm ngâm nói, “Về Yêu tộc trước!” Hắn mù quáng mà tìm kiếm như vậy, còn không bằng trở về Yêu tộc để máu dẫn côn trùng dẫn đường tới còn nhanh hơn!

--- ------Puck.d.đ.l.q.đ---- -----

“Ca ca, huynh đừng luyện công nữa! Chơi với Vãn nhi!” Vãn nhi lôi kéo Ma Linh không để cho hắn đi luyện công.

Ma Linh nhíu nhíu mày, “Vãn nhi…”

“Ca ca, chơi với Vãn nhi có được không?”

Ma Linh hơi nghi ngờ, lúc trước hắn muốn luyện công, mặc dù Vãn nhi vẫn có dáng vẻ miễn cưỡng, nhưng tuyệt đối sẽ không bốc đồng, “Vãn nhi, muội làm sao vậy?”

Vãn nhi sửng sốt một chút, bĩu môi nói, “Ca ca luôn luyện công, đều không chơi với Vãn nhi!”

Ma Linh bất đắc dĩ nói, “Ta muốn luyện công nhanh lên một chút, chúng ta mới có cơ hội đi ra ngoài, bằng không lần sau khi nam nhân kia tới có thể sẽ giết chết ta rồi!”

“Ca ca…” Vãn nhi mím miệng, buông hắn ra, buồn buồn nói, “Vậy ca ca vẫn đi luyện công đi!” Trong lòng hơi tự trách, tại sao nàng có thể tùy hứng như vậy chứ? Nếu như người kia lại tới tổn thương ca ca thì làm thế nào? Nhưng nàng rất muốn ca ca có thể theo nàng!

Nhìn thất vọng trong mắt nàng, Ma Linh thở dài một tiếng trong lòng, nhéo khuôn mặt nhỏ nhắn mềm mại của nàng, “Ta cùng muội, vậy được rồi chứ?”

Vãn nhi nhếch miệng cười một tiếng, gật đầu một cái, sau đó lại lắc đầu, nhỏ giọng nói, “Ca ca vẫn luyện công thì tốt hơn, miễn cho bị người xấu bắt nạt!”

Ma Linh kéo tay của nàng đi ra ngoài phòng, trong miệng nói, “Hôm nay cùng muội!”

Vãn nhi cười ha ha mà nói, “Ca ca tốt nhất!”

Ma Linh nhíu mày, “Có tốt hơn mẫu thân của Vãn nhi không?”

“Hả?” Vãn nhi sửng sốt một chút, sau đó mặt khổ sở, giống như nghiêm túc nghĩ ai tốt hơn.

Ma Linh nhíu nhíu mày, trong lòng lại hơi không thoải mái vì do dự của nàng, lắc đầu bật cười, hắn không phải đã bị lão đầu thúi đó lây bệnh cho rồi chứ, “Được rồi, không nghĩ ra cũng đừng nghĩ nữa!” di3n~d@n`l3q21y'd0n

“Nha.” Vãn nhi ngoan ngoãn gật đầu một cái, hào hứng nói, “Ca ca, trong sân hoa nở! Rất đẹp, muội dẫn huynh đi xem!” Ma Linh mặc cho nàng lôi kéo đi.

Hai người ngồi xuống trên thềm đá, nhìn đóa hoa lay động trong viện, Vãn nhi ôm hai chân, đặt cằm ở trên đầu gối, nhìn những hoa tươi xinh đẹp kia, hơi trầm mặc, sau đó không nhịn được nghiêng đầu nhìn Ma Linh, do dự hỏi, “Ca ca, nếu như Vãn nhi đi, ca ca có thể nhớ Vãn nhi không?”

Đi? Ma Linh quay đầu nhìn về phía nàng, không nhịn được nhíu nhíu mày, ánh mắt mang theo tìm tòi kỹ, hai ngày nay Vãn nhi thật sự quá không bình thường.

Ở dưới tầm mắt của hắn như vậy, Vãn nhi không nhịn được rụt cổ một cái, “Ca ca, sao vậy?” Ánh mắt không có nhịn được hơi lóe lên, ca ca phát hiện ra cái gì sao?

Ma Linh đưa tay cầm hai vai của nàng, nhìn chằm chằm vào ánh mắt của nàng hỏi, “Vãn nhi, có phải đã xảy ra chuyện gì không?”

“Không có… Không có, ca ca, nào có chuyện gì chứ?” Vãn nhi đột nhiên đứng lên, kéo hắn đi vào trong phòng, “Ca ca, huynh chính là trở về luyện công đi! Không cần ở bên cạnh Vãn nhi nữa, Vãn nhi chơi một mình!”

Chân mày Ma Linh nhíu chặt hơn, nhưng nhìn dáng vẻ Vãn nhi giống như hỏi cũng không ra cái gì, gật đầu một cái, “Được, vậy muội chơi một mình!” Hắn thật sự cần trở nên mạnh mẽ, bằng không ngay cả bản thân cũng không bảo vệ được, làm sao có thể bảo vệ Vãn nhi đây?

Vãn nhi nhìn hắn vào nhà, sau đó lại ngồi xuống trên thềm đá, sững sờ nhìn những đóa hoa kia, nước mắt tí ta tí tách rớt xuống đất, cũng không dám khóc thành tiếng, Ma Linh đứng ở cửa lẳng lặng nhìn nàng, không nhịn được siết chặt hai quả đấm, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?

Nửa đêm, Vãn nhi đột nhiên tỉnh dậy, đưa tay sờ soạng, sờ thấy Ma Linh mới chậm rãi yên tâm, nhờ ánh trăng, nhìn mặt của Ma Linh, nhẹ giọng nức nở nói, “Ca ca nhất định không thể quên Vãn nhi, bằng không Vãn nhi sẽ đau lòng…”

Đột nhiên đối diện với hai mắt Ma Linh mở ra, Vãn nhi ngẩn người, sau đó hơi kinh hoảng lau nước mắt, “Ca… Ca ca…”

Ma Linh nhìn nàng, trầm mặt hỏi, “Vãn nhi, nói cho ta biết đã xảy ra chuyện gì?”

Vãn nhi lắc đầu một cái, “Không có chuyện gì!”

Sắc mặt Ma Linh trầm hơn chút, “Nói cho ta biết!”

Vãn nhi né tránh ánh mắt của hắn, lắp bắp nói, “Ca ca… Thật sự không có chuyện gì…”

“Vãn nhi!” Ma Linh kích động cầm lấy cánh tay nàng, có chuyện gì không thể nói cho hắn biết?

Vãn nhi đột nhiên tỏ vẻ khổ sở, trên khuôn mặt nhỏ nhắn cũng đổ ra mồ hôi lạnh, “Ca ca… Đau…”

Ma Linh vội vàng buông nàng ra, ý thức được cái gì, một phát vén tay áo của nàng lên, tròng mắt chợt co rụt lại, chỉ thấy trên cánh tay Vãn nhi có hai lỗ nhỏ đã biến đen, nhìn kỹ còn có thể nhìn ra trên vết thương phiếm một tia sáng tím, nhưng không có dấu vết chảy máu, cũng không thối rữa, “Vãn nhi…” Giọng Ma Linh hơi run rẩy, trong lòng hoàn toàn khủng hoảng, cảm giác thật giống như lúc trước  mẫu thân bị Ly Mặc gây thương tích.

“Oa…” Vãn nhi đột nhiên ôm hắn khóc lớn ra tiếng, “Hu hu… Ca ca… Vãn nhi sắp chết…”

“Vãn nhi…” Ma Linh ôm nàng thật chặt, ép buộc mình tỉnh táo lại, “Không có chuyện gì, Vãn nhi sẽ không chết, nhất định có cách!” dieendaanleequuydonn

“Hu hu…” Vãn nhi lắc đầu mà nói, “Ca ca, Vãn nhi bị tử độc xà cắn, nhất định sẽ chết!Độc của tử độc xà không có thuốc giải!”

“Sẽ không đâu, nhất định sẽ có cách!” Đúng rồi, phụ vương nhất định có cách! “Vãn nhi, bây giờ chúng ta đi ra đi!”

“Đừng…” Vãn nhi kéo hắn không để cho hắn đi, nếu bị người kia phát hiện bọn họ chạy trốn, nhất định sẽ nghĩ biện pháp hành hạ bọn họ, dù sao nàng sắp phải chết, nàng không thể liên lụy ca ca, chỉ cần ca ca luyện công thật tốt, nhất định không bao lâu nữa sẽ có thể chạy đi rồi.                    

“Vãn nhi…”

“Ca ca… Vãn nhi không muốn đi ra ngoài…”

“Vãn nhi ngoan, đi ra ngoài Vãn nhi sẽ không phải chết!” Hắn nói khẳng định như thế, thật ra thì ngay cả hắn cũng không rõ ràng Hiên Viên Mị thật sự có biện pháp không, tiểu ngu ngốc này, nhất định khi đi tìm thuốc giải cho hắn đã bị thương, lại vẫn không nói cho hắn!

“Ca ca, đừng đi ra ngoài có được không? Vãn nhi không muốn đi ra ngoài!” Nước mắt của Vãn nhi tí ta tí tách rớt xuống đất, nàng không muốn ca ca bị người xấu bắt nạt.

“Vãn nhi…”

“Ca ca, bây giờ chúng ta không ra được, nếu như bị phát hiện, Vãn nhi sẽ chết nhanh hơn!” Vãn nhi tỏ vẻ kiên quyết, chính là không chịu đi.

Ma Linh do dự, Vãn nhi nói đúng là không sai, hắn bây giờ vốn không phải là đối thủ của người kia, nếu bị phát hiện, hắn không biết người kia sẽ làm gì! Hơn nữa kết giới kia, hắn vốn không ra được! Hắn thật hận mình sao không thể lớn lên nhanh lên một chút, mỗi lần đều không thể bảo vệ được người mình quan tâm.

“Ca ca, Vãn nhi tạm thời không có việc gì!” Bị tử độc xà cắn còn có thể sống bảy ngày, nàng còn có thời gian bốn ngày.

Ma Linh đưa tay ôm lấy nàng, lúc này chỉ có thể kỳ vọng phụ vương có thể mau sớm tìm được hắn! Ma Linh nhìn Vãn nhi, cảnh tượng ban đầu khi mẫu thân chết lại đang tái diễn trước mắt, hắn giống như có phần hiểu được rõ ràng tâm tình của phụ vương rồi, giống như làm ra quyết định gì, Ma Linh dần dần bình tĩnh lại, nhẹ nhàng hôn lên trán Vãn nhi, nhỏ giọng nói ra, “Vãn nhi đừng sợ, ta sẽ cùng với nàng!” Cho dù sống chết!

Vãn nhi lại không hiểu được thâm ý trong lời của hắn, ngoan ngoãn gật đầu một cái, có ca ca bên cạnh nàng sẽ không sợ!

“Ca ca… Huynh không đi luyện công sao?”

Ma Linh đưa tay nhéo khuôn mặt nhỏ nhắn của nàng, cười nói, “Đương nhiên cùng Vãn nhi tương đối quan trọng!”

Nhìn khuôn mặt tươi cười của hắn, Vãn nhi méo miệng, “Có phải ca ca không thích Vãn nhi không?” die~nd a4nle^q u21ydo^n

“Hử? Tại sao lại hỏi như thế?”

Vãn nhi uất ức nói, “Vãn nhi sẽ phải chết, ca ca còn vui vẻ như vậy!”

Ma Linh kéo tay của nàng, đi tới viện, khẽ cười hỏi, “Vãn nhi muốn nhìn ta khóc sao?”

Vãn nhi suy nghĩ một chút, lắc đầu một cái, “Ca ca vẫn cười thì tốt hơn!”

“Nha đầu ngốc!”

“Vãn nhi mới không ngốc! Vãn nhi rất thông minh!”

“Sao ta cảm thấy rất ngốc?”

“Ca ca bắt nạt Vãn nhi!”

Ma Linh ngồi trên thềm đá, để Vãn nhi nằm trên đùi hắn, nhẹ nhàng vén tay áo của nàng lên, nhìn trên vết thương cánh tay nàng, cau mày hỏi, “Vãn nhi, đau không?”

Vãn nhi lắc đầu một cái, “Khi bị cắn hơi đau! Sau cũng không đau đớn!”

Một lát sau, Vãn nhi nhìn thẳng về phía hắn, nhẹ giọng hỏi, “Ca ca, huynh có thể quên Vãn nhi không?”

Ma Linh nắm tay nhỏ bé mềm nhũn của nàng, nhẹ giọng nói, “Sẽ không quên Vãn nhi đâu!”                    

Hai mắt Vãn nhi sáng lên, “A, ca ca không thể lừa gạt Vãn nhi! Chúng ta ngoéo tay!” Vừa nói liền kéo tay Ma Linh ngoéo ngón tay.

Ma Linh vén tóc vương trên trán cho nàng, vuốt cái trán của nàng hỏi, “Nếu như Vãn nhi chết rồi, luyến tiếc nhất ai?”

“Ca ca!”

“Vậy còn mẫu thân Vãn nhi?”

“Mẫu thân… Vãn nhi không nhớ nổi dáng vẻ của mẫu thân rồi…”

“Ca ca, huynh nói mẫu thân còn nhớ rõ Vãn nhi không?”

Nhìn ánh mắt chờ đợi của nàng, Ma Linh gật đầu một cái, “Mẫu thân của Vãn nhi nhất định cũng sẽ không quên Vãn nhi đâu!”

Vãn nhi cười cười, nhìn Ma Linh hỏi, “Vậy nếu như ca ca chết rồi, luyến tiếc nhất ai?” Hỏi xong, lại hơi phiền não nhíu nhíu mày, giống như cảm giác mình không nên hỏi chính là vấn đề này.

Ma Linh híp mắt nói, “Luyến tiếc nhất mẫu thân và phụ vương!”

Khuôn mặt nhỏ bé của Vãn nhi xụ xuống, “Không phải Vãn nhi sao?”

“Đứa ngốc, không phải Vãn nhi đã chết rồi sao? Ta chết sẽ có thể ở cùng một chỗ với Vãn nhi!”

“Đúng vậy! Thế ca ca nhất định phải tìm được Vãn nhi!”

“Ừ.”

Hai đứa trẻ ở chung một chỗ thảo luận vấn đề sống chết, thấy thế nào cũng khiến cho người ta cảm thấy kỳ quái!

Nhìn Vãn nhi ngủ trên đùi, trong mắt Ma Linh mang theo một tia đau lòng, nhẹ nhàng lau đi nước mắt nơi khóe mắt nàng, nha đầu này, ở trước mặt hắn luôn cười đến rất vui vẻ, lại luôn giấu hắn mà khóc, thật không biết nàng rốt cuộc có thật sự chỉ mới năm tuổi thôi không

“Ha ha…Không nghĩ tới các ngươi còn ân ái như vậy?” Lúc này nam tử áo trắng xuất hiện lần nữa, nhìn dáng vẻ thân mật của hai tiểu hài tử không khỏi cười to lên, Vãn nhi bị tiếng cười kia làm thức tỉnh, rúc vào trong ngực Ma Linh, giống như hơi sợ hắn.

Nam tử áo trắng không có ý tốt nhìn nàng, cười nói, “Tiểu nha đầu, như thế nào? Bị tử độc xà cắn có đau không?” Lại dám tới trộm thuốc giải, hắn thật đúng là nuôi một đứa vô tình vô nghĩa, hắn cho nàng ăn, cho nàng uống, mời xin Lão sư dạy nàng, kết quả nàng lại vì một tiểu tử thúi mà phản bội hắn! Hừ! Dám phản bội hắn, đương nhiên cần phải trả một cái giá cao!


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
3 thành viên đã gởi lời cảm ơn Puck về bài viết trên: Chery, HNRTV, kotranhvoidoi
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 124 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: Dreaming, Minh Viên, superkookie, uyennguyen09, windy84 và 594 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Hiện đại - Trùng sinh] Ông xã là người thực vật - Vân Nhất Nhất

1 ... 46, 47, 48

2 • [Hiện đại] Hôn nhân giá ngàn vàng - Cẩm Tố Lưu Niên (HOÀN)

1 ... 183, 184, 185

3 • [Hiện đại] Ý xuân hòa hợp - Vi Phong Chi Từ Từ

1 ... 36, 37, 38

4 • [Hiện đại] Hoa đào vừa mới nở rộ - Đào Ảnh Xướng Xước

1 ... 20, 21, 22

5 • [Hiện đại] Vỏ quýt dày có móng tay nhọn - Thiên Phàm Quá Tẫn (HOÀN)

1 ... 21, 22, 23

6 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128

7 • [Cổ đại - Hài] Cá nhỏ ăn lươn lớn - Tô Tiếu

1 ... 23, 24, 25

8 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 167, 168, 169

9 • [Hiện đại] Eo thon nhỏ - Khương Chi Ngư [NEW C75]

1 ... 29, 30, 31

10 • [Xuyên không - Dị giới] Khí phi hồ sủng - Nhược Thủy Lưu Ly

1 ... 40, 41, 42

11 • [Xuyên không - Dị giới] Phế sài muốn nghịch thiên Ma Đế cuồng phi - Tiêu Thất Gia - New C1011

1 ... 143, 144, 145

[Hiện đại] Tham hoan - Bát Trà Hương

1 ... 20, 21, 22

13 • [Hiện đại] Cùng hát một bài ca - Lam Chi Noãn

1 ... 18, 19, 20

[Xuyên không] Hoàng thượng vạn tuế - Đại Ôn

1 ... 36, 37, 38

15 • [Hiện đại] Sao trên trời rất xa sao của anh thật gần - Phỉ Ngã Tư Tồn

1 ... 9, 10, 11

[Cổ đại] Yêu nghiệt khuynh thành Minh vương độc sủng - Thụy Tiếu Trụ

1 ... 47, 48, 49

17 • [Hiện đại] Làm thế nào để ngừng nhớ anh - Mộng Tiêu Nhị

1 ... 20, 21, 22

18 • [Hiện đại] Ngày đêm muốn em - Thụy Miên

1 ... 16, 17, 18

19 • [Cổ đại - Trùng sinh] Tấn công ngược thành phi - Minh Tiêu Nguyệt

1 ... 11, 12, 13

[Hiện đại] Bà xã anh chỉ thương em - Nam Quan Yêu Yêu

1 ... 145, 146, 147



Cô Quân: Ôi lâu lắm mới vào tnn mà k có ma nào à
Shop - Đấu giá: Tử Tranh vừa đặt giá 272 điểm để mua Tóc xù chăm học
Công Tử Tuyết: Re: [Trắc nghiệm] Bạn có tò mò nhân cách thứ hai nào đang trú ẩn trong mình?
LogOut Bomb: thuyvu115257 -> Yêu Tinh Zombie
Ranchild: wow, hế lô Gemy
TranGemy: có nè =))
Ranchild: giờ này hông có ai nhỉ -_-
Ranchild: chào mọi người
LogOut Bomb: thuyvu115257 -> Yêu Ngôn Tình
Shop - Đấu giá: Hoàng Phong Linh vừa đặt giá 258 điểm để mua Tóc xù chăm học
dương xỉ: À ú
Shop - Đấu giá: phuong thi vừa đặt giá 385 điểm để mua Mèo trong giỏ
Ngọc Nguyệt: Ôi vắng quá...
Mặc Bănq: Yến My (To)
Chị ơi em có thể đăng bộ Pendragon lên wattpad không ạ
Shop - Đấu giá: Sam Sam vừa đặt giá 365 điểm để mua Mèo trong giỏ
Shop - Đấu giá: phuong thi vừa đặt giá 240 điểm để mua Broken Heart
Shop - Đấu giá: phuong thi vừa đặt giá 346 điểm để mua Mèo trong giỏ
Công Tử Tuyết: Re: [Trắc nghiệm] Bạn có tò mò nhân cách thứ hai nào đang trú ẩn trong mình?
Shop - Đấu giá: Sam Sam vừa đặt giá 328 điểm để mua Mèo trong giỏ
Shop - Đấu giá: ChieuNinh vừa đặt giá 1050 điểm để mua Cô bé cưỡi châu
Shop - Đấu giá: bạch kiến huy vừa đặt giá 999 điểm để mua Cô bé cưỡi châu
LogOut Bomb: thuyvu115257 -> THO THO
Shop - Đấu giá: ChieuNinh vừa đặt giá 817 điểm để mua Cô bé cưỡi châu
Shop - Đấu giá: bạch kiến huy vừa đặt giá 777 điểm để mua Cô bé cưỡi châu
LogOut Bomb: thuyvu115257 -> xichgo
LogOut Bomb: thuyvu115257 -> pandainlove
Shop - Đấu giá: ChieuNinh vừa đặt giá 278 điểm để mua Bé tím 2
Shop - Đấu giá: ChieuNinh vừa đặt giá 732 điểm để mua Cô bé cưỡi châu
TranGemy: Dạo này bạn có đọc được truyện nào hay không? Chia sẻ với chúng mình ngay tại Nhật ký đọc Sách nhé!
Shop - Đấu giá: ღ_kaylee_ღ vừa đặt giá 484 điểm để mua Bướm hồng

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.