Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 117 bài ] 

Khí phi hồ sủng - Nhược Thủy Lưu Ly

 
Có bài mới 30.10.2018, 19:47
Hình đại diện của thành viên
Nguyên Thượng Thánh Thần Nữ Vương Bạch Hổ Bang Cầm Thú
Nguyên Thượng Thánh Thần Nữ Vương Bạch Hổ Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 17.02.2015, 12:59
Tuổi: 32 Nữ
Bài viết: 3814
Được thanks: 30549 lần
Điểm: 32.74
Có bài mới Re: [Xuyên không - Dị giới] Khí phi hồ sủng 109 - Điểm: 42
Chương 109:

Editor: Puck - Diễn đàn Lê Quý Đôn

Vưu Diệc nhìn thấy hai người trở về, thở phào nhẹ nhõm, Còn tưởng rằng hai người định mất tích như vậy đến cùng chứ? Đúng rồi, Ma Linh đâu?” Sao bọn họ đã trở về, nhưng không thấy Ma Linh?

Hiên Viên Mị trầm mặt nói, “Ma Linh bị người bắt đi, ngươi phái người tìm một chút!” Mặc dù để cho người ta đi tìm, nhưng trong lòng Hiên Viên Mị rõ ràng, nếu người nọ có thể bắt Ma Linh đi, hẳn không phải là nhân vật đơn giản, hắn không trông cậy vào bọn họ có thể tìm được, vẫn phải do chính hắn đi tìm!

--- ------Puck.d.đ.l.q.đ---- -----

Trong một gian phòng lớn, Ma Linh nhắm mắt ngồi thẳng, hiển nhiên đang nắm chặt thời gian tu luyện, hắn không biết nam nhân kia chộp hắn tới nơi này định làm cái gì, nhưng Ma Linh hắn cũng không phải người mặc cho người ta làm thịt làm hại.

Một tia sáng bạc lóe lên, trên đất là một đứa bé đáng yêu khoảng ba tuổi trong nháy mắt lớn thành dáng vẻ sáu, bảy tuổi, nhìn quần áo trên người nhỏ không chỉ một ít, không nhịn được cau mày, nhưng mà hiện giờ hắn cũng không muốn đuổi người ra, hắn cần phải thời gian tu luyện, hắn không thể liên lụy phụ vương và mẫu thân!

Bởi vì có kết giới, nam nhân kia không hạn chế hành động của Ma Linh, còn cho hắn ăn ngon uống tốt, nhưng hắn nhìn ra được thù hận nơi đáy mắt hắn ta.

“Két…” Cửa phòng được mở ra.

Ma Linh ngước mắt nhìn, liền thấy một tiểu cô nương chừng bốn, năm mở một đôi mắt to linh động  sững sờ nhìn hắn, Ma Linh nhíu nhíu mày, “Ngươi là người của Ma tộc?”

Tiểu cô nương vẫn sững sờ nhìn hắn, giống như vốn không nghe thấy câu hỏi của hắn, một lát sau đột nhiên cười nói, “Ca ca, dáng dấp của huynh nhìn thật đẹp!” Sau đó liền nhào về phía Ma Linh.

Thân thể Ma Linh nhẹ nhàng bay về phía sau, tiểu cô nương thẳng tắp té trên đất, sau đó lã chã chực khóc nhìn Ma Linh ở phía trước cách đó không xa đang mắt lạnh nhìn nàng, uất ức nói, “Ca ca… Đau đau…” di@en*dyan(lee^qu.donnn)

Ma Linh chỉ mắt lạnh nhìn, một chút cũng không hề để ý nàng, mặc dù dáng dấp cô bé này trắng trẻo nõn nà, rất xinh đẹp, thật đáng yêu, nhưng cũng rất khả nghi!

Tiểu cô nương vốn nhịn không khóc thấy hắn không để ý đến nàng, đột nhiên oa oa khóc lớn, “Hu hu, ca ca bắt nạt Vãn nhi…”

Qua hồi lâu, tiếng khóc vẫn không ngừng, Ma Linh không nhịn được quát, “Đừng khóc

Tiểu cô nương bị hắn làm giật mình, ngừng tiếng khóc, mím miệng thút thít, nước mắt còn không ngừng rớt xuống đất.

Ma Linh ngồi xuống trên ghế dựa bên cạnh, lạnh giọng hỏi, “Ngươi là ai?”

Tiểu cô nương uất uất ức ức nhìn hắn, chậm rãi bò dậy, thút thít nói, “Mẫu thân vẫn gọi muội là Vãn nhi…” Sau đó sợ hãi định tới gần Ma Linh, rồi lại không dám.

“Sao ngươi lại ở đây?”

Vãn nhi lắc lắc đầu, “Vãn nhi tỉnh lại chính là chỗ này!”

Ma Linh cau mày quan sát nàng, đột nhiên nói, “Tới đây!”

Hai mắt Vãn nhi sáng lên, hấp ta hấp tấp chạy tới, nhào vào trong ngực hắn, ôm chặt lấy hắn, Ma Linh nhíu nhíu mày, một phát túm được cổ tay của nàng, không phát hiện ra điều đặc biệt gì, nhưng hắn lại không hề để xuống đề phòng.

Vãn nhi ôm hắn, ha ha cười không ngừng, “Dáng dấp ca ca thật dễ nhìn, Vãn nhi thích ca ca!”

Ma Linh một phát gạt tay của nàng ra, đi tới giường lớn trong phòng, thoải mái thư thả nằm xuống, chuẩn bị nghỉ ngơi một chút.

Thấy hắn lại không để ý tới nàng, khuôn mặt nhỏ nhắn của Vãn nhi suy sụp, uất ức mím miệng, nện bắp chân chạy tới bên giường, cố hết sức muốn bò lên trên giường, nhưng bất đắc dĩ giường quá cao, nàng thế nào cũng leo không lên được, nhưng nàng lại rất có nghị lực, kiên quyết không buông tha.

Ma Linh không nhịn được mở mắt ra nhìn về phía nàng, Vãn nhi bị hắn làm giật mình, đặt mông ngồi trên mặt đất, đau đến nhe răng nhếch miệng, nước mắt lưng tròng.

“Ngươi rốt cuộc định làm cái gì?” Ma Linh phiền não nhìn nàng, đây rốt cuộc là tiểu hài tử nhô ra từ đâu?

Ma Linh không giống hài tử bình thường, mặc dù linh hồn của hắn một mực ngủ say, nhưng dù sao cũng có mấy ngàn năm rồi, hơn nữa nhìn tốc độ lớn lên của hắn, lúc này mới ra đời bao lâu, đã có dáng vẻ sáu, bảy tuổi, cho nên theo ý hắn, tiểu nữ oa này xác thực chính là một tiểu hài tử

“Vãn nhi…Vãn nhi muốn ở cùng ca ca, Vãn nhi không muốn trở về ở cùng một chỗ với những đứa bé kia…” Vãn nhi đáng thương nhìn Ma Linh, tiếp tục nói, “Hơn nữa…Vãn nhi trốn ở chỗ này cũng sẽ không bị lấy máu rồi…” die ennd kdan/le eequhyd onnn

Ma Linh nghe được câu này, chợt ngồi dậy, nhìn tiểu cô nương trên đất, đưa tay kéo lấy thân thể nho nhỏ của nàng lên giường, Vãn nhi cao hứng nhào vào trong ngực hắn, Ma Linh đưa tay ôm lấy nàng, dụ dỗ nói, “Vãn nhi ngoan, ngoan ngoãn trả lời vấn đề của ca ca có được không?” Sau khi dịu dàng dụ dỗ xong, lại mặt lạnh uy hiếp nói, “Nếu như ngươi không phải ngoan, ta liền ném ngươi ra ngoài!”

Vãn nhi lắc lắc đầu, ôm hắn càng chặt hơn, “Đừng mà…! Vãn nhi sẽ rất ngoan…! Ca ca đừng ném Vãn nhi đi ra ngoài…” Vừa nói lại bắt đầu nghẹn ngào, nước mắt lưng tròng nhìn Ma Linh.

“Vãn nhi mới vừa nói lấy máu là có ý gì?”

Vãn nhi chán ghét nhíu nhíu mày, tiến tới bên tai Ma Linh, nhỏ giọng nói, “Ca ca, muội cho huynh biết, trong nhà lớn bên kia có rất nhiều đứa trẻ, còn có một ao lớn, trong ao tất cả đều là máu, còn có thể cuồn cuộn, cứ vài ngày cũng sẽ có một đứa trẻ bị lấy máu!”

Trong mắt Ma Linh xẹt qua một suy nghĩ sâu xa, nhéo khuôn mặt nhỏ nhắn mập mạp mang theo vẻ trẻ nít của Vãn nhi, phát hiện cảm giác tay cũng không tệ lắm, không nhịn được bóp một cái nữa, vừa nói, “Vãn nhi không sợ sao?”

Vãn nhi bị hắn bóp hơi đau, nhíu mũi một cái, không nhịn được né tránh, đàng hoàng nói, “Vừa mới bắt đầu Vãn nhi rất sợ, sẽ bị hù dọa khóc, sau khi những đứa bé kia chết, toàn thân đều trắng bệch, thật khó nhìn! Chỉ có điều sau này lại cũng không hề sợ, ca ca, muội cho huynh biết! Mỗi lần đều không lấy máu của Vãn nhi!” Nói tới chỗ này, trên khuôn mặt nhỏ nhắn của Vãn nhi lộ ra một nụ cười xán lạn, giống như đang vì không bị lấy máu mà cao hứng.

Ma Linh không nhịn được lại nhéo khuôn mặt nhỏ nhắn của nàng, thật là một đứa bé ngu ngốc! Nếu như đến lượt nàng, nàng còn có thể vui vẻ sao, “Vãn nhi ngây người ở đây đã bao lâu?”

“Không biết, Vãn nhi đã chờ  thật lâu, nhưng mẫu thân vẫ còn chưa tới tìm Vãn nhi!”

Ma Linh rơi vào trầm tư, Vãn nhi bây giờ còn nhỏ, nàng còn nhớ rõ mẫu thân ruột của mình, như vậy lúc bị bắt đi cũng có thể còn nhớ, nàng nán lại ở đây trong thời gian cũng không dài lắm, huyết trì? Vừa nghe cũng biết là tà ma ngoại đạo gì đó.

(*) Huyết trì: Ao máu

“Ca ca…”

Giọng nói uất ức của Vãn nhi kéo suy nghĩ của Ma Linh về, “Sao vậy?”

“Ca ca có thể đừng bóp Vãn nhi nữa không, thật đau!”

Ma Linh vừa nhìn, gò má trắng nõn nà của Vãn nhi đã bị hắn bóp đỏ ửng rồi, vội vàng thu tay lại, tầm mắt rơi vào trên khuôn mặt nhỏ nhắn, mang theo đánh giá kỹ.

Vãn nhi xoa khuôn mặt nhỏ nhắn của mình, thấy Ma Linh nhìn nàng như vậy, hơi bất xê dịch thân thể, sợ hãi kêu lên, “Ca ca…” Nàng đã ngoan ngoãn trả lời vấn đề của ca ca rồi, hắn còn định vứt nàng đi ra ngoài sao? dfienddn lieqiudoon

“Vãn nhi muốn sống ở đây?”

“Ừ.” Vãn nhi hung hăng gật đầu.

“Vậy sau này đều phải nghe lời của ta biết không?”

“Vãn nhi đều nghe lời ca ca nói!”

Ma Linh vuốt ve đầu nhỏ của nàng, ôm nàng nằm xuống, “Hiện tại ngủ cho ta!”

Vãn nhi uất uất ức ức ngồi bên cạnh, nhìn Ma Linh tĩnh tọa, tay nhỏ bé tức giận nhéo tay áo của mình, ca ca luôn không chơi với nàng!

Ma Linh mở mắt ra, còn chưa kịp thở ra một hơi, liền bị thân thể nhỏ bé của Vãn nhi đụng tới ngã lăn trên mặt đất, nhìn tiểu bất điểm trên người, Ma Linh không nhịn được tối đen mặt.

Vãn nhi rụt cổ một cái, “Người ta rất nghe lời, không quấy rầy ca ca, không cho ca ca tức giận!”

Ma Linh nhíu mày, biểu tình kia quả thật giống Hiên Viên Mị như đúc, lá gan của tiểu nha đầu trở nên lớn hơn, có phải do hắn quá dung túng nàng không?

Cũng không biết phụ vương có tìm được mẫu thân không, phát hiện hắn bị bắt đi không, kể từ sau khi bị bắt, nam nhân kia lại không hề xuất hiện nữa, nếu như hắn đoán không sai nam nhân kia chắc là có thù oán với phụ vương hoặc mẫu thân, nhưng tại sao nam nhân kia thế mà lại vẫn không đụng đến hắn, giống như hoàn toàn quên lãng hắn? Hắn không nhìn lầm vẻ thù hận trong đáy mắt nam nhân kia, mặc dù nam nhân kia định sử dụng hắn uy hiếp phụ vương hoặc mẫu thân, nam nhân kia đối xử khách khí với hắn như vậy cũng thật sự không bình thường, chỉ sợ có có chuyện quan trọng hơn ngược đãi hắn đi? Lại nghĩ tới huyết trì Vãn nhi nói, chẳng lẽ có liên quan đến cái đó?

“Ca ca… Ca ca…”

Ma Linh phục hồi tinh thần lại, ôm nàng từ trên mặt đất lên, định để cho nàng đứng ngay ngắn, nhưng Vãn nhi ôm chặt lấy hắn, chính là không buông tay, Ma Linh im lặng hỏi ông trời, hắn rốt cuộc tại sao phải lượm một miếng kẹo da trâu chứ?

Ánh trăng lẳng lặng chiếu trên mặt đất, tiếng la khóc của con nít rạch phá bầu trời đêm yên tĩnh, Ma Linh chợt mở mắt ra, dừng một chút, sau đó rón rén gạt tay nhỏ bé của Vãn nhi ra, chuẩn bị đi điều tra một phen, nếu như hắn đoán không sai, chắc lại có đứa trẻ bị lấy máu rồi!

Vãn nhi tỉnh lại, mơ mơ màng màng dụi dụi mắt, thấy hắn định đi, miệng mím lại, nước mắt từng giọt từng giọt lớn liền rơi xuống, “Ca ca…”

Bước chân của Ma Linh dừng lại một chút, xoay người nhìn về phía nàng, không nhịn được nhíu nhíu mày, lại đi trở về bên giường, ôm nàng vào trong ngực, “Sao vậy?”

Vãn nhi khụt khịt cái mũi, “Ca ca không cần Vãn nhi nữa sao?”

Ma Linh bất đắc dĩ dụ dỗ nói, “Không phải, ca ca muốn đi xem huyết trì lớn mà Vãn nhi nói!”

Vãn nhi đưa tay ôm lấy hắn, “Vãn nhi đi cùng ca ca! Vãn nhi biết đường!”

Ma Linh nhíu nhíu mày, hơi do dự, Vãn nhi thấy hắn do dự, cái miệng nhỏ nhắn mím lại, lại là dáng vẻ định khóc.

“Không được khóc!” Ma Linh lườm nàng một cái, bất đắc dĩ ôm nàng cùng nhau ra cửa.

Vãn nhi chôn khuôn mặt nhỏ nhắn ở trong ngực hắn cười đến mặt giảo hoạt, hoàn toàn có dáng vẻ tiểu hồ ly, cũng biết ca ca sợ nàng khóc!

Đi tới cửa viện kia, Vãn nhi đột nhiên kéo Ma Linh, nhỏ giọng nói, “Ca ca, chờ một chút, nơi này có trận pháp!”

Ma Linh dừng lại, hoài nghi nhìn Vãn nhi, một đứa trẻ bốn, năm tuổi bình thường ẻ sẽ biết cái gì là trận pháp sao? Vãn nhi nhìn thấy hoài nghi trong mắt hắn, lệ quang chớp động trong mắt, “Ca ca…”

Ma Linh nhíu nhíu mày, “Không được khóc!” Nhìn Vãn nhi một lúc lâu, Ma Linh mới mở miệng nói, “Nếu muội dám gạt ta, ta liền lấy hết sạch máu của muội!”

Vãn nhi nhếch miệng cười cười, ca ca nói như vậy chính là tin tưởng nàng!

Ma Linh nhìn viện trước mắt, nhíu nhíu mày, tại sao không lập kết giới ngược lại muốn lấy trận pháp gì đây?

Vãn nhi đột nhiên nói, “Ca ca đừng lo lắng, Vãn nhi biết rõ đi vào như thế nào!”

Hử? Ma Linh nhíu mày nhìn đứa bé trong ngực, hắn dường như coi thường nàng, chỉ có điều cũng phải, Vãn nhi vốn chính là từ bên trong chạy đến, khẳng định biết trận pháp này mới đúng!



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
4 thành viên đã gởi lời cảm ơn Puck về bài viết trên: Chery, antunhi, kotranhvoidoi, phuong thi
     

Có bài mới 31.10.2018, 18:07
Hình đại diện của thành viên
Nguyên Thượng Thánh Thần Nữ Vương Bạch Hổ Bang Cầm Thú
Nguyên Thượng Thánh Thần Nữ Vương Bạch Hổ Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 17.02.2015, 12:59
Tuổi: 32 Nữ
Bài viết: 3814
Được thanks: 30549 lần
Điểm: 32.74
Có bài mới Re: [Xuyên không - Dị giới] Khí phi hồ sủng 110 - Điểm: 44
Chương 110: Tín vật đính ước

Editor: Puck - Diễn đàn Lê Quý Đôn

Yêu tộc.

Hiên Viên Mị nhìn Vưu Diệc một cái, nhàn nhạt hỏi, “Không tìm được?” Thật ra thì đây hoàn toàn trong dự liệu của hắn, đừng nói một chút thời gian như vậy, chính là cho hắn nhiều thời gian hơn, chỉ sợ cũng không tìm ra được, không nhịn được nhíu nhíu mày, sao lại đột nhiên liền tòi ra nhiều cao thủ như vậy , “Thủy nhi…”

Không đợi hắn nói ra khỏi miệng, Thủy nhi đã nói, “Ta và chàng cùng đi!” Dù sao bây giờ không phải nàng có Ngọc Linh bảo vệ sao? Nói như vậy chắc sẽ không bị thương, ít nhất Ly Mặc ở trong trạng thái bình thường, cũng không gây tổn thương được nàng, không phải sao?

Hiên Viên Mị do dự một chút, sau đó gật đầu nói, “Được!”

“Vết thương của chàng thật sự không có chuyện gì sao?” Biết rõ hơi dư thừa, Thủy nhi vẫn không nhịn được lo lắng.

Hiên Viên Mị nhếch môi cười nói, “Không sao, vẫn đi tìm Ma Linh trước đi!” Ma Linh ra đời không lâu, không thể nào đắc tội ai, người nọ chỉ sợ cũng nhằm về hắn đấy!

--- ------Puck.d.đ.l.q.đ---- -----

Cửa viện, trên khuôn mặt nhỏ bé của Vãn nhi hoàn toàn nghiêm túc, “Ca ca, huynh phải cẩn thận đấy, một bước cũng không thể đi nhầm, bằng không chúng ta cũng chỉ có thể trở thành âm khí vong hồn tích tụ lại rồi!”

Ma Linh nghe vậy không khỏi hỏi, “Đây rốt cuộc là trận pháp gì?”

Vãn nhi nghiêm túc nói, “Cái này gọi là vong hồn trận, người bình thường đi vào, hẳn phải chết không thể nghi ngờ, người kia ở trong viện thiết kế trận pháp như vậy, không chỉ đề phòng có thể có người xông vào, còn có thể thu thập quỷ hồn của những người xông vào, tích tụ âm khí, bồi dưỡng huyết trì!”

“Vãn nhi sao sẽ biết những thứ này?” Vãn nhi như vậy thật sự là không giống một đứa trẻ bốn, năm tuổi.

Vãn nhi khẽ nói, “Bởi vì chỉ có hài tử thông minh nghe lời mới không bị lấy máu!” Nàng có thể còn sống sót liền chứng minh nàng mạnh hơn người khác! “Ca ca, đi nơi này!”

Ma Linh nhìn nàng một cái, cũng không hỏi tới nữa, theo phương hướng nàng chỉ đi tới.

“Ngừng! Quẹo trái, đi bảy bước! Sau đó lùi ra sau, đi chín bước!”

Viện không lớn, Ma Linh ôm Vãn nhi đi nửa canh giờ mới coi như đi qua trận pháp kia, huyết khí nồng đậm bay vào cánh mũi, hơi thở làm cho người ta nôn mửa kia khiến Ma Linh không nhịn được nhíu nhíu mày.

Vãn nhi chỉ vào một gian phòng lớn nói, “Nơi này ở rất nhiều đứa trẻ!”

Nghe vậy, Ma Linh ôm nàng đến gần căn phòng rất lớnn kia, trên giường tầng bày chăn đệm, ba, bốn trăm hài tử nhét chung một chỗ, lúc này có lẽ bởi vì tiếng la khóc kia, tất cả đều bị đánh thức, tốp ba tốp năm chen chúc thành một đoàn, run lẩy bẩy, trên mặt tất cả đều là vẻ tái nhợt, trong mắt mang theo sợ hãi, nghĩ tới ban đầu Vãn nhi cũng là dáng vẻ này, Ma Linh đột nhiên cảm thấy hơi đau lòng, cánh tay không khỏi siết thật chặt.

Vãn nhi khẽ nói, “Ban ngày sẽ có lão sư tới để dạy cho bọn nhỏ, cứ vài ngày sẽ có một cuộc thi, người đứng cuối của cuộc thi, buổi tối hôm đó sẽ bị lấy máu!” Nếu như không muốn chết, cũng chỉ có thể buộc mình lớn lên, chỉ có xuất sắc hơn người khác mới có thể giữ được một cái mạng của mình.  die,n; da.nlze.qu;ydo/nn

Ma Linh chú ý quan sát hài tử bên trong phòng, hài tử của Ma tộc nhiều nhất, tiếp theo là Nhân tộc, Yêu tộc vô cùng ít, kỳ quái chính là, không có một người nào là hài tử của Tiên tộc! Trong lòng Ma Linh khẽ cân nhắc.

Lúc này tiếng la khóc kia đã biến mất rồi, qua thời gian dài như vậy, như thế máu cũng đã lấy xong rồi, Ma Linh ôm Vãn nhi đi về phía huyết khí nồng nặc.

“Ca ca, chính là chỗ này!”

Thật ra thì không cần nàng nói, Ma Linh cũng biết là nơi này, mùi máu tanh nồng đậm như vậy, thật sự khiến cho không ai có thể coi thường!

Ma Linh lặng lẽ đến gần cạnh cửa, từ khe cửa nhìn vào bên trong, chỉ thấy giữa phòng có một ao khổng lồ, đúng như theo lời Vãn nhi nói, bên trong tất cả đều là máu tươi đang cuồn cuộn, một tiểu nam hài bị cố định cạnh bờ ao, một cánh tay vươn về trước, đặt trên bờ ao, trên cổ tay thỉnh thoảng lại nhỏ ra một giọt máu tươi, toàn thân tiểu nam hài hoàn toàn trắng bệch, có thể thấy được máu đã bị lấy hết sạch rồi.

Cả phòng tràn ngập sương máu màu đỏ, mà khoảng không trên ao, một nam tử áo trắng ngồi lơ lửng, sương máu chung quanh thân hắn nồng đậm nhất, chỉ có thể mơ hồ thấy rõ thân hình của hắn, Ma Linh tự nhiên nhận ra hắn, bởi vì hắn chính là người bắt Ma Linh tới đây.

Đột nhiên nam tử áo trắng mở hai mắt ra, tầm mắt vừa vặn đối diện với Ma Linh, Ma Linh cả kinh trong lòng, ôm Vãn nhi quay người bỏ chạy, không thể trách hắn mất mặt, hắn bây giờ vốn không phải là đối thủ của người kia, chẳng lẽ định ở lại chỗ này chờ chết sao?

Khóe miệng nam tử áo trắng khẽ nhếch, cũng không đuổi theo Ma Linh, hiện giờ hắn không vội, chờ hắn hấp thu xong máu của đồng nam đồng nữ, liền đến lượt Ma Linh rồi, máu của Ma Linh, suy nghĩ một chút cũng cảm thấy mê người, nụ cười nơi khóe miệng nam tử áo trắng càng thêm quỷ dị, Ma Tà, nếu như ngươi dự đoán được con trai của mình sẽ có kết quả như vậy, có thể hối hận ban đầu đã làm những chuyện như vậy không?

Ma Linh ôm Vãn nhi trở về phòng, mặt nặng nề, chỉ là trong khoảng thời gian ngắn không gặp, người kia dường như càng thêm sâu không lường được, càng thêm âm lãnh rồi, nghĩ tới Vãn nhi nói sẽ có lão sư dạy học cho những hài tử kia, không khỏi hỏi, “Vãn nhi, lão sư dạy những hài tử kia thứ gì?”

“Cái gì cũng dạy! Ca ca, những hài tử không nên thân sẽ bị lấy máu, người xuất sắc qua một khoảng thời gian sẽ biến mất!” Thật ra thì nàng cũng sớm nên bị đưa đi, chỉ có điều theo trực giác của nàng bị đưa đi cũng không phải là chuyện tốt gì, cho nên nàng một mực biểu hiện tài nghệ cấp trung!

Nhỏ như vậy đã biết đạo ẩn giấu thực lực, trưởng thành sẽ ra một nhân vật xuất sắc!

Nghe lời Vãn nhi nói, Ma Linh không nhịn được cau mày, nói như vậy nam nhân kia đang bồi dưỡng thế lực của mình! di3n~d@n`l3q21y'd0n

“Ca ca?”

Ma Linh thu hồi suy nghĩ, “Không sao, ngủ!”

“Ca ca…”

Cứ theo lẽ thường là Ma Linh tu luyện xong vừa mở mắt, Vãn nhi liền nhào tới, Ma Linh cưng chiều cười cười, đột nhiên sau đó mặt liền biến sắc, tỏ vẻ đề phòng.

“Ken két…” Cửa phòng được mở ra, nam tử một thân áo trắng đi vào trong phòng, dáng vẻ không ăn nhân gian khói lửa kia, làm cho người ta khó có thể liên hệ hắn và người tối hôm qua trong huyết trì ở chung một chỗ.

Nam tử khẽ cười nhìn về phía hai đứa trẻ dính chung một chỗ, không có ý tốt nói, “Ma Linh, ngươi không xuất hiện ta thiếu chút nữa đã quên ngươi rồi, bây giờ mặc dù không phải là thời điểm giết ngươi, nhưng mà ta thu chút lợi tức trước cũng tốt, muốn trách thì trách Ma Tà làm bậy quá nhiều!”

Dứt lời, tay phải thành trảo, Ma Linh cảm thấy một lực hút không thể chống lại, vội vàng đẩy Vãn nhi ra, thân thể trong nháy mắt bị hút kéo về phía trước.

Nam tử áo trắng bóp cổ Ma Linh, nhấc hắn lên, cười đến mặt dịu dàng.

Mặc dù chỉ cần nam tử áo trắng dùng sức một cái, hắn sẽ đi đời nhà ma, nhưng Ma Linh không hề thấy khiếp đảm chút nào, chỉ tỏ vẻ lạnh lẽo, trong mắt mang theo bão táp.

Vãn nhi gấp gáp  nhào qua, vỗ chân nam tử áo trắng, “Buông ra… Ngươi buông ca ca ra…”

Nam tử áo trắng liếc nhìn Vãn nhi, đột nhiên ha ha cười nói, “Không hổ là con trai của Ma Tà, thật là trò học từ thầy mà giỏi hơn thầy! Nhỏ như vậy đã có hồng nhan tri kỷ rồi hả?”

Ma Linh nhẹ nhàng cúi mắt, che lại một tia lo lắng trong mắt, nha đầu này, xông lại làm cái gì!

Nam tử áo trắng đưa tay vỗ vỗ đầu nhỏ của Vãn nhi, khẽ cười nói, “Ngươi rất thích Ma Linh?”

Vãn nhi tỏ vẻ đề phòng nhìn hắn, chọc cho nam tử áo trắng cười khẽ một tiếng, “Ngươi yên tâm, hiện tại ta sẽ không giết hắn!” Dứt lời, trong mắt lạnh lẽo, đổ một viên thuốc vào trong miệng Ma Linh, sau đó một tay ném hắn trên đất.

Vãn nhi vội vàng chạy đến bên người hắn, “Ca ca…” Trong mắt lệ quang lóe lên, dáng vẻ nước mắt bất cứ lúc nào cũng sẽ rớt xuống.

Ma Linh trầm mặt quát lên, “Không được khóc!”

Vãn nhi mím miệng, nhịn không bật khóc.

Nam tử áo trắng cười nhạo nói, “Thật là một tính tình như Ma Tà, nếu như ban đầu Ma Tà hiểu được dịu dàng một chút với nữ nhân, cũng không trở thành tù nhân!”

Nhìn bóng dáng nam tử áo trắng rời đi, Ma Linh hừ lạnh trong lòng, ngươi biết cái gì! Phụ vương chỉ biết dịu dàng với mẫu thân! dieendaanleequuydonn

“Ca ca… Huynh có sao không?” Vãn nhi gấp gáp  vỗ vỗ ngực của hắn, lại siết chặt cánh tay của hắn, nàng có nhìn thấy người kia cho ca ca uống thuốc, nghĩ tới những đứa trẻ cứng đầu cứng cổ kia bị đổ thuốc, đau đến lăn lộn đầy đất, có vài đứa thậm chí thất khiếu chảy máu mà chết, khuôn mặt nhỏ nhắn của Vãn nhi thoáng chốc trở nên hoàn toàn tái nhợt.

“Oa… Hu hu…” Vãn nhi ôm Ma Linh khóc lớn ra tiếng, “Ca ca đừng chết!”

Mặt Ma Linh đầy vạch đen, nam nhân kia không phải nói hiện giờ hắn sẽ không giết ta sao? Đưa tay vỗ vỗ lưng của nàng, an ủi, “Đừng khóc, ta không sao!” Cũng không biết nam nhân kia cho hắn ăn là thuốc gì? Chỉ có điều chắc chắn sẽ không có nguy hiểm đến tính mạng.

“Thật sao?” Trên mặt Vãn nhi mang lệ, đáng thương nhìn hắn, “Ca ca không thể chết!

“Tại sao?”

“Bởi vì…” Vãn nhi hít mũi một cái, “Bởi vì ca ca chết rồi, Vãn nhi sẽ rất khổ sở, còn khó trôi qua hơn rời khỏi mẫu thân!”

Ma Linh nhìn nàng, qua thật lâu, mới nhẹ giọng nói, “Ta sẽ không chết!” Sau đó lấy ra một viên ngọc châu từ trong ngực, giúp nàng đeo lên trên cổ.

Vãn nhi đưa tay cầm viên ngọc châu kia nhìn coi, giống như phát hiện đại lục mới, hưng phấn nói, “Ca ca, trong hạt châu có một con tiểu hồ ly!”

Ma Linh đưa tay nhéo khuôn mặt nhỏ nhắn của nàng nói, “Phải giữ gìn kỹ, không cho phép vứt bỏ biết không? Đây là tín vật đính ước!”

Vãn nhi không nhịn được lại nhìn coi, sau đó nhìn về phía Ma Linh, tò mò hỏi nói, “Cái gì là tín vật đính ước?”

Ma Linh ngẩn ra, trong lòng không nhịn được than thở, hắn sao lại quên nàng còn nhỏ, nào hiểu cái gì gọi là tín vật đính ước, “Tóm lại Vãn nhi vẫn phải đeo ở trên người, không thể vứt bỏ, bằng không sẽ không thấy ta, biết không?”

Vãn nhi nghiêm túc gật đầu một cái, nhét ngọc châu vào trong quần áo giấu kỹ, sau đó lại không nhịn được đưa tay kéo kéo sợi dây màu bạc trên cổ kia, không yên tâm hỏi, “Ca ca, sợi dây này có thể đứt không?”

Ma Linh khẽ cười nói, “Yên tâm, sẽ không đứt đâu!”

“A” Vãn nhi rốt cuộc dời lực chú ý từ ngọc châu về, nhìn thấy trên cổ Ma Linh có vết ngón tay, không nhịn được đưa tay sờ sờ, nhíu chân mày nho nhỏ hỏi, “Ca ca, có đau không?”

“Không đau!” Cũng chỉ là một vết thương nho nhỏ mà thôi, hắn mới sẽ không đặt vào trong mắt!

“Ca ca gạt người…” Vãn nhi chu mỏ nhìn hắn, sau đó đưa cái miệng nhỏ nhắn tiến tới bên cổ hắn thổi hai cái, nói, “Phù phù cũng không đau đớn, trước kia mẫu thân đều phù phù như vậy cho Vãn nhi!”

Ma Linh nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn mềm mại của Vãn nhi hỏi, “Vãn nhi rất nhớ mẫu thân sao?”

Vãn nhi gật đầu một cái, hốc mắt ửng đỏ nói, “Vãn nhi rất nhớ mẫu thân, nhưng Vãn nhi đã không nhớ mẫu thân có dáng vẻ như thế nào rồi, mẫu thân rất thương Vãn nhi, nhưng Vãn nhi lại quên dáng vẻ của mẫu thân, Vãn nhi có phải rất hư không?”

Ma Linh vỗ nhè nhẹ  lưng của nàng, an ủi, “Vãn nhi chỉ vì quá lâu không gặp được mẫu thân, cho nên mới quên dáng vẻ của mẫu thân!” Hắn cũng rất nhớ mẫu thân, còn có lão đầu thúi đó

“Ưm…” Ma Linh đột nhiên rên lên một tiếng, toàn thân co quắp một trận, trán trong khoảnh khắc liền đổ ra mồ hôi lạnh dầy đặc.

“Ca ca…” Vãn nhi cầm chặt lấy tay hắn, “Ca ca, huynh đáp ứng Vãn nhi không chết đấy!”

Cặp mắt Ma Linh đỏ lên, đột nhiên đẩy ra Vãn nhi, quát, “Tránh ra!”


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
5 thành viên đã gởi lời cảm ơn Puck về bài viết trên: Lê Trinh, antunhi, kotranhvoidoi, phuong thi, tuongvicanhmong
     
Có bài mới 31.10.2018, 19:44
Hình đại diện của thành viên
Nguyên Thượng Thánh Thần Nữ Vương Bạch Hổ Bang Cầm Thú
Nguyên Thượng Thánh Thần Nữ Vương Bạch Hổ Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 17.02.2015, 12:59
Tuổi: 32 Nữ
Bài viết: 3814
Được thanks: 30549 lần
Điểm: 32.74
Có bài mới Re: [Xuyên không - Dị giới] Khí phi hồ sủng 111 - Điểm: 46
Chương 111:

Editor: Puck - Diễn đàn Lê Quý Đôn

Vãn nhi ngồi ngay đó, tất cả trong mắt đều là kinh hoảng, “Ca ca… Ca ca…” Dùng cả tay chân  lại định đi qua, cặp mắt đỏ bừng của Ma Linh nhìn chằm chằm nàng, hét lớn, “Không cho phép tới đây!”

Đột nhiên, Ma Linh giống như nổi điên, một quyền đấm lên mặt đất, một tiếng ầm ầm nổ vang, mặt đất lại xuất hiện một hố to sâu hơn ba thước, thân thể Ma Linh cũng rớt theo xuống.

Vãn nhi nằm bên miệng hố, nhìn xuống dưới, chỉ thấy thân thể Ma Linh co quắp, đôi tay nắm chặt thành quyền, sắc mặt lúc trắng lúc xanh, Vãn nhi bị sợ tới mức rơi lệ, “Hu hu… Ca ca không thể chết!”

Khóc một lát, đột nhiên đặt mông ngồi xuống dưới đất, lầm bầm nói, “Ca ca không thể chết được! Vãn nhi suy nghĩ một chút, đây là độc gì, Vãn nhi nhất định biết!” Nhưng càng gấp gáp càng không nghĩ ra, “Độc gì… Suy nghĩ một chút… Suy nghĩ một chút…”

Đột nhiên hai mắt sáng lên, nàng nghĩ tới, lão sư đã từng nói đấy! Quay đầu liếc nhìn Ma Linh trong hố, khụt khịt cái mũi nói, “Ca ca, huynh chờ Vãn nhi một chút, Vãn nhi đi tìm thuốc giải cho huynh.”

Lúc này Ma Linh căn bản không nghe được nàng nói chuyện, toàn thân như nung như nấu, đau đớn sâu tận xương tủy, làm cho người ta khó có thể chịu được, hơn nữa trong thuốc kia dường như còn có thành phần làm mềm hoá ý chí người, càng làm cho người ta khó có thể chịu được đau đớn kia, quả thật muốn ép người điên rồi.

Vãn nhi cuối cùng nhìn Ma Linh một cái, bò dậy nhanh chóng chạy ra ngoài phòng.

Cũng không biết trải qua bao lâu, ngón tay Ma Linh giật giật, cuối cùng chậm rãi khôi phục ý thức, toàn thân vẫn rất đau, ngay cả nhẹ nhàng động một cái cũng khiến cho người không chịu nổi, qua thật lâu, Ma Linh mới miễn cưỡng ngồi dậy, nhìn lên phía trên một chút, không nhìn thấy Vãn nhi, không nhịn được nhíu nhíu mày, “Vãn nhi…”

Không nhận được đáp lại, chân mày Ma Linh nhíu chặt hơn, lại ngồi một lát, sau đó kéo thân thể giống như chia ra lại hồi phục lại, bay đi lên.

Chân mới vừa tiếp xúc được mặt đất, Ma Linh liền không nhịn được rên lên một tiếng, té quỵ xuống đất, cặp mắt hơi gấp gấp liếc chung quanh nhưng không nhìn thấy bóng dáng của Vãn nhi, sắc mặt trầm xuống, trong lòng có dự cảm xấu.

“Ca ca…”

Ma Linh đang định đi ra ngoài tìm nàng, Vãn nhi lại tự mình trở lại, nện bắp chân chạy đến bên cạnh Ma Linh, lo âu hỏi, “Ca ca, còn đau không?” die~nd a4nle^q u21ydo^n

Ma Linh thở phào nhẹ nhõm, cau mày nói, “Không sao, về sau không nên chạy loạn!”

Vãn nhi cười híp mắt nói, “Vãn nhi không chạy loạn! Vãn nhi đi tìm thuốc giải cho ca ca.” Vừa nói lấy ra một viên thuốc màu đỏ như máu, đưa tới bên khóe miệng Ma Linh, “Ca ca, ăn thuốc giải sẽ không còn đau đớn!”

Độc này cũng không phải chỉ có một lần phát tác sẽ hết! Nếu như không có thuốc giải, mỗi ngày đều phải chịu đựng một lần đau khổ như thế.

Ma Linh nhíu mày lại thật chặt, Vãn nhi uất ức nói, “Ca ca, đây thật sự là thuốc giải, Vãn nhi không nhận sai!”

Ma Linh nhìn nóng nảy trong mắt nàng, há mồm nuốt viên thuốc trên tay nàng vào, nói, “Về sau không nên đi làm chuyện nguy hiểm như vậy, ta sẽ lo lắng!”

“Ừ.” Vãn nhi gật đầu cười, sau đó cúi đầu nhìn cánh tay mình, hốc mắt hơi đỏ lên.

Thấy nàng đột nhiên yên tĩnh lại, Ma Linh hơi kỳ quái, nhẹ giọng hỏi, “Sao vậy?”

Vãn nhi đột nhiên đưa cánh tay nhỏ ra ôm lấy hắn, nức nở nói, “Ca ca đáp ứng Vãn nhi sẽ không chết!”

Ma Linh đưa tay ôm lấy nàng, chịu đựng đau nhức, vỗ nhè nhẹ  lưng của nàng, thật ra thì bị bắt tới cũng không phải hỏng bét như vậy!

“Ca ca, huynh không thể xuống giường!” Ma Linh vừa mới ngồi dậy, Vãn nhi lập tức đưa tay đè hắn nằm xuống.

Ma Linh hơi bất đắc dĩ, “Vãn nhi, ta đã không sao, không phải muội đã cho ta ăn thuốc giải sao? Ta hiện giờ phải nắm chặt thời gian luyện công, chúng ta mới có cơ hội chạy đi!”

Trên khuôn mặt nhỏ nhắn của Vãn nhi toàn bộ đều là nghiêm túc, “Không được! Nghỉ ngơi thêm ba ngày nữa!”

“Vãn nhi…”

“Hai ngày! Không thể bớt!”

Nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn cố chấp của nàng, Ma Linh bất đắc dĩ nằm lại giường, Vãn nhi cười cười, nằm ở bên giường, líu ra líu ríu nói chuyện, “Ca ca, ta kiện huynh! Những đứa bé kia đều thật ngốc, chuyện rất đơn giản cũng làm không được, cho nên Vãn nhi căn bản cũng không lo lắng bị lấy máu, thiệt thòi cho Vãn nhi ban đầu còn sợ như vậy chứ! Thật ra thì Vãn nhi muốn học công phu nhất, nhưng lão sư còn chưa kịp dạy Vãn nhi.”

Ma Linh nhìn Vãn nhi hưng phấn nói chuyện không ngừng, khóe miệng khẽ nhếch lên, không phải người ta ngốc đi? Vốn là nha đầu này quá thông minh, nàng như vậy vốn cũng không phải là một hài tử bình thường!

Kể từ sau khi Ma Linh trúng độc, Vãn nhi nói dường như trở nên càng nhiều, luôn lôi kéo hắn nói chuyện không ngừng, giống như chỉ sợ lời nói trong bụng nói không hết, mà nam tử áo trắng kia cũng không xuất hiện lại.

--- ------Puck.d.đ.l.q.đ---- -----

Bên hồ, Thủy nhi trầm mặt nhìn Hiên Viên Mị, Hiên Viên Mị vẫn mặt bất đắc dĩ nhìn nàng, “Thủy nhi, ta thật sự  không có việc gì!”

“Không có việc gì?” Giọng nói không hề phập phồng, nghe không ra vui giận, tầm mắt nhìn về phía một bãi máu cách đó không xa, trong mắt viết rất rõ ràng, “Cái này gọi là không có việc gì?” die nda nle equ ydo nn

Vốn Thủy nhi tin tưởng Hiên Viên Mị không có chuyện gì, dù sao thân thể bất tử của hắn cũng không phải dùng để dọa một chút người, nhưng không nghĩ tới hắn lại đột nhiên phun vài ngụm máu, rõ ràng chính là nội thương chuyển biến xấu rồi.

Hiên Viên Mị cũng không nghĩ ra tại sao lại như vậy, theo lý thuyết hắn thật sự không nên có chuyện mới đúng, nhưng mà hiện giờ sự thật đặt ở trước mặt chính là thế, vết thương của hắn thật sự chuyển biến xấu rồi.

“Thủy nhi, nàng đừng quá lo lắng, ta thật sự không có việc gì…Khụ khụ…” Mới nói không có việc gì, rồi lại bắt đầu hộc máu.

Thủy nhi tỏ vẻ âm trầm, tại sao phải như vậy? Ly Mặc rốt cuộc đã làm cái gì, “Mị…”

Hiên Viên Mị không nhịn được cau mày, suy đoán nói, “Có thể là yêu độc, Ly Mặc là rắn, tu vi lại cao, yêu độc vốn lợi hại, hắn hao phí sinh mệnh lực tăng lên lực lượng đồng thời, yêu độc khẳng định cũng tiến hóa rồi, cho nên ta mới không phát hiện ra, khụ…”

“Mị…” Thủy nhi gấp đến độ xoay quanh, nhìn sắc mặt tái nhợt của hắn, không nhịn được lo lắng, tiếp tục như vậy nữa, máu sẽ bị hắn ói cạn sạch, “Ly Mặc đáng chết, sớm biết nên quất xác hắn!”

“Ha ha… Thủy nhi thật độc ác! Ly Mặc người ta lại một mảnh tình thâm với nàng…”

Thủy nhi trừng mắt liếc hắn một cái, “Còn cười!”

Hiên Viên Mị đưa tay ôm nàng vào trong ngực, dịu dàng nói, “Yên tâm, ta sao nỡ bỏ lại Thủy nhi đây?”

Thủy nhi trợn mắt một cái, “Chàng chết, ta cũng sẽ chết!”

“Ta không nỡ để Thủy nhi chết! Cho nên ta sẽ sống thật tốt đấy!” Hiên Viên Mị đưa tay vuốt ve khuôn mặt nhỏ nhắn của nàng, mặc dù giữa bọn họ có tình duyên trọn đời, nhưng một khắc hắn cũng không muốn tách ra khỏi nàng, lại càng không tình nguyện để cho nàng phải tử vong.

Thủy nhi gật đầu một cái, đưa tay ôm lấy hắn, lẳng lặng dựa vào trước ngực hắn.

Hiên Viên Mị đột nhiên đẩy nàng ra, lại bắt đầu hộc máu, Thủy nhi vội vàng đưa tay đỡ hắn, nhẹ nhàng vỗ lưng của hắn, thấy hắn càng không ngừng hộc máu, trong lòng nguyền rủa Ly Mặc vô số lần! “Không được, chúng ta về Yêu tộc trước, để Diệp Tử Phong xem một chút!”

“Khụ khụ…” Sắc mặt Hiên Viên Mị hoàn toàn tái nhợt, nhìn nàng một cái, còn chưa kịp nói gì, liền đột nhiên hôn mê bất tỉnh.

“Mị…” Thủy nhi đưa tay bắt mạch thay hắn, sau đó lại nhụt chí  buông ra, nàng vốn không biết giải yêu độc tiến hóa gì kia như thế nào! Hơn nữa đoán chừng Diệp Tử Phong cũng giải không được. d1en d4nl 3q21y d0n

Thủy nhi đột nhiên bình tĩnh lại, lẳng lặng ôm Hiên Viên Mị, hiện giờ cũng chỉ có trông cậy vào thân thể bất tử của hắn thật sự không chết được! Đau lòng vuốt ve khuôn mặt tái nhợt của hắn, nhẹ nhàng hôn lên trên môi hắn, lẳng lặng cùng với hắn, chỉ có điều nàng vẫn để cho Ảnh đi tìm Diệp Tử Phong đến, nói không chừng Diệp Tử Phong có biện pháp! Nhưng mà nơi này cách Yêu tộc rất xa, chờ Diệp Tử Phong đến, tối thiểu cũng phải một ngày.

Sắc trời dần dần đen xuống, Thủy nhi kinh hãi phát hiện thân thể Hiên Viên Mị càng ngày càng lạnh, “Mị…” Thủy nhi vỗ vỗ mặt của hắn, lại không nhận được chút đáp lại nào, đưa tay nắm tay hắn lại muốn truyền cho hắn chút linh lực, nhưng mà không nghĩ tới lại gặp phải cắn trả, nếu như không phải là nàng phản ứng nhanh, sợ rằng nàng cũng phải hộc máu.

Thủy nhi tỏ vẻ âm trầm, “Đáng chết!” Nàng và Hiên Viên Mị có thể nói là nhất thể, linh lực của nàng phần lớn đều do hắn giúp nàng tu luyện tới, chuyện cắn trả như vậy theo lý thuyết không nên xảy ra mới đúng, Ly Mặc đáng chết, chết cũng không cho người ta yên bình! Nếu Mị thật sự có chuyện gì, nàng nhất định phải moi thi thể của hắn ra quất xác! Sẽ tìm đến đầu thai sang kiếp khác của hắn hung hăng hành hạ!

Bất đắc dĩ, Thủy nhi chỉ có thể đốt đống lửa, sau khi được phải Hiên Viên Mị, vẫn có hắn cưng chiều, thật đúng là chưa từng làm chuyện như vậy, may mà trước khi xuyên qua, những chuyện này đều là kỹ năng căn bản, quay đầu nhìn người hôn mê, ánh mắt dịu dàng, đưa tay cởi quần áo của mình xuống, sau đó sẽ cởi quần áo của Hiên Viên Mị ra, đưa tay ôm lấy hắn, nhiệt độ lạnh như băng trên người hắn khiến cho nàng không nhịn được run lên một cái.

Thủy nhi đưa tay mô tả đường nét của hắn, nhẹ giọng nói, “Hồ ly thúi, tốt nhất không có việc gì, bằng không… Hừ hừ!”

Dần dần, trên người Hiên Viên Mị ngược lại khôi phục nhiệt độ, nhưng vấn đề là, nhiệt độ này lại không ngừng nóng lên, Thủy nhi vuốt ve cũng cảm thấy nóng người, hung hăng nhíu nhíu mày, cặp mắt liếc về phía hồ cách đó không xa, sau đó nhấc Hiên Viên Mị lên, kéo hắn vào trong hồ.

“Bùm”  một tiếng, hai người cùng nhau chìm vào trong hồ, “Rào” Thủy nhi ló đầu ra, ho khan hai tiếng, liền tranh thủ vớt Hiên Viên Mị ra ngoài, mang theo hắn bơi tới một tảng đá lớn bóng loáng cách đó không xa.

Liếc nhìn Hiên Viên Mị, Thủy nhi thầm nói, “Hắn không phải sẽ không hít thở không thông chứ? Bằng không trực tiếp ném trong hồ là được!” Nàng nhớ ban đầu nàng bóp cổ của Ma Tà, hắn đều không có việc gì!

Nói thì nói như vậy, lại cẩn thận để Hiên Viên Mị dựa ổn vào bên cạnh tảng đá lớn, đưa tay nhéo khuôn mặt tái nhợt của hắn, Thủy nhi không có ý tốt cười nói, “Có nên thừa cơ hội này bắt nạt một chút không đây?” Không thể không nói tâm tình của Thủy nhi thật tốt!

Thật ra thì cũng bởi vì cấm chú đồng sinh cộng tử kia, cho nên nàng mới không cần lo lắng, cho dù là tử vong, cũng sẽ không tách bọn họ ra, chỉ có điều không biết cục cưng thế nào!

Thủy nhi khẽ dựa vào trên vai Hiên Viên Mị, cảm thấy nhiệt độ trên người hắn chậm rãi giảm xuống, mới yên lòng, bất tri bất giác đã ngủ thiếp đi.

Hiên Viên Mị mở mắt ra mới phát hiện ra mình chạy đến trong hồ, cảm thấy sức nặng trên vai, quay đầu nhìn lại, nơi cổ họng không khỏi căng chặt.

Mặc dù sắc trời còn chưa sáng tỏ, nhưng hắn lại nhìn thấy rất rõ ràng, bởi vì lúc trước sưởi ấm, Thủy nhi sớm đã cởi mình sạch sẽ, lúc này nước hồ vừa đúng bao phủ đến trên ngực, đẫy đà như ẩn như hiện kia, nhìn thấy như thế nào cũng đều đang dụ người.

Mặc dù biết hiện giờ có phần không đúng lúc, cũng biết Thủy nhi tỉnh lại nhất định sẽ trợn mắt nhìn hắn, nhưng mà, nhìn sắc trời một chút, còn chưa sáng, chờ trời sáng hẳn lại đi tìm Ma Linh cũng không muộn, hơn nữa lúc trời chưa sáng, có lợi cho che giấu một vài kết giới đặc thù, vốn cho rằng  sẽ không bỏ sót, buổi tối bọn họ cũng sẽ không hành động, hơn nữa lúc trước hắn phun nhiều máu như vậy, nói thế nào cũng nên bồi thường một chút mới phải!

Xây dựng xong tâm lý, con sói xám lớn nào đó bắt đầu chỉa móng vuốt về phía con mồi của mình.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
5 thành viên đã gởi lời cảm ơn Puck về bài viết trên: Chery, HNRTV, antunhi, kotranhvoidoi, phuong thi
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 117 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: Meoghetchuot và 229 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Xuyên không - Dị thế] Thiên tài cuồng phi - Băng Y Khả Khả

1 ... 83, 84, 85

2 • [Hiện đại] Làm thế nào để ngừng nhớ anh - Mộng Tiêu Nhị

1 ... 22, 23, 24

3 • [Hiện đại - Sắc] Cam tâm tình nguyện lên thuyền giặc - Mộc Tâm

1 ... 22, 23, 24

4 • [Hiện đại] Đại thần em muốn sinh 'khỉ con' cho anh - Hàn Mạch Mạch

1 ... 32, 33, 34

[Cổ đại - Trùng sinh] Tiểu độc phi khuynh thành - Bình Quả Trùng Tử

1 ... 129, 130, 131

6 • [Cổ đại] Buông gian thần của trẫm ra! - A Tiều

1 ... 117, 118, 119

7 • [Hiện đại] Đừng nói với anh ấy tôi vẫn còn hận - Lục Xu

1 ... 19, 20, 21

8 • [Hiện đại] Nhà có chồng ngoan - Kim Đại

1 ... 22, 23, 24

9 • [Hiện đại] Ngọt ẩn - Hứa Sâm Nhiên

1 ... 19, 20, 21

10 • [Hiện đại] Nhật ký theo đuổi Lâm cô nương - Kim Bính

1 ... 26, 27, 28

11 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 189, 190, 191

12 • [Hiện đại showbiz] Đẹp trai là số 1 - Lục Manh Tinh

1 ... 19, 20, 21

13 • [Hiện đại] Anh trai nhỏ - Phong Hà Du Nguyệt

1 ... 8, 9, 10

14 • [Hiện đại] Ông xã là trung khuyển - Thập Vĩ Thố

1 ... 31, 32, 33

15 • [Hiện đại] Cô dâu mười chín tuổi - Minh Châu Hoàn

1 ... 33, 34, 35

16 • [Xuyên không - Điền văn - Tùy thân không gian] Sống lại thập niên bảy mươi - Mộ Thủy Chi Ngư

1 ... 25, 26, 27

17 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128

18 • [Hiện đại - Trùng sinh] Hào môn Làm con dâu cả thật là khó! - Ân Ngận Trạch

1 ... 110, 111, 112

19 • [Xuyên không - Dị giới] Phế sài muốn nghịch thiên Ma Đế cuồng phi - Tiêu Thất Gia - New C1107

1 ... 133, 134, 135

20 • [Xuyên không - Nữ tôn - Điền văn] Cuộc sống cầu nhỏ nước chảy - Lan Nhân Hiểu Nguyệt

1 ... 28, 29, 30



Shop - Đấu giá: Thải Nhi vừa đặt giá 280 điểm để mua Tiên nữ hoa sen
Shop - Đấu giá: Nguyetvansuong vừa đặt giá 533 điểm để mua Bé Bean
Shop - Đấu giá: Melodysoyani vừa đặt giá 340 điểm để mua Garu và Pucca che dù
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 487 điểm để mua BMW
Shop - Đấu giá: ChieuNinh vừa đặt giá 503 điểm để mua Thiên thần vàng
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 342 điểm để mua Tiên xanh
Shop - Đấu giá: truong phi yen vừa đặt giá 1700 điểm để mua Ngọc xanh lá
Vũ Trung Anh: Trong truyện buông gian thần của trẫm ra
Vũ Trung Anh: Cho mình hỏi Lưu Chân là con của lưu lăng hay lưu ký vậy mn
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 250 điểm để mua Máy chụp hình
Shop - Đấu giá: heocon13 vừa đặt giá 279 điểm để mua Chiếc Ô màu xanh
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 1000 điểm để mua Ngọc xanh lá
Shop - Đấu giá: thu thảo vừa đặt giá 232 điểm để mua Cute Ghost
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 423 điểm để mua Chuột ham tiền
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 364 điểm để mua Bé sao vàng
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 345 điểm để mua Bé sao vàng
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 946 điểm để mua Ngọc xanh lá
Shop - Đấu giá: truong phi yen vừa đặt giá 900 điểm để mua Ngọc xanh lá
Shop - Đấu giá: Tư Di vừa đặt giá 250 điểm để mua Giỏ gấu tim
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 285 điểm để mua Mèo trắng ngủ gật
Shop - Đấu giá: cò lười vừa đặt giá 432 điểm để mua Beautiful blue candles
Shop - Đấu giá: hoa hồng vừa đặt giá 536 điểm để mua Hoa hồng 2
Shop - Đấu giá: hoa hồng vừa đặt giá 270 điểm để mua Mèo trắng ngủ gật
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 828 điểm để mua Ngọc xanh lá
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 244 điểm để mua Trâm hoa cài tóc
Shop - Đấu giá: cò lười vừa đặt giá 509 điểm để mua Hoa hồng 2
Shop - Đấu giá: Tử Tranh vừa đặt giá 935 điểm để mua Mèo trắng gãi đầu
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 889 điểm để mua Mèo trắng gãi đầu
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 629 điểm để mua Hamster nghịch hoa
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 598 điểm để mua Hamster nghịch hoa

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.