Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 117 bài ] 

Khí phi hồ sủng - Nhược Thủy Lưu Ly

 
Có bài mới 29.10.2018, 16:09
Hình đại diện của thành viên
Nguyên Thượng Thánh Thần Nữ Vương Bạch Hổ Bang Cầm Thú
Nguyên Thượng Thánh Thần Nữ Vương Bạch Hổ Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 17.02.2015, 12:59
Tuổi: 32 Nữ
Bài viết: 3755
Được thanks: 29435 lần
Điểm: 32.62
Có bài mới Re: [Xuyên không - Dị giới] Khí phi hồ sủng 107 - Điểm: 43
Chương 107:

Editor: Puck - Diễn đàn Lê Quý Đôn

Ly Mặc hừ lạnh một tiếng, “Ngươi không nói cũng không sao, cho dù là ai chỉ điểm cho ngươi, đều là người trong sơn trang này, ta liền giết toàn bộ người trong sơn trang này, luôn có một!”

Di Nguyệt không nghĩ tới Thủy nhi trúng độc như vậy lại không chết, tức giận trong lòng càng thêm không có chỗ nào phát tiết, vừa đúng Hiên Viên Mị canh chừng Thủy nhi, không cần nàng, mà nàng cũng không muốn nhìn thấy nữ nhân kia, hơn nữa Ly Mặc lại đang điều tra hung thủ hạ độc, nàng có phần không yên lòng, cho nên vẫn đi theo bên cạnh Ly Mặc.

Lúc này, lời Ly Mặc vừa ra khỏi miệng, trở tay một cái, liền túm Di Nguyệt trong tay, nhẹ nhàng vung lên, Di Nguyệt giống như búp bê bằng vải rách, bị hung hăng đập xuống đất.

Tu vi của Di Nguyệt cũng không thấp, nhưng Ly Mặc ra tay, nàng lại không có một chút năng lực phản kháng nào, hơn nữa nàng cũng sẽ không phản kháng hắn!

“Khụ khụ…” Trong miệng Di Nguyệt càng không ngừng phun ra máu, nhưng nàng lại giống như không có cảm giác, chỉ sững sờ nhìn Ly Mặc, đối diện với tầm mắt lạnh như băng của hắn, toàn thân run lên, mắt lộ ra một tia sợ hãi, trong lòng chỉ có một ý tưởng, đó chính là chủ nhân đã biết, hắn nhất định sẽ hận nàng, hận không thể giết chết nàng!

“Chủ nhân…” Di Nguyệt nhìn hắn, tất cả trong mắt đều là cầu xin, không phải cầu xin hắn đừng giết nàng, chỉ cầu xin hắn đừng hận nàng!

Ly Mặc cũng không phải ngốc, Thủy nhi vốn không quen biết người trong sơn trang, cũng không có bất kỳ xung đột lợi ích, sẽ không có ai mạo hiểm tính mạng đi hại nàng, trừ Di Nguyệt!

Cảm tình của Di Nguyệt đối với hắn rõ ràng như vậy, hắn làm sao có thể không nhìn ra? Chỉ có điều trong lòng hắn, Di Nguyệt giống như những nữ nhân ấm giường khác cho hắn, không có bất kỳ vết tích, hắn càng sẽ không thương tiếc!

“Chủ nhân, Di Nguyệt biết rõ sai rồi…” Nước mắt chớp động trong mắt Di Nguyệt, nàng không muốn hắn hận nàng!

Việc đã đến nước này, gã sai vặt kia cũng không giấu giếm được nữa, chịu đựng đau đớn kịch liệt, mở miệng nói, “Chủ nhân, Di Nguyệt cô nương chỉ vì thích chủ nhân mà thôi, hạ độc nữ nhân kia cũng là vì tốt cho chủ nhân, nữ nhân kia dây dưa không rõ với những nam nhân khác, sao xứng với chủ nhân? Chủ nhân đừng bị nữ nhân kia mê hoặc!

“Vì tốt cho ta?” Ly Mặc nheo mắt nhìn Di Nguyệt, ánh mắt lạnh lẽo như rắn, cười lạnh nói, “Thật đúng là lý do đường hoàng!” Giống như khinh thường nhìn Di Nguyệt, lạnh giọng nói, “Di Nguyệt, cho dù không có Thủy nhi ta cũng sẽ không thích ngươi, ngươi, cái gì cũng không phải!” di3n~d@n`l3q21y'd0n

Di Nguyệt như rớt vào hầm băng, lạnh đến phát run, trong đầu chỉ còn lại lời nói vô tình lạnh như băng của hắn, cái gì cũng không phải, cái gì cũng không phải là!

Mấy lưỡi gió đánh úp về phía Di Nguyệt, chỉ một thoáng máu tươi chảy dài trên cổ tay cổ chân Di Nguyệt, ngã xuống đất, tứ chi cuối cùng không dùng được lực, nhưng nàng lại vô tri vô giác, ánh mắt trống rỗng, giống như choáng váng, nhưng mà nước mắt lại giống như có ý thức tự chủ không ngừng chảy ra ngoài.

Ly Mặc không hề liếc nhìn nàng một cái nào nữa, phân phó người ném gã sai vặt kia và Di Nguyệt vào hang rắn, sau đó đi tới Li viện.

Li viện, Hiên Viên Mị dịu dàng ôm Thủy nhi vào trong ngực, thương tiếc vuốt ve khuôn mặt nhỏ nhắn tái nhợt của nàng, Thủy nhi nhìn hắn một cái, hơi yếu ớt cười nói, “Yên tâm đi…Mấy ngày nữa sẽ tốt!”

Hiên Viên Mị nhẹ nhàng hôn lên môi nàng, nhẹ giọng nói, “Thủy nhi, nếu như cho ta thêm một cơ hội ta vẫn sẽ yêu nàng, cũng sẽ khiến nàng yêu ta!”

Thủy nhi nhẹ nhàng cọ xát trên vai hắn, “Ta biết rõ…” Nàng cũng chưa bao giờ hối hận.

Hai người chỉ lẳng lặng ôm nhau, lại làm cho người ta có cảm giác ấm áp như vậy, Ly Mặc nhìn bức họa trước mặt, cảm thấy hơi chói mắt, giống như hai người này vốn nên ở chung một chỗ, cho dù hắn cố gắng thế nào cũng không thể nhúng tay vào.

Đột nhiên, cánh tay Hiên Viên Mị căng thẳng, cặp mắt hẹp dài híp lại, môi mỏng khẽ nhếch lên, lộ ra lạnh lùng, cuối cùng tới thời điểm tính sổ! Cảm thấy tồn tại của Ly Mặc, đường cong khóe miệng Hiên Viên Mị dần dần mở rộng!

Thủy nhi không hiểu nhìn hắn hỏi, “Sao vậy?”

Hiên Viên Mị dịu dàng cười cười, dịu dàng nói, “Không có gì.” Sau đó lại hỏi, “Thủy nhi, ban đầu vì sao nàng không yêu Ly Mặc vậy?”

“Hử?” Thủy nhi nhìn hắn nhíu nhíu mày, cảm giác Hiên Viên Mị không nên hỏi vấn đề này mới đúng, chỉ có điều nàng vẫn đàng hoàng đáp lại, “Không có duyên phận đi!”

Hiên Viên Mị nhíu mày, chưa từ bỏ ý định tiếp tục hỏi, “Tại sao không có duyên phận?”

Thủy nhi càng thêm kỳ quái nhìn hắn, đưa tay sờ trán của hắn, Hiên Viên Mị buồn cười kéo tay nàng xuống, đặt vào bên môi hôn một cái, thúc giục, “Ta muốn biết, nói mau.”

Thủy nhi nhíu mày, thở dài nói, “Nhớ lần đầu tiên ta bị thương chứ?”

Nhìn Hiên Viên Mị gật đầu, Thủy nhi tiếp tục nói, “Lần đó nếu như không phải bởi vì những người khác vào không được kết giới, ta đã sớm chết rồi! Lần đó người chủ sự sau lưng là Vương Hậu, nếu như là chàng, chàng sẽ xử lý Vương Hậu như thế nào?” dieendaanleequuydonn

Hiên Viên Mị nghĩ tới tất cả những vết thương lớn nhỏ trên người Thủy nhi, ánh mắt không khỏi lạnh lẽo, ban đầu hắn chỉ muốn khiến Thủy nhi yêu hắn, để cho nàng cam tâm tình nguyện  liều mạng cứu hắn đi ra ngoài, cho nên không có bao nhiêu cảm giác, nhưng bây giờ nghĩ lại lại không nhịn được đau lòng, giọng nói cũng vô cùng lạnh lẽo, “Róc xương lóc thịt!”

Thủy nhi nhíu mày khẽ cười nói, “Đây chính là công chúa Tiên tộc!”

“Vậy thì như thế nào?” Hiên Viên Mị khẽ vuốt ve khuôn mặt nhỏ nhắn của nàng, nhẹ giọng nói, “Cho dù là địch với tất cả người tứ giới, ta cũng sẽ không để cho nàng chịu uất ức!” Cho dù muốn bắt nạt, cũng chỉ có hắn mới có thể bắt nạt!

Tầm mắt khẽ rủ xuống, che lại một tia đau lòng xẹt qua đáy mắt, nhưng mà, hắn vẫn khiến cho nàng bị thương!

Thủy nhi không phát hiện ra hắn tiếc nuối, khẽ cười một tiếng, đáp án như vậy là trong dự đoán, cho nên nàng cũng không giật mình, chỉ có điều trong lòng vẫn cảm thấy ngọt ngào, đưa tay ôm lấy hông của hắn, nhẹ nói nói, “Lúc ấy Ly Mặc chỉ tiễn nàng ta trở về Tiên tộc! Tình yêu của hắn có chỗ bảo tồn, cho nên ta cũng sẽ giữ vững lý trí, ta biết rõ hắn không thích hợp với ta người ích kỷ như vậy, trong tiềm thức cũng sẽ không cho phép bản thân mình mình đi yêu hắn, Ly Mặc giống như Thượng Quan Lăng, ta cho dù yêu, cũng sẽ không yêu khắc sâu, một khi chạm vào cấm kỵ của ta, ta cũng sẽ bất cứ lúc nào xoay người rời đi, thật ra thì bọn họ cũng không có lỗi gì, chỉ không thích hợp với ta mà thôi!” Nàng muốn quá nhiều, bọn họ lại làm không được nhiều như vậy, cho nên tự nhiên không cách nào kết hợp hoàn mỹ.

“Vẫn là ta tốt nhất có đúng không?”

Thủy nhi nhìn dáng vẻ vui vẻ của hắn, bĩu môi nói, “Chàng ngốc nhất!”

Hiên Viên Mị nhíu mày nói, “Ta đây gọi là thông minh, không phải lừa gạt Thủy nhi tới tay sao?”

Thủy nhi nhìn hắn chăm chú một lát, hừ nhẹ nói, “Còn thông minh? Là kẻ ngu ngốc nào vốn định lợi dụng ta, kết quả đến cuối cùng lại nói ‘Thật ra thì ta ra hay không ra cũng không có quan hệ quá lớn’, còn có, tên ngu ngốc nào quỳ xuống về phía một nữ nhân ngu xuẩn, lại còn dám cụt tay vì ta, bị một nữ nhân ngu xuẩn đùa được xoay quanh, còn dám nói thông minh!” Thủy nhi càng nói càng kích động, tức giận  nhìn chằm chằm một con hồ ly, hiển nhiên vẫn canh cánh trong lòng chuyện ban đầu hắn cụt tay.

Hiên Viên Mị vội vàng vỗ nhè nhẹ lưng của nàng, dụ dỗ nói, “Đều là lỗi của ta, ta ngốc nhất, nàng đừng kích động, cẩn thận lại hộc máu…” Nhìn nàng phun nhiều máu như vậy, hắn cũng sắp đau lòng muốn chết, thật vất vả khá hơn một chút, cũng đừng tức giận, sớm biết hắn cũng không nên hỏi nhiều như vậy, vốn chỉ muốn chọc tức Ly Mặc, kết quả không nghĩ tới lại chọc tức đến Thủy nhi rồi! die~nd a4nle^q u21ydo^n

Thủy nhi hừ nhẹ một tiếng, “Đó cũng là do bị chàng chọc tức đến hộc máu đấy!”

“Ừ, đều là lỗi của ta!” Hắn mỗi lần nhận lầm ngược lại đặc biệt dứt khoát.

Thủy nhi nhìn dáng vẻ khẩn trương của hắn, tức giận gì đều tiêu mất, nàng cũng không muốn hộc máu nữa, tư vị kia quả thật không dễ chịu, hơn nữa mấy ngày nay, hắn sợ rằng còn khó chịu hơn nàng, nàng cũng không muốn lại nhìn thấy dáng vẻ tự trách của hắn.

Ly Mặc nhìn hai người, tất cả trong mắt đều là phức tạp, thì ra là hắn và nàng sở dĩ lỡ mất, là bởi vì hắn yêu không được đủ, không cách nào làm cho nàng yên lòng đi yêu hắn, nếu như…” Về sau hắn thật lòng yêu nàng, nàng còn có thể cho hắn cơ hội này không?

Nửa đêm, Hiên Viên Mị định âm thầm đứng dậy, nhưng người trong ngực lại ôm chặt hông của hắn, toàn bộ dính trên người hắn, nhìn dáng vẻ này của nàng, khóe miệng Hiên Viên Mị không nhịn được nhếch lên, cúi đầu hôn cái miệng nhỏ nhắn của nàng.

Thủy nhi cảm thấy trên môi hơi ngứa ngáy, còn hơi buồn ngủ, mơ mơ màng màng mở mắt ra, đối diện với cặp mắt đỏ như máu kia, bất mãn lầm bầm, “Làm cái gì?”

Nhìn dáng vẻ mơ hồ đáng yêu của nàng, Hiên Viên Mị không nhịn được hôn nàng một cái thật sâu, cũng cuối cùng lại khiến cho Thủy nhi tỉnh táo lại, ngáp một cái, miễn cưỡng hỏi, “Có chuyện gì sao?”

Hiên Viên Mị vuốt ve cánh môi của nàng, nhẹ giọng nói, “Ta đi điều tra xem, xem một chút xem Ma Linh ở đâu, nàng tiếp tục ngủ đi!”

Hai mắt Thủy nhi sáng lên, “Chàng đã khỏe rồi sao?”

“Ừ.” Hiên Viên Mị thay nàng kéo chăn, hôn lên nàng trán, đang định xuống giường, lại bị Thủy nhi kéo lại.

Thủy nhi đưa tay ôm hắn, không chịu buông tay, “Ta cũng đi!”

Hiên Viên Mị do dự một chút, gật đầu nói, “Được!” Để cho nàng một mình ở đây hắn cũng không quá yên tâm, mặc dù Ly Mặc không tổn thương được nàng, nhưng vẫn để cho nàng ở trong tầm mắt của hắn, hắn mới tương đối yên tâm.

Tìm trọn cá sơn trang một lần, nhưng không phát hiện ra tung tích của Ma Linh, Thủy nhi ôm cổ Hiên Viên Mị, cau mày nói, “Ly Mặc có thể lừa gạt chúng ta không?” Bởi vì độc của nàng còn chưa hoàn toàn trừ hết, cho nên Hiên Viên Mị không để cho nàng xuống đất.

Hiên Viên Mị nhắm mắt suy ngẫm, nhẹ giọng nói, “Viên ngọc châu kia đúng là của Ma Linh, nhưng cũng không loại bỏ khả năng này!”

Theo lý thuyết, Ly Mặc ở trong sơn trang, nếu như bắt Ma Linh cũng có khả năng phải mang thằng bé đến trong sơn trang mới đúng, dù thế nào đi nữa hắn và Thủy nhi cũng không ra khỏi kết giới được, hắn ta vốn không cần lo lắng bọn họ sẽ cứu Ma Linh đi, hơn nữa còn bất cứ lúc nào cũng có thể lấy Ma Linh tới uy hiếp bọn họ, nhưng cũng không loại bỏ khả năng Ly Mặc nhốt Ma Linh ở chỗ khác!

Thủy nhi thở dài một tiếng, “Vậy tiếp theo chúng ta phải làm thế nào?” Hiện giờ Ly Mặc đã không phải là đối thủ của Hiên Viên Mị rồi, nhưng nếu như Ma Linh thật sự ở trên tay hắn, bọn họ lại không thể không cố kỵ!

Hiên Viên Mị không nói gì, trực tiếp ôm nàng lên giường, “Nghỉ ngơi trước, ngày mai lại nói!”

--- ------Puck.d.đ.l.q.đ---- -----

“Thủy nhi, nàng tìm ta có chuyện gì sao?” Ly Mặc nhìn trên mặt thiên hạ dần dần khôi phục sắc máu, mặt tràn đầy phức tạp.

Thủy nhi cũng không khách khí với hắn, trực tiếp yêu cầu nói, “Ta muốn thấy Ma Linh!”

Tầm mắt Ly Mặc rơi vào trên mặt nàng, dừng một chút mới lên tiếng, “Sau khi chúng ta thành thân, ta tự nhiên sẽ để cho nàng thấy hắn!”

Thủy nhi tựa vào trong ngực Hiên Viên Mị, híp mắt xem xét kỹ lưỡng hắn ta, lại nhìn không thấu lời hắn ta nói là thật hay giả, không để lại dấu vết nhíu nhíu mày.



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
2 thành viên đã gởi lời cảm ơn Puck về bài viết trên: kotranhvoidoi, phuong thi
     

Có bài mới 29.10.2018, 18:26
Hình đại diện của thành viên
Nguyên Thượng Thánh Thần Nữ Vương Bạch Hổ Bang Cầm Thú
Nguyên Thượng Thánh Thần Nữ Vương Bạch Hổ Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 17.02.2015, 12:59
Tuổi: 32 Nữ
Bài viết: 3755
Được thanks: 29435 lần
Điểm: 32.62
Có bài mới Re: [Xuyên không - Dị giới] Khí phi hồ sủng 108 - Điểm: 45
Chương 108:

Editor: Puck - Diễn đàn Lê Quý Đôn

Hiên Viên Mị nhẹ nhàng vỗ vỗ trên eo nàng, không để cho nàng phải quá lo lắng, Thủy nhi nhìn Ly Mặc lạnh lùng nói, “Ta làm sao biết được cục cưng có phải thật sự ở trên tay ngươi không?”

Ánh mắt Ly Mặc lóe lóe, “Nàng gả cho ta liền biết ngay là thật hay giả rồi!”

Hiên Viên Mị không vui nhíu nhíu mày, “Ly Mặc, ngươi không cảm thấy ngươi làm những chuyện như vậy đều đang khiến Thủy nhi càng ngày càng chán ghét ngươi sao?”

Ly Mặc cứng đờ, nhìn ánh mắt của Thủy nhi càng ngày càng lạnh, mặc dù không muốn, hắn không thừa nhận cũng không được, hắn giống như thật sự khiến Thủy nhi ghét hắn! Trước kia mặc dù Thủy nhi không yêu hắn, vẫn mang theo xa cách nhàn nhạt với hắn, nhưng đáy mắt nàng lại có cảm kích, cho đến khi hắn dẫn người ngăn chặn nàng và Ma Tà lại, trong mắt của nàng chỉ còn lại lạnh như băng, nghĩ tới, mắt Ly Mặc lạnh lẽo nhìn Ma Tà, nếu như không phải do Ma Tà, hắn và Thủy nhi cũng sẽ không đi tới bước này!

Ly Mặc nhìn Thủy nhi, thật lâu chưa từng dời tầm mắt đi, hắn không muốn nàng hận hắn, không muốn quan hệ giữa bọn họ càng thêm ác liệt, cuối cùng Ly Mặc mở miệng nói, “Ma Linh không có ở trong tay ta, khi ta đến Ma Linh đã không thấy, nơi đó có dấu vết đánh nhau, hẳn bị người bắt đi, viên ngọc châu kia là ta nhặt được đấy!”

Nghe vậy, mặt Thủy nhi liền biến sắc, cục cưng không có ở trong tay hắn, lại không biết bị ai bắt đi? Mặc dù cục cưng ra đời không lâu, nhưng lại ít có người là đối thủ của hắn, người có thể bắt cục cưng đi trừ Ly Mặc, còn có thể là ai? Hơn nữa đã nhiều ngày như vậy, cục cưng sẽ không có chuyện gì chứ? Thủy nhi nóng nảy trong lòng, ánh mắt nhìn Ly Mặc cũng càng ngày càng lạnh, “Ly Mặc, nếu cục cưng có chuyện gì, ta nhất định sẽ không bỏ qua cho ngươi!”

Ly Mặc nhìn vẻ mặt lạnh như băng của nàng, trong lòng đau xót, thấy nàng kéo Hiên Viên Mị định đi, ánh mắt không khỏi lạnh lẽo, “Thủy nhi, nàng không ra được, ta sẽ phái người đi tìm Ma Linh, nhưng nàng phải lập tức thành thân với ta!” Cứ để nàng đi như vậy, kêu hắn cam tâm như thế nào?

Hiên Viên Mị khẽ liếc hắn một cái, châm chọc mà cười nói, “Vậy sao? Ly Mặc, ngươi không cảm thấy ngươi quá mức tự tin rồi sao?”

Dứt lời, tay áo vung lên, một tia lưỡi gió nhanh chóng đi tới kết giới nơi xa, “Rắc rắc” một tiếng vang thanh thúy, kết giới bể tan tành tiêu tán.

Mặt Ly Mặc liền biến sắc, “Ngươi…”

Môi mỏng của Hiên Viên Mị khẽ câu, cuồng ngạo nói, “Ngươi đừng quên, ta là người mạnh nhất trong tứ giới, mặc dù sống ít hơn mấy năm, sự thật này vẫn như cũ sẽ không thay đổi!” Về phần Ma Linh trò học từ thầy mà giỏi hơn thầy, vậy cũng phải chờ hắn trưởng thành lại nói! Dieễn ddàn lee quiy đôn

Sắc mặt Ly Mặc âm trầm, hắn nhất định sẽ không để cho Thủy nhi rời khỏi hắn! Ánh sáng lạnh trong mắt chợt lóe, liền đưa tay bắt lấy Thủy nhi, Hiên Viên Mị ôm Thủy nhi khẽ nghiêng người, cánh tay giơ lên, ngăn cản Ly Mặc.

Thủy nhi khẽ nói, “Mị, chàng không cần phải lo lắng cho ta, hắn không thể tổn thương đến ta!”

Hiên Viên Mị mới nhớ tới, Ly Mặc xác thực không tổn thương được Thủy nhi, lúc này mới nhẹ nhàng buông nàng ra, chiến đấu với Ly Mặc, Hiên Viên Mị ra tay cũng không lưu tình, bây giờ không phải là lúc dây dưa với Ly Mặc, Ma Linh không biết tung tích, thời gian kéo càng lâu, Ma Linh lại càng nguy hiểm.

Thủy nhi nhìn hai người quấn lấy đấu, trên mặt hoàn toàn lạnh như băng, nàng đã sớm sinh ra sát ý với Ly Mặc, nghĩ tới cục cưng không biết có bị thương không, trong lòng càng thêm nóng nảy.

“Ầm…”

Trên bầu trời hai người nhanh chóng chạm nhau một chưởng, lại nhanh chóng tách ra, Hiên Viên Mị trầm mặt nhìn Ly Mặc.

Nơi cổ họng Ly Mặc ngòn ngọt, khóe miệng chậm rãi chảy ra máu tươi, ánh mắt nhìn Hiên Viên Mị vô cùng âm u lạnh lẽo, ban đầu Ma Tà cường đại đến khiến người sợ hãi, không nghĩ tới Hiên Viên Mị bây giờ vẫn mạnh hơn hắn không chỉ một điểm.

“Ầm…”

Qua lâu như vậy, mới vang lên một tiếng này nổ, sau đó liền thấy cả viện trong khoảnh khắc bị san thành đất bằng, Thủy nhi bởi vì có tác dụng của Ngọc Linh, ngược lại không có chuyện gì.                    

Hiên Viên Mị hừ lạnh nói, “Ly Mặc, ngươi không phải là đối thủ của ta!”

Ly Mặc đột nhiên cười ha ha, “Vậy sao?” Sau đó liền thấy ánh sáng màu đen trên người hắn cực thịnh, thật lâu không diệt.

Mặt Thủy nhi liền biến sắc, Ly Mặc lại hoàn toàn chuyển hóa sinh mệnh lực thành linh lực! Như vậy không khác nào muốn chết, nhưng trong chớp nhoáng này tăng lên lực lượng cũng rất kinh khủng, trong lúc nhất thời không khỏi hơi lo lắng cho Hiên Viên Mị, mặc dù hắn sẽ không chết, nhưng bị thương nàng cũng sẽ đau lòng, hơn nữa nàng không biết cực hạn của thân bất tử ở đâu, có phải thật sự đối mặt bất luận lực lượng gì đều có thể không chết không, nếu như bọn họ đều chết hết, cục cưng làm thế nào?

Tầm mắt của Thủy nhi khóa thật chặt lại hai người phía trên, nhìn Ly Mặc trong thời gian chớp mắt còn chưa tới, liền đã đến trước mặt Hiên Viên Mị, trong lòng không khỏi cả kinh, mặc dù nàng không phải là đối thủ của Hiên Viên Mị và Ly Mặc, nhưng tu vi của nàng cũng không thấp, nhưng lại khiến cho nàng ngay cả tàn ảnh cũng không thấy, tốc độ như vậy quá kinh khủng!

Lại một chưởng đụng vào nhau, sau đó lần nữa tách ra, hai người này giống như chính là thuần chất liều linh lực, không có chiêu thức xinh đẹp, có lẽ cao thủ chân chính, đã không quan tâm đến chiêu thức rồi! die nd da nl e q uu ydo n

Thủy nhi nhìn chằm chằm Hiên Viên Mị, nhìn thấy vết máu nơi khóe miệng hắn, đồng tử co rụt lại, hai quả đấm không tự chủ được nắm chặt, Hiên Viên Mị nhìn nàng một cái, ý bảo nàng yên tâm.

“Phụt… Khụ khụ…” Một lát sau, lại thấy Ly Mặc lần nữa hộc máu, thân thể lay động một cái, rơi xuống mặt đất.

“Rầm.”

Ly Mặc rơi trên mặt đất, tất cả khóe miệng đều là khổ sở, thì ra Ma Tà mạnh đến mức này, mặc dù hắn dùng hết tất cả sinh mệnh lực đánh một kích, cũng chỉ có thể khiến cho Ma Tà bị thương, đúng rồi, sao hắn lại quên Ma Tà có thân bất tử? Mặc dù lực công kích của hắn mạnh hơn nữa, cũng không thể giết Ma Tà rồi, chỉ có thể khiến cho hắn bị thương mà thôi, ban đầu hắn ở trước mặt Thủy nhi nói có biện pháp đối phó với thân thể bất tử của Ma Tà, thật ra cũng chỉ là lừa gạt nàng, hắn vốn không có biện pháp.

Hiên Viên Mị cũng hạ xuống đất, Thủy nhi vội vàng chạy tới, lo âu hỏi, “Mị, không sao chứ?” Kiểm tra toàn bộ hắn một phen, phát hiện không có chuyện quá lớn, Thủy nhi mới thoáng yên tâm, chỉ có điều nhìn vết máu trên khóe miệng hắn, vẫn nhịn không được cau mày.

Hiên Viên Mị đưa tay ôm nàng, an ủi, “Không có chuyện gì, hai ngày nữa là tốt!” Đây cũng là chỗ tốt của thân thể bất tử!

Đã tiêu hao hết sinh mệnh lực, sinh mệnh của Ly Mặc tự nhiên cũng đi tới điểm cuối, nhìn hai người ôm nhau đi chung với nhau, trong lòng chỉ còn lại bi thương, trong đầu không khỏi hiện ra cảnh tượng ban đầu khi lần đầu tiên nhìn thấy Thủy nhi.

“Ngươi là ai?”

Bởi vì Vương Hậu  phách lối nên trong lòng Ly Mặc nhịn một ngụm hờn dỗi, cho nên mới một mình ra ngoài giải sầu, đột nhiên nghe được câu hỏi như vậy, theo bản năng xoay người, nhìn thấy thiếu nữ xinh đẹp đứng ở sau lưng hắn, hắn cảm thấy trong lòng thả lỏng, chút hờn dỗi trong lòng kia thoáng chốc biến mất không thấy gì nữa, nàng giống như dòng suối trong, có thể gột rửa tâm hồn người ta.

Thấy hắn không trả lời, Thủy nhi không để lại dấu vết  nhíu nhíu mày, hỏi lần nữa, “Ngươi là ai?” Đối với người khác xâm lấn địa bàn của nàng, trong lòng có phần không vui.

Ly Mặc nhẹ nhàng nhếch môi, nhàn nhạt phun ra hai chữ, “Ly Mặc!”

Trong mắt Thủy nhi lộ ra một tia kinh ngạc, “Vương?” Nhưng chỉ kinh ngạc trong nháy mắt, sau đó liền không có phản ứng gì khác.

Điều này cũng khiến Ly Mặc hơi kinh ngạc rồi, tò mò hỏi, “Ngươi là ai? Trước kia ta chưa từng gặp ngươi…” di3nd@nl3qu.yd0n

Thủy nhi lạnh nhạt nói, “Thủy yêu! Ta mới vừa tu thành hình người không lâu, hơn nữa Vương bận rộn như vậy, chưa từng thấy rất bình thường!” Yêu tộc nhiều người như vậy, sợ rằng hơn phân nửa hắn cũng chưa từng gặp đi? Dĩ nhiên Thủy nhi còn không đến mức nói chuyện không khách khí như vậy, dù sao nàng cũng coi như đang ở dưới mái hiên người ta!

Ly Mặc thấy dáng vẻ xa cách hắn của nàng, không khỏi nhíu mày hỏi, “Dáng dấp của ta rất xấu sao?” Sao có dáng vẻ giống như ngay cả nhìn nhiều hắn một cái cũng không kiên nhẫn? Hắn thật sự rất ít nhận được lạnh nhạt như vậy!

Thủy nhi nghiêm túc nhìn hắn một cái, thành thật nói, “Dáng dấp của ngươi rất xinh đẹp!”

Ly Mặc cười cũng không được, tức cũng không được, xinh đẹp? Đó là từ hình dung nữ nhân đi? Đang định nói gì, nơi xa lại truyền đến một tiếng nói.

“Dịch ca, đừng cưới nữ nhân kia có được không?”

Hai người nhìn về phía nguồn gốc âm thanh, liền thấy một nữ tử xinh đẹp lôi kéo một nam tử có dáng dấp coi như tuấn lãng, vẻ mặt cầu xin.

Nam tử dịu dàng nhìn nữ tử, bất đắc dĩ nói, “Linh Linh, không phải là ta muốn kết hôn với nữ nhân kia, nàng cũng biết, đây là Vương tự mình ban hôn cho, sao ta có thể phản đối? Hơn nữa ta cũng không thể bởi vì tư tình nhi nữ mà không để ý phụ thân và mẫu thân!”

Ánh mắt nữ tử buồn bã, trong mắt mang lệ, lại miễn cưỡng cười nói, “Dịch ca, ta hiểu! Chàng yên tâm, ta sẽ không có chuyện không hiểu chuyện như vậy, nam tử tam thê tứ thiếp vốn là chuyện hiển nhiên!”

“Linh Linh…” Nam tử thương tiếc ôm nữ tử vào trong ngực, vẻ mặt dịu dàng.

Ly Mặc nhìn một màn này, không có bao nhiêu phản ứng, mặc dù bọn họ nói Vương đó là chỉ hắn! Đảo mắt nhìn thấy mặt Thủy nhi không có vẻ gì, không khỏi tò mò hỏi nói, “Ngươi nhìn mặt tình thâm như vậy cũng không có cảm giác sao?” Không phải nữ tử đều là đa sầu đa cảm sao?

“Thâm tình?” Khóe miệng Thủy nhi nâng lên vẻ châm chọc, theo ý nàng, cũng không phải thâm tình như vậy!

Khi đó hắn không hiểu nụ cười châm chọc của nàng là vì sao, nhưng bây giờ đã hiểu! Hắn không thể không thừa nhận, tình yêu của hắn đối với nàng so ra kém Ma Tà, so sánh với tình yêu của Ma Tà đối với nàng, cảnh tượng ban đầu nhìn thấy kia, quả thật không chút dính dáng đến thâm tình.

Nhưng mà lại có mấy người có thể gặp được một cái liền có thể vứt bỏ đi tất cả người khác đang yêu mình chứ? Thủy nhi rất may mắn, vừa vặn đụng phải một người, mà nàng cũng là người thông minh, nàng cũng bằng lòng vứt bỏ tất cả, chỉ vì bắt được kia phần yêu không chứa chút tạp chất nào.

Hai người cũng có thể vứt bỏ tất cả, yêu như vậy, hắn làm sao có thể nhúng tay vào đây? Chỉ trách ban đầu chính hắn chưa từng hiểu, không thể bắt được.

Bóng dáng hai người ôm nhau càng ngày càng mơ hồ, Ly Mặc há miệng, im lặng nói, “Thủy nhi, thật không thú vị, làm nhiều chuyện khiến cho nàng khó xử như vậy!”

Nhìn Ly Mặc tắt thở, Thủy nhi thở dài một tiếng, sau đó gấp gáp nói, “Mị, chúng ta nhanh chóng một chút đi tìm cục cưng!”

Hiên Viên Mị ôm lấy nàng, an ủi, “Đừng nóng vội! Chúng ta về Yêu tộc trước!”

Thủy nhi gật đầu một cái, không yên tâm nhìn về phía hắn hỏi, “Chàng thật sự không có chuyện gì sao?”

Hiên Viên Mị khẽ cười nói, “Không phải nàng đã kiểm tra rồi sao?”

Thủy nhi bĩu môi, “Ta không quá yên tâm chứ sao!” Nàng cũng cảm giác mình trở nên lề mề rồi! Chỉ có điều tất cả đều do hắn làm hại, cho dù là đời này, hay là kiếp trước, trước lúc gặp hắn, nàng đều rất dứt khoát!

“Ừ… Tim có đau một chút!”

Thủy nhi tỏ vẻ hoài nghi nhìn hắn, lúc trước chuyện gì cũng không có, đột nhiên liền đau? Chỉ có điều bị thương không đau dường như không có khả năng! “Nói đi! Muốn thế nào?”

Hiên Viên Mị khẽ cười nói, “Thủy nhi thật hiểu ta! Hôn một cái!”

Thủy nhi liếc mắt, ngẩng đầu hôn lên trên môi hắn, “Vậy được rồi chứ?”

“Quá miễn cưỡng…”

“Được rồi, trở về nhanh một chút thôi! Ta lo lắng cho cục cưng!”


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
3 thành viên đã gởi lời cảm ơn Puck về bài viết trên: Chery, kotranhvoidoi, phuong thi
     
Có bài mới 30.10.2018, 19:47
Hình đại diện của thành viên
Nguyên Thượng Thánh Thần Nữ Vương Bạch Hổ Bang Cầm Thú
Nguyên Thượng Thánh Thần Nữ Vương Bạch Hổ Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 17.02.2015, 12:59
Tuổi: 32 Nữ
Bài viết: 3755
Được thanks: 29435 lần
Điểm: 32.62
Có bài mới Re: [Xuyên không - Dị giới] Khí phi hồ sủng 109 - Điểm: 42
Chương 109:

Editor: Puck - Diễn đàn Lê Quý Đôn

Vưu Diệc nhìn thấy hai người trở về, thở phào nhẹ nhõm, Còn tưởng rằng hai người định mất tích như vậy đến cùng chứ? Đúng rồi, Ma Linh đâu?” Sao bọn họ đã trở về, nhưng không thấy Ma Linh?

Hiên Viên Mị trầm mặt nói, “Ma Linh bị người bắt đi, ngươi phái người tìm một chút!” Mặc dù để cho người ta đi tìm, nhưng trong lòng Hiên Viên Mị rõ ràng, nếu người nọ có thể bắt Ma Linh đi, hẳn không phải là nhân vật đơn giản, hắn không trông cậy vào bọn họ có thể tìm được, vẫn phải do chính hắn đi tìm!

--- ------Puck.d.đ.l.q.đ---- -----

Trong một gian phòng lớn, Ma Linh nhắm mắt ngồi thẳng, hiển nhiên đang nắm chặt thời gian tu luyện, hắn không biết nam nhân kia chộp hắn tới nơi này định làm cái gì, nhưng Ma Linh hắn cũng không phải người mặc cho người ta làm thịt làm hại.

Một tia sáng bạc lóe lên, trên đất là một đứa bé đáng yêu khoảng ba tuổi trong nháy mắt lớn thành dáng vẻ sáu, bảy tuổi, nhìn quần áo trên người nhỏ không chỉ một ít, không nhịn được cau mày, nhưng mà hiện giờ hắn cũng không muốn đuổi người ra, hắn cần phải thời gian tu luyện, hắn không thể liên lụy phụ vương và mẫu thân!

Bởi vì có kết giới, nam nhân kia không hạn chế hành động của Ma Linh, còn cho hắn ăn ngon uống tốt, nhưng hắn nhìn ra được thù hận nơi đáy mắt hắn ta.

“Két…” Cửa phòng được mở ra.

Ma Linh ngước mắt nhìn, liền thấy một tiểu cô nương chừng bốn, năm mở một đôi mắt to linh động  sững sờ nhìn hắn, Ma Linh nhíu nhíu mày, “Ngươi là người của Ma tộc?”

Tiểu cô nương vẫn sững sờ nhìn hắn, giống như vốn không nghe thấy câu hỏi của hắn, một lát sau đột nhiên cười nói, “Ca ca, dáng dấp của huynh nhìn thật đẹp!” Sau đó liền nhào về phía Ma Linh.

Thân thể Ma Linh nhẹ nhàng bay về phía sau, tiểu cô nương thẳng tắp té trên đất, sau đó lã chã chực khóc nhìn Ma Linh ở phía trước cách đó không xa đang mắt lạnh nhìn nàng, uất ức nói, “Ca ca… Đau đau…” di@en*dyan(lee^qu.donnn)

Ma Linh chỉ mắt lạnh nhìn, một chút cũng không hề để ý nàng, mặc dù dáng dấp cô bé này trắng trẻo nõn nà, rất xinh đẹp, thật đáng yêu, nhưng cũng rất khả nghi!

Tiểu cô nương vốn nhịn không khóc thấy hắn không để ý đến nàng, đột nhiên oa oa khóc lớn, “Hu hu, ca ca bắt nạt Vãn nhi…”

Qua hồi lâu, tiếng khóc vẫn không ngừng, Ma Linh không nhịn được quát, “Đừng khóc

Tiểu cô nương bị hắn làm giật mình, ngừng tiếng khóc, mím miệng thút thít, nước mắt còn không ngừng rớt xuống đất.

Ma Linh ngồi xuống trên ghế dựa bên cạnh, lạnh giọng hỏi, “Ngươi là ai?”

Tiểu cô nương uất uất ức ức nhìn hắn, chậm rãi bò dậy, thút thít nói, “Mẫu thân vẫn gọi muội là Vãn nhi…” Sau đó sợ hãi định tới gần Ma Linh, rồi lại không dám.

“Sao ngươi lại ở đây?”

Vãn nhi lắc lắc đầu, “Vãn nhi tỉnh lại chính là chỗ này!”

Ma Linh cau mày quan sát nàng, đột nhiên nói, “Tới đây!”

Hai mắt Vãn nhi sáng lên, hấp ta hấp tấp chạy tới, nhào vào trong ngực hắn, ôm chặt lấy hắn, Ma Linh nhíu nhíu mày, một phát túm được cổ tay của nàng, không phát hiện ra điều đặc biệt gì, nhưng hắn lại không hề để xuống đề phòng.

Vãn nhi ôm hắn, ha ha cười không ngừng, “Dáng dấp ca ca thật dễ nhìn, Vãn nhi thích ca ca!”

Ma Linh một phát gạt tay của nàng ra, đi tới giường lớn trong phòng, thoải mái thư thả nằm xuống, chuẩn bị nghỉ ngơi một chút.

Thấy hắn lại không để ý tới nàng, khuôn mặt nhỏ nhắn của Vãn nhi suy sụp, uất ức mím miệng, nện bắp chân chạy tới bên giường, cố hết sức muốn bò lên trên giường, nhưng bất đắc dĩ giường quá cao, nàng thế nào cũng leo không lên được, nhưng nàng lại rất có nghị lực, kiên quyết không buông tha.

Ma Linh không nhịn được mở mắt ra nhìn về phía nàng, Vãn nhi bị hắn làm giật mình, đặt mông ngồi trên mặt đất, đau đến nhe răng nhếch miệng, nước mắt lưng tròng.

“Ngươi rốt cuộc định làm cái gì?” Ma Linh phiền não nhìn nàng, đây rốt cuộc là tiểu hài tử nhô ra từ đâu?

Ma Linh không giống hài tử bình thường, mặc dù linh hồn của hắn một mực ngủ say, nhưng dù sao cũng có mấy ngàn năm rồi, hơn nữa nhìn tốc độ lớn lên của hắn, lúc này mới ra đời bao lâu, đã có dáng vẻ sáu, bảy tuổi, cho nên theo ý hắn, tiểu nữ oa này xác thực chính là một tiểu hài tử

“Vãn nhi…Vãn nhi muốn ở cùng ca ca, Vãn nhi không muốn trở về ở cùng một chỗ với những đứa bé kia…” Vãn nhi đáng thương nhìn Ma Linh, tiếp tục nói, “Hơn nữa…Vãn nhi trốn ở chỗ này cũng sẽ không bị lấy máu rồi…” die ennd kdan/le eequhyd onnn

Ma Linh nghe được câu này, chợt ngồi dậy, nhìn tiểu cô nương trên đất, đưa tay kéo lấy thân thể nho nhỏ của nàng lên giường, Vãn nhi cao hứng nhào vào trong ngực hắn, Ma Linh đưa tay ôm lấy nàng, dụ dỗ nói, “Vãn nhi ngoan, ngoan ngoãn trả lời vấn đề của ca ca có được không?” Sau khi dịu dàng dụ dỗ xong, lại mặt lạnh uy hiếp nói, “Nếu như ngươi không phải ngoan, ta liền ném ngươi ra ngoài!”

Vãn nhi lắc lắc đầu, ôm hắn càng chặt hơn, “Đừng mà…! Vãn nhi sẽ rất ngoan…! Ca ca đừng ném Vãn nhi đi ra ngoài…” Vừa nói lại bắt đầu nghẹn ngào, nước mắt lưng tròng nhìn Ma Linh.

“Vãn nhi mới vừa nói lấy máu là có ý gì?”

Vãn nhi chán ghét nhíu nhíu mày, tiến tới bên tai Ma Linh, nhỏ giọng nói, “Ca ca, muội cho huynh biết, trong nhà lớn bên kia có rất nhiều đứa trẻ, còn có một ao lớn, trong ao tất cả đều là máu, còn có thể cuồn cuộn, cứ vài ngày cũng sẽ có một đứa trẻ bị lấy máu!”

Trong mắt Ma Linh xẹt qua một suy nghĩ sâu xa, nhéo khuôn mặt nhỏ nhắn mập mạp mang theo vẻ trẻ nít của Vãn nhi, phát hiện cảm giác tay cũng không tệ lắm, không nhịn được bóp một cái nữa, vừa nói, “Vãn nhi không sợ sao?”

Vãn nhi bị hắn bóp hơi đau, nhíu mũi một cái, không nhịn được né tránh, đàng hoàng nói, “Vừa mới bắt đầu Vãn nhi rất sợ, sẽ bị hù dọa khóc, sau khi những đứa bé kia chết, toàn thân đều trắng bệch, thật khó nhìn! Chỉ có điều sau này lại cũng không hề sợ, ca ca, muội cho huynh biết! Mỗi lần đều không lấy máu của Vãn nhi!” Nói tới chỗ này, trên khuôn mặt nhỏ nhắn của Vãn nhi lộ ra một nụ cười xán lạn, giống như đang vì không bị lấy máu mà cao hứng.

Ma Linh không nhịn được lại nhéo khuôn mặt nhỏ nhắn của nàng, thật là một đứa bé ngu ngốc! Nếu như đến lượt nàng, nàng còn có thể vui vẻ sao, “Vãn nhi ngây người ở đây đã bao lâu?”

“Không biết, Vãn nhi đã chờ  thật lâu, nhưng mẫu thân vẫ còn chưa tới tìm Vãn nhi!”

Ma Linh rơi vào trầm tư, Vãn nhi bây giờ còn nhỏ, nàng còn nhớ rõ mẫu thân ruột của mình, như vậy lúc bị bắt đi cũng có thể còn nhớ, nàng nán lại ở đây trong thời gian cũng không dài lắm, huyết trì? Vừa nghe cũng biết là tà ma ngoại đạo gì đó.

(*) Huyết trì: Ao máu

“Ca ca…”

Giọng nói uất ức của Vãn nhi kéo suy nghĩ của Ma Linh về, “Sao vậy?”

“Ca ca có thể đừng bóp Vãn nhi nữa không, thật đau!”

Ma Linh vừa nhìn, gò má trắng nõn nà của Vãn nhi đã bị hắn bóp đỏ ửng rồi, vội vàng thu tay lại, tầm mắt rơi vào trên khuôn mặt nhỏ nhắn, mang theo đánh giá kỹ.

Vãn nhi xoa khuôn mặt nhỏ nhắn của mình, thấy Ma Linh nhìn nàng như vậy, hơi bất xê dịch thân thể, sợ hãi kêu lên, “Ca ca…” Nàng đã ngoan ngoãn trả lời vấn đề của ca ca rồi, hắn còn định vứt nàng đi ra ngoài sao? dfienddn lieqiudoon

“Vãn nhi muốn sống ở đây?”

“Ừ.” Vãn nhi hung hăng gật đầu.

“Vậy sau này đều phải nghe lời của ta biết không?”

“Vãn nhi đều nghe lời ca ca nói!”

Ma Linh vuốt ve đầu nhỏ của nàng, ôm nàng nằm xuống, “Hiện tại ngủ cho ta!”

Vãn nhi uất uất ức ức ngồi bên cạnh, nhìn Ma Linh tĩnh tọa, tay nhỏ bé tức giận nhéo tay áo của mình, ca ca luôn không chơi với nàng!

Ma Linh mở mắt ra, còn chưa kịp thở ra một hơi, liền bị thân thể nhỏ bé của Vãn nhi đụng tới ngã lăn trên mặt đất, nhìn tiểu bất điểm trên người, Ma Linh không nhịn được tối đen mặt.

Vãn nhi rụt cổ một cái, “Người ta rất nghe lời, không quấy rầy ca ca, không cho ca ca tức giận!”

Ma Linh nhíu mày, biểu tình kia quả thật giống Hiên Viên Mị như đúc, lá gan của tiểu nha đầu trở nên lớn hơn, có phải do hắn quá dung túng nàng không?

Cũng không biết phụ vương có tìm được mẫu thân không, phát hiện hắn bị bắt đi không, kể từ sau khi bị bắt, nam nhân kia lại không hề xuất hiện nữa, nếu như hắn đoán không sai nam nhân kia chắc là có thù oán với phụ vương hoặc mẫu thân, nhưng tại sao nam nhân kia thế mà lại vẫn không đụng đến hắn, giống như hoàn toàn quên lãng hắn? Hắn không nhìn lầm vẻ thù hận trong đáy mắt nam nhân kia, mặc dù nam nhân kia định sử dụng hắn uy hiếp phụ vương hoặc mẫu thân, nam nhân kia đối xử khách khí với hắn như vậy cũng thật sự không bình thường, chỉ sợ có có chuyện quan trọng hơn ngược đãi hắn đi? Lại nghĩ tới huyết trì Vãn nhi nói, chẳng lẽ có liên quan đến cái đó?

“Ca ca… Ca ca…”

Ma Linh phục hồi tinh thần lại, ôm nàng từ trên mặt đất lên, định để cho nàng đứng ngay ngắn, nhưng Vãn nhi ôm chặt lấy hắn, chính là không buông tay, Ma Linh im lặng hỏi ông trời, hắn rốt cuộc tại sao phải lượm một miếng kẹo da trâu chứ?

Ánh trăng lẳng lặng chiếu trên mặt đất, tiếng la khóc của con nít rạch phá bầu trời đêm yên tĩnh, Ma Linh chợt mở mắt ra, dừng một chút, sau đó rón rén gạt tay nhỏ bé của Vãn nhi ra, chuẩn bị đi điều tra một phen, nếu như hắn đoán không sai, chắc lại có đứa trẻ bị lấy máu rồi!

Vãn nhi tỉnh lại, mơ mơ màng màng dụi dụi mắt, thấy hắn định đi, miệng mím lại, nước mắt từng giọt từng giọt lớn liền rơi xuống, “Ca ca…”

Bước chân của Ma Linh dừng lại một chút, xoay người nhìn về phía nàng, không nhịn được nhíu nhíu mày, lại đi trở về bên giường, ôm nàng vào trong ngực, “Sao vậy?”

Vãn nhi khụt khịt cái mũi, “Ca ca không cần Vãn nhi nữa sao?”

Ma Linh bất đắc dĩ dụ dỗ nói, “Không phải, ca ca muốn đi xem huyết trì lớn mà Vãn nhi nói!”

Vãn nhi đưa tay ôm lấy hắn, “Vãn nhi đi cùng ca ca! Vãn nhi biết đường!”

Ma Linh nhíu nhíu mày, hơi do dự, Vãn nhi thấy hắn do dự, cái miệng nhỏ nhắn mím lại, lại là dáng vẻ định khóc.

“Không được khóc!” Ma Linh lườm nàng một cái, bất đắc dĩ ôm nàng cùng nhau ra cửa.

Vãn nhi chôn khuôn mặt nhỏ nhắn ở trong ngực hắn cười đến mặt giảo hoạt, hoàn toàn có dáng vẻ tiểu hồ ly, cũng biết ca ca sợ nàng khóc!

Đi tới cửa viện kia, Vãn nhi đột nhiên kéo Ma Linh, nhỏ giọng nói, “Ca ca, chờ một chút, nơi này có trận pháp!”

Ma Linh dừng lại, hoài nghi nhìn Vãn nhi, một đứa trẻ bốn, năm tuổi bình thường ẻ sẽ biết cái gì là trận pháp sao? Vãn nhi nhìn thấy hoài nghi trong mắt hắn, lệ quang chớp động trong mắt, “Ca ca…”

Ma Linh nhíu nhíu mày, “Không được khóc!” Nhìn Vãn nhi một lúc lâu, Ma Linh mới mở miệng nói, “Nếu muội dám gạt ta, ta liền lấy hết sạch máu của muội!”

Vãn nhi nhếch miệng cười cười, ca ca nói như vậy chính là tin tưởng nàng!

Ma Linh nhìn viện trước mắt, nhíu nhíu mày, tại sao không lập kết giới ngược lại muốn lấy trận pháp gì đây?

Vãn nhi đột nhiên nói, “Ca ca đừng lo lắng, Vãn nhi biết rõ đi vào như thế nào!”

Hử? Ma Linh nhíu mày nhìn đứa bé trong ngực, hắn dường như coi thường nàng, chỉ có điều cũng phải, Vãn nhi vốn chính là từ bên trong chạy đến, khẳng định biết trận pháp này mới đúng!


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
3 thành viên đã gởi lời cảm ơn Puck về bài viết trên: Chery, kotranhvoidoi, phuong thi
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 117 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: Đỗ Hương Giang, Google Adsense [Bot], kiều trang, Thỏ vui vẻ, Vy0268 và 656 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Cổ đại cung đấu] Làm phi - Lệ Tiêu

1 ... 63, 64, 65

2 • [Hiện đại Trùng sinh] Trùng sinh mạt thế độc sủng - Vũ Thỉ Dực

1 ... 46, 47, 48

3 • [Cổ đại] Con đường sủng thê - Tiếu Giai Nhân (Ngoại truyện 24)

1 ... 68, 69, 70

[Xuyên không] Vương gia xấu xa cưng chiều thê tử bỏ trốn Nương tử nàng phải biết nghe lời - Thẩm Du [Hoàn CV+PN T87]

1 ... 95, 96, 97

5 • [Hiện đại - Trùng sinh] Hào môn Làm con dâu cả thật là khó! - Ân Ngận Trạch

1 ... 106, 107, 108

6 • [Xuyên không] Tiêu Dao vương tuyệt sủng Hãn phi - Mộng Lí Đào Tuý

1 ... 41, 42, 43

7 • [Hiện đại] Trấm chi Mị - Tư Minh

1 ... 28, 29, 30

8 • [Hiện đại - Nam trùng sinh] Sống lại cưng vợ như mạng - Thập Vĩ Thỏ

1 ... 19, 20, 21

9 • [Xuyên không - Dị thế] Thiên tài cuồng phi - Băng Y Khả Khả

1 ... 76, 77, 78

10 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 180, 181, 182

11 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 146, 147, 148

12 • [Hiện đại] Có một không hai - Chiết Hỏa Nhất Hạ

1 ... 18, 19, 20

13 • [Xuyên không] Hoàng gia tiểu kiều phi - Ám Hương

1 ... 135, 136, 137

14 • [Hiện đại] Cướp tình Tổng giám đốc ác ma rất dịu dàng - Nam Quan Yêu Yêu

1 ... 64, 65, 66

15 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128

16 • [Xuyên không] Cùng quân ca - Thiên Hạ Vô Bệnh

1 ... 36, 37, 38

17 • [Hiện đại] Hôn nhân giá ngàn vàng - Cẩm Tố Lưu Niên

1 ... 183, 184, 185

18 • [Hiện đại] Tôi chưa từng biết yêu - Ngải Tiểu Đồ

1 ... 24, 25, 26

19 • [Xuyên không - Dị giới] Phế sài muốn nghịch thiên Ma Đế cuồng phi - Tiêu Thất Gia - New C1059

1 ... 124, 125, 126

20 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246



Shop - Đấu giá: Tiểu Linh Đang vừa đặt giá 662 điểm để mua Princess 1
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 250 điểm để mua Laptop Style
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 871 điểm để mua Ốc sên khoe kẹo
Công Tử Tuyết: Lần đầu tiên hả you. Không thử sao biết: [Game] Soái ca sẽ làm gì với bạn?!
Shop - Đấu giá: hoa hồng vừa đặt giá 248 điểm để mua Pooh ăn mật
Shop - Đấu giá: hoa hồng vừa đặt giá 357 điểm để mua Thiên thần mây
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 250 điểm để mua Kem đôi
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 300 điểm để mua Người Nhật Bản
Shop - Đấu giá: Jenny D vừa đặt giá 250 điểm để mua Sunflower Bed
Công Tử Tuyết: Re: [Trắc Nghiệm] Bạn là ai trong truyện Đam mỹ ?
Shop - Đấu giá: lazy_nhi vừa đặt giá 300 điểm để mua Bánh kem sinh nhật
Shop - Đấu giá: lazy_nhi vừa đặt giá 280 điểm để mua Cô gái phép thuật 3
Diệp Băng Linh: à nhon
Shop - Đấu giá: cò lười vừa đặt giá 469 điểm để mua Cung Sư Tử
Shop - Đấu giá: ngocquynh520 vừa đặt giá 1261 điểm để mua Sparkly Diamond
Shop - Đấu giá: Thải Nhi vừa đặt giá 265 điểm để mua Cô gái phép thuật 3
Shop - Đấu giá: susublue vừa đặt giá 1200 điểm để mua Sparkly Diamond
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 276 điểm để mua Giày xinh
Shop - Đấu giá: ngocquynh520 vừa đặt giá 1083 điểm để mua Sparkly Diamond
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 1030 điểm để mua Sparkly Diamond
Shop - Đấu giá: susublue vừa đặt giá 980 điểm để mua Sparkly Diamond
Công Tử Tuyết: Lần đầu tiên hả you. Không thử sao biết: [Game] Soái ca sẽ làm gì với bạn?!
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 259 điểm để mua Thiên thần áo đỏ
Shop - Đấu giá: Minh Huyền Phong vừa đặt giá 786 điểm để mua Đá Amethyst
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 629 điểm để mua Mề đay đá Topaz xanh London 2
Shop - Đấu giá: heocon13 vừa đặt giá 262 điểm để mua Cặp đôi người tuyết
Shop - Đấu giá: TTripleNguyen vừa đặt giá 250 điểm để mua Cún và bong bóng
LogOut Bomb: thuyvu115257 -> vi ngôn lục ngạn
Shop - Đấu giá: Minh Huyền Phong vừa đặt giá 598 điểm để mua Mề đay đá Topaz xanh London 2
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 568 điểm để mua Mề đay đá Topaz xanh London 2

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.