Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 111 bài ] 

Đấu phá hậu cung - Kỳ Thật Ta Là Tiểu Thanh Tân

 
Có bài mới 13.05.2015, 15:43
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor Diễn Đàn
Cựu Editor Diễn Đàn
 
Ngày tham gia: 05.01.2013, 15:18
Tuổi: 25 Nữ
Bài viết: 512
Được thanks: 8989 lần
Điểm: 28.32
Có bài mới [Cổ đại - Trùng sinh] Đấu phá hậu cung - Kỳ Thật Ta Là Tiểu Thanh Tân - Điểm: 10
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


images



ĐẤU PHÁ HẬU CUNG
Tác giả: Kỳ thật ta là Tiểu Thanh Tân
Thể loại: Cổ đại, trùng sinh, cung đấu, H (T_T)
Converter: Ngocquynh520_Diendanlequydon
Editor: Fuly
Beta: Mạc Thiên Ân
Số chương: khoảng 100 chương chính văn và vài ngoại truyện.  :-D


Giới thiệu:

Kiếp trước, nàng bị vị hôn phu mình hết lòng yêu thương phản bội, chính tay giết nàng và cốt nhục.
Kiếp này, nàng muốn một bước lên mây, nhìn hắn cúi đầu xưng thần, giết hết tất cả những kẻ đã hại mình khi xưa.
Hậu cung nguy hiểm thì thế nào? Nàng sẽ từng bước từng bước đạp bằng hậu cung, đi lên giường rồng.
Hoàng thượng, người muốn đấu trí, vậy thần thiếp xin theo, ban ngày chúng ta đấu, buổi tối cũng đấu.

PS: Tiết lộ của tác giả: Đây là một câu chuyện hài có, bi có, âm mưu có, tình cảm có. Tôn chỉ là ngược nam phụ căn bã, loại bỏ nữ phụ.

【 Phẩm cấp trong hậu cung 】
Chính nhất phẩm: Quý phi, Thục phi, Hiền phi, Đức Phi
Tòng nhất phẩm: Phu Nhân
Chính nhị phẩm: Phi
Tòng nhị phẩm: Chiêu Nghi, Chiêu viện, Chiêu dung, Thục Nghi, Thục Viện, Thục Dung, Tu nghi, Tu Viện, Tu Dung
Chính tam phẩm: Quý tần
Tòng tam phẩm: Tiệp dư
Chính Tứ Phẩm: Dung Hoa
Tòng Tứ Phẩm: Uyển Nghi, Phương Nghi, Phân Nghi, Đức Nghi, Thuận Nghi
Chính ngũ phẩm: Tần
Tòng Ngũ Phẩm: Tiểu Nghi, Tiểu Viện, Lương Viện, Lương Đễ
Chính Lục Phẩm: Quý Nhân
Tòng Lục Phẩm: Tài Tử, Mỹ Nhân
Chính thất phẩm: Thường Tại, Nương Tử
Tòng Thất Phẩm: Tuyển Thị
Chính Bát Phẩm: Thải Nữ
Tòng Bát Phẩm: Thải Y



Mục lục


BẤM VÀO ĐÂY ĐỂ XEM!

Chương 1

Chương 2

Chương 3

Chương 4

Chương 5

Chương 6

Chương 7

Chương 8

Chương 9

Chương 10

Chương 11

Chương 12

Chương 13

Chương 14

Chương 15

Chương 16

Chương 17

Chương 18

Chương 19

Chương 20

Chương 21

Chương 22 + 23

Chương 24

Chương 25

Chương 26

Chương 27

Chương 28

Chương 29

Chương 30

Chương 31

Chương 32

Chương 33

Chương 34

Chương 35

Chương 36

Chương 37

Chương 38

Chương 39

Chương 40

Chương 41

Chương 42

Chương 43

Chương 44

Chương 45

Chương 46

Chương 47

Chương 48

Chương 49

Chương 50

Chương 51

Chương 52

Chương 53

Chương 54

Chương 55

Chương 56

Chương 57

Chương 58

Chương 59

Chương 60

Chương 61

Chương 62

Chương 63

Chương 64

Chương 65

Chương 66

Chương 67

Chương 68

Chương 69

Chương 70

Chương 71

Chương 72

Chương 73

Chương 74

Chương 75

Chương 76

Chương 77

Chương 78

Chương 79

Chương 80 + 81 + 82 + 83

Chương 84

Chương 85

Chương 86

Chương 87

Chương 88

Chương 89

Chương 90



Đã sửa bởi Fuly lúc 16.10.2015, 13:29, lần sửa thứ 28.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     

Có bài mới 13.05.2015, 15:51
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor Diễn Đàn
Cựu Editor Diễn Đàn
 
Ngày tham gia: 05.01.2013, 15:18
Tuổi: 25 Nữ
Bài viết: 512
Được thanks: 8989 lần
Điểm: 28.32
Có bài mới Re: [ Trùng sinh - Cung đấu] ĐẤU PHÁ HẬU CUNG - KỲ THẬT TA LÀ TIỂU THANH TÂN - Điểm: 31
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


☆ Chương 1: Sống lại – tâm tràn hận ý【 Thượng 】

Lúc Lục Khê chết rất khó coi, bởi vì khi đó bụng nàng đã lớn, một xác hai mạng.

Lúc Lục Khê chết rất tuyệt vọng, bởi vì nàng vốn không muốn chết, càng không muốn con của mình chết.

Lúc Lục Khê chết rất khổ sở, bởi vì nàng chết trong con suối nhỏ ngoài bìa rừng, chết do bị người ta nhấn đầu xuống nước, chỉ chịu đựng được một lúc rồi thiếu khí chết đi.

Nàng ôm bụng, giống như có thể cảm nhận được sự chuyển động của bé con, nhưng đau đớn và bóng tối thi nhau kéo tới, sau một khắc, nàng bị cuốn chìm, như cuối cùng đã được giải thoát.

Trước khi chết nàng chỉ có một ý niệm, nếu thế gian này có kiếp sau, Quý Thanh An, ta nhất định sẽ khiến ngươi chết không có chỗ dung thân.

Cuối cùng thế gian có kiếp sau hay không nàng không biết, nhưng bản thân nàng được sống lại lần nữa

***

Giây phút mở  mắt ra, trong tầm nhìn là bức màn thêu sống động, tấm mành mỏng làm từ lụa Lưu Tô khiến Lục Khê có cảm giác rất quen thuộc.

Sau một khắc, một nữ nhân kích động bước đến: “Khê nhi con tỉnh rồi à? Người đâu, người đâu, mau bưng thuốc lên đây!”

Lục Khê nghi hoặc nhìn người phụ nhân đang ôm mình, còn tưởng rằng bản thân đang nằm mơ, nếu không phải là mơ, sao có thể thấy được mẫu thân - người đã qua đời ba năm trước cơ chứ?

Nhưng tình hình trước mắt lại chân thực đến đáng sợ, tấm màn giường với hoa văn phức tạp, tinh xảo rõ ràng đập vào mi mắt, không phải là thứ mà ký ức của nàng có thể tái hiện được.

Cửa phòng bị người mở ra, bọn hạ nhân bưng các loại thuốc bổ tuần tự bước vào, mùi thuốc nồng nặc khiến nàng không nhịn được nhíu nhíu mày.

Lục phu nhân dịu dàng nói: “Khê nhi, mau dậy uống thuốc đi, uống thuốc xong con sẽ thấy khỏe hơn.”

Được bà dìu đỡ, Lục Khê vô thức ngồi dậy, há miệng muốn hỏi bây giờ là năm nào, nhưng một chữ cũng không thốt ra được.

Mặc dù rất muốn biết rõ tình trạng bây giờ, nhưng nàng cũng không muốn đường đột quá khiến mẫu thân hoài nghi. Nàng uống xong chén thuốc đắng chát, cau mày ngậm lấy viên mứt quả Lục phu nhân đưa tới, chân mày hơi giãn ra, rồi lại đột nhiên cảm thấy hốc mắt nong nóng.

Lần này, rốt cuộc Lục Khê cũng dám nhìn thẳng mẹ ruột của mình, khuôn mặt quen thuộc và ánh mắt từ ái như vậy không thể nào là giả được.

Nếu như nàng không chết, theo thời gian lúc còn sống mà tính, ba năm trước Lục phu nhân đã qua đời rồi. Không chỉ như vậy, cả Lục phủ cũng bởi vì bị kẻ gian hãm hại mà tài sản bị tịch biên, chịu chém đầu. Tội danh là “Dối trên gạt dưới, mua bán muối lậu, khiến Giang Chiết đầy rẫy muối lậu, hao tổn tài sản của triều đình”.

Cả Phủ Tổng Đốc Giang Nam hai đời hoàng triều vì vậy mà tuyệt diệt, cả nhà Lục Khê cũng đều chịu tai ương duy chỉ có nàng là được cứu.

Nhưng người cứu nàng, cuối cùng cũng tự tay giết nàng, cùng với cốt nhục của bọn họ.

“Khê nhi, con bị sao vậy?” Lục phu nhân nhìn thấy hai mắt nàng ngấn lệ, cuống quít để đĩa mứt quả xuống, vỗ nhẹ lưng nàng: “Đứa bé ngoan, có phải có chỗ nào khó chịu hay không? Nói cho nương, nương gọi đại phu đến khám cho con!”

Lục Khê nắm lấy tay bà, nghẹn ngào lắc đầu: “Không phải, con rất khỏe, chỉ là nhìn thấy nương, trong lòng vui mừng quá nên không khống chế được cảm xúc thôi.”

Lục phu nhân cũng đỏ mắt, vừa vuốt đầu của nàng, vừa nói: “Đứa nhỏ ngốc này, chỉ bệnh nặng một lần, chẳng lẽ liền nghĩ rằng không bao giờ được nhìn thấy nương nữa sao?”

Lục Khê lắc lắc đầu, nàng có rất nhiều điều muốn nói với bà, nhưng lời đến khóe miệng lại chẳng thốt ra được một chữ, cuối cùng khẽ gạt nước mắt, thỏ thẻ: “Nương, con buồn ngủ rồi, người đi nghỉ ngơi trước đi, con muốn ngủ thêm một lát."

Rõ ràng đã chết, bây giờ lại sống lại, còn được gặp người thân đã mất, tinh thần nàng bị chấn động quá lớn, cần phải có thời gian để ổn định lại.

Lục phu nhân đáp ứng, dặn dò nàng nghỉ ngơi cho tốt, sau đó mới lau nước mắt bước ra khỏi phòng.

***

Tốn gần nửa tháng, Lục Khê mới dám chắc rằng, nàng đã được trùng sinh.

Không biết sao chuyện này lại có thể xảy ra, nhưng nàng xác thật đã trở lại bốn năm trước, nói cách khác, cách thời gian Lục gia bị tịch thu tài sản chém đầu cả nhà còn một năm.

Trời cao đã cho nàng cơ hội này, nói đúng hơn là ông trời cũng không dung thứ cho tội nghiệt mà Quý Thanh An phạm phải, muốn nàng tự hành động, khiến hắn chết không có chỗ chôn thân.

Bây giờ Lục Khê chỉ có hai ước nguyện, một là giữ được Lục phủ, hai là báo thù cho bản thân và cốt nhục của mình.

***

Trong trướng, đôi uyên ương đang ngập chìm trong cơn sóng tình, ánh nến chập chờn, phiêu tán khiến tiếng thở dốc của đôi nam nữ càng thêm rõ ràng, âm thanh kia như những đợt sóng, sóng sau cao hơn sóng trước, mang theo ý xuân vô hạn.

Bên ngoài tẩm cung rộng lớn, mặt thái giám trực ban không thay đổi cúi thấp đầu, thật giống như không hề nghe thấy bất kỳ âm thanh gì. Chỉ có hai cung nữ tuổi hơi nhỏ, liếc mắt nhìn nhau, mặt đỏ tới mang tai rối rít cúi đầu rồi lại không nhịn được len lén nhìn về phía bức màn mỏng.

Qua bức rèm, chỉ mơ hồ nhìn thấy trên chiếc giường rộng lớn có hai bóng dáng đang dây dưa, mà khiến người ta khó xử hơn chính là âm thanh rên rỉ và tiết tấu luật đồng mà họ gây ra.

Dưới ánh nến, màn giường lay động, âm thanh của nữ nhân theo động tác ngày càng kịch liệt của nam nhân mà ngày càng cao vút, đến cuối cùng chỉ còn lại tiếng thở gấp liên tiếp cùng âm thanh mềm nhẹ xin khoan dung: “Không cần, hoàng thượng, nô tì không cần.... ... A.... ...”

Hai cung nữ chỉ cảm thấy  đầu “ông” một cái, trong người truyền đến cảm giác xôn xao kì lạ, mặt càng ngày càng đỏ, ánh mắt nhìn nhau cũng nóng nảy hơn.

“Hai người các ngươi, an phận chút!” Thái giám trực ban cúi đầu quát, chỉ sợ kinh động đến người trong tẩm cung, đè nén âm thanh đến mức thấp nhất: “Các ngươi đều là người mới được điều tới phục vụ nương nương, chưa từng thấy qua trường hợp lớn ta có thể hiểu được, nhưng hôm nay chỉ là hầu hạ bên ngoài tẩm cung, mà tinh thần đã không ổn định như thế, nếu như kinh động đến Vạn Tuế Gia cùng nương nương, cẩn thận đầu khó giữ được!”

Hai cung nữ bị dọa đến sắc mặt trắng nhợt, vội cúi đầu xuống không dám nhìn loạn nữa.

Trong tẩm cung, Ngự Cảnh đế nặng nề thở ra một hơi, ôm thân thể nữ tử vẫn còn đang run rẩy nhưng hơi thở đã dần dần bình ổn.

Nàng kia vùi mặt vào ngực hắn, vừa điều tiết hơi thở, vừa run rẩy  gắt giọng: “Hoàng thượng, nô tì đã nói không cần, ngươi còn giày vò nô tì.... ...”

Vừa nói, bên môi còn phả ra sức nóng, nàng ta cách hắn gần như vậy, cơ hồ là áp sát vào trước ngực, u hương bên môi đương nhiên phun vào người hắn, khiến mắt hắn tối sầm lại.

“Còn nói không cần? Trẫm không nhìn ra được là nàng không cần.” Môi hắn giương nhẹ, lần nữa lật người áp đảo nữ tử, một tay vỗ về chơi đùa khuôn ngực mềm mại, một tay hướng xuống tìm kiếm địa phương ẩm ướt: “Thật là không thành thực.”

Lại một vòng hoan ái mới.

Cuối cùng, sau một âm thanh nặng nề cùng tiếng thét chói tai, Ngự Cảnh đế rút người ra. Nàng kia đầu đầy mồ hôi không ngừng run rẩy, lại thấy hắn không hề có chút mệt mỏi xuống giường, trước khi đi cúi đầu phân phó cung nữ canh cửa: “Ban thưởng canh.”

Gò má một khắc trước còn đỏ ửng của nữ tử trong nháy mắt xám trắng, nàng ta túm chặt tấm chăn nhăn nhúm, chỉ có thể vô lực nhắm mắt lại.

Ngự Cảnh đế, người đàn ông này nhất định không có tim.

Nàng đi theo hắn đã một năm, có thể nói là người ở trong cung cùng hắn dài nhất, phi tử được cưng chiều lâu nhất rồi, nhưng một chút nhớ nhung hắn cũng không lưu lại cho nàng.

Người làm Hoàng đế, vốn chỉ có nửa quả tim, đối với thiên hạ có lòng, nhưng đối với nữ nhân vô tâm.

Ngự Cảnh đế đạp qua bóng đêm ngồi lên liễn xa, đôi con ngươi hơi híp lại còn âm u hơn cả bầu trời đêm bên ngoài.


Đã sửa bởi Fuly lúc 04.10.2015, 13:47.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     
Có bài mới 14.05.2015, 00:05
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor Diễn Đàn
Cựu Editor Diễn Đàn
 
Ngày tham gia: 05.01.2013, 15:18
Tuổi: 25 Nữ
Bài viết: 512
Được thanks: 8989 lần
Điểm: 28.32
Có bài mới Re: [ Trùng sinh - Cung đấu] Đấu phá hậu cung - Kỳ Thật Ta Là Tiểu Thanh Tân - Điểm: 42
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


☆, Chương 2:  Sống lại – Tâm tràn hận ý 【 trung 】

Nghe nói thiên kim Tổng đốc vừa khỏi bệnh, quan viên địa phương rối rít giả danh thăm bệnh để tìm cơ hội hối lộ, mỗi ngày người ra ra vào vào Lục phủ đếm không kể hết.

Cha của Lục Khê, Lục Thẩm Tư là một người xử sự khôn khéo, là một lão quan chìm nổi trong quan trường đã lâu, biết những gì nên thu, những gì không nên thu, suy nghĩ của đám người này ông cũng nắm bắt được ít nhiều.

Lại nói, trong thời thế này, nếu là thanh quan, sợ rằng còn chưa thăng lên mấy cấp đã bị lũ gian tà, tiểu nhân hãm hại mất đầu; nếu là tham quan, chỉ sợ bọn gian thần có thể bỏ qua cho ngươi, nhưng hoàng thượng lại không tha cho ngươi. Lục Thẩm Tư có thể làm được đến chức Tổng đốc Giang Nam, tuyệt không phải là người dễ bắt nạt.

Trùng sinh đã một thời gian, Lục Khê thích ứng với hoàn cảnh rất nhanh, thường ngày vẫn như trước đây, biểu lộ ra là một thiếu nữ không sầu không lo, để tránh cha mẹ lo lắng, nhưng ban đêm một mình nằm ở trên giường, trong đầu không lúc nào không nghĩ đến cảnh tượng trước khi mình chết.

Hôm đó nàng đến thư phòng tìm Quý Thanh An thì thấy hắn và một nữ nhân khác đang kịch liệt triền miên trên bàn viết, những bức thư họa ngày thường hắn rất yêu thích vì động tác kịch liệt của hai người mà rơi đầy xuống đất thế nhưng hắn lại chẳng có chút bận tâm.

Trên gương mặt đó chỉ nhuốm đậm màu tình dục, hắn va chạm nữ nhân đang nằm ngửa ở trên bàn từng cái từng cái, phát ra tiếng thở gấp trầm thấp như dã thú, còn người nữ nhân kia vừa run rẩy, vừa đưa cánh tay trắng như tuyết tới ôm chặt hông của hắn, trong miệng không ngừng kêu: “Thanh An, mạnh lên, a, mạnh hơn nữa!”

Lục Khê đứng ở ngoài cửa, che miệng, chỉ cảm thấy trời đất quay cuồng, thế giới của nàng ầm ầm sụp đổ.

Người nam nhân kia đã từng giống như thiên thần, khi Lục phủ bị tịch thu tài sản chém đầu cả nhà đúng lúc đến cứu nàng, từng tại thời điểm nàng khóc rống thất thanh không nói một lời, cũng không so đo dịu dàng ôm thật chặt nàng, cũng từng  trong đêm tối yên tĩnh yêu thương nữ tử mặt đầy ửng đổ chưa biết mùi đời là nàng, đã từng ở bên tai nàng thì thầm: “Khê nhi, ta yêu nàng, đừng xấu hổ, ngoan.”

Hắn yêu vẻ dịu ngoan hay xấu hổ của nàng, hôm nay lại ôm một nữ nhân thô tục phóng đãng khác, dây dưa kịch liệt với nàng ta, nghe nàng ta thốt ra những âm thanh xấu hổ, không chút thẹn thùng ngâm nga dưới thân hắn.

Giống như đến cao triều, tần số của Quý Thanh An càng lúc càng nhanh, tiếng gầm nhẹ mang theo kích động rõ ràng, cuối cùng chợt dừng lại.

Nữ nhân kia thở hổn hển, vừa cười khanh khách, vừa mềm mại nói với hắn: “Sao hả, có phải ta thú vị hơn vị thiên kim Tổng đốc như cá chết kia không?”

Quý Thanh An nhìn thân thể như ngọc, bộ dáng yêu mị khác thường của nàng ta, dục hỏa vừa mới phát tiết xong lại lần nữa bùng cháy. Hắn vùi đầu không chút do dự cắn mút bộ ngực của nàng ta, cuối cùng ở bên tai nàng ta thì thầm: “Nàng ta sao có thể so với nàng? Ta sẽ dùng kiệu tám người khiêng cưới nàng vào cửa, để nàng làm chánh thất, về sau mỗi ngày cùng ta hoan hảo, tốt nhất là khiến nàng không xuống được giường.... ...”

Những ngôn ngữ dơ bẩn sau đó nàng nghe không rõ nữa.

Lục Khê ôm bụng đã nổi lên rõ ràng, cảm thấy tai ù hẳn đi, nàng muốn vọt vào hỏi tên nam nhân kia cho rõ ràng, hoặc đồng quy vu tận với hắn.

Nhưng mà chẳng kịp chờ nàng vào cửa, thị vệ của Quý Thanh An đã bịt miệng của nàng, ngay sau đó, nàng bị dìm chết trong con suối nhỏ.

Trong đêm vắng, Lục Khê cười lớn vùi đầu vào chăn bông, lưu lại một vệt nước dài trên gối.

Nàng yêu sai người, cũng trao lầm thân.

Còn may là, nàng có cơ hội làm lại.

Nàng không chỉ muốn giữ được Lục phủ, còn phải từng bước từng bước trả lại cho Quý Thanh An nỗi đau gấp trăm ngàn lần mà hắn gây ra.

Ý tưởng của Lục Khê rất đơn giản, nếu muốn giữ được Lục phủ trong khi chưa biết gì về kẻ thù như thế này, chỉ có thể trở thành người cao hơn hắn. Cha nàng đã là Tổng đốc Giang Nam, mà còn không bằng hắn, như vậy nàng chỉ có một biện pháp —— vào cung, trở thành nữ nhân của hoàng thượng.

Chỉ có được hoàng thượng sủng ái, tin tưởng, mới có thể dưới một người trên vạn người. Nhưng nàng không phải nam nhi, hơn nữa dù phải, cũng chắn chắn không thể trong vòng một năm ngắn ngủi trở thành thần tử hoàng thượng tin sủng nhất.

Nàng chỉ là một nữ tử, không thể được sủng tin, nhưng có thể được sủng hạnh.

Kém một chữ nhưng lại là hai trường hợp hoàn toàn khác nhau.

Trở thành nữ nhân của hoàng thượng, mới có năng lực đưa Quý Thanh An vào chỗ chết; trở thành nữ nhân của hoàng thượng, mới có cơ hội giữ được Lục phủ.

***

Nàng còn đang trầm tư, thì thấy Ảnh Nguyệt vội vội vàng vàng chạy vào nhà: “Tiểu thư, tiểu thư, Thượng Thư Đại Nhân tới.”

Lục Khê sững sờ, nghi ngờ hỏi: “Thượng Thư Đại Nhân? Thượng Thư Đại Nhân nào?”

“Còn có thể là Thượng Thư Đại Nhân nào nữa? Đương nhiên là Lễ Bộ Thượng Thư Quý Thanh An, Quý đại nhân.” Ảnh Nguyệt cho là Lục Khê đang trêu nàng, bĩu môi: “Tiểu thư người đừng đùa giỡn em nữa, không phải em chỉ lỡ nói một câu “Mùa xuân đến” lúc người lén nhìn Quý đại nhân thôi ư, vậy mà người thù dai thế, còn làm bộ như không biết ngài ấy nữa.”

Lục Khê lập tức nhớ lại, lúc này cách lần đầu tiên nàng nhìn thấy Quý Thanh An đã gần nửa năm rồi. Nửa năm trước nàng và phụ thân cùng nhau vào kinh, phụ thân đi diện kiến hoàng thượng, còn nàng và Ảnh Nguyệt đi dạo kinh thành. Lúc ấy đúng dịp hội Nguyên tiêu, trong thành Trường An đèn đuốc sáng trưng, nàng thích một chiếc hoa đăng Tường Vân, nhưng lúc đưa tay lấy lại chạm phải một bàn tay khác, ngẩng đầu, liền nhìn thấy Quý Thanh An.

Lúc ấy nàng cũng không biết người trước mắt này chính là Lễ Bộ Thượng Thư tuổi trẻ tài cao đương triều, chỉ thấy hắn phong thần tuấn lãng, mặt mũi tuấn tú, bộ trường sam trắng ngà trong đám người càng nổi bật bất phàm, lập tức liền thu tay lại, khẽ nói: “Thật xin lỗi, vị công tử này, hoa đăng này là ta nhìn thấy trước.”

Quý Thanh An nhìn nàng không chút lúng túng, ngược lại tự nhiên lưu loát nói chuyện với hắn, mắt ngọc mày ngài, xinh đẹp rạng rỡ, khí chất bất phàm quả là khó gặp, tựa ánh trăng thoảng qua mặt, chỉ còn lại kinh ngạc, cũng cười nói: “Xin lỗi, vậy thì ta không tranh đoạt với cô nương nữa.”

Lục Khê không ngờ tới có thể khiến đối phương buông tay dễ dàng như vậy, không nhịn được nhìn hắn nhiều thêm hai cái, trả tiền, cầm hoa đăng xoay người rời đi.

Đó là lần đầu tiên bọn họ gặp mặt.

Lần thứ hai là ở tháng ba năm sau, tại Lục phủ ở Giang Nam, Lục Khê ở trong nhà, nghe nói trong triều có khách quý ghé thăm, Lục Thẩm Tư thiết yến khoản đãi trong phủ, Lục Khê tự nhiên cũng phải ra chào hỏi.

Nàng bước vào phòng, theo quy củ hành lễ, lúc ngước mắt nhìn lên liền giật mình tại chỗ.

Đêm Nguyên tiêu tươi đẹp tại thành Trường An, hoa xuân nở ngàn cây trong gió đêm, người nam tử tươi cười nhường chiếc đèn hoa đăng đêm đó giờ phút này đang kinh ngạc nhìn nàng, trong mắt là cảm xúc không thể tin giống như nàng.

Sau này nàng mới biết, thì ra là hắn chính là Kim khoa Trạng Nguyên mấy năm trước, đương kim Lễ Bộ Thượng Thư, Quý Thanh An.

Ba chữ, từng  âm đều giống như gió xuân ba tháng, thổi bay cành liễu bên cạnh ao, khiến chim Hoàng Oanh trên đầu cành giật mình, khiến nàng có loại ảo giác không chân thật.

Sau đó, bọn họ yêu nhau.

Sau đó, Lục phủ không còn, nàng được hắn cứu, nấp trong trong phủ hắn.

Về sau nữa, nàng mang thai, bị hắn sai người giết chết, nguyên nhân là hắn có một nữ nhân khác, đó lại là là nữ nhi của đương kim Thừa Tướng, có thể giúp hắn một bước lên mây, một bước tới trời.

Sắc mặt của Lục Khê vẫn còn tái nhợt do cơn bệnh, nhưng đôi mắt lại sáng trong hơn bao giờ hết. Ảnh Nguyệt lo lắng kêu nàng một tiếng, không biết sao nàng lại có vẻ mặt như vậy.

Lục Khê phục hồi tinh thần, ngẩng đầu cười nói: “Đi thôi, mau ra ngoài, đừng khiến đại nhân phải đợi lâu.”

Trong đại sảnh, Quý Thanh An vừa thấy người đang bước tới, vội vàng đứng lên, ánh mắt nhìn Lục Khê không che giấu được vẻ mừng rỡ, nhưng chỉ đứng xa xa nhìn, khẽ nói: “Lục cô nương, nàng đã đến rồi.”

Lục Khê đưa mắt nhìn phụ thân, ánh mắt của ông rõ ràng cho thấy ông đang rất vui vẻ, đối với ông mà nói, nếu Quý Thanh An và nữ nhi của mình có thể thành đôi, về công về tư đều là chuyện tốt.

Còn chưa chờ Lục Khê mở miệng, Lục Thẩm Tư liền cười tủm tỉm sờ sờ râu, nói với nàng: “Quý đại nhân lặn lội đường xa tới Giang Nam làm việc, đã vậy còn dành thời gian đến thăm ta, Khê nhi, dẫn khánh quý ra hoa viên đi dạo một lát đi.”

Ngụ ý trong lời nói, sợ rằng chẳng người nào ở đây không hiểu.

Ánh mắt của Lục Khê chưa từng dừng trên người Quý Thanh An một khắc, chỉ nhàn nhạt nói: “Đại nhân, xin mời.”

Nàng sợ chính mình chỉ nhìn thôi, cũng sẽ không khống chế được cảm xúc, làm ra vài chuyện nông nổi. Nàng siết chặt nắm tay, móng tay bấm sâu vào trong da thịt, mong cơn đau có thể giúp mình bình tĩnh.

Hai người cùng đi vào hoa viên, Quý Thanh An nhìn những cây cỏ đang nở rộ khắp vườn, cười thở dài: "Thủy thổ Giang Nam quả thật là đầy linh khí, cảnh sắc này e rằng ở kinh thành cũng rất hiếm gặp.”

Lục Khê nói: “Quý đại nhân quá khen, thủy thổ kinh thành tất nhiên phi phàm, tràn đầy khí chất vương giả, được nuôi trồng là Mẫu Đơn quý hiếm, xinh đẹp tuyệt luân, sao có thể so sánh với đám hoa cỏ dại ở Giang Nam của chúng ta được, thật sẽ khiến người khác chê cười.”

Quý Thanh An cười tủm tỉm lắc đầu:  “Giang Nam có thể sinh ra được người như Lục cô nương, tất nhiên là có linh khí khác thường.”

Móng tay Lục Khê lại bấm sâu hơn vào trong thịt. Lời này nàng nhớ, trong quá khứ, nghe hắn khen ngợi như vậy lòng nàng như nai con chạy loạn, tim đập nhanh hơn, nụ cười trên mặt lại càng lúc thêm rạng rỡ.

Nhưng bây giờ, trong lòng chỉ có hận ý vô hạn.

Cuối cùng nàng cũng ngước mắt, nở nụ cười nửa là ngượng ngùng nửa là vui sướng, nhỏ giọng nói: “Được đại nhân khen tặng, ta cảm thấy rất vui.”

Quý Thanh An quả thật bị niềm vui bất ngờ này đánh thẳng vào tứ chi, chẳng biết nói thêm gì cho phải. Nửa năm qua hắn luôn tìm cách nhận các công vụ đi đến Giang Nam như thế này, mượn cơ hội tới Lục phủ bái phỏng, rốt cuộc hôm nay Lục Khê đã mở lòng với hắn, sao hắn có thể không vui vẻ đây?

Giờ phút này hắn quả thật rất yêu thích Lục Khê, vui sướng cũng là thật tâm. Lục Khê cũng biết điểm này, rõ ràng đã quyết ý muốn vào cung, nhưng càng muốn để lại cho hắn một phần niệm tưởng, muốn hắn nếm thử cái gì gọi khổ sở khi không có được.

Nàng nhìn hắn, trong mắt như có vô vàn tình cảm khó nói, nhưng phía sau vẻ ngọt ngào là một mảnh hận ý, hận không thể chém hắn làm trăm mảnh, nghiền xương thành tro.

Quý Thanh An, ngươi hãy nếm thử sự khổ sở mà ta đã phải chịu đi, biến tất cả tình yêu và hận ý của ta với ngươi thành báo ứng, để an ủi linh hồn của hài nhi ta.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 111 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: giap382014, hasgn, Hoacat712, Kim thùy, Mai Thi 9, Mangu1302, nguyenkimchi, Nguyenlygiachu, nhuhuynhkhanh, Y Y Nhiên và 296 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:



Đề tài nổi bật 
1 • [Hiện đại] Chọc nhầm sếp lớn - Phù Sinh Y Thủy

1 ... 40, 41, 42

2 • [Cổ đại] Thịnh sủng - Cống Trà

1 ... 52, 53, 54

3 • [Hiện đại] Ông xã xấu xa anh đừng hư quá - Phong Phiêu Tuyết

1 ... 49, 50, 51

4 • [Xuyên không - Dị giới] Tà phượng nghịch thiên - Băng Y Khả Khả

1 ... 147, 148, 149

5 • [Hiện đại] Nhân gian hoan hỉ - Tùy Hầu Châu

1 ... 29, 30, 31

6 • [Cổ đại] Sổ tay tiến hóa thành yêu hậu - Ninh Dung Huyên

1 ... 28, 29, 30

7 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thề không làm thiếp - Lục Quang

1 ... 14, 15, 16

8 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 99, 100, 101

9 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 201, 202, 203

10 • [Xuyên không] Đại thiếu gia ế vợ - Đông Phương Ngọc Như Ý

1 ... 36, 37, 38

11 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

12 • [Hiện đại] Đã từng rất yêu anh - Đọc Miễn Phí

1 ... 14, 15, 16

13 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

14 • [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp

1 ... 161, 162, 163

15 • [Hiện đại - Trùng sinh] Đêm trước ly hôn - Thiên Sơn Hồng Diệp

1 ... 32, 33, 34

16 • [Hiện đại] Bước tiếp theo Thiên Đường - Vân Diệp Du

1 ... 13, 14, 15

17 • [Xuyên không Điền văn] Trọng Sinh Tiểu Địa Chủ - Nhược Nhan (Phần 1)

1 ... 166, 167, 168

18 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128

19 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 195, 196, 197

20 • [Hiện đại] Nữ phụ xoay người tiến công chiếm đóng - Bánh Bao Tình Yêu Hấp

1 ... 27, 28, 29



Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 374 điểm để mua Bướm Xanh
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 500 điểm để mua Bông tai đá Amethyst
Shop - Đấu giá: V.O vừa đặt giá 474 điểm để mua Bông tai đá Amethyst
Shop - Đấu giá: đêmcôđơn vừa đặt giá 250 điểm để mua Gấu trắng mặc đầm
Shop - Đấu giá: đêmcôđơn vừa đặt giá 265 điểm để mua Hộp thư tình
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 594 điểm để mua Nhẫn đá Topaz xanh London 1
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 450 điểm để mua Bông tai đá Amethyst
LogOut Bomb: thuyvu115257 -> ú nu ú nù
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 340 điểm để mua Garu và Pucca che dù
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 250 điểm để mua Bé trăng
LogOut Bomb: thuyvu115257 -> HauLeHuyenCa
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 342 điểm để mua Harris Spin
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 796 điểm để mua Ngọc đỏ 2
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 312 điểm để mua Kẹo mút 4
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 339 điểm để mua YoYo khóc nhè
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 248 điểm để mua Couple Bear
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 244 điểm để mua Nàng tiên cá 2
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 236 điểm để mua Giỏ gấu tim
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 259 điểm để mua Kẹo trái tim
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 226 điểm để mua Kem dâu
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 364 điểm để mua Xe buýt tình yêu
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 328 điểm để mua Mashimaro học yêu
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 278 điểm để mua Cung Song Tử
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 316 điểm để mua Sunflower Bed
Shop - Đấu giá: đêmcôđơn vừa đặt giá 300 điểm để mua Sunflower Bed
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 433 điểm để mua Lá may mắn
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 468 điểm để mua Tách trà xanh
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 246 điểm để mua Sunflower Bed
Shop - Đấu giá: Sư Tử Cưỡi Gà vừa đặt giá 234 điểm để mua Giỏ đôi gấu trắng
Shop - Đấu giá: Sư Tử Cưỡi Gà vừa đặt giá 242 điểm để mua Cung Bảo Bình

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.