Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 150 bài ] 

Hoài Niệm - Sói Xám Mọc Cánh

 
Có bài mới 03.06.2015, 19:41
Hình đại diện của thành viên
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
 
Ngày tham gia: 16.08.2013, 11:44
Tuổi: 36 Nữ
Bài viết: 1301
Được thanks: 13431 lần
Điểm: 27.85
Có bài mới Re: [Hiện đại] Hoài Niệm (Tập 1) - Sói Xám Mọc Cánh. - Điểm: 11
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 2.3:

Tử Thời đã nghe Thịnh Thừa Quang kể, Thẩm Hiên cũng gọi điện cho Thịnh Thừa Quang, nhưng cô vẫn thấp thỏm lo lắng, “Cậu thế nào rồi? Vẫn khỏe chứ? Tâm trạng vẫn ổn chứ?”.

“Tớ rất ổn, cậu cứ yên tâm!”, Phùng Nhất Nhất cảm thấy lòng mình ấm áp hơn, những gắng gượng dồn nén bỗng tuôn trào mãnh liêt, “Hôm nay tớ gặp Tạ Gia Thụ rồi… Anh ấy rất ổn!”, ổn đến mức không cần cô phải lo lắng nữa.

Tử Thời nói rằng đã nghe Thịnh Thừa Quang kể lại, vội vàng hỏi, “Vậy có phải cậu vẫn còn cảm giác với Tạ Gia Thụ không?”.

Phùng Nhất Nhất  không trả lời.

Tính cách của Tử Thời còn yếu đuối hơn, thấy Nhất Nhất trầm lặng, cũng không nói gì. Thịnh Thừa Quang ở bên cạnh lắc đầu, đành tiếp lời, “Phùng Nhất Nhất, tình hình bây giờ là, giữa Thẩm Hiên và Tạ Gia Thụ, em bắt buộc phải nhanh chóng chọn lấy một người, nếu không sẽ không bả toàn được cả hai”.

“Lão đại…”, Phùng Nhất Nhất chỉ cảm thấy đầu óc mình như sắp nổ tung, “Em vừa mới xuất viện! Xin hãy tha cho em!”.

Thịnh Thừa Quang biết rõ cô nàng này vừa sợ chết lại sợ phiền phức, đề xuất rõ ràng, “Em chọn Thẩm Hiên đi! Nếu anh chưa kết hôn thì em còn có thể cố gắng tranh giành một phen. Hiện tại đàn ông chưa kết hôn quanh em chỉ có Thẩm Hiên là đấu được Tạ Gia Thụ”.

Dù Phùng Nhất Nhất ngại rầy rà nhưng cô cũng biết như vậy không ổn, “Làm vậy chẳng phải là lợi dụng Thẩm Hiên sao?”.

“Yên tâm đi, cậu ta mơ còn chẳng được ấy!”.

Phùng Nhất Nhất sắp phải quỳ gối trước Thịnh Thừa Quang rồi, :Lão Đại, anh và Thẩm Hiên là bạn thân từ nhỏ hay sao?”.

“Đúng vậy, chẳng phải anh đang giúp cậu ta đấy sao?”, Thịnh Thừa Quang chậm rãi nói, “Anh biết rõ là trong lòng em vẫn có Tạ Gia Thụ”.

Điện thoại bị ngắt một cách thô bạo, Thịnh Thừa Quang cúp điện thoại , Tử Thời đứng ở bên cạnh ù ù cạc cạc hỏi, “Rốt cuộc là anh đang đứng về bên nào thế?”.

Trong cái se lạnh của gió đêm đầu xuân thành phố G, Thịnh Thừa Quang ôm cô vợ nhỏ bé của mình vào lòng, thấp giọng hỏi, “Em đứng về bên nào?”.

“Em không đứng về bên nào hết”, Tử Thời nói giọng chắc nịch, “Em đứng về phía Nhất Nhất!”.

Tổng giám đốc Thịnh hôn lên môi cô đầy trìu mến, dịu dang fmaf ngọt ngào vỗ về, “Anh đứng về phía em”.

Tử Thời cảm động sâu sắc, nhưng, “Thế tại sao vừa rồi, lúc thì anh khuyên cô ấy chọn Thẩm Hiên, lúc lại nói trong lòng cô ấy có Tạ Gia Thụ?”.

“Anh nói ra toàn bộ những do dự trong lòng của cô ấy, ép cô ấy phải nhanh chóng thành thật với lòng mình”, Thịnh Thừa Quang ôm chặt cô vợ bé nhỏ động lòng  người của mình, hài lòng thở dài, “Dù gì thì anh cũng trải qua rồi. Hai người kia, ai ôm đơpcj mỹ nữ vào lòng thì anh mừng phong bao, ai thất tình anh dẫn đi uống rượu. Đợi hai người chơi xong, anh sẽ tác hợp cho hai người kia ở bên nhau, vậy là xong rồi!”.

“…”

***

Bị Thịnh Thừa Quang vạch trần những ý nghĩ cất giấu tự đáy lòng, Phùng Nhất Nhất trằn trọc cả đêm chẳng thể tròn giấc, đang mơ mơ màng màng thì Phùng Nhất Phàm đập cửa hỏi mượn máy tính. Trong cơn ngái ngủ, cô xông đến gắt gỏng, mẹ Phùng nghe thấy liền chạy tới, kết quả là bữa sáng còn chưa ăn đã bị tống cổ ra khỏi nhà.

Phùng Nhất Nhất vác đôi mắt gấu trúc đi làm. Xe ngày hôm qua đã được mang đi bảo dưỡng, cô phải đội gió lạnh, vất vả lắm mới bắt được taxi.

Vừa lên xe, cô đã nhận được điện thoại từ một người lạ. Đối phương như một cái máy, đọc thông báo xong liền ngắt điện thoại. Phùng Nhất Nhất sững sờ hồi lâu rồi nói với tài xế, “Phiền anh đến bệnh viện!”.

Quả nhiên là đàn ông luôn hiểu rõ đàn ông, Thẩm Hiên dự liệu không sai, Tạ Gia Thụ thực sự muốn truy cứu trách nhiệm của cô.

Phùng Nhất Nhất chạy đến bệnh viện, đi thẳng lên phòng bệnh VIP lầu trên cùng. Cả lầu đã được bao trọn. Trợ lý của Tạ Gia Thụ đang canh giữ ở cửa thang máy, thấy Phùng Nhất Nhất từ trong thang máy bước ra, dáng vẻ vô cùng nghiêm túc, “Bây giờ Tổng giám đốc Tạ đang rất bận, người không phận sự miễn vào”.

“Tổng giám đốc Tạ bị thương ở đâu vậy? Có nghiêm trọng không?’, Phùng Nhất Nhất vô cùng phối hợp hỏi thăm.

“Xin lỗi, tạm thời không thể trả lời!”

“Vậy à”, Phùng Nhất Nhất thấy lòng nặng trĩu hwoi khựng lại rồi nói, “Vậy tôi quay về trước. Đây là số điện thoại của tôi, có việc gì xin anh liên lạc với tôi”.

Người trợ lý này của Tạ Gia Thụ không hổ là nhân viên công tác trong Văn phòng Điện ảnh và Truyền hình F.D tiếng tăm lẫy lừng quốc tế, kỹ thuật diễn xuất quả thực là tuyệt vời, còn dùng lời lẽ sắc sảo chất đầy mùi vị cảnh cáo lập luận, “Cô Phùng, nếu giờ cô rời khỏi, e là sắp tới sẽ không gặp được Tổng giám đốc Tạ, vậy thì người thương lượng với cô chỉ có thể là đoàn luật sư của Tổng giám đốc Tạ thôi!”.

Phùng Nhất Nhất vốn có ý định thăm dò, vừa nghe xong câu này liền hiểu ý.

Đợi vậy! Nếu như anh đã muốn cô đợi anh.

Thật ra, trước kia, cô cũng thường xuyên đợi Tạ Gia Thụ. Anh tưng flaf một người vừa không tuân thủ giờ giấc vừa thích làm theo ý mình! Ngày ấy, Phùng Nhất Nhất làm trợ lý cho anh, biết anh có lịch trình, cô đều phải đế sướm trước ba tiếng đồng hồ, mất một giờ đồng hồ để gọi anh dậy, một giờ dồng hồ chọn trang phục cho anh, một giờ đồng hồ nữa thuận theo anh, mới có thể cùng nhau ra khỏi nhà.

Hồi ấy, cô rất kiên nhẫn, không thể cảm thấy đợi chờ là việc gì khó khăn. Tạ Gia Thụ không cho phép cô làm việc riêng trong lúc chờ anh, đọc sách, nghịch điện thoại đều không thể được. Cô chỉ có thể ngồi một chỗ, thả hồn vào gió với mây, nhồi nhét rất nhiều câu chuyện vào đầu. Cô nghĩ về ngày xưa của mình, tưởng tượng mình là con cưng của cha mẹ, trưởng thành trong sự ngông cuồng, ngang ngược, vậy thì cô sẽ trở thành người thế nào? Thỏa sức tưởng tượng đến tương lai, Phùng Nhất Nhất tưởng tượng sau này mình sẽ trở nên vô cùng ưu tú, nổi trội, khiến người khác phải ước ao, ghen tị, không sánh kịp.

Ngày ấy, cô đã từng kiên nhẫn chờ đợi Tạ Gia Thụ như thế, chờ đợi cả tương lai của mình.

Bây giờ, cô vẫn đợi chờ Tạ Gia Thụ như ngày xưa, nhưng tuổi xuân của cô đã sắp qua đi rồi.

Đay chính là cái giá phải trả cho sự trưởng thành, nất đi tư cách để mặc sức tưởng tượng về tương lai.

Hôm nay đến đây, trong lòng cô vẫn ôm một tia hy vọng cuối cùng. Cô muốn biết cuộc trùng phùng giữa họ phải chăng chỉ vì lời từ biệt chưa kịp nói của nhiều năm trước? Nếu không phải… liệu còn có thể bước vào tương lai của nhau nữa hay không?

Cô chẳng khác gì con bạc đan gôm dồng tiền cuối cùng trong người.

Không biết bao lâu sau, tưởng chừng như đã đợi suốt một khaongr thời gian dài đằng đẵng, cửa thang máy “đinh” một tiếng, Phùng Nhất Nhất nghe thấy trợ lý của Tạ Gia Thụ, người luôn đạt điểm mười cho diễn xuất nói, “Cô Trịnh đến rồi ạ! Mời cô vào!”.

Phùng Nhất Nhất ngẩng đầu lên, trước mặt cô là một cô gái vô cùng xinh đẹp. Cô ấy cao hơn cô, thon thả hơn cô, đẹp hơn cô, trẻ hơn cô, mái tóc dài màu nâu uốn cong cột đuôi ngựa, vừa tươi vui vừa xinh đẹp, thông minh lại căng tràn sức sống. Cô ấy mặc chiếc áo khoác lông cừu màu đỏ mận, đẹp đến độ khiến người khác phải ngưỡng mộ, ghen tị. Tay cô ôm một bó hoa bách hợp màu trắng, rất hợp với con người cô ấy.

Trợ lý của Tạ Gia Thụ nóng lòng muốn khua chiên gõ trống dẫn cô gái kia đi về phía Phùng Nhất Nhất. Khi ngang qua Phùng Nhất Nhất, anh ta giả bộ như sực nhớ ra cô còn đang đứng đợi, thuận tay chỉ chỉ, nói, “Cô cũng vào cùng đi”.

Vậy là sau hơn hai tiếng đồng hồ chờ đợi, cuois cùng thì Phùng Nhất Nhất cũng gặp được Tạ Gia Thụ.

Xem ra khí sắc của Tạ Gia Thụ không tệ, chí ít thì không giống như bị xe đâm nguy hiểm đến tính mạng.

Anh nhàn nhã ngồi trên giường bệnh, một chân chống lên, tay cầm chiếc máy tính bảng, không biết đang xem gì. Cửa vừa được mở, anh liền ngước đầu lên nhìn hai người đi vào, cười với cô gái đỏ mận, “Phiên Phiên”.

Nụ cười và giọng nói chuẩn mực của người đàn ông này khiến toàn thân Phùng Nhất Nhất âm thầm nổi da gà.

So ra thì tinh thần của cô gái đỏ mận kia bình thường hơn nhiều. Cô ấy vừa xinh đẹp, vừa phóng khoáng, mặc dù có chút trẻ con, nhưng vừa nhìn là biết đó là một cô gái tốt, xuất thân trong gia đình nề nếp.

“Chị Gia Vân nói anh nằm viện nên em đến thăm anh”, Trịnh Phiên Phiên đặt bó hoa xuống, “Xem ra, anh không sao rồi!”.

Trong lòng Phùng Nhất Nhất thầm tán dương: Cô gái này thật tốt!

Tạ Gia Thụ bảo cô gái ngồi xuống, nhưng lại chẳng đếm xỉa gì đến Phùng Nhất Nhất ở bên. Trịnh Phiên Phiên nhìn Phùng Nhất Nhất bằng ánh mắt tò mò, rooiflaij hướng cặp mắt to long lanh về phía Tạ Gia Thụ.

Tạ Gia Thụ nhìn Phùng Nhất Nhất, cười lanh, “Chính cô ta đam vào anh”.

Trịnh Phiên Phiên nghe vậy cũng không hề tỏ ra căm giận hay phẫn nộ, không tiếp tục để ý đến khuôn mặt lạnh tanh của Tạ Gia Thụ đối với Phùng Nhất Nhất nữa.

Hai người nói chuyện rất tâm đầu ý hợp về sản phẩm tài chính mới ra gần đây, nội tình đằng sau khoản giao dịch gây xôn xao thị trường chứng khoán, bí mật chân thực về chuyện riêng tư của nhà giàu trên trang đầu tờ báo biển ở Maldives, tuyế ở Thụy Điển… Hai người thì thầm to nhỏ, chốc chốc lại khẽ cười ăn ý.

Phùng Nhất Nhất đứng đó, thỉnh thoảng lại đổi chân, nghe rất say sưa.

Tạ Gia Thụ rất thoải mái. Nhưng Trịnh Phiên Phiên sau một hồi nói chuyện, như thể đã hoàn thành nhiệm vụ, dáng vẻ thanh nhã, lễ độ, tỏ ý không quấy rầy Tạ Gia Thụ nghỉ ngơi dưỡng thương nữa.

Tạ Gia Thụ đích thân tiễn cô gái ấy. Sauk hi quay lại, anh ngồi xuống, bưng tách trà lên nhấp một ngụm.

Anh vẫn không nhìn Phùng Nhất Nhất, nwhng bỗng nhiên lại bật cười, tiếng cười khe khẽ có chút khinh thường.

“Em chẳng thay đổi chút nào cả”, anh ngước mắt lên, đôi mắt đen nhánh sáng rỡ như ngôi sao lạnh buổi đêm, “Vẫn khúm núm, vào luồn ra cúi như vậy”.

Khóe miệng Phùng Nhất Nhất khẽ nhếch lên, “Vậy sao”.

“Đừng có ở đây mà giả vờ vô tội với tôi! Buồn nôn lắm! Không ngờ em lại có thể thân mật với đàn ông ngay trên giường điều trị của bệnh viện. Phùng Nhất Nhất, em có bản lĩnh đấy!”.

Cuối cùng thì Tạ Gia Thụ đã nổi giận, bộ dạng dữ dằn như thể giây tiếp theo sẽ bổ nhào đến đánh cô.

Gương mặt Phùng Nhất Nhất vẫn tỉnh bơ, cô đứng nguyên tại chỗ, cách anh rất xa, nét mặt nhàn nhạt, thậm chí còn chẳng buồn thanh minh.

Cơn giận dữ của Tạ Gia Thụ cuộn trào mãnh liệt như muốn phun trào, còn vẻ mặt lạnh nhạt của Phùng Nhất Nhất lại như nước lạnh tạt vào cơn giận của anh.

“Cút!”, Anh không kiềm chế được, bắt đầu nổi quạu, “Cút ra ngoài!”.

Phùng Nhất Nhất nghe thấy thế lập tức xoay người đi ra ngoài. Cô vừa chạm tay vào nắm cửa, phía sau đã truyền đến giọng nói dồn nén đến tận cùng của anh, “Phùng! Nhất! Nhất! Em dám bước ra khỏi đây một bước, tôi sẽ khiến lần này em có bán thân cũng không đền nổi!”.

Phùng Nhất Nhất đặt tay lên nắm cửa, xoay người nhìn ra.

Cô ngờ vực hỏi, “Tạ Gia Thụ, anh hận em đến vậy sao? Chẳng qua em chỉ từ chối lời tỏ tình của anh, nhiều năm như vậy rồi, anh vẫn để bụng hay sao?”.

“Đừng có nằm mơ! Tôi đây đến bộ dạng em như thế nào cũng không nhớ nổi nữa. Nếu không phải em cố ý đâm vào xe tôi, người như em xứng để tôi liếc mắt thêm một lấn sao?”.

“Vậy sau này anh đừng nhìn em nữa, được chứ?”, Phùng Nhất Nhất nói rất chậm, rất nghiêm túc.

Cơn giận ngút trời vừa được đè nén của Tạ Gia Thụ bỗng chốc lại bừng bừng như lửa cháy.

Anh đứng phắt dậy, nhìn người đang đứng bên cửa, ánh mắt thâm trầm đến đáng sợ.

Phùng Nhất Nhất nhìn dáng vẻ này của anh, bỗng thấy lòng buồn tênh. Họ đã từng có khoảng thời gian tươi đẹp như thế, từng cùng nhau nhảy múa hát ca, tiêu diêu tự tại trong những năm tháng tươi đẹp của tuổi trẻ. Những năm sau này, cô từng vì anh  mà đau lòng biết bao nhiêu đêm, cho dù anh không hề biết, nhưng tại sao lại đối xử với cô như vậy?

Cho dù hôm nay cô đến đây là si mê hão huyền, nhưng những si mê hão huyền này là chân thành xuất phát tự đáy lòng, là sự dũng cảm cuối cùng được vắt kiệt trong người một cô gái hai mươi tám tuổi. Nếu như anh đã chướng mắt cô như vậy, vậy thôi quên đi!

“Anh nói đúng, tôi không xứng đáng để anh liếc mắt thêm lần nữa, tôi cũng không nên gặp anh. Nếu anh đã chán ghét tôi như vậy thì chúng ta không thể tiếp tục làm bạn bè được nữa. Sau này coi như người dưng đi… chí ít cũng đừng làm kẻ thù”, Phùng Nhất Nhất bắt buộc phải nói thật chậm mới không bật thành tiếng nghẹn ngào, “Có được không?”.

Tạ Gia Thụ cười, vừa thâm trầm vừa lạnh lùng.

“Được chứ!”, cơn giận dữ của anh đã lên đến cực điểm nhưng giọng nói lại bình tĩnh vô cùng, “Đợi thanh toán xong đâu đấy chuyện này, sau này em cũng không còn cơ hội làm bạn hay kẻ thù của tôi đâu”.

“Được!”, Phùng Nhất Nhất không muốn nói thêm nữa, “Xe của tôi có bảo hiểm, lát nữa tôi sẽ về nói với công ty bảo hiểm liên lạc với anh. Tôi đi trước đây!”.

Cô mở cửa đi ra, cánh cửa phòng bệnh phía sau bị thứ gì đó ném loảng xoảng một trận, vỡ vụn. Thứ âm thanh kia dội vào trái tim Phùng Nhất Nhất khiến cô nhói buốt. Cô không kìm nén được, đưa tay lau những giọt nước mắt đang nhòe trên khuôn mặt, vừa buông tay xuống đã thấy trợ lý của Tạ Gia Thụ đứng trước mặt. Cô lúng túng gật đầu chào với anh ta rồi rảo bước thật nhanh.



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
4 thành viên đã gởi lời cảm ơn BAT101126 về bài viết trên: Jolie Quynh, Lạc Lạc, linhkhin, meo lucky
     

Có bài mới 06.06.2015, 20:52
Hình đại diện của thành viên
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
 
Ngày tham gia: 16.08.2013, 11:44
Tuổi: 36 Nữ
Bài viết: 1301
Được thanks: 13431 lần
Điểm: 27.85
Có bài mới Re: [Hiện đại] Hoài Niệm (Tập 1) - Sói Xám Mọc Cánh. - Điểm: 11
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 3:

Anh cố đè giọng xuống thấp, nhưng từng câu từng lời rất rõ ràng, tiếng hát chạm vào lòng người vang vọng từng hồi.

*****
Lúc này đã qua giờ ăn trưa, nhưng ngay cả bữa sáng Phùng Nhất Nhất cũng còn chưa ăn. Từ trong thang máy bước ra, đầu óc cô bỗng chếnh choáng. Thường ngày, cô có thói quen ăn đủ ba bữa đúng giờ, đây chính là triệu chứng của hạ đường huyết.

Cô vội vàng ngòi vào phòng nghỉ ở lầu một, mệt mỏi nhắm mắt lại, thò tay vào túi lục tìm đồ ăn.

Vừa lần được kẹo cao su trong túi thì ghế bên có người ngồi xuống. Tiếp đó cổ tay của cô bị người đó nắm lấy rút ra khỏi túi, một ly đồ uống ấm nóng được đặt vào tay cô.

Phùng Nhất Nhất đang nhễ nhại mồ hôi bỗng mở to mắt, quả nhiên là Thẩm Hiên.

Bên trong chiếc áo blouse trắng, bác sĩ Thẩm còn mặc áo blouse xanh nhạt, chiếc áo phẫu thuật hấp dẫn khiến đầu óc người ta trở nên mơ hồ. Ngón tay thon dài đẹp đẽ của anh cầm ống hút rồi cắm vào hộp trà sữa, nâng tay cô lên, đưa đến miệng cô, “Mặt em trắng bệch ra rồi kìa. Đừng nói gì cả, từ từ uống đi”.

Trà sữa nóng vị ngọt rất thích hợp để xoa dịu những khó chịu do triệu chứng hạ đường huyết gây nên. Mắt thấy mọi thứ dần dần sáng rõ, Phùng Nhất Nhất cũng thở phào nhẹ nhõm.

Thẩm Hiên bắt chéo chân, một tay đặt vào lưng ghế tựa cô đang ngồi, tư thế mờ ám nhưng lại vô cùng tự nhiên. Anh cũng không nói gì, chỉ nhìn cô bằng ánh mắt đắc ý, nhưng nhiều hơn cả là sự dịu dàng.

Bạn bè đều thích trêu chọc tính cách nhát gan như thỏ đế của cô, nhưng Thẩm Hiên cảm thấy cô nhút nhát như vậy rất thú vị. Mỗi lần thấy không thoải mái, cô luôn nhìn anh bằng ánh mắt hoảng hốt, bất an lại vô cùng tin tưởng, tựa như lúc ấy, cô chỉ cần anh, chỉ tin tưởng anh, anh nói gì cô cũng sẽ làm theo. Những giây phút như thế luôn khiến Thẩm Hiên cảm thấy nghề nghiệp bác sĩ quả thật rất tuyệt vời.

Chẳng hạn như lúc này, cô ngoan ngoãn uống trà sữa, trầm lắng mà ngọt ngào. Anh vừa trải qua một ca phẫu thuật nguy hiểm, thể chất và tinh thần đều không được thoải mái cho lắm, nhưng trông thấy cô ngoan ngoãn như vậy, những mệt mỏi đó bỗng chốc không cánh mà bay.

Lòng bản tay Thẩm Hiên chợt ngứa ngáy, anh đưa tay lên vuôt ve mái tóc cô.

Uống được nửa cốc trà sữa, Phùng Nhất Nhất đã khỏe hơn nhiều, cô đưa tay gạt tay Thẩm Hiên xuống, chau mày liếc anh.

Thẩm Hiên cười, “Anh vẫn còn chút việc, em đợi anh nửa tiếng nữa được không?”.

“Không cần đâu, anh cứ làm việc của anh đi”, Phùng Nhất Nhất từ chối ngay lập tức, “Em phải về công ty gấp, sáng nay còn chưa xin nghỉ. Lần tới gặp nhau rồi nói chuyện tiếp nhé! Em còn nợ anh một bữa cơm nữa”.

Nét mệt mỏi và lời từ chối của cô quá rõ ràng, còn Thẩm Hiên lại thực sự cóa việc quan trọng cần làm, mọi người đều là người trưởng thành, thông cảm với nhau chút chuyện cỏn con này là điều cần thiết, nên anh cũng không vồn vã nữa.

Tiễn cô ra đến cổng, Thẩm Hiên vỗ vỗ vai cô, “Em đừng lo lắng, bệnh viện này là của Thịnh Thừa Quang, viện trưởng là anh, chuyện lần này, Tạ Gia Thụ không làm gì được em đâu”.

Phùng Nhất Nhất nói lời cảm ơn rồi quay người rời khỏi. Biểu cảm của cô không có chút cảm động nào. Viện trưởng Thẩm đứng đó nhìn bóng hình càng lúc càng khuất lấp, trong lòng bắt đầu hoài nghi: Lẽ nào anh thật sự đã già, không còn đủ sức hấp dẫn nữa?

Vừa về đến công ty, Phùng Nhất Nhất đã gọi điện cho Tử Thời, kể toàn bộ cuộc hội thoại giữa cô và Tạ Gia Thụ trong phòng bệnh.

“Tó không có ý định lấy Thẩm Hiên ra làm lá chắn, nên cậu cầu xin Lão Đại giúp tớ, chỉ có anh ấy mới có thể buộc Tạ Gia Thụ đầu hàng được thôi!”.

“Cậu yên tâm đi, cứ giao hết cho Thịnh Thừa Quang!”, Tử Thời đảm bảo, rồi lại ngập ngừng, “Tạ Gia thụ làm như vậy … có phải là muốn tìm cớ để tái hợp với cậu không?”.

“Bọn tớ chưa từng bên nhau thì lấy đâu ra chuyện tái hợp?”, Phùng Nhất Nhất cất giọng chua chát, “Cậu không biết hôm nay tớ đã mất mặt thế nào đâu”.

Những tưởng rằng có đủ dũng khí để gặp lại tình yêu, bị anh hững hờ hai tiếng đồng hồ còn ngốc nghếch chưa chịu hiểu ra, phải để đến khi đứng trước mặt cô gái trẻ tuổi xinh đẹp Trịnh Phiên Phiên, Phùng Nhất Nhất mới như bị người ta giáng cho một cái bạt tai mà tỉnh táo lại. Phùng Nhất Nhất của năm hai mươi tuổi không xứng với Tạ Gia Thụ của năm hai mươi tuổi. Tám năm trôi qua, giờ đây anh còn có nhiều lựa chọn tốt hơn cả năm đó, mà tuổi xuân của cô, thứ duy nhất xứng với anh nay đã không còn nữa.

Khi đứng nhìn anh cười đùa nói chuyện với Trịnh Phiên Phiên đầy hào hứng, cô thật hy vọng mình có thể chết ngay tức khắc cho rồi.

Thế nào là xấu hổ giận dữ muốn chết, thế nào là mất hết can đảm, hôm nay cô đã được lĩnh giáo.

Sau một hồi an ủi Phùng Nhất Nhất, Tử Thời nói vài câu rồi cúp máy. Phùng Nhất Nhất xốc lại tinh thần, xử lý công việc còn tồn đọng của buổi sáng, lúc gọi điện cho tài vụ lại được thông báo là chi phiếu của Thịnh Thị còn chưa tới.

Phùng Nhất Nhất nhớ lại cảnh tượng lúc lấy chi phiếu tại Thịnh Thị ngày hôm qua, cảm thấy đau đầu, bò toài trên bàn làm việc.  

Chuyện khiến cô đau đầu nhức óc hơn vẫn còn ở phía sau.

Người của phòng Tài vụ bên Thịnh Thị nhận được điện thoại thì ấp a ấp úng, ngày hôm sau lại đột nhiên nói với cô rằng tấm chi phiếu đó đã được Tạ Gia Thụ cho người đến mang đi rồi. Phùng Nhất Nhất há hốc miệng, còn chưa phản ứng kịp, đám người trong đoàn luật sư của Tạ Gia Thụ đã lần lượt kéo đến, làm ra vẻ khách sao đưa thư gửi của luật sư cho cô.

Lúc ở bệnh viện, Tạ Gia Thụ đã bỏ mất thời cơ quan trọng bị Thịnh Thừa Quang đưa đến chỗ Thẩm Hiên, không thể giở trò bịp bợm với tình trạng thương tích của mình được nên anh quyết không nói đến vấn đề thân thể bị thương, chỉ nói vụ tai nạn này đã làm cho anh bỏ lỡ một mối làm ăn lớn, nrrn người gây ra tai họa phải bồi thường chi phí tổn hại về tinh thần.

Chiêu này thật quá vô liêm sỉ! làm lỡ mất của anh bao nhiêu tiền? Dù sao thì cũng đã không kiếm được rồi! Đây chẳng phải là tùy ý cho con sư tử là anh ha miệng ngoạm hay sao? Có trời mới biết tổn hại tinh thần của anh là bao nhiêu!

Phùng Nhất Nhất nhận được thư của luật sư, tức tối đến mức toàn thân run rẩy, cô quay người, xông một mạch đến bệnh viện.

Lần này, không cần cô đợi hai tiếng đồng hồ, trợ lý điểm mười cho diễn xuất của Tạ Gia Thụ cũng vẫn phô trương thanh thế một hồi, nhưng không đưa tay ra ngăn cản nữa. Phùng Nhất Nhất thuận lợi hùng hổ xông vào.

Nghe ngóng được tình hình từ bảo vệ, Thẩm Hiên lập tức chạy đến. Khi anh đẩy cửa vào, hai người trong phòng đang cãi nhau ầm ĩ.

Từ trước tới giờ, Phùng Nhất Nhất chưa từng cãi nhau với ai, một là vì tức giận sẽ ảnh hưởng đến thân thể, hai là, sợ đối phương quá khích sẽ tổn thương tới mình. Đây là lần đầu tiên Thẩm Hiên thấy được bộ dạng giương nanh múa vuốt của cô.

Dáng vẻ ung dung thản nhiên cùng mấy lời không mặn không nhạt mà Tạ Gia Thụ tu luyện được trong mấy năm trở lại đây cũng mất hút, giọng anh rướn mỗi lúc một cao. Tiếng gào thét cách một giường bệnh ném về đối phương lớn đến độ sắp làm bay cả nóc nhà.

Thẩm Hiên khuyên can đôi bên vài câu, nhưng giờ phút này trong mắt hai người đó hoàn toàn không có anh. Phùng Nhất Nhất giận dữ trách mắng Tạ Gia Thụ ye thế hiếp người, tật cũ khó sửa, ấu trĩ nực cười, không biết tốt xấu. Tạ Gia Thụ xông lên rống lớn, “Tôi cứ ỷ thế hiếp người đấy! Em có thể làm gì được tôi? Tôi có thừa nhân lực , vật lực để đấu với em! Em cứ đợi đến luc khuynh gia bại sản đi, Phùng Nhất Nhất!”.

Phùng Nhất Nhất tức đến đỏ cả mắt, cô túm lấy gối trên giường hung hăng ném về phía anh. Tạ Gia Thụ vung tay hất bay cái gối, rồi lại nhặt cái gối khác ném vào mặt cô. Thẩm Hiên nhanh tay lẹ mắt, thuận thế kéo Phùng Nhất Nhất vào lòng mình.

Phùng Nhất Nhất đang trong cơn giận dữ bị người ta ôm chầm lấy, ra sức giãy giụa. Thẩm Hiên một tay vòng qua ôm eo cô, một tay ghì chặt gáy, ép cô sát vào ngực mình, áp vào má cố cười dịu dàng,”Suỵt… được rồi, được rồi, đừng tức giận nữa… giao cho anh xử lý”.

ở trong lòng Thẩm Hiên, Phùng Nhất Nhất dần bình tâm lại. Vẻ hống hách trên mặt Tạ Gia Thụ bỗng biến thành tia lạnh băng, giận dữ, vằn cả lên khóe mắt đuôi mày.

“Tổng giám đốc Tạ vẫn đang nằm viện đấy, nóng nảy như vậy không tốt cho sức khỏe đâu”, Viện trưởng Thẩm ngoảnh đầu sang cười như gió xuân mười dặm thoáng qua với Tạ Gia Thụ.

Tạ Gia Thụ thật muốn đánh bay Thẩm Hiên, anh cố gắng dằn cơn giận xuống, “Anh! Quản được à!”.

“Quản được chứ”, Thẩm Hiên cười híp mắt, “Không phải cậu muốn cô ấy phải bồi thường cho đến lúc khuynh gia bại sản sao? Tôi ở đây đợi làm anh hùng cứu mỹ nhân đấy! Cậu cần cô ấy bồi thường bao nhiêu tiền, tôi đưa! Cậu cứ việc nói giá cao vào, tốt nhất là khiến cả đời này cô ấy cũng không trả hết nợ cho tôi”.

Tạ Gia Thụ không bệnh cũng sắp tức đến phát bệnh rồi. Lúc này, hai bên ngực quả thật đau âm ỉ, hận không thể giẫm lên giường rồi nhảy qua đó, lôi Phùng Nhất Nhất từ trong lòng Thẩm Hiên ra, sau đó cưỡi lên người Thẩm Hiên, đánh cho một trận! Tốt nhất là đánh cho anh chàng đó thành đầu heo luôn!

Nhưng dù gì anh cũng không còn là Tạ Gia Thụ của ngyaf trước nữa.

Anh bình tĩnh lấy điện thoại ra, gọi một cuộc, “Anh Thừa Quang, giờ anh đến bệnh viện một chuyến đi, em có chuyện muốn nói”, anh trừng mắt nhìn Thẩm Hiên, rồi nói với Thịnh Thừa Quang ở đầu dây bên kia.

Thẩm Hiên đưa Phùng Nhất Nhất, người đang dần bình tĩnh trở lại đến ngồi trên sô pha phía xa, rồi quay lại, đứng đối diện với Tạ Gia Thụ, giọng điệu ôn tồn, “ Quân cứu viện? Sao không gọi cho chị gái cậu ấy? Ngoài chị gái cậu ra, giữa tôi và cậu, rất ít người sẽ đứng về phía cậu, chẳng phải sao?”.

Thẩm Hiên có đôi chút tức giận, lúc này lời lẽ cũng trở nên cay độc.

Còn Tạ Gia Thụ lại cười lên thích thú, “Anh cảm thấy Thịnh Thừa Quang sẽ đứng về phía anh sao? Vậy, nếu Thịnh Thừa Quang biết năm đó anh từng thích vợ của anh ấy… anh nói xem, anh ấy sẽ giúp anh ư?”.

Ý cười trên mặt Thẩm Hiên thoắt cái liền vụt tắt, vẻ dịu dàng ung dung trong mắt cũng tan biến,. Phùng Nhất Nhất đang ngồi phía sau không dám tin, hét lớn, “Tạ Gia Thụ!”.

Tạ Gia Thụ không thèm để ý đến cô, cứ nhìn Thẩm Hiên chằm chằm, vẻ mặt châm chọc, cười vô cùng xấu xa.

Thịnh Thừa Quang đi cùng Tử Thời, lúc bọn họ tới nơi, phòng bệnh yên tĩnh đến dị thường. Tạ Gia Thụ và Thẩm Hiên như hai con dã thú đứng đối diện với nhau, ngăn cách bởi một chiếc giường, sắc mặt vẫn được coi là bình thường. Còn Phùng Nhất Nhất ở một bên, thần sắc lại u ám, hoảng loạn như sắp đến ngày tận thế.

Tử Thời vừa bước chân vào đã nhào tới hỏi, một câu hỏi thăm bình thường thôi nhưng suýt nữa khiến Phùng Nhất Nhất rơi nước mắt.

Tử Thời thấy bạn tốt của mình thành ra như vậy, vô cùng tức giận, dù tính cách có dịu dàng đến đâu cũng không kiềm chế được mà phát cáu, “Tạ Gia Thụ! Anh quá đáng rồi đấy!”.

Tạ Gia Thụ nhếch môi định mở miệng thì Phùng Nhất Nhất bỗng cướp lời, giọng điệu ớn lạnh, “Tạ Gia Thụ, anh có chuyện gì thì cứ nhằm vào tôi đây này, nếu anh làm tổn thương đến bạn của tôi… tôi sẽ hận anh cả đời!”.

Cô ngồi trên sô pha trong góc tối, đôi mắt lấp lánh nước như bệnh nhân sốt cao, dáng vẻ không được bình thường.

Tạ Gia Thụ thấy cô như vậy, cười lạnh một tiếng, “Ai thèm chứ!”.

Môi cô run run, có lẽ là không có gì để đấu lại bèn im lặng.

Trong lòng Tạ Gia Thụ thoải mái hơn một chút, anh quét mắt qua một vòng người trong phòng, chau mày nói với Thịnh Thừa Quang, “Anh Thừa Quang, anh nên nghiêm túc quản lý bệnh viện này của mình đi. Có người tự dưng xông đến phòng bệnh, ảnh hưởng đến việc nghỉ ngơi của em, viện trưởng bệnh viện còn chạy tới nối giáo cho giặc nữa”.

Thẩm Hiên bỗng bật cười có vẻ như châm chọc, lại có vẻ như tự giễu, rồi quy người bỏ đi. Khi anh lướt qua Phùng Nhất Nhất, cô vội bước lên trên một bước, cuống cuồng, sợ sệt nhìn anh, dường như muốn giải thích gì đó. Nhưng lần này, Thẩm Hiên chẳng liếc cô lấy một cái, mặt không chút cảm xúc, đi thẳng ra ngoài.

Thịnh Thừa Quang ôm cô vợ bé nhỏ lòng đang vô cùng căm phẫn của mình, dịu dàng căn dặn, "Em đưa Phùng Nhất Nhất xuống lầu nghỉ ngơi trước đi, để anh nói chuyện với Gia Thụ. Yên tâm, không có chuyện gì đâu!”.

Tử Thời nhìn anh bằng ánh mắt tin tưởng, rồi lại hung hăng trừng mắt với Tạ Gia Thụ, sau đó mới dìu cô bạn thân ra ngoài.

Đối với Tạ Gia Vân, Thịnh Thừa Quang chẳng muốn dây vào, nhưng với Tạ Gia Thụ lại coi như em út trong nhà. Nhiều năm nhìn Tạ Gia Thụ trưởng thành, Thịnh Thừa Quang hiểu tính cách của anh. Thời gian mấy năm có thể biến một người trở thành bộ dạng khác, nhưng trái tim của con người không dễ dàng đổi thay như vậy. Phùng Nhất Nhất vừa ra khỏi phòng bệnh, những hối hận, căm giận phức tạp đan xen ánh lên trong mắt Tạ Gia Thụ khiến Thịnh Thừa Quang bỗng nhiên hiểu ra tất cả.

Khi không còn nghe rõ tiếng bước chân lờ mờ của người rời khỏi nữa. Tạ Gia Thụ nản lòng giận dữ đổ người trên chiếc giường bệnh lộn xộn, chống hai chân lên, khuôn mặt khôi ngô tuấn tú chất đầy tức tối, buồn bã.

Thịnh Thừa Quang chê giường bừa bộn không ngồi xuống, bèn đứng nói với Tạ Gia Thụ bằng giọng hòa nhã, “Chi phiếu cậu khấu trừ anh đã cho người bổ sung rồi, lấy danh nghĩa của cậu đưa đến công ty Phùng Nhất Nhất. Chuyện này đến đây là chấm dứt. Gia Thụ, đừng làm loạn lên nữa”.

Tạ Gia Thụ lúc này sắc mặt đã dịu đi. Anh liếc nhìn Thịnh Thừa Quang, chậm rãi nói, “Anh Thừa Quang, em bị người ta đâm xe trên địa bàn của anh, anh không đòi lại công bằng cho em, còn muốn chèn ép em ư? Không phải chúng ta sắp trở thành đối tác của nhau sao? Chút thành ý này của Thịnh Thị thật quá thiếu sót rồi đấy”.

“Tạ Gia Thụ, cậu đúng là đã có bản lĩnh rồi, lại còn uy hiếp cả tôi nữa?”, Thịnh Thừa Quang bị Tạ Gia Thụ chọc tức phá lên cười, chau mày đưa mắt nhìn người đàn ông đang nằm ngang trên giường.

Tạ Gia Thụ đưa tay che mắt, giọng nói rầu rĩ, “…Em xin lỗi!”.

Tốc độ nhận lỗi vẫn nhanh như xưa, công lực làm nũng tỏ vẻ yếu đuối ngày càng tiến bộ! Thịnh Thừa Quang chẳng buồn so đo, nhưng cũng không khách sáo, “Phùng Nhất Nhất lái xe tốc độ chẳng khác gì xe đạp một trăm mét phía trước có xe cô ấy đã giảm tốc độ rồi. Nếu không phải cậu canh ở đó rồi lao ra đột ngột, cô ấy có thể tông vào đuôi xe cậu sao? Giờ đầu óc cô ấy đang rối rắm, cậu muốn đợi cô ấy định thần lại, tự mình nghĩ ra, hay là để tôi phải lấy camera giám sát ném vào mặt cậu, đến lúc đó cậu muốn làm thế nào? Chẳng lẽ cậu thực sự có ý định kết thù với cô ấy hay sao?”.

Tạ Gia Thụ lấy tay che mắt, không lên tiếng.

Thịnh Thừa Quang ngừng một lát, rồi lại càng lớn tiếng, “Thẩm Hiên đã mở rộng vòng tay với Phùng Nhất Nhất từ lâu rồi. Trước kia, Phùng Nhất Nhất còn do dự không quyết, bây giờ cậu làm vậy chẳng phải là càng đẩy cô ấy vào lòng Thẩm Hiên hay sao? Gia Thụ, nếu cậu thật sự không muốn dây dưa với cô ấy nữa, thì cứ tiếp tục làm loạn đi. Tôi không quản được cậu, nhưng tôi nói cho cậu biết, hễ là việc khiến Tử Thời không vui, tôi nhất định sẽ quản. Cậu và Thẩm Hiên, ai khiến Tử Thời không vui, người đó chính là kẻ thù của tôi”.

Thịnh Thừa Quang vừa đấm vừa xoa, có tình có lý. Tạ Gia Thụ bỏ tay che mắt ra, con ngươi đen ướt át chớp chớp vài cái, bỗng hỏi, “Do dự không quyết? Thật sao?”.

Câu nói chẳng đầu, chẳng đuôi, Thịnh Thừa Quang ngẫm nghĩ một lát mới hiểu được là anh đang nói đến chuyện gì, bỗng bật cười, “Trước mắt, hai người đó vẫn chưa thành đôi, nếu không phải Phùng Nhất Nhất do dự không quyết chẳng lẽ lại là Thẩm Hiên?”.

Đương nhiên không thể là tên quỷ già háo sắc thích động tay động chân Thẩm Hiên kia được! Tạ Gia Thụ bật phắt dậy.

Thịnh Thừa Quang thấy anh thả lỏng thần sắc, vội chớp ngay cơ hội, “Thế này đi, tối hôm Tết Nguyên tiêu đến nhà anh ăn bữa cơm! Anh bảo Tử Thời gọi cả Phùng Nhất Nhất đến, chúng ta tụ tập như trước kia. Lúc đó, hai người đã bình tĩnh lại, có việc gì thì nói cho rõ ràng ra là được rồi”.

Tạ Gia Thụ với tay lấy cái gối mà Phùng Nhất Nhất vừa đập vào anh hồi nãy, ôm bằng hai tay, vùi mặt vào gối, giọng điệu ỉu xìu, “Cô ấy chịu đến sao?’.

“Tôi sắt có cách”, Thịnh Thừa Quang vỗ vỗ vai anh, đứng dậy đi ra ngoài.

Phùng Nhất Nhất gọi Thịnh Thừa Quang là “Lão Đại”,  cho thấy sự sùng bái và tin tưởng của cô đối với Thịnh Thừa Quang đã vượt xa những người khác, cho nên khi bị Tạ Gia Thụ trêu tức, cô không hề sợ hãi mà chỉ nổi giận lôi đình, nhất thời kích động muốn chạy đến phân bua với Lão Đại, nhưng không ngờ lại làm liên lụy đến Thẩm Hiên.

Cô gọi điện thoại xin lỗi Thẩm Hiên, nhưng gọi hai lần mà anh chỉ nói một cách điêm fnhieen mà vội vàng, “Sắp có ca phẫu thuật, rất bận”.

Anh giận, Phùng Nhất Nhất cảm thấy chắc chắn như vậy. Cô vô cùng áy náy, dù bị Thẩm Hiên phớt lờ cũng chẳng chùn chân, chỉ chăm chăm căn đồng hồ để gọi điện cho anh.

Dù sao thì Thẩm Hiên không phải là Tạ Gia Thụ, không dễ dỗ dành như vậy. Đến lần thứ ba, thái độ của anh mới như bình thường, “Em không cần phải áy náy như vậy, chuyện cậu ấy nói cũng không phải là bịa đặt, chuyện anh từng làm, anh thừa nhận”.

‘Không phải… là em từng hứa sẽ giữ bí mật cho anh, nhưng lại nuốt lời, thật lòng xin lỗi anh!”, Phùng Nhất Nhất càng cảm thấy hối hận, phiền muộn không thôi.

Người như Thẩm Hiên, bình thường đều chơi với những người có đẳng cấp như Thịnh Thừa Quang, mọi người nói chuyện chỉ cần tỏ chút ý tứ là trong lòng đối phương đã hiểu, ít khi gặp phải cách xin lỗi thật tâm thật ý thế này, giọng nói của anh bỗng trở nên dịu dàng hơn, “Được rồi, đã là chuyện của nhiều năm trước rồi, Thịnh Thừa Quang có biết cũng chẳng sao, cùng lắm là chế giễu anh vài câu mà thôi”, ngược lại, anh lại phải dỗ dành cô, “Em yên tâm đi, trước mặt Tử Thời, chắc chắn anh sẽ phủ nhận, tình nguyện thừa nhận người anh thầm yêu là Thịnh Thừa Quang”.    

Phùng Nhất Nhất bị anh chọc cho bật cười, trong lòng bỗng thở phào, nhưng một lát sau lại càng cảm thấy có lỗi, “Thật sự xin lỗi anh! Là em không tốt… em thật không ngờ anh ấy lại lấy chuyện này ra để uy hiếp anh”.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
4 thành viên đã gởi lời cảm ơn BAT101126 về bài viết trên: Lạc Lạc, kubi_punx2, linhkhin, meo lucky
     
Có bài mới 10.06.2015, 17:21
Hình đại diện của thành viên
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
 
Ngày tham gia: 16.08.2013, 11:44
Tuổi: 36 Nữ
Bài viết: 1301
Được thanks: 13431 lần
Điểm: 27.85
Có bài mới Re: [Hiện đại] Hoài Niệm (Tập 1) - Sói Xám Mọc Cánh. - Điểm: 11
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 3.2:

Đó là thời gian rất lâu về trước, khi cô đang là một biên tập viên cỏn con cho trang mạng truyện tranh, coi công việc là niềm vui, Tạ Gia Thụ vẫn chưa đi Mỹ. Lúc đó, hai người rất hòa hợp. Một lần, tay của Thẩm Hiên bị thương, nghe nói có thể không cầm dao phẫu thuật được nữa, nhưng Thẩm Hiên vẫn tươi cười như thường ngày, thậm chí còn lấy cánh tay bị thương ra làm trò cười trước mặt họ. Mọi người đều tưởng anh không sao. Sau một khoảng thời gian, vào một dịp tình cờ, Phùng Nhất Nhất bắt gặp anh uống rượu một mình trong quán bar. Đêm đó, Thẩm Hiên uống không nhiều, nhưng lại say lướt khướt, Phùng Nhất Nhất phải đưa anh về nhà. Trên đường về Thẩm Hiên cười rất điên cuồng, hát cho cô nghe, rồi khóc lóc nói với cô rằng, anh sợ từ nay về sau không thể làm bác sĩ tới mức nào! Cuối cùng, anh còn ngượng ngùng nói…anh đã từng rất thích Tử Thời.

Khi ấy Phùng Nhất Nhất kinh hoảng đến hồn bay phách lạc, đột ngột ném anh xuống đường, suýt nữa khiến anh gãy nốt cánh tay còn lại. Ngày hôm sau, Thẩm Hiên tỉnh rượu nói muốn giết cô diệt khẩu, Phùng Nhất Nhất phải thề thốt rằng tuyệt đối giữ kín bí mật này cho anh, không nói cho người khác.

Nhưng lúc đó…Tạ Gia Thụ đối với cô không phải là người khác.

***

“Lúc đó, em và Tạ Gia Thụ chơi với nhau rất thân, anh có thể hiểu vì sao em lại nói cho cậu ta biết”, Thẩm Hiên nói xong câu này thì dừng lại, trầm giọng xuống, khàn khàn nói, “Nhất Nhất, em có thể nói cho anh biết, lúc đó em và Tạ Gia Thụ đã xảy ra chuyện gì không? Tại sao bỗng nhiên em lại đổi công việc khác còn cậu ta lại đi Mỹ?

“Không có gì, không xảy ra chuyện gì cả”, Phùng Nhất Nhất chẳng hề do dự, giọng nói nhẹ nhàng, trả lời một cách ngắn gọn.

Thẩm Hiên không nhịn được, châm một điếu thuốc, hút một hơi rồi dụi tắt, miệng càng đắng chát.

“Em xem kìa, đã đồng ý không nói chuyện kia với người khác nhưng lại đi nói với Tạ Gia Thụ. Chuyện của em và Tạ Gia Thụ lại không muốn nói cho anh biết, thật không công bằng”, Thẩm Hiên nhàn nhạt nói.

Phùng Nhất Nhất bỗng dưng cảm thấy mệt mỏi, lời muốn nói đến đầu môi lại biến thành, “Xin lỗi!”.

“Không có gì phải xin lỗi cả, chuyện tình cảm vốn không phải là lễ tiết anh cho thì tôi đáp. Nhưng anh đã cố gắng biểu đạt toàn bộ tấm chân tình của mình, em không thể không đáp lại, nếu không, anh cũng sẽ rất mệt mỏi!”, Thẩm Hiên bình thản nói, sau đó lần đầu tiên ngắt máy trước.

Cũng trong màn đêm ấy, có người mệt mỏi châm điếu thuốc, có người cầm điện thoại bị ngắt dở dang, ngơ ngẩn nhìn bóng đêm bên khung cửa sổ, có người lại nằm trên giường bệnh, ôm gối trở mình hết lần này đến lần khác, còn ở Thịnh gia thì lại là thời khắc ấm áp nhất trong một ngày.

Thịnh Thừa Quang bưng món canh cuối cùng lên bàn, múc cho hai mẹ con đang dựa đầu vào nhau chơi game mỗi người một bát để nguội, sau đó giục họ đi rửa tay rồi ra ăn cơm.

Động tác của Tử Thời nhanh nhẹn hơn con gái, cô rửa tay xong chạy đến bàn, ngồi xuống, vừa bưng bát canh lên vừa hỏi ông chồng có tài bếp núc nhà mình, “Ngày Mười lăm này, Tạ Gia Thụ sẽ đến nhà mình sung cơm thật sao anh?”.

“Ừm, Tới lúc đó, em nhớ lôi Phùng Nhất Nhất đến đấy”, Thịnh Thừa Quang xới cơm cho cô, đặt lên tay, bùi ngùi nói, “Mấy năm nay, Tạ Gia Thụ cũng không dễ dàng gì…”.

“Được rồi, em sẽ hẹn Nhất Nhất tới!”, Tử Thời nếm thử một miếng cá sốt chua ngọt, mùi vị thơm ngon khiến cô híp cả mắt lại, cất giọng ngọt ngào hỏi đầu bếp đại nhân, “Không phải anh nói sẽ không thiên vị bên nào sao? Sao bây giờ lại muốn đứng về phía Tạ Gia Thụ vậy?”.

“Đâu có, chỉ muốn tạo cơ hội cho hai người họ nói rõ ràng, đừng có làm rối tung mọi chuyện lên nữa, hại đến người vô tội”, Thịnh Thừa Quang nói ngắn gọn.

Bạn nhỏ Thịnh Gia Tinh ưa sạch sẽ, cuối cùng đã rửa tay xong, hớn hở chạy đến, vừa loáng thoáng nghe thấy tên của mẹ nuôi thân yêu, liền nhanh nhảu hỏi, “Mẹ nuôi phải đi xem mắt ạ? Xem mắt với cha nuôi Gia Thụ sao?”.

Cô bé cũng giống mẹ mình, lo lắng mẹ nuôi nhà mình sẽ không gả đi được. Thịnh Thừa Quang sọ đến lúc đó, cô nàng này cũng hỏi như vậy trước mặt Phùng Nhất Nhất và Tạ Gia Thụ, bèn giải thích trước, “Mẹ nuôi và cha nuôi Gia Thụ của con đã quen nhau từ trước rồi, lúc đó, con và mẹ còn ở thành phố C, hai người ấy đã chăm sóc con một năm”.

“Trước kia, cha mẹ nuôi đã kết hôn được một năm sao ạ?”, bạn nhỏ Thịnh Gia Tinh đã lên tiểu học, hiểu được rất nhiều chuyện.

Hai cha con nhà này nói chuyện với nhau lúc nào cũng tạo ra vô vàn câu chuyện hài hước. Thịnh Thừa Quang cứ khăng khăng cố chấp coi con gái mình như người lớn, chuyện gì cũng nghiêm túc giải thích. Tử Thời trước nay không quản, lúc này làm bộ như đang húp canh, cúi đầu cười trộm, chợt nghe thấy Thịnh Thừa Quang nghiêm túc giải thích cho con gái, “Họ chưa kết hôn, không phải nam nữ cứ ở bên nhau là đều phải kết hôn. Kết hôn là chuyện lớn cả đời, cần phải có một số điều kiện phù hợp mới thành được”.

“Là bởi vì cha mẹ nuôi không sinh em bé đúng không ạ?”, Gấu Nhỏ rất tiếc nuối nhưng cũng rất tỏ tường, “Giống như cha và mẹ ở bên nhau, sinh ra con, sau đó hai người mới kết hôn”.

Thịnh Thừa Quang không còn lời nào để chống đỡ.

Khi Thịnh Thừa Quang kết hôn với Tử Thời, Gấu Nhỏ đã được bốn tuổi. Đứa trẻ bốn tuổi đã bắt đầu nhớ được mọi chuyện, cho nên Tổng giám đốc Thịnh đã định trước là phải địu theo giai đoạn lịch sử đen tối này cả đời.

Chẳng mấy chốc đã đến Tết Nguyên tiêu, buổi chiều Phùng Nhất Nhất  cho mấy thanh niên trong nhóm về trước, một mình cô hoàn thành công việc mới trở về nhà.

Trong nhà, người thân họ hàng đã giải tán hết, nhưng trường học của Phùng Nhất Phàm sắp khai giảng trở lại, cha Phùng mẹ Phùng đều bận rộn làm đồ ăn để cho cậu mang đi, đang tối mặt tối mũi trong nhà bếp.

Phùng Nhất Nhất về nhà cả nửa ngày trời, mẹ Phùng mới bớt chút thì giờ ra hỏi cô có cần ăn lót dạ không, bởi Phùng Nhất Phàm đi chơi chưa về, phải đợi cậu về mới có thể ăn cơm tối.

“Không ạ, con phải ra ngoài, tối nay con không ăn cơm ở nhà đâu mẹ ạ”.

Mẹ Phùng nhớ ra tối nay phải đến nhà Thẩm Hiên ăn cơm, liền vui vẻ gật đầu, không hỏi gì thêm nữa, vội vàng trở vào bếp.

Tử Thời nói sẽ cho xe đến đón Phùng Nhất Nhất. Trong nhà toàn mùi thức ăn, cô không ngồi đợi thêm được bèn xuống lầu sớm hơn nửa tiếng, đứng bên đường đợi xe.

Trời nhá nhem tối, tiếng phải lẻ tẻ vang lên khi gần khi xa. Đường phố có phần vắng vẻ, người đi đường đều vội vã trở về nhà ăn Tết bên gia đình.

Nếu như có một mái nhà, một người toàn tâm toàn ý đợi cô về, cô cũng sẵn lòng vội vã đi trong gió lạnh như vậy! Phùng Nhất Nhất bịt hai tai lạnh cóng.

Phải chăng nên mua cho mình một căn nhà nhỏ?

Cô suy  nghĩ đến thất thần. Chiếc xe con màu đen tính năng ưu việt lướt nhanh trong đêm đen, dừng lại trước mặt cô. Sau khi mở cửa ghế sau ra, vừa định ngồi thì cô đè phải một người.

Phùng Nhất Nhất kinh ngạc ngẩng đầu lên, vừa nhìn thấy khuôn mặt ấy cô liền ra sức lùi về phía sau.

Vẻ mặt Tạ Gia Thụ còn lạnh hơn cả chiếc găng tay da màu đen đang mang trên tay. Anh níu chặt vai cô kéo vào trong, rồi nhoài người đóng cửa xe lại, lạnh giọng dặn dò tài xế, “Lái xe!”.

Xe vững vàng lao về phía trước, cả người Phùng Nhất Nhất nằm ngang trên đùi Tạ Gia Thụ, chật vật giãy giụa mãi không thôi.

Tạ Gia Thụ một tay giữ chặt Phùng Nhất Nhất, cúi đầu nhìn cô phí sức vùng vẫy trên đùi mình. Khóe môi đẹp đẽ trên gương mặt anh tuấn khẽ nhếch lên, không còn bộ dạng mặt lạnh như quỷ đòi nợ của mấy lần trước nữa.

Chỉ tiếc là Phùng Nhất Nhất không nhìn thấy, bởi mặt cô đang úp xuống phía dưới.

Hai người chẳng ai nói với ai câu nào, một người ra sức vùng vẫy, một người thản nhiên ghì chặt. Nhưng cô vùng vẫy kịch liệt một hồi, sắc mặt vốn điềm nhiên của anh dần biến đổi, chỉ thấy anh nhíu mày, gò má dần ửng đỏ, ánh mắt cũng trở nên không được tự nhiên.

Không ổn rồi! Tạ Gia Thụ hít sâu một hơi, nghiến răng rồi buông tay ra.

Phùng Nhất Nhất tựa như con rùa địu cái mai nặng nề, tứ chi khua loạn lật người lại. Vừa được thả tự do , cô lập tức bò vào ghế ngồi bên trong. Trong lúc hỗn loạn, cẳng chân của cô không biết đá vào chỗ nào đó rắn chắc của Tạ Gia Thụ, có vẻ như anh rất đau, rồi lại rên lên một tiếng, âm thanh ẩn chứa ý vị sâu xa.

Cô theo bản năng quay đầu lại nhìn anh.

Cô vùng vẫy đến độ tóc tai quần áo đều rối tung, mặt đỏ ửng, mắt lấp lánh nước, ngồi chồm hỗm ở đó quay đầu nhìn anh. Tạ Gia Thụ đổi tư thế, hậm hực đưa tay ra, hung hăng đẩy cô.

“Nhìn gì mà nhìn! Ngồi yên đấy!”, anh gầm nhẹ.

Phùng Nhất Nhất bị anh giày vò từ lúc lên xe tới giờ, rồi lại bị đẩy cho lảo đảo, cũng bực mình chẳng kém, cô gầm lại, “Đồ thần kinh!”.

Khi mắng người, Phùng Nhất Nhất chỉ có duy nhất câu này. Ngày trước bị anh bắt nạt ghê gớm, cô không chịu nổi, cũng chỉ hổn hển mắng lại anh một câu.

Chưa từng thay đổi.

Đôi mắt đẹp của Tạ Gia Thụ nghiêng nghiêng liếc về phía cô, vẻ mặt có chút đắc ý và vui mừng. Có điều tư thế ngồi của anh có chút kỳ quặc, bắt chéo chân, một chân nhấc lên rất cao, như đang muốn che giấu cái gì đó.

Lúc này, bầu không khí yên tĩnh trở lại khiến người ta cảm thấy không được thoải mái, Phùng Nhất Nhất nhìn anh, “Sao lại là anh?”.

Chẳng phải là Tử Thời nói xe của Thịnh Gia sẽ tới đón cô sao?

Tạ Gia Thụ cảm thấy rất nóng, hạ cửa kính xuống thì lại bị gió lùa vào khiến lòng anh rối bời, nên cứ nghịch cửa kính lên lên xuống xuống.

“Tôi nể mặt anh Thừa Quang”, anh nghịch cửa xe, bộ dạng dửng dưng, “Em cho rằng tôi muốn đến đón em sao?!”.

HIện giờ, điều mà Phùng Nhất Nhất không chịu nổi nhất chính là giọng điệu này của anh, vội phủ nhận, “Em không dám!”.

Tạ Gia Thụ chau mày, chợt trừng mắt với cô, nhưng cô lại cố ý nhìn về phía trước, không thèm ngó ngàng gì đến anh. Tạ Gia Thụ nheo mắt, há miệng cắn tuột chiếc găng tay da màu đen kết hợp với áo khoác ngoài màu đen có hai hàng cúc màu vàng, rồi đưa tay ra nhéo mặt cô.

Gầy đi rồi, trước kia nhéo nhéo đầy thịt… nhưng mà vẫn rất mềm mịn, nhéo thế này cảm thấy thật thỏa mãn!

Phùng Nhất Nhất không ngờ đột nhiên bị anh nhéo má, còn không phải là kiểu nhéo trêu đùa, mà là nhéo mãi không buông, nhào đi nặn lại… Cô vừa đánh tay anh vừa tức giận thét lớn, “Tạ Gia Thụ!”.

Lúc này, Tạ Gia Thụ không nhịn nổi nữa, nhếch miệng phá lên cười thích thú. Trong ánh sáng lờ mờ của đêm đầu xuân lạnh giá, mắt anh sáng rực, nụ cười vẫn đẹp đẽ như xưa.

Hai người ầm ĩ suốt dọc đường, lúc chui ra khỏi xe khó tránh quần áo có chút xộc xệch. Tạ Gia Thụ khóe miệng đong đầy ý cười, ánh mắt thỏa mãn. Phùng Nhất Nhất khuôn mặt đỏ bừng, mắt long lanh nước. Thẩm Hiên đứng bên trên bậc thang trước cửa nhà Thịnh gia, sắc mặt ảm đạm hệt như sắc trời lúc này.

Tạ Gia Thụ túm lấy khăn quàng cổ của Phùng Nhất Nhất, lôi xềnh xệch về phía trước. Phùng Nhất Nhất cứ giữ khư khư lấy chiếc khăn, thà chết không buông, đánh đấm gào thét, vừa ngẩng đầu lên, hai người liền nhìn thấy Thẩm Hiên đang đứng trên bậc thang, bỗng chốc ngây ngẩn cả người.

Thẩm Hiên cười, giọng điệu bình thản nói với Phùng Nhất Nhất, “Em để điện thoại ở nhà sao? Anh gọi điện thì Nhất Phàm nghe máy, nói em đã ra ngoài rồi!”.

Anh nói đến điện thoại, đầu óc Phùng Nhất Nhất cũng chỉ nghĩ đến điện thoại, liền sờ soạng trong túi áo, ảo não “ây da” một tiếng. Nhưng Tạ Gia Thụ nghe vậy lại từ từ buông tay, ý cười trên khóe môi tắt ngấm.

“Thảo nào!”, anh quay mặt lạnh lùng ném cho Phùng Nhất Nhất hai từ này.

Thảo nào lại hỏi “Sao lại là anh?”, thì ra đã hẹn với Thẩm Hiên trước.

Thịnh Thừa Quang hao tâm tổn trí bày bố cục diện để tác hợp cho hai người, nhưng cô lại hẹn Thẩm Hiên đến phá rối!

Tạ Gia Thụ tức đến mức viền mắt cũng đau rát, anh vung tay quảng chiếc khăn vào mặt Phùng Nhất Nhất rồi bước lên bậc thang, khi lướt qua Thẩm Hiên, ánh mắt hai người đàn ông giao nhau trong phút chốc. Tạ Gia Thụ chậm rãi đeo găng tay da màu đen vào, ánh sáng trong mắt còn sáng hơn hai hàng cú vàng 24K1 trên áo khoác của anh. Thẩm Hiên chỉ liếc nhìn anh bằng ánh mắt nhàn nhạt, chân không dừng bước, tiếp tục đi về phía Phùng Nhất Nhất.

1Vàng 24K: Vàng nguyên chất.

Phùng Nhất Nhất bị quảng khăn quàng cổ vào mặt, mở mắt ra thì Thẩm Hiên đã đứng trước mặt, nét mặt nhàn nhạt, không rõ cảm xúc gì.

Cô có chút lùng túng nhìn Thẩm Hiên, mặc dù vừa rồi luôn chống cự lại Tạ Gia Thụ nhưng lúc này, cô lại cảm thấy như bị anh bóc trần điều gì đó.

“Anh đến rồi!”, cô không biết rằng, người nhận được lời mời tối nay vốn dĩ chỉ có Tạ Gia Thụ và cô.

Thật ra, Thẩm Hiên biết được tin này từ Gấu Nhỏ. Trường học của Gấu Nhỏ tổ chức đến bệnh viện kiểm tra sức khỏe, thiên kim nhà Tổng giám đốc Thịnh đương nhiên phải do viện trưởng đại nhân đích thân chăm sóc. Thẩm Hiên cố tình gài bẫy rồi cười híp mắt vài cái, cô bé đã tuôn ra tuốt tuồn tuột.

Thẩm Hiên hiểu cách làm của Thịnh Thừa Quang, người sáng suốt đều có thể nhìn ra được tình duyên dang dở của Tạ Gia Thụ và Phùng Nhất Nhất.

Nhưng Thịnh Thừa Quang giúp Tạ Gia Thụ không có nghĩa là sẽ cản trở đến Thẩm Hiên anh, cho nên, tối nay anh cũng đã đến.

Tổng giám đốc Thịnh đáng thương hoàn toàn không biết cô nhóc buôn chuyện nhà mình đã nói gì, tưởng rằng Phùng Nhất Nhất gọi Thẩm Hiên tới. Nhưng giữa Tạ Gia Thụ và Thẩm Hiên, anh vốn có ý trung lập, người đến nhà đều là khách cả.

Thật ra, họ đều là bạn bè thân thiết đã nhiều năm, hỷ nộ vô thường của Tạ Gia Thụ cũng như cơm bữa. Tiếp theo là một bữa cơm vô cùng náo nhiệt. Lúc chúc rượu Thịnh Thừa Quang còn cố ý để Phùng Nhất Nhất mời Tạ Gia Thụ một chén, ý muốn xóa bỏ hiềm khích lúc trước.

Nhưng Phùng Nhất Nhất cứ cầm ly rượu đứng đó, còn Tạ Gia Thụ lại quẳng cho cô một khuôn mặt lạnh lùng. Đợi Phùng Nhất Nhất lẳng lặng uống cạn ngồi  xuống, mọi người nói nói cười cười để khỏa lấp đi bầu không khí tẻ nhạt đó, anh mới một mình tự rót tự uống, chén này nối tiếp chén khác.

Tử Thời viện cớ lấy thêm đồ ăn, chạy vào bếp, kéo theo Tổng giám đốc nhà cô ra hỏi, “Tạ Gia Thụ làm sao vậy?”.

Thịnh Thừa Quang cũng cảm thấy khó hiểu, “Mấy năm nay ở nước ngoài cậu ấy biểu hiện rất tốt, lần này trở về lại như biến thành người khác vậy… Chẳng hiếu sao gặp Phùng Nhất Nhất lại trở thành bộ dạng đó?!”.

Tử Thời tức giận thay cho bạn mình, “Thật đúng là! Em bảo Nhất Nhất đừng để ý đến anh ta! Nếu anh ta lại gây sự nữa, anh phải xử lý ngay đấy!”.

Thật ra Thịnh Thừa Quang ôm việc không đâu này vào người cũng là vì Tử Thời. Anh lại cúi người hôn lên trán cô vợ đang tức giận, dịu dàng dỗ dành, “Được, anh sẽ xử lý cậu ta!”.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
4 thành viên đã gởi lời cảm ơn BAT101126 về bài viết trên: Lạc Lạc, Pham Thu Huong, linhkhin, meo lucky
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 150 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: Cẩm Tiên, ducminh201212, miyuhuyen, Phamvan121997, song yến, thuyle87, Tylenchulus, winter rain và 196 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:



Đề tài nổi bật 
1 • [Xuyên không - Trùng sinh] Công chúa thành vương phi - Tiếu Dương

1 ... 76, 77, 78

2 • [Hiện đại - Trọng sinh] Nỗi lòng hoa tầm gửi - Thập Lục Nguyệt Tây Qua

1 ... 23, 24, 25

3 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

4 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 99, 100, 101

5 • [Cổ đại] Thịnh sủng - Cống Trà

1 ... 52, 53, 54

6 • [Xuyên không] Bắt nạt tướng quân đến phát khóc - Cung Tâm Văn

1 ... 26, 27, 28

7 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ vô song - Bạch Sắc Hồ Điệp

1 ... 120, 121, 122

8 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 205, 206, 207

9 • [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp

1 ... 161, 162, 163

10 • [Hiện đại] Quãng thời gian tươi đẹp của chúng ta - Tùy Hầu Châu

1 ... 26, 27, 28

11 • [Cổ đại] Sổ tay tiến hóa thành yêu hậu - Ninh Dung Huyên

1 ... 28, 29, 30

12 • [Hiện đại] Nguyện ước trọn đời - Lục Xu

1 ... 42, 43, 44

13 • [Hiện đại] Nhân gian hoan hỉ - Tùy Hầu Châu

1 ... 29, 30, 31

14 • [Xuyên không - Dị giới] Tà phượng nghịch thiên - Băng Y Khả Khả

1 ... 147, 148, 149

15 • [Xuyên không] Sủng phi của vương Ái phi thiếu quản giáo - Mặc Hướng Khinh Trần

1 ... 94, 95, 96

16 • [Xuyên không - Dị thế] Thiên tài cuồng phi - Băng Y Khả Khả

1 ... 85, 86, 87

17 • [Hiện đại - Trùng sinh] Đêm trước ly hôn - Thiên Sơn Hồng Diệp

1 ... 32, 33, 34

18 • [Xuyên không] Hoàng gia tiểu kiều phi - Ám Hương

1 ... 135, 136, 137

19 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

20 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128



Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 319 điểm để mua Bươm bướm tím
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 761 điểm để mua Ngọc xanh lá
Shop - Đấu giá: Quí Rùa vừa đặt giá 236 điểm để mua Rùa võ sĩ
LogOut Bomb: nara nguyễn -> Bach thao
Lý do: =]]
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 506 điểm để mua Mèo xám
Shop - Đấu giá: Mai Tuyết Vân vừa đặt giá 455 điểm để mua Korean Girl 3
Shop - Đấu giá: Xám vừa đặt giá 208 điểm để mua Khỉ siêu nhân
Shop - Đấu giá: Xám vừa đặt giá 281 điểm để mua Khỉ làm rocker
Shop - Đấu giá: canutcanit vừa đặt giá 393 điểm để mua Hươu cao cổ
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 519 điểm để mua Hamster nghịch bóng nước
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 404 điểm để mua Gấu Pooh say Hi
Shop - Đấu giá: Xám vừa đặt giá 493 điểm để mua Hamster nghịch bóng nước
Shop - Đấu giá: Xám vừa đặt giá 206 điểm để mua Chim cánh cụt xanh
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 280 điểm để mua Người tuyết trong viên ngọc
Tuyến_Heo_Con: chán quá huhu
như nhã tiểu thư: Có ai có ở đó ko cho hỏi tí
như nhã tiểu thư: Có ai có ở đó ko cho hỏi tí
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 248 điểm để mua Mèo mang phao
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 248 điểm để mua Navbits Start
Shop - Đấu giá: Mavis Clay vừa đặt giá 226 điểm để mua Người tuyết 2
Shop - Đấu giá: Mavis Clay vừa đặt giá 244 điểm để mua Trà sữa trân châu
Mavis Clay: :v còn ai sống ko, hú hú, cá vàng đây
Mavis Clay: hellooooooooo
nvdk: cũng đã hơn chục năm rồi mới quay lại đây :-h
thành viên mới: chào các bác em là mem cũ comeback
Shop - Đấu giá: huyền.uha vừa đặt giá 394 điểm để mua Bướm Hồng Vàng
Shop - Đấu giá: huyền.uha vừa đặt giá 424 điểm để mua Hamster nhõng nhẽo
Shop - Đấu giá: huyền.uha vừa đặt giá 239 điểm để mua Ly nước Cool Day
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 402 điểm để mua Hamster nhõng nhẽo
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 269 điểm để mua Cung Thiên Bình

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.