Diễn đàn Lê Quý Đôn



Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 52 bài ] 

Hello, tiểu thư mặt than - Uyển Uyển

 
Có bài mới 02.06.2015, 17:56
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 4
Thành viên cấp 4
 
Ngày tham gia: 09.02.2015, 20:29
Tuổi: 23 Chưa rõ
Bài viết: 182
Được thanks: 913 lần
Điểm: 26.59
Có bài mới Re: [Hiện đại] Hello, tiểu thư mặt than - Uyển Uyển - Điểm: 38
Chương 9



“Cậu đề cử cũng vô ích, anh thấy cô gái ấy nhất định là không có dính tí điện nào với chú, nếu không thời gian dài như vậy cô ấy đều không chủ động liên lạc với chú một lần, anh thấy chú vẫn là đừng hi vọng gì nữa.” Thẩm Thành Lượng uống một li rượu, trong âm thanh ồn ào lớn tiếng nói với anh.

Tiết Thiệu Luân một tay xoay li rượu, một tay nâng đầu chống trên quầy rượu, giọng uể oải: “Thì coi như cô ấy là vật cách điện đi, gặp phải trạm phát điện mạnh mẽ như em cũng chỉ tước được vũ khí ném xuống.”

Thẩm Thành Lượng cười anh, tiếp tục đón những li rượu đầy, “Ừm,tháng trước cậu nói giống như thế.”

Đúng, tháng trước anh tràn đầy tự tin nói sẽ đoạt được cô, nhưng khoảng cách của họ cách lần trước ăn cơm cũng hơn hai tuần rồi, cô ấy không chủ động liên lạc với anh một lần, mà mỗi lần anh nhắn tin cho cô, cô cũng trả lời anh ngắn gọn thậm chí là chỉ một chữ.

Quả là chuyện đời khó đoán, Tiết Thiệu Luân anh cũng có lúc bị cự tuyệt.

“Ơ? Người hướng về phía này không phải là luật sư Chu sao? Nhưng, cô gái bên cạnh cô ấy là ai vậy?” Thẩm Thành Lượng hướng con mắt say lờ đờ, chỉ vào bóng dáng mơ hồ mới bước vào của hai cô gái nói.”

Tiết Thiệu Luân nhìn theo hướng anh chỉ, người mặc áo phông rộng, quần bò xanh tóc ngắn không phải Chu Hải Mạn thì là ai? Người đẹp tóc xoăn đi bên cạnh cô tuổi lớn hơn một chút, Tiết Thiệu Luân nhìn cô đắn đo ba giây, có cảm giác đã gặp ở đâu đó. Tay anh nâng trán, bất lực nhớ, không phải là cùng anh em ra ngoài chơi rồi quen chứ? Cùng đám bạn xấu, việc tốt chả thấy, chỉ thấy như mắc nợ tình cảm.

“Hi, luật sư Chu__” chưa đợi Tiết Thiệu Luân sắp xếp manh mối, Thẩm Thành Lượng sớm đã có chút say  liền vẫy tay gọi Chu Hải Mạn, “Luật sư Chu, thật trùng hợp!”

Chu Vũ Khiết không nén nổi nhăn mày, dùng cánh tay huých Chu Hải Mạn, “Có một kẻ say chào cháu kìa, cháu quen loại người này lúc nào vậy?”

Chu Hải Mạn với sự chỉ dẫn tìm được chủ nhân của âm thanh, nhún vai nói: “Anh ta là chồng của Trình Phi__à, không phải, bây giờ nên nói là chồng cũ.”

Chu Vũ Khiết hiểu ra, “Hoá ra anh ta là người đàn ông tốt có mối tình sâu đậm với với Trình Phi à.”



“Ừm,chính là anh ta__” Chu Hải Mạn gật đầu, cùng với Chu Vũ Khiết qua chỗ anh chào hỏi, “Anh Thẩm, anh cùng bạn đến à?”

Thẩm Thành Lương cười híp gật đầu, mắt nhìn Chu Vũ Khiết, “Hì hì, chị này là ai thế__”

Chu Vũ Khiết vốn có ấn tượng rất tốt với anh, nhưng nghe xong câu anh nói chị liền phẫn nộ, “Vị Âu Chí Tang này, anh uống tới hồ đồ rồi sao, ai là chị anh!”

“Cô__” Chu Hải Mạn lôi Chu Vũ Khiết, “Anh ta uống say rồi, đừng chấp anh ta.”

“Hì Hì, tôi không phải Âu Chí Tang, tôi tên là Thẩm Thành Lượng, Thẩm Thành Lượng__biết chưa, chị gái__”

Anh còn chưa nói hết, Chu Vũ Khiết tức tối nhằm anh, nếu không phải Chu Hải Mạn giữ lại, mặt anh sớm đã biến sắc.

Tiết Thiệu Luân kéo Thẩm Thành Lương ra sau, chào hỏi Chu Hải Mạn trước, rồi quay sang cười với Chu Vũ Khiết: “Người đẹp, đừng tức giận, anh ta gần đây tâm trạng không tốt, thường uống say, vì thế não có chút không tỉnh táo, mong người đẹp rộng lượng, đừng để ý loại người này__”

Anh một câu người đẹp, hai câu người đẹp làm cho Chu Vũ Khiết vui vẻ, Chu Hải Mạn mặt lại vô cảm nhìn anh, = =, đúng là lời đường mật của tiểu lưu manh__

“Bác sĩ Tiết thật là nhanh quên, nhanh như vậy đã quên tôi rồi?” Chu Vũ Khiết cười hỏi.

Mặt Chu Hải Mạn đặt dấu hỏi, Tiết Thiệu Luân cố gắng nhớ lại, quả nhiên điều anh sợ cũng tới, anh gãi đầu, cười nói: “Tôi cũng thấy cô đây vài phần quen mặt, nhưng tôi dường như không nhớ từng gặp ở đâu?”

Chu Vũ Khiết giả vờ thất vọng đầy khẩu khí, “Haiz, bác sĩ tiết quả nhiên là quý nhân hay quên, tháng trước tôi đi cùng đồng nghiệp đến bệnh viện của anh khám bệnh, tôi còn để lại cho anh danh thiếp.”

“Ồ__” Tiết Thiệu Luân  vui mừng, thì ra là từng khám bệnh ở bệnh viện của bọn anh, anh còn tưởng chủ nợ trước đây bị anh từ chối, “Có phải là cô Lâm ngã cầu thang đó không?”

“Đúng, chính là cô ấy, hai ngày trước cô ấy còn nhắc tới anh, nói anh đúng là một bác sĩ tốt thân thiện.” Chu Vũ Khiết nhìn anh, câu cuối không nói ra__mấu chốt vẫn là đẹp trai.





Nhận được lời khen của người đẹp, Tiết Thiệu Luân tự nhiên thấy vui, nhưng điều anh vui nhất vẫn là cuối cùng lấy được vài điểm trước mặt Chu Hải Mạn, “Đâu có đâu có, tôi chỉ là cố gắng vì trách nhiệm của mình mà thôi.”

“Nhưng__” Chu Vũ Khiết chỉ Chu Hải Mạn bên cạnh, Rồi lại chỉ Tiết Thiệu Luân, “Hai người quen nhau?”

Chu Hải Mạn vừa đi về phía quầy rượu, vừa đáp: “Vâng, anh ta là em họ của anh Thẩm__”

“Ha__” Chu Vũ Khiết kích động, “Hoá ra anh ta là, anh ta là__” Cô theo Chu Hải Mạn ngồi xuống bên cạnh, “Là tên lưu manh đột kích ngực của cháu?”

Chu Hải Mạn gọi một li rượu mạnh vị quả hạnh, “Ừm, chính là anh ta__”

Chu Vũ Khiết xúc động vỗ vai cô, “Nha đầu, cháu lời quá rồi__”

= =, Người bị sờ ngực là cô, còn nói cô chiếm tiện nghi, lại không phải cô sờ ngực Tiết Thiệu Luân, “Cô khẳng định cô là cô ruột cháu sao?”

Tiết Thiệu Luân dìu Thẩm Thành Lương về quầy rượu, gọi mới một li rượu whisky, “Không ngại cùng ngồi nhé?”

Chu Hải Mạn bĩu môi, ngồi thì cũng ngồi rồi, cô còn có thể có ý kiến gì? Cô chỉ vào Thẩm Thành Lương đang gào thét uống tiếp ở quầy rượu nói: “Anh không đưa anh ta về nghi ngơi sao?”

“Khẳng định bây giờ không đưa về được, đợi anh ấy say hoàn toàn tôi sẽ đưa anh ấy về, yên tâm.” Tiết Thiệu Luân nói rồi đưa cho Thẩm Thành Lương một lon bia, “Anh ấy càng say thì lúc sau sẽ ngủ ngay, bây giờ đang là lúc hưng phấn, có cho một con trâu vào cũng không kéo nổi anh ấy.”

= =, Chu Hải Mạn  không đồng tình nhìn Thẩm Thành Lương, người em họ này đúng là bà con xa, lẽ nào không sợ anh uống say xảy ra chuyện sao?

“Nào, chị gái, uống, zô__” Thẩm Thành Lương không thích uống một mình, lấy li rượu chạm cốc với Chu Vũ Khiết ngồi bên cạnh.

Chu Vũ Khiết tức muốn bóp chết anh ta, may bị Chu Hải Mạn ngăn lại, “Cô, cô hiểu một chút, anh Thẩm đang trong thời kì đau khổ, cô nhịn một chút, nhịn một chút__cô xem, anh ta uống đến nỗi này, cũng rất đáng thương.”

Chu Vũ Khiết nghĩ lại, cơn giận cũng giảm bớt, lúc sau liền chạm li uống rượu cùng Thẩm Thành Lương, “Huynh đệ, nếu anh muốn uống, thì tôi uống với anh, cạn li!”

“Cheers!” có người uống cùng, Thẩm Thành Lương càng hăng say, vừa uống vừa gọi thêm mấy chai nữa, “Tôi mời cô!”

“Được, có nghĩa khí, uống say còn sảng khoái như này, rượu này tôi nhất định sẽ uống!”

Chu Hải Mạn lắc đầu vô vị, quả nhiên là hai người điên, một người lấy say rượu để điên, một người bình thường đã điên rồi, bị kích động càng điên hơn__

“Đây là cô của cô sao?” Vừa nghe thấy cô gọi Chu Vũ Khiết bằng cô.

Chu Hải Mạn gật đầu, “Ừm.”

“Cô ấy xem ra cũng trẻ mà __”

Chu Hải Mạn quay đầu nhìn anh, “Câu này để cô nhỏ nghe được thì anh chết chắc, anh nên nói, cô ấy vốn dĩ rất trẻ, không phải là xem ra.”

Tiết Thiệu Luân gật đầu, “Cảm ơn nhắc nhở.”

“Không sao.” Chu Hải Mạn tiếp tục uống rượu, “Nhưng, tôi cảnh cáo anh, đừng mơ có ý với cô tôi__”

“Khụ khụ__khụ_” Tiết Thiệu Luân bị sặc liên tiếp, quen nhau thời gian lâu rồi, Tiết Thiệu Luân anh trong mắt cô là loại người như vậy, gặp phụ nữ là sinh tình.

“Luật sư Chu, cô nói như vậy là vu oan người tốt đấy, tôi về phương diện này một chút cũng không nghĩ tới, tôi thề!”

“Không có là tốt nhất.”

Cô ngả đầu, vừa uống rượu vừa quan sát Chu Vũ Khiết và Thẩm Thành Lượng uống vui vẻ bên cạnh, đèn trong quán rượu lúc sáng lúc tối, khuôn mặt cô ẩn trong ánh đèn mờ ảo, Tiết Thiệu Luân nhìn cô, uống cạn chai rượu, “Này, sao cô lại nói tôi là loại người như vậy?”



Cô nghiêng đầu qua nhìn anh, tửu lượng của cô khá tốt, đã uống liên tiếp mấy li, nhưng rất tỉnh táo, chỉ là do tác dụng của rượu, má cô phớt hồng, mắt đã có một lớp sương mờ, cổ họng Tiết Thiệu Luân bất giác động đậy, nghe thấy cô hỏi, “Loại nào?”

Giọng cô mền mại, không giống như bình thường, Tiết Thiệu Luân chỉ cảm thấy như một sợi lông vũ nhè nhẹ lướt qua tim anh, ngứa ngứa, anh vội vàng trấn tĩnh, tiện tay lấy từ bên cạnh một chai bia, “Lưu manh__”



“Phù__” nghe anh đánh giá bản thân, Chu Hải Mạn không nhịn được bật cười, xem ra anh rất hiểu bản thân mình. Không thể không nói,  cô cười lên rất xinh, dung mạo xinh đẹp, ánh mắt Tiết Thiệu Luân bắt đầu bị cô hấp dẫn, anh trước giờ không biết một cô gái lại có nhiều hình dáng khác hẳn nhau, hung hãn, nghiêm khắc, lạnh lùng, thú vị, giỏi giang, còn đáng yêu nữa__

“Cô cười cái gì?” anh hỏi.

Chu Hải Mạn lập tức thu lại nụ cười trên mặt, giống như kiểu người vừa cười lúc nãy không phải là cô, lạnh nhạt đáp: “Không có gì.”

“Cô chưa trả lời câu hỏi của tôi.”

Chu Hải Mạn nhìn anh, câu hỏi của anh? À__Anh hỏi cô vì sao cho anh là lưu manh, cô gần như rất  nghiêm túc suy nghĩ, lần đầu tiên gặp mặt chính cô bị anh sờ ngực, lần thứ hai gặp trên mặt anh là vẻ mặt hèn hạ, lần thứ ba gặp anh đuổi theo ngồi lên xe cô, lần thứ tư gặp mặt anh đang bắt chuyện cùng một cô gái trên đường, còn vì động tác cố ý của cô mà chảy máu mũi__

Nhiều hình tượng cùng nhau như vậy, cô cảm thấy gọi anh là lưu manh cũng không oan.

“Vì cử chỉ lời nói của anh Tiết đã tiết lộ thông tin này, tiết lộ vô cùng rõ ràng điều này__”

Lời nói, hành động__Tiết Thiệu Luân đỡ trán, xem ra anh không cứu nổi rồi.

Nhưng, đã bị gắn mác lưu manh, nếu không biểu hiện cho tốt, thế có phải là có lỗi với danh hiệu này không? Tiết Thiệu Luân cười tiến gần lại Chu Hải Mạn, nhẹ nhàng nói bên tai cô, “ Cô Chu, cô không thấy bầu không khí bây giờ rất tốt sao?”

Chu Hải Mạn hơi nghiêng người, kéo khoảng cách ra xa anh, cấu môi, “Anh Tiết, nhớ nắm đấm của tôi phải không? Là má trái hay má phải vậy?”

Tiết Thiệu Luân cúi đầu chở về vị trí của mình, “Cô Chu thật biết làm người ta cụt hứng__”

Cô giơ chai rượu với Tiết Thiệu Luân, thong thả đáp: “Là anh Tiết hứng thú quá cao thôi.”




Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks       
            
Xem thông tin cá nhân
2 thành viên đã gởi lời cảm ơn mập mạp chết bầm về bài viết trên: Song Ngư nhi, Song Trang Một
     
Có bài mới 07.06.2015, 00:34
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 4
Thành viên cấp 4
 
Ngày tham gia: 09.02.2015, 20:29
Tuổi: 23 Chưa rõ
Bài viết: 182
Được thanks: 913 lần
Điểm: 26.59
Có bài mới Re: [Hiện đại] Hello, tiểu thư mặt than - Uyển Uyển - Điểm: 34
Chương 10




Lúc Thẩm Thành Lượng uống say,Chu Vũ Khiết vẫn còn có hứng muốn chơi oẳn tù tì với anh,Chu Hải Mạn chỉ còn cách kéo cô ra khỏi người của Thẩm Thành Lượng, dìu cô ra hướng cửa,”Cô, chúng ta về nhà thôi, ngoan nào”

“Không, cô còn muốn uống, uống tiếp nữa. Anh kia, chúng ta uống tiếp nào-sao anh ngủ say rồi? Dậy uống tiếp nào.”

Chu Hải Mạn nhìn qua Tiết Thiệu Luân,Tiết Thiệu Luân nhún vai một cách bất lực, “Tôi đưa hai người về, xe tôi ngay bên ngoài.”

Chu Hải Mạn vừa kéo Chu Vũ Khiết, dùng sức cơ thể mình đỡ cô ấy, “Không cần đâu, tôi ngồi taxi được rồi.” Sức cô ấy lớn thật, dìu Chu Vũ Khiết giống như bế một con thỏ con vậy.

Tiết Thiệu Luân dìu Thẩm Thành Lượng, anh ấy sớm đã ngủ một cách say sưa, mặc cho Tiết Thiệu Luân dìu đi.

“Vừa nãy anh cũng uống rượu, không  thể lái xe nữa, đi taxi tốt hơn.”Chu Hải Mạn quay đầu lại nói tiếp.” Về nói với anh Thẩm, anh ấy cứ uống say như vậy không phải cách tốt.”

Tiết Thiệu Luân gật đầu, “Ừ, tôi đi taxi, thế cô về cẩn thận.”

Chu Hải Mạn đem Chu Vũ Khiết lên xe,bản thân mình  ngồi ngay cạnh cô ấy, Chu Vũ Khiết vẫn đang kêu tôi muốn uống nữa,uống nữa, Chu Hải Mạn chỉ còn cách hứa với cô, về nhà lại uống tiếp.

Tiết Thiệu Luân cười nhìn hai cô cháu, bình thường là cô chăm sóc cháu, nhưng ở đây thì hoàn toàn ngược lại, lúc này Chu Vũ Khiết thật giống như một đứa trẻ đòi ăn kẹo.

Cô ấy lại quay đầu lại nhắc nhở Tiết Thiệu Luân lần nữa, “Anh nhớ đừng lái xe đấy.”

Tiết Thiệu Luân thường ra ngoài uống rượu, có lúc uống gần say, nhưng vẫn nhớ cầm chìa khoá lái xe về nhà, chứ đừng nói là hoàn toàn tỉnh táo. Đợi xe của Chu Hải Mạn đi xa, anh dìu Thẩm Thành Lượng ra bãi đỗ xe, nhưng đi đến nửa đường , anh lại quay về, ở bên đường vẫy một chiếc taxi, dìu Thẩm Thành Lượng cùng mình vào xe.

Cho đến khi về nhà, đem cơ thể to lớn của Thẩm Thành Lượng, anh cảm thấy buồn cười,sao mình lại phải nghe người phụ nữ kiêu ngạo kia chứ?

“Mẹ, tuần này con bận, không có thời gian đi.”

“Không có thời gian cũng phải có thời gian cho mẹ”

“Mẹ -tháng này con đi xem mắt hai lần rồi!’

“Mới hai  lần thôi mà,con có biết con gái cô Tống hàng  xóm nhà mình tuần này đi xem mắt năm lần đấy.”

“==, cái này mẹ cũng đem ra so sánh, Chu Hải Mạn hết muốn nói luôn, “Mẹ, con  có thể không đi không mẹ.”  Đi cũng không có tác dụng gì, nếu xem mắt tốt thế thì những cô lớn tuổi trong công ty luật lấy chồng hết rồi.

“Con nói gì hả? Thái Mĩ Đình mỗi lần mắng cô đều rất dữ,tiếng rất lớn. “Con không đi xem mắt thì dẫn bạn trai về cho mẹ cũng được đấy!”

“Bố con vì chuyện của cô con đau đầu gần hai năm rồi đấy, con cũng không nghe lời ,con nói xem--có phải con muốn mẹ và bố tức chết không ?

“Mẹ nói con biết, bất hiếu có 3 điều, không lấy chồng là tội lớn nhất,nếu như trước ba mươi con không  lấy chồng,con sẽ là người con bất hiếu nhất từ trước đến nay!”

“Mẹ -” Chu Hải Mạn lập tức ngăn Thái Mĩ Đình nói nhiều lại, người con bất hiếu nhất từ trước đến nay,người con bất hiếu nhất từ trước đến nay!”danh hiệu này cô không dám nhận đâu,nhưng cô còn lâu mới 30,có cần gấp như vậy không?

“Con đi, con đi là được chứ gì ?”

Thái Mĩ Đình vừa nghe Chu Hải Mạn đồng ý đi xem mắt, lập tức vui vẻ lên, quay ngắt 180 độ, dịu dàng nói,  “Mẹ nói con biết, cậu này, cực kì tốt luôn đấy nhé, mẹ gặp người thật rồi, con mặc kệ sao mẹ gặp được, đẹp trai lắm đó, giống như ai nhỉ, ngôi sao họ Trắc gì đó mà con hay nhắc đến ấy?”

“Trắc Lựa-“

“Đúng rồi, con mà gặp, nhất định sẽ rất thích, nhớ lúc đó trang điểm đẹp đẹp vào, đừng mặt lạnh như vậy—đừng tưởng mẹ không biết tật xấu của con, với người không quen biết thì mặt lạnh như băng ý, khó coi chết, mẹ nói con biết—”

“Mẹ, mẹ còn nói nữa là con không đi nữa”

“Được, được được ,mẹ không nói nữa, lần này con mà yêu được cậu ta ,về nhà mẹ làm món cánh gà nướng táo khao con, con gái ,mẹ tin ở con!”

==, Con cũng tin ở mình, nhưng con không tin anh ta—Chu Hải Mạn nghĩ đến món cánh gà nướng táo của Thái Mĩ Đình, không kìm được nước miếng.

“Được rồi, con biết rồi, mẹ, không có chuyện gì khác thì con cúp máy đây”

“Ừm, cúp nhé, cúp nhé, nhớ chăm chút bản thân một chút, mẹ nói con bao giờ để tóc dài một chút đây, bây giờ con trai đều thích con gái có mái tóc dài đấy, còn nữa, không trang điểm là không được đâu đấy, con xem người ta nhân viên văn phòng có ai là không biết trang điểm---”

Thế này vốn đồng ý của mẹ lại bắt đầu nói thêm nửa tiếng nữa, đợi mẹ gần nói xong, Chu Hải Mạn mới đưa máy lên tai, “Mẹ ,con không phải đứa trẻ con nữa, mẹ đừng lo nữa nha, con cúp nhé—”

“Ừm, nhớ đi đấy, mẹ đã hẹn với cô Vương rồi đấy.”

“Con biết rồi, biết rồi, con có lúc nào thất hẹn đâu—”

Cuối cùng, tiếng của Thái Mĩ Đình biến mất ở giây phút cô cúp máy.”

*********************************

“Sao cô không đi xem mắt , sao biết họ không phải đàn ông tốt?”

“Lúc cô cháu đi xem mắt, cháu vẫn còn đang vì viết luận văn mà rụng tóc đấy, còn muốn cô kể lại những việc khủng khiếp mà họ làm một lần nữa không?”

Chu Hải Mạn lắc đầu, “Không cần đâu.”

Cô đã hiểu một cách triệt để rồi, Chu Vũ Khiết chính là bị xem mắt làm tổn thương rồi, cũng phải, một ngày chiến đấu ở hai nơi, ai mà chịu được, “Nhưng, cô, cô định cả đời không lấy chồng đấy à? Bố cháu buồn chết mất, ông ấy nhất định sẽ tự trách mình, cô lỡ để bố cháu buốn sao?”

Chu Vũ Khiết nghiêng mặt, “Không phải chuyện gì muốn là được đâu, nếu như cô tuỳ tiện tìm một người lấy cho xong, sống không tốt, người anh có trách nhiệm sẽ còn buồn hơn, tùy duyên vậy, còn cháu?

“Cháu? Cháu không muốn bố mẹ cháu đau lòng, hơn nữa cháy không ghét tình yêu và hôn nhân, cháu cũng giống như cô, tuỳ duyên---”

“Sao con lại đi xem mắt? Xem mắt lâu vậy cũng không có kết quả gì, không phải con định dựa vào xem mắt để tìm chồng tương lai đấy chứ?”

Chu Hải Mạn bất lực thở dài, “Cháu cũng là không có cách mới làm vậy, nhưng cháu nghĩ rồi,nếu như lần này còn gặp tên dị nào nữa, đánh chết con không để mẹ con sắp xếp nữa.”

“Hả? Cháu gái ngoan nhà ta cũng học cách chống đối rồi đấy à?”

==, Chu Hải Mạn cảm thấy lạnh người, nhăn mày nói: “Cô, cô đừng học cách Conan được không? Làm xấu cả hình ảnh của cậu ta đấy.”

“Cô thích thế!” Chu Vũ Khiết nói xong, tiếp tục đi đắp mặt nạ dưỡng trắng của mình, “Cháu cũng đắp một miếng đi, đừng cậy mình nhỏ hơn cô hai tuổi là tưởng mình còn là thiếu nữ 18 đâu.”

Chu Hải Mạn cười với cô, kéo lại gần tai cô nhắc nhở, “Cô ơi, là 4 tuổi.”

“Chu Hải Mạn, lập tức biến mất trước mắt cô ngay!”

“Yes, madam!”

***********************************

Nhưng khi Chu Hải Mạn nhìn thấy người đàn ông tuấn tú kia,cô mới bóp mình thật mạnh, đau—đây không phải là mơ, những chuyện của năm xưa, cô dường như rơi vào sân trường trung học với bộ đồng phục trắng lam, người thiếu niên tuấn tú kia, cho dù nhiều năm sau, vẫn không thay đổi.

Đang ngắm nhìn người đàn ông kia, cách đấy không xa, nhìn thấy một cô gái tóc ngắn.

Giây phút nhìn thấy cô ấy, mặt anh có thần thái rất phúc tạp, nhưng rất nhanh ánh mặt anh chạm với cô ấy ,anh đứng dậy, nhìn anh một bước một bước đến gần, đến khi anh đứng trước mặt, anh nhìn khuôn mặt của cô hỏi: “Chu Hải Mạn, là em phải không?”

Giây phút mà anh gọi tên của cô, khiến nội tâm đã nổi sóng gió của cô không thể bình lặng, cô là người không bao giờ biểu lộ cảm xúc ra ngoài, dường như gặp chuyện gì cũng có thể biểu lộ khuôn mặt không cảm xúc, nhưng với người đàn ông trước mắt, vẻ trấn tĩnh nhiều năm của cô trong nghề nghiệp đã bị đánh bại, dường như cô lại quay về vẻ trong sáng của thời học sinh, cô cố gắng kìm chế cảm xúc trong lòng, không dám nhìn thẳng vào anh, “Là em, em là Chu Hải Mạn.”

So với cô, người đàn ông tuấn tú trước mặt này tự nhiên hơn nhiều, ít nhất nhìn là như vậy, “Ngồi đi.”

“Ừm---” , thế là, Chu Hải Mạn ngồi trước mặt anh.

“Không nhớ ra tớ thật sao?” Anh nhăn mày.

Chu Hải Mạn cuối cùng cũng chịu ngẩn đầu nhìn anh, nhăn mặt cười có chút gì đó khó chịu, “Sao có thể?” Cho dù cô quên tất cả mọi người, cũng không thể quên anh ấy Lã Thượng Quân ,tuy anh ấy từng không có tin tức gì trong 3 năm, cô thậm chí không biết anh  đi đâu.

“Sau khi tốt nghiệp đại học thì không thấy cậu tham gia họp lớp cấp ba rồi, mấy năm nay, cậu đi đâu thế?”

“Thẩm Quyến, sau khi tốt nghiệp tớ đi Thẩm Quyến, cậu vẫn giỏi giang như năm xưa, nghe nói cậu làm luật sư ở công ty luật có tiếng ở đây.”

“Giỏi gì đâu, cũng chỉ là một luật sư nho nhỏ thôi, kiện tụng hộ người ta ấy mà.”

Hai người hình như không phải hẹn hò, mà giống như kiểu gặp lại bạn bè cũ họ từ cấp hai đến cấp ba, nói những bạn học thời đó, cô giáo lúc đó, ai đi đâu làm gì, ai kết hôn rồi, ai khác năm xưa nhất, kí ức lần lượt quay về, giống như từ bên ngoài chuyển vào vậy.

Anh ấy vẫn giống như trước, già dặn, điềm tĩnh, nói chuyện có vẻ ngày càng thành thục hơn, thật không ngờ người tài giỏi như vậy cũng đi xem mắt.




Đã sửa bởi mập mạp chết bầm lúc 07.06.2015, 01:36.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks       
            
Xem thông tin cá nhân
1 thành viên đã gởi lời cảm ơn mập mạp chết bầm về bài viết trên: Song Ngư nhi
     
Có bài mới 07.06.2015, 01:35
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 4
Thành viên cấp 4
 
Ngày tham gia: 09.02.2015, 20:29
Tuổi: 23 Chưa rõ
Bài viết: 182
Được thanks: 913 lần
Điểm: 26.59
Có bài mới Re: [Hiện đại] Hello, tiểu thư mặt than - Uyển Uyển - Điểm: 40
Chương 11


Đi xem mắt gặp phải đối tượng mà mình yêu thầm nhiều năm, tình tiết trong tiểu thuyết như thế này lại phát sinh ở người từ trước tới nay vẫn vô cảm với phim thần tượng như Chu Hải Mạn, Chu Hải Mạn cả ngày đều trong trạng thái mê man, luôn cảm thấy không chân thực, cho nên cô lại cầm ly nước quay về phía Chu Vũ Khiết, “Cô, cô nói xem có phải cháu đang nằm mơ không?”

Chu Vũ Khiết không chút khách sáo độc ác véo mạnh một cái trên cánh tay trắng nõn của cô, nhìn da cô nói: “Đau không?”

“Aaaaa----” tiếng kêu thảm thiết của Chu Hải Mạn át đi lời tỏ tình dốc hết nỗi lòng của nữ chính với nam chính trong phim đang chiếu trên TV, “Đau chết mất!”

Chu Vũ Khiết hài lòng thu tay về, thản thiên lấy một nắm bắp rang bơ cho vào miệng, “Cháu nói xem, câu này cháu đã hỏi bao nhiêu lần rồi?” Chu Vũ Khiết nhìn cô chằm chằm, có cảm giác bất lực hận sắt không rèn thành thép, học theo cách nói mờ mịt lại không có tiền đồ của cô, “Cô, cô nói xem có phải cháu đang nằm mơ không?”

“Cháu sao chỉ có chút tiền đồ này cơ chứ? Không phải chỉ là gặp người tình trong mộng thôi sao? IQ, EQ trong phút chốc giảm hết xuống 0! Ra ngoài nhất định đừng có nói với người ta cháu là cháu của Chu Vũ Khiết----”

Chu Hải Mạn nhìn dấu đỏ trên cánh tay mình, bĩu bĩu môi, “Không nói thì không nói, cô nghĩ cháu nguyện ý chắc.”

“Con bé này, cánh cứng rồi phải không? Không còn là con sâu thắt hai bím tóc theo đuôi cô nữa phải không?” Vừa nói, trên đầu Chu Hải Mạn vừa bị chịu một trận bạo lực.

Chu Hải Mạn hít thở một lúc, ngẩng đầu chọi mắt với Chu Vũ Khiết hai giây, nhếch môi lên cười đến tà ác, lời nói ra lại càng muốn ăn đánh, “Cô, cô đố kị với cháu chứ gì?”

Pia ~~~

Không đánh trúng, Chu Hải Mạn né được Toàn Phong Tích Lịch Trưởng của Chu Vũ Khiết đánh qua, “Được rồi, được rồi, cháu không nói nữa, hòa giải, bên cháu thỉnh cầu hòa giải---”

“Bên cô nộ ý (tức giận) chưa tan, thỉnh cầu vô hiệu!”  Chu Vũ khiết bị cô nhắc tói nỗi đau, nói thế nào cũng không chịu tha thứ cho cô, ngay cả bộ phim thầm tượng đang theo dõi cũng không xem nữa, đúng lên từ sofa đuổi đánh Chu Hải Mạn.



Chu Hải Mạn làm sao để cô bắt được, hét to gọi nhỏ chạy quanh phòng hơn nửa vòng, “Cô, cháu sai rồi----”

Chu Vũ Khiết vừa thở dốc, vừa nghiến răng nói: “Thật sự là cánh cứng rồi, dám giễu cợt cô cháu nữa!”

“Điện thoại, có điện thoại----” Chu Hải Mạn vừa làm động tác tạm ngừng với Chu Vũ Khiết, vừa nhanh chóng nghe điện thoại được cài đặt chế độ rung.

“Alo, tôi là Chu Hải Mạn.”

Cho dù là ai, Chu Hải Mạn đều cảm ơn thầm người gọi cuộc điện thoại này, đã cứu cái mạng nhỏ bé của cô.

“Hi---- Cô Chu, lâu rồi không liên lạc----”

= =, Chu Hải Mạn câm nín trợn mắt, sao cô lại nhớ là mấy hôm trước họ vừa gặp nhau nhỉ, bởi vì chồng của đồng nghiệp Tiểu Lâm đang mang thai đi công tác, cô đi khám thai , trùng hợp thế nào mà gặp Tiết Thiệu Luân ở hành lang khoa phụ sản.

Lúc Tiết Thiệu Luân nhìn thấy cô, vẻ kinh ngạc trên mặt đó, còn khoa trương hơn cả gặp được sinh vật ngoài hành tinh, “Luật sư Chu, khoa thần kinh không ở đây, hay là tôi dẫn cô qua đó nhé, tôi quen một chuyên gia trị bệnh mặt than, hai liệu trình là có thể cười có thể khóc có thể tức giận rồi----”

Chu Hải Mạn lúc đó liền vừa cười vừa khóc vừa tức giận, Tiểu Lâm một mặt mờ mịt, cô(CHM) dở khóc dở cười, Tiết Thiệu Luân đắc ý chớp mắt với cô, khiến cô hận không thể bóp gãy cổ anh ngay lúc này, chỉ là, cô dùng một biện pháp văn minh đáp trả Tiết Thiệu Luân.

Chu Hải Mạn không những không có lộ ra vẻ mặt tức giận, thậm chí không còn nghiêm mặt, mà cười với anh, ưu nhã nói: “Anh Tiết, cũng đến khám thai sao, tất cả đều bình thường chứ?”

Tiết Thiệu Luân lảo đảo, may mà có tường đỡ anh, trái tim nhỏ bé của anh, thiếu chút nữa phun ra một ngụm máu.

Tiểu Lâm đõ bụng cười đến ngặt nghẽo, “Aiz, chị Mạn, sao trước đây không phát hiện ra chị cũng hài hước như vậy chứ?”

Miệng  Chu Hải Mạn treo một nụ cười nhạt, khiêm tốn nói: “Quá khen quá khen--”

Y tá trong bệnh viện đều quen anh chàng đẹp trai Tiết Thiệu Luân, khi đi qua người anh, nghe thấy lời Chu Hải Mạn nói, vừa che miệng cười, vừa liếc Tiết Thiệu Luân, “Bác sĩ Tiết gặp phải đối thủ rồi----”



Nếu như cô không biết anh là bác sĩ ngoại khoa, anh còn có thể lấy công việc ra để phản kích, nhưng anh đến khoa phụ sản cũng vì công việc có được hay không?

Nhưng Tiết Thiệu Luân là ai? Một tên siêu cấp mặt dày, rất nhanh liền trèo từ oán niệm vô biên ra, sờ sờ mũi, chỉ Tiểu Lâm bên cạnh  Chu Hải Mạn cười nói: “ Bạn--- Bạn cô?”

Chu Hải Mạn gật đầu, biết điều sớm một chút, nói chuyện cẩn thận có phải xong rồi không? Nhất định phải cho mình mất mặt, cũng không thể trách cô được.

“Hay để tôi giúp các cô đi cửa sau, để cô ấy kiểm tra sớm một chút, hai cô cũng không phải chờ lâu ở đây-----”

“Lâm Hiểu Lê----” y tá nhìn hướng bọn họ nói một cái tên.

Thế là,  Chu Hải Mạn đỡ Tiểu Lâm đi qua Tiết Thiệu Luân, “Cảm ơn anh Tiết, nhưng mà, không cần phiền phức như thế.”

Sau này dưới sự tích cực truyền bá của Tiểu Lâm, chuyện này được mọi người đem ra làm trò cười mấy ngày liền, hài hước lạnh kiểu Chu Hải Mạn do đó nhận được sự công nhận.

“Ặc, anh Tiết, xin hỏi muộn thế này còn gọi cho tôi có chuyện gì sao?”

Lại là câu này, Tiết Thiệu Luân bị cô đánh bại triệt để, chỉ có thể một tay chống eo ngẩng đầu nhìn trần nhà hoa, “Ngày mai cô có thời gian không?”

“Anh muốn mời tôi ăn cơm?”

= =, Tiết Thiệu Luân cười khổ, anh chưa từng theo đuổi con gái, lần đầu tiên liền gặp được cao thủ, dường như ăn chắc anh không thể làm gì cô, ăn chắc anh ngoài chiêu không còn cách nào, ăn chắc anh có hứng thú với cô, nhưng mà, nếu như lần này cô còn nghĩ như vậy, thì cô nhầm rồi!

Tiết Thiệu Luân thanh thanh cổ họng, nói: “Ngày mai cô của cô có thời gian không?”

Âm thanh của  Chu Hải Mạn trong phút chốc trầm xuống tám phần, “Anh muốn làm gì?”

Tiết Thiệu Luân một trận mồ hôi lạnh, anh đã từng thề sẽ không có chút ý đồ gì với Chu Vũ Khiết, cô còn không tin anh, “Thẩm Thành Lượng nói rất muốn tìm cơ hội cảm ơn vị  hiệp nữ lần trước uống rượu với anh ấy----”

Hiệp nữ?  Chu Hải Mạn liếc nhìn Chu Vũ Khiết cách cô bảy bước không ngừng công kích cô, khí thế đó---- Quả thực rất có hình tượng “hà nữ” (hiệp nữ侠女 trong tiếng trung gần đồng âm với hà nữ 虾女 mà 虾 là con tôm, chắc chỉ dáng đứng của Khiết cô cô cong như con tôm ^^)

“Cái này--- Tôi không thể giúp cô ấy quyết định, nhưng tôi sẽ giúp anh hỏi xem.”

“Tốt quá, vậy phiền cô Chu rồi, cô Chu cũng biết, anh họ tôi vừa li hôn với Trình Phi, chính là lúc cần tới bạn bè quan tâm.”

= =, áp lực vô hình----

Nhưng mà, lúc  Chu Hải Mạn truyền đạt lại lời của Tiết Thiệu Luân cho Chu Vũ Khiết nghe, cô mới nhận thức được áp lực quái quỷ gì đều là thừa thãi.

“Nả ní?”

“Muốn mời cô ăn cơm?”

“Đặc biệt mời cô?”

“Đi!”

***

Thế là, lúc Chu Vũ Khiết và Thẩm Thành Lượng nói chuyện với nhau như không có ai bên cạnh gần một tiếng đồng hồ,  Chu Hải Mạn bỏ một con tôm hùm vào miệng, buồn chán nghĩ, hai người họ nói chuyện nhập tâm như vậy, làm gì cần lôi cả cô và Tiết Thiệu Luân đến?

Rất rõ ràng, họ vô tội trở thành bóng đèn mà.

Tiết Thiệu Luân cũng cảm thấy sự tế nhị của không khí, từ sau khi Thẩm Thành Lượng li hôn với Trình Phi, anh chưa từng thấy Thẩm Thành Lượng nói chuyện ân cần với một cô gái như vậy, còn một bộ dạng thân sĩ dịu dàng nữa chứ.

Mùi vị JQ nồng đậm-----

Anh gửi tin nhắn cho  Chu Hải Mạn, “Hay là---- chúng ta ra ngoài đi bộ một chút.”

Cô lập tức trả lời:  “Ý hay!”

Thế là, Tiết Thiệu Luân và Chu Hải Mạn đồng thời quay đầu nói với Chu Vũ Khiết và Thẩm Thành Lượng đang nói chuyện sôi nổi: “Em(cháu) với cô Chu (anh Tiết) muốn ra công viên phía trước đi dạ một chút, anh (cô) cùng cô Chu( anh Thẩm) cứ từ từ ăn---”

Nhất trí như vậy, ngược lại dọa hai người đang từ thế giới hai người phải tỉnh lại, Thẩm Thành Lượng gật gật đầu: “Được---”

Chu Vũ Khiết phản ứn nhanh, dưới tay độc ác véo đùi  Chu Hải Mạn, “Nha đầu, hôm qua không phải luôn nói tới người tình trong mộng đến rồi sao, thế nào, hôm nay lại muốn quyến rũ mĩ nam?”

= =,  Chu Hải Mạn không nói lời nào nhìn cô, còn không phải vì cô----

“Được, đi đi, nói chuyện vui vẻ với anh Tiết, cô tự về được rồi, cháu---” Chu Vũ Khiết quay đầu về phía Tiết Thiệu Luân, nói với anh: “Anh Tiết, nếu như quá muộn, phiền anh đưa Mạn Mạn nhà tôi về---”

Tiết Thiệu Luân một trăm lần bằng lòng, gật đầu như giã tỏi, “Không vấn đề-----”

Thế là,  Chu Hải Mạn và Tiết Thiệu Luân ra khỏi nhà hàng dưới ánh mắt tự cho là đúng của hai người khác, vừa thoát khỏi ánh mắt của Chu Vũ Khiết và Thẩm Thành Lượng, hai người nhanh chóng quay đầu, không hẹn mà cùng nói: “Anh(cô) có phát hiện ra giữa hai người rất huyền diệu hay không?”

“Phát hiện ra, Thẩm Thành Lượng chưa từng ân cần với một cô gái xa lạ như vậy---”

Chu Hải Mạn cũng gật đầu, “Tôi cũng phát hiện ra, cô tôi chưa từng thục nữ như vậy, lúc cười còn dùng tay che, điệu đà----”

“Không phải là-----”  Trên mặt hai người đều lộ ra vẻ mặt như ăn phải ruồi chết, nhìn mặt đối phương.

“Nhất kiến----”

“Cái đó----”

“Chung tình----”

Tiết Thiệu Luân bĩu môi, “Thật cũ rích----”

Chu Hải Mạn mê say: “Thật lãng mạn----”

Chu Hải Mạn lườm anh, Tiết Thiệu Luân lập tức sửa lại, “Quả thật----rất lãng mạn----he-----he-----”

“Nhưng mà, thật khiến người ta khó tin, hai người đều hơn ba mươi tuổi rồi, aiz, anh cảm thấy khả năng là bao nhiêu?”  Chu Hải Mạn hỏi anh.

Tiết Thiệu Luân đi bên trái cô, trả lời: “Tôi cảm thấy, không cao.”

“Vì sao?”

“Thẩm Thành Lượng là người rất bảo thủ, hơn nữa vừa li hôn, không thể nào đầu tư vào một tình yêu mới, hơn nữa, cô cô là kiểu người bằng lòng mạo hiểm sao?”

Chu Hải Mạn lắc đầu, “Cô tôi nhìn bề ngoài có vẻ rất năng động, trên thực tế về mặt tình cảm cô ấy rất gàn bướng, nếu không cũng sẽ đến giờ mà chưa kết hôn-----”

“Còn cô thì sao? Có phải cũng bởi vì quá cố chấp, cho nên----”

Chu Hải Mạn nheo mắt, giơ nắm đấm trước mặt anh, “Nói chuyện cẩn thận----”

Tiết Thiệu Luân một tay nhét túi quần, một tay sờ cằm, “Haiz---- hơn nữa họ đều thể hiện ra vẻ không chân thực trước mặt đối phương, ngoài đêm uống say đó ra, mặc dù hiện giờ nói hai người đều có ấn tượng tốt về đối phương, không biết sau này ở với nhau sẽ như thế nào?”

Chu Hải Mạn liếc anh một cái, cười nói: “Chuyên gia tình cảm a----”

Tiết Thiệu Luân ngược lại không có chút khiêm tốn nào, hai tay nhét túi, thản nhiên huýt sáo, “Chuyện nhỏ mà thôi----”

= =,  Chu Hải Mạn giơ hai nắm đấm sau lưng anh, hung ác nghĩ, ngồi trên ghế chuyên gia của hôm nay, không biết anh lừa gạt tình cảm của bao nhiêu cô gái nhỏ rồi.





Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks       
            
Xem thông tin cá nhân
4 thành viên đã gởi lời cảm ơn mập mạp chết bầm về bài viết trên: Song Ngư nhi, Song Trang Một, hh09, minhtam1101
Hiển thị bài viết từ:  Sắp xếp theo  
Trả lời đề tài  [ 52 bài ] 
           
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: Bach thao, Chichbong02, Hà huyền trang, manhao, phamhuy78, starpink91, Trangxu_xu và 244 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:



Đề tài nổi bật 
1 • [Cổ đại - Trọng sinh] Võ thần nghịch thiên Ma phi chí tôn - Băng Y Khả Khả

1 ... 76, 77, 78

2 • [Xuyên không] Bắt nạt tướng quân đến phát khóc - Cung Tâm Văn

1 ... 45, 46, 47

3 • [Xuyên không] Con đường vinh hoa của Thái tử phi - Tú Mộc Thành Lâm

1 ... 51, 52, 53

4 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ vô song - Bạch Sắc Hồ Điệp

1 ... 120, 121, 122

5 • [Hiện đại] Tổng giám đốc gian manh chỉ yêu vợ - Thanh Phong Tân Nguyệt

1 ... 42, 43, 44

6 • [Hiện đại] Thực hoan giả yêu - Tịch Hề

1 ... 97, 98, 99

7 • [Hiện đại] Chọc vào hào môn Cha đừng động vào mẹ con - Cận Niên

1 ... 131, 132, 133

8 • [Hiện đại] Ngọt ngào - Nghê Đa Hỉ

1 ... 21, 22, 23

9 • [Hiện đại - Trùng sinh - Điền văn] Tam cô nương nhà nông - Ma Lạt Hương Chanh

1 ... 48, 49, 50

10 • [Hiện đại] Trong phim ngoài đời - Nhất Diệp Cô Chu

1 ... 17, 18, 19

11 • [Xuyên không - Dị giới] Thiên tài triệu hồi sư - Nhược Tuyết Tam Thiên

1 ... 213, 214, 215

12 • [Hiện đại] Cố chấp ngọt - Triệu Thập Dư (Ngoại truyện 17)

1 ... 33, 34, 35

13 • [Hiện đại] Ôm em đi Diệp Tư Viễn! - Hàm Yên

1 ... 52, 53, 54

14 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

15 • [Cổ Đại] Tiểu thiếp không dễ làm - Đào Giai Nhân

1 ... 50, 51, 52

16 • [Hiện đại - Quân nhân] Người yêu trưởng quan - Sáp Nữ

1 ... 22, 23, 24

17 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 205, 206, 207

18 • [Hiện đại] Âm hôn lúc nửa đêm - Mộ Hi Ngôn

1 ... 30, 31, 32

19 • [Hiện đại] Giá như - Thất Sắc Cẩm

1 ... 17, 18, 19

20 • [Hiện đại] Hôn trộm 55 lần - Diệp Phi Dạ

1 ... 233, 234, 235



Shop - Đấu giá: Đào Sindy vừa đặt giá 529 điểm để mua Dây chuyền đá Garnet và Citrine
Shop - Đấu giá: Lily_Carlos vừa đặt giá 230 điểm để mua Chậu hoa hồng
Shop - Đấu giá: Lily_Carlos vừa đặt giá 384 điểm để mua Cành hoa hồng
Shop - Đấu giá: Xám vừa đặt giá 540 điểm để mua Hamster phiêu cùng âm nhạc
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 513 điểm để mua Hamster phiêu cùng âm nhạc
Shop - Đấu giá: ღ๖ۣۜMinhღ vừa đặt giá 362 điểm để mua Nữ hoàng
Shop - Đấu giá: Xám vừa đặt giá 487 điểm để mua Hamster phiêu cùng âm nhạc
Shop - Đấu giá: Thích Cháo Trắng vừa đặt giá 250 điểm để mua Huy chương vàng
Shop - Đấu giá: Thích Cháo Trắng vừa đặt giá 250 điểm để mua Chậu hoa 2
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 368 điểm để mua Mashimaro hôn nhau
Shop - Đấu giá: Tra172 vừa đặt giá 389 điểm để mua Panda có cánh
Lục Bình: Năm nay trả lời ngắn - gọn  :D3 dễ sợ
Shop - Đấu giá: tiểu an nhi vừa đặt giá 417 điểm để mua Chuột Mickey 5
Shop - Đấu giá: Đào Sindy vừa đặt giá 347 điểm để mua Nữ hoàng 3
Shop - Đấu giá: thienbang ruby vừa đặt giá 234 điểm để mua Nàng tiên cá 2
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 523 điểm để mua Bé Bean
Shop - Đấu giá: Libra moon vừa đặt giá 344 điểm để mua Bé Mascot xanh
Shop - Đấu giá: Lưu Nguyệt vừa đặt giá 326 điểm để mua Bé Mascot xanh
Shop - Đấu giá: Libra moon vừa đặt giá 309 điểm để mua Bé Mascot xanh
Shop - Đấu giá: Lily_Carlos vừa đặt giá 588 điểm để mua Cung Ma Kết
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 200 điểm để mua Piano hồng
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 234 điểm để mua Hạnh phúc 2
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 236 điểm để mua Ly nước cam dâu
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 354 điểm để mua Jifflypuff Jumps
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 202 điểm để mua Ghế dù tắm nắng
Công Tử Tuyết: #megau1976
Vào Bảng thiết lập cá nhân -> Lý lịch -> Thay đổi cấu hình tài khoản -> Mật khẩu mới (ở phía dưới)  :-D
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 391 điểm để mua Nhẫn đá Topaz xanh London 2
Shop - Đấu giá: megau1976 vừa đặt giá 358 điểm để mua Tháp Eiffel
megau1976: chào AD, lâu quá không vào dd, xin hỏi đổi mật khẩu thì vào chỗ nào! Tôi chuẩn bị đăng bài lại. thanks.
Shop - Đấu giá: Tử Tranh vừa đặt giá 224 điểm để mua Socola quà tặng

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.