Diễn đàn Lê Quý Đôn



Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 52 bài ] 

Hello, tiểu thư mặt than - Uyển Uyển

 
Có bài mới 16.09.2017, 21:07
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor Diễn Đàn
Cựu Editor Diễn Đàn
 
Ngày tham gia: 13.05.2017, 14:28
Tuổi: 20 Nữ
Bài viết: 102
Được thanks: 1615 lần
Điểm: 47.96
Có bài mới Re: [Hiện đại] Hello, tiểu thư mặt than - Uyển Uyển - Điểm: 47
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 45



Tuy bị một cô em gái không biết ở đâu ra đánh thức, tâm trạng cô hơi khó chịu, nhưng người đàn ông này ôm cô thật chặt, y như con bạch tuộc khiến cho Chu Hải Mạn cũng an lòng. Hơn nữa, tối hôm qua bị anh lăn qua lăn lại, thật sự thể lực đã tiêu hao, Chu Hải Mạn rất nhanh lại tiến vào mộng đẹp.

Khi tỉnh dậy lần nữa là do một hồi chuông cửa dồn dập đánh thức, Chu Hải Mạn dụi dụi đôi mắt vẫn lim dim buồn ngủ, vị trí bên cạnh đã trống không, Chu Hải Mạn ngáp một cái, tiếng chuông cửa vẫn vang bên tai không dứt.

Tóc ngắn, cô vươn tay lên gãi đầu, nhanh chóng mặc chiếc áo T-shirt, quần cộc vào rồi xỏ dép đi ra ngoài, vừa mới đi tới cửa phòng ngủ đã nghe thấy tiếng cửa được mở ra. Ngay sau đó là một tiếng gọi ngọt ngào, yểu điệu "Anh Thiệu Luân", Chu Hải Mạn mặt lạnh nhìn sang, Tiết Thiệu Luân đang đưa lưng về phía cô, không biết dùng vẻ mặt gì đối mặt cô bé kia.

"Anh Thiệu Luân, em gọi điện thoại cho anh, sao anh không nhận hả? Em vốn chờ anh đi tìm em, nhưng kể từ buổi sáng gọi điện thoại tới cho anh thì không liên lạc được nữa... em liền tự mình chạy tới thăm anh, nửa năm không gặp, anh không nhớ em sao? Mặc kệ đi, dù sao em nhớ anh muốn chết. . . . . ."

Cô gái nhỏ liến thoắng không ngừng, ngược lại người luôn nói nhiều như Tiết Thiệu Luân lại không có bất cứ động tĩnh gì, Chu Hải Mạn không khỏi nhíu mày, quan hệ giữa bọn họ nhìn thế nào cũng không giống chỉ là bạn đơn thuần.

"Ai da, em định hẹn anh cùng ra ngoài ăn cơm trưa, sao anh lại mặc tạp dề? Xem ra là em có lộc ăn rồi, hì hì ——" cô gái kia dường như không phát hiện ra sự khác thường của Tiết Thiệu Luân, tự nhiên đi vào phòng khách.

"Vũ Đồng, em nghe anh ——"

Tiết Thiệu Luân giống như bị kim châm, đột nhiên phản ứng kịp, nhưng khi anh xoay người lại thì anh rõ ràng thấy bước chân của Triển Vũ Đồng dừng lại, sau đó thấy Chu Hải Mạn im lặng đang dựa trên khung cửa thì thân thể của anh cũng cứng đờ.

Triển Vũ Đồng trợn to hai mắt, chỉ vào gương mặt không cảm xúc của người đẹp lạnh lùng, quay đầu hỏi: "Anh Thiệu Luân, cô ấy là ai vậy? Trong nhà của anh tại sao lại có một người phụ nữ xa lạ?"

Phụ nữ xa lạ? Chân mày nhỏ của Chu Hải Mạn nhíu lại, em gái à, đừng dùng giọng điệu của nữ chủ nhân để gọi cô được hay không? Khiến người ta cực kỳ khó chịu.

Tiết Thiệu Luân buồn bực vò tóc, vốn là muốn trước khi Chu Hải Mạn tỉnh lại thì làm một bàn thức ăn ngon, hai người sẽ tiếp tục thân thiết hơn, bây giờ món ăn đã gần đầy đủ hết, giữa đường lại chui ra một Triển Vũ Đồng, những ngày tháng an nhàn của anh chắc cũng chấm dứt rồi.

Lúc này, ánh mắt Chu Hải Mạn cũng chuyển tới trên người của Tiết Thiệu Luân, anh đeo tạp dề lên giống như một người đàn ông nội trợ thật tốt. Nhưng Chu Vũ Khiết nói rất đúng, đàn ông trên thế giới này là loại động vật giỏi ngụy trang nhất, thấy em gái điệu đà này tìm tới cửa, cô ngược lại muốn xem xem anh sẽ phản ứng như thế nào.

"Vũ Đồng, anh giới thiệu với em một chút." Tiết Thiệu Luân bước mấy bước, đi tới bên cạnh Chu Hải Mạn, kéo bả vai của cô, gương mặt hạnh phúc cộng thêm say sưa ngơ ngẩn mà cười nói, "Đây là vợ của anh, chị dâu của em, Chu Hải Mạn."

"Anh Thiệu Luân——" ánh mắt của Triển Vũ Đồng càng trừng lớn hơn, không dám tin, kinh hãi kêu lên, "Anh đã kết hôn? ? ?"

"A ——" chân của Tiết Thiệu Luân bị Kim Cương đại lực nữ hung hăng đạp một cước, anh hít khí lạnh vì đau.

Chu Hải Mạn nhíu mày, bĩu môi, nhỏ giọng nói: "Ai là vợ anh?"

"Chị dâu tương lai của em, tương lai, bây giờ là bạn gái của anh." Tiết Thiệu Luân không thể không khuất phục trước vũ lực của Chu Hải Mạn, nhưng bản tính  lưu manh vẫn không đổi, kéo vành tai xinh xắn của cô, nói với Triển Vũ Đồng, "Thế nào? Một đại mỹ nhân đúng chứ?"

Triển Vũ Đồng sớm bị anh kích động đến đầu váng mắt hoa, tan nát cõi lòng như nhân sủi cảo, chỉ thiếu che miệng nước mắt ròng ròng thôi. Tiết Thiệu Luân vẫn như thế, không chút kiêng kỵ ở trước mặt cô ân ái. Cô hít sâu một hơi, nhếch khóe miệng cười hết sức khó coi, "Quả thật rất xinh đẹp."

Nói xong thì chủ động đi tới, đưa tay phải ra, "Em tên là Vũ Đồng, là thanh mai trúc mã của anh Thiệu Luân, chị Hải Mạn, rất hân hạnh được biết chị."

Thanh mai trúc mã —— Chu Hải Mạn ý tứ nhìn Tiết Thiệu Luân một cái, Tiết Thiệu Luân híp mắt cười lấy lòng. Nhưng Chu Hải Mạn không phải là một nữ sinh bốc đồng, hơn nữa nhiều năm làm luật sư đã rèn luyện cho cô càng thêm bình tĩnh khi gặp bất cứ chuyện, vì vậy lịch sự đưa tay phải ra bắt tay cô, đáp lại nói: "Hân hạnh, hân hạnh ——"

Phụ nữ tranh đấu thường vô hình ngầm khai triển kinh thiên động địa, Triển Vũ Đồng nhẹ nhàng lướt nhìn gương mặt xinh đẹp không trang điểm của cô, rồi liếc đến vết đỏ mập mờ trên cổ cô thì nụ cười trên môi thiếu chút nữa không nhịn được, lực đạo trên tay không tự chủ tăng thêm, giống như muốn bóp nát tay của đối phương vậy.

Tiết Thiệu Luân tự nhiên chú ý tới không khí giữa hai người, vì vậy ôm ôm Chu Hải Mạn, đè thấp âm thanh, ở bên tai cô nói: "Nghỉ ngơi cho tới giữa trưa rồi, cũng nên ăn một chút gì chứ? Đi rửa mặt đi, anh lập tức dọn cơm, nha?"

Phụ nữ… chịu không nổi nhất chính là giọng ôn tồn, mềm mỏng của đàn ông, huống chi Chu Hải Mạn còn là một người phụ nữ rất đúng mực. Vì vậy, cô nhẹ nhàng gật đầu, quyết định dùng tấm lòng rộng lượng của nữ chủ nhân để khoản đãi Triển Vũ Đồng - vị khách không mời mà đến này.

Mà Triển Vũ Đồng đặc biệt chạy tới nhà anh thăm anh, Tiết Thiệu Luân thật sự không nghĩ ra một lý do thích hợp nào để đuổi khéo cô đi được, nhất là trong khoảng thời gian cơm trưa này. Huống chi, nếu như anh quả thật bắt cô đi, theo tư duy logic của Chu Hải Mạn thì thể nào cũng nói trong lòng anh có quỷ*, vì vậy Tiết Thiệu Luân lại đặt lên trên bàn cơm thêm một bộ bát đũa.

*Có điều giấu giếm, lén lút

Nhưng mà Tiết Thiệu Luân không ngờ, người ta thường nói ba người phụ nữ sẽ tạo ra cả một vở kịch, Triển Vũ Đồng vừa xuất hiện đã diễn xuất sắc vai của mình.

"Anh Thiệu Luân, tài nấu nướng của anh vẫn giỏi như trước ——" Triển Vũ Đồng cười đến mặt mày cong cong, muốn bao nhiêu ngọt ngào thì có bấy nhiêu, hình như đang nhớ lại một đoạn hồi ức ngọt chết người, "Trước kia, em thích nhất là ăn cua rang ớt do anh làm, bây giờ mùi vị vẫn giống y như trước. Hơn nữa, khi đó bởi vì em không thích các món ăn phổ biến, cho nên anh chưa bao giờ để, không ngờ đến bây giờ vẫn còn thói quen này."

"Ha ha ——" Tiết Thiệu Luân toét miệng cười gượng, anh thật sự không muốn đả kích Triển Vũ Đồng, vốn dĩ anh làm cua rang ớt là bởi vì Chu Hải Mạn thích ăn cay, hơn nữa chừng mấy ngày cô không ăn cay rồi, không có rau thơm là bởi vì trong nhà đã hết có rau thơm rồi.

Ánh mắt Tiết Thiệu Luân nhẹ nhàng lướt qua Chu Hải Mạn, cô đang gắp một miếng sườn vào trong chén mình, ăn nhiều đồ ngọt hơn.

"Anh Thiệu Luân, có thời gian cùng em đi thăm thăm cô Tiết nha, lâu rồi em không gặp cô, rất nhớ cô, trước khi trở về nước, em và cô có nói chuyện điện thoại, cô còn dặn em sau khi về nước nhất định phải đến nhà chơi đấy."

"Ha ha ——" Tiết Thiệu Luân khóe miệng co rúm, gẩy gẩy cơm trong chén, "Khó thấy được em có tấm lòng này."

"Em đương nhiên có tâm rồi, khi còn bé, cô thương em như vậy, luôn coi em như con gái ruột thịt, hơn nữa cô còn hay nói. . . . . ." Triển Vũ Đồng cố ý dừng lại một chút, nhìn sang Chu Hải Mạn phía đối diện vẫn vững như núi Thái Sơn một cái, "Cô hay nói hy vọng em có thể trở thành con dâu Tiết gia, chờ em gọi cô một tiếng mẹ đấy."

Vậy là khi còn bé hai nhà trêu đùa đã nói rồi, Tiết Thiệu Luân vô lực nâng trán, anh nhớ rõ ràng là kể từ khi cô qua mười tuổi, mẹ chưa nói qua lời như vậy, "Ha ha ha —— đây đều là mẹ anh nói đùa thôi, em còn nhớ rõ vậy hả?"

Bị nghẹn, Triển Vũ Đồng ăn cua đè ép chén cơm, nheo mắt lại cười nói: "Đúng vậy, chỉ là nói đùa, chị Hải Mạn, chị đừng tưởng thật nha. Em chỉ là rất lâu rồi không gặp anh Thiệu Luân, nhớ tới chuyện hồi bé thì cảm thấy thú vị."

Chu Hải Mạn nhếch khóe miệng, liếc Tiết Thiệu Luân một cái, thân thiết, dịu dàng trả lời: "Chị không coi là thật ——"

"Khụ khụ ——" Triển Vũ Đồng bị nghẹn thiếu chút nữa thì nghẹt thở, nhưng không muốn khí thế thua người khác, vì vậy vẫn cười tươi như hoa như cũ, "Chị Hải Mạn chắc không biết, anh Thiệu Luân khi còn bé có dáng vẻ thế nào chứ? Anh ấy nha, từ nhỏ đã nghịch ngợm, chuyên gây sự. Khi đó, chúng em ở cùng một chung cư, anh ấy mỗi lần chọc cô Tiết tức giận, bị đánh vào mông đều trốn sang nhà em. Chúng em chơi đùa từ nhỏ đến lớn, nhiều chuyện của anh ấy em đều biết. Chị Hải Mạn, nếu chị muốn nghe thì tới tìm em, em nhất định kể cho chị mọi chuyện tinh quái của anh ấy thuở bé, để cho anh không dám bắt nạt em nữa."

Quả nhiên, nhìn bề ngoài là phụ nữ đơn giản, trong bụng lại chứa toàn tâm địa xấu xa, Tiết Thiệu Luân hung hăng xới hai thìa cơm, cảm nhận được sâu sắc cái đạo lý này. Câu nói này của Triển Vũ Đồng còn có hàm ý khác, mập mờ mười phần giọng sớm muộn cũng sẽ hại anh chết.

"Ha ha ——" Chu Hải Mạn mặc dù không am hiểu chiến tranh giữa phụ nữ, nhưng mà ở trên tòa án, khi tranh luận với người khác cô chưa từng thua, vì vậy cô cười nhạt hai tiếng, thể hiện dáng vẻ của một người phụ nữ thẹn thùng, ngọt ngào nói: “Vậy chị cám ơn em trước, Vũ Đồng, có điều, anh Thiệu Luân của em cho tới bây giờ cũng không dám bắt nạt chị."

Trên mặt Triển Vũ Đồng trong nháy mắt lộ ra vẻ mặt lúc ăn con ruồi chết, hơn nữa lần ăn này còn là ba con. Tiết Thiệu Luân cũng rất vui mừng, vẫn còn Mạn Mạn nhà anh có khí phách, dùng lời đánh người như vậy mà lại có tiến có lùi.

Chu Hải Mạn cho rằng, vị em gái trước mặt này ăn mấy lần là có thể học được đàng hoàng một chút, biết điều im lặng lại. Dù sao, cô cũng thích khung cảnh ăn cơm được yên tĩnh, nhưng người kia lại cố chấp đánh không chết, vẫn liến thoắng không ngừng ,"Anh Thiệu Luân, bay giờ em đã tốt nghiệp, cha em khăng khăng muốn em ở lại đó tiếp tục học tập mấy năm nữa, nhưng em không thích, em muốn trực tiếp ở bệnh viện chúng ta thực tập, dù sao thực tế cũng là những hiểu biết chính xác, học thêm hai năm  kiến thức lý thuyết cũng chưa chắc theo kịp so với học ở trong bệnh viện. . . . . ."

Không ngờ như thế mà không đi, Chu Hải Mạn bĩu môi, vừa định cầm khăn giấy lau miệng, muốn say good¬bye với đôi thanh mai trúc mã rốt cuộc cũng vượt qua Thái Bình Dương mới gặp mặt thì tiếng chuông điện thoại di động reo. Vì vậy, Chu Hải Mạn rụt tay trở về, nhìn cái tên trên màn hình điện thoại, không khỏi nhíu mày.

Chu Vũ Khiết trở về rồi hay sao?

"Alo, cô——"

"Nha đầu, cùng Tiết Thiệu Luân tới đón cô, bây giờ cô đang ở sân bay đây."

= =, Không phải đã nói hai ngày nữa mới trở về sao? Chu Hải Mạn nhíu mày một cái, ngẩng đầu nhìn Tiết Thiệu Luân, Tiết Thiệu Luân đang cầm một tờ khăn giấy rất tự nhiên vươn tay dài ra lau dầu mỡ dính trên khóe môi cô.

"A, được, vậy cô chờ một lát, chúng cháu lập tức đến liền."

"Sao vậy?" Tiết Thiệu Luân nhìn dáng vẻ cô nhíu chặt mày, lo lắng hỏi.

"Cô em về rồi, bảo chúng ta đến sân bay đón cô ——"

"Hả?" Biểu cảm của Tiết Thiệu Luân cực kỳ phong phú, có khiếp sợ, cũng có mấy phần bất đắc dĩ, dù sao chu Vũ Khiết trở lại, Chu Hải Mạn không cần phải ở nhà anh nữa, "Sao sớm như vậy đã trở về rồi?"

"Em cũng không biết, có thể đã chơi rồi thì trở về, đến sân bay rồi hãy nói."

"Được ——"

Hai người em một lời, anh một câu, trực tiếp biến Triển Vũ Đồng bên cạnh bàn ăn  thành người tàng hình, "Anh Thiệu Luân, anh phải ra ngoài à?"

"Ừ —— đi đón người." Tiết Thiệu Luân xoay người, cầm áo khoác và chìa khóa, "Thật là ngại quá, Vũ Đồng, em đến đây bằng cách nào? Tự lái xe hay là thuê xe tới đây? Nếu không anh đưa. . . . . ."

Lệnh đuổi khách của Tiết Thiệu Luân còn chưa nói xong, Triển Vũ Đồng đã dùng dáng vẻ mảnh mai khiến người ta thích, điệu đà nói: "Em ở đây chờ anh về cũng được."

Chu Hải Mạn khóe miệng rựt rựt, xem ra thật không đơn giản, y như kẹo cao su.

"Anh Thiệu Luân, anh sẽ trở lại ngay, đúng không?"

Tiết Thiệu Luân nhìn cô, đột nhiên nhếch miệng cười khẽ một tiếng, nói ra lời còn lạnh hơn so với hàn băng ngàn năm, "Triển Vũ Đồng, em không cần quá ——"

"Được rồi, chúng ta đi thôi." Chu Hải Mạn kéo Tiết Thiệu Luân, "Cô vẫn còn ở sân bay chờ chúng ta đấy."

Tiết Thiệu Luân vốn là muốn khối kẹo cao su Triển Vũ Đồng này bớt phóng túng một chút, mà Mạn Mạn nhà anh quá lương thiện, vì vậy không thể làm gì khác hơn là dắt tay Chu Hải Mạn, không để ý tới cô ta nữa.



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks       
            
Xem thông tin cá nhân
     
Có bài mới 16.09.2017, 22:30
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor Diễn Đàn
Cựu Editor Diễn Đàn
 
Ngày tham gia: 13.05.2017, 14:28
Tuổi: 20 Nữ
Bài viết: 102
Được thanks: 1615 lần
Điểm: 47.96
Có bài mới Re: [Hiện đại] Hello, tiểu thư mặt than - Uyển Uyển - Điểm: 59
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 46



"Ah? Sao chỉ có mình cô quay về vậy, anh họ tôi đâu rồi?" Tiết Thiệu Luân quay vòng quanh Chu Vũ Khiết một vòng, chắc chắn Thẩm Thành Lượng quả thật không trở về, cau mày nghi ngờ hỏi.

"Đừng nói tôi gắn với anh ta, tôi phiền chết rồi!" Chu Vũ Khiết thở hổn hển giao hành lý cho Tiết Thiệu Luân, lôi Chu Hải Mạn vẫn còn ở bên ngoài sải bước đi về phía trước, "Đi!"

"Cô à, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì vậy? Cô nói cho cháu biết chính xác chú thế nào rồi?" Chu Hải Mạn càng muốn biết càng cảm thấy có gì đó không đúng, hỏi Chu Vũ Khiết, từ lúc ngồi vào trong xe vẫn không nói câu nào với cô.

"Hừ ——" Chu Vũ Khiết hừ lạnh một tiếng, hung hăng nói, "Anh ta chưa chắc chắn làm chú con đâu, đừng gấp gáp quan tâm anh ta quá như vậy."

Xe phanh gấp ——

"Tại sao vậy?"

Nhắc tới chuyện này, Chu Vũ Khiết liền tức lên, vì vậy tức giận nói: "Anh ta sau lưng cô có qua lại với một cô gái tên Trình Phỉ gì đó, bị cô biết rồi còn sống chết không thừa nhận anh đối với cô ấy tình cũ chưa dứt, muốn dùng các loại lý do đối phó qua loa với cô, cô ngốc sao, còn lâu mới tin anh ta. Hừ, đàn ông, không có ai tốt cả."

Xe phanh gấp ——

"Tiết Thiệu Luân, anh lo lái xe cho tốt đi, không thấy cô nãi nãi tâm tình không tốt hả?"

Tiết Thiệu Luân điên cuồng lau mồ hôi, vừa đánh tay lái vừa nhấn mạnh nói: "Thứ nhất, tôi cũng muốn lái xe thật tốt, là cô kích thích thần kinh của tôi; Thứ hai, cô không phải là cô nãi nãi của tôi, hoặc là chị dâu tôi, hoặc là cô tôi; Thứ ba, không phải tất cả đàn ông trên đời này đều xấu, ít nhất tôi không phải."

Chu Vũ Khiết còn chưa có phản ứng gì với lời anh nói, Chu Hải Mạn đã không nhịn được mắt trợn trắng. Nếu như tồn tại một bảng xếp hạng đàn ông xấu, Tiết Thiệu Luân anh khẳng định xếp thứ nhất, chưa nói bộ mặt đạo đức giả này của anh, tối ngày hôm qua khiến cô đau muốn chết, anh còn để cho cô nhịn một chút.

"Tiết Thiệu Luân, đừng ở chỗ này mà bẽ mặt, ở trước mặt Mạn Mạn nhà chúng tôi cũng nên khiêm tốn một chút, đến khi tôi nói ra nội tình, xem anh còn dám nói mình là tốt đàn ông hay không."

Tiết Thiệu Luân dựng mày kiếm lên, tự mình khẳng định nói: "Dĩ nhiên!"

"Cô, giữa các cô có phải có hiểu lầm gì hay không? Anh ấy gặp Trình Phỉ cũng không thấy được giữa bọn họ có cái gì, cháu cảm thấy, cô vu oan cho người ta rồi, cô nhất định không nghe anh ấy giải thích, một mình trở về đúng không?"

Luật sư chính là mạnh miệng, Chu Vũ Khiết bĩu môi, vẫn hơi tức giận, tức khó tiêu, "Căn bản là không phải giải thích, những thứ đó đều là mượn cớ. Cháu nói một người đàn ông cùng vợ trước của anh ta liên lạc là có ý gì? Nếu như trong lòng anh ta không có quỷ, sao lại không nói cho cô biết trước khi cô phát hiện?"

"Bởi vì anh quá hiểu rõ tính tình nóng nảy này của cô——" Tiết Thiệu Luân ung dung trả lời, "Việc một người đàn ông bí mật liên hệ với vợ trước của anh ta cũng có rất nhiều trường hợp, có thể là bởi vì nối lại tình xưa, có thể là vì mình gạt bỏ quá khứ, có thể là bởi vì đối phương gặp khó khăn tìm tới người đàn ông này, có thể là bởi vì cuối cùng cô ta nhận ra người đàn ông này là tốt nhất. . . . . . Vân vân, làm sao cô biết anh họ tôi gặp Trình Phỉ thuộc loại trường hợp nào?"

Chu Vũ Khiết bị anh hỏi vậy có chút không phản bác được, nhưng vẫn mạnh miệng , đáp lại: "Coi như tôi không biết giữa bọn họ tại sao phải liên hệ lại, anh ta gạt tôi chính là không đúng!"

Chu Hải Mạn không làm người hoà giải nữa, mà kiên định theo phe Chu Vũ Khiết, "Đúng, cô nói rất có đạo lý, giống như giữa thanh mai trúc mã của anh và anh thấy thế nào cũng không giống quan hệ bạn nối khố đơn thuần."

Không ngờ, Chu Hải Mạn ngắm họng súng ngay mình, vì vậy, Tiết Thiệu Luân không thể làm gì khác hơn là ngoan ngoãn lái xe, rất hiểu cảm giác của người ngậm bồ hòn làm ngọt.

. . . . . . . . . . . . . . . . .

"Em không theo anh trở về sao?" Tiết Thiệu Luân liếc mắt oán giận nhìn Chu Vũ Khiết, lại gần Chu Hải Mạn nói.

Chu Hải Mạn vươn tay đẩy anh một cái, "Anh xem dáng vẻ này của cô em, tối nay em qua lấy đồ là được rồi, hơn nữa, nhà anh không phải còn có một cô em gái thanh thuần, xinh đẹp đang chờ anh sao? Mau trở về đi, người ta vẫn sốt ruột chờ anh đó."

Tiết Thiệu Luân cười to lên, cười đến cực kỳ vui vẻ, "Ai da, thế nào mà anh lại ngửi thấy một mùi nồng nặc dấm chua nha." Nói xong còn càng đến gần cô, hít hít mũi giống y như con chó nhỏ.

"È hèm ——" Chu Vũ Khiết tìm chai nước vẫn chưa quá hạn ở trong tủ lạnh, chán ghét nhìn bọn họ một cái, "Có biết ở trước mặt người đang bị tổn thương mà liếc mắt đưa tình rất không có đạo đức hay không, ân ân ái ái, cô thấy vậy rất buồn đó."

*************************

"Mạn Mạn, lúc nào thì mới dẫn chàng trai kia về nhà cho mẹ xem một chút?" Đang ăn từng thìa cháo nhỏ, bị Thái Mỹ Đình hỏi như vậy, Chu Hải Mạn suýt chút nữa  bị nghẹn chết.

"Mẹ —— mẹ nghe được từ ai vậy, con không có. . . . . ."

"Nha đầu, chớ không thừa nhận, con cho rằng xa nhà thì cha mẹ không biết được gì sao, mẹ đã nói với con rồi, mẹ biết rất rõ ràng đấy. Chàng trai kia rất đẹp trai đúng không? Là một bác sĩ đúng không? Các con qua lại đã lâu rồi đúng không?"

Chu Hải Mạn nhíu mày liếc mắt nhìn Chu Vũ Khiết đang ngồi ở đối diện bình thản ăn sáng, quả nhiên trên thế giới này… người không thể tin tưởng nhất không phải là đàn ông mà là cô của cô sao?

"Nhưng mẹ, bọn con còn chưa tới. . . . . ."

"Phi phi phi, theo như lời con nói, các con bây giờ còn chưa đến mức bàn chuyện kết hôn, nhưng dẫn về nhà ăn một bữa cơm có cái gì không thể. Con đã biết mẹ mong đợi con dắt một bạn trai về nhà bao nhiêu năm rồi, từ khi con 22 tuổi tới 24 tuổi, bây giờ con đã bao nhiêu, 25 rồi!"

Hai mươi lăm —— Chu Hải Mạn nghẹn lại, cô đã già như vậy   ——

"Tâm tình của mẹ con sẽ không hiểu đâu, hơn nữa, cô con cũng đã có người của mình rồi, con vẫn cô đơn một mình, mẹ đã nói không ép buộc con, nhưng có người mẹ nào không hy vọng con gái mình thật tốt? Mặc kệ con và cậu đó phát triển tới mức độ nào, mang về nhà cho mẹ xem một chút, ít nhất cũng khiến mẹ yên tâm."

"Mẹ ——" thế nào mà trò chuyện một lát đã trở thành như vậy rồi, hơn nữa, cô có chỗ nào giống một người đơn, "Không phải con còn mẹ và cha đó sao, con hoàn toàn không cảm thấy cô đơn, con rất hạnh phúc."

"Vẫn là tính khí của đứa trẻ con, cha mẹ có thể ở cùng con cả đời sao? Mẹ chỉ có một đứa con gái bảo bối này, hi vọng con sớm tìm được hạnh phúc. Đến lúc đó, mẹ và cha con cũng có thể moi tim móc ruột,  tuy mẹ chỉ có một trái tim thôi nhưng cái gì cũng có thể vì con, Mạn Mạn, nghe lời mẹ, tìm một người thật tốt, cũng nên tính đến tương lai đi."

"Dạ ——" Chu Hải Mạn nghe lời gật đầu, Thái Mỹ Đình lấy lý lẽ nói rõ như vậy, dùng tình cảm để gây cảm động, cô không khỏi bị lay động, ngập ngừng nói: "Có thời gian con —— con mời bạn con tới nhà mình ăn cơm là được rồi."

"Thật?" Thái Mỹ Đình nghe được con gái nói như vậy, cười không khép được miệng, "Được được được, vậy thì được rồi, ăn một bữa cơm không có gì ghê gớm."

"Cô——" cúp điện thoại, Chu Hải Mạn híp mắt, bắt đầu thẩm vấn Chu Vũ Khiết, "Tại sao cô nói chuyện của cháu và Tiết Thiệu cho người trong nhà biết?"

Chu Vũ Khiết tay đang cầm đũa thì dừng lại, ngay sau đó bình tĩnh trả lời: "Không phải bọn cháu rất thân thiết sao, cô không nói gì sai."

"Hơn nữa, cô đây không phải dời sự chú ý đi sao? Tất cả mọi người đều dồn ánh mắt vào cô và tên khốn Thẩm Thành Lượng kia, bây giờ cô cùng tên khốn kia như vậy rồi, còn không để cho người ta sống sao?"

Chu Hải Mạn lại một lần nữa lệ rơi đầy mặt, "Anh Thẩm không phải tới tìm cô rất nhiều lần sao? Là cô không muốn gặp, cũng không nghe anh ấy giải thích, nếu anh ấy thật sự giống như  cônói thì sẽ không quan tâm cô như vậy, cô một mình về nước trước, không phải anh ấy liền trở lại theo cô ngay sao?"

"Anh ta về cùng cô? Là anh không thể chờ được nữa, muốn gặp người phụ nữ Trình Phỉ đó!"

Phụ nữ ngang ngạnh, không nói lý lẽ quả thật khiến người ta rất nhức đầu, Chu Hải Mạn không nói nữa, nhìn cô một cái, may nhờ cô theo học luật pháp, lý trí và sự bình tĩnh cao hơn người bình thường, thế nhưng lý trí cùng bĩnh tĩnh như vậy lại bị tên khốn Tiết Thiệu Luân kia chọc tức, một chút tác dụng cũng không có?

Chu Vũ Khiết chỉ đắm chìm trong oán giận của mình đối với Thẩm Thành Lượng, không chú ý tới Chu Hải Mạn và Tiết Thiệu Luân cũng lâm vào chiến tranh lạnh, hơn nữa trận chiến này đã hai ngày, cho nên, lúc này bị Thái Mỹ Đình nhìn chằm chằm, áp lực của cô cũng rất lớn .

Chu Vũ Khiết trở về nước được một ngày, Chu Hải Mạn định trực tiếp chuyển về ở đây, mặc dù ở cùng Tiết Thiệu Luân cũng có rất nhiều chỗ tốt, nhưng mỗi ngày bị anh dùng đôi mắt nhỏ đắm đuối, nhìn chằm chằm khiến cô không thoải mái, hơn nữa, nếu anh đã ăn cô một lần rồi, nhất định sẽ có lần thứ hai, bị anh ăn khổ sở như vậy, tại sao cô phải ngây ngốc ở lại trong hang sói, giống như cừu non mặc người chém giết?

Ngày đó, cô nghe Chu Vũ Khiết càu nhàu, oán trách xong, thừa dịp cô mệt mỏi lên giường nghỉ ngơi, lái xe trở lại nhà Tiết Thiệu Luân.

Chỉ là không ngờ đã trễ như vậy, Triển Vũ Đồng vẫn ở nhà anh.

"Anh Thiệu Luân, không phải anh đã nói trước khi em trở về nước sẽ không có bạn gái sao? Anh lừa em, tại sao anh muốn gạt em?"

Trong phòng khách không có một bóng người, giọng Triển Vũ Đồng từ một gian phòng khác truyền tới, Chu Hải Mạn bước tới, từ trước đến giờ cô không thích nghe lén người khác nói chuyện, thế nhưng không biết ma xui quỷ khiến thế nào lại bước về trước một bước.

"Anh đã nói, anh nói sẽ luôn chăm sóc em, thương em, bây giờ thế nào lại thay đổi?"
Rốt cuộc đợi đến khi giọng Tiết Thiệu Luân cất lên, Chu Hải Mạn cảm thấy tim mình giống như đang đập rất nhanh, "Vũ Đồng, em hãy nghe anh nói, bây giờ anh cũng có thể chăm sóc em, yêu thương em, hơn nữa Hải Mạn cũng sẽ thích em."
"Em không muốn cô ấy thích, em chỉ cần anh Thiệu Luân thích, chúng ta lớn lên cùng nhau, anh chưa bao giờ lạnh nhạt với em như bây giờ... Em xuống máy bay anh cũng không đi đón em, buổi trưa hôm nay, lúc ăn cơm còn phối hợp với cô ấy ức hiếp em... Em không thích cô ấy, anh Thiệu Luân, anh đã đồng ý với em, sẽ làm bạn với em." Triển Vũ Đồng càng nói càng uất ức, cuối cùng lại thút tha thút thít khóc lên.

"Được rồi, được rồi, Vũ Đồng ngoan —— đừng khóc, thật ra thì Hải Mạn rất tốt, ở cùng cô ấy một thời gian, em sẽ thích cô ấy, hơn nữa, làm sao anh lại bắt nạt em? Anh cam lòng bắt nạt em được sao?"

Nếu như nói đây là cuộc đối thoại giữa hai người cùng huyết thống, thậm chí có quan hệ anh em về mặt pháp lí, Chu Hải Mạn nhất định sẽ cảm thấy tình cảm của bọn họ rất sâu nặng, không phải chỉ là một đứa em gái làm nũng với anh, người anh cũng rất nuông chiều em gái, nghĩ ra hết tất cả lời hữu ích dỗ em gái vui vẻ. Nhưng mà sự thật là, Triển Vũ Đồng và Tiết Thiệu Luân không hề có một chút quan hệ nào, hai người bọn họ từ nhỏ lớn lên cùng nhau, một người là em hàng xóm, một người là anh hàng xóm, một đôi như thế thật hài hòa, ấm áp, có vẻ cô dư thừa.

"Chính anh bắt nạt em." Triển Vũ Đồng không thuận theo, không yên, "Anh Thiệu Luân, anh đã đồng ý với em rồi đấy, sẽ vĩnh viễn đối tốt với em, vĩnh viễn sẽ không phớt lờ em, anh sẽ không quên chứ?"

"Sẽ không, anh đồng ý với em, được chưa? Đừng khóc, anh đưa em về nhà."

Khi hai người từ trong phòng đi ra, Chu Hải Mạn vẫn đứng ở bất động tại chỗ, sau cơn mưa trời lại sáng,  Triển Vũ Đồng ôm Manhattan vào lòng, Tiết Thiệu Luân đi bên cạnh cô, dáng người cao lớn, anh tuấn khiến cô càng xinh đẹp, động lòng người, một nhà ba người hòa hài cỡ nào, gia đình hạnh phúc sao?

Trong nháy mắt nhìn thấy Chu Hải Mạn, rõ ràng vẻ mặt Tiết Thiệu Luân hơi ngưng lại, Chu Hải Mạn lạnh lùng cười cười, xoay người đi về phòng cô đã từng ở, "Em tới lấy chút đồ, thật ngại quá, đã quấy rầy."

Đồ của cô không nhiều lắm, chỉ là mấy bộ quần áo đơn giản, còn lại đều là Tiết Thiệu Luân thay cô mua thêm, Chu Hải Mạn cũng không muốn mang đi. Động tác nhanh nhẹn thu dọn đồ đạc của mình, Chu Hải Mạn nhìn không nhìn Tiết Thiệu Luân vẫn theo sau lưng cô, cũng không quay đầu lại, đi ra ngoài cửa.

"Mạn Mạn ——" anh cố gắng giải thích nhiều lần, cũng cố gắng giữ lại, nhưng cô không cho anh cơ hội nào, hơn nữa có Triển Vũ Đồng ở đây, việc anh có thể làm, có thể nói đều có chỗ kiêng dè.

Anh đuổi theo Chu Hải Mạn, vẻ mặt Triển Vũ Đồng vốn tươi cười lập tức u ám, "Anh Thiệu Luân ——" nhưng mặc dù cô tức giận đến dậm chân, Tiết Thiệu Luân cũng không quay đầu lại liếc cô một cái.

Đuổi theo cô một mạch tới bãi đậu xe, Chu Hải Mạn cũng không dừng lại, Tiết Thiệu Luân nóng nảy, kéo cô cánh tay lại, muốn cô đối mặt với anh, "Mạn Mạn, bất luận em nghe thấy cái gì, đều không phải như em nghĩ."

Chu Hải Mạn hít sâu một hơi, ngẩng đầu lên nhìn anh, "Tiết Thiệu Luân, làm sao anh biết em nghĩ cái gì? Hơn nữa, đối với chuyện tình giữa các anh, em không có hứng thú cũng, anh buông tay ra, em muốn về nhà."

"Còn nói không có hứng thú, em xem em tức giận khuôn mặt nhỏ cũng đỏ lên rồi." Tiết Thiệu Luân mềm giọng, dỗ dành cô, "Đừng tức giận, hơn nữa, làm sao em có thể nói đi thì đi? Em đi rồi ta làm thế nào? Ở lại đi."

Ở lại, ở lại làm gì, tiếp tục xem bọn họ"Anh em tình thâm" sao? Chu Hải Mạn tự biết năng lực chịu đựng của mình không cao như vậy, bây giờ đã thấy chán ghét không chịu nổi rồi, "Anh trở về, tiếp tục vuốt ve an ủi em gái nhỏ của anh đi, em không có thời gian, thứ cho không thể tiếp chuyện tiếp được!"

"Càng nói càng quá đáng ——" Tiết Thiệu Luân bất đắc dĩ thở dài một cái, "Anh an ủi cô ấy chỗ nào? Hơn nữa, không phải anh vừa mới nói muốn đưa cô ấy trở về sao? Em nghĩ gì vậy?"
"Anh buông tay, ai biết giữa anh và cô ấy có bao nhiêu chuyện trước kia đây? Nói đến bây giờ vẫn chưa nói xong, sau khi đưa cô ấy về có thể tiếp tục bí mật! Tiết Thiệu Luân, em nên sớm biết anh có thói phong lưu, bây giờ buông tay, em muốn về nhà, em không muốn nhìn thấy anh!"

Xem ra tức giận thật rồi, Tiết Thiệu Luân kéo tay của cô càng không dám buông lỏng, "Bảo bối Mạn Mạn ngoan —— đừng vô cớ ăn loại dấm này, anh biết rõ em đang quan tâm anh, nhưng em càng nên tin tưởng anh, hơn nữa, tối hôm qua anh đã trở thành người của em rồi, em còn có cái gì không yên tâm?"

Tối hôm qua, không nhắc tới chuyện tối hôm qua Chu Hải Mạn còn có thể giữ lí trí môt chút, nhắc tới tối hôm qua, cô liền giận ghê gớm. Tối hôm qua là lần đầu tiên của cô, sáng ngày hôm sau nhận được điện thoại của một người phụ nữ xa lạ, đến trưa vị khách này không mời mà tìm tới cửa, anh là của cô? Tại sao bây giờ cô cũng không cảm thấy an lòng chút nào?

"Tối hôm qua cùng lắm chỉ là một tình một đêm, em coi như bị rắn cắn, cũng không đau mấy ngày, đừng nói giống như là em chiếm tiện nghi của anh lớn lắm, ngủ một đêm thì là của em rồi sao? Trên pháp luật cũng không có quy định này."

Nghe cô nói như thế, Tiết Thiệu Luân trong nháy mắt mặt lạnh xuống, "Mạn Mạn, càng nói càng quá đáng ha, anh luôn cảm thấy em là một người hiểu chuyện, có lý trí, sao bây giờ lại tùy hứng như vậy? Càng nói càng thái quá."

Hiểu chuyện, lý trí? Chu Hải Mạn cũng tự cho mình là như vậy, nhưng bây giờ, cô tùy hứng sao? Cho dù tùy hứng thì thế nào đây? Người phụ nữ nào không tỉnh táo, hơn nữa ai nói, anh chỉ thích dáng vẻ cô làm nũng, bướng bỉnh?

"Tiết Thiệu Luân, anh thật khốn nạn!"

Ngày hôm sau, Chu Hải Mạn liền hoàn toàn trốn Tiết Thiệu Luân, chính cô cũng cảm thấy kinh ngạc, thì ra cô cũng có thời điểm bốc đồng này sao, không trả lời tin nhắn của anh, điện thoại của anh trực tiếp ấn tắt, thấy anh từ xa thì đi đường vòng, đi quay đầu lại.
Cô lý trí, tỉnh táo, chín chắn, thận trọng, sau khi bị một người đàn ông chọc tức lại bị dáng vẻ một bộ người phụ nữ nhỏ nhen hoàn toàn thay thế.



Đã sửa bởi Cookie Oh lúc 04.10.2017, 20:08.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks       
            
Xem thông tin cá nhân
2 thành viên đã gởi lời cảm ơn Cookie Oh về bài viết trên: heisall, shirleybk
     
Có bài mới 24.09.2017, 20:04
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor Diễn Đàn
Cựu Editor Diễn Đàn
 
Ngày tham gia: 13.05.2017, 14:28
Tuổi: 20 Nữ
Bài viết: 102
Được thanks: 1615 lần
Điểm: 47.96
Có bài mới Re: [Hiện đại] Hello, tiểu thư mặt than - Uyển Uyển - Điểm: 50
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 47




"Mạn Mạn ——" chờ dưới phòng luật hai ngày, đuổi theo hai ngày, cuối cùng cũng có cơ hội nói chuyện với cô, lần này cô không quay đầu đã đi, khiến anh mất hết mặt mũi trước các nữ đồng nghiệp của cô, Tiết Thiệu Luân thật sự cảm kích muốn thắp hương bái Phật rồi.

Mà Chu Hải Mạn không thành công bỏ rơi anh vì một nguyên nhân khác, chính là anh giống như cao su vô lại dính thật chặt cánh tay cô, "Tiết Thiệu Luân, đang giữa nơi công cộng, chú ý hình tượng một chút, buông tay!"

Anh tiếp tục chơi xấu, "Không buông!"

"Mạn Mạn, chúng ta tìm một chỗ đi ăn cơm tối, anh mời em ăn bữa tiệc lớn!"

Bữa tiệc lớn cũng không bằng Tiết Thiệu Luân tự mình xuống bếp làm thức ăn ngon, nhưng không phải Chu Hải Mạn nói những lời này, người nào đó đang tự nhớ lại, không thể dung túng để anh kiêu căng phách lối, "Ai muốn đi theo anh ăn cơm tối? Cô đang ở nhà chờ tôi đấy."

"Yên tâm, bây giờ cô của em khẳng định đã sớm quên em lên chín tầng mây rồi."

Chu Hải Mạn cau mày, anh nói câu nói này là có ý gì? Mặc dù nói Chu Vũ Khiết thường hay làm chuyện không có đạo đức như vậy.

"Anh họ anh đã tới chịu nhận đòn, đoán chừng lúc này đã phát triển đến cao trào rồi, cho nên chuyện vợ chồng chúng ta cũng đừng đi quấy nhiễu hai bọn họ, được không?"

"Ai là hai vợ chồng với anh rồi hả?" Chu Hải Mạn chán ghét, lườm anh, thế nhưng lại bước đi theo anh.

Một bàn thức ăn đều là món Chu Hải Mạn thích ăn, không chịu đựng được sự hấp dẫn của thức ăn ngon, trong lòng Chu Hải Mạn nháy mắt mềm nhũn một nửa.

"Hai ngày rồi, không trả lời tin nhắn, điện thoại cũng không nhận, em đấy, thật đúng là bướng bỉnh đó, có nhớ anh không?"

Nhân viên phục vụ vừa mới rời đi, Tiết Thiệu Luân liền lộ bản tính lưu manh, híp đôi mắt đào hoa, cười đến trong gió rêu rao.

"Không có ——" Chu Hải Mạn không cho anh chút thể diện nào, lạnh lùng trả lời, "Nhớ anh làm gì? Anh có cái gì tốt, nhớ tới anh liền tức giận, còn tâm trạng ăn cơm sao?"

⊙﹏⊙b Tiết Thiệu Luân bị đả kích, "Nghiêm trọng thế sao? Cũng đã nghĩ đến cảnh mất ăn mất ngủ, anh còn tưởng rằng một mình anh đơn phương tương tư đây, vừa nghe em nói như thế, trong lòng anh vui mừng gấp bội, chờ lát nữa anh thưởng cho em nha?"

Lưu manh, đồ lưu manh, đại sắc lang. . . . . . Chu Hải Mạn hung hăng liếc anh một cái, "Anh còn xấu xa như vậy nữa, em đi ——" mặc dù rất không nỡ bỏ một bàn thức ăn ngon đang ngay trước mắt này.

"Được được được —— anh không phải nhớ em đến phát điên, trong lòng uất ức chứ sao."

"Nhớ tới em làm gì? Bên cạnh anh không phải có một Vũ Đồng——" cô nói chua chát, ngay cả mình cũng bị chua theo.

Tiết Thiệu Luân bất đắc dĩ, nâng trán, "Còn suy đoán như vậy, không phải anh đã giải thích rồi, cô ấy chính là bạn thân của anh, hai nhà bọn anh quan hệ lâu đời, ban đầu ông nội cô ấy cũng chính là nguyên viện trưởng của bệnh viện bọn anh, là cha của thầy anh, anh vẫn luôn coi cô ấy như em gái."
Coi người ta như em gái cũng có thể nói ra lời mập mờ như vậy, Chu Hải Mạn không khỏi mắng con sắc heo Tiết Thiệu Luân này 1000 lần trong lòng, từ trước tới bây giờ cô không có nhỏ nhen như vậy, cứ có cảm giác như oán phụ.

"Không phải chê em tùy hứng không hiểu chuyện sao? Vậy anh còn tới tìm em làm gì?"

"Anh ——" Tiết Thiệu Luân bị dáng vẻ này của cô quấy nhiễu gần như im lặng, "Không phải anh tới tìm em xin lỗi đây sao, cô nãi nãi của anh. Anh không nên nói em tùy hứng, không hiểu chuyện, cho dù phụ nữ trên toàn thế giới đều tùy hứng không hiểu chuyện, Mạn Mạn nhà chúng ta cũng là hiểu chuyện nhất."

"Thôi đi ——" Chu Hải Mạn bĩu môi, lời ngon tiếng ngọt anh nói quá nhiều rồi, tới bây giờ cô cũng sinh ra miễn dịch.

"Anh biết rõ em kìm nén bực bội trong lòng lâu rồi, muốn đánh muốn mắng thế nào tùy em, chỉ cần đừng không để ý tới anh." Tiết Thiệu Luân lấy lòng bóc một con tôm bỏ vào chén của cô, "Em hỏi anh tới tìm em làm gì? Em là bạn gái của anh, là người anh yêu cả đời, em nói anh tới tìm em làm gì?"

"Anh biết rõ tình hình lúc đó, để bất cứ người phụ nữ nào nhìn thấy cũng sẽ hiểu lầm, em không ở tại chỗ này đánh gãy một chân của anh đã rất khoan dung rồi. Nhưng Mạn Mạn, em còn nhớ lúc ấy em đã nói cái gì hay không, em nói những lời đó khiến anh thật sự tổn thương, em cũng không biết anh có rất nhiều chuyện đau lòng."

"Nào có ai vì một chút hiểu lầm nhỏ liền giao đàn ông của mình cho người phụ nữ khác, không phải nên nắm chặt trong tay không để cho người khác cướp đi sao? Còn cái gì gọi là chỉ là chuyện tình một đêm? Anh yêu em nhiều như vậy, chẳng lẽ em không cảm nhận được chút nào sao?"

Hình như quả thật nói có phần hơi quá rồi, cô chưa bao giờ hùng hổ dọa người như thế, ngày hôm đó thật ra khi nói ra những lời ấy cô cũng có chút hối hận, vì vậy nhỏ giọng giải thích: "Lúc đó em tức đến hồ đồ rồi."
"Bây giờ biết rồi chứ? Anh rất quan tâm em, anh rất thích em —— Mạn Mạn, đồng ý với anh, bất luận xảy ra chuyện gì, cũng đừng nói ra những lời tổn người hại mình kia, bất luận xảy ra chuyện gì, đều phải tin tưởng anh, không phải em đã nói hai người ở chung một chỗ quan trọng nhất chính là thẳng thẳng sao? Từ trước tới nay, anh luôn thẳng thắn với em, Triển Vũ Đồng ở trong mắt anh thật sự chỉ là em gái, anh đối với cô ấy tuyệt đối không có chút tình cảm nam nữ nào, tin tưởng anh, khó như vậy sao?"

Chu Hải Mạn nghe anh nói như vậy cũng có chút cảm động, càng cảm thấy trước đó mình thật không có phong độ, vì vậy gật gật đầu, trả lời: "Có thể tin tưởng anh, nhưng anh phải đồng ý một điều kiện với em."

Đừng nói một, dù là 100, Tiết Thiệu Luân cũng nguyện ý đáp ứng.

"Anh đồng ý."

= =, Chu Hải Mạn chịu không nổi nhất chính là tính gấp gáp này của anh, bởi vì khi anh có dáng vẻ như vậy thường thường dùng để giở trò lưu manh.

"Anh còn chưa hỏi em là điều kiện gì đã vội vã đồng ý. Em muốn anh phóng hỏa giết người anh cũng đồng ý sao?"

Tiết Thiệu Luân cười híp mắt nhìn cô, từ từ trả lời: "Em là luật sư, làm sao có thể biết pháp phạm pháp, bảo anh đi làm chuyện phạm pháp? Hơn nữa, Mạn Mạn nhà chúng ta lương thiện như vậy, sao có thể để anh làm ra chuyện vượt ngoài năng lực? Cho nên, mặc kệ nói thế nào, mặc kệ em nhắc tới điều kiện gì, anh đều đáp ứng."

Ách, nói cô tốt như vậy, cô cũng có ý tốt không làm khó anh, Chu Hải Mạn bĩu môi, "Mẹ em biết chuyện giữa anh và em, lúc nào anh có thời gian, theo em về nhà ăn một bữa cơm, cha mẹ em cũng muốn gặp anh một chút, dĩ nhiên, nếu anh không muốn, cũng có thể từ chối."

"Anh đương nhiên đồng ý!" Sau khi Tiết Thiệu Luân nghe cô nói xong liền mở cờ trong bụng, "Trăm lần đều nguyện ý, yên tâm đi, đến lúc đó, cha mẹ vợ nhất định sẽ hài lòng với người con rể này."

Quả nhiên vui mừng nhanh như vậy, Chu Hải Mạn mím môi liếc mắt với anh, "Đổi giọng cũng thật là nhanh, mẹ em có thể vừa ý với anh hay không cũng chưa chắc chắn đâu."

"Nhất định có thể ——" Tiết Thiệu Luân tràn đầy tự tin nói, "Cha mẹ vợ thấy con rể thì càng xem càng thuận mắt."

Chu Hải Mạn cười nhạo, cũng không chấp nhặt với anh, cầm lấy khăn giấy mím môi một cái nói: "Em ăn no rồi, chúng ta đi thôi."

"Được ——" Tiết Thiệu Luân còn đắm chìm trong vui sướng muốn gặp cha mẹ vợ tương lai, một bên trả lời, một bên gọi nhân viên phục vụ tính tiền. Đối với anh mà nói, gặp người lớn thì đồng nghĩa với việc có được hai tầng bảo hiểm, đến lúc đó Chu Hải Mạn muốn chạy cũng không thoát khỏi lòng bàn tay anh.

Nhưng mà vừa mới đứng dậy đi cùng Chu Hải Mạn được mấy bước, Tiết Thiệu Luân phát hiện, thật ra thì anh cũng chạy không thoát khỏi lòng bàn tay người nào đó ——

"Anh Thiệu Luân?"

Vừa nghe thấy xưng hô này, nụ cười trên mặt Tiết Thiệu Luân lập tức cứng lại, trộm nghiêng đầu liếc nhìn Chu Hải Mạn một cái, quả nhiên lạnh đến mức có thể khiến người ta chết cóng.

"Anh Thiệu Luân, anh cũng ở đây ăn cơm sao?" Triển Vũ Đồng hình như cũng không biết khí thế mình mạnh bao nhiêu, vui vẻ đứng lên, vui sướng chạy đến trước mặt hai người đang cứng đờ, "Em còn tưởng mình nhận lầm người chứ, chị Hải Mạn cũng ở đây à."
"Ha ha ——"

Trong khoảng thời gian ngắn, Tiết Thiệu Luân còn chưa nghĩ ra phương thức ứng đối thì nghe Triển Vũ Đồng quay qua phía sau anh cười duyên nói: "Cô, thật sự là anh Thiệu Luân, cô xem cháu nói cháu không nhìn lầm mà?"

Cô? Chẳng lẽ nói —— Tiết Thiệu Luân nhanh chóng xoay người, người phụ nữ trung niên phong cách thanh lịch ngồi ở phía sau bọn họ hai tịch ngăn cách, không phải mẹ thì là ai?

Lúc này, Chu Hải Mạn cũng xoay người theo tầm mắt Tiết Thiệu Luân, vừa đúng lúc gặp ánh mắt của vị phu nhân đó, đó chừng năm mươi tuổi, chắc xấp xỉ tuổi Thái Mỹ Đình, mặc dù lớn tuổi, nhưng rất có phong cách, phần trán giống y như người bên cạnh, chắc hẳn lúc còn trẻ cũng là một mỹ nhân.

"Mẹ ——" thời khắc nhìn thấy Tương Ngọc Phân, thần kinh Tiết Thiệu Luân đang căng thẳng thì được thả lỏng lại, chỉ cần không bị cô nhóc Triển Vũ Đồng này cuốn lấy, bất kỳ tình huống bất ngờ nào anh đều có thể tiếp nhận, nắm tay Chu Hải Mạn đi tới trước mặt bà, "Sao mẹ lại ở đây?"

Tương Ngọc Phân liếc mắt nhìn con trai, tầm mắt từ chỗ anh nhìn qua mười ngón tay nắm chặt với Chu Hải Mạn, mỉm cười trả lời: "Sau khi về nước, Vũ Đồng đến thăm mẹ, mẹ theo nó cùng ra ngoài ăn một bữa cơm, nó nói thức ăn nơi này rất được, liền dẫn mẹ tới, thế nào, bạn của con sao?"

"A ——" Tiết Thiệu Luân vươn hai tay nắm lấy bả vai Chu Hải Mạn từ phía sau, đẩy cô đến trước mặt Tương Ngọc Phân, rất hả hê giới thiệu, "Mẹ, cô ấy chính là cô gái con thích mà con đã từng nhắc qua với mẹ, bây giờ đã là bạn gái của con."

"Hả?" Tương Ngọc Phân nghe xong có chút kinh ngạc, nhưng vui mừng nhiều hơn, nếp nhăn trên trán thư giãn ra, "Thật sao?"

Lúc đầu là muốn dẫn Tiết Thiệu Luân tới gặp người lớn của Chu Hải Mạn, đột nhiên, dưới tình huống không hề chuẩn lại gặp mẹ Tiết Thiệu Luân trước, không tránh khỏi gấp gáp, có chút mất tự nhiên chào bà, "Cháu chào cô ——"

"Ừ, được  ——" Tương Ngọc Phân thấy bên cạnh con trai rốt cuộc cũng có một cô gái, hình như thật vui mừng, hơn nữa còn là cô gái rất đẹp, tóc ngắn càng tỏ vẻ giỏi giang, "Ha ha, lần đầu tiên chúng ta gặp mặt lại dưới tình huống bất ngờ như vậy, cháu không cần quá hồi hộp, thật ra thì cô rất hòa đồng."

"Đúng vậy, tính tình mẹ anh rất tốt." Tiết Thiệu Luân cũng nói thêm, "Chờ sau này em về làm con dâu nhà họ Tiết bọn anh sẽ biết, bà nhất định sẽ rất thương em."

Vừa nhanh vỗ một cái, Chu Hải Mạn dơ tay lên đánh vào ngực anh, người đàn ông này không nhịn được gọi cha mẹ cô là cha mẹ vợ, bây giờ lại tuyên bố cô vào làm con dâu nhà họ Tiết, anh muốn ăn hết cô phải không?

Bị cô đánh đau, Tiết Thiệu Luân cũng không tức giận, khuôn mặt tươi cười vuốt vuốt lồng ngực bị cô đánh, quay đầu nói với Tương Ngọc Phân: "Hắc hắc, cô ấy xấu hổ, mẹ, con đây da mặt mỏng lắm."

Tương Ngọc Phân hình như rất đau đầu với dáng vẻ này của con trai, lắc đầu bất đắc dĩ nói: "Da mặt con dày, da mặt của người nào không thể mỏng hơn con?"

Thật là một lời trúng tim, Chu Hải Mạn lập tức dùng ánh mắt ngưỡng mộ nhìn Tương Ngọc Phân, quả nhiên là mẹ ruột, hiểu con trai mình như vậy. Hơn nữa, còn hoàn toàn cùng quan điểm với cô, xem ra nếu như có một ngày cô thật sự gả qua, quan hệ mẹ chồng nàng dâu không cần phải lo rồi.

Ở nơi này, một nhà ba người trò chuyện vui vẻ, hòa thuận, Triển Vũ Đồng đứng ở một bên không nén được tức giận, cô vốn tưởng rằng cô hết sức lấy lòng, Tương Ngọc Phân sẽ đứng về phía cô. Nhưng từ đầu đến cuối, trên mặt cô cũng không có chút bất mãn nào đối với bạn gái của Tiết Thiệu Luân, chẳng lẽ xưa nay cô luôn thương cô cũng không cần cô nữa?
"Cô, đừng chỉ có nói chuyện thôi, thức ăn sẽ nguội mất, còn nóng ăn mới ngon." Nói rồi ân cần gắp cho Tương Ngọc Phân một miếng thịt sườn mà cô thích ăn nhất, "Anh Thiệu Luân và chị Hải Mạn có muốn ngồi xuống ăn thêm với cô không, dù sao cũng gọi rất nhiều món."

"Hải Mạn ——" Tương Ngọc Phân vẫn rất hào hứng với Chu Hải Mạn, làm như không thấy đối với việc Triển Vũ Đồng gắp thịt sườn cho bà.

Lúc này, Chu Hải Mạn mới nhớ tới còn chưa giới thiệu tên của mình, Tiết Thiệu Luân trực tiếp nói là bạn gái của anh, mà cô bởi vì quá khẩn trương nên quên mất, "Vâng, cô, tên của con là Hải Mạn, Chu Hải Mạn."

"Chu Hải Mạn ——" Tương Ngọc Phân gọi lại tên của cô lần nữa, động tác trên tay hơi chậm lại, "Cháu họ Chu?"

Họ Chu rất kỳ quái sao? Bị hỏi như vậy, Chu Hải Mạn khó tránh khỏi có chút xấu hổ, vì vậy cười gật đầu, "Vâng ——"

"A ——" Tương Ngọc Phân cười cười, nói với Tiết Thiệu Luân và Chu Hải Mạn, "Hay các con cũng ngồi xuống ăn một chút?"

"Mẹ, chúng con ăn no rồi, mẹ cùng Vũ Đồng từ từ ăn, con và Mạn Mạn còn có chuyện, không quấy rầy hai người."

Tương Ngọc Phân dĩ nhiên hiểu ý con trai, người ta đi hẹn hò đương nhiên không muốn có kỳ đà cản mũi, vì vậy cười, liếc anh một cái, "Cái đứa nhỏ này —— đi đi ——"

"Hẹn gặp lại cô ——" khi xoay người, Chu Hải Mạn cảm thấy giọng điệu kia rốt cuộc cũng hạ xuống được.

"Mẹ anh cũng không phải là con cọp, em sợ bà ấy làm gì?"

Chu Hải Mạn cau mày, cô nào có sợ cô, chỉ là hơi căng thẳng thôi, "Chúng ta đi đâu vậy?"

"Trước tiên hôn một cái, hôn một cái anh liền nói cho em biết."

"Không cần, ưmh —— Tiết Thiệu Luân, cái tên lưu manh này!"


Đã sửa bởi Cookie Oh lúc 04.10.2017, 20:21.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks       
            
Xem thông tin cá nhân
1 thành viên đã gởi lời cảm ơn Cookie Oh về bài viết trên: hh09
Hiển thị bài viết từ:  Sắp xếp theo  
Trả lời đề tài  [ 52 bài ] 
           
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: Dungmitmymy, Kim Phương, Maithao65, SANG169, Thanhluu, tuth257 và 289 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:



Đề tài nổi bật 
1 • [Xuyên không - Dị giới] Phế sài muốn nghịch thiên Ma Đế cuồng phi - Tiêu Thất Gia - Hoàn

1 ... 229, 230, 231

2 • [Hiện đại - Quân nhân] Cô dâu của trung tá - Hồ Ly

1 ... 138, 139, 140

3 • [Hiện đại] Quân hôn Tổng giám đốc thô bạo của tôi - Nam Mịch

1 ... 139, 140, 141

4 • [Hiện đại] Vợ yêu con cưng của tổng tài - Thượng Quan Nhiêu

1 ... 77, 78, 79

5 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

6 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

7 • [Xuyên không - Dị giới] Thiên tài triệu hồi sư - Nhược Tuyết Tam Thiên

1 ... 231, 232, 233

8 • [Hiện đại - Trùng sinh] Gia khẩu vị quá nặng - Hắc Tâm Bình Quả

1 ... 140, 141, 142

9 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ vô song - Bạch Sắc Hồ Điệp

1 ... 120, 121, 122

[Xuyên không] Bệnh vương tuyệt sủng độc phi - Trắc Nhĩ Thính Phong

1 ... 132, 133, 134

11 • [Xuyên không] Con đường vinh hoa của Thái tử phi - Tú Mộc Thành Lâm

1 ... 53, 54, 55

12 • [Hiện đại] Cố chấp ngọt - Triệu Thập Dư

1 ... 38, 39, 40

13 • [Hiện đại] Trong phim ngoài đời - Nhất Diệp Cô Chu

1 ... 36, 37, 38

14 • [Cổ đại - Trọng sinh] Võ thần nghịch thiên Ma phi chí tôn - Băng Y Khả Khả

1 ... 76, 77, 78

15 • [Hiện đại] Hôn trộm 55 lần - Diệp Phi Dạ

1 ... 234, 235, 236

16 • [Cổ đại tiên hiệp] Tiên vốn thuần lương - Chính Nguyệt Sơ Tứ

1 ... 245, 246, 247

17 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 214, 215, 216

18 • [Xuyên không - Điền văn] Hán tử trên núi sủng thê Không gian nông nữ Điền Mật Mật - Thấm Ôn Phong

1 ... 78, 79, 80

19 • [Cổ đại - Trùng sinh] Ngày mai liền hòa ly - Hải Lí Khê

1 ... 32, 33, 34

20 • [Hiện đại] Đồng phục cùng áo cưới - Lục Dược

1 ... 25, 26, 27



Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 246 điểm để mua Xe hơi
Shop - Đấu giá: canutcanit vừa đặt giá 509 điểm để mua Mèo xám ngủ
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 736 điểm để mua Lục ngọc
Hạt mưa nhỏ: Cảm ơn bạn đã giải thích giúp mình nhe !
Xám: @Hạt mưa nhỏ: Chào bạn, vì bạn là thành viên mới và số bài đăng của bạn còn ít nha. Bạn đăng khoảng 15-20 bài và chờ thêm 7 ngày nữa nhé
Hạt mưa nhỏ: Có ai cho mình hỏi, là tại sao mình cố gắng chèn link vào để làm mục lục mà làm hoài vẫn không được vậy ạ ?
Luna: Halllo
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 200 điểm để mua Lắc tay đá Sapphire
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 962 điểm để mua Sparkly Diamond
Shop - Đấu giá: tiểu an nhi vừa đặt giá 200 điểm để mua Mickey ẵm gấu bông
Shop - Đấu giá: Hạ Thanh Thần vừa đặt giá 383 điểm để mua Thần lửa
Shop - Đấu giá: Lãng Nhược Y vừa đặt giá 277 điểm để mua Thư tình
Shop - Đấu giá: Lãng Nhược Y vừa đặt giá 210 điểm để mua Cún và bông
Shop - Đấu giá: Konami1992 vừa đặt giá 291 điểm để mua Bé nấm
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 250 điểm để mua Mèo lông nâu
Shop - Đấu giá: Lãng Nhược Y vừa đặt giá 396 điểm để mua Cung Song Ngư
Hang1234: Cho mình hỏi cách tăng cỡ chữ với
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 368 điểm để mua Mèo nâu đang yêu
Shop - Đấu giá: nhinhii1721 vừa đặt giá 300 điểm để mua Happy Ghost
Shop - Đấu giá: Puck vừa đặt giá 661 điểm để mua Mèo con ngủ trên trăng
Shop - Đấu giá: White Silk-Hazye vừa đặt giá 200 điểm để mua Gà quay
Shop - Đấu giá: truong phi yen vừa đặt giá 395 điểm để mua Gold Heart
Shop - Đấu giá: ciel99 vừa đặt giá 219 điểm để mua Bé nấm nhún nhảy
Shop - Đấu giá: đêmcôđơn vừa đặt giá 250 điểm để mua Cặp đôi người tuyết 2
Shop - Đấu giá: đêmcôđơn vừa đặt giá 250 điểm để mua Pooh ăn mật
Shop - Đấu giá: đêmcôđơn vừa đặt giá 250 điểm để mua Bươm bướm và vườn hoa
Shop - Đấu giá: đêmcôđơn vừa đặt giá 250 điểm để mua Gà con và bong bóng
Shop - Đấu giá: đêmcôđơn vừa đặt giá 250 điểm để mua Hoa lan ghép
Shop - Đấu giá: đêmcôđơn vừa đặt giá 250 điểm để mua Hoa biết hát
Windyphan: viewtopic.php?p=1297731#p1297731
Bạn đọc bài này để biết cách đăng truyện lên DĐ nha

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.