Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 52 bài ] 

Hello, tiểu thư mặt than - Uyển Uyển

 
Có bài mới 26.08.2017, 20:08
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor Diễn Đàn
Cựu Editor Diễn Đàn
 
Ngày tham gia: 13.05.2017, 14:28
Tuổi: 19 Nữ
Bài viết: 102
Được thanks: 1422 lần
Điểm: 47.53
Có bài mới Re: [Hiện đại] Hello, tiểu thư mặt than - Uyển Uyển - Điểm: 60
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 41

“Tiết Thiệu Luân, dừng lại —— xuống ——” bị anh hôn gần như sắp không thể hô hấp được, lời nói ra cũng mềm mại vô lực, cô không biết âm thanh kháng cự mềm mại hiếm có này lại càng kích thích người nào đó.

Cái tay kia của Tiết Thiệu Luân dò vào trong quần áo cô hừng hực mạnh mẽ, sau khi chạm được vào da thịt mịn màng của cô thì dường như trở nên điên cuồng, không kềm chế được. Một đường hướng lên, tìm tới trước ngực cô, tại nơi mềm mại cách áo lót tiếp tục xoa nắn. Thân thể của anh càng ngày càng nóng, không khí xung quanh cũng sôi sục theo, hôn một đường xuống phía dưới, cách chiếc áo T-shirt mỏng manh, môi của anh rơi vào một cái tay không rảnh rỗi đang ở trên nơi mềm mại kia.

Chu Hải Mạn cảm giác được rõ ràng, nơi nào đó của tên lưu manh lại nổi phản ứng, cưng cứng chống giữa hai bắp đùi cô, còn tiếp tục như vậy nữa thì không thể dập tắt đám lửa kia được: “Tiết Thiệu Luân, dừng lại, dừng —— ách —— dừng lại ——” Cô giãy giụa thân thể, nghiến răng nghiến lợi lạnh lùng cảnh cáo anh: “Nếu không —— tự gánh lấy hậu quả!”

Vùi ở trước ngực cô điên cuồng gặm rồi hôn, người nào đó nghe vậy ngẩng đầu lên, trong mắt mang theo sự điên cuồng vẫn chưa thỏa mãn, nhếch miệng lên cười quỷ quái, mỗi lần hít một thở đều phả ra hơi thở nóng trêu người, có thể có hậu quả gì? Cùng lắm là anh ăn cô rồi bị cô hành hung một trận, bây giờ muốn anh dừng lại, tuyệt đối không thể nào, anh vẫn là đàn ông: “Mạn Mạn, em có biết dáng vẻ em làm mặt lạnh càng làm cho trong lòng anh ngứa ngáy hay không? Đây là em đang cố ý khiêu khích, biết không hả?” Nói xong thì cúi xuống hung hăng cắn một cái lên gò má cô: “Nếu em khiêu khích anh, thì không thể trách anh không khống chế được mình.”

Tên cầm thú này, móng vuốt của anh đang dần di chuyển xuống dọc theo bên eo cô, hễ nơi nào anh chạm qua đều hơi ngứa ngáy, Chu Hải Mạn cắn chặt môi dưới, cô cũng rất khó chịu, nhưng thật sự không thể ——

Ngón tay của anh nhẹ nhàng vuốt ve dọc theo lưng quần cô, có khuynh hướng tiếp tục đi xuống, vòng đi vòng lại, thân thể Chu Hải Mạn co rút, bị cảm giác tê liệt hành hạ, muốn gạt bỏ nhưng gặp trở ngại: “Tiết Thiệu Luân, anh đừng hối hận!” Còn đùa giỡn tiếp như vậy, anh còn có thể dừng được sao?

“Hối hận? Tại sao anh phải hối hận?” Bàn tay của anh đặt trên xương hông của cô, dáng người của cô rất đẹp, đường cong lả lướt, chỉ nhìn xa xa cũng đủ để khiến đàn ông chảy nước miếng, huống chi anh còn có được cơ hội đẩy ngã cô: “Mạn Mạn, anh rất thích em.”

Không có tiền đồ, Chu Hải Mạn liếc mắt một cách vô lực về phía trần nhà, bàn tay di động trên người cô cuối cùng càng chạy xuống phía dưới, lướt qua xương hông cô, hình như còn muốn tiếp tục mò xuống nữa: “Đây là cái gì?”

Đối mặt với ánh mắt u mê mịt mù của ai đó, Chu Hải Mạn vươn tay ra vỗ vỗ khuôn mặt nhỏ của anh: “Anh Tiết, ngoan —— dì cả của em tới thăm rồi, cho nên ——” Cô khẽ cắn răng, hung hăng thở ra một hơi: “Mấy ngày nay thật sự không được!”

“Ầm ——” Tiết Thiệu Luân vô lực nuốt nước miếng một cái, ma trảo luồn vào trong quần áo của cô, hình như còn phải xác định lại một phen, nhích tới nhích lui vô cùng không chân thật. Chu Hải Mạn dùng sức đẩy người nào đó đè ở trên người cô chưa thỏa mãn dục vọng một cái, mạnh mẽ lôi móng vuốt của anh từ trong áo cô ra ngoài: “Buổi chiều hôm nay đã tới, em không lừa anh, anh quên tối hôm nay chỉ có một mình anh ăn kem thôi sao?”

Vì vậy, cô không đụng một chút đồ lạnh nào, lúc ăn cơm tối anh cố ý mua cho cô đồ cay cũng không dùng, là bởi vì —— dì cả cô tới ——

Khi Tiết Thiệu Luân phản ứng lại, vẻ mặt còn khó nhìn hơn cả khóc, khó trách hôm nay cô không sử dụng vũ lực, khó trách hết lần này đến lần khác cảnh cáo mình, là bởi vì anh tha thiết muốn tiếp tục cũng không thể được.

T_T Lần phản công này quả thật còn làm cho người ta khó chịu hơn việc cho anh hai quyền, Tiết Thiệu Luân kềm chế sự khô nóng trong lồng ngực, bởi vì động tình, gương mặt sung huyết đỏ bừng, hung hăng nói: “Em không nói sớm!”

Chu Hải Mạn cau mày vẻ vô tội: “Em đã cảnh cáo anh, là do chính anh không nghe lời.”

“Vậy làm sao bây giờ?” Thân thể anh cương cứng, khó chịu, không dám cử động chút nào.

“Có thể làm sao?” Chu Hải Mạn liếc nơi nào đó đang hưng phấn của anh một cái, lạnh nhạt nói: “Chính anh giải quyết thôi, đi vào trong phòng tắm, tắm nước lạnh.”

Tiết Thiệu Luân tức giận tới mức chỉ muốn hạ gục người phụ nữ trước mắt này, triệt phá, ăn cô vào trong bụng, nhưng bây giờ người ta có dì cả hộ thân, anh cũng không thể cầm thú chiến đấu tiếp như vậy được.

“Chu Hải Mạn, xem như em lợi hại!” Anh tức giận đứng dậy, rõ ràng hận nghiến răng nghiến lợi, nhưng không thể phát tiết, bị cô hành hạ chỉ thiên, chửi má nó ở trong lòng.

Chu Hải Mạn hả hê cười, tiện tay chỉnh lại quần áo bị anh vò rối một chút, ở sau lưng anh từ từ nói: “Giải quyết nhanh một chút, em cũng muốn tắm để đi ngủ đấy.”

-_-#, Tiết Thiệu Luân thân thể vẫn còn cứng, vừa mới đi không được mấy bước, nghe cô nói như vậy, tức giận tới mức nghiến răng: “Nếu không, em giúp anh giải quyết?”

“Em mới không cần!” Chu Hải Mạn bĩu môi, nhìn dáng vẻ mắt anh đỏ ngầu, có cảm giác mình bắt nạt người ta quá rồi, giọng nói không tự chủ dịu đi: “Trên người em không thoải mái, anh còn muốn bắt nạt em ——”

Ai bắt nạt ai vậy? Tiết Thiệu Luân oan ức sắp khóc, nhìn lại bộ dạng thuận theo gãi đầu của cô, dáng vẻ hờn dỗi làm nũng mê người, Tiết Thiệu Luân có cảm giác thân thể như muốn nổ tung, yêu tinh này, nhất định là trời cao phái tới hành hạ anh, thật sự quá mệt nhọc rồi!

“Anh cố gắng nhanh lên một chút ——” Yết hầu lăn xuống hai cái, anh vội vàng xoay người sang chỗ khác, cố tự trấn định nói: “Em đi xuống tầng tìm Manhattan về trước đi.”

“Được.” Chu Hải Mạn cố nén không bật cười, thật ra thì Tiết lưu manh cũng không coi là quá cầm thú, tối thiểu định lực vẫn có.

**********************

Buổi tối, Chu Hải Mạn bị đau bụng tỉnh dậy, từ trước đến giờ thể chất cô rất tốt, số lần đau rất có hạn, nhưng đau thế này quả thật khó chịu. Khoác cái áo khoác, mở cửa phòng cẩn thận từng li từng tí, bên trong phòng rất yên tĩnh. Chu Hải Mạn xỏ dép đi vào nhà bếp, nhưng mới vừa đi được nửa đường thì nghe được bên căn phòng cách vách truyền đến hàng loạt tiếng rên rỉ, giống như âm thanh đứa bé gặp cơn ác mộng bị hù dọa, thân thể Chu Hải Mạn cứng đờ, căn phòng cách vách không phải là phòng Tiết Thiệu Luân hay sao?

“Cha —— cha ——” Bước chân không khỏi chuyển hướng, tiếng anh rên rỉ thống khổ trong mơ không rõ, hình như là gọi cha, Chu Hải Mạn nhẹ nhàng gõ cửa, không có phản ứng.

“Tiết Thiệu Luân, Tiết Thiệu Luân ——” Cô đứng ở ngoài cửa gọi tên anh nhưng vẫn không được đáp lại.

Trong mơ, anh giống như phải nhẫn nhịn mỗi thống khổ nào đó, tiếng rên rỉ đứt quãng không có ngừng, Chu Hải Mạn đứng lặng ở trước cửa ngẫm nghĩ mấy giây, dùng sức xoay nắm cửa một cái, cửa phòng bị mở ra.

Dò tìm mở đèn trong phòng, thời khắc ánh đèn sáng lên, Chu Hải Mạn thấy được cảnh tượng Tiết Thiệu Luân nhíu chặt mày, hình như còn thống khổ hơn so với cô bị đau bụng kinh, thân thể ở trên giường vặn qua vặn lại.

“Tiết Thiệu Luân ——” Cô tới gần gọi tên anh, vươn tay vỗ vỗ mặt của anh: “Tiết Thiệu Luân, tỉnh dậy, tỉnh dậy đi.”

“Cha ——” Đến gần, Chu Hải Mạn rốt cuộc cũng nghe rõ anh gọi cái gì, bất giác nhíu mày lại, bọn họ quen nhau lâu như vậy nhưng không nhắc tới người nhà của mình. Anh gặp ác mộng thế nào, mới khổ sở như vậy.

Pia~pia—— Chu Hải Mạn dùng vừa sức một chút, trước kia cô đã sớm muốn đánh lên gương mặt trắng nhỏ này: “Tiết Thiệu Luân, tỉnh lại, Tiết Thiệu Luân ——”

Có thể là đau đớn do bị cô đánh, cũng có thể do nghe được giọng của cô, thân thể vặn vẹo của Tiết Thiệu Luân cuối cùng cũng an phận nằm im. Đột nhiên mắt mở ra, sau khi thấy Chu Hải Mạn trước mắt, hơi kinh ngạc, ngồi dậy nói: “Sao vậy? Xảy ra chuyện gì?”

Chu Hải Mạn thầm thở phào nhẹ nhõm, xoa bụng vẫn còn đau nói: “Mới vừa rồi anh gặp ác mộng, nói mơ đấy.”

Tiết Thiệu Luân cau mày gãi gãi tóc sau ót: “Anh gặp ác mộng? Anh đã nói cái gì rồi?”

“Cũng không có gì, chỉ là không ngừng kêu cha, cha ——” Chú ý vẻ mặt anh trong nháy mắt trở nên âm u, Chu Hải Mạn cẩn thận từng li từng tí hỏi: “Tiết Thiệu Luân, anh không sao chứ?”

Tiết Thiệu Luân hơi ngẩn ra, dùng nụ cười che giấu quá khứ: “Không có việc gì, anh làm phiền đến em phải không?”

Chu Hải Mạn cười, lắc lắc đầu: “Không có ——” Nếu không phải cô đau bụng đến không ngủ được thì sẽ không nghe được âm thanh rên rỉ của anh.

“Em làm sao vậy? Sắc mặt khó coi như vậy ——” Tiết Thiệu Luân nhìn Chu Hải Mạn, đột nhiên phản ứng kịp: “Đau?”

Biết anh là bác sĩ, mặc dù chỉ là bác sĩ ngoại khoa, không thể gạt được anh, Chu Hải Mạn không thể làm gì khác hơn là ngoan ngoãn gật đầu: “Rất ít khi thấy đau, lần này cũng không ăn chút đồ lạnh nào, lại cảm thấy rất đau.”

Tiết Thiệu Luân lập tức nhảy xuống từ trên giường, đỡ cô ngồi lên trên giường của mình: “Em nằm ở đây một lát, trong nhà có đường đỏ và gừng, anh sẽ nấu chén nước gừng đường đỏ cho em.”

“Không cần phiền phức như vậy ——” Chu Hải Mạn níu cánh tay Tiết Thiệu Luân lại: “ Rót cho em ly nước lọc là được.”

Tiết Thiệu Luân cúi xuống vuốt vuốt tóc của cô: “Nói cái gì đó? Ngoan ngoãn nằm xuống, anh đã nói với em rồi, không có chút phiền toái nào cả, có bạn trai để làm gì? Anh còn mong chờ ngày ngày được em sai khiến đấy.”

Chu Hải Mạn cười khẽ, đây là người vừa mới ở trong cơn ác mộng còn cau mày rên rỉ sao? Nhưng mà cơn ác mộng thế nào mới có thể khiến một người đàn ông thành dạng khổ sở như vậy? Hơn nữa, nhìn ánh mắt vừa mới tránh né của anh, hình như cất giấu tâm sự gì đó.

“Ngồi ngẩn người cái gì hả? Nằm nghỉ một lát đi.”

Nằm ở trên giường của anh? Chu Hải Mạn cau mày, đây không phải là đưa sói vào miệng cọp sao?

Qua mười lăm phút, Tiết Thiệu Luân cầm một chén nước đường đỏ nóng hổi đi vào phòng ngủ.

“Uống cạn đi, bổ sung khí huyết, uống vào sẽ không đau như vậy nữa.” Nói xong thì ngồi ở mép giường, múc một muỗng đưa lên miệng Chu Hải Mạn: “Cẩn thận nóng ——”

Chu Hải Mạn hết nhìn anh, lại nhìn chén nước đường đỏ, trong nháy mắt tim đập mạnh và loạn nhịp, người đàn ông này vì cô làm bất cứ chuyện gì hình như cũng tự nhiên như vậy, rõ ràng mấy giờ trước còn bị cô chọc tức phải nghiến răng nghiến lợi, nhưng chăm sóc dịu dàng khiến lòng người thật ấm áp.

“Nghĩ gì thế, đồ ngốc?” Anh cúi lại gần cô: “Lời nói của bác sĩ em còn không tin sao? Hay là —— em lo lắng anh sẽ cho thuốc gì vào canh này? Em luôn như vậy, có Kim Giáp hộ thân, trong lòng em, anh không đến nỗi cầm thú như vậy chứ?”

Mang theo một luồng oán khí chưa thỏa mãn dục vọng, vừa rồi rõ ràng rất cảm động, không khí tốt như vậy lại bị anh làm hỏng rồi, Chu Hải Mạn không khỏi cau mày suy nghĩ sâu xa, đàn ông đều như vậy, nhưng cô vẫn gặp được lưu manh trong cực phẩm?

“Mùi vị rất lạ ——” Cô nhíu mày uống một ngụm nhỏ, chép miệng một cái, bĩu môi nói.

“Ngoan ——” Tiết Thiệu Luân nhếch miệng cười dụ dỗ cô: “Chỉ có một chén nhỏ, cố uống hết đi.”

Quả thật cố một chút, không biết anh dỗ dành bao nhiêu lần một chén nước gừng đường đỏ mới uống hết: “Nằm xuống ngủ đi ——” Anh cầm chén để lên trên tủ đầu giường, xoay người vuốt bộ tóc ngắn mềm mượt của cô.

Chu Hải Mạn cảnh giác trợn to hai mắt: “Em trở về phòng của mình ngủ thì hơn.”

“Còn đề phòng anh, còn đề phòng anh ——” Tiết Thiệu Luân bất đắc dĩ nâng trán: “Em nói xem em luôn như vậy, anh làm sao dám làm chuyện xấu?”

“Anh học y, lĩnh vực này cũng đã nghiên cứu một chút, em ngoan ngoãn nằm xuống, anh sẽ xoa cho em, sẽ rất thoải mái.”

Vừa nghe anh nói như vậy, lòng cô trong nháy mắt tan chảy, có lẽ chén nước đường đỏ kia bắt đầu phát huy công hiệu, cả người cảm thấy ấm áp: “Không cần, hiện tại em không đau.” Bởi vì cơn ác mộng nên anh ngủ không được ngon giấc, cả hai đều cần nghỉ ngơi thật tốt, cô cũng mới vừa uống nước đường đỏ xong, nhịn một chút cũng không đau đớn lắm.

“Nói càn ——” Tiết Thiệu Luân kéo chăn qua đắp lên người cô: “Em cho rằng đó là tiên đan diệu dược hả, lập tức thấy hiệu quả, ngoan ngoãn nằm xuống, anh xoa cho em.”

Trước kia, cảm thấy Tiết Thiệu Luân rất lưu manh, thỉnh thoảng suy nghĩ một chút ưu điểm của anh thì cũng chỉ là sống chung tương đối thoải mái tự nhiên, nhưng kể từ khi chung đụng phát hiện ưu điểm của anh càng ngày càng nhiều, Chu Hải Mạn bị anh dụ được ngoan ngoãn nằm trên giường, giọng của anh quá ấm áp, làm cho người ta không nỡ rời đi.

Bàn tay anh luồn vào trong chăn, lướt qua cái eo thon nhỏ của cô, từ từ tiến vào trong áo ngủ của cô, anh mới vừa đụng vào bụng cô, cô cũng bất giác co rụt lại, khắp phần bụng xẹp xuống, Tiết Thiệu Luân mím môi cười cười: “Tay của anh lạnh quá sao?”

“Không phải ——” Chu Hải Mạn bĩu môi, là thân thể của cô phản ứng quá nhạy cảm với anh.

Tay của anh bắt đầu nhẹ nhàng xoa bụng của cô, vừa bắt đầu rất nhẹ, sau đó lại tăng thêm sức lực, bàn tay rộng mở ấm áp có lực, giống như là một túi nước ấm nhiệt độ ổn định xoa bóp, rất thoải mái.

“Làm gì mà nhìn anh như vậy? Không ngủ được hả?” Anh ngẩng đầu lên vừa đúng đụng phải ánh mắt không hề chớp của cô, không chớp mắt lấy một cái, khóa chặt anh lại.

“Không ngủ được——” Anh nhìn cô cười, đèn chiếu sáng lên trên gương mặt của anh, càng ngày càng nhu hòa: “Nếu không, trước khi ngủ chúng ta kể chuyện xưa cho bảo bối Mạn Mạn? Ừ, anh nghĩ, em muốn nghe chuyện công chúa Bạch Tuyết hay là cô bé quàng khăn đỏ?”

“Phốc ——” Chu Hải Mạn rốt cuộc không nhịn được, bị anh chọc cười, “Sao giống như dỗ trẻ con vậy? Hơn nữa trông rất có kinh nghiệm.”

“Không phải là ——” Anh vẫn giữ động tác êm ái có lực, cười híp mắt trả lời: “Công việc trong bệnh viện đều phải tiếp xúc với mọi độ tuổi khác nhau, trẻ con ngã bị thương, bị gãy xương đến bệnh viện chữa trị cũng rất nhiều. Tuổi bọn trẻ vốn nhỏ, hơn nữa đều sợ bác sĩ, anh đành phải dùng tính khí hòa dịu, dụ dỗ chúng nó, đợi chúng nó loại bỏ hết cảm giác sợ hãi đối với anh, đến khi cảm thấy anh bác sĩ này thật đáng yêu mới chịu phối hợp điều trị. Này, em còn khó dụ dỗ hơn những đứa bé kia?”

“Ha —— khó trách, vậy anh có đụng phải người bạn nhỏ dỗ đặc biệt khó khăn hay không?” Chu Hải Mạn cười hỏi.

“Có chứ, có một lần có một cô bé chân bị trật khớp, tương đối nghiêm trọng, anh là bác sĩ điều trị chính của cô bé, mỗi khi tới gần bé, bé đều khóc, đừng nói là sờ được chân của bé. Cha mẹ của bé ở bên cạnh vừa dụ dỗ, vừa hù dọa đều không có tác dụng, cuối cùng anh đành phải ra trận, tặng cô bé một hộp chocolate thật lớn, bé mới đồng ý nói chuyện với anh, yên tâm mà đưa chân cho anh.”

“Còn có một bé trai, rất nghịch ngợm phá phách, sợ bác sĩ, vừa bước vào bệnh viện thì bắt đầu ầm ĩ, trên đùi chảy máu vẫn kêu khóc đòi về nhà, lần đó thật là giày vò anh không ít, bé trai không dễ dàng dùng kẹo chocolate dẹp yên, . . . . . . Mạn Mạn —— ngủ rồi sao?”

Giọng của anh giống như có tác dụng an thần, bụng được anh xoa bóp đã không cảm thấy đau nữa, trên chăn bông có mùi vị của anh, mùi của ánh nắng sạch sẽ, ngửi rất thoải mái, Chu Hải Mạn cứ như vậy khẽ nhếch miệng ngủ thiếp đi.

Tiết Thiệu Luân nhỏ giọng kêu cô mấy tiếng, xác định cô đúng đã ngủ thiếp đi, thì nhẹ nhàng thu hồi bàn tay dính trên bụng cô, cẩn thận từng li từng tí giúp cô đắp kín chăn.

Dáng vẻ cô yên tĩnh lại cực kỳ động lòng người, nhất là thời điểm ngủ say, hàng lông mi dày rũ xuống giống như cây quạt, trong phòng rất yên tĩnh, đến mức có thể nghe được tiếng cô hô hấp đều đều. Ngón tay Tiết Thiệu Luân nhẹ nhàng lướt qua gương mặt của cô, cúi xuống hôn lên trên trán cô một cái, khóe miệng nâng lên đường cong đẹp mắt, hình như chỉ cần nhìn cô thế này đã cảm thấy rất thỏa mãn.

“Mạn Mạn, ngủ ngon, có giấc mộng đẹp.”

Em yêu, có mơ thấy anh không?




Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     

Có bài mới 26.08.2017, 20:14
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor Diễn Đàn
Cựu Editor Diễn Đàn
 
Ngày tham gia: 13.05.2017, 14:28
Tuổi: 19 Nữ
Bài viết: 102
Được thanks: 1422 lần
Điểm: 47.53
Có bài mới Re: [Hiện đại] Hello, tiểu thư mặt than - Uyển Uyển - Điểm: 44
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 42

Cả đêm không mơ thấy gì cả, khi tỉnh lại, Chu Hải Mạn cảm thấy cả người mềm nhũn vô lực, dường như cái giường này còn có ma lực hơn so với chiếc giường của cô. Nhưng dưới áp lực khổng lồ của công việc, Chu Hải Mạn cố gắng mở đôi mắt buồn ngủ mờ mịt ra. Trời đất, cô tỉnh táo lại đồng thời cảm nhận được hơi thở của ai đó, còn có —— Chu Hải Mạn xê dịch thân thể tới bên giường, né tránh hành vi lưu manh vô ý thức của người nào đó, cô hung ác trợn mắt như nhìn một tên trộm đang cười gian xảo với cô: “Lưu manh ——”

Tiết Thiệu Luân vẫn cười híp mắt nhìn cô, còn vui vẻ giải thích với cô: “Em lại không hiểu, cái này gọi là phản ứng sinh lý bình thường, về y học gọi là ——”

Còn chưa nói hết câu thì bị cô trừng mắt, ánh mắt kia thật là —— chậc chậc, Tiết Thiệu Luân ngậm miệng, chạy một phát tránh xa cô. Tối hôm qua, anh cứ như vậy ôm lấy cô chìm vào giấc ngủ, vòng eo thon nhỏ như rắn nước, hương thơm cơ thể thấm vào ruột gan, hô hấp giống như con mèo nhỏ. Anh ôm cô cũng hành hạ chính mình, yêu tinh nhỏ này nhất định không biết, tối hôm qua anh phải mất bao nhiêu định lực mới miễn cưỡng khắc chế được tâm tình này xuống đáy lòng, tự đánh mình bao nhiêu lần mới giữ vững tỉnh táo, không làm ra chuyện xấu.

“Anh làm gì thế?” Chu Hải Mạn dùng đôi tay chống đỡ trước ngực anh, nhíu mày trừng anh: “Phải rời giường rồi.”

“Cho anh ôm thêm một lát nữa ——” Anh vùi ở cổ của cô trong oán giận, “Em không biết tối hôm qua anh bị em hành hạ đến sắp điên rồi, nhìn mà không thể ăn. Nếu tiếp tục như vậy nữa anh sẽ lôi hết tật xấu ra đấy. Anh đã nói với em, y học nói, chuyện như vậy không thể nhẫn nhịn quá lâu, nhịn quá lâu thì tổn thương tới cơ thể không thua gì phụ nữ các em kinh nguyệt không đều.”

Chu Hải Mạn dùng sức giãy giụa, nghe lời của anh mắt không khỏi trợn trắng, không ngờ người học y giở trò lưu manh cũng có thể có lý do quang minh lỗi lạc như vậy? “Đáng đời anh, rõ ràng anh có thể không cần ngủ cùng em.”

Đúng vậy, rõ ràng có thể, nhưng anh muốn ôm cô, muốn cảm nhận được hơi thở của cô, nghe mỗi lần cô hít thở. Mặc dù bị hành hạ, nhưng tràn đầy hạnh phúc. Anh giống như một giáo đồ thành kính, bởi vì quá yêu cô, ngược lại hành động như trẻ con, yêu đến mức không biết nên dùng hành động, ngôn ngữ nào bày tỏ.

“Đừng vặn vẹo nữa——” Anh rên lên một tiếng, vỗ nhẹ lên cái mông của cô một cái: “Người châm lửa là em, nhưng người chịu hành hạ lại là anh đấy.”

“Này ——” Chu Hải Mạn yên tĩnh lại, chớp chớp mắt nhìn anh: “Chúng ta rời giường nha, đi làm sẽ bị trễ đó.”

“Ừ ——” Tiết Thiệu Luân hình như rất nghiêm túc suy xét lời của cô..., nhìn dáng vẻ cô không dám làm một cử động nhỏ nào, anh đột nhiên lật người, đè cô xuống dưới thân thể, cười gian nói: “Cho anh hôn một cái thì rời giường ——”

“Ưmh ——” Cả sức nặng của anh đều đặt trên người của cô, cô hoàn toàn không thể động đậy, chỉ có thể mặc cho người ta ức hiếp: “Tiết Thiệu Luân —— ưmh —— anh còn chưa đánh răng —— đấy.”

Còn luồn đầu lưỡi vào, quét sạch khắp miệng cô, đầu lưỡi cô cũng không thể may mắn thoát khỏi, bị anh bắt được thì mút lấy mãnh liệt: “Yêu tinh nhỏ này còn ghét bỏ anh, hừ, giày vò khiến anh mệt nhọc lâu như vậy, hôn một cái cũng không cho hả?”

Đâu chỉ có một cái hôn, rõ ràng là rất nhiều cái mà, Chu Hải Mạn im lặng kháng nghị, luồn tay vào trong tóc anh, lại bị anh mút càng thêm say đắm. . . . . .

Cuối cùng người nào đó rốt cuộc cũng thỏa mãn, sau khi hôn một cái thật vang dội lên mặt cô mới thả cô xuống giường: “Chúng ta cùng ra nhà vệ sinh ——”

Thật ghê tởm, cô trừng anh, “Không được!”

Anh vừa mặc quần áo vừa cười hắc hắc, nhìn cô lắc cái eo nhỏ đi về phía phòng của mình.

“Chúng ta cùng nhau đánh răng ——” Anh xả bồn cầu, kéo cửa phòng vệ sinh ra nói với gương mặt lạnh lùng của Chu Hải Mạn.

Chu Hải Mạn bĩu môi: “Không được!”

“Đến đây đi ——” Cuối cùng vẫn là bị anh kéo vào, người này nói không có chủ định nặn kem đánh răng nhưng cuối cùng không biết trời đất ở đâu, nặn xong cho cô rồi nặn của mình.

Chu Hải Mạn mím môi nhận lấy chiếc bàn chải đánh răng màu hồng trong tay anh, quay về gương nhíu nhíu mày nhìn người nào đó đang cười ngây ngô, bắt đầu đánh răng.

Chải rất đồng đều, cô sang trái, anh cũng sang trái, cô sang phải anh cũng sang phải theo: “Soạt soạt soạt ——” Chu Hải Mạn bất mãn trừng anh, anh cũng dương lông mày lên dừng lại theo. Trong lòng cô bốc lửa, sức lực đánh răng càng lúc càng lớn, Tiết Thiệu Luân kéo tay cô, đánh răng nên mơ hồ nói không rõ: “Chậm một chút, hàm răng cũng cần phải chăm sóc thật tốt, hãy nghe lời bác sĩ.”

“Hô ——” Chu Hải Mạn giận nghiến răng nghiến lợi: “Soạt soạt soạt ——” âm thanh tiếp tục tạo một bản giao hưởng.

“Chúng ta cùng nhau làm bữa sáng ——” Tiết Thiệu Luân giống như là thần kinh chập mạch dính lấy cô, từ lúc thức giấc thì luôn dùng khuôn mặt tươi cười đi theo cô.

“Không muốn ——” Bởi vì không có thói quen ăn sáng, cho nên cô không có sở trường nhất chính là làm bữa sáng, mà Tiết Thiệu Luân điểm này hình như lại bổ sung cho cô.

“Này, bảo bối em muốn ăn gì? Anh làm cho em ——”

Buồn nôn —— Chu Hải Mạn kềm chế kích động muốn ói, trợn mắt với anh: “Tùy ý ——”

“Cháo thế nào? Thời gian vẫn còn sớm, anh chuẩn bị cho em hai quả trứng chiên, bồi bổ thân thể ——” Anh sát lại gần cô, nhiệt độ thấp của hơi thở khi đang nói chuyện phả vào sau tai cô, hơi ngứa, ấm nóng.

= =, Mặc dù rất cảm động nhưng Chu Hải Mạn vẫn có tâm trạng kích động muốn đánh nhừ tử gương mặt trắng nhỏ trước mắt này: “Được.”

Bởi vì Chu Hải Mạn có Kim Giáp hộ thân, Tiết Thiệu Luân mấy ngày nay hóa thân bạn trai chu đáo, đi theo làm tùy tùng hầu hạ, không để Chu Hải Mạn rửa chén, không cần Chu Hải Mạn nấu ăn, phàm là đồ lạnh gì cũng không để cho cô đụng vào. Mà Chu Hải Mạn ở thời kỳ đặc biệt, Tiết Thiệu Luân cũng không dám có ý nghĩ “đẩy ngã” cô, bởi vì khi bốc hỏa, thống khổ nhất vẫn là chính anh.

Có lúc, Chu Hải Mạn vùi ở trên sofa nhìn Tiết Thiệu Luân mặc tạp dề ra ra vào vào luôn có cảm giác rất an lòng. Nhất là khi Manhattan nhào vào trong ngực của cô lăn qua lăn lại, thì cứ như vậy ôm Manhattan, vừa trêu chọc Manhattan, vừa câu được câu không đáp lời Tiết Thiệu Luân, dường như đây chính là niềm hạnh phúc của cô.

*****************

“Này, bạn đồng nghiệp Chu Hải Mạn, cảm thấy cuộc sống ăn nhờ ở đậu trôi qua quen chứ?”

Khi Chu Vũ Khiết gọi điện thoại, Chu Hải Mạn đang trong siêu thị mua đồ. Hôm nay, Tiết Thiệu Luân phải nhận một ca cấp cứu cho nên không đến phòng luật đón cô được. Một mình cô đẩy xe chở hàng đi dạo một vòng quanh khu thức ăn đã nấu chín rồi đi tới khu rau củ.

“Cũng được, cũng được ——” Chu Hải Mạn từ từ đáp, dù sao không phải ở dưới rào Chu Vũ Khiết, thì cũng là ở dưới rào Tiết Thiệu Luân, số phận của cô thật là bi thương mà.

“A, được đấy?” Chu Vũ Khiết giống như phát hiện vùng đất mới, hưng phấn la lên: “Ở chung không tệ nha, thế nào? Chuẩn bị lúc nào thì kết hôn? Nếu không chúng ta cùng nhau làm, đến lúc đó làm một lễ cưới thật long trọng. . . . . .”

Đâu có nhanh như vậy? Chu Hải Mạn im lặng nhìn trời: “Cô, cảm ơn cô đã hao tổn tâm trí, nhưng mà chúng cháu còn trẻ, không vội.”

“Năm ——” Chu Vũ Khiết bị cô chặn ngang, hừ lạnh một tiếng nói, “Không phải cháu đã sớm bị mẹ cháu xếp vào hàng ngũ gái ế sao, còn trẻ? Thôi đi ——”

“Hắc hắc he he hắc ——” Chu Hải Mạn cười lấy lòng, tuổi tác luôn là vấn đề tối kỵ với Chu Vũ Khiết nhưng thỉnh thoảng cô lại luôn lôi ra kích thích cô: “Lại nói cô, cô chừng nào thì trở lại? Cũng chơi một tuần lễ rồi, không trở lại làm việc thì làm sao tích góp đồ cưới?”

“Không phải còn cháu đó sao, cháu cố gắng làm việc kiếm nhiều tiền hơn một chút cho cô không phải được rồi sao.”

-_-#, Cô cho cháu gái này đồ cưới của cô sao? Chu Hải Mạn hung hăng nghĩ, cái này của Chu Vũ Khiết cô chỉ sợ thành cực phẩm rồi.

“Bây giờ, cô còn chưa chơi đủ đâu, ngày hôm qua, cô cùng anh Thẩm ngâm suối nước nóng, ai da, phải gọi là thoải mái!”

Chu Hải Mạn giận đến nghiến răng nghiến lợi, hung hăng nắm củ cải trắng trong tay, cô ấy ở bên ngoài chơi thì vui rồi, nhưng còn cô thì không có nhà để về đó!

“Chờ thêm hai ngày nữa đi, dù sao cô dự định nghỉ lâu rồi, hơn nữa gần đây tâm tình cô không tốt, không muốn trở về.”

Tâm tình không tốt? “Làm sao vậy?”

“Có thể thế nào? Còn không phải bởi vì con heo Thẩm Thành Lượng kia, mấy ngày rồi, nghe điện thoại gọi điện thoại đều ở sau lưng cô, cháu nói xem nếu anh gọi điện thoại cho đàn ông thì phải nói ở sau lưng cô sao? Nhất định là cùng phụ nữ, cô vừa hỏi anh ấy, anh ấy lại cười ha hả với cô, nói đó là bạn bè, người bạn kia, sao cô không biết anh có nhiều bạn như vậy chứ?”

Ách, Chu Hải Mạn không nói gì, khóe miệng giật giật: “Cô à, mỗi người đều có của quyền riêng tư của mình, cháu cảm thấy cô cũng nên tôn trọng một chút. . . .”

“Cháu nằm mơ đi, đừng có dùng những điều luật này, quyền ngu xuẩn kia ra giảng với cô, cô đã nói với cháu không thể được!”

Chu Hải Mạn: “. . . . . .”

“Thôi đi, không thèm nghe cháu nói nữa, càng nói càng phiền lòng, đàn ông đều đạo đức giả như thế, ở trước mặt cháu là một kiểu, sau lưng cháu lại là một kiểu khác, cô thật sự chịu đủ rồi. Nha đầu, nhớ kỹ lời cô từng nói, trên đời này không có một người đàn ông nào tốt! Cô cúp máy đây, lát nữa cô còn muốn đi miếu chơi, bái bai ——”

Trên đời này không có một người đàn ông nào tốt. Đàn ông dựa vào được, heo cũng có thể leo cây. Thà tin trên thế giới có ma quỷ, cũng quyết không thể tin tưởng cái miệng của đàn ông. . . . . . . Đàn ông, đàn ông, đàn ông, Chu Vũ Khiết đã từng bị đàn ông hành hạ nổi điên, ngày ngày nói nhắc tới những lời này. Sau đó, cô cùng Thẩm Thành Lượng tiến tới với nhau, Chu Hải Mạn cho rằng cô sẽ thay đổi cách nhìn đối với đàn ông, không ngờ năm đó đi xem mắt, gặp phải những người đàn ông cực phẩm kia vẫn để lại trong lòng cô một bóng ma.

Chu Hải Mạn nhẹ nhàng thở dài một hới, đẩy xe chở hàng tiếp tục đi về phía trước, mấy hôm trước, Tiết Thiệu Luân nói muốn ăn cái gì nhỉ?

Ách, hình như là cua đồng ——

Xách theo hai tứi đồ thật lớn, lâu rồi không lao động, Chu Hải Mạn như trở thành người phụ nữ đại lực sĩ, lúc này họ Tiết còn chưa trở về, cô phân loại đồ mua được rồi để vào tủ lạnh, đứng dậy hài lòng cười nhìn chiếc tủ lạnh đã để đầy đồ, cô chỉ thích hình ảnh này, tích trữ lương thực, khiến lòng người an tâm.

Chu Hải Mạn liếc mắt nhìn đồng hồ, đầu tiên cho Manhattan một phần lớn thức ăn cho chó mới mua, rồi mang nguyên liệu nấu ăn đi vào phòng bếp, anh không ở nhà, cảm giác vắng lạnh hơn rất nhiều. Nhưng trong nhà vẫn còn mùi anh, nghĩ đến việc lát nữa anh về có thể được ăn thức ăn tự mình làm, Chu Hải Mạn lại cảm thấy vui vẻ.

Hạnh phúc chẳng qua cũng chỉ như thế, có thể bình bình đạm đạm, an an lạc lạc, cho dù là một thân một mình, nhưng nghĩ đến người yêu đang trên đường về nhà, sẽ cảm thấy ngọt ngào và an lòng. Đến bây giờ, cô vẫn luôn muốn trở thành một đôi vợ chồng bình thường như cha mẹ, bởi vì có cha mẹ như vậy nên cô hiều rõ chân lý của cuộc sống.

Cô cũng không bài xích tình yêu và hôn nhân, cho nên cũng tràn đầy mong đợi Mr Right xuất hiện, cô đã từng tưởng rằng sẽ là Lã Thượng Quân, lại không ngờ rằng sẽ là người không đánh nhau thì không quen biết, họ Tiết.

Duyên phận, quả nhiên là một thứ rất kỳ diệu.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
1 thành viên đã gởi lời cảm ơn Cookie Oh về bài viết trên: hh09
     
Có bài mới 26.08.2017, 20:19
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor Diễn Đàn
Cựu Editor Diễn Đàn
 
Ngày tham gia: 13.05.2017, 14:28
Tuổi: 19 Nữ
Bài viết: 102
Được thanks: 1422 lần
Điểm: 47.53
Có bài mới Re: [Hiện đại] Hello, tiểu thư mặt than - Uyển Uyển - Điểm: 44
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 43

Làm một bàn ăn đều là món Tiết Thiệu Luân thích ăn. Lúc anh trở về, Chu Hải Mạn đang nhàm chán trêu chọc Manhattan, nghe được tiếng nhấn chuông cửa, cô hơi nhíu lông mày, ôm Manhattan đi tới cửa. Cửa mở ra, khóe môi Tiết Thiệu Luân khẽ nhếch lên, nhìn cô. Làm thêm giờ đến tận bây giờ, mệt mỏi nhất định là có, nhưng mỏi mệt hơn nữa cũng không thể che giấu sự vui vẻ, hưng phấn khi anh thấy Chu Hải Mạn, mắt sáng lóe lên giống như những vì sao lấp lánh, trước nay anh luôn là một người đẹp trai.

“Sao lại nhấn chuông cửa, anh không mang theo chìa khóa à?”

Tiết Thiệu Luân vỗ vỗ túi quần hai bên, nháy mắt trả lời: “Đúng là không mang ——”

= =, Chu Hải Mạn thật hết chỗ nói rồi, chìa khóa nhà mình cũng không mang, vậy nếu như không có cô, chẳng phải tối nay anh sẽ ở đầu đường xó chợ rồi sao?

“Đây không phải là bởi vì em có ở đây sao? Anh thích em ra mở cửa cho anh.” Anh đứng đổi giày ở cửa rồi đi tới gần, hai tay vòng qua ôm lấy Chu Hải Mạn, khiến cô bị vây ở giữa mình và vách tường: “Bởi vì anh biết em ở đây, cho nên anh còn lâu mới lo lắng có mang chìa khóa hay không, bởi vì anh biết em nhất định sẽ ở nhà chờ anh về.”

Chu Hải Mạn còn chưa có phát biểu ý kiến về lời dỗ ngon dỗ ngọt của anh, còn bị ôm vào trong ngực, Manhattan giãy dụa thân thể như muốn chạy trốn: “Gâu —— gâu —— gâu ——”

Chu Hải Mạn cúi đầu, lấy tay sờ sờ đầu của nó: “Ngoan ——”

Tiết Thiệu Luân giống như mới vừa chú ý tới sự tồn tại Manhattan, anh buông Chu Hải Mạn ra, đón lấy Manhattan từ trong tay cô, khom người đặt nó xuống đất: “Con trai ngoan, trước hết để cho cha với mẹ con thân thân mật mật——”

Chu Hải Mạn hung hăng, trợn mắt nhìn Tiết Thiệu Luân một cái: “Ai là mẹ của con trai anh?”

Tiết Thiệu Luân cười, lại gần cô lần nữa, hai cánh tay thon dài ôm lấy eo cô thật chặt, Chu Hải Mạn lùi về phía sau theo bản năng, mới ý thức được phía sau mình là tường, đã không còn đường lui: “Em, trừ em ra còn ai có thể làm mẹ con trai anh chứ.”

Cô bĩu môi, anh tiếp tục cười, áp sát gần cô, đôi môi nhẹ nhàng lướt qua gương mặt của cô, lưu luyến nơi môi cô: “Em đừng nghĩ tới việc không thừa nhận, kiểu tóc của con trai và em đều giống nhau.”

“Tiết Thiệu Luân!” Có thể nhẫn nại nhưng không thể nhẫn nhục, Chu Hải Mạn cong chân lên muốn đá anh. Tiết Thiệu Luân hình như đã sớm đoán được cô sẽ làm động tác này nên tay ôm ở bên eo cô trượt xuống phía dưới ngăn động tác của cô lại. Bởi vì hai đùi trắng nõn của Chu Hải Mạn bị anh đỡ ở khuỷu tay. Vì trọng tâm không vững, Chu Hải Mạn không thể không đưa hai tay ra vịn ở hai vai anh để duy trì thăng bằng: “Anh ——” Dùng sức giãy giụa nhưng hoàn toàn không có cách nào thoát khỏi sự kiềm chế của anh, chân cứ như vậy bị anh treo trên không, Chu Hải Mạn vừa vội vừa giận, hai má nhanh chóng đỏ ửng.

“Ai bảo em không thành thật chứ, vì không muốn mình bị thương, anh chỉ có thể như vậy.” Anh nhìn cô, bật cười giảo trá: “Không được, như vậy cũng không an toàn.” Hình như anh đột nhiên nghĩ đến cái gì, một cái tay khác nhanh chóng trượt xuống, sau đó thân thể đồng thời nghiêng về phía trước, cái chân kia của Chu Hải Mạn cũng bị anh giữ ở khuỷu tay.

Chu Hải Mạn bởi vì kinh hoảng, cánh tay vòng lấy cổ anh, duy trì thân thể thăng bằng, trong nháy mắt gương mặt của anh phóng đại ở trước mặt cô, đôi môi gần như dán lên cô, hơi thở của đàn ông, ngọn lửa mập mờ.

Tư thế này ——

Thiên thời, địa lợi, còn thiếu. . . . . . Nhân hòa ——

Khi Chu Hải Mạn phản ứng kịp thì bắt đầu vặn ẹo thân thể, nhưng cô vẫn bị Tiết Thiệu Luân kiên cố giữ ở giữa bức tường và thân thể của anh, cho dù cô có pháp lực vô biên, không gian thu hẹp thế này cũng không cho cô cơ hội phát huy: “Anh —— lưu manh, thả em xuống.”

Đôi chân bị anh vòng qua hai bên eo, cô vừa cử động, hông của anh liền bị kẹp chặt, người phụ nữ này được trời cho thần lực, anh bị cô quay qua quay lại càng ngày càng khó nhịn, không thể làm gì khác hơn là cúi xuống cắn lấy môi của cô: “Ngoan ngoãn, không nên cử động ——”

“Ưmh —— Tiết Thiệu Luân —— anh —— anh khốn kiếp ——” Cô nắm quyền lại giữa tường và anh, không có chút cơ hội phản kháng, chỉ có thể tùy theo dục vọng như nổi điên chưa thỏa mãn của anh đoạt lấy. Anh hôn như gió táp mưa sa, dày đặc lên trên trán của cô, trên chóp mũi, trên khuôn mặt, trên lỗ tai, cuối cùng ở đôi môi nóng hừng hực, anh sốt ruột khó nén gặm cắn, cạy môi của cô ra dò xét đi vào, anh giống như một ngọn lửa bùng cháy, dốc hết tất cả nhiệt tình.

Đây không phải là lần đầu tiên bị anh hôn đến hoa mắt chóng mặt, đang trong quá trình thích ứng dần dần, Chu Hải Mạn cũng tìm học kỷ xảo hôn, hơn nữa sau khi học xong cũng biết đáp lại, anh cuốn lấy lưỡi của cô, sâu triền miên, cô nhẹ nhàng trêu đùa đầu lưỡi, đáp lại anh. Cảm nhận được rõ ràng thân thể của anh cứng đờ, hình như là quá mức vui mừng, càng ngày càng nhiệt tình hôn đáp trả, giống như muốn hôn cô vào trong thân thể mình.

“Ưmh ——” Nụ hôn này đều lâu dài lửa nóng hơn so với bất kỳ lần nào, lúc kết thúc hai người đều hơi thở rối loạn, nhất là Chu Hải Mạn, hai má ửng hồng, đôi mắt to mờ mịt như có tầng sương mù, mà trong mắt Tiết Thiệu Luân cũng có thần sắc chưa thỏa mãn.

“Bảo bối ——” Anh cười nhìn cô, ấn xuống trán cô một cái hôn: “Cảm ơn em.” Cảm ơn em cuối cùng cũng chịu mở cửa trái tim mình sau khi anh dốc nhiệt tình tràn ngập: “Dì cả hết rồi đúng không?”

Ách, Chu Hải Mạn cảnh giác nhìn anh, bởi vì mới vừa nhiệt tình, âm thanh mềm nhũn, Tiết Thiệu Luân nghe vào tai có hấp dẫn cực lớn: “Không phải anh vừa mới sử dụng kỹ thuật đó sao? Không mệt sao?”

“Không mệt ——” Anh vùi ở cổ của cô buồn buồn cười: “Vừa thấy em, chỉ càng thêm hưng phấn, chỗ nào có thể cảm thấy mệt mỏi đây?” Hơn nữa, cuộc phẫu thuật rất thuận lợi, trải qua ca cấp cứu, bệnh nhân kia đã vượt qua giai đoạn nguy hiểm.

Vừa thấy cô thì thật hưng phấn? = =, Quả nhiên là lưu manh, Chu Hải Mạn bất mãn đá đá chân: “Em làm món ăn anh thích ăn, nếu không ăn sẽ nguội đó.”

Đây chính là tâm ý của cô, mặc dù với anh, cô quan trọng hơn thức ăn, nhưng Chu Hải Mạn vẫn không muốn nhanh như vậy đã bị người nào đó ăn sạch sành sanh.

Tiết Thiệu Luân ngẩng đầu lên, theo ánh mắt của cô nhìn về phía bàn ăn, mỗi đĩa đều được bao bọc lại, có lẽ lo lắng sau anh khi trở về sẽ nguội, dụng tâm như vậy, anh không nhịn được lại hôn trộm trên môi cô một cái: “Được, ăn cơm trước.”

Sau khi hai chân Chu Hải Mạn được an toàn hạ xuống mặt đất thì thở phào nhẹ nhõm, nếu không phải vì bây giờ đi đứng còn mệt mỏi, cô thật muốn cho anh một cú đá xoáy.

Khi Chu Hải Mạn thầm mừng tránh được một kiếp nạn, cảm giác hơi an tâm thì người nào đó lại cúi người xuống bên tai cô, phả ra hơi thở nhẹ nhàng: “Ăn no rồi, chúng ta có rất nhiều thời gian.”

Ách, Tiết lưu manh lại không có chút tính người, không nói câu nói sau cùng kia? Hơn nữa, ánh mắt kia là thế nào, cô cũng không phải là Mỹ Dương Dương: “È hèm ——” Chu Hải Mạn giữ sống lưng thẳng tắp hắng giọng, đè thấp âm thanh, nhìn đối phương đang nhìn cô chằm chằm như ngắm con mồi, nói: “Nhìn món ăn trên bàn!”

Tiết Thiệu Luân rất thích dáng vẻ này của cô, rõ ràng rất tức giận, lại cố giả bộ trấn định, vì vậy vẫn híp mắt cười nhìn cô, dùng đôi đũa dài gắp món ăn trên bàn: “Anh không cần nhìn cũng sẽ không gắp sai ——”

Anh cố ý không nhìn, chỉ nhìn chằm chằm Chu Hải Mạn: “Đây là sườn xào chua ngọt ——” Nói xong thì đưa lên trước mắt nhìn một cái, hình như đang khoe khoang với Chu Hải Mạn phía đối diện: “Không sai chứ ——”

-_-# Chu Hải Mạn hung hăng cắn một con tôm hùm nhỏ kẹp trên tay, giống như đang nhai xương người họ Tiết: “Cạch —— cạch ——”

Mà Tiết Thiệu Luân lại được ăn rất thỉa thích, lặp lại động tác vừa rồi gắp lên một lá rau cải: “Trong đĩa này chắc là rau cải——”

“Thế nào, cũng không sai chứ?”

Vô lại, du côn, lưu manh, tên côn đồ cắc ké. . . . . . Cứ như vậy ăn xong một bữa cơm, Chu Hải Mạn còn được ăn thêm một bụng tức, Tiết Thiệu Luân được ăn say sưa ngon lành, còn thỉnh thoảng khen cô làm cái này ngon, cái đó cũng ngon, hai hàng lông mày khẽ nhếch như muốn nói, chờ một lúc nữa khẳng định ăn em cũng rất ngon.

“Manhattan ngủ rồi sao?” Chu Hải Mạn rửa chén đũa xong, đi ra khỏi phòng bếp, vừa hay nhìn thấy Tiết Thiệu Luân đi từ chỗ Manhattan về phía phòng khách.

Tiết Thiệu Luân cười gật đầu một cái: “Ừ, ngủ rất ngon.”

= =, cho nên, họ Tiết, anh cười âm hiểm thế này, nhất định là nghĩ thừa dịp con trai của anh đã ngủ an ổn để làm chuyện xấu sao?

Chu Hải Mạn liếc anh một cái, đột nhiên giống như sực nhớ ra gì đó, vội vàng chạy về phía phòng ngủ, Tiết Thiệu Luân phản ứng cũng khá nhạy bén, khi cô chạy vào phòng ngủ, xoay người đóng cửa thì trong nháy mắt chen vào: “Muốn chạy trốn?” Một tay anh chống tại khung cửa, một tay khác đẩy cánh cửa, còn có một con chân bước vào.

= =, “Em muốn nghỉ ngơi ——” Chu Hải Mạn muốn đưa ra sự phản kháng cuối cùng, nhưng Tiết Thiệu Luân hoàn toàn không cho cô cơ hội này. Trên tay vừa dùng lực, cả người anh liền bao phủ cô đi vào trong phòng của cô.

“Cùng nhau nghỉ ngơi đi.”

“Không muốn ——”

Anh nắm hai cổ tay cô, để tránh mặt của mình bị tấn công, anh ôm cô xoay 90°, lưng Chu Hải Mạn liền dính lên trên tường: “Mấy ngày trước, chúng ta không phải đã quyết định ngủ chung rồi hay sao? Cũng tốt, hôm nay, ngủ ở phòng của em.”

“Tiết Thiệu Luân, anh ——” Chu Hải Mạn kinh ngạc, nhìn anh, mang theo xấu hổ, trong ánh mắt hình như còn có sự mong đợi mơ hồ: “Cả ngày anh trừ nghĩ tới giở trò lưu manh thì không cong nghĩ tới cái gì khác sao?”

“Oan uổng——” Tiết Thiệu Luân không nói gì mà nhìn trần nhà: “Anh chỉ muốn cùng bạn gái của anh thân thiết, sao lại thành giở trò lưu manh rồi hả? À?” Anh cúi đầu, trừng phạt bằng cách khẽ cắn trên môi của cô: “Anh giở trò lưu manh chỗ nào rồi hả?”

Cái này cũng chưa tính? Cái tư thế này —— cũng chỉ có tên lưu manh này tự nhiên như vậy, cổ tay của cô bị anh chế ngự đặt lên hai bên đầu, thân thể anh dính sát cô, chân đè ép chân của cô, hình như là ở đề phòng cô sử dụng lực chân.

“Anh ——” Cô còn muốn tố cáo anh nữa, nhưng lời còn chưa nói ra khỏi miệng đã bị anh áp đôi môi xuống tới chặn trở về. Hình như anh đặc biệt thích hôn cô, mỗi một lần hôn đều giống như một thiếu niên thành kính, quý trọng mỗi một tấc da thịt của cô, càng hôn càng tập trung, cuối cùng trút xuống tất cả nhiệt tình, giống như đoạt lấy hơi thở của cô, lấy hô hấp của cô, bọn họ như hòa làm một thể. Môi của anh ở trên môi của cô nhẹ nhàng cắn, từ từ cọ sát, liếm láp mút lấy, tiến vào tìm kiếm hương vị cô, cuối cùng Chu Hải Mạn rốt cuộc do bị động chịu đựng, bắt đầu chủ động đáp lại.

Cô đáp lại khích lệ Tiết Thiệu Luân rất lớn, gần như anh dồn trăm phần trăm nhiệt tình vào đó, vẫn cảm thấy chưa đủ, buông cổ tay bị anh kiềm chế ra, một bàn tay anh trượt theo đường cong thân thể của cô, đỡ ở bên eo của cô. Hai cánh tay Chu Hải Mạn nhẹ nhàng quàng lên cổ của anh, hình như cũng đã dùng hết tất cả nhiệt tình đáp lại.

Không khí xung quanh nhanh chóng nóng lên, không khí nóng hừng hực đang dần dần thiêu đốt, lan tràn.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
2 thành viên đã gởi lời cảm ơn Cookie Oh về bài viết trên: hikari2088, shirleybk
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 52 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: antunhi, Beauty98, châulan, HanXu, Linh Anh, lăngcaca, Maibn, Nguyenthinhuthao, nguyetcat97, nhinhi94, Quất Hồng Bì, saovietxulynuoc, sujuno1, YSam và 424 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:



Đề tài nổi bật 
1 • [Xuyên không - Dị giới] Tà phượng nghịch thiên - Băng Y Khả Khả

1 ... 147, 148, 149

2 • [Hiện đại] Nữ phụ xoay người tiến công chiếm đóng - Bánh Bao Tình Yêu Hấp

1 ... 27, 28, 29

3 • [Xuyên không] Đại thiếu gia ế vợ - Đông Phương Ngọc Như Ý

1 ... 36, 37, 38

4 • [Hiện đại] Tổng giám đốc hàng tỷ Cướp lại vợ trước đã sinh con - Minh Châu Hoàn

1 ... 148, 149, 150

[Hiện đại] Hôn nhân ngọt ngào - Đam Nhĩ Man Hoa

1 ... 20, 21, 22

6 • [Hiện đại] Đã từng rất yêu anh - Đọc Miễn Phí

1 ... 14, 15, 16

7 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 99, 100, 101

8 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

9 • [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp

1 ... 161, 162, 163

10 • [Hiện đại - Quân nhân] Sếp dè dặt một chút! - Quả Đào Lạc Đường

1 ... 96, 97, 98

11 • [Hiện đại - Trùng sinh] Sủng yêu Bí mật của bà xã - Phi Yến Nhược Thiên

1 ... 30, 31, 32

12 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

13 • [Hiện đại] Bảy năm vẫn ngoảnh về phương Bắc - Ân Tầm (Phần 1)

1 ... 166, 167, 168

14 • [Hiện đại - Trùng sinh] Đêm trước ly hôn - Thiên Sơn Hồng Diệp

1 ... 32, 33, 34

15 • [Cổ đại - Trùng sinh] Chỉ yêu chiều thế tử phi - Mại Manh Miêu

1 ... 79, 80, 81

[Hiện đại] Bà xã anh chỉ thương em - Nam Quan Yêu Yêu

1 ... 145, 146, 147

17 • [Hiện đại] Chọc vào hào môn Cha đừng động vào mẹ con - Cận Niên

1 ... 127, 128, 129

18 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128

19 • [Đam mỹ - Hiện đại] Thiếu tướng đế quốc - Đạn Xác

1 ... 33, 34, 35

20 • [Xuyên không - Dị thế] Thiên tài cuồng phi - Băng Y Khả Khả

1 ... 84, 85, 86



Shop - Đấu giá: trucxinh0505 vừa đặt giá 374 điểm để mua Pooh lúc lắc
Shop - Đấu giá: đêmcôđơn vừa đặt giá 265 điểm để mua Đá chanh
Shin-sama: :)
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 248 điểm để mua Đá chanh
Tuyền Uri: TỚ TUYỂN QUẢN LÍ BOX
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 304 điểm để mua Giường mộng mơ
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 388 điểm để mua Only You
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 242 điểm để mua Cô dâu chú rể
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 246 điểm để mua Teddy Bear
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 246 điểm để mua Teddy ôm bé
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 333 điểm để mua Móc khóa cá trắng
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 250 điểm để mua Giường gấu hồng
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 255 điểm để mua Cô dâu miu và chú rể cún
Shop - Đấu giá: trucxinh0505 vừa đặt giá 250 điểm để mua Cún cưỡi ngựa
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 560 điểm để mua Mashimaro cầm dù xanh
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 1075 điểm để mua Vương miện hoàng đế
Shop - Đấu giá: _Tiểu Song vừa đặt giá 1022 điểm để mua Vương miện hoàng đế
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 279 điểm để mua Bộ xương
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 972 điểm để mua Vương miện hoàng đế
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 370 điểm để mua Mèo xanh thèm cá
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 351 điểm để mua Mèo xanh thèm cá
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 532 điểm để mua Mashimaro cầm dù xanh
Shop - Đấu giá: _Tiểu Song vừa đặt giá 924 điểm để mua Vương miện hoàng đế
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 505 điểm để mua Mashimaro cầm dù xanh
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 879 điểm để mua Vương miện hoàng đế
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 480 điểm để mua Mashimaro cầm dù xanh
Công Tử Tuyết: Re: Bảng xếp hạng 12 cung hoàng đạo
Shop - Đấu giá: _Tiểu Song vừa đặt giá 836 điểm để mua Vương miện hoàng đế
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 795 điểm để mua Vương miện hoàng đế
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 756 điểm để mua Vương miện hoàng đế

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.