Diễn đàn Lê Quý Đôn



Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 52 bài ] 

Hello, tiểu thư mặt than - Uyển Uyển

 
Có bài mới 26.08.2017, 19:59
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor Diễn Đàn
Cựu Editor Diễn Đàn
 
Ngày tham gia: 13.05.2017, 14:28
Tuổi: 20 Nữ
Bài viết: 102
Được thanks: 1486 lần
Điểm: 47.96
Có bài mới Re: [Hiện đại] Hello, tiểu thư mặt than - Uyển Uyển - Điểm: 45
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 39



"Hắc hắc hắc ——" khi mở cửa ra ngoài thì Tiết Thiệu Luân đang đứng cách cửa mười bước, cười thô tục với cô, "Chậm thôi. . ."

= =, Chu Hải Mạn liếc mắt nhìn Manhattan đang chạy quanh anh, trợn tròn mắt, "Đi chết đi!"

"Anh chết rồi, không phải Manhattan sẽ không có cha sao?" Tiết Thiệu Luân cầm bàn chải đánh răng đi tới phòng vệ sinh lần nữa, "Em đi thay quần áo trước đi, hôm nay không phải đi làm sao?"

Ách, Chu Hải Mạn đến bây giờ mới ý thức được, mình vẫn mặc đồ ngủ, bởi vì phải ở chung nhà với Tiết Thiệu Luân, Chu Hải Mạn chọn một bộ kiểu dáng bảo thủ thích hợp với một người phụ nữ trung niên, hoa văn đều đặc biệt lộ vẻ cũ xưa.

"Chẳng trách ngày hôm qua, khi đi mua quần áo thần bí như vậy, thì ra là không muốn cho người ta thưởng thức." Khi hai người đi qua nhau, giọng nói Tiết Thiệu Luân truyền đến từ phía sau lưng.

-_-# Chu Hải Mạn dừng lại, nể mặt mũi của Manhattan—— nhịn! ! !

Sau khi đi ra từ phòng thay quần áo, Tiết Thiệu Luân đã rửa mặt xong, liếc mắt nhìn vào phòng vệ sinh không thấy anh, Chu Hải Mạn mới yên tâm đi vào. Đầu tiên là soi gương chỉnh lại mấy sợi tóc rối trên trán, lúc cúi đầu lấy bàn chãi đánh răng thì thấy hai cái một hồng, một lam để cùng trong chiếc cốc nhựa có hình hoạt hình, một đôi bàn chải đánh răng có màu sắc không đồng nhất vẫn duy trì thế đứng ở trong cốc. Chu Hải Mạn dừng tay giữa không trung, một khắc đó, nơi nào đó ở tận đáy lòng mềm yếu nhất bị một luồng cảm xúc không tên làm cho xúc động, an tâm đến mức muốn rơi lệ rung động.

"Mạn Mạn, bữa sáng, em muốn ăn gì?" Tiết Thiệu Luân đột nhiên thò nửa người ra, "Trứng chiên hay sandwich?"

"Ách, tùy tiện cái gì cũng được." Chu Hải Mạn nặn kem đánh răng lên chiếc bàn chải đánh răng mới tinh, trả lời nhẹ nhàng.

"Hả?" Tiết Thiệu Luân nhìn cô cười, "Tùy tiện cái gì cũng được?"

"Đối với ——" Chu Hải Mạn trấn định tự nhiên, tiếp tục bóp kem đánh răng, "Em không kén ăn."

"Tốt." Xác định câu trả lời của cô, Tiết Thiệu Luân giống như là nhận được thánh chỉ hoàng ân, búng tay một cái rồi xoay người nhanh chóng đi tới nhà bếp.

Trước kia, khi ở chung với Chu Vũ Khiết, hai người đều rất lười, chẳng ai muốn rời giường làm bữa sáng, đừng nói là trứng chiên, ngay cả miếng bánh mì sốt cà chua cũng không có. Chu Vũ Khiết thì đắc ý, vừa đúng lúc giảm cân, còn cô được vài ngày cũng không chịu nổi nữa, đành phải xuống lầu dưới mua bánh bao và cháo. Chu Vũ Khiết kén chọn, không những không cảm kích cô, ngược lại cầm bánh bao còn bĩu môi, nói sau khi ăn cái này thì sẽ mập mạp giống như bánh bao.

Cho nên, khi cô rửa mặt xong, đi ra khỏi phòng vệ sinh, thấy trên bàn ăn để hai phần bữa ăn sáng vàng óng, chỉ nhìn miếng trứng chiên đó thôi cũng khiến người ta chảy nước miếng rồi. Còn có thoảng thoảng mùi thơm của sữa tươi, loại rung động đó lại một lần nữa dấy lên.

Tiết Thiệu Luân mặc tạp dề bưng lên đĩa trứng chiên cuối cùng, cười nói: "Có thể ăn sáng rồi."

Sự chuyên tâm đó, cảm giác hạnh phúc đó hình như chưa từng có, giống như một người đi rất nhiều đường, trèo đèo lội suối vất vả, cuối cùng gặp được một người, người đó khẽ mỉm cười cũng làm người ta an tâm.

Chu Hải Mạn nhìn anh cởi tạp dề xuống, ngồi vào chỗ đối diện với anh. Cô vốn cho là anh chỉ lên phòng khách, không ngờ đeo tạp dề lên lại có một mùi vị khác. Thử một miếng nhỏ, ngoài giòn trong mềm, có dầu mà không  ngấy, quả nhiên vào phòng bếp cũng là một cao thủ.

"Thế nào?" Người nào đó đã sớm không kềm chế được, muốn tranh thủ từng chút thời gian rồi.

Chu Hải Mạn rất hào phóng thừa nhận, "Ừ, làm không tệ, đáng khích lệ."

"Hắc hắc hắc——" Tiết Thiệu Luân hài lòng, "Bây giờ em đã biết anh trừ vẻ ngoài đẹp trai, dịu dàng chăm sóc bạn gái, còn có những khả năng khác chưa?"

= =, Anh dịu dàng chăm sóc cô khi nào hả? Anh rõ ràng là có cơ hội thì ngay lập tức giở trò lưu manh với cô, lúc không có cơ hội thì cũng phải tạo cơ hội đùa giỡn.

"Anh dịu dàng chăm sóc với bạn gái nào rồi hả?" Cô cười cực kỳ dịu dàng nhưng giọng điệu lại rất miễn cưỡng.

"Khụ khụ ——" Tiết Thiệu Luân bị cô chế nhạo muốn khóc, "Nói cái gì đó? Anh chỉ có duy nhất một người bạn gái này mà thôi! Anh cam đoan!"

"Em không tin?" Cô chỉ nhẹ nhàng liếc anh một cái, anh liền lo lắng, cẩn thận hỏi từng li từng tí.

"Ưmh, em tin." Chu Hải Mạn cười thật tươi với anh, "Phần trứng chiên kia."

-_-||| Không ngờ, địa vị của anh Tiết Thiệu Luân trong lòng cô lại giảm đi một cấp, trước kia là không bằng Manhattan, bây giờ đến trứng chiên cũng không bằng!

Ăn bữa sáng xong, Chu Hải Mạn vốn định ngồi xe buýt đi đến phòng luật, nhưng Tiết Thiệu Luân lại cố ý, cho dù đi đường vòng cũng muốn tự mình đưa cô đi. Trên phương diện vô lại này, Chu Hải Mạn vẫn kém xa người nào đó, vì vậy không thể làm gì khác hơn là lên xe của anh.

Vốn cho rằng, tinh thần khẩn trương cao độ từ hôm qua rốt cuộc cũng có thể tỉnh táo lại, lại không nghĩ người nào đó sống chết không để cho cô xuống xe, còn nháy mắt tiếp tục sắc dụ, "Có phải em đã quên gì rồi hay không?"

Quên cái gì? Quên cái gì? Chu Hải Mạn nghĩ nát óc, cuối cùng đành phải học Tiết Thiệu Luân nháy mắt với anh, trong ánh mắt thực sự không biết.

Tiết Thiệu Luân nhìn dáng vẻ này của cô, hai bả vai trong nháy mắt sụp xuống, "Thôi đi, hay là để anh nhắc nhở em một chút vậy."

Nói xong, cúi người, ấn xuống gò má Chu Hải Mạn một cái hôn, nhưng vẫn chưa thỏa mãn nói: "Em có thể tự giác làm bạn gái một chút được hay không?"

Éc, Chu Hải Mạn thừa nhận cô ở phương diện lãng mạn này quả thật có chút chậm chạm, còn có chút bị động, ai bảo cô từ nhỏ chưa tiếp xúc với con trai bao giờ. Thời trung học thì chuẩn khoa học tự nhiên nữ, học đại học lại chọn ngành luật pháp chuyên nghiệp, vi khuẩn lãng mạn chưa bao giờ bị kích hoạt trên con đường đời của cô. Mà chuyện lãng mạn nhất mà cô từng làm qua chỉ sợ là thầm mến Lã Thượng Quân thôi, chỉ có điều phần lãng mạn đó kéo dài đến mấy tháng trước cũng đã tan thành mây khói rồi.

Nhớ tới người đàn ông trước mắt này, anh đã vì cô làm rất nhiều việc, nghĩ đến anh ân cần lấy lòng mình, nghĩ đến ánh mắt nghiêm túc của anh khi nói thích cô, Chu Hải Mạn không phải là không cảm động, huống chi tính lưu manh không lúc nào không có của anh đã sớm tiến vào trái tim cô rồi.

Chu Hải Mạn kinh ngạc nhìn anh nháy mắt thì nhẹ nhàng ấn môi lên khóe môi anh, lướt nhẹ qua một cái, thấy người trước mắt được hôn giống như bị dọa thân thể cứng đờ, bỗng nhiên có một loại cảm giác thỏa mãn ập vào lòng.

"Tiết Thiệu Luân, thật ra thì em cũng thích anh, rất thích, rất thích anh."

Nghe cô thổ lộ, người nào đó luôn mong đợi giờ khắc này lại chưa phản ứng kịp, Chu Hải Mạn hạnh phúc mở cửa xe đi về phía phòng luật, vừa đi vừa cảm thấy dáng vẻ người nào đó ngây ngốc cũng rất đáng yêu.

Vừa đi qua khúc quanh, khi đến gần phòng làm việc, chuông điện thoại di động rỗn rã vang lên, cái tên trên màn ảnh hiện lên từng phát từng phát nhảy trong tim của cô, Chu Hải Mạn do dự một lúc mới nhấn nút trả lời, "Alo, còn chuyện gì nữa?"

"Mạn Mạn, em vừa mới nói gì với anh?"

= =, Nói vô ích rồi, Chu Hải Mạn nhíu nhíu mày, trả lời: "Không nghe rõ thì thôi."

Đối phương vẫn kích động như cũ, giữ cô không tha, nói: "Có phải em nói cũng thích anh, rất thích, rất thích anh."

-_-# Rõ ràng một chữ cũng không nghe lầm! ! ! Chu Hải Mạn hoàn toàn bị đánh bại, người đàn ông này rốt cuộc trẻ con tới khi nào, vẫn muốn gọi điện thoại chứng nhận.

"Không phải, em không nói! ! !" Chu Hải Mạn kiên quyết phủ định.

"Ha ha ha —— Mạn Mạn, anh rất vui." Người nào đó không ý thức được Chu Hải Mạn đang ở giáp danh của sự tức giận, tiếp tục hưng phấn nói, "Anh thật sự vô cùng vui vẻ, có thể nghe chính miệng em thừa nhận thích anh, có thể nghe được ba cái chữ kia từ trong miệng em, anh cảm thấy rất hạnh phúc. Mạn Mạn, cảm ơn em, anh cảm thấy được hạnh phúc, cho nên anh muốn nói. Em biết, anh yêu em, anh vẫn luôn yêu em."

Thật buồn nôn, nhưng trong lòng lại như uống được mật ngọt, rõ ràng mới vừa còn bị anh chọc giận giậm chân, nhưng chỉ dăm ba câu của anh lại khiến cô cảm thấy trái tim ấm áp, hạnh phúc. Sức mạnh của tình yêu thật sự vô cùng kỳ diệu, mà sức mạnh của những người đang yêu còn thần kỳ đến mức không thể tưởng tượng nổi.

"Ừ, em biết rồi."

"Không có việc gì thì cúp máy đi, em muốn đi làm, anh cũng đến bệnh viện sớm một chút đi."

"Được." Người nào đó lần này đặc biệt nghe lời, nói với Chu Hải Mạn phía điện thoại bên kia nhẹ nhàng, "Vậy tối chúng ta gặp lại."

Yêu cô phải dũng cảm nói ra, yêu cô phải để cho cô biết, yêu cô phải để cho cô hạnh phúc và vui vẻ, Tiết Thiệu Luân nhẹ nhàng vuốt màn hình điện thoại di động, hai phút hai giây. Trước kia tưởng rằng mình không có cơ hội, cho nên thiếu chút nữa chỉ gặp thoáng qua cô. Hiện tại, anh rốt cuộc cũng có cơ hội, từng trải qua việc không có được, bàng hoàng và mất mát, cho nên càng thêm quý trọng nắm giữ.

"Ai nha, người gặp chuyện tốt tinh thần thật thoải mái nha, Tiểu Mạn, có chuyện vui gì vậy, mau thành thật khai báo." Chu Hải Mạn vừa đi vào phòng làm việc, liền chạm mặt Lâm Hiểu Lê đang cầm một ly cà phê nóng.

Chu Hải Mạn bất giác nhíu mày, cô biểu hiện rõ ràng vậy sao?

"Làm gì?" Chu Hải Mạn làm bộ nghe không hiểu lời của cô, tiếp tục đi về phía trước, "Tôi thì gặp được chuyện gì tốt chứ? Không xui xẻo là cảm ơn lắm rồi."

"Cắt ——" Lâm Hiểu Lê bĩu môi, "Ở trước mặt tôi nói láo, nha đầu cô cũng phải tu luyện thêm mấy năm nữa hẵng nói, cô xem gương mặt này, giống y như cây xương rồng ngoài ban công, mùa xuân đến thật rồi."

Éc, Chu Hải Mạn vô thức liếc mắt một cái tới ban công, lại nói cây xương rồng này một năm bốn mùa đều xanh tốt, dieexnddafnleequsyddoon nhưng mùa xuân lại có sự khác biệt, sinh khí bừng bừng, tràn đầy sức sống.

Chẳng lẽ? Cô đưa tay sờ sờ mặt của mình, cô cũng bắt đầu thay đổi biểu lộ sự vui mừng ra mặt rồi hả?
Lâm Hiểu Lê nhìn phản ứng của cô biết đã có triển vọng, vì vậy lòng bát quái hiếu kỳ nổi lên, một mạch đi theo Chu Hải Mạn thẳng đến trước bàn làm việc của cô,
"Có phải là. . . . . . À?"

Khóe miệng cô cong lên, lông mày hơi dựng ngược lên, vẻ mặt bỉ ổi khiến Chu Hải Mạn khóe mắt không tự chủ kéo lên, gương mặt cảnh giác nhìn cô nói: "Cái gì hả?"

"Được rồi, đừng giả bộ nữa." Lâm Hiểu Lê trừng cô, "Chuyện giữa cô và bác sĩ đẹp trai đó đã truyền khắp mọi xó xỉnh của phòng luật chúng ta rồi, bây giờ cô còn giả vờ với tôi?"

"Vậy nếu các người đều biết rồi, sao còn tới hỏi tôi?" Chu Hải Mạn xỏ xiên cô, bắt đầu vùi đầu vào mấy vụ án nhận gần đây.

"Thật sao? Là được rồi? ? " Lâm Hiểu Lê đột nhiên hô to gọi nhỏ, "Tiểu Mạn, thật tinh mắt! Chúng tôi thảo luận là một chuyện, chính cô thừa nhận, xác định quan hệ lại là một chuyện khác. Giống như soái sa lần trước ngày ngày tới đón cô tan làm, các chị em còn tưởng rằng hai người cuối cùng có thể thành đôi rồi, nhưng ai ngờ còn chưa nghe được chút phong thanh nào, anh ta lại đột nhiên biến mất."

"Ai nha, Tiểu Mạn, nói thật tôi rất mừng cho cô, cô tiếp tục như vậy nữa, tôi còn hoài nghi thiên hướng của cô có vấn đề."

= =, Nghiêm trọng vậy sao? Chu Hải Mạn hoảng sợ, nhưng mà cô thật may mắn lúc ấy không nói mối quan hệ của mình với Lã Thượng Quân ra, nếu không bây giờ, tên tuổi của Lã Thượng Quân chắc sẽ không biến mất triệt để cuộc sống của cô thế này.

Năm đó thậm chí cô không kích động nói ra tình cảm với Lã Thượng Quân, mà bây giờ đối với Tiết Thiệu Luân, mỗi một phút mỗi một giây đi cùng với anh cũng an tâm tự nhiên.

Cô quả thật yêu rồi, cũng vui lòng để cho các chị em chia sẻ sự ngọt ngào và vui vẻ này.
Mùa xuân đến rồi ~~~~~~ mọi người đều biết nên làm gì đi. . . . .




Đã sửa bởi Cookie Oh lúc 04.10.2017, 19:29, lần sửa thứ 2.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks       
            
Xem thông tin cá nhân
1 thành viên đã gởi lời cảm ơn Cookie Oh về bài viết trên: heisall
     
Có bài mới 26.08.2017, 20:08
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor Diễn Đàn
Cựu Editor Diễn Đàn
 
Ngày tham gia: 13.05.2017, 14:28
Tuổi: 20 Nữ
Bài viết: 102
Được thanks: 1486 lần
Điểm: 47.96
Có bài mới Re: [Hiện đại] Hello, tiểu thư mặt than - Uyển Uyển - Điểm: 44
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 40




Cảm giác đó giống như ngày xuân đón ánh mặt trời, cả người cùng tinh thần đều sảng khoái, nhìn luật sư Chu từ trước đến giờ luôn có mặt than cũng bị tình yêu làm cho nhu hòa, tình cảm của các cô gái còn độc thân trong phòng luật càng thêm nảy nở, sức mạnh của tình yêu!

Nảy nở mãnh liệt nhất chắc là Tiết Thiệu Luân, cả ngày anh đều ngâm nga ca khúc thiếu nhi ra ra vào vào các phòng bệnh. Anh vốn có vẻ ngoài tốt, chỉ cần đứng yên bất động cũng có thể khiến người ta đầu óc choáng váng, tâm trạng rạng rỡ hôm nay lại càng làm cho cô y tá nhỏ đi theo anh mấy lần không nhịn được bịt mũi, chỉ sợ máu mũi chảy ra.

Buổi chiều, lúc nghỉ ngơi, nhận được tin nhắn của người nào đó, nụ cười ngay tức khắc nở trên môi Chu Hải Mạn, mở ra xem, trên đó chỉ có mấy chữ ngắn ngủn, nhưng vẫn làm cho người ta nhộn nhạo, "Tối về nhà ăn cơm, được không?"

"Được."

"Ăn cái gì?"

Chu Hải Mạn do dự một lát, trả lời: "Anh muốn ăn gì?"

"Hắc hắc he he, có thể ăn em không?"

-_-#, Quả nhiên là giang sơn dễ đổi, bản tính khó dời, Chu Hải Mạn hơi nheo mắt, ngón tay ở trên bàn phím gõ thật nhanh, "Muốn ăn quả đấm của em rồi hả? Muốn bên trái hay bên phải?"

". . . . . . Anh sai rồi —— muốn ăn thịt."

"Ừ, trở về làm thịt kho tàu cho anh ăn."

"Được, anh yêu em, bảo bối Mạn Mạn của anh."
⊙﹏⊙ Chu Hải Mạn khẽ xoa cánh tay nổi da gà, người này nói năng thật là càng ngày càng không có giới hạn rồi.

Vì vậy, bữa tối đáp ứng yêu cầu mãnh liệt của ai đó, Chu Hải Mạn làm một bàn món ăn, thật ra thì chính cô cũng cực kỳ vui mừng. Dù sao, kể từ khi Chu Vũ Khiết mập lên thì đòi giảm cân, cô theo cô ấy nhiều năm ăn rau xanh, mỗi lần về nhà đều quấn lấy Thái Mỹ Đình cố ăn nhiều thịt hơn một chút.

Người ta thường nói, cơm no suy nghĩ —— éc, khi Chu Hải Mạn rửa chén xong, đi ra khỏi phòng bếp thì nhìn thấy Tiết Thiệu Luân vùi trên sofa nhìn chằm chằm cô, = =, Chu Hải Mạn quét mắt một vòng xung quanh, hỏi "Manhattan đâu rồi?"

"Xuống lầu tìm Nha Nha rồi."

"Nha Nha?" Chu Hải Mạn cau mày, cái tên này giống như tên của một con chó nhỏ.

"Ừ, lầu dưới có một nhà mới chuyển đến, bà chủ nhà bọn họ cũng nuôi một con cún ngỏ gọi là Nha Nha, là giống cái." Nói đến giới tính của con chó nhỏ kia, Tiết Thiệu Luân như có ý gì sâu xa, cười một tiếng.

= =, Cho nên, anh Tiết, anh nói ra một đống này, cuối cùng vấn đề chính là hai chữ đó, dung túng con trai của mình đêm khuya ra ngoài cùng chó nhỏ xinh đẹp, anh có ý gì đây?

"Hôm nay, anh tìm được mấy đĩa phim rất hay, đều là đồng nghiệp giới thiệu, cùng nhau xem đi." Tiết Thiệu Luân kéo Chu Hải Mạn vẫn còn đang sững sờ qua, "Nhất định em sẽ thích ."

+_+ Anh không nói câu cuối cùng còn tốt, Chu Hải Mạn ngồi sát anh, cuộn mình trên ghế sofa. Trong lòng đặc biệt âm u nghĩ, anh không phải là muốn mời cô cùng nhau xem AV chứ, ý nghĩ này mới vừa xuất hiện trong đầu, Chu Hải Mạn liền hung hăng tự tát mình một cái, tại sao cô có thể không thuần khiết như vậy?
Nhưng mà nhìn dáng vẻ người nào đó cười đến hai mắt híp lại, quả thật rất khó làm cho người ta nghĩ mấy cái đĩa kia thuần khiết, "Ừ, nói trước thì hay lắm, xem phim thì xem phim, đừng có tâm tư gì không đứng đắn, đến lúc em đánh cho anh răng rơi đầy đất chớ oán trách em không nhác nhở anh trước."

Nụ cười trên mặt Tiết Thiệu Luân cứng lại, người phụ nữ này có biết cô làm mặt lạnh càng khiêu khích anh ngứa ngáy hay không hả? Chỉ có điều, phụ nữ có Taekwondo cấp ba quả thật không thể đắc tội, vì vậy Tiết Thiệu Luân lấy lòng cười nói: "Anh có thể có ý đồ gì không đứng đắn chứ? Em không cần từ sáng đến tối đều đề phòng anh như đề phòng trộm cướp vậy chứ?"

Chu Hải Mạn nghẹn họng không nói gì, thật ra thì còn mệt mỏi hơn đề phòng cướp, bởi vì vừa phải đề phòng anh hạ gục cô, còn phải đề phòng mình sẽ không phản công, nếu không sẽ rất mất mặt!

Chỉ là, Tiết Thiệu Luân quả thật không gian ác như cô nghĩ, mở bộ phim thứ nhất lên chính là phim cô vẫn luôn muốn xem mà không có thời gian, Chu Vũ Khiết cũng không đồng ý xem với cô, phim kịnh dị. Thật ra thì xem phim kịnh dị cũng có thú vui riêng, đó là đêm khuya yên tĩnh, càng xem càng sợ, càng sợ càng kích thích, kích thích càng mãnh liệt lại càng muốn xem.

Nhưng mà chỉ có mỗi Chu Hải Mạn có hứng thú, Tiết Thiệu Luân vốn cho rằng cô sẽ bị dọa phải dựa vào anh, hoặc là trực tiếp nhảy lên ôm anh, chưa từng nghĩ, hai con mắt cô chăm chú nhìn màn ảnh, diendanlequydon.com hoàn toàn không quan tâm tới sự tồn tại của anh. Là ai nói, bảo đảm một bộ phim có thể giải quyết?

Đã qua nửa giờ, trên người cô có hương chanh nhàn nhạt, anh cố gắng đuổi sự kích động rục rịch trong lòng đi, muốn dán mắt lên cặp răng nanh trong phim, nhưng ở dưới ánh huỳnh quang cô lộ ra vẻ đẹp nhu hòa, đôi chân nhỏ trần trụi ngồi xếp bằng ở trên ghế sofa, phần thân thể lả lướt trong chiếc áo T-shirt rộng, anh thèm thuồng đã lâu.

"Hay là chúng ta đổi một bộ phim khác đi?"

Chu Hải Mạn trông rất hứng thú, mắt nhìn chằm chằm màn ảnh không nhúc nhích, trả lời: "Anh sợ sao?"

"Tất nhiên là không——" chẳng qua là không đạt được mục đích, muốn tạo không khí lãng mạn mà chẳng được chút nào cả, "Anh chỉ sợ em không thích."

Cô không thích? Cô không thích thì sao có thể nhìn chằm chằm màn ảnh không nhúc nhích, trợn tròn mắt thích thú, = =, Chu Hải Mạn không hề đếm xỉa đến anh nữa, tiếp tục chăm chú nhìn người sói hung tàn cắn đứt cổ kẻ xâm lăng.

Tiết Thiệu Luân liếc nhìn màn ảnh một cái, cảm thấy mình còn đói khát hơn so với người sói hút máu, "Cho em, bỏng ngô ——"

"Cảm ơn ——" vẫn không thèm liếc anh một cái, chỉ là, Tiết Thiệu Luân âm thầm vui mừng, rốt cuộc lại được gần cô hơn một centimet.

Chu Hải Mạn vừa ăn bỏng ngô, vừa chìm đắm trong không khí phim khẩn trương, tính mạng ngàn cân treo sợi tóc, hoàn toàn không ý thức được, trong đôi mắt người nào đó đang biểu lộ ánh sáng xanh thăm thẳm.

Người nào đó lén lút vươn tay đặt ở hông của cô, không có phản ứng, chính là ngầm cho phép, Tiết Thiệu Luân vui vẻ hơn một chút, chỉ là ôm một đại mỹ nhân như vậy, sự kích động trong lòng anh càng ngày càng mãnh liệt rồi. Mùi hương của cô quanh quẩn ở chóp mũi, làm da như tuyết của cô đang gần ngay trước mắt, Tiết Thiệu Luân thử thăm dò ở sau tai cô, ấn xuống một cái hôn, giọng nói vào ban đêm cực kỳ mị hoặc, "Chu Hải Mạn, anh có thể hạ gục em sao?"

Giống như người sói kia vừa mới hạ gục con mồi, anh có thể hạ gục cô sao? Chu Hải Mạn nghe vậy thân thể cứng đờ, rất nhanh rút một tay ra, gõ lên đầu anh một cái, "Không thể!"

"Chu Hải Mạn, em thật không có nhân tính!" Người nào đó uất ức cọ tới cọ lui ở trên người cô.
Phim đã tiến triển đến giai đoạn cuối cùng, người cùng động vật ở trong phim người chết kẻ bị thương, một mảng máu tanh, Chu Hải Mạn mắt cũng không chớp một cái, "Tiết Thiệu Luân, phạm quy là thất bại đó."

Tiết Thiệu Luân bị giày vò nghiến răng nghiến lợi, "Chu Hải Mạn, xem như em lợi hại!"

Vì vậy, rõ ràng là người nào đó hào hứng bừng bừng tìm phim mà trừ tên phim, Tiết Thiệu Luân hoàn toàn không nhớ trong phim có những tình tiết gì, nói là một bộ phim cũ, ấn tượng duy nhất chính là người sói bên trong cũng đói như anh.

Sau khi phim kết thúc, Chu Hải Mạn vuốt vuốt bả vai ê ẩm, nhân tiện nhìn sang gương mặt ai oán của Tiết Thiệu Luân, = =, vẻ mặt của anh có thể dùng từ vặn vẹo để hình dung, trán nhăn lên nhăn xuống, giống như là cố gắng hết sức chịu đựng cái gì đó.

"Tiết Thiệu Luân?" Cô nhíu mày, dò xét chọc chọc vai của anh.

"Làm —— sao ——?" Âm thanh thô dát, mang theo hơi thở dốc nồng đậm.

Chu Hải Mạn bất giác căng thẳng theo anh, nhìn xuống dưới, ách, khó trách chịu đựng khổ cực như vậy, bản tính lưu manh lại phát tác một lần nữa, xem phim kịnh dị cũng có thể nổi phản ứng, Chu Hải Mạn thật sự hết chỗ nói rồi.

Tiết Thiệu Luân nhìn gò má của cô khẽ ửng hồng, càng khó nhịn, huống chi ánh mắt của cô rơi vào nơi nào đó đã nổi phản ứng của anh, vẻ kích động lăn lộn trong lồng ngực như muốn phát ra, "Sao vậy?"

= =, Chu Hải Mạn lườm nguýt về phía anh, lạnh lùng nói: "Có cái gì tốt mà đòi khoe khoang? Đàn ông bẩm sinh hung bạo, luôn muốn chiếm hữu người phụ nữ mình thích, thương hại lòng thù hận của phụ nữ, từ xưa đến nay, chưa bao giờ chấm dứt. Cách giết người hợp pháp chính là kết hôn, nhưng mà điều này cũng chỉ là động cơ hợp pháp hóa của đàn ông mà thôi, bản chất vẫn giống nhau."
Tiết Thiệu Luân mệt mỏi hoàn toàn rồi, người phụ nữ này tại sao cô có thể miêu tả hoan ái nguyên thủy nhất giữa nam nữ một cách lạnh nhạt như vậy, hung khí cái gì, còn có giết người? Nơi nào đó vừa mới còn cứng như sắt, không biết bởi vì xấu hổ hay bị hù dọa mà mềm nhũn xuống, anh hậm hực liếc mắt nhìn Chu Hải Mạn, mặt Chu Hải Mạn cũng đang ửng đỏ nhìn anh.

"Em đã chinh phục được trái tim anh, bây giờ ngay cả thân thể cũng bị em quản chế rồi, em phải chịu trách nhiệm với anh, bảo bối Mạn Mạn, chúng ta làm một ~~~" bị hai ba câu nói của một người phụ nữ dọa cho gục xuống, vô cùng mất mặt, vì vậy, Tiết Thiệu Luân cố gắng dùng lời nói áp đảo Chu Hải Mạn.

"Ưmh ——"khi anh nhào về phía cô, phản ứng đầu tiên của cô chính là muốn chạy trốn, nhưng cuối cùng lại không thoát khỏi ma trảo của tên sắc lang này. Thân thể bị anh giữ thật chặt, môi của anh chính xác che phủ trên đôi môi mềm mại của cô, cọ sát, mút vào, liếm láp, nghịch ngợm y như Manhattan, hết lần này đến lần khác xoạt tới xoạt lui ở trên môi cô. Cuối cùng, anh Tiết không thoả mãn với nụ hôn đơn giản này, đưa đầu lưỡi ra nhẹ nhàng mở cánh môi của cô. Cô cho rằng anh sẽ dịu dàng như thế mà xong xuôi, nhưng khi lưỡi của anh thăm dò vào trong miệng của cô, bản tính lưu manh bắt đầu bại lộ, anh chiếm đoạt, lấy hết hương thơm trong miệng cô, hút hơi thở của cô. Cô bị anh hôn, hơi thở rối loạn, đôi tay vốn chống đỡ trên ngực anhh dần dần vô lực trượt xuống, anh có thể dán vào cô càng gần hơn.

Mỗi một nơi trên thân thể đều dán sát vào nhau không có khe hở, nụ hôn của anh mang theo bá đạo cùng tình cảm chân thành, quấn lấy lưỡi của cô, quét sạch mỗi một tấc mềm mại trong miệng cô, xua đuổi chút lý trí cuối cùng của cô. Chu Hải Mạn dần dần không chống đỡ được sự tấn công mãnh liệt của anh, thậm chí khi tay anh chạy dọc theo thân thể của cô thì cô cũng quên giãy giụa.

"Mạn Mạn, em là của anh." Anh nỉ non bên tai của cô, nhẹ nhàng liếm vành tai xinh xắn của cô, anh nói giống như ma chú, cả người Chu Hải Mạn vô lực, hình như không thể động đậy, "Bảo bối, em thật biết nghe lời  ——"

Anh một đường hôn xuống phía dưới, bờ môi mềm mại lướt qua chiếc cổ mảnh khảnh của cô, cuối cùng rơi vào xương quai xanh gợi cảm mê người của cô. Như đứa trẻ thèm ăn, anh vùi đầu ở cổ của cô, đầu lưỡi giống như một đốm lửa nhỏ, trong tiềm thức Chu Hải Mạn như mờ mịt kháng cự gì đó.

Tiết Thiệu Luân vừa hôn cổ cô, vừa dùng một tay xoa nắn hai phần mềm mại cách áo T-shirt và áo lót trước ngực, nhìn dáng vẻ say mê của cô, Tiết Thiệu Luân hài lòng nhếch miệng cười cười, "Mạn Mạn, em cũng muốn anh, đúng không?"

Không gặp phải cự tuyệt nào, Tiết Thiệu Luân tiếp tục hướng về phía cô hết gặm lại liếm, bàn tay vốn dừng bên eo cô càng không ngừng trượt xuống, nhấc vạt áo T-shirt lên chui vào. . . . . .

Khụ khụ —— ở chung quả nhiên là phương thức hỏa tốc nhanh nhất ~~~~~ Chu Hải Mạn rốt cuộc bị hạ gục chưa?

Ừ. . . . Muốn biết tiếp theo như thế nào, chương sau sẽ rõ.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks       
            
Xem thông tin cá nhân
     
Có bài mới 26.08.2017, 20:14
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor Diễn Đàn
Cựu Editor Diễn Đàn
 
Ngày tham gia: 13.05.2017, 14:28
Tuổi: 20 Nữ
Bài viết: 102
Được thanks: 1486 lần
Điểm: 47.96
Có bài mới Re: [Hiện đại] Hello, tiểu thư mặt than - Uyển Uyển - Điểm: 61
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 41




"Tiết Thiệu Luân, dừng lại —— xuống ——" bị anh hôn gần như sắp không thể hô hấp được, lời nói ra cũng mềm mại vô lực, cô không biết âm thanh kháng cự mềm mại hiếm có này lại càng kích thích người nào đó.

Cái tay kia của Tiết Thiệu Luân dò vào trong quần áo cô hừng hực mạnh mẽ, sau khi chạm được vào da thịt mịn màng của cô thì dường như trở nên điên cuồng, không kềm chế được. Một đường hướng lên, tìm tới trước ngực cô, tại nơi mềm mại cách áo lót tiếp tục xoa nắn. Thân thể của anh càng ngày càng nóng, không khí xung quanh cũng sôi sục theo, hôn một đường xuống phía dưới, cách chiếc áo T-shirt mỏng manh, môi của anh rơi vào một cái tay không rảnh rỗi đang ở trên nơi mềm mại kia.

Chu Hải Mạn cảm giác được rõ ràng, nơi nào đó của tên lưu manh lại nổi phản ứng, cưng cứng chống giữa hai bắp đùi cô, còn tiếp tục như vậy nữa thì không thể dập tắt đám lửa kia được, "Tiết Thiệu Luân, dừng lại, dừng —— ách —— dừng lại ——" cô giãy dụa thân thể, nghiến răng nghiến lợi lạnh lùng cảnh cáo anh, "Nếu không —— tự gánh lấy hậu quả!"

Vùi ở trước ngực cô điên cuồng gặm rồi hôn, người nào đó nghe vậy ngẩng đầu lên, trong mắt mang theo sự điên cuồng vẫn chưa thỏa mãn, nhếch miệng lên cười quỷ quái, mỗi lần hít một thở đều phả ra hơi thở nóng trêu người, có thể có hậu quả gì? Cùng lắm là anh ăn cô rồi bị cô hành hung một trận, bây giờ muốn anh dừng lại, tuyệt đối không thể nào, anh vẫn là đàn ông! Truyện chỉ được đăng tại Diễn đàn Lê Quý Đôn.

"Mạn Mạn, em có biết dáng vẻ em làm mặt lạnh càng làm cho trong lòng anh ngứa ngáy hay không? Đây là em đang cố ý khiêu khích biết không hả?" Nói xong thì cúi xuống hung hăng cắn một cái lên gò má cô, "Nếu em khiêu khích anh, thì không thể trách anh không khống chế được mình."

Tên cầm thú này, móng vuốt của anh đang dần di chuyển xuống dọc theo bên eo cô, hễ nơi anh chạm qua đều hơi ngứa ngáy, Chu Hải Mạn cắn chặt môi dưới, cô cũng rất khó chịu, nhưng thật sự không thể ——

Ngón tay của anh nhẹ nhàng vuốt ve dọc theo lưng quần cô, có khuynh hướng tiếp tục đi xuống, vòng đi vòng lại, thân thể Chu Hải Mạn co rút bị cảm giác tê liệt hành hạ, muốn gạt bỏ nhưng gặp trở ngại, "Tiết Thiệu Luân, anh đừng hối hận!" Còn đùa giỡn tiếp như vậy, anh còn có thể dừng được sao?

"Hối hận? Tại sao anh phải hối hận?" Bàn tay của anh đặt trên xương hông của cô, dáng người của cô rất đẹp, đường cong lả lướt, chỉ nhìn xa xa cũng đủ để khiến đàn ông chảy nước miếng, huống chi anh còn có được cơ hội đẩy ngã cô, "Mạn Mạn, anh rất thích em."

Không có tiền đồ, Chu Hải Mạn liếc mắt một cách vô lực về phía trần nhà, bàn tay di động trên người cô cuối cùng càng chạy xuống phía dưới, lướt qua xương hông cô, hình như còn muốn tiếp tục mò xuống nữa, "Đây là cái gì?"

Đối mặt với ánh mắt u mê mịt mù của ai đó, Chu Hải Mạn đồng tình vươn tay ra vỗ vỗ khuôn mặt nhỏ của anh, "Anh Tiết, ngoan —— dì cả của em tới thăm rồi, cho nên ——" cô khẽ cắn răng, như hung hăng thở ra một hơi, "Mấy ngày nay thật sự không được!"

"Ầm ——" Tiết Thiệu Luân vô lực nuốt nước miếng một cái, ma trảo luồn vào trong quần áo của cô, hình như còn phải xác định lại một phen, nhích tới nhích lui vô cùng không chân thật. Chu Hải Mạn dùng sức đẩy người nào đó đè ở trên người cô chưa thỏa mãn dục vọng một cái, mạnh mẽ lôi móng vuốt của anh từ trong áo cô ra ngoài, "Buổi chiều hôm nay đã tới, em không lừa anh, anh quên tối hôm nay chỉ có một mình anh ăn kem thôi sao?"

Vì vậy, cô không đụng một chút đồ lạnh nào, lúc ăn cơm tối anh cố ý mua cho cô đồ cay cũng không dùng, là bởi vì —— dì cả cô tới ——

Khi Tiết Thiệu Luân phản ứng lại, vẻ mặt còn khó coi hơn cả khi khóc, khó trách hôm nay cô không sử dụng vũ lực, khó trách hết lần này đến lần khác cảnh cáo mình, là bởi vì anh tha thiết muốn tiếp tục cũng không thể được.

T_T Lần phản công này quả thật còn làm cho người ta khó chịu hơn việc cho anh hai quyền, Tiết Thiệu Luân kềm chế sự khô nóng trong lồng ngực, bởi vì động tình, gương mặt sung huyết đỏ bừng, hung hăng nói: "Em không nói sớm!"

Chu Hải Mạn cau mày vẻ vô tội, "Em sớm đã cảnh cáo anh, là do chính anh không nghe lời."

"Vậy làm sao bây giờ?" Thân thể anh cương cứng, khó chịu, không dám cử động chút nào.

"Có thể làm sao?" Chu Hải Mạn liếc nơi nào đó đang hưng phấn của anh một cái, lạnh nhạt nói, "Chính anh giải quyết thôi, đi vào trong phòng tắm, tắm nước lạnh."

Tiết Thiệu Luân tức giận tới mức chỉ muốn hạ gục người phụ nữ trước mắt này, triệt phá, ăn cô vào trong bụng, nhưng bây giờ người ta có dì cả hộ thân, anh cũng không thể cầm thú chiến đấu tiếp như vậy được.

"Chu Hải Mạn, xem như em lợi hại!" Anh tức giận đứng dậy, rõ ràng hận nghiến răng nghiến lợi, nhưng không thể phát tiết, bị cô hành hạ chỉ thiên, chửi má nó ở trong lòng.

Chu Hải Mạn hả hê cười, tiện tay chỉnh lại quần áo bị anh vò rối một chút, ở sau lưng anh từ từ nói: "Giải quyết nhanh một chút, em cũng muốn tắm để đi ngủ đấy."

-_-#, Tiết Thiệu Luân thân thể vẫn còn cứng, vừa mới đi không được mấy bước, nghe được cô nói như vậy, tức giận tới mức nghiến răng, "Nếu không, em giúp anh giải quyết?"

"Em mới không cần!" Chu Hải Mạn bĩu môi, nhìn dáng vẻ mắt anh đỏ ngầu có cảm giác mình khi dễ người ta quá rồi, giọng nói không tự chủ dịu đi, "Trên người em không thoải mái, anh còn muốn khi dễ em ——"

Ai khi dễ ai vậy? Tiết Thiệu Luân oan ức sắp khóc, nhìn lại bộ dạng thuận theo gãi đầu của cô, dáng vẻ hờn dỗi làm nũng mê người, Tiết Thiệu Luân có cảm giác thân thể như muốn nổ tung, yêu tinh này, nhất định là trời cao phái tới hành hạ anh, thật sự quá mệt nhọc rồi!

"Anh cố gắng nhanh lên một chút ——" yết hầu lăn xuống hai cái, anh vội vàng xoay người sang chỗ khác, cố tự trấn định nói, "Em đi xuống lầu tìm Manhattan về trước đi."

"Được." Chu Hải Mạn cố nén mới không bật cười, thật ra thì Tiết lưu manh cũng không coi là quá cầm thú, tối thiểu định lực vẫn có.

**********************

Buổi tối, Chu Hải Mạn bị đau bụng tỉnh dậy, từ trước đến giờ thể chất cô rất tốt, số lần đau rất có hạn, nhưng đau thế này quả thật khó nhịn. Khoác cái áo khoác, mở cửa phòng cẩn thận từng li từng tí, bên trong phòng rất yên tĩnh. Chu Hải Mạn xỏ  dép đi vào nhà bếp, nhưng mới vừa đi được nửa đường thì nghe được bên căn phòng cách vách truyền đến hàng loạt tiếng rên rỉ, giống như âm thanh đứa bé gặp cơn ác mộng bị hù dọa, thân thể Chu Hải Mạn cứng đờ, căn phòng cách vách không phải là phòng Tiết Thiệu Luân hay sao?

"Cha —— cha ——" bước chân không khỏi chuyển hướng, tiếng anh rên rỉ thống khổ trong mơ không rõ, hình như là gọi cha, Chu Hải Mạn nhẹ nhàng gõ cửa, không có phản ứng.

"Tiết Thiệu Luân, Tiết Thiệu Luân ——" cô đứng ở ngoài cửa gọi tên anh nhưng vẫn không được đáp lại.

Trong mơ, anh giống như phải nhẫn nhịn mỗi thống khổ nào đó, tiếng rên rỉ đứt quãng không có ngừng, Chu Hải Mạn đứng lặng ở trước cửa ngẫm nghĩ mấy giây, dùng sức xoay nắm cửa một cái, cửa phòng bị mở ra.

Dò tìm mở đèn trong phòng, thời khắc ánh đèn sáng lên kia, Chu Hải Mạn thấy được cảnh tượng Tiết Thiệu Luân nhíu chặt mày, hình như còn thống khổ hơn so với cô bị đau bụng kinh, thân thể còn không ngừng ở trên giường vặn qua vặn lại.

"Tiết Thiệu Luân ——" cô tới gần gọi tên anh, vươn tay vỗ vỗ mặt của anh, "Tiết Thiệu Luân, tỉnh dậy, tỉnh dậy đi."

"Cha ——" đến gần, Chu Hải Mạn rốt cuộc cũng nghe rõ anh gọi cái gì, bất giác nhíu mày lại, bọn họ quen nhau lâu như vậy, đều không nhắc tới người nhà của mình. Anh gặp ác mộng thế nào, mới khổ sở như vậy.

Pia~pia—— Chu Hải Mạn dùng vừa sức một chút, trước kia cô đã sớm muốn đánh lên gương mặt trắng nhỏ này, "Tiết Thiệu Luân, tỉnh lại, Tiết Thiệu Luân ——"

Có thể là đau đớn do bị cô đánh, cũng có thể do nghe được giọng của cô, thân thể vặn vẹo của Tiết Thiệu Luân cuối cùng cũng an phận nằm im. Đột nhiên mắt mở ra, sau khi thấy Chu Hải Mạn trước mắt, hơi kinh ngạc, ngồi dậy nói: "Sao vậy? Xảy ra chuyện gì?"

Chu Hải Mạn thầm thở phào nhẹ nhõm, xoa bụng vẫn còn đau nói: "Mới vừa rồi anh gặp ác mộng, một mực nói mớ đấy."

Tiết Thiệu Luân cau mày gãi gãi tóc sau ót, "Anh gặp ác mộng? Anh đã nói cái gì rồi?"

"Cũng không có gì, chính là không ngừng kêu cha, cha ——" chú ý vẻ mặt anh trong nháy mắt trở nên âm u, Chu Hải Mạn cẩn thận từng li từng tí hỏi, "Tiết Thiệu Luân, anh không sao chứ?"

Tiết Thiệu Luân hơi ngẩn ra, dùng nụ cười che giấu quá khứ, "Không có việc gì, anh làm phiền đến em phải không?"

Chu Hải Mạn cười, lắc lắc đầu, "Không có ——" nếu không phải cô đau đến không ngủ được, căn bản sẽ không nghe được âm thanh rên rỉ của anh.

"Em làm sao vậy? Sắc mặt khó coi như vậy ——" Tiết Thiệu Luân nhìn Chu Hải Mạn, đột nhiên phản ứng kịp, "Đau?"

Biết anh là bác sĩ, mặc dù chỉ là bác sĩ ngoại khoa, không thể gạt được anh, Chu Hải Mạn không thể làm gì khác hơn là ngoan ngoãn gật đầu một cái, "Rất ít khi thấy đau, lần này cũng không ăn chút đồ lạnh nào, lại cảm thấy rất đau."

Tiết Thiệu Luân lập tức nhảy xuống từ trên giường, đỡ cô ngồi lên trên giường của mình, "Em ở đây nằm một lát, trong nhà có đường đỏ và gừng, anh sẽ nấu chén nước gừng đường đỏ cho em."

"Không cần phiền phức như vậy ——" Chu Hải Mạn níu cánh tay Tiết Thiệu Luân lại, " Rót cho em ly nước lọc là được."

Tiết Thiệu Luân cúi xuống vuốt vuốt tóc của cô, "Nói cái gì đó? Ngoan ngoãn nằm xuống, anh đã nói với em rồi, không có chút phiền toái nào cả, có bạn trai để làm gì? Anh còn mong chờ ngày ngày được em sai khiến đấy."

Chu Hải Mạn cười khẽ, đây là người vừa mới ở trong cơn ác mộng còn cau mày rên rỉ sao? Nhưng mà cơn ác mộng thế nào mới có thể khiến một người đàn ông khổ sở thành cái dạng đó như vậy? Hơn nữa, nhìn ánh mắt vừa mới tránh né của anh, hình như cất giấu tâm sự gì đó.

"Ngồi ngẩn người cái gì hả? Nằm nghỉ một lát đi." Qua mười lăm phút, Tiết Thiệu Luân cầm một chén nước đường đỏ nóng hổi đi vào phòng ngủ.

Nằm ở trên giường của anh? Chu Hải Mạn cau mày, đây không phải là đưa sói vào miệng cọp sao?

"Uống cạn đi, bổ sung khí huyết, uống vào sẽ không đau như vậy nữa." Nói xong thì ngồi ở mép giường, múc một muỗng đưa lên miệng Chu Hải Mạn, "Cẩn thận nóng ——"

Chu Hải Mạn hết nhìn anh, lại nhìn chén nước đường đỏ, trong nháy mắt tim đập mạnh và loạn nhịp, người đàn ông này vì cô làm bất cứ chuyện gì hình như cũng tự nhiên như vậy, rõ ràng mấy giờ trước còn bị cô chọc tức phải nghiến răng nghiến lợi, nhưng chăm sóc dịu dàng khiến lòng người thật ấm áp.

"Nghĩ gì thế, đồ ngốc?" Anh cúi lại gần cô, "Lời nói của bác sĩ em còn không tin sao? Hay là —— em lo lắng anh sẽ cho thuốc gì vào canh này? Em luôn như vậy, có Kim Giáp hộ thân, trong lòng em, anh không đến nỗi cầm thú như vậy chứ?"

Mang theo một luồng oán khí chưa thỏa mãn dục vọng, thật là mới vừa rồi rõ ràng rất cảm động, không khí tốt như vậy lại bị anh làm hỏng rồi, Chu Hải Mạn không khỏi cau mày suy nghĩ sâu xa, đàn ông đều như vậy, nhưng cô vẫn là gặp được lưu manh trong cực phẩm?

"Mùi vị rất lạ  ——" cô nhíu mày uống một ngụm nhỏ, chép miệng một cái, bĩu môi nói.

"Ngoan ——" Tiết Thiệu Luân nhếch miệng cười dụ dỗ cô, "Chỉ có một chén nhỏ, ráng uống hết đi."

Quả thật dáng một chút, không biết anh dỗ dành bao nhiêu lần một chén nước gừng đường đỏ mới uống hết vào, "Nằm xuống ngủ đi ——" anh cầm chén để lên trên tủ đầu giường, xoay người vuốt bộ tóc ngắn mềm mượt của cô.

Chu Hải Mạn cảnh giác trợn to hai mắt, "Em trở về phòng của mình ngủ thì hơn."

"Còn đề phòng anh, còn đề phòng anh ——" Tiết Thiệu Luân bất đắc dĩ nâng trán, "Em nói xem em luôn như vậy, anh làm sao dám làm chuyện xấu?"

"Anh học y, phương diện này cũng tự mình nghiên cứu một chút, em ngoan ngoãn nằm xuống, anh sẽ xoa cho em, sẽ rất thoải mái, nha?"

Vừa nghe anh nói như vậy, lòng cô trong nháy mắt tan chảy, có lẽ chén nước đường đỏ kia bắt đầu phát huy công hiệu, cả người cảm thấy ấm áp, "Không cần, hiện tại em không đau." Bởi vì cơn ác mộng nên anh ngủ không được ngon giấc, cả hai đều cần nghỉ ngơi thật tốt, cô cũng mới vừa uống nước đường đỏ xong, nhịn một chút cũng không đau đớn lắm.

"Nói càn ——" Tiết Thiệu Luân kéo chăn qua đắp lên người cô, "Em cho rằng đó là tiên đan diệu dược hả, lập tức thấy hiệu quả, ngoan ngoãn nằm xuống, anh xoa cho em."

Trước kia, cảm thấy Tiết Thiệu Luân rất lưu manh, thỉnh thoảng suy nghĩ một chút ưu điểm của anh cũng chỉ là sống chung tương đối thoải mái tự nhiên, nhưng kể từ khi chung đụng phát hiện ưu điểm của anh càng ngày càng nhiều, Chu Hải Mạn bị anh dụ được ngoan ngoãn nằm trên giường, giọng của anh quá ấm áp, làm cho người ta không nỡ rời đi.

Bàn tay anh luồn vào trong chăn, lướt qua cái eo thon nhỏ của cô, từ từ tiến vào trong áo ngủ của cô, anh mới vừa đụng vào bụng cô, cô cũng bất giác co rụt lại, khắp phần bụng xẹp xuống, Tiết Thiệu Luân mím môi cười cười, "Tay của anh lạnh quá sao?"

"Không phải ——" Chu Hải Mạn bĩu môi, là thân thể của cô phản ứng quá nhạy cảm với anh.

Tay của anh bắt đầu nhẹ nhàng xoa bụng của cô, vừa bắt đầu rất nhẹ, sau đó lại tăng thêm sức lực, bàn tay rộng mở ấm áp có lực, giống như là một túi nước ấm nhiệt độ ổn định xoa bóp, rất thoải mái.
"Làm gì mà nhìn anh dữ vậy? Không ngủ được hả?" Anh ngẩng đầu lên vừa đúng đụng phải ánh mắt không hề chớp của cô, không chớp mắt lấy một cái, khóa chặt anh lại.

"Không ngủ được——" anh nhìn cô cười, đèn chiếu sáng lên trên gương mặt của anh, càng ngày càng nhu hòa, "Nếu không trước khi ngủ chúng ta kể chuyện xưa cho bảo bối Mạn Mạn? Ừ, anh nghĩ, em muốn nghe chuyện công chúa Bạch Tuyết hay là cô bé quàng khăn đỏ?"

"Phốc ——" Chu Hải Mạn rốt cuộc không nhịn được bị anh chọc cười, "Sao giống như dỗ trẻ con vậy? Hơn nữa trông rất có kinh nghiệm."

"Không phải là ——" anh vẫn giữ động tác êm ái có lực, cười híp mắt trả lời, "Công việc trong bệnh viện đều phải tiếp xúc với mọi độ tuổi khác nhau, trẻ con té bị thương, bị gãy xương đến bệnh viện chữa trị cũng rất nhiều. Tuổi bọn trẻ vốn nhỏ, hơn nữa đều sợ bác sĩ, anh đành phải dùng tính khí hòa dịu, dụ dỗ chúng nó, đợi chúng nó loại bỏ hết cảm giác sợ hãi đối với anh, đến khi cảm thấy anh bác sĩ này thật đáng yêu mới chịu phối hợp điều trị. Này, em còn khó dụ dỗ hơn những đứa bé kia?"

"Ha —— khó trách, vậy anh có đụng phải người bạn nhỏ dỗ đặc biệt khó khăn hay không?" Chu Hải Mạn cười hỏi.

"Có chứ, có một lần có một cô bé chân bị trật khớp, tương đối nghiêm trọng, anh là bác sĩ điều trị chính của cô bé, mỗi khi tới gần bé, bé đều khóc, đừng nói chi là đụng được chân của bé. Cha mẹ của bé ở bên cạnh vừa dụ dỗ, vừa hù dọa đều không có tác dụng, cuối cùng anh đành phải ra trận, tặng cô bé một hộp chocolate thật lớn , bé mới đồng ý nói chuyện với anh, yên tâm mà đưa chân cho anh."

"Còn có một bé trai, rất nghịch ngợm phá phách, chính là sợ bác sĩ, vừa bước vào bệnh viện thì bắt đầu ầm ĩ, trên đùi chảy máu kêu khóc đòi về nhà, lần đó thật là giày vò anh không ít, bé trai không dễ dàng dùng kẹo chocolate dẹp yên, anh liền. . . . . . Mạn Mạn —— ngủ rồi sao?"

Giọng của anh giống như có tác dụng an thần, bụng được anh xoa bóp đã không cảm thấy đau nữa, trên chăn bông có mùi vị của anh, mùi của ánh nắng sạch sẽ, ngửi rất thoải mái, Chu Hải Mạn cứ như vậy khẽ nhếch miệng ngủ thiếp đi.

Tiết Thiệu Luân nhỏ giọng kêu cô mấy tiếng, xác định cô đúng đã ngủ thiếp đi, thì nhẹ nhàng thu hồi bàn tay dính trên bụng cô, cẩn thận từng li từng tí giúp cô đắp kín chăn mền.

Dáng vẻ cô yên tĩnh lại cực kỳ động lòng người, thời điểm nhất là ngủ say, hàng lông mi dày rũ xuống giống như cây quạt, trong phòng rất yên tĩnh, đến mức có thể nghe được tiếng hô hấp đều đều cô. Ngón tay Tiết Thiệu Luân nhẹ nhàng lướt qua gương mặt của cô, cúi xuống hôn lên trên trán cô một cái, khóe miệng nâng lên đường cong đẹp mắt, hình như chỉ cần nhìn cô thế này đã cảm thấy rất thỏa mãn.

"Mạn Mạn, ngủ ngon, có giấc mộng đẹp."

Em yêu, có mơ thấy anh không?


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks       
            
Xem thông tin cá nhân
1 thành viên đã gởi lời cảm ơn Cookie Oh về bài viết trên: hh09
Hiển thị bài viết từ:  Sắp xếp theo  
Trả lời đề tài  [ 52 bài ] 
           
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: Anna, Bach thao, Hippo Map, huongtrang1984, longuyet.jn, lăngcaca, Meean, thuhuongtv1111, tinhlinhnho, tiểu anh hắc ám, yenln, yentruong1991 và 576 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:



Đề tài nổi bật 
1 • [Hiện đại] Cố chấp ngọt - Triệu Thập Dư

1 ... 37, 38, 39

2 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 214, 215, 216

[Xuyên không] Bệnh vương tuyệt sủng độc phi - Trắc Nhĩ Thính Phong

1 ... 132, 133, 134

4 • [Hiện đại] Đồng phục cùng áo cưới - Lục Dược

1 ... 25, 26, 27

5 • [Cổ đại - Trùng sinh] Ngày mai liền hòa ly - Hải Lí Khê

1 ... 32, 33, 34

6 • [Xuyên không - Dị giới] Phế sài muốn nghịch thiên Ma Đế cuồng phi - Tiêu Thất Gia - New C1632

1 ... 205, 206, 207

7 • [Xuyên không] Con đường vinh hoa của Thái tử phi - Tú Mộc Thành Lâm

1 ... 52, 53, 54

8 • [Xuyên không - Dị giới] Thiên tài triệu hồi sư - Nhược Tuyết Tam Thiên

1 ... 223, 224, 225

9 • [Hiện đại] Vợ yêu con cưng của tổng tài - Thượng Quan Nhiêu

1 ... 77, 78, 79

10 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

11 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ vô song - Bạch Sắc Hồ Điệp

1 ... 120, 121, 122

12 • [Hiện đại - Trùng sinh] Gia khẩu vị quá nặng - Hắc Tâm Bình Quả

1 ... 135, 136, 137

13 • [Hiện đại] Trong phim ngoài đời - Nhất Diệp Cô Chu

1 ... 29, 30, 31

14 • [Cổ đại tiên hiệp] Tiên vốn thuần lương - Chính Nguyệt Sơ Tứ

1 ... 245, 246, 247

[Hiện đại] Cuộc hôn nhân dài lâu Vân Quán Phong

1 ... 67, 68, 69

16 • [Cổ đại - Trùng sinh] Tiêu Phòng ký - Bích Loa Xuân

1 ... 9, 10, 11

17 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

18 • [Cổ đại - Trọng sinh] Võ thần nghịch thiên Ma phi chí tôn - Băng Y Khả Khả

1 ... 76, 77, 78

19 • [Xuyên không - Điền văn] Hán tử trên núi sủng thê Không gian nông nữ Điền Mật Mật - Thấm Ôn Phong

1 ... 78, 79, 80

20 • [Hiện đại] Hôn trộm 55 lần - Diệp Phi Dạ

1 ... 234, 235, 236



Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 3781 điểm để mua Bông tai đá Amethyst
Shop - Đấu giá: lily58 vừa đặt giá 3190 điểm để mua Bông tai đá Amethyst
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 3020 điểm để mua Bông tai đá Amethyst
Shop - Đấu giá: lily58 vừa đặt giá 2875 điểm để mua Bông tai đá Amethyst
Shop - Đấu giá: lily58 vừa đặt giá 2600 điểm để mua Bông tai đá Amethyst
Shop - Đấu giá: lily58 vừa đặt giá 2300 điểm để mua Bông tai đá Amethyst
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 2101 điểm để mua Bông tai đá Amethyst
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 761 điểm để mua Ngọc xanh lá
Shop - Đấu giá: cò lười vừa đặt giá 828 điểm để mua Bé hoa hồng
Shop - Đấu giá: tiểu an nhi vừa đặt giá 251 điểm để mua Chuột Minnie 1
Shop - Đấu giá: Sư Tử Cưỡi Gà vừa đặt giá 226 điểm để mua Hà mã lười
Shop - Đấu giá: Taylucdiep vừa đặt giá 300 điểm để mua Lồng đèn cam
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 313 điểm để mua Nhẫn nam
Shop - Đấu giá: Lily_Carlos vừa đặt giá 405 điểm để mua Nhẫn vàng tình yêu (Part 1)
Shop - Đấu giá: Sunlia vừa đặt giá 271 điểm để mua Cô bé làm dáng
Shop - Đấu giá: Sunlia vừa đặt giá 200 điểm để mua Couple 7
Shop - Đấu giá: Sunlia vừa đặt giá 256 điểm để mua Bảo Bình Nam
Đào Sindy: hi bạn
xukaa: hihihihi
xukaa: hiiiiiii
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 506 điểm để mua Mèo xám
Shop - Đấu giá: Đào Sindy vừa đặt giá 377 điểm để mua Princess 4
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 238 điểm để mua Giỏ hoa hồng
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 378 điểm để mua Gấu Pooh say Hi
Shop - Đấu giá: Xám vừa đặt giá 406 điểm để mua Bò ngủ
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 541 điểm để mua Cung Nhân Mã
Shop - Đấu giá: Phượng Ẩn vừa đặt giá 393 điểm để mua Bướm vàng
Shop - Đấu giá: cò lười vừa đặt giá 248 điểm để mua Cầu thủy tinh Tatty
Shop - Đấu giá: Lily_Carlos vừa đặt giá 322 điểm để mua Bé cam
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 501 điểm để mua Mèo trắng gãi đầu

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.