Diễn đàn Lê Quý Đôn


≧◠◡◠≦ ≧◉◡◉≦ ≧✯◡✯≦ ≧◔◡◔≦ ≧^◡^≦ ≧❂◡❂≦

Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 48 bài ] 

Lưỡng thế hoa - Cẩm Sắt

 
Có bài mới 09.05.2015, 13:42
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor Diễn Đàn
Cựu Editor Diễn Đàn
 
Ngày tham gia: 08.12.2014, 18:41
Tuổi: 21 Nữ
Bài viết: 2082
Được thanks: 9563 lần
Điểm: 15.25
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Xuyên không] Lưỡng Thế Hoa - Cẩm Sắt (2 Quyển) - Điểm: 11


Chương 9: Không chung đường

Tôi lẳng lặng chờ đợi tử kỳ của mình.

Có lẽ là sang năm, có lẽ là tại tháng sau, hoặc có lẽ chỉ là ngày mai.

Sẽ chết như thế nào, tôi không biết, tôi chỉ biết, thời gian của tôi ở tại thế giới này còn lại không nhiều lắm.

Mà trước khi rời đi, tôi muốn nhìn một lần cuối cùng cái thế giới mà tôi ở tại năm mươi năm này.

Sau khi rời khỏi Kiến Nghiệp, tôi một đường hướng thẳng về tây. Tôi chỉ một thân một mình, làm bạn cùng tôi chỉ có Tuyết Lạc.

Tuyết Lạc đã rất già rồi, tứ chi suy yếu rất khó gánh được sức nặng của tôi trong thời gian lâu. Chúng tôi đi đi ngừng ngừng, không có mục đích mà cùng sống nương tựa lẫn nhau vượt qua khoảng thời gian cuối cùng này.

Chúng tôi đi qua Sào Hồ, trên mộ Chu Du mỏ mọc um tùm. Chữ trên mộ mới được sơn màu đỏ, không biết người nào gần đây đã từng tới nơi này.

Chúng tôi đi qua Lư Giang, Thúy Vi lâu vẫn còn ở nơi đó, xa hoa truỵ lạc, hấp dẫn từng nhóm ngũ lăng thiếu niên. Tú bà trẻ tuổi chớp chớp đôi mắt xinh đẹp, nghi hoặc nhìn tôi.

Chúng tôi đi qua Giáp Thạch sơn, trong màn sương phủ đầy núi, tôi hoảng hốt nghe thấy tiếng chuông thanh thúy linh vang, thấy một bóng dáng màu đỏ như ẩn như hiện. Nhưng sau khi sương tán đi, tôi cái gì đều không thấy, chỉ có cành cây khô khắp núi lẳng lặng vươn hai tay về phía tôi.

Sau đó chúng tôi ngồi thuyền. Đó là một chiếc thuyền đánh cá thuận tiện mang hộ khách, chủ thuyền là một ông lão lưng còng. Hai mắt lão đã mù, không nhìn thấy gì cả. Nhưng lúc trời quang đãng, lão cũng thường đi đến trên sàn thuyến, cuộn ống quần lên như đứa trẻ, đem đôi chân bò đầy gân xanh ngâm vào làn nước sông lạnh lẽo.

Sau đó, chúng tôi bắt đầu nói chuyện phiếm. Tôi tò mò hỏi lão, vì sao thích làm như vậy. Nước sông lạnh như thế, có thể gây nên bệnh phong thấp.

Lão nhẹ nhàng cười rộ lên, nói: “Lúc còn trẻ, già từng thích một cô gái, nàng ở trên thuyền hai năm, khi ấy, chuyện nàng thích làm nhất là ngồi tại chỗ này, đem hai chân ngâm xuống sông.”

“Sau đó thì sao?” Tôi tò mò hỏi.

“Sau đó ư?” lão mơ màng nhớ lại, “Sau đó có một ngày, nàng đột nhiên biến mất, chúng ta không biết nàng đi đâu. Có thể đã chết.”

“Lão không đi tìm nàng sao?”

“Tím cách nào?” lão nhẹ nhàng thở dài, “Ngay cả tên của nàng, già cũng không biết. Lúc ấy, già không biết chữ, mà nàng lại không biết nói.”

Trong lòng tôi chợt động, đưa ánh mắt nhìn phía đôi mắt trống rỗng không có một tia sáng của lão, vô ích mà muốn tìm kiếm trong đó được một ít hồi ức. Sau đó tôi nhẹ nhàng hỏi: “Nàng trông như thế nào?”

“Nàng rất mỹ lệ, nàng là người con gái xinh đẹp nhất mà già từng gặp,” trên gương mặt già cả của lão toát ra vẻ ôn nhu, “Đáng tiếc nàng không biết nói. Khi đó già thường tưởng tượng, nếu nàng có thể nói chuyện, giọng nói của nàng nhất định là rất động lòng người,” dừng một chút, lão quay mặt về phía tôi, “—— có thể giống như giọng của cô nương vậy.”

“Không biết chừng, ta chính là nàng thì sao?” Tôi cười hỏi hắn.

“Làm sao có thể!” lão cũng bật cười, “Nếu nàng còn sống, cũng sẽ già như lão đây. Mà cô còn trẻ như vậy.”

Trận tuyết rơi đầu tiên, lá lúc chúng tôi đang phi qua một ngọn núi ở ngoại ô Vũ Xương. Lúc đến được đỉnh núi, Tuyết Lạc rốt cục không chống đỡ nổi, ngã xuống đất.

Lúc chết, đôi mắt đen kịt của nó vẫn ôn nhu nhìn tôi. Tôi nhẹ nhàng vuốt ve lông bờm của nó, nói: “Cám ơn ngươi đã làm bạn cùng ta nhiều năm như vậy.”

Tôi chôn cất nó trên núi. Sau khi hoàn thành hết thảy, tôi phát hiện phụ cận có một căn nhà nhỏ bỏ hoang

Tôi dọn dẹp một chút, sau đó vào ở. Luôn cảm thấy còn có chuyện gì vẫn chưa hoàn thành. Nhưng trước đó, để cho tôi bầu bạn cạnh nó một lần cuối cùng.

Trời ngày càng lạnh, suối trên núi đã bị đóng băng. Tôi mỗi ngày xuống núi lấy nước, lúc gánh nước lên núi, đôi khi tôi không khỏi có chút tự giễu nghĩ, có thân thể vĩnh viễn hai mươi tuổi, dù sao cũng không phải không có chỗ lợi.

Một ngày nọ, lúc xuống núi lấy nước, tôi không hẹn mà gặp Lục Kháng.

Hắn khoác áo giáp màu bạc, bên trong lộ ra cổ áo màu đỏ. Hắn nay đã là một chàng trai anh tuấn, cũng đồng dạng là gương mặt hai mươi tuổi, nhưng lại có thứ ánh sáng chói lóa của thanh xuân, thứ mà tôi không có.

Hắn thấy tôi, vội vàng chạy tới, vẻ mặt không thể tin, đánh giá tôi, sau một lúc lâu, nói: “Chúng ta đều nghĩ người đã chết.”

Tôi cười nhẹ, nói: “Mẫu thân con khỏe không?”

“Không khỏe lắm...” trong thần sắc hắn cũng có vài phần vô cùng lo lắng, “Con đang đến báo cho phụ thân, về nhà gặp bà một lần cuối cùng.”

“Phụ thân con cũng nên về nhà rồi.” Tôi nhẹ nhàng nói.

“Còn người thì sao?” Hắn nhìn tôi, “Người không đến thăm bà sao?”

“Ta đi, ta ngày mai sẽ đi.” Tôi bình tĩnh hứa hẹn. Sau khi rời khỏi Kiến Nghiệp, luôn nghĩ đến có chuyện gì đó bản thân chưa hoàn thành xong, nhưng giờ khắc này tôi sực nhớ ra, là tôi chưa buông tay được Như.

Tôi đang muốn gánh nước trở về. Hắn kiên trì không cho ta tôi làm, gần như dùng cách cướp , nhận lấy đòn gánh trong tay tôi, kiên trì đưa tôi đến cửa nhà.

Ở cửa, nhắn nghi hoặc đánh giá căn nhà rỗng tuếch nhỏ xíu của tôi, nhưng thủy chung đều không nói gì.

Sau đó, hắn xoay người rời đi, lại đi đến Vũ Xương.

*

Đêm hôm hắn rời đi, tuyết rơi rất lớn. Gió liên tục gào thét ngoài cửa sổ, bông tuyết như nắm cát lòng bàn tay chảy ra, rơi lả tả xuống.

Sáng sớm ngày hôm sau, tôi thu thập hành trang đơn giản, nhẹ nhàng đi ra ngoài, đóng cửa lại.

Tôi muốn đi Ngô Quận, hơn nữa sẽ không quay trở về nữa.

Trước mắt là cả một vùng đất trời được phủ trong lớp tuyết màu trắng bạc. Không khí thấm lạnh phả vào mặt, mang theo mùi vị hơi ngòn ngọt.

“Vân Ảnh.” Một giọng nói quá đỗi quen thuộc gọi tên tôi.

Tôi nhàn nhạt cười, trước khi quay đầu lại, nói: “Chàng rốt cục vẫn đến đây.”

Tôi thật bình tĩnh. Từ một khắc Lục Kháng đi đến cửa phòng ta ngày hôm qua, tôi liền biết là chàng sẽ đến. Nếu đã đến đây, cũng không có vấn đề gì, tôi có thể bình tĩnh chào tạm biệt chàng. Tôi đã nghĩ là mình không còn lưu luyến gì nữa, đã nghĩ là mình sẽ không đau lòng nữa. Sau đó tôi nói với bản thân: mình có thể quay đầu rồi.

Tôi thật sự quay đầu lại, mang theo dáng vẻ bình tĩnh ung dung mà mình đã dựng nên rất tốt. Nhưng trong một thoáng ánh mắt dừng trên gương mặt chàng, lại là cảm giác không thể hô hấp như cũ.

Chàng trông vẫn nói chuyện, thân hình gầy yếu lại cao ngất, mi mày tang thương lại anh tuấn, một đôi mắt trước sau như một mà ôn hòa mà kiên định, lại mơ hồ mang theo bi thương. Bông tuyết dính đầy người chàng, giày chìm ngập trong tuyết. Nhưng này hết thảy đều không vấn đề gì, trước khi quay đầu lại, tôi đã nghĩ đến dáng vẻ này của chàng, hắn quả nhiên là sẽ bộ dạng này, thì tôi lại có lý do gì mà không bình tĩnh chứ.

Nhưng, nhưng, tóc của chàng...

Tóc của chàng, những sợi tóc vẫn luôn đen bóng mà dịu êm kia, cho dù năm tháng trôi qua cũng không có thêm một sợi loang lổ nào, thế nhưng lại biến thành màu trắng như tuyết. Chúng nó mềm mại rũ xuống bờ vai chàng, đổ bóng lên đất tuyết mênh mang, toả sáng ra một mảng ngân quang nhu hòa.

Tôi nhìn chàng, hồi lâu vẫn không thốt ra được lời nào. Tôi muốn vươn tay ra vuốt ve tóc chàng, tay giật giật lại rốt cục vẫn buông xuống. Chàng vẫn đứng nơi đó, đứng ở trước mặt tôi, chỉ cần tôi duỗi tay ra là có thể chạm tới chàng. Gần như vậy, lại xa đến thế.

“Có chuyện gì sao?” Tôi rốt cuộc tìm được ở sâu trong nội tâm một chút bình tĩnh cuối cùng còn sót lại, dùng thanh âm bình thản nhất hỏi chàng.

“Nàng muốn đi đâu?”

“Đến nhà chàng. Đi bồi Như”.

“Cũng tốt,” chàng nhẹ nhàng nói, “Nàng ấy vẫn luôn nhớ đến nàng.”

“Chàng không đi sao?”

“Ta đi,” chàng nhìn tôi, “Ta đem chuyện ở Vũ Xương xử lý cho xong liền đi —— chuyện hậu sự của ta.”

Lời nói bi thương đến thế, lòng tôi chùng xuống, nhưng vẫn bình tĩnh như cũ nói: “Hậu sự của ta đã xử lý xong rồi.”

Chàng cười rộ lên, chàng thế nhưng lại —— cười rộ lên, chàng cứ như vậy mà cười nói: “Vậy thì tốt, nàng đi trước, ta đi theo sau.”

“Lúc chàng đến, có thể ta đã không còn ở đó.” Tôi bình tĩnh nhắc nhở.

“Không sao,” chàng vẫn là cười, “Ta đây liền thay nàng bồi cạnh nàng ấy —— tuy rằng nàng có thể không cần ta.”

Tôi không nói gì. Nhiều năm như vậy, chàng thủy chung không biết Như gánh vác cái gì. —— cho dù là tôi, cũng không hẳn biết hết toàn bộ.

Tôi chỉ nói: “Ta phải đi rồi. Chàng còn chuyện gì không?”

“Ta muốn hỏi nàng một chuyện.” Nhìn vào mắt tôi, chàng nói.

“Hỏi đi.”

Chàng giao một cuộn gì đó vào tay tôi. Sau khi mở ra, tờ chiếu thư bằng lụa màu vàng sáng chữ đỏ thắm, nhỏ gọt trên đó là những vệt máu đã khô, mang theo mùi vị thống khổ như đến từ địa ngục đập vào mắt tôi.

“Vật này, là nàng viết sao?” chàng nhẹ nhàng hỏi.

“Là ta viết.”

Tôi bình tĩnh trả lời sau đó bình tĩnh nhìn vào mắt chàng, nhìn vào bờ môi run nhẹ của chàng. Tôi đang đoán liệu dạng câu chữ gì sẽ phun ra từ bờ môi kia? Chỉ trích? Oán hận? Hay là đau thương? —— thậm chí là phẫn nộ mắng?

Không sao hết. Cứ đến cả đi. Tôi đã chuẩn bị gánh vác hết thảy.

Một giây trôi qua, một khắc trôi qua, phảng phất như thời gian từ thiên hoang đến địa lão đã trôi qua vậy. Bốn bề vẫn một mực im ắng, trong yên tĩnh tôi thậm chí còn có thể nghe thấy tiếng tuyết nhẹ nhàng rơi xuống mặt đất.

Chàng vẫn nhìn tôi, trên khuôn mặt bình tĩnh không có chỉ trích không có thầm oán không có đau thương, càng không có lửa giận.

“Như vậy vật này, cũng là nàng viết?” chàng đem một vật từ trên người ra, giao vào tay tôi, dùng thanh âm càng nhẹ hơn, hỏi.

Tôi mờ mịt nhìn thứ trong tay. Đó là một tấm lụa được gấp lại, màu sắc đã ố vàng, cũ kỹ nhìn không ra số tuổi. Vật này thật sự đã rất rất lâu rồi, từng lớp từng lớp mở ra, tôi phải thật cẩn thận mới không thể xé rách mảnh khăn lụa đã dính cứng vào nhau này. Cuối cùng tôi cũng mở được nó ra, mặt trên là những con chữ xiêu vẹo đã phai màu, bất ngờ không kịp chuẩn bị mà đập vào mắt tôi:

“Viên Thuật sai Tôn Sách tấn công. Xin chàng nhất định phải cố mà sống sót.”

—— Viên Thuật sai Tôn Sách tấn công. Xin chàng nhất định phải cố mà sống sót!

Trời, trời ạ, làm sao có thể?!

Trong nháy mắt, hồi ức phiên giang đảo hải (dời sông lấp bể). Tất cả khoái hoạt bi thương bình tĩnh thổn thức tinh linh, tranh nhau lũ lượt nhảy ra khỏi tấm lụa, ở bên tai tôi thầm thì khe khẽ. Tôi mờ mịt thất thần nhìn chàng, có chút không rõ vì sao chàng ở nơi này, vì sao vật này cũng ở tại nơi này. Thời gian lúc viết xuống những câu chữ này, lại lạc mất đi nơi nào.

Tôi mờ mịt đến thế, chàng lại bình tĩnh đến thế. Chàng yên lặng nhìn tôi, khóe môi lại có chút ý cười ôn nhu. Sau đó chàng nói: “Ta rốt cục cũng hiểu vì sao nàng trước nay vẫn không chịu viết thư cho ta. Chữ nàng thật sự rất khó xem. Trước kia đã như thế, bây giờ vẫn như thế. Khó xem đến mức ta vừa liếc mắt một cái liền nhận ra.”

Tôi không nói gì nhìn chàng. Giờ phút này tôi muốn cười lại vừa muốn khóc, muốn kêu to lại cảm thấy phải nên bình tĩnh. Cuối cùng vẫn là cái gì đều không nói, cái gì đều không làm.

“Hơn nữa nàng còn lừa ta nhiều năm như vậy,” chàng dịu dàng trách cứ tôi, “Lần đầu tiên chúng ta gặp mặt, thật sự không phải trong hôn lễ của nàng.”

Rốt cục tôi cũng nghe thấy bản thân đang nói: “Tại sao chàng vẫn còn giữ lại vật này?”

“Nàng có biết, vật này đối với ta quan trọng cỡ nào không?” chàng an tĩnh nhớ lại, “Lư Giang trong thời thơ ấu của ta, Bầu trời vẫn xanh trong như vậy, bóng mây vẫn rõ ràng như vậy, hàng liễu bên sông nhẹ nhàng buông xuống, phất phơ lay động bóng nước, đẹp như tranh vẽ. Nhưng từ khi Thảo nghịch tướng quân (Tôn Sách) mang theo quân đội đến nơi đó, tất cả đềy thay đổi. Thúc tổ đã chết, nhà đã không còn, còn sót lại chính là đào vong, lưu lạc. Không biết sống còn có ý nghĩa gì, không biết bản thân nên đến nơi nào hoặc làm cái gì. Nhưng chỉ có tấm lụa trắng này vẫn luôn nhắc nhở ta, phải nên cố mà sống sót.”

“Cố gắng sống sót...” Tôi khẽ khàng lẩm nhẩm những chữ này. Nước mắt lặng lẽ trào dâng, tất cả bi thương cùng hạnh phúc lại có vẻ giống như đã cách mấy đời.

“Cố gắng sống sót. Sau đó quả thật ta đã làm được. Tích, hắn không hiểu ta, Mạo cũng không thể lí giải, vì sao ta có thể dễ dàng tha thứ cho Tôn gia, vì sao ta còn cam nguyện làm việc cho họ. Đơn giản là ta luôn tự nhủ với chính mình, những điều chúng ta nghĩ chúng ta làm, chẳng qua chỉ muốn sống sót mà thôi...”

Chàng đã thật sự làm được. Có lẽ tất cả điều chàng muốn làm chẳng qua là muốn thay đổi vận mệnh bản thân từ một mầm cây vùi trong bùn đất, từ từ vươn lên nhìn thấy ánh mặt trời. Nhưng trên thực tế, chàng đã thay đổi cả lịch sử.

Cho dù đi đến bây giờ, chàng vẫn không oán, không hối hận.

“Trong những đêm yên tĩnh, ta thường cầm mảnh lụa này, trong lòng suy nghĩ là loại người nào, mang theo tâm tình thế nào mà đưa nó đến. Có một ngày Mạo nói với ta, khả năng viết vật này là một nữ hài tử. Ta hỏi hắn là nữ hài tử nào, hắn nói nữ hài tử kia, chúng ta đã từng gặp qua...”

Hình ảnh hiện lên ngàn lần trong một góc trong tim tôi, lại hiện lên một lần nữa ở trước mắt: trước phủ Thái thú Lư Giang, chàng thiếu niên trong gió, buông lỏng tay tôi, bay đi như gió.

“Sau đó ta liền sực nhớ ra. Hình như đã có một nữ hài tử như thế, ở ngày ta rời đi, ngã ngồi ở phía sau ta, giống như muốn nói cái gì với ta. Nhưng đã trôi qua rất lâu, ta làm sao cũng không nhớ được bộ dáng của nàng, cũng không nhớ rõ trước sau đó rốt cuộc đã phát sinh cái gì. Ta liền đau khổ nhớ lại, hồi ức đến hồi ức đi, vẫn là trống rỗng. Nhưng mỗi khi nhớ tới nàng, trong lòng ta thế nhưng cảm thấy, có một chút——” chàng nghĩ nghĩ, tìm được một từ thích hợp, “—— thương tâm.”

Tôi có thể tưởng tượng bộ dáng của mình lúc ấy: quần áo rách nát, tóc tai bù xù, hai mắt rưng rưng cầu xin nhìn hắn, đôi môi run run, nhẹ nhàng phun ra những lời nói có thể làm cho sông cạn đá mòn, cũng có thể làm cho vân đạm phong thanh.

Nhưng cũng là những lời nói không thể được nghe thấy, không thể được cảm giác.

“Ngày đó ở trong hôn lễ nhìn thấy nàng, ta đột nhiên cảm thấy, nàng chính là nữ hài tử kia. Nhưng sau đó ngẫm lại, cảm thấy bản thân thực buồn cười. Ta ngay cả bộ dáng của nữ hài tử kia trông như thế nào cũng không nhớ rõ, làm sao có thể chỉ bằng cảm giác liền xác nhận là nàng? Huống chi khi đó nàng còn nói cho ta biết, chúng ta khí đó là lần đầu gặp mặt.”

“Bá Ngôn,” tôi rốt cục thở dài nói, “Nữ hài tử trước phủ Thái thú năm ấy, quả thật là ta; người nhét tấm lụa trắng này vào phủ Thái thú cho chàng nhìn thấy, cũng là ta. Lúc đó, ta chỉ là muốn làm chút gì đó cho chàng.”

Chàng vẫn có chút kinh ngạc nhìn tôi, hỏi: “Nhưng vì sao nàng lại làm như vậy? Trước đó chúng ta đâu hề quen biết.”

“Không, trước đó, chúng ta có quen biết.” tôi bình tĩnh nói, “Trước đó, chúng ta đã biết nhau từ lâu, rất nhiều rất nhiều năm. Bởi vì chàng ta mới đến thế giới này, lại bởi vì chàng ta mới vẫn ở tại nơi này. Tất cả những chuyện ta làm đều là vì chàng. Tuy rằng có đôi khi ta có chút tùy hứng, có đôi khi cũng quên đi ước nguyện ban đầu, nhưng lòng ta đối với chàng, vẫn chưa từng thay đổi.”

“Thời điểm ấy —— ta nói là thời điểm gặp mặt lần đầu, vì sao nàng không nói cho ta biết?” chàng phảng phất có chút trách cứ, hỏi tôi.

“Bởi vì, thời điểm ấy, ta không thể nói chuyện.”

“Sau lại có thể nói chuyện, vì sao không nói cho ta biết?”

“Bởi vì lúc đó, ta đã là vợ Tôn Quyền.”

Chúng tôi đều trầm mặc, có chút đau khổ nhìn tuyết dưới chân. Cuối cùng, chàng ngẩng đầu nhìn bông tuyết bay trong không trung, nhẹ nhàng mà nói:

“Chúng ta đã bỏ lỡ biết bao thứ a.”

Tôi không nói gì. Đúng vậy, chúng ta đã bỏ lỡ biết bao thứ.

Thì ra cả đời này, tìm kiếm ngược xuôi, nhưng tất cả hạnh phúc, phảng phất như tại một cái quay đầu kia mà đã bị trả cạn rồi.

Chúng tôi thế mà lại dùng thời gian của cả cuộc đời chi để bước lên diễn một màn đi lướt qua nhau.

Tuyết dần dần ngưng lại. Màu mây cũng trở nên phai nhạt. Trong trời đất là một mảnh bạch quang mờ mịt, thế giới sạch sẽ như bị tuyết tẩy qua.

Tôi cầm lấy hành trang, nói với chàng: “Ta phải đi rồi.”

“Tại sao, lại muốn đi đâu?” Vẻ mặt chàng như vừa mộng tỉnh.

“Điều nên nói cũng đã nói rồi, chỗ nên đi cũng vẫn phải đi,” tôi khẽ cười, “Chúng ta cũng không thay đổi được chuyện gì.”

“Còn cái gì có thể ngăn cản chúng ta chứ?” chàng hỏi.

“Có,” nhìn vào mắt chàng, tôi nhấn mạnh từng tiếng nói, “—— trách nhiệm, vận mệnh.”

“Còn có thể gặp lại không?”

“Có lẽ là không.”

“Nhưng ta vẫn luôn cảm thấy chúng ta còn có thể gặp lại,” chàng nhẹ nhàng nói, “Ta cảm thấy chúng ta không thể cứ như vậy mà kết thúc.”

“Ta cũng không cam tâm kết thúc như vậy, ta cũng muốn nắm tay chàng cùng chết đi, lại muốn người khác đem chúng ta chôn cất cùng một chỗ,” cầm lấy hành trang, tôi một bên chậm rãi động bước chân, một bên nhẹ nhàng nói, “Nhưng làm vậy thật tham lam. Đời này, ta đã tới được đây, ta đã được gặp chàng, được yêu chàng, được chàng yêu lại, vậy là đủ rồi. Thật sự, vậy là đủ rồi...”

Tôi vừa nói, vừa nhẹ nhàng lưu lại dấu chân trên mặt tuyết trắng tinh. Tuyết thật dày, lúc bước lên, có thể cảm giác được tuyết dưới chân bị nghiền thành băng như thế nào. Tôi một đường bước đi, không hề quay đầu.

“Vân Ảnh...” chàng ở sau lưng lại một lần nữa gọi tôi.

“Làm một việc cuối cùng cho ta được không?” tôi quay lại, chàng nhìn vào mắt tôi, nói.

Tôi rũ mắt xuống, khẽ gật đầu.

“Lúc vừa biết nàng, mọi người đều nói nàng là một thầy tướng số biết ca hát. Nhiều năm như vậy, nàng chưa bao giờ đoán mệnh cho ta. Nay nàng phải đi, liệu có thể tiên đoán cho ta một lần không?”

Tôi gật gật đầu, hít sâu một hơi. Yên tĩnh đón nhận ánh mắt của chàng.

“Chàng sẽ chết vào Xích Ô mùa xuân tháng hai năm thứ tám. Chính là một tháng sau.”

Chàng khẽ rùng mình, nhưng ánh mắt vẫn thủy chung nhìn tôi, chờ tôi nói tiếp.

“Chàng chết tại gia ở Ngô Quận, lúc qua đời, gia đình không dư dả. Con của chàng chôn cất chàng ở Hoa Đình. Cùng hợp táng với chàng chính là vợ chàng.”

“Cái chết của chàng làm cho người người bi thương. Mọi người đều cảm thấy một người như chàng, không chết trên chiến trường, sao có thể bị cuốn vào vòng chính trị mưa gió mà chết như vậy. Hơn nữa sau khi chàng chết, không có thụy hào, không có quân vương phong thưởng và nước mắt, thậm chí ngay cả con chàng cũng bị quân vương làm khó dễ. Hơn nữa tất cả điều chàng làm đều uổng phí, Tôn Hòa cuối cùng bị phế, Tôn Bá bị ban chết, cuối cùng lên làm Thái tử chính là người các chàng đều chưa từng ngờ tới - Tôn Lượng.”

Chàng lắc đầu, biểu tình vẫn bình tĩnh trước sau như một.

“Sáu năm sau khi chàng mất, Tôn Quyền rốt cục cảm thấy hối hận. Hắn khóc ở trước mặt Lục Kháng con chàng, thừa nhận những điều hắn làm với chàng lúc tuổi già là sai, hắn hy vọng chàng và con cháu chàng đều có thể tha thứ cho hắn. Mà chiếu thư làm chàng bi phẫn kia, rốt cục cũng bị hắn hạ lệnh thiêu hủy.”

“Sau đó lại qua bảy năm, Tôn Hưu trở thành hoàng đế. Sau khi lên làm hoàng đế, hắn truy phong thụy hào cho chàng là Chiêu hầu.”

“Tiếp theo, một trăm năm sau, hai trăm năm sau, một ngàn năm sau, dòng thời gian vẫn lưu chảy. Những anh hùng sinh ra lại trở về với cát bụi, những chuyện xưa phát sinh lại trở thành quá khứ. Sau đó thế giới ngày càng nhỏ hơn, truyền thuyết ngày càng ít đi, nhưng là mọi người vẫn nhớ đến chàng, chỉ cần một ngày bọn họ không quên lịch sử bọn họ sẽ vẫn nhớ đến chàng. Bọn họ sẽ nhớ kỹ chàng, nhớ kỹ vị Đô đốc bạch y thong dong bình thản kia, nhớ kỹ vị tướng quân với một cây đuốc cứu sống toàn bộ Giang Đông kia, nhớ kỹ vị Thừa tướng đem sinh mệnh cuối cùng của bản thân như một vật tế phẩm dâng lên cho quốc gia kia.”

“Đương nhiên, chàng vẫn là không nổi danh bằng Công Cẩn hoặc Gia Cát Lượng. Cũng có vài người biết đến chàng nhưng không nhớ được tên chàng. Nhưng những điều đó đều không có vấn đề gì. Nhớ rõ ngày nào đó chàng có hỏi ta ‘sơn chi vi sơn, giang chi vi giang, lại là vì cái gì’ không? Ta hiện tại muốn nói cho chàng biết, ‘sơn chi vi sơn, là vì để cho những tên tuổi kia vẫn theo núi sừng sững; giang chi vi giang, là vì để cho những truyền thuyết này theo sông tuôn trào.”

“Ta nói xong rồi, chàng còn gì muốn hỏi không?”

Chàng thất thần nhìn tôi, sau nhẹ giọng hỏi: “Trong những lời tiên đoán kia, còn nàng ở nơi nào?”

Tôi không nói gì. Có thể là một lần cuối cùng, tôi để mắt mình tham luyến lướt qua mi chàng mắt chàng, lướt qua màu tóc hồn nhiên một màu với tuyết kia, trong lòng nhớ kỹ những lời nói có thể làm sông cạn đá mòn cũng có thể làm cho vân đạm phong thanh, sau đó xoay người. Xoay người, tiếp tục đi về trước.

Một mạch đi rất xa, tôi mới để gió đưa một câu nói cuối cùng đến bên chàng —— “Trong đó, không có ta.”

--- ------ ------ ------ ---

Chương 10: Đồng quy

Đẩy cánh cổng lớn nhà Lục gia ở Ngô Quận ra, một loại hơi thở ẩm ướt âm lãnh lẫn lộn vị thuốc phả vào mặt.

Từ trên giường, Như nhỏm người dậy, ánh mắt xinh đẹp suy yếu nhìn tôi, nhẹ nhàng mà nói: “Vân Ảnh, con sắp chết.”

Tôi đi tới, ngồi ở bên người nàng, cầm tay nàng. Trong lòng lại rất bình tĩnh, hệt như hoàn toàn không có cảm giác sinh ly tử biệt.

“Cô thật nhẫn tâm, bây giờ mới đến thăm con.” Nàng tựa như một bé gái nhỏ, tựa vào trên người tôi nũng nịu.

“Ta phải đi xử lý hậu sự của ta,” tôi nói với nàng, “Ta cũng sắp chết.”

“Nói hưu nói vượn.” Nàng liền nhìn tôi cười rộ lên, “Cô có chỗ nào là giống người sắp chết chứ. Trông cô vẫn luôn trẻ thế mà.”

“Ta cũng già đi, chỉ là con không thấy thôi.” Tôi nhàn nhạt nói.

“Người lại an ủi con rồi,” nàng cười mân mê tay tôi, “Cô luôn an ủi con. Cô có biết con luôn đố kỵ cô không.”

“Sao lại đố kỵ ta?” Tôi có chút kinh ngạc.

“Đố kỵ cô mãi mãi không già a,” nàng cười nói, nụ cười lại dần dần phai nhạt xuống, “Cô có biết con rất muốn giống như cô. Không cần sợ già đi, không phải sợ chết. Cuộc đời này của con thật sự quá ngắn. Thảng như mình chưa kịp làm gì đã chết. Con còn chưa sống đủ đâu...”

Một khắc đó tôi muốn nói to, “Như này, cứ lấy hết sinh mệnh của ta đi, tất cả của ta đều cho ngươi, tuyệt đối không cần. Ngươi nói ngươi đố kỵ ta, ngươi lại biết ta đố kỵ với ngươi biết bao không.”

Nhưng nguyện vọng hoang đường này vẫn không nói thành lời được, chỉ có thể ở trong không khí nhẹ nhàng tung bay.

“Bá Ngôn nói hắn cũng sắp trở về rồi.” Một lát sau, tôi như an ủi nói.

Nàng lại ngẩn ra, qua nửa ngày, mới phảng phất không thể tin được nhẹ nhàng thì thầm: “Tại sao... hắn vẫn... Muốn trở về?”

“Đây là nhà của hắn, hắn đương nhiên phải trở về,” tôi nói, “Hơn nữa thân thể hắn... cũng không khỏe lắm, ta nghĩ hắn tình nguyện chết ở chỗ này.”

Biểu tình trên mặt Như có chút mất tự nhiên, nhưng lại không hề nói gì, chỉ cúi đầu xuống.

“Làm sao vậy,” bắt gặp vẻ mất tự nhiên của nàng, tôi có chút nghi hoặc, “Đều là người sắp chết rồi, chẳng lẽ vẫn còn không muốn ở chung với hắn?”

Nàng nhẹ nhàng nói: “Cũng không phải không muốn, chỉ cà chung quy không biết... thế nào đi đối mặt với hắn.”

“Có gì quan hệ chứ? Mọi chuyện đều đã trôi qua. Con người khi đã chết, cái gì cũng đã thành hư không.”

“Không,” nàng lắc đầu nói, “Có một số việc, cho dù đến chết cũng canh cánh trong lòng.”

“Con có thể khoan thứ cho Tôn Hòa, vì sao không thể khoan thứ hắn chứ?” Tôi nghĩ tôi sẽ không tức giận với nàng, nhưng lúc này, tôi thật sự có chút không vui.

“Không,” nàng tựa như mộng du mà lắc đầu, “Không phải vậy...”

“Vậy thì là chuyện gì?” Tôi gần như cầu xin nói, “Đã nhiều năm như vậy, cỏ trên mộ Công Cẩn cũng đã mọc đầy, có chuyện gì mà đáng cho hai người dùng hạnh phúc cả đời để đánh đổi chứ?”

“Cũng không phải như vậy...” Nàng nhẹ nhàng nói.

Tôi còn muốn nói gì nữa, lại đột nhiên phát hiện nước mắt từ trong cặp mắt xinh đẹp của nàng chậm rãi chảy ra.

“Làm sao vậy?” Tôi hỏi nàng. Nàng không trả lời, chỉ nằm trên vai tôi thê lương bi ai khóc.

“Không phải như cô nói đâu, căn bản không phải như các ngươi tưởng đâu...” Nàng khóc nói, “Con chưa từng cảm thấy Bá Ngôn có lỗi với mình, mà thật ra chính con mới luôn có lỗi với hắn. Hắn đối với con luôn tốt như vậy, ý chí sắt đá cũng sẽ bị cảm động. Nhưng con năm lần bảy lượt rời khỏi hắn, không muốn gặp hắn, cho dù gặp được cũng không nói chuyện với hắn. Con là một người vợ tồi tệ. Nhưng mà con, con thật sự thân bất do kỷ a...”

“Sao lại nói như vậy?” Tôi nghi hoặc hỏi.

Nàng khóc mệt mỏi, chậm rãi ngẩng đầu lên, nói với tôi:

“Con sẽ nói cho cô, hiện tại cũng sắp chết rồi, cũng nên nói cho cô biết thôi. Cô... giúp con lấy chiếc hộp trong góc tường kia lại đây.”

Tôi mang theo tâm tình mờ mịt đi đến góc tường, mở ra chiếc hộp không chút bắt mắt kia ra. Trong hộp đều là thư, chữ viết trên thư trông rất quen thuộc.

Là thư của Tôn Quyền gởi cho Như.

Vì sao lại viết thư cho nàng? Tôi mang theo tâm tình mờ mịt mở ra xem. Đột nhiên có dự cảm không lành, phảng phất như bản thân đang mở chiếc hộp ma quỷ Pandora.

Nội dung thư phần lớn đều trống rỗng. Đơn giản chỉ là vài lời đã nhận được rồi hy vọng tiếp tục linh tinh. Nhưng có một phong thơ, lại ẩn ẩn khiến tôi cảm giác được cái gì.

Trong thư có viết: “Con gần đây hình như không có chuyên tâm, lời nói của ta con có vẻ hoàn toàn không để vào lòng. Kỳ thực con phải cẩn thận ngẫm nghĩ một chút, đây là giang sơn mà phụ thân con để lại, ta là thúc phụ của con, mà hắn có thế nào cũng chỉ là một người khác họ. Nếu hắn đối với ta không có hai lòng, chuyện ta muốn con làm đối với hắn cũng không có tổn hại gì; còn nếu hắn có hai lòng với ta, vậy con phải càng không nên thiên vị với hắn.”

Mãi đến khi nhìn thấy hai phong thư cuối cùng Như viết nhưng vẫn chưa được gởi đi, tôi rốt cục hoàn toàn hiểu được.

Trong thư có viết, ngày nào năm nào tháng nào, Lục Tốn đã làm gì, gặp qua ai, lúc gặp còn nói những gì.

Nhưng nàng cuối cùng vẫn không gởi chúng đi.

“Người đã hiểu chưa?” Như ở một bên thê thảm cười, “Là con thực có lỗi với hắn...”

Tôi dùng ánh mắt không tài nào tin được nhìn vẻ mặt thảm đạm của nàng, đau lòng hỏi: “Bắt đầu từ khi nào?”

“Bắt đầu từ ngày đầu tiên gả cho hắn, không thể tin được, đúng không?” Nàng nhẹ nhàng nói, “Hai ngày trước khi xuất giá, thúc phụ nói chuyện với con thật lâu. Ngài nói ngài thủy chung không nghĩ rằng một người bị cha con hủy diệt tuổi thơ sẽ thật tâm đối đãi với người nhà Tôn gia, nhưng nếu chuyện này là do cô chủ trương, thúc ấy cũng không tiện nói gì. Nhưng thúc phụ nói, nếu con ghi lại những hành động lời nói ngày thường của chàng, báo cáo cho thúc, như vậy thúc có thể có chỗ đề phòng. Con cảm thấy như vậy không nên, nhưng ngài ấy đã lấy tình thân và thân phận cha chú ép con, cuối cùng con vẫn đáp ứng.”

“Sau đó vẫn cứ như vậy?”

“Đúng,” nàng bình thản nhớ lại, “Con đã thử phản kháng, nhưng thúc phụ nhiều lần tìm đến con, muốn con tiếp tục. Sau đó còn bèn dứt khoát tách ra ở riêng. Như vậy con có thể thoái thác nói con không biết gì cả. Nhưng cô lại hy vọng chúng con ở cùng một chỗ... cho nên chúng con vẫn phân phân hợp hợp.”

Tôi muốn nói gì đó, nhưng Như lại nhìn tôi, ai thiết nói: “Con biết mọi người đều cảm thấy con đối với hắn không tốt. Nhưng con thật sự không còn cách nào. Bao nhiêu năm nay, hắn đối với con như vậy, cho dù ý chí sắt đá cũng sẽ bị cảm động. Nhưng bởi vì có chuyện này, tôi cảm thấy không thể đối mặt với hắn, con cố ý lạnh nhạt với hắn, để hắn đừng đối tốt với con nữa, bởi vì hắn càng tốt với con, con càng cảm thấy khổ sở trong lòng... sao con chưa từng nghĩ đến chuyện đối tốt với hắn, cho hắn một người vợ hiền hòa chứ. Cho dù luôn có người con không tài nào quên được, nhưng chúng con cũng có thể có được cuộc sống hạnh phúc chứ... Ngẫm lại cả đời này, thật sự là hỗn loạn a...”

“Tôn Quyền là người xấu,” tôi ôm lấy nàng nhẹ nhàng nói, “Nhưng chúng ta vẫn tha thứ cho hắn đi. Cả đời này của hắn cũng sống mệt chết rồi, giống như chưa từng tin tưởng người nào.”

“Chúng ta không tha thứ cho thúc ấy,” nàng cười rộ lên, “Chúng ta khoan thứ cho ngài ấy.”

“Đúng vậy, chúng ta khoan thứ cho ngài ấy.” Lôi kéo tay nàng, tôi cười nói, “Kỳ thực không có gì đáng ngại cả. Bá Ngôn mà biết, cũng sẽ khoan thứ cho con.”

“Con biết,” nàng nói, “Con biết hắn khẳng định sẽ nói không sao. Nhưng không thể cho hắn biết. Hắn vì thúc phụ tận tâm tận lực đến vậy, nếu biết thúc phụ ngày từ đầu cũng chưa từng tin hắn, hắn nhất định sẽ phi thường khổ sở.”

Tôi ngạc nhiên nhìn nàng, cuối cùng vuốt ve tóc nàng, nói: “Kỳ thực, con đối với hắn, đã rất rốt rồi.”

“Nhưng vẫn là không tốt, có đúng không?” giống như tự giễu, Như cười rộ lên, “Có đôi khi con tự tưởng tượng nha, nếu đổi lại là Công Cẩn, con sẽ nói với thúc phụ nói, Ngài cút đi. Sau đó an tâm giúp chồng dạy con, để cho thúc phụ đi một mình mà chỉ trời chửi đổng đi.”

Nàng cười khanh khách, tựa như đang nói đến một chuyện rất thú vị. Tôi cũng bồi nàng cùng cười rộ lên. Chúng tôi càng cười càng lớn, không biết vì sao lại buồn cười như vậy, rốt cục đều cười ra nước mắt.

*

Rạng sáng, nàng cảm thấy mệt mỏi, tựa vào vai tôi nặng nề ngủ.

Tôi cũng không dám ngủ, chỉ im lặng cầm tay nàng, che chở nàng giống như bảo vệ một vật trân quý. Bởi vì tôi sợ hãi, một khi tỉnh lại, sẽ phát hiện nàng không mở mắt ra nữa.

Nhưng nàng cuối cùng vẫn tỉnh giấc, lúc trời hừng sáng, nàng mở lên đôi mắt suy yếu, nhẹ nhàng nói: “Con vừa nằm mơ.”

“Mơ cái gì?”

Nàng không trả lời tôi, một hồi lâu, nhìn nhìn ngoài cửa sổ, sau nói: “Trời sáng rồi. Con muốn ra ngoài một chút.”

“Con bộ dạng này còn muốn ra ngoài sao?” Tôi không đành lòng nói, “Bên ngoài rất lạnh...”

“Con cảm thấy trong phòng này còn lạnh hơn cả bên ngoài.” Nàng nói.

Nàng nói không sai, trong phòng trống rỗng như vậy, hơi thở âm lãnh tràn ngập mỗi một góc.

“Quay đầu gọi người đưa chút than đến đây.” Tôi nói.

“Con không có tiền,” nàng cười, “Người còn không?”

Tôi vừa định nói đương nhiên. Nghĩ lại, tiền của mình toàn bộ cũng phát tán ở Kiến Nghiệp rồi. Vì thế tôi đành không biết xấu hổ mà cười cười, nói: “Hai chúng ta đều là kẻ nghèo mạt rệp...”

“Nhẫn nại một chút nữa thôi,” nàng nhẹ nhàng nói, “Dù sao cũng không cần nhẫn nại lâu...”

Tôi nắm tay nàng, giống như trước đây nàng thường làm vậy, chậm rãi bước ra cửa, bước lên con đường quen thuộc bên ngoài.

Trên mặt đường đầy tuyết đọng, ánh mặt trời ôn nhu nở rộ ra ánh sáng vàng kim, trong không khí lạnh thấu xương có một mùi vị ngọt ngào tươi mát. Thế giới này vẫn còn có những thứ tốt đẹp, cho nên mọi người thân ở trong những ngày mưa dầm vẫn đang chờ đợi ánh mặt trời, cây cối mùa đông đang chờ đợi phồn vinh của mùa xuân kế tiếp, bởi vì có những thứ tốt đẹp kia đang chờ đợi, cho nên mọi người luôn hy vọng sống sót.

Như nói: “Con muốn sống...”

Chúng tôi rúc vào cùng nhau, giống như mẹ con, chị em, thậm chí còn giống như một cặp tình nhân ngọt ngào nhất, đi khắp lên những con đường rải đá xanh của Ngô Quận, đi qua hồ nước đọng tuyết, cũng đi qua khói bếp của từng căn nhà. Cuối cùng nàng nắm tay tôi, đi đến thành tây.

Chúng tôi đi đến trước một tòa nhà lớn đã bỏ hoang. Cánh cổng bằng đồng thau với vết rỉ sét loang lổ, trên tấm biển đầy bụi, vẫn mơ hồ lộ ra một chữ “Chu” có thể phân biệt.

Tôi nhẹ nhàng đẩy, cửa mở ra.

Như mang theo vẻ mặt như mộng du, chậm rãi bước vào sân. Trong sân một mảnh hoang vu, nước trong hồ đã khô cạn, chiếc xích đu đã bị đứt một nửa. Duy nhất còn sống là một gốc cây bách thụ, lẳng lặng đứng trong một góc sân, trên cành cây trơ trụi ẩn ẩn có màu xanh, thân cây tráng kiện vững vàng, giống một người đã sừng sững đứng đó nhiều năm, lẳng lặng chờ đợi chúng tôi đã đến.

Như đi qua, vươn tay đặt lên thân cây, trầm mặc thật lâu, sau đó nhẹ nhàng nói: “Cây này, đã lớn như vậy a.”

Đúng vậy, cây đều đã lớn như vậy, còn người thì có thể thế nào đây.

“Năm đó nhìn Công Cẩn vùi nhánh cây này xuống, lại giống như chuyện chỉ mới hôm qua,” nàng lẳng lặng nhớ lại, “Thì ra đã nhiều năm như vậy.”

“Đã qua rất nhiều năm,” tôi nói, “Năm đó, con chỉ mới đứng đến ngực Công Cẩn.”

“Hiện tại cho dù gặp lại Công Cẩn, chàng cũng sẽ không nhận ra con đâu,” nàng cười nói, “Con cũng đã 45 tuổi, mà Công Cẩn... chàng vẫn là ba mươi sáu tuổi.”

Tôi trầm mặc nhìn nàng. Nàng đã không còn là một tiểu cô nương khóc lóc muốn tôi bế nữa rồi, năm tháng không mang đi vẻ mỹ lệ của nàng, nhưng xinh đẹp, rốt cục vẫn bị cái chết mang đi.

“Vân Ảnh,” nàng mỉm cười quay đầu nhìn tôi, “Năm nay rốt cuộc người đã bao nhiêu tuổi?”

Tôi cố sức suy nghĩ thật lâu, vẫn mở miệng nói: “Không biết.”

Tôi thật sự nghĩ không ra. Một thân cây lúc muốn tính kỹ đến vòng tuổi của mình, chỉ sợ đã nằm xuống đất rồi.

Nàng không hỏi lại nữa. Chỉ trầm mặc nhìn cây kia thật lâu, sau đó nhẹ nhàng nói: “Khuya rồi, trở về thôi.”

Trên đường trở về, nàng đã suy yếu đến không bước đi được. Tôi không hề do dự, làm giống như trước đây nàng thường chơi mệt ở bên ngoài vậy, cõng nàng trên lưng, từng bước một cõng nàng về nhà.

Về đến nhà, tôi đặt nàng nằm lên giường, đắp chăn cho nàng, lại lấy khăn mặt đến lau sạch mồ hôi của tôi dính lên mặt nàng.

Nàng vẫn cười khanh khách nhìn tôi, sau đó nói: “Vân Ảnh, kỳ thực người đối với con rất tốt...”

“Bây giờ mới biết được?” Tôi tức giận nói.

“Đã sớm biết,” ánh mắt nàng lấp lóe, “Thật sự, con đều biết hết. Nếu con là cô, chỉ sợ đã không làm được như cô...”

Nàng lời này hình như có ám chỉ gì đó. Tim tôi nhẹ nhàng run lên, nhìn nàng hỏi: “Sao lại nói như vậy?”

“Kỳ thực con đều biết,” nàng nói, “Cô thích Bá Ngôn, hắn cũng thích cô.”

Tôi thở dài, nói: “Thượng Hương nói cho con biết?”

“Mới không phải đâu,” nàng cười nói, “Từ sớm đã nhìn ra. Huống chi hắn nằm mơ cũng gọi tên cô.”

“Hắn là tên ngốc.” Tôi có chút tính trẻ con thầm oán. Hai người chúng tôi nhìn nhau một lúc, sau đó phá lên cười. Cười một lúc, nàng còn nói: “Nhưng người thật sự rất vĩ đại... cô nuôi lớn con, lại còn đối tốt với con như vậy...”

“Kỳ thực ta không vĩ đại như con nói đâu,” tôi ngắt lời nàng, “Con biết không, lúc con mới sinh ra, ôm con trong lòng, khi đó ta rất muốn một phen bóp chết con.”

“Vì sao muốn bóp chết con a?” Nàng mê hoặc hỏi.

“Bởi lúc đó, ta biết con sẽ là vợ của hắn ——.”

Nói được một nửa, tôi đột nhiên phát hiện mình đã lỡ miệng. Tôi muốn thu hồi lại, trong lòng lại đột nhiên có một cảm giác thoải mái được phóng thích. Bí mật ẩn dấu đã nhiều năm nay, cũng đã đến lúc nên nói cho một người nghe.

“Nói hưu nói vượn.” Nàng nhẹ nhàng cười, “Vừa mới sinh ra cô đã biết là con sẽ gả cho hắn sao? Hơn nữa lúc đó, chỉ sợ cô cũng chưa quen hắn đi?”

“Không,” tôi bình tĩnh nói, “Như, đây là sự thật...”

Trong lòng tôi có một bí mật.

Một bí mật đã cất giấu nhiều năm, những tưởng sẽ mục nát ở tậm trong thâm tâm, cho dù hóa thành bụi cũng sẽ không cho ai biết.

Nhưng bí mật này, trong một buổi chiều chạng vạng tịch liêu này, rốt cục cũng được tôi kể lại đầu đuôi cho Như.

Tôi kể cho nàng về tuổi thơ của tôi, về cái thời đại mà tôi sinh ra, kể cho nàng tất cả những gì mình trải qua, và cuối cùng là làm sao đến được thời đại này.

Ngay từ đầu, trên mặt nàng hoặc nhiều hoặc ít có chút biểu tình kinh ngạc. Nhưng dần dần kinh ngạc cũng qua đi, nàng lại hiện vẻ mặt bình tĩnh. Lúc tôi kể xong, nàng nói cho tôi biết: “Tuy chuyện việc này thật hoang đường, nhưng cuối cùng con cảm thấy lời cô nói là thật. Hơn nữa những chuyện cô kể về thời đại kia, luôn cho con cảm thấy dường như đã từng thấy ở đâu đó...”

Tôi hơi hơi cười nói: “Trước nay, ta chưa hề lừa gạt con.”

“Tuy rằng con tin tưởng cô, nhưng vẫn cảm thấy khó tin a,” ánh mắt nàng sáng lên, “Thật sự có một thời đại như vậy, nữ nhân có thể sống tự do tự tại sao? Có thể tùy tiện đi ra ngoài làm việc, cũng có thể tự do yêu đương, thậm chí cả đời có thể yêu vài người sao?”

“Thật sự.” Tôi lại cười nói.

“Như vậy,” nàng bức thiết nhìn tôi, “Cũng không cần phải gặp cảnh oái ăm giống con đúng không? Nếu muốn đối tốt với trượng phu của mình, tùy thời tùy chỗ đều có thể đối tốt với hắn, phải không?”

“Ta không dám nói nhất định là không có, nhưng ít ra, chuyện giống như con, là hiếm có.”

“Thật tốt,” nàng cúi đầu thở dài, nói, “Con thực hâm mộ người.”

“Hâm mộ ta cái gì chứ,” tôi cười khổ, “Còn không phải là ta đã vứt bỏ thời đại kia sao.”

“Vậy không giống a, bởi vì người cô yêu ở thời đại này. Nhưng nếu so sánh với thời đại không có người mình yêu, vẫn là sống ở thời đại kia tốt hơn.”

“Nhưng mà ta đã không còn muốn trở lại nữa,” tôi thấp giọng nói, “Ta đã sống đủ rồi.”

“Cô thật vĩ đại,” nàng tự đáy lòng nói, “Cô vì Bá Ngôn làm việc này, nhưng mà hắn lại không biết.”

“Hắn là kẻ ngốc mà.” Tôi nói.

Chúng tôi lại một lần cười rộ lên, cười cười, nàng nhìn tôi, như có đăm chiêu nói: “Cô chính vì hắn mà đi đến thế giới này. Đáng tiếc vận mệnh không thể thay đổi, mà ước nguyện ban đầu dễ dàng bị lãng quên. Có một số việc không giống như ban đầu cô đã nghĩ.”

Tôi ngẩn ra, cả người giống như bị điện giật, tôi một phen giữ chặt nàng, không thể tin hỏi: “Vừa rồi con nói cái gì?”

“Con nói vận mệnh không thể thay đổi, mà ước nguyện ban đầu thực dễ dàng bị lãng quên,” nàng kỳ quái nhìn tôi, “Lời này có gì không đúng sao?”

“Có phải ta từng nói với con những lời này? Hay là con nghe được những lời này từ người nào?”

“Không có a,” nàng nói, “Con chỉ là vừa nghĩ ra, liền nói thôi.”

Một loại cảm giác quỷ dị dấy lên từ đáy lòng tôi. Tôi cẩn thận đánh giá Như ở trước mặt. Dường như mơ hồ hiểu ra được chút gì.

“Như, con đem lời vừa mới nói, lặp lại một lần nữa. Nghiêm túc một chút, lặp lại lần nữa.” Tôi vội vàng nói với nàng.

Nàng vẻ mặt mờ mịt, nhưng vẫn làm theo lời tôi nói. Lúc nàng làm vậy, tôi vẫn cẩn thận quan sát nàng. Nàng một thân huyền y, giữa hai đầu mày có một loại xinh đẹp không thuộc về trần thế này. Bấy nhiêu năm sớm chiều ở chung, ngược lại mơ hồ một ít ấn tượng sâu sắc nhất, kỳ thực tôi sớm nên nghĩ ra vì sao đối với nàng luôn có một loại tình cảm đặc biệt, vì sao tôi luôn luôn cảm thấy nàng thân thiết đến vậy, tôi sớm nên nghĩ ra...

Tôi rốt cục hiểu được, sự tình nguyên lai là cái dạng này.

“Như, vừa rồi con nói những chuyện ta kể con dường như đã thấy qua, con thấy qua bằng cách nào?”

Nàng nghĩ nghĩ, nói: “Có lẽ là ở trong mộng. Con thường xuyên nằm mơ thấy những chuyện sẽ xảy ra sau này, nhưng lại không hiểu vì sao đều thấy những chuyện mà không có khả năng thấy được...”

“Không phải là không có khả năng,” tôi đè nén xuống nội tâm kích động nói với nàng, “Con chính là người phụ nữ đồ đen kia, là con đem ta đến thời đại này. Hơn nữa ta cũng sẽ không thể trở lại thời đại kia. Tại thời đại kia, con sẽ biến thành ta năm hai mươi tuổi, dùng thân phận của ta tiếp tục sống.”

Nàng ngạc nhiên nhìn tôi thật lâu thật lâu, sau đó cười rộ lên. Vừa cười vừa lắc đầu nói: “Đây chỉ sợ là những lời hoang đường nhất mà con từng nghe. Nhưng mà... Nhưng mà vì sao... con lại vẫn tin tưởng cô chứ?”

“Bởi vì tại thời điểm đó, ta cũng tin con như vậy,” tôi nói với nàng, “Lúc ấy, lời con nói hoang đường như vậy, nhưng trong biển người tấp nập, ta chỉ tin tưởng con.”

Nàng không nói gì.

“Hơn nữa, Như,” tôi nắm tay nàng nói, “Ta có thể giúp con đến thời đại mà con muốn đi đó. Trước kia, lúc con đưa ta đến nơi này, con vẫn bốn mươi lăm tuổi không già đi. Mà tại lúc này, con sẽ biến thành ta hai mươi tuổi, còn có thể sống rất lâu, có thể tự do tự tại làm chuyện con muốn làm...”

Nàng nghi hoặc nhìn tôi thật lâu, rốt cục thì cười rộ lên: “Đúng vậy, con tin tưởng người.”

Giống như những lời nói suốt một đời không nhiều bằng những lời trong một đêm này. Tôi nắm tay Như, lải nhải kể cho nàng từng chút một về thời đại kia. Tôi nói với nàng, vừa đến thời đại kia có thể nàng sẽ mờ mịt thất vọng giống như tôi lúc vừa đến nơi này, nhưng cuối cùng nàng sẽ tìm được tôi, sau đó chờ tôi khoảng 12 năm. Tôi còn kể với nàng về cha mình, kể về từng chuyện một của đời ông, thậm chí bao gồm cả chuyện mua cổ phiếu bị thua lỗ, tôi đều kỹ càng nói cho nàng.

“Nhưng những việc này có ý nghĩa gì với con chứ?” Nàng rốt cục nhịn không được ngắt lời tôi.

“Bởi vì con sẽ rất nghèo a,” ta cười nói với nàng, “Lúc không có tiền con cứ đến tìm ông ấy, đoán mệnh cho ông, đem những chuyện sắp xảy ra nói cho ông. Như thế ông sẽ cho ngươi rất nhiều tiền.”

“Thì ra lúc trước cô chính là nhờ đó mà giả thần giả quỷ a.” Nàng vui vẻ như đứa trẻ cười rộ lên.

Chúng tôi cười một hồi, tôi lại đột nhiên có chút sầu lo nói với nàng: “Từ nhỏ đến lớn, vẫn chưa từng thả con ra ngoài đi xa quá. Hiện tại con phải một mình đến một nơi hoàn toàn xa lạ lăn lộn nhiều năm như vậy, ta thực sự không đành lòng.”

“Có cái gì quan trọng chứ, lúc ấy chẳng phải cô cũng làm được đó sao?” Nàng cười rộ lên, “Hơn nữa cũng không cần phải đợi lâu mà. Đợi đến khi cô 20 tuổi, con bèn đuổi cô về đây, thế là có thể lấy thân phận của cô sống tiếp. Không phải cô có rất nhiều tiền sao?”

“Đúng vậy, có tiền lại còn trẻ nữa, con có thể vui vẻ ở trong phòng đốt bao nhiêu than cũng được.”

Nàng khanh khách cười rộ lên, cười một lúc, vẻ mặt lại có chút ưu sầu, nói: “Nhưng mà con còn có thể được gặp cô không? —— ý con là sau khi đưa cô đi ấy.”

Tôi giật mình, sau đó nói: “Sẽ không.. từ lúc ta đến thời đại này, ta của thời đại đó sẽ vĩnh viễn biến mất. Đó là hai mươi tuổi tương lai của ta, cũng là quá khứ của con. Con sẽ không gặp lại ta.”

“Nhưng mà con luyến tiếc người.” Nàng ôm lấy tôi nói.

“Bao giờ cũng sẽ phải đến lúc phân ly thôi. Con sẽ được sống một cuộc sống vui vẻ.” Tôi nhẹ nhàng nói.

“Nhưng con lại cảm thấy chúng ta còn có thể gặp lại,” nàng nói, “Có lẽ không ở thế giới này, nhưng chúng ta còn có thể gặp lại, có lẽ là, ở kiếp sau đi...”

“Như, không có kiếp sau.” Tôi bình tĩnh nói.

“Có, sẽ có kiếp sau,” nàng kiên trì, “Chúng ta sẽ gặp lại ở kiếp sau.”

“Có ta cũng không cần,” tôi thấp giọng nói, “Ta không bằng con, tuy rằng cũng sẽ hạnh phúc, nhưng luôn cảm thấy còn sống vẫn là khổ cực hơn nhiều. Ta tình nguyện không có kiếp sau.”

“Không phải như lời cô nói, kiếp sau không có cực khổ, không có bi thương, kiếp sau là một nơi rất tốt rất tốt, là một nơi có vĩnh hằng vô cùng bình yên...”

Tại lúc tôi tháo khối ngọc màu đỏ sậm từ trên cổ xuống, đeo lên cổ nàng, nàng dường như sực nhớ tới gì đó. Nàng nhìn tôi, nhẹ nhàng mà hỏi: “Người cho con sinh mệnh của người, đưa cho con tất cả, chẳng lẽ người không cần cái gì làm điều kiện trao đổi sao?”

Tôi nói: “Ta muốn, ta muốn tất cả mọi thứ của con.”

Nàng nói: “Cầm đi đi, tất cả đều là của người”

Nói xong câu đó, chuyện kỳ quái liền xảy ra: thân thể của nàng lấy khối ngọc ngay trước ngực làm trung tâm, bắt đầu từng chút từng chút một trở nên trong suốt đến mức dường như biến mất. Trước khi biến mất, ánh mắt xinh đẹp của nàng vẫn cảm kích mà lưu luyến nhìn tôi. Sau đó, tôi biến thành nàng, mặc quần áo của nàng, mang theo bộ dáng của nàng. Sau đó nàng rốt cục hoàn toàn biến mất, chỉ để lại một hai điểm ánh sáng lóe lên, đảo mắt lại trở về là tĩnh mịch như cũ. Tất cả mọi thứ xung quanh đều như cũ, tịch liêu như cũ, trong căn phòng âm lãnh trống trải chỉ có tôi cùng cái bóng của chính mình. Phảng phất như chưa hề xảy ra chuyện gì, phảng phất như bất kỳ chuyện gì cũng chưa từng tới.

Tôi yên tĩnh tựa lên thành giường, vươn cánh tay tái nhợt lên ngắm nghía. Sự mỏi mệt và suy yếu thình lình nhảy ra nuốt lấy tôi, ốm đau chưa bao giờ cảm giác được trong nháy mắt khiến tôi gần như không thể hô hấp. Cả thế giới quay cuồng, nhưng tôi lại cảm giác được hạnh phúc. Là hạnh phúc một cách an tường mà đã rất lâu không thấy. Là hạnh phúc chỉ thuộc về một mình tôi, nó đem theo cái chết vĩnh hằng, sau đó, sẽ không có bất kỳ ai có thể cướp đoạt nó từ trong tay tôi nữa.

*

Sáng sớm, một người đàn ông mang theo một thân đẫm sương sớm đi đến cửa phòng. Hắn do dự đứng ở nơi đó, nhìn vợ hắn, không biết có nên bước vào hay không, hay là hỏi thăm một chút liền rời đi.

Mà tôi, nâng ánh mắt lên, cho chàng một nụ cười ôn nhu: “Phu quân, chàng lại đây. Đến ngồi cạnh thiếp.”

Chàng mờ mịt đi tới sau ngồi xuống cạnh tôi. Tôi vươn tay cầm bàn tay cũng đồng dạng đã lạnh, dựa vào trong lồng ngực chàng, yên tĩnh lắng nghe tiếng tim chàng đập. Có một thoáng chàng có chút chần chờ, nhưng rốt cục dường như hiểu ra được gì, vươn ra một cánh tay khác, yên tĩnh dán lên mặt tôi.

Chúng tôi cứ dựa sát vào nhau như vậy tựa vào nơi đó ngồi thật lâu. Sau đó, tôi nâng mắt lên, tỉ mỉ ngắm gương mặt chàng, lại vươn tay ra, vuốt ve lên mái đầu bạc mà tôi vẫn hằng muốn vuốt ve từ lâu.

“Có phải trông rất già hay không? Khó xem có phải không?” chàng hỏi tôi.

Mà tôi, chần chờ một thoáng, sau đó dùng tất cả ôn nhu cùng an tường của cuộc đời này, cho chàng một nụ cười cực kỳ hạnh phúc ——

“Không, chúng nó giống như ánh trăng được gột rửa, rất đẹp.”




Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
1 thành viên đã gởi lời cảm ơn Mèo Hoang về bài viết trên: NyChan177
     

Có bài mới 09.05.2015, 13:49
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor Diễn Đàn
Cựu Editor Diễn Đàn
 
Ngày tham gia: 08.12.2014, 18:41
Tuổi: 21 Nữ
Bài viết: 2082
Được thanks: 9563 lần
Điểm: 15.25
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Xuyên không] Lưỡng Thế Hoa - Cẩm Sắt (2 Quyển) - Điểm: 10



    angel.remixangel.remix
    Home

    Trang cá nhân
    Trang cộng đồng
    Mới! Game Penalty
    Ola Chat
    Ola Android
    Nhật ký - Note
    Shop Ola
    Media Inbox
    Kho Vip

Cài đặt | Đăng xuất [All]
© 2010 MicroGame Corp.
Giấy phép MXH số 11-GXN-TTDT
Quy định | Hỗ trợ: 1900 58 88 83
rss://note/mattroi_khuya93/gTIj
News | Note | Book

Chương 9 - 10

rss://note/mattroi_khuya93/gTIj

Viết bởi: @mattroi_khuya93

Lúc: 00:18 ngày 15/04/2015

Sách: rss://book/NSKM

* * *

Chương 9: Không chung đường

Tôi lẳng lặng chờ đợi tử kỳ của mình.

Có lẽ là sang năm, có lẽ là tại tháng sau, hoặc có lẽ chỉ là ngày mai.

Sẽ chết như thế nào, tôi không biết, tôi chỉ biết, thời gian của tôi ở tại thế giới này còn lại không nhiều lắm.

Mà trước khi rời đi, tôi muốn nhìn một lần cuối cùng cái thế giới mà tôi ở tại năm mươi năm này.

Sau khi rời khỏi Kiến Nghiệp, tôi một đường hướng thẳng về tây. Tôi chỉ một thân một mình, làm bạn cùng tôi chỉ có Tuyết Lạc.

Tuyết Lạc đã rất già rồi, tứ chi suy yếu rất khó gánh được sức nặng của tôi trong thời gian lâu. Chúng tôi đi đi ngừng ngừng, không có mục đích mà cùng sống nương tựa lẫn nhau vượt qua khoảng thời gian cuối cùng này.

Chúng tôi đi qua Sào Hồ, trên mộ Chu Du mỏ mọc um tùm. Chữ trên mộ mới được sơn màu đỏ, không biết người nào gần đây đã từng tới nơi này.

Chúng tôi đi qua Lư Giang, Thúy Vi lâu vẫn còn ở nơi đó, xa hoa truỵ lạc, hấp dẫn từng nhóm ngũ lăng thiếu niên. Tú bà trẻ tuổi chớp chớp đôi mắt xinh đẹp, nghi hoặc nhìn tôi.

Chúng tôi đi qua Giáp Thạch sơn, trong màn sương phủ đầy núi, tôi hoảng hốt nghe thấy tiếng chuông thanh thúy linh vang, thấy một bóng dáng màu đỏ như ẩn như hiện. Nhưng sau khi sương tán đi, tôi cái gì đều không thấy, chỉ có cành cây khô khắp núi lẳng lặng vươn hai tay về phía tôi.

Sau đó chúng tôi ngồi thuyền. Đó là một chiếc thuyền đánh cá thuận tiện mang hộ khách, chủ thuyền là một ông lão lưng còng. Hai mắt lão đã mù, không nhìn thấy gì cả. Nhưng lúc trời quang đãng, lão cũng thường đi đến trên sàn thuyến, cuộn ống quần lên như đứa trẻ, đem đôi chân bò đầy gân xanh ngâm vào làn nước sông lạnh lẽo.

Sau đó, chúng tôi bắt đầu nói chuyện phiếm. Tôi tò mò hỏi lão, vì sao thích làm như vậy. Nước sông lạnh như thế, có thể gây nên bệnh phong thấp.

Lão nhẹ nhàng cười rộ lên, nói: “Lúc còn trẻ, già từng thích một cô gái, nàng ở trên thuyền hai năm, khi ấy, chuyện nàng thích làm nhất là ngồi tại chỗ này, đem hai chân ngâm xuống sông.”

“Sau đó thì sao?” Tôi tò mò hỏi.

“Sau đó ư?” lão mơ màng nhớ lại, “Sau đó có một ngày, nàng đột nhiên biến mất, chúng ta không biết nàng đi đâu. Có thể đã chết.”

“Lão không đi tìm nàng sao?”

“Tím cách nào?” lão nhẹ nhàng thở dài, “Ngay cả tên của nàng, già cũng không biết. Lúc ấy, già không biết chữ, mà nàng lại không biết nói.”

Trong lòng tôi chợt động, đưa ánh mắt nhìn phía đôi mắt trống rỗng không có một tia sáng của lão, vô ích mà muốn tìm kiếm trong đó được một ít hồi ức. Sau đó tôi nhẹ nhàng hỏi: “Nàng trông như thế nào?”

“Nàng rất mỹ lệ, nàng là người con gái xinh đẹp nhất mà già từng gặp,” trên gương mặt già cả của lão toát ra vẻ ôn nhu, “Đáng tiếc nàng không biết nói. Khi đó già thường tưởng tượng, nếu nàng có thể nói chuyện, giọng nói của nàng nhất định là rất động lòng người,” dừng một chút, lão quay mặt về phía tôi, “—— có thể giống như giọng của cô nương vậy.”

“Không biết chừng, ta chính là nàng thì sao?” Tôi cười hỏi hắn.

“Làm sao có thể!” lão cũng bật cười, “Nếu nàng còn sống, cũng sẽ già như lão đây. Mà cô còn trẻ như vậy.”

Trận tuyết rơi đầu tiên, lá lúc chúng tôi đang phi qua một ngọn núi ở ngoại ô Vũ Xương. Lúc đến được đỉnh núi, Tuyết Lạc rốt cục không chống đỡ nổi, ngã xuống đất.

Lúc chết, đôi mắt đen kịt của nó vẫn ôn nhu nhìn tôi. Tôi nhẹ nhàng vuốt ve lông bờm của nó, nói: “Cám ơn ngươi đã làm bạn cùng ta nhiều năm như vậy.”

Tôi chôn cất nó trên núi. Sau khi hoàn thành hết thảy, tôi phát hiện phụ cận có một căn nhà nhỏ bỏ hoang

Tôi dọn dẹp một chút, sau đó vào ở. Luôn cảm thấy còn có chuyện gì vẫn chưa hoàn thành. Nhưng trước đó, để cho tôi bầu bạn cạnh nó một lần cuối cùng.

Trời ngày càng lạnh, suối trên núi đã bị đóng băng. Tôi mỗi ngày xuống núi lấy nước, lúc gánh nước lên núi, đôi khi tôi không khỏi có chút tự giễu nghĩ, có thân thể vĩnh viễn hai mươi tuổi, dù sao cũng không phải không có chỗ lợi.

Một ngày nọ, lúc xuống núi lấy nước, tôi không hẹn mà gặp Lục Kháng.

Hắn khoác áo giáp màu bạc, bên trong lộ ra cổ áo màu đỏ. Hắn nay đã là một chàng trai anh tuấn, cũng đồng dạng là gương mặt hai mươi tuổi, nhưng lại có thứ ánh sáng chói lóa của thanh xuân, thứ mà tôi không có.

Hắn thấy tôi, vội vàng chạy tới, vẻ mặt không thể tin, đánh giá tôi, sau một lúc lâu, nói: “Chúng ta đều nghĩ người đã chết.”

Tôi cười nhẹ, nói: “Mẫu thân con khỏe không?”

“Không khỏe lắm...” trong thần sắc hắn cũng có vài phần vô cùng lo lắng, “Con đang đến báo cho phụ thân, về nhà gặp bà một lần cuối cùng.”

“Phụ thân con cũng nên về nhà rồi.” Tôi nhẹ nhàng nói.

“Còn người thì sao?” Hắn nhìn tôi, “Người không đến thăm bà sao?”

“Ta đi, ta ngày mai sẽ đi.” Tôi bình tĩnh hứa hẹn. Sau khi rời khỏi Kiến Nghiệp, luôn nghĩ đến có chuyện gì đó bản thân chưa hoàn thành xong, nhưng giờ khắc này tôi sực nhớ ra, là tôi chưa buông tay được Như.

Tôi đang muốn gánh nước trở về. Hắn kiên trì không cho ta tôi làm, gần như dùng cách cướp , nhận lấy đòn gánh trong tay tôi, kiên trì đưa tôi đến cửa nhà.

Ở cửa, nhắn nghi hoặc đánh giá căn nhà rỗng tuếch nhỏ xíu của tôi, nhưng thủy chung đều không nói gì.

Sau đó, hắn xoay người rời đi, lại đi đến Vũ Xương.

*

Đêm hôm hắn rời đi, tuyết rơi rất lớn. Gió liên tục gào thét ngoài cửa sổ, bông tuyết như nắm cát lòng bàn tay chảy ra, rơi lả tả xuống.

Sáng sớm ngày hôm sau, tôi thu thập hành trang đơn giản, nhẹ nhàng đi ra ngoài, đóng cửa lại.

Tôi muốn đi Ngô Quận, hơn nữa sẽ không quay trở về nữa.

Trước mắt là cả một vùng đất trời được phủ trong lớp tuyết màu trắng bạc. Không khí thấm lạnh phả vào mặt, mang theo mùi vị hơi ngòn ngọt.

“Vân Ảnh.” Một giọng nói quá đỗi quen thuộc gọi tên tôi.

Tôi nhàn nhạt cười, trước khi quay đầu lại, nói: “Chàng rốt cục vẫn đến đây.”

Tôi thật bình tĩnh. Từ một khắc Lục Kháng đi đến cửa phòng ta ngày hôm qua, tôi liền biết là chàng sẽ đến. Nếu đã đến đây, cũng không có vấn đề gì, tôi có thể bình tĩnh chào tạm biệt chàng. Tôi đã nghĩ là mình không còn lưu luyến gì nữa, đã nghĩ là mình sẽ không đau lòng nữa. Sau đó tôi nói với bản thân: mình có thể quay đầu rồi.

Tôi thật sự quay đầu lại, mang theo dáng vẻ bình tĩnh ung dung mà mình đã dựng nên rất tốt. Nhưng trong một thoáng ánh mắt dừng trên gương mặt chàng, lại là cảm giác không thể hô hấp như cũ.

Chàng trông vẫn nói chuyện, thân hình gầy yếu lại cao ngất, mi mày tang thương lại anh tuấn, một đôi mắt trước sau như một mà ôn hòa mà kiên định, lại mơ hồ mang theo bi thương. Bông tuyết dính đầy người chàng, giày chìm ngập trong tuyết. Nhưng này hết thảy đều không vấn đề gì, trước khi quay đầu lại, tôi đã nghĩ đến dáng vẻ này của chàng, hắn quả nhiên là sẽ bộ dạng này, thì tôi lại có lý do gì mà không bình tĩnh chứ.

Nhưng, nhưng, tóc của chàng...

Tóc của chàng, những sợi tóc vẫn luôn đen bóng mà dịu êm kia, cho dù năm tháng trôi qua cũng không có thêm một sợi loang lổ nào, thế nhưng lại biến thành màu trắng như tuyết. Chúng nó mềm mại rũ xuống bờ vai chàng, đổ bóng lên đất tuyết mênh mang, toả sáng ra một mảng ngân quang nhu hòa.

Tôi nhìn chàng, hồi lâu vẫn không thốt ra được lời nào. Tôi muốn vươn tay ra vuốt ve tóc chàng, tay giật giật lại rốt cục vẫn buông xuống. Chàng vẫn đứng nơi đó, đứng ở trước mặt tôi, chỉ cần tôi duỗi tay ra là có thể chạm tới chàng. Gần như vậy, lại xa đến thế.

“Có chuyện gì sao?” Tôi rốt cuộc tìm được ở sâu trong nội tâm một chút bình tĩnh cuối cùng còn sót lại, dùng thanh âm bình thản nhất hỏi chàng.

“Nàng muốn đi đâu?”

“Đến nhà chàng. Đi bồi Như”.

“Cũng tốt,” chàng nhẹ nhàng nói, “Nàng ấy vẫn luôn nhớ đến nàng.”

“Chàng không đi sao?”

“Ta đi,” chàng nhìn tôi, “Ta đem chuyện ở Vũ Xương xử lý cho xong liền đi —— chuyện hậu sự của ta.”

Lời nói bi thương đến thế, lòng tôi chùng xuống, nhưng vẫn bình tĩnh như cũ nói: “Hậu sự của ta đã xử lý xong rồi.”

Chàng cười rộ lên, chàng thế nhưng lại —— cười rộ lên, chàng cứ như vậy mà cười nói: “Vậy thì tốt, nàng đi trước, ta đi theo sau.”

“Lúc chàng đến, có thể ta đã không còn ở đó.” Tôi bình tĩnh nhắc nhở.

“Không sao,” chàng vẫn là cười, “Ta đây liền thay nàng bồi cạnh nàng ấy —— tuy rằng nàng có thể không cần ta.”

Tôi không nói gì. Nhiều năm như vậy, chàng thủy chung không biết Như gánh vác cái gì. —— cho dù là tôi, cũng không hẳn biết hết toàn bộ.

Tôi chỉ nói: “Ta phải đi rồi. Chàng còn chuyện gì không?”

“Ta muốn hỏi nàng một chuyện.” Nhìn vào mắt tôi, chàng nói.

“Hỏi đi.”

Chàng giao một cuộn gì đó vào tay tôi. Sau khi mở ra, tờ chiếu thư bằng lụa màu vàng sáng chữ đỏ thắm, nhỏ gọt trên đó là những vệt máu đã khô, mang theo mùi vị thống khổ như đến từ địa ngục đập vào mắt tôi.

“Vật này, là nàng viết sao?” chàng nhẹ nhàng hỏi.

“Là ta viết.”

Tôi bình tĩnh trả lời sau đó bình tĩnh nhìn vào mắt chàng, nhìn vào bờ môi run nhẹ của chàng. Tôi đang đoán liệu dạng câu chữ gì sẽ phun ra từ bờ môi kia? Chỉ trích? Oán hận? Hay là đau thương? —— thậm chí là phẫn nộ mắng?

Không sao hết. Cứ đến cả đi. Tôi đã chuẩn bị gánh vác hết thảy.

Một giây trôi qua, một khắc trôi qua, phảng phất như thời gian từ thiên hoang đến địa lão đã trôi qua vậy. Bốn bề vẫn một mực im ắng, trong yên tĩnh tôi thậm chí còn có thể nghe thấy tiếng tuyết nhẹ nhàng rơi xuống mặt đất.

Chàng vẫn nhìn tôi, trên khuôn mặt bình tĩnh không có chỉ trích không có thầm oán không có đau thương, càng không có lửa giận.

“Như vậy vật này, cũng là nàng viết?” chàng đem một vật từ trên người ra, giao vào tay tôi, dùng thanh âm càng nhẹ hơn, hỏi.

Tôi mờ mịt nhìn thứ trong tay. Đó là một tấm lụa được gấp lại, màu sắc đã ố vàng, cũ kỹ nhìn không ra số tuổi. Vật này thật sự đã rất rất lâu rồi, từng lớp từng lớp mở ra, tôi phải thật cẩn thận mới không thể xé rách mảnh khăn lụa đã dính cứng vào nhau này. Cuối cùng tôi cũng mở được nó ra, mặt trên là những con chữ xiêu vẹo đã phai màu, bất ngờ không kịp chuẩn bị mà đập vào mắt tôi:

“Viên Thuật sai Tôn Sách tấn công. Xin chàng nhất định phải cố mà sống sót.”

—— Viên Thuật sai Tôn Sách tấn công. Xin chàng nhất định phải cố mà sống sót!

Trời, trời ạ, làm sao có thể?!

Trong nháy mắt, hồi ức phiên giang đảo hải (dời sông lấp bể). Tất cả khoái hoạt bi thương bình tĩnh thổn thức tinh linh, tranh nhau lũ lượt nhảy ra khỏi tấm lụa, ở bên tai tôi thầm thì khe khẽ. Tôi mờ mịt thất thần nhìn chàng, có chút không rõ vì sao chàng ở nơi này, vì sao vật này cũng ở tại nơi này. Thời gian lúc viết xuống những câu chữ này, lại lạc mất đi nơi nào.

Tôi mờ mịt đến thế, chàng lại bình tĩnh đến thế. Chàng yên lặng nhìn tôi, khóe môi lại có chút ý cười ôn nhu. Sau đó chàng nói: “Ta rốt cục cũng hiểu vì sao nàng trước nay vẫn không chịu viết thư cho ta. Chữ nàng thật sự rất khó xem. Trước kia đã như thế, bây giờ vẫn như thế. Khó xem đến mức ta vừa liếc mắt một cái liền nhận ra.”

Tôi không nói gì nhìn chàng. Giờ phút này tôi muốn cười lại vừa muốn khóc, muốn kêu to lại cảm thấy phải nên bình tĩnh. Cuối cùng vẫn là cái gì đều không nói, cái gì đều không làm.

“Hơn nữa nàng còn lừa ta nhiều năm như vậy,” chàng dịu dàng trách cứ tôi, “Lần đầu tiên chúng ta gặp mặt, thật sự không phải trong hôn lễ của nàng.”

Rốt cục tôi cũng nghe thấy bản thân đang nói: “Tại sao chàng vẫn còn giữ lại vật này?”

“Nàng có biết, vật này đối với ta quan trọng cỡ nào không?” chàng an tĩnh nhớ lại, “Lư Giang trong thời thơ ấu của ta, Bầu trời vẫn xanh trong như vậy, bóng mây vẫn rõ ràng như vậy, hàng liễu bên sông nhẹ nhàng buông xuống, phất phơ lay động bóng nước, đẹp như tranh vẽ. Nhưng từ khi Thảo nghịch tướng quân (Tôn Sách) mang theo quân đội đến nơi đó, tất cả đềy thay đổi. Thúc tổ đã chết, nhà đã không còn, còn sót lại chính là đào vong, lưu lạc. Không biết sống còn có ý nghĩa gì, không biết bản thân nên đến nơi nào hoặc làm cái gì. Nhưng chỉ có tấm lụa trắng này vẫn luôn nhắc nhở ta, phải nên cố mà sống sót.”

“Cố gắng sống sót...” Tôi khẽ khàng lẩm nhẩm những chữ này. Nước mắt lặng lẽ trào dâng, tất cả bi thương cùng hạnh phúc lại có vẻ giống như đã cách mấy đời.

“Cố gắng sống sót. Sau đó quả thật ta đã làm được. Tích, hắn không hiểu ta, Mạo cũng không thể lí giải, vì sao ta có thể dễ dàng tha thứ cho Tôn gia, vì sao ta còn cam nguyện làm việc cho họ. Đơn giản là ta luôn tự nhủ với chính mình, những điều chúng ta nghĩ chúng ta làm, chẳng qua chỉ muốn sống sót mà thôi...”

Chàng đã thật sự làm được. Có lẽ tất cả điều chàng muốn làm chẳng qua là muốn thay đổi vận mệnh bản thân từ một mầm cây vùi trong bùn đất, từ từ vươn lên nhìn thấy ánh mặt trời. Nhưng trên thực tế, chàng đã thay đổi cả lịch sử.

Cho dù đi đến bây giờ, chàng vẫn không oán, không hối hận.

“Trong những đêm yên tĩnh, ta thường cầm mảnh lụa này, trong lòng suy nghĩ là loại người nào, mang theo tâm tình thế nào mà đưa nó đến. Có một ngày Mạo nói với ta, khả năng viết vật này là một nữ hài tử. Ta hỏi hắn là nữ hài tử nào, hắn nói nữ hài tử kia, chúng ta đã từng gặp qua...”

Hình ảnh hiện lên ngàn lần trong một góc trong tim tôi, lại hiện lên một lần nữa ở trước mắt: trước phủ Thái thú Lư Giang, chàng thiếu niên trong gió, buông lỏng tay tôi, bay đi như gió.

“Sau đó ta liền sực nhớ ra. Hình như đã có một nữ hài tử như thế, ở ngày ta rời đi, ngã ngồi ở phía sau ta, giống như muốn nói cái gì với ta. Nhưng đã trôi qua rất lâu, ta làm sao cũng không nhớ được bộ dáng của nàng, cũng không nhớ rõ trước sau đó rốt cuộc đã phát sinh cái gì. Ta liền đau khổ nhớ lại, hồi ức đến hồi ức đi, vẫn là trống rỗng. Nhưng mỗi khi nhớ tới nàng, trong lòng ta thế nhưng cảm thấy, có một chút——” chàng nghĩ nghĩ, tìm được một từ thích hợp, “—— thương tâm.”

Tôi có thể tưởng tượng bộ dáng của mình lúc ấy: quần áo rách nát, tóc tai bù xù, hai mắt rưng rưng cầu xin nhìn hắn, đôi môi run run, nhẹ nhàng phun ra những lời nói có thể làm cho sông cạn đá mòn, cũng có thể làm cho vân đạm phong thanh.

Nhưng cũng là những lời nói không thể được nghe thấy, không thể được cảm giác.

“Ngày đó ở trong hôn lễ nhìn thấy nàng, ta đột nhiên cảm thấy, nàng chính là nữ hài tử kia. Nhưng sau đó ngẫm lại, cảm thấy bản thân thực buồn cười. Ta ngay cả bộ dáng của nữ hài tử kia trông như thế nào cũng không nhớ rõ, làm sao có thể chỉ bằng cảm giác liền xác nhận là nàng? Huống chi khi đó nàng còn nói cho ta biết, chúng ta khí đó là lần đầu gặp mặt.”

“Bá Ngôn,” tôi rốt cục thở dài nói, “Nữ hài tử trước phủ Thái thú năm ấy, quả thật là ta; người nhét tấm lụa trắng này vào phủ Thái thú cho chàng nhìn thấy, cũng là ta. Lúc đó, ta chỉ là muốn làm chút gì đó cho chàng.”

Chàng vẫn có chút kinh ngạc nhìn tôi, hỏi: “Nhưng vì sao nàng lại làm như vậy? Trước đó chúng ta đâu hề quen biết.”

“Không, trước đó, chúng ta có quen biết.” tôi bình tĩnh nói, “Trước đó, chúng ta đã biết nhau từ lâu, rất nhiều rất nhiều năm. Bởi vì chàng ta mới đến thế giới này, lại bởi vì chàng ta mới vẫn ở tại nơi này. Tất cả những chuyện ta làm đều là vì chàng. Tuy rằng có đôi khi ta có chút tùy hứng, có đôi khi cũng quên đi ước nguyện ban đầu, nhưng lòng ta đối với chàng, vẫn chưa từng thay đổi.”

“Thời điểm ấy —— ta nói là thời điểm gặp mặt lần đầu, vì sao nàng không nói cho ta biết?” chàng phảng phất có chút trách cứ, hỏi tôi.

“Bởi vì, thời điểm ấy, ta không thể nói chuyện.”

“Sau lại có thể nói chuyện, vì sao không nói cho ta biết?”

“Bởi vì lúc đó, ta đã là vợ Tôn Quyền.”

Chúng tôi đều trầm mặc, có chút đau khổ nhìn tuyết dưới chân. Cuối cùng, chàng ngẩng đầu nhìn bông tuyết bay trong không trung, nhẹ nhàng mà nói:

“Chúng ta đã bỏ lỡ biết bao thứ a.”

Tôi không nói gì. Đúng vậy, chúng ta đã bỏ lỡ biết bao thứ.

Thì ra cả đời này, tìm kiếm ngược xuôi, nhưng tất cả hạnh phúc, phảng phất như tại một cái quay đầu kia mà đã bị trả cạn rồi.

Chúng tôi thế mà lại dùng thời gian của cả cuộc đời chi để bước lên diễn một màn đi lướt qua nhau.

Tuyết dần dần ngưng lại. Màu mây cũng trở nên phai nhạt. Trong trời đất là một mảnh bạch quang mờ mịt, thế giới sạch sẽ như bị tuyết tẩy qua.

Tôi cầm lấy hành trang, nói với chàng: “Ta phải đi rồi.”

“Tại sao, lại muốn đi đâu?” Vẻ mặt chàng như vừa mộng tỉnh.

“Điều nên nói cũng đã nói rồi, chỗ nên đi cũng vẫn phải đi,” tôi khẽ cười, “Chúng ta cũng không thay đổi được chuyện gì.”

“Còn cái gì có thể ngăn cản chúng ta chứ?” chàng hỏi.

“Có,” nhìn vào mắt chàng, tôi nhấn mạnh từng tiếng nói, “—— trách nhiệm, vận mệnh.”

“Còn có thể gặp lại không?”

“Có lẽ là không.”

“Nhưng ta vẫn luôn cảm thấy chúng ta còn có thể gặp lại,” chàng nhẹ nhàng nói, “Ta cảm thấy chúng ta không thể cứ như vậy mà kết thúc.”

“Ta cũng không cam tâm kết thúc như vậy, ta cũng muốn nắm tay chàng cùng chết đi, lại muốn người khác đem chúng ta chôn cất cùng một chỗ,” cầm lấy hành trang, tôi một bên chậm rãi động bước chân, một bên nhẹ nhàng nói, “Nhưng làm vậy thật tham lam. Đời này, ta đã tới được đây, ta đã được gặp chàng, được yêu chàng, được chàng yêu lại, vậy là đủ rồi. Thật sự, vậy là đủ rồi...”

Tôi vừa nói, vừa nhẹ nhàng lưu lại dấu chân trên mặt tuyết trắng tinh. Tuyết thật dày, lúc bước lên, có thể cảm giác được tuyết dưới chân bị nghiền thành băng như thế nào. Tôi một đường bước đi, không hề quay đầu.

“Vân Ảnh...” chàng ở sau lưng lại một lần nữa gọi tôi.

“Làm một việc cuối cùng cho ta được không?” tôi quay lại, chàng nhìn vào mắt tôi, nói.

Tôi rũ mắt xuống, khẽ gật đầu.

“Lúc vừa biết nàng, mọi người đều nói nàng là một thầy tướng số biết ca hát. Nhiều năm như vậy, nàng chưa bao giờ đoán mệnh cho ta. Nay nàng phải đi, liệu có thể tiên đoán cho ta một lần không?”

Tôi gật gật đầu, hít sâu một hơi. Yên tĩnh đón nhận ánh mắt của chàng.

“Chàng sẽ chết vào Xích Ô mùa xuân tháng hai năm thứ tám. Chính là một tháng sau.”

Chàng khẽ rùng mình, nhưng ánh mắt vẫn thủy chung nhìn tôi, chờ tôi nói tiếp.

“Chàng chết tại gia ở Ngô Quận, lúc qua đời, gia đình không dư dả. Con của chàng chôn cất chàng ở Hoa Đình. Cùng hợp táng với chàng chính là vợ chàng.”

“Cái chết của chàng làm cho người người bi thương. Mọi người đều cảm thấy một người như chàng, không chết trên chiến trường, sao có thể bị cuốn vào vòng chính trị mưa gió mà chết như vậy. Hơn nữa sau khi chàng chết, không có thụy hào, không có quân vương phong thưởng và nước mắt, thậm chí ngay cả con chàng cũng bị quân vương làm khó dễ. Hơn nữa tất cả điều chàng làm đều uổng phí, Tôn Hòa cuối cùng bị phế, Tôn Bá bị ban chết, cuối cùng lên làm Thái tử chính là người các chàng đều chưa từng ngờ tới - Tôn Lượng.”

Chàng lắc đầu, biểu tình vẫn bình tĩnh trước sau như một.

“Sáu năm sau khi chàng mất, Tôn Quyền rốt cục cảm thấy hối hận. Hắn khóc ở trước mặt Lục Kháng con chàng, thừa nhận những điều hắn làm với chàng lúc tuổi già là sai, hắn hy vọng chàng và con cháu chàng đều có thể tha thứ cho hắn. Mà chiếu thư làm chàng bi phẫn kia, rốt cục cũng bị hắn hạ lệnh thiêu hủy.”

“Sau đó lại qua bảy năm, Tôn Hưu trở thành hoàng đế. Sau khi lên làm hoàng đế, hắn truy phong thụy hào cho chàng là Chiêu hầu.”

“Tiếp theo, một trăm năm sau, hai trăm năm sau, một ngàn năm sau, dòng thời gian vẫn lưu chảy. Những anh hùng sinh ra lại trở về với cát bụi, những chuyện xưa phát sinh lại trở thành quá khứ. Sau đó thế giới ngày càng nhỏ hơn, truyền thuyết ngày càng ít đi, nhưng là mọi người vẫn nhớ đến chàng, chỉ cần một ngày bọn họ không quên lịch sử bọn họ sẽ vẫn nhớ đến chàng. Bọn họ sẽ nhớ kỹ chàng, nhớ kỹ vị Đô đốc bạch y thong dong bình thản kia, nhớ kỹ vị tướng quân với một cây đuốc cứu sống toàn bộ Giang Đông kia, nhớ kỹ vị Thừa tướng đem sinh mệnh cuối cùng của bản thân như một vật tế phẩm dâng lên cho quốc gia kia.”

“Đương nhiên, chàng vẫn là không nổi danh bằng Công Cẩn hoặc Gia Cát Lượng. Cũng có vài người biết đến chàng nhưng không nhớ được tên chàng. Nhưng những điều đó đều không có vấn đề gì. Nhớ rõ ngày nào đó chàng có hỏi ta ‘sơn chi vi sơn, giang chi vi giang, lại là vì cái gì’ không? Ta hiện tại muốn nói cho chàng biết, ‘sơn chi vi sơn, là vì để cho những tên tuổi kia vẫn theo núi sừng sững; giang chi vi giang, là vì để cho những truyền thuyết này theo sông tuôn trào.”

“Ta nói xong rồi, chàng còn gì muốn hỏi không?”

Chàng thất thần nhìn tôi, sau nhẹ giọng hỏi: “Trong những lời tiên đoán kia, còn nàng ở nơi nào?”

Tôi không nói gì. Có thể là một lần cuối cùng, tôi để mắt mình tham luyến lướt qua mi chàng mắt chàng, lướt qua màu tóc hồn nhiên một màu với tuyết kia, trong lòng nhớ kỹ những lời nói có thể làm sông cạn đá mòn cũng có thể làm cho vân đạm phong thanh, sau đó xoay người. Xoay người, tiếp tục đi về trước.

Một mạch đi rất xa, tôi mới để gió đưa một câu nói cuối cùng đến bên chàng —— “Trong đó, không có ta.”

--- ------ ------ ------ ---

Chương 10: Đồng quy

Đẩy cánh cổng lớn nhà Lục gia ở Ngô Quận ra, một loại hơi thở ẩm ướt âm lãnh lẫn lộn vị thuốc phả vào mặt.

Từ trên giường, Như nhỏm người dậy, ánh mắt xinh đẹp suy yếu nhìn tôi, nhẹ nhàng mà nói: “Vân Ảnh, con sắp chết.”

Tôi đi tới, ngồi ở bên người nàng, cầm tay nàng. Trong lòng lại rất bình tĩnh, hệt như hoàn toàn không có cảm giác sinh ly tử biệt.

“Cô thật nhẫn tâm, bây giờ mới đến thăm con.” Nàng tựa như một bé gái nhỏ, tựa vào trên người tôi nũng nịu.

“Ta phải đi xử lý hậu sự của ta,” tôi nói với nàng, “Ta cũng sắp chết.”

“Nói hưu nói vượn.” Nàng liền nhìn tôi cười rộ lên, “Cô có chỗ nào là giống người sắp chết chứ. Trông cô vẫn luôn trẻ thế mà.”

“Ta cũng già đi, chỉ là con không thấy thôi.” Tôi nhàn nhạt nói.

“Người lại an ủi con rồi,” nàng cười mân mê tay tôi, “Cô luôn an ủi con. Cô có biết con luôn đố kỵ cô không.”

“Sao lại đố kỵ ta?” Tôi có chút kinh ngạc.

“Đố kỵ cô mãi mãi không già a,” nàng cười nói, nụ cười lại dần dần phai nhạt xuống, “Cô có biết con rất muốn giống như cô. Không cần sợ già đi, không phải sợ chết. Cuộc đời này của con thật sự quá ngắn. Thảng như mình chưa kịp làm gì đã chết. Con còn chưa sống đủ đâu...”

Một khắc đó tôi muốn nói to, “Như này, cứ lấy hết sinh mệnh của ta đi, tất cả của ta đều cho ngươi, tuyệt đối không cần. Ngươi nói ngươi đố kỵ ta, ngươi lại biết ta đố kỵ với ngươi biết bao không.”

Nhưng nguyện vọng hoang đường này vẫn không nói thành lời được, chỉ có thể ở trong không khí nhẹ nhàng tung bay.

“Bá Ngôn nói hắn cũng sắp trở về rồi.” Một lát sau, tôi như an ủi nói.

Nàng lại ngẩn ra, qua nửa ngày, mới phảng phất không thể tin được nhẹ nhàng thì thầm: “Tại sao... hắn vẫn... Muốn trở về?”

“Đây là nhà của hắn, hắn đương nhiên phải trở về,” tôi nói, “Hơn nữa thân thể hắn... cũng không khỏe lắm, ta nghĩ hắn tình nguyện chết ở chỗ này.”

Biểu tình trên mặt Như có chút mất tự nhiên, nhưng lại không hề nói gì, chỉ cúi đầu xuống.

“Làm sao vậy,” bắt gặp vẻ mất tự nhiên của nàng, tôi có chút nghi hoặc, “Đều là người sắp chết rồi, chẳng lẽ vẫn còn không muốn ở chung với hắn?”

Nàng nhẹ nhàng nói: “Cũng không phải không muốn, chỉ cà chung quy không biết... thế nào đi đối mặt với hắn.”

“Có gì quan hệ chứ? Mọi chuyện đều đã trôi qua. Con người khi đã chết, cái gì cũng đã thành hư không.”

“Không,” nàng lắc đầu nói, “Có một số việc, cho dù đến chết cũng canh cánh trong lòng.”

“Con có thể khoan thứ cho Tôn Hòa, vì sao không thể khoan thứ hắn chứ?” Tôi nghĩ tôi sẽ không tức giận với nàng, nhưng lúc này, tôi thật sự có chút không vui.

“Không,” nàng tựa như mộng du mà lắc đầu, “Không phải vậy...”

“Vậy thì là chuyện gì?” Tôi gần như cầu xin nói, “Đã nhiều năm như vậy, cỏ trên mộ Công Cẩn cũng đã mọc đầy, có chuyện gì mà đáng cho hai người dùng hạnh phúc cả đời để đánh đổi chứ?”

“Cũng không phải như vậy...” Nàng nhẹ nhàng nói.

Tôi còn muốn nói gì nữa, lại đột nhiên phát hiện nước mắt từ trong cặp mắt xinh đẹp của nàng chậm rãi chảy ra.

“Làm sao vậy?” Tôi hỏi nàng. Nàng không trả lời, chỉ nằm trên vai tôi thê lương bi ai khóc.

“Không phải như cô nói đâu, căn bản không phải như các ngươi tưởng đâu...” Nàng khóc nói, “Con chưa từng cảm thấy Bá Ngôn có lỗi với mình, mà thật ra chính con mới luôn có lỗi với hắn. Hắn đối với con luôn tốt như vậy, ý chí sắt đá cũng sẽ bị cảm động. Nhưng con năm lần bảy lượt rời khỏi hắn, không muốn gặp hắn, cho dù gặp được cũng không nói chuyện với hắn. Con là một người vợ tồi tệ. Nhưng mà con, con thật sự thân bất do kỷ a...”

“Sao lại nói như vậy?” Tôi nghi hoặc hỏi.

Nàng khóc mệt mỏi, chậm rãi ngẩng đầu lên, nói với tôi:

“Con sẽ nói cho cô, hiện tại cũng sắp chết rồi, cũng nên nói cho cô biết thôi. Cô... giúp con lấy chiếc hộp trong góc tường kia lại đây.”

Tôi mang theo tâm tình mờ mịt đi đến góc tường, mở ra chiếc hộp không chút bắt mắt kia ra. Trong hộp đều là thư, chữ viết trên thư trông rất quen thuộc.

Là thư của Tôn Quyền gởi cho Như.

Vì sao lại viết thư cho nàng? Tôi mang theo tâm tình mờ mịt mở ra xem. Đột nhiên có dự cảm không lành, phảng phất như bản thân đang mở chiếc hộp ma quỷ Pandora.

Nội dung thư phần lớn đều trống rỗng. Đơn giản chỉ là vài lời đã nhận được rồi hy vọng tiếp tục linh tinh. Nhưng có một phong thơ, lại ẩn ẩn khiến tôi cảm giác được cái gì.

Trong thư có viết: “Con gần đây hình như không có chuyên tâm, lời nói của ta con có vẻ hoàn toàn không để vào lòng. Kỳ thực con phải cẩn thận ngẫm nghĩ một chút, đây là giang sơn mà phụ thân con để lại, ta là thúc phụ của con, mà hắn có thế nào cũng chỉ là một người khác họ. Nếu hắn đối với ta không có hai lòng, chuyện ta muốn con làm đối với hắn cũng không có tổn hại gì; còn nếu hắn có hai lòng với ta, vậy con phải càng không nên thiên vị với hắn.”

Mãi đến khi nhìn thấy hai phong thư cuối cùng Như viết nhưng vẫn chưa được gởi đi, tôi rốt cục hoàn toàn hiểu được.

Trong thư có viết, ngày nào năm nào tháng nào, Lục Tốn đã làm gì, gặp qua ai, lúc gặp còn nói những gì.

Nhưng nàng cuối cùng vẫn không gởi chúng đi.

“Người đã hiểu chưa?” Như ở một bên thê thảm cười, “Là con thực có lỗi với hắn...”

Tôi dùng ánh mắt không tài nào tin được nhìn vẻ mặt thảm đạm của nàng, đau lòng hỏi: “Bắt đầu từ khi nào?”

“Bắt đầu từ ngày đầu tiên gả cho hắn, không thể tin được, đúng không?” Nàng nhẹ nhàng nói, “Hai ngày trước khi xuất giá, thúc phụ nói chuyện với con thật lâu. Ngài nói ngài thủy chung không nghĩ rằng một người bị cha con hủy diệt tuổi thơ sẽ thật tâm đối đãi với người nhà Tôn gia, nhưng nếu chuyện này là do cô chủ trương, thúc ấy cũng không tiện nói gì. Nhưng thúc phụ nói, nếu con ghi lại những hành động lời nói ngày thường của chàng, báo cáo cho thúc, như vậy thúc có thể có chỗ đề phòng. Con cảm thấy như vậy không nên, nhưng ngài ấy đã lấy tình thân và thân phận cha chú ép con, cuối cùng con vẫn đáp ứng.”

“Sau đó vẫn cứ như vậy?”

“Đúng,” nàng bình thản nhớ lại, “Con đã thử phản kháng, nhưng thúc phụ nhiều lần tìm đến con, muốn con tiếp tục. Sau đó còn bèn dứt khoát tách ra ở riêng. Như vậy con có thể thoái thác nói con không biết gì cả. Nhưng cô lại hy vọng chúng con ở cùng một chỗ... cho nên chúng con vẫn phân phân hợp hợp.”

Tôi muốn nói gì đó, nhưng Như lại nhìn tôi, ai thiết nói: “Con biết mọi người đều cảm thấy con đối với hắn không tốt. Nhưng con thật sự không còn cách nào. Bao nhiêu năm nay, hắn đối với con như vậy, cho dù ý chí sắt đá cũng sẽ bị cảm động. Nhưng bởi vì có chuyện này, tôi cảm thấy không thể đối mặt với hắn, con cố ý lạnh nhạt với hắn, để hắn đừng đối tốt với con nữa, bởi vì hắn càng tốt với con, con càng cảm thấy khổ sở trong lòng... sao con chưa từng nghĩ đến chuyện đối tốt với hắn, cho hắn một người vợ hiền hòa chứ. Cho dù luôn có người con không tài nào quên được, nhưng chúng con cũng có thể có được cuộc sống hạnh phúc chứ... Ngẫm lại cả đời này, thật sự là hỗn loạn a...”

“Tôn Quyền là người xấu,” tôi ôm lấy nàng nhẹ nhàng nói, “Nhưng chúng ta vẫn tha thứ cho hắn đi. Cả đời này của hắn cũng sống mệt chết rồi, giống như chưa từng tin tưởng người nào.”

“Chúng ta không tha thứ cho thúc ấy,” nàng cười rộ lên, “Chúng ta khoan thứ cho ngài ấy.”

“Đúng vậy, chúng ta khoan thứ cho ngài ấy.” Lôi kéo tay nàng, tôi cười nói, “Kỳ thực không có gì đáng ngại cả. Bá Ngôn mà biết, cũng sẽ khoan thứ cho con.”

“Con biết,” nàng nói, “Con biết hắn khẳng định sẽ nói không sao. Nhưng không thể cho hắn biết. Hắn vì thúc phụ tận tâm tận lực đến vậy, nếu biết thúc phụ ngày từ đầu cũng chưa từng tin hắn, hắn nhất định sẽ phi thường khổ sở.”

Tôi ngạc nhiên nhìn nàng, cuối cùng vuốt ve tóc nàng, nói: “Kỳ thực, con đối với hắn, đã rất rốt rồi.”

“Nhưng vẫn là không tốt, có đúng không?” giống như tự giễu, Như cười rộ lên, “Có đôi khi con tự tưởng tượng nha, nếu đổi lại là Công Cẩn, con sẽ nói với thúc phụ nói, Ngài cút đi. Sau đó an tâm giúp chồng dạy con, để cho thúc phụ đi một mình mà chỉ trời chửi đổng đi.”

Nàng cười khanh khách, tựa như đang nói đến một chuyện rất thú vị. Tôi cũng bồi nàng cùng cười rộ lên. Chúng tôi càng cười càng lớn, không biết vì sao lại buồn cười như vậy, rốt cục đều cười ra nước mắt.

*

Rạng sáng, nàng cảm thấy mệt mỏi, tựa vào vai tôi nặng nề ngủ.

Tôi cũng không dám ngủ, chỉ im lặng cầm tay nàng, che chở nàng giống như bảo vệ một vật trân quý. Bởi vì tôi sợ hãi, một khi tỉnh lại, sẽ phát hiện nàng không mở mắt ra nữa.

Nhưng nàng cuối cùng vẫn tỉnh giấc, lúc trời hừng sáng, nàng mở lên đôi mắt suy yếu, nhẹ nhàng nói: “Con vừa nằm mơ.”

“Mơ cái gì?”

Nàng không trả lời tôi, một hồi lâu, nhìn nhìn ngoài cửa sổ, sau nói: “Trời sáng rồi. Con muốn ra ngoài một chút.”

“Con bộ dạng này còn muốn ra ngoài sao?” Tôi không đành lòng nói, “Bên ngoài rất lạnh...”

“Con cảm thấy trong phòng này còn lạnh hơn cả bên ngoài.” Nàng nói.

Nàng nói không sai, trong phòng trống rỗng như vậy, hơi thở âm lãnh tràn ngập mỗi một góc.

“Quay đầu gọi người đưa chút than đến đây.” Tôi nói.

“Con không có tiền,” nàng cười, “Người còn không?”

Tôi vừa định nói đương nhiên. Nghĩ lại, tiền của mình toàn bộ cũng phát tán ở Kiến Nghiệp rồi. Vì thế tôi đành không biết xấu hổ mà cười cười, nói: “Hai chúng ta đều là kẻ nghèo mạt rệp...”

“Nhẫn nại một chút nữa thôi,” nàng nhẹ nhàng nói, “Dù sao cũng không cần nhẫn nại lâu...”

Tôi nắm tay nàng, giống như trước đây nàng thường làm vậy, chậm rãi bước ra cửa, bước lên con đường quen thuộc bên ngoài.

Trên mặt đường đầy tuyết đọng, ánh mặt trời ôn nhu nở rộ ra ánh sáng vàng kim, trong không khí lạnh thấu xương có một mùi vị ngọt ngào tươi mát. Thế giới này vẫn còn có những thứ tốt đẹp, cho nên mọi người thân ở trong những ngày mưa dầm vẫn đang chờ đợi ánh mặt trời, cây cối mùa đông đang chờ đợi phồn vinh của mùa xuân kế tiếp, bởi vì có những thứ tốt đẹp kia đang chờ đợi, cho nên mọi người luôn hy vọng sống sót.

Như nói: “Con muốn sống...”

Chúng tôi rúc vào cùng nhau, giống như mẹ con, chị em, thậm chí còn giống như một cặp tình nhân ngọt ngào nhất, đi khắp lên những con đường rải đá xanh của Ngô Quận, đi qua hồ nước đọng tuyết, cũng đi qua khói bếp của từng căn nhà. Cuối cùng nàng nắm tay tôi, đi đến thành tây.

Chúng tôi đi đến trước một tòa nhà lớn đã bỏ hoang. Cánh cổng bằng đồng thau với vết rỉ sét loang lổ, trên tấm biển đầy bụi, vẫn mơ hồ lộ ra một chữ “Chu” có thể phân biệt.

Tôi nhẹ nhàng đẩy, cửa mở ra.

Như mang theo vẻ mặt như mộng du, chậm rãi bước vào sân. Trong sân một mảnh hoang vu, nước trong hồ đã khô cạn, chiếc xích đu đã bị đứt một nửa. Duy nhất còn sống là một gốc cây bách thụ, lẳng lặng đứng trong một góc sân, trên cành cây trơ trụi ẩn ẩn có màu xanh, thân cây tráng kiện vững vàng, giống một người đã sừng sững đứng đó nhiều năm, lẳng lặng chờ đợi chúng tôi đã đến.

Như đi qua, vươn tay đặt lên thân cây, trầm mặc thật lâu, sau đó nhẹ nhàng nói: “Cây này, đã lớn như vậy a.”

Đúng vậy, cây đều đã lớn như vậy, còn người thì có thể thế nào đây.

“Năm đó nhìn Công Cẩn vùi nhánh cây này xuống, lại giống như chuyện chỉ mới hôm qua,” nàng lẳng lặng nhớ lại, “Thì ra đã nhiều năm như vậy.”

“Đã qua rất nhiều năm,” tôi nói, “Năm đó, con chỉ mới đứng đến ngực Công Cẩn.”

“Hiện tại cho dù gặp lại Công Cẩn, chàng cũng sẽ không nhận ra con đâu,” nàng cười nói, “Con cũng đã 45 tuổi, mà Công Cẩn... chàng vẫn là ba mươi sáu tuổi.”

Tôi trầm mặc nhìn nàng. Nàng đã không còn là một tiểu cô nương khóc lóc muốn tôi bế nữa rồi, năm tháng không mang đi vẻ mỹ lệ của nàng, nhưng xinh đẹp, rốt cục vẫn bị cái chết mang đi.

“Vân Ảnh,” nàng mỉm cười quay đầu nhìn tôi, “Năm nay rốt cuộc người đã bao nhiêu tuổi?”

Tôi cố sức suy nghĩ thật lâu, vẫn mở miệng nói: “Không biết.”

Tôi thật sự nghĩ không ra. Một thân cây lúc muốn tính kỹ đến vòng tuổi của mình, chỉ sợ đã nằm xuống đất rồi.

Nàng không hỏi lại nữa. Chỉ trầm mặc nhìn cây kia thật lâu, sau đó nhẹ nhàng nói: “Khuya rồi, trở về thôi.”

Trên đường trở về, nàng đã suy yếu đến không bước đi được. Tôi không hề do dự, làm giống như trước đây nàng thường chơi mệt ở bên ngoài vậy, cõng nàng trên lưng, từng bước một cõng nàng về nhà.

Về đến nhà, tôi đặt nàng nằm lên giường, đắp chăn cho nàng, lại lấy khăn mặt đến lau sạch mồ hôi của tôi dính lên mặt nàng.

Nàng vẫn cười khanh khách nhìn tôi, sau đó nói: “Vân Ảnh, kỳ thực người đối với con rất tốt...”

“Bây giờ mới biết được?” Tôi tức giận nói.

“Đã sớm biết,” ánh mắt nàng lấp lóe, “Thật sự, con đều biết hết. Nếu con là cô, chỉ sợ đã không làm được như cô...”

Nàng lời này hình như có ám chỉ gì đó. Tim tôi nhẹ nhàng run lên, nhìn nàng hỏi: “Sao lại nói như vậy?”

“Kỳ thực con đều biết,” nàng nói, “Cô thích Bá Ngôn, hắn cũng thích cô.”

Tôi thở dài, nói: “Thượng Hương nói cho con biết?”

“Mới không phải đâu,” nàng cười nói, “Từ sớm đã nhìn ra. Huống chi hắn nằm mơ cũng gọi tên cô.”

“Hắn là tên ngốc.” Tôi có chút tính trẻ con thầm oán. Hai người chúng tôi nhìn nhau một lúc, sau đó phá lên cười. Cười một lúc, nàng còn nói: “Nhưng người thật sự rất vĩ đại... cô nuôi lớn con, lại còn đối tốt với con như vậy...”

“Kỳ thực ta không vĩ đại như con nói đâu,” tôi ngắt lời nàng, “Con biết không, lúc con mới sinh ra, ôm con trong lòng, khi đó ta rất muốn một phen bóp chết con.”

“Vì sao muốn bóp chết con a?” Nàng mê hoặc hỏi.

“Bởi lúc đó, ta biết con sẽ là vợ của hắn ——.”

Nói được một nửa, tôi đột nhiên phát hiện mình đã lỡ miệng. Tôi muốn thu hồi lại, trong lòng lại đột nhiên có một cảm giác thoải mái được phóng thích. Bí mật ẩn dấu đã nhiều năm nay, cũng đã đến lúc nên nói cho một người nghe.

“Nói hưu nói vượn.” Nàng nhẹ nhàng cười, “Vừa mới sinh ra cô đã biết là con sẽ gả cho hắn sao? Hơn nữa lúc đó, chỉ sợ cô cũng chưa quen hắn đi?”

“Không,” tôi bình tĩnh nói, “Như, đây là sự thật...”

Trong lòng tôi có một bí mật.

Một bí mật đã cất giấu nhiều năm, những tưởng sẽ mục nát ở tậm trong thâm tâm, cho dù hóa thành bụi cũng sẽ không cho ai biết.

Nhưng bí mật này, trong một buổi chiều chạng vạng tịch liêu này, rốt cục cũng được tôi kể lại đầu đuôi cho Như.

Tôi kể cho nàng về tuổi thơ của tôi, về cái thời đại mà tôi sinh ra, kể cho nàng tất cả những gì mình trải qua, và cuối cùng là làm sao đến được thời đại này.

Ngay từ đầu, trên mặt nàng hoặc nhiều hoặc ít có chút biểu tình kinh ngạc. Nhưng dần dần kinh ngạc cũng qua đi, nàng lại hiện vẻ mặt bình tĩnh. Lúc tôi kể xong, nàng nói cho tôi biết: “Tuy chuyện việc này thật hoang đường, nhưng cuối cùng con cảm thấy lời cô nói là thật. Hơn nữa những chuyện cô kể về thời đại kia, luôn cho con cảm thấy dường như đã từng thấy ở đâu đó...”

Tôi hơi hơi cười nói: “Trước nay, ta chưa hề lừa gạt con.”

“Tuy rằng con tin tưởng cô, nhưng vẫn cảm thấy khó tin a,” ánh mắt nàng sáng lên, “Thật sự có một thời đại như vậy, nữ nhân có thể sống tự do tự tại sao? Có thể tùy tiện đi ra ngoài làm việc, cũng có thể tự do yêu đương, thậm chí cả đời có thể yêu vài người sao?”

“Thật sự.” Tôi lại cười nói.

“Như vậy,” nàng bức thiết nhìn tôi, “Cũng không cần phải gặp cảnh oái ăm giống con đúng không? Nếu muốn đối tốt với trượng phu của mình, tùy thời tùy chỗ đều có thể đối tốt với hắn, phải không?”

“Ta không dám nói nhất định là không có, nhưng ít ra, chuyện giống như con, là hiếm có.”

“Thật tốt,” nàng cúi đầu thở dài, nói, “Con thực hâm mộ người.”

“Hâm mộ ta cái gì chứ,” tôi cười khổ, “Còn không phải là ta đã vứt bỏ thời đại kia sao.”

“Vậy không giống a, bởi vì người cô yêu ở thời đại này. Nhưng nếu so sánh với thời đại không có người mình yêu, vẫn là sống ở thời đại kia tốt hơn.”

“Nhưng mà ta đã không còn muốn trở lại nữa,” tôi thấp giọng nói, “Ta đã sống đủ rồi.”

“Cô thật vĩ đại,” nàng tự đáy lòng nói, “Cô vì Bá Ngôn làm việc này, nhưng mà hắn lại không biết.”

“Hắn là kẻ ngốc mà.” Tôi nói.

Chúng tôi lại một lần cười rộ lên, cười cười, nàng nhìn tôi, như có đăm chiêu nói: “Cô chính vì hắn mà đi đến thế giới này. Đáng tiếc vận mệnh không thể thay đổi, mà ước nguyện ban đầu dễ dàng bị lãng quên. Có một số việc không giống như ban đầu cô đã nghĩ.”

Tôi ngẩn ra, cả người giống như bị điện giật, tôi một phen giữ chặt nàng, không thể tin hỏi: “Vừa rồi con nói cái gì?”

“Con nói vận mệnh không thể thay đổi, mà ước nguyện ban đầu thực dễ dàng bị lãng quên,” nàng kỳ quái nhìn tôi, “Lời này có gì không đúng sao?”

“Có phải ta từng nói với con những lời này? Hay là con nghe được những lời này từ người nào?”

“Không có a,” nàng nói, “Con chỉ là vừa nghĩ ra, liền nói thôi.”

Một loại cảm giác quỷ dị dấy lên từ đáy lòng tôi. Tôi cẩn thận đánh giá Như ở trước mặt. Dường như mơ hồ hiểu ra được chút gì.

“Như, con đem lời vừa mới nói, lặp lại một lần nữa. Nghiêm túc một chút, lặp lại lần nữa.” Tôi vội vàng nói với nàng.

Nàng vẻ mặt mờ mịt, nhưng vẫn làm theo lời tôi nói. Lúc nàng làm vậy, tôi vẫn cẩn thận quan sát nàng. Nàng một thân huyền y, giữa hai đầu mày có một loại xinh đẹp không thuộc về trần thế này. Bấy nhiêu năm sớm chiều ở chung, ngược lại mơ hồ một ít ấn tượng sâu sắc nhất, kỳ thực tôi sớm nên nghĩ ra vì sao đối với nàng luôn có một loại tình cảm đặc biệt, vì sao tôi luôn luôn cảm thấy nàng thân thiết đến vậy, tôi sớm nên nghĩ ra...

Tôi rốt cục hiểu được, sự tình nguyên lai là cái dạng này.

“Như, vừa rồi con nói những chuyện ta kể con dường như đã thấy qua, con thấy qua bằng cách nào?”

Nàng nghĩ nghĩ, nói: “Có lẽ là ở trong mộng. Con thường xuyên nằm mơ thấy những chuyện sẽ xảy ra sau này, nhưng lại không hiểu vì sao đều thấy những chuyện mà không có khả năng thấy được...”

“Không phải là không có khả năng,” tôi đè nén xuống nội tâm kích động nói với nàng, “Con chính là người phụ nữ đồ đen kia, là con đem ta đến thời đại này. Hơn nữa ta cũng sẽ không thể trở lại thời đại kia. Tại thời đại kia, con sẽ biến thành ta năm hai mươi tuổi, dùng thân phận của ta tiếp tục sống.”

Nàng ngạc nhiên nhìn tôi thật lâu thật lâu, sau đó cười rộ lên. Vừa cười vừa lắc đầu nói: “Đây chỉ sợ là những lời hoang đường nhất mà con từng nghe. Nhưng mà... Nhưng mà vì sao... con lại vẫn tin tưởng cô chứ?”

“Bởi vì tại thời điểm đó, ta cũng tin con như vậy,” tôi nói với nàng, “Lúc ấy, lời con nói hoang đường như vậy, nhưng trong biển người tấp nập, ta chỉ tin tưởng con.”

Nàng không nói gì.

“Hơn nữa, Như,” tôi nắm tay nàng nói, “Ta có thể giúp con đến thời đại mà con muốn đi đó. Trước kia, lúc con đưa ta đến nơi này, con vẫn bốn mươi lăm tuổi không già đi. Mà tại lúc này, con sẽ biến thành ta hai mươi tuổi, còn có thể sống rất lâu, có thể tự do tự tại làm chuyện con muốn làm...”

Nàng nghi hoặc nhìn tôi thật lâu, rốt cục thì cười rộ lên: “Đúng vậy, con tin tưởng người.”

Giống như những lời nói suốt một đời không nhiều bằng những lời trong một đêm này. Tôi nắm tay Như, lải nhải kể cho nàng từng chút một về thời đại kia. Tôi nói với nàng, vừa đến thời đại kia có thể nàng sẽ mờ mịt thất vọng giống như tôi lúc vừa đến nơi này, nhưng cuối cùng nàng sẽ tìm được tôi, sau đó chờ tôi khoảng 12 năm. Tôi còn kể với nàng về cha mình, kể về từng chuyện một của đời ông, thậm chí bao gồm cả chuyện mua cổ phiếu bị thua lỗ, tôi đều kỹ càng nói cho nàng.

“Nhưng những việc này có ý nghĩa gì với con chứ?” Nàng rốt cục nhịn không được ngắt lời tôi.

“Bởi vì con sẽ rất nghèo a,” ta cười nói với nàng, “Lúc không có tiền con cứ đến tìm ông ấy, đoán mệnh cho ông, đem những chuyện sắp xảy ra nói cho ông. Như thế ông sẽ cho ngươi rất nhiều tiền.”

“Thì ra lúc trước cô chính là nhờ đó mà giả thần giả quỷ a.” Nàng vui vẻ như đứa trẻ cười rộ lên.

Chúng tôi cười một hồi, tôi lại đột nhiên có chút sầu lo nói với nàng: “Từ nhỏ đến lớn, vẫn chưa từng thả con ra ngoài đi xa quá. Hiện tại con phải một mình đến một nơi hoàn toàn xa lạ lăn lộn nhiều năm như vậy, ta thực sự không đành lòng.”

“Có cái gì quan trọng chứ, lúc ấy chẳng phải cô cũng làm được đó sao?” Nàng cười rộ lên, “Hơn nữa cũng không cần phải đợi lâu mà. Đợi đến khi cô 20 tuổi, con bèn đuổi cô về đây, thế là có thể lấy thân phận của cô sống tiếp. Không phải cô có rất nhiều tiền sao?”

“Đúng vậy, có tiền lại còn trẻ nữa, con có thể vui vẻ ở trong phòng đốt bao nhiêu than cũng được.”

Nàng khanh khách cười rộ lên, cười một lúc, vẻ mặt lại có chút ưu sầu, nói: “Nhưng mà con còn có thể được gặp cô không? —— ý con là sau khi đưa cô đi ấy.”

Tôi giật mình, sau đó nói: “Sẽ không.. từ lúc ta đến thời đại này, ta của thời đại đó sẽ vĩnh viễn biến mất. Đó là hai mươi tuổi tương lai của ta, cũng là quá khứ của con. Con sẽ không gặp lại ta.”

“Nhưng mà con luyến tiếc người.” Nàng ôm lấy tôi nói.

“Bao giờ cũng sẽ phải đến lúc phân ly thôi. Con sẽ được sống một cuộc sống vui vẻ.” Tôi nhẹ nhàng nói.

“Nhưng con lại cảm thấy chúng ta còn có thể gặp lại,” nàng nói, “Có lẽ không ở thế giới này, nhưng chúng ta còn có thể gặp lại, có lẽ là, ở kiếp sau đi...”

“Như, không có kiếp sau.” Tôi bình tĩnh nói.

“Có, sẽ có kiếp sau,” nàng kiên trì, “Chúng ta sẽ gặp lại ở kiếp sau.”

“Có ta cũng không cần,” tôi thấp giọng nói, “Ta không bằng con, tuy rằng cũng sẽ hạnh phúc, nhưng luôn cảm thấy còn sống vẫn là khổ cực hơn nhiều. Ta tình nguyện không có kiếp sau.”

“Không phải như lời cô nói, kiếp sau không có cực khổ, không có bi thương, kiếp sau là một nơi rất tốt rất tốt, là một nơi có vĩnh hằng vô cùng bình yên...”

Tại lúc tôi tháo khối ngọc màu đỏ sậm từ trên cổ xuống, đeo lên cổ nàng, nàng dường như sực nhớ tới gì đó. Nàng nhìn tôi, nhẹ nhàng mà hỏi: “Người cho con sinh mệnh của người, đưa cho con tất cả, chẳng lẽ người không cần cái gì làm điều kiện trao đổi sao?”

Tôi nói: “Ta muốn, ta muốn tất cả mọi thứ của con.”

Nàng nói: “Cầm đi đi, tất cả đều là của người”

Nói xong câu đó, chuyện kỳ quái liền xảy ra: thân thể của nàng lấy khối ngọc ngay trước ngực làm trung tâm, bắt đầu từng chút từng chút một trở nên trong suốt đến mức dường như biến mất. Trước khi biến mất, ánh mắt xinh đẹp của nàng vẫn cảm kích mà lưu luyến nhìn tôi. Sau đó, tôi biến thành nàng, mặc quần áo của nàng, mang theo bộ dáng của nàng. Sau đó nàng rốt cục hoàn toàn biến mất, chỉ để lại một hai điểm ánh sáng lóe lên, đảo mắt lại trở về là tĩnh mịch như cũ. Tất cả mọi thứ xung quanh đều như cũ, tịch liêu như cũ, trong căn phòng âm lãnh trống trải chỉ có tôi cùng cái bóng của chính mình. Phảng phất như chưa hề xảy ra chuyện gì, phảng phất như bất kỳ chuyện gì cũng chưa từng tới.

Tôi yên tĩnh tựa lên thành giường, vươn cánh tay tái nhợt lên ngắm nghía. Sự mỏi mệt và suy yếu thình lình nhảy ra nuốt lấy tôi, ốm đau chưa bao giờ cảm giác được trong nháy mắt khiến tôi gần như không thể hô hấp. Cả thế giới quay cuồng, nhưng tôi lại cảm giác được hạnh phúc. Là hạnh phúc một cách an tường mà đã rất lâu không thấy. Là hạnh phúc chỉ thuộc về một mình tôi, nó đem theo cái chết vĩnh hằng, sau đó, sẽ không có bất kỳ ai có thể cướp đoạt nó từ trong tay tôi nữa.

*

Sáng sớm, một người đàn ông mang theo một thân đẫm sương sớm đi đến cửa phòng. Hắn do dự đứng ở nơi đó, nhìn vợ hắn, không biết có nên bước vào hay không, hay là hỏi thăm một chút liền rời đi.

Mà tôi, nâng ánh mắt lên, cho chàng một nụ cười ôn nhu: “Phu quân, chàng lại đây. Đến ngồi cạnh thiếp.”

Chàng mờ mịt đi tới sau ngồi xuống cạnh tôi. Tôi vươn tay cầm bàn tay cũng đồng dạng đã lạnh, dựa vào trong lồng ngực chàng, yên tĩnh lắng nghe tiếng tim chàng đập. Có một thoáng chàng có chút chần chờ, nhưng rốt cục dường như hiểu ra được gì, vươn ra một cánh tay khác, yên tĩnh dán lên mặt tôi.

Chúng tôi cứ dựa sát vào nhau như vậy tựa vào nơi đó ngồi thật lâu. Sau đó, tôi nâng mắt lên, tỉ mỉ ngắm gương mặt chàng, lại vươn tay ra, vuốt ve lên mái đầu bạc mà tôi vẫn hằng muốn vuốt ve từ lâu.

“Có phải trông rất già hay không? Khó xem có phải không?” chàng hỏi tôi.

Mà tôi, chần chờ một thoáng, sau đó dùng tất cả ôn nhu cùng an tường của cuộc đời này, cho chàng một nụ cười cực kỳ hạnh phúc ——

“Không, chúng nó giống như ánh trăng được gột rửa, rất đẹp.”

***

Toàn Văn Hoàn


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     
Có bài mới 02.03.2018, 21:08
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 2
Thành viên cấp 2
 
Ngày tham gia: 15.10.2017, 23:43
Bài viết: 40
Được thanks: 4 lần
Điểm: 8.5
Có bài mới Re: [Xuyên không] Lưỡng thế hoa - Cẩm Sắt (2 Quyển)
Buồn aaaa  :no2:  :no2:  :no2:
Truyện này không có ngoại truyện ạ???  :shock2:  :shock2:  :shock2:
Mở đầu và kết thúc đều vội vàng ghê...  :cry:  :cry:  :cry:


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 48 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: banmaixanh204_9x, datmoi, dung lung tung, lu haj yen, My Nam Anh và 717 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Hiện đại] Làm thế nào để không nhớ hắn - Mộng Tiêu Nhị

1 ... 28, 29, 30

2 • [Hiện đại] Xin chào Chu tiên sinh! Dạ Mạn

1 ... 26, 27, 28

3 • [Xuyên không] Vương phi thần trộm Hưu phu lúc động phòng! - Thủy Mặc Thanh Yên

1 ... 82, 83, 84

4 • [Hiện đại Thanh mai trúc mã] Đều Tại Vầng Trăng Gây Họa - 11 Giờ Phải Ngủ

1 ... 40, 41, 42

5 • [Xuyên không - Cổ xuyên hiện] Ảnh hậu đối mặt hàng ngày - Ngã Yêu Thành Tiên

1 ... 37, 38, 39

6 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 140, 141, 142

7 • [Xuyên không] Hỉ doanh môn - Ý Thiên Trọng

1 ... 105, 106, 107

8 • [Hiện đại] Eo thon nhỏ - Khương Chi Ngư [NEW C59]

1 ... 21, 22, 23

9 • [Xuyên không] Cuộc sống nông thôn nhàn rỗi - Kẹo Vitamin C

1 ... 108, 109, 110

10 • [Hiện đại] Cục cưng lật bàn Con là do mẹ trộm được? - Ninh Cẩn

1 ... 87, 88, 89

11 • [Xuyên không - Dị giới] Phế sài muốn nghịch thiên Ma Đế cuồng phi - Tiêu Thất Gia - New C810

1 ... 117, 118, 119

12 • [Hiện đại] Anh Trai VS Em Gái - Trà Trà Hảo Manh

1 ... 11, 12, 13

13 • [Hiện đại] Bó tay chịu trói - Thiên Thần Di Cô

1 ... 30, 31, 32

14 • [Hiện đại] Hôn nhân giá ngàn vàng - Cẩm Tố Lưu Niên (103/104]

1 ... 178, 179, 180

[Cổ đại - Trùng sinh] Đích trưởng nữ - Hạ Nhật Phấn Mạt

1 ... 80, 81, 82

[Cổ đại - Trùng sinh] Trọng sinh cao môn đích nữ - Tần Giản

1 ... 137, 138, 139

17 • [Cổ đại] Kiêu Tế - Quả Mộc Tử

1 ... 46, 47, 48

18 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

19 • [Hiện đại] Vui vẻ gặp lại - Miêu Diệc Hữu Tú

1 ... 24, 25, 26

20 • [Xuyên không] Nịch sủng Chí tôn cuồng phi - Mặc Thập Tứ

1 ... 52, 53, 54



Shop - Đấu giá: Melodysoyani vừa đặt giá 329 điểm để mua Bò nhảy múa
Shop - Đấu giá: Tiểu Linh Đang vừa đặt giá 805 điểm để mua Ngồi chờ bạn trai
Shop - Đấu giá: Xám vừa đặt giá 317 điểm để mua Yoyo đầu hàng
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 786 điểm để mua Thỏ lực sĩ
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 747 điểm để mua Thỏ lực sĩ
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 710 điểm để mua Thỏ lực sĩ
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 1051 điểm để mua Cá voi xanh
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 675 điểm để mua Thỏ lực sĩ
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 641 điểm để mua Thỏ lực sĩ
Shop - Đấu giá: Tử Tranh vừa đặt giá 528 điểm để mua Kem ly 2
Shop - Đấu giá: Maria Nyoko vừa đặt giá 294 điểm để mua Mây Alway Happy
Công Tử Tuyết: Re: [Trắc Nghiệm] Bạn là cô nàng nào trong "Tam sinh tam thế: Thập lý đào hoa"
Shop - Đấu giá: Lavender - Blue vừa đặt giá 387 điểm để mua Chim cánh cụt
Shop - Đấu giá: Hoa Lan Nhỏ vừa đặt giá 1000 điểm để mua Cá voi xanh
Shop - Đấu giá: Hoa Lan Nhỏ vừa đặt giá 279 điểm để mua Mây Alway Happy
Shop - Đấu giá: Maria Nyoko vừa đặt giá 264 điểm để mua Mây Alway Happy
Shop - Đấu giá: Maria Nyoko vừa đặt giá 400 điểm để mua Trung thu Hằng Nga
Shop - Đấu giá: Maria Nyoko vừa đặt giá 300 điểm để mua Lồng đèn đỏ 2
Shop - Đấu giá: windchime vừa đặt giá 839 điểm để mua Cá voi xanh
Shop - Đấu giá: Libra moon vừa đặt giá 609 điểm để mua Thỏ lực sĩ
Công Tử Tuyết: Re: 12 cung hoàng đạo và 12 con giáp
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 579 điểm để mua Thỏ lực sĩ
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 798 điểm để mua Cá voi xanh
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 736 điểm để mua Bé trứng gà
Shop - Đấu giá: Số 15 vừa đặt giá 700 điểm để mua Bé trứng gà
Shop - Đấu giá: Minh Huyền Phong vừa đặt giá 303 điểm để mua Thư tình
Shop - Đấu giá: windchime vừa đặt giá 759 điểm để mua Cá voi xanh
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 550 điểm để mua Thỏ lực sĩ
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 522 điểm để mua Thỏ lực sĩ
Shop - Đấu giá: Lãnh Nguyệt Dạ vừa đặt giá 287 điểm để mua Thư tình

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.