Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 82 bài ] 

Quãng thời gian tươi đẹp của chúng ta - Tùy Hầu Châu

 
Có bài mới 23.10.2015, 14:07
Hình đại diện của thành viên
V.I.P
V.I.P
 
Ngày tham gia: 14.04.2014, 16:36
Tuổi: 27 Nữ
Bài viết: 1156
Được thanks: 8231 lần
Điểm: 20.28
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Hiện đại] Quãng thời gian tươi đẹp của chúng ta - Tùy Hầu Châu - Điểm: 53
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


@shirleybk: Hàng đây em yêu :D
________________


CHƯƠNG 21:

Edit: tiểu an nhi (LQĐ)


Bạn gái. . . Từ Gia Tu có bạn gái từ khi nào? “Bạn gái của anh” có biết điều này hay không?

Tâm tình của Lục Già giống như bông hoa đột nhiên nở rộ, một luồng máu kích động xông thẳng lên đại não, vô cùng thần kỳ. Cô nhìn về phía tòa nhà cao tầng xa xa trong khu vui chơi, nó có màu xanh trong trẻo cùng màu đỏ rực rỡ; ngay gần chỗ này cũng có vài người đang bấm máy ảnh “tách tách” để chụp hình tòa nhà đó. Lục Già nghĩ, nếu máy ảnh cũng có thể chụp lại tâm tình con người để lưu giữ thì quá tốt rồi, cô nhất định phải giữ lại khoảnh khắc khi Từ Gia Tu nói ra ba chữ "bạn gái anh" mới được —— Dù sao đã lâu thật lâu cô không được nghe những lời có tình ý lãng mạn như vậy rồi.

Lục Già che giấu ý cười, hừ hừ nói: "Thì ra bạn gái của Từ tổng cũng đến đây, ở đâu vậy? Có cần em đi gọi cô ấy ra không?"

"Cám ơn em." Nghe Lục Già nói như vậy, Từ Gia Tu thu lại tính nóng nảy vừa rồi, ánh mắt thâm sâu phẳng lặng, nhìn cô từ trên xuống dưới đánh giá, mở miệng nói: "Bạn gái của anh tên là Lục Già, hai mươi bảy tuổi, tóc dài, cao khoảng 1m65, đang mặc áo khoác màu vàng nhạt, quần màu đen. . ."

"Từ Gia Tu, anh. . ." Gương mặt Lục Già nở như hoa đào, ánh mắt mông lung mơ hồ, nhỏ giọng hỏi một câu: "Em trở thành bạn gái anh khi nào chứ?"

Lại còn từ khi nào?! Anh và cô ôm cũng đã ôm rồi, hôn cũng đã hôn rồi, còn ngày nào cũng cùng nhau nấu cơm, mỗi đêm đều trò chuyện thân mật xong mới chúc nhau ngủ ngon. Không những thế anh còn đưa cả chìa khóa phòng nhà mình cho cô nữa. . .

Từ Gia Tu bình tĩnh trở lại, anh nhìn thẳng vào mắt Lục Già, con ngươi an tĩnh như mặt nước hồ thu, chuyên chú, thâm trầm, thoạt nhìn đặc biệt thâm tình lại mê hoặc, dường như muốn thu hết hình ảnh của người phụ nữ trước mặt vào trong mắt mình. Lặng im thật lâu, sau đó Từ Gia Tu thấp giọng nói: "Anh cho rằng chúng ta đã là một cặp rồi."

Anh cho rằng chúng ta đã là một cặp rồi. . .

Bệnh thần kinh! Lục Già khóc không ra nước mắt, đột nhiên cô lại hiểu ra tại sao mấy nhân vật nữ trong phim lại thích nhào vào lòng nam chính đập cho anh ta mấy phát rồi, bởi vì lúc này cô cũng rất muốn đánh cho Từ Gia Tu một trận. Tức chết mất! Anh cho rằng. . . Cho rằng cái khỉ ấy!tieuannhiddllqqd

Lục Già dở khóc dở cười, đang lúc còn đang rối rắm không biết phản ứng ra sao thì đã bị Từ Gia Tu vòng tay ôm chặt vào lòng. Lục Già úp mặt vào sát ngực anh, ngửi được mùi hương nam tính nhẹ nhàng khoan khoái, lại nghe thấy tiếng nói có chút trịnh trọng của anh truyền trên đỉnh đầu: "Lục Già, anh thực sự nghiêm túc."

Anh nghiêm túc, chẳng lẽ cô không nghiêm túc hay sao?

Tất nhiên, Lục Già ở trong lòng anh chẳng nghiêm túc chút nào! Từ Gia Tu thở dài nói bên tai cô: "Làm sao anh có thể thích một người phụ nữ giống như em được cơ chứ."

Lục Già: ". . . !"

Từ Gia Tu: "Thôi quên đi, em theo anh về nhà trước đã."

Nhưng cô còn đang xem mắt mà, sao có thể nói đi là đi được đây. Lục Già đẩy nhẹ Từ Gia Tu ra, càng lúc càng có nhiều người ngó mắt nhìn về phía bọn họ rồi, cô chỉ chỉ vào bên trong: "Để em chào anh Triệu một tiếng nhé."

Anh Triệu . . . Từ Gia Tu vừa nghe thấy hai chữ này là lại thấy đau đầu, anh nói: "Anh vào cùng với em." Có một số việc vẫn nên nói rõ ràng dứt khoát thì tốt hơn.

"Không được." Lục Già ngăn Từ Gia Tu lại, cô đã đối xử quá đáng với anh Triệu lắm rồi, chẳng lẽ bây giờ lại để Từ Gia Tu đi vào nữa hay sao, cô vội nói: "Anh Triệu rất lợi hại, người ta là xã hội đen, anh đừng đi vào."

Ha ha, Từ Gia Tu cười lạnh một tiếng: "Anh ta là xã hội đen, vậy anh là trẻ mẫu giáo à?"

". . ."

Lục Già sắp nôn ra máu. Đúng lúc này, tiếng gọi của anh Triệu hòa lẫn với âm thanh nhốn nháo của khu vui chơi bay tới, Lục Già ngẩn người nhìn qua, máu suýt phun ra lại nuốt trở về, cô theo bản năng buông tay Từ Gia Tu.tieuannhiddlqd

Ngay sau đó, Từ Gia Tu trực tiếp cầm lại tay cô, còn dắt cô đi tới.

‘Trẻ mẫu giáo’ Từ Gia Tu PK anh Triệu ‘xã hội đen’. Lục Già hít sâu hai cái, miễn cưỡng mở miệng: "Để em giới thiệu một chút. Từ Gia Tu, đây là anh Triệu. Anh Triệu, đây là Từ Gia Tu, bạn học của em."

"Xin chào." Từ Gia Tu chủ động chìa tay, nói thẳng: "Hôm nay thật xin lỗi anh, gần đây tôi và cô ấy mới cãi nhau."

"À, tôi hiểu, tôi hiểu." Anh Triệu lúng túng cười cười, một tay bắt tay với Từ Gia Tu, còn tay kia thì ôm hộp hoa hồng với cầm thêm xâu thịt dê vẫn chưa ăn hết.

Từ Gia Tu cũng nhìn thấy xâu thịt dê, tự nhiên nghĩ đây có thể là thủ đoạn để lừa gạt Lục Già, liền tiếp tục nói: "Cám ơn anh đã chiêu đãi, tôi đưa cô ấy về nhà trước."

Anh Triệu: "À, được." Anh Triệu cúi xuống, đột nhiên gọi Lục Già lại, vội đưa hộp hoa hồng qua: "Em mang nó theo đi, cứ coi như là quà của một người bạn."

Lục Già ngượng ngùng nhận lấy: "Cám ơn anh Triệu."

"Không có gì, anh sẽ nói với A Thành sau." Anh Triệu cười thật khoan dung, xoay người thoải mái đi vào khu vui chơi. Lục Già nhìn theo bóng dáng anh Triệu, vẫn cảm thấy người đàn ông này thật không tệ.

"Luyến tiếc à?" Từ Gia Tu khó chịu hỏi một câu, thấy Lục Già chẳng có phản ứng gì lại càng thêm tức giận, không nói một lời, trực tiếp bỏ đi trước.

Lục Già quay đầu, thoáng sửng sốt nhìn Từ Gia Tu để cô đứng đó mà đi một mình. Đúng lúc này, Từ Gia Tu mới đi được mấy bước đột nhiên quay ngoắt lại, nhanh chóng nắm lấy tay cô, vừa kéo cô đi vừa nói: "Thùng rác ở chỗ nào. . ."

Lục Già không vứt hoa của anh Triệu tặng mình, nào có ai vừa mới nhận quà của người ta xong đã vứt luôn vào thùng rác đâu. Từ Gia Tu để cho cô mở cái hộp kia ra, vừa nhìn thấy bên trong là hoa hồng thì giận đến tái mặt. Lục Già mặc kệ, cô ngồi yên vị ở trong xe, gặm nhấm câu nói "Làm sao anh có thể thích một người phụ nữ giống như em được cơ chứ" của Từ Gia Tu, càng nghĩ lại càng cảm thấy vui vẻ.

Đối với hành động của Lục Già, Từ Gia Tu coi như không thấy. Rốt cục đang đi trên đường thấy một cửa hàng bán hoa, anh nhanh chóng phanh xe dừng lại, sau đó vô cùng khí thế chạy qua bên ghế lái phụ mở cửa xe, kéo Lục Già ra ngoài: "Đi, đi vào mua hoa."

Trong nháy mắt, Lục Già có cảm giác tâm hồn thiếu nữ mộng mơ của mình như bừng tỉnh trỗi dậy. Cô xuống xe, nhắm mắt chạy theo sau Từ Gia Tu. Vì sao phụ nữ lại thích kiểu đàn ông dạng tổng giám đốc bá đạo này chứ? Là vì có lý do gì để không thích đâu!

Cửa thủy tinh bị đẩy ra, Từ Gia Tu đứng ở trong tiệm hoa thơm ngát, nói với cô: "Thích hoa gì em tự chọn đi."

Nội tiết tố trong cơ thể Lục Già chạy ra tán loạn, vành tai cô hồng hồng: "Được. . ."

Lục Già vừa lên tiếng trả lời thì một giọng nói khác lập tức truyền tới —— "Hoan nghênh quý khách!" Cô bé nhân viên của cửa hàng hoa mặc tạp dề chạy ra, khi nhìn thấy Từ Gia Tu thì thoáng sững người một chút, ngay sau đó vẻ mặt cô bé tràn đầy hào hứng, hoàn toàn là bộ dạng kích động như đang xem phim thần tượng.

Lục Già ở trong lòng vừa ngượng ngùng lại vừa thỏa mãn, cô ngắm ngắm Từ Gia Tu một chút. Không ngờ Từ Gia Tu không chỉ có diện mạo phù hợp với nam chính của phim thần tượng mà anh còn có thể diễn nữa cơ đấy!

Tuyệt quá, nếu hôm nay Từ Gia Tu hành động như thế này là do phát bệnh, thì thật hy vọng sau này anh cứ phát bệnh như vậy mãi cũng được.

Từ Gia Tu muốn tặng hoa cho cô, đã thế cách thức lại vô cùng bá đạo ấn tượng, đương nhiên Lục Già sẽ không từ chối. Cô nghiêm túc lựa chọn một hồi, nhìn trúng một loại hoa hồng rất vừa ý: "Em thích loại này."

"Có ngay, thưa quý khách!" Ánh mắt cô bé nhân viên sáng lấp lánh, hưng phấn hỏi Từ Gia Tu: "Quý khách, anh muốn tặng bạn gái bao nhiêu bông?"

Từ Gia Tu trực tiếp hỏi Lục Già: "Em muốn bao nhiêu?"

Lục Già cũng không biết nên lấy bao nhiêu nữa, 99 bông thì sao? Cô ngại to quá mang về lại không có chỗ để; hay là 11 bông, tượng trưng cho sự ‘toàn tâm toàn ý’? Lục Già nói với cô bé nhân viên: "11 bông là được rồi."

"Có ngay, thưa quý khách!"

"11 bông?" Đến lễ độc thân (1) rồi sao? Từ Gia Tu hiển nhiên không vừa lòng: "Quá ít."

(1) Ngày 11/11 là ngày Độc thân ở Trung Quốc.

Trời ơi, hạnh phúc quá! Lục Già suýt chút nữa ngả đầu vào vai Từ Gia Tu mà đắm chìm trong hạnh phúc, sau đó cô cũng vô cùng nâng cao thể diện cho Từ Gia Tu nói: "Chín mươi chín bông."

"Có ngay! ! ! Thưa quý khách!" Cô bé nhân viên nhanh chóng chạy vào bên trong bó hoa, Từ Gia Tu đột nhiên gọi một tiếng: "Đợi một chút. . ."

Cô bé nhân viên không nghe thấy, nhưng Lục Già nghe được. Vì sao lại phải đợi ——

"Quý khách, tổng cộng là 608 đồng, em chỉ lấy 600 thôi." Cô bé nhân viên ôm bó hoa lớn đi ra, nhìn “đại gia” Từ thúc giục thanh toán.

Bàn tay để trong túi áo của Từ Gia Tu không có rút ra, anh thản nhiên nhìn về phía Lục Già: "Em còn thất thần cái gì, mau trả tiền đi. . ."

Lục Già: ". . ."

Cô bé nhân viên: ". . ."

Sáu trăm đồng nha! Lục Già giương mắt nhìn Từ Gia Tu, cô có thể không mua nữa có được không?

. . . Không thể không nói, khi phái nữ đối mặt với hiện thực thì sẽ có biểu hiện rất đáng sợ. Ban đầu, cô bé nhân viên luôn nhìn Từ Gia Tu như đang nhìn nam thần trong phim thần tượng, còn tại thời điểm Lục Già ký hóa đơn trả tiền, đôi mắt nhỏ của cô bé vừa liếc vừa lườm. Quả nhiên bộ dạng đẹp trai cũng chẳng thể quẹt thẻ mà dùng được.

Lục Già ôm hoa cùng Từ Gia Tu đi ra khỏi cửa hàng, khi ra đến bên ngoài cô không thể nhịn nổi nữa, phá lên cười ha hả. Thể diện của Từ Gia Tu đã bị hao tổn, khuôn mặt tuấn tú phiếm hồng, hỏi Lục Già một câu: "Không mang ví tiền rất kỳ lạ sao?"

Không mang ví tiền không có gì lạ, nhưng không mang ví tiền mà còn hùng hổ đi mua đồ tặng người ta thì vô cùng kỳ quái á! Lục Già không để ý tới, khom người tiếp tục cười to: "Ha ha ha. . ."

Lục Già cười đến run rẩy cả người, bó hoa to cô ôm trong ngực cũng rung lên bần bật. Ánh nắng bên ngoài tươi sáng, hoa hồng cùng miệng cười thật là chói mắt. Từ Gia Tu nhìn thoáng qua, sau đó cũng cảm thấy buồn cười. Ngón tay thon dài đè xuống thái dương, nhắm mắt cười ra tiếng.

"Đi thôi, lần sau chúng ta sẽ mua 999 bông." Từ Gia Tu buông tay, do dự thả chậm xuống, sau đó thật tự nhiên đặt ở bên hông Lục Già. Lục Già đi được vài bước, quay đầu sang nói: "Từ Gia Tu, anh còn muốn có lần sau?"

"Lần sau anh sẽ nhớ mang ví tiền." Từ Gia Tu mím môi cười cười, nhanh chóng trả lời cô. Lục Già ngẩng đầu lên, khuôn mặt anh tuấn dễ nhìn của người nào đó dưới ánh mặt trời đặc biệt rõ ràng khiến người ta rung động.

"Còn cả chỗ hoa này nữa." Lục Già phun thêm một câu, giọng nói vừa không khách khí lại có vẻ tiểu nhân đắc ý: "Về nhà nhớ trả tiền cho em."

Từ Gia Tu sảng khoái đồng ý, ánh mắt có chút cưng chiều.

Trò khôi hài ở cửa hàng bán hoa kết thúc, giữa hai người cũng chẳng còn khúc mắc gì. Lục Già ngồi trong xe lấy điện thoại ra chụp hình bó hoa 99 bông này, trái chụp phải chụp rất hào hứng. Từ Gia Tu cũng lấy lại được tâm tình, bình thản hỏi đến anh Triệu: "Vì sao bọn họ lại giới thiệu anh Triệu cho em xem mắt?"

Lục Già thành thực trả lời: "Em họ của em nói anh Triệu cũng học tại Bắc Kinh, cho nên hai người sẽ có nhiều đề tài chung để nói chuyện."

"Cũng ở Bắc Kinh?" Từ Gia Tu tiếp tục hỏi: "Là trường nào?"

Lục Già: "Thanh Điểu Bắc Kinh."

"Sao anh lại không biết có trường này nhỉ." Từ Gia Tu nói thầm một câu: "Anh còn học ở Đại học “ếch” (2) đấy."

(2) ếch: phát âm là “thanh oa”, đồng âm với “Thanh Hoa”. Từ “Thanh Điểu” có nghĩa là chim xanh

Thanh Hoa là ếch ấy hả? Lại phát bệnh sao! Lục Già nhàn nhàn tựa vào ghế lái phụ nhìn Từ Gia Tu lái xe, chẳng sao cả, cô thích!

Đáng tiếc, Từ Gia Tu “phát bệnh’ chẳng được bao lâu, người này rất nhanh quay trở lại dáng vẻ thong dong thản nhiên, bộ dạng trời quang trăng sáng, giống như vừa mới được ăn linh dược hồi phục xong.

Lục Già phải về chỗ lão Lục, Từ Gia Tu đưa cô đến trước khu nhà dành cho giáo viên, sau đó đưa mắt nhìn dãy nhà qua cửa sổ xe, nói: "Ngày mai anh lại tới tìm em, thuận tiện. . ."

Thuận tiện chào hỏi lão Lục sao? Quá nhanh đi! Lục Già cúi đầu, hỏi lại một lần nữa: "Từ Gia Tu, quan hệ hiện tại của chúng ta là gì. . ."

Từ Gia Tu không chút nghĩ ngợi trả lời: "Yêu đương, người yêu, quan hệ nam nữ, tùy em chọn."

"Vậy thì yêu đương đi." Lục Già cảm thấy hôm nay nội tiết tố của mình tiết ra quá mức làm ảnh hưởng khả năng suy xét của cô, tuy nhiên cô vẫn có thể xác định rõ ràng một việc: "Chúng ta cứ tìm hiểu nhau trước một khoảng thời gian xem sao, đừng thông báo với mọi người quá sớm thì tốt hơn."

Lục Già vừa nói xong, Từ Gia Tu nhìn cô nhíu mày. Cô nhìn thẳng vào mắt anh, chậm rãi nói tiếp: "Nam nữ yêu đương bình thường đều như vậy cả, chúng ta cũng có phải quen biết nhờ xem mắt đâu."

Ở đâu ra mà “đều như vậy cả”. . . Từ Gia Tu nghĩ nghĩ, sau đó mở miệng: "Để ngày mai anh tới rồi nói sau."

Vậy nên. . . vẫn cứ phải tới đây hả?

Từ Gia Tu tìm một lý do, ung dung nói: "Anh đến tìm thầy Trương Phái Đông chơi bóng, thuận tiện gặp em một chút."

Trương Phái Đông là chủ nhiệm lớp của Từ Gia Tu cả ba năm trung học, Lục Già gật gật đầu: "Vậy em xuống xe đây."

"Ừ." Tầm mắt của Từ Gia Tu quét qua bó hoa hồng to cô đang ôm trong ngực: "Không muốn để người nhà biết thì bó hoa hồng này giải thích thế nào hả?"

"Cái này giải thích quá dễ." Lục Già phản ứng rất nhanh: "Em tự mua cho chính mình mà."

Từ Gia Tu hất mặt, tùy theo ý cô. Ngay lúc Lục Già mở cửa xe chuẩn bị bước xuống, anh đột nhiên gọi cô lại, ho nhẹ hai câu: "Lục Già, dù gì cũng đã là bạn gái của người ta rồi, em tự giác một chút có được hay không?"

Hả? Thôi cho xin, dù có đang đóng phim đi chăng nữa thì cũng cần phải có thời gian nhập vào vai diễn mà! Lục Già mạnh miệng nói: "Em không có tính tự giác chỗ nào?"

Bạn gái của người ta trước khi xuống xe đều hôn bạn trai đó! Từ Gia Tu liếc mắt Lục Già, thấy cái đầu này của cô cũng chẳng hiểu gì đâu, nói thẳng: "Hôn tạm biệt."

Cô ngất! Dù bạn trai anh tuấn ngời ngời thế này, nhưng ban ngày ban mặt lại không có âm nhạc để khơi gợi cảm xúc thì hôn thế nào được. Tuy nhiên hôm nay là ngày đầu tiên chính thức yêu đương, cũng không nên để người khác quá thất vọng. Lục Già nghĩ nghĩ, cầm lấy tay của Từ Gia Tu đang đặt trên tay lái, đỏ mặt mổ nhanh xuống một cái: "Hẹn gặp lại."

Đúng là chỉ làm cho có lệ, Từ Gia Tu rút tay về, cũng nói: ". . . Hẹn gặp lại!"



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     

Có bài mới 23.10.2015, 14:42
Hình đại diện của thành viên
Thành viên xuất sắc
Thành viên xuất sắc
 
Ngày tham gia: 01.05.2015, 14:23
Tuổi: 24 Nữ
Bài viết: 7676
Được thanks: 6603 lần
Điểm: 2.28
Có bài mới Re: [Hiện đại] Quãng thời gian tươi đẹp của chúng ta - Tùy Hầu Châu - Điểm: 9
"Anh cho rằng chúng ta đã là một cặp rồi." Anh thiệt là...

"Anh Triệu" sao mà anh có thể dễ lên giấm thế cơ chứ.

‘Trẻ mẫu giáo’ Từ Gia Tu PK anh Triệu ‘xã hội đen’. Kết quả là ‘Trẻ mẫu giáo’ Từ Gia Tu thắng tuyệt đối.

Tính anh đúng chuẩn là ‘Trẻ mẫu giáo’ mà có ai lại trẻ con thế không, chỉ là bó bông thế mà còn bắt chị phải nhận liền bông của anh a.

Thật là "tổng giám đốc bá đạo" quá ư xấu xa rồi nhưng người ta bảo "đàn ông không hư phụ nữ không thích" kì lạ thế đấy hehe.

Chị mà mong anh phát bệnh "như vậy" mãi thì em chắc rồi, và chị cũng mau cầu phúc cho mình đi chứ sau này anh phát bệnh mang tên "thú tính" thì lúc đó xem chị còn mong "mãi" không.

Aizzz em đang mong thịt của anh chị lắm nè. Anh ức chế chục năm như thế ức chế dồn nén là chị chỉ có 7 ngày 7 đêm liệt giường thôi haha.

Hình tượng của anh đâu, ấn tượng tốt em dành cho an h lúc đầu bay hết khi anh dám để chị tính tiền rồi. Chị đúng là phải tiếc tiền 11 và 99 xa quá...

Anh chị dễ thương thật nga, cười ngặt nghẽo à.

Yêu ss quá hi vòng tuần này ss làm thêm chương nữa. *moa.... ...... .......*


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
1 thành viên đã gởi lời cảm ơn shirleybk về bài viết trên: tiểu an nhi
     
Có bài mới 05.11.2015, 16:39
Hình đại diện của thành viên
V.I.P
V.I.P
 
Ngày tham gia: 14.04.2014, 16:36
Tuổi: 27 Nữ
Bài viết: 1156
Được thanks: 8231 lần
Điểm: 20.28
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Hiện đại] Quãng thời gian tươi đẹp của chúng ta - Tùy Hầu Châu - Điểm: 65
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


CHƯƠNG 22:

Edit: tiểu an nhi (LQĐ)


Lục Già ôm 99 bông hoa hồng trở về, đi được một đoạn mới chợt nhớ ra hộp hoa hồng của anh Triệu tặng vẫn để ở trong xe Từ Gia Tu, nhưng chắc giờ anh đã đi khá xa rồi, thôi vậy.

Mở cửa vào nhà, lão Lục nhìn thấy Lục Già ôm một bó hoa to hoành tráng thì giật mình, vội vàng đỡ lấy, miệng lầm bầm: "Đối tượng gặp mặt hôm nay có vẻ nhiệt tình quá nhỉ. . ."

Lão Lục hiểu lầm, cho rằng bó hoa này là anh Triệu mua tặng. Lục Già thản nhiên nói: "Con tự mua cho mình đấy."

Lão Lục há mồm: "Thế đối tượng xem mắt đâu?"

"Bọn con không thành rồi." Lục Già khai báo rõ ràng xong, liền hăm hở đặt bó hoa ở trên bàn ăn, cô quay đầu lại hỏi ý kiến của lão Lục: "Ba, để ở đây có đẹp không?"

Lão Lục buồn bực, kết hợp hai tin tức Lục Già vừa cung cấp, suy luận logic đưa ra kết luận: "Bởi vì xem mặt không thành cho nên con tự mua hoa hồng để an ủi bản thân hả?”

Lục Già nghĩ nghĩ: "Có thể nói là như vậy ạ."

Lão Lục vẫn không có cách nào tiếp nhận được chuyện này: "Thật sự là của con mua?"

Lục Già trực tiếp lấy hóa đơn mua hoa từ trong túi xách ra, chỉ thẳng đến hai chữ “Lục Già” ở phần ký tên cho lão Lục xem. Dừng một chút, cô cười hề hề thản nhiên nói: "Phụ nữ không thể tự quan tâm đến chính mình sao ba, cứ phải trông cậy vào đàn ông tặng hoa mới được ạ?" Nếu đàn ông mà bị “viêm màng túi” thì làm sao bây giờ, người bị mất mặt vẫn cứ là cô thôi!

Chắc là chịu đả kích đến lú lẫn luôn rồi! Lão Lục càng nghĩ càng cảm thấy đau đớn: "Tiểu Già à, nếu con muốn có hoa thì cứ nói với ba là được, cần gì phải tự mình mua chứ." Thật chua xót!

Lục Già cười hì hì: "Không được nha, nhỡ cô Giang ghen thì sao ạ?"

Đúng là có bệnh. Chủ nhiệm Lục chẳng buồn phản ứng lại, nhưng có một số vấn đề nghĩ tới nghĩ lui cũng thực đau đầu. Những học sinh mười bảy mười tám tuổi trong trường yêu đương sớm cứ mọc lên hết đôi này đến đôi khác, còn con gái của ông yêu đương còn khó hơn cả lên trời. Rốt cuộc là vì sao chứ! Người nên yêu đương thì chả thấy động tĩnh gì, còn mấy đứa nhỏ nên chú tâm học hành thì cứ yêu đến yêu đi. tieuannhiddllqd

Có những khi đột nhiên xúc động, ông thật muốn kêu mấy học sinh yêu sớm kia chia sẻ kinh nghiệm cho con gái của mình một chút!

——

Buổi tối, Lục Già và Từ Gia Tu gọi điện trò chuyện với nhau, lúc này Lục Già mới biết sau khi Từ Gia Tu chở cô về nhà thì đi thẳng đến thành phố Tiêu. Cô hỏi anh đến thành phố Tiêu để làm gì, Từ Gia Tu nói cho cô biết, Diệp Ngang Dương ở thành phố Tiêu đàm phán hợp đồng xảy ra một số vấn đề, anh qua đó xem một chút. Thành phố Đông Châu cách thành phố Tiêu hơn ba giờ chạy xe. Lục Già đau lòng cho bạn trai, săn sóc nói: "Sớm biết thế này thì anh đừng đến khu vui chơi nữa, chạy tới chạy lui không mệt sao?"

Từ Gia Tu cười ha hả: "Nói hay lắm."

Lục Già: ". . ." Đầu năm nay nói chuyện yêu đương cũng khó quá nhỉ.

Hiếm mới có ngày nghỉ cuối tuần, kỳ thực Từ Gia Tu vốn định rủ Lục Già đi xem một bộ phim tình cảm, vé cũng đã mua xong rồi. Nhưng lúc đưa cô về, anh có hỏi cô thấy bộ phim tình cảm mới ra như thế nào, Lục Già trả lời: "Phim đó cho bọn trẻ xem thôi."

Sau đó, không có sau đó.

Từ Gia Tu đi đến thành phố Tiêu, Diệp Ngang Dương vừa nhìn thấy anh thì lập tức oán giận: "Cái công ty này đúng là có bệnh, gặp vấn đề về kỹ thuật lại đi tìm quản lý thị trường như tôi làm cái gì không biết. Hạng mục có chuyện thì phải tìm người phụ trách hạng mục mà giải quyết chứ. Hay tại thấy tôi lớn lên đẹp trai tuấn tú nên cứ quấn mãi không tha không biết." tieuannhiddllqqd

Thật ra, người bị quấn lấy không phải là Diệp Ngang Dương, mà là Từ Gia Tu. Giáp Phương lấy cớ hạng mục xảy ra chút chuyện nhỏ để gọi Từ Gia Tu đích thân qua đây một chuyến. Loại hành vi thật nhàm chán, nguyên nhân lại càng nhàm chán hơn, người phụ trách của Giáp Phương không chỉ là một người phụ nữ, mà còn là một người phụ nữ theo đuổi Từ Gia Tu đã nhiều năm.

Đây là hạng mục gia công phần mềm cho một công ty lớn, không cần kỹ thuật gì nhiều mà lợi nhuận lại rất cao. Sở dĩ công ty này dám gây khó dễ cho Diệp Ngang Dương, đơn giản là vì biết rõ lợi ích thu về từ hạng mục không nhỏ, Từ Gia Tu chẳng có lý do gì để bỏ qua không làm.

Quả nhiên, Từ Gia Tu vẫn đến đây đó thôi.

Người phụ trách của Giáp Phương tên là Vương Kỳ, cô ta ngỏ lời muốn mời Từ Gia Tu đi ăn một bữa cơm xoàng, Diệp Ngang Dương cũng đi theo cùng. Vương Kỳ có thể coi là một “nữ cường nhân” (người phụ nữ mạnh mẽ), xuất thân là thiên kim tiểu thư của hào môn. Diệp Ngang Dương đánh giá cô ta còn đáng sợ hơn cả Janice, ít nhất Janice cũng không để tóc dài, mặc váy, giả bộ nhu thuận. Có đôi khi, Diệp Ngang Dương cảm thấy Từ Gia Tu thu hút sự ái mộ của phái nữ còn mạnh hơn cả mình. Bởi vì sao? Là vì Từ Gia Tu không có bạn gái, do đó anh giống như một sản phẩm cao cấp được bày biện trong cửa hàng, mặt trên còn dán tấm biển "Đừng chạm vào", hấp dẫn như vậy có thể không khiến người khác nhớ thương hay sao?

Vương Kỳ chính là một người phụ nữ rất muốn mua được Từ Gia Tu. . . À không, phải là bắt mới đúng!

Bữa cơm chỉ có vài người ăn cùng nhau, người khơi chuyện để nói chủ yếu là Diệp Ngang Dương. Từ Gia Tu thì thờ ơ không muốn nói gì, cơm cũng chả ăn mấy, thỉnh thoảng lại cúi đầu nhìn di động gửi một cái tin nhắn, giữa lúc ăn còn đi ra ngoại nhận một cuộc điện thoại. Vẻ mặt nhẹ nhàng dưới ánh đèn thanh nhã, cả người tràn ngập vẻ dịu dàng.

Vương Kỳ đâu có ngốc, lập tức hiểu ra, nhưng cô ta vẫn chưa từ bỏ ý định liền hỏi một câu: "Là ai gọi điện cho Từ tổng thế? Trò chuyện vui vẻ như vậy."

Từ Gia Tu cũng không nói là bạn gái hay gì đó, mà trực tiếp là: "Vị kia của nhà tôi gọi điện tới kiểm tra."

—— Phụt!

Diệp Ngang Dương suýt chút nữa thì phun trà ra khắp bàn, không ngờ Từ Gia Tu lại có thể diễn giỏi tới mức này, tuyệt không thua kém gì người xuất thân từ câu lạc bộ kịch như cậu ta.

Ngày hôm sau, Vương Kỳ chủ động gửi hợp đồng đã ký sẵn qua. Diệp Ngang Dương khá bất ngờ, không nghĩ rằng sự việc lại thuận lợi như vậy. Tối hôm qua, Vương Kỳ có hỏi Từ Gia Tu: kiểu phụ nữ như thế nào mà lại có thể chinh phục được anh. Câu trả lời của Từ Gia Tu khiến Vương Kỳ lập tức đen mặt: "Không phải cô ấy chinh phục tôi, là tôi chinh phục cô ấy."

Hôm nay, hai người quay về thành phố Đông Châu, Diệp Ngang Dương lái xe, còn Từ Gia Tu ngồi trên ghế lái phụ nhắm mắt nghỉ ngơi. Xe của Diệp Ngang Dương chạy tới đây thì do trợ lý của cậu ta tự lái về.

Ở trong xe, Diệp Ngang Dương nói với Từ Gia Tu về việc của Vương Kỳ: "Tối hôm qua anh cố ý làm khó Vương Kỳ, tôi còn tưởng không ký được được hợp đồng này nữa chứ."

"Nếu không ký, bọn họ sẽ không tìm được công ty nào thích hợp hơn Ốc Á đâu." Từ Gia Tu thản nhiên nói.

Cũng phải. Diệp Ngang Dương tiếp tục cười nói: "Có điều có phải tối hôm qua anh diễn hơi quá rồi không? Rõ ràng là một người đàn ông độc thân còn giả bộ là người đàn ông đã có gia đình đàng hoàng quy củ. Tuy rằng Vương Kỳ có chút đáng sợ, nhưng anh cũng đâu cần phải cố ý nói như vậy."

Từ Gia Tu cầm di động, nhìn xem có tin nhắn mới nào được gửi đến không, tay phải chống vào cửa sổ xe miễn cưỡng đỡ đầu nói: "Tôi không cố ý diễn."

Được, vẫn còn diễn tiếp! Diệp Ngang Dương tôi đây còn không hiểu rõ Từ Gia Tu anh sao. Có khi sau này con mình đi nhà trẻ, Từ Gia Tu vẫn còn độc thân ấy chứ. Muah ha ha ha ha.

"À đúng rồi, sao phải về gấp như vậy làm gì?" Diệp Ngang Dương hỏi.

Từ Gia Tu nói thẳng: "Có hẹn."

Diệp Ngang Dương: ". . . Từ tổng, chúng ta nói chuyện đàng hoàng một chút có được hay không?"

Từ Gia Tu nhìn Diệp Ngang Dương, tuyên bố: "Tôi có hẹn với Lục Già."

"À ——" Diệp Ngang Dương nhất thời không biết nên phản ứng thế nào, một lúc sau mới cười cười: "Nhanh quá nhỉ?"

Rất nhanh sao? Từ Gia Tu suy tư: "Có thể là do có sẵn nền móng tình cảm thôi."

Nền móng tình cảm? Diệp Ngang Dương suýt chút nữa thì cười ha ha ra tiếng: "Trước kia anh có thân với Lục Già lắm đâu, lấy đâu ra nền móng?"

Từ Gia Tu nhất thời không nói gì, đúng lúc này di động kêu lên báo có tin nhắn mới, là của Lục Già.

Diệp Ngang Dương cũng đoán ra được, có chút hâm mộ nói: "Không ngờ nhiều năm như vậy mà Lục Già vẫn một mực thích anh, phải quý trọng cô ấy đấy."

Từ Gia Tu: "Ừm."

Diệp Ngang Dương lái xe, chợt nhớ tới một chuyện cũ: "Trước kia tôi từng theo đuổi Lục Già, cô ấy sẽ không khó xử chứ."

"Là chuyện từ mấy trăm năm trước rồi." Từ Gia Tu quay đầu, nhìn phong cảnh lướt qua bên ngoài cửa sổ xe: "Cậu không nhắc tới chắc cũng chẳng ai nhớ nữa."

Diệp Ngang Dương âm thầm chửi bới, nghẹn họng phun thêm một câu: ". . . Vậy thì tốt."

Diệp Ngang Dương nhắc lại chuyện xưa đơn giản chỉ là muốn tìm một ít cảm giác bản thân mình có tồn tại, ít nhất cậu ta cảm thấy chuyện tặng Lục Già mấy bình sữa kia rất đáng giá để hoài niệm. Không sai, lúc học trung học, Diệp Ngang Dương đã từng thích Lục Già. Sau đó khi biết người mà Lục Già yêu thầm lại là bạn tốt của mình, hơn nữa cô còn là con gái của Lục diêm vương, cậu ta đành phải dứt lòng từ bỏ.

Tháng trước, khi gặp lại Lục Già ở Ốc Á, Diệp Ngang Dương thực sự kinh ngạc. Ngoài kinh ngạc ra còn có chút chua xót, không ngờ Lục Già vẫn nhớ mãi không quên Từ Gia Tu, lại còn xin vào làm ở Ốc Á nữa. Trước kia, Diệp Ngang Dương từng xem qua thư tình mà Lục Già viết cho Từ Gia Tu, từng câu từng chữ như đâm chọc vào trái tim non nớt của chàng thiếu niên năm đó, đáng tiếc thư này không phải viết cho cậu ta. Người con gái cậu ta thích lại yêu thầm với anh em tốt của mình, đúng là không còn gì để nói.

Không cần biết như thế nào, Diệp Ngang Dương vẫn biểu hiện rõ sự hâm mộ của mình đối với Từ Gia Tu. Trước giờ cậu ta vốn thẳng tính, hâm mộ thì nói luôn là hâm mộ.

Từ Gia Tu giật giật khóe miệng: "Có gì mà hâm mộ, cậu có nhiều bạn gái như vậy, còn tôi chỉ có một người."

Diệp Ngang Dương: ". . ."

Có đôi khi Diệp Ngang Dương chẳng buồn so đo với Từ Gia Tu, mấy người kia đâu phải là bạn gái chứ, là bạn phái nữ mà!

——

Lục Già đang ở cantin thì bị Trương Phái Đông bất ngờ bắt đi.

Trương Phái Đông là chủ nhiệm lớp trước kia của Từ Gia Tu, cũng là thầy giáo dạy môn số học lớp cô. Lục Già nhìn khuôn mặt tươi cười quen thuộc của Trương Phái Đông, đoán chắc là không có chuyện gì tốt, quả nhiên Trương Phái Đông dẫn Lục Già đi đến văn phòng, lấy ra một chồng giấy đặt ở trước mặt cô: "Có thời gian không, có thì giúp thầy chấm bài thi đi."

Trương Phái Đông nói: "Lát nữa sẽ có học sinh cũ đến tìm thầy chơi bóng, thành tích thi thử thứ hai tới phải có rồi, bạn học tiểu Lục giúp thầy một chút nhé."

Lục Già ghé mặt xuống bàn, “học sinh cũ” mà thầy Trương nhắc đến chắc là Từ Gia Tu rồi. Lục Già cầm bài thi lên nhìn thử, thành thật nói: "Thầy ơi, em xem không hiểu."

Xem không hiểu, đây tuyệt đối là sự thực chứ không phải nói quá. Bây giờ đọc lại quyển sách tổng hợp đề thi thử của lớp 12, Lục Già nghĩ cô chỉ làm được vài đề mục đầu sách mà thôi. Điểm số học thi Đại học năm đó cô được bao nhiêu ấy nhỉ?

Chủ nhật này học sinh lớp 12 vẫn phải đi học thêm. Có rất nhiều học sinh chạy đến phòng chờ giáo viên để xem đã có kết quả thi thử sớm hay chưa. Tuy Lục Già không phải là gương mặt mới ở trung học Đông Châu, nhưng cô rất ít khi xuất hiện tại phòng chờ giáo viên, những học sinh đi vào thường thường đưa mắt nhìn về phía cô. Có người nhận ra Lục Già là con gái của lão Lục, còn đặc biệt lễ phép chào một tiếng: "Em chào chị Lục."

Thật lễ phép quá, chỉ có điều càng lễ phép lại càng thấy đáng nghi, mấy bạn học nam lôi ngay ra một tờ đề thi: "Em nghe thầy Trương nói chị tốt nghiệp Đại học B, em có đề thi hơi khó, chị xem giúp em được không?"

Ý. . . Cô không xem được nha!

Bạn học nam cười đến là vô tội, Lục Già dâng lên sự hoài nghi sâu sắc không biết đây có phải là học sinh từng bị lão Lục chỉnh đốn hay không, lúc này nhân thời cơ đến đây nhằm vào cô để trả thù.

Lục Già một tay đỡ trán, một tay cầm đề thi lên xem. Thôi xong, là dạng đề khó nhất của lớp 12, Lục Già định nói cho bạn học nam biết, cô không chỉ không biết làm, mà ngay cả đề mục đọc còn chả hiểu gì.

Đúng lúc này, di động vang lên, báo có tin nhắn mới, là của Từ Gia Tu —— "Anh đến rồi."

Từ trước tới nay Lục Già chưa từng nghĩ đến việc nhận được tin nhắn lại vui sướng đến mức này, xen lẫn trong vui sướng còn có chút ngọt ngào, cô ho nhẹ một tiếng, nói: "Chị đã quên khá nhiều rồi, lát nữa sẽ có đại thần tới đây, em hỏi anh ấy cũng được."

Rất nhanh, Từ Gia Tu có mặt, dưới những ánh mắt chờ mong khó hiểu, anh chậm rãi ngồi xuống bên cạnh Lục Già. Bàn làm việc của giáo viên trung học Đông Châu vừa khéo có thể ngồi được hai người. Lục Già ngồi bên trong, Từ Gia Tu ngồi bên ngoài, vây quanh anh còn có mấy học sinh nữa.

Lục Già đặt đề thi của bạn học nam xuống trước mặt Từ Gia Tu, giọng nói nhẹ nhàng: "Cậu ấy hỏi em, em không làm được."

Từ Gia Tu đưa mắt nhìn tờ đề, lại liếc qua nhìn Lục Già —— em không làm được chẳng lẽ anh làm được? Từ Gia Tu quét mắt nhìn nam sinh đứng bên cạnh, khỏi cần nghĩ khẳng định là tên này đến để phá hoại thể diện của bạn gái anh đây mà.

Từ Gia Tu dựa vào lưng vào thành ghế, giở đề thi ra xem.

Tuy bộ não của con người không lưu trữ kiến thức được như máy tính nhưng dù sao trí nhớ của Từ Gia Tu vẫn tốt hơn so với Lục Già, ít nhất nhìn đề mục còn hiểu một chút. Anh thuận miệng hỏi nam sinh kia một vài công thức, định lý. Nam sinh kia sứt đầu mẻ trán cố nhớ lại rồi nói cho anh, sau đó Từ Gia Tu rút ra một tờ giấy nháp ở bên chỗ Lục Già, cầm bút viết xoàn xoạt lên giấy.

Thực ra, Lục Già không nghĩ Từ Gia Tu sẽ thật sự làm.

Ngay đến chính Từ Gia Tu cũng không ngờ anh lại bỏ thời gian ra giải đề thi này, chẳng qua là vì thấy đây là lần đầu tiên Lục Già chính thức lên tiếng nhờ vả, không thể khiến cô quá thất vọng được. Một đề thi của lớp 12, Từ Gia Tu vừa hỏi nam sinh bên cạnh một vài thứ, vừa viết thật nhanh lên giấy nháp thử lại phép suy luận ra công thức mà anh đã quên. Từ Gia Tu suy luận rất nhanh, loáng một cái đã viết kín 2 mặt tờ giấy A4.

Dần dần, học sinh vây xung quanh nhìn xem càng lúc càng nhiều, ai cũng chăm chú nhìn Từ Gia Tu tính toán lưu loát, viết đầy ra giấy. . . Cuối cùng, Từ Gia Tu buông bút, nói ra đáp án.

"Đúng, chính là đáp án này." Một nữ sinh ở trong đội ngũ đứng xem hô lên: "Tọa độ giao điểm của một đường thẳng với đường cong C chính là căn ba của 2. . ."

Lúc này, cả đám người đột nhiên bộc phát đồng loạt vỗ tay nhiệt liệt, Lục Già cũng không cảm thấy có gì lạ, mấy bạn học sinh này đã thay cô vỗ tay tán thưởng rồi. Đề về hàm số lượng giác cực khó của lớp 12 đã được Từ Gia Tu giải xong. Lục Già có chút sùng bái nhìn về phía Từ Gia Tu, Từ Gia Tu cũng nhìn lại cô, mà chính bản thân anh cũng cảm thấy vô cùng đắc ý, ánh mắt giống như đang nói: Hôm nay em mới biết anh đấy à?

Tờ giấy Từ Gia Tu dùng làm nháp gần như được viết kín hết bằng các công thức toán học, anh đưa tờ giấy cho bạn học nam rồi nói: "Mang về tự xem nhé."

"Đúng là đại thần mà." Bạn học nam nói, còn mặt dày hỏi thêm: "Anh trai, năm đó anh thi đỗ vào trường nào thế?"

Học sinh cấp ba, vấn đề được quan tâm hàng đầu luôn là kỳ thi vào Cao đẳng, Đại học. Lục Già ngồi ở bên cạnh cười cười, thay Từ Gia Tu trả lời: "Đại học Ếch."

Vừa dứt lời, đầu đã bị đập một cái, Lục Già trừng mắt nhìn về phía hung thủ, rõ ràng chính miệng anh nói là Đại học Ếch cơ mà.

Tiếng chuông vào lớp vang lên, học sinh trong phòng chờ lục đục đi về lớp của mình. Trương Phái Đông nghe phong phanh Từ Gia Tu đã đến đây, liền gấp gáp chạy về, trêu ghẹo nói: "Từ Gia Tu, em tới để đập nát thể diện của thầy đó hả?"

Lục Già phản bác: "Học sinh ở đây muốn đập nát thể diện của chúng em mới đúng ạ."

Trương Phái Đông cười xấu xa: "Hai người các em thân thiết như vậy từ khi nào thế?"

Á. . .

Từ Gia Tu chậm rãi trả lời: "Chúng em vốn luôn thân thiết."

Trương Phái Đông và Từ Gia Tu muốn đi chơi bóng, Từ Gia Tu thấy Lục Già ngồi im bất động liền hỏi: "Không ra xem hả?" Lục Già mệt mỏi duỗi lưng, chưa muốn đứng dậy. Học sinh của thầy Trương mang một quả bóng qua, đột nhiên ông nhớ tới lão Lục, quay sang hỏi Lục Già: "Lục Già, em hỏi ba em xem ông ấy có muốn tới đây tham gia cho vui không."

Chủ nhiệm Lục mê bóng rổ đã nhiều năm, ông và thầy Trương cũng là bạn chơi bóng từ rất lâu rồi, thỉnh thoảng hai người lại giao đấu so tài mấy trận. Lục Già lấy di động ra gọi điện thoại, lão Lục chạy tới rất nhanh. Sau đó, Trương Phái Đông, Từ Gia Tu, lão Lục, và một thầy giáo mới nhậm chức lập thành tổ bốn người chơi bóng.

Trương Phái Đông mang theo ý chí quyết thắng, khoác tay lên bả vai Từ Gia Tu, nói với lão Lục: "Hôm nay hai thầy trò chúng tôi sẽ chung tay đồng lòng xử lý Lục diêm vương ông."

Nói xong, Trương Phái Đông có chút đắc ý nhìn về phía Từ Gia Tu: "Gia Tu, có phải hay không?"

Từ Gia Tu không trả lời thầy Trương, anh rất tự nhiên di chuyển ra đứng bên cạnh lão Lục, thản nhiên mở miệng: "Em muốn cùng chủ nhiệm Lục ở một phe."

". . ." Trương Phái Đông nhất thời bị đả thương không nói nên lời. Vì sao??!

Lục Già đứng bên cạnh nhìn, lẳng lẳng quay mặt sang một bên.

Trong khi đó, người cảm thấy ngạc nhiên nhất phải là chủ nhiệm Lục mới đúng, ông cẩn thận xem xét Từ Gia Tu: Ái chà, bạn học Từ, chúng ta thân thiết như vậy từ khi nào thế?


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
13 thành viên đã gởi lời cảm ơn tiểu an nhi về bài viết trên: Aida, Eavesdrop, Ltv13, Mẩu ngổ ngáo, Talatala, co_ua_vang, conluanho, lan trần, mê ngôn tình, orchid1912, ruby1209, shirleybk, silenthill00
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 82 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: Ký ức lãng quên, Loanle, MicaeBeNin, Nguyenthuthao813, Sweet, tinhlinhnho và 330 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 99, 100, 101

2 • [Cổ đại - Trùng sinh] Sống lại làm ái thê nhà Tướng - Mặc Ngư Tử 1123

1 ... 35, 36, 37

3 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 185, 186, 187

4 • [Hiện đại] Mèo yêu - Hà Thư

1 ... 25, 26, 27

5 • [Hiện đại - Trùng sinh] Sủng yêu Bí mật của bà xã - Phi Yến Nhược Thiên

1 ... 29, 30, 31

6 • [Hiện đại - Trùng sinh] Đêm trước ly hôn - Thiên Sơn Hồng Diệp

1 ... 32, 33, 34

7 • [Xuyên không] Vương phi hắc đạo chiếm nhà giữa - Tiêu Tương Điệp Nhi

1 ... 31, 32, 33

8 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ vô song - Bạch Sắc Hồ Điệp

1 ... 103, 104, 105

9 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

10 • [Hiện đại - Trùng sinh] Yêu nghiệt trở về - Băng Lãnh Nữ Nhân

1 ... 49, 50, 51

11 • [Hiện đại] Chọc vào hào môn Cha đừng động vào mẹ con - Cận Niên

1 ... 125, 126, 127

12 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 193, 194, 195

[Cổ đại - Trùng sinh] Tướng phủ đích nữ - Trầm Hoan

1 ... 99, 100, 101

14 • [Xuyên không - Cung đấu] Thế nào là hiền thê - Nguyệt Hạ Điệp Ảnh

1 ... 41, 42, 43

15 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128

16 • [Hiện đại] Chúng ta ly hôn - Nha Thất

1, 2, 3, 4, 5

17 • [Hiện đại] Sở Sở - 099

1 ... 17, 18, 19

18 • [Xuyên không] Hoàng gia tiểu kiều phi - Ám Hương

1 ... 135, 136, 137

[Cổ đại - Trùng sinh] Ta là chính thê của chàng - Văn Nhất Nhất

1 ... 40, 41, 42

20 • [Cổ đại - Trùng sinh] Hai kiếp làm sủng phi - Vu Tâm Yên

1 ... 16, 17, 18



Shop - Đấu giá: Windyphan vừa đặt giá 265 điểm để mua Bé mi gió
Shop - Đấu giá: Windyphan vừa đặt giá 416 điểm để mua Panda có cánh
meoancamam: Xin chào mọi người! Mình đang làm một bài luận tiếng Anh và rất cần lời khuyên từ mọi người, nếu ai có thể hãy giúp mình với :<Xem thêm
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 509 điểm để mua Cô gái phép thuật 2
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 754 điểm để mua Ngọc cam
Tuyền Uri: Nay sinh nhật em đó :hixhix:
Shop - Đấu giá: Tú Vy vừa đặt giá 424 điểm để mua Thỏ hồng
Tú Vy: Mách liền
Tuyền Uri: Muốn đánh mod st vn ghê, âm điểm cmnr :cry: hựn nhé. Hựn luôn đứa nào đi mách lẻo bên kia nhé :))
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 246 điểm để mua Thỏ mây
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 250 điểm để mua Giỏ hoa
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 395 điểm để mua Panda có cánh
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 246 điểm để mua Mashimaro vệ sinh toilet
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 248 điểm để mua Cặp đôi người tuyết 3
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 376 điểm để mua Bạch Dương Nam
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 246 điểm để mua Pooh ăn mật
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 349 điểm để mua Dù trái tim
Công Tử Tuyết: Truyện Vợ yêu con cưng của tổng giám đốc - Thượng Quan Nhiêu được sưu tầm về diễn đàn, bạn chịu khó chờ bạn ý post tiếp hoặc mod post lên rồi đọc nhen
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 381 điểm để mua Mercedes
Van9292: Các admin ơi mình đang xem Vợ Yêu Con Cưng Của Tổng Tài - Thượng Quan Nhiêu sao ghi tình trạng Đã Hoàn 235 chương nhưng khi xem đến trang 41 chỉ mới được phân nữa số chương thì hết rồi ??? Ai giúp mình với
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 236 điểm để mua Giường bệnh tình yêu
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 250 điểm để mua Ốc sên khoe kẹo
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 250 điểm để mua Thiên Bình Nam
Shop - Đấu giá: Windyphan vừa đặt giá 299 điểm để mua Bé chơi thú nhún
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 250 điểm để mua Bé bò
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 328 điểm để mua Xe của cô bé Lọ Lem
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 250 điểm để mua Cúc trắng xoay tròn
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 295 điểm để mua Kún sủa
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 250 điểm để mua Heo vàng 2
༄༂Tuyền Uri༂࿐: Năm nay không thi miss hả ta ơi :)) :dance: alo alo miss đi má ơi :phone:

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.