Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 82 bài ] 

Quãng thời gian tươi đẹp của chúng ta - Tùy Hầu Châu

 
Có bài mới 11.10.2015, 21:43
Hình đại diện của thành viên
V.I.P
V.I.P
 
Ngày tham gia: 14.04.2014, 16:36
Tuổi: 27 Nữ
Bài viết: 1128
Được thanks: 8190 lần
Điểm: 19.42
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Hiện đại] Quãng thời gian tươi đẹp của chúng ta - Tùy Hầu Châu [18/62] - Điểm: 51
CHƯƠNG 18:

Edit: tiểu an nhi (LQĐ)

Cái gì gọi là nụ hôn chân chính giữa nam và nữ?

Thời khắc đầu lưỡi nóng bỏng của Từ Gia Tu luồn qua môi cô, đầu óc Lục Già giống như bị một sức mạnh kỳ lạ đánh mạnh cho một cái.

Thuật toán cân bằng?

Đã quên.

FCI và CPI?

Không biết.

Giả thuyết Hodge...

Đó là cái quái gì cơ!

Nếu một miếng chocolate bạn vẫn luôn khát vọng được nếm thử bây giờ đột nhiên được nhét vào miệng thì bạn có ăn hay không? Với Lục Già thì khẳng định đáp án là có ăn, không những thế còn muốn chậm rãi nhấm nháp, thỏa lòng mong ước của cô bấy lâu.

Đã vào miệng rồi, vậy thì ăn; nếu đã bắt đầu, vậy thì hôn đi. Không thể không nói, nam nữ trưởng thành làm chuyện xấu quả nhiên thành thục hơn tụi nhỏ nhiều. Nếu như 7 năm trước mà phát sinh ra chuyện tương tự thì khẳng định không thể nào tự nhiên về tư thế ôm, tự nhiên đưa đẩy lưỡi từ cạn vào sâu giống như lúc này được. Cả quá trình tự nhiên đến mức tựa như cô và Từ Gia Tu là một cặp yêu nhau đã lâu. Đêm nay, dường như bản "tiểu tình ca" nhẹ nhàng phảng phất vang lên đâu đây, quanh quẩn bên tai hai người, từng chút từng chút in dấu vào trái tim khoảnh khắc lãng mạn này.

Gió đêm nhẹ nhàng lướt qua mặt, trăng sáng lặng lẽ nhìn trộm người, Lục Già có thể cảm nhận được rõ ràng mỗi lần Từ Gia Tu sát lại gần, trống ngực đập liên hồi lỡ mất mấy nhịp. Nếu nói không căng thẳng một chút nào thì nhất định là giả, chẳng may vì căng thẳng quá mà thắt đầu lưỡi lại thì Từ Gia Tu sẽ nhanh chóng giúp cô vuốt thuận...

Bóng đêm say lòng người, cô và Từ Gia Tu cũng đều có men say. Vốn dĩ cô muốn tách ra, nhưng lần nào cũng bị Từ Gia Tu mạnh mẽ kéo lại. Không biết trải qua bao lâu, cuối cùng cũng kết thúc, đầu óc mới chậm rãi tỉnh táo trở lại.

Cảm giác này, thật sự là đòi mạng mà!

"Hi!..." Lục Già luống cuống muốn thoát khỏi cái ôm của Từ Gia Tu, lúng túng chào hỏi.

Từ Gia Tu thả lỏng tay, hài hước mở miệng: "Tự dưng chào làm cái gì? Hôn xong liền coi như không quen biết à?"

Quen biết, quen biết, đương nhiên là quen biết... Cũng bởi vì rất quen biết nên mới lúng túng như thế này đây! Lục Già không dám nhìn thẳng vào Từ Gia Tu, cô quay đầu chà chà lau lau miệng mình, trong đầu vẫn còn lưu lại rõ ràng xúc cảm khi hai người ôm hôn. Thì ra cảm giác giống như bị điện giật mà Mạnh Điềm Điềm nói cũng không hẳn là không đúng.

"Lục Già..." Từ Gia Tu lên tiếng.

Lục Già đáp lại Từ Gia Tu bằng một nụ cười tươi rói, thấy cua bể và cá rán ở trong hộp còn rất nhiều, rốt cục cũng tìm được đề tài để nói: "... Anh còn muốn ăn cua không?"

Từ Gia Tu quét mắt liếc về phía con cua, không để ý đến cô nữa. Cũng phải, ai mượn cô nhắc đến cua làm cái gì, để nhắc Từ Gia Tu nhớ nụ hôn vừa rồi có vị thịt cua sao?

Làm thế nào bây giờ, lúng túng quá đi.

Trước kia, Lục Già cũng đã từng nghĩ tới một vấn đề, không biết nam nữ diễn viên trong phim truyền hình sau khi diễn cảnh hôn xong thì sẽ phản ứng như thế nào? Sau đó, cô có xem một số bài phỏng vấn thì thấy các diễn viên còn nhận xét về kỹ thuật hôn của đối phương, từ đó mới thấy hôn môi thân mật có thể biến thành học thuật để giao lưu chia sẻ kinh nghiệm. Hiển nhiên họ không hề lúng túng, mà còn đặc biệt thản nhiên. Liệu Từ Gia Tu có như vậy hay không... Lục Già nghĩ nghĩ, ngẩng đầu lên trực tiếp khen ngợi: "Từ Gia Tu, không ngờ kỹ thuật hôn của anh lại tốt như vậy."

"Cái gì..." Từ Gia Tu lập tức hỏi lại, giọng điệu kinh ngạc giống như không thể tưởng tượng nổi cô lại thốt ra câu đó. Thật lâu sau, anh khẽ cười nhẹ, thoải mái đáp lại: "Thật sao? Nhưng em có vẻ khá ngờ nghệch."

Xong luôn! Lục Già rất muốn ngồi xuống đất vẽ vòng tròn nguyền rủa, Từ Gia Tu có thể giữ một chút thể diện cho cô được hay không? Sao cứ phải vạch rõ điều đó ra làm gì! Anh không thể cứ mở to mắt mà nói dối khen cô một câu được à? Nếu vậy thì sau đó cô và anh có thể vui vẻ đàm luận về giây phút ý loạn tình mê vừa nãy, còn tranh thủ giao lưu chia sẻ kinh nghiệm, cùng nhau tiến bộ nữa chứ. Aiz, thật là... chả biết đối nhân xử thế gì cả!

"Được, tài nghệ của em không bằng anh." Lục Già có chút buồn bực nói: "Kỹ thuật của anh thuần thục là được rồi."

Thần kinh, thuần thục cái rắm... Đầu của Từ Gia Tu cũng có chút nóng lên, lời nói chưa kịp đưa qua não xử lý đã phun ra khỏi miệng: "Lục Già, đây là... nụ hôn đầu của em à?"

Đầu cái gì mà đầu... tim của Lục Già lại đập lỡ mất một nhịp. Nụ hôn đầu của thiếu nữ mười bảy tuổi mới có giá trị, còn cô gái hai mươi bảy tuổi nếu nói mình vẫn còn nụ hôn đầu thì thực sự không phải là một việc vinh quang gì. Tất nhiên Lục Già quyết không thừa nhận, chứ không thì có vẻ mất giá quá...

"Làm sao có thể." Lục Già chột dạ nhìn Từ Gia Tu cười cười.

"Thật không?" Từ Gia Tu nhàn nhạt hỏi, còn cảm thấy khá hứng thú: "Vậy nụ hôn đầu của em là khi nào?"

Á... Lục Già nghiêm túc suy nghĩ: "Trung học." Ít ra đáp án này còn giữ được một chút mặt mũi .

"À." Từ Gia Tu cũng suy tư: "Anh nhớ lúc đó em không hẹn hò với ai mà?"

Khinh người quá đáng! Trung học không đáp lại tình cảm của cô thì thôi, bây giờ còn cười nhạo cô không hẹn hò với ai... Lục Già không muốn “tán gẫu” gì nữa, cô phản kích một đòn cuối cùng: "Nụ hôn đầu của em cho heo đấy, không được à?"

Cho heo? Từ Gia Tu lại lâm vào suy tư, anh cảm thấy câu nói này có ngụ ý, đáy mắt lẳng lặng nhiều thêm một phần ý cười.

"Vậy còn anh thì sao?" Lục Già cũng tò mò, hỏi lại Từ Gia Tu cho công bằng: "Anh có nụ hôn đầu khi nào?" Giọng điệu có chút chua xót, cô thừa nhận mình hâm mộ cô gái có được nụ hôn đầu của Từ Gia Tu, dù sao cô muốn có cũng không lấy được.

"Anh ấy à..." Từ Gia Tu kéo dài giọng, nhưng không trả lời.

Quả nhiên vẫn là cô quá nhẹ dạ cả tin, Lục Già trừng mắt nhìn Từ Gia Tu —— tiểu nhân! Khi tĩnh tâm lại suy nghĩ, không biết có phải Dương San Ny hay không?

Lão Lục nói, lúc đó ông cầm đèn pin bắt gian tại trận mấy đôi yêu nhau lén lút hẹn hò ở rừng cây nhỏ gần sân thể dục, bắt hết đôi này đến đôi kia, Từ Gia Tu và Dương San Ny là một đôi trong số đó. Một nam một nữ, ở trong rừng cây nhỏ vào buổi tối làm cái gì, chẳng lẽ là đi hóng gió?

——

Sáng hôm sau, lúc Lục Già đánh răng mới phát hiện ra khóe miệng bị xước da một chút. Janice đang ăn số cá rán còn lại cũng nhận thấy đôi môi hơi sưng đỏ của cô, vội chạy lại gần quan tâm hỏi: "Bảo bối, làm sao vậy?"

Lục Già ngượng ngùng mím mím môi, nghĩ một lý do hợp lý: "Có lẽ là bị xước khi ăn cua bể."

"Sao lại không cẩn thận như vậy chứ?" Janice có chút đau lòng nói: "Sợ xước môi thì lần sau để tôi giúp cô —— "

Giúp cô bóc vỏ?

"Giúp cô ăn." Janice ngửa đầu cười ha ha, rồi chạy lên lầu thay quần áo.

Lục Già cũng bật cười, cô lấy dầu lô hội thoa lên một chút, sau đó phủ thêm một lớp son hồng che đi. Quả thực là đỡ hơn nhiều, còn thêm một phần rực rỡ sáng láng. Cô nhìn mình trong gương, hít sâu một hơi: Phải giữ vững tinh thần, Lục Già, tốt xấu gì thì mi cũng có nụ hôn đầu rồi!

Mở cửa chuẩn bị đi làm, đúng lúc gặp phải Từ Gia Tu cũng vừa bước ra ngoài. Tầm mắt của ai đó như có như không dừng ở trên môi Lục Già. Được rồi, kỳ thực cô không cần phải giữ vững tinh thần làm gì, mà đáng lẽ cần phải nâng da mặt cho dày lên mới đúng.

"Chào buổi sáng."

"Chào buổi sáng..."

"Tối hôm qua ngủ ngon chứ?" Từ Gia Tu hỏi.

"Rất tốt."

"Anh cũng vậy."

...

Lục Già quay về thành phố Đông Châu đã được nửa năm, trên mạng cũng tìm được không ít bạn học cũ. Biết cô trở về, có không ít người muốn cùng cô gặp gỡ tụ họp một lần, chỉ có điều thời gian này Ốc Á đang chuẩn bị triển khai hạng mục mới cho nên cô rất bận. Dương San Ny cũng gọi điện hẹn cô mấy lần, so với cô thì cô ta khá thoải mái, dư dả thời gian, điều không hoàn mỹ duy nhất chính là bạn trai quá bận rộn, không có thời gian ở bên cô nàng.

Aizz, Dương San Ny... Lục Già cảm thấy có lỗi với cô ta, cho nên mỗi lần Dương San Ny tìm cô nói chuyện, cô đều hết sức nhẫn nại ngồi nghe. Bất luận như thế nào, trước kia cũng là do lão Lục một gậy phá vỡ uyên ương, không những thế thỉnh thoảng Dương San Ny còn cố ý nhắc đến Từ Gia Tu, giọng điệu mang theo tiếc nuối nhàn nhạt.

Tiếc nuối cũng phải thôi! Nam thần năm đó đến bây giờ cũng vẫn là nam thần, không chỉ không có biến thành ông chú bụng lớn phệ nệ mà sức quyến rũ còn hấp dẫn hơn cả lúc trước.

Chậc, không thể ngờ được nụ hôn đầu của cô vẫn dành cho Từ Gia Tu. Lục Già nhàm chán hỏi Tiểu Đạt: "Bạn học Tiểu Đạt này, anh còn nụ hôn đầu không?"

"Lục Già, cô thật nhàm chán." Bạn học Tiểu Đạt hất mặt lên, chỉnh lại tay áo: "Đương nhiên —— vẫn còn."

Ha ha! Lục Già cũng cảm thấy chính mình rất nhàm chán, làm việc không tập trung chút nào. Cả buổi sáng chỉ nhìn số liệu trên màn hình máy tính ba lần, ảnh hưởng nghiêm trọng đến hiệu suất làm việc. Sau đó, cô dứt khoát mở trang web trò chơi ra chơi trò “bắt tim”.

Giữa trưa, Lục Già và Janice xuống nhà ăn để lấy thêm cơm, cá rán với mấy thức ăn khác vẫn còn nên mang theo ăn nốt. Khó có được một lần không phải ngồi ở nhà ăn, lúc chuẩn bị mang cơm về văn phòng, Janice còn không quên khoe với Từ Gia Tu một câu: "Lão đại, ba của Lục Già làm cá rán rất ngon nhé."

"Tôi biết." Từ Gia Tu bưng khay thức ăn, mở miệng nói: "Cua bể còn làm ngon hơn."

"Cua bể?" Janice nổi giận: "Lục Già có mang ra cả cua bể nữa hả?"

Từ Gia Tu: “Ừ, nhưng chúng tôi ăn hết rồi."

Lục Già: "..."

Lục Già yên lặng kéo Janice rời đi, cô nghĩ chắc ba tháng tới cô không ăn nổi cua bể mất. Nụ hôn đầu của người ta thì ngọt ngào như kẹo mút, còn cô lại là vị thịt cua. Khẩu vị quá nặng!

Khẩu vị nặng, thế mà cô còn cảm thấy... cũng được lắm. ^^

Lục Già và Janice quay trở lại văn phòng, chị Lan cũng cầm hộp cơm hâm nóng bằng điện qua đây. Chị Lan nói với các cô, tháng sau nhà ăn của công ty sẽ phải dừng hoạt động một thời gian để tu sửa lại. Phản ứng đầu tiên của Lục Già là: "Thật tốt quá, rốt cục không cần phải xuống nhà ăn nữa."

Janice bày ra bộ dạng nhân viên lão làng: "Không ăn ở nhà ăn thì ăn ở đâu bây giờ?" Sau đó nhân lúc chị Lan không chú ý, nhanh tay lấy trộm miếng thịt kho tàu trong hộp cơm của chị Lan bỏ vào miệng.

"Ngon quá." Janice kinh ngạc hô lên.

Chị Lan cười tủm tỉm: "Trước kia, anh chồng chị cũng mê mệt tài nấu ăn của chị nên quấn mãi không thả đấy."

Lục Già cũng nếm thử một chút, phản ứng không khác gì Janice.

"Xong đời, chắc em cũng thế luôn rồi." Janice thở dài nói: "Không được, chị Hồ Lan, em cũng muốn cưới chị."

Lục Già: "..." Ngày hôm qua còn nói muốn kết hôn lão Lục cơ mà.

Nhưng đứng trước thức ăn ngon thì khí tiết cũng chỉ là mây bay, khó trách chị Lan không thèm ăn ở nhà ăn, thì ra đã sớm bị tài nấu ăn điêu luyện của chính mình bồi dưỡng ra cái miệng khó tính rồi. Lục Già cũng hận không thể túm chặt lấy góc áo Hồ Lan kêu to: Gả cho em! Gả cho em!

Sau đó, đề tài đột nhiên thay đổi, bởi vì thay đổi quá trơn tru khiến Lục Già hoài nghi có khi chị Hồ Lan đã ủ âm mưu từ trước rồi. Hồ Lan nói: "Phòng trà nước này của chúng ta đã có sẵn quạt thông gió với máy hút mùi rồi, tháng sau chúng ta dùng bếp từ xào mấy món ăn trưa chắc là không có vấn đề gì đâu nhỉ?"

Hình như cũng không có vấn đề gì... Nhưng vẫn phải có sự đồng ý của đại BOSS nha!

Việc này nói lớn không lớn, chỉ là vài nhân viên cùng nhau làm bữa trưa thôi, nhưng nói nhỏ cũng không phải là nhỏ...

Lục Già cảm thấy Từ Gia Tu sẽ không đồng ý, chị Hồ Lan cũng nghĩ vậy cho nên chỉ nói ra ý tưởng của mình.

Tuy nhiên, riêng Janice lại không cho là như vậy: "Ở lầu dưới đã đủ đáng thương rồi, giờ chỉ đề nghị việc này thôi mà cũng không đồng ý chắc?"

Lục Già suy nghĩ hồi lâu: "Hay là lên đề cập với Từ Gia Tu xem thế nào?"

"Cô đi hả?" Janice hỏi.

Lục Già lập tức lắc đầu: "Cô và Từ Gia Tu thân thiết hơn mà."

Janice lém lỉnh phản bác: "Tôi đâu có dám gọi thẳng lão đại là Từ — Gia — Tu, có thân thiết cũng không bằng tình cảm bạn học giữa hai người được!"

Lục Già: "..."

Thời gian nghỉ trưa, Lục Già bị chị Hồ Lan đẩy lên lầu trên đưa mấy hóa đơn cần ký cho Từ Gia Tu, tiện thể dặn cô nhớ nhắc đến chuyện nấu cơm trưa ở công ty, nói qua thôi cũng tốt rồi.

Từ Gia Tu ngồi trong văn phòng, tựa hẳn lưng vào thành ghế xoay nghỉ ngơi, rõ ràng bộ dạng mệt mỏi giống như ngủ không ngon giấc, vậy mà sáng nay vẫn mạnh miệng nói mình ngủ rất ngon. Nhìn dáng vẻ này của Từ Gia Tu, Lục Già lại nhớ tới bức ảnh cũ nổi tiếng của anh chụp ở trung học Đông Châu. Cô đứng cạnh cửa ra vào, gõ gõ vài tiếng, Từ Gia Tu mở mắt ra nhìn qua: "Vào đi."

Lục Già bước vào, đặt một xấp hóa đơn xuống trước mặt Từ Gia Tu, anh ký tên rất nhanh, lưu loát như nước chảy mây trôi. Ký xong, thấy Lục Già cứ ôm xấp hóa đơn mãi mà không chịu rời đi, Từ Gia Tu liền hỏi: "Còn chuyện gì khác sao?"

Lục Già gật đầu, cười cười.

Từ Gia Tu cũng cười, trực tiếp hỏi: "Có việc muốn nhờ à?"

Người đàn ông này thật đáng sợ! Lục Già húng hắng: "Thật ra có một chuyện cần xin ý kiến của anh..."

Từ Gia Tu tay phải còn cầm bút: "Nói đi."

Lục Già nhanh chóng nói ra đề nghị nấu cơm trưa. Từ Gia Tu nghe xong, xoay bút hai cái, động tác thật đẹp mắt. Nhớ lại kỳ thi năm đó, Lục Già cũng nhìn thấy Từ Gia Tu xoay bút như thế này, xoay qua xoay lại rất thuận mắt. Làm cho cô vừa làm bài vừa liếc mắt lên nhìn mấy lần, sau đó bị Từ Gia Tu bắt gặp, anh không xoay nữa.

Lúc này nhìn thấy hình ảnh tương tự, Lục Già cảm thấy dường như thời gian đảo lộn, quay lại thời điểm thanh xuân đẹp đẽ đó của hai người...

Lục Già xin, Từ Gia Tu còn do dự, do dự vì cái gì?

—— Anh nghĩ: tất cả phụ nữ trên thế giới này đều rất thích đề ra các yêu cầu vô lý, khó hiểu cho người đàn ông của mình, Lục Già cũng giống như vậy sao?

Từ Gia Tu nhướng mày, nhưng không sao, anh thích.




Đã sửa bởi tiểu an nhi lúc 14.10.2015, 11:11.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     

Có bài mới 15.10.2015, 16:35
Hình đại diện của thành viên
V.I.P
V.I.P
 
Ngày tham gia: 14.04.2014, 16:36
Tuổi: 27 Nữ
Bài viết: 1128
Được thanks: 8190 lần
Điểm: 19.42
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Hiện đại] Quãng thời gian tươi đẹp của chúng ta - Tùy Hầu Châu [19/62] - Điểm: 53
@shirleybk: hình như đến tận chương 4 mấy mới có tí thịt vụn em yêu ạ. Mấy truyện được viết gần đây hầu như không có thịt chất lượng đâu, bị kiểm soát chặt rồi. :((
__________________

CHƯƠNG 19:

Edit: tiểu an nhi (LQĐ)

Lục Già mang theo "Thánh chỉ" của Từ Gia Tu trở về, Janice lập tức kéo cô sang văn phòng của chị Lan. Đợi cô truyền đạt ý tứ của Từ Gia Tu xong, Janice tán thưởng vỗ vỗ bả vai cô, nói: "Quả nhiên là bạn học cũ vẫn dễ nói chuyện hơn."

Chỉ là dựa vào quan hệ bạn học cũ thôi sao? Chị Lan và Janice đều không biết nội tình trong đó rồi... Lục Già chột dạ quay đầu nhìn ra ngoài cửa sổ, từng áng mây trắng lững lờ trôi, tâm tình của cô cũng chậm rãi lơ lửng.

Vừa rồi Từ Gia Tu nói như thế nào?

"Tùy em, đừng phóng hỏa thiêu rụi cả công ty là được."

Ông chủ này thật dễ nói chuyện, nhưng nghe xong cứ thấy có cái gì đó không đúng, giống như cô đang cố ý giận dỗi hay làm nũng vậy. Trời đất chứng giám, cô thật sự vô cùng nghiêm túc xin ý kiến của cấp trên. Sau đó Từ Gia Tu còn nói: "Có lẽ nhà ăn sẽ phải dừng hoạt động mất một tháng, trong tháng đó mọi người có thể tự do kết nhóm chuẩn bị bữa trưa, nhưng sau khi nhà ăn sửa xong thì phải dừng lại, đừng để cho các đồng nghiệp bộ phận khác cảm thấy ông chủ là anh đây đối xử không công bằng."

Lời này nghe thật ấm áp, Lục Già hùng hồn gật đầu: "Cám ơn Từ tổng."

"Từ tổng à..." Từ Gia Tu lặp lại xưng hô của cô, thái độ lập tức thay đổi rất kỳ quái: "Không cần cảm ơn."

...

"Tóm lại, chúng ta phải tận lực an phận." Lục Già đem ý của Từ Gia Tu chuyển hóa, rút gọn thành một câu súc tích, cảm thấy mình còn giỏi diễn đạt hơn Từ Gia Tu.

Chị Lan và Janice đều đồng ý ngay lập tức, lầu dưới của các cô vốn không có nhiều người, hơn nữa ai ở dưới này cũng có cảm giác như đang bị “lưu đày”, muốn an phận thật quá dễ dàng. Huống chi, quạt thông gió với máy hút mùi vốn thuộc về riêng các cô.

Buổi chiều sau khi kết thúc cuộc thảo luận và nghiên cứu về hạng mục mới, Từ Gia Tu lại tổ chức một cuộc họp nhỏ với mấy nhân viên lầu dưới. Anh trực tiếp hỏi chị Hồ Lan, người đã đưa ra ý tưởng nấu ăn trưa, dường như hiểu rất rõ tâm tư của chị em các cô.

Chị Hồ Lan không hổ là người đã làm mẹ nhiều năm, nói chuyện giàu kinh nghiệm hơn hẳn mấy người chưa lập gia đình như Lục Già và Janice, hơn nữa ở phương diện “nào đó” cũng chẳng hề kiêng kị. Hồ Lan ho nhẹ hai tiếng rồi nói: "Thật ra là tôi lo dầu mỡ dùng để nấu thức ăn ở bên ngoài không tốt. Lúc trước tôi có nghe một thầy thuốc trung y nói, những loại dầu mỡ không rõ nguồn gốc xuất xứ đó sẽ ảnh hưởng trực tiếp đến khả năng sinh đẻ của phụ nữ."

"Nghiêm trọng như vậy sao?" Lục Già líu lưỡi, tuy rằng bây giờ cô chưa cần sinh đẻ, nhưng sau này có thể sẽ ... dùng đến.

Janice cũng bày ra bộ dạng kinh hoảng, khoa trương nói: "Thật đáng sợ —— "

Không ngờ sư phụ cũng sẽ tỏ ra sợ hãi với dầu mỡ bên ngoài. Địch Ca cùng Lượng Tử nhanh chóng chạy lại gần an ủi: "Sư phụ đừng sợ, thân thể chị vốn là kim cương bất hoại, mấy thứ đó hoàn toàn không thể gây tổn hại đến ngọc thể của chị được."

"Muốn chết thì cứ nói thẳng, không cần quanh co lòng vòng!" Janice trừng mắt liếc qua, không nhìn thấy là cô đang tranh thủ giành lấy sự đồng cảm của lão đại đối với phụ nữ à? Đúng là mấy đứa không có đầu óc!

Kỳ thực, từ trước tới nay Ốc Á vẫn luôn rất chú trọng quan tâm đến các nữ nhân viên, tuy rằng số nhân viên nữ vô cùng ít ỏi. Cứ mùng 8 tháng 3 hàng năm, có thể các công ty khác không có hoạt động gì nhưng Ốc Á nhất định sẽ có quà và tiền thưởng cho từng người. Mỗi lần Janice đi nhận tiền thưởng mùng 8 tháng 3, mấy đồng nghiệp nam nhìn thấy mà ghen tức đến đỏ mắt.

Chị Hồ Lan tiếp tục nói: "Mấy người trẻ tuổi các em đều thích đi ra ngoài ăn cơm, nhưng thực ra sao có thể ngon bằng cơm làm ở nhà được. Mọi người cứ lập gia đình đi rồi biết."

Chị Lan không hổ là chị Lan, nấu cơm vốn là chuyện nhỏ, bỗng chốc biến thành đại sự mang tầm vóc quốc tế về việc chăm lo sức khỏe cho chị em phụ nữ. Từ Gia Tu dựa vào lưng ghế suy nghĩ, ánh mắt quét qua quét lại vài lần, khẽ gật đầu: "Tôi cảm thấy... chị Lan nói rất đúng."

Tan họp.

Đã có quyết định chính thức, Từ Gia Tu trực tiếp uỷ quyền giao việc này cho Lục Già, sau đó xoay người đi lên lầu. Lục Già nhìn theo bóng lưng của anh, thầm nghĩ đây có phải là được thăng chức hay không, từ nhân viên tài vụ lên làm tổng quản nội vụ?

Nhân viên nữ ở Ốc Á không nhiều, do vậy Lục Già trưng cầu ý kiến của tất cả mọi người hết sức nhanh chóng. Tuy rằng ý tưởng này không tệ nhưng đúng là có không ít phiền toái. Ấy thế mà Địch Ca và Lượng Tử lại không sợ phiền toái, kiên quyết muốn gia nhập. Janice xoa xoa cằm trầm ngâm: "Nếu muốn thì hai người qua Thái làm phẫu thuật chuyển giới trước đi!"

Lượng Tử bi thương muốn chết: "Sư phụ, chị thật nhẫn tâm!"

Địch Ca còn không biết xấu hổ nói: "Chuyển giới làm gì chứ sư phụ, so sánh với chị thì bọn em còn là hai đóa hoa kiều diễm xinh đẹp đấy!"

Janice thấy cũng không sai, khẽ gật đầu: "Thằng nhóc này, còn rất tự biết mình."

Lục Già bưng trà ở bên cạnh, chăm chú lắng nghe một bài hát vui nhộn, không hiểu vì sao hôm nay cô cứ thấy trong lòng dâng lên một cảm giác ngọt ngào, tâm tình như được tắm trong gió xuân, vừa nhẹ nhàng khoan khoái lại tươi vui hạnh phúc. Chẳng lẽ là bị tinh thần quan tâm đến phụ nữ quốc tế của Từ Gia Tu làm cho cảm động, hay là liên quan đến việc được thăng chức lên làm tổng quản nội vụ đây?

Sau khi thống kê lập danh sách các nữ nhân viên xong xuôi, Lục Già lại cho thêm tên của Tiểu Đạt vào. Nếu đồng bào nữ cần được quan tâm thì đồng bào nam dạng “cỏ nhỏ” như Tiểu Đạt này lại càng cần phải đặc biệt quan tâm. Đột nhiên cô lại nghĩ đến Diệp Ngang Dương đã mấy ngày không gặp.

"Tiểu Diệp tổng đâu?" Lục Già hỏi Janice. Đối với sở thích ‘ba ngày câu cá, hai bữa giăng lưới’ của Diệp Ngang Dương, Janice tập mãi đã thành thói quen: "Cậu ta quản lý thị trường thì đương nhiên là đang đi thâm nhập thị trường rồi."

Lục Già gật gật đầu, nói có lý.

Tan tầm, Lục Già gặp Từ Gia Tu, cô thuận miệng hỏi anh có muốn gia nhập đội ngũ ăn trưa hay không? Một mặt, cô nghĩ anh sẽ gia nhập, nhưng lý trí lại nói cho cô biết Từ Gia Tu sẽ không đồng ý, có ông chủ nào lại tham gia hội nhóm hầu như toàn chị em phụ nữ hổ nháo như thế này đâu.

Quả nhiên đáp án của Từ Gia Tu cũng giống như suy nghĩ của cô: "Để sau rồi nói."

"Được được." Lục Già gật đầu, tỏ rõ chính mình đã hiểu.

Từ Gia Tu nhàn nhạt hỏi cô: "Cơm tối định ăn cái gì?"

Đồ ăn mà lão Lục đóng hộp cho mang đi đã ăn hết rồi, Lục Già nghĩ nghĩ rồi nói: "Có lẽ là gọi mấy món ăn ở bên ngoài thôi."

Từ Gia Tu rõ ràng không hài lòng với câu trả lời của cô, giọng điệu rất Boss: "Hôm nay em không nghe thấy những gì chị Lan nói à?"

Ý... Cũng đúng....

Mặt của Lục Già nhanh chóng đỏ lên, dường như đề tài của hai người đã bay "vèo" sang vấn đề sinh đẻ của cô rồi. Lục Già không muốn tiếp tục nói về chuyện này nữa, cô húng hắng ho khan hai tiếng: "Em sẽ mua nguyên liệu về tự nấu ăn..."

"Không tệ." Từ Gia Tu lập tức tiếp lời: "Mua nhiều một chút, cùng nhau làm đi."

Cùng nhau làm cái gì?

Sự thật thì thực sự là chỉ cùng nhau nấu cơm thuần khiết mà thôi.

Trong khi Janice vẫn ngồi lại công ty tranh thủ dùng máy tính vào trò chơi giết quái thì trong nhà trọ chỉ có hai người Lục Già và Từ Gia Tu. Lục Già có chút không được tự nhiên, nhưng cô lại không hề bài xích cảm giác này. Nói thẳng ra, cùng Từ Gia Tu nấu cơm, cô vô cùng hưng phấn và mong đợi. Lục Già mở miệng hỏi: "Khả năng nấu nướng của anh thế nào?"

"Có thể... ăn được." Từ Gia Tu trả lời, sau đó hỏi cô: "Vậy còn em?"

Hôm trước hai người mới thảo luận về kỹ thuật hôn xong, bây giờ lại chuyển sang bàn luận về nấu nướng sao? Lục Già ngập ngừng trả lời: "Chắc là... cũng có thể ăn."

Từ Gia Tu nở nụ cười, gương mặt vui vẻ như tắm trong gió xuân: "Thật đáng chờ đợi."

"Không cần chờ đợi." Lục Già cũng không nhịn được cười rộ lên: "... Thật sự là ăn rất bình thường."

Phòng bếp bên Từ Gia Tu lớn hơn nên tất nhiên là hai người quyết định nấu ăn ở bên đó. Lục Già phụ trách nấu hai món ăn sở trường của mình, Từ Gia Tu làm một món mặn và một món canh. Quả thực, hương vị của món nào cũng vô cùng bình thường, đúng là khó có được khi hai người đều không phải giả vờ khiêm tốn.

Janice từ công ty trở về trực tiếp hưởng thụ luôn, sau khi ăn no nê, cô mới đưa ra lời bình: "Canh của lão đại uống rất ngon, thịt băm sốt cà tím của bảo bối nhà ta thật không tệ."

Bảo bối nhà ta? Rốt cuộc là bảo bối nhà ai... Đã ăn uống miễn phí rồi mà còn lắm lời. Từ Gia Tu nhìn về phía “người dư thừa” nói: "Nhớ là rửa hết bát đĩa đấy."

Janice gật đầu như giã tỏi: "Không thành vấn đề, không thành vấn đề."

...

Sau khi Lục Già và Janice quay về phòng 931, Lục Già kể cho Janice nghe về chuyện Từ Gia Tu sẽ không gia nhập vào nhóm nấu cơm ăn trưa.

Janice nói: "Lão đại thỉnh thoảng lại như vậy đấy, cô cứ rủ thêm mấy lần nữa vào."

Năm phút sau, Lục Già và Janice thay quần áo xong, đứng ở trước cửa phòng Từ Gia Tu. Janice mở miệng trước: "Lão đại, hai chúng tôi xuống lầu tản bộ, anh có muốn đi cùng không?"

Từ Gia Tu nhìn thoáng qua hai người đứng ở bên ngoài. Tản bộ là tốt, nhưng nhìn thấy bàn tay của Janice đặt trên bả vai của Lục Già, anh liền cảm thấy khó chịu, cũng không biết người nào mới là cái “bóng đèn” nữa. Anh trả lời: "Không đi."

Không đi sao? Lục Già cũng lên tiếng mời: "Từ Gia Tu, cùng đi đi."

Từ Gia Tu nhìn qua, có chút do dự suy nghĩ.

Lục Già: "Thật sự không đi sao?"

Từ Gia Tu: "... Đợi lát nữa."

Thật là! Thì ra cứ rủ thêm vài lần thì sẽ được nha. Tự dưng Lục Già lại nghĩ tới một chuyện, nếu năm đó cô viết thêm mấy bức thư tình nữa thì có phải Từ Gia Tu cũng sẽ đồng ý hay không?

Nếu đúng là vậy, thì đây thực sự là một phát hiện đáng bóp cổ tay vì uất ức.

——

Trong tuần này, nhóm nấu ăn trưa của công ty còn chưa bắt đầu, nhưng mấy người Lục Già và Từ Gia Tu đã lập nhóm nấu ăn trước.

Sau khi ăn xong, nếu cô và Janice cùng chơi trò chơi thì Từ Gia Tu sẽ ở bên cạnh giúp cô một tay. Khi Từ Gia Tu và Janice đến trung tâm hoạt động của chung cư Thanh Niên chơi bóng thì cô cũng sẽ đi qua đó. Nếu Lục Già không làm trọng tài thì lại giúp Từ Gia Tu trông quần áo, chờ hai người bọn họ chơi xong rồi chạy ra đưa nước, đưa khăn.

Mặt khác, Từ Gia Tu còn đưa cho Lục Già một cái chìa khóa dự bị của phòng 906, nói là để tiện cho việc nấu cơm, vì có những khi cô tan làm trước anh.

Lục Già càng ngày càng không hiểu quan hệ hiện tại giữa cô và Từ Gia Tu là gì. Sau buổi tối hôm đó, quan hệ của hai người ít nhiều không còn “thuần khiết” như lúc đầu nữa. Nếu đã xảy ra sự kiện đó, thì hoặc là vẫn tỏ vẻ bình thường, duy trì cảnh “thái bình” giả tạo; hoặc là hai người thử phát triển tiến tới xem như thế nào. Nhìn thái độ của Từ Gia Tu thì có lẽ anh có ý muốn tiếp tục phát triển rồi.

Còn Lục Già thì sao? Tất nhiên là trong lòng cũng muốn như thế, mặc dù không biết tương lai có hy vọng gì hay không.

Cuộc trò chuyện giữa đêm khuya, Lục Già đọc xong tin nhắn kể chuyện cười của Từ Gia Tu gửi tới, rồi gõ lại ba chữ trả lời anh: "Thật nhàm chán."

"Vậy sao?" Từ Gia Tu gửi tin tới rất nhanh: "Đọc thấy thú vị nên mới gửi cho em coi thử."

Trong nháy mắt, Lục Già đột nhiên nghĩ tới một từ dùng để hình dung về quan hệ giữa cô và Từ Gia Tu hiện giờ, đó chính là  —— bạn gái và bạn trai tiêu chuẩn!

Nói trắng ra, nam nữ trưởng thành thường nhạy bén hơn thiếu nam, thiếu nữ; những điều cần phải lo lắng, suy nghĩ cũng có nhiều hơn. Nếu là Lục Già ở thời điểm trước hai mươi tuổi thì nhất định cô sẽ hỏi Từ Gia Tu vì sao lại hôn cô, vì sao mỗi đêm lại gửi cho cô nhiều tin nhắn nhàm chán như vậy, có phải anh thích cô hay không? Nhưng hiện tại, cô không thể hỏi nổi, bởi vì nam nữ ở độ tuổi này, dù có lên giường với nhau cũng chưa chắc đã có tình cảm, huống chi đây chỉ là hôn môi.

Có lẽ cứ phát triển thuận theo tự nhiên như thế này trong một khoảng thời gian cũng tốt, cô và Từ Gia Tu không chỉ là bạn học cũ, mà còn là cấp trên và cấp dưới, chỉ vì một "nụ hôn" mà lập tức xác định quan hệ thì quá qua loa. Chẳng may tới lúc nào đó hai người chia tay thì quan hệ của bọn họ sẽ không thể khôi phục lại được như lúc đầu nữa. Xét về mặt cảm tính, người phụ nữ nào cũng hi vọng người đàn ông của mình chỉ có thể yêu mình,; nhưng dùng lý trí cẩn thận ngẫm lại mới thấy việc đó sao có thể xảy ra được. Thật ra, Lục Già cảm thấy phương thức ở chung giữa cô và Từ Gia Tu hiện giờ tạm thời được coi là sự lựa chọn tốt nhất.

Suy nghĩ kỹ rồi, Lục Già thấy bạn gái hay bạn trai gì cũng được, dù sao việc cô trở thành bạn gái của Từ Gia Tu cũng đâu phải là không thể...

Lục Già thoải mái đứng dậy, rửa qua chân tay rồi đi ngủ.

Tóm lại, thế giới của người trưởng thành có quá nhiều phiền não, bản thân mình bận tâm đến vấn đề tình cảm của mình còn chưa nói, đến ngay cả người thân cũng khiến mình bận tâm thêm chút nữa.

Thứ năm, Lục Già bất ngờ nhận được điện thoại của thím hai, bà nói muốn giới thiệu cho cô một anh chàng hội tụ đủ 3 yếu tố “cao, phú, soái” để xem mắt. Cô từ chối, kết quả là đến thứ sáu lại nhận tiếp điện thoại của lão Lục. Không biết thím hai đã nói với lão Lục cái gì, ông cũng gọi điện thoại tới nói: chỉ gặp mặt một lần thôi cũng có sao đâu.

Lục Già xấu hổ không dám nói ra việc cô đã có "bạn trai tiêu chuẩn", hơn nữa cũng không đành lòng gạt bỏ sự mong đợi nho nhỏ trong lời nói của lão Lục, cho nên cô đồng ý gặp mặt.

——

Thứ bảy, Lục Già ra ngoài từ sớm.

Nửa giờ sau, Từ Gia Tu vui vẻ mang theo hai cái vé dành cho tình nhân đứng ở trước cửa phòng 913 bấm chuông. Người ra mở cửa là Janice, cô vừa đánh răng vừa lúng búng chào: "Lão đại, chào buổi sáng..."

"Lục Già đâu?" Từ Gia Tu hỏi: "Còn chưa dậy à?"

"Đâu có." Janice rút bàn chải đánh răng ra: "Lục Già đã đi từ sớm rồi."

Từ Gia Tu nhíu mày: "Đã đi ra ngoài?"

Janice ngơ ngác gật gật đầu: "Đúng vậy, hôm nay cô ấy đi xem mắt mà."

"Xem —— mắt?"

Từ Gia Tu cảm thấy mình cần phải yên tĩnh suy nghĩ một chút, trên đời này còn có người phụ nữ nào quá đáng hơn Lục Già nữa hay không? Chuyện thư tình gửi hàng loạt anh đã bỏ qua cho cô rồi! Hiện tại, suốt một tuần cô cùng anh nói chuyện yêu đương vậy mà giờ vẫn còn chạy đi —— xem mắt?

Điên rồi điên rồi! Chẳng phải cả tuần nay anh đã coi cô như bạn gái mà nói chuyện sao? Chứ không thì nói với ai, nói với không khí à...

Từ Gia Tu chất vấn: "Cô ấy đi xem mắt ở đâu?"

"Lão đại, anh cũng muốn qua đó coi để tham khảo hả?" Janice hưng phấn cười nói: "Cùng đi đi!"

Tham khảo ấy à? Ngại quá, nhưng anh tới đấy để bắt người!


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     
Có bài mới 15.10.2015, 16:58
Hình đại diện của thành viên
Thành viên xuất sắc
Thành viên xuất sắc
 
Ngày tham gia: 01.05.2015, 14:23
Tuổi: 23 Nữ
Bài viết: 7676
Được thanks: 6601 lần
Điểm: 2.28
Có bài mới Re: [Hiện đại] Quãng thời gian tươi đẹp của chúng ta - Tùy Hầu Châu [19/62] - Điểm: 9
Em bóc tem đầu tiên nha!

Trời ơi còn hơn nửa đường mới có thịt VỤN ạ? *khóc* Em cũng công nhận dạo này đọc truyện toàn chỉ đạt 16 + thôi, tác giả làm qua loa huhu.

Vì anh yêu chị nên mấy bà cô mới được nhờ nha cả họ được nhờ là thế.

Anh bắt đầu không thích chị gõi anh là "Từ tổng" rồi nghe chả thân mật tí nào.

Em cũng mong anh Gia Tu cố gắng phấn đấu giúp chị tạo ra một đội quan tiểu công chúa cùng tiểu hoàng tử hùng hậu đấy. Mà anh Gia Tu sau khi nghe tin ăn đầu mỡ không tốt cho việc sinh sản của phụ nữ lo là phải hạnh phúc của anh đặt trên chị Lục Già và tiểu bảo bảo sau này mà.

Chị Janice đúng là muốn nữ có nữ muốn nam có nam mà, quá được lợi còn gì nữa.

Vấn đề lòng chị cảm thấy sảng khoái chắc là do nụ hôn ý.

Chưa gì mà tỏ ra là vợ chồng son làm đồ ăn cùng nhau rồi kìa, hạnh phúc quá a. Còn đưa chì khóa phòng cho chị nữa chứ.

Điệu bộ ăn giấm của anh vì chị Janice nói "bảo bối nhà ta" và tay chị Janice đặt trên vai chị Lục Già của anh dễ thương quá. Sao anh lại có thể ghen tuông vs cả chị Janice như thế cơ chứ?! Thế mà chị mở miệng mời là anh lại đi a.

Ôi chị Janice hại chị Lục Già thật rồi, anh muốn đi bắt đôi gian phu ngoại tình sau lưng anh kìa.

Anh rất để ý vụ lá thư rồi giờ lại thêm cái vụ "xem mắt" này nữa, chị ơi mau mau về đi nà. Chị làm tụt cảm hứng phơi phới "hai vé tình nhân" và "tin nhắn yêu đương" của anh rồi.... Nhưng anh ơi lỗi nào tại chị cơ chứ, có gì nhẹ nhàng thôi bảy ngày không xuống giường là được ạ *cười gian* ơ cơ mà tới xa xa lắm mới có thịt a.


Em chờ truyện ss muốn chết luôn a. Yêu ss quá nha *moa.... ...... ...* hôn cái lấy tinh thần cho ss nà. Cám ơn ss nhá!


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
2 thành viên đã gởi lời cảm ơn shirleybk về bài viết trên: Eavesdrop, tiểu an nhi
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 82 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: Cuncute, xoritRerge và 307 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 99, 100, 101

2 • [Hiện đại - Trùng sinh] Đêm trước ly hôn - Thiên Sơn Hồng Diệp

1 ... 32, 33, 34

3 • [Hiện đại] Cá mực hầm mật - Mặc Bảo Phi Bảo

1 ... 16, 17, 18

4 • [Hiện đại] Sở Sở - 099

1 ... 16, 17, 18

[Cổ đại - Trùng sinh] Đích trưởng nữ - Hạ Nhật Phấn Mạt

1 ... 87, 88, 89

6 • [Hiện đại] Không bằng duyên mỏng - Viên Nghệ

1 ... 25, 26, 27

7 • [Hiện đại - Trùng sinh] Tôi bị ép buộc - Linh Lạc Thành Nê

1 ... 16, 17, 18

8 • [Xuyên không - Điền văn] Cuộc sống điền viên trên núi của nông phu - Quả Đống CC

1 ... 33, 34, 35

[Xuyên không] Khuynh thế tuyệt sủng tiểu hồ phi - Thanh Canh Điểu

1 ... 62, 63, 64

10 • [Hiện đại] Ông xã cầm thú không đáng tin - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 73, 74, 75

11 • [Xuyên không Điền văn] Trọng Sinh Tiểu Địa Chủ - Nhược Nhan (Phần 1)

1 ... 166, 167, 168

12 • [Cổ đại] Trưởng thôn là đóa kiều hoa - Vương Vượng Vượng

1 ... 16, 17, 18

13 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 192, 193, 194

14 • [Xuyên không] Bảo Bảo vô lương Bà mẹ mập là của ta - Ngũ Ngũ

1 ... 85, 86, 87

15 • [Hiện đại] Có hợp có tan - Lâu Vũ Tình

1 ... 10, 11, 12

[Hiện đại] Hào môn thịnh sủng bảo bối thật xin lỗi - Hạ San Hô

1 ... 49, 50, 51

17 • [Hiện đại - Trùng sinh] Sống lại sinh em bé - Sâm Trung Nhất Tiểu Yêu

1 ... 15, 16, 17

18 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128

[Xuyên không] Tỳ nữ vương phi - Lữ Nhan

1 ... 40, 41, 42

20 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246



Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 254 điểm để mua Thỏ nháy nhót
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 401 điểm để mua Bông tai hạt dẻ
Shop - Đấu giá: tiểu an nhi vừa đặt giá 306 điểm để mua Bé nấm
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 318 điểm để mua Hằng Nga
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 400 điểm để mua Cặp đôi hamster
Shop - Đấu giá: Tiểu Ly Ly vừa đặt giá 528 điểm để mua Mây
Shop - Đấu giá: Tiểu Ly Ly vừa đặt giá 406 điểm để mua Mashimaro IOU
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 548 điểm để mua Mashimaro chờ xe buýt
Hoàng Phong Linh: :<
Shop - Đấu giá: 18521434 vừa đặt giá 315 điểm để mua Bé Mascot xanh
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 417 điểm để mua Mèo ôm cuộn len
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 294 điểm để mua Hello
Shop - Đấu giá: tiểu an nhi vừa đặt giá 250 điểm để mua Gấu trắng mơ màng
Shop - Đấu giá: mymy0191 vừa đặt giá 390 điểm để mua Nữ thần công lý
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 279 điểm để mua Hello
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 291 điểm để mua Mèo núp sau đám mây
Shop - Đấu giá: tiểu an nhi vừa đặt giá 276 điểm để mua Mèo núp sau đám mây
Shop - Đấu giá: á bì vừa đặt giá 212 điểm để mua Bảng khen thưởng
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 397 điểm để mua Siêu nhân nhí
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 285 điểm để mua Bé hồng 3
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 250 điểm để mua iPod Shuffle
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 301 điểm để mua Cà phê
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 236 điểm để mua Giường ca rô đen
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 601 điểm để mua Cự Giải Nữ
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 377 điểm để mua Princess 4
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 358 điểm để mua Trái tim cầu vồng 2
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 246 điểm để mua Bánh mì kẹp và ly coca
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 427 điểm để mua Hươu cao cổ
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 377 điểm để mua Siêu nhân nhí
Shop - Đấu giá: tiểu an nhi vừa đặt giá 248 điểm để mua Ếch xanh 2

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.