Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 82 bài ] 

Quãng thời gian tươi đẹp của chúng ta - Tùy Hầu Châu

 
Có bài mới 06.10.2015, 10:43
Hình đại diện của thành viên
Thành viên xuất sắc
Thành viên xuất sắc
 
Ngày tham gia: 01.05.2015, 14:23
Tuổi: 24 Nữ
Bài viết: 7676
Được thanks: 6609 lần
Điểm: 2.28
Có bài mới Re: [Hiện đại] Quãng thời gian tươi đẹp của chúng ta - Tùy Hầu Châu [15/62] - Điểm: 9

Có thể xác định rồi, thể xác của Janice là nam nhưng tâm hồn là nữ. Bởi thế anh Gia Tu mới mong Janice thay đổi thật sự thành một cô gái chính hiễu mặc váy này nọ. Muốn chị Janice thành người phụ nữ thật sự để không ai hiểu lầm bậy bạ.

Tội cho tâm hồn của chị Janice bị anh hù sợ đến nỗi phải mua sách đam mỹ về xem.

Sau này yêu nhiều hơn nữa thế nào cũng ăn giấm vs chị Janice cho coi.

Anh "tin tưởng" chị trong công việc thế sao không "tin tưởng" chị trong chuyện tình cảm chứ, chị yêu anh thật nhiều a.

Khi thấy chị ăn mặc đẹp chắc cũng ngẩn ra đó mà tại anh che giấu kĩ quá nên chị nghĩ anh nhàn nhạt thôi.

Anh lấy cớ qua mượn đồ chắc là để xem chị có về nhà an toàn chưa đó mà. quan tâm người ta nhiều mà cứ giả bộ, thấy ghét thật.

Hai người này cứ ém tình cảm hoài tính để dân tình mười kiếp sau mới được xem "heo" hay sao ấy.


Cám ơn ss nha! Ss post truyện đều tay thế này làm cho bà con vui ghê! Mong sẽ hoàn vào ngày không xa. Em thấy ss đang làm có hai bộ thôi nên chắc sẽ sớm xong hehe.



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
1 thành viên đã gởi lời cảm ơn shirleybk về bài viết trên: tiểu an nhi
     

Có bài mới 08.10.2015, 11:29
Hình đại diện của thành viên
V.I.P
V.I.P
 
Ngày tham gia: 14.04.2014, 16:36
Tuổi: 27 Nữ
Bài viết: 1156
Được thanks: 8328 lần
Điểm: 20.28
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Hiện đại] Quãng thời gian tươi đẹp của chúng ta - Tùy Hầu Châu [16/62] - Điểm: 54
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Cảm ơn các tình yêu đã ủng hộ truyện của mình edit. Các tình yêu có muốn đọc thêm chương nữa ngay hơm nào? Nếu muốn thì các tình yêu làm ơn kéo xuống dưới topic, bấm dô nút CHIA SẺ, sẽ có 1 cửa sổ nhỏ (hoặc 1 trang khác nếu dùng điện thoại) hiện ra, nhìn góc phải của khung nếu là hình quả cầu thì thôi, nếu ko thì các tình yêu click vào nút tam giác chọn hình quả cầu để share công khai nhé, rồi bấm share (share link) để share lên facebook của các tình yêu giùm mình. Trong ngày hôm nay nếu được 20 lượt chia sẻ thì mình sẽ edit và đăng ngay chương 17 để cảm ơn các tình yêu. Dạo này Diễn đàn vắng hơn trước nhiều á, mình chung tay chung sức cùng các editor khác kêu gọi share để cải thiện tình hình :D, chứ ít người vô mình buồn lắm à :(. Nhân tiện nhờ share của các tình yêu mà nhiều người sẽ biết đến truyện hơn. Các tình yêu giúp mình đi nầu  <3. Mà chương 17 sẽ có bất ngờ đó nha, mang tính bước ngoặt giữa Lục Già với Từ Gia Tu đó nha, hị hị~  ^^

Các tình yêu nhớ xem kỹ hình hướng dẫn share cho cả Mobile và PC ở dưới chương này nhé, tránh làm lộn khiến lượt chia sẻ ko được tính.

_______________________

CHƯƠNG 16:

Edit: tiểu an nhi (LQĐ)

Vừa rồi còn ở trong phòng trọ 913, Lục Già cảm thấy trực tiếp từ chối thì có vẻ hơi đường đột, cho nên cô đè lại một ít chua xót cùng hâm mộ xuống dưới đáy lòng, lấy tư cách là người từng trải nói cho Janice một chút kinh nghiệm: "Chuyện tình cảm nam nữ cần chú ý đến việc đưa đẩy khéo léo, tôi đề nghị, hay là cứ thử thăm dò trước rồi sau đó mới đưa ra quyết định." Nhưng nếu thử thất bại... thì làm sao bây giờ, trước kia cô đã vứt hết thể diện của mình đi rồi, chẳng lẽ bây giờ cũng muốn Janice làm như vậy hay sao?

"Thăm dò như thế nào?" Janice hỏi.

Lục Già lệ rơi đầy mặt, cô mà biết thăm dò như thế nào thì đã chả có bi kịch mang tên “hai phong thư tình” kia! Tuy nhiên phần lớn những người không biết phải làm sao với chuyện tình của mình thì lại rất có năng khiếu trong vai trò quân sư quạt mo cho người khác. Lục Già đưa ra ý kiến: "Ví dụ như có thể nói bóng nói gió để tìm hiểu thực hư..."

"Phiền phức lắm." Janice bĩu môi, hợp tình hợp lý nói: "Con người của tôi rất có nguyên tắc, làm việc dứt khoát phải lưu loát rõ ràng, chỉ thích “dao sắc chặt đay rối” thôi. Tuyệt đối không để cho người khác ôm lấy ảo tưởng không thể xảy ra!"

Lục Già: "..."

"Bảo bối, bây giờ cô đi chuyển lời cho Từ Gia Tu giúp tôi. Duyên phận lớn nhất của tôi và anh ta đời này chỉ có thể là huynh đệ, còn những cái khác, anh ta nghĩ cũng đừng nghĩ."

Sau đó, Lục Già đứng ở trước cửa phòng Từ Gia Tu.

Trong khi đợi người ra mở cửa, Lục Già xác nhận lại thân phận của mình một lần nữa. Nếu Janice muốn “dao sắc chặt đay rối” thì cô hẳn là con “dao sắc” kia rồi?

Nhưng cái cô chặt rốt cuộc là đay rối hay là tơ tình đây!

Còn có, lát nữa cô nói với Từ Gia Tu như thế nào mới được? Chẳng lẽ lại là: ‘Từ Gia Tu, anh hết hy vọng đi, Janice không có khả năng thích anh đâu’ à?

Nếu Từ Gia Tu không chấp nhận được việc này thì cô biết phải làm sao... Lục Già khoanh tay đỡ trán, tâm tình rối ren. Đời này cô không có cơ hội nói với Từ Gia Tu những lời đó, vậy mà lại có thể nói giùm cho người khác.

Số mệnh kiếp trước của cô là vật hy sinh sao?

Cửa phòng đột nhiên mở ra, Lục Già giật mình lảo đảo nửa bước. Cô ngẩng đầu lên nhìn Từ Gia Tu, anh đang mặc bộ quần áo ngủ, giống như vừa mới chui từ trong chăn ra.

Lục Già gượng gạo hỏi: "Anh ngủ rồi hả?"

"Không, đang chuẩn bị ngủ." Từ Gia Tu trả lời, ánh mắt hoài nghi nhìn cô vài lần, rồi hỏi một câu khiến cô muốn hộc máu: "Cũng qua đây mượn cái gì à?"

Lục Già vội vàng lắc đầu, sao lại hỏi vậy chứ...

"Vào đi." Giọng nói của Từ Gia Tu ôn hòa. Lục Già đổi dép đi vào nhà, lại là cặp dép lê "lộc cộc” kia. Cô ngồi xuống sofa, Từ Gia Tu rót một cốc nước ấm rồi đặt trước mặt cô, nhìn cô chăm chú rồi hỏi: "Có chuyện gì sao?"

Lục Già bị anh nhìn như vậy cảm thấy có chút không được tự nhiên, vậy nên cô dứt khoát cũng ngước mắt lên nhìn lại. Nhìn từ mặt Từ Gia Tu cho đến làn da gợi cảm thấp thoáng phía dưới cổ áo ngủ màu xanh nhạt, sau đó cô rất muốn tự đập vào đầu mình hai cái. Ngại cái gì mà ngại, có phải cô sang đây để thổ lộ đâu! Nghĩ vậy, Lục Già nâng cốc nước lên uống một ngụm, thoải mái dựa lưng vào ghế sofa suy nghĩ xem nên bắt đầu như thế nào.

Từ Gia Tu ưu nhã vắt chân, cũng nhàn nhạt ngồi ở ghế sofa chờ cô. Mặc bộ đồ ngủ dành cho nam này khiến anh thoạt nhìn có vẻ thanh nhã tuấn tú hơn mấy phần so với ban ngày, toát ra sự cuốn hút khó nói thành lời.

"Từ Gia Tu, tôi có thể hỏi anh một số vấn đề được không?" Lục Già mở miệng, còn cường điệu nói thêm một câu: "Không liên quan đến công việc."

"Có thể." Từ Gia Tu hơi gật đầu, thả hai chân ra, mười ngón tay đan vào nhau, ánh mắt sâu thẳm: "Cô hỏi đi, tri vô bất ngôn ngôn vô bất tẫn." (không biết thì sẽ không nói, nếu biết thì sẽ nói hết)

"Cám ơn." Lục Già đi thẳng vào vấn đề: "Anh có cảm giác như thế nào đối với Janice?"

Đây là vấn đề gì vậy? Từ Gia Tu khẽ nhíu mày, nhưng vẫn nhanh chóng trả lời: "Cảm giác không tệ, là cộng sự của nhau hai năm, tôi vẫn luôn đề cao năng lực làm việc của cô ấy."

Lục Già hạ mắt: "... Còn gì nữa không?"

"Còn." Từ Gia Tu làm đúng như những gì anh vừa nói, tri vô bất ngôn ngôn vô bất tẫn, lại tiếp tục: "Nếu Janice có thể nữ tính hơn một chút, tôi sẽ càng vừa lòng hơn."

"Vì sao..." Lục Già cúi đầu hỏi ra tiếng, cảm thấy khoảng cách tới chân tướng càng lúc càng gần, cô đau lòng quá!

"Vì sao à?" Từ Gia Tu lặp lại hai chữ kia, nở nụ cười, giọng nói trầm ấm hỏi ngược lại: "Lục Già, vậy cô cảm thấy như thế nào?"

Cô cảm thấy không hẳn... mà không, đúng là không ngờ tới thật. Lục Già gục đầu xuống, có chút uể oải, cũng có chút hưng phấn, uể oải là vì cái váy trắng mới mua, nhưng còn hưng phấn là vì sao? Biến thái thích tự ngược à...

"Từ Gia Tu..."

Từ Gia Tu: "Ừ."

Lục Già ngẩng đầu lên một lần nữa, nhìn ánh mắt Từ Gia Tu vẫn không rời khỏi mình, gương mặt tuấn tú của anh thoáng hồng hồng, thực sự là hồng hồng. Lục Già nhìn mà mềm lòng, cũng có chút động tâm. Dằn lòng lại, cô nuốt nước bọt, dứt khoát nói thẳng: "Từ Gia Tu, Janice nhờ tôi chuyển lời cho anh, tình cảm của cô ấy dành cho anh chỉ là tình huynh đệ mà thôi, tuyệt đối không còn gì khác nữa."

"Hả?" Từ Gia Tu sửng sốt, choáng váng, không hiểu cái gì. "Là sao?" Anh vội hỏi lại.

Lục Già cảm thông nói: "Tức là cô ấy không thích anh."

Từ Gia Tu cẩn thận suy nghĩ, hiểu ra. Anh chậm rãi quay đầu: "Lục Già, cô có bệnh rồi."

Đâu có đâu, Lục Già lắc đầu.

Từ Gia Tu đứng bật dậy, thở hồng hộc chỉ về phía cửa trước nói: "Cô gọi Lâm Kiều Kiều sang đây ngay cho tôi!"

"Được, không thành vấn đề." Lục Già cũng muốn rời khỏi nơi này nhanh một chút, nhưng mà: "Ai là... Lâm Kiều Kiều?"

--- ------ -----

Năm phút sau, Janice thoải mái ngồi trên sofa, thở phào nhẹ nhõm: "Thì ra chỉ là hiểu lầm, may quá may quá."

Ha ha. Từ Gia Tu không muốn nói cái gì nữa, ngay cả liếc mắt cũng không thèm liếc qua.

Lục Già ngồi ở bên cạnh lại có chút căng thẳng, cô miễn cưỡng cười cười: "Trong cuộc sống luôn có rất nhiều hiểu lầm ‘mỹ lệ’ mà."

Từ Gia Tu hừ lạnh một tiếng, đáp lại câu nói ‘mỹ lệ’ của cô.

Janice cũng nói: "Tôi cảm thấy chẳng ‘mỹ lệ” chút nào, đáng sợ thì có."

"Được rồi, không ‘mỹ lệ’ thì không ‘mỹ lệ’, dù sao hiểu lầm cũng được hóa giải rồi, mọi người không cần phải lúng túng nữa, có đúng hay không?" Lục Già cười ra tiếng, xem xem, không có ai phối hợp cả. Cô đột ngột nhìn về phía Từ Gia Tu: "Tôi xin lỗi, Từ Gia Tu."

Từ Gia Tu lạnh lùng liếc mắt, bỏ lại một câu rồi trực tiếp đứng dậy lên lầu, trở về phòng ngủ.

—— "Lúc về nhớ đóng cửa, không tiễn."

Rất nhanh, trên lầu vang lên một tiếng “Rầm” đóng cửa không mạnh không nhẹ.

Được, sau khi kết thúc hiểu lầm “mỹ lệ” này, mọi người giải tán đi ngủ thôi.

——

Sáng hôm sau, Lục Già dậy thật sớm, lên xe bus quay về trung học Đông Châu. Khu nhà ở dành riêng cho giáo viên nằm ở phía đông của trường, cách khu phòng học một cái sân lớn. Khu nhà này gồm có bốn dãy, được sắp xếp khá ngay ngắn chỉnh tề, đối diện với dãy thứ nhất là ký túc xá độc lập của nam sinh. Dãy nhà đó vốn dĩ là dành cho giáo viên, sau đó vì thiếu phòng ở cho học sinh mà được nhà trường sử dụng làm ký túc xá. Gia đình của Lục Già sống ngay ở dãy đầu tiên, mấy năm trước khu nhà này được tu sửa lại một lần, tường được sơn lại màu trắng, bốn phía xây lên tường bao cao hai mét, bên ngoài trồng thêm bốn hàng cây, mỗi khi hè đến nơi này luôn rất mát mẻ.

Thời gian bất giác trôi qua, cây cối sinh trưởng thật tốt, rất nhanh cành lá đã xum xuê .

Lục Già đi vòng qua ký túc xá nam để về nhà, vừa tiến vào khu nhà dành cho giáo viên đã nhìn thấy lão Lục đang hì hục rửa cái xe Mazda 3 già nua của mình. Đứng bên cạnh còn có cô Giang phụ trách thư viện, có vẻ như hai người đang trò chuyện, ánh mắt của cô Giang nhìn người trước mặt rất đỗi dịu dàng.

Lục Già tiến lên chào hỏi, nín cười ra vẻ đứng đắn: "Em chào cô Giang."

Cô Giang cười nói với lão Lục: "Tiểu Lục đã về này."

"Tôi biết." Lão Lục cầm vòi nước xoay người lại, nhìn thấy Lục Già đang xách cái gì đó, mở miệng trêu chọc: "Có người vừa chuyển ra ngoài chưa được bao lâu đã tự coi mình là khách rồi, về nhà cũng phải mua này mua nọ."

Lục Già mặc kệ lão Lục, đi tới bên cạnh cô Giang nói: "Con mua cho cô Giang cơ mà."

Cô Giang cong cong khóe miệng: "Tiểu Lục, đừng trêu ba em. Vì biết hôm nay em sẽ về nên thầy ấy chạy ra chợ từ sáng sớm đấy."

Lục Già lại ì ạch bước qua khoác lấy tay lão Lục, hớn hở hỏi: "Chủ nhiệm Lục, ba mua đồ ăn ngon gì vậy?"

Nguyên liệu nấu ăn lão Lục mua về khá nhiều. Trong khi ông ở trong phòng bếp trổ tài nấu ăn thì Lục Già ngồi ở một bên đùa nghịch con cua đang bò tới bò lui trong chậu, cô nói: "Ba à, chỉ có hai người ăn cơm cũng hơi buồn nhỉ?"

Lão Lục trả lời cô: "Con dẫn bạn trai về nhà thì sẽ vui ngay thôi."

"Ngày đó còn xa lắm, hay để con mời cô Giang sang đây cho nhanh."

Lão Lục bưng cái nồi đi ra: "Bạn học Lục Già, đừng cho là ba không biết con đang nghĩ cái gì."

"Thì ra là ba cũng biết." Lục Già ngẩng đầu: "Vậy ba có biết trong lòng cô Giang nghĩ cái gì không?"

Trong bếp vẫn còn nồi tôm rang, lão Lục quay lại xử lý tiếp. Lục Già đứng dậy vỗ vỗ tay đi đến bên cạnh ông, trợ giúp lão Lục lấy mấy thứ như muối hay gia vị gì đó, mặt khác lại tiếp tục thở dài: "Chủ nhiệm Lục à, ba cũng không phải là hoàng hoa khuê nữ, nhiều năm như vậy mà vẫn chưa hết xấu hổ ngại ngùng sao?"

Lão Lục quay ngoắt đầu trừng mắt, hận không thể cầm cái bát tô xúc cô hất ra ngoài.

Lục Già đành chịu, cũng có chút chua xót. Ngày nào lão Lục cũng đều làm công tác đả thông tư tưởng cho học sinh, nhưng ông lại không tự đả thông tư tưởng cho chính mình bao giờ. Chẳng lẽ lão Lục không biết chính ông cũng có vấn đề hay sao? Mẹ cô qua đời đã rất lâu rồi.

Buổi tối Lục Già phải quay trở về chung cư Thanh Niên, trước khi đi, cô lại nhắc lão Lục thêm một lần về việc uống vitamin và thuốc bổ dưỡng cô mua về: "Hộp màu xanh kia mỗi ngày uống hai viên, còn màu trắng thì...... mà thôi, ba xem lại cho nhớ. Mà ba đừng bỏ bữa đấy nhé."

“Ba biết rồi." Lão Lục trả lời rồi cùng cô đi xuống lầu, hôm nay ông có hẹn với mấy thầy giáo khác cùng nhau chơi bóng.

Lục Già cười tủm tỉm đi bên cạnh lão Lục, đột nhiên nhớ tới một việc, cô quay sang gọi ông: "Lục manh manh."

"Mông cái gì?" Vẻ mặt lão Lục mờ mịt, hẳn là còn chưa biết mình đã được học sinh đặt cho biệt danh mới.

(*) Từ “manh” và từ “mông” cùng phát âm là “méng”

Là trường trung học trọng điểm của thành phố, khi Lục Già đi ngang qua sân trường, cô có thể cảm nhận được từng đợt từng đợt khí thế quyết tâm học tập của các em học sinh nơi đây táp vô mặt mình. Vừa mạnh mẽ, vừa căng thẳng lại vừa nhiệt tình, đồng thời lại mang theo một loại sức sống khó có thể hình dung. Cô và lão Lục chia tay, Lục Già xách túi lớn túi nhỏ ngồi lên taxi. Hôm nay cô xách đi cũng không ít đồ, đều là thức ăn do chính tay lão Lục làm, ông đóng vào hộp lớn hộp bé để cô mang về chung cư ăn.

Cô cũng không ngại cầm nhiều, lão Lục gói vào cho bao nhiêu liền cầm đi bấy nhiêu, cô còn phải mang cho Janice với Từ Gia Tu nữa.

Sau khi Lục Già rời đi, chủ nhiệm Lục mới xoay người quay về trường học. Các học sinh gặp ông đều cúi đầu chào một câu, vì vậy lão Lục một đường gật đầu không ngừng đi đến sân bóng rổ, trong lòng thầm nghĩ thời gian trôi thật là nhanh, chẳng để lại một chút dấu vết nào. Giáo viên là nghề nghiệp cảm nhận được rõ ràng nhất câu “thời gian trôi qua như nước chảy”, mỗi một khóa học sinh tốt nghiệp, ông lại giật mình hoảng hốt, cảm giác như cô con gái nhỏ của mình đã đi học về, nghiêm túc ngồi vào bàn học làm bài tập, chờ ông trở về rồi vui vẻ cười khoe: "Ba ơi ba, con đã đặt tên mới cho hai con mèo nhà mình rồi đấy. Một con là Ăn Trộm, một con là Chột Dạ."

...

Bên kia, Lục Già quay trở về chung cư Thanh Niên mới phát hiện ra tình huống có chút éo le. Hôm nay cô ra ngoài quá nhanh nên không kịp xem thông báo mất điện, bây giờ về mới thấy cả chung cư không những tối đen như mực mà còn đặc biệt yên tĩnh, xem ra mọi người đều đi ra ngoài vui chơi hết rồi.

Lục Già xách theo đồ đạc tìm một chỗ có chút ánh sáng đứng tạm, cô gửi tin nhắn cho Janice, Janice cũng đi chơi luôn rồi, nhưng cô không nói với cô ấy là mình đã về. Lục Già di chuyển đến khung cửa sổ cuối cùng của hành lang, ánh trăng tròn trên đỉnh đầu, bầu trời đen không một áng mây, ánh trăng trắng bạc lẳng lặng xuyên qua cửa sổ, làm khung cảnh có chút mờ ảo mông lung.

Lục Già dựa người vào tường ngâm nga một bài hát thiếu nhi quen thuộc, tự mình vỗ tay, tự cười tự vui, giống như hồi nhỏ mỗi lần mất điện, mẹ đều hát như vậy cho cô nghe. Thành phố ở phía xa đã rực rỡ ánh đèn, Lục Già không nhớ mình đã hát bao nhiêu bài hát, mãi cho đến khi phía sau truyền đến tiếng bước chân đều đặn.

Hành lang dài tối mịt nhìn không rõ, Lục Già gần như bộc phát cảm xúc hỏi người đang đi tới: "Từ Gia Tu, là anh sao?"

Người đó dừng bước, sau đó trả lời cô: "Lục Già, là tôi." Giọng nói nam tính quen thuộc vang lên lúc này khiến cho người ta cảm thấy an tâm hơn bất kỳ lúc nào.



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     
Có bài mới 08.10.2015, 19:12
Hình đại diện của thành viên
V.I.P
V.I.P
 
Ngày tham gia: 14.04.2014, 16:36
Tuổi: 27 Nữ
Bài viết: 1156
Được thanks: 8328 lần
Điểm: 20.28
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Hiện đại] Quãng thời gian tươi đẹp của chúng ta - Tùy Hầu Châu [16/62] - Điểm: 44
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Vô cùng cám ơn các tình yêu đã giúp đỡ mình, chương 17 ra lò nha :D
_____________

CHƯƠNG 17:

Edit: tiểu an nhi (LQĐ)

Đã mất điện rồi, sao Từ Gia Tu lại quay về đây?

Lục Già biết đêm nay Từ Gia Tu cùng mấy người Janice, Lượng Tử và Địch Ca rủ nhau đi chơi. Đúng lúc cô nhận được tin nhắn của Janice thì Từ Gia Tu trở về.

"Tôi không có ý gì đâu, chỉ thấy nhàm chán nên quay về thôi." Trong khung cảnh mịt mờ, Từ Gia Tu thẳng tắp đứng ở trước mặt cô, nhìn không rõ vẻ mặt.

Lục Già hai tay xách đồ ăn, thời gian đâu mà quản anh có ý gì hay không. Hiện tại Từ Gia Tu chính là cái đèn tỏa sáng lấp lánh rồi, bằng giá nào cô cũng phải túm chặt lấy mới được. Lục Già giơ giơ túi đựng mấy hộp thức ăn trong tay, muốn mời Từ Gia Tu ăn cá rán với cua bể. Từ Gia Tu dặn cô đứng đây đợi còn anh nhanh chóng chạy về phòng lấy ra mấy lon bia và một cái đèn pin.

Không ngờ còn có cả bia, Lục Già vui vẻ nhảy tung tăng như chim sẻ, cô hí hửng ngẩng đầu lên hỏi: "Có muốn được khen hay không?"

Tâm tình Từ Gia Tu dường như cũng rất tốt, anh khẽ cười rồi nói: "Có."

Lục Già cùng Từ Gia Tu đi qua mấy dãy hành lang dài tối đen, bước lên từng bậc cầu thang, xuyên qua một cánh cửa nhỏ không cao không thấp, cuối cùng đặt chân lên một sân thượng trống trải. Cô không biết chung cư Thanh Niên lại có một nơi như thế này. Một đường tới đây, Từ Gia Tu một tay xách túi đồ ăn và bia, một tay cầm đèn pin chiếu sáng, hai người một trước một sau duy trì khoảng cách.

Lục Già đột nhiên nảy ra một ý nghĩ, chỉ cần có hai người thì dù đi mạo hiểm cũng không cảm thấy có gì đáng sợ. Cô bất giác nhớ đến bộ phim “Wizard Of Oz” đã xem hồi nhỏ, truyện cổ tích luôn khiến đứa nhỏ dễ dàng tin rằng, ngoại trừ nơi mình đang sống ra thì vẫn còn tồn tại một thế giới hoàn hoàn khác nữa. Nơi đó có thể có pháp thuật, có bà tiên và có cả hoàng tử bạch mã.

Lục Già đã từng đặc biệt chấp nhất với ý nghĩ: mình có thể sẽ gặp được một vị hoàng tử đẹp trai tuấn tú, vì lý do nào đó mà hoàng tử lưu lạc đến Trái Đất này. Sau đó, cô sẽ lén lút dẫn hoàng tử về nhà dưỡng thương, rồi hoàng tử nhất định sẽ đổ gục trước sự thiện lương của cô ... ...

Khi dần trưởng thành, cô không tin vào truyện cổ tích nữa, nhưng các câu chuyện đầy mộng mơ của ngôn tình lại chạy tới cứu vớt tâm hồn cô.

Gió đêm mát mẻ, Lục Già nhìn Từ Gia Tu đang ngồi an tĩnh ở bên cạnh. Anh không hề biết cô đã từng ảo tưởng anh đánh nhau với người ta bị thương, cô sẽ là thiếu nữ xinh đẹp động lòng người đột nhiên xuất hiện, giúp anh băng bó vết thương. Sau đó, anh vô cùng bá đạo mà bóp chặt lấy cằm cô nâng lên... OMG, may mà Từ Gia Tu vĩnh viễn không biết được điều này!

Lục Già ngồi nhớ lại, bật cười ra tiếng, Từ Gia Tu quay sang nhìn cô. Khung cảnh rộng lớn chìm đắm dưới ánh trăng mông lung, hai người cứ ngồi như vậy, thời gian trôi qua thật nhẹ nhàng.

Lục Già biết không chỉ có một mình mình mộng mơ về mấy thứ như phim thần tượng này, vì Mạnh Điềm Điềm còn có tưởng tượng khoa trương hơn cả cô. Mạnh Điềm Điềm xây dựng nên viễn cảnh y như phim Hàn: Chung Tiến là vị công tử ẩn danh của một tập đoàn tài chính nào đó, đã thế lại còn là một thiếu niên biến thái, mà sự biến thái của anh ta là vì đã từng phải chịu tổn thương, đả kích tinh thần. Thực tế thì Mạnh Điềm Điềm và Chung Tiến đang kinh doanh một nhà hàng lẩu làm ăn khá tốt, tuy có chút bận rộn nhưng vẫn luôn hạnh phúc.

Những ảo tưởng đã từng tồn tại trong suy nghĩ của thiếu nữ dần dần biến thành sự kiều diễm trong quá trình trưởng thành. Tất cả những ảo tưởng đó đều không có thật, không tồn tại, nhưng không thể phủ nhận việc nó là một phần không thể thiếu trong quá khứ của mỗi người. Bây giờ, Lục Già không còn tin vào phim truyền hình với tiểu thuyết tình cảm nữa, nhưng đã là người thì sao có thể không mơ mộng được, những ảo tưởng kia chỉ thăng cấp thành khát vọng mà thôi.

Lục Già giơ lon bia lên cụng nhẹ vào lon của Từ Gia Tu: "Cheers, cám ơn bia của anh."

"Cheers." Từ Gia Tu cũng chỉ vào con cua nói: "Cám ơn cô đã mời."

"Không cần khách sáo."

Nhìn Từ Gia Tu ăn cua mà cũng rất nhã nhặn, Lục Già gặm gặm chân cua, nhàm chán hỏi: "Từ Gia Tu, anh đã từng đánh nhau bao giờ chưa?"

Sao lại hỏi kỳ cục vậy, Từ Gia Tu thành thật trả lời: "Chưa đánh nhau bao giờ."

Haiz, Từ Gia Tu còn chưa từng đánh nhau thì trước kia cô lấy đâu ra cơ hội mà băng bó cho anh cơ chứ. Lục Già uống tiếp hai ngụm bia, ngồi trên bệ xi măng duỗi thẳng chân xuống đất. Ánh mắt nhìn chăm chú vào mấy cọng cỏ được ánh trăng bao phủ, nghe tiếng gió lặng lẽ thổi qua tai. Đột nhiên cô nghe thấy phía trước truyền đến hai tiếng mèo kêu.

"Chỗ này có mèo sao?" Cô hỏi.

“Ừm." Từ Gia Tu gật đầu: "Có lẽ là mèo của người nào đó trong chung cư."

Lục Già cầm một con cá rán, lén lút nhón chân mang đến đặt ở trước bụi cây, sau đó xoay người chạy về chỗ cũ. Khi cô chuẩn bị ngồi xuống, Từ Gia Tu rất tự nhiên kéo cô một chút. Lục Già chợt nghĩ đến hai con mèo mà mình từng nuôi hồi nhỏ, Ăn Trộm và Chột Dạ. Cô kể cho Từ Gia Tu nghe về hai con mèo đó, Từ Gia Tu hỏi cô: "Sao lại đặt tên như vậy?"

Lục Già cười hì hì, dí dỏm nói: "Bởi vì bọn chúng ăn vụng mấy con cá nhỏ ba tôi câu được, sau đó nhờ tôi thông minh phá án phát hiện ra nên bọn chúng bị bắt giam. Tôi đặt tên như vậy để cho chúng nhớ kỹ sai lầm của mình."

Từ Gia Tu cong khóe môi, ánh mắt hiện lên ý cười dịu dàng, con ngươi đen nhánh dưới ánh trăng dường như sáng lấp lánh, nhìn thật đẹp. Anh uống một ngụm bia: "Sau này thì sao?"

"Ăn Trộm bỏ nhà ra đi, một thời gian sau Chột Dạ cũng đi mất, tôi đoán có lẽ chúng nó... lang thang tiêu dao thôi." Lục Già nói, lang thang tiêu dao chỉ là lời an ủi của lão Lục nói với cô. Đối với Ăn Trộm và Chột Dạ thì hẳn đó là kết cục tốt nhất dành cho bọn chúng rồi.

Lời nói khó tin như vậy mà Từ Gia Tu vẫn gật gật đầu: "Là một đực một cái hả?"

Lục Già: "Làm sao anh biết?"

Từ Gia Tu mỉm cười, chẳng buồn nói ra nguyên nhân vì sao mình biết. Hừ, quá hạ lưu.

Yên tĩnh một hồi, Lục Già chợt nhớ tới lão Lục, cô có chút đau đầu. Không biết là vì Lục Già muốn trò chuyện với Từ Gia Tu nhiều hơn hay là vì chuyện này đã tích tụ thật lâu ở trong lòng cô đến mức nhức nhối, cô chẳng cần mào đầu hay bóng gió gì, kể thẳng cho anh nghe về chuyện của cô Giang phụ trách thư viện với lão Lục. Một người phụ nữ dịu dàng đã chờ đợi lão Lục nhiều năm như vậy mà ông luôn làm như không thấy.

"Mấy năm trước, tôi nghĩ có lẽ là do ba lo lắng về cảm nhận của tôi, nên sau khi tốt nghiệp Đại học tôi không quay về ngay mà để cho lão Lục và cô Giang có không gian riêng thuận lợi phát triển. Ai dè, lâu như vậy rồi mà vẫn chẳng có kết quả gì." Lục Già thở dài.

Từ Gia Tu đột nhiên nhìn cô hỏi: "Vì thế nên cô mới không trở về?"

"Đương nhiên còn có nguyên nhân khác." Lục Già cười bâng quơ: "Công việc đầu tiên mà tôi tìm được khá tốt, nó cũng là một trong những lý do tôi ở lại." Lúc đó, tiền lương sau khi kết thúc thực tập của cô còn cao gấp ba lần hiện tại cơ mà. Nhưng ông chủ ngồi ngay bên cạnh, những lời gây tổn thương lòng người này tất nhiên là Lục Già không dám nói.

Từ Gia Tu trầm mặc hồi lâu, sau đó mới lên tiếng: "Có lẽ chủ nhiệm Lục có nguyên nhân riêng của thầy ấy, đôi khi chuyển sang thích một người khác đâu phải chuyện dễ dàng."

"Hả? Không thể nào..." Lục Già nói tiếp, cô nghĩ nghĩ, đưa ra ý kiến phản bác: "Tôi thấy chuyển sang thích một người khác rất dễ mà."

Từ Gia Tu: "..."

Được! Ngay trước đó một giây còn cảm thấy đêm nay ánh trăng thực nhẹ nhàng, cảnh vật đẹp say đắm lòng người. Vậy mà trong nháy mắt đã nghẹn họng, phải uống hai ngụm bia lớn mới thuận khí.

Lục Già bên cạnh còn cảm khái: "Chẳng qua là do tâm không đủ rộng, thích mua dây buộc mình thôi."

Từ Gia Tu không có hứng thú, phun ra một câu: "Vậy cô tâm rộng hả?"

"Đúng." Lục Già gật đầu thật mạnh: "Ba tôi cũng nói tôi như vậy đấy, ba nói từ nhỏ đến lớn ưu điểm lớn nhất của tôi chính là có trái tim bao la."

Ha ha, trái tim bao la. Từ Gia Tu nghe xong thì vừa có chút đau đầu lại vừa thấy buồn cười. Kỳ thực đêm nay trăng rất sáng, dường như có thể chiếu thẳng vào lòng người. Lục Già cũng ngẩng đầu lên nhìn trăng, đúng là tâm cô rất rộng, nhưng người tâm rộng cũng có những tiếc nuối và ưu sầu của riêng mình mà. Chỉ có điều họ không biểu hiện rõ ràng ra thôi, dù sao con người luôn có rất nhiều công việc phải làm.

Lục Già chuyển sự chú ý sang ngắm cái đèn pin của Từ Gia Tu, đúng là đồ công nghệ cao, bề ngoài thật bắt mắt. Cô tò mò cầm lên nhìn nhìn, Từ Gia Tu nói: "Đèn pin dùng ở ngoài trời đấy."

"Anh hay tham gia hoạt động bên ngoài hả?" Lục Già kinh ngạc phát hiện.

"Không hẳn thế, nhưng hàng năm tôi có tham gia hoạt động ngoài trời vài lần." Từ Gia Tu nói thật khiêm tốn, cúi đầu mở miệng: "Nếu cô thích thì lần sau có hoạt động nào đó tôi sẽ gọi."

"Được." Lục Già gật đầu, kể cả không có hứng thú thì cô cũng phải tỏ ra có hứng thú. Huống chi cô thực sự rất thích mấy hoạt động diễn ra ngoài trời này. Tiếp tục nghiên cứu cái đèn pin trên tay, cô biết nhãn hiệu của nó, là Surefire xuất xứ từ Mỹ, giá của nó chắc cũng phải mấy ngàn.

Nhưng sao trông ánh sáng lại mờ mờ vậy nhỉ?

Từ Gia Tu vươn người qua, dạy cô một vài thao tác sử dụng đơn giản, chỉnh độ sáng và phạm vi phát sáng. Giọng nói nam tính không nhanh không chậm bay vào tai cô thật là chọc người.

Lúc này, hai người dựa vào nhau thật gần, tim của Lục Già đập nhanh hơn. Cô cầm đèn pin ấn “tách” một cái, ánh đèn sáng rõ chiếu ra xa, luồng sáng mạnh mẽ như vậy dường như đánh thẳng vào trong lòng khiến cô có chút hoảng hốt.

Không biết từ khi nào, Từ Gia Tu đã đặt tay lên vai Lục Già, tư thế hiện giờ có thể nói là bao quanh ôm lấy cô, tựa như hai người đột nhiên ... sát lại gần nhau.

Lục Già quay đầu sang nhìn anh, tầm mắt của Từ Gia Tu cũng lẳng lặng dừng ở trên mặt cô, hai người cứ ngồi im nhìn nhau như vậy. Nếu hiện tại Từ Gia Tu mà hôn cô thì hết thảy mọi chuyện có thể phát triển thuận theo tự nhiên rồi. Lục Già đột nhiên vô cùng cảm kích việc hôm nay chung cư bị mất điện, nhờ đó mà gương mặt đỏ bừng cùng nhịp tim mãnh liệt của cô đã được đêm tối che giấu. Nhưng ngọn lửa tình cảm trong lòng cô lại nhanh chóng lan tràn, âm thanh “thiêu rụi” chỉ có một mình cô nghe thấy.

Tay của Từ Gia Tu đi xuống nắm lấy cánh tay cô, Lục Già càng lúc càng cảm thấy căng thẳng. Cô đối mặt với ánh mắt của Từ Gia Tu, có lẽ tiếp theo anh sẽ thực sự hôn cô cũng nên.... ... Vậy hôn đi, cô sẽ không ghét bỏ miệng anh vừa ăn cua xong đâu, dù sao vừa nãy cô cũng ăn không ít!

Đúng lúc này, đèn sáng.

Chết tiệt!

Có tiếc nuối không? Hình như cũng có một chút. Lục Già lúng túng quay đầu, các ô cửa sổ trong chung cư lần lượt sáng đèn, một phòng, hai phòng, ba phòng, bốn phòng, năm phòng...

Cô đột nhiên nghĩ liệu Từ Gia Tu cũng có chút tiếc nuối như mình hay không, dù sao vừa nãy bộ dạng của anh thật sự là định .... hôn cô mà. Lục Già không biết phải nói gì lúc này, điện đã có rồi, có phải bây giờ cô và anh người nào về phòng người nấy tắm rửa rồi đi ngủ? Đầu óc Lục Già có hơi rối loạn, có lẽ hiện tại cô nên tìm một số vấn đề nan giải nào đó để suy nghĩ, giữ cho bản thân được thanh tỉnh mới được. Ví dụ như thuật toán cân bằng, FCI và CPI, hoặc là Giả thuyết Hodge hay mấy thứ đại loại thế ...

Lục Già vỗ vỗ tay đứng dậy, ngay tại thời điểm chuẩn bị cho tay vào túi quần thì cổ tay bất ngờ bị giữ lại. Khi cô còn chưa kịp hoàn hồn thì đã ngã vào trong lòng Từ Gia Tu, sau đó không đợi cô kịp nhìn anh một cái hay nhắm mắt lại, Từ Gia Tu đã áp môi mình vào môi cô.

Lúc này đây, là thật.

Vô cùng chân thật.

Nó thực sự, thực sự là một nụ hôn chân chính giữa nam và nữ.



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 82 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: Cô nàng Ma kết, hphucao95, Izzel, Le Thanh, LSsuan, Lại Thanh Hiền, pippi210, sukhoidau20032002 và 191 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:



Đề tài nổi bật 
1 • [Cổ đại] Thịnh sủng - Cống Trà

1 ... 52, 53, 54

2 • [Hiện đại] Chọc nhầm sếp lớn - Phù Sinh Y Thủy

1 ... 40, 41, 42

3 • [Hiện đại] Ông xã xấu xa anh đừng hư quá - Phong Phiêu Tuyết

1 ... 49, 50, 51

4 • [Hiện đại] Nhân gian hoan hỉ - Tùy Hầu Châu

1 ... 29, 30, 31

5 • [Xuyên không - Dị giới] Tà phượng nghịch thiên - Băng Y Khả Khả

1 ... 147, 148, 149

6 • [Cổ đại] Sổ tay tiến hóa thành yêu hậu - Ninh Dung Huyên

1 ... 28, 29, 30

7 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thề không làm thiếp - Lục Quang

1 ... 14, 15, 16

8 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 99, 100, 101

9 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 201, 202, 203

10 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

11 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

12 • [Hiện đại] Chọc vào hào môn Cha đừng động vào mẹ con - Cận Niên

1 ... 128, 129, 130

13 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 195, 196, 197

14 • [Xuyên không - Dị thế] Thiên tài cuồng phi - Băng Y Khả Khả

1 ... 85, 86, 87

15 • [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp

1 ... 161, 162, 163

16 • [Xuyên không] Đại thiếu gia ế vợ - Đông Phương Ngọc Như Ý

1 ... 36, 37, 38

17 • [Xuyên không Điền văn] Trọng Sinh Tiểu Địa Chủ - Nhược Nhan (Phần 1)

1 ... 166, 167, 168

18 • [Hiện đại - Trùng sinh] Đêm trước ly hôn - Thiên Sơn Hồng Diệp

1 ... 32, 33, 34

19 • [Hiện đại] Đã từng rất yêu anh - Đọc Miễn Phí

1 ... 14, 15, 16

20 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128



Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 340 điểm để mua Bà chúa tuyết
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 393 điểm để mua Bướm vàng
LogOut Bomb: thuyvu115257 -> Wild_cat
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 322 điểm để mua Bà chúa tuyết
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 305 điểm để mua Bà chúa tuyết
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 289 điểm để mua Bà chúa tuyết
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 374 điểm để mua Bướm Xanh
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 500 điểm để mua Bông tai đá Amethyst
Shop - Đấu giá: V.O vừa đặt giá 474 điểm để mua Bông tai đá Amethyst
Shop - Đấu giá: đêmcôđơn vừa đặt giá 250 điểm để mua Gấu trắng mặc đầm
Shop - Đấu giá: đêmcôđơn vừa đặt giá 265 điểm để mua Hộp thư tình
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 594 điểm để mua Nhẫn đá Topaz xanh London 1
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 450 điểm để mua Bông tai đá Amethyst
LogOut Bomb: thuyvu115257 -> ú nu ú nù
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 340 điểm để mua Garu và Pucca che dù
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 250 điểm để mua Bé trăng
LogOut Bomb: thuyvu115257 -> HauLeHuyenCa
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 342 điểm để mua Harris Spin
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 796 điểm để mua Ngọc đỏ 2
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 312 điểm để mua Kẹo mút 4
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 339 điểm để mua YoYo khóc nhè
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 248 điểm để mua Couple Bear
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 244 điểm để mua Nàng tiên cá 2
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 236 điểm để mua Giỏ gấu tim
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 259 điểm để mua Kẹo trái tim
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 226 điểm để mua Kem dâu
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 364 điểm để mua Xe buýt tình yêu
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 328 điểm để mua Mashimaro học yêu
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 278 điểm để mua Cung Song Tử
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 316 điểm để mua Sunflower Bed

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.