Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 214 bài ] 

Con đường sủng thê - Tiếu Giai Nhân

 
Có bài mới 26.12.2015, 19:51
Hình đại diện của thành viên
Chiến Thần Linh Quy Bang Cầm Thú
Chiến Thần Linh Quy Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 08.10.2015, 09:28
Bài viết: 382
Được thanks: 3386 lần
Điểm: 30.04
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Cổ đại] Con đường sủng thê - Tiếu Giai Nhân - Điểm: 46
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 44.1

Editor: Windchime
Nguồn: https://diendanlequydon.com/

Khóc suốt nửa ngày, buổi sáng ngày hôm sau A Kết tỉnh lại, cảm giác mắt không thoải mái, đưa tay day day, nhưng lại làm Triệu Trầm tỉnh giấc, thấy nàng đang lau mắt thì hoảng sợ, vội vàng kéo tay nàng xuống, lúc này mới phát hiện chỉ là sợ bóng sợ gió, "Ta còn tưởng nàng khóc ."

Nàng làm gì có nhiều như vậy nước mắt?

A Kết thầm cười hắn lo lắng vớ vẩn, nhưng mà lo lắng vẫn tốt hơn so với việc không để trong lòng. Nàng cúi đầu, tiếp tục dụi mắt, trước đây cũng có vài lần khóc như vậy, biết khóe mắt sẽ có gì đó, không muốn hắn nhìn thấy.

Triệu Trầm không hiểu suy nghĩ của cô nương gia cho rằng nàng còn mệt mỏi, nhìn ra bên ngoài thấy sắc trời xám xịt, giúp nàng đắp chăn rồi nói: "Ngủ đi, đến khắc hai(Từ 7 giờ 20 đến 9 giờ 40 sáng) ta gọi nàng dậy." Thanh âm khàn khàn vì mới tỉnh ngủ làm cho người nghe cũng an tâm.

A Kết lẳng lặng nằm trong lòng hắn, chớp chớp mắt.

Mặc kệ là trưởng tử Hầu phủ, hay là thiếu gia nhà giàu, hắn vẫn là hắn, là trượng phu của nàng. Mặc kệ hắn ở trước mặt người bên ngoài thanh trong veo mà lạnh lùng hay là là lá mặt lá trái thì khi trước mặt nàng đều là vừa bá đạo vừa ôn nhu, sẽ ôm nàng ngủ chung một chỗ, là hai người thân mật nhất. Lo lắng cái gì chứ, chỉ cần Triệu Trầm còn vẫn đối xử với nàng như vậy một ngày, nàng sẽ bên cạnh hắn một ngày. Nàng không giỏi cầm kỳ thư họa nhưng nàng sẽ chăm sóc việc ăn, mặc ở, đi lại của hắn, hỏi han ân cần, đây là những thứ mà một thê tử tốt cần làm trong suy nghĩ của nàng, trước mắt nàng chỉ làm được những thứ này, sau này nàng sẽ cố gắng học hỏi không làm mất mặt hắn.

Có lẽ do được nam nhân ôm,những lo lắng bất an kinh hãi hôm qua đều biến mất tâm tình cũng bình tĩnh. Áp vào lồng ngực ấm áp của nam nhân, A Kết nghĩ nghĩ, hỏi hắn: "Việc này lúc nào sẽ nói với nhóm người Tưởng ma ma đây? Các nàng cũng sẽ cùng đi phải không?"

Triệu Trầm kinh ngạc vì nàng tỉnh táo, nhấc nàng lên, hai người mặt đối mặt.

Bởi vì trong phòng mờ tối, A Kết không ngượng ngùng, lớn mật nhìn lại hắn, cũng không biết mắt của mình vì khóc nên sưng lên, không dễ nhìn như thường ngày. Nhưng Triệu Trầm không cảm thấy khó coi, chỉ đau lòng, thương nàng đối với hắn khoan dung tín nhiệm, thương nàng ôn nhu kiên cường, không khóc nháo, sau khi được dỗ dành liền bắt đầu suy xét cuộc sống sau này.

Sắp xa xứ, trong lòng nàng chắc chắn sẽ lo lắng nhưng nàng thật dũng cảm, biết nhìn về phía trước.

Đơn giản lại giản dị.

Nữ nhân nhà nông thì sao chứ, hắn chỉ thích như vậy đấy.

Triệu Trầm không nhịn được hôn lên mắt nàng, chỉ khẽ chạm lên chỗ sưng. Không cho nàng khóc , sau này sẽ không để cho nàng vì hắn sai mà khóc mấy canh giờ nữa.

Thật cẩn thận và ôn nhu như vậy khiến A Kết ngây ngẩn cả người, ngơ ngác chờ hắn kết thúc.

Triệu Trầm hôn lên hai mắt nàng, cuối cùng hôn lên mặt nàng một chút, sau đó tụa vào mái tóc dài của nàng, nói: "Từ nhà nàng trở về thì nói cho các nàng ấy biết đi, gã sai vặt ở ngoài viện thì ta đã có sắp xếp nhưng những người trong nội việnđều đã dùng quen, nếu nàng không có gì không hài lòng thì chúng ta đều đưa đưa, dù sao thì dùng người mình quen thuộc vẫn hơn."

Nàng mang đến ba người, Tưởng mama thì không cần phải nói, quả thực đây là chuyện ngoài ý muốn, dù cho chỉ là cung nữ thông thường, có thể từ địa phương ăn thịt người đó có thể sống sót rời đi, bản thân chắc cũng không bình thường. Lục Vân và Bích Ngọc tuổi còn nhỏ chút, lại được Tưởng ma ma dạy dỗ, biết tiến biết lùi, đối với quy củ và cấp bậc lễ nghĩa ở Hầu phủ thì chỉ cần thay đổi chút ít là được. Bên cạnh hắn, Cẩm Thư và Cẩm Mặc là người mà mẫu thân chỉ bảo, ba năm gần đây không phạm phải quy củ. Cẩm Mặc, tâm tư hơi chút linh hoạt, cũng may biết khắc chế, chỉ cần nàng vẫn làm đúng bổn phận, sau khi đến Hầu phủ có thể tiếp tục dùng, có thể giúp đỡ A Kết khoảng hai năm rồi thả đi, còn nếu dám có suy nghĩ gì khác, hắn sẽ dùng nàng ta chỉ bảo cho A Kết. Có một số việc không phải cứ nhắc nhở trước là được, hắn sẽ không để cho A Kết khổ sở, nhưng sẽ khiến nàng chú ý hơn. Không phải Cẩm Mặc thì cũng sẽ có tiểu quỷ khác, dù sao cũng phải khiến A Kết cảnh giác một chút, học được phải đề phòng người khác.

Lại nói đến chuyện đến Lâm gia, "Ta bảo Trần Bình mời dượng và dì nàng đến luôn, chuyện lớn như thế này thì bọn họ cũng nên biết, ta trực tiếp nói ra để nhạc phụ không phải nói lại. Dượng có kiến thức rộng rãi, sau khi chúng ta đi , nhạc phụ có cái gì không rõ thì dượng cũng có thể đưa ra vài ý kiến giúp đỡ giúp nhạc phụ."

Hắn suy nghĩ chu đáo, A Kết ngoan ngoãn nghe là được, chờ hắn nói xong, bên ngoài đã sáng hơn một chút, nàngrời khỏi ngực hắn, "Nên dậy thôi."

Triệu Trầm có chút luyến tiếc không khí yên tĩnh như vậy, muốn tiếp tục ôm nàng thêm một chút.

A Kết cười hắn: "Đứng lên đi, đừng làm cho nương đợi lâu."

Hôm qua náo loạn một trận, chắc hẳn mẫu thân vẫn còn lo lắng, Triệu Trầm đành phải đồng ý, cùng nàng ngồi dậy, nhưng không vội vã mặc quần áo, mà là ôm chăn nhìn A Kết, hắn thích xem dáng vẻ tóc dài rối tung của nàng.

Dù sao thì trời cũng lạnh, A Kết cũng lưu luyến sự ấm áp trong chăn, nàng giấu chân trong chăn, xoay người lấy y phục đã được đặt sẵn một bên, thân mình nghiêng về trước khiến trung y căng lên, phía dưới cánh tay phải lộ ra nửa đường cong. A Kết đương nhiên vẫn không ý thức được, Triệu Trầm ánh mắt nhìn thẳng, ánh mắt vừa cố gắng dời đi thì lại tự quay về, cuối cùng vẫn không thể nhịn xuống, lúc A Kết chuẩn bị đụng vào đống y phục định ngồi thẳng dậy thì lại bị ức hiếp, hai bàn tay tiến đến nơi hôm qua vẫn mơ ước, A Kết chưa hề có sự chuẩn bị, hô hấp loạn nhịp.

"Buông ra, chàng buông tay ra!"

A Kết đâu có nghĩ tới hắn sẽ vô sỉ mà đánh lén, vừa thẹn vừa giận, nhưng thân mình lại bị hắn ép nghiêng nên không thể dùng lực, không thể lui được nữa. Nàng thử trốn về phía trước, lập tức bị hắn dùng sức đè lại, lại bị ấn vào... Sợ thanh âm quá lớn bị nha hoàn bên ngoài nghe được, hai mắt A Kết nhắm nghiền, mặt đỏ bừng, phí công kéo tay hắn, nhỏ giọng trách mắng: "Buông ra, chàng đã đồng ý với thiếp!" mới sớm tinh mơ, làm sao hắn có thể như vậy!

Mộng đẹp trở thành sự thật, sao Triệu Trầm bỏ được, vừa hôn tù binh vừa nói nhỏ bên tai nàng: "Hai quân giao chiến, biết người biết ta mới có thể trăm trận trăm thắng, tối qua ta để cho nàng kiểm tra tình hình quân địch, có qua có lại, bây giờ nàng cũng nên để ta kiểm tra có đúng không? A Kết nàng nhỏ bé xương cốt không chắc chắn, làm sao có thể đánh nhau? Dù cho bản tướng quân lần đầu ra trận, nhưng vẫn có thể khiến chúng trở nên dễ bảo như thường..."

Nếu hai người đang ngồi ngay ngắn trên bàn, có lẽ A Kết còn có thể cho rằng nam nhân đang nói về chiến trường chiến sự, nhưng hiện tại trong tình hình như thế, hơn nữa tối qua hắn còn nói những lời hồ ngôn loạn ngữ kia, A Kết lập tức nghe hiểu hắn có ý tại ngôn ngoại (cái này ta thích để nguyên, ảnh hưởng khi học Ông già và biển cả hồi c3 đây mà), xấu hổ đến mức hận không thể chết, vội vàng cầu xin hắn: "Đừng nói nữa, buông ra ta..."

Thời cơ không đúng, Triệu Trầm lưu luyến thu binh, ôm người đang xụi lơ vào trong ngực, nhìn chằm chằm khuôn mặt đỏ bừng của nàng một lát, hôn lên mắt nàng, hôn tai nàng, " Được, chúng ta buổi tối tái chiến." Hắn muốn chiến đấu tốt, để nàng nếm thử sự lợi hại của hắn.

Hắn thật vô liêm sỉ, A Kết thực sự nhịn không được, nắm chặt tay thành quyền đập vào lồng ngực hắn, đánh tới lại chỉ nhận lấy việc nam nhân cao giọng cười to.

Sau sự náo loạn này, A Kết lại không dám nhìn Triệu Trầm, trang điểm cũng không dám nhìn hắn. Trước đây đã ]biết hắn hư, nhưng nhìn cũng là một dáng vẻ chính nhân quân tử, ai biết lại là...

A Kết thật sự không biết làm thế nào đối mặt với hắn, sau khi đến sảnh liền cúi đầu, không để ý tới nam nhân đối diện đang mỉm cười nhìn mình chăm chú. Bên ngoài vang lên tiếng bước chân, nghĩ tới việc Ninh thị biết Triệu Trầm có những cam đoan hoang đường, A Kết càng không được tự nhiên, khi vào phòng được Ninh thị đứng dậy đón chào cũng không dám nhìn nàng.

Ninh thị nhìn dáng vẻ xấu hổ của con dâu một cách rõ ràng, lại nhìn sắc mặt đầy đắc ý của nhi tử, vừa buồn cười lại thở ra một hơi, kéo tay A Kết ngồi xuống, nhẹ giọng nói: "A Kết, sự tình ngọn nguồn Thừa Viễn cũng đã nói với con rồi, dù cho thế nào, là chúng ta lừa hôn trước, nương cũng có sai, sau bữa cơm ta sẽ theo các con trở về gặp bà thông gia, xin lỗi."

Tiếng nàng nhẹ nhàng, A Kết vội hỏi: "Không cần, nương cũng không cố ý, người ở nhà chờ chúng con cũng được, Thừa Viễn đi nói là được rồi." Nàng chưa từng có oán trách bà bà, sau khi nàng cùng Triệu Trầm nói chuyện rõ ràng, nghĩ đến Ninh thị, chỉ còn đau lòng, bị người hại toàn tộc rồi còn cướp tướng công, Ninh thị chịu bao nhiêu khổ.

Nghĩ tới những thứ này, trên mặt A Kết không còn đỏ bừng, ngẩng đầu nhìn Ninh thị, nói: "Nương, thật sự không cần người đi."

Ninh thị lắc đầu, vừa muốn giải thích, Triệu Trầm đã xen vào nói: "A Kết nàng đừng khuyên, nương muốn đi, ta cũng hy vọng nương đi, nếu không tới nhà nàng thì trong lòng nàng còn oán trách ta chắc chắn sẽ không giúp ta, nhạc phụ nhạc mẫu nếu giận không chừng còn đánh ta, có nương bên cạnh, tốt xấu gì cũng sẽ nể mặt nương, không hành hạ ta nhiều."

Nói thì nói như thế, nhưng hắn sắc mặt hồng hào, nhuận khí định thần nhàn, làm gì có dáng vẻ hoảng sợ chứ?

A Kết giận hắn, trừng mắt không hề để ý tới.

Ninh thị cười, vỗ tay con dâu, hất lên đầu nhi tử một chậu nước lạnh: "Không cần con miệng lưỡi trơn tru, ta không phải giúp con nói chuyện, ta lo lắng nhạc phụ nhạc mẫu khoan hậu ôn hòa không đành lòng phạt con nặng tay, nếu bọn họ thật sự không ra tay, ta tự mình dạy dỗ con, cái đồ hỗn trướng (đồ vô liêm sỉ)!"

Triệu Trầm làm mặt khổ, ở dưới đáy bàn nhẹ nhàng đá vào giày A Kết, lúc nàng ngẩng đầu, nói: "Ta nói đúng không? Nương nhất định sẽ giúp nàng, nàng đã tin chưa?"

A Kết không khỏi nhìn về phía Ninh thị, Ninh thị ôn nhu cười, nhỏ giọng nói với nàng: "Chứng từ đó nương đã xem rồi, yên tâm, tương lai Thừa Viễn nếu dám có lỗi với con, hai chúng ta hai trở về Đồng Loan thôn sinh sống, mặc kệ con sinh mấy đứa chúng ta cũng đưa đi theo, một đứa cũng không để lại cho hắn!"

"Nương..." Nghe mẹ chồng là thật sự biết rõ, còn đề cập đến việc con cái, A Kết xấu hổ trốn vào lòng Ninh thị, cái này là thật sự không dám gặp người khác.

Ninh thị khó có khi được cười ra tiếng, nhẹ nhàng vỗ lưng nàng, sau một lát thì nói: "A Kết đừng lo lắng, chúng ta ở sống ở đây như thế nào, đến kinh thành cứ như vậy, không có gì khác biệt . Tốt lắm, đứng lên ăn cơm đi, lát nữa còn đến nhà con có thể sẽ không thoải mái, nhỡ bà thông gia ngay cả ta cũng tức giận, A Kết nên thay ta ra mặt nha."

A Kết đỏ mặt gật đầu.

Sau bữa cơm, chuẩn bị một chút, cả nhà xuất phát , A Kết ngồi cùng Ninh thị trên một chiếc xe ngựa, Triệu Trầm cưỡi ngựa ở bên cạnh.

"Vào lúc này ra ngoài thật không sai, có thể ngắm tuyết." Xe ngựa đi một lúc, Ninh thị vén màn xe, cùng con dâu ngắm cảnh.

A Kết quay đầu nhìn lại. Bên ngoài ruộng đất màu trắng, ngọn cây màu trắng, núi xa cũng màu trắng, một vùng trắng xóa như vừa được tẩy sạch.

"Sao lại cuốn rèm lên, bên ngoài lạnh." Đang nhìn, Triệu Trầm cưỡi ngựa lại gần, cúi đầu nói với các nàng, ánh mắt dừng lại trên nguo. A Kết phát hiện, nhịn không được nhìn hắn, hắn mặc một thân áo lam ngồi trên lưng ngựa không nói hết sự phong lưu phóng khoáng, làm cho người ta dù biết không ổn vẫn không nỡ rời mắt.

Cũng may bà bà vội vàng đáp lời, không nhìn nàng.

Thấy nam nhân lại liếc mình một cái, A Kết cúi đầu, không muốn đối diện với hắn, đáy lòng lại càng ngày càng nhiều vui vẻ, cứ không ngừng dâng lên.

Đường quá dài, nàng cố gắng đi cùng hắn, chỉ cần nàng nỗ lực, như vậy thì dù phải đi tới chỗ nào, ít nhất quá trình này không có nửa phần tiếc nuối.



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     

Có bài mới 29.12.2015, 08:22
Hình đại diện của thành viên
Chiến Thần Linh Quy Bang Cầm Thú
Chiến Thần Linh Quy Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 08.10.2015, 09:28
Bài viết: 382
Được thanks: 3386 lần
Điểm: 30.04
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Cổ đại] Con đường sủng thê - Tiếu Giai Nhân - Điểm: 76
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 44.2

Editor: Windchime
Nguồn: https://diendanlequydon.com/

Vừa xong trận tuyết đầu tiên, người trong thôn đều bận rộn chuyển tuyết từ trong sân ra bên ngoài, nay cũng đang trong ngày nghỉ, Lâm Hiền dẫn Lâm Trọng Cửu cùng làm, hai phụ tử cùng xúc tuyết, Liễu thị ở phía sau dùng chổi quét tuyết vỡ, trên tay mang bao tay thật dày. Lâm Trúc cũng giống như vậy, đi theo sau đệ đệ, lấy chổi nhỏ quét phòng bếp.

Khi đang thu dọn hàng rào thì Liễu thị nhìn cái máng trống không, có chút bất đắc dĩ nói: "Mọi người nói xem Thừa Viễn đưa nai đến làm gì, mùa hè cho chúng nó ăn cỏ thì xong, nhưng hiện tại không có cỏ, chỉ có thể cho ăn lương thực phụ(ngô, khoai, sắn... đó), vẫn không thể nuôi dưỡng dễ dàng như heo, phí tâm phí tiền nuôi chúng nó, chẳng lẽ chỉ để cho mọi người nhìn chơi à? Đã thế lại là Thừa Viễn đưa, bán thì khó coi."

Lâm Trọng Cửu nghe mẫu thân lại nhắc tới cái này, khuôn mặt nhỏ nhắn xụ xuống, khẩn trương nhìn mẫu thân, sợ nàng đem nai đi bán .

Lâm Hiền cũng cảm thấy nuôi dưỡng hai con nai thật vô dụng, còn đều là nai mẹ, vào thu khi nai mẹ phát tình, thật sự khiến bọn họ phiền lòng, phải dùng dược mới ngăn được. Nhưng mà chuyện trong nhà hắn đều nghe theo thê tử, để cho nàng cùng bọn nhỏ thương lượng đi.

Lâm Trúc đem chổi đặt vào bên cạnh hàng rào, hà hơi nói: "Nương, nếu không chúng ta bảo tỷ phu mang nai về đi, nhà tỷ phu không thiếu tiền nuôi chúng, có lẽ còn có thể mời người hiểu biết đến chăm sóc chúng ấy chứ, hơn nửa lúc trước tỷ phu chính là vì thích đại tỷ mới đưa nai tới..."

"Câm miệng, bớt nói hưu nói vượn!" Liễu thị bất mãn đánh gãy lời nói của  thứ nữ. Tuy rằng nàng cũng cảm thấy Triệu Trầm đã để ý trưởng tử từ lâu, nhưng lúc hắn đưa nai đến, trưởng nữ và Mạnh Trọng Cảnh vẫn còn hôn ước, việc này người trong nhà dù biết rõ cũng không thể truyền đi.

Lâm Trúc tự biết mình nói lỡ, thè lưỡi, chạy tới nói chuyện cùng đệ đệ: "Tiểu Cửu nghe lời, nhà chúng ta nuôi không nổi ô ô, đưa đến nhà tỷ phu, tỷ phu có thể mời người chăm sóc tốt cho chúng nó, đệ muốn nhìn cũng có thể tùy lúc đến chơi, có phải không?"

Lâm Trọng Cửu hiểu được đạo lý này, nhưng trong lòng là luyến tiếc, suốt cả mùa hè hắn đi trong rừng cỏ, hắn không nỡ.

Tiểu nam hài giương cao cái miệng nhỏ nhắn, Lâm Trúc nhìn buồn cười, vừa muốn khuyên nữa thì bên ngoài truyền đến tiếng xe ngựa nghiến lên tuyết đọng, còn có tiếng láng giềng chào hỏi , có phải vừa kêu "Triệu công tử" không?

Người trong nhà đưa mắt nhìn nhau, đồng thời tiến đến cửa, cũng vừa lúc xe ngựa ngừng lại trước cửa, Triệu Trầm tung người xuống ngựa, cười gọi.

Liễu thị vừa mừng vừa sợ, ánh mắt dừng tại tấm rèm dày của xe ngựa, vừa tiến đến vừa oán giận nói: "Sao giữa thời tiết như thế này lại đến đây? Trên đường không xảy ra việc gì... A, bà thông gia cũng tới, nhanh, mau vào nhà đi, A Trúc con nhanh đi chuẩn bị nước trà!"

Ninh thị và A Kết cười, xuống xe ngựa.

A Kết nhìn khuôn mặt mỉm cười bình tĩnh ung dung của bà bà cùng trượng phu, biết bọn họ muốn đợi dượng dì lại đây mới nói, liền không lộ ra, đỡ cánh tay Ninh thị đi vào. Còn chưa ngồi yên, bên ngoài đã nghe tiếng xe ngựa, A Kết không khỏi nhìn về phía Triệu Trầm, Triệu Trầm khẽ vuốt cằm, sáng sớm hắn đã sai Trần Bình đi Chu gia chuyển thư, thời gian vừa vặn.

Tiểu Liễu thị vừa vào phòng liền nghi ngờ hỏi Triệu Trầm: "Thừa Viễn con nói có đại sự muốn nói, rốt cuộc là chuyện gì?"

Phu thê Lâm Hiền đưa mắt nhìn nhau, đồng thời nhìn về phía mẫu tử Triệu gia.

Triệu Trầm nhìn về phía A Kết, A Kết ngầm hiểu, mời Ninh thị vào buồng trong, sau đó kêu cả mẫu thân dì lại đó, Lâm Trúc cũng chủ động ghé đến, như vậy các nữ quyến ngồi cách mành có thể nghe phía bên ngoài nói chuyện. Liễu thị và Tiểu Liễu thị càng thêm hoang mang, Ninh thị cùng Liễu thị ngồi sóng vai, áy náy nói: "Bà thông gia, trước hết bà nghe Thừa Viễn nói, nghe xong mọi người tức giận như thế nào cũng đúng, mẫu tử chúng ta thành tâm giải thích."

Sắc mặt Liễu thị thay đổi, không thể tin nhìn về phía trưởng nữ, chẳng lẽ, chẳng lẽ con rể làm chuyện gì có lỗi với nữ nhi sao?

Bên ngoài Lâm Hiền không nghe thấy Ninh thị nói nhỏ, nhưng mắt thấy Triệu Trầm quỳ xuống, hai chân hắn lập tức  mềm nhũn, giống như ác mộng tái hiện. Lúc trước Mạnh Trọng Cảnh quỳ xuống từ hôn, chẳng lẽ lần này con rể cũng phụ lòng nữ nhi của hắn sao?

"Thừa Viễn, con, con đến cùng là đang làm cái gì?" Lâm Hiền miễn cưỡng duy trì sự bình tĩnh, tay giấu trong áo đã nắm thành quyền. Lời cam đoan của Triệu Trầm khi cầu hôn vẫn còn bên tai, thế sao mới thành thân hơn một tháng, nếu hắn thật sự phụ lòng A Kết, hắn đánh Triệu Trầm ngay!

Sắc mặt Chu Bồi cũng xanh mét, Chu Lan Sinh ở  một bên chân mày hơi nhíu, Lâm Trọng Cửu thì mặt đầy lo lắng.

Tim Triệu Trầm thực ra cũng như đang treo lên, trước mặt phụ thân hắn cũng chưa từng có cảm giác thế này, cho dù A Kết đã đã được hắn dỗ dành, nhưng trước mặt nhạc phụ đại nhân này, thủ đoạn hắn dùng để dỗ thê tử trước mặt nhạc phụ trở nên hoàn toàn vô dụng, chỉ có thể nói thật, mà Lâm Hiền sẽ lựa chọn lựa chọn như thế nào, thì có bảy phân nắm chắc, thành thật quỳ ở nơi này, đành biến thành bốn phần.

Hắn ở chỗ kia khẩn trương bất an, Lâm Hiền cũng không kiên nhẫn, ẩn nhẫn nói: "Vì sao lại quỳ trước ta? Chẳng lẽ ngươi cũng giống như Mạnh Trọng Cảnh?"

Triệu Trầm ngạc nhiên, nhìn sắc mặt nhạc phụ, lập tức đoán được hắn hiểu lầm, vội giải thích: "Không phải, con và A Kết rất tốt, chỉ là, con rể vẫn giấu diếm người một chuyện, hôm nay đến để xin lỗi." Nói xong đưa hai hôn thư một thật một giả ra, đưa đến trong tay Lâm Hiền, "Nhạc phụ hãy xem qua, sau khi người xem xong sẽ hiểu, chỉ mong nhạc phụ quan tâm thân thể, chớ nên tức giận."

Nghe nói không phải chuyện có lỗi với nữ nhi, tim Lâm Hiền cũng hạ xuống một chút, nghi ngờ tiếp nhận, mở ra. Tờ thứ nhất là hôn thư mà ngày Triệu Trầm tiến đến đón dâu hắn đã xem qua, hắn nhíu mày liếc mắt nhìn Triệu Trầm, lần nữa mở ra tờ thứ hai, mới nhìn đến hàng đầu tiên, mắt liền trợn tròn.

Chu Bồi thấy hắn chân mày càng nhăn càng sâu, nhấc chân dựa gần, cùng hắn xem.

Hôn thư ghi rõ xuất thân quê quán chân chính của phu thê...

Biết bên trong nhạc mẫu vẫn còn đang chờ, Triệu Trầm rũ mắt, nói ngắn gọn thân thế của mình, không nói ân oán của phụ thân và mẫu thân, chỉ từ bắt đầu từ chuyện Phủ Quốc công ép buộc, giải thích mẫu tử vì sao phải mai danh ẩn tích ở nông thôn, vì sao hắn tổ chức đại hôn mà phụ thân chỉ có thể có mặt 1 ngày, sau đó liền nói đến tình huống hiện tại của triều đình, "Nhạc phụ, Tần Tư Dũng đóng giữ Tây Bắc, Tần gia tại kinh thành thì không người nào có thể dùng, chúng ta bây giờ hồi kinh, bên ngoài không có người nào dám cậy thế ức hiếp, ở bên trong thì Tần thị chỉ có hư danh, căn bản không có quyền quản chế A Kết. Xin người yên tâm, Thừa Viễn chắc chắn bảo vệ tốt A Kết."

Những điều này đều là sỉ nhục của Triệu gia, hắn không muốn nói, nhưng hắn phải nói, nói sự sỉ nhục của nhà mình cho người khác nghe.

Nhiều năm như vậy, phụ thân ở kinh thành chính là trò cười, thê tử cũng không thể bảo vệ. Nhưng phụ thân gắng gượng trở lại, hắn phò tá Đường Văn đế lật đổ Tần gia, ngăn chặn lời nói những người đó, chứng minh rằng hắn không phải kẻ chỉ có vẻ bề ngoài mặc người ta ức hiếp. Giờ này ngày này, không cần thư của phụ thân, Triệu Trầm cũng biết, phụ thân sẽ còn tiếp tục đấu với Tần Tư Dũng, cho đến khi tất cả những người ức hiếp hắn biến mất.

Phụ thân là trò cười, hắn cũng là trò cười, chỉ có thể ở nông thôn trốn tránh Tần gia, nay Tần gia gần như lụn bại, mới dám quang minh chính đại hồi kinh.

Trò cười thì thế nào?

Hắn cũng không muốn trốn, không nghĩ trốn, hắn cũng muốn làm một trưởng tử đỉnh thiên lập địa, nhưng hắn có tư cách để được tin tưởng sao? Hắn không tránh né, vẫn ở tại Hầu phủ, không nói đến chuyện hắn tuổi nhỏ sức yếu có bị người ta hại chết hay không, mẫu thân phải lẻ loi ở chỗ này nhiều năm như vậy, Triệu Trầm không thể tưởng tượng mẫu thân một mình sống trong tiểu viện, có con lại không thể nhìn thấy, thật thê lương.

Nếu có thể quay trở lại một lần, hắn vẫn sẽ trốn như cũ, bảo vệ tính mạng, ở nông thôn phụng dưỡng mẫu thân.

Nhưng hắn sẽ không trốn mãi.

Biết sỉ(nhục nhã) rồi sau đó dũng(gan dạ). Hắn trở lại kinh thành, mặc người chê cười, sớm muộn gì cũng có một ngày, hắn sẽ khiến những người trào phúng hắn đều câm miệng, chờ hắn thành người trên người, này đó ai còn nhớ rõ chuyện cũ chứ? Dù cho nhớ rõ, ai dám ở trước mặt hắn đề cập đến nữa chứ?

Không tranh nhất thời, tranh một đời.

~

Sự tình được nói rõ ràng, Lâm Hiền không đánh Triệu Trầm cũng không mắng hắn, cùng hắn vào trong thư phòng nói chuyện một lúc, rồi cho Triệu Trầm đưa Ninh thị về trước, cả nhà bọn họ muốn thương lượng. Hiện tại trong đầu hắn có chút loạn, không muốn bởi vì tức giận nhất thời mà nói ra những lời khiến bản thân sau này hối hận, dù sao trưởng nữ đã thành người Triệu gia, không phải một câu đoạn tuyệt lui tới đơn giản là được.

Triệu Trầm không ngờ tới kết quả này. Có lẽ hắn nên dự đoán được, nhưng hôm qua A Kết đồng ý với hắn, hắn rất vui vẻ, chỉ muốn nhạc phụ nhạc mẫu sẽ hỏi ý kiến A Kết, lại không ngờ tới bọn họ muốn giữ A Kết lại nương gia(nhà mẹ đẻ).

Hắn nhìn về phía A Kết, đáy mắt mang theo một tia khẩn cầu, chính mình cũng rõ là đang cầu nàng dù nhạc phụ nhạc mẫu nói gì nàng cũng đừng thay lòng đổi dạ, hay là cầu nàng cùng mình về nhà. Thành thân hơn một tháng, ngoại trừ lần về nhà đó, hai người vẫn ngủ chung một chỗ, dù cho nàng đến nguyệt sự, hắn cũng ôm nàng ngủ, dùng bàn tay của hắn cách trung y giúp nàng ấm bụng.

A Kết nhìn ra Triệu Trầm đang lo lắng, muốn nói chút gì, nhưng phụ thân bỗng nhiên quay đầu, bảo nàng vào trong phòng đi, giọng điệu không cho phép từ chối.

Từ nhỏ đến lớn, phụ chưa từng nghiêm khắc như thế với nàng, A Kết không dám làm trái ý phụ thân, huống chi là loại chuyện này, sáu ngày sau có thể xa người nhà, trong lòng A Kết cũng muốn ở lại. Về phần Triệu Trầm, A Kết tin tưởng phụ mẫu sẽ đồng ý để nàng đi cùng hắn, cho nên hai người tách ra mấy ngày cũng không tính là gì.

Đến cùng vẫn sợ hắn nghĩ nhiều, bước vào trước cửa phòng, A Kết quay đầu nhìn thoáng qua, Triệu Trầm quả nhiên vẫn nhìn nàng, không để ý người nào, cứ nhìn nàng, lại hiện ra vài phần đáng thương. A Kết mềm lòng lại bất đắc dĩ, gật gật đầu với hắn, mắt thấy phụ thân hình như muốn quay đầu nhìn sang, cũng không dám chậm trễ, vén mành đi vào.

Triệu Trầm chỉ cảm thấy lòng của mình cũng đi theo vào .

Thấy hắn mất hồn mất vía, Ninh thị âm thầm thở dài, xoay người nói với Liễu thị: "Chúng ta đi trước , ngày mai ta lại để Thừa Viễn lại đây. A Kết là cô nương tốt, ta thật tâm thích người con dâu này, khi giấu diếm thân phận để  cầu hôn ta cùng với Thừa Viễn đều sai, chỉ mong bà thông gia nhìn Thừa Viễn đối với A Kết cố chấp si tình, tha thứ hắn một lần đi."

"Nương, người không cần thay ta nói chuyện, lúc trước người nhiều lần khuyên ta nói tình hình thực tế, là ta lo lắng A Kết không muốn gả ta mới lừa nhạc phụ nhạc mẫu." Triệu Trầm thu lại luyến tiếc trong lòng, cúi mình thật thấp hành lễ với phu thê  Lâm Hiền, "Nhạc phụ nhạc mẫu, Thừa Viễn biết sai, chỉ là Thừa Viễn đã nhận định A Kết, về sau mỗi ngày đều sẽ lại đây xin lỗi,cho đến khi nhị lão đồng ý để A Kết đi cùng con mới thôi. Thừa Viễn biết nhạc phụ nhạc mẫu giờ phút này không muốn thấy con, vậy con đưa nương con trở về trước, ngày mai lại đến xin lỗi."

Nói xong xoay người, đỡ Ninh thị đi ra ngoài, Ninh thị áy náy liếc mắt nhìn Liễu thị, đi theo hắn.

Trong lòng Liễu thị phức tạp, cùng trượng phu và phu thê Chu Bồi tiễn họ ra ngoài.

Xe ngựa đi xa, Lâm Hiền nhìn thê tử thân thương, tự mình đi thư phòng.

Cơm trưa hắn cũng không dùng, Chu Bồi trước khi lên đường có đi tìm hắn, hai người nói vài lời, Lâm Hiền tiễn ra cửa xong lại đến thư phòng ngẩn người. Buổi tối người một nhà dùng cơm, Lâm Hiền giữ A Kết lại, tỷ đệ Lâm Trúc cũng muốn ở lại, bị hắn đuổi đi .

Liễu thị dọn dẹp xong phòng bếp trở về, đã thấy này hai phụ tử nàng ngồi ở trên kháng, một người quay đầu nhìn ngoài cửa sổ, một người cúi đầu khâu tất. Liễu thị thở dài, đóng cửa ngồi lên kháng, cầm kim chỉ trong ta trưởng nữ, "Trời đã tối, tất phụ thân con cũng đâu phải không đủ dùng, không cần vội."

A Kết không khỏi nhìn về phía phụ thân, vừa lúc Lâm Hiền cũng nhìn lại, hai phụ tử nàng bốn mắt nhìn nhau, đều nhanh chóng tránh đi.

Thật ra nếu bàn về cảm tình phụ nữ, trong lòng Lâm Hiền, 2nữ nhi đương nhiên không phân cao thấp, nhưng nữ nhi  tính cách khác nhau, phụ nữ thường ngày ở chung tình hình cũng khác. Giống như Lâm Trúc, biết làm nũng, thường thường bổ nhào lên người Lâm Hiền, mỗi khi Lâm Hiền vui vẻ sẽ cười, sờ đầu nàng, lúc tức giận cũng có thể trừng mắt răn dạy nàng. Nhưng A Kết lại khác, ngoại trừ khi còn nhỏ sẽ làm nũng với phụ thân, bảy tám tuổi bắt đầu chững chạc sẽ khâu tất giặt xiêm y cho hắn, rồi hắn sau một ngày bận rộn trở về nhà sau thì bưng cơm châm trà cho hắn, cũng sẽ không ôm hắn xin phụ thân mua cho nàng xiêm y trang sức đẹp mắt, sẽ không bởi vì giận dỗi với  đệ đệ chạy đến trước mặt hắn tố cáo. Nàng hiểu chuyện như vậy, căn bản không cần hắn, người phụ thân này lo lắng gì, phần lớn thời gian Lâm Hiền đều giao trưởng nữ làm việc, khen trưởng nữ hiểu chuyện,  bảo trưởng nữ mua gì đó trực tiếp cho nàng, trưởng nữ ôn nhu cười, không có động tác thân mật.

Có đôi khi nhìn thấy trưởng nữ cùng nương nàng thân mật, trong lòng Lâm Hiền ít nhiều có chút ghen tị, nhưng trưởng nữ từ nhỏ đã không dính phụ thân, hắn cũng không có biện pháp.

Nhìn nữ nhi khâu được nửa tất, Lâm Hiền thử thăm dò mở miệng, "A Kết, con nói thật cho phụ thân biết, Thừa Viễn đối với con thế nào, con muốn cùng hắn đi kinh thành sao?"

Ánh mắt A Kết lại dừng lại trên đôi bàn tay sần sùi của mẫu thân đang nắm tay nàng, khẽ giọng đáp: "Hắn đối với con rất tốt, con, con cũng muốn cùng hắn đi. Cha, nương, đừng lo lắng, đến kinh thành con sẽ cố gắng chăm sóc tốt chính mình."

Liễu thị không biết nên nói gì, nhìn về phía trượng phu. Những chuyện ở Kinh thành nàng không hiểu, nàng chỉ biết ý kiến của nữ nhi, nghe trượng phu quyết định, nếu hai phụ tử nàng ý kiến không thống nhất, nàng lại nghĩ biện pháp hòa giải.

Trong lòng Lâm Hiền phức tạp.

Ván đã đóng thuyền, truy cứu lại những gì Triệu Trầm đã lừa gạt cũng không có ý nghĩa, hơn nữa Triệu Trầm lừa bọn họ cũng là vì lo lắng bọn họ bởi xuất thân của hắn mà từ chối. Đổi thành kẻ khác đã tự cho là thanh cao mắt chó coi thường người khác, ăn chơi trác táng, căn bản không cần giấu diếm, đã sớm nói ra thân phận với suy nghĩ thô bỉ rằng bọn họ chỉ là người nông thôn phải uổng phí tâm tư nịnh bợ nữa, Triệu Trầm giấu diếm thân phận cũng minh chứng cho cách nhìn người của hắn. Ngoài ra Triệu Trầm đối với nữ nhi là thật lòng, chỉ nhìn một cách đơn thuần việc hắn chịu xuống ruộng làm việc, Lâm Hiền liền tin , ít nhất là bây giờ, Triệu Trầm đối với nữ nhi là thật lòng.

Nhưng thành thân không phải chỉ là chuyện của hai người, mà là chuyện của hai gia đình, đến phiên Triệu gia, dù cho phụ mẫu hắn đều đồng ý thì vẫn còn có rất nhiều chuyện đủ khiến nữ nhi nhức đầu.

"A Kết, con có bao giờ nghĩ tới, loại người như chúng ta vào Hầu phủ, những người thân thích của Triệu gia bình thường đi lại cùng phu nhân tiểu thư nhà quan sẽ khinh thường con không?" Tuy rằng không muốn khiến nữ nhi khổ sở, Lâm Hiền vẫn phải chỉ ra.

Quan điểm riêng của từng bè phái từ xưa đã có, năm đó hắn lên trấn trên đọc sách, ở trấn trên, đứa nhỏ nhà người có tiền khinh thường hắn, hắn đi trong thành thi tú tài, mang xiêm y vải thô, thí sinh cùng khoa nhìn thấy hắn cũng sẽ cười nhạt. Hắn là nam tử do bị xem nhẹ nhiều lần mới dần dần lạnh nhạt, cô nương gia da mặt như vậy mỏng bị người cười nhạo thì sao? Trời sinh khác biệt như thế không phải nam nhân sủng ái thì có thể bù đắp, nữ nhi một khi tự ti, sau này càng ngày càng không ngốc đầu lên được, thời gian dài sợ hãi rụt rè bó tay bó chân, lúc này thuần phác cũng mất đi, Triệu Trầm có thể tiếp tục thích sao?

"Còn có, Thừa Viễn thân phận như vậy, vạn nhất sau vài năm hắn để ý người khác, cưới tiểu thiếp thì làm thế nào?" Thấy nữ nhi cúi đầu không nói, Lâm Hiền nói rõ ràng một lần, "Con đừng nghe những lời cam đoan của hắn, lời nói của  nam nhân phần lớn thì không đáng tin cậy, người trong thôn không có tiền nuôi dưỡng tiểu thiếp, trong thôn cũng không có tập tục ấy, nhưng Triệu gia không giống với họ, sau khi trở lại kinh thành, Thừa Viễn sẽ tiếp xúc với nhóm công tử đều có thông phòng tiểu thiếp, ai có thể bảo đảm hắn sẽ không động tâm đây?"

Lời này quá nặng, dù cho trong lòng Liễu thị tán thành, nhưng vẫn nhịn không được phản bác: "Chàng đừng vơ đũa cả nắm, muội phu trong nhà cũng đâu có như vậy, còn canh chừng dì ấy chứ. Thừa Viễn đối xử tốt với A Kết là chuyện không hẳn làm không được. A Kết đừng nghe phụ thân con, trước tiên đừng hoài nghi Thừa Viễn, chỉ là vế trước phụ thân con nói đúng, con đi kinh thành bị người ta khinh thường thì làm thế nào?"

Trong phòng ánh đèn mờ nhạt, phụ mẫu mỗi lời nói ra đều là quan tâm, A Kết nắm tay của mẫu thân, ngẩng đầu nói với hai người: "Cha, nương, những chuyện này con đều từng nghĩ. Con xuất thân tại nơi này, người bên ngoài khinh thường con con cũng không có biện pháp, nhưng con đi cũng vững mà ngồi cũng ngay, không có gì là mất mặt , người khác trào phúng con con cũng sẽ không để bụng. Về phần hắn, con cũng đã gả cho hắn, nếu giờ bởi vì nghi ngờ hắn sau này có người khác mà chia tách thì con không cam lòng. Hiện tại hắn rất tốt với con, con chỉ muốn thử xem, có thể sống cả đời với hắn là tốt nhất, nếu hắn là loại người có mới nới cũ, sau khi trở lại kinh thành chắc chắn sẽ thay lòng đổi dạ rất nhanh, khi đó con lại trở về, dù sao không phải là cùng cách chính là hưu thê, sớm một năm hay trễ một năm cũng không có gì khác nhau. Đến lúc đó hai người bảo con tái giá cũng tốt, nuôi dưỡng con một đời cũng tốt, con đều nghe theo hai người."

Nàng từ từ nói, cô nương mới mười lăm tuổi nhưng lời nói lại thông suốt không hợp với tuổi.

Liễu thị nhịn không được rơi lệ, ôm nữ nhi khóc nói: "Đều do nương không tốt, một lần hai lần đều nhận thức không rõ người, liên lụy con không sống yên ổn ngày nào." Trưởng nữ muốn cái gì, không có người nào so với nàng rõ ràng hơn.

A Kết chính mình từng khóc, cũng không muốn chọc mẫu thân khóc, vội vàng trấn an nói: "Nương người đừng nói như vậy, hắn đối với con rất tốt, con, trong lòng con cũng có hắn, cam tâm tình nguyện đi cùng hắn, người đừng nói như con chuẩn bị rơi vào hố lửa vậy, có lẽ hắn sẽ một đời đều tốt với ta thì sao?"

Liên quan đến chuyện cả đời của nữ nhi, Liễu thị lập tức nhịn lại nước mắt, "Đúng, A Kết nhà chúng ta tốt số, sau này chắc chắn xuôi gió xuôi nước, tương lai sẽ khiến mọi người đều hâm mộ, Hầu phu nhân! Khi đó nương cũng đi theo được thơm lây!" Nếu nữ nhi muốn đi, nàng nên nói chút chuyện tốt.

A Kết cười, ôm mẫu thân nói: "Được, chờ con làm Hầu phu nhân, nương chính là mẫu thân của Hầu phu nhân bao nhiêu người đều hâm mộ!"

Hai mẫu tử trấn an cho nhau, trên mặt đều mang theo ý cười, Lâm Hiền bị tươi cười của hai người làm ấm lòng, cũng cười : "Được, nếu con tin tưởng Thừa Viễn, cha cũng tin hắn một lần. A Kết, Thừa Viễn đề nghị ta sang năm tham gia thi Hương, hắn giới thiệu tiên sinh(thầy giáo) cho ta, cha trước đây không muốn thi, bây giờ vì con, cha nói gì cũng muốn thi đậu, chẳng sợ chỉ là quan nhỏ, nói ra con cũng có chút mặt mũi, nếu may mắn cha được làm quan tại kinh thành, người một nhà chúng ta lại có thể ở cùng một chỗ."

Hắn mới 33, không tính là già.

Vì thê tử nữ nhi, liều mạng thì sao?

Tác giả có lời muốn nói: ngày mai phỏng chừng liền sẽ tới kinh thành , ha ha, ta cũng đều tò mò chính mình sẽ viết ra cái dạng câu chuyện  hào môn gì, đây là giai nhân nếm thử, mặc kệ thành công hay không, giai nhân sẽ cố gắng viết xong, hi vọng không cô phụ đại gia thích đi.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     
Có bài mới 04.01.2016, 21:47
Hình đại diện của thành viên
Chiến Thần Linh Quy Bang Cầm Thú
Chiến Thần Linh Quy Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 08.10.2015, 09:28
Bài viết: 382
Được thanks: 3386 lần
Điểm: 30.04
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Cổ đại] Con đường sủng thê - Tiếu Giai Nhân - Điểm: 51
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Huhu, xin lỗi mọi người, tớ lại đang ôn thi tiếp, thi với cử mãi không hết, đành gửi quà năm mới cho m.n muộn.

Chương 45.1

Editor: Windchime
Nguồn: https://diendanlequydon.com/

Triệu Trầm lại đến Lâm gia.

Lúc đó ba mẫu tử nhà A Kết đang ngồi dưới mái hiên phơi nắng, sau cơn tuyết khó có được mấy ngày liên tục trời trong, A Kết còn chuyển cả hai bồn hàn lan vừa nở ra ngoài, cùng người nhà ngắm, vừa ngắm vừa trò chuyện. Trên đường tiếng vó ngựa truyền đến, Lâm Trúc lập tức cười, ôm cánh tay trưởng tỷ nói nhỏ: "Đại tỷ có phát hiện không, tỷ phu mấy ngày nay đến đây, quầng mắt càng ngày càng rõ, muội thấy hôm nay nếu tỷ lại không cùng hắn trở về, hắn rất có thể sẽ cướp người đi."

"Nói bậy bạ gì đó..." A Kết bẹo lên khuôn mặt nhỏ nhắn trắng nõn của muội muội, cúi đầu nhìn hoa lan, hai má từ từ đỏ lên.

Nàng đương nhiên biết Triệu Trầm muốn nàng trở về, cũng biết vì sao hắn sốt ruột.

Hôm nay là mồng sáu, mà ngày mồng 8 tháng chạp đã xuất phát vào kinh, nàng lại không nỡ rời xa người nhà, bà bà đối xử tốt, bảo nàng ở nhà đến mồng tám bọn họ trực tiếp đến đón nàng, hôm nay nàng phải trở về, dù sao cũng phải cùng Tưởng mama và Lục Vân các nàng trò chuyện, cũng phải thu thập hành lý , không thể để cho bà bà một mình bận rộn. Chẳng qua là...

A Kết sờ sờ bụng, có chút sung sướng khi người gặp họa, dù nàng trở về, Triệu Trầm cũng không chiếm được bao nhiêu điều tốt.

Xứng đáng, đều là hắn làm ra, người nhà tha thứ hắn, nhưng ông trời cũng cảm thấy hắn cần được giáo dục thêm.

Triệu Trầm cũng không biết thê tử đang âm thầm oán trách hắn, hắn vén rèm xe ngựa, ngắm từng phong cảnh trong thôn nhỏ. Nếu không ngoài ý muốn, mồng tám năm sau, đời này hắn sẽ đều sẽ không đặt chân lần nữa đến nơi này, trong lòng khó tránh khỏi có chút cảm khái. Nơi thê tử lớn lên, nơi hắn gặp nàng, một ít ngày này, cũng chính thời gian nhàn rỗi rỗi rãnh nhất đến mức không kiêng nể gì tối tùy tâm sở dục(thuận theo ý mình).

Xe ngựa đến cửa Lâm gia, Triệu Trầm vừa muốn vén màn lên đi ra ngoài thì nghe Lâm Trúc "Lặng lẽ nói" với thê tử: "Xem ra tỷ phu chắc chắn rằng hôm nay đại tỷ sẽ cùng hắn trở về, mấy lần trước đều cưỡi ngựa đến đây, hôm nay lại ngồi xe ngựa đến, không phải biết trước thì là cái gì?"

Triệu Trầm lắc đầu bật cười, tiểu di tử(cô em vợ) này, thạt tinh quái , lòng biết rõ thì thôi, cần gì nói ra chứ?

"Nhạc phụ nhạc mẫu, tại sao hai người lại đi ra, cũng không phải là người ngoài."

Triệu Trầm cười nhảy xuống xe ngựa, hành lễ với nhạc phụ đang trầm mặt cùng với nhạc mẫu ôn nhu đang mỉm cười, cũng nhanh chóng quét mắt nhìn tỷ muội A Kết, nghiêm trang giải thích vì sao hôm nay mình lại ngồi xe, "Lần trước bá phụ để con đem hai con nai về, hai ngày trên đường có tuyết không dễ đi, hôm nay cái vừa lúc tuyết vừa tan, con định hôm nay mang về, buộc ở phía sau xe ngựa để chúng nó đi theo."

Lâm Hiền hừ lạnh một tiếng, xoay người đi vào . Trước đây cảm thấy con rể nói chuyện khách khí lễ độ, bây giờ nghĩ lại tất cả đều là hoa ngôn xảo ngữ, trước đây cảm thấy con rể trầm ổn tin cậy, hiện tại thì sao, hắn không bao giờ cho người ta sắc mặt tốt, miễn cho người ta cảm thấy người trong nhà mềm lòng dễ ức hiếp, sau này không quý trọng A Kết.

Triệu Trầm đã quen với việc gần đây thái độ nhạc phụ lạnh lùng, lúng túng cười cười với  nhạc mẫu, sau đó bế Lâm Trọng Cửu đang mang vẻ mặt không vui lên, đi đến bên hàng rào nói: "Tiểu Cửu không cần buồn bã, này hai con nai này vẫn là của đệ, tỷ phu chỉ thay đệ nuôi, sang năm đệ đến kinh thành, tỷ phu đón đệ đến nhà chúng ta ở, mỗi ngày đều có thể nhìn thấy chúng nó, thế nào?"

Lâm Trọng Cửu tốt xấu cũng sắp tám tuổi, không dễ gạt như vậy, vẫn không nỡ bỏ, nhưng hắn càng không nỡ bỏ trưởng tỷ. Mặc dù người lớn trong nhà không có nói với hắn gì cả, nhưng hắn cũng nghe được trong nhà tỷ phu có khả năng sẽ có người ức hiếp trưởng tỷ, nên lúc Triệu Trầm thả hắn, hắn liền ôm cổ Triệu Trầm, nhỏ giọng nói: "Tỷ phu nhớ giữ lời, giúp đệ chăm sóc tốt ô ô, cũng phải chăm sóc đại tỷ kỹ lưỡng, đừng để cho nàng bị người khác ức hiếp, đại tỷ không có hư như nhị tỷ, đánh không lại người khác..."

Vừa ngây thơ nói, nhưng lại làm lòng người xúc động. Triệu Trầm ôm hắn xoay người, nhìn sang phía nhạc mẫu và tiểu di tử đến phòng đi thê tử, vững vàng thả Lâm Trọng Cửu xuống đất, ngồi chồm hổm xuống, trịnh trọng nói với Tiểu Cửu: "Nhất định, nếu tỷ phu nuốt lời, chờ Tiểu Cửu trưởng thành, liền dùng công phu tỷ phu dạy đệ để đánh ta?"

Lâm Trọng Cửu nhìn hắn, sau một lát bĩu bĩu môi, "Đệ đánh không lại tỷ phu..."

Triệu Trầm ngẩn ra, cười vang. Trong hàng rào ô ô vốn đang nằm trên cỏ, nghe được tiếng động thì đứng lên, mở to mắt cảnh giác nhìn về phía bên ngoài hàng rào có hai bóng người một lớn một nhỏ.

Sau buổi cơm trưa, A Kết về nhà Tây thu xếp hành lý, thuận tiện cùng mẫu thân và muội muội chia tay, mồng tám đến đây sẽ phải đi qua cửa nhà Lâm gia nhưng đến khi đó có thể dừng bao lâu chứ, có thể nói chuyện chỉ có hiện tại. Lâm Trúc và Lâm Trọng Cửu đều rơi lệ, A Kết cũng cầm khăn lau nước mắt, cuối cùng tựa vào trong lòng Liễu thị rơi lệ. Khi xuất giá đã cảm thấy Đồng Loan thôn là nơi xa nhất nàng rời đi, hiện tại phải đi ngàn dặm đến kinh thành, chẳng biết sang năm có thể gặp lại người nhà ở kinh thành được không, nàng vẫn không nỡ bỏ.

Mấy mẫu tử ở trong phòng lưu luyến không rời, trong thư phòng, Lâm Hiền lại lần nữa ân cần dạy bảo Triệu Trầm một lúc, nói không nên lời nữa, mới thở dài một tiếng, đứng lên nói: "Đi thôi, thừa dịp hiện tại thời tiết ấm áp, tránh việc lát nữa lại nổi gió."

Triệu Trầm đi theo phía sau hắn, một lần cuối cùng bảo đảm nói: "Nhạc phụ nhìn xem, Thừa Viễn nhất định sẽ đối xử tốt với A Kết."

Lâm Hiền không nói cái gì nữa, dẫn người ra hiên nhà.

A Kết vừa mới rửa mặt bôi phấn mỏng, đôi mắt hồng hồng, vừa nhìn thấy phụ thân lại muốn rơi lệ. Liễu thị vội khoát tay, ý bảo trượng phu đừng nói gì nữa, nên nói đều đã nói, làm gì lại chọc nữ nhi khóc, bảo Lâm Trúc và Lâm Trọng Cửu lấy đồ giúp trưởng tỷ, nàng buộc lại áo choàng cho nữ nhi, dẫn người đi ra ngoài trước.

Triệu Trầm đương nhiên không thể để cho tiểu di tử và tiểu cữu tử lấy đồ đạc, cười muốn giúp đỡ, Lâm Trúc hừ lạnh một tiếng không để ý hắn, Lâm Trọng Cửu học theo nhị tỷ, cũng tự mình ôm đồ đi, đảo mắt trong phòng chỉ còn lại mình Triệu Trầm. Hắn tự hiểu, người Lâm gia cho rằng, hắn là người xấu cướp đi A Kết, sắp chia xa nên có chút bực bội. Cuối cùng nhìn quét một vòng gian phòng thê tử sinh sống nhiều năm, Triệu Trầm xoay người rời đi.

Ở cửa, Trần Bình buộc hai con nai lại, yên lặng đứng một bên xe ngựa, nghe thiếu nãi nãi nhà mình không đè nén được tiếng khóc, trong lòng cũng không khỏi thổn thức. Hắn từ nhỏ đã đi theo bên người thiếu gia, thiếu gia vì thế nào mới tới đây hắn đều biết, đâu ngờ chỉ một lần gặp mặt thì thiếu gia đã rung động chứ? Vị thiếu nãi nãi này, Trần Bình không tìm ra nửa điểm sai, chỉ là nhịn không được mà thay nàng lo lắng, địa phương như vậy, nàng thật sự có thể thích ứng sao?

Suy nghĩ miên man, nghe thiếu gia nói một câu muốn đỡ người lên xe, Trần Bình vội vàng ổn định ngựa, trong lúc vô ý liếc vào trong xa một cái, vừa lúc rèm xe còn chưa hạ xuống, ở bên trong, thiếu nãi nãi tựa vào đầu vai thiếu gia, lộ ra nửa khuôn mặt trắng hồng như hoa mai vừa hé nở, năm ngón tay thon thon khoát lên đầu vai thiếu gia...

Trong lòng Trần Bình không lý do lại cảm thấy đau, may mắn màn xe thật dày đã rơi xuống cắt đứt ý niệm không nên có của hắn. Hắn nhanh chóng nhảy lên ngồi trên càng xe, chắp tay chào lão gia nhà thông gia, chậm rãi quay đầu ngựa lại, nhớ ra đằng có hai con nai bị trói lại hai, chậm rãi rời đi.

~

Xe ngựa ra khỏi thôn, nước mắt A Kết cuối cùng cũng dừng lại, suy nghĩ, Triệu Trầm không thả tay ôm, nâng mặt nàng nhẹ nhàng hôn, như đang lẩm bẩm: "Đừng khóc, ta sẽ đối tốt với nàng, đặt nàng trong lòng." Lôi kéo tay nàng đưa vào trong y phục của hắn, làm cho bàn tay bé đang lạnh của nàng kề sát bộ ngực hắn. Không có suy nghĩ khác chỉ là muốn nói cho nàng biết hắn đau lòng.

A Kết cũng không trách hắn, chỉ là không nỡ, bây giờ bị hắn ôm dụ dỗ như vậy, sự xót xa ấy cũng vơi bớt. Dù sao cũng là ở trong xe, chỉ có hai phu thê, nếu hắn không buông, nàng liền tựa vào đầu vai hắn, lẳng lặng cảm nhận sự xóc nảy của xe ngựa.

Triệu Trầm cúi đầu nhìn nàng. Khuôn mặt nhỏ nhắn trắng hồng, lông mi dài cong cong, đôi mắt hơi hồng điểm thêm vài phần điềm đạm đáng yêu. Có lẽ là nhiều ngày chưa từng thân mật  như vậy, Triệu Trầm cảm thấy hôm nay thê tử còn đẹp hơn bình thường, như nụ hoa mai sắp nở rộ trong tuyết, bị hắn hái xuống.

"A Kết, nhớ ta không?" Trán hắn nhẹ nhàng áp vào nàng , thanh âm bé không thể nghe thấy, "Mấy ngày nay, buổi tối ta đều ngủ không yên, bên cạnh trống vắng, không ấm áp, chỉ hận không thể chạy đến nhà nàng leo cửa sổ. Thật sự, nếu không phải là biết nàng ngủ cùng với A Trúc, ta đã đi."

Hắn nói những lời này không xấu hổ còn mang vẻ mặt chuyên chú, A Kết nhìn thấy liền hoảng hốt, chôn đầu vào bên trong bả vai của hắn. Mấy buổi tối mà thôi, sao lại nói thành như vậy, chỉ biết dỗ người.

Nàng xấu hổ, Triệu Trầm còn muốn hỏi xem nàng có nhớ mình hay không nhưng trước mắt là vành tai trắng nõn của nàng, nàng đang đeo khuyên tai phỉ thúy mà hắn đưa, giọt nước lớn nhỏ, tươi mát làm động lòng người. Hắn đưa tay khêu một cái, thật cẩn thận lấy xuống nhét vào trong tay nàng, sau đó khi nàng hoang mang lúc ngẩng đầu, hắn cúi đầu ngậm lấy thùy tai của nàng.

Khó có thể hình dung cảm giác vừa truyền khắp toàn thân, tất cả sức lực dường như đều bị hắn hút đi. A Kết không khỏi muốn tránh, nhưng nàng bị hắn ôm trên đùi, cánh tay phải đặt giữa hai người không rút ra được, một cánh tay khác cũng bị hắn đè nặng, chỉ có ngoan ngoãn cho hắn hôn. Nhưng sự cố chấp đụng chạm hơn bao giờ hết của hắn lúc này khiến nàng thật khó chấp nhận, A Kết trốn trong ngực hắn nhưng trốn không thoát,tình thế khó kiềm chế nàng liền cắn bộ ngực hắn qua lớp ý phục, không để cho mình kêu ra tiếng.

Một bên lỗ tai hôn khoảng một khắc, toàn thân nàng như nhũn ra, lúc Triệu Trầm chuyển qua hôn miệng nàng thì A Kết đã hoàn toàn hết cách phản kháng, đưa tay ôm lấy cổ hắn, cùng hắn trầm luân trong sự lắc lư nhẹ nhàng của xe ngựa theo, hai đôi môi như thể hiện hết nỗi nhớ nhung, là khát vọng bản năng.

Rốt cuộc khi tách ra thì nàng đã dựa vào trong lòng hắn, đầu hắn chôn vào mái tóc nàng, thở gấp.

"A Kết, nàng đã để ta đợi mấy tối rồi, nàng có biết không?" Sau khi bình tĩnh lại, Triệu Trầm ngẩng đầu, hung hăng nhéo cánh tay nàng một chút. Có phải bởi vì sợ bị hắn thu thập, nàng mới cố ý ở ỳ tại nhà mấy ngày không? Nàng biết hắn trông cùng gấp gáp, đêm tân hôn cũng không bằng mấy ngày nay trằn trọc khó khăn.

A Kết hiểu ý của hắn, nhắm mắt lại không nói lời nào.

Triệu Trầm ôm sát nàng, một tay theo thắt lưng nàng di chuyển đi xuống, cách y phục dùng sức nhéo hai cái vào phía sau nàng, nói nhỏ vào tai nàng: "Sau khi về nhà xem ta thu thập nàng như thế nào, A Kết, nàng xem ta thu thập nàng  như thế nào..." Một chữ so với một chữ càng đáng khinh, so khi tức giận uy hiếp càng làm cho người ta sợ hắn.

Hắn hy vọng như vậy, A Kết sinh ra chút áy náy, nhưng nếu bây giờ không nói, sau khi trở về hắn còn khao khát hơn, lúc đó càng thất vọng. Trong đầu suy đi nghĩ lại, cuối cùng A Kết vẫn cắn cắn môi, trốn tại trong ngực hắn nhỏ giọng thầm thì một câu.

Tiếng nàng quá nhỏ, Triệu Trầm không nghe rõ, lại gần hỏi nàng: "Nàng vừa mới nói cái gì?"

A Kết mặt nóng lên, "Thiếp, thiếp, cái kia đến..."

"Cái nào..." Mới hỏi hai chữ, Triệu Trầm liền cứng lại, giống như khi đang bị nướng trên lửa lại bị tạt một chậu nước lạnh xuống đầu, mát mẻ không có, trực tiếp đông lạnh thành băng.

A Kết có thể cảm nhận được phía dưới vạt áo tiểu tướng quân vẫn diễu võ dương oai ngừng công kích, nàng đột nhiên có chút bất an, những bất an cùng với thời gian Triệu Trầm im lặng càng ngày càng dài biến thành thấp thỏm. Nàng lặng lẽ quay đầu, khẩn trương nhìn hắn, liền thấy Triệu Trầm mặt không chút thay đổi nhìn nàng, nói là nhìn nàng, lại không giống, càng giống như là ngẩn người.

A Kết có chút sợ hãi , rèm mắt rũ xuống, bàn tay vì bất an nên nắm chặt cổ tay áo. Dù sao hắn cũng là nam nhân, trước đây chính hắn chịu đựng không muốn nàng, hiện tại... A Kết sợ hãi, nhưng cũng có chút ủy khuất. Nàng không phải cố ý không nghĩ cho hắn, ngoại trừ đêm đó nhất thời bực hắn muốn phạt hắn một lần, nàng đã chuẩn bị sẵn sàng sau khi trở về liền cùng hắn làm phu thê chân chính, ai ngờ sự tình lại khéo như vậy chứ?

Giống như dáng vẻ lúc đệ đệ bướng bỉnh chọc giận phụ thân, rõ ràng nàng không làm sai, nhìn phụ thân mặt nghiêm túc, cũng không nhịn được nên sợ hãi. Hiện tại đổi thành Triệu Trầm , A Kết co quắp nhìn về phía màn xe, tại sao nam nhân khi mặt lạnh đều dọa người như vậy chứ? Nếu là nàng thật sự phạm sai lầm, giải thích là được, nhưng hiện tại, chẳng lẽ muốn nàng bởi vì kinh nguyệt đến mà giải thích sao?


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 214 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: bnapi, Bogdanses, Bánh Bao Bảo Bảo, Chính Tuyết, keochjpchjp, Mặc Huyền, SanSan_SanSan, thumango và 138 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:



Đề tài nổi bật 
1 • [Hiện đại] Chọc nhầm sếp lớn - Phù Sinh Y Thủy

1 ... 40, 41, 42

2 • [Cổ đại] Thịnh sủng - Cống Trà

1 ... 52, 53, 54

3 • [Hiện đại] Ông xã xấu xa anh đừng hư quá - Phong Phiêu Tuyết

1 ... 49, 50, 51

4 • [Hiện đại] Nhân gian hoan hỉ - Tùy Hầu Châu

1 ... 29, 30, 31

5 • [Xuyên không - Dị giới] Tà phượng nghịch thiên - Băng Y Khả Khả

1 ... 147, 148, 149

6 • [Cổ đại] Sổ tay tiến hóa thành yêu hậu - Ninh Dung Huyên

1 ... 28, 29, 30

7 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thề không làm thiếp - Lục Quang

1 ... 14, 15, 16

8 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 99, 100, 101

9 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

10 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 201, 202, 203

11 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

12 • [Xuyên không] Đại thiếu gia ế vợ - Đông Phương Ngọc Như Ý

1 ... 36, 37, 38

13 • [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp

1 ... 161, 162, 163

14 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 195, 196, 197

15 • [Hiện đại] Đã từng rất yêu anh - Đọc Miễn Phí

1 ... 14, 15, 16

16 • [Xuyên không Điền văn] Trọng Sinh Tiểu Địa Chủ - Nhược Nhan (Phần 1)

1 ... 166, 167, 168

17 • [Hiện đại - Trùng sinh] Đêm trước ly hôn - Thiên Sơn Hồng Diệp

1 ... 32, 33, 34

18 • [Hiện đại] Chọc vào hào môn Cha đừng động vào mẹ con - Cận Niên

1 ... 128, 129, 130

19 • [Xuyên không - Dị thế] Thiên tài cuồng phi - Băng Y Khả Khả

1 ... 85, 86, 87

20 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128



Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 340 điểm để mua Bà chúa tuyết
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 393 điểm để mua Bướm vàng
LogOut Bomb: thuyvu115257 -> Wild_cat
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 322 điểm để mua Bà chúa tuyết
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 305 điểm để mua Bà chúa tuyết
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 289 điểm để mua Bà chúa tuyết
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 374 điểm để mua Bướm Xanh
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 500 điểm để mua Bông tai đá Amethyst
Shop - Đấu giá: V.O vừa đặt giá 474 điểm để mua Bông tai đá Amethyst
Shop - Đấu giá: đêmcôđơn vừa đặt giá 250 điểm để mua Gấu trắng mặc đầm
Shop - Đấu giá: đêmcôđơn vừa đặt giá 265 điểm để mua Hộp thư tình
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 594 điểm để mua Nhẫn đá Topaz xanh London 1
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 450 điểm để mua Bông tai đá Amethyst
LogOut Bomb: thuyvu115257 -> ú nu ú nù
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 340 điểm để mua Garu và Pucca che dù
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 250 điểm để mua Bé trăng
LogOut Bomb: thuyvu115257 -> HauLeHuyenCa
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 342 điểm để mua Harris Spin
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 796 điểm để mua Ngọc đỏ 2
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 312 điểm để mua Kẹo mút 4
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 339 điểm để mua YoYo khóc nhè
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 248 điểm để mua Couple Bear
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 244 điểm để mua Nàng tiên cá 2
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 236 điểm để mua Giỏ gấu tim
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 259 điểm để mua Kẹo trái tim
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 226 điểm để mua Kem dâu
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 364 điểm để mua Xe buýt tình yêu
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 328 điểm để mua Mashimaro học yêu
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 278 điểm để mua Cung Song Tử
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 316 điểm để mua Sunflower Bed

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.