Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 208 bài ] 

Con đường sủng thê - Tiếu Giai Nhân

 
Có bài mới 30.11.2018, 15:36
Hình đại diện của thành viên
Chiến Thần Linh Quy Bang Cầm Thú
Chiến Thần Linh Quy Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 08.10.2015, 09:28
Bài viết: 356
Được thanks: 2566 lần
Điểm: 29.49
Có bài mới Re: [Cổ đại] Con đường sủng thê - Tiếu Giai Nhân (New c157) - Điểm: 61
Chương 158: Cuối cùng

Edit: windchime
Nguồn: https://diendanlequydon.com

Lại một năm gần qua.

Ngày hôm đó không có gió, mẹ chồng nàng dâu Quách phu nhân và Lâm Trúc đến phủ Võ Anh hầu làm khách, vào cửa thì biết được mấy mẫu tử A Kết đang ở Tây Uyển, các nàng trực tiếp qua đó. Là thân thích quen thuộc, cũng coi như nhà mình, đã sớm không chú ý đến lễ tiết.

“ Di Tổ Mẫu(chị em với bà nội, ở mình gọi là Mụ, không biết chỗ các bạn gọi sao nên mình sẽ để nguyên), dì!”

Bụng Ninh thị và A Kết đã lớn nên không tiện vận động nhiều, đành phải sai đại tiểu thư Triệu gia Triệu Xán Xán đi ra ngoài đón khách. Tiểu cô nương khoác áo choàng màu đỏ thẫm, khuôn mặt nhỏ nhắn đỏ hồng khiến người ta yêu thích.

“Dì, đệ đệ đang ngủ sao?” Sau khi được Quách phu nhân bế lên, Xán Xán nghiêng đầu nhìn tiểu đệ trong lòng của dì.

“ Không, bên ngoài trời lạnh, đệ đệ còn nhỏ nên phải bọc kín, khi Xán Xán còn nhỏ, lúc ra ngoài mẫu thân cháu cũng bọc cháu lại như vậy.” Lâm Trúc cười vén áo choàng đang che mất khuôn mặt của nhi tử, lộ ra đôi mắt đen to tròn của bé trai bên trong, Xán Xán thấy vậy lập tức cười: “Đệ đệ không ngủ.”

Vào nhà Lâm Trúc cũng không cởi áo choàng ra ngay, liền để cho hai tỷ đệ nhìn nhau.

Trong phòng, Ninh thị và A Kết ngồi dựa vào đầu giường, Bình ca nhi và An ca nhi sóng vai đứng bên cạnh cửa sổ nhìn ra ngoài, nhỏ giọng gọi đệ đệ, đến khi tiếng cười nói của đám người Lâm Trúc vang lên ở gian ngoài, hai cậu bé lại xoay người đi đến mép giường, nhìn cửa với vẻ mong chờ.

Vấn Mai vén rèm, Quách phu nhân đi vào trước.

A Kết hỏi hai nhi tử: “ Nhìn xem đây là ai?”[Website đăng truyện chính thức: diendanlequydon.com]

Trong phòng ấm áp, Bình ca nhi mặc một áo bông màu xanh ngọc, nhìn thấy Quách phu nhân, cậu bé ngoan ngoãn gọi di tổ mẫu. An ca nhi mặc áo bông màu xanh khá nghịch, trốn sau lưng ca ca cười, cũng không chịu gọi người. windchimelqd Quách phu nhân đi qua ôm hai tiểu tử mập mạp vào trong ngực, lần lượt hôn từng cậu bé, sau đó thả Bình ca nhi ra rồi đặt An ca nhi nằm trên giường bắt đầu chọc lét: “Ca ca, tỷ tỷ đều gọi rất ngọt, tại sao An ca nhi không chịu gọi ta, nhanh gọi một tiếng cho di tổ mẫu nghe.”

An ca nhi sợ nhột, duỗi cánh tay và đá cái chân ngắn ngủn của mình cản lại, vừa cười vừa gọi mẫu thân, gọi mẫu thân thấy không dùng được thì gọi ca ca, sau đó quy đầu thì dì đặt đệ đệ lên giường, ca ca đang nhìn đệ đệ không nhìn đến cậu bé, An ca nhi cũng muốn đến đó, ngoan ngoãn gọi di tổ mẫu.

Lúc này Quách phu nhân mới thả người.

An ca vội vàng leo đến bên người ca ca, nhìn chằm chằm vào tã lót.

Lâm Trúc cố ý chậm rãi không chi nhi tử lộ ra khỏi áo choàng, hỏi hai huynh đệ: "Bình ca nhi và An ca nhi biết bên trong là ai không?"

"Đệ đệ!" Hai huynh đệ đồng thanh đáp lời.

"Vậy đệ đệ tên gì?" Lâm Trúc lại hỏi, lúc này mới để lộ nhi tử.

An ca nhi nhìn thấy đệ đệ quên nói chuyện, Bình ca nhi nhìn xem mẫu thân lại nhìn xem tỷ tỷ ngồi đối diện, rành mạch nói: "Hồ lô."

Nghe được có người gọi mình, Hồ lô chưa đầy năm tháng a một tiếng, quay đầu nhìn lại.

Thế là ba huynh đệ lẳng lặng nhìn nhau.

Lâm Trúc buồn cười, đến bên giường, đặt nhi tử nằm chơi trước người mình, ba tỷ đệ Xán Xán yêu thích đệ đệ, đều vây quanh dì. Bình ca nhi và An ca nhi đều muốn chạm đệ đệ, Xán Xán ở một bên nhìn thấy, ai muốn đưa tay lên mặt Hồ lô bé liền đẩy ra, nghiêm trang nói: "Không thể sờ mặt, sờ nơi khác đi."

Mẫu thân đã nói bọn đệ đệ không cẩn thận sẽ đụng vào mắt Hồ Lô, cho nên không thể sờ mặt.

Hai đứa sinh đôi đều biết nghe lời tỷ tỷ, An ca nhi nghe vậy sờ tay đệ đệ, Bình ca nhi bò qua một bên khác sờ chân đệ đệ. Chân Hồ Lô có mang tất, Bình ca nhi vừa muốn cởi tất ra, Xán Xán liền cản lại, nói là nếu cởi tất Hồ Lô sẽ lạnh. Bình ca nhi rất thất vọng, muốn bò lại chỗ cũ, An ca nhi đã chiếm hết cả tay trái lẫn tay phải đệ đệ. Bình ca nhi ngửa đầu nhìn dì đang nói chuyện với mẫu thân, cười hì hì bò lên trên đùi của dì.

Thấy cháu trai lớn thích mình, Lâm Trúc cúi đầu nhìn thoáng qua rồi ôm Bình ca nhi ngồi lên trên đùi mình, Bình ca nhi rất hài lòng, cúi đầu nói chuyện với đệ đệ Hồ Lô.

Bọn nhỏ chơi vui vẻ, Quách phu nhân quan sát một lát, nói với A Kết: “Tính tính của Xán Xán khá giống cháu, cháu nhìn xem nó làm tỷ tỷ tốt bao nhiêu, tính tình bá đạo của Bình ca nhi và An ca nhi, còn có Xán Xán lại giống như Thừa Viễn, Thừa Viễn khi còn nhỏ cũng như vậy, lúc ngoan ngoãn làm cho người ta yêu thích, khi tinh nghịch lại làm cho người ta hận không thể trói lên cây đánh cho một trận.”[Website đăng truyện chính thức: diendanlequydon.com]

A Kết nhìn muội muội, cười nói: “Bé trai đều như vậy, tiểu Cửu khi còn bé cũng tinh nghịch.”

Lâm Trúc lập tức cãi lại: “Thôi đi, tiểu Cửu tinh nghịch, nhưng hắn lại không thông minh như tỷ phu, Bình ca nhi và An ca nhi lớn lên, chắc chắn cũng xấu giống như tỷ phu vậy.”

“ Phụ thân không xấu!” Xán Xán bỗng nhiên ngửa đầu, giải thích thay phụ thân nhà mình.

Một câu nói chọc cho những người lớn đều cười.

Lâm Trúc sờ đầu cháu gái, nói tới một chuyện khác: “Ngày mai Lý gia thiết yến, đại tỷ không đi sao?”

A Kết gật đầu, cúi đầu nhìn bụng: “Dáng vẻ này thì có thể đi đâu.” Thời gian trước và sau năm mới có rất nhiều yến tiệc, phủ Vân Dương hầu mở tiệc chiêu đãi quan khách, A Kết đã nhận được thiệp mời từ sớm, nhưng mà bụng nàng đã lớn, vốn không có cách nào đi được, dù nàng muốn đi, Triệu Trầm cũng sẽ không đồng ý.

Lâm Trúc đã sớm đoán là như vậy, thấy Xán Xán tò mò nhìn mình, nàng cười: “Xán Xán muốn đi sao? Muốn đi thì tối nay đến nhà dì ở lại, ngay mai dì sẽ dẫn cháu đi làm khách, chúng ta tìm Nhị Lang ca ca chơi.”

“Đi!” Xán Xán thích nơi náo nhiệt, vội vàng đồng ý.

A Kết sợ nữ nhi đến Quách gia gây rắc rối, cố ý hỏi bé: “Xán Xán đi đến nhà dì, vậy thì tối nay ai ngủ với tổ mẫu?”

Xán Xán sững sờ, nhìn về phía tổ mẫu, thấy tổ mẫu mỉm cười nhìn mình, Xán Xán suy nghĩ, cười ha ha: “Con cho người đi mời tổ phụ, để tối nay tổ phụ ngủ cùng tổ mẫu.”

Sau khi Ninh thị mang thai, số lần Triệu Duẫn Đình tới nơi này càng ngày càng nhiều, qua đêm là chuyện thường.

Chuyện của trưởng bối, hai tỷ muội A Kết cúi đầu không nói, Quách phu nhân cười nhìn muội muội, vẻ mặt của Ninh thị vẫn tự nhiên, cúi đầu dặn dò cháu gái: “Xán Xán đến nhà dì phải ngoan ngoãn nghe lời, không cho đánh nhau với Ngũ Lang ca ca.”

Ngũ lang là đứa bé ngoan, mẫu thân Trương thị của cậu bé cũng thành thật an phận, bà không muốn bởi vì Kiều thị mà ảnh hưởng đến quan hệ của tiểu bối.

Xán Xán ngoan ngoãn gật đầu.

Lần trước bị mẫu thân dạy dỗ một trận, bé biết mình không nên đẩy người, nhưng vẫn không thích Ngũ Lang của Ninh gia đoạt hai đệ đệ,Dieenndkdan/leeequhydonnn tuy nhiên, lần sau Ngũ Lang đến, không những không trách bé, còn biết cùng với bé dỗ đệ đệ, chỉ bé cách bắt châu chấu, tìm xác ve, bé liền thích chơi cùng với Ngũ Lang.

Ăn cơm xong, Quách phu nhân và Lâm Trúc tạm biệt, Xán Xán liền mang theo bọc hành lý nhỏ mà mẫu thân đã chuẩn bị cho mình đi theo dì.

Hoàng hôn Triệu Trầm đi dự tiệc trở về, biết được nữ nhi đến Quách gia, lắc đầu bật cười: “Mới từng đó tuổi đã thích đi làm khách, khoảng hai năm nữa chắc chẳng còn nhớ thương chúng ta nữa.” Hắn vẫn thích dáng vẻ không chịu đi cứ đứng bên cạnh bọn của nữ nhi hơn, nghĩ đi nghĩ lại, nhịn không được thầm oán Lâm Trúc: “Nếu như muốn dẫn theo Xán Xán đến Lý gia, ngày mai ta dẫn Xán Xán qua là được, khuyến khích Xán Xán qua bên kia làm gì? Buổi tối Xán Xán ngủ với ai?”

“Ngủ cùng với A Trúc, con thích nhất là dì.” A Kết dựa lưng vào gối, cười nhìn trượng phu đang trải chăn đột nhiên tức giận. Sau khi Bình ca nhi và An ca nhi cai sữa liền ngủ riêng, Triệu Trầm nói nhi tử không thể nuông chiều giống nữ nhi để cho mẫu thâu ru ngủ, hơn nữa, A Kết đang mang thai cũng không có sức chăm sóc hai đứa nhỏ, liền nghe theo Triệu Trầm, buổi tối giao hai đứa song
sinh cho nhũ mẫu và nha hoàn chăm sóc.

Sắc mặt Triệu Trầm càng khó nhìn hơn: “Dượng Xán Xán sẽ không đẩy con ra ngoài chứ?”

Quách Tử Kính lớn tuổi như vậy mới cưới thê, bây giờ Lâm Trúc mới hết cữ không lâu, hắn là người từng trải, hiểu đức hạnh của nam nhân thế nào.

Trượng phu lo lắng việc không đâu, A Kết nhịn không được lườm hắn một cái: “Đó là dì dượng của Xán Xán, bọn họ thương Xán Xán cũng không ít hơn chàng, chàng đừng có quản nữa. Trải nhanh lên, chân thiếp có chút tê, chàng giúp thiếp xoa bóp.”

Thân thể của thê tử quan trọng, Triệu Trầm lập tức thu lại suy nghĩ, nhanh chóng trải chăn ngồi xuống bên cạnh thê tử, thuần thục bóp chân cho nàng. Xoa bóp thì thấy thê tử cúi đầu cười trộm, biết nàng giả vờ, Triệu Trầm cũng không có ngừng lại, tiếp tục nhẹ nhàng xoa bóp, vừa xoa vừa nói chuyện với lão tứ còn chưa ra đời: “Nhanh ra ngoài đi, lớn lên phải đẹp hơn Hồ Lô, để tỷ tỷ con không nỡ chạy ra ngoài.”

Tại sao Nữ nhi lại sảng khoái đồng ý đi đến nhà dì như vậy? Là do thích dì, ngày mai còn có thể cùng dì đi dự tiệc hay  là do thích Hồ Lô. Bình ca nhi và An ca nhi ngày càng nghịch ngợm, Xán Xán vẫn thường thầm oán với hắn hai đệ đệ không nghe lời, tiểu cô nương liền thích Hồ Lô.

A Kết cười nghe trượng phu nói những lời ngốc nghếch, nhìn Triệu Trầm nói chuyện với biểu cảm vô cùng nghiêm túc, không nhịn được nghĩ tương lai nữ nhi thích người nào, với sự thương yêu nữ nhi của Triệu Trầm, chắc không nhịn được ép tiểu tử kia rời đi chứ?

Thực ra nàng cũng rất lưu luyến nữ nhi, năm sau nữ nhi cũng chỉ mới có sáu tuổi, nói đến chuyện đó còn hơi sớm.

Phu thê bên này chàng đấm chân nàng cười trộm, ở Quách gia bên kia, đèn ở đầu giường đã tắt, Quách Tử Kính lẻ loi nằm trong chăn, nghe Lâm Trúc và Xán Xán nằm bên cạnh nhỏ giọng nói chuyện.

“Dì, cháu muốn nằm cùng với đệ đệ.”

“Không được, buổi tối đệ đệ sẽ đi tiểu, tiểu vào người Xán Xán thì làm sao bây giờ, ngày mai Xán Xán sẽ không còn thơm.”

“…Vậy cháu ngủ cùng với dì, trên người dì rất thơm.” Xán Xán vui vẻ nói, làm nũng rúc vào trong ngực của dì. Bé thích nhất là được người lớn ôm ngủ, chỉ là, mẫu thân và tổ mẫu đã rất lâu rồi không ôm bé.

Thân mình cô nương nho nhỏ ôm mình thật chặt, miệng lại còn ngọt ngào như vậy, tim Lâm Trúc đều mềm nhũn, đợi sau khi Xán Xán ngủ, nàng nhỏ giọng nói với trượng phu: “Thiếp cũng muốn sinh nữ nhi.” Khi còn nhỏ, dì thường hâm mộ mẫu thân có hai nữ nhi, mẫu thân thầm oán dì ở trong phúc lại không biết hưởng, có thai liền là nhi tử còn không hài lòng. Bây giờ nàng đã làm dì, dần dần cũng cảm nhận được tâm tình của dì mình lúc trước.

Quách Tử Kính ‘ừ’ một tiếng.

Muốn gọi thê tử nằm vào chăn của mình để hắn ngửi mùi hương trên người nàng, đến cùng vẫn nhịn được. Xán Xán đang nằm bên cạnh, bị bé nhìn thấy không hay.

Ngày hôm sau chuẩn bị xong xuôi, Lâm Trúc giao nhi tử cho nhũ mẫu, sau đó bế cháu gái ăn mặc xinh đẹp lên xe ngựa. Dieenndkdan/leeequhydonnn Đến Lý gia, có vài phu nhân lần đầu gặp tưởng họ là mẫu tử, hiểu lầm Xán Xán là cô nương Quách gia, dù sao A Kết và Lâm Trúc có bảy phần giống nhau, dung mạo của Xán Xán lại giống mẫu thân.

Lâm Trúc cười giải thích, khi những thái thái phu nhân kia khen ngợi cháu gái, nàng cũng cảm thấy tự hào. Nhìn xung quanh, trong phòng hay ngoài phòng, đại cô nương, tức phụ mới đều không xinh đẹp bằng nàng, trong đám tiểu cô nương cháu gái của nàng cũng đáng yêu nhất, có sự so sánh này càng không làm cho người ta kiêu ngạo sao được?

Khách sáo một lát, Lâm Trúc dẫn cháu gái đi đến chỗ Lý lão thái quân.

Những người lớn vây quanh nói chuyện với nhau, để bọn nhỏ tự chơi, trong này, Xán Xán và nhị lang của Lý gia là quen thuộc nhất, chỉ là Nhị Lang mới ba tuổi, còn tinh nghịch hơn hai đệ đệ của bé, lại đen như vậy, Xán Xán không quá nguyện ý chơi với cậu bé, chủ động đi theo bên người Ngũ Lang ca ca của Ninh gia chơi.

Cười cười nói nói, thái tử phi tới.

Chúng nữ quyến sôi nổi ra sân quỳ đón.

Bọn nhỏ đều ở lại trong phòng, Xán Xán kéo tay Ngũ Lang đi ra ngoài: “Chúng ta đi ra ngoài nhìn xem.”

Ngũ lang có chút do dự, nhưng nhìn vẻ mặt hưng phấn của mắt to muội muội, cậu bé nắm lấy tay muội muội đi ra ngoài.

Bên ngoài thái tử phi đã cho mọi người miễn lễ, nắm tay hoàng trưởng tôn đi vào trong, vừa nâng mắt lên thì thấy trong nhà chính có hai bóng người nhỏ bé đang đi tới, dáng vẻ của bé gái vừa nhìn đã biết là ai.

Thái tử phi từ từ dừng bước, dịu dàng hỏi Xán Xán: “Xán Xán còn nhớ ta không?” Tính ra, đã có khoảng hai, ba năm không gặp, nàng chuyển vào trong cung cũng không tiện ra ngoài, mà A Kết lại liên tục mang thai sinh con, đã rất lâu không vào cung.

Chắc chắn Xán Xán không nhớ rõ, bé nhìn thái tử phi rồi lại nhìn Phúc ca nhi,  phát hiện ra mọi người xung quanh đều đang nhìn bé, bé nhìn dì xin giúp đỡ.

Lâm Trúc đi lên phía trước dắt hai đứa nhỏ ra, nhỏ giọng dạy hai người.

Xán Xán lập tức nhu thuận hành lễ, ngọt ngào gọi nương nương.

Ngũ Lang cũng hành lễ theo.

Thái tử phi sờ đầu Xán Xán, quay đầu hỏi nhi tử: “Phúc ca nhi còn nhận ra muội muội không?”

Phúc ca nhìn Xán Xán và Ngũ Lang đi cùng nhau lại còn nắm tay, không nói gì. (6-7t đã biết ghen sao :v)

Nhi tử vẫn không thích nói chuyện. Thái tử phi cười bất đắc dĩ, tiếp tục đi vào trong.

Xán Xán đi theo bên cạnh dì, tò mò nhìn cái mũ trên đầu bé trai đi phía trước, đang nhìn chăm chú bé trai đột nhiên quay đầu nhìn, Xán Xán sửng sốt, nhếch miệng lên cười với bé trai.

Trên mũ của đại đệ đệ và nhị đệ đệ cũng có minh châu, nhưng mà hạt châu hình không đẹp bằng của người này.

Xán Xán chỉ nhớ đến minh châu, nhưng lại không biết rằng khi mình cười đôi mắt đen to tròn sáng long lanh, trong mắt bé trai, đôi mắt đó sáng ngời hơn rất nhiều châu báu nào cậu bé nhìn thấy ở trong cung, khuôn mặt tươi cười trắng trẻo hồng hào của muội muội còn đẹp hơn các loại hoa mẫu đơn quý hiếm trong ngự hoa viên.

Rất nhanh muội muội đã nhìn sang bên cạnh, Phúc ca nhi có chút thất vọng quay đầu.

Mẫu thân bảo hôm nay có thể sẽ gặp được muội muội, cậu hỏi muội muội là ai, mẫu thân nói rằng khi còn nhỏ cậu thích chơi nhất với muội muội, còn khen muội muội đẹp hơn so với hoa mẫu đơn của hoàng tổ mẫu.Dieenndkdan/leeequhydonnn Phúc ca nhi không nhớ rõ muội muội, nhưng cậu vẫn nhớ hoa mẫu đơn của hoàng tổ mẫu, vừa mới nghe mẫu thân nói bé gái mặc quần đỏ là muội muội, cậu âm thầm so sánh một chút.

Muội muội quả thật là đẹp hơn hoa mẫu đơn.

Nhưng mà muội muội cũng không nhớ rõ cậu.

Trong phòng, Phúc ca nhi ngoan ngoãn ngồi bên cạnh mẫu thân, ánh mắt lại nhìn muội muội, nhìn muội muội ngọt ngào gọi một bé trai khác, không ngừng nói chuyện với bé trai đó.

Phúc ca nhi cũng muốn chơi cùng với muội muội.

Thừa dịp mẫu thân đang nói chuyện với người lớn, Phúc ca nhi vội vàng đi đến chỗ muội muội.

Xán Xán nhìn thấy Phúc ca nhi, thấy cậu đứng đó không nói lời nào, Xán Xán lại tiếp tục chơi với Ngũ Lang.

Ngược lại là Ngũ Lang không nhịn được hỏi Phúc ca nhi tên là gì.

Phúc ca nhi không để ý đến Ngũ Lang, nhìn Xán Xán nói: “Muội muội gọi là Xán Xán.”

Xán Xán kinh ngạc mở to mắt: “Làm sao ngươi biết tên ta là Xán Xán?” Xán Xán quên mất lúc nãy thái tử phi đã gọi tên của bé.

Rốt cuộc muội muội cũng đã chịu nói chuyện với mình, Phúc ca nhi rất vui, khóe miệng cong lên: “ Nương ta biết nương muội, lúc nương muội tới nhà chúng ta làm khách có đưa muội theo, sau đó hai chúng ta liền chơi cùng với nhau. Xán Xán, ta lớn hơn muội nửa tuổi, muội phải gọi ta là ca ca.”

Xán Xán chớp mắt, không quá tin tưởng Phúc ca nhi: “Ta không nhớ rõ, chờ ta về hỏi nương.” Kéo tay Ngũ Lang muốn đi.

Mặt nhỏ của Phúc ca nhi hơi nhăn lại, đứng tại chỗ nhìn Xán Xán.

Xán Xán đi được hai bước lại quay đầu, thấy bé trai vẫn nhìn mình, giống như có chút đáng thương, Xán Xán đứng lại ngẫm nghĩ, nhỏ giọng nói: “Nếu việc ngươi nói là sự thật, ta sẽ gọi ngươi là ca ca. Bây giờ chúng ta muốn đi tìm Nhị Lang đệ đệ, ngươi có đi không?”

Phúc ca nhi kìm lòng không được gật đầu.

“Vậy ngươi lại đây đi.” Xán Xán ngoắc tay với Phúc ca nhi.

Phúc ca nhi không chút do dự đi qua, Xán Xán cười với cậu bé, dùng tay trái đang rãnh dắt tay Phúc ca nhi, cùng nhau đi ra cửa.[Website đăng truyện chính thức: diendanlequydon.com]

Tác giả nói ra suy nghĩ của mình:

Được rồi, sủng thê đến đây coi như hoàn tất, bây giờ nhìn lại, đây chỉ là một số chuyện dở dở ương ương trong đại trạch, cảm giác không thể xem là truyện trạch đấu đúng không? Haha, mặc kệ, không ai quy định trong dại trạch phải đấu qua đấu lại, giai nhân cũng không có trình độ viết mấy thứ đó, sẽ chỉ viết sinh hoạt hàng ngày ấm áp. Tự tổng kết, viết truyện trạch đấu, truyện này nội dung cốt truyện bình thản, khuyết điểm thật nhiều, đúng là thất bại, nhưng giai nhân đã thật nỗ lực, cám ơn mọi người đã ủng hộ.[Website đăng truyện chính thức: diendanlequydon.com]



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
8 thành viên đã gởi lời cảm ơn windchime về bài viết trên: Cuncute, HNRTV, Ngô Thanh, antunhi, canhmai, tlam0212, yuriashakira, Đinh Thu Hiền
     

Có bài mới 14.12.2018, 12:15
Hình đại diện của thành viên
Chiến Thần Linh Quy Bang Cầm Thú
Chiến Thần Linh Quy Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 08.10.2015, 09:28
Bài viết: 356
Được thanks: 2566 lần
Điểm: 29.49
Có bài mới Re: [Cổ đại] Con đường sủng thê - Tiếu Giai Nhân (New c158) - Điểm: 56
Chương 159

Edit: windchime
Nguồn: https://diendanlequydon.com

Giao Thừa ngày hôm đó, bao trùm kinh thành là sự vui vẻ, khắp nơi tiếng pháo nổ bên tai không dứt.

So với sự náo nhiệt vui mừng khi đoàn tụ của các nhà khác, phủ Duyên Bình Hầu có vẻ đặc biệt lạnh lẽo buồn tẻ.

Đại gia có phủ khác, Nhị gia nhậm chức ở Giang Nam, đường sá xa xôi nên chưa về, Tam gia xuất gia làm hòa thuơg, tháng tám năm nay tứ cô nương cũng đã gả cho nhị công tử của Tri phủ Sơn Tây, không về nhà mẹ đẻ mà chỉ gửi quà mừng năm mới về thôi.

Nhưng đây cũng là đêm trừ tịch mà đời này Thái phu nhân cảm thấy thư thái nhất.

“Bà cố, đây là sủi cảo Xán Xán làm, Xán Xán đút cho người ăn.” Dieenndkdan/leeequhydonnnXán Xán ngồi ở đầu giường, tay bưng chén nhỏ đút cho bà cố.

Sau khi bắt đầu mùa đông, sức khỏe Thái phu nhân càng ngày càng không tốt, phần lớn thời gian đều ở trong phòng, lễ trừ tịch(giao thừa) năm nay cũng phải dùng bên bàn nhỏ kê trên giường.

Thái phu nhân nhìn chén sủi cảo trong tay tiểu cô nương, méo mó nhăn nhúm, vừa nhìn thì biết là do chính tiểu cô nương gói, bà từ ái sờ đầu chắt gái: “Xán Xán thật ngoan, là nương dạy cháu làm sao?” nói xong thì há miệng đón nhận nửa miếng sủi cảo mà chắt gái đang đút, sau đó vừa ăn vừa nghe, đôi lúc ánh mắt lại nhìn về đôi song sinh đang ở bên cạnh.

Xán Xán lắc đầu, nói rõ ràng mạch lạc: “Tổ mẫu và nương đều đang mang thai đệ đệ, phụ thân nói để cho hai người nghỉ ngơi thật tốt, cháu học theo Ngoại tổ mẫu. Hàng năm ngoại tổ mẫu đều tự mình làm sủi cảo, ngoại tổ mẫu có thể gói được nhiều loại sủi cảo, đợi cháu lớn lên rồi mới có thể học toàn bộ được.”

Bình ca nhi và An ca nhi đang chơi cầu ở bên cạnh, nghe thấy tỷ tỷ nói đến ngoại tổ mẫu thì cũng vừa chơi vừa gọi ngoại tổ mẫu. An ca nhi thèm ăn, vẫn luôn nhìn về phía tỷ tỷ, bé cũng muốn ăn sủi cảo do tỷ tỷ gói, nhưng phụ thân đã nói không cho phép ăn lung tung, phải về nhà ăn sủi cảo với mẫu thân.

Nước miếng lại chảy xuống, An ca nhi không muốn chơi cầu nữa, bỏ ca ca, chạy về phía tổ phụ.

Triệu Duẫn Đình ngồi ở mép giường, vừa nhìn thấy cháu trai thứ hai chảy nước miếng liền hiểu, bảo Thúy Ngọc bưng một chén sủi cảo đến, Thúy Ngọc hiểu ý, biết là không thể để cho hai vị thiếu gia ăn no ở đây, chỉ múc hai cái sủi cảo. Triệu Duẫn Đình nhận lấy chén, vừa quay đầu liền thấy hai đứa cháu trai mập mạp đứng trước mặt, hắn cười ha ha, để cho hai đứa bé ngồi xuống, tự mình
đút cho cháu trai ăn.

Chia sủi cảo làm hai, đút cho mỗi đứa một miếng.

Triệu Duẫn Đình đút cho cháu trai thứ hai trước. một tay An ca nhi vịn vào tay tổ phụ, phồng miệng thổi nguội, thổi vài cái mới há to miệng ngậm lấy miếng sủi cảo, sau đó cầm lấy chân của mình chơi, mắt to tròn nhìn tỷ tỷ, hình như đang nói là sủi cảo do tỷ tỷ gói. Tướng ăn của Bình ca nhi đẹp hơn đệ đệ nhiều, thành thành thật thật ngồi, miệng thì nhai nhưng ánh mắt lại nhìn chằm chằm cái chén trong tay tổ phụ…

Thái phu nhân nhìn hai chắt trai như vậy, trong lòng cảm thấy ấm áp, khẩu vị cũng tốt lên không ít, ăn được một chén đầy. Xán Xán đưa cái chén cho Thúy Ngọc cô cô, muốn cô cô xới thêm một chén, Thái phu nhân lại cười tủm tỉm ôm tiểu cô nương vào lòng: “Đủ rồi, bà cố ăn no rồi, ăn thêm nữa buổi tối sẽ ngủ không ngon. Xán Xán nhà chúng ta thật khéo tay, bà cố chưa bao giờ ăn sủi cảo ngon như vậy.”

Được khen ngợi, Xán Xán vui vẻ nhìn tổ phụ.

Triệu Duẫn Đình hào phóng cho tiểu cô nương một nụ cười tán dương, đúng lúc hai bé trai cũng ăn xong, Triệu Duẫn Đình để cho bọn họ theo tỷ tỷ ngồi nói chuyện với bà cố. Hai bé trai còn xa lạ với Thái phu nhân, nhưng bọn họ đều thích tỷ tỷ, tỷ tỷ đang ngồi ở đó nên bọn họ đều muốn đi qua, tò mò nhìn Thái phu nhân.

Thái phu nhân sờ qua đầu của ba đứa bé, cuối cùng nhìn Xán Xán giải thích: “Hồi nãy Xán Xán nói sai rồi, nương cháu mang thai đệ đệ, còn Tổ Mẫu chau mang thai tiểu thúc, phải ghi nhớ, nếu không gọi sai sẽ bị người ta chê cười.” Cháu trai thứ tư của bà, nên ra đời sớm hơn chắt trai thứ ba của bà vài ngày, nếu không cháu gái cháu trai đều lớn hơn so với nó rồi.

Bên cạnh Xán Xán có bá bá, có tiểu cữu, có Cô Phụ thương yêu nhưng không có tiểu thúc. Tuy rằng các trưởng bối không chỉ một lần nói cho bé biết trong bụng tổ mẫu là tiểu thúc, bé vẫn không hiểu, giống như đại đệ đệ và nhị đệ đệ, nhỏ hơn bé đều gọi là đệ đệ, tại sao mẫu thân và tổ mẫu cùng mang thai mà cách gọi lại không giống chứ?

Bé không hiểu, Bình ca nhi và An ca nhi lại càng không hiểu.

Thái phu nhân chỉ biết lắc đầu, nhìn ngoài cửa sổ, trời cũng sắp tối rồi, xem chừng bên kia cũng sắp dùng cơm tối, bà lưu luyến không rời ôm ba đứa bé, rồi nói với Triệu Duẫn Đình: “Được rồi, ta cũng sắp đi ngủ, các con mau đi qua bên kia, đừng để cho Thừa Viễn sốt ruột.” Với tính khí kia của cháu trai trưởng, bây giờ chịu cho ba đứa bé qua đây ăn cơm với bà, bà đã rất vui.

Triệu Duẫn Đình gật đầu, tự tay mặc áo choàng cho cháu gái. Bình ca nhi và An ca nhi còn nhỏ, bây giờ lại là buổi tối nên mỗi đứa phải được bọc thật kín trong chăn bông rồi mới được ra khỏi cửa.

“Bà cố chờ, ngày mai cháu và các đệ đệ sẽ qua đây chúc Tết người.” Trước khi đi, Xán Xán nhu thuận nói.

Thái phu nhân cười gật đầu: “Được, Xán Xán nhớ đến sớm một chút, bà cố sẽ chuẩn bị cho cháu một cái bao lì xì thật lớn.”

Xán Xán nhếch miệng cười, nhìn lão nhân trên giường một chút, ngoan ngoãn để tổ phụ dắt đi.

Xe ngựa rất nhanh đã đến phủ Võ anh hầu.

Triệu Trầm đã chờ ở cửa, màn xe được đẩy ra, Xán Xán chui ra trước, vươn tay bảo phụ thân bế.

Giọng nói ngọt ngào của nữ nhi khiến cho Triệu Trầm cười, hắn ôm lấy nữ nhi cọ lên mũi của tiểu cô nương, nhỏ giọng oán giận: “Sao lâu như vậy mới về? Có phải muốn ở cùng với bà cố chứ không phải ở cùng phụ thân và mẫu thân hay không?”

Xán Xán cười hi hi: “ Phụ thân thật hẹp hòi.” Mẫu thân nói bà cố đã làm sai khiến phụ thân tức giận, phụ thân vẫn không chịu tha thứ cho bà cố, lúc nhị đệ đệ chọc giận bé, bé cũng không muốn chơi cùng nhị đệ đệ, mẫu thân nói bé là lòng dạ hẹp hòi, cho nên phụ thân không chịu tha thứ cho bà cố chính là hẹp hòi.[Website đăng truyện chính thức: diendanlequydon.com]

Bị nữ nhi dạy bảo, Triệu Trầm cũng không tức giận một chút nào, xoa mặt của tiểu nha đầu rồi thả bé xuống đất, vươn tay bế trưởng tử. Triệu Duẫn Đình bế An ca nhi, một tay Triệu Trầm bế Bình ca nhi còn một tay thì dắt Xán Xán, cùng nhau đi về Tây Uyển.

Hai mẹ chồng nàng dâu A Kết đang ngồi nói chuyện trong phòng, nghe thấy bên ngoài truyền đến giọng nói vui mừng của Xán Xán, Ninh thị nháy mắt với Vấn Mai, Vấn Mai ngầm hiểu, cười bảo các nha hoàn dọn sủi cảo lên.

Vào trong phòng ấm áp, cuối cùng Bình ca nhi và An ca nhi cũng được thấy ánh mặt trời, nhìn thấy mẫu thân, hai cậu bé liền bò đến bên cạnh, Bình ca nhi ngồi bên cạnh mẫu thân, nhẹ nhàng dựa vào người nàng, An ca nhi ngửa đầu nhìn mẫu thân muốn ăn sủi cảo, cậu bé đói.

Đến lúc ăn cơm, hai cậu bé chia nhau ngồi bên cạnh tổ phụ và phụ thân. windchimelqdBình ca nhi đã biết dùng đũa, coi như thuần thục, thật ra An ca nhi cũng biết dùng nhưng cậu bé quá đói, sợ đũa ăn không nhanh bằng, nhất quyết dùng thìa. Triệu Trầm giúp Bình ca nhi chia miếng sủi cảo làm hai, cậu bé không vui, che lấy cái chén không cho phụ thân xen vào việc của người khác, An ca nhi lại đẩy chén về phía phụ thân, Triệu Trầm giúp cậu bé chia xong, cậu bé liền vui vẻ.(đúng theo raw là vậy nhưng ta thấy với độ ham ăn của An ca nhi thì phải đổi vị trí của Bình ca nhi và An ca nhi mới đúng)

Triệu Trầm cười nói với thê tử: “An ca nhi vừa tham ăn vừa lười, giống như dì của nó, sau này không để cho dì bế nữa.”

A Kết lườm hắn, gắp một cái sủi cảo cho nữ nhi, dịu dàng dặn dò: “Xán Xán nghe rồi đấy, phụ thân nói xấu dì, lần sau Xán Xán gặp dì nhớ nói cho dì nghe.”

Xán Xán ngửa đầu nhìn phụ thân, có chút ranh mãnh cười: “Cha thật là hư, dám nói xấu dì.”

Triệu Trầm nghiêm túc hỏi bé: “Vậy con nói xem, dì của con lười hay không lười?”

“Không lười!” An ca nhi đột nhiên xen miệng vào, khóe miệng còn dính một ít rau, mở to mắt biện giải cho mình: “An ca nhi không lười! Cha hư!”

Triệu Trầm lập tức sầm mặt.

An ca nhi lập tức không còn cách nào khác, trốn đến sau cánh tay của tổ phụ nhìn tỷ tỷ xin giúp đỡ, đôi mắt to tròn chớp chớp.

Những người lớn không xen vào, tất cả đều nén cười ngồi nhìn, Bình ca nhi không coi ai ra gì tiếp tục ăn sủi cảo, Xán Xán nhìn thấy dáng vẻ đáng thương của nhị đệ đệ, lập tức gắp lấy một miếng sủi cảo bỏ vào trong chén của phụ thân.di3n.dan.l3.quy.d0n Triệu Trầm chưa bao giờ bày sắc mặt không vui với nữ nhi, cười sờ đầu của bé, sau đó nói với An ca nhi: “Miệng không sạch, tự mình lau đi.”

An ca nhi chớp mắt, thấy tỷ tỷ chỉ vào khóe miệng của mình nhìn cậu cười, An ca nhi vừa muốn lau đi, quay qua thấy ca ca đã ăn xong, nhất thời quên luôn phụ thân, tiếp tục vùi đầu ăn sủi cảo.

Ninh thị nhìn hai đứa cháu trai mập mạp trắng nõn của mình, nói với A Kết: “May mắn là con sinh đôi, hai đứa làm gì cũng đều so nhau, bớt đi không ít việc, Thừa Viễn và Xán Xán lúc trước, dỗ cho bọn họ ăn cơm cũng thật là mệt, cứ chạy tới chạy lui chứ không chịu ngồi ăn một chỗ.”

“Nương …” Bản thân mình đã làm cha rồi lại bị mẫu thân nhắc tới chuyện khi còn nhỏ, Triệu Trầm cảm thấy không được tự nhiên.

Xán Xán vốn không tin khi còn nhỏ thì bé không ngoan như vậy, thấy phụ thân đỏ mặt, đột nhiên bé cảm thấy rất vui, len lén cười với mẫu thân.

Một bữa cơm cực kỳ vui vẻ.

Cơm nước xong, Triệu Trầm và A Kết đưa ba đứa bé đến hậu viện. Bây giờ Xán Xán không thể ngủ cùng với tổ mẫu được, lại thích ngủ chung với hai đệ đệ, dù sao bé cũng không muốn ngủ một mình. Lần trước Triệu Trầm khuyên nữ nhi một mình ngủ một phòng, tiểu nha đầu giận dỗi nói nếu phụ thân còn nhắc lại nữa, bé sẽ chuyển đến nhà dì chọc cho Triệu Trầm tức giận.

Cuối cùng vẫn là người làm cha phải lui một bước.

“Nương về phòng đi, để con dỗ đại đệ đệ và nhị đệ đệ ngủ.” Xán Xán ngồi ở trên giường, hiểu chuyện nói. Bụng của mẫu thân đã lớn, không thể mệt mỏi.

A Kết vừa mới ăn cơm xong, đang muốn đứng nhiều một chút, cười sờ đầu nữ nhi: “ Không có việc gì, nương thích nhìn các con ngủ.”

Xán Xán nhìn phụ thân, bé rất vui khi có phụ mẫu ở bên cạnh, xoay người gọi hai đệ đệ đang còn muốn chơi đùa vào chăn, ba đứa trẻ cùng nằm trong cái chăn nhỏ, Xán Xán nằm ngoài cùng. Bình ca nhi và An ca nhi nằm xuống thì ngửa đầu nhìn mẫu thân, A Kết cúi đầu hôn mỗi đứa một cái, rốt cuộc cũng là trẻ nhỏ, ban ngày chơi mệt, rất nhanh đã ngủ.

Triệu Trầm tắt đèn, A Kết dém chăn cho con gái, đợi Triệu Trầm đi tới, phu thê dắt tay nhau về phòng.

A Kết dự sinh vào cuối tháng giêng, A Kết nhìn trượng phu đang dán vào bụng mình nói chuyện với lão tứ, nhỏ giọng hỏi hắn: “Chàng nghĩ đứa bé này là nhi tử hay là nữ nhi?windchimelqd Ta vẫn muốn sinh nữ nhi, nữ nhi hiểu chuyện, dễ quản.”

Triệu Trầm từ từ ngồi thẳng dậy, ánh mắt phức tạp nhìn nàng: “Ai nói với nàng là nữ nhi dễ bảo? Nàng nhìn Xán Xán đi, hừ, vẫn là nên sinh nhi tử đi, đứa nào không thành thật thì xách ra ngoài đánh một trận là được.” Nhi tử thì có thể đánh, nữ nhi thì không nỡ.

A Kết giận hắn: “Còn không phải là do chàng quá nuông chiều con sao?”

Trong lòng Triệu Trầm mềm nhũn, ôm lấy người hôn hai cái: “Đó là đứa con đầu lòng của chúng ta, lại giống nàng như vậy, sao ta lại có thể không nuông chiều chứ?”

Lời nói thật dễ nghe, A Kết cảm thấy ngọt ngào, ngửa đầu cho hắn hôn. Dính nhau một lát, hô hấp của hai người đã trở nên không ổn, Triệu Trầm chôn đầu trước ngực thê tử thở hổn hển: “Nhanh sinh con ra đi, sinh xong đứa này sẽ không sinh nữa, mang thai phải đợi những một năm, thật là tra tấn người.”

A Kết cười trộm, sờ khuôn mặt tuấn mỹ của nam nhân, nghĩ tới việc hắn phải nhịn khổ cực như vậy, nàng rất đau lòng.

Cũng không biết là do nàng đau lòng trượng phu, hay là do mỗi ngày Triệu Trầm đều thúc giục, buổi sáng tiết Nguyên tiêu(rằm tháng giêng), lúc đang nhìn Triệu Trầm dẫn theo bọn nhỏ treo đèn, A Kết cảm thấy đau bụng, đến buổi trưa thì thuận lợi sinh ra tam thiếu gia của Triệu gia, Vinh ca nhi.

Triệu Duẫn Đình nhìn cháu trai thứ ba xong, vội vàng chạy về Tây Uyển, báo tin vui xong không nhịn được nhìn bụng thê tử càu nhàu: “Lại để cho Thừa Viễn giành trước rồi, con chúng ta rõ ràng là tiểu cô hoặc tiểu thúc, tại sao lại trở thành nhỏ nhất chứ?”

Ninh thị lại không để ý đến điều này, trong đầu bà còn nghĩ đến chuyện quan trọng mà hôm qua trượng phu nói với mình: “Ngày mai chàng thật sự từ quan với hoàng thượng sao?” Nam nhân này còn chưa đến bốn mươi lăm tuổi, với tuổi này mà đã vào được trong nội các, là niềm hy vọng của biết bao người, hắn thật sự cam tâm lùi bước?

Triệu Duẫn Đình cười, nằm nghiêng bên cạnh thê tử, nắm tay bà, im lặng ngắm nhìn khuôn mặt bà, thật lâu mới thở dài nói: “Ép buộc cả đời, đến cuối cùng mới biết được điều quan trọng nhất với mình là gì. Lan Dung, chúng ta không nói đến chuyện trước kia nữa, lần này ta muốn ở bên cạnh nàng, cùng nàng nuôi đứa nhỏ này lớn lên, ta không muốn xa rời hai mẫu tử nàng dù chỉ là một ngày.”

“Vậy cũng không cần từ quan mà.” Ninh thị không hiểu hỏi: “Chẳng lẽ là chàng muốn tính toán thay Thừa Viễn?”

Thê tử là người huệ chất lan tâm (người mang khí chất của hoa huệ, tâm của hoa lan, thường là những người cao quý, thanh khiết), Triệu Duẫn Đình hôn lên khuôn mặt mềm mại của thê tử: “Đúng vậy, ta đứng đầu nội các, Thừa Viễn không tiện thăng cấp. Hai năm qua sức khỏe của Giả Ngạn không còn tốt, trụ được nhiều nhất là bốn năm nữa, không ít người đang nhắm vào vị trí Binh bộ thượng thư. Bây giờ ta chủ động từ quan, hoàng thượng chắc chắn sẽ hiểu rõ ý của ta, người lại coi trọng Thừa Viễn… Lan Dung, ta già rồi, chỉ muốn cùng nàng, thuận tiên dạy bảo mấy đứa nhỏ, để Triệu Trầm ở trên triều đình thi triển khát vọng, nhất cử lưỡng tiện.” Hơn nữa mẫu thân cũng đã già đi nhiều rồi, hắn muốn có nhiều thời gian chăm sóc cho lão nhân gia.

Ninh thị hiểu, mỉm cười trêu ghẹo hắn: “Bây giờ chàng không thể so với năm đó, Bình ca nhi và An ca nhi càng lớn càng tinh nghịch, chàng làm sao quản được chúng nó?”

Triệu Duẫn Đình cao giọng cười to, cúi đầu đến gần tai bà: “Chờ nàng đầy tháng xong, sẽ biết ta có già hay không.”

Càng già càng không đứng đắn, Ninh thị lườm hắn một cái, không thèm để ý đến hắn nữa.

Không quá hai ngày sau, Ninh thị cũng sinh. Bởi vì bà đã lớn tuổi, sinh con không được thuận lợi, Triệu Trầm đợi ở bên ngoài có thể nghe thấy tiếng khóc của lão già ở bên trong, làm cho hắn muốn giận chó đánh mèo cũng không được, chỉ có thể nôn nóng đi tới đi lui. Lúc hắn nhịn không được muốn đi vào, một tiếng trẻ sơ sinh khóc rõ to rốt cuộc cũng vang lên.

Hắn làm ca ca.[Website đăng truyện chính thức: diendanlequydon.com]

Khi hắn đã có bốn đứa con cả nam lẫn nữ, mẫu thân sinh cho hắn một người đệ đệ.

-- HOÀN CHÍNH VĂN --

Tác giả nói ra suy nghĩ của mình: Ngẫm lại, chương này càng thích hợp làm Đại Kết Cục, haha.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
3 thành viên đã gởi lời cảm ơn windchime về bài viết trên: Cuncute, HNRTV, antunhi
     
Có bài mới 25.12.2018, 12:17
Hình đại diện của thành viên
Chiến Thần Linh Quy Bang Cầm Thú
Chiến Thần Linh Quy Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 08.10.2015, 09:28
Bài viết: 356
Được thanks: 2566 lần
Điểm: 29.49
Có bài mới Re: [Cổ đại] Con đường sủng thê - Tiếu Giai Nhân (Hoàn chính văn) - Điểm: 54
Ngoại truyện 1: Ngoại truyện về Quách lớn tuổi

Edit: windchime
Nguồn: https://diendanlequydon.com

Lâm Trúc cảm thấy Quách Tử Kính thật giống một cái hũ nút.

Sau khi khẩn trương cùng với xấu hổ khi mới thành thân qua đi, cuộc sống của hai người cũng bình thường trở lại, ban ngày Quách Tử Kính tiến cung làm việc, nàng và Quách phu nhân chuyện trò, hoặc nàng đi theo Quách phu nhân học cách quản gia, hay là theo mẹ chồng ra cửa làm khách. Ban đêm Quách Tử Kính trở về, phu thê một chỗ, hắn sẽ rất ít chủ động nói gì với nàng, sau khi rửa mặt liền cầm lấy quyển sách, tựa ở đầu giường đọc sách, chờ nàng nằm xuống, hắn ngồi thêm một lát liền tắt đèn.

Thời điểm duy nhất hắn nhiệt tình, cũng chính là ở trong chăn, nhưng cũng chỉ là thân thể nhiệt tình, không hề biết cái gì là dỗ ngon dỗ ngọt, nhiều nhất chỉ là khi nàng nhíu mày hoặc khước từ thì hỏi xem có phải nàng không thoải mái không...

Lúc Quách Bảo Châu ôm Vĩnh ca nhi đến chơi, Lâm Trúc nhịn không được phàn nàn: "Ca ca muội thật không thú vị."

Nàng và Quách Bảo Châu trước tiên là tỷ muội, sau đó lại là chị dâu em chồng, gần như không có gì giấu nhau, có mấy lời nàng không tiện nói với trưởng tỷ, nhưng nói với Quách Bảo Châu lại không có những ngượng ngùng quá mức, dù sao, khi Quách Bảo Châu gặp những tình huống khó xử cũng nói với nàng, ngày nàng đến Quách gia, Quách Bảo Châu còn dùng Quý Chiêu làm ví dụ dạy nàng ban đêm nhất định không thể quá thành thật...[Website đăng truyện chính thức: diendanlequydon.com]

Ca ca nhà mình, đương nhiên Quách Bảo Châu hiểu Quách Tử Kính như thế nào, nàng ném con rối bằng vải hình con Hổ đến cuối giường cho nhi tử bò qua nhặt, nhỏ giọng cười nói: "Ca ca muội chính là như vậy, tỷ không để ý đến huynh ấy, huynh ấy như cục đá vậy, nếu như tỷ trêu chọc huynh ấy, lúc đó mới thú vị.dieendaanleequuydonn A Trúc, muội nói cho tỷ biết, tỷ đừng xem huynh ấy là trượng phu, cứ coi huynh ấy như ca ca, tỷ suy nghĩ một chút, nếu như tỷ có người ca ca, tỷ sẽ đối xửa với người đó như thế nào?"

Lâm Trúc lườm Quách Bảo Châu: "Nói dễ hơn làm, rõ ràng là trượng phu, sao lại xem như ca ca? Hơn nữa ta cũng không có ca ca." Huynh muội cùng một mẫu thân, lúc ở chung đương nhiên không kiêng nể gì cả.

"Vậy thì tỷ có tỷ tỷ mà." Quách Bảo Châu nháy mắt với Lâm Trúc, "Tỷ cứ đối xử với ca ca như đối xử với tỷ tỷ, bình thường tỷ nũng nịu như thế nào với đại tẩu, cứ như vậy với ca ca muội, tỷ sẽ phát hiện ca ca muội cũng rất thú vị."

Quách Tử Kính và trưởng tỷ...

Hoàn toàn không giống nhau mà.

Lâm Trúc lười nghe tỷ muội tốt nói lung tung, xoay người chơi đùa với Vĩnh ca nhi.

Chạng vạng tối, Quý Chiêu về cùng Quách Tử Kính, tới đón mẫu tử Quách Bảo Châu về nhà. Lâm Trúc cũng ra tiễn cả nhà họ, Quý Chiêu muốn lên xe ngựa, Quách Bảo Châu lại ngại chật không cho hắn lên, Quý Chiêu liền dùng lời ngon tiếng ngọt dỗ thê tử ngay trước mặt phu thê Quách Tử Kính, phu thê Quý Chiêu liếc mắt đưa tình không e dè ai, cuối cùng Quách Bảo Châu liếc Quý Chiêu một cái, bất đắc dĩ để hắn lên xe.

Lâm Trúc thật sự hâm mộ Quách Bảo Châu.

Nàng cũng muốn một trượng phu biết dỗ nàng, mà không phải người kiệm lời ít nói như Quách Tử Kính, nên giống như tỷ phu biết dỗ người. Đúng vậy, Quách Tử Kính không lạnh lùng với người bên ngoài như tỷ phu, về đến nhà cũng không tri kỷ như tỷ phu đối với trưởng tỷ, cả người dù vào lúc nào cũng không nóng không lạnh, sao có thể thú vị được chứ?

Trong lòng buồn bực, ban đêm lúc Quách Tử Kính ôm lấy nàng, Lâm Trúc buồn bực nói mình không thoải mái.

Động tác Quách Tử Kính cứng đờ, lập tức lo lắng hỏi nàng: "Chỗ nào không thoải mái? Rất khó chịu sao?"

Lâm Trúc lắc đầu, nhắm mắt lại nói:" Không có việc gì, chỉ là buồn ngủ, ngủ đi."

"...Được rồi." Quách Tử Kính vỗ vỗ lưng nàng, cứ thế ôm nàng ngủ.

Lâm Trúc có thể cảm nhận được khát vọng của nam nhân, hắn chỉ cần nhẹ giọng dỗ dành, nàng cũng sẽ cho, nhưng hắn lại không làm vậy.

Hắn không như vậy, nàng liền không cho.

Liên tiếp ba đêm liền, hai người đều quy quy củ củ mà ngủ.

Đêm nay Lâm Trúc tắm rửa xong thì tiến đến, tóc dài xõa vai, trên mặt ửng hồng. Quách Tử Kính nhìn nàng từng bước một đi đến chỗ hắn, từ trước người hắn bò lên giường, cũng cầm quyển sách ngồi xem bên cạnh hắn.windchimelqd Đại khái là đè lên tóc, nàng hơi khẽ nâng người lên, đưa tay kéo tóc ra, trải dài trên gối thêu hoa lan, nhìn thấy rõ nàng lại sắp đè lên lại, Quách Tử Kính không khỏi mở miệng: "Chờ một chút."

Lâm Trúc nghiêng người nhìn hắn, cặp mắt đào hoa trong veo như mặt nước mùa thu.

Cổ họng Quách Tử Kính nhấp nhô, để sách xuống nói: "Còn có một sợi chưa rút ra, để ta giúp nàng."

Lâm Trúc hắng giọng, thu tầm mắt lại.

Một tay Quách Tử Kính giữ bả vai nàng, tay còn lại kéo tất cả tóc của nàng lên, lúc này mới ra hiệu nàng dựa vào đầu giường.

Lâm Trúc lẳng lặng xem sách, Quách Tử Kính cũng khôi phục tư thế đọc sách, thế nQuachsmoojt chữ cũng không đọc nổi, liếc mắt nhìn qua thân thể xinh đẹp của thê tử, chóp mũi ngửi thấy mùi hương nhẹ nhàng từ tóc nàng tỏa ra, hay là mùi thơm nhàn nhạt trên người nàng. Hắn không tập trung, bên cạnh lại vang lên tiếng lật giấy, QUách Tử Kính quét mắt nhìn ngón tay ngọc trắng nõn tinh tế của thê tử, mở miệng hỏi: "Chờ tóc khô rồi ngủ?"

"Đúng vậy." Lâm Trúc chớp mắt, thản nhiên đáp.

Một tay Quách Tử Kính cầm sách, một tay nhẹ nhàng sờ mái tóc dài mát lạnh của nàng, cau mày nói:" Tại sao khoong gội vào ban ngày? Gội đầu buổi tối không tốt cho sức khỏe?" May mắn trong phòng ấm áp, nếu không với thời tiết cuối mùa thu như lúc này, nàng không cảm lạnh mới là lạ.

"Ban ngày quên." Lâm Trúc hững hờ trả lời hắn.

"Hôm nay làm gì vậy?" Sau khi im lặng hồi lâu, Quách Tử Kính nhẹ giọng thấp giọng hỏi. Hắn cảm thấy thê tử mấy ngày nay hình như có gì không đúng, nói ít hơn trước, nhưng hắn cẩn thận nghĩ lại, hắn thật sự chưa từng chọc giận nàng.

Lâm Trúc lại lật sang trang khác: "Không làm gì cả."

Cuối cùng Quách Tử Kính cũng để sách xuống, nghiêng đầu hỏi nàng:" Nàng sao vậy? Hình như gần đây không muốn nói chuyện."

Lâm Trúc tiếp tục đọc sách, khuôn mặt bình tĩnh: "Có sao? Chắc là gần đèn thì sáng, chàng thích yên tĩnh, thiếp cũng dần dần không thích nói chuyện."

Quách Tử Kính nhìn chằm chằm châm chọc, hắn là kẻ ngốc mới không hiểu được trong lời nói của nàng mang theo châm chọc. Hắn không chỉ một lần nhìn thấy Lâm Trúc nói chuyện phiếm với muội muội, hoạt bát náo nhiệt như hai chú chim sơn ca, giờ nàng nói như vậy, không phải chê hắn lặng lẽ không nói lạnh nhạt với nàng sao?

Suy nghĩ kỹ một chút, sau khi thành thân hai người rất ít nói chuyện với nhau, lúc đầu nàng còn kể một vài chuyện khi ra cửa làm khách, hắn lẳng lặng nghe, nghe xong ngủ, sau này nàng không kể nữa, hắn cho là nàng không có việc gì để kể, cũng không để ý.

Dù biết vấn đề ở đâu, nhưng hắn cũng không biết làm cách nào để giải quyết.

Cả ngày hắn đi theo bên cạnh hoàng thượng, cũng không có gì để nói với nàng.

"Nàng đang đọc gì vậy?" Im lặng thật lâu, Quách Tử Kính thử bắt chuyện với nàng.

Lâm Trúc lại chỉ đưa bìa sách cho hắn nhìn.

Rõ ràng là không muốn nói chuyện với hắn.

Quách Tử Kính có chút đau đầu, nhìn khuôn mặt mỹ lệ của thê tử, nghĩ đến lúc nàng động lòng người nhất, hắn thả sách qua một bên, quay người ngửi mùi tóc của nàng. Nàng thờ ơ, Quách Tử Kính từ sau đầu nàng chuyển trên cổ nàng, từ ngửi đổi thành hôn.

Ngứa ngáy như vậy, Lâm Trúc quay đầu tránh. "Thiếp muốn đọc sách."

"Ta muốn nàng." Quách Tử Kính nhanh chóng cướp sách của nàng ném sang một bên, thuận thế ép lên người nàng, hai tay chặn hai bên ngăn tay nàng lại, biết nàng còn tức giận, hắn không hôn lên môi nàng, trực tiếp hôn lên nơi đang không ngừng phập phồng không biết do tức gận hay do khẩn trương.

" Chàng đừng như vậy, thiếp không thoải mái." Lâm Trúc vừa thở gấp vừa nói.

"Chỗ nào không thoải mái, để ta xem một chút." Làm sao Quách Tử Kính có thể ngừng, cũng đã vài ngày không đụng đến, nàng là thê tử của hắn, thơm ngào ngạt như đóa sen mới nở nằm bên cạnh hắn, không cần nói gì thậm chí đối xử lạnh lùng cũng khiến toàn thân hắn bốc hỏa.

Sức lực hai bên chênh lệch xa, lần đầu Quách Tử Kính đã biết điều này, lần thứ hai tuy Lâm Trúc oán hận nam nhân, nhưng dù buồn bực lại không phải không thích, giãy một lúc thì thân thể đã bán đứng suy nghĩ của nàng, Quách Tử Kính tóm chặt lấy thời cơ hăng hái làm việc, rất nhanh hai ngời đã quấn lại một chỗ. Quách Tử Kính thân thể khỏe mạnh, Lâm Trúc bị hắn chỉnh đốn ngoan ngoãn ngơ ngơ ngác ngác không biết Đông Nam Tây Bắc, oán giận dù lớn cũng không còn, trong lúc nam nhân liên tục đòi lấy thì ngủ mất.

Đầu giường cãi nhau cuối giường hòa, chuyện này thực sự có thể kéo gần quan hệ hai người, trong mơ mơ màng màng cảm giác nam nhân muốn đứng lên, Lâm Trúc theo bản năng ôm lấy hắn không cho hắn đi.

Tiểu cô nương sau khi lạnh lùng qua đi sức lực bám người càng làm người thương yêu, Quách Tử Kính tạm thời nằm xuống, dịu dàng dỗ nàng: "Ta phải vào cung."

Lâm Trúc gắt gao tựa ở trong ngực hắn, lưu luyến ấm áp trên người hắn.

Quách Tử Kính thở dài, hôn lên trán nàng: "Chỉ thêm một khắc nữa thôi." Không ăn điểm tâm là được.

"Chàng không muốn chăm sóc thiếp." Lâm Trúc buồn buồn nói, đưa tay cởi áo trong của hắn, cắn lên ngực hắn, trên khuôn ngực rắn chắc, chỉ hiện lên mấy dấu răng nhàn nhạt.

Quả nhiên là tức giận vì cái này.

Quách Tử Kính đau đầu giải thích :"Chớ suy nghĩ lung tung, ta không phải là không muốn để ý đến nàng, chỉ là không biết nói gì với nàng, chuyện trên triều chắc chắn nàng không muốn nghe.dienndnle,qu.y don A Trúc, thực ra ta thích nghe nàng nói chuyện, sau này dù nàng làm chuyện gì, chờ ta trở về, nàng kể cho ta nghe được không?"

Lâm Trúc không nói gì.

"A Trúc?" Quách Tử Kính muốn nâng đầu nàng từ trong lòng lên, nhìn sắc mặt nàng.

Lâm Trúc không chịu, càng chôn đầu vào hõm vai hắn: "Thiếp muốn ăn Mứt Quả, hôm nay chàng về hãy mua cho thiếp một xiên, thiếp muốn hàng tự chọn tự mang về cho ta, không được để người sai vặt giúp chàng."

Thân thể Quách Tử Kính cứng đờ, sao đột nhiên kéo tới ăn vậy?

Hắn không nói lời nào, Lâm Trúc cho là hắn không muốn mua, lập tức quay người đưa lưng về phía hắn: "Rốt cuộc chàng có mua không?"

"Mua." Quách Tử Kính bất đắc dĩ ngồi dậy, vừa giúp nàng dém chăn, vừa nói:" Vậy nàng ngủ tiếp đi, ta đi."

Lâm Trúc nằm bên trong chăn, nghe âm thanh nam nhân xuống giường mặc quần áo, trộm cười.

Chạng vạng tối, mặt trời ngã về tây, khi Quách Tử Kính trở về như thường ngày, Lâm Trúc đứng trước cửa phòng ngủ lặng lẽ nhìn ra ngoài cửa sổ, cũng không lâu lắm liền chỉ thấy Quách Tử Kính mang theo một xiên mứt quả đi tới, giống như lúc trước hắn mua mứt quả cho nàng và Quách Bảo Châu, mặt không biểu tình, nhìn thế nào cũng đều khôi hài.

Lâm Trúc lặng lẽ nhìn, nhìn Quách Tử Kính không e dè nha hoàn càng đi càng gần, đột nhiên hiểu ra, Quách Tử Kính sẽ không chủ động dỗ nàng, nhưng nàng muốn hắn làm gì, dù cho không có lý lẽ, hắn cũng sẽ làm đúng không?

Nàng còn có thể nói Quách Tử Kính chiều chuộng nàng chưa đủ sao?

Hắn cưng chiều nàng, chỉ là không giống sự cưng chiều mà nàng đã nhìn thấy, không phải như Quý Chiêu đối với Quách Bảo nói gì nghe nấy quấy rầy liên tục, cũng không giống tỷ phu liếc mắt đưa tình, chỉ dịu dàng với tỷ tỷ, hắn như một bình hồ lô, nàng gõ một cái, hắn mới vang một tiếng.

Nếu như hắn không chủ động, vậy đổi lại thành nàng chủ động, hôm nay thử một lần, nếu hắn thích, sau này cứ như vậy.

Lâm Trúc đứng phía trước cửa sổ cười, chờ Quách Tử Kính tiến đến, ánh mắt chỉ nhìn về nàng, Lâm Trúc cười chạy tới, ôm lấy eo nam nhân ngửa đầu nhìn hắn: "Quách đại ca, chàng thật tốt."

Quách Tử Kính được sủng ái mà lo sợ, không thể tin nhìn nàng.

Lâm Trúc thấp thỏm hỏi: ""Thế nào, không thích thiếp như vậy sao?"

Nàng mở miệng ra, giống như sắp tức giận, Quách Tử Kính vội vàng nói: "Không, rất tốt."

Lâm Trúc rất hài lòng, nắm tay hắn đi đến trước bàn để hắn ngồi xuống, nàng hơi đỏ mặt ngồi trên đùi hắn, nhìn Mứt Quả trong tay hắn nói: "Đã ưa thích, thiếp muốn chàng đút cho thiếp ăn."

"...Được."

Thê tử xinh đẹp ở trong lòng, làm sao Quách Tử Kính có thể từ chối, tạm thời đè xuống nghi hoặc trong lòng, một tay ôm sát eo nhỏ nhắn của thê tử, một tay nâng mứt quả đút cho nàng, ánh mắt dừng trên mặt nàng, giống như muốn nhìn thấu nàng đang suy nghĩ gì. Lâm Trúc vẫn còn có chút ngượng ngùng, làm sao chịu được vẻ mặt dò xét thật ngây ngô của hắn, nắm mứt quả đưa đến bên miệng hắn: "Chàng cũng ăn một miếng đi."

Quách Tử Kính chỉ do dự một cái chớp mắt liền ngoan ngoãn làm theo.

Mứt quả không hạt, đôi phu thê chàng một miếng thiếp một miếng, rất nhanh đã hết.

Ăn xong, Lâm Trúc rút ra khăn tay, dùng nước trà làm ướt, cầm lấy tay Quách Tử Kính lau cho hắn, vẻ mặt chuyên chú.

Quách Tử Kính nhịn không được hỏi nàng: "Hôm nay có chuyện gì vui sao?"

Lâm Trúc cũng không ngẩng đầu lên, khóe miệng khẽ nâng: "Không có."

Lau tay xong, Quách Tử Kính nâng cằm nàng lên, nhìn kỹ vào mắt nàng, chỉ thấy trong đó tình cảm nồng đậm mang theo chút ngại ngùng, hắn cảm thấy như trong lòng đang được bàn tay nhỏ của nàng vuốt ve, chỉ muốn ôm nàng đến trên giường mạnh mẽ dạy dỗ.

Lúc đầu Lâm Trúc còn né tránh ánh mắt của hắn, sau một lúc nàng ôm lấy cổ của hắn, lớn mật nhìn thẳng hắn: "Bởi vì chàng chẳng nói gì, nếu thiếp không như thế này, chắc chắn cuộc sống sẽ nhàm chán đúng không? Quách đại ca, chàng thích thế này đúng không?" Nàng xấu xa hôn cổ của hắn, lại dùng tay nhẹ nhàng chạm vào đai lưng hắn, giống như kéo lại không phải kéo, "Là thích thế này, hay thích thiếp đọc sách bên cạnh chàng?"

"Nàng đọc sách đủ nhiều rồi, không cần đọc nhiều hơn." Quách Tử Kính ôm lấy nàng, đưa đến trên giường, cũng leo lên theo, "A Trúc, ta thích nàng thế này, A Trúc, mỗi ngày ta sẽ mua cho nàng một xiên Mứt Quả (đường hồ lô)."

Hắn thích nàng chủ động nhào lên, giống một đóa hoa hoang dại quyến rũ, quấn lấy hắn nở rộ rực rỡ.

Tháng tám năm sau, Lâm Trúc thuận lợi sinh nhi tử, nàng đặt tên cho cậu bé là Hồ Lô.

Quách Tử Kính vừa buồn cười vừa bất đắc dĩ, hôn cặp mắt đào hoa sáng ngời của nàng: "Thích ăn Mứt Quả, liền gọi nhi tử là Hồ Lô?"[Website đăng truyện chính thức: diendanlequydon.com]

Lâm Trúc cười không nói, nàng sẽ không nói cho nam nhân ngốc này biết, nàng càng ưa thích cái hũ nút (muộn hồ lô) như hắn hơn là mứt quả (đường hồ lô).


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
4 thành viên đã gởi lời cảm ơn windchime về bài viết trên: Cuncute, HNRTV, antunhi, pandainlove
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 208 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: bluerose93, Luucamtu100, nina21, tiểu sắc vi, Trang bubble và 885 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Cổ đại cung đấu] Làm phi - Lệ Tiêu

1 ... 63, 64, 65

2 • [Hiện đại Trùng sinh] Trùng sinh mạt thế độc sủng - Vũ Thỉ Dực

1 ... 46, 47, 48

3 • [Cổ đại] Con đường sủng thê - Tiếu Giai Nhân (Ngoại truyện 24)

1 ... 68, 69, 70

[Xuyên không] Vương gia xấu xa cưng chiều thê tử bỏ trốn Nương tử nàng phải biết nghe lời - Thẩm Du [Hoàn CV+PN T87]

1 ... 95, 96, 97

5 • [Hiện đại - Trùng sinh] Hào môn Làm con dâu cả thật là khó! - Ân Ngận Trạch

1 ... 106, 107, 108

6 • [Xuyên không] Tiêu Dao vương tuyệt sủng Hãn phi - Mộng Lí Đào Tuý

1 ... 41, 42, 43

7 • [Hiện đại] Trấm chi Mị - Tư Minh

1 ... 28, 29, 30

8 • [Hiện đại - Nam trùng sinh] Sống lại cưng vợ như mạng - Thập Vĩ Thỏ

1 ... 19, 20, 21

9 • [Xuyên không - Dị thế] Thiên tài cuồng phi - Băng Y Khả Khả

1 ... 76, 77, 78

10 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 180, 181, 182

11 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 146, 147, 148

12 • [Hiện đại] Có một không hai - Chiết Hỏa Nhất Hạ

1 ... 18, 19, 20

13 • [Xuyên không] Hoàng gia tiểu kiều phi - Ám Hương

1 ... 135, 136, 137

14 • [Hiện đại] Cướp tình Tổng giám đốc ác ma rất dịu dàng - Nam Quan Yêu Yêu

1 ... 64, 65, 66

15 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128

16 • [Xuyên không] Cùng quân ca - Thiên Hạ Vô Bệnh

1 ... 36, 37, 38

17 • [Hiện đại] Hôn nhân giá ngàn vàng - Cẩm Tố Lưu Niên

1 ... 183, 184, 185

18 • [Hiện đại] Tôi chưa từng biết yêu - Ngải Tiểu Đồ

1 ... 24, 25, 26

19 • [Xuyên không - Dị giới] Phế sài muốn nghịch thiên Ma Đế cuồng phi - Tiêu Thất Gia - New C1059

1 ... 124, 125, 126

20 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246



Shop - Đấu giá: Tiểu Linh Đang vừa đặt giá 662 điểm để mua Princess 1
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 250 điểm để mua Laptop Style
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 871 điểm để mua Ốc sên khoe kẹo
Công Tử Tuyết: Lần đầu tiên hả you. Không thử sao biết: [Game] Soái ca sẽ làm gì với bạn?!
Shop - Đấu giá: hoa hồng vừa đặt giá 248 điểm để mua Pooh ăn mật
Shop - Đấu giá: hoa hồng vừa đặt giá 357 điểm để mua Thiên thần mây
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 250 điểm để mua Kem đôi
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 300 điểm để mua Người Nhật Bản
Shop - Đấu giá: Jenny D vừa đặt giá 250 điểm để mua Sunflower Bed
Công Tử Tuyết: Re: [Trắc Nghiệm] Bạn là ai trong truyện Đam mỹ ?
Shop - Đấu giá: lazy_nhi vừa đặt giá 300 điểm để mua Bánh kem sinh nhật
Shop - Đấu giá: lazy_nhi vừa đặt giá 280 điểm để mua Cô gái phép thuật 3
Diệp Băng Linh: à nhon
Shop - Đấu giá: cò lười vừa đặt giá 469 điểm để mua Cung Sư Tử
Shop - Đấu giá: ngocquynh520 vừa đặt giá 1261 điểm để mua Sparkly Diamond
Shop - Đấu giá: Thải Nhi vừa đặt giá 265 điểm để mua Cô gái phép thuật 3
Shop - Đấu giá: susublue vừa đặt giá 1200 điểm để mua Sparkly Diamond
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 276 điểm để mua Giày xinh
Shop - Đấu giá: ngocquynh520 vừa đặt giá 1083 điểm để mua Sparkly Diamond
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 1030 điểm để mua Sparkly Diamond
Shop - Đấu giá: susublue vừa đặt giá 980 điểm để mua Sparkly Diamond
Công Tử Tuyết: Lần đầu tiên hả you. Không thử sao biết: [Game] Soái ca sẽ làm gì với bạn?!
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 259 điểm để mua Thiên thần áo đỏ
Shop - Đấu giá: Minh Huyền Phong vừa đặt giá 786 điểm để mua Đá Amethyst
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 629 điểm để mua Mề đay đá Topaz xanh London 2
Shop - Đấu giá: heocon13 vừa đặt giá 262 điểm để mua Cặp đôi người tuyết
Shop - Đấu giá: TTripleNguyen vừa đặt giá 250 điểm để mua Cún và bong bóng
LogOut Bomb: thuyvu115257 -> vi ngôn lục ngạn
Shop - Đấu giá: Minh Huyền Phong vừa đặt giá 598 điểm để mua Mề đay đá Topaz xanh London 2
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 568 điểm để mua Mề đay đá Topaz xanh London 2

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.