Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 211 bài ] 

Con đường sủng thê - Tiếu Giai Nhân

 
Có bài mới 05.11.2018, 10:08
Hình đại diện của thành viên
Chiến Thần Linh Quy Bang Cầm Thú
Chiến Thần Linh Quy Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 08.10.2015, 09:28
Bài viết: 359
Được thanks: 2885 lần
Điểm: 29.69
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Cổ đại] Con đường sủng thê - Tiếu Giai Nhân (New c156) - Điểm: 57
Chương 157

Edit: windchime
Nguồn: https://diendanlequydon.com

Bãi săn Mộc Lan, gió thu thổi vù vù.

Ban ngày, Đường Văn đế dẫn một đám Huân Quý Tử Đệ ra ngoài đi săn bắn, ban đêm quay về đốt lửa uống rượu, hào hứng vui vẻ.

Đến bên này trước hai hôm, ban đêm Đường Văn đế đều ngủ một mình, dù sao cũng là bôn ba đường dài, hắn muốn nghỉ ngơi dưỡng sức, đến buổi tối ngày thứ ba, có lẽ nghỉ ngơi đủ, cũng có thể do uống vài ly rượu, rảnh rỗi, hắn vừa xem sổ con vừa lệnh cho Ngụy Nguyên mời Hiền phi đến.

Hiền phi vẫn luôn ngóng trông, sau khi tiễn bước Ngụy Nguyên liền bắt đầu trang điểm.

Bà cũng không trang điểm đậm, sau khi rửa mặt chỉ bôi lên chút phấn, vẽ lông mày, lại tô một chút son môi, trong ánh đèn dịu dàng cũng không nhìn ra chút nào gọi là già cả. Hiền phi soi gương, rất hài lòng với cách ăn mặc trang điểm của mình. Bà đã già, cho dù ăn mặc hay trang điểm xinh đẹp cũng không sánh bằng những mỹ nhân mới được tấn phong kia, hoàng thượng sủng bà cũng không phải đơn thuần là do tư sắc của bà, phần nhiều vẫn là tình nghĩa nhiều năm hai người làm bạn.

Lều trại của Đường Văn đế phong thái phi thường, không khác gì với một tòa tẩm điện. Sau khi Hiền phi đi qua thấy Đường Văn đế vẫn còn xem tấu chương, liền khéo léo đi ra phía sau, cầm lấy một quyển sách rồi dựa vào trên giường xem.

Đường Văn đế cũng không để sủng phi phải chờ lâu, rất nhanh liền gọi người chuẩn bị nước súc miệng, đến bên trong sủng phi nói chuyện, tâm sự chuyện săn bắn lúc ban ngày, trò chuyện một chút liền tiến đến bên trong màn...

Nhưng lần này rất nhanh bên trong đã yên tĩnh trở lại.Website đăng truyện chính thức: diendanlequydon.com]

Hiền phi nằm ngửa, ánh mắt bình tĩnh, chỉ là khi Đường Văn đế ngẩng đầu lên từ ngực mình, bà vội vàng lộ ra vẻ thỏa mãn. Thân thể Đường Văn đế có một chút cứng lại, sau đó lắc đầu cười, nằm nghiêng một bên nói: “Già rồi, không chịu nhận mình già không được ..."

“Sao Hoàng thượng lại nói như vậy, eo của thần thiếp sắp bị người làm gãy.” Hiền phi rúc vào trong ngực nam nhân, nhỏ giọng làm nũng.

Môi Đường Văn đế giật giật nhưng cuối cùng cũng không hỏi ra khỏi miệng.

Hắn muốn hỏi bà có thoải mái hay không, nhưng lúc hắn vừa kết thúc rõ ràng bà còn đang nghênh đón, phát hiện hắn đã kết thúc mới lập tức dừng lại, mặc dù nữ nhân giả vờ rất giống, hắn lại biết, bà vốn không cảm thấy thoải mái, chỉ là cố ý làm hắn vui lòng mà thôi.

Hắn đã già, rốt cuộc cũng không thể * như trước đây.

Thế nhưng bà không biết, bà cũng đã già, thân thể đã sớm không còn làm cho hắn mê muội như lúc trước, hắn là bởi vì thích bà nên mới sủng. Bọn họ đều đã già, chuyện này sớm hay muộn gì cũng xảy ra, hắn thà rằng bà giống như hoàng hậu cười trêu ghẹo nói hai người đã già, tự nhiên thẳng thắn, cũng không muốn bà lừa gạt mình, giống như là nhiều năm hắn sủng ái bà như vậy chỉ là hoan lạc giường chiếu.

Liên tục nửa tháng sau đó, Đường Văn đế không gọi Hiền phi đến thị tẩm, hắn vẫn đến lều của Hiền phi nói chuyện với bà, thưởng đồ ăn cho bà, đủ loại vinh hạnh đặc biệt, người ngoài vẫn thấy Hiền phi được ân sủng như cũ, nhưng chỉ có Hiền phi biết, bà bị lạnh nhạt, ngược lại hai quý nhân càng mê hoặc. di@en*dyan(lee^qu.donnn) Lệ quý nhân hầu hạ Đường Văn đế tám đêm, bảy đêm còn lại thì Đường Văn đế ngủ một mình năm đêm, chỉ có hai lần gọi quý nhân khác.

Nữ nhân ở hậu cung, rất ít người vẫn an phận sau khi được thịnh sủng, ví dụ như Lệ quý nhân cũng không an phận, trong cung thì phải chú ý đến ánh mắt của hoàng thượng, mấy ngày đầu đến chỗ Hiền phi thỉnh an thì còn quy quy củ củ, bây giờ không như vậy, ba lần thì hai lần đến muộn. Về phần tại sao lại đến muộn, chỉ cần nhìn khí sắc hồng nhuận quyến rũ phong tình, người sáng suốt liền biết nguyên do.

Hiền phi cảm thấy mặt mình như bị người ta tát cho một cái vậy.

Bà sớm biết rằng về già sẽ có một ngày mình mất đi ân sủng, chỉ là khi ngày này thật sự tới, bà mới phát hiện ra mình không thể thờ ơ như trong tưởng tượng. Bà không quan tâm hoàng thượng có bao nhiêu nữ nhân, nhưng bà vẫn muốn là người được sủng ái nhất, sao hoàng thượng có thể sủng hạnh Lệ quý nhân như thế? Một hai đêm cũng thôi, tại sao lại nhiều như vậy?

Thanh quận vương bớt chút thời gian tới thăm mẫu thân, lập tức phát hiện ra mẫu thân không vui.

Chuyện của hoàng thượng người bên ngoài không rõ, hắn lại khác, đương nhiên biết, hôm nay hắn đến đây muốn khuyên giải mẫu thân. Nam nhân mà, có mấy người mà không có mới nới cũ? Phụ hoàng sủng ái mẫu phi nhiều năm như vậy cũng là hiếm có.

Hiền phi hung hăng trừng nhi tử: “Con cho rằng ta thích ăn giấm(ghen)? Phụ hoàng con thích ai sủng ai, ta không quan tâm, ta giận nàng ta chỉ là một quý nhân nho nhỏ mà dám đến trước mặt ta làm càn.” Nếu là bình thường, bà sẽ không nói những chuyện này với nhi tử, nhưng nhiều ngày bị đè nén không có chỗ xả, nhi tử lại cố ý đến trấn an, bà liền không nhịn được.

Thanh quận vương bất đắc dĩ lắc đầu: “ Mẫu thân đừng tức giận, bên này có không ít người, không thể đụng đến nàng ta, sau khi về cung người muốn thu thập một quý nhân còn không dễ dàng?”

Hiền phi hừ một tiếng: “Để cho nàng ta đắc ý một thời gian vậy.”

Bà là Hiền phi, là Hiền phi duy nhất trong cung, ai cũng không thể thay thế được vị trí của bà ở trong lòng hoàng thượng, thế nhưng mỹ nhân không giống như vậy, thứ trong cung không bao giờ thiếu chính là mỹ nhân. Nếu Lệ quý nhân gặp chuyện không may, có
thể hoàng thượng sẽ nhíu mày, tùy tiện phái một người điều tra thêm, nhưng đảo mắt sẽ quên đối phương, lại đi sủng hạnh một mỹ nhân khác, một thời gian sau, trong cung sẽ còn ai nhớ đến Lệ quý nhân nữa?

Biết mẫu thân đã nghĩ thông suốt, Thanh quận vương muốn nói thêm vài câu rồi sẽ rời đi, lại thoáng nhìn thấy cung nữ khom lưng châm trà cho hắn vô tình lộ ngực, hắn bỗng nhiên có một suy nghĩ. Hắn nhìn cung nữ kia chằm chằm, trong lòng cảm thấy thoải mái, đi đến bên cạnh Hiền phi nhỏ giọng nói: “ Nương, nhi tử có một kế sách có thể giúp người loại bỏ Lệ quý nhân kia…”

Tạo dựng Quách Tử Kính vì ham mê sắc đẹp mà qua lại với phi tần hậu cung, Phụ Hoàng chắc chắn giao Đường Anh tra xét, xưa nay Đường Anh và Quách Tử Kính vẫn luôn là kẻ thù, có thể không bỏ đá xuống giếng?

Hiền phi im lặng nghe, hoang mang trong mắt dần dần biến thành kinh hỉ(kinh ngạc+vui vẻ), cuối cùng nói: “Tại sao lại là Quách Tử Kính? Đổi thành người kia không tốt hơn?”

Thanh quận vương cười nhẹ: “ Nhi tử bị biếm thành quận vương là do Quách Tử Kính ban tặng, về phần người kia, không cần nóng vội.”

Sức khỏe của thái tử không tốt, hắn không cần phải vội, cho dù thân thể của thái tử không sao, phụ hoàng còn khỏe mạnh, ít nhất còn sống được vài năm nữa, hắn không vội, việc hắn muốn làm trước là giải quyết hai người Triệu Trầm và Quách Tử Kính. Hai người này đều có thù oán với hắn, bọn họ còn sống chỉ làm hỏng chuyện của hắn, bọn họ chết , ít đi hai kẻ phiền toái, mưu đồ nghiệp lớn của hắn càng dễ dàng hơn.

Hiền phi nghe nhi tử nói nhỏ, gật đầu.

Qua hai ngày, mọi việc đều chuẩn bị sẵn sàng, Lệ quý nhân đến bên này thỉnh an, thái độ của Hiền phi vẫn lạnh nhạt, nhưng một nhị đẳng cung nữ bên người bà lại kéo đại cung nữ bên cạnh Lệ quý nhân đến nói chuyện …

~

Ngày hôm đó Đường Văn đế lại dẫn người đi săn, Thanh quận vương không cẩn thận bị ngã khỏi ngựa, tuy Thanh quận vương nói không sao, Đường Văn đế quan tâm nhi tử, cho người đưa hắn về doanh trướng trước cho thái ý khám bệnh, hoàng hôn Đường văn đế còn tự mình đến thăm nhi tử, biết nhi tử chỉ là trẹo chân nghỉ ngơi mấy ngày liền không có gì đáng ngại, yên tâm đi dự tiệc.

Bóng đêm mù mịt, tâm phúc của Thanh quận vương trở về báo tin: “Chủ tử, mọi việc đã ổn.”

Thanh quận vương cười cười, nhỏ giọng hỏi hắn: “Có khóc nháokhông?”

“Không. Hình như Lệ quý nhân có ý với Quách thống lĩnh, sau khi tỉnh lại bị uy hiếp một chút liền nghe theo, hình như còn rất …”

Thanh quận vương cười không nói. Lệ quý nhân mới mười bảy mười tám tuổi, tuổi hoa như vậy nên, đi theo phụ hoàng sẽ không cảm thấy thỏa mãn, “Quách thống lĩnh” mà hắn sắp xếp kia lại không giống như vậy, thân thể cường tráng, hơn nữa khi Lệ quý nhân đến doanh trướng của Đường Văn đế thị tẩm cũng đã thấy qua Quách Tử Kính. Quách Tử Kính dạng chó hình người (ý chỉ bên trong thối nát, bên ngoài nạm ngọc :v), có khả năng Lệ quý nhân đã động tâm từ lâu.

Như vậy càng tốt, tình chàng ý thiếp, diễn ra thì càng giống.

Đêm nay Đường Văn đế không có gọi người đến thị tẩm, buổi tối hôm sau liền sai Ngụy Nguyên truyền Lệ quý nhân đến.

Tối hôm qua Lệ quý nhân vừa làm chuyện có lỗi với hoàng thượng, t tuy nhiên đại cung nữ bên người liên tục cam đoan Quách Tử Kính không để lại dấu vết trên người nàng, còn cung nữ bị Quách Tử Kính thu mua hoàn toàn có thể tin tưởng, khi cởi quần áo trước mặt Đường Văn đế, nàng vẫn rất khẩn trương, cởi xong liền nhanh chóng kéo chăn che kín người.

Mỹ nhân xấu hổ, Đường Văn đế càng nhiệt tình, đuổi theo trêu đùa. Thân thể của Lệ quý nhân đầy đặn, hắn thích để cho nàng nằm sấp, bởi vậy trêu đùa một lúc hắn liền kéo chăn ra, lật quý nhân mặt đang đỏ bừng lại, vốn đã chuẩn bị xong rồi, nhưng khi nhìn phía sau lưng của mỹ nhân thì Đường Văn đế cứng đờ.

Sau khi hết khiếp sợ, giận dữ ngập trời.

“Nói, người kia là ai!”windchimelqd Đẩy mỹ nhân ngã xuống đất, Đường Văn đế theo sát nhảy xuống, tùy tiện khoác áo choàng rồi rút kiếm kề vào cổ Lệ quý nhân, đôi mắt đỏ bừng tra hỏi, tóc tai bù xù, như là ác quỷ.

Lệ quý nhân hồn bay lên trời đã sớm choáng váng, há miệng run rẩy muốn che giấu lần cuối: “Hoàng thượng, hoàng thượng đang nói gì …”

Đường Văn đế cười lạnh, trường kiếm càng đưa về phía trước: “Nói đi, kẻ phóng đãng với ngươi là ai, nói xong trẫm sẽ để cho ngươi toàn thây, nếu không chẳng những ngươi phải chết, cả nhà ngươi cũng phải chôn cùng.” So sánh với sự tức giận lúc nãy, bây giờ hắn hoàn toàn bĩnh tĩnh.

Tâm Lệ quý nhân như tro tàn, ánh mắt hoàng thượng nhìn thấu tất cả, hiển nhiên chuyện này không gạt được. Nàng nằm trên đất, khóc lên: “Hoàng thượng, thần thiếp bị người ta hãm hại, tối hôm qua,  trước khi đi ngủ mọi việc đều tốt, không biết tại sao lúc sau tỉnh lại, hai mắt bị bịt kín, miệng lại bị nhét khăn, chỉ có thể nhận biết là do Quách thống lĩnh uy hiếp sắp xếp …”

Đường Văn đế chấn động, híp đôi mắt lại nhìn nàng: “Nếu mắt đã bị bịt kín, làm sao ngươi biết đó là Quách thống lĩnh?”

Lệ quý nhân nức nở: “Thần thiếp đã nghe qua giọng nói của Quách thống lĩnh, đúng là hắn, hơn nữa ngoại trừ hắn, còn có ai có thể thuận lợi lẻn vào lều vải của thần thiếp? Hoàng thượng, thần thiếp thật sự vô tội, cung nữ bên cạnh thần thiếp bị Quách Tử Kính mua chuộc hạ thuốc vào trong trà, thần thiếp không thể phản kháng … Về sau, về sau Quách thống lĩnh uy hiếp thần thiếp, nói là nếu thần thiếp nói chuyện này cho hoàng thượng, hoàng thượng cũng sẽ không tin thần thiếp …”

Đường Văn đế không nghe nàng nói tiếp nữa, một kiếm quét qua cái cổ mà hắn đã không ít lần hôn xuống.

“Gọi Đường Anh tới.”

Giết người xong, Đường Văn đế âm trầm mặc quần áo.

Cấm vệ bên cạnh hắn, cứ ba ngày sẽ luân phiên canh giữ một lần, ba đêm vừa qua quả thật Quách Tử Kính không có gác đêm.

Lúc Đường Anh đến, thi thể của Lệ quý nhân đã bị kéo đi, chỉ có trong không khí vẫn còn lưu lại mùi máu tươi. Hắn làm như không ngửi thấy: “Hoàng thượng tuyên thần có chuyện g?”

Đường Văn đế đứng trước bàn quay lưng về phía hắn: “Khanh đi thăm dò xem, tối hôm qua Quách Tử Kính làm những gì, có ở lại trong doanh trướng không?”

Đường Anh ngẩn ra.

Không nhận được câu trả lời, Đường Văn đế xoay người nhìn lại, thấy vẻ mặt Đường Anh khác lạ, nhíu mày hỏi: “Xảy ra chuyện gì?”

Đường Anh ngăn lửa giận trong lòng, hơi có chút bất đắc dĩ nói: “Bẩm hoàng thượng, tối hôm qua Quách Tử Kính không phục thần săn thắng hắn, cùng so rượu với thần, hai người uống đến nửa đêm thì say mèm, Quách Tử Kính ở lại doanh trướng của thần ngủ một đêm.” Quách Tử Kính chết tiệt, chắc chắn là biết mình gặp phải tai ương, liền đến tìm hắn làm chứng.Website đăng truyện chính thức: diendanlequydon.com]

Nghe Đường anh nói vậy, Đường Văn đế đột nhiên nhớ lại tinh thần của hai người này lúc sáng không được tốt.

“Khanh xác định nửa đêm hắn không rời đi?” Trong lòng biết việc này có chút kỳ quái, Đường Văn đế vẫn hỏi lại một lần nữa.

Đường Anh không hề do dự nói: “Thị vệ của thần vẫn luôn canh giữ ở bên ngoài doanh trướng.”

Đường Văn đế gật đầu: “ Tốt, khanh lập tức giải đại cung nữ bên cạnh Lệ quý nhân đến đây, trẫm muốn đích thân thẩm vấn.”

Đường Anh lĩnh mệnh rời đi.

Cũng không lâu lắm hắn liền đưa người đến.

Đường Văn đế lệnh cho Đường Anh canh giữ ở bên ngoài không cho người đến gần, trong doanh trướng chỉ còn hắn và Ngụy Nguyên. Ngụy Nguyên thẩm vấn, hắn ở một bên nghe.

Mới lúc bắt đầu vẻ mặt của Ngụy Nguyên vẫn là ôn hòa, cung nữ khai tối hôm qua sau khi đi ngủ, cái gì cũng không biết, là chính Lệ quý nhân tự mình tư thông lại đổ oan cho nàng.windchimelqd Lúc sau bị đánh đau, lập tức đổi giọng tố giác Quách Tử Kính. Lúc này còn không chịu nói thật, Ngụy Nguyên cười, sử dụng thủ đoạn lâu ngày không dùng, cung nữ muốn tự sát cũng không được, cũng không chịu nổi đau đớn, đều khai ra hết.

Hiền phi lấy tính mạng người nhà của cung nữ ra uy hiếp, sai nàng hãm hại Lệ quý nhân và Quách thống lĩnh.

Nàng ta chỉ hạ thuốc mà thôi, nàng ta không biết nam nhân nửa đêm tới kia là ai.

Nàng ta không biết,Đường Văn đế không cần tra cũng đoán ra không mười thì cũng tám, chín phần.

Bên cạnh Hiền phi đều là thái giám, bà ta muốn dùng nam nhân, chỉ có thể do Thanh quận vương tìm.

Hiền phi hãm hại Lệ quý nhân là vì tranh sủng, Thanh quận vương vu hãm Quách Tử Kính, vì hai người có thù.

Chỉ là bọn họ lại dùng cách này, cho hắn đội nón xanh, để uy nghiêm của hắn, uy nghiêm của hoàng gia ở chỗ nào?

Nếu hai người đó đã không nhớ tình cảm nhiều năm, đội sự nhục nhã như thế  lên đầu hắn, vậy hắn muốn bọn họ chết!

Ai cũng đừng nghĩ hắn là kẻ ngốc mà giở trò.

Đường Văn đế không truyền sự việc ra, Đường Anh cũng chỉ là nghe lệnh thay hắn làm việc, không biết vì sao phải làm như thế.

Tháng chín, Đường Văn đế bãi giá hồi kinh. Hiền phi bị nhiễm bệnh tạm thời ở lại hành cung tĩnh dưỡng, Thanh quận vương ở lại chăm sóc.

Trung tuần tháng mười, tin dữ truyền đến kinh thành. Hiền phi ốm chết, Thanh quận vương cũng bị lây bệnh, chưa trị đã chết.

Tin tức truyền đến phủ Võ Anh hầu, A Kết thật sự giật mình: “Quận vương gia chết?”

Triệu Trầm đang ngồi trên giường nhỏ tiếp tục cầm tay nhỏ dạy nữ nhi viết chữ, thuận miệng trả lời: “Sinh lão bệnh tử, có gì đáng ngạc nhiên? Đúng rồi, vài ngày nữa sinh nhật Xán Xán, nàng nhớ gửi thiệp mời cho Đường Anh.”Website đăng truyện chính thức: diendanlequydon.com]

“Đường Anh là ai?” Xán Xán tò mò ngửa đầu hỏi.

Triệu Trầm hôn trán thân nữ nhi một cái: “Người xấu.”

Xán Xán không hiểu nháy mắt: “Tại sao phụ thân phải mời người xấu đến nhà chúng ta? Con không thích người xấu.”

Triệu Trầm cười, nhìn thê tử cũng không hiểu, ý vị thâm trường dạy hai người: “Có đôi khi lợi dụng tốt người xấu, cũng có thể làm được việc. Xán Xán yên tâm, phụ thân sẽ không để cho người xấu bắt nạt con.”

Xán Xán biết phụ thân nhà mình lợi hại, yên tâm, tiếp tục ngoan ngoãn viết chữ.

A Kết cúi đầu cười trộm.

Người bên ngoài xấu, Triệu Trầm còn xấu hơn, hắn đương nhiên sẽ không để cho người trong nhà bị bắt nạt.

Tác giả nói ra suy nghĩ của mình:

Cảm giác Chương này không thích hợp để làm chương kết, lại viết thêm 1 chương.



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
6 thành viên đã gởi lời cảm ơn windchime về bài viết trên: Cuncute, HNRTV, Ngô Thanh, antunhi, chalychanh, yuriashakira
     

Có bài mới 30.11.2018, 15:36
Hình đại diện của thành viên
Chiến Thần Linh Quy Bang Cầm Thú
Chiến Thần Linh Quy Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 08.10.2015, 09:28
Bài viết: 359
Được thanks: 2885 lần
Điểm: 29.69
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Cổ đại] Con đường sủng thê - Tiếu Giai Nhân (New c157) - Điểm: 61
Chương 158: Cuối cùng

Edit: windchime
Nguồn: https://diendanlequydon.com

Lại một năm gần qua.

Ngày hôm đó không có gió, mẹ chồng nàng dâu Quách phu nhân và Lâm Trúc đến phủ Võ Anh hầu làm khách, vào cửa thì biết được mấy mẫu tử A Kết đang ở Tây Uyển, các nàng trực tiếp qua đó. Là thân thích quen thuộc, cũng coi như nhà mình, đã sớm không chú ý đến lễ tiết.

“ Di Tổ Mẫu(chị em với bà nội, ở mình gọi là Mụ, không biết chỗ các bạn gọi sao nên mình sẽ để nguyên), dì!”

Bụng Ninh thị và A Kết đã lớn nên không tiện vận động nhiều, đành phải sai đại tiểu thư Triệu gia Triệu Xán Xán đi ra ngoài đón khách. Tiểu cô nương khoác áo choàng màu đỏ thẫm, khuôn mặt nhỏ nhắn đỏ hồng khiến người ta yêu thích.

“Dì, đệ đệ đang ngủ sao?” Sau khi được Quách phu nhân bế lên, Xán Xán nghiêng đầu nhìn tiểu đệ trong lòng của dì.

“ Không, bên ngoài trời lạnh, đệ đệ còn nhỏ nên phải bọc kín, khi Xán Xán còn nhỏ, lúc ra ngoài mẫu thân cháu cũng bọc cháu lại như vậy.” Lâm Trúc cười vén áo choàng đang che mất khuôn mặt của nhi tử, lộ ra đôi mắt đen to tròn của bé trai bên trong, Xán Xán thấy vậy lập tức cười: “Đệ đệ không ngủ.”

Vào nhà Lâm Trúc cũng không cởi áo choàng ra ngay, liền để cho hai tỷ đệ nhìn nhau.

Trong phòng, Ninh thị và A Kết ngồi dựa vào đầu giường, Bình ca nhi và An ca nhi sóng vai đứng bên cạnh cửa sổ nhìn ra ngoài, nhỏ giọng gọi đệ đệ, đến khi tiếng cười nói của đám người Lâm Trúc vang lên ở gian ngoài, hai cậu bé lại xoay người đi đến mép giường, nhìn cửa với vẻ mong chờ.

Vấn Mai vén rèm, Quách phu nhân đi vào trước.

A Kết hỏi hai nhi tử: “ Nhìn xem đây là ai?”[Website đăng truyện chính thức: diendanlequydon.com]

Trong phòng ấm áp, Bình ca nhi mặc một áo bông màu xanh ngọc, nhìn thấy Quách phu nhân, cậu bé ngoan ngoãn gọi di tổ mẫu. An ca nhi mặc áo bông màu xanh khá nghịch, trốn sau lưng ca ca cười, cũng không chịu gọi người. windchimelqd Quách phu nhân đi qua ôm hai tiểu tử mập mạp vào trong ngực, lần lượt hôn từng cậu bé, sau đó thả Bình ca nhi ra rồi đặt An ca nhi nằm trên giường bắt đầu chọc lét: “Ca ca, tỷ tỷ đều gọi rất ngọt, tại sao An ca nhi không chịu gọi ta, nhanh gọi một tiếng cho di tổ mẫu nghe.”

An ca nhi sợ nhột, duỗi cánh tay và đá cái chân ngắn ngủn của mình cản lại, vừa cười vừa gọi mẫu thân, gọi mẫu thân thấy không dùng được thì gọi ca ca, sau đó quy đầu thì dì đặt đệ đệ lên giường, ca ca đang nhìn đệ đệ không nhìn đến cậu bé, An ca nhi cũng muốn đến đó, ngoan ngoãn gọi di tổ mẫu.

Lúc này Quách phu nhân mới thả người.

An ca vội vàng leo đến bên người ca ca, nhìn chằm chằm vào tã lót.

Lâm Trúc cố ý chậm rãi không chi nhi tử lộ ra khỏi áo choàng, hỏi hai huynh đệ: "Bình ca nhi và An ca nhi biết bên trong là ai không?"

"Đệ đệ!" Hai huynh đệ đồng thanh đáp lời.

"Vậy đệ đệ tên gì?" Lâm Trúc lại hỏi, lúc này mới để lộ nhi tử.

An ca nhi nhìn thấy đệ đệ quên nói chuyện, Bình ca nhi nhìn xem mẫu thân lại nhìn xem tỷ tỷ ngồi đối diện, rành mạch nói: "Hồ lô."

Nghe được có người gọi mình, Hồ lô chưa đầy năm tháng a một tiếng, quay đầu nhìn lại.

Thế là ba huynh đệ lẳng lặng nhìn nhau.

Lâm Trúc buồn cười, đến bên giường, đặt nhi tử nằm chơi trước người mình, ba tỷ đệ Xán Xán yêu thích đệ đệ, đều vây quanh dì. Bình ca nhi và An ca nhi đều muốn chạm đệ đệ, Xán Xán ở một bên nhìn thấy, ai muốn đưa tay lên mặt Hồ lô bé liền đẩy ra, nghiêm trang nói: "Không thể sờ mặt, sờ nơi khác đi."

Mẫu thân đã nói bọn đệ đệ không cẩn thận sẽ đụng vào mắt Hồ Lô, cho nên không thể sờ mặt.

Hai đứa sinh đôi đều biết nghe lời tỷ tỷ, An ca nhi nghe vậy sờ tay đệ đệ, Bình ca nhi bò qua một bên khác sờ chân đệ đệ. Chân Hồ Lô có mang tất, Bình ca nhi vừa muốn cởi tất ra, Xán Xán liền cản lại, nói là nếu cởi tất Hồ Lô sẽ lạnh. Bình ca nhi rất thất vọng, muốn bò lại chỗ cũ, An ca nhi đã chiếm hết cả tay trái lẫn tay phải đệ đệ. Bình ca nhi ngửa đầu nhìn dì đang nói chuyện với mẫu thân, cười hì hì bò lên trên đùi của dì.

Thấy cháu trai lớn thích mình, Lâm Trúc cúi đầu nhìn thoáng qua rồi ôm Bình ca nhi ngồi lên trên đùi mình, Bình ca nhi rất hài lòng, cúi đầu nói chuyện với đệ đệ Hồ Lô.

Bọn nhỏ chơi vui vẻ, Quách phu nhân quan sát một lát, nói với A Kết: “Tính tính của Xán Xán khá giống cháu, cháu nhìn xem nó làm tỷ tỷ tốt bao nhiêu, tính tình bá đạo của Bình ca nhi và An ca nhi, còn có Xán Xán lại giống như Thừa Viễn, Thừa Viễn khi còn nhỏ cũng như vậy, lúc ngoan ngoãn làm cho người ta yêu thích, khi tinh nghịch lại làm cho người ta hận không thể trói lên cây đánh cho một trận.”[Website đăng truyện chính thức: diendanlequydon.com]

A Kết nhìn muội muội, cười nói: “Bé trai đều như vậy, tiểu Cửu khi còn bé cũng tinh nghịch.”

Lâm Trúc lập tức cãi lại: “Thôi đi, tiểu Cửu tinh nghịch, nhưng hắn lại không thông minh như tỷ phu, Bình ca nhi và An ca nhi lớn lên, chắc chắn cũng xấu giống như tỷ phu vậy.”

“ Phụ thân không xấu!” Xán Xán bỗng nhiên ngửa đầu, giải thích thay phụ thân nhà mình.

Một câu nói chọc cho những người lớn đều cười.

Lâm Trúc sờ đầu cháu gái, nói tới một chuyện khác: “Ngày mai Lý gia thiết yến, đại tỷ không đi sao?”

A Kết gật đầu, cúi đầu nhìn bụng: “Dáng vẻ này thì có thể đi đâu.” Thời gian trước và sau năm mới có rất nhiều yến tiệc, phủ Vân Dương hầu mở tiệc chiêu đãi quan khách, A Kết đã nhận được thiệp mời từ sớm, nhưng mà bụng nàng đã lớn, vốn không có cách nào đi được, dù nàng muốn đi, Triệu Trầm cũng sẽ không đồng ý.

Lâm Trúc đã sớm đoán là như vậy, thấy Xán Xán tò mò nhìn mình, nàng cười: “Xán Xán muốn đi sao? Muốn đi thì tối nay đến nhà dì ở lại, ngay mai dì sẽ dẫn cháu đi làm khách, chúng ta tìm Nhị Lang ca ca chơi.”

“Đi!” Xán Xán thích nơi náo nhiệt, vội vàng đồng ý.

A Kết sợ nữ nhi đến Quách gia gây rắc rối, cố ý hỏi bé: “Xán Xán đi đến nhà dì, vậy thì tối nay ai ngủ với tổ mẫu?”

Xán Xán sững sờ, nhìn về phía tổ mẫu, thấy tổ mẫu mỉm cười nhìn mình, Xán Xán suy nghĩ, cười ha ha: “Con cho người đi mời tổ phụ, để tối nay tổ phụ ngủ cùng tổ mẫu.”

Sau khi Ninh thị mang thai, số lần Triệu Duẫn Đình tới nơi này càng ngày càng nhiều, qua đêm là chuyện thường.

Chuyện của trưởng bối, hai tỷ muội A Kết cúi đầu không nói, Quách phu nhân cười nhìn muội muội, vẻ mặt của Ninh thị vẫn tự nhiên, cúi đầu dặn dò cháu gái: “Xán Xán đến nhà dì phải ngoan ngoãn nghe lời, không cho đánh nhau với Ngũ Lang ca ca.”

Ngũ lang là đứa bé ngoan, mẫu thân Trương thị của cậu bé cũng thành thật an phận, bà không muốn bởi vì Kiều thị mà ảnh hưởng đến quan hệ của tiểu bối.

Xán Xán ngoan ngoãn gật đầu.

Lần trước bị mẫu thân dạy dỗ một trận, bé biết mình không nên đẩy người, nhưng vẫn không thích Ngũ Lang của Ninh gia đoạt hai đệ đệ,Dieenndkdan/leeequhydonnn tuy nhiên, lần sau Ngũ Lang đến, không những không trách bé, còn biết cùng với bé dỗ đệ đệ, chỉ bé cách bắt châu chấu, tìm xác ve, bé liền thích chơi cùng với Ngũ Lang.

Ăn cơm xong, Quách phu nhân và Lâm Trúc tạm biệt, Xán Xán liền mang theo bọc hành lý nhỏ mà mẫu thân đã chuẩn bị cho mình đi theo dì.

Hoàng hôn Triệu Trầm đi dự tiệc trở về, biết được nữ nhi đến Quách gia, lắc đầu bật cười: “Mới từng đó tuổi đã thích đi làm khách, khoảng hai năm nữa chắc chẳng còn nhớ thương chúng ta nữa.” Hắn vẫn thích dáng vẻ không chịu đi cứ đứng bên cạnh bọn của nữ nhi hơn, nghĩ đi nghĩ lại, nhịn không được thầm oán Lâm Trúc: “Nếu như muốn dẫn theo Xán Xán đến Lý gia, ngày mai ta dẫn Xán Xán qua là được, khuyến khích Xán Xán qua bên kia làm gì? Buổi tối Xán Xán ngủ với ai?”

“Ngủ cùng với A Trúc, con thích nhất là dì.” A Kết dựa lưng vào gối, cười nhìn trượng phu đang trải chăn đột nhiên tức giận. Sau khi Bình ca nhi và An ca nhi cai sữa liền ngủ riêng, Triệu Trầm nói nhi tử không thể nuông chiều giống nữ nhi để cho mẫu thâu ru ngủ, hơn nữa, A Kết đang mang thai cũng không có sức chăm sóc hai đứa nhỏ, liền nghe theo Triệu Trầm, buổi tối giao hai đứa song
sinh cho nhũ mẫu và nha hoàn chăm sóc.

Sắc mặt Triệu Trầm càng khó nhìn hơn: “Dượng Xán Xán sẽ không đẩy con ra ngoài chứ?”

Quách Tử Kính lớn tuổi như vậy mới cưới thê, bây giờ Lâm Trúc mới hết cữ không lâu, hắn là người từng trải, hiểu đức hạnh của nam nhân thế nào.

Trượng phu lo lắng việc không đâu, A Kết nhịn không được lườm hắn một cái: “Đó là dì dượng của Xán Xán, bọn họ thương Xán Xán cũng không ít hơn chàng, chàng đừng có quản nữa. Trải nhanh lên, chân thiếp có chút tê, chàng giúp thiếp xoa bóp.”

Thân thể của thê tử quan trọng, Triệu Trầm lập tức thu lại suy nghĩ, nhanh chóng trải chăn ngồi xuống bên cạnh thê tử, thuần thục bóp chân cho nàng. Xoa bóp thì thấy thê tử cúi đầu cười trộm, biết nàng giả vờ, Triệu Trầm cũng không có ngừng lại, tiếp tục nhẹ nhàng xoa bóp, vừa xoa vừa nói chuyện với lão tứ còn chưa ra đời: “Nhanh ra ngoài đi, lớn lên phải đẹp hơn Hồ Lô, để tỷ tỷ con không nỡ chạy ra ngoài.”

Tại sao Nữ nhi lại sảng khoái đồng ý đi đến nhà dì như vậy? Là do thích dì, ngày mai còn có thể cùng dì đi dự tiệc hay  là do thích Hồ Lô. Bình ca nhi và An ca nhi ngày càng nghịch ngợm, Xán Xán vẫn thường thầm oán với hắn hai đệ đệ không nghe lời, tiểu cô nương liền thích Hồ Lô.

A Kết cười nghe trượng phu nói những lời ngốc nghếch, nhìn Triệu Trầm nói chuyện với biểu cảm vô cùng nghiêm túc, không nhịn được nghĩ tương lai nữ nhi thích người nào, với sự thương yêu nữ nhi của Triệu Trầm, chắc không nhịn được ép tiểu tử kia rời đi chứ?

Thực ra nàng cũng rất lưu luyến nữ nhi, năm sau nữ nhi cũng chỉ mới có sáu tuổi, nói đến chuyện đó còn hơi sớm.

Phu thê bên này chàng đấm chân nàng cười trộm, ở Quách gia bên kia, đèn ở đầu giường đã tắt, Quách Tử Kính lẻ loi nằm trong chăn, nghe Lâm Trúc và Xán Xán nằm bên cạnh nhỏ giọng nói chuyện.

“Dì, cháu muốn nằm cùng với đệ đệ.”

“Không được, buổi tối đệ đệ sẽ đi tiểu, tiểu vào người Xán Xán thì làm sao bây giờ, ngày mai Xán Xán sẽ không còn thơm.”

“…Vậy cháu ngủ cùng với dì, trên người dì rất thơm.” Xán Xán vui vẻ nói, làm nũng rúc vào trong ngực của dì. Bé thích nhất là được người lớn ôm ngủ, chỉ là, mẫu thân và tổ mẫu đã rất lâu rồi không ôm bé.

Thân mình cô nương nho nhỏ ôm mình thật chặt, miệng lại còn ngọt ngào như vậy, tim Lâm Trúc đều mềm nhũn, đợi sau khi Xán Xán ngủ, nàng nhỏ giọng nói với trượng phu: “Thiếp cũng muốn sinh nữ nhi.” Khi còn nhỏ, dì thường hâm mộ mẫu thân có hai nữ nhi, mẫu thân thầm oán dì ở trong phúc lại không biết hưởng, có thai liền là nhi tử còn không hài lòng. Bây giờ nàng đã làm dì, dần dần cũng cảm nhận được tâm tình của dì mình lúc trước.

Quách Tử Kính ‘ừ’ một tiếng.

Muốn gọi thê tử nằm vào chăn của mình để hắn ngửi mùi hương trên người nàng, đến cùng vẫn nhịn được. Xán Xán đang nằm bên cạnh, bị bé nhìn thấy không hay.

Ngày hôm sau chuẩn bị xong xuôi, Lâm Trúc giao nhi tử cho nhũ mẫu, sau đó bế cháu gái ăn mặc xinh đẹp lên xe ngựa. Dieenndkdan/leeequhydonnn Đến Lý gia, có vài phu nhân lần đầu gặp tưởng họ là mẫu tử, hiểu lầm Xán Xán là cô nương Quách gia, dù sao A Kết và Lâm Trúc có bảy phần giống nhau, dung mạo của Xán Xán lại giống mẫu thân.

Lâm Trúc cười giải thích, khi những thái thái phu nhân kia khen ngợi cháu gái, nàng cũng cảm thấy tự hào. Nhìn xung quanh, trong phòng hay ngoài phòng, đại cô nương, tức phụ mới đều không xinh đẹp bằng nàng, trong đám tiểu cô nương cháu gái của nàng cũng đáng yêu nhất, có sự so sánh này càng không làm cho người ta kiêu ngạo sao được?

Khách sáo một lát, Lâm Trúc dẫn cháu gái đi đến chỗ Lý lão thái quân.

Những người lớn vây quanh nói chuyện với nhau, để bọn nhỏ tự chơi, trong này, Xán Xán và nhị lang của Lý gia là quen thuộc nhất, chỉ là Nhị Lang mới ba tuổi, còn tinh nghịch hơn hai đệ đệ của bé, lại đen như vậy, Xán Xán không quá nguyện ý chơi với cậu bé, chủ động đi theo bên người Ngũ Lang ca ca của Ninh gia chơi.

Cười cười nói nói, thái tử phi tới.

Chúng nữ quyến sôi nổi ra sân quỳ đón.

Bọn nhỏ đều ở lại trong phòng, Xán Xán kéo tay Ngũ Lang đi ra ngoài: “Chúng ta đi ra ngoài nhìn xem.”

Ngũ lang có chút do dự, nhưng nhìn vẻ mặt hưng phấn của mắt to muội muội, cậu bé nắm lấy tay muội muội đi ra ngoài.

Bên ngoài thái tử phi đã cho mọi người miễn lễ, nắm tay hoàng trưởng tôn đi vào trong, vừa nâng mắt lên thì thấy trong nhà chính có hai bóng người nhỏ bé đang đi tới, dáng vẻ của bé gái vừa nhìn đã biết là ai.

Thái tử phi từ từ dừng bước, dịu dàng hỏi Xán Xán: “Xán Xán còn nhớ ta không?” Tính ra, đã có khoảng hai, ba năm không gặp, nàng chuyển vào trong cung cũng không tiện ra ngoài, mà A Kết lại liên tục mang thai sinh con, đã rất lâu không vào cung.

Chắc chắn Xán Xán không nhớ rõ, bé nhìn thái tử phi rồi lại nhìn Phúc ca nhi,  phát hiện ra mọi người xung quanh đều đang nhìn bé, bé nhìn dì xin giúp đỡ.

Lâm Trúc đi lên phía trước dắt hai đứa nhỏ ra, nhỏ giọng dạy hai người.

Xán Xán lập tức nhu thuận hành lễ, ngọt ngào gọi nương nương.

Ngũ Lang cũng hành lễ theo.

Thái tử phi sờ đầu Xán Xán, quay đầu hỏi nhi tử: “Phúc ca nhi còn nhận ra muội muội không?”

Phúc ca nhìn Xán Xán và Ngũ Lang đi cùng nhau lại còn nắm tay, không nói gì. (6-7t đã biết ghen sao :v)

Nhi tử vẫn không thích nói chuyện. Thái tử phi cười bất đắc dĩ, tiếp tục đi vào trong.

Xán Xán đi theo bên cạnh dì, tò mò nhìn cái mũ trên đầu bé trai đi phía trước, đang nhìn chăm chú bé trai đột nhiên quay đầu nhìn, Xán Xán sửng sốt, nhếch miệng lên cười với bé trai.

Trên mũ của đại đệ đệ và nhị đệ đệ cũng có minh châu, nhưng mà hạt châu hình không đẹp bằng của người này.

Xán Xán chỉ nhớ đến minh châu, nhưng lại không biết rằng khi mình cười đôi mắt đen to tròn sáng long lanh, trong mắt bé trai, đôi mắt đó sáng ngời hơn rất nhiều châu báu nào cậu bé nhìn thấy ở trong cung, khuôn mặt tươi cười trắng trẻo hồng hào của muội muội còn đẹp hơn các loại hoa mẫu đơn quý hiếm trong ngự hoa viên.

Rất nhanh muội muội đã nhìn sang bên cạnh, Phúc ca nhi có chút thất vọng quay đầu.

Mẫu thân bảo hôm nay có thể sẽ gặp được muội muội, cậu hỏi muội muội là ai, mẫu thân nói rằng khi còn nhỏ cậu thích chơi nhất với muội muội, còn khen muội muội đẹp hơn so với hoa mẫu đơn của hoàng tổ mẫu.Dieenndkdan/leeequhydonnn Phúc ca nhi không nhớ rõ muội muội, nhưng cậu vẫn nhớ hoa mẫu đơn của hoàng tổ mẫu, vừa mới nghe mẫu thân nói bé gái mặc quần đỏ là muội muội, cậu âm thầm so sánh một chút.

Muội muội quả thật là đẹp hơn hoa mẫu đơn.

Nhưng mà muội muội cũng không nhớ rõ cậu.

Trong phòng, Phúc ca nhi ngoan ngoãn ngồi bên cạnh mẫu thân, ánh mắt lại nhìn muội muội, nhìn muội muội ngọt ngào gọi một bé trai khác, không ngừng nói chuyện với bé trai đó.

Phúc ca nhi cũng muốn chơi cùng với muội muội.

Thừa dịp mẫu thân đang nói chuyện với người lớn, Phúc ca nhi vội vàng đi đến chỗ muội muội.

Xán Xán nhìn thấy Phúc ca nhi, thấy cậu đứng đó không nói lời nào, Xán Xán lại tiếp tục chơi với Ngũ Lang.

Ngược lại là Ngũ Lang không nhịn được hỏi Phúc ca nhi tên là gì.

Phúc ca nhi không để ý đến Ngũ Lang, nhìn Xán Xán nói: “Muội muội gọi là Xán Xán.”

Xán Xán kinh ngạc mở to mắt: “Làm sao ngươi biết tên ta là Xán Xán?” Xán Xán quên mất lúc nãy thái tử phi đã gọi tên của bé.

Rốt cuộc muội muội cũng đã chịu nói chuyện với mình, Phúc ca nhi rất vui, khóe miệng cong lên: “ Nương ta biết nương muội, lúc nương muội tới nhà chúng ta làm khách có đưa muội theo, sau đó hai chúng ta liền chơi cùng với nhau. Xán Xán, ta lớn hơn muội nửa tuổi, muội phải gọi ta là ca ca.”

Xán Xán chớp mắt, không quá tin tưởng Phúc ca nhi: “Ta không nhớ rõ, chờ ta về hỏi nương.” Kéo tay Ngũ Lang muốn đi.

Mặt nhỏ của Phúc ca nhi hơi nhăn lại, đứng tại chỗ nhìn Xán Xán.

Xán Xán đi được hai bước lại quay đầu, thấy bé trai vẫn nhìn mình, giống như có chút đáng thương, Xán Xán đứng lại ngẫm nghĩ, nhỏ giọng nói: “Nếu việc ngươi nói là sự thật, ta sẽ gọi ngươi là ca ca. Bây giờ chúng ta muốn đi tìm Nhị Lang đệ đệ, ngươi có đi không?”

Phúc ca nhi kìm lòng không được gật đầu.

“Vậy ngươi lại đây đi.” Xán Xán ngoắc tay với Phúc ca nhi.

Phúc ca nhi không chút do dự đi qua, Xán Xán cười với cậu bé, dùng tay trái đang rãnh dắt tay Phúc ca nhi, cùng nhau đi ra cửa.[Website đăng truyện chính thức: diendanlequydon.com]

Tác giả nói ra suy nghĩ của mình:

Được rồi, sủng thê đến đây coi như hoàn tất, bây giờ nhìn lại, đây chỉ là một số chuyện dở dở ương ương trong đại trạch, cảm giác không thể xem là truyện trạch đấu đúng không? Haha, mặc kệ, không ai quy định trong dại trạch phải đấu qua đấu lại, giai nhân cũng không có trình độ viết mấy thứ đó, sẽ chỉ viết sinh hoạt hàng ngày ấm áp. Tự tổng kết, viết truyện trạch đấu, truyện này nội dung cốt truyện bình thản, khuyết điểm thật nhiều, đúng là thất bại, nhưng giai nhân đã thật nỗ lực, cám ơn mọi người đã ủng hộ.[Website đăng truyện chính thức: diendanlequydon.com]


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
9 thành viên đã gởi lời cảm ơn windchime về bài viết trên: Cuncute, HNRTV, Ngô Thanh, antunhi, canhmai, chalychanh, tlam0212, yuriashakira, Đinh Thu Hiền
     
Có bài mới 14.12.2018, 12:15
Hình đại diện của thành viên
Chiến Thần Linh Quy Bang Cầm Thú
Chiến Thần Linh Quy Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 08.10.2015, 09:28
Bài viết: 359
Được thanks: 2885 lần
Điểm: 29.69
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Cổ đại] Con đường sủng thê - Tiếu Giai Nhân (New c158) - Điểm: 56
Chương 159

Edit: windchime
Nguồn: https://diendanlequydon.com

Giao Thừa ngày hôm đó, bao trùm kinh thành là sự vui vẻ, khắp nơi tiếng pháo nổ bên tai không dứt.

So với sự náo nhiệt vui mừng khi đoàn tụ của các nhà khác, phủ Duyên Bình Hầu có vẻ đặc biệt lạnh lẽo buồn tẻ.

Đại gia có phủ khác, Nhị gia nhậm chức ở Giang Nam, đường sá xa xôi nên chưa về, Tam gia xuất gia làm hòa thuơg, tháng tám năm nay tứ cô nương cũng đã gả cho nhị công tử của Tri phủ Sơn Tây, không về nhà mẹ đẻ mà chỉ gửi quà mừng năm mới về thôi.

Nhưng đây cũng là đêm trừ tịch mà đời này Thái phu nhân cảm thấy thư thái nhất.

“Bà cố, đây là sủi cảo Xán Xán làm, Xán Xán đút cho người ăn.” Dieenndkdan/leeequhydonnnXán Xán ngồi ở đầu giường, tay bưng chén nhỏ đút cho bà cố.

Sau khi bắt đầu mùa đông, sức khỏe Thái phu nhân càng ngày càng không tốt, phần lớn thời gian đều ở trong phòng, lễ trừ tịch(giao thừa) năm nay cũng phải dùng bên bàn nhỏ kê trên giường.

Thái phu nhân nhìn chén sủi cảo trong tay tiểu cô nương, méo mó nhăn nhúm, vừa nhìn thì biết là do chính tiểu cô nương gói, bà từ ái sờ đầu chắt gái: “Xán Xán thật ngoan, là nương dạy cháu làm sao?” nói xong thì há miệng đón nhận nửa miếng sủi cảo mà chắt gái đang đút, sau đó vừa ăn vừa nghe, đôi lúc ánh mắt lại nhìn về đôi song sinh đang ở bên cạnh.

Xán Xán lắc đầu, nói rõ ràng mạch lạc: “Tổ mẫu và nương đều đang mang thai đệ đệ, phụ thân nói để cho hai người nghỉ ngơi thật tốt, cháu học theo Ngoại tổ mẫu. Hàng năm ngoại tổ mẫu đều tự mình làm sủi cảo, ngoại tổ mẫu có thể gói được nhiều loại sủi cảo, đợi cháu lớn lên rồi mới có thể học toàn bộ được.”

Bình ca nhi và An ca nhi đang chơi cầu ở bên cạnh, nghe thấy tỷ tỷ nói đến ngoại tổ mẫu thì cũng vừa chơi vừa gọi ngoại tổ mẫu. An ca nhi thèm ăn, vẫn luôn nhìn về phía tỷ tỷ, bé cũng muốn ăn sủi cảo do tỷ tỷ gói, nhưng phụ thân đã nói không cho phép ăn lung tung, phải về nhà ăn sủi cảo với mẫu thân.

Nước miếng lại chảy xuống, An ca nhi không muốn chơi cầu nữa, bỏ ca ca, chạy về phía tổ phụ.

Triệu Duẫn Đình ngồi ở mép giường, vừa nhìn thấy cháu trai thứ hai chảy nước miếng liền hiểu, bảo Thúy Ngọc bưng một chén sủi cảo đến, Thúy Ngọc hiểu ý, biết là không thể để cho hai vị thiếu gia ăn no ở đây, chỉ múc hai cái sủi cảo. Triệu Duẫn Đình nhận lấy chén, vừa quay đầu liền thấy hai đứa cháu trai mập mạp đứng trước mặt, hắn cười ha ha, để cho hai đứa bé ngồi xuống, tự mình
đút cho cháu trai ăn.

Chia sủi cảo làm hai, đút cho mỗi đứa một miếng.

Triệu Duẫn Đình đút cho cháu trai thứ hai trước. một tay An ca nhi vịn vào tay tổ phụ, phồng miệng thổi nguội, thổi vài cái mới há to miệng ngậm lấy miếng sủi cảo, sau đó cầm lấy chân của mình chơi, mắt to tròn nhìn tỷ tỷ, hình như đang nói là sủi cảo do tỷ tỷ gói. Tướng ăn của Bình ca nhi đẹp hơn đệ đệ nhiều, thành thành thật thật ngồi, miệng thì nhai nhưng ánh mắt lại nhìn chằm chằm cái chén trong tay tổ phụ…

Thái phu nhân nhìn hai chắt trai như vậy, trong lòng cảm thấy ấm áp, khẩu vị cũng tốt lên không ít, ăn được một chén đầy. Xán Xán đưa cái chén cho Thúy Ngọc cô cô, muốn cô cô xới thêm một chén, Thái phu nhân lại cười tủm tỉm ôm tiểu cô nương vào lòng: “Đủ rồi, bà cố ăn no rồi, ăn thêm nữa buổi tối sẽ ngủ không ngon. Xán Xán nhà chúng ta thật khéo tay, bà cố chưa bao giờ ăn sủi cảo ngon như vậy.”

Được khen ngợi, Xán Xán vui vẻ nhìn tổ phụ.

Triệu Duẫn Đình hào phóng cho tiểu cô nương một nụ cười tán dương, đúng lúc hai bé trai cũng ăn xong, Triệu Duẫn Đình để cho bọn họ theo tỷ tỷ ngồi nói chuyện với bà cố. Hai bé trai còn xa lạ với Thái phu nhân, nhưng bọn họ đều thích tỷ tỷ, tỷ tỷ đang ngồi ở đó nên bọn họ đều muốn đi qua, tò mò nhìn Thái phu nhân.

Thái phu nhân sờ qua đầu của ba đứa bé, cuối cùng nhìn Xán Xán giải thích: “Hồi nãy Xán Xán nói sai rồi, nương cháu mang thai đệ đệ, còn Tổ Mẫu chau mang thai tiểu thúc, phải ghi nhớ, nếu không gọi sai sẽ bị người ta chê cười.” Cháu trai thứ tư của bà, nên ra đời sớm hơn chắt trai thứ ba của bà vài ngày, nếu không cháu gái cháu trai đều lớn hơn so với nó rồi.

Bên cạnh Xán Xán có bá bá, có tiểu cữu, có Cô Phụ thương yêu nhưng không có tiểu thúc. Tuy rằng các trưởng bối không chỉ một lần nói cho bé biết trong bụng tổ mẫu là tiểu thúc, bé vẫn không hiểu, giống như đại đệ đệ và nhị đệ đệ, nhỏ hơn bé đều gọi là đệ đệ, tại sao mẫu thân và tổ mẫu cùng mang thai mà cách gọi lại không giống chứ?

Bé không hiểu, Bình ca nhi và An ca nhi lại càng không hiểu.

Thái phu nhân chỉ biết lắc đầu, nhìn ngoài cửa sổ, trời cũng sắp tối rồi, xem chừng bên kia cũng sắp dùng cơm tối, bà lưu luyến không rời ôm ba đứa bé, rồi nói với Triệu Duẫn Đình: “Được rồi, ta cũng sắp đi ngủ, các con mau đi qua bên kia, đừng để cho Thừa Viễn sốt ruột.” Với tính khí kia của cháu trai trưởng, bây giờ chịu cho ba đứa bé qua đây ăn cơm với bà, bà đã rất vui.

Triệu Duẫn Đình gật đầu, tự tay mặc áo choàng cho cháu gái. Bình ca nhi và An ca nhi còn nhỏ, bây giờ lại là buổi tối nên mỗi đứa phải được bọc thật kín trong chăn bông rồi mới được ra khỏi cửa.

“Bà cố chờ, ngày mai cháu và các đệ đệ sẽ qua đây chúc Tết người.” Trước khi đi, Xán Xán nhu thuận nói.

Thái phu nhân cười gật đầu: “Được, Xán Xán nhớ đến sớm một chút, bà cố sẽ chuẩn bị cho cháu một cái bao lì xì thật lớn.”

Xán Xán nhếch miệng cười, nhìn lão nhân trên giường một chút, ngoan ngoãn để tổ phụ dắt đi.

Xe ngựa rất nhanh đã đến phủ Võ anh hầu.

Triệu Trầm đã chờ ở cửa, màn xe được đẩy ra, Xán Xán chui ra trước, vươn tay bảo phụ thân bế.

Giọng nói ngọt ngào của nữ nhi khiến cho Triệu Trầm cười, hắn ôm lấy nữ nhi cọ lên mũi của tiểu cô nương, nhỏ giọng oán giận: “Sao lâu như vậy mới về? Có phải muốn ở cùng với bà cố chứ không phải ở cùng phụ thân và mẫu thân hay không?”

Xán Xán cười hi hi: “ Phụ thân thật hẹp hòi.” Mẫu thân nói bà cố đã làm sai khiến phụ thân tức giận, phụ thân vẫn không chịu tha thứ cho bà cố, lúc nhị đệ đệ chọc giận bé, bé cũng không muốn chơi cùng nhị đệ đệ, mẫu thân nói bé là lòng dạ hẹp hòi, cho nên phụ thân không chịu tha thứ cho bà cố chính là hẹp hòi.[Website đăng truyện chính thức: diendanlequydon.com]

Bị nữ nhi dạy bảo, Triệu Trầm cũng không tức giận một chút nào, xoa mặt của tiểu nha đầu rồi thả bé xuống đất, vươn tay bế trưởng tử. Triệu Duẫn Đình bế An ca nhi, một tay Triệu Trầm bế Bình ca nhi còn một tay thì dắt Xán Xán, cùng nhau đi về Tây Uyển.

Hai mẹ chồng nàng dâu A Kết đang ngồi nói chuyện trong phòng, nghe thấy bên ngoài truyền đến giọng nói vui mừng của Xán Xán, Ninh thị nháy mắt với Vấn Mai, Vấn Mai ngầm hiểu, cười bảo các nha hoàn dọn sủi cảo lên.

Vào trong phòng ấm áp, cuối cùng Bình ca nhi và An ca nhi cũng được thấy ánh mặt trời, nhìn thấy mẫu thân, hai cậu bé liền bò đến bên cạnh, Bình ca nhi ngồi bên cạnh mẫu thân, nhẹ nhàng dựa vào người nàng, An ca nhi ngửa đầu nhìn mẫu thân muốn ăn sủi cảo, cậu bé đói.

Đến lúc ăn cơm, hai cậu bé chia nhau ngồi bên cạnh tổ phụ và phụ thân. windchimelqdBình ca nhi đã biết dùng đũa, coi như thuần thục, thật ra An ca nhi cũng biết dùng nhưng cậu bé quá đói, sợ đũa ăn không nhanh bằng, nhất quyết dùng thìa. Triệu Trầm giúp Bình ca nhi chia miếng sủi cảo làm hai, cậu bé không vui, che lấy cái chén không cho phụ thân xen vào việc của người khác, An ca nhi lại đẩy chén về phía phụ thân, Triệu Trầm giúp cậu bé chia xong, cậu bé liền vui vẻ.(đúng theo raw là vậy nhưng ta thấy với độ ham ăn của An ca nhi thì phải đổi vị trí của Bình ca nhi và An ca nhi mới đúng)

Triệu Trầm cười nói với thê tử: “An ca nhi vừa tham ăn vừa lười, giống như dì của nó, sau này không để cho dì bế nữa.”

A Kết lườm hắn, gắp một cái sủi cảo cho nữ nhi, dịu dàng dặn dò: “Xán Xán nghe rồi đấy, phụ thân nói xấu dì, lần sau Xán Xán gặp dì nhớ nói cho dì nghe.”

Xán Xán ngửa đầu nhìn phụ thân, có chút ranh mãnh cười: “Cha thật là hư, dám nói xấu dì.”

Triệu Trầm nghiêm túc hỏi bé: “Vậy con nói xem, dì của con lười hay không lười?”

“Không lười!” An ca nhi đột nhiên xen miệng vào, khóe miệng còn dính một ít rau, mở to mắt biện giải cho mình: “An ca nhi không lười! Cha hư!”

Triệu Trầm lập tức sầm mặt.

An ca nhi lập tức không còn cách nào khác, trốn đến sau cánh tay của tổ phụ nhìn tỷ tỷ xin giúp đỡ, đôi mắt to tròn chớp chớp.

Những người lớn không xen vào, tất cả đều nén cười ngồi nhìn, Bình ca nhi không coi ai ra gì tiếp tục ăn sủi cảo, Xán Xán nhìn thấy dáng vẻ đáng thương của nhị đệ đệ, lập tức gắp lấy một miếng sủi cảo bỏ vào trong chén của phụ thân.di3n.dan.l3.quy.d0n Triệu Trầm chưa bao giờ bày sắc mặt không vui với nữ nhi, cười sờ đầu của bé, sau đó nói với An ca nhi: “Miệng không sạch, tự mình lau đi.”

An ca nhi chớp mắt, thấy tỷ tỷ chỉ vào khóe miệng của mình nhìn cậu cười, An ca nhi vừa muốn lau đi, quay qua thấy ca ca đã ăn xong, nhất thời quên luôn phụ thân, tiếp tục vùi đầu ăn sủi cảo.

Ninh thị nhìn hai đứa cháu trai mập mạp trắng nõn của mình, nói với A Kết: “May mắn là con sinh đôi, hai đứa làm gì cũng đều so nhau, bớt đi không ít việc, Thừa Viễn và Xán Xán lúc trước, dỗ cho bọn họ ăn cơm cũng thật là mệt, cứ chạy tới chạy lui chứ không chịu ngồi ăn một chỗ.”

“Nương …” Bản thân mình đã làm cha rồi lại bị mẫu thân nhắc tới chuyện khi còn nhỏ, Triệu Trầm cảm thấy không được tự nhiên.

Xán Xán vốn không tin khi còn nhỏ thì bé không ngoan như vậy, thấy phụ thân đỏ mặt, đột nhiên bé cảm thấy rất vui, len lén cười với mẫu thân.

Một bữa cơm cực kỳ vui vẻ.

Cơm nước xong, Triệu Trầm và A Kết đưa ba đứa bé đến hậu viện. Bây giờ Xán Xán không thể ngủ cùng với tổ mẫu được, lại thích ngủ chung với hai đệ đệ, dù sao bé cũng không muốn ngủ một mình. Lần trước Triệu Trầm khuyên nữ nhi một mình ngủ một phòng, tiểu nha đầu giận dỗi nói nếu phụ thân còn nhắc lại nữa, bé sẽ chuyển đến nhà dì chọc cho Triệu Trầm tức giận.

Cuối cùng vẫn là người làm cha phải lui một bước.

“Nương về phòng đi, để con dỗ đại đệ đệ và nhị đệ đệ ngủ.” Xán Xán ngồi ở trên giường, hiểu chuyện nói. Bụng của mẫu thân đã lớn, không thể mệt mỏi.

A Kết vừa mới ăn cơm xong, đang muốn đứng nhiều một chút, cười sờ đầu nữ nhi: “ Không có việc gì, nương thích nhìn các con ngủ.”

Xán Xán nhìn phụ thân, bé rất vui khi có phụ mẫu ở bên cạnh, xoay người gọi hai đệ đệ đang còn muốn chơi đùa vào chăn, ba đứa trẻ cùng nằm trong cái chăn nhỏ, Xán Xán nằm ngoài cùng. Bình ca nhi và An ca nhi nằm xuống thì ngửa đầu nhìn mẫu thân, A Kết cúi đầu hôn mỗi đứa một cái, rốt cuộc cũng là trẻ nhỏ, ban ngày chơi mệt, rất nhanh đã ngủ.

Triệu Trầm tắt đèn, A Kết dém chăn cho con gái, đợi Triệu Trầm đi tới, phu thê dắt tay nhau về phòng.

A Kết dự sinh vào cuối tháng giêng, A Kết nhìn trượng phu đang dán vào bụng mình nói chuyện với lão tứ, nhỏ giọng hỏi hắn: “Chàng nghĩ đứa bé này là nhi tử hay là nữ nhi?windchimelqd Ta vẫn muốn sinh nữ nhi, nữ nhi hiểu chuyện, dễ quản.”

Triệu Trầm từ từ ngồi thẳng dậy, ánh mắt phức tạp nhìn nàng: “Ai nói với nàng là nữ nhi dễ bảo? Nàng nhìn Xán Xán đi, hừ, vẫn là nên sinh nhi tử đi, đứa nào không thành thật thì xách ra ngoài đánh một trận là được.” Nhi tử thì có thể đánh, nữ nhi thì không nỡ.

A Kết giận hắn: “Còn không phải là do chàng quá nuông chiều con sao?”

Trong lòng Triệu Trầm mềm nhũn, ôm lấy người hôn hai cái: “Đó là đứa con đầu lòng của chúng ta, lại giống nàng như vậy, sao ta lại có thể không nuông chiều chứ?”

Lời nói thật dễ nghe, A Kết cảm thấy ngọt ngào, ngửa đầu cho hắn hôn. Dính nhau một lát, hô hấp của hai người đã trở nên không ổn, Triệu Trầm chôn đầu trước ngực thê tử thở hổn hển: “Nhanh sinh con ra đi, sinh xong đứa này sẽ không sinh nữa, mang thai phải đợi những một năm, thật là tra tấn người.”

A Kết cười trộm, sờ khuôn mặt tuấn mỹ của nam nhân, nghĩ tới việc hắn phải nhịn khổ cực như vậy, nàng rất đau lòng.

Cũng không biết là do nàng đau lòng trượng phu, hay là do mỗi ngày Triệu Trầm đều thúc giục, buổi sáng tiết Nguyên tiêu(rằm tháng giêng), lúc đang nhìn Triệu Trầm dẫn theo bọn nhỏ treo đèn, A Kết cảm thấy đau bụng, đến buổi trưa thì thuận lợi sinh ra tam thiếu gia của Triệu gia, Vinh ca nhi.

Triệu Duẫn Đình nhìn cháu trai thứ ba xong, vội vàng chạy về Tây Uyển, báo tin vui xong không nhịn được nhìn bụng thê tử càu nhàu: “Lại để cho Thừa Viễn giành trước rồi, con chúng ta rõ ràng là tiểu cô hoặc tiểu thúc, tại sao lại trở thành nhỏ nhất chứ?”

Ninh thị lại không để ý đến điều này, trong đầu bà còn nghĩ đến chuyện quan trọng mà hôm qua trượng phu nói với mình: “Ngày mai chàng thật sự từ quan với hoàng thượng sao?” Nam nhân này còn chưa đến bốn mươi lăm tuổi, với tuổi này mà đã vào được trong nội các, là niềm hy vọng của biết bao người, hắn thật sự cam tâm lùi bước?

Triệu Duẫn Đình cười, nằm nghiêng bên cạnh thê tử, nắm tay bà, im lặng ngắm nhìn khuôn mặt bà, thật lâu mới thở dài nói: “Ép buộc cả đời, đến cuối cùng mới biết được điều quan trọng nhất với mình là gì. Lan Dung, chúng ta không nói đến chuyện trước kia nữa, lần này ta muốn ở bên cạnh nàng, cùng nàng nuôi đứa nhỏ này lớn lên, ta không muốn xa rời hai mẫu tử nàng dù chỉ là một ngày.”

“Vậy cũng không cần từ quan mà.” Ninh thị không hiểu hỏi: “Chẳng lẽ là chàng muốn tính toán thay Thừa Viễn?”

Thê tử là người huệ chất lan tâm (người mang khí chất của hoa huệ, tâm của hoa lan, thường là những người cao quý, thanh khiết), Triệu Duẫn Đình hôn lên khuôn mặt mềm mại của thê tử: “Đúng vậy, ta đứng đầu nội các, Thừa Viễn không tiện thăng cấp. Hai năm qua sức khỏe của Giả Ngạn không còn tốt, trụ được nhiều nhất là bốn năm nữa, không ít người đang nhắm vào vị trí Binh bộ thượng thư. Bây giờ ta chủ động từ quan, hoàng thượng chắc chắn sẽ hiểu rõ ý của ta, người lại coi trọng Thừa Viễn… Lan Dung, ta già rồi, chỉ muốn cùng nàng, thuận tiên dạy bảo mấy đứa nhỏ, để Triệu Trầm ở trên triều đình thi triển khát vọng, nhất cử lưỡng tiện.” Hơn nữa mẫu thân cũng đã già đi nhiều rồi, hắn muốn có nhiều thời gian chăm sóc cho lão nhân gia.

Ninh thị hiểu, mỉm cười trêu ghẹo hắn: “Bây giờ chàng không thể so với năm đó, Bình ca nhi và An ca nhi càng lớn càng tinh nghịch, chàng làm sao quản được chúng nó?”

Triệu Duẫn Đình cao giọng cười to, cúi đầu đến gần tai bà: “Chờ nàng đầy tháng xong, sẽ biết ta có già hay không.”

Càng già càng không đứng đắn, Ninh thị lườm hắn một cái, không thèm để ý đến hắn nữa.

Không quá hai ngày sau, Ninh thị cũng sinh. Bởi vì bà đã lớn tuổi, sinh con không được thuận lợi, Triệu Trầm đợi ở bên ngoài có thể nghe thấy tiếng khóc của lão già ở bên trong, làm cho hắn muốn giận chó đánh mèo cũng không được, chỉ có thể nôn nóng đi tới đi lui. Lúc hắn nhịn không được muốn đi vào, một tiếng trẻ sơ sinh khóc rõ to rốt cuộc cũng vang lên.

Hắn làm ca ca.[Website đăng truyện chính thức: diendanlequydon.com]

Khi hắn đã có bốn đứa con cả nam lẫn nữ, mẫu thân sinh cho hắn một người đệ đệ.

-- HOÀN CHÍNH VĂN --

Tác giả nói ra suy nghĩ của mình: Ngẫm lại, chương này càng thích hợp làm Đại Kết Cục, haha.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
5 thành viên đã gởi lời cảm ơn windchime về bài viết trên: Cuncute, HNRTV, antunhi, chalychanh, nhọ nhem
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 211 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: bkatran và 309 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Xuyên không - Dị thế] Thiên tài cuồng phi - Băng Y Khả Khả

1 ... 83, 84, 85

2 • [Hiện đại] Làm thế nào để ngừng nhớ anh - Mộng Tiêu Nhị

1 ... 22, 23, 24

3 • [Hiện đại - Sắc] Cam tâm tình nguyện lên thuyền giặc - Mộc Tâm

1 ... 22, 23, 24

4 • [Hiện đại] Đại thần em muốn sinh 'khỉ con' cho anh - Hàn Mạch Mạch

1 ... 32, 33, 34

[Cổ đại - Trùng sinh] Tiểu độc phi khuynh thành - Bình Quả Trùng Tử

1 ... 129, 130, 131

6 • [Cổ đại] Buông gian thần của trẫm ra! - A Tiều

1 ... 117, 118, 119

7 • [Hiện đại] Đừng nói với anh ấy tôi vẫn còn hận - Lục Xu

1 ... 19, 20, 21

8 • [Hiện đại] Nhà có chồng ngoan - Kim Đại

1 ... 22, 23, 24

9 • [Hiện đại] Ngọt ẩn - Hứa Sâm Nhiên

1 ... 19, 20, 21

10 • [Hiện đại] Nhật ký theo đuổi Lâm cô nương - Kim Bính

1 ... 26, 27, 28

11 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 189, 190, 191

12 • [Hiện đại showbiz] Đẹp trai là số 1 - Lục Manh Tinh

1 ... 19, 20, 21

13 • [Hiện đại] Anh trai nhỏ - Phong Hà Du Nguyệt

1 ... 8, 9, 10

14 • [Hiện đại] Ông xã là trung khuyển - Thập Vĩ Thố

1 ... 31, 32, 33

15 • [Hiện đại] Cô dâu mười chín tuổi - Minh Châu Hoàn

1 ... 33, 34, 35

16 • [Xuyên không - Điền văn - Tùy thân không gian] Sống lại thập niên bảy mươi - Mộ Thủy Chi Ngư

1 ... 25, 26, 27

17 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128

18 • [Hiện đại - Trùng sinh] Hào môn Làm con dâu cả thật là khó! - Ân Ngận Trạch

1 ... 110, 111, 112

19 • [Xuyên không - Dị giới] Phế sài muốn nghịch thiên Ma Đế cuồng phi - Tiêu Thất Gia - New C1107

1 ... 133, 134, 135

20 • [Xuyên không - Nữ tôn - Điền văn] Cuộc sống cầu nhỏ nước chảy - Lan Nhân Hiểu Nguyệt

1 ... 28, 29, 30



Shop - Đấu giá: Thải Nhi vừa đặt giá 280 điểm để mua Tiên nữ hoa sen
Shop - Đấu giá: Nguyetvansuong vừa đặt giá 533 điểm để mua Bé Bean
Shop - Đấu giá: Melodysoyani vừa đặt giá 340 điểm để mua Garu và Pucca che dù
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 487 điểm để mua BMW
Shop - Đấu giá: ChieuNinh vừa đặt giá 503 điểm để mua Thiên thần vàng
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 342 điểm để mua Tiên xanh
Shop - Đấu giá: truong phi yen vừa đặt giá 1700 điểm để mua Ngọc xanh lá
Vũ Trung Anh: Trong truyện buông gian thần của trẫm ra
Vũ Trung Anh: Cho mình hỏi Lưu Chân là con của lưu lăng hay lưu ký vậy mn
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 250 điểm để mua Máy chụp hình
Shop - Đấu giá: heocon13 vừa đặt giá 279 điểm để mua Chiếc Ô màu xanh
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 1000 điểm để mua Ngọc xanh lá
Shop - Đấu giá: thu thảo vừa đặt giá 232 điểm để mua Cute Ghost
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 423 điểm để mua Chuột ham tiền
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 364 điểm để mua Bé sao vàng
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 345 điểm để mua Bé sao vàng
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 946 điểm để mua Ngọc xanh lá
Shop - Đấu giá: truong phi yen vừa đặt giá 900 điểm để mua Ngọc xanh lá
Shop - Đấu giá: Tư Di vừa đặt giá 250 điểm để mua Giỏ gấu tim
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 285 điểm để mua Mèo trắng ngủ gật
Shop - Đấu giá: cò lười vừa đặt giá 432 điểm để mua Beautiful blue candles
Shop - Đấu giá: hoa hồng vừa đặt giá 536 điểm để mua Hoa hồng 2
Shop - Đấu giá: hoa hồng vừa đặt giá 270 điểm để mua Mèo trắng ngủ gật
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 828 điểm để mua Ngọc xanh lá
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 244 điểm để mua Trâm hoa cài tóc
Shop - Đấu giá: cò lười vừa đặt giá 509 điểm để mua Hoa hồng 2
Shop - Đấu giá: Tử Tranh vừa đặt giá 935 điểm để mua Mèo trắng gãi đầu
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 889 điểm để mua Mèo trắng gãi đầu
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 629 điểm để mua Hamster nghịch hoa
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 598 điểm để mua Hamster nghịch hoa

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.