Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 208 bài ] 

Con đường sủng thê - Tiếu Giai Nhân

 
Có bài mới 13.05.2018, 20:31
Hình đại diện của thành viên
Chiến Thần Linh Quy Bang Cầm Thú
Chiến Thần Linh Quy Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 08.10.2015, 09:28
Bài viết: 356
Được thanks: 2566 lần
Điểm: 29.49
Có bài mới Re: [Cổ đại] Con đường sủng thê - Tiếu Giai Nhân (New c137) - Điểm: 53
Chương 138

Edit: windchime
Nguồn: https://diendanlequydon.com

Đứa nhỏ tròn tuổi phải làm lớn, sau đó, sinh nhật chỉ có người trong nhà cùng nhau ăn mừng, năm nay bởi vì trong nhà có người thăng quan, lại là năm đầu tiên ở phủ mới, lại có thêm tiểu Xán Xán(ý chỉ A Kết mang thai), Triệu Trầm vui mừng, liền gửi thiệp mời cho mấy nhà thân thích, mời bọn họ đến nhà chơi.

Người được mời đều là nữ quyến, chung quy nam nhân đều bận công việc, không thể vì sinh nhật của Xán Xán mà xin nghỉ được, ngay cả Triệu Trầm cũng chỉ đồng ý là về sớm hơn.

Ở phủ Vân Dương hầu bên kia, Tằng Tuyết Nhu vừa sinh nhi tử, đang ở cữ, chỉ có thể sai người đưa lễ lại đây.

Thời gian Quách Bảo Châu mang thai cũng không chêch lệch nhiều so với A Kết, vẫn còn có thể ra ngoài làm khách được, hơn nữa tính nàng ấy trời sinh ham vui nên đã đến từ sớm, Quý lão thái thái không yên lòng cháu dâu, đương nhiên cũng tới. Quách phu nhân cũng đến rất sớm, chỉ chậm hơn khoảng một khắc so với mẫu tử Liễu thị, Lâm Trọng Cửu cũng muốn đến, chỉ là bây giờ hắn đã vào Quốc Tử Giám học, không thể mời được, phu thê Lâm Hiền cũng không đồng ý mời hắn.

Người không nhiều, không thân quen thì cũng là thân thích, cùng nhau ngồi trong Noãn các, hơn nữa còn có Xán Xán, miễn bàn có bao nhiêu náo nhiệt.

Sau bữa cơm trưa A Kết sai người đem bàn nhỏ để lên giường, Quách phu nhân, Ninh thị, Quý lão thái thái và Liễu thị, bốn người vây quanh cùng nhau đánh bài. Liễu thị không biết chơi, Lâm Trúc ngồi ở một bên chỉ bà, có đôi khi cũng quay qua chỉ Quách phu nhân, Quý lão thái thái thấy vậy liền ồn ào trêu ghẹo: “Nhìn kìa, còn chưa gả qua đâu, khuỷu tay đã hướng ra bên ngoài rồi.”

Liễu thị và Quách phu nhân đều nhìn Lâm Trúc cười.

Lâm Trúc không cảm thấy xấu hổ một chút nào, thuận tay cầm lấy lá bài mà Quý lão thái thái vừa đánh ra, điềm nhiên nói: “Vẫn là lão thái thái tốt nhất, biết nương con muốn cây nào liền đánh cây đó ra.”

Xán Xán đang ngồi trong lòng của dì, thấy dì đẩy ngã hết bài của ngoại tổ mẫu, biết được tổ mẫu đã thắng rồi, cười khanh khách đẩy bài ra. Ninh thị dùng sức đặt lên bàn một nén bạc ở trước mặt cháu gái, giả vờ giận nói: “Xán Xán có ngoại tổ mẫu thì liền không thích tổ mẫu nữa đúng không? Cháu xem, tổ mẫu lại thua rồi, nếu Xán Xán ngồi bên cạnh tổ mẫu, nhìn bài bên này, chắc chắn tổ mẫu sẽ thắng.”

“Qua tổ mẫu.” Xán Xán vội nói, vội vàng rời khỏi người dì đi qua chỗ tổ mẫu.

Ninh thị ôm tiểu nha đầu hôn một cái, lại để cho bé đi theo Lâm Trúc chơi. Bà còn muốn đánh bài nữa, cháu gái mà ngồi vào lòng bà thì sẽ loạn hết cả lên.

Xán Xán ngoan ngoãn trở lại trong lòng dì, tiếp tục nhìn chằm chằm bài của ngoại tổ mẫu, xem một chút thì hai mắt lại nhìn về bài của Quách phu nhân bên kia, giống như là có thể xem hiểu vậy. Quách phu nhân cố ý đưa tay che lại không cho bé xem, chọc cho tiểu nha đầu cười đến ánh mắt cong cong, lúc nào cũng tìm cơ hội rình coi.

Ở trên bàn tiếng nói tiếng cười, Quách Bảo Châu ngồi ở đầu giường nhỏ giọng nói chuyện với A Kết: “Tẩu tử, bụng tẩu sao lại to hơn bụng của muội vậy? Không phải là mang thai đôi chứ?”

Ánh nắng xuyên qua song cửa chiếu vào, chiếu lên người cảm thấy ấm áp, A Kết cười nàng ấy: “Nào có khéo như vậy chứ, lúc trước ta mang thai Xán Xán bụng cũng không lớn như muội đâu, bây giờ ta chỉ lớn hơn muội có một chút thôi, so lớn nhỏ cũng không nhìn ra được cái gì cả.”

Quách Bảo Châu mang thai lần đầu, đối với những điều này cũng không hiểu, nhân cơ hội này đem hết mọi chuyện mà bình thường nàng ấy ngại hỏi Quý lão thái thái ra hỏi A Kết. Hai người thì thầm to nhỏ, Lâm Trúc nhịn không được liếc nhìn, Quách Bảo Châu cười đuổi Lâm Trúc: "Người lớn nói chuyện, trẻ con đừng nghe lén, chờ muội gả cho người ta rồi đến nghe."

Lâm Trúc liếc nàng ấy một cái: “Chờ tỷ sinh con xong muội sẽ tính sổ với tỷ.”

Quý lão thái thái vừa đánh xong một lá bài, nghe cuộc nói chuyện của các nàng, bà nhìn Quách phu nhân và Liễu thị, cười ha hả: “Bảo Châu đừng giả làm người lớn trước mặt A Trúc, chờ sang năm A Trúc gả xong, con và A Kết đều phải kêu A Trúc là tẩu tử đấy!"
Mọi người nháy mắt yên tĩnh.

Lâm Trúc cúi đầu, cầm tay nhỏ mập mạp của cháu gái chơi đùa.

Ninh thị giải vây cho tiểu cô nương: “Được rồi, thứ tự trước sau coi như loạn hết rồi, thích gọi như thế nào thì cứ ngầm gọi như thế ấy đi, dù sao cũng đều là người một nhà." Nếu không phải thân thích, Lâm Trúc và mẹ chồng ngồi cùng một bàn đánh bài là không được.

Quý lão thái thái cũng chỉ là trêu đùa chọc cười mà thôi, rất nhanh liền dời đề tài đến chuyện đánh bài.

Lâm Trúc cũng không giúp mẫu thân chơi bài nữa, tập trung chơi với Xán Xán.

Hai mắt A Kết nhìn muội muội, thấy trên khuôn mặt trắng nõn của nàng không có vẻ ngượng ngùng của cô nương chờ gả đi, lòng A Kết liền chùng xuống.

Xem ra muội muội vẫn chưa động tâm với Quách Tử Kính.

A Kết thấy lo lắng cho muội muội, nàng có thể dạy cho muội muội đạo phu thê, lại không có cách nào khuyên bảo muội muội thích Quách Tử Kính. Chuyện tình cảm ấy mà, thích ai hay không thích ai, chỉ sợ ngay cả bản thân mình cũng không làm chủ được. Triệu Trầm vẫn luôn là Triệu Trầm, nhưng lúc bắt đầu nàng cũng không thích hắn, sau này nàng cũng không biết là lúc nào, chớp mắt cái nàng đã kìm lòng không được, động tâm.

Nàng chỉ mong muội muội sẽ sớm một chút bị Quách Tử Kính làm cho xúc động, đối xử với hắn bằng cả tấm lòng, cũng mong Quách Tử Kính sẽ nguyện ý dành sự kiên nhẫn cho muội muội, ngoài sự chăm sóc của người huynh trưởng, thì cũng có vài phần chân tình.

Đánh bài, nói chuyện được một chút, nha hoàn đi vào thông báo, Triệu Trầm và Quý Chiêu đã trở lại.

Quách Bảo Châu ngạc nhiên hỏi: “Tại sao ca ca ta lại không tới vậy?”

Quách phu nhân liếc nhìn nữ nhi trách cứ.

Quách Bảo Châu bĩu môi, trong lòng thầm mắng ca ca nhà mình đúng là đần chết đi được, biết rõ hôm nay Lâm Trúc sẽ đến, thế mà còn không biết lại đây nhìn xem chứ? Cho dù không nói gì, ít ra cũng có thể gặp mặt, chẳng lẽ thật sự là ca ca chỉ bởi vì cứu Lâm Trúc mới đề nghị cưới nàng ấy, không có chút tình yêu nam nữ với Lâm Trúc sao?

Không khí có chút xấu hổ, Ninh thị xuống đất, thúc giục: "Được rồi, thời gian không còn sớm, Bảo Châu thân mình nặng nề, trở về cùng tổ mẫu đi, đừng để A Chiêu chờ sốt ruột."

Quách phu nhân cũng xuống khỏi giường, chuẩn bị đi cùng nữ nhi.

Mẫu tử Liễu thị là người nhà mẹ đẻ của A Kết, đương nhiên muốn ở lại thêm chút nữa, liền đi theo A Kết và Ninh thị tiễn mọi người ra cửa.

Tiễn người xong, quay về, Ninh thị gọi Triệu Trầm nói chuyện, để A Kết cùng người nhà mẹ đẻ nói chuyện riêng.

A Kết hỏi muội muội may Giá Y đến đâu rồi, Lâm Trúc vừa ngồi chơi với cháu gái vừa không để ý trả lời: “Tháng tám sang năm mới gả đi mà, gấp cái gì cơ chứ.”

Liễu thị thấy tăng trưởng nhíu mày, giận dữ nói: "Mặc kệ nó, từ nhỏ đã lười, gần đến ngày sẽ tự nhiên sốt ruột."

Lâm Trúc không kiên nhẫn nghe mẫu thân và trưởng tỷ nói chuyện hôn sự của mình, đứng ở trước mép giường hỏi Xán Xán có muốn đi trong vườn chơi hay không, Xán Xán hiếu động, lập tức cầm lấy áo khoác và áo choàng của mình trên đầu giường đưa cho dì, để dì mặc vào cho bé. Lâm Trúc cầm áo, ngược lại cảm thấy có chút chột dạ, nhỏ giọng hỏi trưởng tỷ: “Bế Xán Xán đi ra ngoài chơi được không?" Bên ngoài vẫn thật lạnh.

Liễu thị trừng nàng ấy, A Kết không đành lòng để muội muội buồn bực ở trong phòng, gật đầu đồng ý: "Chơi một lát liền trở về, đừng để cho Xán Xán chạy, ra mồ hôi dễ bị cảm lạnh."

Trưởng tỷ vẫn đối xử tốt với nàng, Lâm Trúc hối hận vì lúc nãy mình trả lời trưởng tỷ cho có lệ như vậy, mặc đồ cho Xán Xán xong, nói thật nhanh: “Đại tỷ đừng lo lắng cho muội, đầu xuân trời ấm muội sẽ bắt đầu may, đại tỷ sinh cháu trai, trong tháng về nhà ở mấy ngày, lúc đó xem giúp cho muội.” Nói xong bế Xán Xán đi ra ngoài.

A Kết vội vàng sai Như Ý và Thúy Ngọc đi theo sau, quay đầu cười với Liễu thị: “Mẹ xem, A Trúc vẫn rất hiểu chuyện."

“Còn kém con xa.” Mỗi ngày thứ nữ đều ở bên cạnh, điều Liễu thị quan tâm hơn là thân thể của trưởng nữ, hai mẹ con nhỏ giọng nói đến chuyện này.

Bên ngoài, Lâm Trúc muốn bế Xán Xán đi vào trong hoa viên, đúng lúc trên đường có người rao to bán kẹo hồ lô, Xán Xán tập trung tinh thần lắng nghe, dáng vẻ rất tò mò. Lâm Trúc hôn cháu gái một cái, cười hỏi bé: “Xán Xán có muốn ăn kẹo hồ hồ lô không? Dì đưa con đi mua, kẹo hồ lô đỏ, ăn rất ngon."

Nghe nói là ăn, còn đỏ, chẳng sợ chưa từng được ăn, Xán Xán cũng nuốt một ngụm nước bọt, chỉ vào bên ngoài muốn đi.

Loại chuyện nhỏ này sao có thể để chủ tử làm, Thúy Ngọc cười nói: "Nhị cô nương cùng đại tiểu thư ở chỗ này chờ là được, ta bảo người mua về."

"Ta đi!" Tiếng rao càng ngày càng gần, Xán Xán sốt ruột, giục dì mau bế bé đi.

Lâm Trúc cũng muốn tự mình đi. Nàng còn nhớ rõ khi còn nhỏ, mỗi lần người bán kẹo hồ lô tới, mẫu thân sẽ cho trưởng tỷ năm đồng tiền để trưởng tỷ dẫn nàng và đệ đệ đi mua, hai đồng tiền một cây, mà năm đồng tiền phải mua ba cây, trưởng tỷ sẽ lấy từ trong túi thêu của mình ra ba đồng tiền nữa, mua cho mẫu thân một cây, sau này mẫu thân liền cho nhiều tiền hơn. Kẹo hồ lô ăn ngon, lúc tự mình chọn kẹo hồ lô cũng rất vui, nàng muốn cho cháu gái cảm thụ một chút niềm vui nhỏ bé kia.

Một lớn một nhỏ đều vui vẻ nên Thúy Ngọc không tiện ngăn cản, dù sao cũng là ở cửa nhà, liền để tiểu nha hoàn đi trước ra bên ngoài gọi người bán kẹo, nàng ấy và Như Ý đi theo hai bên.

Xán Xán hai tuổi rất nặng, Lâm Trúc bế một lát liền để cho tiểu nha đầu tự mình đi, lúc đến cổng lớn Xán Xán cũng muốn tự mình đi, nhưng nàng không cho, bế lấy bé nói: “Kẹo hồ lô để rất cao, dì bế Xán Xán, Xán Xán mới có thể chọn được cây cao nhất."

Xán Xán nửa tin nửa ngờ, đợi đến khi tận mắt nhìn thấy những cây kẹo hồ lô, hai mắt tiểu nha đầu mở to, lúc trước nhìn thấy hồng ngọc cũng không kinh ngạc và vui vẻ như lúc này.

Lâm Trúc lại không thể tin được nhìn thấy Quách Tử Kính cưỡi ngựa lại gần, nàng muốn xoay người lại, Xán Xán không cho phép, vươn tay chỉ về phía kẹo hồ lô. Chần chừ như vậy, Lâm Trúc lại thoải mái, nàng là ra ngoài mua kẹo hồ lô, trùng hợp gặp nhau thì thế nào chứ? Quách Tử Kính biết lễ nghĩa như vậy, khẳng định sẽ tự mình đi vào trước.

Ôm Xán Xán đi đến trước quầy hàng, trong đầu Lâm Trúc không có chút tạp niệm, chỉ tập trung chỉ cháu gái chọn kẹo hồ lô.

Kẹo hồ lô chia ra thành loại có hạt và không có hạt, Lâm Trúc cảm thấy có hạt ăn rất phiền toái, bảo Xán Xán chọn loại không có hạt. Nhưng những cây không hạt đều bị xẹp đi, Xán Xán rõ rệt thích những quả tròn tròn, đối với lời dì đề nghị thì không có hứng thú. Lắc đầu, khi nhìn thấy Quách Tử Kính đi tới, tiểu nha đầu nhìn chằm chằm Quách Tử Kính một lát, nhận ra, đưa tay kêu bá bá ôm.

Nam nhân không những không tránh đi mà còn càng đi lại gần, Lâm Trúc không vui lắm, nghĩ rằng để Quách Tử Kính bế Xán Xán cũng tốt, nàng sẽ đi vào trước.

Quách Tử Kính nhìn thẳng vào mắt vị hôn thê của mình, cũng không bế Xán Xán, nhìn một cây kẹo hồ lô nói: “Xán Xán chờ chút, bá bá chọn cho cháu cây lớn nhất.” Nói xong thì thật sự nghiêm túc chọn kẹo.

Xán Xán chờ mong nhìn chằm chằm vào tay của bá bá, đến khi bá bá lấy một cây xuống, tiểu nha đầu vội vã nhận lấy. Quách Tử Kính nhìn thấy đường phèn phía trên cây kẹo hồ lô, mượn lão sư phụ một cây trúc gạt hết đường xuống rồi mới đưa cho Xán Xán, còn dặn dò bé là bên trong có hạt, nhớ phải nhả hạt.

Xán Xán vội vàng há miệng ra cắn, nhưng kẹo hồ lô quá lớn, bé ngậm cả quả không được, sau khi thử vài lần đành phải liếm trước.

Lâm Trúc bị tiểu nha đầu làm cho bật cười.

Quách Tử Kính hỏi nàng: “Muốn mua mấy cây?”

Lâm Trúc liền thu hồi nụ cười: “Mua cho Xán Xán, chứ bá mẫu và Bảo Châu đã về rồi.” Nói xong thì bế Xán Xán đi.

Quách Tử Kính đúng là muốn đến đón mẫu thân, nhưng nhìn thấy hôn thê sắp đi vào trong, hắn quay đầu, lấy một cây kẹo hồ lô không hạt, bước vài bước đuổi theo: “Ta nhớ rõ nàng cũng thích ăn cái này, tại sao hôm nay lại không mua?”

Lâm Trúc không ngờ là hắn sẽ theo kịp, quay đầu nói: “Không muốn ăn.”

Xán Xán nhìn cây kẹo hồ lô trong tay bá bá, lắc đầu giống như bà cụ non: “Khó coi, cái này đẹp hơn, dì ăn này." Đưa cây kẹo hồ lô mình đã liếm sáng bóng đến trước miệng của dì.

Lâm Trúc ngạc nhiên.

Nàng thích cháu gái, cũng không muốn từ chối ý tốt của cháu gái, nhưng mà nước miếng của cháu gái…

Sau cánh cổng truyền đến tiếng nói của Triệu Trầm, Quách Tử Kính cười, nói với Xán Xán: “Dì thích ăn cái này, cái kia Xán Xán giữ lại tự mình ăn đi.” Nói xong thì đưa cây kẹo hồ lô đang cầm trong tay cho Lâm Trúc, giọng nói trầm thấp: “Cầm đi, ta sẽ không đi vào."

Mang theo một phần uy hiếp.

Lâm Trúc cũng nghe thấy tiếng của tỷ phu, cắn cắn môi, giận dỗi cầm lấy.

Nhưng Quách Tử Kính không rời đi, vẫn như cũ đi theo nàng, Lâm Trúc kinh hãi, đang muốn giục hắn, tầm mắt của Quách Tử Kính cuối cũng cũng rời khỏi mặt nàng, ngẩng đầu, trong ánh mắt kinh ngạc của Triệu Trầm liền thản nhiên hỏi: “Nương ta và mọi ngừơi đã về chưa?”

Triệu Trầm nhướn mày, nhìn về khuôn mặt phiếm hồng của Lâm Trúc: “Muội không nói cho hắn biết?" Nói xong thì lập tức hiểu ra, ánh mắt nhìn qua nhìn lại giữa hai người, ý vị thâm trường cười. Xem ra em vợ cũng có ý với Quách Tử Kính, bởi vậy mới cố ý giấu giếm chuyện Quách phu nhân đã về rồi, là vì muốn đi cùng với Quách Tử Kính lâu hơn.

Sao Lâm Trúc lại không nhìn ra sự hiểu lầm của tỷ phu chứ, vội vàng muốn giải thích, chỉ là quay đầu lại nhìn thấy khuôn mặt lạnh nhạt lạnh lùng của Quách Tử Kính, nàng vừa hận hắn ra vẻ đạo mạo, vừa tức giận bế cháu gái đi trước.

Xán Xán ghé vào đầu vai dì nhìn lại, thấy phụ thân và bá bá đang nhìn mình, bé cười ha ha, vung vẩy khoe khoang cây kẹo hồ lô đang cầm trong tay.



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
7 thành viên đã gởi lời cảm ơn windchime về bài viết trên: Cuncute, Gyo123, HNRTV, Hothao, antunhi, pypyl, yuriashakira
     

Có bài mới 20.05.2018, 22:28
Hình đại diện của thành viên
Chiến Thần Linh Quy Bang Cầm Thú
Chiến Thần Linh Quy Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 08.10.2015, 09:28
Bài viết: 356
Được thanks: 2566 lần
Điểm: 29.49
Có bài mới Re: [Cổ đại] Con đường sủng thê - Tiếu Giai Nhân (New c138) - Điểm: 53
Chương 139

Edit: windchime
Nguồn: https://diendanlequydon.com/

Sau khi Quách Tử Kính rời đi không lâu, Lâm Hiền đến đón mẫu tử Liễu thị, đương nhiên trước khi đi phải bế cháu ngoại chơi đùa một lúc.

Tiễn bước một nhà nhạc phụ xong, Triệu Trầm bế nữ nhi cùng quay trở về với thê tử, A Kết thấy khóe miệng hắn vẫn cong lên, vào trong phòng nhịn không được hỏi hắn: “Có chuyện gì mà chàng vui như vậy?”

Triệu Trầm hôn nữ nhi: “Xán Xán nói cho nương con biết, lúc con và dì đi mua kẹo hồ lô thì gặp ai?”

Nhắc tới kẹo hồ lô, Xán Xán nuốt nước miếng, nghiêng đầu suy nghĩ một lát mới nói: “Bá bá! Bá bá cho kẹo hồ lô!"

A Kết thật sự giật mình: "Biểu huynh đã tới?"

Triệu Trầm đặt thân nữ nhi lên tháp để cho bé tự chơi, hắn nắm lấy tay của thê tử vừa xoa vừa nói: “Tới đón dì, nghe nói dì đã về rồi, hắn không vào nhà nữa, sao, A Trúc không nói cho nàng biết sao?”

A Kết nhìn nhìn đôi mắt mang theo ý cười của trượng phu, nàng chậm rãi tỉnh táo lại. Đúng vậy, muội muội bế Xán Xán đi mua kẹo hồ lô, Xán Xán nhìn thấy Quách Tử Kính, chắc chắn muội muội cũng đã gặp được, nhưng nha đầu kia sau khi quay lại vẫn giống như bình thường không có việc gì, tâm tư cũng thật là kín, ngay cả người làm tỷ tỷ như nàng cũng không nhìn ra một chút nào.

Muội muội không tâm sự chuyện bí mật với mình, trong lòng A Kết có chút không thoải mái, không phải là tức giận, chính là cảm giác muội muội không thân thiết với mình.

Thấy thê tử không mấy vui vẻ, Triệu Trầm liền nói chuyện Lâm Trúc đỏ mặt khi đứng chung một chỗ với Quách Tử Kính, Xán Xán vẫn đang nghe phụ thân và mẫu thân nói chuyện, nghe thấy kẹo hồ lô, chen miệng vào: “Bá bá cho dì, kẹo hồ lô, khó coi, dì  không ăn! Xán Xán ăn ngon!” Cân nói cuối cùng đặc biệt nghiêm túc.

Triệu Trầm không không hiểu lắm, A Kết lại hiểu, sau đó nhịn không được liền cười.

Thì ra chẳng những muội muội thích Quách Tử Kính, Quách Tử Kính cũng thích muội muội, nếu không tại sao lại cố ý mua kẹo hồ lô không hạt cho muội muội? Quách Tử Kính là nam nhân lạnh lùng, A Kết không thể tưởng tượng ra tình cảnh hắn mua kẹo hồ lô.

Mặc kệ như thế nào đi nữa, dù sao hai người không phải là không có tình cảm như mặt ngoài, A Kết cảm thấy nỗi lo không còn, những ngày sau đó ngủ rất ngon giấc. Tháng mười một sắc phong thái tử và thái tử phi, văn võ đại thân và mệnh phụ đều phải đến tham dự, bởi vì A Kết bụng rất lớn rồi nên được miễn một chuyến cực khổ.

Trong khi Cảnh vương đang ở trong Thái Miếu thụ phong thái tử thì Trấn Bắc tướng quân Tần Tư Dũng đang ngẩn người cầm thánh chỉ triệu hắn về kinh của hoàng thượng.

Vì để tránh cho các quan ở biên quan tạo phản, hoàng thượng đều lưu gia quyến của họ ở kinh thành, cách ba năm sẽ lệnh cho các quan viên hồi kinh. Hắn vốn định năm nay trở về gặp nữ nhi, tuy nữ nhi không còn nữa, hắn vẫn muốn về kinh, giết Triệu Duẫn Đình. Nữ nhi của hắn hại Triệu Duẫn Đình, hắn có thể hiểu sự tức giận của Triệu Duẫn Đình, nhưng nữ nhi đã chết thì thù hận cũng nên tiêu tan, tại sao Triệu Duẫn Đình còn không tôn trọng xác chết nữ nhi của hắn chứ, ngay cả cái chết toàn thây cũng không cho nó?

Hắn nên báo thù cho nữ nhi.

Hắn sẽ không đích thân động thủ, nhưng hắn phải xem Triệu Duẫn Đình chết.

Nhưng là thánh chỉ này của Hoàng Thượng...

"Tướng quân, Ngô tướng quân tới." Thân vệ ở bên ngoài trầm giọng bẩm báo.

“Mời hắn vào.” Tần Tư Dũng đang định phái người đi mời Ngô Khải, biết được đối phương đã tới, lập tức trả lời.

Rất nhanh, phó tướng Ngô Khải đã đẩy cửa vào, sau khi đóng hết cửa phòng, quen đường quen nẻo đi vào thư phòng. Hai người nhiều lần thập tử nhất sinh ở trên chiến trường với nhau, khi chỉ có hai người cũng không để ý đến những hư lễ(nghi thức xã giao) kia, Ngô Khải trực tiếp đi về phía bàn, vừa muốn nói chuyện, thoáng nhìn thấy thánh chỉ ở trước mặt Tần Tư Dũng, trong lòng giật mình: "Tướng quân quyết định hồi kinh?"

Tần Tư Dũng thấy sắc mặt hắn không đúng, nhỏ giọng nói: “Hiền đệ cũng cảm thấy không ổn?”

Bốn mắt nhìn nhau, Ngô Khải không hề che giấu, kéo ghế ngồi phía dưới Tần Tư Dũng: “Tướng quân ngàn vạn lần không thể về kinh được, vừa rồi người chúng ta sắp xếp chăm sóc tiểu thiếu gia đã bắt được một tên thám tử, thám tử kia cắn lưỡi tự sát không thành, sau đó khai ra hắn là do Triệu Duẫn Đình phái tới. Tướng quân ngẫm lại xem, Triệu Duẫn Đình vẫn luôn không có cách nào đối phó với Tần gia, hắn biết chuyện tướng quân nhận nuôi tiểu thiếu gia, sẽ không nói cho hoàng thượng biết sao? Hoàng thượng biết,  sao có thể không nghi ngờ tướng quân?”

Tần Tư Dũng nâng mắt nhìn hắn, ánh mắt dần dần chuyển tới thánh chỉ đang mở trên bàn.

Ngô Khải cũng nhìn thánh chỉ, tay gõ gõ: “Tướng quân, ta có một điều không rõ. Sau khi Triệu Duẫn Đình ủng hộ hoàng thượng đăng cơ, trở nên nổi bật có một không hai, với hận ý của hắn với nhị cô nương, lúc ấy có thể tìm lý do giết nhị cô nương, vì sao còn muốn nhịn đến bây giờ mới động thủ?"

Tần Tư Dũng nhắm mắt lại, tựa lưng vào ghế ngồi thật lâu không nói gì.

Vì sao? Bởi vì hắn(Tần Tư Dũng). Khi đó hắn đầu nhập vào phía Hoàng Thượng, Hoàng Thượng muốn dùng hắn, tự nhiên sẽ dặn dò Triệu Duẫn Đình lưu lại cho nữ nhi của hắn một mạng. Hiện tại Hoàng Thượng có lòng nghi ngờ hắn, Triệu Duẫn Đình gió chiều nào che chiều ấy, biết lúc này giết nữ nhi của hắn, Hoàng Thượng cũng sẽ không trách cứ mình(Triệu Duẫn Đình), lập tức giết nữ nhi của hắn. Không có nữ nhi cản tay, hắn cô gia quả nhân(ý chỉ một mình) tay cầm hùng binh, lại còn chuyện thu lưu cốt nhục Tần gia, Hoàng Thượng tuyên hắn hồi kinh, là muốn thăm dò hắn.

Muốn đập tan nghi ngờ của hoàng thượng, hắn chỉ có một con đường để đi, mang theo cháu trai cùng về kinh, để cho hoàng thượng xử lý.

Nhưng đứa bé kia là thân nhân duy nhất trên đời của hắn, hắn đã giết chết đệ đệ của mình chỉ vì bảo vệ mạng của nữ nhi, Hoàng Thượng không giúp hắn bảo vệ nó, Hoàng Thượng như vậy, vì sao hắn còn muốn nộp mạng cháu trai lên nữa?

Tần Tư Dũng mở to mắt, nhìn lên nóc phòng, phân phó: “Người Hồ phái một đội nhân mã xâm phạm biên giới cướp lương thực, hiền đệ tức tốc lãnh binh đi chinh phạt.”

Ngô Khải sửng sốt, gần đây biên cảnh thái bình, căn bản …

Hắn nhìn Tần Tư Dũng, đột nhiên hiểu, nhất thời đứng lên nói: "Mạt tướng tuân mệnh!"

Hoàng thượng bày Hồng môn yến chờ tướng quân, tướng quân đương nhiên không thể đi, không đi, thì phải tìm lý do. Bây giờ người Hồ ''có thể xâm chiếm bất cứ lúc nào’', tướng quân vì quân tình(tình hình quân sự) đương nhiên không thể nào rời đi được, thuận tiện cũng là nhắc nhở Hoàng Thượng, Tần gia đóng quân ở Tây Bắc mấy chục năm, chiến công cùng uy vọng(tiếng tăm), Hoàng Thượng thật sự muốn ép buộc tướng quân, tuyệt đối là lưỡng bại câu thương(hai bên cùng thiệt hại).

~

Đầu tháng chạp, tấu chương của Tần Tư Dũng đến kinh thành, sau khi Đường Văn đế xem, cười lạnh, sai Ngụy nguyên tuyên phụ tử Triệu Duẫn Đình đến Sùng Chính điện.

Chờ hai người xem xong tấu chương, Đường Văn đế lạnh lùng nói: "Làm khó phụ tử các khanh vì triều đình xã tắc, thà rằng buông tha cừu hận, hắn lại vì vì lợi ích bản thân lấy việc biên quan an ổn làm cớ lừa gạt trẫm! Tiểu nhân bậc này, lưu lại sẽ có họa lớn, trẫm đã cho các khanh thương thảo đối sách ứng phó với Tây Bắc, các khanh đã có biện pháp chưa?”

Triệu Duẫn Đình nhìn về phía nhi tử.

Triệu Trầm quỳ một chân trên đất, giọng nói mạnh mẽ có lực: "Thần có một cách."

Đường Văn đế ngồi xuống, theo dõi khuôn mặt tuấn dật của Triệu Trầm, nói: "Nói."

Triệu Trầm nói nhỏ một vài câu.

Đường Văn đế trầm ngâm: "Đây là một biện pháp tốt, chỉ là quá mạo hiểm, nếu như không thành, Thừa Viễn..."

"Tạ Hoàng Thượng quan tâm, nhưng vì xã tắc an ổn, cũng vì báo mối thù phụ tử chúng thần nhiều năm nhẫn nhịn, thần cam nguyện mạo hiểm, cũng sẽ đem hết toàn lực thúc đẩy việc này để giải mối lo cho Hoàng Thượng." GIộng nói Triệu Trầm tràn ngập khí phách, "Nếu Hoàng Thượng yên tâm, bất cứ lúc nào thần cũng sẵn sàng."

Đường Văn đế gật đầu, đứng dậy dìu hắn đứng lên, nghĩ nghĩ, cười hỏi: "Trẫm nhớ rõ phu nhân của khanh đang có thai, dự đoán thời điểm nào thì sinh? Chuyện ở Tây Bắc tuy cấp bách, nhưng Tần Tư Dũng vừa dâng tấu mà trẫm liền phái khanh đến đó cũng không ổn, Thừa Viễn ở nhà ăn tết xong, nếu là tức phụ khanh sinh sớm, trẫm chờ khanh xem xong nhi tử rồi mới phái khanh đến đó cũng không muộn."

Triệu Duẫn Đình và Triệu Trầm đều cảm kích quỳ xuống đất tạ ơn, Triệu Trầm mừng rỡ, giọng nói cũng có chút nghẹn ngào: "Long Ân(Ơn vua) của Hoàng Thượng thần suốt đời khó quên, lang trung nói thê tử của thần khoảng giữa tháng hai sẽ sinh, thần quả thật ngóng trông có thể tận mắt chứng kiến đứa nhỏ sinh ra mới khởi hành, nhưng thần cũng biết chuyện lớn quốc gia, điều động quân binh không thế chậm trễ, kính xin Hoàng Thượng không cần băn khoăn chuyện gia đình thần, Thừa Viễn sẵn sàng đợi mệnh."

"Giữa tháng hai..." Đường Văn đế tự lẩm bẩm, không trả lời ngay, mà sai Ngụy nguyên lấy hoàng lịch lại, sau khi đối chiếu, cười nói: "Hai mươi tám tháng hai, thích hợp xuất hành đi nhậm chức, Thừa Viễn chọn ngày ấy mà đi thôi, thầy thuốc khanh mời cho phu nhân, tính ngày hẳn là chuẩn, như vậy khanh còn có thể ở cùng mấy mẫu tử thêm vài ngày."

Lần đi này rất nguy hiểm, hắn là hoàng thượng, dù sao cũng phải để cho thần tử có năng lực yên tâm.

Một lần nữa Triệu Trầm dập đầu tạ ơn.

Hai phụ tử lui ra, hai người làm việc ở hai nơi khác nhau, lúc sắp tách ra thì Triệu Trầm nói với phụ thân: "Thân mình A Kết nặng nề, việc này, sau khi phụ thân trở về đừng để lộ, tránh làm nàng lo lắng."

"Biết rồi." Triệu Duẫn Đình vỗ vỗ bả vai nhi tử, muốn dặn dò nhi tử vài câu, ngẫm lại, còn sớm, liền không nói thêm gì.

~

Năm nay A Kết trải qua khá thanh tĩnh, hai năm trước, trước và sau năm mới nàng phải tham dự rất nhiều yến tiếc, năm nay do mang thai nên, vừa không phải vào cung chúc Tết, cũng không cần ra cửa làm khách, ngay cả nhà mình mời khách thì hết thảy việc vặt đều là mẹ chồng hỗ trợ chuẩn bị , nàng chỉ việc ngồi tiếp khách.

Cuối tháng giêng, Quý gia truyền đến tin vui, Quách Bảo Châu sinh cho Quý Chiêu một nhi tử mập mạp.

A Kết cũng gần đến ngày sinh, không thể đi qua thăm đứa nhỏ, Triệu Trầm bế Xán Xán đi thăm, lúc về Xán Xán ngồi bên cạnh mẫu thân rầu rĩ không vui, A Kết tò mò hỏi bé tại sao.

Xán Xán nhẹ nhàng sờ bụng của mẫu thân, rất là uất ức, nói: “Đệ đệ khó coi.”

A Kết cười, dịu dàng nói cho nữ nhi: “Đệ đệ khi vừa sinh ra rất khó coi, qua một tháng lớn lên chút, cũng sẽ đáng yêu như  Xán Xán." Cho dù là nàng và Triệu Trầm, hay là Quách Bảo Châu và Quý Chiêu, đều là người có tướng mạo, làm sao đứa nhỏ sẽ xấu chứ?

Xán Xán không biết nghĩ đến cái gì, lộ ra dáng vẻ không quá tin tưởng, sau một lát nằm dựa đầu vai mẫu thân hỏi: "Lúc nào đệ đệ đi ra?" Sau khi mẫu thân mang thai đệ đệ đã rất lâu không bế bé rồi.

“Vài ngày nữa, Xán Xán nói nhiều câu khen đệ đệ, đệ đệ sẽ đi ra.” A Kết cười dỗ nữ nhi.

Xán Xán lập tức nhìn bụng mẫu thân khen đệ đệ đáng yêu.

Triệu Trầm vén mành đi vào, liền thấy hai mẫu tử đang nhỏ giọng thầm thì nói chuyện.

“ Phụ thân!” Nhìn thấy phụ thân, Xán Xán bò lên trước vài bước, cách xa mẫu thân mới chống tay đứng lên, muốn phụ thân bế.

"Xán Xán càng ngày càng hiểu chuyện." Triệu Trầm ôm lấy nữ nhi hôn một cái, "Vừa mới rồi Xán Xán khen ai đáng yêu vậy?"

"Đệ đệ." Xán Xán quay đầu nhìn mẫu thân, hai tay nhỏ nắm lại một chỗ: "Xán Xán khen đệ đệ đáng yêu, đệ đệ sẽ đi ra."

Triệu Trầm nâng mắt nhìn thê tử, cười nói: "Lại là nương con dạy con lung tung à?"

A Kết trừng hắn.

Xán Xán lại không hiểu cái gì là lung tung, chỉ biết là là mẫu thân dạy, gật đầu.

Tới gần ngày sinh, buổi tối A Kết ngủ không ngon giấc, hay suy nghĩ lung tung, nhỏ giọng hỏi Triệu Trầm: “Tính cả tuổi mụ , Xán Xán cũng gần bốn tuổi, có phải đến lúc cho con ở một mình rồi không?” Nàng cũng lưu luyến khi  nữ nhi chuyển đi, chỉ là lo lắng lúc mình sinh, hù doạ đứa nhỏ.

"Không vội, nàng sinh xong rồi hẵng nói, nếu không con khóc nháo, nàng làm gì có sức mà dỗ chứ.” Triệu Trầm nắm tay thê tử nói. Hắn sắp phải đi rồi, không biết lúc nào mới trở về. Nếu như bây giờ nữ nhi chuyển đi, chờ hắn rời đi, thê tử chắc chắn sẽ để nữ nhi chuyển về làm bạn, kia cần gì phải ép buộc.

Hắn nói cũng có lý, A Kết gật đầu, cảm nhận lồng ngực cứng rắn của nam nhân, A Kết sờ sờ, có chút oán giận nói: “Người ta ăn tết xong thì càng ngày càng mập, còn chàng tại sao lại gầy như vậy chứ?”

Triệu Trầm cười, sờ bụng thê tử nói: “ Nhi tử mau ra đây, mỗi ngày ta đều trông mong con ra đời, sao có thể không gầy được chứ?”

A Kết cọ vào bờ vai của hắn, duỗi tay xuống phủ lên mu bàn tay hắn: “Đừng vội, nhanh thôi.”

Triệu Trầm cũng nghĩ như vậy.

Nhưng đến mười lăm, A Kết cũng không có dấu hiệu muốn sinh nào, mời thái y trong cung đến bắt mạch, mạch tượng(nhịp đập của mạch) vững vàng không có khác thường, lại nói cho mọi người biết đứa nhỏ có khả năng sẽ sinh muộn hơn thời gian dự kiến một chút. Đứa nhỏ không có việc gì, A Kết lại cảm thấy chính mình cũng rất tốt,  không hề lo lắng.

Triệu Trầm lại gấp đến bốc lửa, hắn muốn lúc thê tử sinh con có thể ở bên cạnh nàng, muốn tận mắt nhìn thấy mẫu tử bình an. Nhưng hắn chỉ có thể âm thầm sốt ruột mà thôi, trước mặt thê tử, hắn không dám lộ ra một chút manh mối nào.

Đầu tháng hai, thánh chỉ phong hắn làm Tổng binh Thiểm Tây đã ban xuống, thân thích đều giúp hắn dối gạt A Kết.

Sắp đến ngày xuất phát rồi mà A Kết còn chưa sinh, trong lòng Triệu Trầm nóng như lửa đốt lại vạn phần không muốn, nhịn không được ôm thê tử chậm rãi giải thích cho nàng nghe.

A Kết nhìn trượng phu, thật lâu không thể mở miệng, rốt cuộc lúc tìm lại được tiếng nói, lại là thúc giục trượng phu nhanh đi gọi bà đỡ đã chuẩn bị.

Nàng muốn sinh, ngay trước ngày trượng phu phải rời đi.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
7 thành viên đã gởi lời cảm ơn windchime về bài viết trên: Cuncute, Gyo123, HNRTV, Hothao, antunhi, pypyl, yuriashakira
     
Có bài mới 26.05.2018, 20:11
Hình đại diện của thành viên
Chiến Thần Linh Quy Bang Cầm Thú
Chiến Thần Linh Quy Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 08.10.2015, 09:28
Bài viết: 356
Được thanks: 2566 lần
Điểm: 29.49
Có bài mới Re: [Cổ đại] Con đường sủng thê - Tiếu Giai Nhân (New c139) - Điểm: 52
Nếu được mình cần tuyển một bạn phụ beta nha, nếu bạn nào có thời gian thì xin để lại comment cho mình nhé.

Chương 140

Edit: windchime
Nguồn: https://diendanlequydon.com/

Duyên Bình hầu phủ, Triệu Duẫn Đình vừa tiến vào Vinh Thọ đường không lâu, Triệu Nguyên vội vàng chạy tới: "Bẩm thái phu nhân, lão gia, đại gia phái người đến truyền lời, đại phu nhân muốn sinh!"

Triệu Duẫn Đình vụt đứng lên: "Mẫu thân dùng cơm trước, ta qua xem xem!" Nói xong bước nhanh rời đi.

Quan hệ đến con nối dõi của Triệu gia, lại biết trưởng tôn không có khả năng chạm vào nữ nhân khác, thái phu nhân đối với lần mang thai này của A Kết cũng rất xem trọng, có suy nghĩ muốn sai nha hoàn bên cạnh cũng qua xem xem, giây lát nghĩ tới bên kia không thích mình, liền không mở miệng. Nhưng bà cũng không không đói bụng, dặn hai huynh muội Triệu Thanh và Triệu Nghi đi ăn cơm trước, bà do nha hoàn đỡ đi phía sau.

Triệu Nghi khẩn trương nhìn về phía huynh trưởng: "Không biết lần này tẩu tử( chị dâu)  có thể sinh nhi tử hay không."

Nàng rất thích người tẩu tử này, cũng thích cháu gái hoạt bát đáng yêu, đáng tiếc là từ lúc huynh trưởng phân phủ ra ở riêng, đã rất lâu rồi nàng chưa gặp tẩu tử và cháu gái. Nay Thái phu nhân buông lỏng quản lý, theo lý thuyết thì nàng cũng có thể đến thăm tẩu tử, dù sao lúc huynh trưởng còn đang ở tại Vọng Trúc hiên, cũng không phản đối nàng và tẩu tử lui tới. Nhưng Triệu Nghi vẫn phát hiện, chỉ cần vị Dung phu nhân kia ở tại Vọng Trúc hiên, nếu nàng đến, Tưởng ma ma đều sẽ uyển chuyển ám chỉ nàng ngày khác lại tới, nhiều lần, dần dần Triệu Nghi cũng hiểu, hoặc là Dung phu nhân không thích nhìn thấy nàng, hoặc là tẩu tử có nguyên nhân gì không hi vọng nàng không gặp mặt Dung phu nhân. Cho nên Dung phu nhân và tẩu tử cùng nhau chuyển đến phủ mới, Triệu Nghi ngẫm lại, hay là không đi quấy rầy thì mới thỏa đáng.

Trưởng tẩu sinh con, Triệu Thanh không thể nhiều lời, gắp đồ ăn cho Triệu Nghi, nói: "Trước tiên ăn đi đã, có tin tức gì, phụ thân trở về chắc chắn sẽ nói cho chúng ta."

Triệu Nghi gật đầu.

Lúc này Triệu Duẫn Đình vội vàng đến phủ của nhi tử, lúc xuống xe cũng vừa lúc xe ngựa Lâm gia đến, hắn liền dừng lại tại cửa, chờ sau khi Lâm Hiền xuống xe, hai người cùng nhau đi vào trong. Lâm Trọng Cửu mười một tuổi tuy rằng rất muốn giống như khi còn nhỏ đi cùng mẫu thân và tỷ tỷ đến chỗ trưởng tỷ, nhưng bản thân cũng đã trưởng thành, vẫn phải đi theo phía sau phụ thân, ở phía trước trong nhà chính đợi tin tức.

Liễu thị dẫn Lâm Trúc đi về hậu viện, vào phòng liền thấy Ninh thị đang dỗ Xán Xán, Xán Xán ghé vào đầu vai tổ mẫu nhỏ giọng thút tha thút thít. Liễu thị rất đau lòng, trước tiên bắt buộc bản thân không đi vào bên trong xem trưởng nữ, nhận lấy cháu ngoại nhỏ giọng dỗ bé: "Xán Xán không khóc, mẫu thân đang ở bên trong sinh đệ đệ đó, sinh cho Xán Xán một đệ đệ trắng trẻo mập mạp, sau này đệ đệ sẽ là chỗ dựa cho Xán Xán.”

“Con muốn nhìn, nhìn nương sinh đệ đệ.” Xán Xán gục đầu vào vai của ngoại tổ mẫu, chỉ vào phòng trong, vừa nói vừa lo lắng nhìn qua tổ mẫu không chịu ôm bé đi vào, mắt to rưng rưng, nhìn đáng thương vô cùng.

Bên trong truyền ra tiếng kêu đè nén đau đớn của A Kết, Liễu thị thật sự không nhịn được, trả Xán Xán lại cho Ninh thị, dặn dò Lâm Trúc phụ dỗ Xán Xán, bà vội vàng đi vào, vừa vào phòng lại bất ngờ: "Thừa Viễn  ở nơi này làm gì? Mau đi ra, lát nữa A Kết sinh xong rồi lại đi vào!" Nào có đại nam nhân nào canh giữ tại trong phòng sinh!

Nhạc mẫu tới, rốt cuộc thì Triệu Trầm cũng dời tầm mắt từ khuôn mặt ướt đẫm mồ hôi của thê tử, quay đầu lại nhìn Liễu thị, đôi mắt đã sớm đỏ: “Nhạc mẫu, sáng mai ta phải đi rồi, người để cho ta ở bên cạnh A Kết đi, ta không kiêng kị điều gì, chỉ muốn ở bên nàng." Nói xong lại quay người, hai tay nắm chặt lấy tay trái của A Kết, nhỏ giọng cổ vũ cho nàng: “A Kết đừng sợ, ta chờ nàng sinh xong mới đi, nàng cứ yên tâm sinh con, không cần phải suy nghĩ cái gì cả.”

A Kết nhắm mắt lại, một tay tóm tay Tưởng ma ma, một tay nắm chặt tay của trượng phu, đau đớn dùng sức.

Nàng muốn sinh nhi tử cho Triệu Trầm, sinh nhi tử, hắn đi sẽ an tâm, cũng sẽ vội vã, nhanh chóng trở về xem nhi tử, thăm ba mẫu tử bọn họ.

Liễu thị thấy, vừa vui mừng nữ nhi gả đúng người, lại đau lòng nữ nhi hiện tại chịu khổ, xoay người lau lệ, nhanh chóng thay vào vị trí của Tưởng ma ma, dịu dàng trấn an nữ nhi.

Có thể là do lần thứ hai sinh con, hơn nữa thân thể A Kết luôn luôn khỏe mạnh, lúc này bên cạnh lại có mẫu thân và trượng phu, lần này A Kết sinh có vẻ còn dễ hơn lần sinh nữ nhi, nhanh chóng thuận lợi sinh một nhi tử. Bà đỡ nói xong lại nhanh chóng bế đại thiếu gia đi tắm rửa, một bà đỡ khác vội vàng lau dọn dưới thân A Kết, sau một lát đột nhiên vui vẻ nói: "Còn có một đứa bé nữa, phu nhân là có song thai nha!"

Tâm trạng lo lắng của Triệu Trầm vừa mới buông xuống lại bắt đầu bùng lên, ngẩn người nhìn về phía thê tử.

Thật ra A Kết còn phát hiện ra trong bụng mình còn một đứa nhỏ nữa trước cả bà đỡ, nàng suy yếu nhìn trượng phu cười, vừa đau khổ vừa nhíu mày.

Đứa bé thứ hai chỉ mất một khắc đã đi ra, bà đỡ cười không khép được miệng: "Chúc mừng hầu gia, phu nhân lại sinh thêm một vị tiểu thiếu gia!"

Hai nhi tử...

Sự mệt mỏi và thỏa mãn cùng nhau kéo tới, A Kết cố gắng nhìn trượng phu, không thấy rõ, cũng chịu không nổi nữa liền thiếp đi, tay vẫn còn nắm chặt tay của nam nhân, sợ hắn rời đi.

Bên ngoài là tiếng khóc vang dội của hai nhi tử, Triệu Trầm cúi đầu hôn lên mu bàn tay của thê tử, ánh mắt đau xót, ghé vào bên cạnh thê tử để cho giấu đi sự luống cuống của mình. Đến khi sự lo lắng sợ hãi chua xót rút đi, chỉ còn thỏa mãn cùng quyến luyến, hắn ngẩng đầu, đón lấy tấm khăn nhạc mẫu đưa qua, dịu dàng mà cẩn thận lau mồ hôi cho thê tử.

Thê tử đang ngủ, vẫn xinh đẹp như lúc đầu, chỉ là đôi mày như lá trúc nhẹ nhàng nhíu lại, làm hắn nhìn mà cảm thấy đau lòng.

Giờ tý đã qua, đã là một ngày mới, Triệu Trầm lấy đồng hồ bỏ túi ra xem, còn ba canh giờ, hắn phải tập trung với năm ngàn thân binh mà hoàng thượng đã cấp cho hắn, xuất phát đi Thiểm Tây.

Đồng hồ quả quýt kêu tích tắc tích tắc, ba canh giờ, quá ngắn.

Bà đỡ bế hai đứa trẻ song sinh tới, đặt song song bên cạnh A Kết. Triệu Trầm vẫn nắm tay thê tử không buông, nhìn về hai đứa trẻ đỏ thẫm đang nằm trong tã thì khóe miệng mỉm cười. Ninh thị và Liễu thị đi tới, Ninh thị đang bế Xán Xán trong ngực, Xán Xán đưa tay về phía phụ thân, Triệu Trầm vừa muốn đón nữ nhi, lại không nỡ buông thê tử, Ninh thị liền trực tiếp đặt Xán Xán lên đùi hắn, để hắn có thể dùng một tay ôm lấy.

"Đệ đệ." Xán Xán ghé nửa người trên vào mép kháng, chỉ vào hai đệ đệ giới thiệu cho phụ thân, "Đại đệ đệ, nhị đệ đệ." Biết mẫu thân đang ngủ, tiểu nha đầu hiểu chuyện nói nhỏ, như là đang nói thầm.

Triệu Trầm hôn nữ nhi, cười hỏi bé: "Đệ đệ đẹp mắt không?"

Xán Xán nhìn đệ đệ, lại nhìn phụ thân, vẫn là nói thật: "Khó coi."

Triệu Trầm cười ra tiếng, liếc mắt nhìn thê tử thì vội vàng dừng lại, lại hỏi nữ nhi: "Đệ đệ khó coi, Xán Xán có phải không thích đệ đệ  hay không?"

Xán Xán lập tức lắc đầu, vội vã giải thích: "Thích, đều thích! Nương nói , Xán Xán phải chăm sóc đệ đệ!"

Triệu Trầm thở dài một tiếng, nghiêm túc nhìn nữ nhi, nói: "Xán Xán hãy hứa với phụ thân, sẽ giúp mẫu thân chăm sóc đệ đệ được không?"

Xán Xán ngoan ngoãn gật đầu, nhấc mắt nhìn thấy ngoại tổ mẫu đang khóc, lặng lẽ ra hiệu cho phụ thân đi xem. Triệu Trầm thật ra cũng nhìn thấy nhạc mẫu xoay người, lắc đầu ám chỉ nữ nhi giả vờ không biết. Xán Xán cái hiểu cái không, Ninh thị cười sờ sờ đầu bé, chỉ vào hai tã lót nói: "Xán Xán đố phụ thân con thử đoán xem, người nào là đại đệ đệ?"

Xán Xán cười, vui vẻ bắt phụ thân đoán.

Triệu Trầm thật sự không biết, ghé sát vào nhìn, vốn nhìn không ra hai đứa nhỏ có cái gì khác biệt. Thật ra, đừng nói là hai đứa song sinh, nếu đưa hai đứa nhỏ vừa ra đời dù không hề quan hệ đặt chung một chỗ, chỉ cần không phải dáng dấp quá kỳ quái, thoạt nhìn cũng đều không khác nhau lắm.

Giả vờ nghĩ nghĩ, Triệu Trầm đưa cằm hướng về phía đứa trẻ đang nằm ngủ kề bên thê tử: "Đây là đại đệ đệ?"

"Không phải, phụ thân nói sai!" Xán Xán cười phụ thân ngốc, chỉ vào dây đỏ phía góc tã lót nói: "Hồng là nhị đệ đệ," lại chỉ dây vàng trên góc cái tã lót khác cười, "Kim(vàng) là đại đệ đệ!"

Triệu Trầm bừng tỉnh hiểu ra, vội khen nữ nhi thông minh, thấy nữ nhi há mồm ngáp một cái, nghĩ tới tiểu nha đầu bởi vì lo lắng mẫu thân mà cố gắng một đêm không ngủ, liền dịu dàng dỗ bé: "Xán Xán xem, mẫu thân cùng đại đệ đệ và nhị đệ đệ đều ngủ, Xán Xán cũng cùng tổ mẫu đi ngủ có được không? Chỗ này nhỏ, ngày mai lại để cho mẫu thân dỗ Xán Xán ngủ."

"Vậy con ngủ với phụ thân." Xán Xán tựa vào trong ngực phụ thân, không muốn đi.

Triệu Trầm ngẩng đầu lên, không cho nước mắt chảy xuống dưới: "Xán Xán nghe lời, phụ thân còn có chuyện muốn nới với tổ phụ và ngoại tổ phụ, trước hết để cho tổ mẫu dỗ Xán Xán, Xán Xán ngủ, phụ thân lại đi tìm Xán Xán."

Xán Xán cũng đã rất buồn ngủ, không có dây dưa với phụ thân, tổ mẫu đến ôm, bé liền đi.

Ninh thị ôm Xán Xán đi sau, Liễu thị nói với con rể: "Ngày mai con xuất phát, hãy sang cách vách ngủ một lát, A Kết tỉnh ta sẽ gọi con."

"Không cần đâu, nhạc mẫu đi ngủ trước đi, ta ở chỗ này canh chừng, đi cũng ngủ không được." Triệu Trầm cười nói.

Liễu thị biết con rể luyến tiếc trưởng nữ cùng hai đứa nhỏ, thấy hắn quyết tâm, liền không khuyên nữa, đi đến cách vách nghỉ ngơi.

Trong phòng đèn đuốc sáng trưng, ấm áp như xuân, Triệu Trầm không chút buồn ngủ, ánh mắt chuyển động từ khuôn mặt thê tử sang các nhi tử, như thế nào cũng cảm thấy vẫn không đủ, cách một lát liền lấy đồng hồ quả quýt ra xem, ngóng trông thê tử tỉnh lại để phu thê trò chuyện, vừa hy vọng nàng ngủ nhiều một lát. Còn gần nửa canh giờ là phải xuất phát thì Triệu Trầm khép lại đồng hồ, nhấc mắt, ngoài ý muốn lại nhìn thấy thê tử đang si ngốc chăm chú nhìn mình.

"A Kết..." Triệu Trầm ngơ ngác mở miệng, giọng nói khàn khàn.

"Khi nào thì đi?" A Kết nhẹ nhàng hỏi, không có khí lực.

Triệu Trầm khẩn trương nắm giữ tay nàng: "Còn có nửa canh giờ, A Kết nàng đừng vội, đủ để chúng ta nói chuyện."

A Kết dịu dàng cười: "Thiếp không có gấp, chính là đói bụng."

Triệu Trầm sửng sốt một chút, xác định thê tử không phải nói đùa, vội hỏi: " Được, nàng chờ nhé, ta đi ra ngoài nói một tiếng, lập tức bưng tới cho nàng."

A Kết gật đầu, nhìn theo nam nhân bước nhanh ra cửa, nàng quay đầu, nhìn về phía tã lót bên cạnh, thấy hai nhi tử ngủ ngon, nàng lại cảm thấy vô cùng bình tĩnh, dù cho nam nhân sắp đi xa cũng không thể làm cho nàng hoảng hốt.

Hoảng cái gì chứ, những chuyện đại sự, hắn đã sắp xếp xong, trong lòng hắn có tính toán riêng, làm xong liền sẽ trở về, giống lần trước đi Nam Cương. Lần trước nàng khóc nửa ngày làm cho hắn lo lắng, lần này nàng muốn vững vàng, không khiến hắn nóng ruột nóng gan.

Phòng bếp vẫn luôn có người trông coi, Triệu Trầm đi rất nhanh đã quay lại, bưng một chén cháo long nhãn táo đỏ, còn có một chén canh bồ câu nóng hầm hập. A Kết muốn uống canh, Triệu Trầm đỡ nàng tựa vào thành giường, mình ngồi ở bên cạnh đút cho nàng, hắn thổi cho khỏi nóng trước, sau đó lại đưa tới bên miệng thê tử.

A Kết thủy chung không dời mắt khỏi nam nhân, Triệu Trầm cũng muốn nhìn thê tử, chỉ là hắn còn phải đút cho nàng, đút xong một muỗng lại cúi đầu gần thê tử, liếm hết vệt canh còn lưu lại trên môi thê tử, tạm giải mối tương tư lại tiếp tục đút.

Ăn xong một chén canh bồ câu nóng hổi, A Kết cảm thấy cả người ấm áp, đầu óc tinh thần cũng tốt hơn rất nhiều.

"Mọi thứ đều đã được thu dọn xong sao?" Nàng sờ khuôn mặt gầy của nam nhân, hỏi, cuối cùng đã hiểu tại sao từ cuối năm đến giờ hắn lại gầy như vậy.

Triệu Trầm nắm tay nàng áp sát vào mặt mình, nhìn nàng nói: "Đều ổn, nàng chỉ cần chăm sóc tốt cho chính mình là được, không cần lo cho ta.”

A Kết tin hắn, nhìn thẳng hắn một lát, cúi đầu nhìn nhi tử, trêu ghẹo nói: "Thoáng cái đã sinh hai đứa, nghĩ kĩ tên là gì chưa?"

Triệu Trầm lắc đầu, từ lúc nàng lên cơn đau đến bây giờ, trong đầu hắn đều là nàng, nào có tâm tư suy nghĩ những chuyện khác.

"Thiếp đã nghĩ xong," A Kết dịu dàng nhìn hai nhi tử: “Thiếp muốn đặt nhũ danh(tên mụ, tên ở nhà), lão đại(đứa con trai đầu) gọi là Bình ca nhi, lão nhị (đứa con trai thứ hai) là An ca nhi, chàng thấy được không?”

Bình ca nhi, An ca nhi, bình an.

Triệu Trầm cúi đầu, một lúc lâu mới ngẩng đầu lên: “Được, A Kết thật là biết đặt tên, đến lúc chúng ta sinh lão tam, lão tứ thì tên của con vẫn do nàng đặt.” Thật là dọa người, hắn đã suy nghĩ thật nhiều lời nói để an ủi thê tử, sợ nàng khóc làm tổn thương thân mình, kết quả là thê tử vẫn luôn tươi cười, đổi lại là hắn không nhịn được mà rơi lệ.

A Kết dịu dàng nhìn hắn: “Được, thiếp chờ sinh cho chàng. Vậy tên của hai con chàng cứ từ từ ở bên đó suy nghĩ, trở về lại nói cho thiếp biết."

“Được, ta nhất định sẽ nghĩ ra hai cái tên thật hay, cũng nhất định sẽ sớm trở về với mọi người.” Triệu Trầm nâng tay của thê tử lên hôn, “A Kết, nàng yên tâm, đây là lần cuối cùng, sau này ta sẽ không bao giờ rời xa nàng và các con nữa, mỗi ngày ta đều sẽ ở bên cạnh nàng, cùng nàng nhìn các con trưởng thành.”

A Kết nhìn hắn cười: “Chàng nói lời phải giữ lời .”

Triệu Trầm cúi người đến gần, hôn một cái lên trán nàng: “Ta sẽ giữ lời."

Chờ hắn trở về, sẽ không bao giờ để cho nàng phải chịu đau khổ khi chia xa nữa.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
8 thành viên đã gởi lời cảm ơn windchime về bài viết trên: Bùi Hồng Quỳnh, Cuncute, HNRTV, Hothao, Mưa biển, antunhi, pypyl, yuriashakira
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 208 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: love_stew và 170 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Cổ đại cung đấu] Làm phi - Lệ Tiêu

1 ... 63, 64, 65

2 • [Hiện đại Trùng sinh] Trùng sinh mạt thế độc sủng - Vũ Thỉ Dực

1 ... 46, 47, 48

3 • [Cổ đại] Con đường sủng thê - Tiếu Giai Nhân (Ngoại truyện 24)

1 ... 68, 69, 70

[Xuyên không] Vương gia xấu xa cưng chiều thê tử bỏ trốn Nương tử nàng phải biết nghe lời - Thẩm Du [Hoàn CV+PN T87]

1 ... 95, 96, 97

5 • [Hiện đại - Trùng sinh] Hào môn Làm con dâu cả thật là khó! - Ân Ngận Trạch

1 ... 106, 107, 108

6 • [Xuyên không] Tiêu Dao vương tuyệt sủng Hãn phi - Mộng Lí Đào Tuý

1 ... 41, 42, 43

7 • [Hiện đại] Trấm chi Mị - Tư Minh

1 ... 28, 29, 30

8 • [Hiện đại - Nam trùng sinh] Sống lại cưng vợ như mạng - Thập Vĩ Thỏ

1 ... 19, 20, 21

9 • [Xuyên không - Dị thế] Thiên tài cuồng phi - Băng Y Khả Khả

1 ... 76, 77, 78

10 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 180, 181, 182

11 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 146, 147, 148

12 • [Hiện đại] Có một không hai - Chiết Hỏa Nhất Hạ

1 ... 18, 19, 20

13 • [Xuyên không] Hoàng gia tiểu kiều phi - Ám Hương

1 ... 135, 136, 137

14 • [Hiện đại] Cướp tình Tổng giám đốc ác ma rất dịu dàng - Nam Quan Yêu Yêu

1 ... 64, 65, 66

15 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128

16 • [Xuyên không] Cùng quân ca - Thiên Hạ Vô Bệnh

1 ... 36, 37, 38

17 • [Hiện đại] Hôn nhân giá ngàn vàng - Cẩm Tố Lưu Niên

1 ... 183, 184, 185

18 • [Hiện đại] Tôi chưa từng biết yêu - Ngải Tiểu Đồ

1 ... 24, 25, 26

19 • [Xuyên không - Dị giới] Phế sài muốn nghịch thiên Ma Đế cuồng phi - Tiêu Thất Gia - New C1059

1 ... 124, 125, 126

20 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246



Shop - Đấu giá: Tiểu Linh Đang vừa đặt giá 662 điểm để mua Princess 1
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 250 điểm để mua Laptop Style
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 871 điểm để mua Ốc sên khoe kẹo
Công Tử Tuyết: Lần đầu tiên hả you. Không thử sao biết: [Game] Soái ca sẽ làm gì với bạn?!
Shop - Đấu giá: hoa hồng vừa đặt giá 248 điểm để mua Pooh ăn mật
Shop - Đấu giá: hoa hồng vừa đặt giá 357 điểm để mua Thiên thần mây
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 250 điểm để mua Kem đôi
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 300 điểm để mua Người Nhật Bản
Shop - Đấu giá: Jenny D vừa đặt giá 250 điểm để mua Sunflower Bed
Công Tử Tuyết: Re: [Trắc Nghiệm] Bạn là ai trong truyện Đam mỹ ?
Shop - Đấu giá: lazy_nhi vừa đặt giá 300 điểm để mua Bánh kem sinh nhật
Shop - Đấu giá: lazy_nhi vừa đặt giá 280 điểm để mua Cô gái phép thuật 3
Diệp Băng Linh: à nhon
Shop - Đấu giá: cò lười vừa đặt giá 469 điểm để mua Cung Sư Tử
Shop - Đấu giá: ngocquynh520 vừa đặt giá 1261 điểm để mua Sparkly Diamond
Shop - Đấu giá: Thải Nhi vừa đặt giá 265 điểm để mua Cô gái phép thuật 3
Shop - Đấu giá: susublue vừa đặt giá 1200 điểm để mua Sparkly Diamond
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 276 điểm để mua Giày xinh
Shop - Đấu giá: ngocquynh520 vừa đặt giá 1083 điểm để mua Sparkly Diamond
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 1030 điểm để mua Sparkly Diamond
Shop - Đấu giá: susublue vừa đặt giá 980 điểm để mua Sparkly Diamond
Công Tử Tuyết: Lần đầu tiên hả you. Không thử sao biết: [Game] Soái ca sẽ làm gì với bạn?!
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 259 điểm để mua Thiên thần áo đỏ
Shop - Đấu giá: Minh Huyền Phong vừa đặt giá 786 điểm để mua Đá Amethyst
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 629 điểm để mua Mề đay đá Topaz xanh London 2
Shop - Đấu giá: heocon13 vừa đặt giá 262 điểm để mua Cặp đôi người tuyết
Shop - Đấu giá: TTripleNguyen vừa đặt giá 250 điểm để mua Cún và bong bóng
LogOut Bomb: thuyvu115257 -> vi ngôn lục ngạn
Shop - Đấu giá: Minh Huyền Phong vừa đặt giá 598 điểm để mua Mề đay đá Topaz xanh London 2
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 568 điểm để mua Mề đay đá Topaz xanh London 2

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.