Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 208 bài ] 

Con đường sủng thê - Tiếu Giai Nhân

 
Có bài mới 27.04.2015, 21:54
Hình đại diện của thành viên
Chiến Thần Linh Quy Bang Cầm Thú
Chiến Thần Linh Quy Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 08.10.2015, 09:28
Bài viết: 356
Được thanks: 2566 lần
Điểm: 29.49
Có bài mới [Cổ đại] Con đường sủng thê - Tiếu Giai Nhân (Ngoại truyện 2.4) - Điểm: 10
images

Con Đường Sủng Thê

Tác giả: Tiếu Giai Nhân

Thể lọai: Chủng điền văn trạch đấu

Editor: Vivi + windchime

Beta: Phương Phan

Độ dài: 1082 trang word

Convert: tamquay- Tàng Thư Viện


Giới thiệu:


A Kết sinh ra trong một gia đình nhà nông, dung nhan mỹ miều, dịu dàng, điềm đạm.

Triệu Trầm là thế tử hầu phủ, bụng dạ nham hiểm.

Ở trong mắt A Kết, trước khi thành thân Triệu Trầm rất khốn kiếp, sau khi thành thân, hắn mới từ từ thay đổi tốt hơn.

Triệu Trầm lại cảm thấy, lúc đầu hắn chỉ hơi thích nàng, sau đó lại cưng chiều nàng tới mức không bỏ xuống được

A Kết: Vì sao trước kia ngươi đối xử với ta xấu xa như vậy?

Triệu Trầm: Bởi vì ta muốn cưới nàng.

Chú thích: Nam chính cưỡng ép cưới, sau khi cưới vô cùng cưng chiều nữ chính
Trước khi cưới, nam chính là sói, sau khi cưới nam chính là sói xám.


Mục lục:

BẤM VÀO ĐÂY ĐỂ XEM!
Chương 1
Chương 2Chương 3
Chương 4Chương 5Chương 6
Chương 7Chương 8Chương 9Chương 10
Chương 11Chương 12Chương 13Chương 14Chương 15
Chương 16Chương 17Chương 18Chương 19
Chương 20Chương 21Chương 22
Chương 23Chương 24
Chương 25
Chương 26Chương 27
Chương 28Chương 29Chương 30.1
Chương 30.2Chương 31.1Chương 31.2Chương 32.1
Chương 32.2Chương 33.1Chương 33.2Chương 34.1Chương 34.2
Chương 35.1Chương 35.2Chương 36.1Chương 36.2
Chương 37.1Chương 37.2Chương 38.1
Chương 38.2Chương 39
Chương 40.1
Chương 40.2Chương 41.1
Chương 41.2Chương 42.1Chương 42.2
Chương 43.1Chương 43.2Chương 44.1Chương 44.2
Chương 45.1Chương 45.2Chương 46.1Chương 46.2Chương 47.1
Chương 47.2Chương 48.1Chương 48.2Chương 49
Chương 50.1Chương 50.2Chương 51.1
Chương 51.2Chương 52.1
Chương 52.2
Chương 53.1Chương 53.2
Chương 54.1Chương 54.2Chương 55.1
Chương 55.2Chương 56Chương 57Chương 58.1
Chương 58.2Chương 59.1Chương 59.2Chương 60.1Chương 60.2
Chương 61.1Chương 61.2Chương 62.1Chương 62.2
Chương 63.1Chương 63.2Chương 64.1
Chương 64.2Chương 64.3
Chương 65
Chương 66Chương 67
Chương 68Chương 69Chương 70
Chương 71Chương 72Chương 73Chương 74
Chương 75Chương 76Chương 77Chương 78Chương 79
Chương 80Chương 81Chương 82Chương 83
Chương 84Chương 85Chương 86
Chương 87Chương 88
Chương 89
Chương 90Chương 91
Chương 92Chương 93Chương 94
Chương 95Chương 96Chương 97Chương 98
Chương 99Chương 100Chương 101Chương 102Chương 103
Chương 104Chương 105Chương 106Chương 107
Chương 108Chương 109Chương 110
Chương 111Chương 112
Chương 113
Chương 114Chương 115
Chương 116Chương 117Chương 118
Chương 119(1)Chương 119(2)Chương 120(1)Chương 120(2)
Chương 121(1)Chương 121(2)Chương 122(1)Chương 122(2)Chương 123
Chương 124(1)Chương 124(2)Chương 125(1)Chương 125(2)
Chương 126Chương 127(1)Chương 127(2)
Chương 128Chương 129
Chương 130
Chương 131Chương 132
Chương 133Chương 134Chương 135
Chương 136Chương 137Chương 138Chương 139
Chương 140Chương 141  ღ Chương 142Chương 143Chương 144
Chương 145Chương 146Chương 147Chương 148
Chương 149Chương 150Chương 151
Chương 152Chương 153
Chương 154
Chương 155Chương 156
Chương 157Chương 158Chương 159
Ngoại truyện 1Ngoại truyện 2.1
Ngoại truyện 2.2
Ngoại truyện 2.3Ngoại truyện 2.4
[url]Ngoại truyện 3.1[/url] ღ [url]Ngoại truyện 3.2[/url] ღ [url]Ngoại truyện 3.3[/url]



Đã sửa bởi windchime lúc 22.01.2019, 10:39, lần sửa thứ 14.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     

Có bài mới 30.04.2015, 09:04
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor Diễn Đàn
Cựu Editor Diễn Đàn
 
Ngày tham gia: 09.10.2013, 16:12
Tuổi: 23 Nữ
Bài viết: 1852
Được thanks: 4958 lần
Điểm: 8.63
Có bài mới Re: [Cổ Đại] Con Đường Sủng Thê - Tiếu Giai Nhân - Điểm: 56
@ngocngocngoc: mình k có ljch post cụ thể bạn ạ! Nhưng tuần dc tầm 3 chương. Mình sẽ đăng ngay sau khi edit xong mà... Yên tâm k ém hàng... Hìhì....

Chương 1: Lần đầu gặp gỡ
Editor: Vivi
Nguồn: https://diendanlequydon.com


Tiết Đoan Ngọ, trên đồng, lúa mạch chín vàng ươm, hầu hết mọi người trong thôn đều vội vàng ra đồng thu hoạch, để tránh trời đột nhiên mưa to, dù sao thời tiết mưa nắng thất thường, hàng năm đều có những nhà lười nhác, những nhà tay chân chậm chạp, thu họach muộn bị cả thôn chỉ chỏ chê cười.

Lúc này Lâm Hiền cũng đang tất bật dưới ruộng, mồ hôi ướt đẫm.

Với thời niên thiếu thích trèo lên cây bắt chim, xuống sông bắt cá, Lâm Hiền không ham mê công danh lợi lộc, nhưng cha mẹ lại vô cùng cố chấp với đường công danh của hắn, đập nồi bán sắt cũng muốn hắn được đọc sách.

Lâm Hiền không thể thay đổi ý định của cha mẹ, không còn cách nào khác ngoài việc cố gắng nỗ lực, dần dần hắn phát hiện ra mình cũng có chút thiên phú đọc sách, mười đứa bé cũng nhau đi học, chỉ có hắn không bị tiên sinh đánh bao giờ. Năm 14 tuổi, hắn đi thi viện, vừa ra khỏi trường thi, có người báo cho hắn, cha hắn đang xây nhà cho người ta, mệt mỏi quá lqd mức mà ra đi. Lâm Hiền vô cùng đau đớn, vội vàng chạy về nhà, khiếp sợ khi thấy mẹ hắn cũng thương tâm quá độ mà qua đời.


Lâm Hiền vô cùng đau lòng.

Ngày yết bảng, chờ mọi người xem xong, hắn xé bảng vàng, đem tới trước mộ đốt cho cha mẹ. Cha mẹ sẽ nhìn thấy, lần này tên hắn ở vị trí thứ nhất, khi nhìn thấy tên hắn, cha mẹ chắc chắc sẽ rất vui, phải không?

Cha mẹ vì muốn hắn được đọc sách, làm việc vất vả mà chết, Lâm Hiền hoàn toàn không muốn thi tiếp, ngoan ngoãn ở nhà giữ đạo hiếu. Ba năm trôi qua, thư sinh trắng nõn gầy yếu ngày ấy giờ cũng biết làm ruộng, thân thể trở nên rắn chắc, có ít tiền, lại dựa vào tên tuổi tú tài, khuôn mặt tuấn lãng xuất sắc, hắn nhanh chóng cưới một thê tử xinh đẹp, ôn nhu, an phận làm nông dân.

Phu thê ân ái, sinh liên tiếp hai nữ nhi, vài năm sau sinh thêm nhi tử, chỉ dựa vào ruộng vườn nên cuộc sống dần trở nên nghèo túng. Nghe hàng xóm nói, ở trên trấn nhỏ, lão tiên sinh từng dạy hắn chuẩn bị về nhà dưỡng lão, trường tư thục này muốn tìm tiên sinh mới, Lâm Hiền vội vàng mang lễ vật đi thăm hỏi, bộc lộ năng lực, cuối cùng cũng vượt qua bảy tám tú tài nghèo, nhận công việc này. Tổng cộng hơn hai mươi đệ tử, một năm cũng kiếm được ít nhất hai mươi mấy lạng bạc, ngày lễ ngày tết, trong nhà cũng có thêm thức ăn do đệ tử mang đặc sản tới biếu.
Lqd

Lâm Hiền giao tiền bạc cho thê tử là Liễu thị quản lý, Liễu thị chi tiêu vô cùng hợp lý, bởi vậy, cuộc sống trong nhà càng ngày càng tốt hơn, cuộc sống ở trong thôn cũng không tồi.

Thật ra, nhà họ Lâm chi tiêu cũng không nhiều.

Trong nhà có sáu mẫu đất, cứ hai mẫu đất lại trồng một loại cây: lúa mì, ngô, lạc, mặt khác, sân trước lại kéo dài tới vườn rau, vừa đủ thức ăn cho cả nhà ăn trong một năm. Lâm Hiền chủ yếu dùng tiền nuôi cho ba đứa bé, mua vải bông, trang sức, đồ ăn vặt cho hai nữ nhi, mua giấy và bút cho đứa con trai nhỏ. Lâm Hiền không chăm lo cho bản thân, thấy thê tử tiết lqd kiệm không tiêu pha mua gì cho chính nàng, khi đưa tiền cho nàng, hắn để lại ít tiền, tự mình mua chút đồ cho thê tử.

Hôm nay, Liễu thị cố ý đeo bông tai Ngân Đinh Hương trượng phu mua cho.

Ở trong phòng bếp, A kết cũng mẫu thân chuẩn bị cơm trưa, không nhịn được nhìn mẫu thân thêm vài lần, cảm thấy hôm nay mẫu thân vô cùng xinh đẹp.

"Nhìn gì vậy?" "Bang...bang..bang"Liễu thị vừa thái thịt, vừa cười hỏi con gái.

A kết chỉ vào tai nàng: "Nương, đây là bông tai mới mua ạ? Hình như trước kia con chưa thấy người đeo bông tai này bao giờ."

Liễu thị nở nụ cười, dùng dao đem thịt để vào mâm, tiếp tục cắt cà: "Ừ, A Kết thích không? Thích thì nương cho con, nương nhiều tuổi rồi, đeo thứ này thật lãng phí, con đeo rất hợp, một lát nữa Trọng Cảnh tới ăn cơm, cho hắn xem xem vị hôn thê của hắn đẹp tới mức nào."

"Nương! Ngươi còn nói lung tung nữa, con không giúp nương nữa đâu !" A kết lập tức đỏ mặt, cúi đầu ngượng ngùng.

Con gái lớn da mặt mỏng, không thích đùa, Liễu thị vội vàng nói chuyện khác: "Được rồi, chúng ta không nói tới hắn nữa, thực ra, bông tai này con thích không? Thích thì nương cho con."

A kết lắc đầu, nghiêm túc nhìn cây cải dầu trong chậu nước: "Con thuận miệng hỏi thôi, con không muốn đâu. Nương đã mua cho con rất nhiều rồi, nương giữ đi, nương đeo rất đẹp." Mẫu thân mới 30 tuổi, không già chút nào, ba mẹ con nàng cùng nhau ra ngoài, ai cũng nói ba mẹ con nàng giống ba chị em.

"Câu này con nói nương rất thích, được rồi, lần sau lên trấn trên, nương sẽ mua cho con bông tai mới." Liễu thị rất vui. Từ nhỏ, con gái lớn rất khéo léo, hiểu chuyện, cho đồ cho nàng, nàng sẽ rất vui, không mua cho nàng, nàng cũng không tức giận vòi vĩnh, không giống như đứa thứ hai, nếu là nó thì đã bám nàng liên tục, xin nàng đôi bông tai này rồi.

Nghĩ đến đứa thứ hai, Liễu thị đặt dao xuống, đi ra khỏi cửa bếp, hướng về phía sương phòng phía tây, gọi to: "A Trúc, ăn cơm thôi, con ra ruộng gọi phụ thân con về. Mấy cái đều rất cuồng việc, không gọi bọn họ cũng không biết đường mà về! Tiện đường, con đi tới nhà Mạnh đại ca lqd của con, mời Mạnh đại bá tới nhà chúng ta ăn cơm!" Hai ngày trước, nhà họ Mạnh đã thu hoạch lúa mì, chuẩn bị đưa con rể sang gặp mặt, nói rằng khi thu hoạch lúa mạch nhất định phải gọi họ, sáng nay lại đưa đệ đệ đến giúp đỡ.

Đợi một lúc lâu, mới nghe thấy giọng nói yếu ớt truyền đến: "Nương, con đau bụng, người bảo tỷ tỷ đi đi!"

A Kết ngừng tay một lúc, lén lút nhìn mẫu thân, nếu không phải là huynh đệ nhà họ Mạnh, nàng đi cũng không sao, nhưng mà...

Liễu thị tức giận, lao đến phòng của hai nữ nhi, vừa đi vừa mắng: "Mỗi lần gọi con làm gì con đều nói đau bụng, đứng dậy ngay lập tức cho ta, tỷ tỷ con giúp ta nấu cơm đi không được! Thời gian đi từ nhà mình đến nhà họ Mạch nhiều nhất là hết có một phút, sao con lại lười như vậy hả?"

Lâm Trúc ôm bụng nằm gần lò sười đặt ở đầu giường. Trời rất nóng, mẫu thân lại bảo nàng đi gọi người ta, nàng lại lười đi, nhưng lần này nàng không nói dối. Liễu thị vừa vào phòng, nàng lập tức tỏ vẻ đáng thương: "Nương, kinh nguyệt của con vừa đến, bụng rất đau, nếu không đau con đã đi luôn rồi, có vài bước chân thôi, có đến mức con phải nói dối nương không?"

Lâm Trúc 12 tuổi, bắt đầu có kinh nguyệt, khi tới ngày đó thì luôn khó chịu, Liễu thị thấy sắc mặt nàng tái nhợt, cảm thấy rất đau lòng, cúi người sờ trán Lâm Trúc, chỉ có một cảm giác- lạnh. Lần này nàng cũng không nỡ dạy dỗ nữ nhi nữa, nhưng cũng không thích bị lừa gạt, chọc trán Lâm Trúc vô cùng nhẹ nhàng: "Đừng giả vờ đáng thương trước mặt nương, tính cách con thế nào nương không biết chắc? Ngay cả bây giờ không đau bụng, chắc chắn con cũng sẽ nghĩ cách khác để trốn việc!"

Lâm Trúc nhe răng cười, ngoan ngoãn thừa nhận tính lười nhác của bản thân.

Liễu thị bó tay với nàng, nhanh chóng quay lại phòng bếp, nói với con gái lớn:"A kết, muội muội con đau bụng, con thay nương đi đi. Nha đầu ngốc, đừng nghĩ nhiều, bây giờ ai cũng vội vàng đi gặt lúa mạch, có nhà lại neo người, con gái cùng con rể làm việc dưới đồng cũng chẳng thấy ai nói gì. Chúng ta ở nông thôn, không cần cẩn thận tới mức đó, năm đó, ta với phụ thân con..."

Cảm thấy mẫu thân lại muốn kể chuyện tình yêu ngày xưa của hai người, A Kết không nhịn được nở nụ cười, đứng dậy nói: "Nương không phải nói đâu, con đi đây." Nàng đứng ở bờ ruộng kêu gọi người, gọi xong đi luôn, không để hắn nhìn thấy mặt nàng là được.

"Ngoan lắm, mau đi đi!" Nói xong, Liễu thị vội vàng thái đồ ăn, nếu lúc mọi người quay về mà cơm nước chưa nấu xong, chẳng phải nàng sẽ là chuyện cười cho con rể sao.

A Kết lau tay, buộc tóc lại, đi ra cửa.

~

Gần trưa, trời nắng gay gắt, ánh sáng vô cùng chói mắt. Dương thụ được trồng kín hai bên đường, A Kết đi dưới bóng cây. Trên đường bò đầy Tiểu Trùng, lọai động vật nhỏ này luôn xuất hiện vào mùa gặt lúa mạch, nhìn quen cũng chẳng thấy sợ, chỉ khổ lúc chải sạch đáy giày thôi.

Ra khỏi thôn đi về phía đông, mọi người làm việc kín hai bên đường, những ai nhận ra nàng, cất giọng chào hỏi, A Kết đều đáp lại.

Không lâu sau, nàng đã nhìn thấy bờ ruộng nhà mình rồi.

A Kết bắt đầu hồi hộp.

Nàng và Trọng Cảnh là thanh mai trúc mã, lúc nhỏ chơi đùa cùng nhau, lúc lớn mới biết ngại ngùng, điều chỉnh lại mối quan hệ. Lúc đầu, nàng thấy rất bình thường, chỉ cảm thấy hơi lạ khi vô ý chạm vào nhau, lúc đó ánh mắt Trọng Cảnh nhìn nàng vô cùng chăm chú, trong lòng A Kết nổi lên cảm xúc lạ lẫm
.
Về sau, những lúc phải ra ngòai, khi về Trọng Cảnh đều mang đến đưa nàng đồ ăn vặt mà hắn mua cho đệ đệ nàng, lúc đó A Kết mới hiểu lòng hắn, nhìn thấy hắn,hai má nàng lập tức đỏ rực, tim đập bang bang.

Chẳng biết lúc nào, bọn họ đều đã trưởng thành. Hắn trở thành một nam nhân cao lớn, khoẻ khoắn, nàng cũng trở thành cô nương đẹp nhất được những người ở vùng lân cận ca ngợi.

Năm trước, Mạnh Trọng Cảnh tới cửa cầu hôn, cha mẹ hỏi nàng có đồng ý không, nàng xấu hổ không nói, chuyện kết thân của hai người được quyết định vô cùng nhanh chóng, tháng chín năm nay sẽ thành thân.

"Đại tỷ, nhà chúng ta nấu cơm xong chưa?"

Đang suy nghĩ thì giọng nói quen thuộc cắt đứt, A Kết nhìn xuống ruộng, thấy đệ đề bảy tuổi - Lâm Trùng Cửu đang chạy về phía nàng, khuôn mặt nhỏ nhắn trắng nõn bị nắng hun đỏ bừng.

A Kết cảm thấy vô cùng đau lòng, vội chạy tới đỡ đứa bé đang nhào tới, lấy khăn lau mồ hôi cho em: "Ừ, nương bảo tỷ tới gọi mọi người, Tiểu Cửu có mệt không?" Phụ thân không cho nàng và muội muội làm việc nhà nông, phụ thân nói đệ đệ vừa lqd phải đọc sách vừa phải làm ruộng, từ bé đã rèn luyện cho đệ đệ, dù khi đo đệ đệ mới ba tuổi nhưng cũng không lay chuyển được ý định của phụ thân, đầu tiên phụ thân để cho hắn ngồi nghịch đất, không cho hắn về nhà trước mọi người.

"Không có gì, hơi nóng thôi, đại tỷ, chúng ta mau về thôi!" Lâm Trùng Cửu tránh  khỏi tay của tỷ tỷ, nhanh chân chạy trước.

A Kết vội vàng túm hắn lại, dư quang trung gặp nơi xa kia bóng dáng cao
lớn rốt cục chuyển qua tiếp tục kéo ra lúa mạch, lúc này mới nhỏ giọng nói:
"Đệ kêu phụ thân và mọi người về nhà đi, gọi xong chúng ta về luôn." Ở trước mặt Mạnh Trọng Cảnh, nàng xấu hổ không dám gọi to.

Lâm Trùng Cửu không lo lắng nhiều như nàng, gân cổ gào thật to: "Phụ thân, Mạnh đại ca, Mạnh Nhị ca, về nhà ăn cơm thôi!"

"Biết rồi, lên ngay đây!" Lâm Hiền lên tiếng trả lời.

Thật ra, hắn biết con gái tới từ lâu rồi, nhưng hắn muốn làm thêm một chút, nhưng hai anh em của con rể vẫn đang làm bên cạnh, hắn cũng không thể bắt người ta làm thêm giống mình, không cho không cho người ta nghỉ ngơi. Phủi bụi ở trên người, Lâm Hiền đi về phía Mạnh Trọng Cảnh: "Trọng Cảnh Trọng
Đạt, đi thôi, chúng ta về ăn cơm, buổi chiều lại làm tiếp."

"Dạ, Lâm thúc chờ cháu một lát, cháu xong ngay đây." Mạnh Trọng Cảnh buộc xong bó lúa mạch trên tay, mới đứng lên, không kìm lòng được quay đầu nhìn về phía bờ ruộng, đã thấy người trong lòng lqd dắt tay đệ đệ đi về trước rồi. Hắn hơi thất vọng, nhưng lập tức lại thấy vô cùng thoải mái, nàng thẹn thùng, hôm nay có thể đứng từ xa nhìn thấy nàng, hắn nên thoả mãn thôi.

Lâm Hiền cùng hai thiếu niên về nhà, hai chị em A Kết đi trước, cách họ hơn trăm bước chân.

Tuy nhiên khoảng cách hơi xa nhưng A Kết vẫn có thể cảm nhận được ánh mắt sáng rực nhìn nàng chăm chú, lý do nói chẳng nên lời, nàng cảm thấy Mạnh Trọng Cảnh đang nhìn nàng.

Nàng không kiềm chế được đi nhanh hơn.

Lâm Trùng Cửu kéo tay nàng làm nũng: "Đại tỷ đi chậm một chút, đệ đi không kịp..."

"Nếu không tỷ cõng Tiểu Cửu nhé?" A kết nghiêng đầu, cười với đệ đệ, nếu cõng đệ đệ, người kia chỉ có thể nhìn thấy đệ đệ thôi.

Lâm Trùng Cửu lập tức thả tay nàng ra,khuôn mặt nhỏ nhắn phồng lên nói:"Đệ lớn rồi, đại tỷ không phải cõng đệ nữa đâu!"

Nhìn đứa trẻ đang tỏ thái độ nghiêm túc, A Kết không nhịn được xoa mặt bé, chưa kịp khen hắn hiểu chuyện thì âm thanh vó ngựa dồn dập truyền tới. Hai tỷ đệ cùng ngẩng đầu, nhìn thấy hai con ngựa xé gió phi tới từ phía xa. Con đường này nối liền từ đông sang tây, lòng đường rất rộng
, lqd vừa đủ cho hai xe ngựa đi...song song với nhau, nhưng tốc độ của đối phương quá nhanh, khiến cho người nhìn cảm thấy sợ hãi. A Kết vội vàng kéo đệ đệ vào sát lề đường, tay trái kéo hắn đi về phía trước, đầu hơi thấp cúi.

"Đại tỷ nhìn kìa, ngựa của hắn mã thật to!" Trong thôn chỉ có bò và lừa, Lâm Trùng Cửu rất ít khi được nhìn thấy ngựa, không nhịn được nhìn chằm chằm con ngựa dẫn đầu..

A Kết không ngẩng đầu, nàng không phải là trẻ con không hiểu chuyện.

Lâm Trùng Cửu cũng mặc kệ nàng, bỗng nhiên lại nói: "Đại tỷ nhìn người hắn đi, có thứ gì ẩn ẩn hiện hiện ấy, đó là cái gì vậy?"

Câu nói này cuối cùng cùng cũng khơi lên tính tò mò cho A Kết, nhìn theo ngón tay đệ đệ đang chỉ.

Nam nhân phi ngựa qua mặc quần áo đen, lúc A Kết ngẩng đầu, khi đó hai người chỉ cách nhau mấy chục bước chân. Hắn cưỡi ngựa phi chạy xuyên qua bìa rừng, đi qua giữa hai cây lớn, dưới ánh nắng chói chang của mặt trời, vật bên hông loé lên theo nắng. A kết không nhìn khuôn mặt của nam nhân diện, chỉ chăm chú nhìn vật hắn đeo bên hông, sau đó nhanh chóng cúi đầu giải thích cho đệ đệ: "Trên hông hắn đeo ngọc bội, khi bị chiếu sáng ngọc bội sẽ loé lên như ẩn như hiện đấy."

Giọng nói ôn nhu êm tai thanh âm, giải thích cho Lâm Trùng Cửu, nhưng cũng được gió đưa vào tai nam nhân cưỡi ngựa chạy qua.

Ngựa tốt ngày đi ngàn dặm, chỉ trong chốc lát đã cách hai chị em nàng rất xa, không biết vì sao lại đi chậm lại, cuối cùng dừng lại.

Nam nhân ngồi thẳng người, dừng một chút, quay đầu ngựa lại.

Đường đất thẳng tắp, tầm mắt của hắn lướt qua mấy người dân trong thôn, dừng lại trên bóng dáng yểu điệu đang đi.

Trên đầu là lá cây xanh biếc, bên trái, bên phải là đất pha lẫn bụi đất cây lúa mạch, cô nương thôn dã mặc áo váy trắng, là bức tranh tươi đẹp: cô nương nhà nông đắm mình dưới nắng trong mùa thu hoạch lúa mì.

Hắn nhìn theo bóng dáng nàng, trong đầu hiện lên khuôn mặt nàng nâng môi nở nụ cười ôn nhu. Lúc ấy, bé nam nhìn hắn ngưỡng mộ, hắn vô tình nhìn lại, lúc ấy thấy nàng cúi đầu, mặt kiều diễm như hoa đào, sóng mắt long lanh như nước mùa thu. Còn giọng nói của nàng, nhẹ như vậy
nhưng hắn lại nghe rõ một cách diệu kỳ.

Tay hắn vô tình như cố tình sờ vào ngọc bộ bên hông, hắn phi ngựa nhanh như
thế mà nàng cũng có thể nhìn thấy.

"Thiếu gia?" Tiếng vó ngựa dừng lại ngay sau hắn, tên tuỳ tùng thắc mắ hỏi.

Nam nhân hoảng hốt, coi như không nghe thấy, trầm mặc một lúc, sau đó thu hồi tầm mắt, phóng ngựa đi tiếp.

Hắn không sao, chỉ không ngờ ở nơi thôn dã như vậy là có người đẹp như thế, kinh ngạc, thất thần một chút thôi.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     
Có bài mới 01.05.2015, 16:52
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor Diễn Đàn
Cựu Editor Diễn Đàn
 
Ngày tham gia: 09.10.2013, 16:12
Tuổi: 23 Nữ
Bài viết: 1852
Được thanks: 4958 lần
Điểm: 8.63
Có bài mới Re: [Cổ Đại] Con Đường Sủng Thê - Tiếu Giai Nhân - Điểm: 51
Chương 2: Nói thầm

Editor: Vivi
Nguồn: https://diendanlequydon.com


"Đại tỷ, nam nhân kia thật ưa nhìn, nhìn hắn còn đẹp hơn phụ thân nhiều."



Những đứa trẻ trong thôn có tầm nhìn hạn hẹp, gặp chuyện gì mới mẻ cũng tò mò một lúc lâu, hai tỷ muội về tới cửa nhà thì Lâm Trùng Cửu vẫn còn tiếp tục lẩm bẩm về sự hiểu biết của bé.



A Kết cũng không nhìn hắn, chỉ mơ hồ thấy hắn giống một thiếu niên. Hắn cưỡi ngựa, trong nhà nhất định có tiền, so sánh hắn với phụ thân, người phơi nắng trên cánh đồng, có thể so sánh được với thiếu gia nhà giàu sao?



"Tiểu Cửu tự đi rửa mặt đi, tỷ đi giúp mẹ một tay, một lát sao, đệ nhớ cầm bát đũa đặt lên bàn nhé." Ở phía sau, ba nam nhân đã đuổi kịp hai chị em nàng, A Kết không muốn chạm mặt Mạnh Trọng Cảnh, dặn đệ đệ xong, đi ngay vào bếp.



"Cha con và mọi người về chưa?" Liễu thị đang khom lưng lật cá đông trong nồi
.



"Về rồi ạ." A kết trả lời, thấy mấy món ăn đã được cắt gọn gàng trên thớt, chỉ chờ nấu, nàng đi tớitrước bếp giúp mẫu thân nhóm lửa.



Món ăn nhanh chóng được cho vào nồi, phát ra tiếng xì xì, lúc rang thức ăn dùng xẻng đảo một lát, lúc mùi thơm mê tản ra trong không khí thì tiếng nói cười cũng truyền đến.



Lâm Hiền cùng Mạnh lão cùng nhau đi vào. Mạnh lão hơn 40 tuổi, những năm gần đây đi đứng không còn nhanh nhẹn như trước, hai đứa con trai để hắn ở nhà dưỡng lão, không cho hắn ra ruộng làm việc.



Hai anh em Mạnh Trọng Cảnh đi theo phía sau.



Vào tới cửa, Mạnh Trọng Cảnh đảo mắt nhìn xung quanh.



Ba năm trước, Lâm gia bắt đầu sửa chữa nhà cửa. Mặt trước là ngôi nhà năm gian, gian giữa là nhà chính, vợ chồng Lâm Hiền ở phòng phía đông, lúc bé, Lâm Trùng Cửu ở cùng cha mẹ, năm nay mới bắt đầu ngủ một mình ở phòng phía tây. Hai chị em A Kết ở một gian của tây sương phòng, bên cạnh là hai gian thư phòng, cha con Lâm Hiền sử dụng một gian, hai chị em A Kết dùng một gian. Một gian ở Đông sương phòng dùng làm bếp, hai gian khác để đồ đạc và lương thực.



Căn nhà đầy đủ như vật, cả Mạnh gia thôn cũng chả đếm được mấy nhà đẹp như nhà họ Lâm.



Theo lý thuyết, hôn sự của hắn và A Kết là hắn với cao, lúc cầu hôn hắn không dám hy vọng nhiều, thật may là vợ chồng Lâm Hiền không hề giống như lời nói của người trong thôn, đối với hai đứa con gái vô cùng nâng niu, chiều chuộng, yêu thương như chuẩn bị gả con cho gia đình lớn, nhanh chóng đồng ý lời cầu hôn của hắn. Mạnh Trọng Cảnh vô cùng vui mừng, ngày ngày mong tháng chín đến thật nhanh, nhanh thêm một chút để hắn có thể cưới A Kết về nhà.



A Kết xinh đẹp, dịu dàng, có rất nhiều người trong Mạnh gia thôn thích nàng.



Nàng vô cùng chịu khó, chắc chắn bây giờ đang giúp mẹ nàng chuẩn bị thức ăn đúng không?



Mạnh Trọng Cảnh không nhịn được nhìn về phòng bếp. Phòng hắn ngồi rất gần phòng bếp, song song với cửa phòng bếp, thấy vị hôn thê đang ngồi trên ghế nhỏ nhóm lửa. Chắc lửa quá to, nhiệt độ quá cao, nàng cầm lên khăn lau mặt, lau bên trái, đầu nàng hướng về phía hắn. Mạnh Trọng Cảnh dừng bước, nhìn nàng khẩn trương, thấy nàng giật mình sau nhanh chóng cúi đầu, gương mặt xinh đẹp đỏ bừng.



Trong nháy mắt, Mạnh Trọng Cảnh cảm thấy không còn mệt mỏi nữa.



"Đại ca. . . . . ." Mạnh Trọng Đạt lặng lẽ kéo kéo tay áo anh hắn.



Tai Mạnh Trọng Cảnh nóng lên, vội thu lại suy nghĩ của mình, bước nhanh vào nhà
chính. Mạnh Trọng Đạt mới mười lăm tuổi cũng chạy tới, lúc vào nhà trước cũng không nhịn được nhìn về tây sương lqd phòng. Đại ca thích A Kết, hắn cũng cảm thấy A Kết rất đẹp, nhưng hắn thích em gái A Kết hơn, thậm chí cảm thấy nếu Lâm thúc Lâm thẩm đồng ý gả trưởng nữ cho đại ca, không chừng sau này cũng có thể đem Lâm Trúc gả cho hắn.



Hai huynh đệ đi lên nhà chính, mỗi người lại đuổi theo suy nghĩ của riêng mình, Lâm Trùng Cửu nghe theo lời tỷ tỷ, đã chuẩn bị xong nước rửa mặt để cho mấy người rửa ráy.



Mọi người ngồi xuống quanh bàn nói chuyện, Lâm Trùng Cửu chạy đến phòng bếp, "Nương, thức ăn để mọi người dùng xong chưa ạ?"



Đầu tiên, Liễu thị kiểm tra tay hắn, thấy bàn tay nhỏ của nhi tử sạch sẽ, sau đó chỉ cho hắn nhìn hai bàn rau trộn vừa làm xong.



Lâm Trùng Cửu vui vẻ giúp việc cho mẫu thân.



Liễu thị bùi ngùi, nói với con gái lớn: "Ta với ngươi con đều là người chịu khó, con và Tiểu Cửu lúc nào cũng làm việ theo chúng ta, không biết tại sao em gái con lại lười như vậy. Hừ, ai cũng nói lúc sinh con lqd trừ bà mụ, người nào đi vào đầu tiên nhìn đứa bé, tính cách đứa bé giống hệt người ấy, năm đó mẹ sinh em con, dì con đi vào đầi tiên, quả nhiên A Trúc cũng lười như nàng!"



A Kết cũng cười theo: "Giống như dì cũng tốt, lên trấn trên, bên cạnh cạnh dì sẽ có nha hoàn hầu hạ, dượng đối với nàng rất tốt, những ngày sau này chắc sẽ vô cùng mỹ mãn."



Liễu thị sững sờ, nghĩ về lời nói của con gái, thấy cũng có đạo lý.



Nhìn con gái lớn rất hiểu chuyện, Liễu thị âm thầm suy nghĩ. Con gái rất giống nàng, bao nhiêu gia đình giàu sang phú quý đến cầu hôn đều không muốn gả, chỉ muốn gả cho người tự mình, cũng không quan tâm nhà của đối phương có tiền hay không. Nhà họ Mạnh, Mạnh Trọng Cảnh chịu khó làm việc, trong nhà không có bác chồng quái thai, gả con gái đi nàng cũng yên tâm, quan trọng là tình cảm của Mạnh Trọng Cảnh đối với con gái mình.



Nấu xong thức ăn, Liễu thị tự mình món cuối cùng là cá kho tàu bưng lên bàn ăn,nhìn mọi người ăn thật ngon, sau đó quay lại phòng bếp. Nếu giống như người ta, các nam nhân ăn xong, nữ nhân mới được ăn những đồ ăn thừa của bọn họ, nhưng gia đình nàng lại khác, không cần khổ như vậy, lúc múc món ăn ra đĩa, nàng để lại một chút ở trong nồi, cùng A Kết bưng đến tây sương phòng ăn với nhau.



"A Trúc, bụng đỡ hơn chưa?" Rửa tay xong, A Kết cầm ba quả táo khô ở đông sương phòng đến, đưa cho muội đang nằm gần lò sưởi đặt cạnh đầu giường.



"Ừ, tỷ tỷ thật tốt." Lâm Trúc mở miện nói vô cùng ngọt, làm nũng với tỷ tỷ.



A Kết cười, cầm táo đút cho A Trúc, Lâm Trúc ngồi dậy, vừa ăn vừa ôm bụng, cầm hai quả táo, tự đút cho mình ăn một quả, một quả đút cho tỷ tỷ. A Kết muốn tự mình ăn nhưng Lâm Trúc lại không cho, A Kết đành phải học theo em gái, mở miệng cho A Trúc bón.



Đúng lúc này, Liễu thị đi vào nhìn thấy, không nhịn được cười. Mặc dù tính cách hai nữ nhi khác nhau, nhưng đều là cục cưng bảo bối của nàng, tỷ tỷ nuông chiều, cưng nựng cho tật xấu, tính lười của muội muội, muội muội không đố kỵ tỷ tỷ sinh ra tốt hơn nàng, yêu thương đùm bọc lẫn nhau, làm cho nàng vui mừng hơn bất cứ điều gì. Nói câu thật lòng, đời này, hạnh phúc nhất đối với nàng không phải chuyện được gả cho Lâm Hiền, mà là có những đứa con đáng yêu.
Lqd
Tất nhiên là nếu không có trượng phu, một mình nàng cũng không sinh được ba bảo bối này.



Ba mẹ con cùng ăn cơm, vừa nói vừa cười.



"Ba ngày sau là Thất Tịch, dì các con muốn đến nhà chúng ta làm khách, đến lúc đó mẹ mang các con đến cửa hàng đi dạo một chút, mua thêm cho các con hai bộ quần áo mùa hè." Liễu thị nói một cách hào phóng. Sinh được hai nữ nhi, nàng muốn chăm chút cho từng miếng ăn, cách mặc cho con.

"Nương cũng mua vải cho mình đi, năm nay người còn chưa có quần áo. Phụ thân chọn trang sức, quần áo không vừa ý nương đâu." Lâm Trúc cười đùa, trêu ghẹo phụ thân của nàng.

A Kết cùng Liễu thị đều nở nụ cười.

Lâm Trúc lại nói: "Nương, con muốn mua chiếc vòng ngọc nhỏ, ta thấy sách nói ngọc có thể chăm sóc, bảo vệ người đeo nói, con muốn chăm sóc bản thân thật tốt."

Liễu thị lườm nàng: "Thì ra lúc đọc sách, con chỉ đọc nhưng thứ này thôi hả?" Nhưng cũng không nói không cho mua nàng.

Lâm Trúc cười, lặng lẽ nháy mắt với tỷ tỷ, chắc chắn mẫu thân sẽ không mua cho mình nàng đâu.

A Kết biết muội muội đang tranh công, lập tức gắp món ăn muội muội thích nhất- nấm xào cật vào bát của nàng.

~

Ngày hè, sau khi ăn xong, là lúc nóng nhất trong ngày, mọi người và Lâm Hiền ngủ nửa canh giờ, sau đó mới đi làm tiếp. Lâm Hiền ngủ gà ngủ gật ở phòng phía đông, Liễu thị nhìn thấy vậy, vô cùng thương trượng phu, ngồi cạnh quạt cho hắn. Huynh đệ nhà họ Mạnh ngủ ở phòng Lâm Trùng Cửu, còn Mạnh lão đã khập khiễng về nhà lâu rồi.

A Kết đang rửa bát ở phòng bếp, Lâm Trùng Cửu bất ngờ chạy vào, cười hì hì: "Đại tỷ, Mạnh đại ca nói quả hạnh nhà huynh ấy đã chín, hai ngày nữa sẽ cho chúng ta một rổ."

Nói trẻ con không hiểu chuyện chưa chắc đã đúng, thật ra bé cũng biết, chẳng qua bé chỉ là người truyền lời cho tỷ tỷ thôi, bởi vậy bé cười vô cùng tếu táo.

"Đưa thì đưa, đúng lúc đệ cũng thích ăn." A kết giả vờ không quan tâm, cầm nửa quả dưa chuột ở trên thớt cho đệ đệ: "Cho đệ, ta cố tình để lại cho đệ đấy."

Lâm Trùng Cửu cầm dưa chuột, vừa đưa lên miệng, đôi mắt tinh ranh phát sáng, "Mạnh đại ca chưa ngủ, đệ cho Mạnh đại ca ăn, nói là đại tỷ để cho đệ đem đến cho huynh ấy!"

"Không cho đẹ nói lung tung!" Mặt A Kết đỏ bừng, vội vàng giật lại quả dưa chuột nhưng Lâm Trùng Cửu đã chạy từ lúc bé chưa nói xong rồi. A Kết đuổi theo, chạy đến nhà chính thì đâm đầu vào Mạnh Trọng Cảnh đang đi ra, nàng hoảng sợ lqd dừng lại, vừa định giải thích, Lâm Trùng Cửu đã chen miệng nói trước, A Kết xấu hổ đến mức không dám gặp người khác, vội vàng chạy về phòng bếp, đóng sầm cửa lại.

Hắn, hắn sẽ không tin chứ? Cho tới bây giờ, nàng chưa từng đưa hắn thứ gì.

A Kết che mặt, chán nản do đệ đệ bướng bỉnh, lại lo lắng Mạnh Trọng Cảnh sẽ tin, sau này chẳng dám nhìn hắn.

Đang suy nghĩ miên man, A Kết kìm nén khẩn trương, tiếp tục rửa bát.

Đột nhiên bên ngoài tiếng bước chân, rất nhẹ rất nhẹ, nhưng nàng không sợ hãi, khôi phục cảm xúc rồi đi tới trước cửa.

A Kết đoán được người đến là ai.

Nàng đứng thẳng người, nhìn cánh cửa đang khép hờ, tim đập nhanh như có con hươu đang chạy.

"A kết, Tiểu Cửu nói là ngươi cố ý đem cho ta, có đúng không?" Hồi hộp đứng trước cửa, Mạnh Trọng Cảnh hỏi, thân thể chặn trước cửa phòng, chuẩn bị sẵn tư thế đề phòng có người ra thì lập tức tùy cơ ứng biến.

A Kết còn hồi hộp hơn hắn, vặn tay áo một lúc lâu mới nhỏ giọng giải thích: "Không phải đâu, huynh đừng nghe Tiểu Cửu nói lung tung, đệ ấy trêu huynh đấy."

Mạnh Trọng Cảnh đã đoán trước A Kết sẽ nói như vậy, cũng không quá thất vọng. Hắn nhìn cửa, khuôn mặt hiện lên nét cương nghị: "Huynh biết mà, chắc chắc muội không dám làm chuyện ấy đâu."

A Kết nghe thấy ý cười trong giọng nói của hắn, đỏ mặt cúi đầu, không biết nên đáp lại như thế nào.

Hai người ở chung với nhau, không nói chuyện cũng có cảm giác riêng, Mạnh Trọng Cảnh tưởng tượng hình dáng của vị hôn thê đang đứng ở bên trong, tuy không muốn buông tha, nhưng hắn cũng hiểu rõ chuyện hôm nay chỉ có thể dừng ở đây thôi.

"A Kết, chỉ còn bốn tháng nữa thôi." Hắn cúi đầu nói một câu, vội vàng rời đi.

Người vừa đi, khẩn trương dần hóa thành ngọt ngào, A Kết cười hơi khó xử. Nàng biết ý hắn, còn bốn tháng nữa là nàng gả cho hắn rồi.

Thu dọn phòng bếp xong, A Kết cũng về phòng nghỉ trưa.

Khi nàng dậy, các nam nhân đã ra đồng làm việc rồi.

Ba nam nhân khỏe mạnh làm việc từ sáng sớm đến tận chiều tối, cuối cùng hai mẫu lúa mạch nhà họ Lâm cũng được được kéo về tới nhà.

Buổi tối, như thường lệ, cha con nhà họ Mạnh ăn cơm ở Lâm gia, sau khi ăn xong mới về nhà.

Lúc này, A Kết không thể gặp mặt hay nói chuyện với Mạnh Trọng Cảnh.

Trong lòng có hơi thất vọng.

Ngồi trong thùng gỗ tắm rửa, A Kết nhìn ngơ ngác.

"Lại muốn gặp Mạnh đại ca sao?" Lâm Trúc không dám ngâm người trong nước, chỉ dám lau người qua loa, lúc này ngồi gần lò sưởi đặt ở đầu giường ngắm nhìn nhan sắc của tỷ tỷ mỹ. Đẹp quá!

"Tiểu nha đầu, cấm nói lung tung." A kết giận giữ, nhẹ giọng mắng, quay lưng về phía muội muội.

Nàng búi tóc lên đỉnh đầu, lộ ra cần cổ thon dài cùng một phần lưng trắng như tuyết, dưới ánh sáng đèn, màu da trắng giống loại ngọc đẹp nhất mà người ta từng thấy. Nghĩ đến Mạnh Trọng Cảnh chỉ là một nam nhâm thô thiển, Lâm Trúc cảm thấy tỷ tỷ giống như viên long châu long đong lận đận, tự giác nói nhỏ: "Tỷ tỷ, lqd muội cảm thấy, tỷ tốt như vậy, gả cho Mạnh đại ca hơi phí." Nàng cảm thấy tỷ tỷ nên gả cho một nam nhân tốt, xứng đáng có cuộc sống tốt hơn thế.

A Kết nghe xong, nhíu mày.

Muội muội thích ăn diện, người cũng thích vinh hoa phú quý,  cô nương nào cũng thế, bởi vậy A Kết cũng không ghét tính cách đó của muội muội, nhưng nàng không thích muội muội ghét bỏ Mạnh Trọng Cảnh, im lặng một lúc rồi hỏi lại: "Vậy muội nói xem, gả cho nam nhân như thế nào thì không đáng thương? A Trúc, muội còn nhỏ, không hiểu những điều này, thật ra chuyện thành thân lập gia đình, hai người yên mến nhau mới lqd quan trọng, giống như cha mẹ chúng ta vậy. Về sau không cho muôi nói những câu như vậy." Nếu Mạnh Trọng Cảnh nghe thấy, chắc chắn hắn sẽ rất khó chịu.

Suy nghĩ khác nhau, Lâm Trúc không khuyên tỷ tỷ nữa, nằm xuống ngủ.

A Kết quay đầu lại nhìn nàng, khi đứng lên để lại những gợn sóng trong nước.

Ngày hôm sau, khi tỉnh dậy, hai tỷ muội vẫn nói nói cười cười với nhau như trước.

Đến ngày , Lâm Hiền đặt xe kéo lên lưng lừa, đưa thê tử và con gái lên trấn trên thăm viếng.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 208 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: bluerose93, hh09, hắcmiu2110, Linh Louis, Luucamtu100, mesaubau, Trang bubble và 606 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Cổ đại cung đấu] Làm phi - Lệ Tiêu

1 ... 63, 64, 65

2 • [Hiện đại Trùng sinh] Trùng sinh mạt thế độc sủng - Vũ Thỉ Dực

1 ... 46, 47, 48

3 • [Cổ đại] Con đường sủng thê - Tiếu Giai Nhân (Ngoại truyện 24)

1 ... 68, 69, 70

[Xuyên không] Vương gia xấu xa cưng chiều thê tử bỏ trốn Nương tử nàng phải biết nghe lời - Thẩm Du [Hoàn CV+PN T87]

1 ... 95, 96, 97

5 • [Hiện đại - Trùng sinh] Hào môn Làm con dâu cả thật là khó! - Ân Ngận Trạch

1 ... 106, 107, 108

6 • [Xuyên không] Tiêu Dao vương tuyệt sủng Hãn phi - Mộng Lí Đào Tuý

1 ... 41, 42, 43

7 • [Hiện đại] Trấm chi Mị - Tư Minh

1 ... 28, 29, 30

8 • [Hiện đại - Nam trùng sinh] Sống lại cưng vợ như mạng - Thập Vĩ Thỏ

1 ... 19, 20, 21

9 • [Xuyên không - Dị thế] Thiên tài cuồng phi - Băng Y Khả Khả

1 ... 76, 77, 78

10 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 180, 181, 182

11 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 146, 147, 148

12 • [Hiện đại] Có một không hai - Chiết Hỏa Nhất Hạ

1 ... 18, 19, 20

13 • [Xuyên không] Hoàng gia tiểu kiều phi - Ám Hương

1 ... 135, 136, 137

14 • [Hiện đại] Cướp tình Tổng giám đốc ác ma rất dịu dàng - Nam Quan Yêu Yêu

1 ... 64, 65, 66

15 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128

16 • [Xuyên không] Cùng quân ca - Thiên Hạ Vô Bệnh

1 ... 36, 37, 38

17 • [Hiện đại] Hôn nhân giá ngàn vàng - Cẩm Tố Lưu Niên

1 ... 183, 184, 185

18 • [Hiện đại] Tôi chưa từng biết yêu - Ngải Tiểu Đồ

1 ... 24, 25, 26

19 • [Xuyên không - Dị giới] Phế sài muốn nghịch thiên Ma Đế cuồng phi - Tiêu Thất Gia - New C1059

1 ... 124, 125, 126

20 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246



Shop - Đấu giá: Tiểu Linh Đang vừa đặt giá 662 điểm để mua Princess 1
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 250 điểm để mua Laptop Style
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 871 điểm để mua Ốc sên khoe kẹo
Công Tử Tuyết: Lần đầu tiên hả you. Không thử sao biết: [Game] Soái ca sẽ làm gì với bạn?!
Shop - Đấu giá: hoa hồng vừa đặt giá 248 điểm để mua Pooh ăn mật
Shop - Đấu giá: hoa hồng vừa đặt giá 357 điểm để mua Thiên thần mây
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 250 điểm để mua Kem đôi
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 300 điểm để mua Người Nhật Bản
Shop - Đấu giá: Jenny D vừa đặt giá 250 điểm để mua Sunflower Bed
Công Tử Tuyết: Re: [Trắc Nghiệm] Bạn là ai trong truyện Đam mỹ ?
Shop - Đấu giá: lazy_nhi vừa đặt giá 300 điểm để mua Bánh kem sinh nhật
Shop - Đấu giá: lazy_nhi vừa đặt giá 280 điểm để mua Cô gái phép thuật 3
Diệp Băng Linh: à nhon
Shop - Đấu giá: cò lười vừa đặt giá 469 điểm để mua Cung Sư Tử
Shop - Đấu giá: ngocquynh520 vừa đặt giá 1261 điểm để mua Sparkly Diamond
Shop - Đấu giá: Thải Nhi vừa đặt giá 265 điểm để mua Cô gái phép thuật 3
Shop - Đấu giá: susublue vừa đặt giá 1200 điểm để mua Sparkly Diamond
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 276 điểm để mua Giày xinh
Shop - Đấu giá: ngocquynh520 vừa đặt giá 1083 điểm để mua Sparkly Diamond
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 1030 điểm để mua Sparkly Diamond
Shop - Đấu giá: susublue vừa đặt giá 980 điểm để mua Sparkly Diamond
Công Tử Tuyết: Lần đầu tiên hả you. Không thử sao biết: [Game] Soái ca sẽ làm gì với bạn?!
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 259 điểm để mua Thiên thần áo đỏ
Shop - Đấu giá: Minh Huyền Phong vừa đặt giá 786 điểm để mua Đá Amethyst
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 629 điểm để mua Mề đay đá Topaz xanh London 2
Shop - Đấu giá: heocon13 vừa đặt giá 262 điểm để mua Cặp đôi người tuyết
Shop - Đấu giá: TTripleNguyen vừa đặt giá 250 điểm để mua Cún và bong bóng
LogOut Bomb: thuyvu115257 -> vi ngôn lục ngạn
Shop - Đấu giá: Minh Huyền Phong vừa đặt giá 598 điểm để mua Mề đay đá Topaz xanh London 2
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 568 điểm để mua Mề đay đá Topaz xanh London 2

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.