Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 186 bài ] 

Trùng sinh chi thứ nữ tâm kế - Tô Tiểu Lương

 
Có bài mới 18.01.2018, 03:49
Hình đại diện của thành viên
Đại Thần Tiểu Ngư Bang Cầm Thú
Đại Thần Tiểu Ngư Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 16.12.2016, 02:39
Tuổi: 34 Chưa rõ
Bài viết: 226
Được thanks: 740 lần
Điểm: 42.47
Có bài mới Re: [Cổ đại - Trùng sinh] Trùng sinh chi thứ nữ tâm kế - Tô Tiểu Lương - Điểm: 53
Chương mới tới đây, mình sẽ hoàn tất truyện trong tuần này. Chúc các bạn đọc vui vẻ.

Chương 128: Ngoại truyện bốn: Tô Ngạn Hạo

Edit: quynhle2207—diễn đàn Lê Quý Đôn

Trong cuộc sống này, mỗi ngày đều có những chuyện kỳ quái xảy ra, nhưng Tô Đỉnh lại không nghĩ tới loại chuyện như vậy có thể xảy ra với mình, tỉnh dậy, mở mắt ra, Tô Đỉnh có cảm giác trời còn chưa sáng, chung quanh đều là tối đen, thân thể được bao bọc lại thật ấm áp, cố gắng mở mắt ra, lại phát hiện mình có lòng mà không có sức, cả người không thể động đậy. Tô Đỉnh dùng tất cả sức lực để động đậy, lại nghe có giọng nói buồn bã truyền đến tai hắn.

Hình như là giọng nói của phụ nữ, nghe thấy thật thoải mái, ngay sau đó là giọng nói của một người đàn ông cũng vang lên, Tô Đỉnh nghe không rõ, chỉ cảm thấy mệt mỏi, đành nhắm mặt ngủ.

Ngâm Hoan nhìn Tô Khiêm Mặc đang nóng nảy: “Không sao cả, bỗng nhiên đứa nhỏ nhúc nhích thôi.” Tô Khiêm Mặc vội vàng đỡ nàng lên giường, (diendanlequydon.com) chỉ vào bụng của Ngâm Hoan mà dạy dỗ: “Tiểu tử thúi, nếu con còn làm cho mẹ con khó chịu, chờ đến lúc sinh ra xem ta đánh con như thế nào!”

Cứ vòng đi vòng lại, thức dậy mấy lần nữa thì Tô Đỉnh đã từ từ nghe được rõ ràng bên ngoài đang nói cái gì, còn về phần tại sao phải nói là ‘bên ngoài’, bởi vì Tô Đỉnh phát hiện mình đang ở trong một không gian khép kín, đều là nước, nhưng lại không bị chết đuối.

Lúc này đây, Tô Đỉnh cho rằng mình đang nằm mơ, ai có thể nghĩ tới khi tỉnh dậy thì biến thành như vậy chứ. Nhưng tại làm sao hắn lại cảm thấy giấc mơ quái đản này sẽ còn tiếp tục. Cho đến khi toàn bộ dòng nước ấm áp trong cái túi bao bọc chính mình bị rút đi hết, Tô Đỉnh lại cảm giác như thân thể mình đang bị đảo ngược, dường như có một sức mạnh rất lơn đang đẩy hắn đi xuống.

Hắn nghe thế giới bên ngoài truyền đến những tiếng huyên náo, có ai đó đang nói những thứ như ‘muốn sinh’ hay giống như vậy, thân thể hắn cũng bắt đầu không có tự chủ mà rơi xuống. Tô Đỉnh hoảng sợ, cho tới cùng thì đây là chuyện gì vậy chứ!

Cho dù là đang nằm mơ ở tại chỗ này, hắn cảm giác được mình đang bị đè ép, chung quanh hắn có rất nhiều tiếng nói lọt vào trong tai, Tô Đỉnh không thể nào hiểu rõ được hết trong một lúc.

Bà đỡ rất buồn bực, đứa nhỏ này cũng đã trễ hơn mười ngày rồi, tại làm sao đứa nhỏ còn không chịu yên ổn chui ra chứ, đụng phải đầu, một lúc lại rụt về lại, cứ như vậy mấy lần, bà đỡ để Ngâm Hoan nghỉ một chút lấy sức, rồi cố gắng hết sức lực thêm một lần nữa.

Tô Đỉnh cảm thấy sức ép này đã thả lỏng hơn rồi, đang rất vui mừng cho là may mắn, thì một một sức mạnh đã đè hắn xuống nơi cửa động kia, một cái tay lại rất nhanh kéo đầu của hắn lại. Hắn vừa muốn mắng chửi thì cả người đã bị đẩy ra ngoài, không đúng, là lôi ra, hắn bị người ta dùng tay lôi ra mới đúng!

Ngay sau đó, hắn được người ta bao bọc toàn thân của mình lại, (quynhle2207/dđleqđ) Tô Đỉnh vẫn còn muốn động đậy một chút nữa mà, chung quanh truyền đến tiếng nói nghi ngờ: “Tại sao lại không khóc?”

Còn cần phải khóc sao? Tô Đỉnh suy nghĩ, tính mở miệng nói chuyện, thì âm thanh từ trong cổ họng phát ra lại chính là ‘a a ô ô’.

Tô Đỉnh hoảng sợ, hắn bị làm sao vậy chứ? Bên tai lại truyền đến tiếng chúc mừng, còn nói những thứ mà hắn hoàn toàn không biết gì, cái gì Vương Gia, cái gì Vương Phi, nhưng mà người kia đã tự mình ôm hắn đi ra ngoài rồi!

Lễ tắm ba ngày đã qua được bốn năm ngày rồi, rốt cuộc Tô Đỉnh cũng biết chuyện này không phải là nằm mơ, hắn là một dân khoa học kỹ thuật tiểu chuẩn ở tại thế kỷ hai mươi mốt lại xuyên qua!

Xuyên qua trên người một đứa trẻ sơ sinh, cái này chỉ có thể nói là may mắn, đã vậy giới tính của đứa nhỏ này cũng là nam. Từ trong đáy lòng của Tô Đỉnh nghĩ rằng, hắn có sự may mắn này chỉ có hai nguyên nhân: khi còn sống hắn vẫn chưa có kết hôn thì đã chết, ở nhà hắn còn có một em gái là ‘hủ nữ’ đến nỗi không ai còn có thể ‘hủ’ hơn. Cả ngày chỉ ôm điện thoại mà nói với hắn về chuyện đàn ông bị sét đánh xuyên về cổ đại, (d/đ/lê/quý/đôn) sau đó linh hồn nhập vào trên người của phụ nữ, cuối cùng hắn ta còn phải gả cho một người đàn ông trong chuyện xưa. Bản chất của câu chuyện xưa này chính là một người đàn ông khoác lên vẻ bề ngoài của một người phụ nữ rồi đi yêu một người đàn ông khác. Chuyện xưa này cũng đã làm cho Tô Đỉnh nổi da gà hết cả một thời gian. (Quỳnh: đam mỹ trá hình nha).

Là một ‘trạch nam’ kỹ thuật, mỗi ngày của Tô Đỉnh chính là buổi sáng đi làm, buổi tối chết dí ở trong phòng, thỉnh thoảng đi dự liên hoan với đồng nghiệp vào Chủ nhật. Toàn bộ thời gian còn lại của hắn đều dâng hiến cho máy tính hay những quyển sách mà những người bình thường đều không hiểu. Tô Đỉnh vẫn luôn cuồng nhiệt với những thứ này hơn là tìm một người bạn gái, cho nên, cho dù hắn đã hai mươi chín tuổi, ngoại trừ lúc ở đại học năm nhất nắm tay một người bạn học nữ ở bên ngoài, sau đó cũng không còn gì nữa.

Mà đối với một dân kỹ thuật mà nói, những ngày làm trẻ con cũng không coi như quá đau khổ đâu, ngoại trừ việc phải uống thứ nước có mùi như sữa mẹ kia, còn lại toàn bộ thời gian đều là ngủ. Rốt cuộc thì hắn cũng có cơ hội để sắp xếp những điều kiện chuẩn bị, cũng như thể nghiệm toàn bộ quá trình từ lúc sinh ra đến khi lớn lên.

Sau khi đầy tháng, thỉnh thoảng Tô Đỉnh nghe được vài câu, hiểu được lần xuyên qua này của mình tương đối thành công, bà vú chăm sóc hắn gọi hắn là tiểu thế tử. Hắn có một người cha Vương gia, mẹ của hắn là Vương Phi, hơn nữa ông nội, bà nội của hắn cũng là Vương gia Vương Phi, nhưng chuyện ngoài ý muốn của Tô chính là hắn vẫn phải có dính dấp với gia đình Hoàng Thất rồi.

Nhưng hắn không biết, đối với người mẹ xinh đẹp của hắn, một đứa nhỏ như hắn lại có chút không tầm thường. (Lequydon..quynhle2207) Từ lúc hắn ra đời, chỉ ừ hử được vài lần. Lúc bình thường, bụng nhỏ bị đói cũng sẽ không khóc hay làm ầm ĩ. Khi tỉnh ngủ cũng chỉ trợn tròn mắt mà nhìn, yên tĩnh đến nỗi không thể nào tưởng tượng được.

Tất cả những điều kiện ở bên ngoài cũng rất thuận lợi, điều duy nhất Tô Đỉnh cảm thấy không hợp mắt chính là lão cha Bình Vương Gia rất thích nhìn chằm chằm vào hắn. Những ngày làm trẻ sơ sinh rất nhàm chán, không thể mở miệng nói chuyện, cũng không thể làm được chuyện gì khác, vì vậy Tô Đỉnh rất thích đối chọi với người cha này của mình.

Chỉ cần có phụ thân ở tại chỗ này, là hắn cũng phải nhàm chán ngồi trong lòng của mẹ xinh đẹp, làm đủ các loại nũng nịu. Hắn thừa nhận những hành động của mình như vậy rất ngây thơ, nhưng hắn còn chưa qua được thời kỳ trẻ sơ sinh nha, cho nên ngây thơ và không biết gì là thiên tính có thể chấp nhận được!

Lúc hơn chín tháng tuổi, Tô Đỉnh gặp được tai họa đầu tiên trong cuộc đời xuyên qua của mình. Một đám người áo đen xông vào phủ Bình Vương, muốn bắt cóc hắn, một người ma ma ôm hắn, dẫn theo một nha hoàn chạy ra ngoài. Lúc chạy trên đường hắn đã tỉnh lại từ lâu. Lần đầu tiên Tô Đỉnh cảm thấy mình lại yếu ớt như vậy, chỉ có thể được người ta bảo vệ, liếc mắt thấy mấy người hộ vệ đã nằm trên đất, mạng người ở cổ đại này không đáng giá bao nhiêu tiền, mà thân phận của hắn cao quý như vậy, nếu mất đi những sự che chở này, cho dù có một linh hồn như bây giờ thì có ích lợi gì chứ.

Cuối cùng nha hoàn đi theo bị thương, ma ma kia ôm hắn chạy tới hậu viện trốn, vào trong một phòng, Tô Đỉnh nằm ở trên giường, nhìn nàng ta dùng tấm vải bọc trên người mình để bao một cái gối lại, nhìn nàng ta đang cuối đầu dùng ánh mắt dịu dàng nhìn hắn, bao hắn lại trong một tấm mền nhỏ, giao cho một tiểu nha hoàn khoảng sáu bảy tuổi, để cho nha hoàn ôm mình núp vào trong một ngăn tủ.

Xung quanh tối đen, chỉ có cánh cửa tủ bên trên bị hư làm một ít ánh sáng chiếu vào le lói. Trong ngăn tủ đầy mùi nấm mốc, Tô Đỉnh vùi mặt vào trong ngực của tiểu nha hoàn, khi ngẩng đầu lên đã thấy trán của nàng ta đầy mồ hôi, gương mặt đỏ hồng, nha hoàn kia nhìn hắn nhẹ nhàng thở dài, Tô Đỉnh lại tiếp tục ngây ngô không gây ra tiếng động nào, hiển nhiên, hắn biết không thể lên tiếng vào lúc này.

Có tiếng bước chân truyền đến từ bên ngoài, chợt có tiếng hô to: “Ở bên đó.” Ngay sau đó là tiếng bước chân dồn dập cũng xa dần, nha hoàn kia thở phào nhẹ nhõm, cúi đầu nhìn hắn, trên mặt vẫn còn đỏ bừng, Tô Đỉnh đưa tay sờ lên mặt nàng ta, trên gương mặt người đó vẫn còn rất nóng.

Nàng ta đang bị sốt.

Mọi thứ bên ngoài yên tĩnh lại rất nhanh, bọn họ vẫn còn sống, đang ở trong ngăn tủ, tiểu nha hoàn mỉm cười nhìn Tô Đỉnh, nói rất nhỏ: “Thế Tử, ngài đừng sợ, chờ bọn họ đi khỏi, Vương Phi trở về sẽ tìm được ngài ở đây thôi.” Tô Đỉnh phất tay, vẫn còn muốn sờ lên gương mặt của nàng ta, tiểu nha hoàn ôm hắn, đem hắn che giấu thật kỹ trong ngực mình.

Thời gian qua thật lâu, (d..đ..le.quy.đon) Tô Đỉnh phát hiện hình như tiểu nha hoàn ôm hắn sắp ngủ thiếp đi, hắn đưa tay sờ lên trán nàng ta, thật nóng đến muốn phỏng tay.

Chờ đến khi Ngâm Hoan tìm được thì đã qua rất lâu rồi, tiểu nha hoàn đã ngủ mê man, mà Tô Đỉnh trong ngực nàng ta vẫn rất có tinh thần.

Cho đến khi hắn hơi lớn một chút thì hắn mới biết được, những người áo đen xuất hiện lần đó chỉ là một âm mưu tạo phản ở Đại Kim mà thôi. Tô Đỉnh biết nói rất sớm. Sau khi hắn tròn một tuổi thì hắn đã không thể chờ đợi được nữa, muốn nhanh chóng được tiếp xúc với nền văn hóa ở thế giới này, lại làm một dân kỹ thuật chuyên nghiệp, nếu hắn đã là một người ở lỳ trong cái thế giới này, thì làm sao hắn lại không biết một chút gì về nó như vậy chứ!

Cho nên, có thể thường xuyên thấy được một Tô Đỉnh đi bộ vẫn còn khập khiễn lại có thể ngồi trên bàn ở trong thư phòng của Tô Khiêm Mặc, trước mặt để những quyển sách thật lớn. Hắn ngồi yên một chỗ xem sách, muốn tìm sách gì thì đã có bà vú đứng ở bên giúp một tay. Ngâm Hoan coi như đây là một sở thích khác người của con trai, cũng đành chiều theo hắn thôi, chỉ là cho coi nửa canh giờ thì bảo bà vú ôm hắn trở về phòng nghỉ ngơi.

Chờ tới khi Tô Đỉnh được một tuổi rưỡi, đã gần tới giữa mùa đông, cả thành Lâm An bị bão tuyết bao phủ, mà trời mới chỉ vừa sập tối, hắn đã tìm mẹ khắp nơi.

Từ lúc hắn bắt đầu tập đi bộ thì người phụ thân hẹp hòi kia của hắn đã dạy hắn phải độc lập. Nói giỡn chơi gì vậy, hắn mới bao nhiêu tuổi chứ, nói một cách nghiêm chỉnh là hắn chỉ mới mười sáu tháng tuổi thôi, vậy mà Tô Đỉnh đã không cần người ôm mình đi, cho dù không thể dành được bánh bao, cũng phải dành được khí thế chứ, vì thế hắn muốn tự mình đi tìm mẹ.

Một đoàn nha hoàn và các ma ma đi theo sau lưng, cứ đi được ba bước Tô Đỉnh sẽ quay đầu lại nhìn, không để cho các nàng ấy theo quá sát người mình. Theo như hướng đi mỗi ngày, hắn chắc chắn Phụ Vương dẫn Mẫu Phi đi tới vườn hoa rồi. Hắn thật vất vả mới đi tới được cửa vườn hoa, chân ngắn nhỏ bé thật mệt mỏi. Tô Đỉnh đứng từ xa nhìn người đang ở trên cầu, khóe miệng cũng nâng lên một nụ cười nhìn rất giống Tô Khiêm Mặc, chân cũng bước về phía đó.

Cái gì gọi là không đúng lúc? Chính là nhìn thấy Phụ Vương sắp sửa hôn Mẫu Phi, giọng nói trong trẻo của Tô Đỉnh cắt đứt giây phút lãng mạn của bọn họ, làm ra vẻ tội nghiệp đứng ở dưới cầu, tay nhỏ vịn thân cầu, nhất định phải bò được lên trên.

Tuổi thật của người này cũng gần ba mươi rồi, vậy mà Tô Đỉnh ở chỗ này lại làm nũng hết sức thành thạo, thậm chí đã đạt tới trình độ vô sỉ, nhìn Phụ Vương không nhịn được phải tới ôm hắn, Tô Đỉnh kịp thời ngăn cản trước chuyện hắn ta sắp sửa làm với mình, vội vàng gây sự chú ý với Mẫu Phi….

Thời gian hắn lớn lên thật nhanh, chỉ chớp mắt đã ba năm qua đi, Tô Ngạn Hạo gần năm tuổi thì được vào cung đi học, Ngâm Hoan cũng chọn cho hắn mấy người nha hoàn để hầu hạ bên người. Người duy nhất được đích thân Tô Ngạn Hạo chọn chính là tiểu nha hoàn lúc trước đã ôm hắn trốn trong ngăn tủ, tên là Châu Nhi, bây giờ cũng đã được mười tuổi rồi.

Ngâm Hoan lại sắp xếp cho hắn thêm hai nha hoàn nữa, thu dọn một viện riêng cho hắn. Trước khi hắn vào cung đi học, những phu nhân của những gia đình có con cùng lứa tuổi với hắn đều biết, tiểu Thế Tử của phủ Bình Vương là một người có tính tình yên tĩnh lại rất thích xem sách, thêm vào đó là thân phận và bối cảnh của hắn, muốn không bị người ta chú ý cũng rất khó khăn. Vừa mới vào cung ngày đầu tiên, đã bị mấy cô nương nhỏ vây quanh.

Đây là mấy đứa trẻ cùng vào cung đi học với hắn, có người là thư đồng, cũng có người là con của gia đình vương hầu như hắn. Tính tình của Tô Ngạn Hạo là một trạch nam tiêu chuẩn, cho nên trong lúc nhất thời không thể nào chống đỡ nỗi sự nhiệt tình của những người này.

Phu nhân nhà người ta đã dạy bảo qua con trai con gái của mình từ sớm, khi vào cung, người nào nên né tránh, người nào nên gần gũi. Tô Ngạn Hạo là một người nổi bật về học tập trong đám người đó, vì thế vừa mới vào học đã bị một số bạn nhỏ theo đuổi không ngừng.

Nhưng những chuyện này cũng không làm cho cha hắn thỏa mãn một chút nào hết. (diendanlequydon) Tô Ngạn Hạo biết nói sớm, nhưng lại biết đi rất trễ, Tô Khiêm Mặc yên lặng mong chờ con trai mình cũng có bản lĩnh giống như mình. Lúc Tô Ngạn Hào tám tuổi thì hy vọng ấy cũng tan vỡ, vì thế Tô Ngạn Hạo bị cha ruột của mình không thèm quan tâm tới, hất đầu quay mặt đi, bỏ mặc hắn ở trong hồ.

Kết quả là hắn bị sặc vài hớp nước hồ, sau đó thì hắn ta cũng không cần phải dậy lúc trời còn chưa sáng để ngồi trên lưng ngựa. Bát Vương Phi đang ở trong Bát Vương Phủ cũng chạy tới đây, ôm hắn đau lòng, chỉ trích Tô Khiêm Mặc, từ này về sau không được ép uổng đứa nhỏ học những thứ múa đao múa kiếm này nữa——.

Tác giả có lời muốn nói: tối phải khởi hành đi Hạ Môn rồi, thứ ba sẽ cập nhật trở lại, ngoại truyện cũng không cần để ý, sau khi quay lại sẽ tùy ý viết hố mới, thứ ba cũng sẽ cập nhật bên bản con gái nhà nông kia.



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
7 thành viên đã gởi lời cảm ơn quynhle2207 về bài viết trên: Hothao, R.Quinn, TTripleNguyen, antunhi, qh2qa06, sxu, yanl12781
     

Có bài mới 18.01.2018, 03:51
Hình đại diện của thành viên
Đại Thần Tiểu Ngư Bang Cầm Thú
Đại Thần Tiểu Ngư Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 16.12.2016, 02:39
Tuổi: 34 Chưa rõ
Bài viết: 226
Được thanks: 740 lần
Điểm: 42.47
Có bài mới Re: [Cổ đại - Trùng sinh] Trùng sinh chi thứ nữ tâm kế - Tô Tiểu Lương - Điểm: 65
Chương 129: Ngoại truyện bốn: Tô Ngạn Hạo (tiếp)

Edit: quynhle2207—diễn đàn Lê Quý Đôn

Năm Tô Ngạn Hạo được tám tuổi này, trong cung cũng có thay đổi lớn, Hoàng Đế băng hà, Thái Tử lên ngôi, đại xá thiên hạ, Lục gia rời khỏi thành Lâm An được tám năm cũng nhận được ân xá, có thể rời khỏi thôn đang sinh sống, ra ngoài buôn bán, nhưng có một số việc vẫn như cũ, không thay đổi được, chẳng hạn như không thể vào thành Lâm An, không thể đi thi cử.

Quan viên trong triều cũng thay đổi rất lớn, người trẻ tuổi lên thay, người lớn tuổi cũng đã đến lúc phải về hưu để nghỉ ngơi. Binh quyền trong tay của Lục Vương Gia phải trả về cho Hoàng Thượng. Trong một năm này, thành Lâm An náo nhiệt, tất nhiên có nhà vui mùng, cũng có nhà buồn bã. Những người lúc đầu đi theo Tam Hoàng Tử, mặc dù sau khi Tam Hoàng Tử bị hạ vị, cũng không có làm chuyện gì xấu, nhưng hiện tại cũng không thoải mái gì.

Thái Tử đã trưởng thành. Vào năm thứ hai sau khi Tân Hoàng lên ngôi, Thái Tử thành hôn, cưới cháu gái trưởng của nhà Ngụy Công. Người sáng suốt đều nhìn ra được đây chính là Hoàng Thượng muốn cân bằng thế lực trong triều đình khi người mới lên ngôi. Bình Vương Gia nắm binh quyền trong tay, Tưởng gia vẫn quyền cao chức trọng, Diệp gia sau lưng của Thái Hậu nương nương, còn có Nghiêm gia sau lưng của Hoàng Hậu. Vì không thể để cho một nhà phát triển quá lớn, cho nên khi lựa chọn Thế Tử Phi, Hoàng Thượng đã bỏ qua Diệp gia của Thái Hậu, vì chuyện này mà Diệp Quốc Công đã cáo bệnh xin nghỉ mấy ngày không vào triều.

Cũng không thiếu người muốn đẩy chuyện tốt nhưng đầy áp lực này cho Tưởng gia, cho nên từ lúc được phong phi cho đến lúc đám cưới của Thái Tử, trong cung có lời đồn đãi là thân thể của Tưởng Quý Phí không khỏe, cũng không chịu gặp ai, bởi vì tuổi của Nhị Hoàng Tử và Trưởng công chúa còn nhỏ, cho nên cũng vừa đúng lúc hôn sự này không thể dính tới trên người của bọn họ, Tưởng Như Nhân cũng mặc kệ người bên ngoài nói như thế nào, đóng cửa không tiếp khách.

Mà nói đến Bình Vương Gia ở trong triều đình, càng không có người có được lá gan để đi hỏi hắn chuyện hắn sẽ ủng hộ vị hoàng tử nào. Danh tiếng của Tô Khiêm Mặc ở trong triều đình có thể hình dung là rất khó có thể qua lại, nói chuyện không thèm nể mặt ai còn chưa tính, ánh mắt cũng rất khắc nghiệt, hoàn toàn không thèm để ai vào mắt.

Vì vậy các quan viên liền nghĩ tới vợ con mình, (diendanlequydon.com) không cách nào xuống tay ở chỗ Bình Vương Gia, nhưng ngược lại, Bình Vương Phi lại là người rất dễ nói chuyện, tiểu Thế Tử cũng giống như Bình Vương Phi, tao nhã lịch sự, cho dù là không nghe ngóng được tin tức gì, cũng có thể tìm kiếm một cơ hội cho khuê nữ nhà mình nữa chứ.

Cho nên dạo gần đây Tô Ngạn Hạo rất bận rộn, hắn mới mười tuổi, cũng không tới phiên hắn làm quan, nhưng hắn rất vội vàng bởi vì Thái Tử Điện Hạ thích tìm hắn đã nói chuyện về lý tưởng trong cuộc sống, Nhị Hoàng Tử cũng thích đi chơi với hắn, thêm nữa, bởi vì quan hệ của Mẫu Phi, từ nhỏ hắn và Nhị Hoàng Tử còn quen biết nhau, nhưng cha hắn đã từng dặn hắn rằng, khi có quan hệ qua lại với các vị hoàng tử,  thì phải xử lý mọi việc công bằng, sự nhiệt tình của hắn đối với mọi người phải như nhau, bất kể là đối với người nào cũng như vậy, bao gồm cả Thái Tử ở trong đó. Bọn họ đều là con cháu của Hoàng Thượng, nếu muốn lạnh nhạt thì lạnh nhạt với tất cả mọi người, đừng để người ta nắm được chuyện gì mà bàn tán về thái độ của phủ Bình Vương.

Tô Ngạn Hạo cũng bắt đầu học giả bệnh để ở nhà, (d,đ,lê,quý,đôn) bệnh như thế nào, chính là mệt trong người. Những người bạn nhỏ mới vừa nghe tiểu Thế Tử của phủ Bình Vương bị bệnh, cũng rối rít tặng lễ vật để an ủi. Lúc này đây, Tô Ngạn Hạo đang ngồi trong vườn hoa thật thoải mái, cầm quyển sách mới vừa lấy được ở chỗ Đại Cửu Cửu của mình trong tay, Châu Nhi đang hầu hạ một bên thỉnh thoảng lột cho hắn quả nho.

Bất chợt, một tiếng quát lớn vang lên cách đó không xa, tay cầm sách của Tô Ngạn Hạo cũng run lên, quay đầu nhìn Châu Nhi, Châu Nhi gật đầu nhẹ một cái, sắc mặt của Tô Ngạn Hạo liền suy sụp ngay lập tức.

Một bóng dáng đẹp đẽ đang đi thật nhanh về phía bên này. Trưởng công chúa, theo sau còn có môt đám cung nhân, đang mạnh mẽ đi về phía này, nhìn thấy Tô Ngạn Hạo, câu nói đầu tiên chính là: “Biểu đệ, ta nghe nói ngươi bị bệnh hả?” Đưa mắt nhìn thấy dáng vẻ thoải mái của Tô Ngạn Hạo, trong nháy mắt liền trở mặt.

“Tô Ngạn Hạo, ngươi lại dám gạt ta hả!”

Tô Ngạn Hạo bất đắc dĩ nhìn một đám người đang quỳ xuống ở bên cạnh, cũng đứng dậy hành lễ: “Vi thần không dám, Công Chúa đại giá quang lâm phủ Bình Vương, không biết Quý Phi nương nương có biết không vậy?”

“Ngươi đừng lấy Mẫu Phi của ta ra dọa ta, hừ!” Bình Ninh ngang ngược ngồi xuống bên cạnh hắn, cung nữ đứng ở một bên vội vàng lấy trà và bánh ngọt đã được mang tới ra, nàng và Nhị Hoàng Tử chưa bao giờ ăn thứ gì ở bên ngoài cung, cho nên những lần đi ra ngoài giống như vậy, đều có cung nhân chuẩn bị mọi thứ.

So với Nhị Hoàng Tử tính tình nghiêm túc cẩn thận, thì cuộc sống của Bình NInh trôi qua thuận lợi vui vẻ hơn nhiều, vừa mới ra đời đã được sắc phong công chúa, lúc trước được Thái Thượng Hoàng và Thái hậu yêu thương, sủng ái. Bởi vì là con gái, cho nên cũng sẽ không có nhiều thứ phải kiêng kỵ, Tưởng Như Nhân không thể bỏ qua tâm ý của các bậc trưởng bối, làm cho tính tình của nàng cũng trở nên như vậy.

Bình Ninh thấy hắn không nói gì, đưa tay kéo hắn, hỏi thăm rất ân cần: “Ngươi bị bệnh thật hả?”

Tô Ngạn Hạo gật đầu, trên gương mặt còn tỏ vẻ suy yếu: “Thì vì bị bệnh, cho nên sợ ở lâu trong phòng sẽ càng thêm bực bội, đành phải mỗi ngày đi ra ngoài ngồi một lúc.”

“Để ta nói Phụ Vương tìm Thái Y cho ngươi.” Vừa nói thì làm liền, Bình Ninh đứng dậy, đinh trở về Hoàng Cung. /le/quy/đon/ Tô Ngạn Hạo vội vàng kêu nàng lại, thật sự là muốn gọi Thái Y tới: “Đã coi rồi, Thái y nói nghỉ ngơi nhiều hơn một chút thì sẽ khỏe.” Nói xong đưa mắt ra hiệu cho Châu Nhi, để cho Châu nhi lui xuống châm trà mới. Tô Ngạn Hạo phải khuyên nhủ nàng một lúc mới chịu ngồi xuống, sau đó hỏi nàng lý do gì mà tới phủ Bình Vương.

Vừa nghe mới biết được, Trưởng Công Chúa trốn ra ngoài cung, đã trốn ra thì thôi đi, còn dẫn theo nhiều người như vậy, không tới một canh giờ, nhất định sẽ có người trong cung tới đón nàng về, trong mười năm nay, tiết mục này đã diễn ra không dưới mười lần rồi, từ phủ Thái Tử cho tới Hoàng Cung.

“Ta nghe Nhị ca và Tam đệ nói lại mới biết, ngươi nói thật cho ta biết, có phải Bình Hân quấn lấy ngươi cho nên ngươi mới trốn ở nhà không?” Bình Ninh nhỏ giọng hỏi hắn, Tô Ngạn Hạo thấy nàng làm ra bộ dáng ‘cái gì ta cũng biết’, lắc đầu, quả thật hắn bị bệnh, vì tinh thần quá mệt mỏi mà sinh bệnh.

“Hừ, cho dù ngươi không thừa nhận thì ta cũng biết rõ ràng, không phải là nàng ta luôn quấn quít ngươi, muốn ngươi phải chìu theo nàng ta sao?!” Bình Ninh vẫn luôn thương yêu người biểu đệ này của mình, bắt đầu từ lúc Ngâm Hoan lần đầu tiên dẫn theo Tô Ngạn Hạo đến phủ Thái Tử. Khi đó Tô Ngạn Hạo mới ba tuổi, biết đi trễ hơn, cho nên so với những đứa nhỏ cùng tuổi thì hắn ta đi chậm hơn. Đúng vào lúc đó, Bình Ninh thấy hắn cứ đi tới đi lui, sau đó thì té đập mông xuống đất, còn Bình Vương Phi thì đứng một bên nhìn, cười híp mắt, vậy mà hắn cũng không có khóc, chỉ đưa tay ra muốn Bình Vương Phi đỡ lên, sau khi đứng lên thì tự mình phủi bụi bẩn trên mông. Bộ dáng thật thà đáng yêu như vậy đã hoàn toàn chinh phục được Bình Ninh lúc đó mới năm tuổi!

Từ đó về sau, Bình Ninh cảm thấy mình phải chăm sóc tốt cho tiểu biểu đệ nhỏ hơn mình hai tuổi, cũng không thấy nàng đối với những đứa trẻ ở Tưởng gia tốt như vậy, chỉ duy nhất với Tô Ngạn Hạo, cho dù là ngang ngược, nhưng luôn đối xử với tất cả tình cảm chân thành. Cho nên đối với Tô Ngạn Hạo, cho dù hắn không để ý bất cứ ai, cũng sẽ không thể nào không để ý người biểu tỷ này.

“Nàng ta là như vậy, cả ngày khóc lóc sướt mướt, cũng đã lớn tới tuổi này rồi!” Bình Ninh ra vẻ người lớn chê bai tiểu công chúa Bình Hân nhỏ hơn mình ba tuổi, đưa tay sờ gò má của Tô Ngạn Hạo, nói lớn: “Hạ nhân đâu cả rồi! Làm gì vậy hả? Mặt đã lạnh tới như vậy!”

Tiểu nha hoàn đang quỳ không dám động đậy, /quynhle2207/dđlqđ/ Tô Ngạn Hạo nhìn cung nhân sau lưng nàng ấy đang dâng tấm mền lên, nhìn nàng dở khóc dở cười, trời nóng như vậy, chẳng lẽ muốn quấn hắn thành một con nhộng sao?

“Bình Ninh tới rồi.” Không bao lâu sau, Châu Nhi chạy đi báo cho Ngâm Hoan tới đây. Bình Ninh đứng dậy, khéo léo hành lễ với Ngâm Hoan, sau đó thì tràn đầy sức sống chạy tới bên người nàng, kéo cánh tay của nàng, làm nũng: “Thẩm thẩm, sao gần đây không thấy người vào cung? Ngày hôm qua Mẫu Phi còn nhắc tới người đó, cho nên hôm nay Bình Ninh đến đây thăm người!”

Tô Ngạn Hạo đứng một bên đã nhìn quen dáng vẻ này của nàng ấy rồi, thừa dịp nàng ấy không chú ý, kéo tấm mền lông đang ở trên người mình ra, nhìn Mẫu Phi bất đắc dĩ, Ngâm Hoan vuốt đầu nàng ấy: “Chờ sức khỏe của Mẫu Phi con khá hơn một chút, ta sẽ vào cung thăm nàng, Bình Ninh thật có lòng.”

“Buông Mẫu Phi của ta ra!” Vừa dứt lời, sau lưng Bình Ninh đã vang lên một giọng khiển trách ngọt ngào ngây thơ. Tô Ngạn Hạn gần bốn tuổi đang quơ quơ thanh kiếm nhỏ bằng gỗ của mình, nổi giận đùng đùng chạy về phía Bình Ninh.

Cũng đã nghe nói quả thật con trai chính là tình địch kiếp trước của cha mà, kiếp này tới để chọc giận Tô Khiêm Mặc, đứa con thứ hai của Ngâm Hoan vẫn là con trai, nhưng lần này lại giống hắn nhiều hơn một chút, mà cái nhiều hơn một chút ở đây chính là đều muốn chiếm giữ mẹ mình. Nếu nói Tô Ngạn Hạo là cố tình chọc tức Phụ Vương của hắn, thì Tô Ngạn Hạn chính là loại không chịu nhường nhịn thật sự.

“Ta không buông đó.” Bình Ninh làm mặt quỷ với tên nhóc kia, rồi rúc vào người của Ngâm Hoan. Tô Ngạn Hạn nóng nảy, đây là Mẫu Phi của hắn ta, cánh tay bé nhỏ cũng giơ lên, nhào về phía trước. Tô Ngạn Hạo nhanh chóng bước tới ôm lấy hắn ta. Tô Ngạn Hạn nhìn chằm chằm Bình Ninh, thơ ngây ‘hừ’ một tiếng, sau đó thì ôm lấy cổ của Tô Ngạn Hạo.

Trước khi Tô Ngạn Hạn được sáu tuổi, tiết mục như vậy thường xuyên xảy ra, vì vậy, Tô Ngạn Hạo cũng không ít lần nghe được tiếng tranh cãi của Phụ Vương và em trai, có thể chắc chắn hai phiên bản lớn nhỏ này đang đối phó với nhau. Có lúc hắn suy nghĩ, nếu trong thân thể này không phải là linh hồn của bản thân hắn, như vậy có phải người này được sinh ra tính tình cũng sẽ không khác biệt lắm so với Phụ Vương…?

Thời gian trôi qua rất nhanh, vài năm sau, Tô Ngạn Hạo được mười bốn tuổi, cũng chính là tuổi trưởng thành, làm cho gia đình Hoàng Gia cũng náo loạn. Nào là gả gả, nào là cưới cưới. Chính là Trưởng công chúa Bình Ninh luôn rất yêu thương hắn bị Hoàng Thượng gả đi Bắc Đồ xa xôi, qua nhiều năm cũng không gặp mặt được một lần.

Tô Ngạn Hạo tự mình cùng với Nhị Hoàng Tử đưa dâu. Trưởng công chúa luôn luôn nhận được sự sủng ái của Hoàng gia, cuối cùng lại không thể ở lại thành Lâm An, cũng không lựa chọn bất kỳ một người thanh niên anh tuấn tài năng nào. Nàng ấy mang theo tình cảm cảm sâu đậm của mình đối với một người, chôn giấu tận đáy lòng, rời khỏi nơi nàng ấy sinh ra và lớn lên trong mười sáu năm này. Tô Ngạn Hạo đã quá hiểu nàng ấy, cho nên hắn càng đau lòng người tỷ tỷ này của mình. Đêm trước khi trưởng công chúa xuất giá, Bình Vương Phi đã khóc rất lâu, thậm chí Tô Ngạn Hạo và em trai cũng đã chạy đến Cố gia để tìm Đại biểu ca, nhưng thánh chỉ đã ban ra cũng không làm được gì.

Lúc này đây, Tô Ngạn Hạo mới hiểu được rõ ràng, (d,đ,le,quy,đon) sống trong một gia đình như vậy, thì hoàn toàn không thể có được sự lựa chọn cho tình yêu của mình, nếu ở trong hiện đại, ví dụ của việc ‘được bay lên ngọn cây làm phượng hoàng’ rất nhiều, cũng thường gặp ‘cô bé lọ lem và hoàng tử’. Nhưng ở tại nơi này, đây là những thứ không thể nào xảy ra. Thanh niên tài giỏi anh tuấn có thể dùng tài năng của mình để thoát khỏi thân phận nghèo khổ, đạt tới nhà cao cửa rộng, nhưng một cô nương ở gia đình tầm thường thì không thể nào ngồi vào kiệu tám người khiêng để vào những gia đình quyền quý.

Trưởng công chúa được Hoàng Thượng sủng ái tới cỡ nào, cuối cùng cũng không có quyền được chọn lựa trong hôn nhân của mình. Nàng ấy đã gánh trên người mình quá nhiều những vinh quang, giờ đây chờ đón nàng ấy chính là trách nhiệm.

Chính bản thân hắn ở tuổi mười bốn cũng sẽ nhanh chóng gặp phải một số vấn đề như vậy, nhưng hắn lại không giống với cha mình, đã có người trong lòng từ rất sớm. Đời sống tình cảm của hắn trong mười bốn năm nay cũng trống rỗng giống như kiếp trước vậy. Cả Phụ Vương và Mẫu Phi đều không đồng ý để cho hắn dính líu tới người trong Hoàng gia, cho nên sau vài lần Hoàng Hậu ra ám hiệu, nhưng Mẫu Phi của hắn vẫn không chịu đáp lại.

Năm mười sáu tuổi, công chúa Bình Hân nén nước mắt mà xuất giá, Nhị Hoàng Tử kết hôn, mà Thái Tử kết hôn đã được sáu bảy năm vẫn chưa sinh được đứa con nào.

Mọi người đều biết sức khỏe của Thái Tử không tốt, vừa mới sinh ra đã phải uống thuốc cho đến bây giờ, vì thế Hoàng Hậu càng lo lắng không yên. Cho đến nửa năm sau, phủ Nhị Hoàng Tử truyền ra tin mừng, Nhị Hoàng Phi có thai. Khi đối mặt với những áp lực vô hình ở trong triều đình, Thái Tử vẫn chỉ cười mà không nói gì như cũ.

Trong ấn tượng của Tô Ngạn Hạo, Thái Tử vẫn luôn là một người nho nhã lịch sự. Cho dù là sức khỏe không tốt, nhưng hắn vẫn luôn cố gắng hết sức để làm tròn bổn phận của một Thái Tử. Nhưng cho dù như thế, thì hắn ta mãi mãi không thể nào đạt được tới vị trí mong muốn trong lòng của Hoàng Hậu. Đối với những bàn tán mâu thuẫn trong triều, Hoàng Thượng vẫn không hề dao động, Thái Tử cũng không hề dao động. Tô Ngạn Hạo vẫn nhớ lời Phụ Vương đã nói, phải giữ lễ quân thần, không nên quá thân thiết.

Mặc dù đang ở Bát Vương Phủ, nhưng lão Vương Phi cũng bắt đầu nôn nóng đối với hôn sự của cháu trai mình. Sau khi Bát Vương Gia giao Vương Phủ lại cho Tô Khiêm Tốn, hai vợ chồng đã đi ngao du ở bên ngoài một thời gian. Sau khi trở về, Vương Phi càng thêm rãnh rỗi không có chuyện gì làm, vì vậy, bà ấy cũng bắt đầu để ý xem xét những cô nương gia đình thế gia vừa ý cho Tô Ngạn Hạo.

Những gia đình muốn gả con vào phủ Bình Vương quá nhiều, tầm mắt của Vương Phi lại cao, thời điểm hiện tại rất căng thẳng, cho nên Tô Ngạn Hạo nghe theo lời của Phụ Vương, đi ra ngoài ba năm.

Quyết định như vậy cũng đã trải qua suy nghĩ thật kỹ, Tô Khiêm Mặc cũng không muốn con trai bị cuốn vào những tranh đấu, phân chia của Hoàng Thất trong thời gian căng thẳng này. Nhưng cô gái được cho là môn đăng hộ đối cũng liên quan ít nhiều vào trong chuyện này. (lequydon) Sau khi cầu xin với Hoàng Thượng, Tô Ngạn Hạo bị phái đi ra bên ngoài. Thời gian ba năm rất dài, đủ để trong triều đình có những thay đổi mới, cũng đủ để con trai mình tránh đi những chuyện này.

Không ngờ chuyện lại thành ra như vậy, Vương Phi cũng không còn gì để nói nữa. Đã nhiều năm như vậy, chuyện con trai làm trái ý mình còn ít hay sao!

Tô Ngạn Hạo bị điều ra ngoài đảm nhiệm việc quản lý một nơi, gọi là Nhiêu Thành. Đó là một nơi xinh đẹp có nhiều sông nước. Trong thành còn có dòng sông chạy lượn quanh, cây cối phát triển, cách Dương Quan cũng không xa. Hoàng Thượng có tính toán của Hoàng Thượng. Trước khi rời khỏi, Mẫu Phi đã dẫn hắn đi gặp Tưởng Quý Phi. Lần này cho hắn đi đến Nhiêu Thành, quan trọng nhất vẫn là nhanh chóng đi thăm Trưởng công chúa lấy chồng xa, nhiều năm vẫn chưa về lần nào.

Ở bên ngoài ba năm, hắn cách xa thành Lâm An, cũng cách xa những phân chia tranh giành nổi lên bất ngờ ở nơi đó. Thái Tử bị bệnh qua đời, ngôi vị Thái Tử bị bỏ trống.

Cuộc sống ở Nhiêu Thành rất thoải mái, thỉnh thoảng hắn sẽ đi một chuyến hơn mười ngày đường đến Bắc Đồ, thăm Bình Ninh công chúa. Vua Bắc Đồ Duy có quan hệ rất tốt với Phụ Vương và Mẫu Phi, hắn ra vào Vương Cung của Bắc Đồ thường xuyên, so với thành Lâm An, người Bắc Đồ rất sảng khoái và không để ý chuyện nhỏ càng làm cho hắn cảm thấy rất dễ chịu.

Mà thời điểm khi hắn ở trong thảo nguyên rộng lớn đó, Tô Ngạn Hạo đã gặp được người mà suốt hai kiếp người hắn vẫn luôn tìm kiếm. Nhìn bóng dáng màu đỏ như lửa, đang vung roi thúc ngựa chạy về phía mình, sử dụng những lời mà Phụ Thân đã nói, chỉ cần một ánh mắt như vậy, thì hắn đã biết, đây chính là người mà cả đời này hắn muốn lấy——.

Tác giả có lời muốn nói: Lương Tử rất mệt mỏi, lúc trở về ngồi bảy, tám tiếng trên xe. Lương Tử thật ngốc, muốn mua bốn mươi cân xoài ở Hạ Môn, khi về đến nơi thì tay chân đã không còn là của mình nữa rồi, thật chua xót.

Nhưng mà ở Hạ Môn vẫn có nhiều chuyện vui, đồ ăn ngon, rất thích hợp cho các cặp tình nhân tới chơi, chắc là các bạn đều muốn lôi kéo những chàng trai nhỏ của mình chạy đến đó đi ~~

Chà, dân kỹ thuật có thể xuyên qua, chắc không giống như người bình thường, cũng không có thực hiện kế hoạch gì phấn khích cả. Bởi vì đây là ngoại truyện, để cho người bạn nhỏ có chút không gian tưởng tượng ~ sau đó là cô vợ nhỏ, chiến công, và mọi thứ. Sau khi hắn được điều về, sau đó sẽ mở ra một trang mới về chị em thứ nữ kể cặn kẽ hơn. Còn có một phần giống như đã nói lúc đầu, ngoại truyện về tiểu biểu muội Mộc Y Lâm, cuối cùng sẽ được đăng lên.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
7 thành viên đã gởi lời cảm ơn quynhle2207 về bài viết trên: Hothao, TTripleNguyen, antunhi, qh2qa06, sxu, xichgo, yanl12781
     
Có bài mới 18.01.2018, 03:52
Hình đại diện của thành viên
Đại Thần Tiểu Ngư Bang Cầm Thú
Đại Thần Tiểu Ngư Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 16.12.2016, 02:39
Tuổi: 34 Chưa rõ
Bài viết: 226
Được thanks: 740 lần
Điểm: 42.47
Có bài mới Re: [Cổ đại - Trùng sinh] Trùng sinh chi thứ nữ tâm kế - Tô Tiểu Lương - Điểm: 54
Chương 130: Ngoại truyện năm—Mộc Y Lâm

Edit: quynhle2207—diễn đàn Lê Quý Đôn

Mộc Y Lâm có thể khẳng định mình bị Tả Vân Hạc lừa gạt, nhất là sau khi nàng rời khỏi phủ Thái Tử. Sau khi nhận được thánh chỉ, nàng đã giận tới mức tím ruột bầm gan. Từ lúc ra đời đến nay, Mộc Y Lâm nàng chưa bao giờ bị thua thiệt, lại có một ngày bị thua trong tay của hắn. Chỉ vì bị hắn kích thích vài câu, nàng cứ như vậy…

Đại tiểu thư của Mộc gia ở thành Huệ An đính hôn, còn do Hoàng Thượng trực tiếp hạ chỉ ban cho. Người không biết thì cho rằng đây là chuyện kết thân của Mộc gia và phủ Tả Thừa Tướng, sau này không phải Mộc gia độc quyền ở thành Huệ An thì còn ai vào đây, ở thành Lâm An còn có Cố phủ và phủ Bình Vương. Trong Mộc phủ, Mộc Y Lâm đã làm rách vài tấm tơ lụa, thở phì phò nhìn thành quả công việc thêu thùa của mình, lại làm nũng với Mộc Nhị phu nhân đang ở một bên: “Mẹ à, tại sao con nhất định phải học những thứ này? Có người làm giúp là được rồi mà.”

Tưởng Thị sai người nhặt đồ từ trên mặt đất lên, nhàn nhạt mở miệng nói: “Ở nhà không dạy dỗ con cho tốt, đợi mai mốt qua nhà người ta để bị dạy dỗ sao?”

Lúc đầu Tưởng Thị nghĩ tới muốn tìm một gia đình môn đăng hộ đối ở thành Huệ An. (diendanlequydon.com) Mặc dù có thể kém hơn một chút so với Mộc gia, nhưng có thể giúp đỡ lẫn nhau, không ngờ được đứa nhỏ này lại có thể tự mình chạy đến phủ Thái Tử để cầu xin Tưởng Trắc Phi. Hiện giờ cũng đã ban hôn, chẳng lẽ nàng ta còn có thể giống như ở nhà sao, nghĩ gì nói nấy, không thích thì ném đi.

“Nhưng mà, đây là tiệc đầy tháng của Hạo Ca Nhi, mẹ đã không cho con tham dự lễ tắm ba ngày rồi, cũng không chịu để cho con đi dự lễ đầy tháng sao?” Mộc Y Lâm rất uất ức, đã mấy năm không được gặp biểu tỷ, cho dù trở về cũng không gặp được, không phải nói là ban hôn sao, nàng cũng đâu có nói là sẽ đào hôn, tại sao mẹ cứ phải nhốt nàng ở nhà làm gì?

Tưởng Thị nhìn vẻ mặt không tình nguyện của nàng, thở dài một hơi: “Lâm Nhi, đó là phủ Thừa Tướng, không phải là Mộc gia của chúng ta, sau khi con gả qua đó làm sao có thể giống như ở Mộc gia được. Mẹ không yêu cầu con phải thông thạo mọi thứ, chỉ muốn con học một chút thôi. Sau này mới không có cớ để người ta bàn tán, nói con được dạy dỗ, nói Mộc gia chúng ta không đúng.”

“Bọn họ dám nói của chúng ta không đúng sao!” Mộc Y Lâm hùng hổ nói lớn, vừa nhìn thấy ánh mắt của Tưởng Thị, ngay lập tức ngậm miệng.

Người làm mẹ sao lại không hiểu được tâm tư của con gái, từ nhỏ đến lớn, cũng chưa thấy nàng để ý chuyện gì giống như vậy, chỉ duy nhất có chuyện này, cho dù nàng có oán trách nhiều như thế nào thì cũng không có nói với bà muốn từ chối cuộc hôn nhân này. Quả thật tên nhóc nhà Thừa Tướng cũng không tệ, chỉ lo lắng tính tình của con gái mình, sợ đến lúc đó sẽ chịu nhiều uất ức.

“Nơi đó không phải Mộc gia, không có cả nhà cưng chiều con, không có ca ca con, và còn cả đám người luôn vâng lời con” Mộc Y Lâm hiểu ý của mẹ, sau khi lập gia đình, có nhiều chuyện cũng không theo ý mình muốn, nhưng chuyện này do chính nàng lựa chọn, chỉ là nàng hơi nóng nảy thôi, làm sao lại nhịn không được chứ.

Chịu đựng ở nhà hơn nửa năm, rốt cuộc nàng có cơ hội đi thành Lâm An thăm biểu tỷ rồi. Gần tới năm mới, khắp phố lớn ngõ nhỏ đều phủ đầy tuyết, mấy năm không gặp mặt nhau, Mộc Y Lâm có rất nhiều chuyện muốn nói, còn có thể gặp được đứa cháu bên ngoại đáng yêu nữa. Ra về lúc xế chiều, vừa mới đi ra khỏi thành Lâm An không bao xa thì xe ngựa đã bị cản lại, nha hoàn Tiểu Thúy vén màn lên, vẻ mặt như có gì muốn nói lại thôi. Mộc Y Lâm đành phải ôm lò sưởi đi ra.

Một người đàn ông mặc bộ quần áo nhung màu đen đang đứng trước xe ngựa, ở phía sau còn có hai người hầu đi theo. Mộc Y Lâm nhìn hắn, kéo màn, nói lớn: “Dừng lại làm gì? Nếu không lên đường thì trở về không kịp.”

Nhưng xe ngựa vẫn không nhúc nhích, Mộc Y Lâm nghe được Tiểu Thúy đang nói chuyện với hắn ta bên ngoài, trong lòng lại càng buồn bực, bỗng nhiên kéo màn ra, quát to với Tiểu Thúy: “Tiểu Thúy, ngươi là người hầu của ta hay là của hắn?”

“Tiểu thư.” Tiểu Thúy bất đắc dĩ trả lời nàng, tiểu thư đang bực bội, nếu nàng ấy nghe theo lời tiểu thư cứ đi thẳng, như vậy không phải là đem cô gia tương lai bỏ sang một bên sao? /quynhle2207*lequydon/ Mộc Y Lâm ‘hừ’ một tiếng: “Vậy còn không lên đường nhanh lên.”

“Tại hạ có chuyện quan trọng phải đi đến thành Huệ An, tiểu thư có thể đi cùng một đoạn đường được không?” Tả Vân Hạc nhìn nàng, cười ôn hòa.

“Không được.” Mộc Y Lâm buông màn xuống, không ngờ Tả Vân Hạc lại trực tiếp là vén màn lên, ngồi vào trong xe ngựa. Mộc Y Lâm tức giận, muốn trách mắng người đánh xe, nhưng chỉ ngại hắn đang ở đây, đành phải rầu rĩ nói: “Không biết xấu hổ!”

Sau khi hôn sự được sắp xếp, thì nha đầu này không chịu trở về, đừng nói chi là được gặp mặt. Bị nhốt trong Mộc phủ một năm cũng chưa bao giờ ra ngoài, hắn đã nghĩ mọi cách cũng không thể gặp mặt. Rốt cuộc thì Mộc Nhị Phu Nhân cũng chịu thả người, cho nên lúc này đây hắn mới thừa dịp nàng trở về nhà mà chặn đường, cực khổ lắm mới đợi được người, làm sao hắn có thể để nàng đi như vậy chứ.

Tả Vân Hạc nhìn nàng cúi đầu không thèm để ý tới mình, nụ cười trên mặt cũng càng lúc càng dịu dàng. Lần đầu tiên nhìn thấy nha đầu này là hai năm trước ở Lục Vương phủ. Một bộ dáng tinh quái, nhưng lại không có một chút nào làm bộ làm tịch. Sau khi tìm hiểu sâu hơn, thì mới biết đây là cô gái nhỏ được Mộc gia yêu thương chiều chuộng nhất, mặc dù tính tình không tốt, nhưng lại là người chân thành, và rất vui vẻ.

Nếu đã cố tình muốn gặp mặt, thì cơ hội rất nhiều, vô tình gặp được trong cung cũng được, đi chùa lễ phật cũng xong. Cho đến khi hắn muốn cưới nàng, lại không ngờ đây là một cửa ải khó qua. Trên cơ bản, Mộc gia không có ý định muốn kết thân gia với Tả gia. Đối với đứa con gái được yêu thương nhất nhà, Mộc gia vẫn luôn lo lắng nàng sẽ sống không được thoải mái, cho nên muốn để nàng ở gần bên cạnh sẽ dễ dàng chăm sóc, mà phủ Tả Thừa Tướng tuyệt đối không nằm trong những đối tượng lựa chọn đó.

Nhưng khi cùng nha đầu này đánh cược, hắn lại không ngờ thật sự nàng nghĩ ra được cách, tới phủ Thái Tử cầu xin Tưởng Trắc Phi, nhờ Tưởng Trắc Phi thông qua Thái Tử cầu xin Hoàng Thượng ban hôn.

Khi thánh chỉ được đưa tới, Tả Vân Hạc không còn gì có thể vui mừng hơn nữa. Đây là tiểu nha đầu luôn nhắm vào hắn ta, không bao giờ chịu nhường dù chỉ là một bước, giờ đây lại có thể vì chuyện này mà chạy tới phủ Thái Tử.

“Còn sống không?” Tả Vân Hạc đưa tay muốn kéo nàng, Mộc Y Lâm nhanh nhẹn tránh được, trừng mắt liếc hắn: “Ngươi còn không chịu xuống xe cho nhanh đi, không biết nam nữ khác biệt à?”

“Lâm Nhi, ta rất vui.” Tả Vân Hạc cười khẽ: “Nếu nàng không đến phủ Thái Tử thì ta cũng sẽ đi xin với Phụ Thân, nhờ người đi cầu xin với Hoàng Thượng ban hôn.”

Một lúc sau, Mộc Y Lâm mới ngẩng đầu lên nhìn hắn, Tả Vân Hạc nói rất nghiêm túc: “Cho nên ta rất vui mừng, nàng có thể tới phủ Thái Tử để cầu xin chuyện này với Tưởng Trắc Phi.”

“Ngươi còn dám nói!” Mộc Y Lâm lớn tiếng chặn lời của hắn, (dđ.lê.quý.đôn) vẻ mặt uất ức, nàng mất thể diện còn chưa đủ à? Quay đầu mà suy nghĩ, nàng đây muốn nhanh chóng gả cho hắn tới cỡ nào, vì thế khi cha mẹ không đồng ý, đã chạy tới cầu xin Tưởng Trắc Phi, nàng còn mặt dày gọi Tưởng Trắc Phi là dì nhỏ. Nếu bàn về quan hệ gia đình, thì mẹ nàng và Tương gia ở Lâm An cách nhau rất xa.

“Tả Vân Hạc, ngươi chính là một lão hồ ly!” Bên ngoài xe ngựa, Tiểu Thúy không ngừng nghe được tiếng thì thầm trong miệng, giống như ‘gian trá’ rồi thì ‘giảo hoạt’, còn có tiếng cười của cô gia tương lai, nàng ấy cũng thở phào nhẹ nhõm, cho dù là tức giận vì đánh cược,  nhưng cũng sắp thành hôn rồi….

Ngày thành thân càng ngày càng gần, Mộc Y Lâm cũng bắt đầu lo lắng. Cái này nàng không biết, cái kia cũng không biết, cái gì cũng không làm được, tới phủ Thừa Tướng thì biết làm sao bây giờ, nghe Phụ Thân nói, những người trong phủ Thừa Tướng rất thông minh, nhất là Thừa Tướng phu nhân. Mộc Y Lâm chỉ được nhìn thấy Thừa Tướng phu nhân một lần ở từ xa, bây giờ nhớ tới lại cảm thấy sợ hãi, chỉ là cũng không có ấn tượng gì xấu thôi.

Khi nàng cảm thấy sợ, thì học tập cũng nhanh hơn rất nhiều. Vốn là Tưởng Thị cũng không trông mong con gái mình có tài học được thứ gì nhanh chóng, chỉ cần hiểu biết, không cần phải thành thạo. Ở dưới còn có một đám nha hoàn và ma ma, chỉ cần nàng có thể sống chung vui vẻ với con rể là được rồi.

Đầu mùa xuân tiết trời ấm dần, tháng ba là tốt nhất để gả. Đội ngũ đưa dâu từ thành Huệ An dài không thấy được tận cùng. Thành Huệ An tuy là một thành nhỏ, nhưng Mộc gia ở trong triều vẫn không thể khinh thường. Hai huynh đệ của Mộc gia, một văn, một võ, còn có mối quan hệ dây mơ rễ má với các đại gia tộc ở thành Lâm An này, nhìn đội ngũ đưa dâu, nếu nói ‘mười dặm hồng trang’ cũng không có gì quá đáng.

Trong phủ Thừa Tướng, lồng đèn đỏ được treo cao, (diendanlequydon) bằng hữu khách khứa ngồi chật ních. Mộc Y Lâm hồi hộp đi theo Hỷ Nương, nắm chặt dải lụa đỏ, bước qua chậu than, đạp lên mảnh ngói. Nàng vẫn luôn cúi đầu, chỉ nhìn thấy làn váy của mình, vào đến tân phòng, càng không dám ngẩng đầu nhìn xem mấy người ở phủ Thừa Tướng.

Đợi thật lâu, những người khách ở bên kia cũng không chịu buông tha để Tả Vân Hạc có thể trở lại. Giả say cũng vô ích, mấy người Tô Khiêm Mặc đều đã có cả đống kinh nghiệm giống như thế này, làm sao lại không nhìn ra được là Tả Vân Hạc đang giả say chứ. Cứ mãi lôi kéo không chịu buông tha cho hắn để hắn có thể đi động phòng, ai bảo tên nhóc con này tử nhỏ đã là một kẻ ‘giả trư để ăn thịt cọp’. Đến cuối cùng thì cũng giả vờ giả vịt như vậy để lừa được cô dâu về nhà!

Nhờ có tửu lượng giỏi, lúc Tả Vân Hạc trở lại thì Mộc Y Lâm đang cẩn thận từng li từng tí dựa vào bên giường, muốn ngủ lại không dám ngủ, nhắm mắt ngây ngô, nhìn thật đáng yêu làm cho hắn rất vui vẻ. Dặn dò nha hoàn ma ma xong, hắn ngồi xuống, dịu dàng nhìn nàng. Mặc kệ bên ngoài vẫn còn tiếng la hét náo nhiệt, buổi tối nay, nàng chỉ duy nhất thuộc về hắn mà thôi…

Sau khi thật sự trở thành Tứ phu nhân của phủ Thừa Tướng, Mộc Y Lâm mới phát hiện cuộc sống này cũng không phải khó trải qua như vậy. Thừa Tướng đại nhân mà theo như người ngoài đồn đãi là gian trá giảo hoạt, nhưng thật ra lại là một người bị quản lý rất chặt chẽ, còn Thừa Tướng phu nhân bên ngoài không dám thở mạnh, đoan trang hiền thục là người mà khi ở nhà nếu có thể đơn giản thì cứ đơn giản. Bỏ qua cho bọn họ ba tháng sau khi thành hôn, cũng bỏ qua việc sáng chiều thăm hỏi của bọn họ. Bà nói là vợ chồng son nên chịu khó bồi dưỡng tình cảm. Sau khi chung sống với mọi người trong phủ Thừa Tướng, thì mới biết không giống như những lời đồn đãi bên ngoài chút nào.

Nói đơn giản một chút là gia đình này rất biết cách làm bộ đi!!!

Ba tháng cũng đủ cho nàng làm quen với mọi thứ thật tốt. Nhớ ngày bọn họ tới, nàng sợ hết hồn, cứ nghĩ mẹ chồng này cũng nhiều chiêu trò giống như những người khác, không dám chậm trễ, chỉ sợ có chút lỗi nào sẽ bị người ta nắm lấy. Mọi người đều thấy được cách thức cư xử của bọn họ kỳ quái như vậy, đâu ai biết đây có phải là cách mà Thừa Tương phu nhân nghĩ ra để làm khó hay không?

Nhưng sống với nhau một thời gian lâu dài thì mới biết, người lười biếng nhất trong phủ Thừa Tướng này chính là Thừa Tướng phu nhân, tiếp sau đó là Thừa Tướng. Tuy bên ngoài Thừa Tương mang vẻ đội trời đạp đất, nhưng khi trở về nhà thì mọi thứ đều nghe theo phu nhân. Đã có cha mẹ như vậy, cho nên bốn người con trai được nuôi ra cũng rất biết cách làm bộ làm tịch. /lequydon+quynhle2207/ Mộc Y Lâm nhìn dáng vẻ của Tam Tẩu khi nhớ tới chuyện được Tam Ca cưới về mà cắn răng nghiến lợi, trong giây phút đó, nàng chợt nhận ra tiểu tướng công của nàng vẫn là rất tốt rồi.

Sống với một gia đình như vậy, trong không khí như vậy, Mộc Y Lâm muốn không hài lòng cũng thật khó, nhưng thỉnh thoảng vẫn nhắc nhở chính mình không nên buông thả quá mức. Chính Thừa Tướng phu nhân cho vợ chồng son ba tháng để gần gủi với nhau, nàng nhận ra cuộc sống sau khi lập gia đình của mình cũng từ từ ổn định lại, người đâm ra lười hơn, khẩu vị kén chọn hơn, người cũng đã mập ra rồi!

Mộc Y Lâm có tin vui nhanh như vậy, hiển nhiên người cảm thấy yên tâm nhất chính là mấy vị trưởng bối của Mộc gia, đợi sau khi nàng sinh đứa bé, tự nhiên sẽ hiểu chuyện hơn, cũng biết được làm mẹ khổ cực như thế nào.

Mà đối mặt với sự yêu thương của chồng, sự ân cần của cha mẹ chồng, sự che chở của những huynh đệ trong nhà, những phương pháp sinh tồn mà Mộc Y Lâm đã học được hoàn toàn vô dụng.

Lời đồn bên ngoài vẫn như cũ rằng phủ Thừa Tướng là một nơi khô khan và khó sống, Tả Thừa Tướng là một người gian trá giảo hoạt, bốn người con trai của ông ta, chà chà, cho dù là một người trong số đó cũng không nên đụng vào.

Mỗi lần ra ngoài tham dự một yến tiệc nào đó, Mộc Y Lâm cũng làm quen với việc chỉ cười không nói đối với nghi ngờ của các phu nhân khác. Nàng không muốn người ngoài biết được mình có một gia đình hạnh phúc, mà đến cuối cùng, nàng cũng đã hoàn toàn hòa nhập vào trong đó. . . ——

Tác giả có lời muốn nói: đây là không phải là một cuộc đấu tranh gia tộc gì hết, chuyện xưa về người trong một nhà yêu thương lẫn nhau, từ Thừa Tướng đại nhân cho đến Thừa Tướng phu nhân, anh trai, con cháu, tất cả đều rất đáng yêu. Nếu mà viết dài thêm một chút, có lẽ sẽ thành cả một quyển sách về bọn họ ~ hắc hắc.

Cuối cùng, sau gần bốn tháng, Thứ nữ tới đây thật sự kết thúc, dùng ngoại truyện yêu thương tràn đầy này để làm kết thúc, Lương Tử cũng cảm thấy vô cùng may mắn rồi. Chủ nhật sẽ mở hố mới, đến lúc đó, rất hoan nghênh các chị em động viên ủng hộ. Hố mới sẽ được bỏ lên lúc canh ba, thành thật cảm tạ các em gái đã tung hoa ủng hộ Lương Tử. Chắc chắn còn nhiều sơ sót, Lương Tử sẽ cố gắng tiến bộ hơn nữa, còn truyện về em gái Tưởng gia, sẽ từ từ viết, thân ái, chủ nhật gặp lại ~~~~ yêu mọi người~~~~

Lời của Editor: Cảm ơn mọi người đã đi cùng mình tới khi truyện kết thúc. Truyện đã thật sự kết thúc. Trong thời gian mình edit, nếu có những sai sót, hay không đúng chỗ nào, rất mong nhận được góp ý từ các bạn. Mình sẽ cố gắng sửa chữa để có thể làm càng ngày càng tốt hơn.
--- ------oOo---- -----


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 186 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: Cuncute, hoa hồ điệp, Melody, pthuy, Thiên Di, trangnguyen012345, WilliamtcVeike, y229917 và 782 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Hiện đại] Hôn nhân giá ngàn vàng - Cẩm Tố Lưu Niên (HOÀN)

1 ... 183, 184, 185

[Cổ đại] Yêu nghiệt khuynh thành Minh vương độc sủng - Thụy Tiếu Trụ

1 ... 47, 48, 49

3 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128

4 • [Cổ đại - Huyền huyễn] Sư phụ Ma Quân đồ đệ Thượng Thần - Tô Nhị Khuyết

1 ... 26, 27, 28

5 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 156, 157, 158

[Hiện đại] Bà xã anh chỉ thương em - Nam Quan Yêu Yêu

1 ... 145, 146, 147

[Hiện đại] Hoa hồng nhỏ của anh - Song Du

1 ... 17, 18, 19

8 • [Xuyên không - Dị giới] Phế sài muốn nghịch thiên Ma Đế cuồng phi - Tiêu Thất Gia - New C963

1 ... 137, 138, 139

[Xuyên không] Chuyên tâm độc sủng mùa xuân của hạ đường thê - Vũ Sơ Tình

1 ... 35, 36, 37

10 • [Xuyên không - Huyễn huyễn] Ma phi khuynh thế độc sủng nàng - Dạ Ngữ Phàm

1 ... 37, 38, 39

11 • [Hiện đại] Anh nghĩ anh sẽ không thích em - Nam Quan Yêu Yêu

1 ... 40, 41, 42

12 • [Xuyên không Dị giới] Phượng nghịch thiên hạ - Lộ Phi (Phần 1)

1 ... 176, 177, 178

13 • [Hiện đại - Võng du] Cô dâu Hoa Yêu - Mặc Thanh Thành

1 ... 24, 25, 26

14 • [Hiện đại] Eo thon nhỏ - Khương Chi Ngư [NEW C72]

1 ... 27, 28, 29

15 • [Hiện đại] Nhốt yêu - Sắc

1 ... 13, 14, 15

16 • [Hiện đại] Làm thế nào để ngừng nhớ anh - Mộng Tiêu Nhị

1 ... 20, 21, 22

[Cổ đại - Trùng sinh] Trọng sinh cao môn đích nữ - Tần Giản

1 ... 137, 138, 139

18 • [Xuyên không Dị giới] Phượng nghịch thiên hạ - Lộ Phi (Phần 2)

1 ... 186, 187, 188

19 • [Cổ đại] Kiêu Tế - Quả Mộc Tử

1 ... 82, 83, 84

20 • [Xuyên không] Cuộc sống nông thôn nhàn rỗi - Kẹo Vitamin C

1 ... 108, 109, 110



Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 304 điểm để mua Phù thủy mặt trăng
Shop - Đấu giá: Snow cầm thú HD vừa đặt giá 547 điểm để mua Song Tử Nữ
Shop - Đấu giá: ღ_kaylee_ღ vừa đặt giá 582 điểm để mua Tiên nữ
Shop - Đấu giá: sun520 vừa đặt giá 307 điểm để mua Cậu bé vs đàn guitar
Shop - Đấu giá: hoa hồng vừa đặt giá 248 điểm để mua Giày cao gót nâu hồng
Shop - Đấu giá: hoa hồng vừa đặt giá 291 điểm để mua Cậu bé vs đàn guitar
Shop - Đấu giá: sun520 vừa đặt giá 264 điểm để mua Gấu ôm kẹo
Shop - Đấu giá: sun520 vừa đặt giá 288 điểm để mua Phù thủy mặt trăng
Shop - Đấu giá: ღ_kaylee_ღ vừa đặt giá 250 điểm để mua Gấu ôm kẹo
TranGemy: Hôm nay của bạn thế nào, How are you today?
LogOut Bomb: heocon13 -> dienvi2011
Công Tử Tuyết: Re: [Trắc nghiệm] Bạn có tò mò nhân cách thứ hai nào đang trú ẩn trong mình?
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 273 điểm để mua Phù thủy mặt trăng
LogOut Bomb: thuyvu115257 -> y229917
Gwendolynn: ồ, cảm ơn mn
heocon13: rank đó dừng đăng thì vẫn còn nguyên thôi, chỉ là nếu đăng tiếp thêm đến một số lượng post nhất định thì sẽ được chuyển sang rank khác
Shop - Đấu giá: Tử Tranh vừa đặt giá 360 điểm để mua Cặp đôi cherry
Gwendolynn: 1 ngày post bao nhiêu bài mới giữ đc rank vậy b?
Công Tử Tuyết: không nhé
Gwendolynn: ai cho mình hỏi với, cái rank thành viên năng nổ hay thành viên nổi bật ấy có phải rank mãi mãi ko? Dừng đăng bài có bị mất không nhỉ?
Shop - Đấu giá: Thải Nhi vừa đặt giá 251 điểm để mua Korean Prince
TranGemy: [Hiện đại] Quấn hôn: Tổng giám đốc thô bạo của tôi - Nam Mịch chương 261, truyện cập nhật chương mới 4 - 7 chương/tuần.
Shop - Đấu giá: Leslie Juan vừa đặt giá 300 điểm để mua Bánh kem gấu con
Shop - Đấu giá: Gwendolynn vừa đặt giá 925 điểm để mua Bông tai đá Topaz xanh London
Shop - Đấu giá: hoa hồng vừa đặt giá 535 điểm để mua Chuột Minnie 2
Shop - Đấu giá: hoa hồng vừa đặt giá 248 điểm để mua Bé Mascot hồng
Shop - Đấu giá: hoa hồng vừa đặt giá 248 điểm để mua Vịt Daisy
Shop - Đấu giá: Xám vừa đặt giá 250 điểm để mua Hổ ném bom
Shop - Đấu giá: sun520 vừa đặt giá 508 điểm để mua Chuột Minnie 2
Shop - Đấu giá: Trang bubble vừa đặt giá 880 điểm để mua Bông tai đá Topaz xanh London

DiendanLeQuyDon | ddLQD | Phong thu am | studio | YeuCaHat
Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.