Diễn đàn Lê Quý Đôn



Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 372 bài ] 

Hào môn: Làm con dâu cả thật là khó! - Ân Ngận Trạch

 
Có bài mới 21.09.2021, 20:27
Hình đại diện của thành viên
Nguyên Thượng Thánh Thần Nữ Vương Bạch Hổ Bang Cầm Thú
Nguyên Thượng Thánh Thần Nữ Vương Bạch Hổ Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 17.02.2015, 12:59
Tuổi: 35 Nữ
Bài viết: 4000
Được thanks: 36532 lần
Điểm: 33.85
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: Hào môn: Làm con dâu cả thật là khó 79 - Điểm: 100
Chương 79: Đêm không thỏa mãn dục vọng

Editor: Puck - Diễn đàn Lê Quý Đôn

Đơn giản dạo phố xong.

Kiều Tịch Hoàn dắt Cố Minh Lộ, Vũ Đại đẩy Cố Tử Thần, đi tới một nhà hàng Tây xa hoa ở tầng trên cùng trung tâm thương mại.

Kiều Tịch Hoàn kêu Vũ Đại cùng ăn cơm, Vũ Đại nói sợ ảnh hưởng cả nhà bọn họ liên hoa, nên đi rồi. Lúc đi, rõ ràng nhìn ý vị sâu xa, cảm giác như che giấu điều gì, khiến người ta nhìn không ra.

Lại nói.

Vũ Đại biến thành xấu.

Kiều Tịch Hoàn cau mày, không muốn để ý quá nhiều đến Vũ Đại, cùng khỉ con và Cố Tử Thần ngồi trên bàn ăn, gọi món, chờ.

Nhà hàng rất cao, có thể nhìn thấy cảnh biển. Thượng Hải là thành phố quốc tế, cảnh đêm đẹp đẽ nổi danh, khắp nơi đều lấp lóe trong ánh đè nê ông, phóng thích ra ánh sáng đẹp đẽ nhiều vẻ của nó, lộng lẫy như kim cương, khiến thành phố trở nên sáng chói, mang đến cho người ta ảo cảnh mơ màng như say rượu.

Kiều Tịch Hoàn chống cằm, lẳng lặng nhìn cảnh đẹp như vẽ ngoài cửa sổ, tầm nhìn rộng mở như vậy, hình như khiến tâm cảnh người ta cũng xảy ra biến hóa vi diệu, cho nên con người cần đi dạo nhiều, đi nhiều nơi, nhìn nhiều thứ, tự nhiên thứ nghĩ đến sẽ nhiều hơn.

Cô quay đầu, ý tưởng hơi bất ngờ nói với khỉ con đang nghịch dụng cụ ăn uống rất vui vẻ, “Chờ mẹ xong việc, dẫn con đi ra ngoài du lịch được không?”

“Du lịch?!” Khỉ con hơi hưng phấn nhìn mẹ mình, tròng mắt tối đen lóng lánh rực rỡ, “Đi đâu du lịch?”

“Ở đâu đều được.” Kiều Tịch Hoàn nói, “Điều kiện đầu tiên là mẹ phải hết bận việc trong tay.”

“Khi nào mẹ hết bận?” Khỉ con hỏi.

“Cái này, không dễ xác định. Nhưng mẹ đồng ý dẫn con đi chơi, thì nhất định nói được làm được, tuyệt đối không nuốt lời!” Kiều Tịch Hoàn rất nghiêm túc nói.

“Nha.” Khỉ con hoan hô, rất vui mừng, “Mẹ, con thật yêu mẹ.”

Kiều Tịch Hoàn ngẩn ra.

Hôm nay còn trêu chọc Cố Tử Thần, kêu anh nói yêu em thử xem.

Không ngờ, lại là con trai anh nói ra, nói tự nhiên như vậy, khiến lòng người ấm áp.

Cô vuốt ve gò má non nớt của khỉ con, “Mẹ cũng yêu con.”

Gương mặt khỉ con ửng đỏ, không biết do quá hưng phấn hay xấu hổ, nhìn vô cùng đáng yêu.

Kiều Tịch Hoàn vẫn nhếch miệng cười nói, sao cô lại có đứa con trai ngoan như vậy chứ, lần đầu tiên cảm thấy thân thể này lại cho cô một món quà tặng không ngờ, khiến cô cảm thấy ấm áp từ tận đáy lòng.

Cô nhẹ nhàng sờ đầu khỉ con, vẻ mặt cưng chiều.

“Không thể đi du lịch.” Cố Tử Thần đột nhiên mở miệng.

Kiều Tịch Hoàn lườm sang.

Người đàn ông này, không nhìn thấy khoảng thời gian của hai mẹ con sao?!

Rõ ràng hiện giờ cảm thấy rất tốt, luôn bị vô tình dập tắt như vậy.

Thật đáng ghét.

“Tại sao không thể đi du lịch?” Kiều Tịch Hoàn và khỉ con đột nhiên đồng thời mở miệng.

Khỉ con nhìn Kiều Tịch Hoàn, Kiều Tịch Hoàn nhìn khỉ con, hình như hai người dùng ánh mắt giao tiếp, giống như cuối cùng hạ quyết tâm bảo vệ quyền lợi của mình.

“Cha nói không thể đi thì không thể đi!” Cố Tử Thần gằn từng tiếng, giọng độc đoán.

“Cố Tử Thần, anh tùy hứng cũng có mức độ thôi.” Kiều Tịch Hoàn hung hăng nói.

“…” Cố Tử Thần tối sầm mặt.

Từ tùy hứng này, nên hình dung trẻ con chứ?!

“Con trai của em, em muốn dẫn đi đâu chơi thì đi nơi đó.” Kiều Tịch Hoàn nói như chuyện đương nhiên.

Hình như khỉ con vô cùng tán đồng, gật mạnh đầu.

Cố Tử Thần nhíu chặt mày.

Kiều Tịch Hoàn còn tỏ vẻ chán ghét nói, “Cố Tử Thần, em nói cho anh biết, em không trưng cầu ý kiến của anh, anh đừng xen mồm vào!”

Cố Tử Thần hung hăng nhìn Kiều Tịch Hoàn, hình như cắn răng nghiến lợi.

“Cho nên, khỉ con, chúng ta ngoéo tay, quyết định.” Kiều Tịch Hoàn cười híp mắt nói với khỉ con, thái độ hoàn toàn là hai thái cực với Cố Tử Thần, “Hơn nữa, chúng ta không mang cha con đi cùng.”

“Tại sao không mang cha theo vậy?” Khỉ con hơi kinh ngạc hỏi.

Mặc dù rất muốn đi, nhưng bé càng muốn người một nhà đều có thể đi.

“Bởi vì cha con đi lại không tiện, cha con sẽ kéo chân chúng ta.” Kiều Tịch Hoàn nói từng lời, đôi mắt còn không ngừng liếc xéo Cố Tử Thần, chính là cố ý đối nghịch với anh.

Cố Tử Thần không thay đổi sắc mặt.

Khỉ con lại hơi buồn, “Cha thật đáng thương.”

“Cha con còn lâu mới đáng thương, cha con đáng hận.” Kiều Tịch Hoàn tổng kết.

Khỉ con ngượng ngùng nhìn mẹ mình.

Có phải mẹ đối với cha quá thẳng thắn rồi không?!

Bé mới năm tuổi, bé cảm thấy nói như vậy, cha sẽ tức giận.

Cha tức giận thật sự rất khủng bố.

Khỉ con cúi thấp đầu, không dám nhìn vào ánh mắt cha.

Kiều Tịch Hoàn còn lâu mới quan tâm, còn nghịch ngợm làm mặt quỷ với Cố Tử Thần, ý tứ chính là, xem anh có thể làm gì em.

Cố Tử Thần giật giật ngón tay, khớp xương xiết chặt đến trắng bệch.

Kiều Tịch Hoàn chỉ thích nhìn thấy Cố Tử Thần bị mình chọc giận, sau đó lại không có chỗ phát tiết, cô cảm thấy mình rất có thành tựu.

Cố ý chọc giận Cố Tử Thần như vậy một lúc lâu, nhân viên phục vụ bắt đầu cung kính đưa thức ăn lên cho bọn họ.

Kiều Tịch Hoàn vừa ăn vừa chăm sóc khỉ con.

Khỉ con thỉnh thoảng ngửa đầu cười với Kiều Tịch Hoàn, rõ ràng vô cùng thích Kiều Tịch Hoàn.

Cố Tử Thần ngồi đối diện bọn họ, cứ yên lặng nhìn bọn họ lặng lẽ qua lại như vậy.

Đảo tròng mắt, cúi thấp đầu cắt bò bít tết, sau đó tao nhã ăn.

Cảm giác cuộc sống như thế rất nhanh sẽ đến điểm cuối.

Cho dù là anh, hay là cô.

Bữa cơm này, một nhà ba người ăn rất hài hòa.

Đúng lúc này.

Một nhân viên phục vụ đi tới, “Xin lỗi, quấy rầy quý khách.”

“Sao vậy?” Kiều Tịch Hoàn nhìn nhân viên phục vụ.

“Hôm nay là ngày kỷ niệm mười năm kết hôn của ông chủ chúng tôi và bà xã, tất cả đôi tình nhân đến đây ăn cơm đều có thể miễn phí hưởng thụ một đêm phòng phong cách tình nhân do ông chủ và bà chủ chúng tôi đưa cho, địa điểm ở khách sạn lớn chủ đề Mân Côi, ven đường Nam Tân, khách sạn chủ đề Ôn Hinh ở Lâm Giang cũng là một tài sản khác của ông chủ chúng tôi. Đây là thẻ ra vào phòng.” Nhân viên phục vụ cung kính đưa lên.

Cố Tử Thần liếc nhìn, “Chúng tôi không cần, chúng tôi không phải tình nhân.”

“Vợ chồng cũng có thể.” Nhân viên phục vụ nói thẳng, “Hai người kết hôn đã lâu, cũng cần thỉnh thoảng lãng mạn và tình điệu.”

Cố Tử Thần nheo mắt, sắc mặt không được tốt.

Kiều Tịch Hoàn cảm thấy rất buồn cười, ngước mắt nói với nhân viên phục vụ, “Cô nghe ai nói, kết hôn cần lãng mạn và tình điệu?”

“Ông chủ và bà chủ chúng tôi chính là như thế, tình cảm của bọn họ, mười năm như một ngày.”

Kiều Tịch Hoàn cười đến rất vui vẻ, “Lưu thẻ mở cửa phòng lại đi.”

“Vâng.” Nhân viên phục vụ gật đầu, lại nói, “Khi tiên sinh và tiểu thư đi, chỉ cần đến trước quầy lễ tân đăng ký là được, tất cả chi phí đều do nhà hàng chúng tôi hỗ trợ miễn phí, chỉ trong tối nay, ngày mai sẽ mất hiệu lực. Trong phòng còn có niềm vui bất ngờ đó nha!”

“Ừ.” Kiều Tịch Hoàn gật đầu.

Nhân viên phục vụ rời đi.

Cố Tử Thần nhìn thẻ mở cửa phòng, mặt lạnh nói, “Tôi sẽ không đi.”

“Em nói để anh đi theo em sao?” Kiều Tịch Hoàn nhìn thẻ ra vào, không hề để ý nói.

Sắc mặt Cố Tử Thần lạnh lẽo.

Kiều Tịch Hoàn thuận tay nhét tấm thẻ vào trong túi, lại quay đầu nhiệt tình chăm sóc khỉ con.

Khỉ con không biết đang làm cái gì, chỉ im lặng rất nỗ lực ăn tối, ăn hơi nhiều, cái bụng nhỏ phồng lên căng tròn.

Bữa tối kết thúc.

Kiều Tịch Hoàn dắt khỉ con đi phía trước, Cố Tử Thần đẩy xe lăn, hình như mỗi lần theo bước chân bọn họ đều cố hết sức.

Bọn họ ngồi trong xe con của Vũ Đại.

Kiều Tịch Hoàn cầm tấm thẻ mở cửa phòng, nhìn qua xem lại, đột nhiên quay đầu nói với Cố Tử Thần, “Sao anh không đi?”

Cố Tử Thần không nói lời nào, vẻ mặt lạnh lùng.

“Nói là có niềm vui bất ngờ gì đó?” Kiều Tịch Hoàn tự nói, “Niềm vui bất ngờ gì nhỉ?”

Cố Tử Thần vẫn tỏ vẻ không hề có hứng thú.

Kiều Tịch Hoàn sờ đầu khỉ con, “Nếu không con đi với mẹ…”

“Kiều Tịch Hoàn!” Cố Tử Thần chợt thay đổi sắc mặt.

Mọi người đều biết, nếu nói “Niềm vui bất ngờ” nhất định là đồ giữa hai người, sao có thể để khỉ con đi.

Kiều Tịch Hoàn day màng nhĩ mình.

Khỉ con vốn dựa lên kính xe nhìn cảnh đêm lóng lánh bên ngoài, cũng bị giọng nói bất ngờ của Cố Tử Thần dọa sợ đến ngơ ngác.

“Chỉ đùa một chút mà thôi, anh nghiêm túc vậy làm gì, em còn không đến mức không biết đúng mực như vậy.” Kiều Tịch Hoàn trợn trắng mắt.

Cố Tử Thần lại không nói.

Trong xe rơi vào trầm mặc.

Xe ổn định đến nơi, cửa xe mở ra, Vũ Đại lấy xe lăn của Cố Tử Thần ở cốp xe ra, đang chuẩn bị đỡ Cố Tử Thần xuống xe thì Cố Tử Thần đột nhiên quay đầu lại nói với Kiều Tịch Hoàn vẫn ngồi yên trong xe không nhúc nhích, “Em không định xuống xe?”

“Không xuống xe, anh mang khỉ con đi về trước.”

Cố Tử Thần chau mày.

Kiều Tịch Hoàn cười đến không tim không phổi nói, “Em chỉ đi nhìn xem, cái gọi là niềm vui bất ngờ.”

Cố Tử Thần đột nhiên không xuống xe nữa, “Minh Lộ, tự đi về.”

Cố Minh Lộ đứng trước cửa xe, không rõ nguyên do, “Cha mẹ còn có chuyện gì sao?”

“Chúng ta có chuyện lớn.” Kiều Tịch Hoàn quay đầu, ý vị sâu xa nói với khỉ con, giống như đoán trước được, Cố Tử Thần sẽ theo cô đi ra ngoài!

“Nha.” Cố Minh Lộ không hiểu, chỉ gật đầu, sau đó nhảy nhót đi vào biệt thự.

Vũ Đại lại chuyển xe lăn ra cốp sau, sức lực thật sự lớn không bình thường.

Vũ Đại ngồi trên ghế lái, “Hiện giờ đi đâu?”

“Đi khách sạn chủ đề Mân Côi, ở đường Tân Giang.” Kiều Tịch Hoàn nói.

Vũ Đại nhìn gương chiếu hậu, đột nhiên nhếch miệng lên cười, không hỏi gì, đi thẳng tới nơi.

Sau khi đến, Vũ Đại hỏi, “Cần tôi chờ không?”

“Không cần, tám giờ sáng mai tới đón tôi.” Kiều Tịch Hoàn nói.

“Vậy, hai người chơi vui.” Vũ Đại nhếch miệng cười.

Kiều Tịch Hoàn nhìn nụ cười của Vũ Đại, cô bé này, biến xấu rồi.

Cô đẩy Cố Tử Thần vào khách sạn chủ đề.

Sảnh chính khách sạn có phong cách mà tình nhân sẽ thích, ấm áp.

Bọn họ đăng ký trước quầy xong, Kiều Tịch Hoàn đẩy Cố Tử Thần vào thang máy, đến phòng đã định.

Cô quẹt thẻ ra vào, cắm thẻ lên vách tường, ánh đèn sáng lên.

Ánh đèn màu xanh tím bao phủ căn phòng trong một mảnh lãng mạn, trên trần nhà nhìn như vũ trụ mênh mông, ánh sao lóe lên, vô cùng đẹp. Dưới trần nhà, một cái giường hình tròn màu đỏ chót, rải đầy cánh hoa hồng, nhìn rõ ràng có vài phần muốn hung hăng nằm lên đó, giày xéo một phen. Kiều Tịch Hoàn đẩy Cố Tử Thần đi vào, cô đi hai chân trần, đi trên nền nhà mềm mại mà thoải mái, cô đẩy Cố Tử Thần đến giữa phòng, bản thân đi tới cửa sổ sát đất, kéo rèm cửa sổ màu hồng ra, tròng mắt phản chiếu ánh đèn chiếu lên sông Hoàng Phổ.

Cô nhếch miệng cười, quay đầu lại nói với Cố Tử Thần, “Thật đẹp nhỉ.”

Cố Tử Thần nhìn chung quanh, không nói gì.

“Lại nói, niềm vui bất ngờ ở đâu?” Kiều Tịch Hoàn rời cửa sổ sát đất, bắt đầu lục lọi trong phòng.

Cố Tử Thần mau mày, nhìn Kiều Tịch Hoàn dồi dào tinh lực, không nói một câu.

Kiều Tịch Hoàn lục tìm, chạy tới phòng tắm.

Sau đó, cười như trộm ra khỏi phòng tắm, cầm một áo ngủ màu đen xuyên thấu, một cái quần lót chữ T màu đen, vải vóc vô cùng ít, rõ ràng không khác gì không mặc.

“Đây chính là niềm vui bất ngờ!” Kiều Tịch Hoàn nói.

Cố Tử Thần thay đổi tròng mắt.

“Anh có muốn nhìn xem em mặc vào như thế nào không?”

Cố Tử Thần không nói gì, cổ họng khẽ động.

“Có muốn không?” Kiều Tịch Hoàn không buông tha cho, đi tới phe phẩy đồ lót gợi cảm ở trước mặt anh.

Cố Tử Thần không để ý đến Kiều Tịch Hoàn, đẩy xe lăn đến cửa sổ sát đất.

Kiều Tịch Hoàn lại rất phản ứng đến Cố Tử Thần, vẫn theo đuôi sau lưng anh, líu ríu bên lỗ tai anh.

Cố Tử Thần một tay cướp món đồ ngủ lại, giọng hơi tức giận, “Em xong chưa, mặc hay không!”

“Cũng đúng. Dù sao mặc rồi, anh không thể vẫn luôn nhắm mắt lại.” Kiều Tịch Hoàn cướp lấy áo ngủ từ trên tay Cố Tử Thần, đi vào phòng tắm.

Cố Tử Thần mím môi, thoáng điều chỉnh hô hấp của mình.

Anh đưa mắt nhìn ra ngoài sông Hoàng Phổ, nhìn ánh đèn rực rỡ theo gió mát trôi đi…

Hiếm khi không bình tĩnh như vậy.

Từ sau khi xảy ra tai nạn hai chân tàn tật đến giờ, đã qua rất nhiều năm.

Đã rất nhiều năm đến giờ, quen lạnh lùng đối với tất cả như vậy.

Nhưng giờ phút này.

Anh không thể không thừa nhận, nhịp đập trái tim anh có phần không giống trước, dồn dập như vậy.

Không biết qua bao lâu.

Anh dường như nghe được tiếng cửa phòng tắm mở ra.

Anh xuyên qua cửa sổ sát đất, mơ hồ có thể thấy được một bóng nữ mảnh mai đang từng bước một đi về phía anh.

Trái tim vốn đã đập bình ổn, giờ phút này hình như lại âm thầm nhảy lên, âm thầm hơi gấp gáp nhảy lên.

Mà trên mặt của anh, vẫn không hề thay đổi.

“Cố Tử Thần anh xoay người.” Bóng nữ mảnh mai đó đột nhiên mở miệng nói.

Cố Tử Thần mím môi, âm thầm nuốt nước miếng, sau đó xoay người.

Tròng mắt khựng lại, nhìn chằm chằm vào người phụ nữ trước mặt, trên mặt hơi đỏ, dưới ánh đèn mờ có phần không thể nhìn ra.

Anh nhìn người phụ nữ trước mặt từ trên xuống dưới, nhìn người phụ nữ trước mặt cười đến xinh đẹp, còn có phần xấu xa không nói ra được.

Anh siết chặt tay, tròng mắt dán chặt lên trên người cô.

“Thất vọng sao?” Kiều Tịch Hoàn hỏi anh.

Cố Tử Thần không nói lời nào, chỉ nhìn cô.

“Em đột nhiên phát hiện, thì ra em tới tháng rồi.” Kiều Tịch Hoàn nói, dáng vẻ rõ ràng không tim không phổi, sau đó xoay người, nằm trên giường lớn mềm mại, lăn lộn.

Cố Tử Thần khống chế cảm xúc.

Đúng vậy. Anh thật sự cảm thấy, anh bị người phụ nữ trước mặt này chơi xỏ!

Anh mới vừa đỏ mặt là vì tức giận, huyết áp tăng lên, mặt đỏ bừng.

Người phụ nữ trước mặt này rõ ràng không hề mặc đồ lót gợi cảm, mà mặc một chiếc áo choàng tắm màu trắng bảo thủ, thời gian dài như vậy không phải bởi vì ngượng ngùng không dám ra mà vì đang tắm thôi.

Anh mím môi, hung hăng nhìn người phụ nữ đang lăn lộn trên giường.

Tới tháng, còn lăn vui vẻ như vậy.

Kiều Tịch Hoàn hình như chú ý đến nét mặt của Cố Tử Thần, cô bò dậy khỏi giường, ngồi chồm hổm trên giường, áo choàng tắm màu trắng và ga giường màu đỏ tạo thành đối lập rõ ràng, lại hài hòa duy mỹ khó hiểu, mà bởi vì cô vừa lăn lộn, áo choàng tắm màu trắng hơi lỏng ra, để lộ bờ vai tinh xảo mà khêu gợi cùng với xương quai xanh nổi bật, thậm chí theo hô hấp của cô, lộ ra đường rãnh như ẩn như hiện…

Mái tóc dài xoắn hơi xốc xếch phủ xuống hai vai, bởi vì vừa tắm xong, giờ phút này trên mặt hồng hào, cánh môi giống như khiến người ta cảm thấy mềm mại mà gợi cảm…

“Anh đang thất vọng?” Cánh môi đầy đặn của Kiều Tịch Hoàn khẽ nhếch lên, giống như đang cười.

Nhìn có vẻ rất thất vọng đi.

Cố Tử Thần cũng sẽ có mong đợi?!

Cô nhìn chằm chằm vào Cố Tử Thần, nụ cười nơi khóe miệng càng ngày càng rõ ràng.

Cố Tử Thần không thay đổi sắc mặt, đẩy xe lăn dần dần đi tới trước, từng bước một dừng bên cạnh giường lớn.

“Kiều Tịch Hoàn, em qua đây.” Cố Tử Thần đột nhiên mở miệng, giọng nói không khỏi mờ ám.

Kiều Tịch Hoàn buồn bực, do dự một chút, bò tới trước, bò đến bên giường, đối diện với Cố Tử Thần.

Hai người bốn mắt nhìn nhau.

Kiều Tịch Hoàn cau mày nhìn Cố Tử Thần, trong ánh mắt của người đàn ông này, có phải đang thay đổi không, là tình dục sao? Là tình dục sao? Cảm giác là tình dục… wmh.

Thân thể đột nhiên bị hai bàn tay to lớn giam cầm, còn chưa kịp kêu to, cánh môi đã bị một đôi môi ấm áp chặn lại, bốn cánh môi dán chặt, hết sức chặt.

Cô thậm chí cảm thấy, hai bàn tay to lớn đã kéo áo cô, khiến áo ngủ vốn rộng thùng thình của cô chảy xuống dưới giường, cô không mặc áo ngực, chỉ mặc quần lót, trên quần lót còn có băng vệ sinh của cô, người đàn ông này, khẩu vị có cần nặng như vậy không.

Cô đẩy anh một cái.

Thế nào đều đẩy không ra.

Khí lực lớn đến giống như trâu, thân thể giống như sắt, phòng ngự không động.

Có lầm không!

Cô không muốn lần đầu tiên của mình bị chà đạp như vậy.

Cô muốn duy mỹ, lãng mạn, ấm áp, dịu dàng…

Không phải như hiện giờ, thô lỗ đối đãi.

Má nó!

Kiều Tịch Hoàn đột nhiên ngẩn ra.

Bàn tay kia đang vuốt ve thân thể cô, không buông bỏ bất cứ chỗ da thịt nào…

Cô đột nhiên có cảm giác khóc không ra nước mắt.

Tối nay rõ ràng là cô tâm huyết dâng trào cố ý trêu đùa Cố Tử Thần một phen, thật ra không phải hiện giờ cô mới đến tháng, hôm qua đã đến rồi, chưa bao giờ nghĩ tới sẽ xảy ra cái gì với Cố Tử Thần! Cô chỉ rất thích nhìn xem dáng vẻ rất tức giận của Cố Tử Thần, sau đó lại không thể làm gì cô, cảm giác này, rõ ràng rất thoải mái…

Nhưng bây giờ.

Cô rốt cuộc biết cái gọi là, không làm không chết!

Nếu tối nay cô bị Cố Tử Thần thịt, cô thật sự hối hận đến ruột cũng xanh.

Cho dù thân thể này bao nhiêu lần, nhưng cô là lần đầu tiên, Hoắc Tiểu Khê cô là lần đầu tiên, lần đầu tiên, có cần, khẩu vị nặng như vậy không…

Trong lòng đang khóc thút thít không có chừng mực, đột nhiên cảm thấy cổ đau nhói.

Cô không nhịn được khẽ kêu lên, “A! Đau quá.”

Cố Tử Thần ôm cả người cô vào trong ngực, hung hăng ôm chặt lấy cô, thậm chí cô có thể cảm thấy tiếng tim đập kịch liệt của anh, từng tiếng từng tiếng, rất có lực nện trong lồng ngực.

“Cố Tử Thần, anh…”

“Đừng nói.” Giọng anh trầm thấp, giống như trở nên khàn đục hơn vừa rồi.

Kiều Tịch Hoàn buồn bực, chỉ có thể dựa vào trong lòng anh.

Nhưng anh như vậy, cô thật sự cảm thấy mình sẽ bị anh dùng lực siết chết rồi.

Căn phòng lãng mạn, kèm theo tiếng hô hấp kịch liệt của ai đó, dần bình tĩnh lại, dần bình tĩnh lại.

Không biết qua bao lâu.

Giống như cái gì đều lạnh, Cố Tử Thần buông cô ra, đôi mắt nhìn cổ trắng nõn của cô, dấu răng rõ ràng này, thậm chí bởi vì rách da mà có vết máu màu đỏ, đã đóng vẩy.

Kiều Tịch Hoàn từ trong ánh mắt của anh.

Không có tình dục.

Ánh mắt lạnh lẽo lạnh nhạt, giống như bình thường.

Chỉ một thời gian ngắn như vậy, có thể nhanh chóng tự chữa trị.

Cô ngây ngốc nhìn anh, nhìn anh cầm áo choàng tắm trên giường lên, khoác lên người cô, sau đó mặc vào cho cô, cột dây lưng. Anh nói, “Em ngủ ở đây, tôi đi về.”

“Này.” Kiều Tịch Hoàn nhìn anh.

Cố Tử Thần không quay đầu lại đẩy xe lăn ra ngoài, sau đó mở cửa phòng, đóng lại.

Trong phòng đột nhiên chỉ còn sót lại một mình Kiều Tịch Hoàn.

Má nó!

Kiều Tịch Hoàn hơi tức giận.

“Anh cmn sẽ không sợ em lại tìm đàn ông đến ngủ sao!” Tức giận hầm hừ.

Gào xong lại cảm thấy mình hơi ngu ngốc, Cố Tử Thần biết rõ cô đến tháng, muốn tìm đàn ông cũng không được.

Nhưng người đàn ông này thật đáng ghét có được không?!

Không được thì không thể ngủ cùng sao?!

Một giường lớn như vậy, một mình cô giày vò như thế nào!

Ghét ghét ghét!

Cô nằm trên giường, lẳng lặng nằm đó.

Trong đầu đột nhiên hiện lên dáng vẻ mới vừa rồi của Cố Tử Thần, dáng vẻ hơi thô lỗ hơi nóng nảy mới vừa rồi…

Gương mặt đột nhiên ửng đỏ, hơi nóng.

Nếu như tối nay chưa tới tháng, Cố Tử Thần có thể làm cô không?!

Cô lật người, bọc kín mình trong chăn.

Lần đầu tiên ở khoảng cách gần như vậy cảm thấy Cố Tử Thần ngược lại có phần sợ hãi và chùn chân…

Hai mươi tám năm.

Tấm thân xử nữ hai mươi tám năm…

Dù thế nào đều sẽ có phần phiền muộn nói không rõ đi!



Sáng sớm hôm sau.

Kiều Tịch Hoàn rời giường, toàn thân đau nhức.

Được rồi.

Gian phòng rất thoải mái, nhưng bởi vì đổi chỗ ngủ, ngủ không quá yên ổn.

Hơn nữa tối hôm qua Cố Tử Thần nhiệt tình dấy lửa, còn khiến cô không hiểu sao dư vị hơn nửa buổi tối…

Hơi nhức đầu hơi yếu đuối như vậy đi ra khỏi khách sạn, trả phòng, sau đó ngồi vào trong xe con của Vũ Đại.

Vũ Đại lái xe, mặt buồn cười nhìn Kiều Tịch Hoàn.

Kiều Tịch Hoàn nhíu mày, “Sao cô không hỏi tôi về Cố Tử Thần?”

Vũ Đại ngẩn ra.

Tại sao cô phải hỏi chứ, bởi vì tối qua là cô đưa Cố Tử Thần về.

Khi đưa về, còn cố ý hỏi, tại sao không ở lại.

Cố Tử Thần trả lời là, “Không muốn.”

Đột nhiên cảm thấy, trên con đường Cố Tử Thần này, Kiều Tịch Hoàn hơi khó khăn.

Cho nên, cô vẫn có ý tốt vì Kiều Tịch Hoàn hỏi Cố Tử Thần, “Là vì cô ấy sao?”

Cố Tử Thần sầm mặt, không nói gì nữa.

Vũ Đại cảm thấy cô thật sự không thích hợp làm nhân viên tình báo.

Phương diện này, vẫn là Doãn Tường tương đối lợi hại.

“Này, cô đang nghĩ gì?” Kiều Tịch Hoàn nhìn dáng vẻ Vũ Đại như có điều suy nghĩ, không được thoải mái.

“Không nghĩ gì.” Vũ Đại nghiêm túc lái xe.

Hình như Kiều Tịch Hoàn cũng quên mất vấn đề mình mới hỏi, xoa cánh tay hơi đau nhức của mình, thuận miệng nói, “Cô nói đàn ông có thể nhịn lâu rồi nên không được không?”

Vũ Đại cảm thấy chủ đề của Kiều Tịch Hoàn hơi mặn.

Mà đối với cô người phụ nữ chưa từng ăn mặn này mà nói, mức độ hơi lớn.

Cho nên, cô coi như không nghe thấy, không trả lời.

Kiều Tịch Hoàn hình như không nghĩ tới Vũ Đại sẽ phụ họa cô, tự nhiên lại nói, “Tối hôm qua Cố Tử Thần chưa thỏa mãn dục vọng rời đi như vậy, có thể không tốt cho thân thể không?!”

Thật ra thì tối qua còn nghĩ suốt một đêm.

Nghe nói, đàn ông nhịn lâu, dễ gì kia…

“Chưa thỏa mãn dục vọng? Cố Tử Thần đối với cô, chưa thỏa mãn dục vọng?!” Vũ Đại kinh ngạc.

“Thế nào? Chẳng lẽ cô cảm thấy là tôi chưa thỏa mãn dục vọng sao?! Tôi nói cho cô biết, sở dĩ tối hôm qua Cố Tử Thần rời đi, là bởi vì tôi tới tháng, cái đầu của cô cmn đừng cứ mãi cảm thấy một sợi gân, tôi và Cố Tử Thần, là tôi không ngừng bỉ ổi anh ta, Cố Tử Thần bây giờ, còn tà ác hơn cô tưởng tượng.” Kiều Tịch Hoàn tức giận nói.

Ở trong mắt người ngoài, cô đói khát như vậy sao?!

Vũ Đại nheo mắt.

Cho nên người đàn ông nào đó tối hôm qua chính là nói một đằng nghĩ một nẻo!

Không trách được lúc đi ra, rõ ràng cảm thấy sắc mặt không tốt!

Như vậy.

Đối với Cố Tử Thần mà nói… Suy nghĩ hiện giờ rốt cuộc là như thế nào?!

Cô xuyên qua gương chiếu hậu nhìn ra ghế sau, Kiều Tịch Hoàn còn mặt tức giận bất bình.

Người phụ nữ này luôn có vẻ cái gì đều không để vào trong mắt, không sợ trời không sợ đất, cảm giác chuyện gì mình nắm trong tay đều có thể gặp sao yên vậy… Lại hình như không cảm thấy được, có lẽ, thế giới của cô ấy sẽ bắt đầu xảy ra biến hóa long trời lở đất rồi.

Mím môi, không nói thêm gì.

Bởi vì cảm thấy, những chuyện này, cần chính cô ấy đi đối mặt.

Xe đi thẳng đến biệt thự nhà họ Cố.

Hôm nay chủ nhật, không cần đi làm, cộng thêm tới tháng toàn thân không được tự nhiên, cô cảm thấy cô phải trở về ngủ bù.

Đi vào phòng khách.

Chạm mặt đối diện Diệp Mị.

Hình như Diệp Mị chuẩn bị ra cửa, ăn mặc rất đúng mực, nhìn dáng vẻ Kiều Tịch Hoàn, ngước mắt lên, “Cả đêm không về.”

“Triền miên bên ngoài với Cố Tử Thần.” Kiều Tịch Hoàn nói từng tiếng.

“Cố Tử Thần đã ở trong nhà từ sớm.”

“Sao cô chú ý tới anh ấy vậy?” Kiều Tịch Hoàn nhướng mày.

Diệp Mị chau mày.

“Anh ấy về trước, không được sao?!" Kiều Tịch Hoàn sải bước đi vào.

Diệp Mị nhìn bóng lưng Kiều Tịch Hoàn, sắc mặt kiều diễm vô cùng khó coi, hận nghiến răng nghiến lợi.

Cô quay đầu nhanh chân ra khỏi biệt thự.

Hôm nay trở về nhà họ Diệp.

Nguyên nhân quan trọng về nhà, là vì, Cố Tử Hàn kêu cô lấy đồ anh cần tìm từ chỗ mẹ cô, cho dù có thái độ gì đối với Cố Tử Hàn, nhưng hiện giờ cô phải đứng vững bước chân ở nhà họ Cố.

Kiều Tịch Hoàn đi lên tầng hai, trở về phòng.

Cố Tử Thần không có trong phồng, cũng biết người kia không thể ở trong phòng ngủ đợi cô.

Cô không được thoải mái leo lên giường lớn, sau đó nhắm mắt lại ngủ.

Buồn ngủ muốn chết.

Không bao lâu, đã mơ mơ màng màng ngủ thiếp đi.

Một giấc ngủ đến buổi trưa.

Kiều Tịch Hoàn mở mắt, đột nhiên cảm thấy cả người thoải mái.

Cô duỗi người, ngồi dậy từ trên giường, sau đó đi phòng tắm rửa mặt.

Dấu vết Cố Tử Thần hung ác cắn trên cổ vẫn còn, rõ ràng có vẻ cực kỳ mập mờ.

Kiều Tịch Hoàn nhanh chóng rửa mặt xong, đổi một bộ đồ mặc nhà xuống lầu.

Dưới lầu đang chuẩn bị ăn trưa.

Mọi người ở phòng khách, Diệp Mị không ở đây.

Cố Tử Thần ngược lại ở phòng khách xem tạp chí, nhìn Kiều Tịch Hoàn xuống lầu, ánh mắt nheo lại, dường như phát hiện ra vết cắn chỗ cổ cô, nhưng trên mặt không hề có vẻ mặt dư thừa gì, lại vùi đầu xem tạp chí, chờ ăn cơm.

Kiều Tịch Hoàn tự nhiên ngồi bên cạnh Cố Tử Thần, nghe bọn họ nói chuyện phiếm.

“Đúng rồi, Kiều Tịch Hoàn, tối nay có bữa tiệc từ thiện, con thu thập một chút, cùng tham gia với cha.” Cố Diệu Kỳ đột nhiên mở miệng.

Kiều Tịch Hoàn ngẩn ra, “Tối nay sao?”

“Có có việc?”

“Không có, con chỉ hỏi thời gian.” Kiều Tịch Hoàn vội vàng nói.

Cố Diệu Kỳ khẽ gật đầu, quay đầu lại nói với Cố Tử Hàn, “Tám giờ tối, đừng tới trễ, buổi chiều đi đón Diệp Mị sớm chút.”

“Vâng.” Cố Tử Hàn gật đầu.

Kiều Tịch Hoàn thật ra không thích vui vẻ tham dự bữa tiệc gọi là từ thiện này.

Nhưng có lúc xã giao, cũng không thể không đi tham dự.

Cô quay đầu liếc nhìn Cố Tử Thần.

Nếu như người đàn ông này có thể đứng…

Cô mím môi.

Thôi.

Cô cũng chưa từng trông cậy vào, người đàn ông này có thể đi tham dự bữa tiệc nhàm chán với mình.

Đúng lúc này.

Người giúp việc đi tới nói có thể ăn cơm.

Mọi người tới phòng ăn ăn cơm.

Bốn giờ chiều, Kiều Tịch Hoàn kêu Vũ Đại đón cô đi ra ngoài chọn lễ phục, sau đó trang điểm ăn diện, bận rộn loay hoay đến bảy rưỡi tối.

Cô vội vã ngồi xe Vũ Đại chạy đến cửa bữa tiệc.

Cô chờ hai phút, Cố Diệu Kỳ từ trên xe bước xuống, nhìn Kiều Tịch Hoàn đã mặc dạ phục trang điểm đứng ở đó, hình như khẽ gật đầu, đi tới.

“Cha.” Kiều Tịch Hoàn cung kính gọi.

Cố Diệu Kỳ gật đầu, đi vào trong.

Kiều Tịch Hoàn tự nhiên khoác tay Cố Diệu Kỳ, đi vào.

Vừa đến sảnh chính bữa tiệc, hai người mang theo mặt nạ hoàn mỹ, khóe miệng vẫn treo, nụ cười hữu nghị, thỉnh thoảng lui tới với người ta, nói chuyện phiếm, chào hỏi.

“Chủ trì bữa tiệc từ thiện tối nay là tổng giám đốc Phó thị Phó Bác Văn. Phó thị tuyệt đối là công ty đầu rồng ở Thượng Hải, trước mắt Cố thị chúng ta và bọn họ còn chưa từng hợp tác sâu, sau này có cơ hội, có thể nói chuyện một chút với bọn họ. Nếu như có thể leo lên tầng quan hệ này, về sau Cố thị chúng ta phát triển sẽ lại lên cao một bước dài.” Cố Diệu Kỳ vừa dẫn theo Kiều Tịch Hoàn đi dạo ở sảnh chính, vừa nói mục đích tối nay.

Mục đích chính là, muốn lôi kéo quan hệ với Phó thị.

Nhưng mà.

Phó Bác Văn.

Cô nhếch miệng cười.

Cô vẫn không tính là quá mức xa lạ người đàn ông này.

Cố Diệu Kỳ mang theo Kiều Tịch Hoàn đi về phía Phó Bác Văn.

Phó Bác Văn mặc âu phục màu đen, đeo cà vạt, đầu húi cua, nhìn vẫn rất đẹp trai rất tao nhã rất có sức quyến rũ.

Lúc ấy khi ở ngục giam, Phó Bác Văn là nhân vật phong vân.

Kể cả nữ lão đại của ngục giam cũng chảy nước miếng vì người đàn ông này.

“Bác Văn.” Cố Diệu Kỳ rất thân thiện gọi Phó Bác Văn.

Cho dù như thế nào, Cố Diệu Kỳ coi như bậc cha chú, gọi Phó Bác Văn như vậy, tuyệt đối không quá.

Phó Bác Văn quay đầu, nhìn Cố Diệu Kỳ, khóe môi đẹp mắt cười cười, “Cố đổng, chào ngài.”

“Tối nay cha cháu không đến đây?”

“Thân thể cha cháu không được tốt, cho nên không tới.” Phó Bác Văn giải thích.

“Những năm trước ông ấy cũng hơi mệt mỏi, sau khi cháu đi ra, là lúc ông ấy nên hưởng phúc.” Cố Diệu Kỳ lôi kéo làm quen nói.

“Vâng.” Phó Bác Văn gật đầu.

“Đúng rồi, giới thiệu cho cháu một chút, con dâu lớn của chú, Kiều Tịch Hoàn.” Cố Diệu Kỳ giới thiệu.

“Chào cô.” Phó Bác Văn gật đầu, giọng không nóng không lạnh.

Kiều Tịch Hoàn nhếch miệng cười, “Xin chào, Phó tổng, chúng ta cũng không phải lần đầu gặp mặt.”

Phó Bác Văn nhíu chặt mày.

“Khi ra tù, chúng ta cùng ra.” Kiều Tịch Hoàn ra dấu.

Phó Bác Văn mím môi, hình như có chút ấn tượng, nhưng không nhiều lời.

Đúng lúc này hình như có người khác đến đây chào hỏi Phó Bác Văn, Phó Bác Văn lại bắt đầu ứng phó với những người khác.

Cố Diệu Kỳ rất thức thời, nói đi sang chỗ khác, rồi mang theo Kiều Tịch Hoàn rời đi.

“Năng lực của Phó Bác Văn rất mạnh, những năm trước Phó thị xảy ra một số chuyện, nhưng vẫn có thể đứng thẳng không ngã, quả thật nhờ năng lực của cậu ta, có cơ hội, nhất định phải hợp tác với Phó thị.” Cố Diệu Kỳ một lần nữa cường điệu.

“Vâng.” Kiều Tịch Hoàn cười gật đầu.

“Bên kia có mấy người bạn lâu năm, cha sang bên đó. Tự con đi ăn chút điểm tâm.” Hình như Cố Diệu Kỳ thấy mấy người quen, nói với Kiều Tịch Hoàn.

“Vâng.” Kiều Tịch Hoàn buông Cố Diệu Kỳ ra.

Cố Diệu Kỳ rời đi.

Kiều Tịch Hoàn khẽ thở phào.

Cô đi về phía khu vực bánh ngọt.

Buổi tối chưa ăn cơm, cô thật sự hơi đói bụng.

Cầm đĩa gắp bánh ngọt lên, đảo mắt nhìn một người phụ nữ, giống như cô, còn lấy nhiều hơn cô.

Tham gia bữa tiệc, mặc dạ phục bó sát, rất nhiều phụ nữ vì giữ vóc dáng, cũng sợ dạ phục đột nhiên bị nứt rách, ráng nhịn đói một đêm, nhưng người phụ nữ trước mặt này rõ ràng không quá lo lắng đi, lấy một đĩa, hai đĩa, tràn đầy hai đĩa.

Cô nhìn người phụ nữ trước mặt.

Nhìn dáng vẻ cô ta rõ ràng mảnh mai, mặc dạ phục màu trắng vạt dài, nhìn vô cùng thục nữ.

“Tôi lấy quá nhiều sao?” Người phụ nữ chớp mắt to vô tội, hỏi cô.

Kiều Tịch Hoàn hồi hồn, “Không có, chính là ăn nhiều không mập, đang ghen tỵ.”

“Thật sao?” Người phụ nữ vừa nói, vừa bắt đầu ăn.

Kiều Tịch Hoàn cười cười, lễ phép khom người, sau đó bưng bánh ngọt ra sảnh chính, đi tới vườn hoa phía sau.

Vườn hoa phía sau rất yên tĩnh, cô đặt bánh ngọt lên bàn nhỏ, một mình ngồi trên ghế mây, ăn từng miếng nhỏ.

Đang ăn, hình như bên cạnh thêm một người.

Cô ngẩng đầu, nhìn người phụ nữ kia, sao cảm thấy âm hồn không tan.

“Cô biết tôi?” Kiều Tịch Hoàn nhướng mày.

Người phụ nữ tùy tiện ngồi đối diện Kiều Tịch Hoàn, cười nói, “Tôi nhớ ra cô, có phải ngày hôm qua cô nhìn trúng cái váy xanh nhạt kia không?”

Kiều Tịch Hoàn mím môi.

Thì ra người phụ nữ này còn nhận ra cô.

Cô cho rằng, chỉ có cô sẽ nhớ, là người phụ nữ này lúc ấy rõ ràng đang thử đồ.

“Cô mặc lên rất xinh đẹp.” Kiều Tịch Hoàn nói.

“Tôi cũng cảm thấy thế, cho nên mua, xin lỗi, khiến cô mất mát.”

“Chuyện này có gì đâu, tới trước được trước, bình thường.” Kiều Tịch Hoàn nói rất thẳng thừng, cũng cảm thấy chuyện như vậy không có gì ghê gớm.

“Tới trước được trước.” Người phụ nữ khẽ cười cười, lẩm bẩm lặp lại.

Kiều Tịch Hoàn không quá chú ý, cúi đầu nhìn đĩa của mình, “Cô còn muốn ăn không?”

“Có thể chứ?”

“Dĩ nhiên.”

“Vậy tôi không khách khí.” Người phụ nữ vô cùng hoạt bát, bắt đầu cầm bánh ngọt của cô lên, ăn từng miếng.

Tính tình thật cởi mở.

Cùng với diện mạo của cô ta mang đến cho người khác cảm giác hoàn toàn khác nhau, đầu tiên nhìn thấy người phụ nữ này, nhất định sẽ cảm thấy mềm mại yếu ớt, kiểu cần người bảo vệ, nhìn như chim nhỏ nép vào người, vừa tiếp xúc sẽ phát hiện, người phụ nữ này rất hoạt bát, tính tình rất sáng sủa, còn rất hay nói.

Cho nên, người không thể nhìn bề ngoài.

“Đúng rồi, cô tên là gì, chúng ta coi như không ‘Đánh’ không quen biết, trùng hợp gặp lại lần hai như vậy.” Người phụ nữ nuốt miếng bánh ngọt, hỏi.

“Tôi tên Kiều Tịch Hoàn.” Kiều Tịch Hoàn nói.

“Kiều Tịch Hoàn.” Người phụ nữ lặp lại, lại nói, “Tôi tên tiểu Vũ.”

“Tiểu Vũ?” Kiều Tịch Hoàn buồn bực, “Không có họ sao?”

“Tôi thích người khác gọi tôi là tiểu Vũ, tôi thích người khác thân thiết gọi tôi.” Tiểu Vũ hơi cố chấp.

“Được rồi, tiểu Vũ chào cô.” Kiều Tịch Hoàn bất đắc dĩ nhún vai, cảm giác người phụ nữ trước mặt này rất ít tuổi, cô cũng không muốn đi so đo.

Hơn nữa bèo nước gặp nhau, ai biết lần sau có thể gặp mặt hay không.

“Chắc cô cảm thấy tôi rất nhỏ đi.” Tiểu Vũ nhìn vẻ mặt Kiều Tịch Hoàn, đột nhiên mở miệng.

Kiều Tịch Hoàn ngẩn ra.

Cô biểu hiện rõ ràng như vậy sao?!

“Cũng rất nhiều người cảm thấy như vậy, thật ra tôi không nhỏ, tôi tròn ba mươi tuổi.” Tiểu Vũ nói.

Kiều Tịch Hoàn thiếu chút nữa bị bánh ngọt nghẹn chết.

Người phụ nữ này, đã ba mươi tuổi sao?!

Khoảng cách gần như vậy, da vẫn rất đẹp, nhìn mượt mà đấy! Vóc người cũng rất tốt, diện mạo nhìn rõ ràng giống như cô gái nhỏ tầm hai mươi tuổi.

“Cũng rất nhiều người kinh ngạc, nhưng mẹ tôi sinh được trẻ tuổi, tôi cũng không có cách nào.” Tiểu Vũ nói, cười híp mắt, dường như còn cảm thấy giống như sinh viên.

“Nha.” Kiều Tịch Hoàn đột nhiên cảm thấy không biết nói tiếp thế nào.

Hình như tiểu Vũ rất hay nói, không hề thấy khó xử chút nào.

Cô đảo mắt nhìn Kiều Tịch Hoàn, hình như phát hiện ra cái gì, “Dấu vết trên cổ cô…”

Kiều Tịch Hoàn sờ, mới vừa trang điểm, đã rất nỗ lực kêu thợ trang điểm che giấu, nhưng vẫn hơi lộ, cô bất đắc dĩ nói, “Bị một người đàn ông cắn.”

“Ông xã cô?” Hình như tiểu Vũ rất hứng thú.

“Ừ.” Kiều Tịch Hoàn gật đầu.

Trên mặt tiểu Vũ xẹt qua nụ cười ảm đạm, hình như hơi khác thường, lại giống như chỉ là ảo giác.

“Tình cảm của cô và ông xã rất tốt?”

“Nói thế nào đây?” Kiều Tịch Hoàn nhíu mày, suy nghĩ sâu xa. Một hồi lâu đáp lại một câu, “Có lẽ vậy.”

Coi như, tình cảm rất tốt.

Ít nhất hiện giờ đang phát triển theo phương hướng tốt.



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks       
            
Xem thông tin cá nhân
1 thành viên đã gởi lời cảm ơn Puck về bài viết trên: HanThienTam
     
Có bài mới 10.10.2021, 15:15
Hình đại diện của thành viên
Nguyên Thượng Thánh Thần Nữ Vương Bạch Hổ Bang Cầm Thú
Nguyên Thượng Thánh Thần Nữ Vương Bạch Hổ Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 17.02.2015, 12:59
Tuổi: 35 Nữ
Bài viết: 4000
Được thanks: 36532 lần
Điểm: 33.85
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: Hào môn: Làm con dâu cả thật là khó 80 - Điểm: 100
Chương 80: Cố Tử Thần phát sốt

Editor: Puck - Diễn đàn Lê Quý Đôn

Đêm sâu.

Sảnh chính bữa tiệc vô cùng náo nhiệt.

Trái với vườn hoa phía sau vắng lặng, nhưng mang theo hơi thở nóng ran.

Tiểu Vũ hai ba miếng ăn hết bánh ngọt trong đĩa Kiều Tịch Hoàn, “Bánh ngọt ăn thật ngon, tôi ăn hết của cô rồi.”

“Không có gì, dù sao tôi không dám ăn nhiều, tôi sợ váy nứt rách.” Kiều Tịch Hoàn vô tư nói.

“Cô rất hữu nghị.” Tiểu Vũ nhìn cô.

Kiều Tịch Hoàn mím môi cười một tiếng.

Một người cần quan hệ xã giao như vậy, cô dĩ nhiên không thể nào tỏ vẻ hung hăng khó gần với người xa lạ! Hơn nữa người có thể tham dự bữa tiệc từ thiện xã hội thượng lưu này, không phải quan to chính là người sang trọng, cô tội gì đi đắc tội ai, không chỉ không đắc tội, ngược lại phải nịnh bợ, để về sau đi được xa hơn.

Nhưng rất dễ nhận thấy, người phụ nữ tiểu Vũ trước mặt này hình như không hiểu mấy lễ nghi xã giao này lắm.

Mặc dù cô ta nói cô ta đã ba mươi tuổi, nhưng nhìn rõ ràng còn rất nhỏ, giống như đơn thuần.

Chắc không hay tham gia bữa tiệc như này, nói thẳng thắn như thế, lại tuyệt đối không cảm thấy ghét, nơi tràn đầy ích lợi mang đầy mặt nạ giả này, sự tồn tại của tiểu Vũ giống như một cơn gió mát trong mùa hè, khiến người ta cảm thấy từ trong đáy lòng.

“Kiều Tịch Hoàn.” Sau lưng đột nhiên vang lên một giọng nam quen thuộc.

Kiều Tịch Hoàn xoay người, nhìn Cố Tử Hàn mặc âu phục màu đen, sắc mặt không quá tốt đi ra, nói với Kiều Tịch Hoàn, “Cha đang tìm cô, cô trốn ở đây?!”

“Biết rồi, tôi lập tức về sảnh chính.”

Cố Tử Hàn không nhiều lời, mặt lạnh rời đi.

Kiều Tịch Hoàn nhìn người phụ nữ trước mặt, ngượng ngùng cười một tiếng, “Tôi có việc bận phải vào trước, cô tùy tiện.”

“Người đàn ông mới vừa rồi thật đáng ghét.” Tiểu Vũ nhíu mũi.

Kiều Tịch Hoàn nhếch miệng cười, phụ họa, “Là rất đáng ghét.”

Tiểu Vũ đảo mắt nhìn Kiều Tịch Hoàn, “Cô đi bận rộn đi, thời gian không còn sớm, tôi ăn xong uống xong rồi, nên chuẩn bị đi về.”

Kiều Tịch Hoàn nhìn cô ta.

“Mẹ tôi nói từ nhỏ tôi đã là đứa tham ăn, đến bây giờ hình như không thay đổi được chút gì.” Tiểu Vũ cười, sau đó nâng váy đi về chỗ sâu trong vườn hoa, hình như chuẩn bị rời đi từ cửa sau.

Rõ ràng nhìn thục nữ mà tao nhã.

Tính tình lại như một trời một vực.

Nếu như không phải nơi này canh phòng nghiêm ngặt, tất cả người tham dự tiệc đều lấy thư mời, cô thật sự hoài nghi tiểu Vũ chuồn êm vào ăn uống miễn phí. Dù sao những người khác tới đây đều vì có mục đích, hoặc khoe khoang, hoặc leo lên, hoặc quan hệ thương mại… Cô tham gia nhiều bữa tiệc như vậy, nhưng chưa nghe ai nói đến là vì ăn mà đến.

Cô nhìn bóng lưng đi xa, đột nhiên bật cười.

Đột nhiên hơi hâm mộ người phụ nữ kia, ít nhất sống không hề mệt mỏi.

Cô xoay người, đi vào trong sảnh chính.

Cố Diệu Kỳ đứng trong sảnh chính vị trí không xa, Cố Tử Hàn và Diệp Mị đứng bên cạnh Cố Diệu Kỳ, hai người đều rất cung kính Cố Diệu Kỳ, hình như đang nói gì, Kiều Tịch Hoàn nâng váy, từng bước tao nhã đi về phía Cố Diệu Kỳ, nói xin lỗi, “Cha, xin lỗi, mới vừa rồi ra ngoài ăn chút bánh ngọt.”

Cố Diệu Kỳ gật đầu rất khẽ, không nói nhiều gì.

Người lui tới càng ngày càng nhiều.

Kiều Tịch Hoàn đi theo Cố Diệu Kỳ thỉnh thoảng chào hỏi người khác, thậm chí cô cảm thấy, cả bữa tiệc, khuôn mặt đều cười đến cứng đờ.

Diệp Mị một mực khoác Cố Tử Hàn đi bên cạnh bọn họ, khóe miệng cũng như cô, mang theo đường cong hoàn mỹ, tròng mắt lại không ngừng nhìn quanh sảnh chính, hình như đang tìm người, hơn nữa hơi rõ ràng, rõ ràng đến Cố Tử Hàn đều cảm thấy, không nhịn được nhỏ giọng hỏi, “Em đang tìm ai?”

“Xem có người quen không.” Diệp Mị thuận miệng nói.

Cố Tử Hàn nheo mắt.

Diệp Mị nhếch miệng cười, “Nhìn Phó thị có bao nhiêu mặt mũi, mời được ai tới mà thôi. Không phải mới vừa rồi cha đã nói sao? Phó thị là sản nghiệp đầu rồng của Thượng Hải, chúng ta phải tìm cơ hội hợp tác với bọn họ, trước khi hoàn toàn chưa có bất cứ khả năng đột phá nào, làm tốt quan hệ xã giao tuyệt đối không sai, nói không chừng lúc nào đó sẽ có đất dụng võ.”

Cố Tử Hàn mím môi, hình như một khắc kia hơi tán thành Diệp Mị.

Cưới Diệp Mị vào cửa cũng không phải vì tình yêu sâu đậm gì, mà cảm thấy người phụ nữ này có ích cho mình.

Thời khắc hiện giờ, thật sự cảm thấy mình quyết định không sai.

Vào thời điểm nào, hình như Diệp Mị đều có thể nghĩ chu đáo giúp anh, so sánh với Ngôn Hân Đồng trước kia, hoàn toàn không thể đánh đồng.

Nghĩ tới đây, tâm tình đương nhiên tốt lên, anh tự nhiên vòng tay qua vòng eo mảnh khảnh của Diệp Mị, rõ ràng mang theo dịu dàng không nói ra được, đôi môi luôn luôn lạnh lùng hình như cũng nhếch lên một đường cong nhẹ, mang đến cho người ta chính là mùi vị cưng chiều.

Diệp Mị không phải không cảm nhận được Cố Tử Hàn biến hóa.

Dường như từ sau khi kết hôn, người đàn ông này đã đối xử với cô tốt rất nhiều, rất nhiều rất nhiều.

Nếu là lúc trước, có lẽ mình sẽ mừng đến rơi lệ.

Nhưng bây giờ.

Cô thừa nhận cô hơi ghét, cô không thích đôi tay đặt trên vòng eo cô, cũng không thích Cố Tử Hàn tỏ vẻ như vậy, dáng vẻ tuyên cáo chủ quyền cô với người ngoài, cô muốn giữ khoảng cách với người đàn ông này, lấy tư thái lợi dụng lẫn nhau là được.

Kiều Tịch Hoàn thay đổi tròng mắt, nhìn vẻ mất bình tĩnh không dễ phát hiện ra trên khuôn mặt kiều diễm của Diệp Mị

Người phụ nữ này quá mức thực tế đi.

Vì gả cho Cố Tử Hàn, chịu đựng uất ức nhiều năm như vậy, từ tiểu tam biến thành bà cả, khiến Cố Tử Hàn “Vợ con ly tán” đổi lấy tất cả, hiện giờ cô ta thấy tất cả đều sai rồi sao?!

Thật đúng là hơi châm chọc.

Đoán chừng trên thế giới này không có ai càng biến thái hơn Diệp Mị đi.

Thậm chí cô cảm thấy còn biến thái ác liệt hơn Cố Tử Hàn người đàn ông này.

Ít nhất Cố Tử Hàn giành được đồ, anh ta sẽ quý trọng, cho dù không đủ năng lực, cũng sẽ dựa vào bản thân cố gắng nghĩ hết cách đi bảo vệ. Nhưng còn Diệp Mị thì sao?!

Ha ha.

Kiều Tịch Hoàn cảm giác một khắc kia, thật sự chỉ còn cười lạnh.

Đảo mắt sang, nhìn Phó Bác Văn theo lễ phép, bắt đầu tuần hoàn mời rượu chào hỏi.

Lần này, người phụ nữ đi bên cạnh anh, nữ vương xì căng đan Trình Vãn Hạ mà mọi người vô cùng quen thuộc.

Xinh đẹp như trên màn ảnh, không biết có phải làng giải trí cho người phụ nữ này tư cách phong hoa tuyệt đại không, hay sắc đẹp của cô ta phủ lên vầng sáng làng giải trí, đi tới đâu, hình như đều mang theo đèn pha, khiến tầm mắt người ta lập tức rơi lên trên người cô ta, còn có thể không nhịn được nhìn lâu mấy lần.

Cho nên trong cả bữa tiệc, Phó Bác Văn đối đãi với người phụ nữ bên cạnh đều rất cẩn thận, che chở có thừa.

Đối với Phó Bác Văn người đàn ông đã quen khoan dung mà nói, sẽ nhỏ giọng dụ dỗ một người phụ nữ, không nói vầng hào quang vẻ ngoài diện mạo tài hoa đủ kiểu của Phó Bác Văn khiến người ta hâm mộ, chỉ riêng việc anh chấp nhất với Trình Vãn Hạ, đã đủ khiến ngàn vạn thiếu nữ hâm mộ đến chảy nước miếng.

Phó Bác Văn lễ phép chào hỏi bọn họ, sau đó theo lễ chạm cốc uống rượu.

Trình Vãn Hạ vẫn dịu dàng ở bên cạnh anh.

Giống như chim nhỏ nép vào người, thu lại khí phách làng giải trí, có vẻ động lòng người như vậy.

Có lúc Kiều Tịch Hoàn cảm thấy, hai người thật sự có thể ở chung một chỗ, có lẽ chính là như vậy, bản thân thu lại hết tất cả vầng sáng trên người, sau đó lẳng lặng tỏa ra vì đối phương.

Hơi hâm mộ.

Hâm mộ sau khi Phó Bác Văn ra tù, có một người chờ đợi như thế.

Mà mình đây?!

Chờ đợi, trừ âm mưu và trả thù, còn có thể có cái gì?!

Cô điều chỉnh tâm tình của mình

Là người trước mặt quá dễ cảm nhiễm mình?! Hay vì một mình cô độc đã hơi lâu, cho nên có vẻ đa sầu đa cảm rồi.

Cô mím môi, treo nụ cười chiêu bài, nhìn Trình Vãn Hạ và Phó Bác Văn rời đi.

Bữa tiệc, cũng tiến hành được hơn phân nửa.

Từ thiện quyên tặng ra chắc sẽ lại lên trang bìa tin tức ngày mai.

Thừa dịp Cố Diệu Kỳ lại tán gẫu với người khác, Kiều Tịch Hoàn hít thở, đi ra vườn hoa phía sau.

Bước chân mới vừa ra khỏi sảnh chính, đi lên trên đường đá ở vườn hoa phía sau, đã nghe được một giọng nam quen thuộc nói, “Em đang tìm anh?”

Kiều Tịch Hoàn ngẩn ra.

“Ừ, tôi đang tìm anh.” Cô thật sự vì thấy Tề Lăng Phong đi về phía vườn hoa phía sau, mới đi theo ra ngoài như vậy.

Tề Lăng Phong xuất hiện trước mặt cô, vest trắng, dưới ánh đèn lờ mờ ở vườn hoa, có vẻ khí vũ hiên ngang, khóe miệng vẫn mang theo nụ cười nhẹ nho nhã, làm nổi lên đường nét khuôn mặt sắc sảo, càng thêm đẹp trai bức người.

“Hôm nay anh tới hơi trễ.” Kiều Tịch Hoàn nói với anh ta.

“Quan tâm anh như vậy từ khi nào thế?” Tề Lăng Phong nhếch miệng lên, cười hỏi.

“Bắt đầu từ lúc chúng ta trở thành đối tác.” Kiều Tịch Hoàn nói từng tiếng.

“Chỉ thích em thực tế như vậy.” Tề Lăng Phong mím môi, đường cong khóe miệng đẹp mắt vẫn nhếch lên.

“Thật sao?” Ngón tay ngọc thanh mảnh của Kiều Tịch Hoàn duỗi về phía Tề Lăng Phong.

Ánh mắt cô như có như không nhìn sắc mặt Tề Lăng Phong, hơi biến hóa.

Tay của cô phủ lên tay Tề Lăng Phong, nắm nó, nhẹ nhàng sờ, “Ghét sao?”

Tề Lăng Phong nhíu chặt mày, “Em cứ nói đi?”

“Nhìn anh đang nhẫn nại.” Kiều Tịch Hoàn nhếch miệng cười.

Tề Lăng Phong mím môi, không nói.

Kiều Tịch Hoàn vẫn mặt cười tươi như hoa, tay nhỏ bé nắm lấy tay anh ta, lắc lắc. Lắc lắc, nhìn sắc mặt anh ta càng ngày càng trắng bệch.

Tề Lăng Phong cũng sẽ có ngày hôm nay?!

Chuyện Diêu Bối Địch nói cho cô, cô nghiệm chứng 80%.

Còn 20%, cô cảm thấy cô không cần nghiệm chứng.

Nhếch miệng cười, tay nhỏ bé chuẩn bị rời khỏi.

Cùng lúc đó, tay chợt cảm thấy dùng sức, tay của Tề Lăng Phong tóm lấy tay nhỏ bé đang định rời khỏi của cô, sau đó cậy mạnh kéo cô, đi vào một góc u ám trong vườn hoa, thô lỗ đè cô lên vách tường, ma sát sau lưng cô, cô cảm thấy hơi đau.

Cô cau chặt mày, nhìn người đàn ông ở khoảng cách gần, nhìn sắc mặt anh hình như hơi tức giận, dưới ánh đèn sáng trắng ảm đạm, khí thế bức người.

“Quyến rũ anh như vậy, chơi rất vui?” Tề Lăng Phong hỏi cô, từng câu từng chữ, giọng đè nén.

Kiều Tịch Hoàn nhìn anh ta, nhìn vào tròng mắt tức giận rõ ràng của anh ta, “Không dễ chơi.”

“Kiều Tịch Hoàn, em luôn khiến anh nghiến răng vì em, lại hình như không có cách nào đụng vào em! Em luôn có thể bắt được đủ loại thời cơ của anh, sau đó dùng các phương thức của em đến khiến anh không thể ra sức. Em rốt cuộc có khả năng lớn bao nhiêu?! Tới chơi anh như vậy!” Ngón tay thon dài của Tề Lăng Phong siết cổ cô từng chút một, khẽ dùng sức trên cổ mảnh khảnh của cô.

Kiều Tịch Hoàn cau mày nhìn Tề Lăng Phong, nhìn gương mặt lửa giận ngút trời của anh ta, nhưng trong lòng lại cười lạnh.

Tôi có khả năng lớn bao nhiêu?! Còn không phải do anh bức ra.

Cô lạnh lùng nhìn anh ta, lạnh lùng nhìn anh ta.

Lực ngón tay của Tề Lăng Phong không sâu thêm nữa, anh đột nhiên buông Kiều Tịch Hoàn ra, hít sâu, giống như đang âm thầm điều chỉnh cảm xúc.

Kiều Tịch Hoàn dựa vào vách tường, nhìn Tề Lăng Phong đứng quay lưng về phía mình.

Một bóng dáng cao lớn mà quen thuộc như vậy.

Cô thừa nhận, đã rất nhiều năm một mực ảo tưởng, đắm chìm, sau đó tự hạnh phúc dưới bóng dáng như vậy.

Cho nên cô không có lực đỡ quá lớn với bóng lưng này, có lẽ sớm từ trước, cô chỉ thích ôm lấy anh từ phía sau, sau đó chôn mặt mình vào sau lưng rộng lớn của anh, cô cảm thấy một khắc kia, cô có thể hoàn toàn cảm thấy, anh dựa vào cạnh mình, chỗ gần nhất…

Mà giờ khắc này.

Cô cười lạnh.

Cười lạnh, nhớ tới từng màn trong quá khứ.

Đã từng ôm lấy anh từ phía sau như vậy, anh ở phía trước, chắc giống như cô lúc này, đang cười lạnh đi.

Cô xoay người, nâng váy đi ra khỏi nơi tăm tối.

Tề Lăng Phong cảm nhận động tĩnh, quay đầu nhìn bóng lưng Kiều Tịch Hoàn.

Siết chặt quả đấm.

Người phụ nữ này, thật sự có con mắt thứ ba cái gì cũng biết, hay là nói, cô bắt đầu rung động với anh.

Nheo mắt, sắc mặt lạnh hơn.

Sỉ nhục đêm đó khiến trong khoảng thời gian này vừa nghĩ tới chuyện kia anh đã buồn nôn muốn ói, chứ đừng nói chi muốn xảy ra quan hệ như thế nào, chỉ cần nghĩ tới, đã cảm thấy cả người không ổn, sắc mặt trắng bệch, thân thể tự nhiên sẽ không có bất cứ phản ứng gì.

Anh mím chặt môi.

Để cho mình cố sức, cố hết sức bình tĩnh lại.

Anh nghĩ, có lẽ qua một đoạn thời gian, là tốt!



Kiều Tịch Hoàn đi vào sảnh chính bữa tiệc.

Cố Diệu Kỳ vẫn đang trò chuyện thật vui với bạn bè cũ, Kiều Tịch Hoàn tự nhiên đi ới, rất lễ phép quy củ đứng bên cạnh Cố Diệu Kỳ, mỉm cười, đảm đương nhân vật bình hoa.

Cô đảo mắt, trong sảnh chính đã không thấy bóng dáng Cố Tử Hàn và Diệp Mị, chắc là rời đi trước.

Kiều Tịch Hoàn cũng không nghĩ nhiều, vẫn luôn bên cạnh Cố Diệu Kỳ, cho đến khi bữa tiệc kết thúc.

Người lục tục rời đi.

Kiều Tịch Hoàn ngồi trong xe con của Cố Diệu Kỳ, yên tĩnh trở lại đại viện nhà họ Cố.

Cố Diệu Kỳ hình như cũng mệt mỏi, người tới số tuổi nhất định, vẫn có thể nhịn đến rạng sáng đã không dễ dàng.

Cho nên suốt dọc đường đều không hề nói câu nào.

Kiều Tịch Hoàn cũng thức thời không lắm miệng.

Trở lại đại viện nhà họ Cố, Cố Diệu Kỳ về thẳng phòng.

Kiều Tịch Hoàn cũng mệt mỏi, hơn nữa đêm hôm khuya khoắt, cô uống một ly nước ấm, cũng đi lên lầu.

Bước chân đột nhiên dừng lại ở đầu cầu thang, nhìn Diệp Mị xuất hiện trước mặt cô.

Diệp Mị đã tắm xong, thay áo ngủ hình như chuẩn bị đi ngủ.

Tròng mắt vô tình của cô vẫn có thể thấ được da thịt lộ ra bên ngoài của Diệp Mị có vài dấu vết bầm tím mập mờ.

Những dấu vết này, chúng ta đều là người trưởng thành, biết cực kỳ rõ.

“Cô chuẩn bị khoe khoang, cô và Cố Tử Hàn ở trên giường hòa hợp bao nhiêu?” Kiều Tịch Hoàn liếc nhìn qua dấu vết trên người cô ta, châm chọc cười một tiếng.

Vừa nói, rõ ràng cảm thấy Diệp Mị càng thêm không thân thiện rồi.

Cô ta lạnh lùng nhìn Kiều Tịch Hoàn, sau đó lướt qua bên cạnh người cô đi thẳng xuống lầu.

Người phụ nữ này, mộng du?!

Kiều Tịch Hoàn cũng khó không để ý đến, đi tới phòng Cố Tử Thần.

Dù sao sau khi Diệp Mị gả vào, không khỏi cảm thấy người phụ nữ này rất khó hiểu.

Kiều Tịch Hoàn đẩy cửa phòng Cố Tử Thần.

Tối nay không uống rượu, cho nên vẫn còn lý trí, khi tiến vào phòng trở nên thận trọng, sau đó tháo trang sức tắm rửa, rề rà ít nhất một giờ, mới thoải mái nằm lên giường, nằm bên cạnh Cố Tử Thần.

Cảm thấy một ngày vẫn rất mệt mỏi.

Kiều Tịch Hoàn nhắm mắt lại, trong đầu không hiểu sao hiện lên dáng vẻ tiểu Vũ.

Có thể sống như cô ấy, thật ra rất tốt.

Ít nhất không thể sống giống như Tề Lăng Phong.

Cô lật người, tự nhiên rúc mình vào trong ngực Cố Tử Thần.

Bọn họ cùng giường chung gối đã lâu như vậy cho tới nay, đây thật sự là cử động rất tự nhiên, hình như Kiều Tịch Hoàn cũng không cảm thấy có gì khác thường. Thậm chí, thân thể mềm mại của cô còn không ngừng rúc vào trong thân thể Cố Tử Thần, cố gắng tìm tư thế thoải mái nhất ngủ.

“Kiều Tịch Hoàn, em đủ chưa!” Trên đỉnh đầu đột nhiên vang lên giọng nam tính, rõ ràng vô cùng giận dữ.

Kiều Tịch Hoàn hoảng hốt.

Đêm sâu như vậy, người này định hù chết ai?!

Kiều Tịch Hoàn cắn môi, khó chịu tiếp tục hoạt động, hoạt động trong lòng anh.

Cô chính là bướng bỉnh như vậy, càng không cho cô làm, cô làm càng vui sướng.

Đoán chừng Cố Tử Thần thật sự bực bội rồi, bàn tay anh tăng sức, chợt đẩy, Kiều Tịch Hoàn lập tức bị anh đẩy mạnh ra, thiếu chút nữa lật người xuống giường.

Kiều Tịch Hoàn tức giận, “Cố Tử Thần, anh cmn đủ rồi!”

Sắc mặt Cố Tử Thần vẫn như cũ.

“Có gì đặc biệt hơn người chứ, toàn thế giới chỉ có anh một người đàn ông ngủ thôi sao?! Bà đây không lạ gì!” Kiều Tịch Hoàn thở phì phò nói, sau đó xuống giường, ôm chăn đi tới phòng bên cạnh.

Phòng bên cạnh thông với phòng kia, Kiều Tịch Hoàn đã từng ở, nhưng ngại giường nhỏ cho nên mới mặt dày mày dạn ngủ cùng với Cố Tử Thần, hiện giờ người này bài xích cô như vậy, bài xích cô…

Cô còn chưa nằm trên giường nhỏ, hình như lại vô cùng không phục chạy về phòng, xuất hiện trên giường lớn.

Cố Tử Thần hung hăng nhìn người phụ nữ này, nhìn dáng vẻ hành động không theo lẽ thường của người phụ nữ này.

Kiều Tịch Hoàn nhìn Cố Tử Thần rõ ràng không có cô ngủ càng yên ổn, tâm tình càng thêm khó chịu, cô nóng tính kéo chăn của Cố Tử Thần, lộ cả người anh trong không khí, sau đó không nói hai lời đẩy thân thể Cố Tử Thần, dùng sức dùng sức dùng sức…

Cuối cùng.

“Phịch” một tiếng, Cố Tử Thần bị Kiều Tịch Hoàn đẩy xuống giường.

Cả quá trình, Cố Tử Thần thậm chí chưa kịp phản ứng.

Anh thật sự không biết, Kiều Tịch Hoàn sẽ làm hành động ngây thơ này.

Trả thù như vậy, anh cảm thấy chỉ có tâm trí của đứa bé mười tuổi mới có, mà anh vẫn cảm thấy, tâm trí của Kiều Tịch Hoàn đã thành thục vượt qua số tuổi của cô.

Anh chưa bao giờ nghĩ tới, phụ nữ có thể thay đổi thất thường đến nước này!

Anh cắn răng, chịu đựng thân thể đau đớn bất ngờ, nhìn Kiều Tịch Hoàn nằm trên mép giường, mặt thực hiện được nhìn anh, “Cố Tử Thần, anh ở trên sàn nhà chấp nhận một đêm đi, bây giờ trời nóng như vậy, cũng không sợ cảm.”

Tà ác cười một tiếng, Kiều Tịch Hoàn lật người, rúc cả người vào trong chăn, thật khoái trá một mình bá chiếm giường lớn lăn lộn, ngủ.

Trời rất nóng, cmn!

Điều hòa mở rất thấp.

Cố Tử Thần nằm trên mặt đất, cắn răng nghiến lợi!

Anh chống đỡ thân thể, sau đó ngồi lên xe lăn, nhìn Kiều Tịch Hoàn có lẽ đã tiến vào giấc mộng đẹp.

Cắn răng, đẩy xe lăn xoay người rời đi.

Kiều Tịch Hoàn nhìn bóng dáng Cố Tử Thần, nụ cười nơi khóe miệng càng thêm tà ác.

Đấu với cô, Cố Tử Thần anh được mấy cân mấy lạng chứ!

Chị đây ăn muối còn nhiều hơn anh ăn cơm đó!

Nghĩ như vậy, vô cùng vui vẻ, đi ngủ, ngủ còn rất thoải mái.

Cho nên sáng sớm hôm sau, rõ ràng sảng khoái tinh thần.

Cô rửa mặt xong, duỗi người ra khỏi phòng, đi làm.

Cố Tử Thần thứ hàng này tối qua một đêm đều không ở đây?!

Không phải chạy đi nhà ấm ngủ một đêm chứ, ở trong đó nóng như vậy?!

Cô đảo mắt, quản cô cái rắm.

Đây gọi là tự làm tự chịu.

Đừng tưởng rằng chị đây là quả hồng mềm, dễ nắn bóp.

Đi vào trong xe Vũ Đại dừng ở cửa như vậy, đi làm.

Hôm nay chức vụ công ty đã thay đổi, cô đi vào thang máy, ấn tầng hai.

Trợ lý tổng giám đốc.

Nhếch miệng lên, cho dù quá trình như thế nào, ít nhất hiện giờ, cô cuối cùng đã đến vị trí này.

Thang máy mở ra.

Tầng này không có nhân viên bình thường, một tầng lầu to như vậy, chỉ có ba phòng làm việc, một phòng hội nghị đa chức năng, và một phòng Gym đầy đủ thiết bị.

Cô đi về phía phòng làm việc của mình.

Milk đã ngồi từ sớm ngoài cửa, sau đó vô cùng nhiệt tình chào hỏi, “Chào buổi sáng Kiều tổng.”

Kiều Tịch Hoàn khẽ gật đầu.

Milk đuổi theo bước chân của cô.

Kiều Tịch Hoàn ngồi trên ghế làm việc bằng da thật, xoay thử, quan sát trang hoàng và thiết kế của phòng làm việc này.

Milk vội vàng nói, “Vào cuối tuần, để công ty lắp đặt tăng ca làm việc hoàn thành, bộ phận tổng hợp nói rồi, nếu như Kiều tổng có chỗ nào bất mãn có thể nói ra, bọn họ sẽ liên hệ công ty lắp đặt, thay đổi lại cho chị.”

“Không cần, chị cảm thấy vô cùng tốt.” Kiều Tịch Hoàn nói.

Ở phương diện này Cố Diệu Kỳ vẫn không bạc đãi cô.

Một phòng to như vậy, đầy đủ thiết bị, với trong phòng bên cạnh còn có một phòng ngủ đơn giản, nghỉ trưa bình thường hoặc làm thêm giờ có thể dùng tới. Màu sắc thiên về đen trắng, hoàn toàn không phải hình thức cứng nhắc truyền thống, ngược lại cho người ta cảm giác thời thượng tinh tế rõ ràng.

Kiều Tịch Hoàn mím môi, ngước mắt nhìn Milk, “Hôm nay có sắp xếp gì không.”

“Hôm nay không có sắp xếp đặc biệt. Nhưng mà.” Milk nói, “Đơn xin từ chức của Trương Kiều Ân đã làm xong, không có gì bất ngờ xảy ra, tuần này sẽ rời khỏi Thượng Hải. Kiều tổng, chuyện chị căn dặn, em đã làm thỏa đáng toàn bộ.”

“Ừ, vậy thì tốt, chị không muốn thiếu Trương Kiều Ân cái gì.”

“Em biết rõ.” Milk phụ họa.

Thật ra thì trong chuyện của Trương Kiều Ân Kiều tổng đã cố gắng lớn nhất, kết quả bây giờ, mặc dù ngoài miệng Kiều tổng không nói, nhưng vẫn rất đau lòng, cho nên thừa dịp trong khoảng thời gian Trương Kiều Ân rời đi, chuyện đã bí mật làm vì Trương Kiều Ân, có kết quả hay không, vậy là chuyện sau này.

“Pha cho chị một ly café đen.” Kiều Tịch Hoàn lạnh lùng nói.

“Vâng.”


Click vào đây để xem tiếp nếu không thấy ảnh



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks       
            
Xem thông tin cá nhân
1 thành viên đã gởi lời cảm ơn Puck về bài viết trên: HanThienTam
     
Có bài mới 10.10.2021, 18:20
Hình đại diện của thành viên
Nguyên Thượng Thánh Thần Nữ Vương Bạch Hổ Bang Cầm Thú
Nguyên Thượng Thánh Thần Nữ Vương Bạch Hổ Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 17.02.2015, 12:59
Tuổi: 35 Nữ
Bài viết: 4000
Được thanks: 36532 lần
Điểm: 33.85
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: Hào môn: Làm con dâu cả thật là khó 81.1 - Điểm: 58
Chương 81.1: Cố Tử Thần, em thích anh

Editor: Puck - Diễn đàn Lê Quý Đôn

Đại viện nhà họ Cố.

Kiều Tịch Hoàn nhìn nhiệt độ trên nhiệt kế, không nhịn được hầm hừ, “Cố Tử Thần, anh biết bây giờ anh sốt đến 40.2 độ không?! Anh cmn sao không trợn trắng mắt, không co giật?!”

Cố Tử Thần hơi híp mắt lại, lạnh lùng nhìn Kiều Tịch Hoàn.

“Đi thôi, em đưa anh đi bệnh viện.” Kiều Tịch Hoàn nói, chuẩn bị kéo Cố Tử Thần khỏi giường.

“Tôi không đi.” Cố Tử Thần từ chối thẳng.

Kiều Tịch Hoàn nhíu chặt mày, “Cố Tử Thần, anh không uống thuốc, bệnh viện không chịu đi, anh chuẩn bị sốt mình thành ngu ngốc sao?!”

Cố Tử Thần nhắm mắt lại, không nói lời nào.

“Anh sao cứ cố chấp như vậy?!” Kiều Tịch Hoàn khó chịu, lẩm bẩm nói, “Em đi kêu mẹ anh vào thu thập anh.”

“Kiều Tịch Hoàn!” Cố Tử Thần gọi cô lại.

Rõ ràng suy yếu đến không làm được gì, nhưng lúc này vẫn có cảm giác tràn đầy sức mạnh.

“Làm cái gì?” Kiều Tịch Hoàn hỏi.

“Tôi uống thuốc đi, em đừng gọi người khác vào.” Hình như Cố Tử Thần đang hạ thấp xuống. Cả khuôn mặt đỏ bừng, không biết có phải do sốt cao gây nên không.

Kiều Tịch Hoàn do dự một giây, bò lên giường đỡ Cố Tử Thần, cầm thuốc hạ sốt và nước ấm, cho Cố Tử Thần uống xong thuốc.

Sau khi uống xong.

Kiều Tịch Hoàn xuống giường, lại dém chăn cho Cố Tử Thần, ra cửa.

Cố Tử Thần cảm thấy mình không thăng bằng, cũng không để ý đến Kiều Tịch Hoàn nữa, mơ màng ngủ.

Kiều Tịch Hoàn ra khỏi phòng, xuống lầu, vội vàng hỏi người giúp việc, “Phu nhân đâu?”

“Phu nhân ở sau vườn.”

“Cô nhanh đi gọi phu nhân, kêu bà đến phòng Cố Tử Thần, nói Cố Tử Thần sốt nặng.” Kiều Tịch Hoàn phân phó.

Người giúp việc vội vàng gật đầu.

Sau khi Kiều Tịch Hoàn thông báo xong, lại nhanh chóng trở về phòng.

Mặt Cố Tử Thần vô cùng đỏ, hô hấp cũng hơi dồn dập, cánh môi đỏ bừng khẽ mím, nhìn rất không thoải mái.

Không bao lâu.

Tề Tuệ Phân hơi gấp gáp đi vào phòng ngủ, nhìn Cố Tử Thần vội vàng hỏi, “Người giúp việc nói Tử Thần bệnh rất nghiêm trọng.”

“Sốt tới 40 độ, con mới vừa cho anh ấy uống thuốc hạ sốt, đợi lát nữa con lại kiểm tra nhiệt độ cho anh ấy. Nhưng mà sốt nghiêm trọng như thế, chỉ uống thuốc khẳng định không được, vẫn phải đưa đi bệnh viện, Tử Thần hơi bài xích bệnh viện, thế nào đều không chịu đi, cho nên con gọi mẹ tới.” Kiều Tịch Hoàn nói, hình như hơi nóng nảy.

“Đứa nhỏ này, đã bệnh thành như vậy còn không đi bệnh viện!” Tề Tuệ Phân hơi đau lòng lại không biết làm thế nào, lập tức quyết định nói, “Con lập tức thay quần áo cho Tử Thần, mẹ đi gọi xe cứu thương.”

“Vâng.” Kiều Tịch Hoàn vội vàng gật đầu.

Tề Tuệ Phân đi ra ngoài.

Kiều Tịch Hoàn bò lên giường, mò mẫm thay quần áo cho Cố Tử Thần.

Cả người Cố Tử Thần vẫn nóng đến dọa người.

Không biết có phải vì uống thuốc cảm không, cô giày vò mặc quần áo cho anh, Cố Tử Thần lại không hề động, hô hấp dồn dập, chân mày nhíu rất chặt.

Khó khăn lắm Kiều Tịch Hoàn giúp Cố Tử Thần thay quần áo xong, cũng không lâu lắm xe cứu thương đã đến nhà, nhân viên cứu hộ mang theo giường di động đưa Cố Tử Thần lên xe cứu thương, Kiều Tịch Hoàn và Tề Tuệ Phân đi theo bên cạnh, đến bệnh viện, bác sỹ đo nhiệt độ, giảm chút, nhưng vẫn còn 39 độ, lại tiêm thuốc hạ sốt, truyền nước biển, nói tối nay ở lại bệnh viện một đêm xem tình hình.

Cố Tử Thần một mực ngủ mê mna, thỉnh thoảng tỉnh lại nhìn mình ở bệnh viện, trừng mắt liếc Kiều Tịch Hoàn.

Kiều Tịch Hoàn coi như không nhìn thấy.

Cô vẫn cảm thấy mình không nuốt lời, đây gọi là bày mưu tính kế.

Cô phải lừa gạt Cố Tử Thần uống thuốc trước, rồi làm chuyện tiếp theo.

Cô nhìn bình truyền, quay đầu lại nói với Tề Tuệ Phân, “Mẹ, tối nay con ở lại bệnh viện với Tử Thần là được, bệnh viện nhiều bác sỹ y tá như vậy, mẹ về sớm chút đi, đừng khiến thân thể mệt chết.”

Tề Tuệ Phân không yên lòng nhìn Cố Tử Thần, “Mẹ lại đợi một lúc, hiện giờ vẫn còn sớm.”

Kiều Tịch Hoàn chỉ cười.

Cố Tử Thần nhắm mắt lại, không biết lúc này có ngủ không, đỏ ửng trên mặt bớt dần đi, hiển nhiên đỡ sốt không ít.

Tề Tuệ Phân và Kiều Tịch Hoàn ngồi trên ghế salon trong phòng bệnh, Tề Tuệ Phân không khỏi cảm thán, “Từ sau khi Tử Thần bị tai nạn xe cộ đến giờ, vẫn là lần đầu tiên tới bệnh viện, từ nhỏ Tử Thần không hề dễ ngã bệnh.”

“Thật sao?” Kiều Tịch Hoàn thuận miệng nói, lại hình như sực nhớ ra cái gì, “Tử Thần rốt cuộc sao lại bị tai nạn xe cộ?”

“Đó là chuyện bảy, tám năm trước.” Tề Tuệ Phân nói, hình như hơi cảm khái, “Lúc ấy Tử Thần còn đang tiếp nhận chuyện Cố thị, Tử Thần thông minh từ nhỏ, cha con đưa thằng bé đi nước Mỹ đào tạo chuyên sâu, đưa ra nước ngoài cỡ tuổi như Minh Lý hiện giờ, gần như không hề về nước. Đến hai mươi tuổi học xong trở về, lấy được hai bằng tốt nghiệp Harvard, hăng hái hăm hở. Trong giới thương nghiệp Thượng Hải nhanh chóng xông ra một mảnh trời đất của mình!”

Kiều Tịch Hoàn chú ý nghe lời Tề Tuệ Phân nói.

“Đột nhiên có một ngày, Tử Thần đi công ty đi làm, buổi sáng mới ra cửa không được bao lâu, đã nhận được tin tức thằng bé bị tai nạn xe cộ, va chạm với một chiếc xe buýt, chưa biết sống chết. Mẹ vội vội vàng vàng chạy tới bệnh viện, nhìn Tử Thần máu me đầy người được đẩy tới phòng phẫu thuật, sau khi phẫu thuật xong, bác sỹ báo cho mẹ biết, hai chân Tử Thần không giữ được, hơn nữa có khả năng thân dưới cũng bị ảnh hưởng.” Tề Tuệ Phân nói, có vẻ khổ sở, “Năm đó Tử Thần mới hai mươi ba tuổi, còn chưa tới hai mươi bốn tuổi, còn trẻ như vậy đã thành như thế… Cho tới bây giờ Tử Thần đều không phải người biết biểu lộ tâm tình mình, cho dù xảy ra chuyện lớn như vậy, không hề nói một chữ với chúng ta. Sau khi xuất hiện, thằng bé khóa mình trong phòng, cha con khuyên như thế nào đều không bao giờ chịu đến công ty làm nữa.”

Kiều Tịch Hoàn mím mím môi.

Năm đó Cố Tử Thần đã gặp đả kích rất lớn.

Đối với bất cứ người bình thường nào, cho dù Cố Tử Thần lão yêu ngàn năm, đều có thể không chịu đựng được.

Cho nên tính tình Cố Tử Thần biến thành như vậy, biến thành cổ quái như vậy hình như là chuyện đương nhiên.

“Mẹ và cha con cảm thấy Tử Thần cứ khóa mình trong phòng như vậy không phải là cách hay, nên thương lượng tìm một mối hôn sự, sau đó có con. Đã nhiều năm như vậy, không nói con đột nhiên đi tù ba năm, giữa con và Tử Thần mẹ thấy càng ngày càng tốt. Hoàn Hoàn, nhà chúng ta không nói một tay che trời ở Thượng Hải, nhưng tuyệt đối không bạc đãi con, con và Tử Thần sống tốt, mẹ ghi nhận trong lòng.” Tề Tuệ Phân ý vị sâu xa nói, giống như lần đầu tiên kéo Kiều Tịch Hoàn tâm sự.

Kiều Tịch Hoàn mím môi cười.

Cho dù cha mẹ là hạng người gì, đối với con mình, vĩnh viễn đều vô tư.

Cô cũng không biết cha


Click vào đây để xem tiếp nếu không thấy ảnh


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks       
            
Xem thông tin cá nhân
2 thành viên đã gởi lời cảm ơn Puck về bài viết trên: HanThienTam, Linh ruby
Hiển thị bài viết từ:  Sắp xếp theo  
Trả lời đề tài  [ 372 bài ] 
           
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: Bobi Sky, caothiennhi993, ford4580, huong CT, Vô Âm và 130 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:



Đề tài nổi bật 
1 • [Xuyên không - Trọng sinh] Nhất phẩm quý thê

1 ... 51, 52, 53

2 • [Xuyên không - Dị giới] Phế sài muốn nghịch thiên Ma Đế cuồng phi - Tiêu Thất Gia - Hoàn

1 ... 229, 230, 231

3 • [Xuyên không - Dị giới] Thiên tài triệu hồi sư - Nhược Tuyết Tam Thiên

1 ... 260, 261, 262

[Xuyên không] Kế thê - Hồ Thiên Bát Nguyệt

1 ... 121, 122, 123

5 • [Hiện đại - Trùng sinh] Hào môn Làm con dâu cả thật là khó! - Ân Ngận Trạch

1 ... 122, 123, 124

6 • [Hiện đại - Trùng sinh] Gia khẩu vị quá nặng - Hắc Tâm Bình Quả

1 ... 155, 156, 157

7 • [Hiện đại] Quân hôn Tổng giám đốc thô bạo của tôi - Nam Mịch

1 ... 142, 143, 144

8 • [Hiện đại - Hào môn] Nữ phụ bạch liên hoa này tôi không làm nữa - Ma An

1 ... 24, 25, 26

9 • [Cổ đại - Trùng sinh] Mẫu đơn chân quốc sắc - Nhu Nạo Khinh Mạn

1 ... 47, 48, 49

[Xuyên không] Bệnh vương tuyệt sủng độc phi - Trắc Nhĩ Thính Phong

1 ... 132, 133, 134

11 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

12 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

13 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ vô song - Bạch Sắc Hồ Điệp

1 ... 120, 121, 122

14 • [Hiện đại] Bí mật thức tỉnh - Tùy Hầu Châu

1 ... 57, 58, 59

15 • [Xuyên không] Con đường vinh hoa của Thái tử phi - Tú Mộc Thành Lâm

1 ... 53, 54, 55

16 • [Hiện đại - Quân nhân] Cô dâu của trung tá - Hồ Ly

1 ... 138, 139, 140

17 • [Hiện đại] Vợ yêu con cưng của tổng tài - Thượng Quan Nhiêu

1 ... 77, 78, 79

18 • [Hiện đại] Hôn nhân mỏng manh chồng trước quá ngang tàng - Thiện Tâm Nguyệt

1 ... 123, 124, 125

19 • [Cổ đại] Ta chính là một cô nương như thế - Nguyệt Hạ Điệp Ảnh

1 ... 56, 57, 58

20 • [Hiện đại] Hôn trộm 55 lần - Diệp Phi Dạ

1 ... 234, 235, 236



Shop - Đấu giá: Trần Thu Lệ vừa đặt giá 716 điểm để mua Mề đay đá Garnet 1
Shop - Đấu giá: Trần Thu Lệ vừa đặt giá 443 điểm để mua Hamster lúc lắc
LogOut Bomb: linhlunglinh -> Yêu tà
Lý do: :3
Shop - Đấu giá: mymy0191 vừa đặt giá 200 điểm để mua Nữ vương
Shop - Đấu giá: Sunlia vừa đặt giá 200 điểm để mua Nữ thần ánh sáng
Shop - Đấu giá: Sunlia vừa đặt giá 200 điểm để mua Bé mua sắm
Sunlia: viewtopic.php?t=415558&tn=gia-dinh-warr sao tr này lại ở trong mục góp ý mà vẫn chưa chuyển ra vậy
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 201 điểm để mua Hamster nghịch tất
Shop - Đấu giá: Mèo Mướp Thích Ngủ vừa đặt giá 255 điểm để mua Mèo xám ngủ
Shop - Đấu giá: Puck vừa đặt giá 246 điểm để mua Cung Song Tử
Shop - Đấu giá: Puck vừa đặt giá 313 điểm để mua Hổ đọc sách
Shop - Đấu giá: Trần Thu Lệ vừa đặt giá 588 điểm để mua Nhẫn đá Amethyst 1
Shop - Đấu giá: Mavis Clay vừa đặt giá 249 điểm để mua Búp bê cầu mưa
Shop - Đấu giá: Mavis Clay vừa đặt giá 200 điểm để mua Đôi bướm trắng
Shop - Đấu giá: Mavis Clay vừa đặt giá 411 điểm để mua Nhẫn đá Amethyst 2
Shop - Đấu giá: Lãnh Băng Hinh vừa đặt giá 200 điểm để mua Bảo Bình Nam
Shop - Đấu giá: Trần Thu Lệ vừa đặt giá 651 điểm để mua Đá garnet
Shop - Đấu giá: Hạ gia vừa đặt giá 200 điểm để mua Chó ngủ
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 579 điểm để mua Ngọc vàng
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 437 điểm để mua Ngọc xanh 4
Lạc Vân Yên: ._. Kênh chat diễn đàn không ai chat nữa à
Shop - Đấu giá: Trần Thu Lệ vừa đặt giá 529 điểm để mua Hamster tham ăn
Shop - Đấu giá: Puck vừa đặt giá 371 điểm để mua Cỏ ba lá 2
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 201 điểm để mua Chuột ham tiền
Shop - Đấu giá: Hương Trà Thơm Ngát vừa đặt giá 200 điểm để mua Máy chụp hình
Shop - Đấu giá: Sunlia vừa đặt giá 265 điểm để mua Bé may mắn
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 586 điểm để mua Dây chuyền đá Topaz xanh Thụy Sỹ
Shop - Đấu giá: Số 15 vừa đặt giá 644 điểm để mua Ngọc xanh 7
Shop - Đấu giá: Trần Thu Lệ vừa đặt giá 201 điểm để mua Hamster nổi giận
Shop - Đấu giá: Trần Thu Lệ vừa đặt giá 200 điểm để mua Heo hồng lúc lắc

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.