Diễn đàn Lê Quý Đôn



Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 372 bài ] 

Hào môn: Làm con dâu cả thật là khó! - Ân Ngận Trạch

 
Có bài mới 11.09.2021, 19:41
Hình đại diện của thành viên
Nguyên Thượng Thánh Thần Nữ Vương Bạch Hổ Bang Cầm Thú
Nguyên Thượng Thánh Thần Nữ Vương Bạch Hổ Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 17.02.2015, 12:59
Tuổi: 35 Nữ
Bài viết: 4000
Được thanks: 36532 lần
Điểm: 33.85
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: Hào môn: Làm con dâu cả thật là khó 76.3 - Điểm: 41
Chương 76.3: Tôi sẽ khiến lông xanh hoàn toàn biến mất!

Editor: Puck - Diễn đàn Lê Quý Đôn

Bước chân của bà đột nhiên thoáng dừng lại, ánh mắt nhìn người đàn ông ngồi trên xe lăn trước mặt.

Hình như nhếch miệng nở nụ cười, tròng mắt hơi già dặn dưới kính gọng vàng lóe lên tia khôn khéo, mở miệng nói, “Nhiều năm rồi, cậu vẫn quyết định như vậy?”

Cố Tử Thần ngước mắt lên, giống như bình tĩnh, “Bằng không, còn có thể thế nào?”

Diệp phu nhân cười, “Cho nên tôi không thích con bé và cậu có lui tới.”

Cố Tử Thần đảo mắt, như không muốn nhiều lời, đẩy xe lăn rời đi.

Diệp phu nhân nhìn bóng lưng Cố Tử Thần, lạnh lùng cười, vẫn cất bước khoan thai, tao nhã rời đi.

Bên trong phòng khách.

Cố Diệu Kỳ đột nhiên mở miệng nói, “Thời gian không còn sớm, mọi người đều trở về phòng nghỉ ngơi. Tuệ Phân, bà đi xem Minh Nguyệt, khai thông nhiều chút, dẫn dắt chút, đừng để con bé có bóng ma gì.”

“Ừm, tôi sẽ đi xem Minh Nguyệt.” Tề Tuệ Phân nói, “Tử Hàn, con và Diệp Mị buổi tối nghỉ ngơi sớm chút, chuyện Minh Nguyệt giao cho mẹ là được, đừng ảnh hưởng đến tình cảm vợ chồng hai đứa.”

“Cám ơn mẹ.” Cố Tử Thần cảm kích nói.

Diệp Mị cũng khẽ cười nói, “Cám ơn mẹ.”

Sau đó tốp năm tốp ba rời đi.

Kiều Tịch Hoàn quay đầu tìm kiếm Cố Tử Thần, nhìn Cố Tử Thần từ ngoài phòng khách đi vào, mới vừa rồi anh không ở trong phòng khách, dưới tình huống này, vẫn có thể muốn làm gì thì làm như vậy, thật tùy hứng!

Cô mím môi, quay đầu lại nhìn Cố Tử Nhan kéo Cổ Nguyên, mặt lấy lòng nói về trễ một chút, bên cô một chút.

Cổ Nguyên không thể làm gì, bị Cố Tử Nhan quấn lấy đi phòng Cố Tử Nhan.

Trong khoảng thời gian này Cố Tử Tuấn hơi thành thật.

Có lẽ sau khi biết được trong khoảng thời gian ngắn như vậy Cố Tử Hàn lại cưới người phụ nữ khác, đã nhận định, cái chết của Ngôn Hân Đồng không thoát được có liên quan đến Cố Tử Hàn, mà đối với tính cách của Cố Tử Tuấn mà nói, phải thừa nhận anh trai mình tội ác tày trời, phải cần một khoảng thời gian, cho nên trong khoảng thời gian này, anh trở nên an tĩnh hơn, ở nhà gần như không hề ra cửa. Sau khi Cố Diệu Kỳ nói có thể về phòng, là người đầu tiên rời khỏi phòng khách.

Sau đó Cố Tử Hàn và Diệp Mị cùng về phòng

Kiều Tịch Hoàn đứng dậy đi về phía Cố Tử Thần, tự nhiên đẩy xe lăn cho anh, hai người cùng lên lầu, trở về phòng.

Trở về phòng, Kiều Tịch Hoàn hơi mệt đặt mông ngồi trên ghế salon, nhìn hơi mệt mỏi.

Cố Tử Thần quay đầu liếc nhìn Kiều Tịch Hoàn, xoay người đi phòng tắm rửa mặt.

Kiều Tịch Hoàn nhìn cửa phòng tắm đóng lại, trong mắt như có điều suy nghĩ.

Không bao lâu, Cố Tử Thần tắm xong ra ngoài,Kiều Tịch Hoàn như vẫn còn nhìn về phía cửa, đang nghĩ chuyện gì, nhìn Cố Tử Thần xuất hiện như vậy, mắt không hề nhúc nhích, vẫn nhìn một hướng.

Cố Tử Thần hình như bị Kiều Tịch Hoàn nhìn đến hơi không thoải mái, “Em làm cái gì?”

Kiều Tịch Hoàn hồi hồn, mím môi, hơi châm chọc nói, “Em làm cái gì, đại thiếu gia anh có hứng thú khi nào chứ?”

Cô cũng không quên, những lời Cố Tử Thần nói lúc xế chiều hôm nay, những lời đả kích người đó!

Nói gì mà cô muốn rời đi cứ tùy tiện, lúc nào đều được!

Người đàn ông này!

Không hề mang chút tình cảm nào sao?!

Kiều Tịch Hoàn vừa nghĩ tới câu nói kia, dường như tức đến tận lòng, hận không thể phun ra một ngụm máu, phun chết anh!

Sắc mặt Cố Tử Thần hơi khó coi, cũng không có ý định để ý đến Kiều Tịch Hoàn nữa, chuẩn bị lên giường.

“Lại nói.” Kiều Tịch Hoàn đột nhiên nhảy dựng lên khỏi ghế salon, đi thẳng tới trước mặt Cố Tử Thần, ngăn cản hành động lên giường của anh, “Anh biết Diệp Mị sao?”

Cố Tử Thần nhíu chặt mày.

“Biết?” Kiều Tịch Hoàn nhìn sắc mặt Cố Tử Thần, suy đoán.

“Không biết.” Cố Tử Thần gằn từng tiếng.

“Sao em có cảm giác Diệp Mị biết anh nhỉ.” Còn là kiểu quan hệ không cạn!

Tròng mắt thâm thúy của Cố Tử Thần rơi lên trên người Kiều Tịch Hoàn, quan sát từ trên xuống dưới, khóe miệng nhếch lên một đường cong cứng ngắc, giọng điệu lạnh lùng, “Vậy em nên đi hỏi Diệp Mị, chứ không phải hỏi tôi!”

“Cố Tử Thần, anh đừng nói với em, trên thực tế anh trêu hoa ghẹo nguyệt chọc không ít hoa dại ở bên ngoài!” Kiều Tịch Hoàn dò xét nói.

Cố Tử Thần nheo mắt, sắc mặt lạnh lẽo.

“Đừng dùng vẻ mặt này dọa em sợ, trái tim em cường đại đến mức hù dọa không sợ! Em chính là nói cho anh biết Cố Tử Thần, cho dù là trước hay sau, nếu anh thật sự làm chuyện có lỗi với em, em nhất định trả lại gấp đôi! Ví dụ như…” Kiều Tịch Hoàn hung hăng nói, “Ví dụ như anh tìm một, em sẽ tìm hai cho anh, để cho trên đầu anh đủ loại lông xanh!”

Cố Tử Thần khẽ siết chặt ngón tay.

“Nhớ lấy, mặc dù em rời đi rồi, cho dù em đi trước, anh cũng không được! Con người của em chính là bá đạo như vậy, thứ gì của bản thân, không cho phép người khác đụng vào. Nếu như đụng vào, em sẽ toàn thân nổi giận, làm chút chuyện cực đoan, tự em cũng không rõ ràng!” Kiều Tịch Hoàn nói, hình như cả người tức giận rõ ràng, giống như đã cho rằng Cố Tử Thần bất trung với cô, cô tiếp tục nói, “Trước kia đã nói, hoặc là yêu em, nếu không thì không cho phép yêu người khác, Cố Tử Thần, những lời này không phải em đang nói đùa!”

Từng chữ từng câu từng lời, lẳng lặng chảy xuôi trong căn phòng yên tĩnh.

Cố Tử Thần nhìn Kiều Tịch Hoàn, không nói một lời.

Kiều Tịch Hoàn nhìn Cố Tử Thần, giống như đang quan sát biến hóa trên mặt anh.

Hai người trầm mặc như vậy, yên tĩnh, nhìn nhau, hô hấp rất yên tĩnh, gian phòng yên tĩnh, toàn thế giới hình như cũng rất yên tĩnh.

Thời gian, tí tách.

Từng giây từng phút.

Tròng mắt thâm thúy của Cố Tử Thần nhìn Kiều Tịch Hoàn, anh khẽ động môi mỏng, giọng phái nam lạnh lẽo mà cuốn hút đột nhiên vang lên, “Em biết em đang nói gì chứ?”

“Rất rõ ràng.” Kiều Tịch Hoàn chém sắt như chém bùn.

“Vậy tôi cũng nói rõ cho em biết!” Ánh mắt lạnh lùng của Cố Tử Thần lóe lên, “Nếu như em dám trồng lông xanh trên đầu tôi, tôi sẽ dám để cho những lông xanh đó, TRIỆT, ĐỂ, BIẾN, MẤT!”

Kiều Tịch Hoàn ngẩn ra.

Tần số nhịp tim không giải thích được, trái tim mình đang nhảy lên, không quy luật, dồn dập.

Cô nỗ lực bình ổn tâm tình mình, nhìn khuôn mặt vẫn lạnh lùng của Cố Tử Thần, lại dường như trong một khắc kia, nhiều thêm một phần khí thế khiếp người, giống như cường thế, còn rất bá đạo.

Giống như luôn như thế, khi mình hoàn toàn không hiểu người đàn ông này, anh sẽ tiết lộ cho mình chút tin tức để mình đi tra cứu, nhưng khi mình định tra cứu, lại không hề phát hiện ra cái gì cả.

Cô cắn môi, hung hăng cắn môi, rất nỗ lực khống chế tần số nhịp tim.

Cô sợ một giây tiếp theo mình sẽ vì nhịp tim quá nhanh mà đi đời nhà ma.

Sau đó sẽ lên trang đầu các tin tức lớn ở Thượng Hải, đại thiếu nãi nãi Cố thị vì một câu nói của Cố đại thiếu mà mất mạng.

Bị chết, thật sự không có cốt khí!

Khóe miệng, đột nhiên nhếch lên cười.

Cô chỉ đang cười mình, hình như cho dù thời điểm nào, đều có thể nhanh chóng nhảy ra tư duy, có vẻ không tim không phổi như vậy.

Hình như vì nụ cười của Kiều Tịch Hoàn mà Cố Tử Thần hơi nhướng mày.

Sắc mặt vẫn như trước, lạnh lùng nói, “Đi tắm.”

Kiều Tịch Hoàn nhìn anh, sau đó chậm rãi tránh ra.

Bước chân chuẩn bị rời đi đột nhiên dừng lại, cô cúi người xuống, cúi đầu, một cái hôn chuẩn xác in lên trên môi Cố Tử Thần.

Không biết có phải không kịp chuẩn bị không, hình như cô cảm thấy thân thể Cố Tử Thần hơi run run, chỉ thoáng qua, nhưng rất rõ ràng, cho nên không phải là ảo giác.

Nụ cười trên cánh môi cô càng rõ ràng hơn, nụ hôn chuồn chuồn lướt nước một giây, khẽ rời khỏi gương mặt anh, vẫn nhìn anh ở khoảng cách gần, nhìn đường nét ngũ quan của anh cho dù ở vị trí nào đều hoàn mỹ không thôi, cười nói, “Nói một câu khiến em thoải mái, cho nên, hôn làm khen ngợi.”

Cố Tử Thần khẽ động tròng mắt.

Kiều Tịch Hoàn đã đứng thẳng người, cười rời đi, đi vào phòng tắm.

Cố Tử Thần yên lặng ngồi ở đó, hô hấp đang thoáng thay đổi.

Hình như qua thật lâu, anh mới rời xe lăn lên giường.

Trở lại trên giường, nhắm mắt lại.

Tất cả, bình tĩnh.



Căn phòng bên cạnh.

Cố Tử Hàn tắm xong đi ra ngoài, nhìn Diệp Mị ngồi bên giường không nhúc nhích, hình như có điều suy nghĩ, cau mày, “Không đi tắm?”

Diệp Mị hồi hồn, nhìn Cố Tử Hàn, nhìn gương mặt nghiêng nước nghiêng thành kia.

“Tối nay em làm sao vậy? Không chỉ mẹ em phát hiện, anh cũng cảm thấy, em không quá bình thường.” Cố Tử Hàn không nhịn được nói.

Diệp Mị nhếch miệng cười, “Đối với một hoàn cảnh xa lạ như vậy, anh chuẩn bị để em biểu hiện tốt bao nhiêu?”

“Biểu hiện tốt bao nhiêu thì không cần, nhưng ít ra không nên như vậy.” Giọng Cố Tử Hàn không được tốt.

Diệp Mị nhún vai, hơi ngượng ngùng, “Ngày mai em sẽ chú ý, hôm nay luống cuống.”

Cố Tử Hàn cau mày, mặc dù không được thoải mái, nhưng hình như không định so đo, không nói thêm gì, “Đi tắm, thời gian không còn sớm.”

“Ừ.” Diệp Mị gật đầu, lấy áo ngủ trong vali ra, vốn chuẩn bị một váy ngủ ren gợi cảm xuyên thấu màu đỏ, bởi vì tối nay là tân hôn mà cố ý chuẩn bị, vốn định cùng Cố Tử Hàn…

Cô mím môi, cầm một chiếc áo ngủ tương đối phổ thông từ trong vali ra, đi vào phòng tắm.

Cố Tử Hàn nằm trên giường.

Cho dù như thế nào, tối nay là đêm tân hôn, xảy ra chuyện gì với Diệp Mị, hình như đều là lẽ đương nhiên.

Anh không phải một người lãng mạn, nhưng có nhu cầu của đàn ông bình thường, hơn nữa Diệp Mị vốn có công phu trên giường không tệ, tối nay, anh không gọi là có mong đợi, nhưng sẽ cảm thấy, lấy tính tình của Diệp Mị, nhất định là điệu bộ đại chiến ba trăm hiệp.

Anh mở tab đầu giường, lấy viên thuốc, uống một viên.

Anh không phải vì thỏa mãn người phụ nữ này, anh chỉ cảm thấy, thỉnh thoảng nên gia tăng chút tình thú với nhau, coi như cho người phụ nữ này chút ngon ngọt.

Nằm trên giường như vậy, chờ Diệp Mị ra ngoài

Diệp Mị tắm hơi lâu.

Cố Tử Hàn chưa hề nóng nảy.

Trong lòng vẫn cảm thấy, Diệp Mị nhất định muốn cẩn thận chuẩn bị.

Một hồi lâu, cửa phòng tắm mở ra.

Diệp Mị đi ra ngoài.

Cố Tử Hàn thay đổi sắc mặt.

Và chênh lệch trong lòng…

Anh chưa nói, cũng không biểu hiện ra.

Diệp Mị sấy khô tóc, tự nhiên ngủ bên cạnh Cố Tử Hàn, sau đó không hề có bất cứ cử động nào.

Cố Tử Hàn chờ thật lâu.

Ở trên giường, anh chưa bao giờ phải chủ động, người phụ nữ này có thể thỏa mãn tất cả nhu cầu của anh làm đàn ông nên có, nhưng giờ phút này.

Anh đảo mắt, nhìn người phụ nữ bên cạnh.

“Diệp Mị.” Giọng Cố Tử Hàn hơi lạnh.

Diệp Mị giật giật người, “Ừ.”

“Bây giờ em ngủ?”

“Ừ. Hôm nay hơi mệt, muốn đi ngủ sớm chút.” Diệp Mị nói rất bình tĩnh.

Cho dù là đêm nào, hễ là đêm bọn họ bên nhau, cho tới bây giờ đều không yên tĩnh ngủ như vậy, mỗi đêm đều cảnh xuân vô hạn, nhưng đêm nay…

Anh nheo mắt, “Hiện giờ muộn rồi, mấy thứ đa dạng kia cũng không cần làm quá phức tạp.”

Cố Tử Hàn nhận định rằng, Diệp Mị lại đang chơi trò tình dục gì đó không thể tưởng tượng được, hơn nữa vờ tha để bắt thật…

Anh thừa nhận, bây giờ anh thật sự muốn, là bị cô gợi lên tình thú.

Diệp Mị lật người, đối mặt với Cố Tử Hàn, “Tử Hàn, hôm nay em thật sự mệt mỏi, chúng ta ngủ đi.”

Nhìn vẻ mặt thật sự nghiêm túc.

Cố Tử Hàn nheo mắt, giọng hơi giận dữ, “Diệp Mị, tối nay em trúng tà hả?!”

Diệp Mị nhìn sắc mặt dữ tợn của Cố Tử Hàn.

Tối nay cô thật sự trúng tà!



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks       
            
Xem thông tin cá nhân
2 thành viên đã gởi lời cảm ơn Puck về bài viết trên: HanThienTam, Windyphan
     
Có bài mới 15.09.2021, 14:21
Hình đại diện của thành viên
Nguyên Thượng Thánh Thần Nữ Vương Bạch Hổ Bang Cầm Thú
Nguyên Thượng Thánh Thần Nữ Vương Bạch Hổ Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 17.02.2015, 12:59
Tuổi: 35 Nữ
Bài viết: 4000
Được thanks: 36532 lần
Điểm: 33.85
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: Hào môn: Làm con dâu cả thật là khó 77 - Điểm: 100
Chương 77: Thử nói yêu em xem?!

Editor: Puck - Diễn đàn Lê Quý Đôn

Ban đêm sâu thẳm.

Biệt thự nhà họ Cố vô cùng yên tĩnh.

Trong phòng.

Diệp Mị nằm trên giường, nhắm mắt lại, không nhúc nhích.

Người đàn ông bên trên đang không ngừng cắn xé thân thể cô, giống như đang phát tiết, điên cuồng chưa từng có, điên cuồng trong mắt khiến cô hơi sợ hãi.

Trước kia, cái gì đều là cô.

Tất cả trên giường, cô bao trọn, còn anh chỉ cần thỏa mãn là được.

Cô đều không ngừng miễn cưỡng nhân nhượng như vậy, luôn không để cho mình dừng làm vui lòng anh, giống như mình không tìm được lý do, chỉ cần anh ở bên cạnh mình là được rồi, chỉ cần anh thích, cái gì đều được. Cô có thể điên cuồng vì anh.

Nhưng tối nay.

Lần đầu tiên cô yên lặng nằm dưới thân thể anh như vậy.

Động tác của anh hơi thô lỗ, chỗ hôn tới hơi đau, thậm chí không có chút dạo đầu nào, khiến cho cô hoàn toàn không thích ứng được anh kịch liệt, cả quá trình, cô đều miễn cưỡng và nhân nhượng.

Thật sự buồn cười.

Tối nay là đêm tân hôn của bọn họ, lại thành như vậy.

Cô nói cô muốn nghỉ ngơi sớm một chút. Nhưng anh lại không cho, thậm chí kêu cô câm mồm, trước kia đều là anh nói mệt rồi đủ rồi, khi cô nói như vậy, anh lại tức giận.

Anh nổi giận.

Anh hết sức thô lỗ lật thân thể của cô, không nói hai lời, cởi luôn quần áo của cô, trong mắt lạnh lẽo, không có một chút thương tiếc.

Cả quá trình hơi lâu.

Cố Tử Hàn trước kia không nói được một lúc có thể kết thúc, nhưng tuyệt đối sẽ không kéo dài như bây giờ.

Mà cả quá trình, cô không hề cảm thấy thoải mái, nhưng không hề từ chối và ngăn cản.

Cô chỉ yên lặng chịu đựng.

Chịu đựng đến khi anh phát tiết xong mới thôi.

Cô nghĩ, cuối cùng xong rồi.

Giật giật thân thể chuẩn bị đi toilet rửa mặt, nhưng ngay khoảnh khắc lật người, Cố Tử Hàn đã một phát kéo cô qua, một lần nữa đè cô dưới thân, tiếp tục không ngừng…

Cô là một thân thể nhạy cảm, rất nhạy cảm.

Kiều mỵ trời sinh.

Lần đầu tiên cô cảm thấy, chuyện trên giường khó khăn như thế.

Cả đêm, điên cuồng chưa ngủ.



Hôm sau, sáng sớm.

Kiều Tịch Hoàn lật người, hơi híp mắt, dáng vẻ lười biếng.

Hôm nay là chủ nhật.

Cô không cần dậy quá sớm, cho nên cô nằm trên giường một lúc, lăn một lúc, một hồi lâu mới ngồi xếp bằng trên giường trống rỗng, đầu tóc vô cùng rối bời, cô ngơ ngác nhìn về một hướng, hình như còn đang bồi hồi trong mộng.

Tối hôm qua rõ ràng có thể ngủ ngon giấc, nhưng không biết vì sao, trong đầu lại luôn hiện lên lời Cố Tử Thần nói bên tai cô, nói cái gì mà cô muốn đi kệ cô, nói cái gì mà muốn nhổ hết tất cả lông xanh của cô.

Người đàn ông này, rốt cuộc đối với cô như thế nào?!

Giống như tính tình của cô, không cho phép đồ đạc của mình, cho dù không cần cũng không cho người khác đụng vào?!

Chậc chậc.

Người đàn ông thật đáng ghét, cô hoàn toàn không biết anh nghĩ cái gì!

Cô xuống giường, đi vào phòng tắm, ngồi trên bồn cầu, sau đó không có việc gì làm lấy điện thoại di động ra, lướt tin tức, mở tin tức hàng đầu ra, sau đó nhìn thấy được tuyên phạt của Dụ Lạc Vi, lên tòa lần đầu, phán ba năm.

Ba năm, cũng đủ để Dụ Lạc Vi cẩn thận tỉnh lại.

Cô rất bình tĩnh nhìn nội dung phía dưới, thấy tiền bồi thường của bất động sản Hồng Phúc cho Cố thị, mà khoản phí tổn này, nói thẳng, Cố thị không chỉ không cần, ngược lại còn sẽ cho bất động sản Hồng Phúc nhiều hơn. Cố thị làm chút thể diện, bí mật không chừng cho người khác bao nhiêu ưu đãi, mới giữ lấy Cố Tử Hàn, mới có thể khiến vụ kiện tụng này yên ổn xuống.

Cô đảo mắt.

Cô đứng dậy, đánh răng rửa mặt.

Cô thật sự cảm thấy Cố Tử Hàn rất đáng ghét, khiến người ta chán ghét từ tận đáy lòng.

Sửa sang xong bản thân, thay một bộ quần áo đẹp mắt, hít sâu ra cửa.

Trên hành lang, cách đó không xa Cố Tử Hàn hình như cũng mới từ trong phòng ra ngoài.

Trong khoảng thời gian này Cố Tử Hàn thật sự âm hồn bất tán.

Kiều Tịch Hoàn liếc nhìn Cố Tử Hàn, sắc mặt lạnh nhạt đi tới.

Cố Tử Hàn nhìn Kiều Tịch Hoàn, nhếch miệng cười lạnh, “Thấy án phạt của Dụ Lạc Vi chưa?”

“Tôi luôn rất hiếu kỳ, chú cho bất động sản Hồng Phúc bao nhiêu chỗ tốt, người ta bằng lòng đeo nồi đen cho chú?” Kiều Tịch Hoàn hỏi thẳng thừng.

Cố Tử Hàn trầm mặt xuống, “Chuyện này không liên quan đến cô, cô chỉ cần rõ ràng, tôi không yếu như cô nghĩ.”

Kiều Tịch Hoàn liếc mắt, “Nhưng cũng không phải mạnh như tôi nghĩ.”

Cố Tử Hàn lạnh lùng nhìn Kiều Tịch Hoàn.

Kiều Tịch Hoàn nhếch miệng lên, “Đúng rồi, tối hôm qua là đêm tân hôn, Diệp Mị còn đang ngủ?”

Hình như sắc mặt Cố Tử Hàn càng tồi tệ hơn.

Sáng sớm hôm nay tỉnh dậy, Diệp Mị không ở đó.

Tối hôm qua hai người kéo dài thời gian hơi lâu, bởi vì anh uống thuốc, làm không chỉ một lần, nhưng tối hôm qua Diệp Mị giống như trúng tà, cực kỳ lạnh nhạt anh, cho dù anh giày xéo trên người cô như thế nào, cô đều chỉ nằm phía dưới, không nhúc nhích, mặc dù thân thể được phát tiết, nhưng lại không tìm được cảm giác bình thường, thoải mái từ trong ra ngoài đó.

Kiều Tịch Hoàn nhìn Cố Tử Hàn, cảm thấy vẻ mặt anh ta hơi kỳ quái.

Nhưng cô không phải thần, không nhìn ra Cố Tử Hàn kỳ quái ở chỗ nào.

Cô chuyển bước chân đi xuống dưới lầu.

Dù sao không định nói gì với Cố Tử Hàn nữa, quan hệ bây giờ của bọn họ không cần phải giả bộ hữu nghị, vốn không hữu nghị được.

Cô đi xuống dưới lầu, đi phòng ăn ăn cơm.

Cố Tử Hàn lại đi thẳng ra ngoài phòng khách, Kiều Tịch Hoàn khó được quan tâm, tự mình ăn cơm, ăn thong thả ung dung.

Không lâu lắm.

Khỉ con và Cố Minh Nguyệt nhảy nhót từ trên lầu xuống, khi thấy cô, khỉ con rất ngoan ngoãn gọi, “Mẹ, con dẫn em xuống ăn cơm.”

Kiều Tịch Hoàn gật đầu.

Cố Minh Lộ rất chăm sóc Cố Minh Nguyệt, mặc dù Cố Minh Nguyệt cô bé này tính tình không tốt lắm, thỉnh thoảng sẽ tùy hứng tức giận Cố Minh Lộ, có lúc cô thật sự không nhìn nổi, nhưng lại thấy, Cố Minh Lộ không để ý thì cô có tư cách gì đi chất vấn cách thức sống của thằng bé.

Cố Minh Lộ và Cố Minh Nguyệt hai đứa leo lên bàn ăn, người giúp việc lấy bữa sáng cho hai đứa, Cố Minh Nguyệt lớn như vậy, nhưng vẫn quen được đút cơm, bằng không sẽ không ăn, cô bé con cực kỳ tùy hứng.

Kiều Tịch Hoàn nhìn xem, không nói gì, dù sao đã nhìn quen.

Vả lại không thích, cô chỉ nhìn con trai của cô, con trai của cô ăn cơm rất ngoan, chưa bao giờ cần ai đút, đồ mình muốn ăn cũng hiếm khi dư lại, là đứa bé có tập quán sinh hoạt rất tốt.

Trên bàn cơm yên tĩnh như vậy, thỉnh thoảng truyền đến tiếng cười đùa của Cố Minh Lộ và Cố Minh Nguyệt.

Chuyện không vui xảy ra hôm qua, hình như Cố Minh Nguyệt đã nhanh chóng quên mất.

Ba người đang ăn cơm, Cố Tử Hàn và Diệp Mị đột nhiên xuất hiện.

Cố Tử Hàn mới vừa rồi đi tìm Diệp Mị hả?!

Kiều Tịch Hoàn buồn bực, Diệp Mị không phải nên chờ Cố Tử Hàn cùng rời giường, hai người chàng chàng thiếp thiếp xuất hiện trước mặt mọi người sao?!

Không nghĩ ra, cũng cảm thấy không có gì có thể nghĩ ra.

Chỉ nhàn nhạt nhìn Cố Tử Hàn và Diệp Mị cùng xuất hiện cạnh bàn ăn, hai người vừa ngồi xuống, khuôn mặt nhỏ bé của Cố Minh Nguyệt đã suy sụp, “Con không muốn người phụ nữ này cùng ăn cơm với con!”

Giọng rất lớn, người giúp việc đang đút cơm cho cô bé cũng không nhịn được run run tay.

Diệp Mị đảo mắt, nhìn Cố Minh Nguyệt, nhếch miệng cười, hình như cười hơi lạnh.

Cố Minh Nguyệt hơi sợ rụt cổ lại, “Con chính là không muốn cùng ăn cơm với người phụ nữ này!”

“Cố Minh Nguyệt!” Giọng Cố Tử Hàn lạnh đến dọa người.

Hình như Cố Minh Nguyệt bị giật mình, thân thể nhỏ bé run run, nhìn cha mình.

“Còn không lễ phép như vậy, cha sẽ đưa cả con ra nước ngoài!” Cố Tử Hàn hung hăng nói, “Đưa đến bên chỗ anh trai con, đừng trở về!”

“Con không…” Cố Minh Nguyệt vừa nghe, méo miệng nhỏ định khóc.

“Ăn xong rồi sang bên chơi, đừng ở đây không lễ phép. Lần sau cha mà nghe được con nói cái gì mà người phụ nữ này người phụ nữ kia, cha thật sự đưa con đi.” Cố Tử Hàn nói rất nghiêm nghị.

Từ nhỏ Cố Minh Nguyệt đã được chiều quen, mặc dù Cố Tử Hàn hiếm khi gần như không có tinh lực đặt trên người Cố Minh Nguyệt, nhưng Cố Minh Nguyệt được Ngôn Hân Đồng cực kỳ cưng chiều, cô bé này lại biết nói chuyện, khiến Cố Diệu Kỳ và Tề Tuệ Phân đều rất vui vẻ, hoàn toàn được nuôi dưỡng như tiểu công chúa, sao chịu được uất ức như bây giờ, “Oa” một tiếng, lớn tiếng khóc.

“Cố Minh Nguyệt!” Vừa nghe thấy Cố Minh Nguyệt khóc, sắc mặt Cố Tử Hàn càng lạnh hơn.

Cố Minh Nguyệt tiếp tục khóc thét.

Cố Minh Lộ ở bên cạnh cũng bị hù sợ, vội vàng kéo áo Cố Minh Nguyệt, “Chúng ta ăn xong rồi, chúng ta đi phòng trẻ chơi đi.”

Cố Minh Nguyệt không chịu theo.

Tại sao bé bị cha mình nói như vậy, tại sao bé không thể biểu đạt ý kiến của mình, người lớn đều là trứng thúi trứng thúi!

“Cố Minh Nguyệt, con còn khóc!” Cố Tử Hàn không hề kiên nhẫn, giọng lại lớn chút với Cố Minh Nguyệt.

“Thôi Tử Hàn, muốn tiếp nhận mẹ kế cũng cần một quá trình, em và Cố Minh Nguyệt nói chuyện chút.” Diệp Mị đột nhiên rời bàn cơm, đi về phía Cố Minh Nguyệt, ôm lấy Cố Minh Nguyệt.

Cố Minh Nguyệt ngẩn ra, ngẩn người trong một khắc.

Sau đó kêu to, “Cô buông tôi ra, cô buông tôi ra, tôi không muốn cô ôm!”

Diệp Mị đã ôm Cố Minh Nguyệt lên tầng hai.

Kiều Tịch Hoàn nhìn bóng lưng hai người, nhìn Cố Tử Hàn không hề có phản ứng lạnh lùng ăn bữa sáng, Kiều Tịch Hoàn để đũa xuống, nói với khỉ con, “Ăn xong chưa?”

Hình như khỉ con mới vừa hồi hồn lại từ trong kinh sợ, vội vàng gật đầu.

“Mẹ dẫn con về phòng.”

“Vâng.”

Khỉ con xuống đất, Kiều Tịch Hoàn nắm khỉ con lên lầu.

Khỉ con ngước đầu nhìn Kiều Tịch Hoàn, “Mẹ, Minh Nguyệt sẽ không bị dì kia đánh đòn chứ?”

“Ai biết.” Kiều Tịch Hoàn nhún vai.

“Vậy nếu Minh Nguyệt bị đánh thì làm sao?” Khỉ con hơi khẩn trương nói.

“Quản tốt chính con thôi. Về sau… đừng tốt với Cố Minh Nguyệt như vậy biết không?” Kiều Tịch Hoàn nói.

“Tại sao? Minh Nguyệt là em gái con.” Khỉ con không hiểu.

“Nghe mẹ là được.” Kiều Tịch Hoàn cũng không muốn giải thích nhiều với Cố Minh Lộ, mang theo Cố Minh Lộ về thẳng phòng bé, “Một mình chơi trong phòng.”

Nói xong, đã xoay người rời đi.

Cố Minh Lộ kéo vạt áo cô, nhìn cô, “Mẹ, con muốn bảo vệ Minh Nguyệt.”

Kiều Tịch Hoàn nhìn bé, “Tại sao?”

“Bởi vi em ấy là em gái con, anh trai không nên bảo vệ em gái sao?”

“Chờ con trưởng thành, lại bảo vệ đi.” Kiều Tịch Hoàn nói.

Cố Minh Lộ nhìn cô.

“Cuối cùng có một ngày Minh Nguyệt sẽ rời khỏi đây.” Kiều Tịch Hoàn ném lại một câu, rồi rời đi.

Cố Minh Lộ thật sự không hiểu, vì sao Minh Nguyệt phải rời đi?!

Kiều Tịch Hoàn đi ra khỏi phòng Cố Minh Lộ.

Trên mặt không tỏ vẻ đặc biệt gì, bước chân của cô dừng lại trước phòng Cố Minh Nguyệt, cửa phòng khóa chặt, hiệu quả cách âm của biệt thự này rất tốt, cô vốn không nghe được Diệp Mị sẽ nói gì với Cố Minh Nguyệt, cứ đứng lẳng lặng như vậy một lúc, sau đó xoay người rời đi.

Cô đi xuống lầu, vừa hay nhìn thấy Cố Tử Thần từ phòng khách về, giống như chuẩn bị về phòng.

Cố Tử Thần có thói quen thích sạch sẽ.

Mỗi lần từ trong nhà ấm ra ngoài, bởi vì dính vào một chút xíu bùn đất hay bụi bặm đều sẽ tắm, tập quán sinh hoạt của người này có lúc phiền toái đến người khác không chịu nổi.

Cô đi thẳng tới phòng khách ngồi trên ghế salon xem ti vi.

Cố Tử Thần đi vào thang máy, sau đó tới lầu hai.

Anh đẩy xe lăn, xe lăn đột nhiên dừng lại.

Diệp Mị đứng trước mặt anh, nhìn chằm chằm vào anh.

Hai người cứ giằng co như vậy một lúc, không ai mở miệng nói chuyện.

Cố Tử Thần không nhịn được mở miệng nói, “Cảm phiền nhường đường.”

Diệp Mị sững sờ cả người, một hồi lâu, khẽ dịch sang.

Cố Tử Thần lạnh lùng nghiêm mặt, đi tới trước.

“Cố Tử Thần.” Diệp Mị đột nhiên gọi tên anh.

Cố Tử Thần khẽ nhíu mày.

“Anh nhớ em không?” Diệp Mị hỏi anh, giọng nói rõ ràng mang theo mong đợi.

“Không nhớ rõ.” Cố Tử Thần nói từng tiếng, vô cùng lạnh lùng.

Diệp Mị giật mình, thật lâu, nhếch miệng cười một tiếng tịch mịch, “Em nghĩ anh cũng sẽ không nhớ em.”

Đối với Diệp Mị biến đổi tình cảm, Cố Tử Thần không hề động, đẩy xe lăn đi về trước.

“Cố Tử Thần, tại sao anh lại giấu mình ở đây?” Diệp Mị nhìn bóng lưng của anh, lẩm bẩm nói, giống như đang tự hỏi.

Cô điều chỉnh cảm xúc, cố gắng để cho mình có vẻ không có gì khác thường đi xuống lầu.

Đại viện nhà họ Cố tùy tiện hơn nhà họ Diệp nhiều, ở nhà họ Diệp cho dù ăn sáng ăn trưa ăn tối hay ăn khuya, chỉ cần người ở trong biệt thự, đều phải cùng ăn, làm việc và nghỉ ngơi cũng cực kỳ có quy luật, nhưng cũng may, kể từ sau khi cô biết Cố Tử Hàn, đã rời khỏi đó, thật sự không chịu nổi chặt chẽ của nơi đó.

Nếu không phải vì Cố Tử Hàn, cô cũng tuyệt đối sẽ không để mình một lần nữa chuyên vào trong một tòa đại viện như vậy…

Nhếch miệng, cười một tiếng châm chọc.

Vì Cố Tử Hàn?

Hình như nụ cười của cô càng lạnh hơn.

Mới vừa rồi cô mang Cố Minh Nguyệt lên phòng, cô sớm biết Cố Tử Hàn có một trai một gái, thêm vào đó một lần cuối cùng gặp mặt Ngôn Hân Đồng, Ngôn Hân Đồng cũng có nhắc đến Cố Minh Lý và Cố Minh Nguyệt, hy vọng cô có thể chăm sóc, lúc ấy ở ngay trước mặt Tề Tuệ Phân cô đầy miệng đáp ứng, nhưng trong lòng thật ra hơi bài xích, cô ghét trẻ con, đặc biệt là đứa khóc lóc rối rít, nhìn thấy bẩn.

Chẳng qua khi đó, cô chưa từng nghĩ tới làm khó Cố Minh Nguyệt như thế nào, nhưng mới vừa rồi, sau khi cô mang Cố Minh Nguyệt vào phòng, lại dùng giọng lạnh lẽo nói với Cố Minh Nguyệt, kêu Cố Minh Nguyệt thức thời đừng chọc cô, nếu không cô thật sự đánh người, còn có thể đuổi Cố Minh Nguyệt ra khỏi biệt thự.

Rất dễ nhận thấy, Cố Minh Nguyệt bị cô dọa sợ.

Dĩ nhiên, cô còn uy hiếp con bé, không được nói ra, sau khi nói ra, sẽ lập tức đuổi con bé đi.

Cố Minh Nguyệt dù sao mới năm tuổi, vốn không chịu được hù dọa như vậy, trong nháy mắt đã đàng hoàng hơn.

Cô rời khỏi phòng, lại đụng phải Cố Tử Thần.

Thật ra thì tối hôm qua cô cả đêm không ngủ, bởi vì cả người vẫn không ngừng thừa nhận Cố Tử Hàn xâm phạm, sau khi xong chuyện, làm thế nào đều không ngủ được, trợn tròn mắt, nhìn sắc trời càng lúc càng sáng, nhẹ nhàng rời giường, không thay quần áo ra khỏi phòng.

Cô tùy tiện đi lại trong đại viện nhà họ Cố, đi về phía vườn hoa sau nhà, bước chân đột nhiên dừng lại ở nhà ấm vườn hoa, nhìn người đàn ông bên trong.

Cô một mực nghĩ, có lẽ có thể vô tình gặp gỡ, bởi vì nhà họ Cố lớn như vậy, ngẩng đầu không thấy cúi đầu có thể thấy, nhưng thật không ngờ, lại nhìn thấy được bóng dáng của anh như vậy. nhìn anh lạnh lùng nghiêm mặt, vẫn chui đầu vào tu bổ hoa của anh.

Cô ngồi trên ghế cách anh không xa, yên lặng nhìn người đàn ông bên trong.

Dưới ánh mặt trời sương sớm bên người càng rực rỡ, vô cùng sáng long lanh.

Cô cảm thấy một khắc kia, là thời gian mình đẹp nhất…

Mà phần điềm tĩnh này, lại bị Cố Tử Hàn vô tình tan biến, anh mặt lạnh đi tới, “Sao sớm như vậy đã rời giường!”

Cô đảo mắt, nhìn người đàn ông này, cười nhạt, “Đổi chỗ ngủ, nên không ngủ được.”

Cố Tử Thần giật giật tròng mắt, giống như không hề hoài nghi lời nói của cô, chỉ nói, “Ăn sáng.”

Sau đó đã rời đi trước.

Cố Tử Hàn trước kia lạnh lùng với cô như thế nào đều được, cô đều sẽ dùng mặt nóng đi dán mông lạnh của anh, nhưng bây giờ vào thời khắc này, cô lại chỉ hơi chết lặng mà thôi. Chết lặng cảm thấy, người đàn ông này có phản ứng gì, cô đều không hề lay động.

Có lúc cô sẽ cảm thấy bản thân quá thực tế.

Cô một lần nữa liếc nhìn người đàn ông trong nhà ấm, đi theo bước chân Cố Tử Hàn vào phòng khách.

Cô nhếch miệng cười khổ.

Thì ra là.

Anh tên Cố Tử Thần.

Thì ra là, tướng mạo của Cố Tử Hàn, thật ra gần như giống anh như đúc.

Nếu như không phải xuất hiện đồng thời như vậy, cô thật sự khó tin được, sinh đôi có thể giống nhau đến mức độ như thế.

Nhưng lại vì đối lập như vậy, để cho cô lần đầu tiên nhận ra, người đàn ông này.

Cảm giác không giống.

Hoàn toàn khác nhau.

Cô đã từng kinh ngạc.

Nhưng khi đó không nghĩ gì nhiều, cho rằng dáng vẻ giống nhau, là được, mặc dù rất nhiều khi cảm thấy không đúng, không đúng, nhưng lại cảm thấy, không có đạo lý không đúng. Mà khi thấy được Cố Tử Thần, cô biết, thật ra không đúng!

Rất dễ phân biệt, thậm chí chỉ một ánh mắt, đã có thể rõ ràng sáng tỏ.

Cô cảm thấy thế giới này thật châm chọc, cho rằng mình lấy được thứ mình luôn mơ tưởng như ý nguyện của mình, một khắc kia lại đột nhiên bị dội một chậu nước lạnh, một giọng nói lạnh lùng nói cho mình biết, đây chẳng qua chỉ là đồ giả mạo mà thôi, giống như bạn tốn nhiều tiền mua một món đồ xa xỉ từ trên tay người khác, nhận vào trong tay rồi mới phát hiện đó là hàng giả, đè nén không nói ra được cũng không có chỗ phát tiết, bạn không thể ném món hàng giả đó đi, bởi vì bạn tốn rất nhiều tiền, nhưng lại không thể thích nó, dù sao, giả chính là giả.

Cô bước xuống lầu đi tới phòng khách, đảo mắt thấy Kiều Tịch Hoàn.

Nhìn cô ta thoải mái nhàn nhã ngồi trên ghế salon, xem ti vi, không đếm xỉa gì, hình như cảm thấy người tới, ngước mắt nhìn cô một chút, không có vẻ mặt đặc biệt gì, lại dời tầm mắt lên màn hình ti vi.

Cô ngồi bên cạnh Kiều Tịch Hoàn.

Kiều Tịch Hoàn xem ti vi, nhàn nhạt nói, “Khuyên cô đừng ra tay với Cố Minh Nguyệt.”

“Tại sao?” Diệp Mị nhìn cô, buồn cười nói.

“Muốn lấy lòng hai người Cố thị, nên học làm một mẹ kế tốt như thế nào.” Kiều Tịch Hoàn nói từng tiếng.

“Tôi vẫn cảm thấy cô không phải là một người tâm địa lương thiện.” Diệp Mị nói, “Nhưng có lúc lại cảm thấy, cô không tim không phổi, hình như lại mang chút sắc thái tình cảm, ví dụ như Minh Nguyệt và cô có quan hệ như thế nào, cô lại tới nói chuyện thay con bé?!”

Kiều Tịch Hoàn cười lạnh, “Tốt bụng nhắc nhở mà thôi, có nghe hay không tùy cô.”

Diệp Mị không tỏ vẻ gì nhìn cô.

Cô dĩ nhiên không cảm thấy Kiều Tịch Hoàn đang nhắc nhở cô.

Hai người trầm mặc như vậy, nhìn tiết mục trên ti vi, nhìn tiết mục giải trí hơi nhàm chán.

Không biết bao lâu, Diệp Mị đột nhiên mở miệng nói, “Cô kết hôn với Cố Tử Thần từ khi nào vậy?”

Kiều Tịch Hoàn nhướng mày, “Cô có hứng thú?”

Diệp Mị nhìn cô.

Kiều Tịch Hoàn nhìn như gió nhẹ nước chảy, “Hôn nhân gia tộc, không có bất kỳ nội dung đặc sắc gì cô muốn biết.”

“Hôn nhân gia tộc? Nhà cô có tài đức gì mà có thể leo lên được Cố thị?!”

“Bởi vì Cố Tử Thần là người tàn tật, có mấy người bằng lòng gả cho người tàn tật?!” Kiều Tịch Hoàn nhìn Diệp Mị, “Cô bằng lòng không?”

Diệp Mị nheo mắt.

“Dù sao tôi không muốn.” Kiều Tịch Hoàn tự nhiên nói.

“Ý tứ chính là, tình cảm của cô và Cố Tử Thần cũng không tốt hả?” Diệp Mị hỏi thăm, nhìn giọng điệu không có gì lạ, rõ ràng biểu hiện hơi khẩn trương.

Ánh mắt Kiều Tịch Hoàn sâu thẳm, “Cô cảm thấy rất hứng thú với Cố Tử Thần?”

Diệp Mị ngẩn ra, đột nhiên cười hơi khoa trương, “Tôi chỉ rất hiếu kỳ, tại sao cô lại cam tâm tình nguyện ở nhà họ Cố. Nhìn cô với cái nhà này, không hợp nhau.”

“Đừng cố suy đoán tôi, Diệp Mị.” Kiều Tịch Hoàn nói, giọng nhàn nhạt, đảo mắt nhìn cô, “Hơn nữa cô biết, tôi có hứng thú với Tề Lăng Phong, nhưng cho tới bây giờ, cô đều như ý nguyện, lại không đưa cho tôi bất cứ giá trị có ích nào.”

Diệp Mị nheo mắt, “Tôi đã từng nói, tôi không có khả năng lớn như cô nghĩ.”

“Tôi đoán cũng đúng. Bởi vì tôi đã hỏi Diệp phu nhân nhà cô rồi. Diệp phu nhân nói trên tay bà ta có đầy đủ về Tề Lăng Phong, nhưng muốn nhìn biểu hiện của tôi mới cho tôi. Làm con gái duy nhất của Diệp phu nhân, Diệp Mị, biểu hiện theo như lời mẹ cô nói, cô nên biết là cái gì chứ?”

“Tôi không biết.” Diệp Mị nói, “Tôi và mẹ tôi không gần gũi.”

“Tôi nghe nói gia quy Diệp thị các cô, sản nghiệp gia tộc truyền nữ không truyền nam, tôi biết Diệp phu nhân còn có một con trai, cô còn có một em trai. Mẹ cô gả cô cho Cố Tử Hàn là chuẩn bị phá vỡ truyền thống, để cho em trai cô tới tiếp nhận?!” Kiều Tịch Hoàn thăm dò.

“Hình như cô biết hơi nhiều.”

“Tôi ngược lại cảm thấy, tôi biết quá ít, nếu không cũng sẽ không bị nhà cô nắm mũi dắt đi.” Kiều Tịch Hoàn hung hăng nói.

Diệp Mị mắt lạnh nhìn Kiều Tịch Hoàn, “Có lúc biết nhiều cũng không phải chuyện tốt.”

Kiều Tịch Hoàn nhìn Diệp Mị.

“Ví dụ như, tình cảnh của tôi bây giờ.” Diệp Mị nói từng lời, hình như hơi cắn răng nghiến lợi, cô hung hăng nhìn Kiều Tịch Hoàn, dữ dội nói, “Cô nói cô có hứng thú với Tề Lăng Phong, cái gọi là hứng thú mà cô nói, là có ý gì?!”

“Có phải cô quan tâm tôi quá nhiều rồi không?”

“Hiện giờ chúng ta ở dưới một mái hiên.” Diệp Mị nói như chuyện đương nhiên.

“Thứ cho tôi không thể trả lời.” Kiều Tịch Hoàn từ chối thẳng thừng.

Diệp Mị nheo mắt, sắc mặt hơi khó coi.

“Tự cô chậm rãi xem ti vi đi, tôi về phòng.” Kiều Tịch Hoàn từ trên ghế salon đứng lên, nhìn Diệp Mị, dừng bước chân, “Nhưng mà ngược lại, sao tôi lại không thấy được vẻ mừng rỡ của cô khi gả cho Cố Tử Hàn, cô lại tỏ vẻ hơi mất mát, chẳng lẽ hai người ở trên giường bất hòa rồi sao?”

Sắc mặt Diệp Mị rất khó nhìn, chân mày nhíu chặt lại.

Kiều Tịch Hoàn nhếch miệng cười, đi lên lầu.

Diệp Mị nhìn bóng lưng Kiều Tịch Hoàn, cả người phừng phừng lửa giận, không chỗ phát tiết.

Thứ bản thân dùng hết thủ đoạn có được, lại không phải là thứ mình muốn, nếu như bị Kiều Tịch Hoàn biết được, cô có thể tưởng tượng được Kiều Tịch Hoàn sẽ dùng phương thức như thế nào tới châm chọc cô!

Cô nheo mắt, cắn răng!

Từ nhỏ cô đã biết, đồ phải dựa vào giành mới có được.

Đồ không ai muốn, cầm trong tay cũng vô vị.

Cô nhếch miệng cười lạnh, nhìn bóng lưng Kiều Tịch Hoàn biến mất trên cầu thang.

Hiện giờ không thể cướp lấy, lại cướp tiếp, cướp đến khi mình thích mới thôi.



Kiều Tịch Hoàn trở về phòng, Cố Tử Thần đang đọc sách trên ban công, vẫn giống như trước kia, không hề để ý chuyện bên ngoài, mặt vô cùng lạnh lùng.

Kiều Tịch Hoàn cắn môi, đi về phía anh.

Cố Tử Thần nhướn mày, quay đầu nhìn Kiều Tịch Hoàn, “Có chuyện gì?”

“Không có chuyện gì, chỉ muốn nhìn anh, sao dáng dấp đẹp trai như vậy.” Kiều Tịch Hoàn ngồi đối diện anh, chớp không chớp mắt nhìn anh.

“Bệnh thần kinh.” Cố Tử Thần hình như bị Kiều Tịch Hoàn nhìn đến sợ hãi, đẩy xe lăn ra cửa.

Kiều Tịch Hoàn nhìn anh rời đi, lại sải bước tới, anh dừng ở đâu, cô ngồi xổm ở đó, anh động một cái, cô động một cái, rõ ràng chính là cố ý giở trò. Trên mặt còn treo nụ cười hoa si ngôi sao, người ta nhìn mà sợ hãi trong lòng.

Cố Tử Thần ném sách trong tay, hơi không thoải mái cau mày, “Em đủ rồi chưa?!”

“Thì sao, nhìn ông xã mình cũng có lỗi.”

“Em rốt cuộc định làm gì!” Cố Tử Thần tức giận nói.

“Cố Tử Thần, nếu không anh nói yêu em xem. Em đột nhiên muốn nghe lời này.” Kiều Tịch Hoàn quấn lấy Cố Tử Thần, vô cùng trơ trẽn.

Sắc mặt Cố Tử Thần biến thành kiểu long trời lở đất, nhìn vẻ hoàn toàn đè nén không cách nào phát tiết, có một ảo giác giống như rất muốn bóp chết cô.

Kiều Tịch Hoàn lại tỏ vẻ bình tĩnh, còn mặt buồn cười nhìn đủ sắc thái trên mặt Cố Tử Thần.

Cảm thấy thật thú vị.

Cô vẫn luôn cho rằng Cố Tử Thần có vẻ mặt poker, hiện giờ mới phát hiện, vẻ mặt Cố Tử Thần vô cùng kỳ quặc, nhưng hơn phân nửa đều là thần sắc không thân thiện, có thể coi như thế, cô cảm thấy rất tốt, ngày mới sẽ không nhàm chán như vậy.

(*) Mặt poker: chỉ khuôn mặt không có biểu cảm gì, vui giận không lộ.

“Tránh ra!” Cố Tử Thần lạnh giọng quát.

“Không nói thì không nói, dữ như vậy làm gì.” Kiều Tịch Hoàn không tránh ra, vẫn không biết xấu hổ ngồi xổm trước mặt anh, “Nếu không để em nói được chứ?”

Cố Tử Thần nheo mắt.

“Em nói em yêu anh, anh cảm thấy như thế nào?” Kiều Tịch Hoàn nhìn anh.

Cố Tử Thần không thay đổi sắc mặt, ngón tay lại thoáng siết chặt.

“Cố Tử Thần.” Kiều Tịch Hoàn đột nhiên đứng lên, hình như bất đắc dĩ thở dài, “Em thật sự cảm thấy em có thể sẽ yêu anh, làm sao giờ?”

Cố Tử Thần mím chặt môi mỏng.

“Càng ngày càng có ảo giác này.” Kiều Tịch Hoàn nói, xoay người nhào lên giường, nhàm chán lăn lộn.

Cố Tử Thần đảo mắt nhìn dáng vẻ của cô, mím môi đi ra khỏi phòng ngủ.

Kiều Tịch Hoàn nhìn bóng lưng Cố Tử Thần.

Người đàn ông lạnh lùng này, yêu anh, có lẽ là bản thân tìm đường chết!

Cô hít sâu, để cho mình chậm rãi điều chỉnh cảm xúc.

Cô mới không cần yêu người đàn ông này, trừ phi người đàn ông này, yêu cô!

Yêu cô? Hay là yêu bất cứ ai?! Đối với Cố Tử Thần mà nói, rõ ràng chính là chuyện nhảm nhí mà thôi.

Người đàn ông này chưa bao giờ biết rằng như thế nào là tình yêu đi.

Cô trở mình lật qua lật lại, hơi nhàm chán ngồi dậy, cầm điện thoại di động lên, gọi, “Bối Địch, có rảnh không, đi ra ngoài một chút.”

“Đi đâu?”

“Muốn đi đâu thì đi đó.” Kiều Tịch Hoàn nói, “Khó có được chủ nhật, ở trong nhà đè nén sợ.”

“Nha.” Bên kia đáp một tiếng.

“Chúng ta đi dạo phố thôi. Không phải phụ nữ đều thích đi dạo phố sao?”

“Hoắc Tiểu Khê không thích, Diêu Bối Địch cũng không thích.” Diêu Bối Địch dội nước lã từng câu.

“Hiện giờ Kiều Tịch Hoàn thích. Tớ ở trung tâm thương mại quốc tế Mậu Sâm chờ cậu.” Kiều Tịch Hoàn nói.

Diêu Bối Địch bất đắc dĩ, “Ừ, nửa giờ sau đến.”

Kiều Tịch Hoàn cúp điện thoại, thay bộ quần áo, ăn diện đơn giản chút một mình ra ngoài.

Diệp Mị vẫn còn trong phòng khách xem ti vi, nhìn dáng vẻ cô, hơi nheo mắt lại.

Kiều Tịch Hoàn không để ý tới đi thẳng ra khỏi đại viện nhà họ Cố.

Đợi trong chốc lát, xe đến.

Cô cho là Diêu Bối Khôn, trong ghế lái, lại là Vũ Đại.

Kiều Tịch Hoàn trố mắt, “Mới được mấy ngày, đã xuống giường rồi?”

“Tiểu cường đánh không chết là như vậy.” Vũ Đại cười nói.

Kiều Tịch Hoàn cau mày, “Cô thật sự không có chuyện gì? Thật ra thì Diêu Bối Khôn vẫn tạm được, chỉ nói hơi nhiều.”

“Yên tâm đi, tôi rất tốt.” Vũ Đại nói, “Còn không lên xe.”

Kiều Tịch Hoàn mím môi, không nhiều lời nữa, ngồi trong xe con.

“Vũ Đại cô thật sự không có chuyện gì?”

“Sẽ không gây ra tai nạn xe cộ.” Vũ Đại vô cùng thẳng thắn.

Kiều Tịch Hoàn trợn trắng mắt.

Hai người câu được câu chăng nói vài lời, Vũ Đại chạy xe đến nơi, “Tôi ở trên xe chờ cô.”

“Ừ.” Kiều Tịch Hoàn gật đầu.

Sau đó một mình đi vào Mậu Sâm.

Cô chờ chốc lát, Diêu Bối Địch mới vội vã chạy tới, có phần thở không ra hơi.

“Sao cậu gấp vậy làm gì?” Kiều Tịch Hoàn nhìn gương mặt đỏ bừng của cô ấy, hỏi.

“Còn không phải sợ cậu chờ lâu sao.”

“Lại nói cậu hai ngày này rất rảnh rỗi, Tiêu Dạ không ở nhà?” Kiều Tịch Hoàn và Diêu Bối Địch sóng vai đi vào trung tâm thương mại, thuận miệng hỏi.

“Ừ, Tiêu Dạ rất bận.”

“Lại bắt đầu bận rộn? Sẽ không phải lại thông đồng với Lôi Lôi đấy chứ.” Kiều Tịch Hoàn nói.

Diêu Bối Địch mím môi, “Sẽ không đâu, cho dù trễ, mỗi đêm Tiêu Dạ đều về.”

“Cậu cảm thấy thời gian lên giường chỉ có thể vào buổi tối thôi sao? Không thể vào lúc trưa, không thể vào buổi sáng?” Kiều Tịch Hoàn nói thẳng.

“…” Diêu Bối Địch im lặng, “Lôi Lôi mới trải qua chuyện đó, cậu nghĩ quá nhiều đi.”

“Người phụ nữ kia chính là có vẻ bụng đói ăn quàng.” Kiều Tịch Hoàn hung hăng nói.

Diêu Bối Địch tiếp tục im lặng.

Hai người cứ một đường cười cười nói nói đi dạo trung tâm thương mại.

Thật ra thì bọn họ không quá thích đi dạo phố, rất nhiều khi mua quần áo đều mua từ mấy cửa hiệu yêu thích, không nhiều hơn nửa giờ, đã mua xong đi về, đi dạo phố lâu như vậy, thật sự là lần đầu tiên.

Diêu Bối Địch nhìn Kiều Tịch Hoàn, “Sao đột nhiên cậu lại rảnh rỗi như vậy?”

“Bởi vì đột nhiên không có việc gì làm.” Kiều Tịch Hoàn nói rất bình tĩnh, bởi vì rất nhiều chuyện, còn chờ đợi.

Chờ bộc phát.

Hiện giờ, chính là yên tĩnh trước giông bão.

Cũng gọi là giai đoạn cửa sổ.

(*) Giai đoạn cửa sổ: giai đoạn chờ xác nhận chính thức bằng các phương pháp kỹ thuật, ví dụ như test nhanh dương tính Covid, chờ CDC xác nhận lại bằng xét nghiệm khẳng định.

Giai đoạn cửa sổ, sẽ để mình thả lỏng một chút.

Diêu Bối Địch thật sự không biết một ngày Kiều Tịch Hoàn bận rộn những gì, hai người cùng tùy tiện đi vào một cửa tiệm quần áo, sau đó tùy tiện nhìn xem đồ.

“Hoàn Hoàn, cậu có cần mua một cái váy như vậy không, tớ cảm thấy rất hợp với cậu.” Diêu Bối Địch nhìn chiếc váy màu xanh nhạt người mẫu mặc trước mặt, cảm thấy màu sắc nhàn nhạt như vậy, rất thích hợp với Kiều Tịch Hoàn có dáng vẻ xinh đẹp.

Kiều Tịch Hoàn cau mày, cũng cảm thấy thật đẹp mắt, đi đã đi ra rồi, thử xem cũng được.

Cô quay đầu nói với nhân viên phục vụ, “Mẫu này có size của tôi không?”

“Tiểu thư xin ngài đợi một chút, quần áo chỗ chúng tôi mỗi một size chỉ có một món, hơn nữa còn hạn chế toàn cầu. Mới vừa rồi có vị tiểu thư đã đi thử, ngài chờ chốc lát, đợi cô ấy mặc thử xong rồi, ngài lại thử có được không?” Nhân viên phục vụ hòa nhã nói.

Kiều Tịch Hoàn cau mày.

Tùy tiện coi trọng một bộ đồ, lại bị người nhanh chân đến trước.

Đúng lúc này.

Một người phụ nữ đi ra khỏi phòng thay đồ, tóc dài thẳng, ngũ quan tinh xảo, mang đến cho người ta cảm giác yếu đuối, vóc người cao gầy, có lồi có lõm, ngược lại có vóc người không khác Kiều Tịch Hoàn lắm, đoán chừng người phụ nữ trước mặt này chính là một vị tiểu thư khác mà nhân viên phục vụ nhắc đến.

Nhân viên phục vụ đi tới bên cạnh cô ấy, không ngừng thổi phồng, bộ quần áo này thích hợp với người phụ nữ kia bao nhiêu.

Hình như người phụ nữ kia chỉ lơ đãng nghe, soi gương, không nghe nhân viên phục vụ nói gì.

“Có phải thật đẹp mắt không.” Diêu Bối Địch nhìn người phụ nữ trước mặt, hơi hả hê nói.

“Cô ta mặc đẹp mắt, không có nghĩa là tớ mặc đẹp. Thôi, nhìn dáng vẻ người phụ nữ này chính là muốn mua, chúng ta đi thôi.” Kiều Tịch Hoàn mang theo Diêu Bối Địch, xoay người rời đi.

Khoảnh khắc rời đi, dường như cô gái kia liếc nhìn sang đây, thoáng qua rồi biến mất.

Diêu Bối Địch nhìn bộ váy kia, hơi tiếc nuối.

Kiều Tịch Hoàn mặc vào, có lẽ càng đẹp hơn đấy.

Hai người lại đi dạo thêm một lúc, hơi mệt rồi, tìm một chỗ uống nước.

“Tiếp theo cậu chuẩn bị làm gì?” Diêu Bối Địch hỏi.

“Còn có thể làm gì, về nhà, đi đối mặt với cô vợ mới cưới của Cố Tử Hàn.” Kiều Tịch Hoàn lơ đễnh nói.

“Cố Tử Hàn thật sự lại cưới, Ngôn Hân Đồng mới mất chưa được bao lâu…”

“Cậu sẽ không hiểu được thế giới người nhà họ Cố đâu.” Kiều Tịch Hoàn nói.

Diêu Bối Địch nhìn cô, “Vậy cậu còn ở đó làm gì?”

“Cậu cũng không hiểu thế giới của tớ.” Kiều Tịch Hoàn nói tiếp.

Diêu Bối Địch méo miệng, “Tớ không hiểu, tớ không hiểu gì cả, xem ra tớ ngu ngốc!”

“Cậu không ngu ngốc, sao liên tục để mặc cho Lôi Lôi thích làm gì thì làm giữa cậu và Tiêu Dạ chứ.”

“Tớ…” Diêu Bối Địch nghẹn họng.

“Được rồi được rồi, thời gian không còn sớm, chúng ta đi thôi.”

Hoắc Tiểu Khê vốn như vậy, muốn như thế nào là như thế ấy, chính là mỗi lúc một kiểu.

Diêu Bối Địch không nói thêm gì nữa, cùng Kiều Tịch Hoàn rời khỏi trung tâm thương mại, không mua gì cả, uống một ly nước, rời đi.

Diêu Bối Địch lái xe, vốn chuẩn bị về nhà, bỗng nhiên nghĩ tới lời Kiều Tịch Hoàn nói, nói cái gì mà liên tục để mặc cho!

Cô cắn môi, đảo tay lái, đi Đỉnh Hạo Hãn.

Mấy ngày hôm nay thời gian Tiêu Dạ đi Đỉnh Hạo Hãn rất nhiều, hình như vì chuyện của Lôi Lôi.

Tính tình Tiêu Dạ chính là như thế, sẽ không để cho bản thân thiếu nợ bất kỳ ai.

Cô mím môi, chỉ mong sau lần này, sẽ chính là một lần sau cùng.

Xe dừng ở cửa Đỉnh Hạo Hãn.

Hiện giờ mới buổi trưa, rất ít người, gần như đều là nhân viên phục vụ, lưa thưa có mấy bàn khách.

Nhân viên phục vụ thấy cô, vội vàng chào, “Chị dâu.”

Diêu Bối Địch gật đầu, đi qua phòng khách, đi tới hành lang.

Hiện giờ quả thật không có ai, nhân viên phục vụ đều lười biếng, núp trong góc nói chuyện phiếm, hút thuốc lá.

Thật ra Diêu Bối Địch không phải người hà khắc, cảm thấy rất nhiều khi không cần quá cứng nhắc, khi không có chuyện gì làm, cứ len len lười như vậy dường như cũng được, mà cô đột nhiên dừng bước, là bởi vì cô nghe được trong lời nhân viên phục vụ đang huyên thuyên đó nói ra tên một người quen biết.

Tề Lăng Phong.

Cô hơi kinh ngạc.

Dừng chân cách bọn họ không xa, mà hai nhân viên phục vụ này hút thuốc ở cửa thoát hiểm, không thấy được bên trong.

Một nhân viên phục vụ nói, “Cậu biết Tề Lăng Phong không? Chính là tổng giám đốc Hoàn Vũ, ngày hôm trước đã mời mấy người thị chính ăn cơm ở đây.”

“Sau đó thì sao?” Một nhân viên phục vụ khác hỏi, rõ ràng biết có đề tài bát quái.

“Tôi làm phục vụ ở phòng đó. Đêm hôm đó Tề Lăng Phong uống hơi nhiều, mấy tên thị chính quá hung đi, Tề Lăng Phong bị chuốc say trong nháy mắt.”

“Sau đó thì sao?! Cậu nói trọng điểm được không?!” Một nhân viên phục vụ khác hơi nóng nảy nói.

Bị người chuốc say, ở đây không phải rất bình thường sao?!

“Cậu nghe tôi nói, gấp gáp như vậy!” Nhân viên phục vụ tiếp tục nói, “Sau khi xong tiệc tối, bởi vì Tề Lăng Phong uống say, nên tôi đỡ anh ta đi, khi đỡ anh ta đi trên hành lang, đã bị một người đàn ông khác chặn lại nói không cần tiễn anh ta nữa, người kia là bạn của Tề Lăng Phong, kêu tôi đặt một gian phòng cho, người kia đưa anh ta lên.”

“Tôi thấy là bạn của Tề Lăng Phong, nên theo lời đặt phòng, thêm nữa người ta trả tiền rồi, tôi không thể không làm. Sau khi tôi đặt phòng xong, cùng với người đàn ông kia đưa Tề Lăng Phong lên phòng, sau đó tôi rời đi. Kết quả đến rạng sáng, không phải tôi thay ca cho tiểu Triệu sao? Đi lên lầu phòng khách, sau đó đi ngang qua phòng của Tề Lăng Phong thì cửa phòng hé ra, tôi tốt bụng đi đóng cửa, nghe được âm thanh bên trong không nhịn được liếc mắt nhìn, tôi má ơi…” Nhân viên phục vụ đột nhiên dừng lại.

Một nhân viên phục vụ khác hình như bị gợi lên hứng thú, hơi cáu kỉnh gầm lên, “Cậu má ơi cái gì?! Cậu cmn rốt cuộc nhìn thấy cái gì?”

“Tôi thấy được hai người đàn ông đang cưỡi trên người Tề Lăng Phong, sau đó XXOO.” Nhân viên phục vụ nói, “Cho tới bây giờ tôi còn không biết, Tề Lăng Phong nhìn lịch sự nhanh nhẹn như vậy, lại là một tên GAY! Hơn nữa nhìn dáng vẻ anh ta còn rất kích thích, bị hai người đàn ông giày xéo như vậy… Sáng ngày hôm sau khi tôi hết ca nhìn thấy anh ta, nhìn thấy anh ta sắc mặt trắng bệch, đi đường đều không ổn, khập khiễng…”

Mấy lời vui đùa phía sau càng thêm bẩn thỉu, Diêu Bối Địch không nghe thêm nữa.

Cô mím môi, đi tới hành lang.

Cô cảm thấy, có phải cô nên nói một tiếng những lời nghe được cho Kiều Tịch Hoàn không?!

Cảm giác, dường như đã phát hiện ra bí mật kinh người gì!

Nhếch miệng cười xấu xa, cầm điện thoại lên, gọi.



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks       
            
Xem thông tin cá nhân
2 thành viên đã gởi lời cảm ơn Puck về bài viết trên: HanThienTam, Windyphan
     
Có bài mới 18.09.2021, 12:06
Hình đại diện của thành viên
Nguyên Thượng Thánh Thần Nữ Vương Bạch Hổ Bang Cầm Thú
Nguyên Thượng Thánh Thần Nữ Vương Bạch Hổ Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 17.02.2015, 12:59
Tuổi: 35 Nữ
Bài viết: 4000
Được thanks: 36532 lần
Điểm: 33.85
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: Hào môn: Làm con dâu cả thật là khó 78 - Điểm: 100
Chương 78: Kiều Tịch Hoàn, em không cần phải thay đổi

Editor: Puck - Diễn đàn Lê Quý Đôn

Đỉnh Hạo Hãn.

Diêu Bối Địch đi qua hai nhân viên phục vụ đang nói luyên thuyên, dừng chân trên một chỗ hành lang, lấy điện thoại ra, gọi.

Bên kia vang lên hai chuông, nhận, “Bối Địch.”

“Kiều Tịch Hoàn, trước khi tớ nói cho cậu một bí mật, tớ hỏi cậu trước, bây giờ cậu còn thích Tề Lăng Phong không?” Diêu Bối Địch nghiêm túc hỏi.

Kiều Tịch Hoàn hình như hơi trố mắt, nhướng mày hỏi, “Cậu định nói gì?”

“Cậu hãy trả lời tớ.” Diêu Bối Địch cố chấp nói.

Mỗi lần Kiều Tịch Hoàn đều cảm thấy có lúc Diêu Bối Địch lại chuyện bé xé ra to, rất nhiều khi rõ ràng là chuyện lớn chút xíu, nhưng cứ làm thành thần thần bí bí như vậy, cô thật sự không cảm thấy trong miệng Diêu Bối Địch có thể nói ra bí mật kinh người gì.

“Không thích.” Kiều Tịch Hoàn nói rất khẳng định, “Chỉ có chán ghét.”

“Thật sự chỉ có chán ghét?” Hình như bên kia còn phải xác nhận lại lần nữa.

“Ừ, thật sự chỉ có chán ghét.” Kiều Tịch Hoàn bình tĩnh, nói lần nữa.

“Vừa đúng, người cậu chán ghét, có người giúp cậu… trút giận.”

“Trút giận?” Kiều Tịch Hoàn hỏi dò.

“Bây giờ tớ đang ở Đỉnh Hạo Hãn, hiện giờ người ở đây đặc biệt ít, có nhân viên phục vụ lười biếng đang nói huyên thuyên, vô ý để tớ nghe được, khuya hôm trước Tề Lăng Phong uống rượu say ở đây, sau đó nghe nói bị hai người đàn ông XXOO rồi.” Diêu Bối Địch nói, khóe miệng còn treo nụ cười xấu xa.

Kiều Tịch Hoàn ở bên kia trố mắt hồi lâu.

Được rồi, cô thừa nhận, lần này Diêu Bối Địch thật sự cho cô một tin tức rung động, cô phải suy tính một chút, cô nghe được có phải thật không.

“Kiều Tịch Hoàn?” Diêu Bối Địch không nghe được Kiều Tịch Hoàn đáp lại, không nhịn được gọi, “Sẽ không phải bị đả kích quá mức chứ?”

“…” Kiều Tịch Hoàn mím môi, “Đả kích cái rắm. Tớ chỉ cảm thấy, Tề Lăng Phong rơi vào như vậy là đáng đời.”

Cô chỉ đột nhiên nhớ đến ngày hôm qua khi đi tìm Tề Lăng Phong, cô chủ động đụng vào anh ta, anh ta đột nhiên phản ứng lớn như vậy, có phải bởi vì, chuyện xảy ra vào khuya ngày hôm trước… Lại nói, sao anh ta sẽ XXOO với hai người đàn ông chứ? Tề Lăng Phong biến thành đồng tính luyến ái, hay người này đã vốn biến thái đến mức ngang ngược nhất đời rồi?!

“Tớ thấy Tề Lăng Phong chắc bị người cố ý trả thù.” Diêu Bối Địch nói.

Kiều Tịch Hoàn nhướng mày lên, “Sao cậu lại cảm thấy như vậy?”

“Tề Lăng Phong không phải đồng tính luyến ái, đột nhiên bị hai người đàn ông gì kia, lại còn dưới tình huống say rượu, không phải bị trả thù thì là gì?!”

“Cậu cảm thấy Tề Lăng Phong không phải đồng tính luyến ái?” Kiều Tịch Hoàn hỏi.

“Chẳng lẽ cậu cảm thấy anh ta là vậy?!” Diêu Bối Địch hỏi ngược lại.

Kiều Tịch Hoàn khép hờ mắt.

Nói thật ra, khi xử lý chuyện Tề Lăng Phong, người bên cạnh còn nhìn rõ hơn cô.

“Được rồi, tớ cảm thấy anh ta không phải.” Kiều Tịch Hoàn đáp lại.

“Cho nên nói, không biết Tề Lăng Phong đã làm chuyện xấu xa gì, bị người trả thù như vậy.”

“Ác giả ác báo, anh ta nhiều năm như vậy, luôn có vài người hận anh ta.” Kiều Tịch Hoàn hung hăng nói.

Xem ra, Tề Lăng Phong đắc tội người thật sự không ít.

“Thật sao?! Không nói nữa, tớ lập tức đi tìm Tiêu Dạ, lại nói cho cậu chuyện này.” Diêu Bối Địch nói xong, chuẩn bị cúp điện thoại.

“Này. Bối Địch.”

“Sao vậy?”

“Chuyện Tề Lăng Phong trước đừng nói ra ngoài.”

“Tớ có thể nói cho ai?”

“Cổ Nguyên cũng tạm đừng nói.” Kiều Tịch Hoàn dặn dò.

“Cậu trở nên là lạ, chẳng lẽ cậu bắt đầu đề phòng Cổ Nguyên?” Giọng Diêu Bối Địch không được thoải mái.

“Không phải đề phòng, tớ chỉ không hy vọng cậu ấy bị liên lụy vào.” Kiều Tịch Hoàn nói, “Biết chuyện của tớ càng ít, càng sẽ không bị dính dáng.”

Hiện giờ chuyện giữa Cổ Nguyên và Cố Tử Nhan, rất dễ dàng khiến quan hệ phức tạp, cô thật sự không muốn bởi vì cô mà ảnh hưởng đến cuộc sống của Cổ Nguyên, sống lại một đời, cô nhìn rõ ràng rất nhiều chuyện, biết rõ ràng, bạn bè chân chính nào của cô không thể tổn thương, mà ai nên cần đuổi tận giết tuyệt!

“A, được rồi, tớ không nói cho cậu ấy là được.” Diêu Bối Địch gật đầu.

“Ừ, cậu đi tìm Tiêu Dạ đi, nhớ trong khoảng thời gian Lôi Lôi xảy ra chuyện canh chừng Tiêu Dạ kỹ chút.” Kiều Tịch Hoàn nói.

“Biết rồi, dài dòng.” Nói xong, Diêu Bối Địch cúp điện thoại.

Cô hít sâu.

Nhìn cửa chính phòng bao trước mặt.

Tề Lăng Phong thật sự trở thành quá khứ của Hoắc Tiểu Khê rồi sao?

Yêu một người thật sự dễ dàng thay đổi như vậy sao? Hay trên thế giới này cũng chỉ có cô, chỉ có cô mới có thể cố chấp như vậy.

Cô bất đắc dĩ cười cười.

Cố chấp, cứ cố chấp như vậy đi, chỉ cần mình cảm thấy đáng là được.

Cô đi tới cửa chính phòng bao, tiểu đệ mở cửa cho cô.

Tiêu Dạ và a Bưu đang ngồi trong phòng bao, Tiêu Dạ tựa vào ghế salon, chân bị thương gác trên bàn trà, trong miệng ngậm điếu thuốc, a Bưu giống như đang rất nghiêm túc báo cáo cho anh, thấy cô xuất hiện, vội vàng nhiệt tình chào hỏi, “Chị dâu.”

Diêu Bối Địch khẽ mỉm cười.

Tiêu Dạ nhìn Diêu Bối Địch, trong mắt thoáng qua kinh ngạc, thoáng qua rồi biến mất, thản nhiên dập tắt một đoạn thuốc còn dư lại thật dài, không nói gì.

Diêu Bối Địch nhu thuận đi về phía Tiêu Dạ, ngồi bên cạnh anh, dịu dàng nói, “Em mới vừa đi dạo phố với Kiều Tịch Hoàn, cảm thấy thời gian còn sớm, nên tới đây tìm anh. Có quấy rầy đến hai người không?”

“Không có, chị dâu, em mới vừa báo cáo xong công việc cho đại ca.” A Bưu vội vàng nói.

Lúc cô tiến vào, rõ ràng đang nói đến kịch liệt.

Diêu Bối Địch không nói toạc ra, a Bưu nhất định rõ ràng vì cô, cho nên anh cũng thuận thế, cứ xong rồi như vậy.

Tiêu Dạ cho a Bưu một ánh mắt.

A Bưu hiểu ngầm trong lòng, đứng lên cung kính nói, “Đại ca, chị dâu, ngoài kia còn chút chuyện, em đi xử lý trước.”

“Đi ra ngoài đi.” Tiêu Dạ nói, “Cầm gạt tàn ra.”

“Vâng.” A Bưu vội vàng cầm gạt tàn.

Diêu Bối Địch hơi kinh ngạc, hỏi Tiêu Dạ, “Anh không hút thuốc sao?”

“Không phải em ghét mùi thuốc lá sao?” Tiêu Dạ cau mày.

Diêu Bối Địch ngẩn ra, “Cũng không đặc biệt ghét…”

Trước kia khi chưa yêu Tiêu Dạ, cô rất ghét mùi thuốc lá, nhưng sau khi yêu anh, rất nhiều chuyện dần dần có thể đón nhận.

“Vậy em ho khan cái gì?!” Tiêu Dạ tức giận hỏi.

Cô trố mắt, bừng tỉnh hiểu ra.

Có một lần Tiêu Dạ hút thuốc, hôm đó cô bị cảm nhẹ không được thoải mái, nên bị mùi thuốc lá của anh làm sặc, thật ra đây chỉ là một lần ngoài ý muốn.

Cô mím môi, nhếch miệng cười, “Tiêu Dạ, cám ơn anh.”

Tiêu Dạ nhìn Diêu Bối Địch hơi xấu hổ, mặt đỏ bừng, hình như khóe miệng không tự chủ được nhếch lên một độ cong, anh nhìn Diêu Bối Địch, nhẹ giọng bảo, “Lại đây ngồi một chút.”

Diêu Bối Địch nhìn khoảng cách giữa mình và Tiêu Dạ, thật ra bọn họ đã rất gần nhau, chỉ cách một quả đấm nhỏ mà thôi.

Còn ngồi gần nữa, là gần bao nhiêu?!

Cô dịch mông, lại sát Tiêu Dạ, đang định hỏi, như vậy có được không thì một cánh môi hơi lạnh mang theo mùi thuốc lá đã dán lên môi cô, bàn tay còn nâng gáy cô, hình như để cho nhau tựa gần hơn.

Diêu Bối Địch ngây ngốc, hai tay đan lại, hơi khẩn trương, hơi câu nệ nhìn Tiêu Dạ nhắm mắt lại, lông mi thật dài ngay gần tầm mắt, dày mà cong như vậy.

Mấy ngày nay Tiêu Dạ quá bận rộn, khi trở về cơ bản đều là lúc rạng sáng, cô sẽ chờ anh, đợi sau khi hai người đều nằm lên giường, làm cái gì đều không có thời gian làm, chỉ truyền cho nhau tiếng hít thở, thật sự không có phần nhàn nhã thoải mái kia.

Hơn nữa chân Tiêu Dạ không tiện, mặc dù rất nhiều lần cô lấy dũng khí định chủ động, nhưng luôn lui đường không dám, sợ kết quả cuối cùng không được tốt.

Cho nên Tiêu Dạ đột nhiên hôn cô như vậy.

Cô có phần không chuẩn bị kịp.

“Đáp lại anh.” Giọng Tiêu Dạ khàn khàn mà quyến rũ.

Diêu Bối Địch khẽ liếm đầu lưỡi.

Thân thể Tiêu Dạ hình như hơi cứng đờ, môi anh khe cắn cánh môi cô, khẽ cắn cái lưỡi thơm tho của cô.

Hình như vào lúc này thân thể Diêu Bối Địch hơi biến hóa, cô chủ động thả lỏng nắm tay, vòng lên cổ anh, ôm lấy anh, để cho nụ hôn của mình càng thêm sâu, giữa hai người, đều quên mình đưa ra cho nhau, không hề giữ lại…

“Đại ca! Khụ, khụ…” Cửa phòng đột nhiên bị người đẩy ra, sau đó hình như lại bị hình ảnh bất ngờ làm cho không biết làm sao.

Hai người chợt buông nhau ra.

Diêu Bối Địch cúi thấp đầu, xấu hổ không thôi.

Tiêu Dạ ngẩng đầu nhìn a Bưu, sắc mặt không tốt.

A Bưu hận không thể co mình lại thành một hạt bụi, để cho mình giờ phút này biến mất đi, biến mất đi.

“Có chuyện gì?” Tiêu Dạ lạnh giọng hỏi, thuận thế kéo Diêu Bối Địch, để mặt của Diêu Bối Địch úp thẳng vào ngực anh, không cần nghĩ cũng biết, Diêu Bối Địch ngượng ngùng như vậy, bị người đột nhiên phá vỡ một màn này, sẽ có suy nghĩ muốn độn thổ bao nhiêu.

“Có cảnh sát đến đây điều tra, nói là có người tố cáo chúng ta bán thuốc. Em sợ rằng Trương Long giở trò quỷ. Bây giờ cảnh sát đang chờ trong phòng khách, nên hỏi anh có muốn tự mình đi nhìn xem không?”

“Ừ.” Tiêu Dạ gật đầu.

Nếu như chuyện a Bưu có thể tự mình giải quyết, khẳng định sẽ không đến gọi anh.

Tiêu Dạ khẽ đẩy Diêu Bối Địch ra, “Bây giờ em ở đây đợi một lúc, lát nữa cùng ăn cơm trưa.”

“Ừm.” Diêu Bối Địch gật đầu, vùi đầu thấp hơn.

Tiêu Dạ đưa mắt ra hiệu cho a Bưu.

A Bưu vội vàng tiến lên đỡ Tiêu Dạ lên xe lăn, khi đẩy Tiêu Dạ ra ngoài thì đột nhiên quay đầu lại nói với Diêu Bối Địch, “Cái đó chị dâu, thật ngại quá, em mượn đại ca một lúc, lát nữa sẽ trả lại cho chị…”

Diêu Bối Địch cảm thấy cả khuôn mặt mình đều sắp nổ tung, nhất định vô cùng đỏ.

Cô không phải như vậy, như vậy, chưa thỏa mãn dục vọng…

“Đi thôi. Nói nhảm nhiều vậy!” Tiêu Dạ lạnh giọng nói, rõ ràng cực kỳ bao che.

A Bưu cười, đẩy Tiêu Dạ rời đi.

Mấy ngày nay Lôi Lôi ngược lại cực kỳ đàng hoàng, ngày đó sau khi có kết quả kiểm tra thân thể, tất cả bình thường, cùng ngày đã đưa cô ta về nhà, không hề quấn lấy Tiêu Dạ đòi ở bên anh, hơn nữa mấy ngày nay dường như không hề nhận được bất cứ cuộc gọi nào của Lôi Lôi, không hề thấy cô ta đến đây, cho người ta cảm giác rất an phận, như lời cô ta đã nói, sẽ không quấn lấy Tiêu Dạ nữa.

Nếu quả thật là vậy, cộng thêm trong khoảng thời gian này tình cảm của đại ca và chị dâu rõ ràng có bay vọt về chất… Khóe miệng không nhịn được nhếch lên nụ cười vui mừng, thật sự hy vọng đại ca và chị dâu có thể đưa tay xua tan mây thấy trăng sáng.

Bao nhiêu năm, cảm thấy bọn họ đã bỏ lỡ.

Nhưng còn tốt, chưa hoàn toàn, bỏ lỡ.



Đại viện nhà họ Cố.

Kiều Tịch Hoàn mới vừa trở về đại viện, còn chưa đi vào phòng khách, đã nhận được điện thoại của Diêu Bối Địch.

Tề Lăng Phong bị XXOO, bị đàn ông XXOO.

Thật sự như Diêu Bối Địch nói, Tề Lăng Phong không phải đồng tính luyến ái.

Không có khả năng.

Cô nào đến mức nhìn người sai đến mức độ như vậy.

Cho nên nếu như không phải đồng tính luyến ái, vậy thật sự bị người trả thù rồi?!

Trên thế giới này, Tề Lăng Phong biết đối nhân xử thế như vậy, sẽ đắc tội ai mà bị trả thù như vậy?! Còn dùng phương thức ác liệt đến mức cho đến bây giờ cô đều chưa hề nghĩ tới?! Cô thật sự không cảm thấy được trên thế giới này còn có ai ác độc hơn cô!

Nhíu chặt mày.

Đảo mắt vô ý nhìn thấy Cố Tử Thần từ vườn hoa phía sau đến đây, anh đẩy xe lăn, nhìn dáng vẻ như bình thản lạnh nhạt, nhưng cứ cảm thấy người đàn ông này giấu rất nhiều chuyện khiến không ai có thể tưởng tượng nổi.

Cô cắn môi, hung hăng nhìn Cố Tử Thần.

Cố Tử Thần đang đẩy xe lăn đột nhiên dừng lại trước mặt cô, “Em ngây ngốc đứng đây làm gì?!”

Kiều Tịch Hoàn cau mày, “Anh mới ngốc!”

Sau đó sải bước đi vào phòng khách.

Cô cảm thấy mình rất ngốc, cùng giường chung gối với người đàn ông này lâu như vậy, đến bây giờ vẫn không biết được người đàn ông này rốt cuộc đang che giấu những gì, thậm chí không tìm được chút dấu vết nào.

Cố Tử Thần nhìn bóng lưng Kiều Tịch Hoàn, nhếch miệng cười nhạt, sau đó nhanh chóng khôi phục lạnh lùng, đẩy xe lăn đi vào phòng khách.

Bên trong phòng khách.

Kiều Tịch Hoàn chưa trở về phòng, mà ngồi lên cạnh ghế salon, Diệp Mị cũng ngồi ở đó, khẽ liếc mắt nhìn Kiều Tịch Hoàn, lại đảo mắt nhìn thấy Cố Tử Thần từ bên ngoài đi vào.

Cố Tử Thần không thích lưu lại trong phòng khách, cô đợi không đến một ngày, phát hiện Cố Tử Thần chỉ thích nhà ấm vườn hoa và phòng ngủ của anh, vốn ít xuất hiện ở chỗ khác.

Kiều Tịch Hoàn nheo mắt, rất rõ ràng nhận thấy được tầm mắt của Diệp Mị đặt lên trên người Cố Tử Thần, rõ ràng đến muốn khiến người ta bỏ qua đều không được.

Người phụ nữ này, thật sự rất thích dòm ngó người đàn ông của người khác?!

Trước kia dòm ngó người đàn ông của Ngôn Hân đồng, lấy được rồi ngược lại không hề thấy cô ta vui sướng chút nào, hiện giờ lại đặt tầm mắt lên trên người Cố Tử Thần, tâm lý người phụ nữ này cmn có bao nhiêu vặn vẹo.

Cố Tử Thần rất lạnh nhạt tự nhiên đi qua phòng khách, lên lầu hai.

Cho đến khi bóng lưng của anh biến mất đã thật lâu, Diệp Mị mới hồi hồn, vừa hồi hồn, đã nhìn thấy ánh mắt Kiều Tịch Hoàn rõ ràng đang quan sát cô như vậy.

Cô ngẩn người ra, nhanh chóng điều chỉnh cảm xúc, giống như không chút để ý nói, “Tôi chỉ cảm thấy, dáng dấp của anh ấy và Cố Tử Hàn quá giống.”

“Nhưng không khó phân biệt.” Kiều Tịch Hoàn nhìn chằm chằm vào cô ta.

“Đối với hai người giống nhau như vậy, tôi chỉ tò mò thôi.” Diệp Mị nói, có cảm giác giấu đầu lòi đuôi.

Tròng mắt Kiều Tịch Hoàn khẽ động, nhếch miệng cười, “Diệp Mị, tôi không biết có phải cô chỉ thích đi dòm ngó đồ của người khác không, nhưng tôi có thể rõ ràng nói cho cô biết, bất kỳ người đàn ông nào đều được, nhưng Cố Tử Thần, cô nghĩ cũng đừng nghĩ!”

Sắc mặt Diệp Mị trầm xuống, siết chặt ngón tay.

“Tôi không phải đang nói giỡn với cô.” Kiều Tịch Hoàn gằn từng tiếng.

Khóe miệng Diệp Mị đột nhiên vểnh lên, cười đến xinh đẹp như bình thường, bên trong thân thể giống như tản mát ra kiều mỵ tự nhiên có, cô nói với Kiều Tịch Hoàn, “Tôi nói không thì sao?!”

Kiều Tịch Hoàn cau mày, thay đổi sắc mặt, “Thế nào, cô thật sự coi trọng, người tàn tật!”

“Tôi chỉ thích người đàn ông của người khác thôi. Hơn nữa thích người đàn ông của Kiều Tịch Hoàn cô!” Diệp Mị nói, nói không biết xấu hổ như thế.

“Thật sao?” Ánh mắt Kiều Tịch Hoàn lạnh lùng nheo lại, “Vậy cô thử xem.”

“Có gì không thể.” Hình như Diệp Mị không hề bị khí thế của Kiều Tịch Hoàn hù sợ, “Con người lúc còn sống, không làm chút chuyện mình cảm thấy kinh thiên động địa, không làm chút chuyện khiến mình thấy thoải mái, sao không phụ lòng, trăm ngàn năm luân hồi chứ?! Kiều Tịch Hoàn, tôi gả vào vốn tràn đầy cảm kích cô, rồi lại bởi vì cô, khiến tôi vô cùng căm hận.”

Kiều Tịch Hoàn hung hăng nhìn Diệp Mị, người phụ nữ này có bệnh, nói năng bừa bãi.

“Cô biết không?! Đến hôm nay tôi mới cảm thấy mình ngu xuẩn bao nhiêu!” Diệp Mị lạnh giọng nói với Kiều Tịch Hoàn, “Mà phần ngu xuẩn này, là cô nhắc nhở tôi.”

Ném lại một câu, đứng lên đi lên lầu.

Kiều Tịch Hoàn nhíu chặt mày.

Người phụ nữ này bị bệnh thần kinh đi.

Cho tới bây giờ cô đều không hề cảm thấy Diệp Mị từng ngu xuẩn, nhẫn nhịn bao nhiêu năm, coi như nếm mật nằm gai, tay vén được mây.

Đột nhiên phủ định mình như vậy, Diệp Mị người phụ nữ này bị thần kinh đi!

Cô đảo mắt nhìn thân thể diêm dúa lòe loẹt của Diệp Mị, mắt lạnh lẽo.

Là đàn ông đều mơ tưởng dòm ngó?!

Cô ngược lại muốn xem xem, Diệp Mị có bao nhiêu khả năng?!

Đừng nói vì cô, cô ngược lại có thể xem xem, Diệp Mị có khả năng gì đi cảm hóa lão yêu ngàn năm Cố Tử Thần này!

Đảo mắt, cô cũng đi lên lầu hai, đi vào phòng Cố Tử Thần.

Hình như Cố Tử Thần mới tắm xong ra ngoài.

Một ngày không biết tắm bao nhiêu lần.

Mức độ sạch sẽ này, còn khoa trương hơn Diêu Bối Địch đi?!

Cô nhìn Cố Tử Thần một thân mát mẻ ra ngoài, bởi vì tóc không dài, dùng khăn lông lau mấy cái đã khô rồi.

Anh ngẩng đầu nhìn Kiều Tịch Hoàn, “Buổi tối dẫn theo Minh Lộ, đi ra ngoài ăn cơm.”

Kiều Tịch Hoàn ngẩn ra, giống như đang nghĩ có phải mình nghe lầm.

“Không có hứng thú?” Cố Tử Thần nhướng mày.

“Không phải, em đang nghĩ hôm nay rốt cuộc là ngày lễ gì.” Kiều Tịch Hoàn cau mày.

Bằng không sao lại xảy ra chuyện xưa nay chưa từng có.

“Không phải ngày lễ gì.” Cố Tử Thần nói, nét mặt rất lạnh lùng.

Kiều Tịch Hoàn cau mày.

Người đàn ông này?!

“Có đi không?” Không nhận được câu trả lời của Kiều Tịch Hoàn, Cố Tử Thần có phần không nhịn được tiếp tục hỏi.

“Tại sao không đi?! Có người mời cơm, ai nói không đi!” Kiều Tịch Hoàn nói từng chữ.

Cố Tử Thần đẩy xe lăn, “Em đi nói cho Minh Lộ một tiếng.”

“Ừm.” Kiều Tịch Hoàn gật đầu, đặt mông ngồi lên ghế salon trong phòng ngủ, tiện tay cầm tạp chí, nhàm chán lật xem, thuận miệng nói, “Anh có cảm giác gì với Diệp Mị người phụ nữ kia?”

“Không có cảm giác.” Cố Tử Thần vô cùng thẳng thắn.

“Phụt.” Kiều Tịch Hoàn không nhịn được bật cười.

Nếu để Diệp Mị biết, chắc tức chết.

“Hình như người phụ nữ kia có hứng thú với anh.”

“Không liên quan đến tôi.” Cố Tử Thần hình như không có kiên nhẫn với đề tài này.

“Cố Tử Thần.” Kiều Tịch Hoàn dời tầm mắt khỏi tạp chí, hỏi Cố Tử Thần đang bấm máy tính ở cách đó không xa, “Có thể nói thử xem, anh rốt cuộc cảm thấy cái gì có liên quan với anh không?”

Cố Tử Thần không nói gì.

Kiều Tịch Hoàn trợn trắng mắt, “Anh như vậy, nhất định cô đơn tới già!”

Cố Tử Thần quay đầu, giọng không được tốt nói, “Không cần em nhắc.”

Rõ ràng trong lời nói còn hơi tức giận.

Là bị kích thích?!

Cô đơn tới già, Cố Tử Thần rất nhạy cảm với từ này?!

Thì ra người đàn ông này cũng sợ, cái gọi là cô đơn tới già.

Kiều Tịch Hoàn buông tạp chí xuống, nhìn đồng hồ, “Sắp ăn cơm trưa rồi, anh sớm xuống lầu.”

Cố Tử Thần khẽ gật đầu, không lên tiếng.

Khi Kiều Tịch Hoàn ra cửa, đột nhiên lại nghĩ đến cái gì, “Đúng rồi, anh thích mẫu phụ nữ nào?”

Cố Tử Thần nhíu chặt mày, một ánh mắt giết tới.

“Em nghĩ, có lẽ em có thể vì anh mà thay đổi?!” Kiều Tịch Hoàn nhún vai, lẩm bẩm nói.

Khoảnh khắc kéo cửa phòng rời đi, dường như nghe được một giọng nam trầm thấp, “Không cần thay đổi.”

Bước chân Kiều Tịch Hoàn khựng lại.

Cô cắn môi.

Đột nhiên có một kích động muốn ôm đầu Cố Tử Thần hỏi anh, nói không cần thay đổi, là cô như thế nào anh đều không thích, hay là… thật ra anh đã thích…

Cô cắn chặt môi.

Một khắc kia lại để tâm chuyện vụn vặt rồi.

Để tâm chuyện vụn vặt rời đi.

Có một vài đáp án ngược lại không muốn biết cụ thể, bởi vì rất rõ ràng, nếu như biết rõ rồi, có lẽ thật sự không còn cơ hội nữa, không biết còn khiến mình hồ đồ lờ mờ, có chút hy vọng.

Cô nhếch miệng cười.

Cô cũng không biết bắt đầu từ khoảnh khắc nào, cô đối xử với Cố Tử Thần biến thanh để ý cẩn thận như vậy.

Kiều Tịch Hoàn đi xuống lầu.

Khi đi ngang qua phòng của Cố Tử Hàn.

Cửa phòng khép hờ.

Cố Tử Hàn và Diệp Mị nói chuyện bên trong, hình như Cố Tử Hàn hơi tức giận, “Anh đã đặt xong vé máy bay, em nói em không đi Paris?!”

“Em thật sự không muốn đi.” Giọng Diệp Mị mềm nhẹ, nhưng rõ ràng có thể mãnh liệt cảm thấy giọng điệu không nhịn được của cô ta.

“Diệp Mị, em lại đang giở trò quỷ gì?! Tối qua cũng thế, không nhúc nhích, hiện giờ đột nhiên lại nói không đi Paris, anh cho em kinh hỉ, em coi toàn bộ thành cái rắm rồi sao?!” Cố Tử Hàn tức giận, rõ ràng.

Diệp Mị tỏ vẻ hơi bất đắc dĩ, “Em vẫn cho rằng anh sẽ không cho em kinh hỉ, cho nên không nghĩ tới anh sẽ đối đãi với em như vậy, cũng không hề có kế hoạch ở phương diện này.”

“Không thể thay đổi kế hoạch của em?!” Cố Tử Hàn lạnh lùng hỏi, “Kế hoạch của em là gì, mà không thể thay đổi!”

“Em không có kế hoạch gì, em chỉ không có kế hoạch ra nước ngoài du lịch thôi.”

“Diệp Mị, em đủ rồi!” Cố Tử Hàn lạnh lùng nói, “Đừng tưởng rằng bây giờ chúng ta đã kết hôn thì có thể làm gì thì làm, đừng tưởng rằng kết hôn với anh chính là cùng anh ổn định cả đời thì có thể bắt đầu đùa bỡn tính khí hẹp hòi của em, đừng tưởng rằng em như vậy thì có thể vây khốn anh sít sao, em nghĩ quá nhiều! Kết hôn chính là một tờ giấy mà thôi, anh có thể ly hôn với Ngôn Hân Đồng, cũng có thể ly hôn với em, em bớt tự cho là đúng ở đây đi.”

Diệp Mị trầm mặc, hoặc đang âm thầm cười lạnh.

Cô đã từng cho rằng rất sợ rời khỏi Cố Tử Hàn, bởi vì cô ăn sâu bén rễ, cho dù lừa mình dối người cũng được, cô cho rằng người đàn ông này là anh.

Nhưng bây giờ, sự thật ở trước mặt, cô không có cách nào lừa mình dối người nữa.

Cho nên đối với Cố Tử Hàn, cô có thể không coi là quan trọng.

Mà đàn ông.

Đều là đồ hèn hạ.

Mình đã từng lấy lòng như thế đổi lại chỉ có anh lạnh lùng thoáng nhìn, còn bây giờ.

Khi cô thật sự không muốn có gì với người đàn ông này, không hề đối xử với anh ta như trước kia, anh ta lại nhiệt tình giống như con chó, vẫy đuôi đòi cô làm này làm kia với anh ta.

“Diệp Mị, nói chuyện!” Không nhận được câu trả lời của Diệp Mị, Cố Tử Hàn vô cùng giận dữ.

“Sắp ăn cơm, chúng ta xuống lầu đi.” Diệp Mị đứng lên.

“Diệp Mị, em cố ý đối đầu với anh phải không?!” Cố Tử Hàn lạnh lùng nói.

Diệp Mị yêu kiều cười một tiếng, “Tử Hàn, giữa chúng ta vẫn thích hợp, em bỏ ra.”

Cố Tử Hàn giận đến cắn răng nghiến lợi.

“Đi thôi, xuống lầu.” Nói xong, chủ động kéo cánh tay anh.

Cố Tử Hàn hung hăng đẩy Diệp Mị ra, lạnh giọng nói, “Về sau đừng mong anh chủ động làm chuyện gì cho em!”

Hai tờ vé máy bay, ném xuống đất, bước nhanh ra ngoài.

Đi hơi gấp, có lẽ vì quá mức tức giận, vốn không để ý đến Kiều Tịch Hoàn ở bên cạnh.

Ngược lại Diệp Mị, mặt không chút để ý đi ra ngoài, so sánh với Cố Tử Hàn đang phẫn nộ, Diệp Mị bình tĩnh hơn nhiều, cô đảo mắt nhìn Kiều Tịch Hoàn, cười lạnh, “Thích nghe người khác nói chuyện như vậy?!”

“Âm thanh quá lớn, tôi cũng không muốn nghe đến.” Kiều Tịch Hoàn nói rất thẳng thừng, không hề bởi vì mình mới vừa nghe thấy mà cảm thấy có lỗi gì, cô nói với Diệp Mị, “Tôi vốn cho rằng mới vừa rồi cô nói giỡn với tôi, bây giờ tôi mới biết được, thì ra đối với cô mà nói, thật sự lấy được rồi, thì không còn giá trị.”

Diệp Mị cười lạnh, không nói gì.

Kiều Tịch Hoàn không nói nhiều gì nữa, sải bước xuống lầu.

Chủ nhật.

Cố Diệu Kỳ cũng ở đây.

Cả nhà túm tụm một chỗ ăn cơm.

Tất cả mọi người ăn đến đặc biệt yên tĩnh.

Cố Diệu Kỳ đột nhiên mở miệng nói, “Tử Hàn ngày mai con bay đi Paris?”

“Không đi.” Cố Tử Hàn đột nhiên mở miệng.

“Sao vậy?” Cố Diệu Kỳ nhướng mày.

Ông vốn không đồng ý Cố Tử Hàn lúc này đưa Diệp Mị đi chơi một tuần lễ, ông muốn Cố Tử Hàn bắt tay vào chuyện Ngôn Cử Trọng sớm một chút. Nhưng Cố Tử Hàn nói thật nhiều, nói Diệp Mị mới gả vào nhà họ Cố, hơn nữa lại không làm tiệc rượu, dù sao cũng hơi uất ức Diệp Mị, nếu thật sự không dẫn cô ấy ra ngoài du lịch trăng mật, thật sự không nói được, cũng không tiện ăn nói với Diệp phu nhân.

Cố Diệu Kỳ không cam tâm tình nguyện đồng ý, lại không nghĩ đến, đột nhiên thay đổi.

Diệp Mị vội vàng nói, “Là như vậy cha à. Là con không muốn đi.”

“Tử Hàn thật sự cảm thấy bạc đãi con, nói với cha thật lâu, dẫn con đi chơi.” Cố Diệu Kỳ nhìn cô.

“Cha, con biết rõ Tử Hàn rất tốt với con, cho nên con cũng sẽ đối xử tốt với Tử Hàn. Con nghe Tử Hàn nói cha giao việc cho anh ấy, con không muốn kéo dài thời gian của hai người, ảnh hưởng đến chuyện lớn của hai người. Con và Tử Hàn đi chơi lúc nào cũng được, ngày tháng sau này còn dài. Hơn nữa con vẫn luôn nghĩ, hiện giờ Minh Nguyệt còn chưa tiếp nhận con, đợi qua một thời gian ngắn nữa Minh Nguyệt buông bỏ ngăn cách với con, con mang theo cả Minh Nguyệt cùng với Tử Hàn đến nước Mỹ thăm Minh Lý, tiện thể du lịch, như vậy tốt hơn.” Diệp Mị nói vô cùng thỏa đáng, kiếm đủ mặt mũi cho Cố Tử Hàn, trong lời nói cũng khiến Cố Diệu Kỳ và Tề Tuệ Phân nghe cực kỳ thoải mái.

“Vậy cũng được. Diệp Mị con gả vào nhà họ Cố chúng ta, chính là một thành viên của nhà họ Cố chúng ta, luôn có thể lấy đại cục để cân nhắc thì không thể tốt hơn. Chúng ta chỉ sợ bạc đãi con, con có thể nghĩ như vậy là tốt nhất.” Cố Diệu Kỳ nói, cả khuôn mặt là vẻ vui mừng.

Tề Tuệ Phân cũng không nhịn được nói, “Đúng vậy, từ nay về sau Minh Nguyệt và Minh Lý là con của con rồi, con có thể nghĩ đến hai đứa khắp nơi như vậy là phúc khí của hai đứa. Diệp Mị, Tử Hàn có thể tìm được con, là đời trước nó tu phúc, không biết tốt hơn Ngôn Hân Đồng đồ ích kỷ kia bao nhiêu… Phi phi phi, mẹ đang nói cái gì chứ, về sau không đề cập tới tên người phụ nữ kia nữa. Về sau Diệp Mị chính là con dâu thứ hai duy nhất của nhà chúng ta.”

“Cám ơn mẹ.” Diệp Mị khôn khéo gật đầu.

Sau đó quay đầu liếc nhìn Cố Tử Hàn.

Cố Tử Hàn vốn bị chọc giận đến phát run khi ở trong phòng, giờ phút này dường như tâm tình đột nhiên thoải mái.

Giống như cảm thấy Diệp Mị lo nghĩ khắp chốn vì anh, người phụ nữ này không chỉ có thể giúp đỡ anh về mặt công việc, ở trong nhà cũng tranh thủ mặt mũi cho anh như vậy, trong lòng không khỏi quên đi mất vui vừa rồi, chủ động gắp miếng thịt cho Diệp Mị, “Em gầy như vậy, ăn nhiều chút, chờ anh hết bận rộn, có thời gian bên em nhiều hơn.”

“Ừ.” Diệp Mị cười ngọt ngào với Cố Tử Hàn.

Hai lão nhà họ Cố nhìn thấy cô dâu mới nghe lời như vậy, tình cảm hai vợ chồng không tệ, cũng đều gật đầu, tâm tình có vẻ không tệ.

Kiều Tịch Hoàn nhìn bọn họ.

Diệp Mị thật sự biết diễn, diễn rất sống động.

Cô xem chừng, có một ngày Cố Tử Hàn sẽ đưa cả mình vào, nếu như còn khăng khăng một mực cho rằng như vậy, Diệp Mị còn coi anh ta là trời mà đối đãi.

Nhếch miệng lên.

Kiều Tịch Hoàn mím môi cúi đầu ăn cơm.

Sau cơm trưa.

Tề Tuệ Phân kéo Diệp Mị ngồi trên ghế salon xem ti vi.

Diệp Mị khôn khéo ngồi cùng bà.

Kiều Tịch Hoàn trở về phòng, tránh ảnh hưởng đến thời cơ tốt lôi kéo quan hệ “Mẹ chồng nàng dâu” của bọn họ.

Ngủ trưa một lúc, sau đó mang theo khỉ con, đẩy Cố Tử Thần ra cửa.

Trong phòng khách, hình như Diệp Mị vẫn còn xem ti vi với Tề Tuệ Phân, xem phim gia đình luân lý mà Tề Tuệ Phân thích nhất, Tề Tuệ Phân còn không ngừng thảo luận nội dung phim với Diệp Mị, hai người rất thân mật.

“Mẹ.” Kiều Tịch Hoàn đi tới trước mặt Tề Tuệ Phân, cung kính nói, “Buổi tối con và Tử Thần với Minh Lộ sẽ không về ăn cơm.”

“Mấy đứa đi đâu?”

“Tử Thần nói muốn ra ngoài hóng mát một chút, vừa đúng chủ nhật, nên mang theo cả Minh Lộ cùng đi ra ngoài, buổi tối tùy tiện ăn ở ngoài, mọi người không cần chờ chúng con.”

Tề Tuệ Phân vừa nghe là Cố Tử Thần muốn ra cửa, không nói hai lời, “Vậy các con cẩn thận một chút, thời tiết nóng như vậy, đừng khiến Minh Lộ cảm nắng.”

“Mẹ yên tâm đi, con biết rõ.” Quay đầu nói với Diệp Mị, “Em dâu ở nhà chơi với mẹ, chị đi trước.”

Diệp Mị đảo mắt nhìn Cố Tử Thần, quay đầu nói với Kiều Tịch Hoàn, “Ừm, mọi người đi chơi vui vẻ.”

Kiều Tịch Hoàn nhếch miệng cười, xoay người đẩy Cố Tử Thần đi.

Tề Tuệ Phân nhìn bóng lưng một nhà ba người bọn họ, không nhịn được nói, “Trước kia Kiều Tịch Hoàn vô cùng ngốc, yếu đuối hèn nhát, không biết gì, có một lần còn lỡ tay đẩy người giúp việc từ trên lầu hai xuống, ngồi tù ba năm. Nhưng ngược lại, ba năm sau ra tù, thay đổi rất nhiều, vừa tài giỏi lại nghe lời, tình cảm với Tử Thần cũng khá rất nhiều. Phải biết vài năm trước, hai vợ chồng giống như người xa lạ, bình thường hai đứa không nói gì, chứ đừng nói tới Tử Thần có thể kêu Kiều Tịch Hoàn đẩy thằng bé ra ngoài đi dạo.”

“Thật sao?” Diệp Mị nhếch miệng cười, hình như nụ cười hơi đắng chát, “Cho dù như thế nào, không phải chị dâu đã sinh cho anh cả một đứa bé sao?”

“Cái này…” Tề Tuệ Phân hơi do dự, “Có thể sinh con, còn không phải vì nối dõi tông đường. nhưng mà đó là chuyện mấy năm trước, hiện giờ Tử Thần ngược lại để ý Hoàn Hoàn không ít, tình cảm của hai đứa không thể tốt như con và Tử Hàn, nhưng ít nhất giống như một gia đình rồi, thỏa mãn tâm nguyện bao nhiêu năm của mẹ rồi. Mẹ thấy tính tình Tử Thần lạnh lùng như thế, thật sự sợ thằng bé cứ một mình cô độc hoài như vậy.”

“Sao có thể chứ? Nhìn anh cả mặc dù lạnh lùng, nhưng như vậy sẽ có rất nhiều phụ nữ thích đi.”

“Đó là trước kia khi chưa bị tàn tật, hiện giờ tàn tật, lại có mấy người phụ nữ bằng lòng đi theo thằng bé chứ. Nào giống như Tử Hàn và Tử Tuấn, ra ngoài cho dù hai đứa không trêu chọc, phụ nữ đều sẽ tự dán lên.” Tề Tuệ Phân nói, vẫn còn hơi tiếc nuối.

Diệp Mị chỉ cười, không nói thêm gì.

Tề Tuệ Phân nhìn dáng vẻ Diệp Mị, cho rằng mới vừa rồi mình nói nhiều nên vội vàng giải thích, “Mẹ không nói con chủ động dán lấy Tử Hàn, Tử Hàn của chúng ta rất yêu thích con, bằng không sẽ không bởi vì con mà bỏ lại công việc đi Paris chơi với con.”

“Vâng, con biết rõ.” Diệp Mị gật đầu.

Trọng điểm hiện giờ của cô đã sớm không còn đặt trên người Cố Tử Hàn nữa.

“Không nói nữa, ti vi lại bắt đầu.” Tề Tuệ Phân thấy ti vi chiếu xong quảng cáo, vội vàng nói, “Haizzz, con dâu này thật ngốc, biết rõ mình bị mẹ chồng hãm hại, vẫn không lên tiếng như thế, xem mà lo lắng thay, con nói có đúng không, Diệp Mị…”

Diệp Mị cười, phụ họa Tề Tuệ Phân.

Kiều Tịch Hoàn nhắc nhở rất đúng, muốn đặt chân trong nhà này, nên lấy lòng Cố Diệu Kỳ và Tề Tuệ Phân trước.

Cho dù như thế nào, cho dù thế cục hiện giờ như thế nào, thân phận gì, cô nhất định ở lại nhà họ Cố.

Nhất định!



Một nhà Kiều Tịch Hoàn ngồi xe Vũ Đại lái đi tới nơi.

Bây giờ vẫn còn sớm.

Kiều Tịch Hoàn nói thừa dịp hôm nay có rảnh rỗi, đi mua mấy bộ quần áo cho khỉ con trước.

Xe đến nơi.

Bởi vì Kiều Tịch Hoàn muốn dắt khỉ con, cho nên để Vũ Đại đẩy Cố Tử Thần đi dạo trong trung tâm thương mại.

Mấy người đi khu thiếu nhi trước.

Kiều Tịch Hoàn chọn lựa rất nhiều quần áo cho Cố Minh Lộ, vốn cảm thấy làn da Cố Minh Lộ hơi tối, vóc người hơi gầy, nhất định sẽ đặc biệt khó chọn quần áo, lại không nghĩ rằng, hình như mỗi một món đồ cô nhìn trúng, Cố Minh Lộ mặc vào đều không tệ, khỉ con này, ngược lại người không thể nhìn bề ngoài, vừa trang điểm ăn diện, trong nháy mắt đã lộ vẻ quý tộc.

Tâm tình khá tốt cầm thẻ của Cố Tử Thần đi thanh toán.

“Mẹ.” Cố Minh Lộ kéo Kiều Tịch Hoàn.

“Sao vậy? Còn nhìn trúng bộ nào, mẹ mua cho con.” Dù sao quét chính là tiền của cha con.

“Không phải. Con muốn mua cho em Minh Nguyệt một bộ.” Cố Minh Lộ nói.

Kiều Tịch Hoàn nheo mắt, “Tại sao phải mua cho con bé?”

“Em ấy nói muốn một bộ váy công chúa màu hồng, nhưng mẹ của em ấy không ở đây, em ấy không biết tìm ai mua? Em ấy nói bà nội mua váy cho em đều không đẹp.” Cố Minh Lộ nói.

Kiều Tịch Hoàn mím mím môi.

“Mẹ không muốn mua cho Minh Nguyệt sao?” Cố Minh Lộ ngước đầu hỏi cô.

“Không phải không muốn, mà không phải mẹ đã từng nói với con rồi sao? Không nên đối xử tốt với Minh Nguyệt như vậy.”

“Nhưng em ấy là em gái, mẹ của em ấy lại không ở đây, nếu như con không bảo vệ em ấy…” Cố Minh Lộ hơi uất ức nói.

Kiều Tịch Hoàn bất đắc dĩ, sờ đầu Cố Minh Lộ, “Chỉ một lần này, lần sau không chiếu theo lệ này nữa.”

“Cám ơn mẹ.” Cố Minh Lộ lập tức nở nụ cười xán lạn.

Nụ cười của đứa bé luôn sạch sẽ trong trẻo như vậy.

Tâm tình hình như cũng tốt hơn chút, dắt Cố Minh Lộ đi cẩn thận chọn lựa cho Cố Minh Nguyệt, sau đó chọn một bộ váy công chúa bồng bềnh màu hồng, chắc rất thích hợp với Cố Minh Nguyệt cô bé được chiều chuộng. Mua xong, thanh toán xong, Kiều Tịch Hoàn dắt tay Cố Minh Lộ đi trước.

Vũ Đại đẩy Cố Tử Thần đi sau, nhìn hai bóng dáng hoạt bát trước mặt, Vũ Đại đột nhiên nói: “Hình như cô ấy đã trở lại.”

Cố Tử Thần thoáng thay đổi sắc mặt.

Vũ Đại tiếp tục nói, “Sáng hôm nay vội vàng nhìn xem, chắc là vậy.”

Cố Tử Thần mím môi, không nói gì.

Kiều Tịch Hoàn quay đầu nhìn hai người rơi lại phía sau, không nhịn được nói, “Hai người nhanh lên chút được không?”

Vũ Đại bước nhanh hơn, lẩm bẩm nói, “Thật ra thì cảm thấy một nhà ba người như vậy, vô cùng tốt.”

Cố Tử Thần đưa mắt nhìn Kiều Tịch Hoàn và Cố Minh Lộ, nhìn Kiều Tịch Hoàn, hình như vĩnh viễn đều vậy, dáng vẻ như cắn thuốc lắc, cho dù thỉnh thoảng sẽ đau buồn một giây, nhưng một giây tiếp theo đã quên mất không tim không phổi, sống rất đặc sắc.

Kiều Tịch Hoàn đi trước đột nhiên rẽ vào trong một tiệm, sau đó nhìn bộ váy màu xanh nhạt kia, hỏi nhân viên phục vụ, “Bộ váy này size của tôi đã bán chưa?”

“Xin lỗi thưa cô, sáng hôm nay đã bán rồi.” Nhân viên phục vụ nói xin lỗi, “Bởi vì hạn chế toàn cầu, cho nên không còn, cô có muốn xem mẫu váy khác không…”

“Không cần.” Kiều Tịch Hoàn hơi mất mát lẩm bẩm, “Quả nhiên bị người phụ nữ kia mua đi.”

Vũ Đại đẩy Cố Tử Thần dừng trước mặt cô, nói, “Là thứ gì thích bị người khác xuống tay trước?!”

“Đúng vậy!” Kiều Tịch Hoàn lớn tiếng nói, “Trên thế giới này, còn khó gặp được thứ đồ mình thích, bị người khác xuống tay trước, quá không thoải mái!”

Vũ Đại nhếch miệng cười, không nói gì.

Bởi vì hình như cô thấy chiếc váy này được ai mặc, hơn nữa thứ xuống tay trước, dường như không chỉ là váy…

Đảo mắt nhìn Cố Tử Thần vẫn như trước, sắc mặt lạnh lùng.

Vũ Đại chỉ cười không nói.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks       
            
Xem thông tin cá nhân
1 thành viên đã gởi lời cảm ơn Puck về bài viết trên: HanThienTam
Hiển thị bài viết từ:  Sắp xếp theo  
Trả lời đề tài  [ 372 bài ] 
           
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: Bobi Sky, caothiennhi993, ford4580, huong CT, Vô Âm và 114 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:



Đề tài nổi bật 
1 • [Xuyên không - Trọng sinh] Nhất phẩm quý thê

1 ... 51, 52, 53

2 • [Xuyên không - Dị giới] Phế sài muốn nghịch thiên Ma Đế cuồng phi - Tiêu Thất Gia - Hoàn

1 ... 229, 230, 231

3 • [Xuyên không - Dị giới] Thiên tài triệu hồi sư - Nhược Tuyết Tam Thiên

1 ... 260, 261, 262

[Xuyên không] Kế thê - Hồ Thiên Bát Nguyệt

1 ... 121, 122, 123

5 • [Hiện đại - Trùng sinh] Hào môn Làm con dâu cả thật là khó! - Ân Ngận Trạch

1 ... 122, 123, 124

6 • [Hiện đại - Trùng sinh] Gia khẩu vị quá nặng - Hắc Tâm Bình Quả

1 ... 155, 156, 157

7 • [Hiện đại] Quân hôn Tổng giám đốc thô bạo của tôi - Nam Mịch

1 ... 142, 143, 144

8 • [Hiện đại - Hào môn] Nữ phụ bạch liên hoa này tôi không làm nữa - Ma An

1 ... 24, 25, 26

9 • [Cổ đại - Trùng sinh] Mẫu đơn chân quốc sắc - Nhu Nạo Khinh Mạn

1 ... 47, 48, 49

[Xuyên không] Bệnh vương tuyệt sủng độc phi - Trắc Nhĩ Thính Phong

1 ... 132, 133, 134

11 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

12 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

13 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ vô song - Bạch Sắc Hồ Điệp

1 ... 120, 121, 122

14 • [Hiện đại] Bí mật thức tỉnh - Tùy Hầu Châu

1 ... 57, 58, 59

15 • [Xuyên không] Con đường vinh hoa của Thái tử phi - Tú Mộc Thành Lâm

1 ... 53, 54, 55

16 • [Hiện đại - Quân nhân] Cô dâu của trung tá - Hồ Ly

1 ... 138, 139, 140

17 • [Hiện đại] Vợ yêu con cưng của tổng tài - Thượng Quan Nhiêu

1 ... 77, 78, 79

18 • [Hiện đại] Hôn nhân mỏng manh chồng trước quá ngang tàng - Thiện Tâm Nguyệt

1 ... 123, 124, 125

19 • [Cổ đại] Ta chính là một cô nương như thế - Nguyệt Hạ Điệp Ảnh

1 ... 56, 57, 58

20 • [Hiện đại] Hôn trộm 55 lần - Diệp Phi Dạ

1 ... 234, 235, 236



Shop - Đấu giá: Trần Thu Lệ vừa đặt giá 716 điểm để mua Mề đay đá Garnet 1
Shop - Đấu giá: Trần Thu Lệ vừa đặt giá 443 điểm để mua Hamster lúc lắc
LogOut Bomb: linhlunglinh -> Yêu tà
Lý do: :3
Shop - Đấu giá: mymy0191 vừa đặt giá 200 điểm để mua Nữ vương
Shop - Đấu giá: Sunlia vừa đặt giá 200 điểm để mua Nữ thần ánh sáng
Shop - Đấu giá: Sunlia vừa đặt giá 200 điểm để mua Bé mua sắm
Sunlia: viewtopic.php?t=415558&tn=gia-dinh-warr sao tr này lại ở trong mục góp ý mà vẫn chưa chuyển ra vậy
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 201 điểm để mua Hamster nghịch tất
Shop - Đấu giá: Mèo Mướp Thích Ngủ vừa đặt giá 255 điểm để mua Mèo xám ngủ
Shop - Đấu giá: Puck vừa đặt giá 246 điểm để mua Cung Song Tử
Shop - Đấu giá: Puck vừa đặt giá 313 điểm để mua Hổ đọc sách
Shop - Đấu giá: Trần Thu Lệ vừa đặt giá 588 điểm để mua Nhẫn đá Amethyst 1
Shop - Đấu giá: Mavis Clay vừa đặt giá 249 điểm để mua Búp bê cầu mưa
Shop - Đấu giá: Mavis Clay vừa đặt giá 200 điểm để mua Đôi bướm trắng
Shop - Đấu giá: Mavis Clay vừa đặt giá 411 điểm để mua Nhẫn đá Amethyst 2
Shop - Đấu giá: Lãnh Băng Hinh vừa đặt giá 200 điểm để mua Bảo Bình Nam
Shop - Đấu giá: Trần Thu Lệ vừa đặt giá 651 điểm để mua Đá garnet
Shop - Đấu giá: Hạ gia vừa đặt giá 200 điểm để mua Chó ngủ
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 579 điểm để mua Ngọc vàng
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 437 điểm để mua Ngọc xanh 4
Lạc Vân Yên: ._. Kênh chat diễn đàn không ai chat nữa à
Shop - Đấu giá: Trần Thu Lệ vừa đặt giá 529 điểm để mua Hamster tham ăn
Shop - Đấu giá: Puck vừa đặt giá 371 điểm để mua Cỏ ba lá 2
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 201 điểm để mua Chuột ham tiền
Shop - Đấu giá: Hương Trà Thơm Ngát vừa đặt giá 200 điểm để mua Máy chụp hình
Shop - Đấu giá: Sunlia vừa đặt giá 265 điểm để mua Bé may mắn
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 586 điểm để mua Dây chuyền đá Topaz xanh Thụy Sỹ
Shop - Đấu giá: Số 15 vừa đặt giá 644 điểm để mua Ngọc xanh 7
Shop - Đấu giá: Trần Thu Lệ vừa đặt giá 201 điểm để mua Hamster nổi giận
Shop - Đấu giá: Trần Thu Lệ vừa đặt giá 200 điểm để mua Heo hồng lúc lắc

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.