Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 323 bài ] 

Hào môn: Làm con dâu cả thật là khó! - Ân Ngận Trạch

 
Có bài mới 10.12.2018, 17:28
Hình đại diện của thành viên
Nguyên Thượng Thánh Thần Nữ Vương Bạch Hổ Bang Cầm Thú
Nguyên Thượng Thánh Thần Nữ Vương Bạch Hổ Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 17.02.2015, 12:59
Tuổi: 32 Nữ
Bài viết: 3755
Được thanks: 29452 lần
Điểm: 32.62
Có bài mới Re: Hào môn: Làm con dâu cả 60.3 - Điểm: 44
Chương 60.3: Âm mưu thay nhau nổi lên (2)

Editor: Puck - Diễn đàn Lê Quý Đôn

“Dù sao đều là cho người mình không thích, cho ai lại có khác biệt gì.” Cổ Nguyên cười cười.

Hai người Diêu Bối Địch và Kiều Tịch Hoàn đột nhiên đều trầm mặc.

Diêu Bối Địch nhìn Kiều Tịch Hoàn, nhìn cô ấy vẫn như vậy, không hề có dáng vẻ tâm tình dao động.

Cô nghĩ.

Cổ Nguyên và Hoắc Tiểu Khê, chắc vĩnh viễn sẽ không ở trên cùng một giao điểm.

“Vậy, còn Cố Tử Nhan?” Kiều Tịch Hoàn đột nhiên lại hỏi.

Tính tình con nít tò mò, cho dù cô trùng sinh đổi mấy thân phận, cũng không thay đổi được.

Cho dù có thích hay không, dù sao phải công bằng đi.

Khóe miệng Cổ Nguyên cười cười, nhìn dáng vẻ vô cùng tò mò của họ “Giữa chúng ta cần tốt đến, chia sẻ chuyện giường chiếu?”

“Thôi đi, có gì hay mà che giấu. Mọi người không phải chưa từng làm, tôi cũng không có hứng thú.” Kiều Tịch Hoàn tỏ vẻ coi thường.

Cổ Nguyên cười cười, không nói thêm lời.

Diêu Bối Địch cũng không đến mức không biết xấu hổ mà hỏi như Kiều Tịch Hoàn, mặc dù thật sự muốn biết, người phụ nữ cùng Cổ Nguyên kia, có phải cũng sạch sẽ mà thuần khiết như vậy không.

Cảm giác, Cổ Nguyên đáng giá để cho người phụ nữ tốt nhất trên thế giới có được.

Bữa cơm kia ăn không nhanh không chậm.

Giống như trở lại rất nhiều năm trước, ba người bọn họ luôn liên hoan như vậy, cho dù ai gặp phải chuyện phiền lòng, thỉnh thoảng họp mặt như vậy, hình như sẽ vui vẻ rất nhiều, đây chính là, sức quyến rũ của bạn nối khố đi.

Cho nên, Diêu Bối Địch cảm thấy, Hoắc Tiểu Khê không cùng Cổ Nguyên thật ra rất tốt, ít nhất giữa ba người bọn họ, còn có tình cảm thâm hậu như vậy, còn có tình cảm tinh khiết như vậy.

Ba giờ.

Tất cả mọi người ăn hơi no.

Hơn nữa còn ăn uống no nê.

Tửu lượng của Diêu Bối Địch kém cỏi  nhất, cho nên lúc ra cửa, bước chân của Diêu Bối Địch có phần không ổn định, mặc dù rất cố gắng để cho mình đi thẳng đường, nhưng càng như thế, tạo hình chữ S càng rõ ràng.

Cô dưới sự giúp đỡ của Cổ Nguyên, lảo đảo nghiêng ngả đi đến trước Lincoln.

Đứng trước Lincoln là một hàng bốn người âu phục màu đen.

Cổ Nguyên nhíu mày một cái.

Diêu Bối Địch dường như cảm thấy Cổ Nguyên kinh ngạc, giải thích, “Vệ sĩ của tôi.”

Cổ Nguyên giật mình, hơi buồn cười. diee ndda fnleeq uysd doon

“Đừng cười, tôi cũng cảm thấy Tiêu Dạ quá khoa trương, nhưng mà… Tôi nói ông đừng cười.” Gương mặt say rượu ửng đỏ của Diêu Bối Địch càng thêm ửng đỏ rồi, “Lần sau ra ngoài, sẽ không để cho nhiều người đi theo như vậy.”

Sau đó, thật ngượng ngùng chui vào trong xe.

Xe Lincoln nghênh ngang rời đi.

Cổ Nguyên quay đầu, nhìn Kiều Tịch Hoàn đứng dựa vào cửa nhà hàng, nở nụ cười nhìn về phía anh.

Kiều Tịch Hoàn đưa mắt nhìn chiếc lincoln, “Thật ra thì cô ấy như vậy, rất hạnh phúc.”

Cổ Nguyên gật đầu, nói, “Tôi đưa em về đi.”

Sau đó tự nhiên đi tới đỡ thân thể cô, cánh tay đến gần lưng cô.

“Đau.” Kiều Tịch Hoàn nhíu mày một cái.

Cổ Nguyên chợt rút tay về.

“Trên lưng có vết thương nhỏ, không có chuyện gì.” Kiều Tịch Hoàn giải thích.

Cổ Nguyên không tin nhìn cô.

“Chẳng lẽ ông định để cho tôi cởi ra trước mặt mọi người để cho ông xem?” Kiều Tịch Hoàn cười hỏi.

Cổ Nguyên mím môi, “Tôi đưa em về.”

“Không cần, tôi tự bắt taxi về.” Kiều Tịch Hoàn khoát tay, thuận tiện gọi một chiếc taxi dừng ở cửa, “Về sau quan hệ của chúng ta sẽ thay đổi, cho dù bản thân như thế nào, luôn luôn phải để ý tới ánh mắt của người khác, tôi không muốn bị hiểu lầm, chúng ta cũng rất khó qua.”

Cổ Nguyên nhìn cô.

Kiều Tịch Hoàn cười cười, cái gì cũng không nói thêm nữa, bởi vì Cổ Nguyên cái gì cũng hiểu

Cô mở cửa xe ngồi vào, “Bye bye.”

Cổ Nguyên vẫn nhìn cô.

Nhìn bóng lưng cô ngồi xe taxi, rời đi.

Kiều Tịch Hoàn quay đầu, nhìn Cổ Nguyên vẫn đứng bất động tại chỗ.

Biển hiệu nhà hàng đèn đóm sáng rỡ, một khắc kia, Kiều Tịch Hoàn lại cảm thấy thế giới của Cổ Nguyên… Ảm đạm không ánh sáng.

Cô cắn môi, quay đầu lại.

Luôn có một quá trình, một quá trình tàn nhẫn.

Hơn nhiều năm sau, có lẽ sẽ nhìn nhau cười một tiếng, vì mình lúc còn trẻ, cảm thấy buồn cười mà thôi.

Cô điều chỉnh cảm xúc, thật bình tĩnh trở lại đại viện nhà họ Cố.

Khi đó không tính là đặc biệt trễ, người giúp việc nhà vẫn đang dọn dẹp biệt thự, động tác rất cẩn thận, chỉ sợ phát ra âm thanh. di ien n#dang# yuklle e#q quiq on

Lúc cô trở về, thật ra hơi say rượu, đi đường cũng không ổn định, người giúp việc nhìn cô, cung kính gọi cô lại.

Cô mím môi, cố hết sức để cho mình nhìn qua tình cờ trở về phòng.

Nâng từng bước một đi lên cầu thang.

Từng bước một đi lên trên.

Đầu cầu thang có một người phụ nữ đứng, Ngôn Hân Đồng.

Kiều Tịch Hoàn nhìn cô ta, không để ý tới, thời điểm này người phụ nữ xuất hiện ở đây, không phải phường gian xảo tức phường đạo chích.

Đúng vậy, không phải phường gian xảo tức phường đạo chích.

Bước chân của cô mới vừa đi tới bên người Ngôn Hân Đồng, cũng cảm thấy Ngôn Hân Đồng dùng sức đẩy cô xuống, khi đó cô uống chút rượu, cảm thấy hơi choáng váng, hơn nữa dường như một khắc kia suy nghĩ cũng không rõ ràng, cho nên phản xạ có điều kiện, đẩy lại Ngôn Hân Đồng một cái, sau đó bản thân túm lấy lan can, ổn định mình.

Cô thật sự đẩy Ngôn Hân Đồng lên trên, cô hoàn toàn không hiểu, tại sao Ngôn Hân Đồng lại ngã xuống dưới.

Âm thanh “Rầm rầm rầm…”

Từ trên cầu thang, không ngừng lăn xuống.

Lăn lộn trên mặt đất, người trong biệt thự sợ ngây người, bao gồm cô, bao gồm người giúp việc quét dọn lau chùi phía dưới lầu.

Tất cả mọi người giật mình, nhìn một màn này.

Thế giới giống như đều yên lặng, yên tĩnh đến làm cho người ta hít thở không thông.

Không biết là ai, đột nhiên giống như kịp phản ứng, vội vàng nói, “Nhị thiếu phu nhân chảy máu!”

Mọi người giống như lập tức ồn ào náo loạn.

Chỉ có Kiều Tịch Hoàn, còn đứng trên cầu thang, có vẻ mặt phớt tỉnh tự hỏi, tại sao Ngôn Hân Đồng lại ngã từ bên người cô xuống, tại sao Ngôn Hân Đồng sẽ lăn lộn trên đất, không nhúc nhích…

Có người giúp việc vội vội vàng vàng chạy từ dưới lầu lên trên lầu, sau đó báo cho người cả biệt thự.

Tất cả mọi người từ trong phòng đi ra, Cố Tử Hàn chạy ra nhanh nhất, anh đưa mắt nhìn Kiều Tịch Hoàn, sau đó không ngừng lại, hai ba bước chạy xuống dưới lầu, ôm lấy thân thể Ngôn Hân Đồng, khẩn trương hỏi, “Như thế nào?”

“Đau…” Sắc máu trên mặt Ngôn Hân Đồng mất hết, nhìn qua suy yếu đến không xong.

“Đau ở đâu?”

“Phía dưới, phía dưới thật đau, a…” Ngôn Hân Đồng có phần không chịu được, khẽ kêu.

"Gọi xe cứu thương!" Cố Tử Hàn mặt lạnh phân phó người giúp việc.

Người giúp việc vội vàng gọi điện thoại.

Cố Diệu Kỳ và Tề Tuệ Phân cũng rối rít từ bên trong phòng ra ngoài, Tề Tuệ Phân nhìn Ngôn Hân Đồng, cả người đều không tốt, bà vội vàng đi xuống kéo Ngôn Hân Đồng, nói, "Hân Đồng con làm sao vậy, sao lại té từ trên lầu xuống…"

"Mẹ, mẹ!" Ngôn Hân Đồng nhìn Tề Tuệ Phân, cả người liền hơi kích động, cô hung hăng nắm tay Tề Tuệ Phân, rất cố gắng mới nói rõ ràng từng chữ từng câu, "Là chị dâu cả, chị dâu cả mới vừa đẩy con…" di1enda4nle3qu21ydo0n

Nói xong, nước mắt liền rào rào không ngừng rơi xuống.

Tề Tuệ Phân ngẩng đầu, nhìn Kiều Tịch Hoàn giờ phút này còn đứng ở đầu cầu thang, mặt không tỏ vẻ gì nhìn tất cả phía dưới.

Nhìn bắp đùi Ngôn Hân Đồng chảy ra lượng máu lớn.

Kiều Tịch Hoàn cắn cắn môi.

Cô cảm thấy đầu của cô thật sự hơi đau.

Cô có phần say rượu, vẫn còn trong trình độ hỗn loạn.

"Kiều Tịch Hoàn, con đang làm cái gì?" Tề Tuệ Phân gầm lên giận dữ.

Kiều Tịch Hoàn đảo mắt nhìn biểu cảm của Tề Tuệ Phân, "Con không làm gì cả…"

"Không làm gì cả sao Hân Đồng lại biến thành như vậy?!"

"Sao con biết được!"

Sắc mặt Tề Tuệ Phân càng khó coi hơn, đang định nói cái gì nữa.

"A, đau, Tử Hàn, em đau quá… Mẹ…" Ngôn Hân Đồng Đồng đang thét chói tai, tê tâm liệt phế.

Tề Tuệ Phân không rảnh để ý tới Kiều Tịch Hoàn, an ủi Ngôn Hân Đồng, nói, "Hân Đồng con chịu đựng." Lại quay đầu lại nói với người giúp việc, "Mấy người gọi xe cứu thương chưa?"

"Gọi rồi gọi rồi." Người giúp việc vội vàng đáp.

"Tử Hàn con ôm Hân Đồng đi ra cửa, mẹ đi cùng các con đến bệnh viện." Tề Tuệ Phân phân phó.

Cố Tử Hàn một phát ôm lấy Ngôn Hân Đồng.

Tề Tuệ Phân đi theo bọn họ ra cửa.

Cố Diệu Kỳ đứng ở bên cạnh, sắc mặt rất không tốt.

Trong nhà xảy ra chuyện như vậy, tâm tình dù thế nào cũng không tốt được.

Ông quay đầu nhìn Kiều Tịch Hoàn.

Kiều Tịch Hoàn nhìn vào ánh mắt Cố Diệu Kỳ, từng chữ từng câu nói, "Không liên quan gì đến con."

Sắc mặt Cố Diệu Kỳ không hề có bất cứ biến hóa nào, vẫn khó coi đến không xong.

Kiều Tịch Hoàn cắn răng, chuẩn bị xuống lầu.

Bước chân đột nhiên bị người kéo lại, Cố đại thiếu ngồi trên xe lăn xuất hiện tại đầu cầu thang, "Đi đâu?"

"Đi bệnh viện nhìn tình huống." Kiều Tịch Hoàn gằn từng tiếng.

Cố Tử Thần nhíu chặt mày.

"Không liên quan đến em!" Ném một câu, Kiều Tịch Hoàn sải bước xuống lầu.

Lúc trở lại rõ ràng bước chân không ổn định, nhưng bây giờ tỉnh táo như thế!

Cô vừa đi tới ngưỡng cửa Cố Tử Thần cũng xuất hiện ở bên người cô.

Xe cứu thương đã đến, Cố Tử Hàn và Tề Tuệ Phân cùng với Ngôn Hân Đồng ngồi trên xe cứu thuơng rời đi.

Kiều Tịch Hoàn nhìn phương hướng xe cứu thương, quay đầu nhìn Cố Tử Thần, nhíu mày một cái. Dieễn ddàn lee quiy đôn

"Tôi đi với em." Lời vừa dứt, một chiếc xe con của nhà họ Cố dừng lại trước mặt bọn họ.

Kiều Tịch Hoàn không nghĩ ngợi thêm, ngồi chung trong xe với Cố Tử Thần.

Cô ngược lại phải đi bệnh viện xem một chút, Ngôn Hân Đồng rốt cuộc đang chơi trò gì.

Hai người một đường không nói đến bệnh viện.

Xe cứu thương gần như đồng thời đến cùng với bọn họ, khi Ngôn Hân Đồng được khiêng xuống xe cứu hộ, cha mẹ của Ngôn Hân Đồng Ngôn Cử Trọng và Trương Tiểu Quần cũng chạy đến bệnh viện, nhìn dáng vẻ Ngôn Hân Đồng, Trương Tiểu Quần khẩn trương đến không xong, liền vội vàng tiến lên kéo con gái của mình, hỏi, "Tại sao có thể như vậy, hôm nay lúc gọi điện thoại không phải rất tốt sao, sao lại đột nhiên nói động thai khí…"

Ngôn Hân Đồng nhịn đau, một đường được bác sĩ y tá đẩy giường di động, vừa nói, "Con từ trên lầu trong nhà té xuống…"

"Sao lại té xuống, không phải bình thường kêu con cẩn thận một chút sao? Con nói con ấy, sao lại không cẩn thận như vậy?!"

"Là chị dâu cả, là chị dâu cả đẩy con, con mới té xuống, a… Thật đau." Ngôn Hân Đồng không nhịn được thét chói tai.

Đau đớn như vậy, tuyệt đối không phải giả bộ.

Kiều Tịch Hoàn nhìn Ngôn Hân Đồng.

Vì giết chết cô, thật sự chuyện cực đoan gì cũng làm ra được sao?!

Cô cười lạnh.

Tầm mắt của toàn bộ mọi người đặt ở trên người Ngôn Hân Đồng, nhìn cô ta được bác sĩ y tá đẩy mạnh vào phòng cấp cứu.

Toàn bộ những người khác đứng ở trong hành lang, chờ đợi, dáng vẻ vô cùng nóng nảy.

Trên hành lang không có tiếng kêu đau của Ngôn Hân Đồng, trong nháy mắt liền yên tĩnh.

Cho nên trên hành lang đột nhiên vang lên “Bốp” một tiếng bạt tai, vang đặc biệt rõ ràng!

Kiều Tịch Hoàn nhìn Trương Tiểu Quần đứng trước mặt, nhìn dáng vẻ lửa giận ngút trời của bà ta, "Sao mày đẩy con gái tao từ trên lầu xuống!"

Từng câu từng chữ, tràn đầy căm hận.

Kiều Tịch Hoàn vuốt mặt của mình, hơi đau, hình như là đau rát.

Cô ngước mắt, nhìn Trương Tiểu Quần, tròng mắt căng thẳng, một cái tát chính là muốn vung lên.

"Ai cho phép bà đánh cô ấy?" Một âm thanh lạnh lẽo, giống như từ chỗ sâu trong địa ngục tản mát ra, mang theo lạnh như băng thấu xương, làm cho người ta không nhịn được, rợn cả tóc gáy.

Kiều Tịch Hoàn quay đầu nhìn Cố Tử Thần, nhìn vẻ mặt lạnh lẽo của anh, từng chữ từng câu hướng về phía Trương Tiểu Quần.

Một khắc kia, trên hành lang hình như càng thêm yên tĩnh.

Tầm mắt của tất cả mọi người, đều đặt trên người Cố Tử Thần, đặt vào trên người đàn ông, dường như đột nhiên không thể xem thường.



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
3 thành viên đã gởi lời cảm ơn Puck về bài viết trên: Huogmi, SầmPhuNhân, vananhpham
     

Có bài mới 12.12.2018, 18:47
Hình đại diện của thành viên
Nguyên Thượng Thánh Thần Nữ Vương Bạch Hổ Bang Cầm Thú
Nguyên Thượng Thánh Thần Nữ Vương Bạch Hổ Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 17.02.2015, 12:59
Tuổi: 32 Nữ
Bài viết: 3755
Được thanks: 29452 lần
Điểm: 32.62
Có bài mới Re: Hào môn: Làm con dâu cả 61.1 - Điểm: 44
Chương 61.1: Âm mưu thay nhau nổi lên (3)

Editor: Puck - Diễn đàn Lê Quý Đôn

"Ai cho phép bà đánh cô ấy?" Một âm thanh lạnh lẽo, giống như từ chỗ sâu trong địa ngục tản mát ra, mang theo lạnh như băng thấu xương, làm cho người ta không nhịn được, rợn cả tóc gáy.

Toàn bộ tầm mắt của mọi người đều đặt trên người chủ nhân của âm thanh này Cố Tử Thần.

Mặt anh lạnh lẽo, hung hăng nhìn Trương Tiểu Quần.

Anh giờ phút này là đang ngồi, rõ ràng thấp hơn bọn họ rất nhiều, nhưng một khắc kia khí thế lại không hiểu sao cảm thấy vô cùng khiếp người, độ cao như thế ngược lại có một cảm giác từ trên cao nhìn xuống, có một chớp mắt như vậy hình như không dám nhìn thẳng vào ánh mắt của anh.

Trên hành lang yên tĩnh ít nhất hai phút.

Tất cả mọi người trầm mặc, không nói gì.

Trương Tiểu Quần cảm giác mặt mũi mình không nhịn được, bị một người vai vế con cháu quát như vậy, sau khi một mực tim đập nhanh, không nhịn được lại lớn tiếng nói, "Cô ta làm chuyện táng tận lương tâm như vậy, tôi không nên dạy dỗ cô ta sao?! Cố Tử Thần, cậu làm một người vai con cháu, chính là nói chuyện như vậy với bậc cha chú?! Tôi vẫn còn cho rằng nhà họ Cố các người có xuất thân đại gia tộc, gia giáo dù sao đều tốt, không ngờ chẳng qua cũng chỉ như thế!"

Một câu nói này của Trương Tiểu Quần, rõ ràng gộp cả nhà họ Cố vào, cho nên tự nhiên cũng khiến cho sắc mặc Tề Tuệ Phân khó coi chút.

Đối với Trương Tiểu Quần mà thôi, thật ra ghét người nhà họ Cố, bình thường ở bên tai nghe con gái mình Ngôn Hân Đồng nhắc tới mấy người nhà họ Cố kia khó ở, cộng thêm có phần hâm mộ và ghen tỵ với Tề Tuệ Phân có chất lượng sinh hoạt nhìn qua dường như có ưu thế hơn mình, cho nên trong tiềm thức càng không ưa người nhà họ Cố.

Lần này, thừa dịp con gái mình gặp chuyện không may, bà định chính là muốn đùa giỡn nhà họ Cố một lần, để giải khó chịu mình vẫn đè nén nhiều năm.

Sắc mặt Cố Tử Thần cũng không có bất kỳ thay đổi nào, vẫn lạnh lẽo tận xương, anh nhìn Trương Tiểu Quần, từng chữ từng câu lạnh lùng nói, "Kiều Tịch Hoàn không tới lượt bà dạy, tôi lại lần lặp lại một lần! Về phần vấn đề gia giáo bà nói, tôi cũng không cảm thấy nhà họ Ngôn các người tốt hơn chỗ nào, nếu không cũng sẽ không ra đứa con gái như Ngôn Hân Nghiên." dfienddn lieqiudoon

Trương Tiểu Quần vừa nghe đến Ngôn Hân Nghiên, sắc mặt lập tức thay đổi, trở nên thay đổi hoàn toàn.

"Con đê tiện kia và nhà họ Ngôn chúng tôi…"

"Tôi còn chưa nói xong, Ngôn phu nhân!" Cố Tử Thần trực tiếp cắt đứt lời Trương Tiểu Quần nói, lạnh như băng nói, "Cũng không thấy được, Ngôn Hân Đồng lại thật sự rất tốt!"

"Cố Tử Thần, mày có ý gì?! Mày bao che cũng bao che quá rõ ràng rồi! Bà xã mày đẩy con gái tao xuống lầu khiến cho nó sinh non, bây giờ mày còn nói con gái tao khó ở…"

"Sinh non?" Cố Tử Thần túm lấy hai chữ này, "Ngôn phu nhân bà đây là đang nguyền rủa ai?"

Trương Tiểu Quần ngẩn ra.

Cố Tử Thần người này, có phải quá phúc hắc một chút không!

"Ngôn Hân Đồng xác định sảy thai sao?!" Cố Tử Thần vô cùng lạnh lùng.

Trương Tiểu Quần ngay lập tức ngậm miệng, bị Cố Tử Thần nói đến đột nhiên á khẩu không trả lời được.

"Hay là nói, Ngôn phu nhân bà ước gì Ngôn Hân Đồng sinh non!"

"Mày nói láo cái gì, sao tao lại có thể ước gì Hân Đồng sinh non. Cố Tử Thần, bình thường gặp mày không nói lời nào, lúc chân chính cắn người, là một chút cũng không nhu nhược!" Trương Tiểu Quần gấp đến phát run, nói ra lời càng thêm vô cùng châm chọc.

"Ngôn phu nhân, chú ý cách dùng từ của bà!" Cố Tử Thần lạnh lẽo, ánh mắt căng thẳng.

Là ảo giác sao?!

Luôn cảm thấy một ánh mắt, làm cho người ta không khỏi có phần không rét mà run.

Trương Tiểu Quần người lợi hại đã quen này, khi đối mặt với Cố Tử Thần, cũng không tự chủ được ánh mắt lóe lên, giống như rất tự nhiên, lùi bước.

Bà có phần không phục, đang định phản bác, trổ tài miệng lưỡi nhanh nhẹn.

Nhưng lời còn chưa ra khỏi miệng, lại nhìn thấy Cố Tử Thần kéo Kiều Tịch Hoàn đi tới ngoài hành lang.

Trương Tiểu Quần tức đòi mạng, bà hung hăng công kích về phía bóng lưng Cố Tử Thần và Kiều Tịch Hoàn, lửa giận hướng lên trời, "Lúc này, tụi mày còn đi! Có lương tâm hay không!"

Cố Tử Thần ngừng di chuyển xe lăn, anh quay đầu, tròng mắt lạnh lẽo đến cùng cực, "Tôi rời đi cần xin phép bà?"

"Cố Tử Thần, mày đừng có dáng vẻ uy hiếp tao như vậy, Trương Tiểu Quần tao sống hơn nửa đời người rồi, tao còn chưa từng sợ ai!" die,n; da.nlze.qu;ydo/nn

"Vậy bắt đầu từ hôm nay, sẽ để cho bà sợ tôi!" Cố Tử Thần gằn từng tiếng, tuyệt không phải uy hiếp đơn giản.

Trương Tiểu Quần giật mình ở đó.

Hôm nay khí thế Cố Tử Thần tản mát ra, làm cho người ta càng ngày càng rợn cả tóc gáy.

Người trên hành lang, hình như cũng đều không nhịn được ngừng thở.

Ngay cả Cố Tử Hàn, một khắc kia, hình như cũng không dám tùy tiện xen miệng nói một câu.

Nhưng mà.

Trương Tiểu Quần hung hăng nhìn Cố Tử Thần, khó chịu hết sức nói tiếp, "Mày còn chưa đủ tư cách!"

"Có đủ tư cách hay không, sau đó sẽ biết thôi!" Tròng mắt Cố Tử Thần đảo một cái, một tay di chuyển xe lăn, một tay kéo Kiều Tịch Hoàn rời đi.

Đi được như chuyện đương nhiên như thế.

Trương Tiểu Quần giận đến giậm chân, hung hăng công kích hai người rời đi nói, "Tao sẽ kiện Kiều Tịch Hoàn ra tòa, tụi mày chờ coi!"

Cố Tử Thần chỉ lạnh lùng mím môi một cái, dáng vẻ khinh thường đến khát máu như vậy.

Kiều Tịch Hoàn thậm chí có trong khoảnh khắc như thế cảm thấy mình, nhìn nhầm.

Sao cô có thể nhìn thấy dáng vẻ khát máu trên mặt Cố Tử Thần?!

Vẻ mặt như vậy, không phải chỉ nên xuất hiện ở trên mặt Cố Tử Hàn sao?!

Cô cắn môi, bị Cố Tử Thần kéo, đi vào thang máy.

Thang máy rất yên tĩnh, giờ phút này chỉ có hai người bọn họ, trong hoàn cảnh u ám như thế, hình như ngay cả âm thanh hô hấp cũng có thể nghe được.

"Có đau không?" Cố Tử Thần đột nhiên mở miệng, nhìn về phía cửa thang máy, cũng không quay đầu.

Kiều Tịch Hoàn không tự chủ được sờ mặt của mình một cái, mới vừa rồi hơi đau, hiện giờ thật ra thì không đau, chẳng qua cảm thấy bị người quạt bạt tai như vậy, có phần không chịu phục mà thôi, nhưng mà mới vừa rồi nếu Cố Tử Thần không ra mặt, bản thân mình cũng một bàn tay quạt lại, lấy tính tình Trương Tiểu Quần, không làm khó thành bộ dạng gì, đoán chừng giờ phút này, cô đã thành công mục tiêu công kích.

Không tự chủ mím mím môi, "Không đau, chỉ có phần không thoải mái mà thôi, nhưng mà mới vừa anh chọc tức Trương Tiểu Quần, em liền thoải mái hơn nhiều."

"Chọc tức?!" Cố Tử Thần cười lạnh.

Cho tới bây giờ anh làm đều không nông cạn như thế.

Kiều Tịch Hoàn nhìn thang máy mở ra, nói, "Chúng ta cứ đi như vậy sao? Không chờ Ngôn Hân Đồng ra ngoài?!"

"Kết quả còn cần chờ sao?" Cố Tử Thần đẩy xe lăn đi ra ngoài.

Kiều Tịch Hoàn ngẩn ra.

Cảm giác Cố Tử Thần giống như cái gì cũng biết.

Mà những chuyện đã biết kia, nhiều hơn cô biết, nhiều hơn.

Cô quay đầu nhìn Cố Tử Thần, dừng ở cửa thang máy.

Cố Tử Thần đẩy xe lăn đi vài bước, cảm thấy tầm mắt của người sau lưng, quay đầu lại, "Không đi?" di3n~d@n`l3q21y'd0n

"Anh tin tưởng là em đẩy Ngôn Hân Đồng xuống sao?"

"Tôi không tin."

"Tại sao?"

"Tôi không có nhiều tại sao như vậy!" Cố Tử Thần quay đầu lại, lạnh lùng nói, "Về nhà!"

Kiều Tịch Hoàn nhìn bóng lưng Cố Tử Thần.

Người đàn ông này, cảm giác giờ khắc này không khỏi, rất man (đàn ông)!

Cố Tử Thần rốt cuộc tại sao, đều làm cho người ta, nhìn không thấu như vậy?!

Cô thậm chí không tìm được một chút xíu dấu vết về anh, mà cô làm một chút, lại giống như toàn bộ đều ở dưới mắt anh, vừa nhìn hiểu ngay.

Cô cắn răng, sải bước đuổi kịp.

Xe hơi của nhà dừng ở cửa chính, Kiều Tịch Hoàn đỡ Cố Tử Thần lên xe, mình ngồi bên cạnh anh.

Xe rời bệnh viện.

Hai người yên lặng không nói gì.

Dù sao khi hai người chung đụng, Kiều Tịch Hoàn không mở miệng nói chuyện, Cố Tử Thần sẽ rất ít mở miệng, mà giờ khắc này Kiều Tịch Hoàn giống như đang nghĩ đến một vài sự việc, nghĩ đến một vài chuyện mình không hiểu. Cho nên một đường trầm mặc.

Kiều Tịch Hoàn đột nhiên giống như nhớ ra cái gì, vội vàng mở miệng nói, "Em đi bệnh viện bên cạnh thăm Vũ Đại một chút. Cô ấy bị thương nằm viện."

Tròng mắt Cố Tử Thần khẽ nhúc nhích.

Lúc này, suy nghĩ của người phụ nữ này quả thật không giống với người bình thường.

Người bình thường gặp phải tình huống như thế, không nói nhất định phải khóc kể uất ức của mình, ít nhất cũng sẽ nghĩ đủ phương cách để cho mình thoát khỏi hiềm nghi, xử lý tốt chuyện của mình, mà cô giờ phút này, vẫn còn có tâm tư quan tâm người khác.

Là nội tâm rất cường đại, hay là thói quen sống không tim không phổi như vậy.

Cố Tử Thần bình tĩnh nhìn về phía tài xế, "Bên cạnh, bệnh viện tư nhân trung tâm thành phố."

Kiều Tịch Hoàn quay đầu, "Làm sao anh biết là bệnh viện tư nhân?"

"Bên cạnh bệnh viện này, cũng chỉ có một bệnh viện đó."

"Anh không phải không bước chân ra khỏi nhà sao? Sao anh quen thuộc địa hình nơi này như vậy?" Kiều Tịch Hoàn rất nghiêm túc hỏi, hung hăng nhìn Cố Tử Thần.

Mặt Cố Tử Thần không đổi sắc, giọng điệu lạnh lùng, "Em rốt cuộc muốn nói điều gì?"

"Em chỉ muốn hiểu rõ anh là người như thế nào thôi!" Kiều Tịch Hoàn nhìn anh, không chớp mắt một cái, giống như thật sự muốn từ trên khuôn mặt người đàn ông này nhìn ra một chút khác biệt, thấy thứ mình muốn nhìn.  dieendaanleequuydonn

Nhưng người đàn ông trước mặt, quá sâu, sâu không lường được.

Cho dù mỗi một cử động của anh, giống như cũng cất dấu bí mật động trời, làm thế nào cũng đoán không ra, nhìn không ra.

Sống cuộc sống như thế, cô có rất nhiều khi, cũng hết sức hỏng mất.

Cố Tử Thần dựa vào sau ghế, đầu trực tiếp chuyển sang bên, nhìn ánh đèn sáng chói trên đường Thượng Hải, giọng nói lành lạnh nhàn nhạt nói, "Tôi không cần em hiểu."

"Ngươi không muốn giải thích với em, hay không muốn em đến gần?" Kiều Tịch Hoàn hỏi anh, câu nói khẩn thiết, ở dưới bóng đêm yên tĩnh như thế, bên trong không gian xe yên tĩnh như thế, lẳng lặng vang vọng.

Bệnh viện trung tâm và bệnh viện tư nhân thành phố cách rất gần, mấy phút thời gian đã đến.

Xe dừng ở cửa, thật lâu.

Cố Tử Thần vẫn không trả lời vấn đề của cô.

Cô cắn môi, hít sâu, cố hết sức khống chế cảm xúc.

Cảm giác tối nay mình để quá nhiều tình cảm trên người đàn ông này rồi, anh chẳng qua chỉ ra mặt phản kích Trương Tiểu Quần một cái vì cô mà thôi, là một người đàn ông, bảo vệ người phụ nữ của "Mình" là chuyện đương nhiên, cho dù bọn họ cuối cùng phát triển thành quan hệ như thế nào, ít nhất trên giấy chứng nhận hôn nhân có tên bọn họ, cho nên Cố Tử Thần chính là hành động kia, cô tội phải có bất kỳ cảm động cảm kích nào, cô nên cảm thấy, là chuyện đương nhiên.

Cô rất biết điều chỉnh cảm xúc, bởi vì cô cảm thấy cô rất thích bản thân, không thích so tài với chính mình.

Cô mở cửa xe, xuống xe, "Anh có thể về trước, tối nay em tự đón xe về…" Là được.

Còn chưa nói xong.

Cứ nhìn tài xế lấy xe lăn từ cốp sau ra, sau đó đỡ Cố Tử Thần xuống xe, ngồi lên.

Kiều Tịch Hoàn nhìn anh, "Ngươi muốn đi?"

"Đi với em nhìn một chút." Cố Tử Thần nói.

Kiều Tịch Hoàn mím mím môi, rất kinh ngạc.

Nhưng mà.

Đối với hành động của Cố Tử Thần, chuyện kinh ngạc cũng không phải là một hai chuyện như vậy, cho nên cô rất bình tĩnh dẫn đầu đi phía trước, sau đó lấy điện thoại ra, "Doãn Tường, Vũ Đại ở phòng nào…"

Cố Tử Thần nhìn bóng lưng Kiều Tịch Hoàn.

Người phụ nữ này, đã trong lúc vô hình, phá vỡ rất nhiều, nguyên tắc của anh.

Hai người vào thang máy lên lầu.

Đi vào phòng bệnh bình thường trong bệnh viện tư nhân.

Đẩy phòng bệnh ra.

Phòng bệnh của bệnh viện tư nhân tương đối ấm áp, phong cách màu hồng, cảm giác không hợp với Vũ Đại.

Cô đi vào, Vũ Đại ngồi dựa vào đầu giường, trên người quấn băng vải, vẻ mặt bình tĩnh, nhìn thấy Kiều Tịch Hoàn đến, cũng không có quá nhiều cảm xúc.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
3 thành viên đã gởi lời cảm ơn Puck về bài viết trên: Huogmi, longhaibien, thuThai
     
Có bài mới 14.12.2018, 18:02
Hình đại diện của thành viên
Nguyên Thượng Thánh Thần Nữ Vương Bạch Hổ Bang Cầm Thú
Nguyên Thượng Thánh Thần Nữ Vương Bạch Hổ Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 17.02.2015, 12:59
Tuổi: 32 Nữ
Bài viết: 3755
Được thanks: 29452 lần
Điểm: 32.62
Có bài mới Re: Hào môn: Làm con dâu cả 61.2 - Điểm: 45
Chương 61.2: Âm mưu thay nhau nổi lên (3)

Editor: Puck - Diễn đàn Lê Quý Đôn

Doãn Tường vẫn còn ở cùng trong phòng bệnh, ngồi trên ghế sa lon bên cạnh, không có chuyện gì đọc vài tạp chí về xe.

"Anh một mực cùng với cô ấy?" Kiều Tịch Hoàn hỏi Doãn Tường.

"Nghe nói cô ấy một mình cô đơn, thật đáng thương, coi như hành thiện là được." Doãn Tường cũng không có ý kiến gì với Kiều Tịch Hoàn, đảo mắt liếc nhìn Cố Tử Thần ngồi lên xe lăn, tròng mắt giật giật, sắc mặt tự nhiên.

"Kêu anh trở về, không cho anh hành thiện, con người của tôi cũng quen một mình rồi." Mắt Vũ Đại trợn trắng.

"Dáng dấp thô là được rồi, tính khí còn lớn như thế. Không chừng tiết tấu không ai dám muốn." Đối với lời Vũ Đại nói, Doãn Tường cũng không tức giận, ngược lại hơi buồn cười cố ý trêu ghẹo.

Mắt Vũ Đại trợn trắng trợn lên mạnh hơn, "Hôm nay anh mới biết tôi không ai muốn?!"

Bật thốt lên lời đó, khiến Kiều Tịch Hoàn nhíu mày một cái.

Phương thức nói chuyện như vậy, câu từ như vậy, nội dung câu văn như vậy, không giống như mới có quen biết, ngược lại cảm thấy, là bạn cũ nhiều năm!

"Hôm nay tôi mới biết." Doãn Tường trả lời.

Vũ Đại dứt khoát không để ý tới rồi.

Kiều Tịch Hoàn mím môi, không để lại dấu vết thu thập mình bất ngờ tiếp thu được, hình như lượng tin tức hơi lớn, cô đi về phía Vũ Đại, tự nhiên ngồi bên giường bệnh của cô ấy, hỏi, "Khi nào cô có thể xuống đất?"

"Nghe nói phải nằm một tháng. Nhưng tôi cảm thấy, chỉ tối đa cũng một tuần lễ, tôi không mảnh mai như vậy." Vũ Đại thẳng thừng nói.

"Vẫn nghe bác sỹ, thương gân đau cốt một trăm ngày, một tháng là cực hạn ngắn nhất."

"Tôi còn lâu mới nghe Mạc… Bác sỹ chó má gì kia." Vũ Đại có dáng vẻ hoàn toàn khinh thường.

"Từ xa hình như nghe được có người mắng tôi ‘bác sỹ chó má’?" Ở cửa truyền tới một giọng đàn ông, mặc áo khoác trắng, mang theo kính mắt viền đen, vóc người cũng rất khôi ngô, cảm thấy không giống với bác sỹ gầy yếu, trắng nõn nhưng không hiểu sao lại cảm thấy đáng khinh trong ấn tượng, khuôn mặt người đàn ông này mặc dù nhìn qua rất nhã nhặn , nhưng cảm giác phong cách cả người làm cho người ta cảm thấy là ánh mặt trời cao lớn.

Người như vậy, không thích hợp ở lại trong bệnh viện nơi âm u thâm trầm như vậy.

Người đàn ông hình như chú ý tới ánh mắt quan sát của Kiều Tịch Hoàn, nhếch miệng cười một tiếng, "Cô cảm thấy rất hứng thú với vóc người của tôi?"

Kiều Tịch Hoàn ngẩn ra.

Ánh mắt trắng trợn vội vàng dừng lại.

Cô có hứng thú cái quỷ!

Cô tức giận nói, "Ta tương đối có hứng thú với người đàn ông của tôi."

"Anh ta?" Người đàn ông áo khoác trắng đảo mắt, nhìn về phía người đàn ông ngồi trên xe lăn bên cạnh, vẻ mặt thoáng nhìn, hơi buồn cười, nhưng tuyệt đối không phải châm chọc.

"Có ý kiến?!" Kiều Tịch Hoàn thật ra rất ghét người khác dùng thành kiến đối xử với Cố Tử Thần.

"Tôi chỉ là cảm thấy, ánh mắt của cô không tệ." die~nd a4nle^q u21ydo^n

Nói xong, người đàn ông áo khoác trắng rất tự nhiên đi vào, kiểm tra một lượt cho Vũ Đại.

Vũ Đại cắn răng nghiến lợi.

Rất rõ ràng tay chân người đàn ông này hơi nặng.

Kiểm tra xong, có vẻ mặt nghiêm chỉnh căn dặn, "Người thân phải chú ý, một tuần lễ không thể xuống đất, tuyệt đối không thể! Sau một tuần lễ có thể xuất viện, nhưng cần nằm trên giường nghỉ ngơi, thời gian đi bộ không thể vượt qua nửa giờ."

"A, được." Doãn Tường tự nhiên đáp lại, hồi lâu lại cảm thấy hình như không đúng, hỏi vội, "Tôi thành người thân từ khi nào?"

"Không phải sao?" Người đàn ông áo khoác trắng buông bệnh án trên tay xuống, nhìn anh.

"Dĩ nhiên không phải, anh cảm thấy người đàn ông đẹp trai thanh xuân anh tuấn tiêu sái cao lớn uy mãnh người gặp người thích thế này, sẽ thích một người phụ nữ cao lớn thô kệch không nói không cười đánh nhau còn lợi hại hơn đàn ông như vậy?" Doãn Tường nói rất khinh thường.

"Có lẽ khẩu vị của cậu đặc biệt!" Người đàn ông áo khoác trắng nói rất tự nhiên.

"Anh mới khẩu vị đặc biệt." Cả nhà anh đều khẩu vị đặc biệt.

"Người ba mươi mấy tuổi, anh nói anh là người đàn ông đẹp trai thanh xuân?" Vũ Đại đột nhiên mở miệng, phản bác.

Là người trong cuộc bị châm chọc như vậy, cho dù lạnh lùng đến đâu, giờ phút này sắc mặt cũng nên có chỗ thay đổi đi.

Kiều Tịch Hoàn quay đầu nhìn Vũ Đại.

Thật ra thì Vũ Đại không thích nói chuyện, nhưng rõ ràng, đều tùy ý với Doãn Tường, hoặc bác sỹ áo khoác trắng trong phòng này nhiều lắm, tùy ý đến, giống như vượt qua hiểu biết của cô về cô ấy.

Doãn Tường vội vàng tiếp lời, "Hiện giờ đàn ông ba mươi chính trực thanh xuân, cô có hiểu không!"

Vũ Đại trợn trắng mắt, tuyệt đối không muốn chấp nhặt với người đàn ông này nữa.

Tròng mắt cô hơi đổi, nhìn Kiều Tịch Hoàn đang nhìn mình chằm chằm, cô không thích suy tính sự tình quá phức tạp, cho nên khi nhìn Kiều Tịch Hoàn có vẻ mặt tra cứu nhìn mình như vậy cũng không có một chút cảm xúc dư thừa, cũng không suy nghĩ Kiều Tịch Hoàn rốt cuộc đang suy nghĩ gì, mà rất tự nhiên hỏi những chuyện khác, "Sau lưng cô như thế nào?" die nda nle equ ydo nn

"Hơi sưng, không có gì đáng ngại." Kiều Tịch Hoàn hồi hồn, sau đó trả lời.

Hôm nay bị một trong những lính đánh thuê đó đánh một quyền đạp một cước, cô thật rất may mắn xương sườn của mình lại không gãy.

"Anh ta điều trị xương cốt và ngoại thương gì đó rất lành nghề, cô để cho anh ta kiểm tra một chút giúp cô, chủ yếu là xem xem có gãy xương rất nhỏ không, có chút gãy xương không rõ ràng, nhưng để lâu sẽ có tổn thương với thân thể." Vũ Đại nói.

"Có thật không?" Kiều Tịch Hoàn không nhịn được giật giật sau lưng.

Đúng là vẫn rất đau.

Lỡ như chính là thật sự tổn thương tới xương!

Nghĩ như vậy, quay đầu lại nói với bác sỹ áo khoác trắng, "Nếu không anh giúp tôi kiểm tra một chút đi…"

"Không cần." Cố Tử Thần ngồi bên cạnh, vẫn rơi vào trầm mặc, trầm mặc đến tưởng chừng như có trong nháy mắt liền bị bỏ quên vậy đột nhiên mở miệng nói, "Phía sau lưng em không thành vấn đề, không gãy xương."

Một khắc kia tầm mắt của mọi người hình như cũng đặt ở trên người Cố Tử Thần.

Kiều Tịch Hoàn hơi buồn bực, nói, "Làm sao anh biết? Nhìn em mạnh như rồng hổ vậy, lỡ như ẩn giấu bệnh hoạn gì đây?! Cũng đã tới bệnh viện rồi, vẫn kiểm tra một chút đi!"

"Tôi nói không cần!" Giọng Cố Tử Thần hơi lạnh.

Kiều Tịch Hoàn cau mày.

Người đàn ông này, có lúc cố chấp, thật sự có muốn người sống hay không!

"Cố Tử Thần, thân thể của em không hề có chút quan trọng nào đối với anh sao?!" Kiều Tịch Hoàn cũng đột nhiên có phần tức giận bừng bừng rồi.

Mỗi cử động của người đàn ông này giống như đều không giải thích được.

Thỉnh thoảng cảm thấy đối xử với mình tốt vô cùng, thỉnh thoảng cảm thấy, người đàn ông này chính là hoàn toàn theo tâm tình của anh, nghĩ thế nào liền thế đó không suy tính đến một chút cảm xúc của người khác!

Càng nghĩ càng thấy không thoải mái, sắc mặt Kiều Tịch Hoàn rất không tốt nói, "Anh không quan tâm em, em vẫn nên quan tâm chính em!"

Sau đó, đưa lưng về phía bác sỹ áo khoác trắng, liền trực tiếp vén phía sau quần áo lên…

"Kiều Tịch Hoàn!" Cố Tử Thần đẩy xe lăn, vừa tiến lên, trực tiếp giữ lấy quần áo cô kéo lên, để xuống, sắc mặt giận dữ.

Cơn tức của Kiều Tịch Hoàn cũng rất nhiều, giờ phút này cảm xúc hoàn toàn không chịu khống chế, "Cố Tử Thần anh buông tay cho em, anh bệnh thần kinh à!"

Cơn tức giận của Cố Tử Thần càng ngày càng rõ ràng, không che giấu chút nào, "Kiều Tịch Hoàn!"

"Cố Tử Thần!" Kiều Tịch Hoàn không chịu yếu thế, "Em bảo anh buông tay, em muốn kiểm tra thân thể của em!" d1en d4nl 3q21y d0n

"Tôi nói em không gãy xương, liền không gãy xương!"

"Làm sao anh biết, anh cũng không phải là bác sỹ cũng không phải là em!"

"Tôi kiểm tra cho em!" Cố Tử Thần giận đến thật sự rất muốn bóp chết người phụ nữ này.

"Kiểm tra như thế nào?" Kiều Tịch Hoàn ngẩn ra.

"Em cho rằng khi tôi bôi thuốc cho em là đang đùa sao?!" Cố Tử Thần hung hăng nói.

Bôi thuốc?!

Tròng mắt Kiều Tịch Hoàn đảo tròn.

Khi đó đau như thế, là Cố Tử Thần giúp cô kiểm tra sao?!

Người đàn ông khó chịu này cũng không nói một tiếng, hại cô còn oán trách thật lâu.

Nhưng mà.

Cô nhìn xem ba người chung quanh đang trợn mắt hốc mồm nhìn bọn họ chằm chằm, ba người kia hình như rõ ràng ngơ ngẩn, mắt đều không chớp mắt nhìn bọn họ, vẻ mặt kinh ngạc, vẻ mặt tò mò, vẻ mặt cười trên nỗi đau khổ của người khác.

Hiện giờ vào lúc này, cô cũng không nhún nhường được cái gì, lẩm bẩm tiếp tục phản bác, "Anh cũng không phải là bác sỹ, anh kiểm tra cũng vô dụng, không có chút quyền uy nào."

"…" Cố Tử Thần giận đến cắn răng nghiến lợi.

Bị người hoài nghi như vậy!

Rất tốt.

Anh hít sâu, hình như đang khống chế tâm tình của mình.

Bác sỹ áo khoác trắng hình như cuối cùng không nhịn được, bật cười, cười đến hơi khoa trương, "Anh ấy rất quyền uy."

Kiều Tịch Hoàn quay đầu nhìn anh ta.

"Người đàn ông của cô đã không để cho tôi kiểm tra, sợ tôi rình coi sắc đẹp và cảnh xuân của cô, tôi cũng sẽ không vẽ vời thêm chuyện. Hiện giờ thời gian cũng không sớm, đối với tôi đây người chỉ làm ca sáng mà nói, đêm hôm khuya khoắt vẫn dây dưa với mấy người tôi cũng bội phục tôi quá mức chuyên nghiệm. Mấy người sớm nghỉ ngơi một chút, bye bye." Sau đó người đàn ông áo khoác trắng cứ rời đi như vậy rồi.

Kiều Tịch Hoàn nhìn bóng lưng của anh ta.

Quay đầu nhìn Cố Tử Thần vẫn mặt khó coi không đến không được.

Cô cắn cắn môi, cô cũng không cảm thấy mình nói cái gì, Cố Tử Thần cần phải bày sắc mặt này sao?!

Cô bị thương để bác sỹ xem bệnh, đây không phải là chuyện đạo lý hiển nhiên sao?!

Cô con không nổi giận như vậy, cơn tức của anh lớn như thế làm cái gì?!

Bệnh thần kinh.

"Đúng rồi, Kiều Tịch Hoàn." Vũ Đại đột nhiên mở miệng, nói với Kiều Tịch Hoàn, "Mấy ngày nay tôi nằm viện, tài xế của cô làm thế nào?" dinendian.lơqid]on

"Cô không cần quan tâm đến tôi, tự dàn xếp ổn thỏa chính cô là được, chờ thân thể khỏi rồi lại nói."

Vũ Đại cũng không cự tuyệt, cô cũng không nói lời sáo rỗng gì, gật đầu một cái.

Kiều Tịch Hoàn nhìn đồng hồ cũng không muộn rồi, "Hai người sớm nghỉ ngơi một chút, tôi đi về."

"Ừ." Vũ Đại gật đầu.

Kiều Tịch Hoàn lại nói với Doãn Tường, "Mấy ngày nay anh cũng không cần đi làm, giúp tôi chăm sóc Vũ Đại."

"Được."

Phân phó xong tất cả, Kiều Tịch Hoàn nói với Cố Tử Thần, "Trở về thôi."

Cố Tử Thần lạnh lùng nghiêm mặt, hình như vẫn còn trong trạng thái tức giận, cũng không cho Kiều Tịch Hoàn một sắc mặt dễ nhìn, đẩy xe lăn đi ra, lạnh lùng đến không xong.

Kiều Tịch Hoàn khó chịu le lưỡi một cái.

Có gì đặc biệt hơn người sao!

Hai người đều có khó chịu của mình trở lại trong xe con, sau đó một đường ngồi xe trở lại đại viện nhà họ Cố.

Mới vừa xuống xe.

Một chiếc xe màu đen cũng chạy về, Tề Tuệ Phân xuống xe, nhìn hai người, trên mặt có phần không vui mừng, "Sao bây giờ mới trở về?"

"Mới vừa rồi có chút việc, đi ra ngoài một lát." Kiều Tịch Hoàn giải thích.

"Hân Đồng sảy thai." Tề Tuệ Phân nói.

Kiều Tịch Hoàn mím mím môi.

Đây đúng là kết quả đã ngờ tới.

Cô đảo mắt, "Mẹ, có phải mẹ cũng tin tưởng, Ngôn Hân Đồng do con đẩy từ trên lầu xuống không?"

"Hân Đồng không phải người cố tình gây sự." Tề Tuệ Phân nói.

Kiều Tịch Hoàn mím môi, "Ý của mẹ là, con đang cố tình gây sự?"

"Mẹ không thích oan uổng ai. Ngày mai sau khi Ngôn Hân Đồng xuất viện trở lại, mới bình tĩnh nói một chút sự cố lần này." Tề Tuệ Phân nói, "Còn nữa, sau khi các con đi Trương Tiểu Quần khóc thật lâu, nói mình bị con cháu đe dọa như vậy uất ức đến không xong. Mẹ cũng không an ủi, bởi vì người đàn bà kia từ lúc còn trẻ đã thích biểu diễn, nhưng mà Tử Thần, về sau con vẫn nên chú ý nhiều, đừng để cho người ta lưu lại đầu đề câu chuyện, dù sao chúng ta là xã hội thượng lưu."

"Con không cần phải chú ý." Sắc mặt Cố Tử Thần lạnh lùng.

Tề Tuệ Phân cau tròng mắt.

Cố Tử Thần thật sự không nói thêm nữa đẩy xe lăn xoay người liền đi vào bên trong biệt thự.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
6 thành viên đã gởi lời cảm ơn Puck về bài viết trên: Huogmi, Jolie Quynh, SầmPhuNhân, longhaibien, thuThai, vananhpham
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 323 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: TranGemy và 118 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Cổ đại cung đấu] Làm phi - Lệ Tiêu

1 ... 63, 64, 65

2 • [Hiện đại Trùng sinh] Trùng sinh mạt thế độc sủng - Vũ Thỉ Dực

1 ... 46, 47, 48

3 • [Cổ đại] Con đường sủng thê - Tiếu Giai Nhân (Ngoại truyện 24)

1 ... 68, 69, 70

[Xuyên không] Vương gia xấu xa cưng chiều thê tử bỏ trốn Nương tử nàng phải biết nghe lời - Thẩm Du [Hoàn CV+PN T87]

1 ... 95, 96, 97

5 • [Hiện đại - Trùng sinh] Hào môn Làm con dâu cả thật là khó! - Ân Ngận Trạch

1 ... 106, 107, 108

6 • [Xuyên không] Tiêu Dao vương tuyệt sủng Hãn phi - Mộng Lí Đào Tuý

1 ... 41, 42, 43

7 • [Hiện đại] Trấm chi Mị - Tư Minh

1 ... 28, 29, 30

8 • [Hiện đại - Nam trùng sinh] Sống lại cưng vợ như mạng - Thập Vĩ Thỏ

1 ... 19, 20, 21

9 • [Xuyên không - Dị thế] Thiên tài cuồng phi - Băng Y Khả Khả

1 ... 76, 77, 78

10 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 180, 181, 182

11 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 146, 147, 148

12 • [Hiện đại] Có một không hai - Chiết Hỏa Nhất Hạ

1 ... 18, 19, 20

13 • [Xuyên không] Hoàng gia tiểu kiều phi - Ám Hương

1 ... 135, 136, 137

14 • [Hiện đại] Cướp tình Tổng giám đốc ác ma rất dịu dàng - Nam Quan Yêu Yêu

1 ... 64, 65, 66

15 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128

16 • [Xuyên không] Cùng quân ca - Thiên Hạ Vô Bệnh

1 ... 36, 37, 38

17 • [Hiện đại] Hôn nhân giá ngàn vàng - Cẩm Tố Lưu Niên

1 ... 183, 184, 185

18 • [Hiện đại] Tôi chưa từng biết yêu - Ngải Tiểu Đồ

1 ... 24, 25, 26

19 • [Xuyên không - Dị giới] Phế sài muốn nghịch thiên Ma Đế cuồng phi - Tiêu Thất Gia - New C1059

1 ... 124, 125, 126

20 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246



Shop - Đấu giá: Tiểu Linh Đang vừa đặt giá 662 điểm để mua Princess 1
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 250 điểm để mua Laptop Style
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 871 điểm để mua Ốc sên khoe kẹo
Công Tử Tuyết: Lần đầu tiên hả you. Không thử sao biết: [Game] Soái ca sẽ làm gì với bạn?!
Shop - Đấu giá: hoa hồng vừa đặt giá 248 điểm để mua Pooh ăn mật
Shop - Đấu giá: hoa hồng vừa đặt giá 357 điểm để mua Thiên thần mây
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 250 điểm để mua Kem đôi
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 300 điểm để mua Người Nhật Bản
Shop - Đấu giá: Jenny D vừa đặt giá 250 điểm để mua Sunflower Bed
Công Tử Tuyết: Re: [Trắc Nghiệm] Bạn là ai trong truyện Đam mỹ ?
Shop - Đấu giá: lazy_nhi vừa đặt giá 300 điểm để mua Bánh kem sinh nhật
Shop - Đấu giá: lazy_nhi vừa đặt giá 280 điểm để mua Cô gái phép thuật 3
Diệp Băng Linh: à nhon
Shop - Đấu giá: cò lười vừa đặt giá 469 điểm để mua Cung Sư Tử
Shop - Đấu giá: ngocquynh520 vừa đặt giá 1261 điểm để mua Sparkly Diamond
Shop - Đấu giá: Thải Nhi vừa đặt giá 265 điểm để mua Cô gái phép thuật 3
Shop - Đấu giá: susublue vừa đặt giá 1200 điểm để mua Sparkly Diamond
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 276 điểm để mua Giày xinh
Shop - Đấu giá: ngocquynh520 vừa đặt giá 1083 điểm để mua Sparkly Diamond
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 1030 điểm để mua Sparkly Diamond
Shop - Đấu giá: susublue vừa đặt giá 980 điểm để mua Sparkly Diamond
Công Tử Tuyết: Lần đầu tiên hả you. Không thử sao biết: [Game] Soái ca sẽ làm gì với bạn?!
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 259 điểm để mua Thiên thần áo đỏ
Shop - Đấu giá: Minh Huyền Phong vừa đặt giá 786 điểm để mua Đá Amethyst
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 629 điểm để mua Mề đay đá Topaz xanh London 2
Shop - Đấu giá: heocon13 vừa đặt giá 262 điểm để mua Cặp đôi người tuyết
Shop - Đấu giá: TTripleNguyen vừa đặt giá 250 điểm để mua Cún và bong bóng
LogOut Bomb: thuyvu115257 -> vi ngôn lục ngạn
Shop - Đấu giá: Minh Huyền Phong vừa đặt giá 598 điểm để mua Mề đay đá Topaz xanh London 2
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 568 điểm để mua Mề đay đá Topaz xanh London 2

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.