Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 261 bài ] 

Vương gia xấu xa cưng chiều thê tử bỏ trốn: Nương tử, nàng phải biết nghe lời - Thẩm Du

 
Có bài mới 02.06.2018, 13:21
Hình đại diện của thành viên
Chiến Thần Hồng Loan Hạc Bang Cầm Thú
Chiến Thần Hồng Loan Hạc Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 29.06.2013, 16:06
Tuổi: 25 Nữ
Bài viết: 2944
Được thanks: 11988 lần
Điểm: 16.27
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Xuyên không] Vương gia xấu xa cưng chiều thê tử bỏ trốn: Nương tử, nàng phải biết nghe lời - Thẩm Du - Điểm: 45
Chương 174: Con đường theo đuổi thê tử của bánh bao lớn nhỏ

Hiện giờ đã trôi qua bao nhiêu năm, tất cả mọi người vẫn nhớ rõ câu nói đầy uy vũ lúc ấy của nam tử áo trắng...

Nhưng đó cũng là trước khi hắn và sư đệ thành thân, cũng là lần cuối cùng quật khởi rồi.

Ngày hôn lễ hôm đó, mọi người còn kích động hơn cả so với hai diễn viên chính: nguyên một đám dùng hai mắt long lanh sáng ngời nhìn ngóng, chờ đợi đến khi nghe được câu "đưa vào động phòng" thì quả thật đã muốn ngửa mặt lên trời tru một tiếng sói sảng khoái rồi...

Nếu bọn họ đã ở trên địa bàn của Nguyệt Loan quốc rồi thì nên tuân thủ theo quy củ, chính là đêm động phòng hoa chúc, tân lang tân nương phải ở trong tân phòng đợi đủ chín canh giờ, những người khác không thể quấy rầy.

Chín canh giờ này có thể xảy ra bao nhiêu chuyện nha...

Tất cả mọi người bắt đầu có những ý nghĩ miên man bất định, hận không thể xách bút viết một trăm linh tám phương pháp bánh màn thầu bị thượng....

Về phần tình huống thật bên trong động phòng...

Hôm nay khó có khi sư đệ không dịch dung, chẳng qua đối với nam tử áo trắng mà nói, cho dù là khuôn mặt tuyệt sắc kia, hay là tấm mặt thớt to đùng uy vũ của kia nàng... thì đều vẫn là sư đệ của hắn.

Còn sư đệ trước sau gì vẫn bình tĩnh như vậy, giống như đang tính toán cự ly khoảng cách gì đó, thong thả bước đi xuôi theo thành giường vài bước, lại thong dong lấy từ trong ngực ra một quyển sách mở ra.

Sau đó vẫy tay với nam tử áo trắng, "Nằm xuống."

Nam tử áo trắng không hề dị nghị mà đi qua, thành thật nằm ngửa...

Hắn vừa nằm xuống, cũng đúng lúc sư đệ đặt quyển sách kia xuống.

"Đây là cái gì?" Bánh màn thầu chất phác nào đó hỏi rất tự nhiên.

"Sách dạy người ta làm sao để ngủ." Vị sư đệ đầy cá tính nào đó cũng đáp lại vô cùng thong dong.

Nhưng nam tử nhìn chằm chằm hình vẽ trong sách mấy lần lại bỗng nhiên trở mặt.

... Đương nhiên, làm một cái bánh bao, đừng nói trở mặt, dù hắn trở mình thì vẫn cứ là bánh bao mà thôi...

Cho nên hắn vẫn mang khuôn mặt trích tiên kia, quả thực không thương lượng với sư đệ, trực tiếp khép quyển sách này lại, giơ tay lên ném ra xa.

Sư đệ giơ tay bắt lại quyển sách trên không trung, thuận tay ném sư huynh ra...

Nam tử áo trắng bay giữa không trung: "..."

Hắn lặng lẽ đi về nằm ngửa lại một lần nữa, nam tử áo trắng đột nhiên ngồi dậy nhìn sư đệ, "Tại sao phải ngủ theo cách sách nói."

Sư đệ vốn không để ý tới hắn, vốn muốn tắt đèn, nhưng mà tắt đèn thì không đọc được sách nữa...

Cho nên nàng trực tiếp đi đến bên giường, cởi quần áo của nam tử áo trắng.

"... Ta không muốn ngủ như vậy."

Nam tử áo trắng bướng bỉnh, tính nóng nảy lại trỗi dậy, nói mấy câu đều là ý này, hơn nữa còn vươn tay đè lại tay của sư đệ, không đồng ý cho cởi quần áo.

Tay hắn giơ lên một cách gấp gáp, tay áo khẽ phất một cái, cuốn sách bên cạnh hắn lập tức lật sang một tờ.

Làm một người sắp ăn bánh màn thầu... Sư đệ định thần, trong lòng lại không thể bình tĩnh như trên khuôn mặt được, cho nên nàng cũng không chú ý đến những chi tiết nhỏ này.

Khóe mắt của nam tử áo trắng liếc tới trang sách đang được lật ra kia, lại liếc nhìn một cái, bỗng nhiên không ngăn cản sư đệ nữa.

Hắn thả tay ra, lại một lần nữa thành thật nằm xuống, "Ngủ đi."

Vì vậy nửa phút sau...

Cần cởi đã cởi, khi sư đệ chuẩn bị chính thức thượng sư huynh của mình....

Nàng liếc một cái mới phát hiện số trang lật sai rồi, nhưng vừa định lật lại sách thì nam tử áo trắng lại dùng thái độ trịnh trọng như đang cướp thịt với sư đệ vỗ xuống quyển sách kia...

"Không thể lật."

Bánh bao nào đó vô cùng kiên quyết.

Sư đệ đã sớm có chuẩn bị, cầm túi thịt bò khô đưa cho hắn...

Nam tử áo trắng lại không thèm nhìn, "Từ nay về sau không ăn thịt nữa cũng không thể lật."

Nghe đi, lòng tin kiên định biết bao nhiêu...

"... Tại sao?" Ngay đến cả sư đệ cũng phải ngây ngẩn cả người.

"Trang đó không ôm được sư đệ, trang này có thể."

Giọng điệu nam tử áo trắng nói rất bình tĩnh, lại vô cùng kiên quyết, "Ta muốn ôm sư đệ ngủ."

Trọng điểm vốn dĩ không phải điều này nha!

Nhưng mà ngươi có thể yêu cầu một cái bánh bao nghĩ phức tạp hơn sao...

Hơn nữa hắn cũng hoàn toàn không cảm thấy lời nói của bản thân quan trọng đến nhường nào...

Vì vậy... sư đệ liền sững sờ trong chốc lát, khó có được một lần nghe lời sư huynh của mình, không tiếp tục lật sách nữa.

Đêm động phòng hoa chúc của hai người vô cùng hài hòa viên mãn...

Đương nhiên, khoảng thời gian này đám người Ngư Ngư không có cách nào biết được cả. Thật ra bọn họ hoàn toàn không có ý đi hỏi, mà cho dù có hỏi cũng nhất định đổi lấy một câu cửa miệng kín như bưng của nam tử áo trắng "Ta không nói cho các ngươi biết" nhỉ...

Cả đám người tưng bừng nhớ lại hồi ức cũ, trong tầm mắt đột nhiên xuất hiện một hình ảnh màu đỏ.

Là Thế tử Liên Vương phủ.

Sở thích vẫn giống như thời niên thiếu, hắn vẫn mặc chiếc áo choàng màu tối với cái cơ thể yếu ớt èo oặt như khi ở trong vương phủ, vẫn cái bản tính ra khỏi cửa không che giấu chút nào, đi tới đâu cũng đều khoa trương chói mắt với bộ đồ đỏ bị hắn mặc thành yêu khí.

Sư phụ của nam tử áo đỏ chính là tiểu lão đầu từng tiên đoán Hách Liên Dạ sẽ gặp thảm họa đẫm máu kia.

Năm đó khi hắn lần đầu xuất hiện, nhìn qua không mấy thân thiện, sư đệ còn từng nói qua, đám người Ngư Ngư nên tạo quan hệ tốt với hắn.

Nếu không phải vì sự cường đại của Hách Liên Dạ, con trai của y và Ngư Ngư còn đỡ, còn con gái... Trong cõi trời đất này hoàn toàn không tìm được mấy người có thể xứng đôi với con gái bảo bối nhà y.

Cho nên đối với mỗi người có thể trở thành thông gia tương lai với mình, y đều phải phá lệ quý trọng...

Mấy năm trước, long phượng song bào thai nhà Ngư Ngư và con gái của nam tử áo đỏ lần lượt được sinh ra. Sư phụ của nam tử áo đỏ, cũng chính là vị tiểu lão đầu có chút bản lĩnh kia lại thần bí lẩm nhẩm nói người của hai nhà này không có duyên phận kết thông gia, hôn nhân được hai gia đình định sẵn từ nhỏ sẽ không thể nghĩ nữa rồi.

Cũng may không nghĩ tới... nếu không con trai của nam tử áo trắng và sư đệ, bạn nhỏ vô cùng thành thật Dung Vi Nhiên phải làm sao bây giờ...

Nhìn thấy bé gái áo đỏ tròn vo hồng hào, hai mắt bạn nhỏ Dung Vi Nhiên sáng lên, cảm xúc uể oải lúc trước lập tức biến mất không còn thấy đâu nữa, vội vàng chạy tới, "Chúng ta lại gặp mặt rồi!"

Hu... Liễu Liễu, chính là bé gái áo đỏ lại không hề cảm thấy bất ngờ, cái miệng nhỏ nhắn buồn bực chu lên, quay đầu chui vào trong ngực phụ thân, lại tiếp tục muốn vùi mình vào đó.

Nam tử áo đỏ lại không chịu để con gái bảo bối phải chịu uất ức, ôm lấy thân thể tròn vo của con gái, vẻ mặt thong dong mà trấn an, "Liễu Liễu đừng sợ, con xem, nó tròn như vậy còn không biết xấu hổ đứng trên mặt đất, con gầy hơn nó nhiều, không cần trốn."

Đúng vậy, nam tử áo đỏ không phải người có sở thích giao tiếp, hắn đến phủ Tĩnh Vương đơn giản chỉ vì muốn "báo thù" cho con gái mà thôi...

Mọi người: "..."

Bạn nhỏ Dung Vi Nhiên hoàn toàn không nghe những lời hắn đang nói là gì, toàn bộ sự chú ý của cậu đều ở trên người của bé gái càng nhìn càng thấy đáng yêu kia.

"Thì ra muội tên là Liễu Liễu. Liễu Liễu, muội xuống đi chơi với ta được không, ta rất thích muội đó."

Bạn nhỏ này dường như giống như cha của hắn....

Có điều gì đều nói thẳng ra, hơn nữa hoàn toàn không cảm thấy mình nói gì sai...

Cả đám người đều cố nén cười, bạn nhỏ Dung lại vẫn ngẩng khuôn mặt nhỏ lên, nghiêm túc cùng với thấp thỏm chờ mong nhìn chằm chằm tiểu thê tử mà mình đã chọn trúng.

Trẻ con cũng không có lòng mang thù, Liễu Liễu mở một khe hở nhìn từ bên trong đấu bồng của phụ thân mình ra, đôi mắt to chớp chớp nhìn vị tiểu ca ca rất đẹp ở dưới, lại nhìn cái tay thịt mà phụ thân nói là không hề béo...

"Được thôi." Liễu Liễu cũng cười vui vẻ, giọng nói ngọt ngào mềm mại đáp lại.

Bạn nhỏ Dung cực kỳ vui thích, lập tức thi triển khinh công nhảy lên giữa không trung, sung sướng vươn tay với bé gái, "Vậy Liễu Liễu à, ta ôm muội xuống được không?"

Nam tử áo đỏ giật khóe mắt, tránh hai cánh tay của bạn nhỏ Dung ra, khom người đặt con gái nhỏ xuống mặt đất.

Hơn nữa dưới sự quản chế nghiêm mật của nam tử áo đỏ, Dung Vi Nhiên cũng không thể vươn tới được bàn tay bé nhỏ thịt mềm của bé gái.

Nhưng chờ đến khi hai đứa trẻ quyết định cùng đi chơi, đi tới cửa thì bạn nhỏ Dung lập tức thấp thỏm chờ mong hỏi, "Liễu Liễu, thềm cửa này muội bước không qua được, ta ôm muội đi qua được không?"

Thật là một bạn nhỏ cố chấp....

Mọi người nhịn không được nữa mà bật cười, sắc mặt nam tử áoddor cũng đã đen xì rồi, dứt khoát lấy một phù chú ra nhét vào trong hà bao của con gái nhỏ nhà mình, lại bồng con gái qua thềm cửa, dặn dò bé nhất định không được tháo hà bao xuống, sau đó phất tay mặc kệ.

Bạn nhỏ Dung Vi Nhiên không biết phù chú rất lợi hại, thấy hắn cuối cùng không ngăn cản mình nữa, bạn nhỏ lập tức vui mừng chạy tới muốn nắm tay Liễu Liễu.

Nhưng mà...

Tay còn chưa đụng được Liễu Liễu, trong không trung lập tức có một cơn gió mạnh kì lạ thổi tới. Cũng may căn cơ võ công của bạn nhỏ Dung rất tốt, lộn ra sau một cái là đã ổn định lại thân người.

Xuất sư thất bại, bạn nhỏ Dung vẫn không nhụt chí, vẫn kích động muốn tiến lên nắm tay bé gái...

Sau đó lại bị ném đi, lại đi tới....

Nam tử áo đỏ hết sức hài lòng với hiệu quả này, đang nhàn nhã cười gật đầu thì sau lưng hắn có người chọc lấy bờ vai của hắn.

Người nào? Có thể khiến hắn không hề phát giác đã đứng ở phía sau hắn rồi?

Hắn nhanh chóng xoay người, nam tử áo đỏ liền nhìn thấy nam tử áo trắng ánh mắt hờ hững, khí chất xuất trần đang đứng sau lưng mình.

"Không được ức hiếp con trai của ta." Dứt lời, hắn dùng một quyền xông tới đập nam tử áo đỏ.

Đừng tưởng rằng bánh màn thầu chỉ biết đánh quyền của bánh màn thầu... Võ công của người ta rất lợi hại đấy.

Vì vậy hai cái người làm cha này xông vào đánh nhau..

Sư đệ bình tĩnh đứng một bên uống trà, quay sang nói với con trai, "Đưa Liễu Liễu đi chơi với Tiểu Duệ và Nhị Nhi đi."

Nam tử áo đỏ vẫn luôn chú ý về phía con gái, thật ra cả phủ Tĩnh Vương này, hắn cảm thấy chỉ có Ngư Ngư và Hách Liên Dạ mới tương đối "đáng sợ", cho nên khi nghe thấy hai cái tên lạ lẫm này cũng hoàn toàn không để tâm mấy.

Hắn đã suy nghĩ quá ít, còn tưởng rằng trong phủ Tĩnh Vương chỉ có hai phúc hắc...

Dung Vi Nhiên là đứa trẻ rất biết nghe lời, mặc dù trong lòng đã nhớ kỹ, nhưng cũng không vội vã muốn tới nắm lấy bàn tay bé nhỏ của Liễu Liễu nữa. Trước tiên hắn đưa Liễu Liễu tới hoa viên vương phủ tìm huynh muội song bào thai nhà Dạ thúc thúc này đã.

Hà Nghiêm lau mồ hôi lập tức đuổi theo, giải thích rõ ràng tình huống vừa rồi cho hai tiểu gia hỏa Hách Liên Duệ và Hách Liên Nhị nghe.

Kết quả nước mắt của Hách Liên Nhị đã nhanh chóng rơi xuống...

Là cái túi đựng nước mắt có tiếng, thật đúng là không đến không…

Bạn nhỏ thích khóc lôi kéo góc áo của ca ca, rất khổ sở kể lể, "Ca ca, có phải muội không ngoan không, lại muốn mượn hà bao của Liễu Liễu chơi, muội nhất định không phải là đứa trẻ ngoan rồi."

"Nhị Nhi tỷ tỷ đừng khóc nữa nha." Liễu Liễu rất ngoan ngoãn, còn nhớ rõ lời dặn dò của phụ thân, thế nhưng vị Nhị Nhi tỷ tỷ xinh đẹp này trông rất khổ sở...

Liễu Liễu lập tức tháo hà bao của mình xuống, "Nhị Nhi tỷ tỷ, muội đưa hà bao của muội cho tỷ, tỷ đừng khóc nữa nhé."

Lấy đi cái hà bao nhỏ, Hách Liên Nhị không "khóc" nữa, trở lại thành bạn nhỏ tương đối hiền lành khéo léo, Hách Liên Duệ lại khổ sở rồi.

Cậu cũng rất buồn rầu mím cái miệng nhỏ, "Nhưng Nhị Nhị cầm lấy hà bao của Liễu Liễu, Liễu Liễu có cảm thấy đau lòng không..."

Làm một bánh bao nhỏ thành thực.... trong lòng bạn nhỏ Dung không nghĩ được nhiều như vậy. So với những bạn nhỏ khác, cậu có ít hơn chút biến chuyển cảm xúc.

Nhưng khi cậu nghe những lời mà Tiểu Duệ ca ca vừa nói, cậu vội vàng nghĩ có bị ném đi một lần nữa cũng muốn đi tới kéo tay của Liễu Liễu.

Bởi vì hà bao đã bị lừa đi, lần này cuối cùng cậu cũng đã thành công...



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
2 thành viên đã gởi lời cảm ơn Nana Trang về bài viết trên: Thiên Minh Tuyết, lupust
     

Có bài mới 16.06.2018, 20:11
Hình đại diện của thành viên
Chiến Thần Hồng Loan Hạc Bang Cầm Thú
Chiến Thần Hồng Loan Hạc Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 29.06.2013, 16:06
Tuổi: 25 Nữ
Bài viết: 2944
Được thanks: 11988 lần
Điểm: 16.27
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Xuyên không] Vương gia xấu xa cưng chiều thê tử bỏ trốn: Nương tử, nàng phải biết nghe lời - Thẩm Du - Điểm: 44
Chương 175: Lời cầu hôn của bạn nhỏ Dung

Trong tay đột nhiên có thêm một bàn tay nhỏ mềm nhũn nhiều thịt, bạn nhỏ Dung Vi Nhiên sửng sốt mất vài giây, sau đó mới kịp phản ứng lại, rốt cục bản thân cũng đạt được tâm nguyện rồi.

Bạn nhỏ Dung đơn thuần cực kỳ vui thích, rất yêu quý cùng đồng thời nâng niu bảo bối bằng hai lòng bàn tay, "Liễu Liễu, tay của muội thật đáng yêu nha, muội gả cho ta có được không, từ nay về sau ta có thể ngày ngày nắm tay muội không."

Hai nhóc con nhà Ngư Ngư: "..."

Năm đó cha mẹ của hai nhóc con này thường hay bị sự ngây thơ của Dung Mô Mô đánh bại, hiện giờ lại đến hai đứa nó bị bánh màn thầu nhỏ đánh bại...

Có lẽ vì có thêm gen của sư đệ bổ trợ cho nên số lượng câu chữ của bạn nhỏ Dung Vi nhiên cũng nhiều bằng người bình thường.

Ừ, chỉ là số lượng thôi.

Về phần nội dung... Chỉ có thể nói, ngây thơ cũng là một năng lực chiến đấu.

Liễu Liễu cũng là một đứa nhỏ đơn thuần, nếu là yêu cầu khác của Dung Vi Nhiên thì bé có thể đáp ứng, nhưng nói đến việc lập gia đình...

"Ta không muốn!" Liễu Liễu lắc cái đầu nhỏ, trên khuôn mặt bánh bao nhỏ nhắn thể hiện vẻ nghiêm túc, "Ta muốn gả cho Trương ca ca bán mứt quả kia, nương nói không thể đồng thời gả cho hai người!"

Dung Vi Nhiên sửng sốt, trong cuộc đời và suy nghĩ đơn giản của cậu chưa từng nghĩ rằng tiểu tức phụ mà bản thân đã nhìn trúng không muốn gả cho mình, cậu nên làm gì bây giờ...

Nhưng cha mẹ và những thúc thúc, a di khác đã nói với cậu rằng thành thân chính là hai người như hình với bóng, mỗi ngày phần lớn thời gian đều ở cùng với nhau.

Vừa nghĩ tới chuyện Liễu Liễu sẽ gả cho người khác, cậu sẽ rất khó chơi đùa cùng cô bé, bạn nhỏ Dung Vi Nhiên mới được năm tuổi lần đầu tiên cảm thấy chán nản như vậy.

Mà ngay cả người vô tâm như Liễu Liễu cũng nhìn ra tâm tình suy sụp của cậu, liền lắc cánh tay cậu an ủi, "Huynh đừng khổ sở nha, nếu không huynh và ta cùng gả cho Trương ca ca được đi."

Vì để an ủi vị tiểu ca ca xinh đẹp trước mặt, Liễu Liễu ra sức tán thưởng ưu điểm của Trương ca ca, "Trương ca ca làm mứt quả ăn rất ngon, gả cho huynh ấy nhất định sẽ rất vui vẻ đấy."

Hai nhóc con nhà Ngư Ngư cố nén cười, bạn nhỏ Dung nghe vậy hai mắt lại sáng lên, cuối cùng đã tìm được biện pháp giải quyết, "Vậy ta cũng đi học làm mứt quả, Liễu Liễu có thể gả cho ta được không?"

"Hả..." Bé gái bắt đầu cảm thấy khó khăn. Bé rất thích ăn mứt quả, nhưng nương nói chuyện lập gia đình không thể... ờ thì, không thể...

Bé gái còn nhỏ tuổi không nhớ nổi cái từ "trò đùa" này, hai má liền phồng lên, xoắn xuýt một hồi lâu, ai nha, dù sao cũng không thể thay đổi loạn chủ ý.

Cho nên bé đành phải nói với vị tiểu ca ca xinh đẹp, "Nhưng mà... huynh và ta cùng gả cho Trương ca ca không tốt sao?"

"Nhưng ta là con trai mà."

May mắn có Hách Liên Hi nhà Tiểu Trần Tử làm gương cho bánh bao thịt nhỏ, mặc dù bạn nhỏ Dung là một bánh bao nhỏ vô tâm, nhưng cậu hiểu rõ ràng trong chuyện lấy với gả.

Liễu Liễu lại thở phào nhẹ nhõm, khuôn mặt vốn đang hơi nhăn lại liền giãn ra cười, lộ ra hai cái má lúm đồng tiền nhỏ, "Vậy thì cũng dễ bàn rồi, ta có thể biến huynh thành con gái nha!"

Bé gái rất tự hào ưỡn bộ ngực nhỏ lên, "Phụ thân nói ta học phù chú rất lợi hại đấy!"

Dứt lời, bé gái dắt tay áo Dung Vi Nhiên, nghiêm túc hứa hẹn, "Tiểu ca ca, chờ ta học tốt phù chú rồi sẽ lập tức biến huynh trở thành con gái được không, huynh không cần lại mất hứng nữa."

Bạn nhỏ Dung rất thích giọng nói ngọt ngào của nàng, cũng thích lúc nàng nói chuyện liền ngẩng cái mặt bánh bao lên, đôi mắt to nghiêm túc nhấp nháy.

Cho nên hắn cũng không cắt ngang lời Liễu Liễu, vẫn luôn nghe nàng nói.

Sự thực chứng mình quyết định này thật sự đặc biệt sai lầm....

Chờ sau khi bé gái nói xong một loạt, bạn nhỏ Dung không có cơ hội mở miệng, chợt nghe sau lưng truyền tới âm thanh lạnh như băng, "Không cần, nó vốn là con gái."

Lại một lần nữa biểu hiện kỹ năng bịa đặt không chớp mắt cực mạnh, nam tử áo đỏ mới vừa xuất hiện đang xụ mặt, sau đó bồng con gái lên, ánh mắt đằng đằng sát khí nhìn bàn tay Dung Vi Nhiên mới vừa cầm tay của con gái bảo bối.

"Liễu Liễu, hà bao của con đâu?" Khi nói chuyện với con gái vẫn sử dụng giọng nói ôn nhu như cũ, còn kín đáo đưa cho con gái một bánh hạt dẻ.

"Tặng người khác rồi ạ." Liễu Liễu ngoan ngoãn trả lời.

Bàn tay mập mạp cầm lấy bánh hạt dẻ, vui vẻ cắn một cái, khuôn mặt nhỏ bị lá sen bọc ngoài gói điểm tâm che đi một nửa.

Dung Vi Nhiên là bánh bao nhỏ thật lòng...

Vốn Liễu Liễu bị ôm đi, cậu không nắm được bàn tay bé nhỏ mềm nhũn kia nữa thì thấy mất mát, hiện giờ đến cả khuôn mặt đáng yêu kia cũng không được nhìn thấy nữa rồi.

Bánh bao nhỏ có chút nóng nảy, dứt khoát nhảy vèo một cái, để cả người cùng duy trì độ cao với Liễu Liễu, còn nói với nam tử áo đỏ, "Thúc thúc, người giao Liễu Liễu cho com được không, con rất thích muội ấy ạ."

Nam tử áo đỏ sắp bị chọc tức đến phát cười rồi, hắn nhanh chóng trừng mắt với nhóc con khốn khiếp luôn đánh chủ ý với bảo bối nhà mình này, dứt khoát kéo đấu bồng, che con gái kín mít, không cho cậu nhìn.

Sau khi trừng mắt xong, hắn liền nhìn về hai nhóc con vẫn luôn đứng bên cạnh ăn quả vặt kia, "Không phải là hai đứa các cháu đã gạt lấy hà bao của Liễu Liễu đấy chứ?"

Hắn hoàn toàn không hỏi xem cha mẹ chúng là ai, chỉ cần nhìn cái dáng vẻ chất phác không ngoan kia thì đã biết là dòng gen cường đại của Giang Ngư Ngư rồi.

Hai tay Hách Liên Nhị vốn đang cầm một quả táo lớn, lắc cái đầu nhỏ, đang do dự có nên cắn một miếng hay không.

Nghe hắn gắt gỏng hỏi, tiểu nha đầu ngây ngẩn cả người, trong nháy mắt hốc mắt đỏ rực, uất ức hít mũi một cái, nước mắt ngập tràn trong hốc mắt, nhưng lại không rơi xuống giọt nào. Tiểu nha đầu này không giải thích, cũng không nói gì, buông quả táo xuống, bước những bước chân ngắn chạy đến bụi hoa bên tường ngồi xổm xuống, ôm hai đầu gối, thân thể nho nhỏ co rúc thành một cục nhỏ, tấm lưng kia khiến trái tim người nhìn phải đau lòng vô cùng.

Hách Liên Duệ không sốt ruột đi dỗ dành muội muội, mà là làm một anh bạn còn nhỏ tuổi, không có khái niệm đàn ông không dễ rơi lệ, cũng khóc lên thành tiếng.

Cậu nhóc nâng hai cánh tay ngắn ngủn bé nhỏ bụm mặt khóc tự trách, "Ta lại liên lụy Nhị Nhi rồi. Rõ ràng Nhị Nhi không hề làm gì cả, muội ấy ngoan như vậy, hu... ta không phải là ca ca tốt, ta là bại hoại! HU..."

Nam tử áo đỏ vốn không phải kiểu người hòa ái dễ gần, ngoại trừ hai bảo bối một lớn một nhỏ là nương tử và con gái ra, hắn cũng không có hứng thú dỗ dành người khác, nhưng khi nhìn thấy hai đứa nhỏ này thương tâm như vậy, dù là người có tâm địa sắt đá cũng không có cách nào bỏ mặc không để ý tới được.

Nhất là khi tình cảnh này còn do một tay hắn tạo ra nữa.

Xem ra con trai của Hách Liên Dạ là phúc hắc, nhưng tiểu nha đầu nhà y lại rất ngoan ngoãn, chẳng qua vì là song bào thai với ca ca, từ nhỏ đã phải chịu không ít ủy khuất.

Tiểu nha đầu kia cũng thật sự đáng thương.

Nam tử áo đỏ đã từng bị Hách Liên Dạ và Ngư Ngư hãm hại qua, vậy nên hắn từ chối với loại sinh vật phúc hắc này, cho nên không tới dỗ dành Hách Liên Duệ còn đang khóc thét bên cạnh, mà là đi đến bên tường ngồi xổm xuống, không quen dùng giọng nói ôn hòa đối với người ngoài, "Nhị Nhị, khụ, mới vừa rồi là thúc thúc không tốt, thúc thúc không nên oán trách con, mong con rộng lượng bỏ qua cho thúc thúc được không?"

Làm một bạn nhỏ khôn ngoan có hiểu biết, Hách Liên Nhị sẽ không làm khó người khác, bèn ngước đôi mắt to lên, một chút cũng không chần chờ liền gật đầu.

Thái độ đó của bé ngược lại khiến trong lòng nam tử áo đỏ càng băn khoăn hơn, cảm thấy lúc nãy bản thân thật sự quá độc đoán, lại đổ oan cho một đứa trẻ ngoan như vậy.

Trừ nương tử và con gái của mình ra, nam tử áo đỏ vẫn chưa từng dỗ dành người khác, cũng may năm đó hình tượng tham ăn của Ngư Ngư đã khiến người khác có ấn tượng quá sâu sắc...

Hơn nữa trước đây hai nhóc con này cũng luôn chỉ ăn và ăn, xem ra cũng là dạng tham ăn rồi.

Nam tử áo đỏ cảm thấy muốn dỗ dành loại tham ăn vui vẻ là điều rất dễ dàng.

Hắn lấy túi bánh hạt dẻ khi nãy dùng để dỗ dành con gái ra, "Nhị Nhị, thúc thúc mời con ăn bánh coi như bồi tội có được không?"

Hách Liên Nhị nuốt nước miếng, thấy bộ dạng cực kỳ thèm ăn, lại ngoan ngoãn lắc cái đầu nhỏ, "Tạ ơn thúc thúc, nhưng nương nói hài tử ngoan không thể tùy tiện ăn đồ của người khác!"

Thật quá ngoan ngoãn, quá nghe lời mà.

Nam tử áo đỏ càng cảm thấy trước đó mình đã quá phận rồi, hơn nữa hiện giờ cũng gặp phải vấn đề nan giải.

Bánh hạt dẻ này là đặc sản của quê hắn, bình thường loại bán trên phố kia có mùi vị không cách nào so sánh được. Hắn vốn nghĩ rằng tiểu nha đầu này nhất định cũng là dạng tham ăn, ăn món ngon rồi sẽ vui vẻ mà bật cười, hắn tính nói lời xin lỗi.

Nhưng hiện giờ tiểu nha đầu này lại không chịu ăn.

Nam tử áo đỏ hết cách, nhìn xung quanh một chút, đột nhiên tầm mắt di chuyển đến quả táo mà Hách Liên Nhị cầm ban nãy, nhanh trí nói, "Như vậy đi, thúc dùng túi điểm tâm này đổi quả táo với con, được không?"

"Nhưng..." Bạn nhỏ Hách Liên Nhị sợ hãi không dám nói ra suy nghĩ của mình.

Nam tử áo đỏ không cho bạn nhỏ có cơ hội phản bác lại...

Hắn cảm thấy táo thì ở đâu cũng có, ăn cái này hắn còn có thể ra ngoài mua cho bé thêm nhiều, tóm lại hiện giờ phải nhanh chóng dỗ nhóc con này ăn bánh hạt dẻ vui rồi mới là điều quan trọng nhất.

Nếu không phải thấy nha đầu này chịu ủy khuất, trên lông mi còn đọng nước mắt, bộ dạng đáng thương thì hắn thật sự không thể nhìn được nữa...

Vì vậy hắn không nói không rằng nhét túi bánh hạt dẻ kia vào trong tay nhóc con kia, chộp tới quả táo cách một cánh tay, ngay lập tức cắn một miếng.

Sau đó... cả người hắn run rẩy, cuối cùng té xỉu xuống mặt đất.

"... Phụ thân?" Liễu Liễu vốn đã bị bạn nhỏ Dung Vi Nhiên dắt qua một bên lập tức ngây ngẩn cả người, sốt ruột chạy tới, "Phụ thân, người làm sao vậy?"

"Xuỵt, thúc thúc đang ngủ đấy." Hách Liên Duệ vẫn đang "bật khóc gào thét" bên cạnh cũng không che gương mặt chất phác nhỏ nhắn nữa, lộ ra khuôn mặt sạch sẽ hoàn toàn không có tí lem luốc nước mắt nào, còn đặc biệt hiểu chuyện cầm tấm thảm nhỏ ở bên cạnh qua, đắp lên người nam tử áo đỏ.

Sau khi làm bộ tiểu đại nhân chắp tay sau lưng rồi bịt cái miệng nhỏ lại, nhỏ giọng nói với Liễu Liễu, "Muội và Nhiên Nhiên đi chơi đi, thúc thúc ngủ sợ ồn."

Ồ. Liễu Liễu ngoan ngoãn gật đầu, bịt cái miệng nhỏ lại rón ra rón rén cùng Dung Vi Nhiên rời đi.

Nhìn nam tử áo đỏ ngã xuống đất, bạn nhỏ Hách Liên Nhị vẫn cảm thấy thật khổ sở, mím cái miệng nhỏ, "Ca ca, thúc ấy phải hôn mê rất lâu đó, đợi thúc ấy tỉnh lại thì quả táo này cũng không còn ăn được nữa rồi."

Lãng phí đồ ăn không phải đứa trẻ ngoan nha.

Hách Liên Duệ cũng rất phiền não, "Xem ra chúng ta chỉ có thể đút cho thúc ấy thôi."

"Được rồi." Hách Liên Nhị cũng đồng ý gật đầu.

Vì vậy nửa phút sau, hai đứa bé xinh xắn kia mỗi người cầm nửa quả táo và một cái thìa nghiêm túc và chăm chỉ múc túc đút từng muỗng nam tử áo đỏ còn đang hôn mê.

Đáng thương cho nam tử áo đỏ bị hai nhóc con vô lương hãm hại ngủ mê man không tỉnh, không có cách nào ngăn cản bánh bao nhỏ đánh chủ ý với con gái bảo bối nhà mình, còn phải nằm ở đây bị đứa trẻ khác đút táo...


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
1 thành viên đã gởi lời cảm ơn Nana Trang về bài viết trên: Thiên Minh Tuyết
     
Có bài mới 19.06.2018, 19:36
Hình đại diện của thành viên
Chiến Thần Hồng Loan Hạc Bang Cầm Thú
Chiến Thần Hồng Loan Hạc Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 29.06.2013, 16:06
Tuổi: 25 Nữ
Bài viết: 2944
Được thanks: 11988 lần
Điểm: 16.27
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Xuyên không] Vương gia xấu xa cưng chiều thê tử bỏ trốn: Nương tử, nàng phải biết nghe lời - Thẩm Du - Điểm: 45
Chương 176: Nhóc con phúc hắc

Khi nam tử áo đỏ tỉnh lại, thời gian đã dần tối, hai nhóc nhà Ngư Ngư đang ngồi bên cạnh gặm cổ vịt cay.

Thật cay nha...

Tiểu nha đầu không ăn cay tốt như ca ca, cay đến mức khuôn mặt nhỏ đỏ bừng, nước mắt cũng sắp chảy ra, nhưng vẫn gặm ngon lành.

Nhưng hai huynh muội thoạt nhìn ăn đến thoải mái không vướng bận gì, lại phát hiện ngón tay của người trên giường hơi động đậy.

Tiểu nha đầu không nói không rằng vứt cái cổ đã gặm được một nửa, lau sạch sẽ bàn tay nhỏ, chạy thẳng về phía giường lớn.

Lúc nam tử áo đỏ mở mắt, lập tức nhớ tới tình cảnh trước khi té xỉu.

... Hắn bị hai nhóc con này lừa gạt! Hai huynh muội vô lương này!

Nam tử áo đỏ không phải hạng người bị giăng bẫy còn có thể nhẫn nhịn, đằng đằng sát khí quay đầu nhìn qua lại nhìn thấy một tiểu nha đầu đáng yêu đang dùng ánh mắt mong chờ đứng ở bên giường, cái miệng nhỏ mím lại, dáng vẻ rất khổ sở nhìn hắn.

Thấy hắn quay đầu qua nhìn, không đợi hắn nói chuyện, tiểu nha đầu đã "oa" lên một tiếng trước.

"Thúc thúc, cuối cùng người đã tĩnh lại rồi... Hu..."

Hách Liên Nhị kéo tay áo của hắn, khóc thút tha thút thít, "Là Nhị Nhi không tốt, Nhị Nhi chưa kịp ngăn cản thúc thúc rằng quả táo này có độc hại người, cũng may thúc thúc không sao, hu..."

"..." Một bụng sát khí của nam tử áo đỏ cứ thế mà bị nghẹn ngay tức khắc.

Nghĩ kĩ lại, quả thật lúc ấy tiểu nha đầu này còn có lời muốn nói, là hắn không cho bé cơ hội...

Nhưng... trùng hợp vậy sao?

Hắn còn đang tự hoài nghi thì bạn nhỏ Hách Liên Nhị rất hiểu chuyện khôn ngoan đã nhẹ nhàng ngước đôi mắt to lên, "Thúc thúc, người đã ngủ hơn nửa ngày rồi đó, người có đói bụng không, Nhị Nhi sai người lấy đồ ăn cho thúc được không, trước đó Nhị Nhi chỉ đút cho người ăn một quả táo thôi."

"... Quả táo? Sao đút?" Nam tử áo đỏ nhép miệng, phát hiện trong miệng thật sự còn lưu lại chút hương vị ngọt ngào.

"Dùng thìa cạo ạ, giống như khi Nhiên Nhiên còn nhỏ, a di Nhất Nhất đút cho huynh ấy ăn vậy đó."

Tiểu nha đầu cực kỳ ngoan, cho dù đang khóc thì cũng vẫn trả lời đầy đủ.

Dứt lời, tiểu nha đầu còn giơ cái tay mập mạp lên lau nước mắt trên mặt.

Bé khoát tay như vậy, nhìn thấy trên lòng bàn tay trắng trắng có một vệt đỏ rõ ràng.

Đó là khi nãy cầm cái cổ vịt, làn da mảnh mai của bé gái không cầm được đồ quá cay nên mới đỏ lên như vậy...

Nhưng khi phối hợp với lời bé nói, trong đầu nam tử áo đỏ không kìm lòng được xuất hiện hình ảnh tiểu nha đầu cố gắng hết sức cầm lấy cái thìa bằng cả hai tay, rất lâu mới có thể nạo ra một ít táo đút cho hắn ăn....

Cho nên hắn cho rằng vệt đỏ trên tay của bạn nhỏ Hách Liên Nhị là bị chuôi thìa hằn lên.

Bởi vậy nên trong lòng hắn không hoài nghi nữa, thậm chí nam tử áo đỏ còn bắt đầu tự trách, cảm thấy bản thân lại nhiều lần hiểu lầm một tiểu nha đầu biết điều như vậy, quả thực là khốn kiếp mà.

Hắn vội vã an ủi tiểu nha đầu đang rơi nước mắt kia, "Nhị Nhi đừng khóc, thúc thúc không có chuyện gì cả."

"Nhưng mà nương nói, hu..."

Nương nói bé không thể ăn quá nhiều đồ cay, mỗi ngày chỉ chia cho bs một phần cổ vịt nhỏ mà thôi.

Hu.. Thật là khổ sở mà...

Tiểu nha đầu càng nghĩ càng thấy đau lòng, nước mắt rơi xuống như mưa.

Nam tử áo đỏ thật sự không biết dỗ dành người khác, hiện giờ trong tay không có đồ ăn, gấp đến độ đau cả đầu.

"Giang Ngư Ngư đã nói gì vậy? Cháu yên tâm, thúc đi nói với nương của cháu..."

"Tạ ơn thúc thúc." Người nói chuyện lúc này lại là Hách Liên Duệ trước đó vẫn đang ngồi bên cạnh bàn, không lên tiếng.

Bởi vì cậu vừa gặm xong phần cổ vịt cay của mình.

Nhóc con không khóc lóc như muội muội của mình, nhưng bây giờ cũng mím môi, bộ dáng rất có vẻ rất khổ sở tự trách.

"Nhưng mà nương nói, đứa trẻ ngoan phải..." Dường như nhóc con kia đã quên mất chữ, níu lấy ngón tay ngắn ngủn, im lặng vài giây, sau đó mới dùng âm thanh non nớt nhấn mạnh, "Phải dũng cảm thừa nhận trách nhiệm!"

Bộ dạng tiểu đại nhân nghiêm túc chọc cho người xưa nay vẫn luôn nghiêm túc như nam tử áo đỏ cũng phải phì cười.

Bạn nhỏ Hách Liên Duệ lại không cười nổi, "Nương nói, chúng cháu hại thúc thúc ngất xỉu, nhất định thúc thúc sẽ rất tức giận, sẽ lập tức mang Liễu Liễu đi, nhưng Nhiên Nhiên thích Liễu Liễu rồi, lại vì chúng cháu nên phải tách xa Liễu Liễu... Hu..."

Nhóc con vừa nói vừa khóc nấc lên, che hai mắt lại, dáng vẻ vô cùng khó khăn, "Đều là lỗi của cháu, là cháu hại Nhiên Nhiên không thể chơi cùng Liễu Liễu mà."

Hách Liên Nhị ở bên cạnh càng khóc đau lòng hơn, vội vàng dỗ dành ca ca, bàn tay ngắn ngủn nắm chặt tay áo của ca ca, "Ca ca đừng khóc nữa, hu... rõ ràng là lỗi của muội, lúc ấy muội cướp lại quả táo này thì đã tốt rồi, hu..."

Nam tử áo đỏ: "..."

Thật ra chẳng có liên quan gì đến chuyện quả táo, vốn hắn cũng muốn dẫn con gái về nhà ngay lập tức, nhưng nhìn hai nhóc con đang ôm đầu khóc rống đáng thương trước mắt này...

Nam tử áo đỏ cảm thấy bản thân thật sự có nghiệp chướng quá nặng nề...

Hắn đã sớm ném quyết định trước đó qua một bên rồi, liền vội vàng đổi giọng, "Được rồi, được rồi, hai chúa đừng khóc nữa, thúc thúc ở lại không đi nữa, về phần Liễu Liễu..."

Nam tử áo đỏ nghiến răng, "Thằng nhóc Dung gia kia muốn chơi với Liễu Liễu, ta cũng không ngăn cản nữa."

Cùng lắm thì ở bên cạnh canh chừng, xem thằng nhóc Dung gia kia còn dám làm xằng làm bậy không.

Vì để nhanh chóng dỗ dành được hai nhóc con này, nam tử áo đỏ nói xong liền đứng dậy, "Thúc thúc phải đi tìm phụ thân cháu nói một tiếng, trong khoảng thời gian này sẽ ở lại phủ Tĩnh Vương mấy ngày."

Hắn nói xong liền vội vàng xuất môn.

Nếu thường xuyên ở lại đây thì phải đi nhờ cậy cái cánh cửa thời không sống Hách Liên Dạ kia mở cửa đón nương tử hắn qua đây.

Bóng dáng nam tử áo đỏ hoàn toàn biến mất không thấy đâu, giống như có ai ấn chốt đóng mở vậy, tiếng khóc của hai nhóc con kia cũng lập tức ngừng lại.

Nhưng tâm tình của chúng thì lại không tốt một chút nào.

Hai huynh muội cùng ngồi xuống ngang một hàng, đung đưa đôi chân ngắn ngủn, phiền muộn chia ăn phần bánh hạt dẻ mà nam tử áo đỏ đã cho Hách Liên Nhị.

Bánh hạt dẻ quả thật ăn rất ngon, hương vị ngọt ngào mềm mịn, tinh tế, mùi thơm của hạt dẻ cũng nồng đậm.

Nhưng mà...

"Đám người lớn đều rất dễ gạt mà." Hách Liên Nhị chu cái miệng nhỏ, vô cùng thất vọng nói.

"Đúng vậy đó, chẳng thú vị chút nào." Hách Liên Duệ cũng nhăn mặt, "May mà năm đó nương có phụ thân chơi cùng người."

Nhưng người xung quanh cậu và Nhị Nhi đều dễ gạt, hai người bọn họ đều gặp thất bại.

Hai nhóc con này sau khi lừa gạt người xong còn ngại thủ đoạn không cao, không có người có thể chơi đùa với chúng nó....

Hách Liên Duệ còn suy nghĩ xa hơn muội muội, vô cùng lo lắng nói, "Nhị Nhi, muội rất khó gả đi đấy."

Ưm... Hách Liên Nhị cắn nửa miếng bánh hạt dẻ, chớp mắt mấy cái.

Phải ha, bé muốn gả cho một tướng công lợi hại như phụ thân!

Nhưng cho dù không thông minh như phụ thân thì cũng không thể kém được... Nhưng người có thể không kém phụ thân dường như không có ai nha.

Tiểu nha đầu bắt đầu ưu thương rồi.

Đến ngày hôm sau, không chỉ hai huynh muội này, mà cả phủ Tĩnh Vương đều ưu thương vì vấn đề này.

Sự việc phải bắt đầu kể từ buổi sáng.

Hôm nay là ngày kỉ niệm thứ 2345 Ngư Ngư và Hách Liên Dạ chính thức hẹn hò...

Mặc dù căn bản không có người nào kỉ niệm số ngày như thế này... Qua một trăm ngày sau cũng rất ít người sẽ tính toán thời gian kiểu như vậy....

Nhưng đối với cặp vợ chồng son phúc hắc phối vô lương này mà nói, mặc dù cũng đã thành hôn mấy năm, nhưng cuộc sống hàng ngày vẫn ngập tràn những lời bày tỏ và cãi lộn không có tiết tháo, không khác mấy so với lúc mới quen nhau.

Tóm lại, hôm nay hai người phải đi ra ngoài hẹn hò.

Hai nhóc con kia không muốn làm kì đà cản mũi, ngoan ngoãn ở trong vương phủ, chẳng qua khi nghe nói An Tiểu Đường muốn vào cung tìm Tiểu Trần Tử, bọn chúng liền la hét muốn đi cùng.

Đã rất lâu rồi không vào cướp sạch Ngự Thiện Phòng nha!

Thật ra mặc dù hai nhóc con này còn nhỏ tuổi, nhưng đều đã bắt đầu học võ, cộng với việc cả hai đều là tiểu quỷ thông minh, bình thường vốn không cần người hầu hạ quan tâm đến vấn đề an toàn của chúng.

Nhưng đây là lần đầu tiên An Tiểu Đường mang hai đứa nhóc này cùng xuất môn, vô cùng lo lắng chẳng may gặp phải tình huống nào mà bản thân không thể chiếu cố được, liền dứt khoát lấy ra một phù chú để đảm bảo hai đứa trẻ không cách nào rời khỏi mình quá xa.

Sau đó... phù chú tự cháy hỏng.

An Tiểu Đường nhìn chằm chằm tấm phù chú nơi đầu ngón tay bị cháy sạch, khóe miệng co quắp còn vui sướng hơn so với ngọn lửa kia, quả thật muốn ngửa mặt lên trời gào to một tiếng.

Như thế này còn có để cho người ta sống không!

An Tiểu Đường sẽ không vô duyên vô cớ cầm phù chú đối phó hai đứa trẻ, cho nên mãi cho đến tận hôm nay mọi người mới biết được sức mạnh cánh cửa thời không chỉ có trong người Hách Liên Dạ này hóa ra có thể di truyền...

Năm phút sau, cả phủ Tĩnh Vương đều biết được chuyện này.

Vì vậy sau niềm bàng hoàng kinh ngạc lúc ban đầu thì ... tất cả mọi người biểu lộ vẻ mặt suy sụp, không ngừng thở dài.

Hách Liên Duệ thì không cần nói rồi, có võ công, có dung mạo, đầu óc thông minh, bây giờ còn có thêm năng lực, nhóc con này sẽ giống như cha nó, trở thành một nhân vật nghịch thiên...

Còn Hách Liên Nhị thì sao?

Hiện giờ tiểu nha đầu này mạnh như vậy, phóng mắt khắp thiên hạ... thật sự có người có bản lĩnh lấy được nó sao?

Sao lại có cái kiểu lo lắng tiểu nha đầu này sẽ không gả đi được vậy...

Một đám người cùng nhìn Hách Liên Nhị xinh đẹp, khôn ngoan, đặc biệt là khuôn mặt nhỏ nhắn khiến người người yêu thích, trong lòng mỗi người đều mang tâm sự trĩu nặng.

Bản thân tiểu nha đầu này đã có chủ ý của riêng mình rồi, vậy nên bàn tay nhỏ bé chỉ cầm lấy cái chuôi thìa, ngoan ngoãn uống chén sữa chua.

Chờ đến khi đám người Ngư Ngư nhận được tin tức gấp rút trở về mới nhảy xuống ghế, bì bạch chạy tới, "Phụ thân, nương, con đi ra ngoài tìm tướng công được không, đi đến thời không khác ấy."

Tất cả mọi người đều sửng sốt.

Chủ ý này... dường như có vẻ không tồi.

Dù sao nhân vật xuất chúng trên toàn đại lục này có lẽ đều là người quen hết rồi, dường như không có ai thích hợp với nha đầu này. Hơn nữa, nếu không phải lúc trước Ngư Ngư xuyên không thì cũng sẽ không gặp được yêu nghiệt như Hách Liên Dạ.

Nhưng mà... "Nhị Nhi còn quá nhỏ, tự ra ngoài không an toàn."

Kết quả, Ngư Ngư vừa mới nói xong câu này...

Vành mắt tiểu nha đầu lập tức ửng hồng, nước mắt lã chã rơi xuống, "Nương, chẳng lẽ trên đời này thật sự có người xấu sao? Người xấu thật đáng sợ nha."

Ngư Ngư: "..."

Bản lĩnh khóc lóc của tiểu nha đầu này không biết được di truyền từ ai nữa... nước mắt nói đến là đến, bộ dạng ra vẻ đáng thương, thật đúng là gạt người chết không đền mạng mà.

Người xấu mới không đáng sợ... Đáng sợ chính là một tiểu nha đầu phúc hắc như vậy đi lừa gạt người ta, còn nước mắt lưng tròng mong đợi đứng cạnh hố bẫy, khiến cái kẻ bị lừa kia áy náy mà nhảy vào hố, cuối cùng bị bán đứng mà còn giúp bé kiếm tiền đưa cho bé mua đồ ăn...

Ví dụ bi kịch như nam tử áo đỏ.

Nghĩ như vậy, quả thật bọn họ không cần lo lắng gì nhiều.

Hơn nữa... hiện giờ tiểu nha đầu này cũng là một cánh cửa thời không sống, cho dù thực sự gặp phải phiền toái gì không giải quyết được thì trực tiếp xuyên về nhà là được.

Mà còn có Hách Liên Dạ ở đây, bọn họ muốn đi tìm tiểu nha đầu này thì bất cứ lúc nào cũng đều có thể tìm tới bé.

Vì vậy sáng ngày thứ hai, tiểu nha đầu đeo bao quần áo chỉnh tề, ôm heo nhỏ, tùy tiện mở một thời không, bước lên hành trình tìm kiếm tướng công của mình...

Tiểu nha đầu lấy mẫu thân của mình trở thành hình tượng, kiên quyết giống như mẫu thân năm đó đi đến một nơi lạ lẫm, trong một lần cơ duyên xảo hợp mới có thể gặp được phụ thân vô địch của bé.

Cho nên hiện giờ tiểu nha đầu cũng không chịu để người khác đi cùng bé.


HOÀN CHÍNH VĂN


Đã sửa bởi Nana Trang lúc 31.12.2018, 20:02, lần sửa thứ 4.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
3 thành viên đã gởi lời cảm ơn Nana Trang về bài viết trên: Hana10599, Snow love, Thiên Minh Tuyết
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 261 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: Tuấn Liên và 180 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Hiện đại] Cha tổng tài quá càn rỡ - Tuyền Thương Tư Phàm

1 ... 55, 56, 57

2 • [Hiện đại Trùng sinh] Trùng sinh mạt thế độc sủng - Vũ Thỉ Dực

1 ... 45, 46, 47

3 • [Cổ đại] Con đường sủng thê - Tiếu Giai Nhân (Ngoại truyện 31)

1 ... 68, 69, 70

4 • [Cổ đại cung đấu] Làm phi - Lệ Tiêu

1 ... 64, 65, 66

5 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ không làm phi - Đường Quả

1 ... 37, 38, 39

6 • [Hiện đại] Eo thon nhỏ - Khương Chi Ngư

1 ... 31, 32, 33

[Xuyên không] Vương gia xấu xa cưng chiều thê tử bỏ trốn Nương tử nàng phải biết nghe lời - Thẩm Du

1 ... 85, 86, 87

8 • [Hiện đại] Đại thần em muốn sinh 'khỉ con' cho anh - Hàn Mạch Mạch

1 ... 32, 33, 34

9 • [Xuyên không - Dị thế] Thiên tài cuồng phi - Băng Y Khả Khả

1 ... 83, 84, 85

10 • [Hiện đại] Tim đập trên đầu lưỡi - Tiêu Đường Đông Qua

1 ... 31, 32, 33

11 • [Hiện đại - Mạt thế - Trùng sinh] Nữ phụ hắc ám - Phong Khởi Tuyết Vực

1 ... 35, 36, 37

12 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 186, 187, 188

13 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128

14 • [Hiện đại] Nhật ký theo đuổi Lâm cô nương - Kim Bính

1 ... 26, 27, 28

15 • [Cổ đại tu tiên] Tham Tiền Tiên Khiếu - Hòa Tảo

1 ... 74, 75, 76

[Xuyên không] Cưng chiều thứ phi âm độc - Bộ Nguyệt Thiển Trang

1 ... 41, 42, 43

17 • [Hiện đại] Làm thế nào để ngừng nhớ anh - Mộng Tiêu Nhị

1 ... 22, 23, 24

18 • [Cổ đại - Trùng sinh] Chỉ yêu chiều thế tử phi - Mại Manh Miêu

1 ... 79, 80, 81

19 • [Hiện đại] Không yêu đừng quấy rầy - Đản Đản 1113

1 ... 42, 43, 44

[Hiện đại] Đừng kiêu ngạo như vậy - Tùy Hầu Châu

1 ... 28, 29, 30


Thành viên nổi bật 
Ngọc Hân
Ngọc Hân
Ning An
Ning An
Puck
Puck
PhuongPhuong
PhuongPhuong
THO THO
THO THO
TranGemy
TranGemy

Shop - Đấu giá: Mẹ tớ là Thái Hậu vừa đặt giá 390 điểm để mua Thỏ khóc nhè
Shop - Đấu giá: Mẹ tớ là Thái Hậu vừa đặt giá 352 điểm để mua Pikachu
Shop - Đấu giá: Mẹ tớ là Thái Hậu vừa đặt giá 256 điểm để mua Đàn Piano
Shop - Đấu giá: Lavender - Blue vừa đặt giá 370 điểm để mua Thỏ khóc nhè
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 334 điểm để mua Pikachu
Ngọc Nguyệt: ...
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 250 điểm để mua Dàn hoa Tulip
Shop - Đấu giá: Sam Sam vừa đặt giá 264 điểm để mua Gấu trắng
Shop - Đấu giá: cò lười vừa đặt giá 334 điểm để mua Chó vẫy đuôi
Shop - Đấu giá: o0maiami0o vừa đặt giá 388 điểm để mua Nữ hoàng 3
Shop - Đấu giá: Tử Tranh vừa đặt giá 368 điểm để mua Nữ hoàng 3
Shop - Đấu giá: Quí Rùa vừa đặt giá 280 điểm để mua Khỉ siêu nhân
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 250 điểm để mua Chuột đu dây
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 206 điểm để mua Giày mũi nhọn tím
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 305 điểm để mua Logo Arsenal
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 494 điểm để mua Son môi tình yêu
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 246 điểm để mua Hải cẩu nhảy múa
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 244 điểm để mua Piano hồng
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 250 điểm để mua Giày boot nâu
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 206 điểm để mua Gấu hồng đón giáng sinh
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 240 điểm để mua Kem biến hoá
Shop - Đấu giá: Thanh Hưng vừa đặt giá 248 điểm để mua Phù thuỷ sóc
Diệp Băng Linh:
Mèo Ăn Cá: có ai khônggg
Shop - Đấu giá: Tra172 vừa đặt giá 568 điểm để mua Mèo trắng ngủ
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 839 điểm để mua Mề đay đá Amethyst 1
Shop - Đấu giá: Thanh Hưng vừa đặt giá 540 điểm để mua Mèo trắng ngủ
Shop - Đấu giá: Thanh Hưng vừa đặt giá 731 điểm để mua Mề đay đá Amethyst 1
Shop - Đấu giá: V.O vừa đặt giá 408 điểm để mua Chuồn chuồn Citrine
Shop - Đấu giá: Tra172 vừa đặt giá 513 điểm để mua Mèo trắng ngủ

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.