Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 114 bài ] 

Hoàng thượng vạn tuế - Đại Ôn

 
Có bài mới 03.11.2018, 20:22
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 2
Thành viên cấp 2
 
Ngày tham gia: 30.07.2016, 14:17
Tuổi: 25 Nữ
Bài viết: 65
Được thanks: 169 lần
Điểm: 32.95
Có bài mới Re: [Xuyên không] Hoàng thượng vạn tuế - Đại Ôn - Điểm: 34
Chương 111

Ed: Jang Bò

Cùng Tống Hiểu Hoa may mắn hạnh phúc qua một đời, sinh hai đứa bé đứa sau so với đứa trước lại càng có tiền đồ, đến già, hai nguời vẫn sống rất tốt, tối hôm qua chẳng qua chỉ ăn hơn mấy quả trứng gà không ngờ đi ngủ liền ngủ đến xuyên qua, đợi đến khi tỉnh lại, mình đã trở về cổ đại.

Không biết Tống Hiểu Hoa tỉnh dậy, phát hiện mình đã đi trước một bước sẽ như thế nào?

Thẩm Cảnh nhíu mày, tại sao lại không để cho hắn cứ như vậy mà chết đây? Còn phải xuyên lại, cũng đã ở hiện đại sinh sống nhiều năm như vậy, hôm nay lại muốn thích ứng cuộc sống cổ đại này. . . . . .

Một đống lớn công sự, còn có một đống lớn đại thần muốn lật đổ mình, hắn vươn tay đỡ chân mày, làm sao lại phiền như vậy đây?

Đâu còn những ngày thanh nhàn ở hiện đại, ai.

Cũng không có Tống Hiểu Hoa, cuộc sống của chính mình đã không còn thú vị a.

Nhìn tấu chương trong tay, nói là xx huyện thành phát nạn hạn hán bla bla bla….một đống lớn, rốt cuộc cuối cùng tới trọng điểm, nói đúng hơn là hy vọng có thể có cấp tiền.

Ban đầu cảm thấy không có gì, hôm nay xem lại thật là nói nhảm một đống lớn, bất kỳ một quyển nào đều là như thế, thật không biết bọn họ viết những thứ này có phải hay không là sáng tác văn một dạng, yêu cầu thâm tình dào dạt, để cho hắn phải cảm động.

Trong lòng Thẩm Cảnh vẫn thấy không thoải mái, làm sao lại trở lại?

Ngoài cửa truyền đến âm thanh của thái giám, nói là Thái Phó cầu kiến, Thẩm Cảnh cho hắn vào, có thể tin tưởng đại khái là chỉ có Thái Phó.

Thái Phó nuôi một chòm râu dài, rõ ràng tuổi cũng mới hơn bốn mươi, nhưng ăn mặc lại cố tình giống như một lão già sáu mươi, hắn nói: "Hoàng thượng. . . . . ."

Có lẽ là tư tưởng kính già yêu trẻ thật sự là đã ăn vào tâm Thẩm Cảnh, nhìn thấy người trước mặt tuổi tác so với mình lớn hơn nhiều lại đối với mình cung kính như vậy, hắn liền nói: "Không cần đa lễ, Thái Phó, trực tiếp gọi ta. . . . . . Ừ. . . . . . Trẫm Ngọc Cảnh là được."

"Vạn lần không được a!" Thái Phó bị dọa sợ đến quỳ trên mặt đất.

Thẩm Cảnh cảm thấy lạnh hết cả sống lưng, sao có thể để một lão nhân gia quỳ xuống trước mặt mình đây?

Vội vàng đỡ nói: "Chớ quỳ, chớ quỳ. . . . . ."

Thái Phó sợ hãi nhìn Thẩm Cảnh, tám phần là không biết Quân vương lên cơn gì, dù trước đây bọn họ rất thân mật, nhưng cũng không đến nỗi thân mật như vậy.

Thẩm Cảnh lôi kéo Thái Phó ngồi xuống, nói: "Ngươi là Lão sư của trẫm, một ngày là thầy suốt đời là cha, ngươi gọi thẳng tên trẫm là Ngọc Cảnh cũng được."

Thái Phó sững sờ, vẻ mặt đưa đám lại muốn quỳ nói: "Vi thần tại sao có thể với hoàng thượng ngài. . . . . . Đây là đại bất kính a!"

Thẩm Cảnh nâng trán, thật là thua, ông nói gà bà nói vịt, hắn cố ý bày ra mặt lạnh, nói: "Vậy ngươi tìm trẫm có chuyện gì?"

Nét mặt Thái Phó cuối cùng cũng khá hơn một chút, nhìn vẻ mặt của Thẩm Cảnh, rốt cuộc cũng thoải mái. . . . . .

Thái Phó nói: "Vi thần dưới trướng có một nữ nhi, thời gian trước không biết làm sao, đột nhiên tính tình đại biến, trong miệng nói năng mê sảng, vi thần muốn xin ngự y tới chuẩn bệnh một chút."

Thái Phó nhìn Thẩm Cảnh, lại thấy ánh mắt của Thẩm Cảnh sáng lên, nói: "Đương nhiên là không có vấn đề rồi."

Thái Phó sững sờ, không biết vì sao hắn cảm giác Thẩm Cảnh giống như thật vui mừng.

Thẩm Cảnh nghĩ chẳng lẽ là một người xuyên qua? Hoặc là Tống Hiểu Hoa?

Răng Thái Phó đột nhiên đau nhói, biểu lộ có chút vặn vẹo, Thẩm Cảnh chú ý tới liền hỏi: "Sao vậy?"

Thái Phó trả lời: "Vi thần tuổi già, hàm răng đã không còn dùng được."

Thẩm Cảnh không biết nói gì, lúc này mới hơn 40 tuổi người đều nói mình tuổi già. . . . . .

Bệnh nghề nghiệp nổi lên, hắn nói: "Há miệng lại đây trẫm nhìn một chút."

Thái Phó cả kinh, vội vàng lại muốn quỳ, hô to: "Hoàng thượng! Đây ngàn vạn lần không được a!"

Thẩm Cảnh: ". . . . . . Ngươi không há mồm chính là không tuân theo thánh chỉ."

Thái Phó căng thẳng, giống như không thể tin được trước mặt còn là vị hoàng đến không giận mà uy ban đầu hay sao? Cuối cùng không có cách nào khác đành há miệng.

Thẩm Cảnh nhìn một chút, nói: "Chỉ là nhiễm trùng mà thôi, trở về uống chút thuốc hạ sốt, qua vài ngày là khỏi."

Thái Phó vội vàng quỳ xuống nói tạ ơn.

Thẩm Cảnh đỡ dậy, nói: "Quỳ nữa cũng là không tuân theo thánh chỉ."

Thái Phó: ". . . . . . Hoàng thượng! Ngươi nói thần phải làm như thế nào cho phải a!"

Tiễn Thái Phó sắp bị ép đến điên, Thẩm Cảnh phê duyệt toàn bộ tấu chương, trong đó đều lưu lại một câu nói ——

Nói nhảm quá nhiều, lần sau nói ngắn gọn vào trọng điểm, tiết kiệm giấy.

Nằm ở trên giường, lăn qua lộn lại, không ngủ được, trong đầu nghĩ tới Tống Hiểu Hoa và hai đứa nhỏ. . . . . .

Cứ lộn xộn như này bao giờ mới có thể an ổn đây?

Ngươi nói đây đạo lý gì đây? Ban đầu vừa mới xuyên nhớ lại hùng đồ sự nghiệp to lớn của mình chỉ muốn có thể xuyên trở lại, kết quả ông trời không thành toàn, hiện tại chính mình kiếp trước kiếp này cộng lại cũng đã trăm năm, ấy thế mà lại cố tình xuyên việt ngược về.

Mang theo nồng đậm bất mãn hắn ngủ say lúc nào không hay.

Ngày hôm sau, những thái giám kia lại ở ngoài cửa thấp thỏm nói: "Hoàng thượng lúc này cũng không có . . . . . . Làm thế nào?"

Tất cả mọi người rất sợ, ngươi giựt giây ta ta giựt giây ngươi đi gọi, rốt cuộc dùng phương thức oản tù tì khiến một tiểu thái giám đi gọi, tiểu thái giám bị sợ đến nước mắt lưng tròng, biết cái mạng này của mình đoán chừng là không giữ được nữa, bước về phía trước, chân cũng bắt đầu run lên.

Hắn bị những người bên cạnh đẩy, vấp ngã xuống đất, âm thanh thật lớn.

Thẩm Cảnh tỉnh giấc, mở mắt ra nhìn thấy mình quả nhiên là không có xuyên trở lại, sắc mặt Thẩm Cảnh có chút khó coi, những thái giám, nô tỳ kia vội vàng quỳ xuống.

Mỗi một người đều toát mồ hôi lạnh.

Thẩm Cảnh ngồi dậy, nhìn bọn họ một cái, nói: "Đứng lên đi."

Một nhóm người hô lớn: "Hoàng thượng tha mạng!"

Thẩm Cảnh: ". . . . . ." Yên lặng đi qua bên cạnh bọn họ, sau đó chuẩn bị rửa mặt.

Đám thái giám cùng nô tỳ bị dọa sợ đến không dám thở, một người trong đó thấy Thẩm Cảnh tự mình động thủ, bị dọa sợ đến càng thêm không có biện pháp.

Thẩm Cảnh rửa mặt xong nhìn đám người vẫn quỳ dưới đất, hoàn toàn chưa có ý đứng dậy, hắn thật sự là không có biện pháp: "Bây giờ còn không đứng lên, lập tức kéo ra ngoài chém."

Vừa dứt lời, một nhóm người vội vàng đứng thẳng dậy....

Thẩm Cảnh nói: "Ngay từ đầu nghe lời trẫm không phải tốt rồi sao?"

Thái giám không biết Thẩm Cảnh đang diễn tuồng gì nên không dám đáp lời, Thẩm Cảnh nói: "Còn thất thần ra đấy làm gì, thượng triều."

"Hoàng thượng! Ngài chưa mặc long bào a!"

Thẩm Cảnh: ". . . . . ." Bình thường ở nhà mặc đồ ngủ chạy loạn khắp nơi cũng đã thành thói quen, hiện tại nơi này toàn bộ đều là nhà mình, vậy mà vẫn còn phải mặc quần áo. . . . . .

Phiền toái.

Cầm quần áo lên chuẩn bị thay, nô tỳ bên cạnh nói: "Hoàng thượng, nô tỳ đến giúp. . . . . ."

Lời còn chưa nói hết, Thẩm Cảnh liền ngắt lời nói: "Không cần, trẫm tự mình làm."

Nô tỳ sững sờ sau đó lui xuống.

Sau khi xong hết tới thượng triều, một đám đại thần đã đợi chờ ở nội điện rồi, Thẩm Cảnh ngồi trên long ỷ rực rỡ, nghe người phía dưới hô to: "Hoàng thượng vạn tuế vạn tuế vạn vạn tuế."

Sau đó nghe từng đại thần lên bẩm tấu.

Nói đến nạn hạn hán, Thẩm Cảnh liền trả lời: "Vậy hãy dời nước tới địa phương bị hạn hán, hôm qua không phải nói với trẫm có thủy tai sao? Bên này dẫn nước tới bên kia đi."

Nói đến nạn đói, Thẩm Cảnh trả lời: "Đồng bào đang chịu khổ, người người đều có trách nhiệm, trẫm dẫn đầu quyên góp bạc, các ngươi cũng phải làm tốt tấm gương a."

Nói đến dân chúng bất mãn, Thẩm Cảnh trả lời: "Ừ. . . . . . Trẫm quả thật có lỗi, về sau lời có thể tùy tiện nói, chỉ cần đừng để cho ta nghe thấy là được, trẫm mặc dù thân bị tàn phế nhưng ý chí kiên cường." Dứt lời, còn quơ quơ chân phải của mình.

Đại thần: ". . . . . ."

Hoàng thượng là không phải bị đứt gân não chứ hả?

Sau khi nói xong, Thẩm Cảnh tiếp tục nói: "Còn có chuyện gì sao? Không có việc gì chúng ta liền giải tán đi, còn có. . . . . . Những kẻ muốn giết ta, ừ. . . . . . Sớm nên thu lại ý tưởng này, chớ ép trẫm ra tay trước chiếm lợi thế, dù sao trẫm đã là Bạo Quân rồi, sợ cái gì."

Nhìn bóng lưng Thẩm Cảnh đi xa.

Cả đám đại thần cảm giác trong lòng rất vi diệu.

Thẩm Cảnh tay nắm binh quyền, cho dù đám người kia nghĩ thế nào đi nữa muốn mạng của mình, muốn mình thối vị, không có khả năng.

Hôm nay hắn chính là cảnh cáo một chút, là người nào trong lòng hắn vốn đã nắm chắc.

Ban đầu thiết lập nên hình tượng Bạo Quân hôm nay xem ra vẫn còn hữu dụng.

. . . . . .

Thái Phó ở nhà chờ ngự y tới, nghe gia đinh nói đến rồi, liền vội vàng đi ra, nhìn thấy bên cạnh ngự y còn có một người, nhìn kỹ hắn cả kinh, phụp một tiếng quỳ trên mặt đất nói: "Hoàng thượng!"

Nội tâm thì đang suy nghĩ, tại sao ngài lại đến rồi! Ít ngày trước ta chính là bị dọa cho đến bây giờ còn chưa dám diện thánh.



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
3 thành viên đã gởi lời cảm ơn Jang Bò về bài viết trên: Eavesdrop, SầmPhuNhân, Yến My
     

Có bài mới 03.11.2018, 22:29
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 2
Thành viên cấp 2
 
Ngày tham gia: 30.07.2016, 14:17
Tuổi: 25 Nữ
Bài viết: 65
Được thanks: 169 lần
Điểm: 32.95
Có bài mới Re: [Xuyên không] Hoàng thượng vạn tuế - Đại Ôn - Điểm: 32
Chương 112

Ed: Jang Bò

Thẩm Cảnh đối với việc hắn cứ động một chút là quỳ xuống đất thật sự là vô lực, vươn tay đỡ dậy nói: "Hiện tại ta chỉ là theo ngự y tới học hỏi một chút mà thôi, không cần đa lễ."

Thái Phó mở trừng hai mắt, nói: "Hoàng thượng đây là vi phục xuất hành a."

Thẩm Cảnh phất phất tay áo nói: "Xem như là thế đi."

Thái Phó gật đầu một cái, ngự y liền đi chuẩn bệnh cho nữ nhi của hắn, chỉ là vừa mới đến gần khuê phòng, đã nghe thấy bên trong âm thanh nữ nhi gào thét: "Mẹ nó, ta phi, ta phi, rốt cuộc đây là cái địa phương quỷ quái gì, lão tử không học nữ công! Chớ ép lão tử!"

Nô tỳ run rẩy, quỳ trên mặt đất nói: "Tiểu thư, lão tử là nam, không giống nữ nhi phải học nữ công."

Liễu Trân á khẩu hít một ngụm khí, lớn tiếng nói: "Lão tử không phải nói cái việc lão tử học cái đó! Lão tử, lão tử là chỉ ta...ta! Ngươi có hiểu lão tử nói hay không a!"

Một chuỗi lão tử, lão tử, khiến đám nô tỳ thân thể run lên, nước mắt chảy ròng, hô lớn: "Tiểu thư, nô tỳ nghe không hiểu! Không phải đều là một ý sao?"

Liễu Trân giận quá, chỉ có thể ở trong phòng đi tới đi lui, cuối cùng hai chân bắt chéo, nằm trên giường lớn tiếng nói: "Ta muốn chết, ta muốn đi tìm chết! Không được cản ta!"

Nô tỳ lại nói: "Tiểu thư, ngài muốn chết là tuyệt đối không được, Thái Phó chỉ có một người con gái là ngài a."

Liễu Trân đạp hai chân, nói: "Không, lão tử phải đi chết! Đi chết! Lão tử muốn trở về hiện đại!"

Trên mặt Thái Phó hiện ra vẻ lúng túng, nhìn về phía ngự y và Thẩm Cảnh nói: "Tiểu nữ mắc quái bệnh, tính tình biến thành như vậy, kính xin các ngài khoan dung nhiều hơn."

Hiện tại Thẩm Cảnh dám khẳng định, người thiếu nữ tự xưng là lão tử này tuyệt đối là tới từ hiện đại.

Thái Phó gõ cửa, bên trong truyền đến âm thanh của Liễu Trân, Liễu Trân nói: "Ai vậy? Lão tử đang phiền! Cút đi, đừng đến phiền lão tử!"

Thái Phó lau cái trán đầy mồ hôi lạnh của mình, nói: "Trân Nhi, là cha vì con đã mời ngự y trong cung. . . . . ."

Lời còn chưa nói hết, Liễu Trân đã xù lông nói: "Lão tử không có điên, các ngươi là một đám Lão đồ cổ! Lão tử xuyên qua mà đến! Không phải là nữ nhi của ngươi."

Thái Phó thở dài một cái, nói: "Trân Nhi, trước con hãy cứ mở cửa ra sau đó lại nói."

Nô tỳ ở một bên nghe vậy muốn mở cửa, Liễu Trân liền quát: "Ngươi dám mở cửa thử xem!"

Nô tỳ trầm mặc.

Thẩm Cảnh chần chừ mấy giây, nói: " Liễu Trân tiểu thư, nghe nói ngươi là từ hiện đại mà đến, ta từng có cố nhân cũng đến từ đó, ta nghĩ ta có thể giúp được cho ngươi."

Vừa dứt lời, cửa đã bị mở ra, chỉ thấy một cô gái mặc nguyên bộ trung y trực tiếp mở cửa, cô bé này quả thật là nữ nhi của Thái Phó, dáng dấp. . . . . . tướng mạo. . . . . .

Nàng kích động nói: "Ngươi thật có thể. . . . . ." Lời nói đột nhiên dừng lại, nhìn thấy mặt Thẩm Cảnh nàng duỗi ra ngón tay chỉ vào Thẩm Cảnh hô lớn: "Ngươi! Ngươi! Ngươi! Thẩm Cảnh! Là ngươi sao!"

Thẩm Cảnh đưa mắt từ chối cho ý kiến, Liễu Trân bắt lấy hắn lôi hắn vào khuê phòng, sau đó đóng phòng lại, cũng không để ý đám người bên ngoài, một lát sau, lại mở cửa phòng, đấy hết đám nô tỳ bên trong ra.

Thái Phó khàn giọng hét lớn: "Trân Nhi, con đây là đang làm cái gì a!"

Cái này cái này nhưng là hoàng thượng a!

Thẩm Cảnh nhìn người trước mặt, trong đầu cũng không có ấn tượng, đối phương nhìn thấy mình đáy mắt toát ra ánh lửa, hoàn toàn giống như nhìn thấy đại cứu tinh.

Chỉ thấy nàng đưa hai tay ra níu chặt lấy tay Thẩm Cảnh, lớn tiếng nói: "Thẩm Cảnh, ngươi cũng xuyên qua rồi! Trời ạ! Ngươi biến thành ngự y rồi sao?"

Thẩm Cảnh suy nghĩ một chút, không phản bác hỏi: "Ngươi là?"

Đối phương vội vàng trả lời một cái tên.

Trong nháy mắt Thẩm Cảnh hóa đá, sau đó lớn tiếng cười lên.

Liễu Trân nhướn lông mày, mắng to: "Cười nhạo ta đúng không? Bệnh viện vẫn là ta chịu trách nhiệm giúp đỡ ngươi, hiện tại xuyên qua ngươi không thay đổi hình dạng, ta ngược lại biến thành cái bộ dáng này, ngươi mau nói cho ta biết ta phải làm sao bây giờ! Ta biến thành nữ nhân! Ngươi nói cuộc sống này còn có thể sống được sao?"

Thẩm Cảnh nhìn nét mặt Liễu Trân thật sự không có cách nào liên hệ nàng và Cao Nhất Suất với nhau, cười mệt, liền vươn tay vỗ vỗ bả vai Liễu Trân, nói: "Được rồi, bớt đau buồn đi, theo ta thấy, ngươi xuyên qua không  thể trở về, ngươi có lẽ là. . . . . . Chết rồi."

Liễu Trân mắng to: "Ngươi là đang vui khi thấy người khác gặp họa!"

Thẩm Cảnh tiếp tục nói: "Ngươi nói qua một chút việc của ngươi đi, ta nghe thử."

Thì ra là tỉnh dậy Cao Nhất Suất liền phát hiện mình xuyên qua vào một người phụ nữ, vốn cho là nằm mộng, kết quả qua một ngày, phát hiện đây căn bản không phải là mộng, liền bắt đầu tâm thần không yên, sợ hãi, nơi này là xã hội xa lạ, mà hắn xuyên qua trở thành con gái, sau này phải làm sao?

Hắn quả thật không dám nghĩ, sau đó nhìn người bên cạnh thấy ai cũng không thuận mắt, liền nghĩ tới biện pháp xuyên trở về.

"Ngươi thì sao?" Liễu Trân nói xong hỏi.

Thẩm Cảnh trả lời: "Vậy thì ta nói thật với ngươi, ta căn bản chính là người nơi này, trước kia xuyên qua đến hiện đại, hiện tại chết lại xuyên về tới đây rồi."

Liễu Trân mặt kinh hãi, nói: "Mẹ nó! Ta thế nhưng lại cùng một Lão đồ cổ làm bằng hữu lâu như vậy! Ngươi. . . . . . Làm sao giấu kín như vậy a!" Nếu không phải mình xuyên qua, hắn tuyệt đối sẽ không tin tưởng lời nói của Thẩm Cảnh.

Thẩm Cảnh nói: "Sống ở đâu thì yên ở đấy, đây là phủ Thái Phó cũng không tồi, ngươi là khuê nữ duy nhất của hắn, từ nhỏ đã là bảo bối trong lòng bàn tay hắn, nô tỳ bên cạnh cũng sẽ phục vụ ngươi, cuộc sống này so với trước kia chất lượng chỉ có cao hơn mà thôi."

Liễu Trân trả lời: "Cao cái đầu ngươi! Nếu như ta là nam, ta tự nhiên vui mừng, nhưng mẹ nó, hiện tại ta là nữ! Nữ! Ngươi để cho ta như thế nào cùng người khác nói chuyện yêu đương!"

Thẩm Cảnh nhíu mày, nói: "Đây là một vấn đề, thực là bất đắc dĩ, ngươi và cô gái Bách Hợp kia không tồi, ta sẽ ủng hộ ngươi, nếu ngươi nam nữ đều ăn, ta có thể giúp ngươi một tay tìm một vị hôn phu tốt. . . . . . Ừm, không để cho hắn cưới vợ bé, độc sủng một mình ngươi, như thế nào?"

Liễu Trân giơ quả đấm lên nói: "Thẩm Cảnh, ngươi đừng buộc ta đánh ngươi!"

Thẩm Cảnh nói: "Vậy ngươi muốn thế nào? Xuyên qua là không có khả năng, việc ngươi cần chính là thích ứng xã hội, sống tốt cuộc sống sau này."

Liễu Trân trợn to hai mắt, nói: "Loại địa phương này ta thích ứng thế nào a, hơn nữa, ngươi nói nghe thì dễ dàng, ngươi vốn chính là người ở đây, dĩ nhiên không hiểu ta."

Thẩm Cảnh trả lời: "Vậy ngươi muốn ta làm thế nào?"

Liễu Trân nói: "Ta mặc kệ, hiện tại tha hương gặp cố nhân, ta tuyệt đối sẽ bám lấy ngươi không buông tay."

Thẩm Cảnh nói: ". . . . . . Cao Nhất Suất ngươi nên thanh thản ổn định làm đại gia khuê tú thôi."

Liễu Trân đảo mắt, sau đó nghĩ ra một biện pháp, nói: "Không được, ta sống ở đây không quen, ngươi phải giúp đỡ ta, trước kia ta giúp ngươi kiếm nhiều tiền như vậy, ngươi cũng nên nhớ đến ta đi!"

Dứt lời, mở cửa phòng ra, ôm lấy Thẩm Cảnh, lớn tiếng nói với Thái Phó và ngự y: "Cha! Ta yêu hắn! Ta muốn gả cho hắn! Ta đã là người của hắn!"

Thái Phó cằm rơi xuống, ngự y tay chân run rẩy, công cụ chuẩn bệnh toàn bộ rơi xuống đất.

Thẩm Cảnh: ". . . . . ." Vậy mà sử dụng chiêu này với ta.

Nói thật nhìn khuôn mặt của Cao Nhất Suất bây giờ cực kỳ giống Thái Phó, Thẩm Cảnh căn bản gặm không nổi.

Thái Phó quỳ trên mặt đất, nước mắt tung hoành, hắn nói: "Trân Nhi a, ngươi nên vì cái mạng già này của phụ thân a, cái chuyện vui đùa này ta không gánh được a."

Liễu Trân nói: "Ta phải gả cho hắn, ta sinh là người của hắn chết cũng là ma của hắn! Cha, chỉ cần nói một câu! Gả hay không gả!"

Thái Phó nghĩ thầm chính mình tuổi đã cao, làm sao còn bị dính vào loại này tội này đây, không chịu nổi a, không chịu nổi a.

Liễu Trân nhỏ giọng nói với Thẩm Cảnh: "Ta nếu không gả cho ngươi, sau này cũng khẳng định sẽ không gả cho người khác, ngươi hãy xem như làm việc thiện! Dù sao trong lòng ngươi chỉ có Tống Hiểu Hoa, khẳng định cũng nhìn không vào diện mạo của ta bây giờ. Ta cũng vậy vừa đúng có thể không cần lo lắng mình bị cường công, cái này không phải rất tốt sao? Giao tình này của chúng ta, không phải vừa tốt sao?"

Thẩm Cảnh nuốt nước miếng một cái, muốn nói, rốt cuộc là ai cho ngươi tự tin này?


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
1 thành viên đã gởi lời cảm ơn Jang Bò về bài viết trên: Yến My
     
Có bài mới 03.11.2018, 22:31
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 2
Thành viên cấp 2
 
Ngày tham gia: 30.07.2016, 14:17
Tuổi: 25 Nữ
Bài viết: 65
Được thanks: 169 lần
Điểm: 32.95
Có bài mới Re: [Xuyên không] Hoàng thượng vạn tuế - Đại Ôn - Điểm: 48
Chào các nàng, bộ truyện này đến đây là hoàn. Rất cảm ơn các nàng thời gian qua đã theo dõi và ủng hộ :x:x:x Hẹn gặp lại các nàng ở hố khác nhaaaaa
Chương 113

Ed: Jang Bò

Thái Phó nhìn dung mạo nữ nhi mình, thật sự không tin lời nàng nói, hậu cung bao nhiêu cung nữ cũng đẹp hơn khuê nữ của mình, nếu là hoàng thượng thích dạng này, vậy cái mạng già của mình không phải sớm đã không giữ được sao? Cho nên đối với nữ nhi đột nhiên nói ra lời nói như này, hắn là bày tỏ cự tuyệt.

Vậy mà Thẩm Cảnh thở dài một cái, bất đắc dĩ nói với Thái Phó: "Ừ. . . . . . Vậy thì cưới thôi."

Giọng nói kia giống như là việc bán một cây, hai cây củ cải vậy, trên mặt Thái Phó và ngự y đồng thời lộ ra vẻ sợ hãi, Thái Phó trầm mặc mấy giây, cuối cùng nói: "Hoàng thượng, ngươi nói lời này là làm thật?"

Thẩm Cảnh trả lời: "Làm thật."

Liễu Trân trợn to hai mắt, nhìn Thẩm Cảnh duỗi ra ngón tay của hắn, lắp bắp nói: "Ngươi. . . . . . Ngươi. . . . . . Ngươi. . . . . ."

Thái Phó quát: "Càn rỡ."

Thẩm Cảnh bất đắc dĩ nói: "Không có gì, Liễu Trân tiểu thư tính tình hoạt bát hào phóng, trẫm rất thích."

Thái Phó căng thẳng.

Ngự y bước lên muốn xem bệnh cho Liễu Trân, Thẩm Cảnh liền khoát tay áo, nói: "Nàng không có việc gì, ta đã nhìn rồi, chính là gần đây nguyệt sự tới, tánh khí nóng nảy, Thái Phó không cần phải lo lắng."

Liễu Trân trợn to hai mắt, nói: "Ngươi mới có nguyệt sự, cả nhà ngươi có nguyệt sự."

Thân thể Thái Phó run rẩy, nghĩ tới mình hôm nay sợ là không sống tới mặt trời lặn rồi.

Thẩm Cảnh lại nói: "Được rồi, ta đi đây."

Liễu Trân không nói hai lời vươn tay kéo Thẩm Cảnh lớn tiếng nói: "Không! Ngươi đi đâu phải mang theo ta! Ta mặc kệ! Ta mặc kệ! Ta không muốn một thân một mình ở đây!"

Thẩm Cảnh: ". . . . . ." Ngươi đang diễn kịch Quỳnh Dao sao.

Kết cục sau cùng là Thẩm Cảnh trực tiếp mang theo Liễn Trân trở về hoàng cung, lưu lại Thái Phó một mình ngồi trong đình nghỉ mát giờ phút này đã không thể dùng ngôn ngữ nào để biểu đạt tâm tình của mình lúc này.

Nô tỳ nói: "Lão gia, trời đã bắt đầu lạnh, hay là trở về phòng nghỉ ngơi đi."

Thái Phó cầm ly rượu lên, nói: "Để lão phu yên lặng một chút."

. . . . . .

Sau khi mang theo Liễu Trân trở về hoàng cung, hậu cung  liền oanh động, đầu tiên là bởi vì Thẩm Cảnh luôn không gần nữ sắc thế nhưng lại mang về một cô gái, thật sự là ngạc nhiên ngạc nhiên, tiếp theo chính là cô gái này quả thật cùng Thái Phó giống nhau như đúc. . . . . . Thẩm mỹ của Hoàng thượng thật là khiến người ta cảm thấy mở rộng tầm mắt rồi.

Liễu Trân đi theo sau lưng Thẩm Cảnh, xem xét xung quanh một chút, nói: "Không tệ a, hoàng cung này, ta làm sao lại không có xuyên qua thành Thừa Tướng ... A."

Thái giám bên cạnh hô lớn: "Càn rỡ!"

Thẩm Cảnh nâng tấm rèm lên, nói: "Tất cả theo nàng."

Thái giám trầm mặc.

Sau một đêm, dân chúng cả nước đều biết hoàng thượng mời nữ nhi của Thái Phó vào cung, hơn nữa cực kỳ sủng ái, vô luận Liễu Trân làm cái gì, cũng chỉ bất đắc dĩ cưng chiều.

Dân chúng than vãn: "Hoàng thượng quả nhiên là cùng người khác bất đồng!"

Về sau truyền tới tai của Thẩm Cảnh, hắn thật là khổ không nói được a, nhìn hậu cung đang bị Liễu Trân càn quét, thôi thôi. . . . . .

Dù sao cũng mang tiếng Bạo Quân rồi, thêm mắt mù thì cũng có sao?

Nhìn xem, đây chính là bộ dạng cam chịu!

Lại nói Thẩm Cảnh mời Liễu Trân vào trong cung, cũng không phong danh hiệu gì cho nàng, nhưng người khác đều coi nàng là hoàng hậu nương nương tương lai, mỗi một người đều ân cần tới hỏi thăm.

Cao Nhất Suất ở hậu cung ngày ngày sinh sống cũng tạm ổn, nhìn nô tỳ bên cạnh một người so với một người lại càng xinh đẹp, thường tự nhiên bỉ ổi cười lên, Thẩm Cảnh nhìn thấy khuyên nhủ: "Đây dù sao cũng là hoàng cung, ngươi cũng không nên gây chuyện cho ta."

Liễu Trân nói: "Ta như vậy có thể gây ra chuyện gì a, phía dưới không mang theo, ta cho dù muốn gây ra cái gì, thân thể cũng không cho phép a."

Thẩm Cảnh nói: "Dù sao ta không phong hiệu cho ngươi, ngươi muốn đi ra ngoài đều có thể, thích người nào ta cũng mặc kệ, vô luận nam hay nữ chỉ cần ngươi thích, ngươi cứ theo đuổi, ta ủng hộ ngươi."

Liễu Trân vỗ vỗ vai Thẩm Cảnh hô lớn: "Huynh đệ tốt!"

Vẫn còn có một việc, có lẽ là các đại thần nhìn thấy gương của Liễu Trân trong lòng có chủ ý, rối rít đề cử nữ nhi nhà mình cho Thẩm Cảnh, cũng đừng nói Thẩm Cảnh có đồng ý hay không.

Những cô gái kia một người so với một người lại càng xấu xí, bây giờ nhìn lại Liễu Trân vẫn tính là dáng dấp trung đẳng, những đại thần kia còn một bộ ngươi không phải rất thích mẫu người thế này sao, Thẩm Cảnh thật sự không biết nên nói gì.

Nhưng là có một số vị đại thần quyền cao chức trọng không thể cự tuyệt.

Đối với kẻ đầu sỏ chọc nên phiền toái cho Thẩm Cảnh, Liễu Trân vẫn đang tiếp tục tiêu dao khoái hoạt trong hậu cung, cảm thấy cuộc sống này quả thật đúng như Thẩm Cảnh nói tương đối an nhàn, có hoàng thượng bảo hộ cảm giác quả thật không tầm thường.

Cho nên Thẩm Cảnh đại khái vẫn phải đi xem một chút, sau đó sẽ tìm lý do từ chối, nếu tất cả mọi người đều thấy hắn có sở thích đặc biệt, như vậy mỗi lần cự tuyệt hắn cũng có lý do mà nói, tỉ như xấu xí không có điểm nào đặc biệt.

Cứ như vậy mà tùy hứng đi.

Ngày hôm nay một đại thần dẫn theo khuê nữ nhà mình tới, cô gái này mang khăn che mặt, khoảng cách quá xa, cũng không thấy rõ dung mạo, chỉ là nhìn thấy cử chỉ có chút quen thuộc.

Thẩm Cảnh cảm thấy hình như đã gặp qua.

Đại thần nói: "Thời gian trước sau khi tiểu nữ bệnh nặng qua khỏi, học được vũ điệu của nước khác, hiện tại để cho tiểu nữ hiến khúc cho hoàng thượng thưởng lãm."

Dứt lời, khuê nữ bên cạnh hắn nhìn như không tình nguyện, sau đó đứng ở trong nội điện, ngại ngùng nhảy dựng lên, không biết là tại sao hình như là đang cố ý nhảy một cách rời rạc.

Nhưng vũ đạo nhìn có chút giống ballet, giống Tống Hiểu Hoa, Thẩm Cảnh càng xem càng cảm thấy quen thuộc.

Chỉ thấy cô gái này chợt ngã trên mặt đất, nhìn như là cố ý, sau đó giả bộ không biết làm sao ngồi tại chỗ.

Vị đại thần bên cạnh nàng sợ hãi nói: "Tiểu nữ hôm nay thân thể ốm nhẹ, cho nên mới như vậy, hoàng thượng tha mạng."

Nhịp tim Thẩm Cảnh đập càng lúc càng nhanh, hắn hướng về phía cô gái nói: "Ngươi đến gần để trẫm nhìn một chút."

Nàng kia ngẩn người, chần chừ một chút, đi tới, nàng càng tới gần, nhịp tim Thẩm Cảnh lại càng đập nhanh, đôi mắt lộ ra ngoài khăn che mặt kia thật sự cực kỳ giống Tống Hiểu Hoa.

Ánh mắt của đối phương cũng càng ngày càng sáng, sau đó lúc đến gần chỉ còn mấy bước liền chạy nhanh tới, nhào vào ngực Thẩm Cảnh, nói: "Lão công! Làm sao ngươi cũng ở nơi đây?"

Đại thần kia không biết tại sao khuê nữ nhà mình lại làm ra hành động này, bị dọa cho sợ muốn chết.

Thẩm Cảnh nhẹ giọng nói ra: "Nói ra rất dài dòng, chỉ là có thể thấy nàng ở đây thật sự là quá tốt."

Hắn nhìn đại thần quỳ phía dưới, nói: "Trẫm chọn con gái ngươi làm hoàng hậu." Vẫn tùy hứng như thế, không có biện pháp không ai dám phản đối hắn, hắn là lớn nhất.

Đại thần hoảng hốt, nhìn Thẩm Cảnh và con gái của mình cứ như vậy đi, đi nha. . . . . .

Trở lại tẩm cung của Thẩm Cảnh, Thẩm Cảnh nói rõ ràng toàn bộ mọi chuyện cho Tống Hiểu Hoa, Tống Hiểu Hoa trợn tròn hai mắt, thở dài nói: "Lão công của ta thì ra là Hoàng đế!"

Thẩm Cảnh nhìn khăn che mặt trên mặt nàng, liền nói: "Nơi này không có người ngoài, nàng tháo xuống đi."

Tống Hiểu Hoa tháo khăn che mặt của mình xuống, Thẩm Cảnh thở dốc vì kinh ngạc, mặc dù dáng vẻ của Tống Hiểu Hoa vẫn như cũ, nhưng phía dưới cánh mũi và miệng có một vết bớt lớn.

Nhìn thấy Thẩm Cảnh lộ vẻ cả kinh, Tống Hiểu Hoa nói: "Thế nào? Ta xấu xí chàng không yêu thích ta rồi sao?"

Thẩm Cảnh hít một hơi, nói: "Không phải, nàng cho ta chút thời gian để thích ứng."

Tống Hiểu Hoa cười hì hì một tiếng, nói: "Cái này cũng không có gì, thật ra đây là hóa trang đấy, người người đều nói hoàng thượng thích xấu nữ, phụ thân của cơ thể này hóa trang cho ta thành ra như vậy, muốn xem thử một chút."

Thẩm Cảnh thở ra một hơi, cuối cùng nói: "Mặc kệ nàng biến thành hình dáng gì ta đều yêu thích."

Tống Hiểu Hoa nói: "Mới vừa rồi rõ ràng chàng thở phào nhẹ nhõm."

Thẩm Cảnh trả lời: "Hết cách rồi, dù sao ta cũng là người cần thích nghi a."

Nghe được tin tức Liễu Trân hưng phấn chạy tới, tất cả mọi người đều cho là nàng tới để hưng sư vấn tội, thật ra thì đáy lòng nàng đặc biệt vui mừng, đi tới, vừa nhìn thấy Tống Hiểu Hoa liền nói: "Chị dâu! Ta biết chắc chắn tuyệt đối là ngươi!"

Tống Hiểu Hoa sững sờ, còn không biết Liễu Trân là ai, nàng nghe nói Đương Kim Thánh Thượng cưng chiều một đại xấu nữ, hôm nay nhìn tới. . . . . .

Nàng quay đầu dùng ánh mắt không dám tin tưởng nhìn Thẩm Cảnh, nói: "Thì ra chàng thích kiểu này."

Thẩm Cảnh: ". . . . . . Hiểu Hoa, nàng ta là Cao Nhất Suất."

Tống Hiểu Hoa sững sờ, nhìn Liễu Trân, tiêu hóa nửa ngày.

Liễu Trân vươn tay muốn ôm Tống Hiểu Hoa để bày tỏ sự kích động của mình, đang đưa tay trong nháy mắt bị Thẩm Cảnh kéo ra, Thẩm Cảnh nói: "Đi sang một bên."

Liễu Trân nói: "Hai chúng ta đều là nữ, ôm một chút có làm sao?"

Thẩm Cảnh liếc mắt trả lời: "Trong tâm ngươi chính là nam nhân, không thể được."

Liễu Trân quay đầu nhìn Tống Hiểu Hoa, nói: "Chị dâu, ngươi xem Thẩm Cảnh khi dễ ta!"

Tống Hiểu Hoa yên lặng đi tới một bên nói: "Để cho ta một mình bình tĩnh một chút."

Thế giới biến hóa quá nhanh, quả thật là chỉ có ngươi nghĩ không tới chứ không có chuyện ông trời không làm được.

An Đức năm thứ năm, Phạt Võ vương cưới Tống Hiểu Hoa phong nàng làm hoàng hậu, hậu cung ba ngàn chỉ độc sủng một người.

Cao Nhất Suất: ". . . . . . Ta ư ?"

【 Một ngày của Cao Nhất Suất 】

Làm một chú chó Samoyed cao quý, cuộc đời của ta trừ ăn ra chính là uống trừ ăn uống chính là làm nũng, mà bên cạnh ta còn có một con mèo lam tên là Cao Lãnh, ta cùng nó từ nhỏ ở chung một chỗ, nó quả thật Cao Lãnh, nhưng mà hai chúng ta quan hệ rất tốt, nó thường không nói lời nào, trực tiếp nằm ở trên người ta, coi ta như ổ của nó.

Ta cho rằng đây là nó coi ta như bằng hữu.

Một ngày mới, ta bò lên giường của chủ nhân, dùng đầu lưỡi liếm tỉnh hắn, trước mặt nam nhân tóc tai lộn xộn trong mắt còn có cả ghèn mắt này chính là chủ nhân của ta—— Cao Nhất Suất

Ta đi theo sau lưng hắn, Cao Lãnh tiếp tục ngủ trong ổ.

Cao Nhất Suất đi nhà cầu, ta chờ hắn cho ta ăn bữa sáng, nên ở nơi đó chờ đợi, kết quả lại ngửi thấy một mùi thối gay mũi, hù dọa ta suýt vỡ mật, vội vàng chạy về bên cạnh Cao Lãnh.

Cao Lãnh lười biếng nói: "Thế nào?"

Ta nói: "Thúi quá, thúi quá, ta suýt bị thúi chết."

Cao Lãnh nói: "Nhưng ngươi không có chết."

Ta nói: "Ta rất kinh sợ."

Cao Nhất Suất bắt đầu chuẩn bị bữa ăn sáng của mình, Cao Lãnh cũng đi chung với ta đứng ở cửa phòng bếp nhìn hắn, chỉ thấy hắn đun sôi nước sau đó nấu mì gói

Ta kêu lớn một tiếng, ta không ăn mỳ ăn liền.

Cao Lãnh hít hà, đoán chừng là cảm thấy mùi vị không ngon, dứt khoát bỏ đi.

Ta đi tới bên cạnh Cao Nhất Suất, đi tới đi lui, dùng ánh mắt thương hại nhìn hắn, nhưng hắn chỉ nhìn mỳ ăn liền trong bát mình, không hề nhớ tới chuyện cho ta ăn sáng.

Nha nha nha, không chăm sóc không đẩy ý đến ta, đây là muốn lấy mạng chó sao?

Sau khi Cao Nhất Suất ăn xong, liền thay quần áo chuẩn bị đi làm, trước khi đi rốt cuộc cũng nhớ tới ta, đổ thức ăn vào trong bát của ta và Cao Lãnh thức ăn cho chó và thức ăn mèo.

Ta ăn mấy miếng đã hết, quay đầu nhìn thấy hắn đã đi rồi.

Nha nha, người ta còn chưa có ăn no!

Khẩu vị của Cao Lãnh không lớn, ăn một nửa, liền không ăn nữa, sau đó dùng móng vuốt gãi gãi ta, giống như là muốn nhường lại thức ăn cho ta, ta cảm kích không thôi.

Há mồm ăn. . . . . .

Ta nhổ, sao lại khó ăn thế này! Khó ăn chết đi được!

Ta đi theo Cao Cãnh nói, thức ăn cho mèo quá khó ăn, mèo các  người sao lại có thể ăn được?

Cao Lãnh không thèm để ý tới ta, vươn vai một cái chui vào trong ổ của mình.

Ta thấy không thú vị, đi ra đi vào, cuối cùng mệt mỏi cũng nằm xuống đi ngủ.

Buổi chiều nghe thấy tiếng động, biết Cao Nhất Suất trở lại, ta lập tức, lớn tiếng kêu lên mấy tiếng, đi ra ngoài nghênh đón hắn, hôm nay tâm tình của hắn xem ra không tệ, có lẽ là tán gái thành công.

Cao Nhất Suất lại đổ thức ăn cho ta và Cao Lãnh, ta ăn vài miếng liền hết.

Cuộc sống của chó đúng là không dễ dàng a! Cũng may Cao Nhất Suất mở một sữa chua cho ta, ta vui sướng liếm hết sau đó thấy Cao Lãnh đi tới, liếm liếm sữa chua còn dính trên chòm râu của ta, liếm xong còn bày ra một bộ dạng ghê tởm chạy đi.

Ta thật ủy khuất, hắt xì một tiếng, liếm ta xong rồi bỏ chạy sao?

Cao Nhất Suất nằm trên ghế sa lon bắt đầu xem ti vi, thật ra thì hắn coi như là một trạch nam, cọ cọ chân vào bắp của hắn, ta nhảy lên ghế sa lon chui vào trong ngực hắn, Cao Lãnh ở bên cạnh nhìn thấy, cũng bò lên sau đó nằm trên đuôi của ta.

Đến mười giờ, Cao Nhất Suất tắt ti vi, ta đã ngủ mơ mơ màng màng, Cao Lãnh nằm bên cạnh không biết từ lúc nào đã nằm úp sấp trên lưng ta.

Thôi. . . . . . Ngày mai rồi hãy nói. . . . . .

【 Hết trọn bộ 】



--- ------oOo---- -----


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
4 thành viên đã gởi lời cảm ơn Jang Bò về bài viết trên: SầmPhuNhân, Yến My, SAYan NT, Nhất Sinh
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 114 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: Google Adsense [Bot], MacSongThien và 553 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Hiện đại - Trùng sinh] Ông xã là người thực vật - Vân Nhất Nhất

1 ... 46, 47, 48

2 • [Hiện đại] Hôn nhân giá ngàn vàng - Cẩm Tố Lưu Niên (HOÀN)

1 ... 183, 184, 185

3 • [Hiện đại] Ý xuân hòa hợp - Vi Phong Chi Từ Từ

1 ... 36, 37, 38

4 • [Hiện đại] Hoa đào vừa mới nở rộ - Đào Ảnh Xướng Xước

1 ... 20, 21, 22

5 • [Hiện đại] Vỏ quýt dày có móng tay nhọn - Thiên Phàm Quá Tẫn (HOÀN)

1 ... 21, 22, 23

6 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128

7 • [Cổ đại - Hài] Cá nhỏ ăn lươn lớn - Tô Tiếu

1 ... 23, 24, 25

8 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 167, 168, 169

9 • [Hiện đại] Eo thon nhỏ - Khương Chi Ngư [NEW C75]

1 ... 29, 30, 31

10 • [Xuyên không - Dị giới] Khí phi hồ sủng - Nhược Thủy Lưu Ly

1 ... 40, 41, 42

11 • [Xuyên không - Dị giới] Phế sài muốn nghịch thiên Ma Đế cuồng phi - Tiêu Thất Gia - New C1011

1 ... 143, 144, 145

[Hiện đại] Tham hoan - Bát Trà Hương

1 ... 20, 21, 22

13 • [Hiện đại] Cùng hát một bài ca - Lam Chi Noãn

1 ... 18, 19, 20

[Xuyên không] Hoàng thượng vạn tuế - Đại Ôn

1 ... 36, 37, 38

15 • [Hiện đại] Sao trên trời rất xa sao của anh thật gần - Phỉ Ngã Tư Tồn

1 ... 9, 10, 11

[Cổ đại] Yêu nghiệt khuynh thành Minh vương độc sủng - Thụy Tiếu Trụ

1 ... 47, 48, 49

17 • [Hiện đại] Làm thế nào để ngừng nhớ anh - Mộng Tiêu Nhị

1 ... 20, 21, 22

18 • [Hiện đại] Ngày đêm muốn em - Thụy Miên

1 ... 16, 17, 18

19 • [Cổ đại - Trùng sinh] Tấn công ngược thành phi - Minh Tiêu Nguyệt

1 ... 11, 12, 13

[Hiện đại] Bà xã anh chỉ thương em - Nam Quan Yêu Yêu

1 ... 145, 146, 147



Snow cầm thú HD: Khôi điên -.,-
Duy Khôi: nhớ những ngày trươc quá mọi người ơi
ai rảnh add zalo 8 chơi chứ giờ chả có ai onl nữa 0582650007 add zalo 8
LogOut Bomb: thuyvu115257 -> Trịnh Phương
Duy Khôi: alo alo có ai hông
Công Tử Tuyết: Re: [Trắc nghiệm] Bạn có tò mò nhân cách thứ hai nào đang trú ẩn trong mình?
Mẫu Tử Song Linh: yo
Tiểu Yết Scorpio: Ai nhớ ta giơ tay  T.T
Shop - Đấu giá: Leslie Juan vừa đặt giá 242 điểm để mua Mắt kính hồng
Độc Bá Thiên: Cô nguyệt
Ngọc Nguyệt: :(
Cô Quân: Ôi lâu lắm mới vào tnn mà k có ma nào à
Shop - Đấu giá: Tử Tranh vừa đặt giá 272 điểm để mua Tóc xù chăm học
Công Tử Tuyết: Re: [Trắc nghiệm] Bạn có tò mò nhân cách thứ hai nào đang trú ẩn trong mình?
LogOut Bomb: thuyvu115257 -> Yêu Tinh Zombie
Ranchild: wow, hế lô Gemy
TranGemy: có nè =))
Ranchild: giờ này hông có ai nhỉ -_-
Ranchild: chào mọi người
LogOut Bomb: thuyvu115257 -> Yêu Ngôn Tình
Shop - Đấu giá: Hoàng Phong Linh vừa đặt giá 258 điểm để mua Tóc xù chăm học
dương xỉ: À ú
Shop - Đấu giá: phuong thi vừa đặt giá 385 điểm để mua Mèo trong giỏ
Ngọc Nguyệt: Ôi vắng quá...
Mặc Bănq: Yến My (To)
Chị ơi em có thể đăng bộ Pendragon lên wattpad không ạ
Shop - Đấu giá: Sam Sam vừa đặt giá 365 điểm để mua Mèo trong giỏ
Shop - Đấu giá: phuong thi vừa đặt giá 240 điểm để mua Broken Heart
Shop - Đấu giá: phuong thi vừa đặt giá 346 điểm để mua Mèo trong giỏ
Công Tử Tuyết: Re: [Trắc nghiệm] Bạn có tò mò nhân cách thứ hai nào đang trú ẩn trong mình?
Shop - Đấu giá: Sam Sam vừa đặt giá 328 điểm để mua Mèo trong giỏ
Shop - Đấu giá: ChieuNinh vừa đặt giá 1050 điểm để mua Cô bé cưỡi châu

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.