Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 112 bài ] 

Hoàng thượng vạn tuế - Đại Ôn

 
Có bài mới 03.11.2018, 00:18
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 3
Thành viên cấp 3
 
Ngày tham gia: 30.07.2016, 14:17
Tuổi: 25 Nữ
Bài viết: 80
Được thanks: 229 lần
Điểm: 35.09
Có bài mới Re: [Xuyên không] Hoàng thượng vạn tuế - Đại Ôn - Điểm: 36
Chương 110

Ed: Jang Bò

An Đức năm thứ năm, sủng phi được cưng chiều nhất của hoàng đế Chiêu Hoa thuận lợi sinh tứ hoàng tử, mặt rồng của hoàng đế cực kỳ vui mừng, rất mừng, ban tên cho Tứ hoàng tử là Ngọc Cảnh.

Thiên chi kiêu tử, ngàn vạn sủng ái đều tụ tập vào một mình tứ hoàng tử, trình độ sủng ái đã vượt qua những hoàng tử khác.

Nhưng tiệc vui chóng tàn, trong một lần sốt cao không dứt, cuối cùng để bảo vệ tính mạng tứ hoàng tử Ngọc Cảnh mất đi chân phải, trở thành một truyện cười ở hậu cung.

Chiêu Hoa nghi khổ sở không dứt, hàng đêm ôm Ngọc Cảnh khóc không thành tiếng.

Hoàng đế thương xót vẫn thường tới đây thăm, Chiêu Hoa nghi mỗi ngày đều mong đợi, ôm Ngọc Cảnh trong ngực nói: "Mất chân phải đổi lại được phụ hoàng yêu mến, cũng coi như là đáng rồi."

Sau đó không bao lâu, Hoàng đế lại có tân sủng, dần dà quên luôn Chiêu Hoa nghi và Ngọc Cảnh ở sau đầu, Chiêu Hoa nghi mỗi ngày đứng trước cửa ôm Ngọc Cảnh mong đợi, chỉ mong chờ Hoàng đế có thể đi ngang qua nơi đây.

Chỉ là, hôm nay lại nhận được tin Hoàng đế đã sủng ái phi tử khác.

Cho dù trước kia phong quang thế nào hôm nay cũng chỉ là một phi tử bị thất sủng, những thái giám nô tỳ đã sớm không đặt nàng ở trong mắt, thậm chí thường thường lén lút lầm bầm, làm sao lại phải theo chủ nhân như vậy.

Ngọc Cảnh càng lúc càng lớn, ngày trước còn luôn mồm kêu than đồ ăn khó ăn đến bây giờ đã có thể xuống đất đi bộ, tuy khập khễnh, nhưng chỉ cần khỏe mạnh là tốt rồi, hắn ngây thơ hoạt bát, không hiểu trong cung âm u.

Chiêu Hoa nghi cảm thấy như thế này cũng tốt, những chuyện phiền lòng ngoài kia, đã không còn quan hệ gì tới bọn họ rồi.

Ngọc Cảnh từ bên ngoài chạy trở về, cầm trong tay một bồn hoa, Chiêu Hoa nghi liền nói: "Lấy từ đâu? Còn không mau trả lại."

Ngọc Cảnh sinh ra bộ dáng rất đẹp, phần lớn đều giống mình, chỉ là trên người có một cỗ không giận mà uy  phong cách ngược lại cực kỳ giống phụ thân của hắn, Ngọc Cảnh nói: "Mẫu phi, đây là Bình nương nương tặng cho ta."

Trong lòng Chiêu Hoa nghi thầm kêu không được, Bình nương nương chính là phi tử hiện tại đang được Hoàng đế sủng ái, tâm cơ khá sâu, đột nhiên tặng bồn hoa cho Ngọc Cảnh tuyệt đối không phải là chuyện gì tốt.

Nàng lôi kéo Ngọc Cảnh đi trả lại bồn hoa, lại vừa khéo đụng mặt Bình quý phi, nàng ta một bước phản ứng trước nhìn Ngọc Cảnh lớn tiếng nói: "Tốt, không trách trong cung của ta thiếu mất một bồn hoa, thì ra là bị người đánh cắp."

Chuyện này truyền đến tai hoàng đế, cũng không biết là người bên gối quạt gió thổi lửa như thế nào, một câu "Thượng bất chánh hạ tắc loạn" đã trực tiếp xử hai người có tội.

Bình quý phi này cuối cùng còn nói, nể tình Ngọc Cảnh còn nhỏ, chuyện này coi như nàng ta bỏ qua.

Tuy nói không truy cứu, nhưng những ngày sau này càng ngày càng bất đắc dĩ, thậm chí càng về sau những thái giám nô tỳ hầu hạ cũng dám máng chửi hai người, chỉ muốn hai người này chết đi, để bọn họ sớm được đổi lại chủ nhân, đi theo chủ nhân như vậy thật sự không có tiền đồ.

Chiêu Hoa phi từ nhỏ chưa từng sống cuộc sống khổ sở như vậy, thân thể càng ngày càng gầy gò.

Trong cung vẫn coi như là có mấy bạn tốt, đáng tiếc tai vạ đến từ cung của mình, người có thể giúp đỡ lại càng ít, thật vất vả cuối cùng cũng có một muội muội cùng phòng ngày xưa bây giờ đang được sủng ái, nàng hi vọng đối phương có thể giúp mình một chút.

Đáng tiếc, đối phương nhìn thấy bộ dạng bây giờ của nàng ngược lại trong mắt lộ vẻ hài lòng, nói: "Ban đầu là ngươi chèn ép ta, hiện tại ta ép lại ngươi, không phải chuyện hiển nhiên sao?"

Lòng của Chiêu Hoa nghi giá lạnh, ăn không ngon, cảm thấy ngày tháng của mình đã không còn dài rồi.

Một ngày tỉnh lại, gọi Ngọc Cảnh mới vừa tròn bốn tuổi tới, nói: "Mẫu phi phải đi trước, cuộc sống sau này của con tất nhiên sẽ hết sức khó khăn, nhưng mẫu phi hi vọng con có thể sống thật tốt. . . . . ." Ánh mắt nàng như có như không, tiếp tục nói: "Đem những kẻ đã đè ép chung ta. . . . . ."

Ngọc Cảnh cắt đứt lời nói của Chiêu Hoa nghi, hắn hỏi: "Mẫu phi tại sao người lại muốn đi trước? Người phải đi đâu sao?"

Nàng cười cười, bất đắc dĩ sờ sờ đầu của hắn, cúi đầu ôm hắn, lại hôn lên gương mặt hắn, nói ra: "Đi chơi đi."

Ngọc Cảnh chần chừ một chút, sau đó chạy ra ngoài.

Một lát sau, Chiêu Hoa nghi kéo thân thể đã suy yếu đến bên ao nước, sau đó sải bước, quay đầu nhìn lại, trong lòng đã giống như nước lặng, cúi đầu nhảy xuống, cùng hồ nước này hòa làm một.

Lúc Ngọc Cảnh trở lại, không nhìn thấy Chiêu Hoa nghi, liền sai thái giám nô tỳ đi tìm, đáng tiếc chẳng có người nào là thật lòng muốn giúp đỡ.

Mãi tới buổi tối hôm đó, Ngọc Cảnh nóng nảy không dứt, đi khắp nơi tìm người đến bên bờ ao, đột nhiên nhìn thấy một chiếc khăn lụa nổi lên.

Không lâu sau, thi thể của Chiêu Hoa nghi bị kéo lên, thái giám nô tỳ mỗi một người đều mắng xúi quẩy, mà Hoàng đế ở đâu? Mãi cuối cùng hắn cũng tới liếc mắt nhìn, thở dài một hơi mà nói: "Truy phong danh hiệu Đức Phi."

Chiêu Hoa nghi chết đi, khiến Hoàng đế nhớ lại mình còn có một người con trai bị què một chân, có lẽ là sinh lòng áy náy, nên quyết ý để đứa bé ở bên người, lại lần nữa chú ý tới hắn.

Ngọc Cảnh tính tình đại biến, càng thêm trầm mặc ít nói, chú tâm vào việc học, chỉ sáu tuổi đã đọc thuộc Tứ Thư Ngũ Kinh, thậm chí vẽ tranh làm thơ đều thông thạo, Thái Phó khen ngợi không thôi.

Tuổi còn trẻ đã đầy bụng kinh luân, chỉ tiếc là sinh ra lại tàn tật.

Những hoàng tử khác có lẽ là chưa từng để hắn vào trong mắt, cho nên rất tự nhiên cùng hắn qua lại, sau lại cảm thấy hắn có tài, rối rít muốn lôi kéo hắn vào phe của mình.

Ngọc Cảnh khéo léo đứng ở giữa, khiến ba người kiềm chế lẫn nhau.

Thái Phó hiểu rõ Ngọc Cảnh, thấy hắn có năng lực so với người khác có thể làm nên chuyện, liền ở bên cạnh giúp đỡ hắn.

Vừa bắt đầu chỉ có Thái Phó, sau đó lại có những hoàng tử không được sủng ái khác, nhưng vẫn còn chưa đủ.

Cơ hội tốt đã đến, Hoàng đế mắc bệnh, hắn tuổi cũng đã già, những hoàng tử khác thỉnh thoảng tới vấn an một chút, phần lớn đều là nghĩ tới làm thế nào để chính mình có thể thừa kế ngôi vị hoàng đế.

Loại thời điểm này không phải thích hợp nhất nên thừa cơ mà đánh đến hay sao?

Ngọc Cảnh sắm vai một người con hiếu thuận, thậm chí đến việc hoàng đế ăn uống vệ sinh hắn đều một mực để ý, hoàng đế kia nói: "Hôm nay cũng chỉ có con là thật lòng với trẫm, những người khác mỗi một người đều chỉ nghĩ tới ngôi vị hoàng đế."

Ngọc Cảnh nâng môi, không nói.

Đại khái khi Hoàng đế khỏe lại, Ngọc Cảnh phái người giựt giây các hoàng tử dâng tấu truyền ngôi, kết quả mặt rồng giận dữ, nộ khí xung thiên, lại thấy Ngọc Cảnh bên cạnh tuy là một què chân, nhưng tính tình thận trọng giải quyết chính sự biểu hiện rất xuất sắc, Thái Phó liền tiến cử.

Thế nhưng lại khiến hoàng đế động tâm nẩy ra suy nghĩ cho Ngọc Cảnh làm Thái tử.

Có ý nghĩ này, hắn liền bắt đầu quan sát Ngọc Cảnh, phát hiện hình như đứa con này quả thật không tệ, so với người khác tốt hơn nhiều, chỉ nhìn về phần hiếu đạo đã mạnh hơn hoàng tử khác rất nhiều.

Sau này, bệnh tình của Hoàng đế lại nặng hơn, hơn nữa thân thể ngày càng suy nhược, hắn có thể cảm thấy thân thể mình đã không còn chịu đựng được nữa, nhìn Ngọc Cảnh ở bên cạnh đang toàn tâm toàn chăm sóc mình, tâm tư nóng nảy, liền nói với thái giám muốn lập Ngọc Cảnh làm Thái tử.

Trong khoảng thời gian ngắn văn võ cả triều đều lên tiếng phản đối, một đám quan viên quỳ gối trước tẩm cung của Hoàng đế, hô to: "Xin hoàng thượng nghĩ kỹ rồi mới làm."

"Vua của một nước sao có thể là người tàn tật?"

Hoàng đế đầu óc càng ngày càng mơ hồ, thậm chí về sau đến việc nói còn không rõ, hắn cảm giác mình không còn sống lâu nữa, nói với Ngọc Cảnh: "Trẫm. . . . . . Hối hận. . . . . . A. . . . . . Hối hận. . . . . . Ban đầu. . . . . . Thế nào thế nào. . . . . . Cũng chưa từng. . . . . . Hảo hảo chăm sóc. . . . . . Ngươi. . . . . ."

Ngọc Cảnh nhỏ giọng nở nụ cười, nói: "Gạo nấu thành cơm, chuyện cho tới bây giờ hối hận cũng đã vô dụng."

Hoàng đế mơ mơ màng màng nhìn Ngọc Cảnh, chỉ thấy Ngọc Cảnh cầm miếng bánh ngọt đưa vào trong miệng, không hề quỳ nữa.

Hắn cảm thấy có cái gì không đúng, nhưng bây giờ đã quá muộn, hắn khàn giọng nói: "Cảnh. . . . . . Cảnh. . . . . . Vậy?"

Ngọc Cảnh cười nói: "Là Phạt Võ vương mới đúng."

Ngực Hoàng đế phát hỏa, lớn tiếng dùng sức hô: ". . . . . . Người. . . . . . Người tới. . . . . . Tạo phản tạo phản. . . . . . Rồi. . . . . ."

Ngọc Cảnh ho khan hai tiếng, cười nói: "Phụ hoàng, con chính là hài nhi của người, người đừng có lăn qua lăn lại, đỡ phải một hơi không lên nổi, liền. . . . . ."

Hoàng đế giùng giằng muốn ngồi lên, cuối cùng lại rơi xuống đất.

Ngọc Cảnh nhíu mày, nói: "Cái này không thể được, đường đường một đời Quân Vương sao có thể chết trên đất." Hắn vươn tay kéo hoàng đế lên giường.

Hoàng đế trợn mắt, thở hổn hển nói: "Ngươi. . . . . . Ngươi. . . . . . Ngươi. . . . . ."

Ngọc Cảnh ngồi dựa trên ghế, ở bên cạnh vừa ăn bánh ngọt vừa nhìn hắn từ từ chết đi.

Cuối cùng, một lát sau đỏ mắt khóc lớn lên.

Phạt Võ vương leo lên vương vị của hắn, đầu tiên là hành hạ Bình quý phi đến nửa chết nửa sống, cuối cùng tự mình nhảy xuống ao tự vẫn, tiếp tục đến những người đã từng chèn ép hai mẹ con hắn, từng người trả lại cho bọn họ những gì mình phải chịu.

Trở về tẩm cung, ngủ say một giấc, trong đầu Ngọc Cảnh liền nhiều hơn rất nhiều sự kiện ——

Xuyên đến tương lai của chính mình.

Thẩm Cảnh nhìn tấu chương trước mặt, ngẩn người, không ngờ sau khi mình chết lại xuyên trở lại. . . . . .



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
4 thành viên đã gởi lời cảm ơn Jang Bò về bài viết trên: An Du, Eavesdrop, SầmPhuNhân, kabi_ng0k
     

Có bài mới 03.11.2018, 20:22
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 3
Thành viên cấp 3
 
Ngày tham gia: 30.07.2016, 14:17
Tuổi: 25 Nữ
Bài viết: 80
Được thanks: 229 lần
Điểm: 35.09
Có bài mới Re: [Xuyên không] Hoàng thượng vạn tuế - Đại Ôn - Điểm: 34
Chương 111

Ed: Jang Bò

Cùng Tống Hiểu Hoa may mắn hạnh phúc qua một đời, sinh hai đứa bé đứa sau so với đứa trước lại càng có tiền đồ, đến già, hai nguời vẫn sống rất tốt, tối hôm qua chẳng qua chỉ ăn hơn mấy quả trứng gà không ngờ đi ngủ liền ngủ đến xuyên qua, đợi đến khi tỉnh lại, mình đã trở về cổ đại.

Không biết Tống Hiểu Hoa tỉnh dậy, phát hiện mình đã đi trước một bước sẽ như thế nào?

Thẩm Cảnh nhíu mày, tại sao lại không để cho hắn cứ như vậy mà chết đây? Còn phải xuyên lại, cũng đã ở hiện đại sinh sống nhiều năm như vậy, hôm nay lại muốn thích ứng cuộc sống cổ đại này. . . . . .

Một đống lớn công sự, còn có một đống lớn đại thần muốn lật đổ mình, hắn vươn tay đỡ chân mày, làm sao lại phiền như vậy đây?

Đâu còn những ngày thanh nhàn ở hiện đại, ai.

Cũng không có Tống Hiểu Hoa, cuộc sống của chính mình đã không còn thú vị a.

Nhìn tấu chương trong tay, nói là xx huyện thành phát nạn hạn hán bla bla bla….một đống lớn, rốt cuộc cuối cùng tới trọng điểm, nói đúng hơn là hy vọng có thể có cấp tiền.

Ban đầu cảm thấy không có gì, hôm nay xem lại thật là nói nhảm một đống lớn, bất kỳ một quyển nào đều là như thế, thật không biết bọn họ viết những thứ này có phải hay không là sáng tác văn một dạng, yêu cầu thâm tình dào dạt, để cho hắn phải cảm động.

Trong lòng Thẩm Cảnh vẫn thấy không thoải mái, làm sao lại trở lại?

Ngoài cửa truyền đến âm thanh của thái giám, nói là Thái Phó cầu kiến, Thẩm Cảnh cho hắn vào, có thể tin tưởng đại khái là chỉ có Thái Phó.

Thái Phó nuôi một chòm râu dài, rõ ràng tuổi cũng mới hơn bốn mươi, nhưng ăn mặc lại cố tình giống như một lão già sáu mươi, hắn nói: "Hoàng thượng. . . . . ."

Có lẽ là tư tưởng kính già yêu trẻ thật sự là đã ăn vào tâm Thẩm Cảnh, nhìn thấy người trước mặt tuổi tác so với mình lớn hơn nhiều lại đối với mình cung kính như vậy, hắn liền nói: "Không cần đa lễ, Thái Phó, trực tiếp gọi ta. . . . . . Ừ. . . . . . Trẫm Ngọc Cảnh là được."

"Vạn lần không được a!" Thái Phó bị dọa sợ đến quỳ trên mặt đất.

Thẩm Cảnh cảm thấy lạnh hết cả sống lưng, sao có thể để một lão nhân gia quỳ xuống trước mặt mình đây?

Vội vàng đỡ nói: "Chớ quỳ, chớ quỳ. . . . . ."

Thái Phó sợ hãi nhìn Thẩm Cảnh, tám phần là không biết Quân vương lên cơn gì, dù trước đây bọn họ rất thân mật, nhưng cũng không đến nỗi thân mật như vậy.

Thẩm Cảnh lôi kéo Thái Phó ngồi xuống, nói: "Ngươi là Lão sư của trẫm, một ngày là thầy suốt đời là cha, ngươi gọi thẳng tên trẫm là Ngọc Cảnh cũng được."

Thái Phó sững sờ, vẻ mặt đưa đám lại muốn quỳ nói: "Vi thần tại sao có thể với hoàng thượng ngài. . . . . . Đây là đại bất kính a!"

Thẩm Cảnh nâng trán, thật là thua, ông nói gà bà nói vịt, hắn cố ý bày ra mặt lạnh, nói: "Vậy ngươi tìm trẫm có chuyện gì?"

Nét mặt Thái Phó cuối cùng cũng khá hơn một chút, nhìn vẻ mặt của Thẩm Cảnh, rốt cuộc cũng thoải mái. . . . . .

Thái Phó nói: "Vi thần dưới trướng có một nữ nhi, thời gian trước không biết làm sao, đột nhiên tính tình đại biến, trong miệng nói năng mê sảng, vi thần muốn xin ngự y tới chuẩn bệnh một chút."

Thái Phó nhìn Thẩm Cảnh, lại thấy ánh mắt của Thẩm Cảnh sáng lên, nói: "Đương nhiên là không có vấn đề rồi."

Thái Phó sững sờ, không biết vì sao hắn cảm giác Thẩm Cảnh giống như thật vui mừng.

Thẩm Cảnh nghĩ chẳng lẽ là một người xuyên qua? Hoặc là Tống Hiểu Hoa?

Răng Thái Phó đột nhiên đau nhói, biểu lộ có chút vặn vẹo, Thẩm Cảnh chú ý tới liền hỏi: "Sao vậy?"

Thái Phó trả lời: "Vi thần tuổi già, hàm răng đã không còn dùng được."

Thẩm Cảnh không biết nói gì, lúc này mới hơn 40 tuổi người đều nói mình tuổi già. . . . . .

Bệnh nghề nghiệp nổi lên, hắn nói: "Há miệng lại đây trẫm nhìn một chút."

Thái Phó cả kinh, vội vàng lại muốn quỳ, hô to: "Hoàng thượng! Đây ngàn vạn lần không được a!"

Thẩm Cảnh: ". . . . . . Ngươi không há mồm chính là không tuân theo thánh chỉ."

Thái Phó căng thẳng, giống như không thể tin được trước mặt còn là vị hoàng đến không giận mà uy ban đầu hay sao? Cuối cùng không có cách nào khác đành há miệng.

Thẩm Cảnh nhìn một chút, nói: "Chỉ là nhiễm trùng mà thôi, trở về uống chút thuốc hạ sốt, qua vài ngày là khỏi."

Thái Phó vội vàng quỳ xuống nói tạ ơn.

Thẩm Cảnh đỡ dậy, nói: "Quỳ nữa cũng là không tuân theo thánh chỉ."

Thái Phó: ". . . . . . Hoàng thượng! Ngươi nói thần phải làm như thế nào cho phải a!"

Tiễn Thái Phó sắp bị ép đến điên, Thẩm Cảnh phê duyệt toàn bộ tấu chương, trong đó đều lưu lại một câu nói ——

Nói nhảm quá nhiều, lần sau nói ngắn gọn vào trọng điểm, tiết kiệm giấy.

Nằm ở trên giường, lăn qua lộn lại, không ngủ được, trong đầu nghĩ tới Tống Hiểu Hoa và hai đứa nhỏ. . . . . .

Cứ lộn xộn như này bao giờ mới có thể an ổn đây?

Ngươi nói đây đạo lý gì đây? Ban đầu vừa mới xuyên nhớ lại hùng đồ sự nghiệp to lớn của mình chỉ muốn có thể xuyên trở lại, kết quả ông trời không thành toàn, hiện tại chính mình kiếp trước kiếp này cộng lại cũng đã trăm năm, ấy thế mà lại cố tình xuyên việt ngược về.

Mang theo nồng đậm bất mãn hắn ngủ say lúc nào không hay.

Ngày hôm sau, những thái giám kia lại ở ngoài cửa thấp thỏm nói: "Hoàng thượng lúc này cũng không có . . . . . . Làm thế nào?"

Tất cả mọi người rất sợ, ngươi giựt giây ta ta giựt giây ngươi đi gọi, rốt cuộc dùng phương thức oản tù tì khiến một tiểu thái giám đi gọi, tiểu thái giám bị sợ đến nước mắt lưng tròng, biết cái mạng này của mình đoán chừng là không giữ được nữa, bước về phía trước, chân cũng bắt đầu run lên.

Hắn bị những người bên cạnh đẩy, vấp ngã xuống đất, âm thanh thật lớn.

Thẩm Cảnh tỉnh giấc, mở mắt ra nhìn thấy mình quả nhiên là không có xuyên trở lại, sắc mặt Thẩm Cảnh có chút khó coi, những thái giám, nô tỳ kia vội vàng quỳ xuống.

Mỗi một người đều toát mồ hôi lạnh.

Thẩm Cảnh ngồi dậy, nhìn bọn họ một cái, nói: "Đứng lên đi."

Một nhóm người hô lớn: "Hoàng thượng tha mạng!"

Thẩm Cảnh: ". . . . . ." Yên lặng đi qua bên cạnh bọn họ, sau đó chuẩn bị rửa mặt.

Đám thái giám cùng nô tỳ bị dọa sợ đến không dám thở, một người trong đó thấy Thẩm Cảnh tự mình động thủ, bị dọa sợ đến càng thêm không có biện pháp.

Thẩm Cảnh rửa mặt xong nhìn đám người vẫn quỳ dưới đất, hoàn toàn chưa có ý đứng dậy, hắn thật sự là không có biện pháp: "Bây giờ còn không đứng lên, lập tức kéo ra ngoài chém."

Vừa dứt lời, một nhóm người vội vàng đứng thẳng dậy....

Thẩm Cảnh nói: "Ngay từ đầu nghe lời trẫm không phải tốt rồi sao?"

Thái giám không biết Thẩm Cảnh đang diễn tuồng gì nên không dám đáp lời, Thẩm Cảnh nói: "Còn thất thần ra đấy làm gì, thượng triều."

"Hoàng thượng! Ngài chưa mặc long bào a!"

Thẩm Cảnh: ". . . . . ." Bình thường ở nhà mặc đồ ngủ chạy loạn khắp nơi cũng đã thành thói quen, hiện tại nơi này toàn bộ đều là nhà mình, vậy mà vẫn còn phải mặc quần áo. . . . . .

Phiền toái.

Cầm quần áo lên chuẩn bị thay, nô tỳ bên cạnh nói: "Hoàng thượng, nô tỳ đến giúp. . . . . ."

Lời còn chưa nói hết, Thẩm Cảnh liền ngắt lời nói: "Không cần, trẫm tự mình làm."

Nô tỳ sững sờ sau đó lui xuống.

Sau khi xong hết tới thượng triều, một đám đại thần đã đợi chờ ở nội điện rồi, Thẩm Cảnh ngồi trên long ỷ rực rỡ, nghe người phía dưới hô to: "Hoàng thượng vạn tuế vạn tuế vạn vạn tuế."

Sau đó nghe từng đại thần lên bẩm tấu.

Nói đến nạn hạn hán, Thẩm Cảnh liền trả lời: "Vậy hãy dời nước tới địa phương bị hạn hán, hôm qua không phải nói với trẫm có thủy tai sao? Bên này dẫn nước tới bên kia đi."

Nói đến nạn đói, Thẩm Cảnh trả lời: "Đồng bào đang chịu khổ, người người đều có trách nhiệm, trẫm dẫn đầu quyên góp bạc, các ngươi cũng phải làm tốt tấm gương a."

Nói đến dân chúng bất mãn, Thẩm Cảnh trả lời: "Ừ. . . . . . Trẫm quả thật có lỗi, về sau lời có thể tùy tiện nói, chỉ cần đừng để cho ta nghe thấy là được, trẫm mặc dù thân bị tàn phế nhưng ý chí kiên cường." Dứt lời, còn quơ quơ chân phải của mình.

Đại thần: ". . . . . ."

Hoàng thượng là không phải bị đứt gân não chứ hả?

Sau khi nói xong, Thẩm Cảnh tiếp tục nói: "Còn có chuyện gì sao? Không có việc gì chúng ta liền giải tán đi, còn có. . . . . . Những kẻ muốn giết ta, ừ. . . . . . Sớm nên thu lại ý tưởng này, chớ ép trẫm ra tay trước chiếm lợi thế, dù sao trẫm đã là Bạo Quân rồi, sợ cái gì."

Nhìn bóng lưng Thẩm Cảnh đi xa.

Cả đám đại thần cảm giác trong lòng rất vi diệu.

Thẩm Cảnh tay nắm binh quyền, cho dù đám người kia nghĩ thế nào đi nữa muốn mạng của mình, muốn mình thối vị, không có khả năng.

Hôm nay hắn chính là cảnh cáo một chút, là người nào trong lòng hắn vốn đã nắm chắc.

Ban đầu thiết lập nên hình tượng Bạo Quân hôm nay xem ra vẫn còn hữu dụng.

. . . . . .

Thái Phó ở nhà chờ ngự y tới, nghe gia đinh nói đến rồi, liền vội vàng đi ra, nhìn thấy bên cạnh ngự y còn có một người, nhìn kỹ hắn cả kinh, phụp một tiếng quỳ trên mặt đất nói: "Hoàng thượng!"

Nội tâm thì đang suy nghĩ, tại sao ngài lại đến rồi! Ít ngày trước ta chính là bị dọa cho đến bây giờ còn chưa dám diện thánh.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
4 thành viên đã gởi lời cảm ơn Jang Bò về bài viết trên: An Du, Eavesdrop, SầmPhuNhân, Yến My
     
Có bài mới 03.11.2018, 22:29
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 3
Thành viên cấp 3
 
Ngày tham gia: 30.07.2016, 14:17
Tuổi: 25 Nữ
Bài viết: 80
Được thanks: 229 lần
Điểm: 35.09
Có bài mới Re: [Xuyên không] Hoàng thượng vạn tuế - Đại Ôn - Điểm: 32
Chương 112

Ed: Jang Bò

Thẩm Cảnh đối với việc hắn cứ động một chút là quỳ xuống đất thật sự là vô lực, vươn tay đỡ dậy nói: "Hiện tại ta chỉ là theo ngự y tới học hỏi một chút mà thôi, không cần đa lễ."

Thái Phó mở trừng hai mắt, nói: "Hoàng thượng đây là vi phục xuất hành a."

Thẩm Cảnh phất phất tay áo nói: "Xem như là thế đi."

Thái Phó gật đầu một cái, ngự y liền đi chuẩn bệnh cho nữ nhi của hắn, chỉ là vừa mới đến gần khuê phòng, đã nghe thấy bên trong âm thanh nữ nhi gào thét: "Mẹ nó, ta phi, ta phi, rốt cuộc đây là cái địa phương quỷ quái gì, lão tử không học nữ công! Chớ ép lão tử!"

Nô tỳ run rẩy, quỳ trên mặt đất nói: "Tiểu thư, lão tử là nam, không giống nữ nhi phải học nữ công."

Liễu Trân á khẩu hít một ngụm khí, lớn tiếng nói: "Lão tử không phải nói cái việc lão tử học cái đó! Lão tử, lão tử là chỉ ta...ta! Ngươi có hiểu lão tử nói hay không a!"

Một chuỗi lão tử, lão tử, khiến đám nô tỳ thân thể run lên, nước mắt chảy ròng, hô lớn: "Tiểu thư, nô tỳ nghe không hiểu! Không phải đều là một ý sao?"

Liễu Trân giận quá, chỉ có thể ở trong phòng đi tới đi lui, cuối cùng hai chân bắt chéo, nằm trên giường lớn tiếng nói: "Ta muốn chết, ta muốn đi tìm chết! Không được cản ta!"

Nô tỳ lại nói: "Tiểu thư, ngài muốn chết là tuyệt đối không được, Thái Phó chỉ có một người con gái là ngài a."

Liễu Trân đạp hai chân, nói: "Không, lão tử phải đi chết! Đi chết! Lão tử muốn trở về hiện đại!"

Trên mặt Thái Phó hiện ra vẻ lúng túng, nhìn về phía ngự y và Thẩm Cảnh nói: "Tiểu nữ mắc quái bệnh, tính tình biến thành như vậy, kính xin các ngài khoan dung nhiều hơn."

Hiện tại Thẩm Cảnh dám khẳng định, người thiếu nữ tự xưng là lão tử này tuyệt đối là tới từ hiện đại.

Thái Phó gõ cửa, bên trong truyền đến âm thanh của Liễu Trân, Liễu Trân nói: "Ai vậy? Lão tử đang phiền! Cút đi, đừng đến phiền lão tử!"

Thái Phó lau cái trán đầy mồ hôi lạnh của mình, nói: "Trân Nhi, là cha vì con đã mời ngự y trong cung. . . . . ."

Lời còn chưa nói hết, Liễu Trân đã xù lông nói: "Lão tử không có điên, các ngươi là một đám Lão đồ cổ! Lão tử xuyên qua mà đến! Không phải là nữ nhi của ngươi."

Thái Phó thở dài một cái, nói: "Trân Nhi, trước con hãy cứ mở cửa ra sau đó lại nói."

Nô tỳ ở một bên nghe vậy muốn mở cửa, Liễu Trân liền quát: "Ngươi dám mở cửa thử xem!"

Nô tỳ trầm mặc.

Thẩm Cảnh chần chừ mấy giây, nói: " Liễu Trân tiểu thư, nghe nói ngươi là từ hiện đại mà đến, ta từng có cố nhân cũng đến từ đó, ta nghĩ ta có thể giúp được cho ngươi."

Vừa dứt lời, cửa đã bị mở ra, chỉ thấy một cô gái mặc nguyên bộ trung y trực tiếp mở cửa, cô bé này quả thật là nữ nhi của Thái Phó, dáng dấp. . . . . . tướng mạo. . . . . .

Nàng kích động nói: "Ngươi thật có thể. . . . . ." Lời nói đột nhiên dừng lại, nhìn thấy mặt Thẩm Cảnh nàng duỗi ra ngón tay chỉ vào Thẩm Cảnh hô lớn: "Ngươi! Ngươi! Ngươi! Thẩm Cảnh! Là ngươi sao!"

Thẩm Cảnh đưa mắt từ chối cho ý kiến, Liễu Trân bắt lấy hắn lôi hắn vào khuê phòng, sau đó đóng phòng lại, cũng không để ý đám người bên ngoài, một lát sau, lại mở cửa phòng, đấy hết đám nô tỳ bên trong ra.

Thái Phó khàn giọng hét lớn: "Trân Nhi, con đây là đang làm cái gì a!"

Cái này cái này nhưng là hoàng thượng a!

Thẩm Cảnh nhìn người trước mặt, trong đầu cũng không có ấn tượng, đối phương nhìn thấy mình đáy mắt toát ra ánh lửa, hoàn toàn giống như nhìn thấy đại cứu tinh.

Chỉ thấy nàng đưa hai tay ra níu chặt lấy tay Thẩm Cảnh, lớn tiếng nói: "Thẩm Cảnh, ngươi cũng xuyên qua rồi! Trời ạ! Ngươi biến thành ngự y rồi sao?"

Thẩm Cảnh suy nghĩ một chút, không phản bác hỏi: "Ngươi là?"

Đối phương vội vàng trả lời một cái tên.

Trong nháy mắt Thẩm Cảnh hóa đá, sau đó lớn tiếng cười lên.

Liễu Trân nhướn lông mày, mắng to: "Cười nhạo ta đúng không? Bệnh viện vẫn là ta chịu trách nhiệm giúp đỡ ngươi, hiện tại xuyên qua ngươi không thay đổi hình dạng, ta ngược lại biến thành cái bộ dáng này, ngươi mau nói cho ta biết ta phải làm sao bây giờ! Ta biến thành nữ nhân! Ngươi nói cuộc sống này còn có thể sống được sao?"

Thẩm Cảnh nhìn nét mặt Liễu Trân thật sự không có cách nào liên hệ nàng và Cao Nhất Suất với nhau, cười mệt, liền vươn tay vỗ vỗ bả vai Liễu Trân, nói: "Được rồi, bớt đau buồn đi, theo ta thấy, ngươi xuyên qua không  thể trở về, ngươi có lẽ là. . . . . . Chết rồi."

Liễu Trân mắng to: "Ngươi là đang vui khi thấy người khác gặp họa!"

Thẩm Cảnh tiếp tục nói: "Ngươi nói qua một chút việc của ngươi đi, ta nghe thử."

Thì ra là tỉnh dậy Cao Nhất Suất liền phát hiện mình xuyên qua vào một người phụ nữ, vốn cho là nằm mộng, kết quả qua một ngày, phát hiện đây căn bản không phải là mộng, liền bắt đầu tâm thần không yên, sợ hãi, nơi này là xã hội xa lạ, mà hắn xuyên qua trở thành con gái, sau này phải làm sao?

Hắn quả thật không dám nghĩ, sau đó nhìn người bên cạnh thấy ai cũng không thuận mắt, liền nghĩ tới biện pháp xuyên trở về.

"Ngươi thì sao?" Liễu Trân nói xong hỏi.

Thẩm Cảnh trả lời: "Vậy thì ta nói thật với ngươi, ta căn bản chính là người nơi này, trước kia xuyên qua đến hiện đại, hiện tại chết lại xuyên về tới đây rồi."

Liễu Trân mặt kinh hãi, nói: "Mẹ nó! Ta thế nhưng lại cùng một Lão đồ cổ làm bằng hữu lâu như vậy! Ngươi. . . . . . Làm sao giấu kín như vậy a!" Nếu không phải mình xuyên qua, hắn tuyệt đối sẽ không tin tưởng lời nói của Thẩm Cảnh.

Thẩm Cảnh nói: "Sống ở đâu thì yên ở đấy, đây là phủ Thái Phó cũng không tồi, ngươi là khuê nữ duy nhất của hắn, từ nhỏ đã là bảo bối trong lòng bàn tay hắn, nô tỳ bên cạnh cũng sẽ phục vụ ngươi, cuộc sống này so với trước kia chất lượng chỉ có cao hơn mà thôi."

Liễu Trân trả lời: "Cao cái đầu ngươi! Nếu như ta là nam, ta tự nhiên vui mừng, nhưng mẹ nó, hiện tại ta là nữ! Nữ! Ngươi để cho ta như thế nào cùng người khác nói chuyện yêu đương!"

Thẩm Cảnh nhíu mày, nói: "Đây là một vấn đề, thực là bất đắc dĩ, ngươi và cô gái Bách Hợp kia không tồi, ta sẽ ủng hộ ngươi, nếu ngươi nam nữ đều ăn, ta có thể giúp ngươi một tay tìm một vị hôn phu tốt. . . . . . Ừm, không để cho hắn cưới vợ bé, độc sủng một mình ngươi, như thế nào?"

Liễu Trân giơ quả đấm lên nói: "Thẩm Cảnh, ngươi đừng buộc ta đánh ngươi!"

Thẩm Cảnh nói: "Vậy ngươi muốn thế nào? Xuyên qua là không có khả năng, việc ngươi cần chính là thích ứng xã hội, sống tốt cuộc sống sau này."

Liễu Trân trợn to hai mắt, nói: "Loại địa phương này ta thích ứng thế nào a, hơn nữa, ngươi nói nghe thì dễ dàng, ngươi vốn chính là người ở đây, dĩ nhiên không hiểu ta."

Thẩm Cảnh trả lời: "Vậy ngươi muốn ta làm thế nào?"

Liễu Trân nói: "Ta mặc kệ, hiện tại tha hương gặp cố nhân, ta tuyệt đối sẽ bám lấy ngươi không buông tay."

Thẩm Cảnh nói: ". . . . . . Cao Nhất Suất ngươi nên thanh thản ổn định làm đại gia khuê tú thôi."

Liễu Trân đảo mắt, sau đó nghĩ ra một biện pháp, nói: "Không được, ta sống ở đây không quen, ngươi phải giúp đỡ ta, trước kia ta giúp ngươi kiếm nhiều tiền như vậy, ngươi cũng nên nhớ đến ta đi!"

Dứt lời, mở cửa phòng ra, ôm lấy Thẩm Cảnh, lớn tiếng nói với Thái Phó và ngự y: "Cha! Ta yêu hắn! Ta muốn gả cho hắn! Ta đã là người của hắn!"

Thái Phó cằm rơi xuống, ngự y tay chân run rẩy, công cụ chuẩn bệnh toàn bộ rơi xuống đất.

Thẩm Cảnh: ". . . . . ." Vậy mà sử dụng chiêu này với ta.

Nói thật nhìn khuôn mặt của Cao Nhất Suất bây giờ cực kỳ giống Thái Phó, Thẩm Cảnh căn bản gặm không nổi.

Thái Phó quỳ trên mặt đất, nước mắt tung hoành, hắn nói: "Trân Nhi a, ngươi nên vì cái mạng già này của phụ thân a, cái chuyện vui đùa này ta không gánh được a."

Liễu Trân nói: "Ta phải gả cho hắn, ta sinh là người của hắn chết cũng là ma của hắn! Cha, chỉ cần nói một câu! Gả hay không gả!"

Thái Phó nghĩ thầm chính mình tuổi đã cao, làm sao còn bị dính vào loại này tội này đây, không chịu nổi a, không chịu nổi a.

Liễu Trân nhỏ giọng nói với Thẩm Cảnh: "Ta nếu không gả cho ngươi, sau này cũng khẳng định sẽ không gả cho người khác, ngươi hãy xem như làm việc thiện! Dù sao trong lòng ngươi chỉ có Tống Hiểu Hoa, khẳng định cũng nhìn không vào diện mạo của ta bây giờ. Ta cũng vậy vừa đúng có thể không cần lo lắng mình bị cường công, cái này không phải rất tốt sao? Giao tình này của chúng ta, không phải vừa tốt sao?"

Thẩm Cảnh nuốt nước miếng một cái, muốn nói, rốt cuộc là ai cho ngươi tự tin này?


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
2 thành viên đã gởi lời cảm ơn Jang Bò về bài viết trên: Yến My, sacsacnp
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 112 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: MicaeBeNin, nguyenyen_62, Nguyêtle, PhamThiThu, Thỏ vui vẻ và 447 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Cổ đại cung đấu] Làm phi - Lệ Tiêu

1 ... 64, 65, 66

2 • [Cổ đại] Con đường sủng thê - Tiếu Giai Nhân (Ngoại truyện 31)

1 ... 68, 69, 70

3 • [Hiện đại] Cha tổng tài quá càn rỡ - Tuyền Thương Tư Phàm

1 ... 55, 56, 57

4 • [Hiện đại Trùng sinh] Trùng sinh mạt thế độc sủng - Vũ Thỉ Dực

1 ... 45, 46, 47

[Xuyên không] Vương gia xấu xa cưng chiều thê tử bỏ trốn Nương tử nàng phải biết nghe lời - Thẩm Du

1 ... 85, 86, 87

6 • [Xuyên không - Dị thế] Thiên tài cuồng phi - Băng Y Khả Khả

1 ... 83, 84, 85

7 • [Hiện đại] Tim đập trên đầu lưỡi - Tiêu Đường Đông Qua

1 ... 31, 32, 33

8 • [Hiện đại] Eo thon nhỏ - Khương Chi Ngư

1 ... 31, 32, 33

9 • [Hiện đại - Mạt thế - Trùng sinh] Nữ phụ hắc ám - Phong Khởi Tuyết Vực

1 ... 35, 36, 37

10 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ không làm phi - Đường Quả

1 ... 37, 38, 39

11 • [Hiện đại] Nhật ký theo đuổi Lâm cô nương - Kim Bính

1 ... 26, 27, 28

12 • [Hiện đại] Làm thế nào để ngừng nhớ anh - Mộng Tiêu Nhị

1 ... 22, 23, 24

13 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 186, 187, 188

14 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128

15 • [Cổ đại tu tiên] Tham Tiền Tiên Khiếu - Hòa Tảo

1 ... 74, 75, 76

16 • [Cổ đại - Trùng sinh] Chỉ yêu chiều thế tử phi - Mại Manh Miêu

1 ... 79, 80, 81

[Xuyên không] Cưng chiều thứ phi âm độc - Bộ Nguyệt Thiển Trang

1 ... 41, 42, 43

18 • [Xuyên không] Tiêu Dao vương tuyệt sủng Hãn phi - Mộng Lí Đào Tuý

1 ... 41, 42, 43

[Hiện đại] Đừng kiêu ngạo như vậy - Tùy Hầu Châu

1 ... 28, 29, 30

20 • [Cổ đại] Buông gian thần của trẫm ra! - A Tiều

1 ... 117, 118, 119



Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 250 điểm để mua Chuột đu dây
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 206 điểm để mua Giày mũi nhọn tím
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 305 điểm để mua Logo Arsenal
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 494 điểm để mua Son môi tình yêu
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 246 điểm để mua Hải cẩu nhảy múa
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 244 điểm để mua Piano hồng
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 250 điểm để mua Giày boot nâu
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 206 điểm để mua Gấu hồng đón giáng sinh
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 240 điểm để mua Kem biến hoá
Shop - Đấu giá: Thanh Hưng vừa đặt giá 248 điểm để mua Phù thuỷ sóc
Diệp Băng Linh:
Mèo Ăn Cá: có ai khônggg
Shop - Đấu giá: Tra172 vừa đặt giá 568 điểm để mua Mèo trắng ngủ
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 839 điểm để mua Mề đay đá Amethyst 1
Shop - Đấu giá: Thanh Hưng vừa đặt giá 540 điểm để mua Mèo trắng ngủ
Shop - Đấu giá: Thanh Hưng vừa đặt giá 731 điểm để mua Mề đay đá Amethyst 1
Shop - Đấu giá: V.O vừa đặt giá 408 điểm để mua Chuồn chuồn Citrine
Shop - Đấu giá: Tra172 vừa đặt giá 513 điểm để mua Mèo trắng ngủ
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 335 điểm để mua Kitty cô dâu
Shop - Đấu giá: sun520 vừa đặt giá 332 điểm để mua Nữ thần tình yêu
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 315 điểm để mua Nữ thần tình yêu
Shop - Đấu giá: Tra172 vừa đặt giá 248 điểm để mua Mickey ẵm gấu bông
Shop - Đấu giá: Tra172 vừa đặt giá 252 điểm để mua Bánh kem dâu
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 250 điểm để mua Thỏ xanh 2
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 250 điểm để mua Nơ xanh tình yêu
Shop - Đấu giá: Số 15 vừa đặt giá 238 điểm để mua Ảnh Michael Jackson
Shop - Đấu giá: Số 15 vừa đặt giá 220 điểm để mua Quạt điện đỏ
Shop - Đấu giá: Tử Tranh vừa đặt giá 261 điểm để mua Teddy Christmas
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 330 điểm để mua Nhẫn nam
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 303 điểm để mua Máy bay hồng

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.