Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 112 bài ] 

Hoàng thượng vạn tuế - Đại Ôn

 
Có bài mới 26.10.2018, 08:27
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 3
Thành viên cấp 3
 
Ngày tham gia: 30.07.2016, 14:17
Tuổi: 25 Nữ
Bài viết: 80
Được thanks: 229 lần
Điểm: 35.09
Có bài mới Re: [Xuyên không] Hoàng thượng vạn tuế - Đại Ôn - Điểm: 33
Chương 107

Ed: Jang Bò

Buổi sáng khi tỉnh lại, Thẩm Cảnh thấy Tống Hiểu Hoa đã tới đoàn nghệ thuật, anh nằm trên giường, nghĩ xem hôm nay sẽ tới phòng triển lãm vẽ tranh hay là tới bệnh viện xem một chút, bây giờ chỉ ngồi ở trong nhà sẽ có tiền vào túi mình, cuộc sống này cũng làm cho anh có chút nhớ nhung thời điểm mình còn làm quân vương.

Trừ việc có rất nhiều gian nan khổ cực, thì chất lượng cuộc sống có thể nói là tương đối cao.

Chỉ là việc ăn uống hiện tại, ngược lại hơn phân nửa là tự mình động thủ, Tống Hiểu Hoa nấu cơm không coi là quá tốt, nhưng cũng không tính là kém, trước kia mình cũng không có gì đặc biệt, về sau theo cô gái mà Cao Nhất Suất giới thiệu học một chút, tài nấu nướng mới có thể tăng mạnh, Thẩm Cảnh cảm giác mình vẫn có tiềm lực làm đầu bếp.

Đáng tiếc, mỗi ngày đều nấu lại thấy phiền, thỉnh thoảng ăn món ăn do Tống Hiểu Hoa nấu, cũng coi như là đổi khẩu vị, chính là ngàn vạn lần không phải trứng gà rau hẹ là được.

Thẩm Cảnh thật sự không chịu nổi mùi rau hẹ, nhưng Tống Hiểu Hoa lại thích ăn, cô làm, mình cũng không thể nói không ăn, mỗi lần ăn bát mì đều giống như là nuốt cả quả táo vào trong bụng, sau đó cũng không muốn ngồi một chỗ, mà chỉ muốn chạy đi súc miệng tẩy sạch cái mùi vị ấy.

Sửa sang xong quần áo, đi ra cửa, vừa đúng lúc gặp cô bé phòng bên cạnh.

     Cô gái mười mấy tuổi giống như một bông hoa, đáng tiếc trong mắt Thẩm Cảnh cũng không khác gì người qua đường, những năm gần đây đối với những cô gái xinh đẹp anh đã miễn dịch, tạm thời không nói đến lúc còn bé bị lưu lại bóng ma trong lòng, chủ yếu là bởi vì cảm thấy nữ nhân xinh đẹp thật sự là dễ làm cho người ta không yên lòng.

Giống như Tống Hiểu Hoa bây giờ, mỗi ngày mình nhìn thấy đều cảm thấy xinh đẹp, trong lòng đều nghĩ mình cảm thấy xinh đẹp vậy những gã đàn ông ngoài kia nhìn thấy cô sẽ là tâm trạng gì?

Trải qua chuyện lần trước, Thẩm Cảnh không còn tới đoàn nghệ thuật của Tống Hiểu Hoa, chưa biết Tống Hiểu Hoa có xảy ra chuyện gì không, nhưng chính mình có lẽ mới xảy ra chuyện.

Dòng suy nghĩ cứ bất giác bay xa, cô gái xinh xắn đỏ mặt, nhẹ giọng nói với anh: "Chào anh."

Thẩm Cảnh gật đầu, nói: "Chào em."

Nhìn cô gái trước mặt có thể nhìn ra một chút manh mối, tuổi này của cô bé mấy cậu nam xung quanh phần lớn đều mới vừa trổ mã mặt mũi vẫn còn nét non nớt trẻ con vóc dáng cũng không cao dĩ nhiên không hợp mắt mấy cô bé, mà Thẩm Cảnh nhìn như vậy dĩ nhiên là soái ca trong lòng họ rồi.

Sự nghiệp thành công, hơn nữa diện mạo tuấn tú thân hình cao ráo, mỗi lần trông đều đặc biệt soái khí.

Chỉ tiếc duy nhất một điểm không tốt, là đối phương đã kết hôn.

Cô gái này còn muốn nói thêm mấy câu với Thẩm Cảnh, lại thấy Thẩm Cảnh cứ thế đi thẳng xuống cầu thang, thất vọng, chỉ có thể nghĩ thầm đàn ông thế này nếu ở chung chắc không tốt lắm.

Thẩm Cảnh nhìn đồng hồ, nghĩ tới có lẽ tới bệnh viện một chuyến, Cao Nhất Suất cả ngày đều ở trước mặt mình kêu không có cách nào vượt qua, rốt cuộc ai mới là boss a!

Vì để bình ổn lửa giận của cậu ta, Thẩm Cảnh vẫn là nên đi một chuyến.

Thời điểm Cao Nhất Suất nhìn thấy anh, ngẩng mặt, dùng lỗ mũi hướng về phía Thẩm Cảnh nói: "Hoàng đế đại nhân của ta, cuối cùng anh cũng tới đây."

Thẩm Cảnh gật đầu, tự nhiên nói: "Vậy thì nên đi tắm rửa sạch sẽ một chút, chờ trẫm lâm hạnh."

Cao Nhất Suất giơ giơ quả đấm lắc lư mấy cái, nói: "Gần đây tính khí tớ không tốt, đừng ép tớ nổi giận nha."

Thẩm Cảnh nhún vai, nói: "Có chuyện gì cần tớ giúp một tay sao?"

Cao Nhất Suất ánh mắt sáng lên, nói: "Cuối cùng cậu cũng có một chút bộ dáng của Boss." Sau đó đưa danh sách bệnh nhân Tề Hiểu vừa mới đưa phân cho Thẩm Cảnh.

Anh nói: "Những thứ này đều là vấn đề nhỏ, cậu liếc vài cái là có thể giải quyết."

Thẩm Cảnh nhìn một chút, nhướn mi, nói: "Còn chưa chịu buông tha ."

Cao Nhất Suất ngẩn người, sau đó trả lời: "Nói thế nào đây cũng là lần đầu tiên tớ nghiêm túc, tớ cũng đến tuổi kết hôn, tớ thật sự muốn ở cùng với cô ấy."

Thẩm Cảnh ồ một tiếng, mặc áo blue, đeo khẩu trang.

Không ít thực tập sinh nghe nói Thẩm Cảnh tới, chạy tới cửa nhìn lén, một cô gái trong đó nói: "Đó chính là Thẩm Cảnh, ài, thật muốn lột khẩu trang xuống nhìn một chút, xem có phải sự đẹp trai hay không."

"Lột gì mà lột, cậu không nhìn thân hình một chút xem, lại còn ánh mắt kia không nhìn khuôn mặt cũng biết không tầm thường, nhìn đi, tin đồn trong trường quả thật không sai."

"Ai tớ muôn khóc, tớ muốn theo đuổi anh ấy làm thế nào a!"

"Đi sang một bên đi, đừng có suy nghĩ, người ta có vợ rồi, nghe nói đã cưới hơn một năm, tớ nghe viện phó nói thế đấy, Thẩm viện trưởng và vợ là thanh mai trúc mã, là cùng nhau lớn lên, hơn hai mươi năm tình cảm rồi, cậu có thể so được sao."

"Mẹ nó, tại sao tớ lại không gặp được chuyện tốt như vậy !"

Mấy cô gái ngươi một câu ta một câu vô cùng vui vẻ, đột nhiên Cao Nhất Suất xuất hiện, bên ngoài thì cười nhưng trong lòng không cười nói: "Cái gì gọi là viện trưởng đẹp nhất? Ha ha, xem ra các cô không muốn làm việc trong bệnh viện nữa."

"A, viện phó, anh nghe lầm." Cô gái vội vàng nói: "Tôi là nói viên trưởng trông cũng rất được."

Cao Nhất Suất trả lời: "Tôi không phải là người điếc."

"Hắc hắc, viện phó, chúng ta về trước." Mấy thực tập sinh vội vàng chạy về.

Cao Nhất Suất thở dài, nói vào trong phòng Thẩm Cảnh: "Ai, thật không biết nên để cho cậu tới đây hay là không cho cậu tới mới là tốt nữa."

Thẩm Cảnh không để ý tới anh, cúi đầu nhìn hàm răng bệnh nhân.

Chẳng được bao lâu, anh đã xử lý xong bệnh nhân này rồi, trám răng  xong, nhổ răng, xử lý nhiễm trùng  tốt, giải quyết xong hết, anh nhìn đồng hồ, rồi nói: "Vậy tớ đi trước, lần sau lại tới."

Cao Nhất Suất nhe răng nói: "Được rồi, được rồi, đi nhanh một chút."

Lúc Thẩm Cảnh đi qua bên người anh, vươn tay vỗ vỗ bờ vai của anh, nói: "Khổ cho cậu rồi."

Cao Nhất Suất ngẩn người, cúi đầu xì một tiếng khinh miệt nói: "Thôi đi, buồn nôn."

Thẩm Cảnh tới phòng triểm lãm tranh một chuyến, trong phòng vẽ tranh một cậu thanh niên nhìn thấy anh tới, con mắt lóe sáng, lập tức hưng phấn nói: "Thẩm tiên sinh, anh tới thật đúng lúc, hôm nay có ba bức tranh được mua, hơn nữa tranh của em vẽ cũng bán được một bức."

Thẩm Cảnh gật đầu, nói: "Ừm, về sau sẽ tốt hơn."

Nửa năm trước anh tiếp nhận lại phòng tranh của Ông chủ Dương, hiện tại anh đã bắt đầu làm ông chủ, đầu tư vào những họa sĩ trẻ có tiềm lực.

Nhìn xa trông rộng một chút mới là thượng sách.

Rời khỏi phòng vẽ tranh, Thẩm Cảnh vừa lái xe vừa nghĩ, hôm nay coi như là sự nghiệp và gia đình của mình cũng đã có chút thành tựu, nhưng anh vẫn cảm thấy thiếu một điểm gì đó. . . . . .

Thiếu cái gì đây?

Thẩm Cảnh lái xe đến gần đoàn nghệ thuật của Tống Hiểu Hoa, sau đó gọi điện thoại cho Tống Hiểu Hoa, cuộc gọi thứ nhất không ai nghe, rốt cuộc đến lần thứ hai Tống Hiểu Hoa cũng bắt máy.

Thẩm Cảnh nói: "Anh đang ở bên ngoài đoàn nghệ thuật, anh tới đón em về nhà."

Tống Hiểu Hoa trầm mặc mấy giây, nói: "Ừm. . . . . . Nhưng em không ở đoàn nghệ thuật. . . . . . Thật ra thì em đang ở trong bệnh viện. . . . . ."

Thẩm Cảnh sững sờ, trả lời: "Sao vậy? Đã xảy ra chuyện gì? Có phải lúc tập múa bị thương?"

Tống Hiểu Hoa im lặng mất mấy giây, có chút ngượng ngùng nói: "Cái đó. . . . . . Em nói với anh. . . . . . Anh đừng kích động. . . . . . Chính là. . . . . . Em đã có thai."

Lại nói lúc Tống Hiểu Hoa đang ở trong đoàn, có một cô gái đột nhiên đau bụng, cô liền đưa cô ấy tới bệnh viện, cô gái bị viêm ruột thừa, phải làm phẫu thuật, cô nghĩ nếu đã tới bệnh viện thì thuận tiện kiểm tra một chút.

Sau khi kiểm tra tổng thể, kết quả vừa ra. . . . . .

Cô cũng có chút bối rối, cô đã mang thai hơn hai tháng, còn chưa kịp suy nghĩ, đã nhận được điện thoại của Thẩm Cảnh.

Cô nghe tiếng của Thẩm Cảnh ở đầu dây bên kia nói: "Bệnh viện nào? Anh tới bây giờ, em chờ anh."

Tống Hiểu Hoa đứng ở dưới bệnh viện, vuốt bụng, cô không hề có chút biểu hiện nào, không phải mọi người đều nói mang thai sẽ nghén sao? Sao cô lại không có, nếu không phải hôm nay trùng hợp cô còn không biết mình đang mang thai.

Cô rất rối rắm, đối với cô mà nói, hiện tại sinh con cũng quá sớm, hơn nữa thể chất của cô rất dễ mập, nếu sinh đứa bé xong không khôi phục lại  được vóc dáng thì phải làm sao?

Cô nghĩ rất nhiều, đối với đứa bé này lưu hay là bỏ đi, rất rối rắm.



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
2 thành viên đã gởi lời cảm ơn Jang Bò về bài viết trên: Eavesdrop, kabi_ng0k
     

Có bài mới 30.10.2018, 08:47
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 3
Thành viên cấp 3
 
Ngày tham gia: 30.07.2016, 14:17
Tuổi: 25 Nữ
Bài viết: 80
Được thanks: 229 lần
Điểm: 35.09
Có bài mới Re: [Xuyên không] Hoàng thượng vạn tuế - Đại Ôn - Điểm: 33
Chương 108

Ed: Jang Bò

Đối với diễn viên múa mà nói, bước vào cuộc sống gia đình quá sớm, sinh con xong, lúc ngươi muốn trở lại, công chúng có lẽ cũng đã quên ngươi, công việc này luôn không thiếu người mới, trong lòng Tống Hiểu Hoa cũng không chắc, nếu như cô cứ như vậy dừng lại, có phải hay không sẽ nhạt nhòa trong giới vũ đạo.

Thẩm Cảnh đậu xe ở ven đường, sau đó mở cửa xe, nói với cô: "Lên xe đi."

Tống Hiểu Hoa lên xe, nghiêng mặt nhìn anh, phát hiện ra anh một chút biến hóa cũng không có, trước sau đều một bộ dáng.

Nhưng trời mới biết trong đầu Thẩm Cảnh bây giờ hoàn toàn loạn, anh mới vừa có ý tưởng, hôm nay đứa nhỏ này giống như là phối hợp với mình mà tới, nói thật tâm tình của anh bây giờ không chỉ là vui mừng hưng phấn, còn có chút thấp thỏm, anh có con của mình, đứa bé kia về sau trưởng thành sẽ trở thành người như thế nào?

Tống Hiểu Hoa cúi đầu, không tự chủ nhìn bụng của mình, cảm giác không thể tưởng tượng nổi, lúc chính mình phát hiện trong bụng mình đang có một sự sống, mà sinh mạng này là sự kết tinh của cô và Thẩm Cảnh.

Nếu như là bé trai, nhất định có thể giống như Thẩm Cảnh rất đẹp trai.

Nếu là bé gái, tốt nhất cũng giống như Thẩm Cảnh thật xinh đẹp.

Âm thanh của Thẩm Cảnh từ bên cạnh truyền tới, anh cố gắng thở bình thường áp chế âm thanh đang run, để cho mình không có vẻ kích động, anh nói: "Bác sĩ nói thế nào?"

Tống Hiểu Hoa chần chừ mấy giây, cuối cùng trả lời: "Bác sĩ nói thai rất khỏe mạnh, chỉ nói em quá gầy như vậy đối với đứa bé không tốt lắm, khuyên em bình thường nên ăn nhiều một chút."

Thẩm Cảnh gật đầu, mím môi tựa như đang suy tư điều gì.

Về đến nhà, Tống Hiểu Hoa vừa ngồi xuống, Thẩm Cảnh đã chạy vào phòng bếp, tự mình ra tay, chưa được bao lâu trên bàn ăn đã đầy các món ăn.

Anh gọi Tống Hiểu Hoa vào dùng cơm, sau đó lần lượt gọi điện thoại cho bố vợ mẹ vợ còn gọi cho ba mẹ mình để nói.

Tống Hiểu Hoa cơm nước xong, như là phản xạ có điều kiện định đi rửa chén, lại thấy Thẩm Cảnh đoạt lại, nói: "Để anh."

Tống Hiểu Hoa sững sờ, quay đầu lại nói: "Em chỉ là mang thai mà thôi, anh làm gì mà khẩn trương như vậy?"

Thẩm Cảnh nhíu mày, nói: "Anh nghe nói phụ nữ mang thai cơ thể rất yếu, anh không muốn em xảy ra bất cứ chuyện gì."

Tống Hiểu Hoa nghẹn ngào, không biết là bởi vì biết mình mang thai hay vì điều gì, tóm lại chỉ một câu nói, cô đã thấy cảm động không thôi.

Sau đó cô nói: "Anh rất muốn đứa nhỏ này sao?"

Thẩm Cảnh dừng một chút, hỏi "Em thì sao?"

Tống Hiểu Hoa không ngờ Thẩm Cảnh sẽ vứt lại vấn đề này cho mình, cô nói: "Anh cũng biết đặc thù công việc của em, em sợ, em rất muốn đứa bé, nhưng em lại càng sợ sau khi sinh con xong, sự nghiệp của em sẽ mất."

Thẩm Cảnh mấp máy, đổ nước rửa bát vào miếng bọt biển, rửa sạch chén đĩa, sau đó nhẹ giọng nói: "Anh cũng không thích trẻ con, nhưng nếu là đứa bé của em và anh, anh thật sự rất mong đợi, em cũng có ý nghĩ của em, anh đương nhiên sẽ không phản đối, chúng ta còn trẻ còn nhiều cơ hội."

Tống Hiểu Hoa nhìn thấy đáy mắt anh lướt qua vẻ cô đơn, bình thường rất ít khi anh để mình nhìn thấy mặt yếu đuổi, không biết vì sao trong lòng cô đột nhiên có chút nhẹ nhõm.

Nếu như trước đó cô còn chưa quyết định, hiện tại cuối cùng cô cũng đã có quyết định của mình, cô vươn tay véo véo má của Thẩm Cảnh, nói: "Lừa gạt anh dó, tốt xấu gì em cũng là trụ cột chính trong đoàn, tạm thời vẫn sẽ không bị sóng sau đánh vào bờ, mấy tháng này anh hãy chuẩn bị mà chăm sóc em thật tốt đi. . . . . ." Cô cúi đầu sờ sờ bụng của mình, nói: "Nơi này thế nhưng lại có tiểu Hoa hoặc là tiểu Thẩm Cảnh ở đây."

Thẩm Cảnh sững sờ, sau đó vươn tay ôm lấy Tống Hiểu Hoa, không nói lời nào.

Nhìn kỹ có thể thấy cơ thể anh có chút run rẩy, Tống Hiểu Hoa đột nhiên cười, thì ra tất cả sự trấn định đều là giả vờ, cô vươn tay rất có tình thương của mẹ ôm anh thật chặt.

Ngày hôm sau, trong nhà có khách tới, Phương Văn, Tống Đông, Khương Hồng Cẩm, Thương Hợp Thuấn bốn người đều có mặt đủ, mỗi một người đều rất khẩn trương.

Khương Hồng Cẩm nói: "Hiểu Hoa, khổ cho con rồi, thời gian này nhất định phải sai bảo Thẩm Cảnh thật tốt."

Phương Văn nói: "Bình thường phải ăn nhiều một chút, nhìn con rất gầy, không biết còn tưởng rằng con suy dinh dưỡng, dáng vẻ trước kia vẫn là tốt biết bao, đầy đặn đáng yêu."

Tống Đông tiếp lời nói: "Đúng vậy, mấy tháng này phải ăn uống thật tốt, không được làm việc vất vả, đặc biệt là nhảy múa, không được dùng sức mạnh."

Thương Hợp Thuấn nói: "Ừm. . . . . . Những thứ này đều là mua cho con, đều là thứ bình thường con thích ăn."

Tống Hiểu Hoa có chút dở khóc dở cười, chính mình hiện giờ nếu đi nhảy Bungee hoàn toàn không thành vấn đề, những người này coi mình dễ vỡ như vậy sao?

Cuối thai kỳ Tống Hiểu Hoa vẫn còn đi làm, Thẩm Cảnh không yên lòng, mạo hiểm trinh tiết của mình mỗi ngày đều đúng giờ đến đưa đón Tống Hiểu Hoa, có lẽ là bởi vì có đứa bé, Thẩm Cảnh bắt đầu ổn định thời gian biểu hằng ngày, ví dụ như buổi sáng sẽ tới bệnh viện, buổi chiều sẽ tới phòng vẽ tranh, chăm chỉ như vậy nên tiền cũng càng ngày càng nhiều.

Buổi tối Tống Hiểu Hoa nằm trong chăn, nhìn con số trên sổ tiết kiệm, cắn chăn nói: "Anh nói xem, sao anh lại có thể giống như một cái máy in tiền, mỗi ngày tiền cứ rào rào chui vào trong túi vậy chứ."

Thẩm Cảnh cười trả lời: "Có một cô vợ lợi hại như vậy, nếu anh còn không cố gắng, chẳng phải sẽ bị so bì không bằng hay sao."

Tống Hiểu Hoa cười liếc Thẩm Cảnh một cái, nói: "Đi đi."

Thời gian cứ thế trôi qua, Tống Hiểu Hoa được Thẩm Cảnh không ngừng bồi bổ, thân thể cũng bắt đầu từ từ đầy đặn, cô nhìn cái bụng đang lồi ra còn có mỡ trên người, tâm trạng buồn bã, vẻ mặt đưa đám, nói: "Chồng ơi, anh xem tại sao em lại mập như vậy chứ?"

Thẩm Cảnh đang nấu cơm, anh ninh cháo gà, nếm nếm mùi vị không tệ, nhẹ nhàng liếc mắt nhìn Tống Hiểu Hoa trả lời: "Không mập, anh nhìn rất đẹp mắt."

Tống Hiểu Hoa thấy không vui mừng, có lẽ là bởi vì mang thai nên cô đặc biệt để ý những chuyện nhỏ nhặt, cô nói: "Anh xem, căn bản anh đâu có nhìn kỹ em... rõ ràng em đã mập hơn ba mươi cân!"

Thẩm Cảnh đi tới, vươn tay vòng quanh hông của cô, nói: "Em nhìn xem, mập đâu chứ, tay của anh còn có thể ôm trọn em đây này, cái này cũng là mảnh mai rồi, hơn nữa, mập thì thế nào, so với trước nhìn thật tốt."

Tống Hiểu Hoa hồ nghi nói: "Thật sao?"

Thẩm Cảnh gật đầu, trả lời: "Có thể là giả được sao, em xem da mặt của em quả thật có thể dùng từ vô cùng mịn màng để hình dung, tươi cười rạng rỡ, cùng với trước kia hoàn toàn không cùng cấp bậc."

Hai mắt của Tống Hiểu Hoa sáng lên, nói: "Em đẹp hơn sao?"

Thẩm Cảnh trả lời: "Dĩ nhiên."

Tâm tình của Tống Hiểu Hoa cuối cùng cũng tốt lên, sau khi cô rời đi, Thẩm Cảnh lau lau mồ hôi lạnh trên trán, sau khi Tống Hiểu Hoa mang thai, mình không chỉ mở ra gia đình mẫu hệ trách nhiệm nặng nề, hơn nữa mỗi ngày đều phải trấn an tâm tình của cô ấy. . . . . .

Aizz, ai bảo anh thích đây.

Buổi tối, Thẩm Cảnh nằm ở trên giường nhìn vào cái bụng của Tống Hiểu Hoa, thật rất khó tưởng tượng trong cơ thể của cô lại có một tiểu sinh mệnh, thân thể mảnh khảnh thế này sao có thể chống đỡ nổi cái bụng lớn như vậy? Phụ nữ thật sự là một điều kỳ diệu.

Thẩm Cảnh nổi lên lòng kính nể từ trước tới nay chưa từng có với Tống Hiểu Hoa.

Hồi tưởng lúc còn ở tiền triều, Thẩm Cảnh đã từng nhìn thấy phi tần trong cung sinh con, bộ dáng kia thật sự kinh động Toàn Hậu cung, máu loãng chảy ra, thấm đỏ cả tấm chăn, nhìn thôi cũng thấy ghê người.

Anh vươn tay sờ sờ trán Tống Hiểu Hoa, sau đó trong lòng suy nghĩ, tính đến hôm nay Tống Hiểu Hoa cũng đã hơn tám tháng rồi, tám phần là sắp sinh rồi, đến lúc đó mình phải làm gì đây?

Anh chui vào trong chăn, cô đã ngủ.

Gần đến ngày dự sinh, Tống Hiểu Hoa vào bệnh viện, Phương Văn luôn ở bên cạnh, còn chưa qua một ngày, buổi tối hôm đó Thẩm Cảnh nhận được điện thoại, vội vã chạy tới bệnh viện, ôm lấy Tống Hiểu Hoa, một đường dìu cô tới phòng sinh, sau đó đi ra, ở bên ngoài lẳng lặng chờ đợi.

Thẩm Cảnh chắp tay trước ngực, cúi đầu nhìn xuống mặt đất, thân thể hơi run rẩy.

Những người khác cũng lục tục chạy tới, Thương Hợp Thuấn vỗ vỗ bả vai Thẩm Cảnh.

Thẩm Cảnh ngẩng đầu lên miễn cưỡng cười cười với anh, nhưng đáy mắt lo âu đã bán đứng anh.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
2 thành viên đã gởi lời cảm ơn Jang Bò về bài viết trên: Eavesdrop, kabi_ng0k
     
Có bài mới 01.11.2018, 07:36
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 3
Thành viên cấp 3
 
Ngày tham gia: 30.07.2016, 14:17
Tuổi: 25 Nữ
Bài viết: 80
Được thanks: 229 lần
Điểm: 35.09
Có bài mới Re: [Xuyên không] Hoàng thượng vạn tuế - Đại Ôn - Điểm: 33
Chương 109

Ed: Jang Bò

Đợi đến khi đèn trong phòng sinh tắt, bác sĩ bước ra, hô hấp của Thẩm Cảnh trở nên căng thẳng còn chưa kịp mở miệng, lại nghe thấy đối phương nói: "Mẹ tròn con vuông, chúc mừng, là một tiểu công chúa."

Sự thấp thỏm trong lòng mọi người cuối cùng cũng buông xuống.

Thẩm Cảnh vội vàng chạy vào nhìn Tống Hiểu Hoa, Tống Hiểu Hoa đã đã ngủ, nghe nói là bởi vì quá mệt mỏi, sinh xong nhìn đứa bé một chút, liền ngủ mất.

Thẩm Cảnh nhìn thấy y tá ôm một đứa bé hồng hồng nhăn nheo giống như con khỉ, đứa bé khóc oa oa, không có chút nào mơ hồ.

Sinh con xong cơ thể của người mẹ chắc chắn bị ảnh hưởng sẽ không còn khỏe mạnh như trước đây, Thẩm Cảnh ngồi ở chỗ đó nhìn cô, nghĩ thầm không sao, về sau nhất định sẽ bồi bổ cho Tống Hiểu Hoa thật nhiều thức ăn bổ dưỡng.

Một đứa bé thôi, thân thể khỏe mạnh mới là quan trọng nhất.

Phương Văn ở bên cạnh nhìn đứa bé, vui mừng khóc lên, Khương Hồng Cẩm ở bên cạnh cũng có chút không tự chủ bị cuốn theo, Thương Hợp Thuấn vươn tay vỗ vỗ bả vai của bà.

Sáng ngày hôm sau khi Tống Hiểu Hoa tỉnh lại, nhìn một đám người vây quanh trước giường bệnh, đầu tiên là ngẩn người, sau đó cười lên nói: "Đừng nói là mọi người đều ở chỗ này đợi cả đêm chứ?"

Những người khác không nói lời nào, Phương Văn đặt bát cháo ở bên cạnh, bón Tống Hiểu Hoa ăn.

Tống Hiểu Hoa cười lên, nói: "Mẹ, con vẫn còn có chút hơi sức."

Phương Văn đỏ mắt, nói: "Chớ lắm mồm, con chỉ cần há mồm là được."

Tới chiều y tá ôm đứa bé qua, tất cả mọi người đều vây quanh đứa nhỏ âu yếm như bảo bối, hận không thể lập tức ôm lấy nó mà cưng nựng .

Tống Đông nói: "Cô nương này nên đặt tên là gì bây giờ được đây?"

Phương Văn suy nghĩ một chút, nói: "Đặt là Thẩm Tịnh thì thế nào? Yêu kiều xinh đẹp, con gái nha xinh đẹp là tốt nhất."

Tống Đông sờ sờ cái cằm, tên của Tống Hiểu Hoa là do ông đặt, ông nói: "Thẩm A Mỹ thì như thế nào? Mỹ! Thật tốt!"

Phương Văn nói: "Đi đi đi, đã là cuối năm, cái tên này nghe cũng thật thô tục a, Hiểu Hoa tên này đáng lẽ ra ngày đấy không nên nghe theo ông."

Tống Đông nhíu mày, nghiêm túc trả lời: "Anh cảm thấy rất tốt mà."

Khương Hồng Cẩm ngẩng đầu lên liếc mắt nhìn Thương Hợp Thuấn, mọi người đều đặt hy vọng trên người Thương Hợp Thuấn, tốt xấu gì Thương Hợp Thuấn cũng là thầy giáo, anh chần chờ một chút, nói: "Mọi người cảm thấy tên Thẩm Điềm thì như thế nào? (Tấn Thư vương có nói "Tính tình trầm tĩnh, trắng đen rõ ràng, hiên ngang mạnh mẽ, An nhiên một đời."

Tống Đông cười hắc hắc , nói: "Có văn hóa vẫn là tốt."

Phương Văn nói: "An nhiên, nữ tử Điềm Điềm Mỹ Mỹ xinh đẹp ngọt ngào rất tốt."

Thẩm Cảnh gật đầu, nói: "Thật là dễ nghe."

Tống Hiểu Hoa cúi đầu nhẹ nhàng nói khẽ với đứa bé: "Điềm Điềm."

Chuyện tên gọi cũng cứ thế mà quyết định, Tống Hiểu Hoa ở trong bệnh viện nửa tháng, rồi ra viện, sau khi trở về lại bắt đầu không ngừng giảm cân, mỡ thừa trên người toàn bộ đã biến mất, căn bản không nhìn ra là đã từng sinh con, cô trở lại trong đoàn tiếp tục làm trụ cột.

Từ lúc Thẩm Cảnh có con gái ngoan, anh thề nhất định phải chăm cho cô bé trắng trẻo mập mạp, thân thể so với Tống Hiểu Hoa phải đầy đặn hơn.

Lúc đứa nhỏ này được 6 tháng, bị Thẩm Cảnh nuôi cho so với lúc Tống Hiểu Hoa còn bé không hề có khác biệt, Tống Hiểu Hoa nói: "Anh đừng có bón nữa a, anh làm thế nào mà nó mập thành ra vậy rồi hả ?"

Thẩm Cảnh trả lời: "Cái này còn không phải rất giống em khi còn bé sao."

Tống Hiểu Hoa nói: "Đừng gạt em, lúc đó nhỏ như vậy, anh còn có thể nhớ hả?"

Thẩm Cảnh cười không nói, Điềm Điềm mở thật to ánh mắt nhìn Tống Hiểu Hoa sau đó lại nhìn Thẩm cảnh, cười ngây ngô, vươn tay vỗ vỗ.

Thẩm Cảnh vươn tay đùa với bé nói: "Điềm Điềm, có phải con cũng cảm thấy mẹ con trước đây rất mập a."

Điềm Điềm làm sao biết anh đang nói gì, tiếp tục ngây ngô vỗ tay.

Nhưng nói thật, đứa nhỏ này có đôi mắt rất giống Tống Hiểu Hoa, một đôi mắt to tròn, ngũ quan còn chưa phát triển hết, cho nên không nhìn ra rốt cuộc là giống ai.

Tuy nhiên đứa nhỏ này lại đặc biệt thích cái đẹp, mỗi lần nhìn thấy Thẩm Cảnh và Tống Hiểu Hoa cười, bé đều vươn tay sờ sờ gương mặt của hai người.

Thẩm Cảnh có lúc còn cho rằng đứa nhỏ này cũng là xuyên qua, chẳng qua quan sát cẩn thận một chút, đứa nhỏ này bình thường trừ thích những đồ đẹp mắt ra, cũng không có gì khác thường, chưa từng giống như mình lúc trước nằm bò ra giường xem tivi làm mọi người kinh sợ, anh cũng an tâm.

Lúc đứa nhỏ được một tuổi, Tống Hiểu Hoa lại mang thai, hai nguời suy nghĩ một chút, cũng là một sinh linh dù sao mình cũng có tiền không sợ không nuôi nổi.

Thai thứ hai là một bé trai, như vậy rất tốt nam nữ đủ cả, có nếp có tẻ.

Điềm Điềm tò mò nhìn bé trai bên cạnh mình, non nớt hỏi "Mẹ. . . . . . Đây là em trai?"

Tống Hiểu Hoa cười lên, nói: "Đúng vậy."

Điềm Điềm thật vui mừng, mỗi ngày đều chạy qua nhìn một chút, sau đó vươn tay nếu như đứa bé kia bắt được ngón tay của mình, sẽ vui mừng nhảy nhót không thôi, bé có thể ngồi cạnh em trai cả ngày không muốn đi.

Cau nói lúc nào cũng giắt bên miệng là: "Con muốn đi xem em trai."

Lúc mọi người nhìn thấy cô bé đều nói: "Nhìn cô bé này đôi mắt thật là đẹp nha, đôi mắt giống mẹ, trong veo như nước."

Điềm Điềm nói rằng: "Vậy bác phải đi xem em trai con, em trai con mới là thiên hạ vô địch khả ái đấy!"

Một nhóm người sẽ bị nàng chọc cho cười .

Đúng rồi, em trai của Thẩm Điềm gọi là Thẩm Tuấn, tên do Tống Hiểu Hoa đặt, hi vọng đứa nhỏ này sẽ giống cha của nó lớn lên bộ dáng đều tuấn lãng, nhưng cũng phải giống như cha nó không đi trêu hoa ghẹo nguyệt, chung quy là không thể đi gieo họa cho tiểu khuê nữ nhà người ta.

Bộ dáng của Thẩm Tuấn quả thật nhìn rất đẹp mắt, lúc cậu bé được hai tuổi, cả ngày chạy khắp nơi theo sau mọi người rất ngọt ngào, ai gặp cậu cũng nói: "Nha, đây chắc hẳn là một bé gái, nhìn thật là đẹp mắt."

Sau đó Thẩm Tuấn sẽ trưng ra bản nghiêm chỉnh nói: "Con chính là nam tử hán!"

Thẩm Cảnh và Tống Hiểu Hoa cách chia nhau ra trông coi, cũng chính là hôm nay cô trông một ngày, ngày mai Thẩm Cảnh sẽ trông một ngày.

Điềm Điềm đối với việc múa Ba-lê của Tống Hiểu Hoa cảm thấy rất hứng thú, quậy ầm ĩ muốn học, nhưng Tống Hiểu Hoa lại không muốn cho cô học môn này, bởi vì chính mình trải qua, cho nên mới biết không dễ dàng, không muốn để cho đứa bé của mình cũng như thế, nhưng cưỡng không được sự nhiệt tình ngọt ngào, cuối cùng vẫn dạy.

Thẩm Tuấn đứng ở bên cạnh ăn kẹo que nhìn, sau đó có người trêu ghẹo bé nói: "Con xem chị gái con cũng đã học múa Ba-lê rồi, con cũng đi học thôi."

Thẩm Tuấn mắt híp lại cực kỳ nghiêm túc trả lời: "Con không muốn!"

"Tại sao?"

Thẩm Tuấn nói: "Con không thích, sau này con muốn làm lãnh đạo! Muốn trở thành Lão đại! Không cần khiêu vũ."

Xì, lại chọc cho mọi người vui.

Lấy mục tiêu làm Lão đại thỉnh thoảng Thẩm Tuấn sẽ đi tới bệnh viện Nha khoa, có khi Thẩm Cảnh dẫn cả hai bé tới, có lúc thậm chí không cần phải để ý đến, hai tiểu tử kia tự nhiên sẽ bị người khác cưng chiều lôi kéo chăm sóc.

Mọi người nói Thẩm Cảnh có phúc lớn, sinh hai đứa bé, một người so với một người còn đẹp mắt hơn, có lúc Thẩm Tuấn nhìn Thẩm Cảnh khám răng, sau đó khi đi trẻ sẽ lần lượt kiểm tra hàm răng của các bạn cùng lớp, cuối cùng nhìn mấy cái răng sữa của các bạn nói: "Cậu nên đi trám răng rồi."

Đứa bé này khóc lớn mẹ nó dẫn nó tới gặp Thẩm Cảnh, Thẩm Cảnh cũng là dở khóc dở cười.

Buổi chiều khi đón hai đứa bé trở về, Thẩm Cảnh nghe Thẩm Điềm nói: "Hôm nay Miêu Miêu cho con một bình sữa lớn, con quyết định sẽ ở cùng một chỗ với cô ấy."

Thẩm Cảnh sửng sốt nói: " Miêu Miêu không phải con gái sao?"

Thẩm Điềm mở trừng hai mắt trả lời: "Nhưng con thích cô ấy, cô ấy cũng yêu thích con a."

Thẩm Cảnh không biết nói gì, quay đầu nhìn Thẩm Tuấn đang không ngừng móc kẹo từ trong túi ra, anh nhíu mày, hỏi "Cái này ở đâu ra vậy?"

Thẩm Tuấn nhét kẹo vào trong miệng, trả lời: "Ừm, Tiểu Mễ, còn có Nguyệt Nguyệt cho con." Còn nhỏ mà sức quyến rũ lại lớn như vậy, Thẩm Cảnh trước kia còn chưa được đối xử như vậy đấy.

Thẩm Cảnh trả lời: "Con không nên lấy đồ của người khác, không phải ba bảo con ăn ít đường đi sao?"

Thẩm Tuấn đảo mắt, nói: "Con không lấy, ba không phải là ba nói với con phải kết giao với bạn bè thật tốt sao? Con chơi với họ rất tốt, cho nên bọn họ mới cho con kẹo, con thích họ, họ cũng yêu thích con, không tốt sao?"

Thẩm Cảnh thế nhưng không thể phản bác được.

Anh nâng trán, sinh hai bảo bối, thật sự là khiến người ta không thể bớt lo lắng.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
4 thành viên đã gởi lời cảm ơn Jang Bò về bài viết trên: An Du, Eavesdrop, kabi_ng0k, sacsacnp
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 112 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: Tô Hương Quỳnh và 198 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Cổ đại cung đấu] Làm phi - Lệ Tiêu

1 ... 64, 65, 66

2 • [Cổ đại] Con đường sủng thê - Tiếu Giai Nhân (Ngoại truyện 31)

1 ... 68, 69, 70

3 • [Hiện đại Trùng sinh] Trùng sinh mạt thế độc sủng - Vũ Thỉ Dực

1 ... 47, 48, 49

4 • [Hiện đại] Cha tổng tài quá càn rỡ - Tuyền Thương Tư Phàm

1 ... 55, 56, 57

[Xuyên không] Vương gia xấu xa cưng chiều thê tử bỏ trốn Nương tử nàng phải biết nghe lời - Thẩm Du

1 ... 85, 86, 87

6 • [Xuyên không - Dị thế] Thiên tài cuồng phi - Băng Y Khả Khả

1 ... 83, 84, 85

7 • [Hiện đại] Tim đập trên đầu lưỡi - Tiêu Đường Đông Qua

1 ... 31, 32, 33

8 • [Hiện đại] Eo thon nhỏ - Khương Chi Ngư

1 ... 31, 32, 33

9 • [Hiện đại - Mạt thế - Trùng sinh] Nữ phụ hắc ám - Phong Khởi Tuyết Vực

1 ... 35, 36, 37

10 • [Hiện đại] Nhật ký theo đuổi Lâm cô nương - Kim Bính

1 ... 25, 26, 27

11 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ không làm phi - Đường Quả

1 ... 37, 38, 39

12 • [Hiện đại] Làm thế nào để ngừng nhớ anh - Mộng Tiêu Nhị

1 ... 22, 23, 24

13 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128

14 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 184, 185, 186

15 • [Cổ đại tu tiên] Tham Tiền Tiên Khiếu - Hòa Tảo

1 ... 74, 75, 76

16 • [Xuyên không] Tiêu Dao vương tuyệt sủng Hãn phi - Mộng Lí Đào Tuý

1 ... 41, 42, 43

[Xuyên không] Cưng chiều thứ phi âm độc - Bộ Nguyệt Thiển Trang

1 ... 41, 42, 43

18 • [Trùng sinh] Chỉ yêu chiều thế tử phi - Mại Manh Miêu

1 ... 79, 80, 81

[Hiện đại] Đừng kiêu ngạo như vậy - Tùy Hầu Châu

1 ... 28, 29, 30

20 • [Cổ đại] Buông gian thần của trẫm ra! - A Tiều

1 ... 117, 118, 119



Shop - Đấu giá: Tra172 vừa đặt giá 568 điểm để mua Mèo trắng ngủ
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 839 điểm để mua Mề đay đá Amethyst 1
Shop - Đấu giá: Thanh Hưng vừa đặt giá 540 điểm để mua Mèo trắng ngủ
Shop - Đấu giá: Thanh Hưng vừa đặt giá 731 điểm để mua Mề đay đá Amethyst 1
Shop - Đấu giá: V.O vừa đặt giá 408 điểm để mua Chuồn chuồn Citrine
Shop - Đấu giá: Tra172 vừa đặt giá 513 điểm để mua Mèo trắng ngủ
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 335 điểm để mua Kitty cô dâu
Shop - Đấu giá: sun520 vừa đặt giá 332 điểm để mua Nữ thần tình yêu
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 315 điểm để mua Nữ thần tình yêu
Shop - Đấu giá: Tra172 vừa đặt giá 248 điểm để mua Mickey ẵm gấu bông
Shop - Đấu giá: Tra172 vừa đặt giá 252 điểm để mua Bánh kem dâu
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 250 điểm để mua Thỏ xanh 2
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 250 điểm để mua Nơ xanh tình yêu
Shop - Đấu giá: Số 15 vừa đặt giá 238 điểm để mua Ảnh Michael Jackson
Shop - Đấu giá: Số 15 vừa đặt giá 220 điểm để mua Quạt điện đỏ
Shop - Đấu giá: Tử Tranh vừa đặt giá 261 điểm để mua Teddy Christmas
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 330 điểm để mua Nhẫn nam
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 303 điểm để mua Máy bay hồng
Shop - Đấu giá: Thanh Hưng vừa đặt giá 208 điểm để mua Quạt điện đỏ
Shop - Đấu giá: Đào Sindy vừa đặt giá 313 điểm để mua Nhẫn nam
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 248 điểm để mua Ly kem cacao
Shop - Đấu giá: Tra172 vừa đặt giá 287 điểm để mua Máy bay hồng
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 297 điểm để mua Nhẫn nam
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 272 điểm để mua Máy bay hồng
Công Tử Tuyết: Re: [Tổng hợp - Phân tích] Cung Ma Kết – Capricornus (22/12 - 19/1)
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 493 điểm để mua Yoyo nhảy hulla
Shop - Đấu giá: Tra172 vừa đặt giá 258 điểm để mua Máy bay hồng
Shop - Đấu giá: Thanh Hưng vừa đặt giá 468 điểm để mua Yoyo nhảy hulla
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 444 điểm để mua Yoyo nhảy hulla
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 370 điểm để mua Xe buýt tình yêu

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.