Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 26 bài ] 

Dưỡng cổ giả - Hồ Điệp Seba

 
Có bài mới 26.02.2015, 02:06
Hình đại diện của thành viên
V.I.P
V.I.P
 
Ngày tham gia: 27.08.2013, 06:23
Bài viết: 5794
Được thanks: 15158 lần
Điểm: 11.63
Có bài mới Re: [Hiện đại, huyền huyễn] Dưỡng cổ giả - Hồ Điệp Seba - Điểm: 11

Bộ 2.4

Gọi vài tiếng, cánh cửa bền chắc vẫn không nhúc nhích. Mạnh Ân chạy trốn tới một góc cùng trong phòng, “Tên biến thái kia, đừng tới đây!”

“Mụ nương pháo chết tiệt, ngươi tưởng ta thích qua chắc?” La Thiết cũng rống lên.

Hai người mắng nhau một hồi lâu, mắng đến dùng từ bắt đầu lặp lại, có chút nghèo từ, lúc này mới dần dần bình tĩnh lại. Đại sư phụ đã nói là có một không hai, nếu không nói xong, bọn họ đại khái sẽ bị nhốt ở chỗ này đến trời tàn đất tận sông cạn đá mòn.

“Ngươi rốt cuộc muốn hỏi gì?” La Thiết thực không kiên nhẫn, “Nhanh hỏi cho xong đi để cho ta còn chạy lấy người nữa! Thở cùng một bầu không khí với ngươi thật khiến cho người ta không thoải mái.”

“Ngươi cướp lời ta rồi đó.” Mạnh Ân tức giận trừng mắt liếc hắn một cái, “Ta muốn hỏi ‘ly hồn’.”

“Ly hồn có gì hay mà phải hỏi ?” La Thiết hút thuốc, “Thất tâm phong chớ jè.”

“… Ly hồn thôi, không điên.”

“Bệnh nặng? Người thực vật? Không có khả năng, ngươi nói hươu nói vượn xem nhiều anime tiểu thuyết quá hả? Hồn phách chạy mất là chuyện phi thường nghiêm trọng. Làm sao một chút dị trạng đều không có…”

Mạnh Ân gãi gãi đầu, nói rõ chân tướng cho hắn.

La Thiết mờ mịt nhìn hắn, cẩn thận suy nghĩ một hồi lâu, “Thật đặc biệt… Thật sự quá đặc biệt. Nghe bệnh trạng tựa hồ là ‘si bệnh’.”

“Si bệnh?” Mạnh Ân như rơi vào sương mù dày đặc.

“Ngươi có biết ‘Du viên kinh mộng’ không”

Du viên kinh mộng xuất xứ từ “Mẫu Đơn Đình”, “Mẫu Đơn Đình” còn có một cái tên khác là “Hoàn hồn ký”,  tác giả là Thang Hiển Tổ, là một trong Ngọc Minh Đường tứ mộng*.

(*Ngọc Minh Đường tứ mộng còn được gọi là Lâm Xuyên tứ mộng, là bốn tác phẩm văn học hí kịch của kịch gia Thang Hiển Tổ: Mẫu Đơn đình, Tử Thoa ký, Hàm Đan Ký, Nam Kha ký.)

đọc các truyện của Du viên kinh mộng ở đây.

Truyện kể về Đỗ Lệ nương nằm mộng dạo chơi vườn hoa, cùng Liễu Mộng Mai cảm mến nhau, sau khỉ tỉnh mộng vì quá thương tâm nên bệnh chết, được chôn dưới cây mai trong sân đình. Một thời gian sau khi nàng qua đời, thư sinh Liễu Mộng Mai dưỡng bệnh ở hoa viên gần đó, nhặt được bức chân dung tự họa của Đỗ Lệ, bèn ái mộ không thôi. Đỗ Lệ nương sau khi chết tình hồn không tan, cảm giác được thâm tình của Liễu Mộng Mai, đến lúc chiều tối, rời đi lúc bình minh. Cuối cùng vì ở chung lâu ngày, đào ra phần mộ của Đỗ Lệ nương, Đỗ Lệ nương quả nhiên đã sống lại.

“Đây chính là chuyện xưa.” Mạnh Ân nhún vai, “Nào có loại chuyện này.”

“Thối, ngu ngốc.” La Thiết khinh thường nhìn hắn, “Ta đã làm khảo chứng, chuyện này xác thực có. Chính là Đỗ Lệ nương vẫn không hề chết, sống rất bình thường, ăn được, ngủ được, khỏe mạnh thật. Chỉ phải đợi chàng trai kia đến lấy cô ta thôi. Nữ nhi không lấy chồng khiến cho người ta lời ong tiếng ve, cha mẹ đành phải nói dối là cô ta đã chết.

Cái gì mà mở quan tài rồi sống lại, hoàn toàn chỉ là trò diễn lừa tên thư sinh ngu ngốc kia thôi. Bất quá, lúc Đỗ Lệ nương ngủ, xác thực có ly hồn lang thang đây đó, chuyện này ngược lại là thật.”

“…Làm sao ngươi biết?” Loại chuyện này, tìm ai khảo chứng chứ?

“Nói ngươi ngốc, ngươi thật đúng là ngốc a.” La Thiết mắng, “Ta hỏi ngươi, ta nghiên cứu cái gì?”

“Quỷ.”

“Vậy ta hỏi lại ngươi, đương sự để cho ta gọi tới, có phải là trực tiếp khảo chứng không?”

… Quả nhiên là chuyện xưa của “Quỷ”.

“Sau ta lại nghiên cứu một thời gian, phát hiện đây là hậu di chứng của ‘si bệnh’.” La Thiết thao thao bất tuyệt, “Đương nhiên không phải từng bị ‘si bệnh’ đều sẽ ly hồn. Cũng không phải là trò chơi ghép hình (jigsaw puzzle), ngươi tưởng là ly hồn đơn giản vậy sao? Ngoại trừ ‘bẩm sinh’, còn cần phải có tâm nguyện kiên cường.”

“…Vậy làm sao đem ‘cô’ ta nhét trở lại?” Được rồi, cuối cùng biết là bệnh gì rồi, nhưng cái hắn muốn biết nhất không phải nguyên nhân, mà là làm thế nào để giải quyết hiện tượng thần quái như thế.

“Không phát si bệnh nữa thì hồn phách tự nhiên liền trở về cơ thể .”

… Nói cho cùng. Bị phụ tình thì làm sao bây giờ? Quên đi là được rồi. Nếu quả đơn giản như vậy, còn có người cần phải tự sát vì thất tình sao?

“Si bệnh có chữa được không?” Mạnh Ân từng đợt nhức đầu.

“Si bệnh là bệnh nan y.” La Thiết một mực chắc chắn, “Cho dù từ một đợt si này tỉnh lại, rất nhanh sẽ lâm vào một đoạn si khác. Si bệnh là bệnh không thể chữa.”

“Sao ngươi chắc chắn như vậy được?” Mạnh Ân cảm thấy càng đau đầu.

La Thiết không đáp lời, muốn mở cửa, phát hiện cửa vẫn là khóa. Bởi vì hắn vẫn chưa nói hết tất cả sao… ?

“… Ta đương nhiên chắc chắn.” Một hồi lâu, La Thiết mở miệng. “Lúc ta vừa tới Đêm Hè, đã thích ngươi. Nhiều năm như vậy, loại tình cảm này cũng chưa từng thay đổi.”

Mạnh Ân hét một tiếng dán sát trên tường, gương mặt trắng bệch.

“Ngươi đừng tưởng rằng ta muốn làm gì ngươi!” La Thiết thở hổn hển, “Ngay cả chạm vào ngươi một cái ta cũng thấy nổi cả da gà rồi, nghĩ lại ta vậy mà đi thích ngươi… Ta liền thấy phi thường ghê tởm! Nhưng nếu có thì thế nào? Ta vừa ghét ngươi, nghĩ đến là buồn nôn, cùng lúc ta thích ngươi, như là yêu một bãi nôn! Con mẹ nó ta quả thật đúng là tên biến thái! …”

Biết rõ ràng đối phương là ghê tởm như thế, khinh khủng như thế, làm người ta căm ghét và khinh thường như thế. Biết rất rõ ràng.

Nhưng lại không có cách nào kiềm chế bản thân mà trầm luân vào, yêu say đắm, tâm tâm niệm niệm chỉ có mỗi tên đáng ghê tởm kia. Nói không nên lời là hận đối phương, hay là hận chính mình…

‘Si bệnh’ không thể khỏi hẳn, như một căn bệnh khó chữa như vậy.

La Thiết điên cuồng hét lên một hồi, đột nhiên cảm thấy thật nhẹ nhàng. Cánh cửa vốn đang bị khóa đột nhiên cạch một tiếng, nhẹ nhàng mở ra. Hắn thực ung dung tiêu sái mà đi khỏi văn phòng, Mạnh Ân lại vô lực ngồi phịch trong góc, thật lâu thật lâu…

Sau đó…

Sau khi Mạnh Ân túm Lưu Phi vội trốn về nhà, rầu rĩ không vui cả một tuần lễ. Mặc kệ hỏi thế nào, Mạnh Ân cũng không nói lời nào, rầu rĩ khoảng một tuần, hắn mới mở miệng nói…

“Không phải nữ nhân phiền toái, nam nhân cũng cực phiền toái… Không, không đúng, là nhân loại liền cực kỳ phiền toái… Ta muốn sống một mình đến chết mới thôi!”

Sống một mình? “Vậy muốn ta trở về trụ sở sao?” Lưu Phi lạnh lùng nói.

Mạnh Ân đắn đo suy nghĩ một hồi, “…Ngươi ở lại đi. Ta cần người nấu cơm…”

Lưu Phi rất thẳng thắn dứt khoát mà cho hắn một cú đấm thẳng xinh đẹp ngắn gọn.

***

La Thiết gởi đến một hạt giống, trông đẹp như hạt ngọc trai. Tờ giấy bao lấy hạt giống viết rất cẩu thả, ghi rằng đây là hạt giống cỏ huyên có cái tên là “Mỹ nhân dưới ánh trăng”. Dặn dò nhất định phải do Lưu Phi gieo trồng, hơn nữa phải là một nơi đón gió tràn trề, cách xa nơi ở mới tốt.

Chọn một sơn cốc nhỏ sâu trong rừng rậm, bên cạnh có dòng suối lãng mạn chảy qua. Hạt giống cỏ lạ kỳ kia rất nhanh đã đâm chồi lớn lên, không đến mười ngày, đã cao hơn đầu gối, hơn nữa bắt đầu cho ra nụ hoa nho nhỏ. Nụ cười nở rộ tựa như bạch cúc, nhưng nhụy hoa nhỏ bé trong suốt, như một viên trân châu nhỏ.

Sau đó, sinh linh xinh đẹp mà bi thương kia, không còn đến thăm sở nghiên cứu nữa.

Bất quá, Tiểu Ái nói cho Lưu Phi biết, sơn cốc kia đã nở đầy hoa, có rất nhiều Quỷ Hồn thống khổ muốn lãng quên, đều lưu luyến quẩn quanh nơi đó. Mà sinh linh xinh đẹp kia, đã dứt khoát mọc rễ tại nơi đó, tắm mình trong ánh trăng dệt nên mộng cảnh chữa nỗi đau thương.

Cảm mạo cũng là một loại bệnh nan y, bệnh nan y, thì thế nào? Quản chi là gãy tay đứt chân, mất hồn phách, nát tim hoặc bị vỡ nát linh hồn, đều vẫn có thể dũng cảm mà sống sót.

Đó, mới chính là nhân loại.

***



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
2 thành viên đã gởi lời cảm ơn Lost In Love về bài viết trên: Lạc Lạc, cachienxu20
     

Có bài mới 26.02.2015, 02:07
Hình đại diện của thành viên
V.I.P
V.I.P
 
Ngày tham gia: 27.08.2013, 06:23
Bài viết: 5794
Được thanks: 15158 lần
Điểm: 11.63
Có bài mới Re: [Hiện đại, huyền huyễn] Dưỡng cổ giả - Hồ Điệp Seba - Điểm: 11

Bộ 3.1

Câu chuyện thứ ba

Tham bệnh

Trong sở nghiên cứu có nuôi một ổ mèo.

Lúc Lưu Phi vừa mới đến, mấy con mèo chỉ lớn cỡ chừng nửa bàn tay, nhút nhát e sợ, meo meo kêu khóc, mỗi con đều có đuôi xoắn. Vóc dáng tuy nhỏ, nhưng đã cai sữa, sức ăn lại lớn. Chúng nó thích ăn thịt tươi, nhưng Lưu Phi cảm thấy như vậy không vệ sinh, luôn đem thịt xắt nhỏ nấu chín mới cho chúng ăn.

Dần dần, số thịt cô cần xắt ngày càng nhiều, mỗi ngày nấu cơm cho chúng ăn là cả một công trình lớn, trước kia Lưu Phi chưa từng nuôi mèo, cho nên không biết quá trình trưởng thành và kích cỡ của chúng.

Nhưng dù có không biết gì đi nữa, cô cũng có thể dựa vào hiểu biết thông thường mà biết… mèo bình thường, sẽ lớn như vậy sao?

Cô đến sở nghiên cứu này đã gần nửa năm, mà đám nhóc mèo này, cũng đã lớn đến quá mức, trước kia ôm chân cô đòi ăn, hiện tại sắp ôm đến bả vai cô rồi. Chén đựng thức ăn của chúng liên tục đổi mới, hiện tại đã dứt khoát lấy chậu rửa mặt đến đựng thịt.

Đây… Thật là “mèo nhỏ” sao?

“Sư phụ…” bị đám “mèo lớn” vây quanh kêu gầm đòi ăn, cô cố hết sức cho chúng ăn, “Sư phụ, mèo chúng ta nuôi là mèo thật sao…?”

Đang ăn dở bữa sáng, Mạnh Ân ánh mắt mơ hồ một chút, đoạn gắt gao nhìn chằm chằm tờ báo chí, “…Đúng nha.”

“Mèo mà lớn như vậy sao?” Lớn gần bằng chó chăn cừu (chó shepherd) cổ đại rồi, cho dù có nhỏ hơn chút, cũng không thấy nhỏ được bao nhiêu.

“…Dinh dưỡng tốt thôi.”

Thật là do dinh dưỡng tốt sao? Vì sao mấy con “mèo nhỏ” này bắt đầu mọc ra lông xơ xồm xàm, chân lại lớn cỡ chiếc bát, trên người còn có mấy xoáy hoa văn vậy sao?

Đây rốt cuộc là giống mèo gì a?

Không bao lâu, rốt cục cô cũng biết được chân tướng, còn ước gì bóp chết Mạnh Ân.

Vào một buổi sáng nọ, Lưu Phi đột nhiên phát ra một tiếng thét thảm thiết kinh thiên động địa, làm cho Mạnh Ân đánh vỡ một cái ống nghiệm, thiếu chút nữa bị a xít clohydric làm cho hủy dung.

Hắn mặc kệ vết bỏng, sắc mặt trắng bệch xông lên lầu, “Làm sao vậy? Làm sao vậy?!”

“Bé, bé heo…” Lưu Phi kêu to, “Bé heo của ta!”

Mạnh Ân nhìn đến một đống mảnh sứ vụn đầy đất, trong lòng âm thầm kêu hỏng bét. Lưu Phi có một con heo đất bảo bối đòi mạng, mỗi ngày đều cẩn thận nhét tiền xu vào trong, đó là vật cô quý trọng nhất, ngay cả sờ cũng không cho ai sờ.

Nhưng đám “nhóc mèo” kia chẳng những làm vỡ nát con heo đất… Còn cực kỳ hứng thú mà ăn sạch số tiền xu đầy đất.

Xong rồi, lộ tẩy rồi. Tệ hơn là, cả người Lưu Phi đều trào ra sát khí mãnh liệt, hắn bắt đầu lo lắng an nguy cho đống cục bông này. Sợ đương nhiên là rất sợ, nhưng hắn vẫn kiên trì, che lấy mặt, “Ta đền ngươi! Ta đền cho ngươi một con heo đất là được! Ngươi đừng có vì một cái ống heo mà sát sinh a ~” nhất là đừng giết ta nha…

“…Tụi nó rốt cuộc là con gì?” ngừng tiếng thét chói tai, thanh âm bình tĩnh ngoài ý muốn của Lưu Phi, lại làm cho cả người Mạnh Ân dựng cả tóc gáy.

“A là…” Mạnh Ân cúi đầu lẩm bẩm tên của chúng.

“Rốt cuộc là con gì?!” Lưu Phi hét lớn, làm cho toàn bộ nhóc mèo đều sợ tới mức cuộn thành một cục, còn túm tụm ôm nhau một chỗ.

Mạnh Ân u oán nhìn đám nhỏ gây họa này, và Lưu Phi nổi giận lên như diều gặp gió, một phát bay tận trời… Hắn cũng rất muốn lui vào góc nhà, nép chung với đám mèo.

“…Bì hưu (da hưu)”

“Da hưu? Là con gì…” Lưu Phi thừ người một hồi, cẩn thận nghĩ ghĩ, không khỏi tức giận đến ngất đi, “Tỳ Hưu?! Sở nghiên cứu của ngươi lại nuôi loại mãnh thú này?! Ngươi rốt cuộc có đầu óc hay không…”

Tỳ Hưu* chính là một trong Thụy thú**, cũng được xưng là tị tà (trừ quỷ). Cánh ngắn, đuôi cuốn, có bờm có râu, mắt lồi, răng nanh dài, trước nay được xem là một linh vật biểu tượng cho may mắn và tài lộc. Giang hồ thuật sĩ khoa trương khen Tỳ Hưu có công dụng sinh lợi, cải vận, xua tà, hộ thân.

(*Tỳ Hưu: là sản phẩm theo truyền thuyết của người Hồng Kông. Hình dáng giống con Kỳ Lân nhưng dài người hơn 1 chút vì là rồng con. Trong truyền thuyết về con rồng ở Hồng Kông, Tỳ Hưu là con út (con thứ 9), sinh ra bị dị tật bẩm sinh, không có hậu môn. Vì bị dị tật nặng như vậy, lại không có đội ngũ Đại phu cao cấp và phương tiện cứu chữa hiện đại nên sau vài ngày chào đời, Tỳ Hưu thăng thiên. Ngọc Hoàng Thượng đế thấy Tỳ Hưu khóc oe oe thảm thương nên rất lấy làm đau xót, cho rằng đó là lỗi của mình gây ra nên đã cho Tỳ Hưu trở lại nhân gian, hiển linh thành thần. Từ đó, nhân dân các địa phương đều thờ Tỳ Hưu làm thần giữ của trong nhà. Nguyên do là nó chỉ có ăn mà không có ị. Bao nhiêu của nả vào mồm nó là không có đường ra.

Những ai thờ Tỳ Hưu đều phải hết sức trân trọng, vì con này tính tình ưa sạch sẽ, lại hay khóc mè nheo, vì nó vốn chết yểu, nên tính khí trẻ con, không cho ăn là quấy khóc. Ai lấy đồ của Tỳ Hưu là nó gào lên như cha chết, ai rước nó về thờ phải nâng niu, tắm rửa sạch sẽ cho nó)

(**Thụy thú: thần thú viễn cổ được người dân TQ vẫn luôn sùng bái. Có tứ đại thụy thú: Thanh long ở phương đông, phương tây Bạch hổ, phương nam Chu Tước, phương bắc Huyền vũ, ngoài ra còn có Kỳ Lân cũng là một loại Thụy thú của TQ cổ đại)

Nhưng cho dù có phóng đại hơn thế nào, loài thụy thú tên Tỳ Hưu vẫn giữ lại dã tính uy mãnh như trước này không nên sinh tồn ở nhân gian. Chớ quên rằng, loại mãnh thú này ngay cả yêu ma đều nhượng bộ lui binh, muốn nuốt một người thường, có là gì…

Nghĩ kỹ lại cũng không có gì kỳ quái, tên sư phụ siêu cấp không có đầu óc này nuôi ly long sau núi, nuôi mấy con Tỳ Hưu là đương nhiên…

Nhưng vì sao lại nuôi trong nhà a?! Sở nghiên cứu này thường xuyên có đệ tử đến thực tập a!

“Chúng nó vẫn còn bé mà, “ Mạnh Ân tranh cãi, “Ngươi xem, cánh cũng chưa có dài ra đâu…”

…To như chó chăn cừu cổ đại, miệng đầy răng nanh bén nhọn mà là “còn bé” sao?!

Quay đầu nhìn con heo đất âu yếm của cô… Lưu Phi không nén được mà trào dâng nỗi buồn. Sư phụ ngu ngốc, thụy thú đáng chết…

“Các ngươi toàn bộ cút cho ta!” Cô mặt đầy nước mắt rống giận, “Hôm nay các ngươi đều không có cơm ăn!”

Cô quơ lấy cây chổi đánh túi bụi, lùa sư phụ chạy trối chết cùng đám Tỳ Hưu sợ tới mức khóc la, toàn bộ đuổi khỏi phòng.

“…Các ngươi chạy tới ăn ống heo của cô ta làm gì?” bưng lấy mặt, Mạnh Ân cũng muốn khóc, “Không phải ta cũng lấy tiền xu cho các ngươi ăn rồi sao?”

Đám tiểu Tỳ Hưu ô ô vài tiếng, giống như kháng nghị.

“Cái gì?! Một đồng tiền không đủ hương vị?! Làm ơn đi, các ngươi ăn là tiền đó, là tiền thực sang quý a! Rốt cục ta nuôi đám các ngươi có chỗ lợi gì… Cái gì?!! Muốn ăn đồng xu 50 nguyên?! Các ngươi phải nói lý một chút chứ, khẩu vị lớn như vậy, ai mà nuôi nổi các ngươi a ~”

--- ------ ------ ------ ------ ------ ------ ------ ------ ------ ------ ------


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
2 thành viên đã gởi lời cảm ơn Lost In Love về bài viết trên: Lạc Lạc, cachienxu20
     
Có bài mới 26.02.2015, 02:12
Hình đại diện của thành viên
V.I.P
V.I.P
 
Ngày tham gia: 27.08.2013, 06:23
Bài viết: 5794
Được thanks: 15158 lần
Điểm: 11.63
Có bài mới Re: [Hiện đại, huyền huyễn] Dưỡng cổ giả - Hồ Điệp Seba - Điểm: 11

Bộ 3.2

Lần này thật sự đã chọc tức Lưu Phi, cô khóc đến buổi chiều mới mặt sa sầm, quét những mảnh vụn của bé heo bỏ vào bao quăng vào thùng rác trong bếp, sau khi nhịn đói qua hai bữa, cô cuối cùng cũng đi nấu cơm tối.

Lưu Phi nổi giận, đám sinh vật ở sở nghiên cứu đều run rẩy co rúm lại. Chẳng những đám tiểu Tỳ Hưu kia cụp tai tỏ vẻ sám hối, mà ngay cả Mạnh Ân cũng không dám thở lớn.

Trong bầu không khí căng thẳng như vậy, ăn cơm thực không chút tư vị, Mạnh Ân còn hy vọng Lưu Phi cứ dứt khoát đánh hắn một trận cho rồi.

“…Ta đền lại cho ngươi một con heo đất vừa lớn vừa đẹp được không?” Hắn dè dặt hỏi, “Đương nhiên, cũng đền lại số tiền xu kia cho ngươi…”

“Không cần.” Lưu Phi giọng điệu rất lạnh mạc, “Mất rồi thì thôi.”

“…Bằng không, ngươi đánh ta hả giận đi?”

Lưu Phi nhìn sư phụ một cái, thở dài. “Là ta không đúng, ta không nên nóng nảy như vậy… Cũng không phải sư phụ làm vỡ.”

Cô miễn cưỡng nở nụ cười, “Ta… Ta không có thơ ấu chân chính. Tất cả thơ ấu đều là đọc từ trong sách… khi còn bé ta có đọc được từ một quyển truyện, những đứa bé đều có một con heo đất, khi muốn có cái gì sẽ đập vỡ heo đất…”

Kỳ thật, đây là một loại khát khao ngu xuẩn. Những đứa trẻ khác đều có tuổi thơ, khiến cô rất hâm mộ. Cô vẫn luôn nơm nớp lo sợ mà sống, chưa bao giờ dám mở miệng đòi hỏi thứ gì. Cho nên, khi cô trở thành thực tập sinh của “Đêm Hè”, có một chút tiền trợ cấp, cô cái gì cũng tiếc không dám mua, bèn mua một con heo đất để giành.

Đây là thứ đầu tiên mà cô có được, một vật của chính mình. Đây cũng là một chút bồi thường đối với thời thơ ấu mờ nhạt của mình.

Thật sự là vừa buồn cười lại ngây thơ, đúng không? Vỡ rồi cũng tốt, hai tháng nữa cô đã mười sáu tuổi rồi, thế nào còn trẻ con như vậy…

“Đừng lo. Vỡ rồi thì coi như xong.” Cô cố nuốt nghẹn ngào xuống cổ họng, “Chỉ là một con héo đất mà thôi…”

Yên lặng qua bữa tối, lúc rửa chén, cô thoáng nhìn số mảnh nhỏ trong thùng rác… Nước mắt lại không nghe lời rơi xuống.

Mình khóc cái gì? Có gì mà khóc? Khi nào thì mình trở nên yếu ớt như vậy rồi? Mình sớm nên biết, mình sẽ không có được cái gì… Như vậy cũng tốt, mình cũng sẽ không mất đi cái gì.

Nhưng cô vẫn mang theo nước mắt đi vào giấc ngủ.

Bởi vì cô ngủ sớm, cho nên không biết Mạnh Ân cau mày nhìn bao mảnh nhỏ trong thùng rác kia thật lâu thật lâu. Cuối cùng, hắn từ trong thùng rác lôi bao mảnh vụn kia ra.

***

Ngày hôm sau, Lưu Phi tinh thần uể oải rời giường, mí mắt sưng đỏ. Cô ủ rũ đi xuống lầu, Mạnh Ân đang ngồi cạnh bàn ăn đọc báo, mấy con mèo nhỏ… Ách, tiểu Tỳ Hưu lấy lòng cọ cọ cô, hết thảy đều không có gì bất đồng với những buổi sáng bình thường.

Cô mở tủ lạnh ra… dụi dụi mắt, trợn trừng nhìn Bé heo không hề sứt mẻ nằm trong tủ lạnh.

Không thể tin được lấy ra, quả nhiên đúng là Bé heo của cô… thực cẩn thận thực nhìn kỹ mới nhìn ra được, Bé heo có những vết nứt vô cùng nhỏ.

“… Sư phụ.”

Mạnh Ân ánh mắt mơ hồ nhìn qua, “Ai nha, lâu lắm rồi ta không có phục hồi đồ sứ. Phục hồi không tốt lắm còn chưa tính… tạm chấp nhận đi.”

Lúc này Lưu Phi mới để ý, hai mắt Mạnh Ân, nổi đầy tơ máu do thức đêm. Cô lúng ta lúng túng, “…Vì sao…”

Hắn có chút lúng túng khụ một tiếng, vờ như không có việc gì. “Bởi vì đó là Bé heo quan trọng với ngươi a. Ngươi đã kêu ta một tiếng sư phụ, thì đã như con gái của ta. Thay con mình sửa món đồ yêu thích là việc nên làm thôi…”

Lưu Phi cúi đầu, ôm Bé heo. Không nói lời nào, cũng không nhúc nhích.

Mình thật không giỏi biết cách an ủi người. Mạnh Ân hơi thương tâm nghĩ. “Kỳ thật… Ngươi không cần cứng rắn chống đỡ như vậy. Ngươi mới mấy tuổi đầu? Cho dù có trẻ con một chút cũng bình thường, bởi vì ngươi vốn chính là một đứa nhỏ a…”

Tiêu, vốn muốn an ủi cô bé, kết quả hại cô khóc. Điều này làm cho Mạnh Ân có hơi luống cuống tay chân. Người khác làm như thế nào nhỉ? Aizz aizz…

Đúng rồi, lúc con gái nhỏ nhà Diệp sư phụ khóc, hắn hình như là làm như vầy…

Hắn kéo Lưu Phi qua, ôm cô ngồi lên đầu gối, có hơi vụng về nói, “Ngoan nha, không khóc nha, xùy xùy…” vừa xoa tóc cô.

Lưu Phi ôm bé heo, nước mắt lại càng rơi mãnh liệt. Có lẽ… cô vẫn khát vọng được như vậy. Có người sẽ ôm cô, sẽ ở lúc cô thương tâm hoặc thống khổ mà an ủi cô.

“Ta không phải đứa bé… Ta không phải đứa bé…” Cô thì thào, lại khóc không thành tiếng chui vào lòng Mạnh Ân liều mạng khóc.

Phụ nữ a, mặc kệ là lớn hay nhỏ, tất cả đều nói một đằng làm một nẻo. Mạnh Ân thầm nghĩ. Nhưng lúc cô khóc, đáng thương hề hề thế kia, giống như con mèo nhỏ bất lực ướt đẫm dưới cơn mưa tầm tã vậy.

Đã nói, đối với loại biểu tình đáng thương này, hắn là không có sức chống cự nhất.

Mạnh Ân nhẹ nhàng thở dài thườn thượt.

***

Năng lực thích ứng của Lưu Phi cực tốt.

Ban đầu kinh hãi không duy trì lâu lắm, ngày thứ ba, cô đối đãi với đám tiểu Tỳ Hưu kia cũng không khác mấy với đám mèo bình thường, cho dù biết chúng nó là loài linh thú hung mãnh, nhưng cô gái kiên quyết lại nghiêm khắc này vẫn túm lấy da trên cổ của đám Tỳ Hưu (mèo người ta thường hay túm trên cổ, như vậy nó sẽ ngoan ngoãn), đem cái đám gia hỏa đầy răng nanh với móng vuốt mà lôi đi tắm rửa.

Cho dù Tỳ Hưu giãy dụa phản kháng rồi cào rách tay cô, cũng không làm cho Lưu Phi sợ hãi, ngược lại kích thích cô nổi quạu.

“Mày dám cào tao? Mày không muốn sống hả? Mày đừng quên từ lúc mày bé bằng bàn tay là do tao nuôi đấy!” Cô hướng tới cái đầu to xù của Tỳ Hưu mà binh binh xuống vài cái, “Cào nữa tao rút sạch móng rồi bẻ răng mày! Nhìn cái gì? Mày nghĩ là tao không làm được?!”

Tỳ Hưu khóc oe oe không dám phản kháng, từng con bị cô chộp tới mãnh liệt chà mãnh liệt tẩy, đám tiểu linh thú khóc, Lưu Phi rống, cả sân thật sự là náo nhiệt đến muốn nổ banh.

…Luôn cảm thấy cô có sức sống và năng lực khôi phục như dã thú, Mạnh Ân mặt đầy hắc tuyến, ngay cả nhìn cũng không dám nhìn ra ngoài cửa sổ, trong tiếng gào thét vang vọng, hắn yên lặng trốn trong phòng thí nghiệm làm việc.

Lúc Đại sư phụ gọi điện đến, còn hoài nghi có phải chiến tranh thế giới thứ ba đổ bộ tại sở nghiên cứu của Mạnh Ân hay không. “…Ngươi đang làm gì? Sao ta nghe được tiếng la của mãnh thú? Ngươi lại nuôi con gì hả?”

“…Lưu Phi.” Hắn rất thành thật mà báo cáo. Thật sự, nơi đây mãnh thú mạnh nhất là đệ tử của hắn, chính là nữ vương tàn bạo này thống trị đầu óc và… dạ dày của bọn họ.

Đại sư phụ nhẫn nhịn, cuối cùng vẫn không bạo phát, “Ngươi đang nói đùa sao?!”

“A? Nghe qua giống nói đùa lắm sao?” Mạnh Ân gãi gãi đầu.

Đại sư phụ gân xanh nổi lên, hắn hoài nghi dây thần kinh nào của mình không ổn, lại đi nhận tên Mạnh Ân này làm học trò của hắn. “Lưu Phi có thể ăn nhiều vậy sao?! Hóa đơn tài khoản của ngươi là chuyện gì xảy ra?! Một tháng ăn hết nửa tấn thịt! Nói thật mau, rốt cuộc ngươi đang nuôi con gì!?”

Mạnh Ân rụt đầu, kiên trì trả lời, “…chỉ mấy con mèo cùng thằn lằn… A, còn có mấy loại rắn và bò cạp, nhền nhện linh tinh…”

Từ ‘loại’ này, thật sự là làm người ta không thể không hoài nghi.

“…Thôi, ta hiện tại không rảnh đi xem, đừng để cho ta biết được ngươi lại lén lút nuôi mấy con độc cầm mãnh thú gì!” Đại sư phụ gào thét, “Nghe đây, một chút nữa có một ‘nhân vật lớn’ sai người tới đón ngươi. Ngươi đi theo họ đến khám bệnh tại nhà.”

“Đại sư phụ, “ Mạnh Ân có hơi cụt hứng, “Người nghiên cứu học vấn như chúng ta phải có khí khái, không phải hễ chính khách gì kêu đi là phải đi. Chúng ta cũng không phải cún nhà họ nuôi…”

“Chúng ta là đám cún ký sinh trùng ăn bám trong số những sản phẩm phụ tham lam được tạo ra dưới chế độ giáo dục hủ bại của cơ quan quốc gia khổng lồ.” Đại sư phụ lãnh khốc vô tình trả lời, “Mà ngươi là cẩu học sinh ăn bám trong số những sản phẩm phụ tham lam được tạo ra dưới chế độ giáo dục hủ bại của cơ quan quốc gia khổng lồ!”

Mạnh Ân im lặng trong chốc lát, “… Đại sư phụ, có phải ngài xem hài kịch nhiều quá rồi đúng không?”

Đại sư phụ bùng nổ, “Nếu ngươi không đến nhà khám bệnh, ngươi cứ chờ ta cắt tất cả tài khoản của ngươi đi!” Hắn nghiến răng nghiến lợi quăng điện thoại.

…Có phải huyết áp của Đại sư phụ lại tăng không? Như vậy rất dễ bị trúng gió a. Mạnh Ân hết sức lo lắng cho sức khỏe của ông.

“Đại sư phụ gọi điện thoại tới sao?” Lưu Phi cả người ẩm ướt ngượng ngùng tiến vào, “Ngươi lại chọc tức lão nhân gia hắn.”

Mạnh Ân vô hạn u oán liếc nhìn cô một cái, “…Vì sao mọi người đều nổi giận với ta? Ta thật đáng thương…”

…Đối với loại người không được bình thường như ngươi, là người ở bên cạnh ngươi mới thật đáng thương mới đúng?

“Hắn cư nhiên muốn ta đi xem bệnh cho một chính khách a.” Mạnh Ân vẻ mặt hiên ngang lẫm liệt, “Chúng ta nghiên cứu tri thức, ít nhiều cũng phải có chút  khí khái chớ? Làm sao có thể vì nguồn tài chính mà đi làm những hành động nịnh nọt khó coi như vậy…”

Lưu Phi gãi gãi hai má. Cô dầu gì cũng đã ở “Đêm Hè” một năm, rất hiểu Đại sư phụ. Ông ta thật sự là một người rất khéo léo biết cách giao tiếp, những người nghiên cứu loại tri thức bí mật như họ, có thể bình yên vô sự nhiều năm nay, với nguồn tài chính dồi dào, chủ yếu đều hoàn toàn phụ thuộc vào tác phong xử sự khôn khéo của ông.

Đã nghiên cứu loại huyền học này, thật không tránh được việc phải “Giải phẫu” thi thể, lấy nội tạng hoặc xương cốt người chết làm vài thí nghiệm cổ quái, nhưng Đại sư phụ phi thường cẩn thận tận lực đứng về phía pháp luật, ít nhất cũng đứng ngay biên giới màu xám, làm việc khiêm tốn đến mức muốn chui vào trong đất luôn, khiến không có ai bắt được nhược điểm nào. Lại càng không phải làm một vài chuyện ơn huệ cho người đương quyền…

Đây cũng là nguyên do vì sao “Đêm Hè” u ám này vẫn có thể lặng lẽ tồn tại.

Tuy cô cũng không thích làm chuyện đi ôm đùi chính khách. “Vậy… Sư phụ không đi sao?”

“Đi a. Bằng không phí ăn uống sẽ không được phát xuống.” Mạnh Ân thực đúng lý hợp tình, “Ta đi khai báo cáo bệnh tình nguy kịch. Dù sao Đại sư phụ chỉ cần ta xem bệnh mà thôi, lại không bảo ta chữa khỏi.”

Đến phiên Lưu Phi nổi gân xanh. “Mạng người quan trọng, ngươi còn ở đây nói nhảm với ta?” Cô rất muốn đi theo, nhưng vì giúp Tỳ Hưu tắm rửa, cô tiêu tốn hết cả buổi chiều, quần áo còn một đống chưa giặt chưa phơi, bài tập chồng chất còn chưa làm, lại thêm một đống việc nhà…

Cô thật là bà chủ gia đình trẻ tuổi nhất mà khổ nhất.

Một cước đá văng Mạnh Ân ra cửa, “Cút mau! Nhớ phải chữa khỏi cho người ta! Ngươi làm bác sĩ kiểu gì…”

“Ta đâu phải là bác sĩ.” Mạnh Ân vô hạn ủy khuất, “Ta là ma đạo sĩ khoác vỏ khoa học a.”

“Mạnh sư phụ!” Lưu Phi quả thực hét lên.

Trước khi Lưu Phi phát điên, Mạnh Ân yên lặng leo lên chiếc xe hơi to lớn sang trọng đến đón hắn. Hơn nữa còn vô cùng không khách khí mà nhổ toẹt một bãi nước bọt lên chiếc ghế bọc da bò sang trọng.

Tài xế xe xanh mặt, nén lại lời mắng thầm trong lòng, đưa vị bác sĩ nghe nói vô cùng tài giỏi này đến nơi.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
2 thành viên đã gởi lời cảm ơn Lost In Love về bài viết trên: Lạc Lạc, cachienxu20
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 26 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: Google [Bot], kinhvanhoalk, Lala1239, lose hope, Minh Tuyen 73, Thanhthuy2910, trang_kandy, tunguyenthanh, xichgo và 173 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:



Đề tài nổi bật 
1 • [Hiện đại] Chọc nhầm sếp lớn - Phù Sinh Y Thủy

1 ... 40, 41, 42

2 • [Cổ đại] Thịnh sủng - Cống Trà

1 ... 52, 53, 54

3 • [Hiện đại] Ông xã xấu xa anh đừng hư quá - Phong Phiêu Tuyết

1 ... 49, 50, 51

4 • [Hiện đại] Nhân gian hoan hỉ - Tùy Hầu Châu

1 ... 29, 30, 31

5 • [Xuyên không - Dị giới] Tà phượng nghịch thiên - Băng Y Khả Khả

1 ... 147, 148, 149

6 • [Cổ đại] Sổ tay tiến hóa thành yêu hậu - Ninh Dung Huyên

1 ... 28, 29, 30

7 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thề không làm thiếp - Lục Quang

1 ... 14, 15, 16

8 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 99, 100, 101

9 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 201, 202, 203

10 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

11 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

12 • [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp

1 ... 161, 162, 163

13 • [Xuyên không] Đại thiếu gia ế vợ - Đông Phương Ngọc Như Ý

1 ... 36, 37, 38

14 • [Hiện đại] Đã từng rất yêu anh - Đọc Miễn Phí

1 ... 14, 15, 16

15 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128

16 • [Xuyên không - Dị thế] Thiên tài cuồng phi - Băng Y Khả Khả

1 ... 85, 86, 87

17 • [Hiện đại - Trùng sinh] Đêm trước ly hôn - Thiên Sơn Hồng Diệp

1 ... 32, 33, 34

18 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 195, 196, 197

19 • [Xuyên không Điền văn] Trọng Sinh Tiểu Địa Chủ - Nhược Nhan (Phần 1)

1 ... 166, 167, 168

20 • [Hiện đại] Chọc vào hào môn Cha đừng động vào mẹ con - Cận Niên

1 ... 128, 129, 130



Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 289 điểm để mua Bà chúa tuyết
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 374 điểm để mua Bướm Xanh
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 500 điểm để mua Bông tai đá Amethyst
Shop - Đấu giá: V.O vừa đặt giá 474 điểm để mua Bông tai đá Amethyst
Shop - Đấu giá: đêmcôđơn vừa đặt giá 250 điểm để mua Gấu trắng mặc đầm
Shop - Đấu giá: đêmcôđơn vừa đặt giá 265 điểm để mua Hộp thư tình
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 594 điểm để mua Nhẫn đá Topaz xanh London 1
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 450 điểm để mua Bông tai đá Amethyst
LogOut Bomb: thuyvu115257 -> ú nu ú nù
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 340 điểm để mua Garu và Pucca che dù
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 250 điểm để mua Bé trăng
LogOut Bomb: thuyvu115257 -> HauLeHuyenCa
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 342 điểm để mua Harris Spin
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 796 điểm để mua Ngọc đỏ 2
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 312 điểm để mua Kẹo mút 4
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 339 điểm để mua YoYo khóc nhè
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 248 điểm để mua Couple Bear
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 244 điểm để mua Nàng tiên cá 2
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 236 điểm để mua Giỏ gấu tim
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 259 điểm để mua Kẹo trái tim
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 226 điểm để mua Kem dâu
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 364 điểm để mua Xe buýt tình yêu
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 328 điểm để mua Mashimaro học yêu
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 278 điểm để mua Cung Song Tử
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 316 điểm để mua Sunflower Bed
Shop - Đấu giá: đêmcôđơn vừa đặt giá 300 điểm để mua Sunflower Bed
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 433 điểm để mua Lá may mắn
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 468 điểm để mua Tách trà xanh
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 246 điểm để mua Sunflower Bed
Shop - Đấu giá: Sư Tử Cưỡi Gà vừa đặt giá 234 điểm để mua Giỏ đôi gấu trắng

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.