Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 26 bài ] 

Dưỡng cổ giả - Hồ Điệp Seba

 
Có bài mới 26.02.2015, 02:01
Hình đại diện của thành viên
V.I.P
V.I.P
 
Ngày tham gia: 27.08.2013, 06:23
Bài viết: 5794
Được thanks: 15092 lần
Điểm: 11.63
Có bài mới Re: [Hiện đại, huyền huyễn] Dưỡng cổ giả - Hồ Điệp Seba - Điểm: 11

Bộ 2.1

Dưỡng cổ giả

Câu chuyện thứ hai

“Si bệnh” là bệnh nan y

Lưu Phi nằm bẹp trên giường, vô cùng tuyệt vọng.

Cô đã gần một tháng không nhắm mắt rồi… Đương nhiên, thân thể của cô cũng không xảy ra tình trạng gì, nhưng mà cần “Giấc ngủ” là bản năng của con người.

Cô thật sự thực rất muốn ngủ, rất hy vọng có thể ngủ.

Đêm khuya, bốn bề yên ắng. Yên lặng đến mức có thể nghe được tiếng tim mình đập, và cả… tiếng ngáy phòng bên cạnh.

Tên đầu sỏ đáng giận kia, là căn nguyên của tất cả tai hoạ! Lưu Phi tức giận cực độ, hận không thể lập tức vọt vào phòng sư phụ… lôi hắn dậy, tàn ác, dã man, mạnh mẽ mà đánh cho hắn một trận.

Cô đã rất chi là không hề tự nguyện mà bị mất ngủ cả một tháng trời, tất cả nguyên do là tại lão Mạnh sư phụ hoàn toàn không có đầu óc kia lạm dụng cổ độc.

Chính là cái tinh minh cổ chết tiệt kia! Vì chống cự thuốc mê, Mạnh sư phụ lén hạ lên người cô cái gọi là cổ để dùng dự phòng, lại không ngờ rằng thể chất của cô đặc biệt dị ứng đối với loại đó, thế cho nên bất cứ giải pháp gì đều không có hiệu quả, ngược lại càng làm cho cô càng dị ứng nghiêm trọng hơn, phát bệnh sởi, tiêu chảy trường kỳ… Thậm chí còn dài ra cả một thứ nồng đậm xinh đẹp là…

Râu!

râu

“… Chòm râu túm được cả 5 ngón tay aaaa.” (hình trên) Mạnh Ân giương miệng nhìn cô, cho dù cô thấy hắn thất kinh như thế, nhưng cũng không thể không thừa nhận rằng vị sư phụ bị mẻ mất một góc não của cô trông rất xinh đẹp… Nhưng mà anh sư phụ xinh đẹp kia cư nhiên lại chộp lấy máy chụp ảnh kỹ thuật số cùng với cuốn sổ tay rột rột viết không ngừng, có xinh đẹp hơn cũng không thể dập tắt được lửa giận phừng phừng của cô.

“Ngươi mau nghĩ cách cho ta!” Cô vừa lớn tiếng khóc, vừa đuổi đánh Mạnh Ân chạy tán loạn, “Ta, ta làm sao dám gặp ai nữa? Ta không dám đi ra ngoài mua đồ ăn… Oa ~”

Bị tẩn mặt mũi bầm dập, Mạnh Ân cũng hiểu được tình hình cực kỳ nghiêm trọng. Tuy rằng tác dụng phụ gây ra chòm râu quai nón dài đẹp như vậy thực đáng nghiên cứu, nhưng so với việc Lưu Phi không thể đi mua đồ ăn, loại đề mục nghiên cứu này thật sự có thể vứt bỏ bất cứ lúc nào.

Hắn rất nghiêm túc tìm kiếm giải pháp, rốt cục trước khi bị Lưu Phi chỉnh cho còn nửa cái mạng, đã thành công làm cho râu ngừng sinh trưởng. Mặc dù mỗi buổi sáng Lưu Phi đều phải vừa khóc vừa cạo râu, cạo cả một tuần mới bình thường lại không hề sinh trưởng nữa, ít nhất đã có thể ra ngoài gặp người.

“Ách, tác dụng phụ thì được giải quyết rồi.” Mạnh Ân khổ não nhìn nữ đệ tử của hắn, “Nhưng tinh minh cổ còn phải nghiên cứu lại một chút a.”

“Đừng có lại đây!” Lưu Phi né ra xa, “Tinh minh cổ thì thế nào? Vẫn kéo dài cả đời hay là được chuyển hóa hết?”

“Có thể được chuyển hóa a.” Cổ có công dụng cả đời rất khó làm nha, hắn làm gì có thời gian nghiên cứu ra a.”Nói ngắn thì trong vòng một tuần.”

Đã sớm không biết qua mấy tuần rồi… Lưu Phi run run hỏi, “Còn dài thì sao?”

“Nửa năm thì phải.” Mạnh Ân không chắc chắn lắm.

Lưu Phi hít một hơi thật sâu, thực sự khi phân vân giữa tánh mạng và nửa năm không ngủ… Cô thà rằng nửa năm không ngủ.

Nhưng ngay tại lúc này đây, cô không khẳng định như vậy.

Thở dài, cô xoay người. Khí trời càng ngày càng lạnh, gió trên núi lại đặc biệt càng lớn hơn, lúc vỗ lên ô cửa sổ, như phát ra một loại thanh âm nức nở.

“Hu hu…” tiếng khóc như có như không, làm cho Lưu Phi đang muốn rời giường bỗng dưng cứng đờ cả người. Đó không phải là tiếng gió.

Cô muốn quay đầu, nhưng thân thể không nghe lời, chỉ có thể hơi liếc mắt qua, nhìn chằm chằm nơi phát ra âm thanh. Ở cuối giường của cô, một đôi mắt u oán trợn tròn nhìn cô, lại còn khóc nức nở.

Nơi này chỉ có cô và Mạnh sư phụ, mỗi ngày cô đều rất cẩn thận khóa kỹ cửa, cửa sổ rồi mới đi ngủ. Trước khi ngủ, cô còn kiểm tra một lần rồi mới lên giường…

Cô ta là ai cô ta là ai cô ta là ai cô ta là ai cô ta là ai cô ta là ai?!

Cô ta từ từ lơ lửng lên, áo trắng, tóc dài, mặt tái nhợt không có một hột máu. Từ từ, từ từ lướt tới gần mặt Lưu Phi, bị quỷ khí âm trầm của cô ta ép bức, gương mặt của Lưu Phi rét lạnh đến đau đớn.

“Ngủ không được a… Ta ngủ không được…”

Đầu óc khẽ đinh một tiếng, nhưng mà Lưu Phi rất thống khổ nhận ra, cô không ngất xỉu được. Thậm chí bởi vì kinh hách quá độ, mà ngay cả thanh âm cũng không thấy.

Cô sửng sốt khoảng 5 giây (5 giây này có lẽ là 5 giây dài nhất trong đời cô), phốc một tiếng nhảy dựng lên, hoàn toàn quên chính mình còn đang trùm chăn, chân nam đá chân xiêu vọt vào phòng Mạnh sư phụ, ôm cả chăn lẫn người nhảy vọt lên người Mạnh sư phụ.

Bị làm giật mình tỉnh lại, Mạnh Ân còn chưa phân tích rõ được tình hình, đã mơ màng che lấy mặt mình, “Đã nói đừng có đánh vào mặt mà! Bánh kem ngôi nhà gỗ ngươi mua là Tiểu Miêu ăn vụng đó, ta chỉ ăn ké có một miếng nhỏ thôi…”

Lưu Phi căn bản không thèm nghe hắn nói gì, chỉ hoả tốc chui vào vòng tay ấm áp của Mạnh sư phụ, ôm ghì lấy hắn, kéo mãi không ra được.

“Ta sắp chết… Ta sắp bị ngươi bóp chết rầu~!” Mạnh Ân liều mạng giãy dụa, “Làm sao vậy hả?” lúc này, hắn rốt cục đã thanh tỉnh, “Sao vậy? Gặp quỷ hả?”

Nghe được cái từ mà ngay cả đến chết cô cũng không dám nghĩ đến, Lưu Phi rốt cục lấy lại được giọng mình, phát ra một tiếng “Oa~~” phi thường thê thảm khủng bố….

Mạnh Ân hối hận không kịp bịt lỗ tai. Tiếng ồn với đề-xi-ben cao vút quả nhiên dễ dàng tạo nên hiệu quả choáng váng giống như bị say xe. Không biết dây thần kinh thính giác của hắn có bị tổn thương không nữa…

Sư tử hống của Phật gia, tiếng kêu của Lưu Phi nhà ta. Nói không chừng đều có công hiệu giống nhau… Hắn chắc chắn, cho dù có yêu ma quỷ quái gì cũng bị dọa chạy. Ít nhất đám mèo ngủ dưới gầm giường hắn đều theo cánh cửa phòng chưa đóng mà chạy biến không còn bóng dáng, còn có vài con la lên vì bị té cầu thang.

Tách từng ngón từng ngón tay của Lưu Phi đang bấu chặt vào thịt hắn ra, “…Ta đi xem sao.”

“Đừng đừng!” Lưu Phi run như cầy sấy, “Lỡ như cô ta đến thì biết làm sao bây giờ…? Ta, ta…” Chớp mắt một cái, Lưu Phi vì kinh hãi cùng khủng bố tột độ mà té xỉu.

Xem ra tinh minh cổ tự động phân giải rồi, thời cơ thật đúng là vừa vặn a. Hắn ngáp dài, đi đến phòng bên nhìn xem, bên trong đã “Người” đi nhà trống.

Bây giờ làm sao đây? Khoanh tay, hắn vắt trán nên đến phòng Lưu Phi ngủ, hay là ôm Lưu Phi trở về ngủ… Một cơn gió lạnh thổi tới, cả người lạnh run, hắn chui tọt vào ổ chăn.

Trong chăn nhiều người có vẻ ấm áp hơn. Ôm lấy Lưu Phi, hắn cũng ngủ say.

Vẫn còn đang say giấc nồng, cằm Mạnh Ân đã bị trúng một cái cùi trỏ xinh đẹp, bên cạnh đó còn được bồi thêm một cái Đại Lực Kim Cương cước, đem hắn đá ra khỏi ổ chăn ấm áp.

Hắn ngồi thừ trên sàn nhà lạnh băng, mắt nổi đom đóm nhìn Lưu Phi đứng ở trên giường đang giương nanh múa vuốt.

“Tại sao ngươi ở trong phòng ta?!” Lưu Phi vừa tức vừa giận, thật bất lịch sự nha~

“… Đây là phòng của ta, tiểu thư ơi.” Mạnh Ân đau đớn ôm cằm, “Ngươi đang đứng trên giường của ta.”

Ớ? Lưu Phi có chút mơ hồ, sao mình lại…. Cô từng chút từng chút nhớ tới cặp mắt to u oán, rồi gương mặt bay tới được phóng to… Tối hôm qua, cô đã thấy “Cái kia”.

“Oa ~” phát ra một tiếng hét thê thảm, cô một phen nhảy vào trong lòng Mạnh Ân, làm cho cái ót Mạnh Ân cùng sàn nhà có một tiếp xúc thân mật nhất, hết sức phi thường mà vang dội một tiếng ‘Cộp’.

Đây có được coi là diễm phúc bay tới không? Mạnh Ân hai mắt vô thần nhìn trần nhà. Lưu Phi không nặng lắm, nhưng mà từ trên giường nhảy lên người hắn, dưới trọng lực lại cộng thêm gia tốc, xương sườn của hắn gào thét thảm thiết, cái cổ mảnh khảnh thiếu chút nữa gãy luôn.

Từ khoang bụng đến lồng ngực, từ cổ đến cái ót, không chỗ nào mà không đau. Thứ từ Thiên ngoại bay tới, quả nhiên chỉ có tai họa bất ngờ. Đúng là những chuyện gì mà có liên quan đến phụ nữ sẽ không bao giờ có cái gì diễm phúc. Aizz…

Có lẽ vì hối hận vì đã ra tay đánh sư phụ, nên bữa sáng Lưu Phi làm rất phong phú kinh người. Làm cho cái mặt xụ một đống của Mạnh Ân ăn đến mặt mày hớn hở, phi thường rộng lượng mà tha thứ cho cô.

Ban ngày, tất cả đều bình thường. Mạnh Ân đang thí nghiệm một loại cổ mới, chui vào phòng thí nghiệm rồi là quả thực mất ăn mất ngủ, Lưu Phi vội vàng làm việc nhà, còn có bài giảng qua webcam cần phải theo, bài tập rất nhiều, cũng hoàn toàn quên mất nỗi sợ đêm qua.

Có điều, khi màn đêm buông xuống, đồng dạng thời gian, đồng dạng đôi mắt to u oán cùng đại đặc tả, đồng dạng không kêu được, Lưu Phi vọt vào phòng Mạnh Ân, trên lồng ngực đã đầy vết bầm của hắn lại một lần nữa bị trọng thương, cũng đồng dạng, làm cho màng nhĩ của Mạnh Ân tiếp nhận một lần khảo nghiệm tàn khốc khác.

Cứ như vậy một tuần lễ, Lưu Phi ngủ đủ tinh thần sáng láng, xinh tươi như chậu hoa sơn trà trước cửa. Nhưng sư phụ của cô, Mạnh Ân tiên sinh, với hai đôi mắt thâm quầng, như hoa hồng héo rũ.

“…Ta thấy, vẫn nên gọi con quỷ kia ra hỏi chuyện đi thôi.”

Lưu Phi nhảy dựng lên, dán thật chặt trên tường, sống chết lắc đầu, lệ tuôn như suối, còn theo lực lắc đầu liều mạng của cô mà vẩy ra ngoài.

Mạnh Ân rũ vai. Hắn không ngại mỗi ngày ôm Lưu Phi ngủ, nhưng hắn thực ngại mỗi sáng thức dậy bị sớm bị quần ẩu một hồi.

“Vậy ta gọi Tiểu Ái đến canh cửa đi.” Hắn mặt mày như đưa đám, “Tiểu Ái là Ly, có thể phòng yêu ma quỷ quái.”

“Ngươi nói Tiểu Ái là cái gì?” Lưu Phi quên khóc, giương miệng.

“Ly. Ly long. Bất quá rồng xem như cũng là loài bò sát, gọi là thằn lằn cũng không có gì không đúng…”

(*Ly: là con thứ hai của Rồng. Còn có tên gọi là Si Vĩ hay Si Vẫn. Linh vật có đầu rồng không sừng, miệng rộng, thân ngắn, thích ngắm cảnh và thường giúp dân diệt hỏa hoạn nên được chạm khắc làm vật trang trí trên nóc các cung điện cổ, chùa chiền, đền đài…

… Ngươi nói, con thằn lằn cao hai mét kia là ly long?! Bảo sao thấy thế nào cũng không giống thằn lằn a!

“Sao ngươi nuôi được…” Lưu Phi cổ họng khô rát.

“Ách…” Mạnh Ân chột dạ ngoảnh đầu đi, “Việc đó không quan trọng.”

Bò lên 5 – 6 quả núi mới tìm được Tiếu Ái còn đang đánh nhau với gấu núi, nó vừa khóc vừa la bị kéo trở về, Mạnh Ân dịu dàng ôn tồn nói vài lời dụ dỗ, mới khiến cho nó tâm không cam tình không nguyện ra đứng canh cửa.

Nhưng là ngay cả ly long thủ hộ cũng không hữu dụng. Nữ quỷ kia vẫn là đúng giờ tới thăm Lưu Phi, cũng làm cho cô đúng giờ vọt vào phòng Mạnh Ân.

Lần này nhất định phải giải quyết cho xong hoàn toàn. Mạnh Ân đen mặt bò lại lên giường, Lưu Phi như con bạch tuộc tám vòi vắt ngang thắt lưng hắn.

“Ngươi muốn đi cùng sao?” Mạnh Ân không xác định lắm hỏi, “Ta muốn đi tìm nữ quỷ kia nói chuyện.”

Lưu Phi lập tức buông lỏng tay, chạy vội xuống lầu, mở cửa ngoài ra, nhào vào lòng Tiểu Ái, trong sân vang vọng tiếng kêu thảm thiết hoảng sợ của Tiểu Ái.

… Không sợ ly long, lại sợ ma… Mạnh Ân không nói thành lời mở của phòng Lưu Phi, cùng u hồn trong suốt phát ra ánh sáng nhạt kia, hai mặt nhìn nhau.

Nếu không để ý đến trạng thái trong suốt của cô ta, thẳng thắn mà nói, nghiễm nhiên là một cô gái xinh đẹp đáng yêu.

Nhưng nữ nhân vẫn là nữ nhân, bộ dạng có không giống nhau cũng đều gây phiền toái. Mạnh Ân không có chí tiến thủ thở dài, “…Tiểu thư, phải chăng đệ tử của ta đắc tội với ngươi? Con bé phi thường sợ ngươi… Nếu trong lúc vô ý vô lễ với ngươi, nói thẳng là được. Ta sẽ bắt nó đến bồi thường xin lỗi ngươi. Hà tất mỗi ngày đến dọa con bé chớ… ?”

U hồn nghiêng đầu, như không hiểu hắn nói gì. Đôi môi trắng bạch như phấn anh đào phun ra vài chữ, “Ngủ không được… Ta ngủ không được a…”

Mặc kệ Mạnh Ân nói gì, câu trả lời của cô ta chỉ lăn qua lộn lại mấy chữ này.

Phiền toái nhất là loại u linh không thể khai thông giao tiếp, Mạnh Ân còn u oán hơn cô ta. Quỷ Hồn không đăng ký tạm trú, hắn không có biện pháp tìm quản khu tra hỏi.

Thật ra cô ta cũng không gây phiền phức gì, không phải sao? Nếu là chính hắn gặp, không để ý tới là được. Nhưng ngặt là nữ đệ tử siêu cấp sợ ma kia của hắn, chỉ biết la hét vọt vào phòng lão sư.

Là cái gì dẫn cô ta đến chứ? Nhìn quanh phòng Lưu Phi, bày biện cũng như phòng một cô gái bình thường, không có thứ gì thần kỳ.

Sương mù trên núi bay qua vất vưởng trên ngọn cây, phát ra âm thanh như tiếng khóc nức nở. Cô bay lên, bập bềnh theo gió, vô lực khống chế phương hướng của mình.

Như bi ai ngưng tụ thành gió, khiến cho cô thân bất do kỷ.

Ngẩng nhìn ánh trăng lưỡi liềm, cô thì thào, “Ta muốn ngủ, ta muốn quên…” Theo gió bay đi, thanh âm mảnh mai như có như không của cô lượn lờ.

“Ta muốn chết.”

Sau đó liền không thấy tăm hơi.

Gãi gãi đầu, rõ là phiền toái. Cô ta không phải có nguyên do gì mà bị hấp dẫn đến đây, chính là bay theo ngọn gió bắc tiến sở nghiên cứu trong sơn cốc này, sau đó lại theo gió rời đi. Cô ta lại không làm gì sai, kêu Cuồng Mộng ra ăn luôn cô ta thì hơi quá đáng.

Kêu Lưu Phi đổi phòng là được rồi… Hắn xuống lầu, kéo Tiểu Ái sắp bị siết chết cứu ra. Một cái đầu Ly long cùng một cái cô gái nước mắt ràn rụa cùng leo lên người hắn.

“Oa oa oa oa ~” Tiểu Ái so với thấy sét đánh còn sợ hơn, nó khóc sướt mướt dùng long ngữ kể lể Lưu Phi khủng bố nhảy lên người nó như thế nào, còn mém chút nữa tay không bóp chết loại giống trân quý sắp tuyệt chủng là nó đây.

“Ô ô ô ô ~” Lưu Phi ôm chặt lấy thắt lưng của hắn, vừa rồi u linh bay bay kia xém chút nữa hù chết cô.

…..Mạnh Ân cảm thấy, người nên khóc phải là hắn mới đúng. Đàn ông, tên của ngươi gọi là mệnh khổ…



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
2 thành viên đã gởi lời cảm ơn Lost In Love về bài viết trên: Lạc Lạc, cachienxu20
     

Có bài mới 26.02.2015, 02:02
Hình đại diện của thành viên
V.I.P
V.I.P
 
Ngày tham gia: 27.08.2013, 06:23
Bài viết: 5794
Được thanks: 15092 lần
Điểm: 11.63
Có bài mới Re: [Hiện đại, huyền huyễn] Dưỡng cổ giả - Hồ Điệp Seba - Điểm: 11

Bộ 2.2

Hắn cho Lưu Phi đổi phòng ngủ, nhưng vẫn không ngăn được vị u linh tiểu thư kia đến thăm. Không biết tại sao, u linh tiểu thư đặc biệt thích Lưu Phi, mặc kệ cô đổi đến phòng nào, đều có thể chuẩn xác lên tàu gió bắc tìm đến cô.

Sau đó vẫn là tiết mục trình diễn mỗi ngày giống nhau, một chút dấu hiệu cải thiện đều không có.

Lưu Phi có một ưu điểm lớn nhất, cho dù gặp được dạng kinh hách gì, ngủ một giấc tỉnh lại là có thể quên sạch, sinh long hoạt hổ, một chút vết thương tâm lý đều không có. Nhưng mà, mỗi sáng bị cố định quần ẩu, Mạnh Ân chịu không nổi.

“Ngươi đến ngủ cùng ta luôn đi.” Hắn vô cùng bất đắc dĩ đề nghị.

Mặc dù ánh mắt như giết người của Lưu Phi làm cho hắn khiếp đảm, nhưng là vấn đề luôn phải được giải quyết. “Dù sao không phải đến nửa đêm ngươi cũng vọt vào phòng ta sao… dứt khoát trực tiếp ngủ ở đây đi. Ta nằm ngủ dưới đất, là được rồi chứ gì?”

Đối với cuộc sống sinh hoạt, hết thảy hưởng thụ đều có thể không cần, nhưng chuyện ngủ ngáy hắn vẫn chú trọng nhất. Hắn có một chiếc giường đôi cực thoải mái, lại là phiên bản loại siêu lớn, ngủ ba bốn người cũng không thành vấn đề. Nhưng hắn không dám mạo hiểm đề nghị cùng ngủ chung giường với Lưu Phi…

Lưu Phi kinh người quái lực ngay cả Ly long cũng không chịu nổi, huống chi một tên thư sinh nhu nhược như hắn đây. (nhảy từ lầu hai xuống không bị sao mà còn không kinh người quái lực à)

Trừng mắt nhìn hắn một hồi lâu, Lưu Phi đấu tranh vật lộn một lúc. “…Xem ra cũng chỉ có thể như vậy.”

Sau khi dọn vào phòng sư phụ ngủ, ngoại trừ việc Mạnh Ân ngủ sàn bị cảm liên tục ra, quả nhiên u linh tiểu thư kia không tái xuất hiện ở trước mặt cô nữa…

Nhưng mỗi buổi tối, Lưu Phi đều nổi cả da gà bừng tỉnh. Trong viện nghiên cứu chỉ có cô và sư phụ ở, trong hành lang trống vắng đến có thể truyền đến tiếng quần áo ma sát, tiếng khóc nức nở khe khẽ.

“Ngủ không được… Ta ngủ không được.”

“Ta muốn ngủ, ta muốn quên… Ta muốn chết.”

Cô cuối cùng cũng xanh mặt, bò dậy từ chiếc giường lớn lạnh lẽo, trùm chăn run rẩy nằm sát bên sư phụ đang ngủ say.

***

“Chờ hướng gió thay đổi, cô ta hẳn sẽ không đến đây nữa.” Mạnh Ân hắt xì vài cái, nằm sốt trên giường lớn, “Dù sao chịu đựng qua hai tháng cũng không sai biệt lắm…”

Trời rét đậm mà ngủ dưới sàn không phải ý kiến tốt. Bất quá bởi vì hắn cảm mạo đến không đứng dậy được, Lưu Phi áy náy cho hắn trở về nằm giường lớn ngủ, về phần cô, lấy cớ muốn chăm sóc sư phụ, cũng ngủ cùng Mạnh Ân.

Chỉ là sợ quỷ mà thôi, vị tiểu thư này. Nói thì nghe hay như vậy… nóng sốt đến mê man, Mạnh Ân tức giận thầm nhủ.

Từ khi Mạnh Ân bị bệnh, Lưu Phi càng bận rộn hơn. Thí nghiệm của Mạnh Ân không thể tiếp tục, nhưng cổ nuôi cũng không thể thiếu người chăm sóc. Còn có một đám lớn thú nuôi và không phải thú nuôi ngủ đông hoặc không ngủ đông phải cho ăn, phải chăm sóc, lại thêm người bệnh phát sốt nhu nhược.

Tệ hơn là, vào lúc này, kỳ thi trắc nghiệm ở “Đêm Hè” cũng bắt đầu, Lưu Phi bận đến sứt đầu mẻ trán.

Đệ tử của “Đêm Hè” và nghiên cứu sinh, tuổi tác ở đủ mọi tầng lớp, từ mười 15 tuổi đến 85 tuổi đều có, còn có một vài là không được giáo dục chính thống. Vì thế, “Đêm Hè” mở hội nghị giảng dạy qua webcam, để cho tất cả đệ tử đều có thể nhận được hệ thống giáo dục, hơn nữa còn có bài kiểm tra trắc nghiệm học lực ở từng giai đoạn.

Kỳ trắc nghiệm học lực không phải là kỳ kiểm tra đơn giản, thường xuyên phải giao một đống bài báo cáo. Cô đã thông qua được đánh giá học lực bậc quốc trung và cao trung (cấp hai và cấp 3), đang chuẩn bị thông qua bậc cửa đại học, cho nên thức đêm tra tài liệu viết báo cáo là chuyện bình thường như cơm bữa.

Bất quá, bởi vì nửa đêm tiểu thư u linh luôn luôn quanh quẩn trong hành lang, nên cô đem laptop của sư phụ ôm vào phòng, mở đèn gõ cả đêm.

Cô chọn một nữ tác gia nổi tiếng làm dự án báo cáo môn tiếng Trung của mình, đang ở trên Internet tìm kiếm tư liệu của bà ta. Đương nhiên, rất nhiều tư liệu mang tính liên quan cô cũng đều click vào xem…

Sau đó cô nhìn thấy một tấm ảnh chụp.

Há to miệng, cách năm giây mới hét được một tiếng. Tiếng hét thê thảm này làm cho Mạnh Ân phát sốt ngủ trên giường nhảy dựng lên, “Cháy hả? Đâu đâu?”

Không làm được gì, Lưu Phi chỉ vào màn hình laptop, cứng đờ bất động.

Mạnh Ân kho khù khụ, bò xuống giường nhìn màn hình máy tính… u linh tiểu thư hàng đêm lượn lờ quanh sở nghiên cứu của hắn, đang cười tươi như hoa, từ trong tấm ảnh chụp trên Internet, nhìn lại đây.

Liếc qua bên, Lưu Phi đã ngã ngửa té xuống đất.

“Có quỷ a ~” vừa được cứu tỉnh, Lưu Phi lại hét lên.

Mạnh Ân ho vài tiếng, “…Ở Đêm Hè khó tránh khỏi phải giao tiếp với quỷ. Sợ quỷ thì rời đi đi…”

“Ta không muốn.” Lưu Phi giãy nãy, “Ngoại trừ ‘cái đó’ ra, những sinh vật sống khác ta không sợ a. Ta chỉ nghiên cứu mỗi cổ độc không được sao?”

Mạnh Ân vô lực nhìn cô trong chốc lát, “…Vậy vị tiểu thư kia còn sống a… Ngươi ngay cả sinh linh còn sợ, còn có thể làm gì…” Hơn nữa nghiên cứu cổ độc đến cấp độ tinh thâm, phải giao tiếp cùng quỷ a…

Đại sư phụ mới mặc kệ ngươi nghiên cứu cái gì. Phái ngươi đi trị bệnh là phải trị khỏi, trị không hết sẽ về chờ viết báo cáo dày ba thước đi. Mặc kệ là virus Ebola hay là bệnh nhân quả, hắn chỉ quan tâm kết quả đáng hay không đáng với kinh phí quốc gia bỏ ra không thôi.

Sợ quỷ thì làm sao là ở lại Đêm Hè được a…

“Cô ta vẫn còn đang sống sờ sờ,” Mạnh Ân gõ gõ vào màn hình, “Thân thể khả năng hơi yếu nhược, nghe nói bị bệnh suyễn. Bất quá cô ta xác thực còn chưa chết.”

Lưu Phi theo bản năng lảng tránh ánh mắt, “…Vậy tại sao cô ta có thể mỗi ngày chạy tới chỗ này dọa người?”

“Không biết nguyên do gì,” Mạnh Ân hắt xì một cái, “Không biết là một hồn hay một phách của cô ta đã ly thể. Theo gió bay tới chỗ chúng ta, lại theo gió bay  trở về. Bất quá cho dù thoạt nhìn cũng khiến người ta sợ hãi, nhưng cô ta cũng chỉ là sinh linh mà thôi…”

Nói trắng ra, là người sống. Người sống thì không có gì đáng sợ đi?

“Nguyên lai là như vậy.” Lưu Phi nhẹ nhàng thở ra, “Sư phụ, ngươi đừng ngủ.” Cô đẩy Mạnh Ân đang bò lại giường còn nhắm mắt lại, “Đi toilet với ta.”

Miễn cưỡng mở mắt ra, Mạnh Ân u oán nhìn cô, “…Phòng này là một căn hộ nhỏ. Toilet cách giường không đến mười bước…”

“…Ta sợ.”

Hắn vô lực tựa vào vách tường ngoài toilet, che mặt. Việc này mà không giải quyết, hắn thể nào cũng sẽ chết sớm ở tuổi tráng niên.

“Cuồng Mộng.” Chờ Lưu Phi ngủ say, Mạnh Ân hữu khí vô lực gọi.

“Chờ ngươi chết rồi lại gọi ta.” Thanh âm lười biếng của Cuồng Mộng vang lên giữa đám sương mù rực rỡ.

Ho khan vài tiếng, “Ngươi không muốn nhìn thấy bộ dạng thảm bại đáng thương của ta sao?”

Cô lập tức hiện hình, hào hứng bừng bừng nhìn Mạnh Ân bệnh đến ủ ê. Từ khi hắn thu phục được con Mộng ma này, còn bắt cô nhốt vào trong cái xác con chim chết tiệt này, thành cổ sử ma, hắn đối với ảo tưởng tốt đẹp của nữ nhân liền xem như là tuyên cáo cho may mắn đi tong.

Vừa ho, hắn vừa mở cửa phòng, nhìn tiểu thư u linh vẫn còn du đãng trên hành lang. “Ăn ác mộng của cô ta đi.”

Hẳn là cô ta có khúc mắc gì, cho nên mới sẽ rời hồn phiêu đãng. Ăn ác mộng rồi, chắc sẽ khôi phục lại bình thường thôi.

Cuồng Mộng quan sát cô ta một lúc, “Cô ta không có ác mộng, làm sao ăn?”

Mạnh Ân kỳ quái nhìn Cuồng Mộng. Hắn biết Cuồng Mộng trước nay vốn không cam không nguyện, nhưng bọn họ đã lập huyết khế, Cuồng Mộng không thể nói dối hắn. Bất quá hắn vẫn là hoài nghi hỏi, “Thật sự?” Nếu không có ác mộng đại biểu cho khúc mắc, vì sao cô ta lại ly hồn thành sinh linh?

Cuồng Mộng hừ lạnh một tiếng, “Ta ngược lại có thể làm cô ta thấy ác mộng, vậy thì có thể ăn. Làm không tốt ngay cả hồn phách đều nuốt cả thảy vào trong bụng cũng có thể.”

“…Ngươi có thấy được ác mộng của cô ta không?”

“Hừ hừ,” Cuồng Mộng cười lạnh, “Không nói cho ngươi.”

Chậc, phụ nữ. Mặc kệ chủng tộc gì đều giống nhau đến một cách khó hiểu, loạn thất bát tao thích ghi hận. Nữ mộng ma cũng giống vậy.

“Quên đi, dù sao ta cũng biết là cái gì. Bất quá là vì một người đàn ông thôi…”

Cuồng Mộng trợn to hai mắt, hơi nhếch miệng, trông vô cùng gợi cảm. Ánh mắt tràn ngập “sao ngươi biết”.

Aizz, phụ nữ. Mặc kệ chủng tộc gì đều giống nhau đến một cách khó hiểu, loạn thất bát tao thích đùa giỡn trêu chọc. Nữ mộng ma cũng giống vậy.

“Ngươi không có việc gì liền đi ngủ, đương nhiên không biết nguyên nhân của cô ta.” Mạnh Ân nhún nhún vai, “Mộng ma so ra vẫn kém am hiểu thu thập tư liệu hơn nhân loại nhiều…”

“Ai nói!” Cuồng Mộng hét rầm lêm, “Ta là ai? Ta thế mà là nữ vương của Mộng cảnh (Dreamland, thế giới trong mơ)! Trên đời có chuyện gì mà ta không biết? Mộng cảnh của mỗi người đều tương thông, hơn nữa trong mộng cảnh không ai có thể nói dối được ta! Có chuyện gì mà ta không biết được!?”

“Ngươi không biết chuyện của cô ta.” Mạnh Ân lại hắt xì vài cái, “Nhưng ta biết cô ta là bị tổn thương tình cảm…”

“Ngươi cũng chỉ biết những tin lá cải truyền thông của cô ta mà thôi.” Cuồng Mộng khinh thường bĩu môi, “Bọn phóng viên kia biết cái rắm gì! Bọn chúng viết cái gì ngay cả chúng cũng xem không hiểu, chỉ có thể lừa những độc giả không biết mà thôi. Ta mới là người biết được chân tướng rõ ràng nhất!”


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
2 thành viên đã gởi lời cảm ơn Lost In Love về bài viết trên: Lạc Lạc, cachienxu20
     
Có bài mới 26.02.2015, 02:04
Hình đại diện của thành viên
V.I.P
V.I.P
 
Ngày tham gia: 27.08.2013, 06:23
Bài viết: 5794
Được thanks: 15092 lần
Điểm: 11.63
Có bài mới Re: [Hiện đại, huyền huyễn] Dưỡng cổ giả - Hồ Điệp Seba - Điểm: 11

Bộ 2.3

Hắn dựa vào tường, cầm trong tay một quyển sách vừa xem xong. Thật ra hắn rất ghét hội sách quốc tế, cái nơi quỷ quái lại còn ồn ào này, hơn nữa cơn sốt còn chưa lui, lại càng choáng váng.

Nhưng phải giải quyết cho xong chuyện đã.

Buổi ký tặng sách đã bắt đầu 10 phút, hắn vẫn nhìn chăm chăm nữ tác gia đã làm cho hắn vô cùng thê thảm kia.

Thực khiến người kinh dị. Một người phụ nữ thể chất yếu ớt, cũng đã bốn mươi tuổi, lại như một đóa hoa không tàn lụi, vẫn duy trì khuôn mặt và khí chất của thiếu nữa. Chính bởi vì như vậy, cho nên thoạt nhìn đặc biệt hư ảo.

Bạn đã từng thấy bạch cúc (hoa cúc trắng) chưa?

Trước bỏ qua một bên truyền thống thành kiến đối với hoa cúc (tang tóc). Ngươi đã từng gặp, một bông hoa bạch cúc nở rộ xinh đẹp chưa? Có loại bạch cúc tên là “Nguyệt chi hữu”, ở thời điểm rực rỡ nhất, nó sẽ bung nở những cánh hoa trắng thuần như hỏa diễm, như hơi thở của ánh trăng.

Cành gầy yếu của nó gần như không mang nổi vẻ xinh đẹp nặng nề của nó, đẹp đến hư ảo mà mông lung. Nhỏ nhưng đầy ắp, đem chính sự tồn tại của mình biến thành thu đêm mê ly. Ngay cả linh hồn trong sạch không có một chút tình tự, chỉ ở trong mộng mới có thể nhìn thấy đóa hoa mộng ảo kia.

Cô giống như một bụi bạch cúc bình lặng, thế gian này thực sự không thích hợp với cô.

“Cuồng Mộng, cô ta thật sự không có ác mộng cần ăn sao?” Mạnh Ân nén cơn ho khan nơi yết hầu.

“Chờ ngươi chết rồi ta liền nói cho ngươi.” Cuồng Mộng ngắm nghía bộ móng trơn bóng của mình.

Nói như vậy, thật sự không có. Mạnh Ân thong thả bước tới, đứng vào cuối hàng đang chờ ký tên. Cô ta mỉm cười ôn nhu, nhẫn nại, ký tên từng quyển sách một, bắt tay cùng từng độc giả. Tiếng nói của cô mềm nhỏ như của đứa bé, ánh mắt lại còn trong trẻo như vậy.

Những độc giả của cô cũng không khác mấy với khí chất của cô, nói chuyện nhỏ tiếng, thực ôn hòa lễ phép xếp hàng. Không nhiều người lắm, nguyên bản vị nữ tác gia này cũng không có tiếng tăm lớn lắm, nhưng nhìn ra được, cô có một nhóm độc giả kiên trinh hâm mộ.

Nhưng trên thế giới này, phóng viên là những sinh vật không lễ phép nhất. Bọn họ căn bản không thèm đứng xếp hàng, vọt tới trước bàn phỏng vấn cô. Cô vừa kí tên bắt tay, vừa câu được câu không nói chuyện với họ.

“Đúng rồi, Dư tiên sinh cũng có ký tên ở hội trường!” Có một phóng viên điềm nhiên như không hỏi, trong mắt lóe lên tia giảo hoạt ác ý, “Quý tiểu thư không đến chào hỏi ông ấy sao?”

Trong hội trường ký tên nổi lên một cỗ xôn xao nho nhỏ, vài độc giả hiện ra vẻ mặt không đành lòng hoặc chán ghét, tràn ngập địch ý nhìn tên lưu manh có văn hóa giỏi vạch trần vết sẹo kia.

Quý tiểu thư vẻ mặt trống rỗng một giây, đoạn ôn nhu cười cười, “À. Có lẽ chờ xong việc rồi nói sau.”

Phóng viên cũng rất không thức thời, hỏi, “Cô có lời nào muốn nói cùng ông ta không? Chuyện cô tố giác ông ta bắt cá hai tay là có thật sao? Lúc còn qua lại với ông ta, cô hoàn toàn không biết ông ấy đã đính hôn với vị hôn thê sao? Nghe nói hai người yêu nhau ba năm, trong thời gian đó chẳng lẽ cô chưa từng nghi ngờ?”

Phóng viên nhìn gương mặt càng ngày càng tái nhợt của cô, cảm thấy khả năng có tin tức để đào, “Nghe nói kể từ khi vạch rõ chuyện Dư tiên sinh bắt cá hai tay cho giới truyền thông, cô biến mất khoảng một năm… Có người nói rằng cô bị đả kích tinh thần phải nằm viện, có hay không từng có chuyện đó?”

“Này, đừng có quá đáng!” Có độc giả mắng lên, “Ngươi hỏi vấn đề này làm gì hả! Đồ đáng ghét!”

Quý tiểu thư sửng sốt trong chốc lát, nở nụ cười, “Đều đã qua rồi, tôi cũng đã quên. Khi đó tôi còn hơi trẻ con, không chịu được một chút đả kích. Đã làm cho mọi người lo lắng, thực ngại quá.” Cô điềm đạm đáng yêu cúi thấp người, “Đợi một lát phỏng vấn tiếp được không? Mọi người đã chờ hơi lâu rồi, thực có lỗi… Tôi còn đang ký tên…”

Nhân viên công tác của nhà xuất bản cũng ra mặt can thiệp, đem phóng viên “mời” đi.

Cô tiếp tục ký tên, tựa hồ như cảm xúc không có gì dao động. Vẫn điềm tĩnh cười như trước, trên từng cuốn sách của độc giả ký lên cái tên thanh tú.

Mạnh Ân mắt lạnh nhìn, khi đến phiên hắn, hắn đưa cuốn sách vừa mới xem xong cho cô. “…Cô còn nghe thấy, tiếng ca đầy trời của nhân ngư qua sông không?”

Quý tiểu thư kinh ngạc ngẩng đầu nhìn hắn, lộ ra một tia thống khổ nhưng vẫn kiên cường mỉm cười, “Đã không còn nghe thấy nữa.”

Mạnh Ân cũng mỉm cười, bắt tay cô, cầm sách đi.

Bút danh của cô tên là Nguyệt Quý (hoa hồng). Tác phẩm “Không linh mà hư ảo”, như sống trong thế giới của bản thân mình. Cách hành văn của cô rất tốt, nhưng vẫn không thể nào nổi tiếng được. Mọi người nhắc tới tên cô, chỉ nhớ lại một năm trước, một cô gái nhu nhược yếu đuối, cư nhiên lại chủ động tìm tờ Nhật báo Bình Quả vạch rõ chuyện, lúc đó mọi người mới biết được, cô cùng vị tác giả Dư Hoa đang còn đình đám lúc bấy giờ đã yêu nhau ba năm.

Sau đó, Dư Hoa sớm đã tuyên bố tin tức kết hôn, sẽ cùng vị hôn thê đã đính hôn sáu năm bước vào lễ đường.

Ai cũng không ngờ tới, một thiếu nữ vĩnh viễn ốm yếu, sẽ có loại dũng khí phản kích này. Nhưng loại phản kích kia xem như thực ngu ngốc, đủ lời phản đối phê bình theo nhau mà đến, thậm chí nhà xuất bản còn ám chỉ cô có vấn đề về thần kinh, thường xuyên nói cô nghe được “Tiếng ca của nhân ngư”, chuyện hẹn hò cùng Dư Hoa cũng xuất phát từ tưởng tượng mà thôi.

Tin tức náo nhiệt mấy cũng chỉ xào nóng ba ngày, nhưng chỉ vì vậy mà cô biến mất hơn một năm.

Bởi vì tình cảm bị tổn thương mà ly hồn sao? Mạnh Ân có điểm rối rắm gãi gãi đầu. Nhưng quan sát nửa ngày, vết thương của cô hẳn đã hoàn toàn khỏi hẳn, cũng không còn vì vậy mà vây hãm trong bi thương nữa.

Vậy tại sao, hồn phách của cô ta còn có thể theo gió bắc đến thăm sở nghiên cứu của hắn?

“…Ta là chuyên gia nghiên cứu cổ độc.” Hắn vừa thì thào, vừa thu hồi Cuồng Mộng, “Nếu không có việc gì, mặc kệ là được rồi…”

Lúc hắn về nhà đã hơi trễ, từ rất xa, đã nghe thấy tiếng kêu thảm thiết của Lưu Phi và tiếng hét thảm thiết của Tiểu Ái.

Như hoàn toàn không có trí nhớ, sinh linh của Nguyệt Quý lơ lửng bay trong sân, u buồn nhìn Lưu Phi như đang bị lên cơn điên.

Lưu Phi điên cuồng la gào nhảy lên người Tiểu Ái còn bị lên cơn hơn.

Nguyệt Quý mỏng manh phiêu đãng theo gió, thanh âm mảnh mai mang theo quỷ khí.

“Ta muốn ngủ, ta muốn quên, ta muốn chết.”

Trong cơn gió bắc, tiếng khóc nức nở vang vọng vào hư không.

…xem ra, không thể mặc kệ rồi.

.

“Sư phụ…” Lưu Phi giọng run rẩy, “Ngươi, ngươi lại phải ra ngoài sao? Nhớ về trước khi trời tối nha? Nhớ nha nhớ nha?”

Thay xong quần áo, Mạnh Ân nhìn nhìn cô, “…Ừ. Ta đi trụ sở tìm Chu sư phụ giúp ta chế thuốc. Tuy đã hết sốt, nhưng vẫn hơi yếu. Thí nghiệm đã gác lại quá lâu rồi…”

Cô gái trước nay hung hãn này, nước mắt rưng rưng trong hốc mắt, bộ dáng đáng thương hề hề. Đối với loại vẻ mặt này hắn không có sức chống cự… Mạnh Ân không có chí tiến thủ thở dài.

“Không phải ngươi có báo cáo phải nộp sao? Tự tay giao nộp báo cáo cũng có vẻ có thành ý hơn.” Mạnh Ân bước ra ngoài, “Đi thay quần áo đi, chúng ta cùng đến trụ sở chính.”

Lưu Phi như được đại xá, hoan hô một tiếng bèn nhanh chóng đi thay quần áo. Tiểu Ái tối hôm qua đã chạy trốn, ngay lá chắn sau cùng cũng không còn… Kết quả là, người tối tin cậy cũng duy nhất có thể dựa vào, chỉ có vị sư phụ vô cùng không có đầu óc này thôi.

Trông cô vui mừng như vậy, Mạnh Ân lại lặng lẽ thở dài. Sợ quỷ như thế, làm sao tiếp tục sống được ở Đêm Hè đây?

Nói là muốn đi tìm Chu sư phụ, kỳ thật cũng không hoàn toàn như vậy. Bệnh cảm của hắn đã gần khỏi hẳn, cơn sốt cũng đã lui. Chẳng qua là hắn cần một vài ý kiến, dù sao hắn đối với việc nghiên cứu Quỷ Hồn cũng không dốc lòng, mà sinh linh của Nguyệt Quý lại rất không bình thường… Hắn cần đồng nghiệp giúp.

Rầu rĩ khởi động chiếc xe cổ lổ sỉ, rốt cục cũng đến được trụ sở chính tọa lạc tại thâm sơn. Rất khí thế chiếm cứ cả một vùng thung lũng, bề ngoài nhìn vào hoàn toàn như là một ngôi trường đại học rất lớn. Nhưng ở phương diện nghiên cứu đều rất siêu thực.

Lưu Phi vừa về tới trụ sở chính quen thuộc, lập tức tràn đầy sức sống kêu, “Ta đi nộp báo cáo!”

“Ừ, một lát đến chỗ Chu sư phụ tìm ta.” Mạnh Ân phất phất tay, hắn xoay người tiến vào toàn nhà nghiên cứu thực vật. Chu sư phụ đang cùng vị hôn phu của cô – Diệp sư phụ làm việc trong nhà kính, nhìn thấy hắn vừa mừng vừa sợ. Bọn họ là bạn học cùng khóa, mà tên bạn cũ lười chảy thây này thà rằng chui rúc trong nhà nuôi chim hoang thú dữ, cũng lười ra ngoài thăm hỏi bạn bè.

“Oa, ngọn gió nào thổi cậu tới đây vậy?” Diệp sư phụ thực hào khí vỗ vỗ lên lưng hắn, thiếu chút nữa làm cho hắn ngã vào thùng phân bón, “Thoạt nhìn là bị ‘phong tà’ rồi?” Nở nụ cười.

“Người ta sinh bệnh đã đủ đáng thương, anh còn cười hắn.” Khuôn mặt chằng chịt sẹo, Chu sư phụ khẽ trách, “Đến đây, đợi mình rửa tay rồi xem giúp cậu.”

Vẫn như vậy, vẫn không khí ôn hòa mà yên tĩnh này. Trụ sở chính vẫn luôn như chốn đào nguyên, người tránh đời ẩn cư vẫn còn nồng đậm nhân tình như vậy. Ở nơi này, hắn luôn cảm thấy mình như con cừu đen lẫn trong đàn cừu trắng, bề ngoài giống nhau như đúc, nhưng màu lông lại bất đồng.

Nhấp chén trà của Chu sư phụ pha, hắn nghĩ nghĩ, đoạn kể lại chuyện xảy ra gần đây.

Hai vợ chồng suy nghĩ một lúc, “Đã mất một hồn hoặc một phách, mà không hề bị gì?”

“Đúng. Cô ta rất bình thường… Nói không chừng là quá mức bình thường.” Mạnh Ân nhún vai, “Loại chuyện ly hồn này mặc dù không bình thường, nhưng không phải là chuyện gì hi hãn. Thời cổ đại, liên quan đến dạng này được gọi là…”

“Thất tâm phong (bệnh tâm thần).” Diệp sư phụ đón lời nói, “Đây là một trong những luận văn của nhóm chúng ta.”

“Nhưng cô ta lại không hề bị gì.” Chu sư phụ cũng có chút hoang mang. “Mạnh, cậu cũng biết, đây không phải là sở trường của mình và Diệp. Lúc trước báo cáo này gần như đều là La viết. La mới là chuyên gia Quỷ Hồn học, hai người chúng ta chỉ biết về cây cối, cậu cũng chỉ biết nuôi cổ.”

“Ta không muốn…” Mạnh Ân hất đầu, lời còn chưa nói xong, phía sau liền truyền đến thanh âm u ám, làm cho người ta từng đợt sởn cả da gà.

“Đây không là bạn học cũ Mạnh Ân yêu dấu sao?” Một người đàn ông xuất hiện trong bóng tối, tựa tiếu phi tiếu, “Trở về cũng không báo một tiếng, thực xa cách a.”

“A, ta vừa mới đến, ngồi còn chưa nóng mông đâu.” Mạnh Ân cười đến là hiền hòa rạng rỡ, “Lâu không gặp, La. Ngươi vẫn còn đang mò mẫm chơi đùa trên đống xác chết lòi xương sao?”

(Kỳ thật hắn chân chính muốn nói là, “Ngươi cái tên biến thái âm hồn bất tán này!”)

“Đúng vậy, lâu quá không gặp. Cũng không trở về nhiều một chút thăm bạn cũ.” La sư phụ đi ra từ bóng tối, nhiều năm nghiên cứu Quỷ Hồn và U linh, khí chất của hắn có chút tương tự với những thứ hắn nghiên cứu, như mang theo ma trơi vậy. “Ngươi còn chưa bị mấy con sâu nhỏ (cổ) cắn chết a?”

(Kỳ thật hắn chân chính muốn nói là, “Ngươi mụ ‘nương pháo*’ chuyên giả trang nữ sinh này!”)

(*nương pháo hoặc pháo nương: từ ngữ xuất phát từ một một bộ phim thần tượng của Đài Loan, hình dung con trai ẻo lả, từ hành động, tính cách, hành vi, vẻ mặt đều nữ tính hóa, cố làm ra vẻ giống con gái đến thái quá – hình minh họa ở cuối chương)

Hai người nhìn nhau, hoàn toàn là ngoài cười nhưng bụng không cười. Trong không khí như sinh ra luồng điện sát khí, tiếng sét xẹt xẹt.

“Ách… Uống trà nhé? Mọi người… ngồi xuống uống trà đi?” Chu sư phụ lúng túng chào đón, nhìn Diệp sư phụ có chút không nhịn được cười, huých khuỷu tay một cái.

Cả “Đêm Hè”, mọi người ai cũng biết La sư phụ cùng Mạnh sư phụ ghét nhau như nước với lửa, nhưng nguyên nhân chân chính chỉ có bốn người họ biết.

(Có thể Đại sư phụ cũng biết, nhưng lão chỉ quan tâm có liên quan gì đến kinh phí quốc gia hay không…)

Bọn họ vào “Đêm Hè” cùng chung một khóa. Dung mạo tuyệt mỹ của Mạnh Ân khiến cho sở nghiên cứu xôn xao một trận rất lớn. Nhưng khi biết hắn là nam sinh, xôn xao cũng dần dần lặn xuống.

La luôn vùi đầu nghiên cứu, thế nhưng vẫn không hề biết được sự thật tàn khốc này.

Mối tình đầu của La, lần đầu tiên gặp đã yêu phải bạn học mỹ nhân cao lớn phiêu dật xinh đẹp này. Bốn người họ được phân cùng một tổ, đều là đệ tử của Lưu sư phụ, ngày đêm bên nhau, nhưng La tính tình vốn rụt rè, vẫn chưa cho người ta biết được tình cảm luyến mộ của hắn.

Sau Diệp cùng Chu thông báo chính thức yêu nhau. Có thể chuyện đó kích thích đến La, làm cho hắn dấy lên dũng khí, cũng đi tỏ tình với Mạnh Ân.

Về phần quá trình, mọi người đều không biết được. Bất quá một nam sinh Bò Cạp (La sư phụ là một người thuộc chòm sao Bò Cạp đúng chuẩn), tỏ tình hẳn không phải là nhiệt tình ở mức độ bình thường. Đợi khi Chu và Diệp nghe được tiếng la thảm thiết của hai bạn học thì…

(BỌ CẠP…

Nguyên tố: Nước

Phẩm chất: Kiên định

Phân cực: dương

Hành tinh thống trị: Sao Hỏa, sao Diêm Vương

Nhà: nhà số 8

Biểu tượng: con Bọ Cạp

Tâm lý cần thiết: Trải nghiệm mạnh mẽ chuyển biến cảm xúc

Phẩm chất tốt nhất: Tháo vát, có tài xoay sở

Mặt kém: Bất hòa, lạm dụng về tình dục, cảm xúc mạnh mẽ, nóng nảy, ngoan cố một cách chủ tâm, hay thù oán, phật ý, ghen tị, thèm muốn, chiếm hữu, phiền phức, không khoan nhượng.

Những từ khóa: sự tái sinh, dũng khí, khát khao, tháo vát, quỷ quyệt, hay giấu giếm, giữ kẽ, kiên định.)

Chỉ thấy Mạnh Ân trắng bệch mặt mày, túm lấy vạt trước áo sơmi lao ra khỏi cửa. La kích thích quá độ ngồi dưới đất, miệng há to. Một hồi lâu mới giận dữ rống lên: “Hắn là nam?!”

Ách… bạn học à, hắn vẫn luôn là nam. Ngươi đã từng thấy hắn mặc váy sao… ? Không biết La tỏ tình thế nào, mà làm toàn bộ cúc áo sơ mi của Mạnh Ân rơi tan tác…

Từ đó trở đi, hai người họ liền như nước với lửa, thù hận kết càng ngày càng sâu.

“Ách… Mọi người uống chén trà bình tĩnh một chút đi.” Chu sư phụ rót đầy một bình trà ‘xua tâm hoả’, hy vọng là loại này hữu dụng.

Uống vào chén trà của Chu sư phụ, La sư phụ cũng bình tĩnh lại. Thiếu chút nữa vì tức giận mà làm trễ việc chính, chuyện này không thể được.

“Thương lượng việc chính,” La sư phụ quỷ khí dày đặc cười lạnh, “Ta có một đệ tưt đã rời khỏi ‘Đêm Hè’, cho nên chỗ ta có thể nhận thêm một đệ tử. Thế nào? Nghe nói ngươi cái gì cũng chưa dạy Lưu Phi… vậy giao cô bé Lưu Phi kia cho ta đi?”

Ngươi tên biến thái này… muốn làm gì Lưu Phi bé nhỏ a?! Nụ cười trên mặt của Mạnh Ân vẫn không thay đổi, nhưng chén trà bị bóp đến hiện ra vết nứt.

“Lưu Phi còn nhỏ quá, trước để biết được cơ sở rồi nói sau. Chờ cô bé vượt qua kỳ kiểm tra trắc nghiệm học lực đại học rồi dạy cũng không muộn nha.” Hắn hoàn toàn quên mất nhân tố bạo lực tiềm tàng của Lưu Phi, chỉ lo giận sôi lên.

“Hừ hừ hừ.” La sư phụ vẻ mặt khinh thường, “Ngươi vẫn đui mù kém cỏi như trước kia. Con người đều cũng có tài năng đấy, có điều là có thể bật mở được cái công tắc kia hay không mà thôi. Ngươi thật sự không nhìn ra, vẫn cho là mình thật sự là Dưỡng cổ đại sư ư? Mạnh Ân của Hoạn Long thị*?”

*Họ Hoạn Long (hoạn: nuôi), thời vua Thuấn có một người tên là Đổng Phụ, rất giỏi nuôi rồng, có rất nhiều con rồng bay đến cạnh ông ta. Sau khi vua Thuấn nghe kể việc này, vô cùng vui mừng, bèn ban thưởng cho Đổng Phụ họ là Hoạn Long. (theo Tả truyện – Xuân Thu năm Chiêu Công thứ 29)

Vẫn cười hì hì, vẻ mặt xinh đẹp như nữ tử của Mạnh Ân biến sắc. Phẫn nộ làm cho ánh mắt hắn bắn ra hồng quang, đôi con ngươi dựng thẳng như của loài bò sát, lóe ra ánh sáng quỷ dị như đá mắt mèo.

“Ngươi rốt cuộc muốn nói gì?” Mạnh Ân thanh âm thấm sương lạnh.

“Ta nói, ngươi thực đui mù kém cỏi. Ngươi thực sự cho là ngươi là học giả sao? Ngươi chính là ỷ vào tư chất thiên phú của tổ tiên, gán cho cái tên khoa học là Vu sư. Lưu Phi căn bản không cần theo ngươi, cô bé là một người họ Hoạn Long trời sinh, cùng ngươi ỷ vào thiên phú của tổ tiên là hoàn toàn bất đồng! Cô bé đâu chỉ có thể dưỡng cổ? Cô muốn nuôi dưỡng vạn vật chúng sinh trong thiên địa cũng không có vấn đề gì, căn bản không cần học!”

Mạnh Ân ánh mắt càng đỏ, gương mặt diễm lệ đầy sát khí.

“Được rồi, đừng nói nữa.” Diệp sư phụ trong lòng run sợ bước ra hoà giải, “La, ít nói vài câu…”

Chu sư phụ che mắt, đầu phát đau từng cơn. Cái gọi là “Hoạn Long thị”, chính là một thế gia thời viễn cổ từng nuôi rồng cho đế vương, có một cái tên gọi khác là “Long quan”. Thời viễn cổ linh thú còn trên nhân gian, gia tộc nhà Hoạn Long phụ trách phụng dưỡng, chăm sóc rồng ở nhân gian. Rồng là một chi trưởng của trùng có vảy, loài cổ lại đa số là trùng xà, cho nên cũng không ghi tạc sự nuôi dưỡng và nghe lệnh của người Hoạn Long thị.

Cho dù linh thú vứt bỏ nhân gian mà đi, nhưng thiên phú của Hoạn Long thị vẫn truyền thừa theo từng thế hệ, tuy rằng bởi vì chiến loạn mà lênh đênh lưu lạc, gia đạo sa sút mà số người điêu linh, truyền đến đời Mạnh Ân chỉ còn lại một huyết thống là hắn. Nhưng chỉ có hắn, đích thật là duy nhất, họ nhà Hoạn Long hàng thật giá thật.

Tuy rằng bản thân hắn thống hận thân phận cao quý này.

Nhưng La đặc biệt rất thích lấy điểm ấy ra kích thích hắn, có một lần đánh nhau, Mạnh Ân mất lý trí thiếu chút nữa giết La.

Tuy rằng sợ hãi, cô vẫn chen qua khuyên giải hai người này, nhưng dường như không ai thèm nghe vào tai… Thảm rồi, để cho Mạnh Ân tức giận lên, bọn họ ai còn có có thể sống chớ…

Hồng quang trong mắt Mạnh Ân đột nhiên biến mất, đồng tử khôi phục kích cỡ bình thường. “Ngươi là hâm mộ, hay là đố kị chứ gì.” Hắn cười cười đẩy mắt kính, “Ta chẳng những là Hoạn Long thị, còn là sư phụ của Lưu Phi. Nguy hiểm thật nha, thiếu chút nữa bị ngươi đạt được như ý. Nếu ta làm thịt tên biến thái như ngươi, thể nào Đại sư phụ sẽ đem Lưu Phi giao cho ngươi. Ta đây không phải hại tiểu Lưu Phi rồi sao?”

Đáng giận… “Ngươi mụ nương pháo muốn hủy diệt một thiên tài là đúng sao?” La sư phụ rống lên, “Con bé chỉ có theo ta mới có tiền đồ!”

Dù sao cũng đã xé rách mặt rồi, lễ phép vô vị là khỏi cần.

“Con bé ở trụ sở hơn một năm, ngươi không biết nó sợ quỷ sao?” Mạnh Ân cao thấp đánh giá hắn, “Đi theo loại sư phụ không khác quỷ là mấy như ngươi, so với nhìn thấy quỷ còn có thể dọa chết con bé đi.”

“Chỉ là con bé chưa quen thôi!”

“Nó là quen được với loại người biến thái như ngươi cuộc đời mới bị hủy diệt đó!”

“Mụ nương pháo như ngươi có tư cách gì nói ta biến thái?”

“Tên biến thái như ngươi có tư cách gì nói ta nương pháo?”

“Báo cáo trước kia của ngươi toàn là cóp-py của ta! Ngươi là tên trộm!”

“Thế những bài thí nghiệm không phải ta làm giùm ngươi chắc? Ngươi là tên cướp!”

“Ngươi ba ngày không tắm rửa!”

“Ngươi năm ngày không đại tiện!”

“Ngươi…” “Ngươi…”

Hai tên đàn ông này mắt tóe lửa mắng mỏ nhau hoàn toàn quên mất thân phận học giả đáng lẽ ra phải cẩn trọng của mình, vô cùng càng mắng càng xuống cấp như thể hai đứa bé đang cãi nhau. Diệp sư phụ cùng Chu sư phụ không biết khuyên thế nào, thở dài, ngồi xuống uống trà.

Nhao nhao đến cuối cùng, Mạnh Ân động đến lửa giận, “Lưu Phi là do Đại sư phụ tự mình đưa đến nhà của ta! Có gan ngươi cứ đi tìm Đại sư phụ đòi người, thế nào!”

“Ta không dám đi chắc?” La sư phụ đứng bật lên, “Đi thì đi!”

Hai tên đàn ông nổi giận đùng đùng, bay nhanh như gió thẳng hướng đến văn phòng của Đại sư phụ. Mới từ khu bệnh dịch trở về, Đại sư phụ còn đang uống thuốc bắc.

“Đại sư phụ, Lưu Phi là đệ tử của con đúng không?!” Mạnh Ân khí thế kinh người vọt vào, “Con bé còn chưa tốt nghiệp, con không cho phép nó chuyển đến chỗ sư phụ khác!”

“Đại sư phụ, Lưu Phi thiên phú tốt như vậy, vì sao lại đưa đến cho tên phế vật kia?” La sư phụ hùng hổ đập bàn, “Chỉ cần con bé theo con, nhất định có thể trở thành đại sư Quỷ học vĩ đại!”

Hai người họ tiếp tục khắc khẩu, Đại sư phụ ánh mắt càng ngày càng híp lại. “Thư ký, mang cho ta vài viên panadol và ly nước lọc được không?”

Mỗi lần hai tên của nợ này cùng nhau vọt tới, bênh đau nửa đầu của hắn sẽ phát tác. Rõ là xúi quẩy a…

“Đại sư phụ…” “Đại sư phụ…” Hai người cướp lời, kịch liệt gần như muốn lật tung nóc nhà.

“Đủ chưa?!” Đại sư phụ không nhịn được rống lên, bụi trên nóc nhà rung rinh rơi xuống, “Ngươi cũng gọi hắn cũng goi, ta phải nghe ai? Cả hai câm miệng hết cho ta!”

Hắn hít vài hơi thật sâu, trong lòng từng đợt ai oán. Vì sao thiên tài luôn có cơn điên nặng nhẹ bất đồng chớ? Đệ tử ưu tú nhất của hắn đều có tật xấu đặc biệt nhiều…

“Ngươi,” hắn chỉ vào La sư phụ, “Ngươi muốn Lưu Phi chuyển đến chỗ ngươi? Ngươi cũng không phải không biết nội quy của Đêm Hè, còn cần ta giảng sao? Trừ phi Mạnh Ân đánh giá Lưu Phi không thích hợp dưỡng cổ, đưa đơn đề xuất, bằng không đệ tử không thể chuyển trường lung tung.”

“Cũng không phải không có ngoại lệ!” La sư phụ biện hộ, “Chuyện này có thể thương lượng…”

Đại sư phụ mặc xác hắn, “Còn ngươi nữa, Mạnh Ân. Ngươi đến để cãi lộn với La Thiết hả? Chuyện ngươi muốn hỏi ta, hỏi La Thiết không phải tốt hơn sao?”

Mạnh Ân đực mặt một lúc, hắn còn chưa mở miệng đâu, sao Đại sư phụ biết?

“Hai người các ngươi… uổng cho lớn chừng này tuổi đầu, làm sao còn như thời trẻ trước đây chứ?” Đại sư phụ giáo huấn, “Trước tiên ở đây mà tự kiểm điểm lại mình đi, ta đi ra ngoài bàn chút chuyện. Có gì muốn nói, chờ ta trở lại nói tiếp…” Hắn bực tức ra khỏi văn phòng, đóng cửa lại.

Nhưng mà… lão nhân gia hắn đóng cửa còn chưa tính, vì sao còn khóa luôn cửa?

“Đại sư phụ?” Mạnh Ân kinh hoảng, “Đại sư phụ, ngươi khóa cửa làm gì? Đại sư phụ!”

“Ngươi xanh mặt làm gì?” La Thiết cũng tức giận, “Nhìn thấy quỷ sao? Đại sư phụ, ngươi nhốt ta cùng mụ nương pháo này làm gì?”

“Các ngươi từ từ nói chuyện đi.” Đại sư phụ ho khan hai tiếng, “Chờ các ngươi nói xong rồi, cửa tự nhiên liền mở…”


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
2 thành viên đã gởi lời cảm ơn Lost In Love về bài viết trên: Lạc Lạc, cachienxu20
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 26 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: Bhoakl, Cunthoi2008, Ferrari1102, hasgn, Huong Thanh, Le Thanh, PhuongVopqia, quycoxunu318, thanhthaomar, táo lạ, xiaoxing và 193 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:



Đề tài nổi bật 
1 • [Xuyên không - Dị giới] Tà phượng nghịch thiên - Băng Y Khả Khả

1 ... 147, 148, 149

2 • [Hiện đại] Nữ phụ xoay người tiến công chiếm đóng - Bánh Bao Tình Yêu Hấp

1 ... 27, 28, 29

3 • [Xuyên không] Đại thiếu gia ế vợ - Đông Phương Ngọc Như Ý

1 ... 36, 37, 38

4 • [Hiện đại] Đã từng rất yêu anh - Đọc Miễn Phí

1 ... 14, 15, 16

5 • [Hiện đại] Tổng giám đốc hàng tỷ Cướp lại vợ trước đã sinh con - Minh Châu Hoàn

1 ... 148, 149, 150

6 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 99, 100, 101

7 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

[Hiện đại] Hôn nhân ngọt ngào - Đam Nhĩ Man Hoa

1 ... 20, 21, 22

9 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128

10 • [Xuyên không Điền văn] Trọng Sinh Tiểu Địa Chủ - Nhược Nhan (Phần 1)

1 ... 166, 167, 168

11 • [Hiện đại] Nhân gian hoan hỉ - Tùy Hầu Châu

1 ... 29, 30, 31

12 • [Hiện đại - Trùng sinh] Đêm trước ly hôn - Thiên Sơn Hồng Diệp

1 ... 32, 33, 34

13 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

14 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 195, 196, 197

15 • [Hiện đại] Bảy năm vẫn ngoảnh về phương Bắc - Ân Tầm (Phần 1)

1 ... 166, 167, 168

16 • [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp

1 ... 161, 162, 163

17 • [Xuyên không - Dị giới] Phế sài muốn nghịch thiên Ma Đế cuồng phi - Tiêu Thất Gia - New C1153

1 ... 141, 142, 143

18 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 200, 201, 202

19 • [Hiện đại - Quân nhân] Sếp dè dặt một chút! - Quả Đào Lạc Đường

1 ... 96, 97, 98

20 • [Hiện đại - Trùng sinh] Anh hai Boss đừng nghịch lửa - Cửu Trọng Điện

1 ... 48, 49, 50



Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 312 điểm để mua Kẹo mút 4
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 339 điểm để mua YoYo khóc nhè
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 248 điểm để mua Couple Bear
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 244 điểm để mua Nàng tiên cá 2
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 236 điểm để mua Giỏ gấu tim
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 259 điểm để mua Kẹo trái tim
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 226 điểm để mua Kem dâu
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 364 điểm để mua Xe buýt tình yêu
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 328 điểm để mua Mashimaro học yêu
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 278 điểm để mua Cung Song Tử
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 316 điểm để mua Sunflower Bed
Shop - Đấu giá: đêmcôđơn vừa đặt giá 300 điểm để mua Sunflower Bed
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 433 điểm để mua Lá may mắn
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 468 điểm để mua Tách trà xanh
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 246 điểm để mua Sunflower Bed
Shop - Đấu giá: Sư Tử Cưỡi Gà vừa đặt giá 234 điểm để mua Giỏ đôi gấu trắng
Shop - Đấu giá: Sư Tử Cưỡi Gà vừa đặt giá 242 điểm để mua Cung Bảo Bình
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 333 điểm để mua Tiên xanh
Shop - Đấu giá: đêmcôđơn vừa đặt giá 450 điểm để mua Bươm bướm tím 2
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 417 điểm để mua Bươm bướm tím 2
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 396 điểm để mua Bươm bướm tím 2
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 364 điểm để mua Mề đay đá Citrine 3
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 444 điểm để mua Dây chuyền đá ruby
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 501 điểm để mua Mèo trắng gãi đầu
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 250 điểm để mua Chuột đu dây
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 386 điểm để mua Thần lửa
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 250 điểm để mua Sao đổi màu
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 328 điểm để mua Cỏ ba lá
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 358 điểm để mua Bé cam
Shop - Đấu giá: heocon13 vừa đặt giá 244 điểm để mua Ma bí

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.