Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 26 bài ] 

Dưỡng cổ giả - Hồ Điệp Seba

 
Có bài mới 25.02.2015, 08:07
Hình đại diện của thành viên
V.I.P
V.I.P
 
Ngày tham gia: 27.08.2013, 06:23
Bài viết: 5794
Được thanks: 15158 lần
Điểm: 11.63
Có bài mới Re: [Hiện đại, huyền huyễn] Dưỡng cổ giả - Hồ Điệp Seba - Điểm: 11

Bộ 1.1

Câu chuyện thứ nhất

Nỗi hận điên cuồng

Theo thời gian qua đi, kinh ngạc của Lưu Phi đối với vẻ đẹp mỹ mạo của Mạnh sư phụ cũng đã tương đối tan thành mây khói.

Đương có người nấu cơm, Mạnh Ân rất tự nhiên mà buông tha cho thịt luộc, rau luộc, trứng luộc của hắn, lại còn kén cá chọn canh gọi món ăn (ngươi cho là ngươi đang ăn ở nhà hàng hửm? ). Khi hắn phát hiện có người quét dọn, thế là hắn rất ‘không hề chùn bước’ mà đem phòng ở biến thành đống rác, đặng sai sử đệ tử nhỏ đến dọn dẹp (chắc công dụng lưu lại đệ tử là thế?). Khi hắn biết Lưu Phi không nhìn được sẽ giúp hắn chăm sóc đám vật nuôi dùng làm thí nghiệm cả lẫn không dùng làm thí nghiệm, thì hắn cứ yên tâm dán tờ giấy lưu ý nên cho con nào ăn cái gì lên cửa tủ lạnh, sau đó rất tiêu dao mà đi làm thí nghiệm và đọc sách của hắn…

Đối với mỹ nhân, Lưu Phi đã có thành kiến rất nghiêm trọng.

Vốn ban đầu cô còn ôm hy vọng rất mỏng manh, ảo tưởng rằng Mạnh sư phụ để một mái tóc dài tất có một nguyên nhân lãng mạn nào đó…

Nhưng, hắn rất trực tiếp thẳng thắn mà nói cho Lưu Phi, “Bởi vì cứ phải suy nghĩ cắt kiểu gì, thật sự rất khó lựa chọn, lê lết hết một năm, thế là cứ để dài được vầy.”

Lưu Phi rốt cục phân tích rõ được sư phụ của cô: một người lười đến mức không thể lười hơn, lười đến mức ngay cả bánh sau cổ cũng lười quay đầu ăn* (đó là có người hầu hạ nói), hoàn toàn tuyệt đối, thần kinh không được bình thường.

(* Câu chuyện người lười ăn bánh: Truyện kể rằng, có một đứa bé rất lười, lười ơi là lười, không muốn làm gì hết. Có một ngày, cha mẹ cậu bé phải đi xa nhà, không thể mang cậu bé theo, bèn nướng nhiều chiếc bánh mì, xâu thành vòng, đeo vào cổ cậu bé, dặn cậu bé nếu đói bụng thì cúi đầu xuống ăn, vài ngày nữa sẽ trở lại. Vài ngày sau, khi cha mẹ về nhà, phát hiện cậu bé đã đói đến hôn mê bất tỉnh.

Người cha nói: không thể nào, chúng ta đã chuẩn bị đủ số bánh cho con ăn mà.

Cẩn thận kiểm tra lại, thì ra, cậu bé đã ăn hết số bánh trước ngực, cúi đầu là có thể ăn, còn phần bánh sau gáy, vì lười quay đầu nên không ăn được. Cho nên, liền đói hôn mê bất tỉnh.)

Tuy cô không nổi điên lên oánh cho Mạnh Ân đang ngủ say trong đống rác một trận, nhưng sẽ cam chịu mà xử lý hết thảy công việc tạp vụ. Bao gồm quét tước từ trên xuống dưới hai tầng lầu mười căn phòng phòng của sở nghiên cứu, chăm sóc khoảng chừng một đội quân sủng vật và phi sủng vật, thậm chí còn mạo hiểm đi lôi con Tiểu Ái đang gặm sạch gấu chó Đài Loan ở quả núi bên cạnh về…

Còn cả bài tập hằng ngày phải làm, cho nên cô có rất nhiều việc, bận đến bù đầu.

Còn về Mạnh Ân thường xuyên mặt mũi bầm dập kia, hứng thú lớn nhất là khiêng cần câu đi câu cá, nhưng thường xuyên không câu được gì.

Bất quá mấy ngày nay trời đổ mưa to, chặn đứng con đường lương thực duy nhất đến sở nghiên cứu, tuy rằng rau xanh có thể lấy từ vườn rau cằn cỗi hoang sơ mà miễn cưỡng bổ túc, nhưng cá thịt là không có biện pháp.

Lúc Mạnh Ân lại khiêng cần câu ra ngoài, Lưu Phi gọi hắn lại. Mà Mạnh Ân, lại phi thường hành động có phản xạ che mặt mình. “Nói thôi, đừng có nện vào mặt!” Hắn không nhớ là đã gây ra họa gì, “Hai cây lạp xưởng cuối cùng trong tủ lạnh không phải ta đem ra ngoài nướng ăn!”

… Thảo nào lạp xưởng lại không cánh mà bay. Đại khái ngay cả thịt hun khói, jampon đều biến mất bên dòng suối tại thời điểm câu cá kiêm nướng thịt đi…

“Ngươi!” Lưu Phi nghiến nghiến răng, cố nén xuống. “Nếu ngươi không câu được con cá nào, từ hôm nay trở đi, ngươi chỉ còn canh củ cải để húp.”

Trong chớp nhoáng, mặt Mạnh Ân đã xụ một đống, lẩm bẩm đi vào trong phòng cầm theo cái gì đó, rồi xoay người đi ra cửa câu cá.

20 phút sau, hắn xách về một xô cá đầy.

Lưu Phi mờ mịt nhìn hắn. Quái, lúc trước đều không câu được con nào, vừa thấy nguy cơ không được ăn thịt, vị sư phụ này làm sao lại hô biến ra được cá? Chẳng lẽ đói khát có thể kích thích tiềm năng?

Nghi thì nghi, cô vẫn xách xô cá vào bếp.

“Phải làm sạch nội tạng nha!” Mạnh Ân từ trong thư phòng kêu vọng ra “Cá phải nấu chín nha!”

Cá trong suối lớn chừng có nửa lòng bàn tay mà phải rửa sạch nội tạng? Lưu Phi nhún vai, rất nhẫn nại bắt đầu mổ bụng cá làm nội tạng, một bàn mãn ngư toàn tịch (toàn món cá) vừa kho vừa chiên thơm ngào ngạt.

Mạnh Ân hí hửng ăn như gió cuốn mây bay, Lưu Phi mới gắp một con cá kho lên ăn, mấy con mèo đói bụng liền xáp tới cọ cọ vào chân cô khóc đòi kêu meo meo rất đáng thương. Cô bất đắc dĩ buông đũa, đem đống ruột cá đổ trong bồn rửa chén ra.

Kết quả, mấy con mèo kia vừa ăn ruột cá xong, toàn bộ sùi bọt mép ngã lăn xuống đất.

Cái gì…? Lưu Phi ngồi xổm xuống nhìn mấy con mèo rõ ràng bị trúng độc, cô tái mặt chạy vọt vào phòng. “…Ngươi …Ngươi rốt cuộc dùng cái gì làm mồi câu cá…?”

Mạnh Ân vùi đầu tận lực ăn, nói câu gì đó mơ hồ nghe không rõ.

“Mạnh sư phụ!” Lưu Phi rống lên.

Hắn vẻ mặt đau khổ nuốt ực một miệng đầy cơm, “…Độc cá nóc a.”

Mặt Lưu Phi vụt một cái biến trắng. Gân xanh trên huyệt thái dương không ngừng nhảy bang bang.

Tiêu rồi! Mạnh Ân cảnh giác bảo vệ mặt, “Ta không có độc chết cá mà! Chỉ có làm cho bọn chúng tê liệt mà thôi! Hơn nữa, độc đó là phương pháp ta đặc chế, trong đó còn có thạch tín đặc chế cùng với ngư đằng Châu Phi… Câu cá thì chậm quá, độc cá có vẻ mau hơn nha… phương pháp điều chế đều là thiên nhiên, sẽ nhanh chóng phân giải hết, không phá hoại môi trường…”

Thạch tín? Ngư đằng* Châu Phi?!

(*Độc ngư đằng: Còn gọi là gió niệt, gió cánh, gió miết, gió chuột, liễu kha vương, lĩnh nam nguyên hoa, cửu tin thảo, sơn miên bì, địa ba ma, độc ngư đằng. Tên khoa học Wikstroemia indica C. A. Mey. Niệt gió là một vịt thuốc chỉ mới thấy dùng trong phạm vi nhân dân, theo đông y niệt gió có vị đắng, hơi cay, tính lạnh và có độc.)

“Còn gì nữa?” giọng Lưu Phi rét lạnh như sương.

“Còn, còn có…” Mạnh Ân cẩn thận nhìn cô từ trong kẽ tay, “Còn có cỏ thiên toàn và hạc đỉnh hồng…”

Mình có cắn một miếng cá kho. Trời ạ ~ mình có ăn một miếng nha!

Lưu Phi cảm thấy trời đất quay cuồng, vọt vào toilet, cố gắng ói ra tất cả trong dạ dày.

Nói cũng kỳ quái, Lưu Phi cùng đám mèo kia đều bệnh nặng một trận, ba ngày sau mới dậy nổi. Ăn hết một mâm cá, Mạnh Ân lại không bị một chút gì, thậm chí còn hảo tâm nấu canh cá giúp Lưu Phi.

Cô hữu khí vô lực nằm bẹp trên giường, dùng ánh mắt khinh thường liếc Mạnh Ân. “…Tự ta nấu cháo trắng là được rồi, cám ơn.”

“Rất thơm đó.” Mạnh Ân ngậm ngón trỏ, “Ta thấy ăn rất ngon…”

“Độc không chết được ngươi…” Lưu Phi cảm thấy bụng quặn đau từng cơn, cả người co lại như con tôm luộc, “Ngươi ăn đi, xin ngươi đó…”

Mạnh Ân rất vui vẻ húp hết nồi canh cá kia, không thấy được ánh mắt oán hận của Lưu Phi.

Cô đã phạm vào hai sai lầm.

Thứ nhất, cô không nên tin tưởng vào chỉ số thông minh của sư phụ, để cho hắn đi tìm đồ ăn chính là sai lầm đầu tiên.

Thứ hai, trước khi độc chưa phát, cô không nên ói ra chi cho vô ích, mà trước tiên nên lôi tên sư phụ kia ra đánh một trận thật ra sức, chứ không phải chờ độc phát đến mềm oặt vô lực, mới đành nghiến răng trèo trẹo mà nhìn hắn.

Có nghiến mấy hắn cũng có đau đâu.

Chờ đến khi cô khôi phục thể lực có thể đánh người, đã là chuyện của một tuần sau.

Bệnh nặng vừa khỏi (trên thực tế là ngộ độc thức ăn… ), tuy thể lực đã khôi phục, nhưng Lưu Phi ngược lại không sử dụng bạo lực với vị sư phụ thiếu hụt bình thường này.

Cô cảm giác sâu sắc, đối đãi với Mạnh sư phụ cũng phải giống như đối với mèo nuôi trong nhà vậy. Lúc hắn vừa phạm lỗi phải lập tức dùng “kỷ luật thép”, qua chuyện rồi mới đi làm thịt hắn, hắn sẽ nước mắt lưng tròng ngậm ngón tay, mà ngồi xổm góc tường.

Lại diễn vai ‘Con chim non mồ côi’ rồi, căn bản không hiểu mình đã làm nên chuyện tốt gì.

Sự chênh lệch giữa Mạnh sư phụ và người bình thường, khoảng cách có thể sánh bằng từ Địa Cầu đến sao Hỏa xa tít mù. Bạn phải xem hắn là người sao Hỏa, như vậy mới có thể sống tiếp.

Cái gọi là ‘ta không vào địa ngục thì ai vào’. Cô rốt cục cũng hiểu được nỗi khổ tâm của Đại sư phụ. Nói là đưa cô tới làm đệ tử, trên thực tế là đưa cô tới làm bảo mẫu thì đúng hơn, miễn cho Mạnh sư phụ chơi đùa cái gì mà ‘lỡ tay’ làm rớt mạng người khác, cũng rớt luôn cái mạng nhỏ của mình.

Hắn muốn đùa giỡn với tính mạng của mình thì không sao cả, nhưng người khác thì vô tội. Cô kiên nghị dựng thẳng hàng mày thanh tú, phi thường có tinh thần hy sinh ‘ta mặc kệ cóc cần biết hắn là ai’.



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
2 thành viên đã gởi lời cảm ơn Lost In Love về bài viết trên: Lạc Lạc, cachienxu20
     

Có bài mới 25.02.2015, 08:11
Hình đại diện của thành viên
V.I.P
V.I.P
 
Ngày tham gia: 27.08.2013, 06:23
Bài viết: 5794
Được thanks: 15158 lần
Điểm: 11.63
Có bài mới Re: [Hiện đại, huyền huyễn] Dưỡng cổ giả - Hồ Điệp Seba - Điểm: 11

Bộ 1.2

Có điều, Lưu Phi thật sự vô cùng hoài nghi không biết cả ngày Mạnh sư phụ làm gì, rốt cuộc là có tài năng gì hay không. Nhưng rất nhanh, cô đã được có cơ hội chứng minh.

Hôm nay, trụ sở “Đêm Hè” đột nhiên gửi đến một cái hộp được bọc cẩn thận. Là một chiếc hộp lập phương giữ lạnh, dài rộng cao ước chừng một mét, vừa mở ra nhìn, là một bình đựng bằng pha lê trông như quả trứng khủng long.

Lưu Phi đã từng thấy thứ này. Đây là sản phẩm nghiên cứu của “Đêm Hè”, chuyên dùng để vận chuyển các bộ phận cấy ghép hoặc những sinh vật hiếm có trong trường hợp khẩn cấp. Trong bình chứa đầy dung dịch nuôi cấy đặc biệt, loại dịch này có công năng như nước ối và kích hoạt tế bào phát triển.

Trong bình nuôi cấy, thứ bập bềnh chìm nổi bên trong, là một ngón tay.

Ngón tay? Lưu Phi có chút mập mờ khó hiểu. Không phải nói có bệnh nhân cần chữa trị gấp sao, sao chỉ có ngón tay không thấy bệnh nhân?

Giở hồ sơ bệnh lý ra, Mạnh Ân lẩm bẩm, nhấc điện thoại gọi cho Đại sư phụ đang bề bộn trăm việc. “Đại sư phụ, nếu sư phụ muốn đóng ‘Nguyên tố thứ năm’, con đề nghị ngài tìm đến Hollywood.”

“Mạnh Ân, đồ nhi thân ái của ta.” Đại sư phụ giọng điệu hết sức hòa ái, “Khu vực Bản Kiều bùng nổ ôn dịch biến chứng không rõ nguyên nhân, cả viện đã bận rộn bốn ngày không ngủ, con có thể làm ơn nghiêm túc, hỗ trợ làm chút chuyện được không?”

“Con có thể giúp người bệnh làm giấy chứng tử.” Giọng Mạnh Ân rất chi là vui vẻ, không ngờ vừa thông tới đầu dây kia liền rước tới một tràng phiền toái.

Đầu dây bên kia trầm mặc một hồi lâu lâu, khiến Mạnh Ân có điểm bất an. “Alo alo? Đại sư phụ? Sư phụ còn đó không, cúp máy rồi hả?”

Như sấm bên tai, giọng Đại sư phụ tích đầy mười vạn Volt điện cao thế nổ ra từ điện thoại, “NGƯƠI LẠI GIẢ VỜ ĐI CHO TA!!! TRỊ KHÔNG KHỎI CHO BỆNH NHÂN ĐÓ, TA LIỀN TRỪ NỬA NĂM TIỀN LƯƠNG CỦA NGƯƠI” Bùm một tiếng, thanh âm muốn nổ tung điện thoại làm cho lỗ tai Mạnh Ân ong ong vang một lúc lâu.

Mạnh Ân khoanh tay trầm tư. Lưu Phi nhìn hắn đang nghiền ngẫm suy nghĩ, không muốn làm phiền, bèn nhặt bệnh án lên.

Đây là một “Bệnh nhân” được chuyển đến từ bệnh viện thành phố. Bỏ bớt mấy thuật ngữ y học tối nghĩa cố tình cao thâm ra, đơn giản hóa mà kết luận rằng…

Đây đúng thật là một bệnh nhân. Ngoại trừ ngón tay ra, toàn thân người đó đã lâm vào hôn mê sâu, hơn nữa ngoại trừ ngón tay là vẫn bình thường ra, cả người đã thu nhỏ lại chỉ còn dài hơn 5 cm.

Cô hốt hoảng tìm kính lúp, cẩn thận săm soi chiếc bình dưỡng… Tuy rằng trông có hơi gần giống quả trứng, nhưng đích thực, bên dưới ngón tay kia có dính theo chút gì đó…

Thật sự là một con người… nhỏ xíu nhưng đầy đủ a! Hắn giơ lên ngón tay vô cùng lớn (chiếu theo tỉ lệ thoạt nhìn), rất giống như đặc tả trong truyện tranh hoặc hoạt hình vậy, thật không ngờ trên đời có thể nhìn thấy một chuyện siêu nhiên như vậy a ~

“… Sư phụ?” Lưu Phi giọng run rẩy, lại không hoàn toàn là sợ hãi. Sư phụ đang suy nghĩ tìm cách trị căn bệnh kỳ quái này chăng?

“Trừ nửa năm tiền lương ta cũng không trở ngại lắm a.” Sau khi nghiêm túc suy nghĩ đủ điều, Mạnh Ân rốt cục lên tiếng, “Gạo có lẽ còn đủ ăn trong nửa năm, ta có thể câu cá, săn thú hẳn là không thành vấn đề đâu. Có điều mấy con động vật nuôi nên ăn gì đây ta?”

… Hóa ra ngươi nghĩ nửa ngày là nghĩ chuyện này? “Mạnh sư phụ!!”

“Ta không muốn chữa cho loại bệnh nhân này…” Mạnh Ân với lấy cần câu, “Rất phiền toái.”

Lưu Phi trừng mắt nhìn hắn, “Mạnh sư phụ, ta còn chưa quên chuyện bị cá của ngươi làm cho ngoắc ngoải một tuần.”

Hắn phản xạ che mặt, “Đừng có oánh vào mặt!”

“Đại sư phụ bảo ngươi hảo hảo điều trị căn bệnh này có đúng không?!”

Mạnh Ân ngậm ngón trỏ, hai mắt đẫm lệ lưng tròng, “Ta có thể trực tiếp làm giấy chứng tử không?”

“Không được!!” giọng của Lưu Phi ẩn chứa bão táp cuồn cuộn.

…Đại sư phụ quả nhiên là có ý đồ xấu. Mạnh Ân rầu rĩ vẽ vòng tròn trên đất. Lão làm chi đưa tới một bà cô phiền toái như vậy chớ? Quả thực là phiên bản nữ của Đại sư phụ mà!

“Đây là ca bệnh rất phiền mà,” Mạnh Ân vô lực biện hộ, “Đó là ngón giữa nha.”

“Ngón giữa thì thế nào?” Lưu Phi không hiểu.

“Ngón tay thối (Fuck u) a.” Mạnh Ân mặt mày đau khổ lật bệnh án, “Kỳ thật hai mươi năm trước đã từng phát sinh ca bệnh cùng loại này.”

Không cần ngay lập tức bắt tay vào chữa trị khiến tâm tình hắn tốt hơn một chút, mò mẫm nửa ngày trong thư phòng chất đầy ắp tài liệu và sách vở yêu quý của hắn, cuối cùng cũng lục ra được một tập bệnh án đã ố vàng.

“Đây là ta tìm được từ trong thư phòng.” Hắn thực nhiệt tâm chỉ điểm, “Lúc đó cảm thấy căn bệnh này rất thú vị, cho nên còn nghiêm túc đọc hết tất cả tài liệu…”

“Bệnh nhân đó có khỏi hẳn không?” Lưu Phi biết những loại chuyện phát sinh ở “Đêm Hè” cũng không kỳ quái, nhưng việc này cũng quá ly kỳ đi.

“Àh,” Mạnh Ân chậm rãi đáp lời, “Hắn bây giờ còn đang ở trong phòng tiêu bản ở trụ sở chính.”

…..

“Bệnh nhân đó ở phòng tiêu bản chống đỡ được bao lâu?” trong lòng Lưu Phi từng đợt lạnh run.

“Nghe nói Đại sư phụ đích thân chăm sóc hắn, từ lúc phát bệnh đến chết, ước chừng khoảng bảy ngày.” Mạnh Ân hớn hở tuyên bố.

Bảy ngày?! Lưu Phi tái mặt lấy bệnh án ra. Ngày phát bệnh là… ngày 9 tháng 10.

“Hôm nay là ngày 13 tháng 10!” Lưu Phi rống lên.

“Cho nên làm giấy chứng nhận tử vong có vẻ nhanh hơn nha…”

Lưu Phi không chút nào bận lòng lo lắng mà… đánh cho sư phụ của cô một trận nằm bẹp dí. “Mạng người quan trọng, ngươi còn không nhanh tay bắt tay vào làm còn ở đó tán với chả dóc với ta a ~”

Mạnh Ân mắt ngấn lệ, “Căn bệnh ‘Sân bệnh’ này có thuốc gì trị được đâu a…”

Mạnh Ân không khuất phục bạo lực, lại khuất phục dạ dày.

Lưu Phi đe dọa hắn, nếu không bắt tay vào chữa trị, thì từ nay trở đi, cô sẽ bãi công không nấu cơm. Việc này đối với Mạnh Ân mà nói, thật sự là một kích trí mạng.

Ủ rũ chán nản, hắn thong thả đi vào phòng máy tính.

“Dựa vào máy tính là có thể trị khỏi bệnh sao?” Lưu Phi cảm thấy tính nhẫn nại của cô lại bị một lần khảo nghiệm nghiêm trọng.

“Ta phải tìm ra nguyên nhân trước đã.” Mạnh Ân vành mắt ngấn lệ, ngậm ngón tay, “Không tìm ra làm sao trị?” Hắn vùi đầu khóc nức nở, khuôn mặt xinh đẹp uốn lượn lấp lánh trong nước mắt, “Chuyện này thật phiền a…”

Lưu Phi nhìn trần nhà, nghiến răng nghiến lợi nuốt xuống cơn giận. Không có chuyện gì làm, cô bắt đầu lật giở tập hồ sơ bệnh án đã ố vàng kia.

Nghiêm túc mà nói, đây không chỉ là bệnh án, xen lẫn hơn mười tờ giấy nhìn có vẻ như mới thêm vào, mặt trên đều chi chít bút tích xinh đẹp của Mạnh Ân.

Mạnh Ân hành văn rất lưu loát, đem báo cáo y học mà viết thành như tiểu thuyết trinh thám, phi thường lôi cuốn đầy sức hấp dẫn.

Theo như hắn viết, đây là một loại “Sân bệnh”.

(* sân: một trong những tính cách tham, sân, si của con người, sân là sân hận, thù ghét, nóng tính…

- Sân có những loại sau:

+ Do quyền lợi, tài vật, danh vọng, sắc dục, bản thân bị xâm phạm.

+ Do lợi, tài vật, danh vọng, sắc dục không được hay dưới mức mong muốn(do tham quy định)

+ Do lợi, tài vật, danh vọng, sắc dục của người khác hơn mình(ghen tị thành thù ghét) theo nhà Phật)

Sự tình phát sinh ở hai mươi năm trước, cũng ở tại một thành phố lớn. Một phóng viên tự phụ chính nghĩa, tố giác cuộc sống trước đây của một thanh xuân ngọc nữ nổi tiếng: cô ca sĩ thần tượng trong sáng này trước khi thành danh, vì cuộc sống bức bách, đã từng đi bán thân.

Tên phóng viên kia vạch trần bộ mặt giả tạo của cô thần tượng trong sáng kia, sử dụng lời văn trào phúng một cách vô cùng sở trường, thậm chí còn làm như đang viết một chuyên đề của tuần san, còn đem vài bài viết hưởng ứng xấu xa của vài anti fan để lên trang bìa, bắt đầu đào móc tất cả chuyện bất hạnh trong quá khứ của cô, bao gồm cả chuyện cô từng bị cha đẻ cưỡng hiếp, phá thai vân vân…

Trong tờ bút ký, Mạnh Ân viết: “Phiên tòa xét xử phù thủy bắt đầu.”

Lưu Phi cảm thấy thật sâu sắc, câu này rất chuẩn xác. Đúng thật là phiên tòa xét xử phù thủy… Thời Trung Cổ, những người bị kết tội là phù thủy không hề làm gì, mà chỉ là do quá khứ của họ có nhiều lời đồn đãi mà thôi.

Cậu con trai chàng xóm tự dưng chết, thôn dân bị lạc mất bò, gà mái không đẻ trứng… Cô gái bị đàn ông lừa gạt (có bầu), hay va trúng người nào đó. Những thứ này, đều là “bằng chứng thép” kết tội phù thủy.

Thực vớ vẩn. Nhưng loại vớ vẩn này vậy mà vẫn còn thường xuyên diễn ra, lại còn kéo dài tới thế kỷ 21, vẫn giống y như trước.

Bản điều tra của Mạnh Ân kể lại tỉ mỉ những chi tiết vụn vặt nhất, cứ như đang trực tiếp tiếp cận vậy. Trong số lượng lớn báo cáo, không biết hắn làm sao có thể xoay sở ra được lá thư của phóng viên kia gởi cho bạn, trong thư kể rõ nỗi thất vọng và phẫn nộ của hắn.

Đúng vậy, là phẫn nộ.

Phóng viên kia cũng chính fan hâm mộ trung thành của cô ca sĩ thần tượng trong sáng kia. Hắn mê muội mà tiếp cận tìm hiểu về cô, cho nên quá khứ không thể chấp nhận được của cô đối với hắn mà nói, là một đả kích vô cùng nghiêm trọng.

Hắn dùng ngòi bút trong tay như một con dao mổ, từng dao từng dao lóc đi nguyên bản thần tượng mà hắn từng mê luyến, cho dù cô đã lập tức rút lui, hắn vẫn thường xuyên lôi ra viết, giống như hứng thú của một loại bệnh trạng.

Dùng cạn tâm huyết truy lùng hành tung của cô, bất kể cô chuyển đến đâu, hắn đều lợi dụng quan hệ của phóng viên mà tìm ra được, sau đó dùng sơn phun và những vật dơ bẩn, bày trước cửa nhà cô để gởi lời “Chào hỏi”.

Mãi đến khi cô gái kia thân bại danh liệt, không một xu dính túi. Mãi đến khi cô bị dày vò đến tự sát. Nhưng khi cô ta vừa chết, tên phóng viên kia đột nhiên mắc phải một căn bệnh quái lạ, rồi cũng chết theo. Thật sự là một chuyện làm người ta kinh hãi, tương tự như vòng tuần hoàn của nhân quả báo ứng vậy.

Lưu Phi mờ mịt ngẩng đầu lên, Mạnh Ân đang đáng thương hề hề ngồi xổm trước mặt cô, “Ta tìm được nguyên nhân, là được ăn cơm sao?”

Lưu Phi nói không nên lời cảm giác trong lòng là gì. Cô chỉ mới mười lăm tuổi, tâm còn phi thường mềm mại. Bi kịch tàn khốc như vậy làm cho cô cảm thấy mờ mịt mà bi thương.

“… Ta đi nấu cơm cho ngươi ăn.”

Máy móc đi nấu cơm, cô nghĩ tới “bệnh nhân” còn đang trôi nổi trong bình dưỡng dịch kia, tự hỏi hắn do duyên cớ gì mà dẫn đến loại ”Sân bệnh” này.

Ăn no cơm, tâm tình Mạnh Ân có vẻ tốt hơn. Hắn hăng hái ngẩng cao đầu mà đàm luận về ca bệnh này, như thể đang thảo luận cách câu cá như thế nào. “Internet thật tiện lợi.” Hắn tán thưởng, “Gõ vài chữ, nhấp chuột một cái, là thuận lợi như mỳ ăn liền, thật hữu dụng.”

Bệnh nhân này, là một người viết nhạc có danh tiếng trên Internet. Tự hắn soạn nhac, viết lời, đăng lên mạng cho người ta tải xuống. Một công ty đĩa nhạc để mắt đến hắn, bèn giúp hắn ra vài album, lượng tiêu thụ tương đối không ít, dù sao hắn cũng có tài và danh tiếng, cho dù trên mạng có mp3 nhạc của hắn, nhưng fan hâm mộ vẫn rất nguyện ý bỏ tiền ra mua album ủng hộ.

Nhưng sự nổi tiếng quá mức và fan hâm mộ quá cuồng nhiệt, đã khiến bản ngã của hắn càng bành trướng nhanh chóng. Vì thế, khi một người đạo nhạc của hắn bị hắn phát hiện, hắn không nhờ pháp luật hoặc theo các trình tự giải quyết như bình thường, mà trực tiếp công khai danh tính và địa chỉ của người nọ lên trang web của mình, hơn nữa còn đăng status như vầy:

“Con nhỏ này thật đáng chết. Tất cả mọi người đọc được dòng này hãy cầm đá ném chết nó đi. Để cho nó vĩnh viễn không bò dậy được.”

Đạo nhạc là có tội, xác thực có tội. Nhưng tội đó cũng không đáng chết chứ? Không ai ngờ rằng, một fan cuồng nhiệt dựa theo địa chỉ kia tìm được nhà cô gái kia, còn thật sự cầm đá ném cô.

Trúng ngay huyệt thái dương.

Cô gái ngã xuống đất không dậy được, lúc đưa đến bệnh viện đã không còn thở. Tuy rằng sau khi cấp cứu giữ được mạng sống, nhưng vẫn hôn mê bất tỉnh. Fan hâm mộ cuồng nhiệt kia bị bắt đến đồn cảnh sát, bị kết tội cố ý gây thương tích cho người khác, nhưng trên trang web của gã bệnh nhân kia lại đầy những lời khen ngợi rầm rộ, “Phiên tòa xét xử phù thủy”, không hề ngừng lại.

Hắn còn đăng một bức ảnh của hắn khi còn khỏe mạnh rất dương dương tự đắc mà chụp ngón tay thối lên trang web của mình.

Có quả tất có nhân. Lưu Phi không biết nên đồng tình với ai, ai cũng đều có chỗ sai, nhưng tội của họ cũng không đến mức tử tội.

“Cho nên ta nói rất phiền nha.” Mạnh Ân lẩm bẩm, “Ta không muốn cứu loại người như thế.”

Lưu Phi hít một hơi thật sâu, “Nếu ngươi muốn nửa năm sau tự mình nấu cơm ăn, thì cứ không cần cứu.”

Mạnh Ân sầu bi nhìn cô một cái, ủ rũ đi thu thập những dụng cụ chữa bệnh cần thiết.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
2 thành viên đã gởi lời cảm ơn Lost In Love về bài viết trên: Lạc Lạc, cachienxu20
     
Có bài mới 25.02.2015, 08:15
Hình đại diện của thành viên
V.I.P
V.I.P
 
Ngày tham gia: 27.08.2013, 06:23
Bài viết: 5794
Được thanks: 15158 lần
Điểm: 11.63
Có bài mới Re: [Hiện đại, huyền huyễn] Dưỡng cổ giả - Hồ Điệp Seba - Điểm: 11

Bộ 1.3

Mở cửa con Ford Sedan* vừa rách vừa nhỏ của hắn ra, Mạnh Ân phát bực, “…Đáng sợ nhất không phải mấy người dốt đặc cán mai, mà là mấy tên hỗn đản hiểu biết nông cạn, ngu mà giả vờ nguy hiểm jkia. Đọc được mấy quyển sách nát, liền cho mình là bảnh lĩnh thông thiên. Nếu mấy cuốn sách quỷ quái kia được phân loại, vậy thì còn may. Đằng này mấy quyển sách bại hoại kia còn chép đông cóp tây loạn cả lên, thật giả tốt xấu đều xào nấu gộp chung vào một quyển, đó mới là điều tệ nhất…”

(*Ford fiesta sedan: dòng xe nhỏ của Ford được dành riêng cho thị trường TQ)

Lưu Phi kỳ quái quay đầu nhìn hắn, “Ngươi nói cái gì?” làm gì mà tự dưng không đầu không đuôi phát bực như thế?

“Sân bệnh a.” Mạnh Ân tức tối trả lời. Hắn ghét nhất là đến nơi có nhiều người, cố tình rề rà khởi động xe, đến một thành phố lớn chen chúc ồn ào làm lỗ tai hắn chịu không nổi, còn làm cho hắn ăn không tiêu nữa. “Không có người nguyền rủa, chẳng lẽ loại quái bệnh này tự nó phát tác? Có phải tế bào ung thư đâu.”

Nguyền rủa? Lưu Phi nuốt nước miếng. Cô biết “Đêm Hè” có đơn vị chuyên môn nghiên cứu cái này, nhưng đề mục nghiên cứu này thuộc loại nguy hiểm cao, cô cơ bản chỉ là một thực tập sinh, ngay cả Sử ma Lưu sư phụ để lại cho cô, cô cũng không thể triệu hồi, chứ nói gì đến nghiên cứu Niệm chú nguyền rủa.

Hiện tại cô lại phải đi theo vị sư phụ không đáng tin này giải quyết đề mục nguy hiểm đó. Cô rất muốn nói cô không đi, nhưng mở miệng toan nói, lại không thốt ra được gì.

Ba tiếng đồng hồ sau, cô vẫn không nhịn được mà mở miệng nói. “Sư phụ, cái bưu điện này chúng ta đã đi qua năm lần rồi.”

“Nhiều lần vậy sao?” Mạnh Ân nhìn nhìn bản đồ, gãi gãi đầu, “Dù sao trái đất hình tròn mà, sớm muộn gì cũng sẽ chạy đến nơi thôi.”

…Bệnh nhân trong nhà có thể chống đỡ được 88 ngày chúng ta vòng quanh thế giới sao?!

Cô đoạt lấy bản đồ, không bao lâu, cơn tức của cô càng ngày càng dâng cao, nhịn không được hét ầm lên, “Ta nói quẹo phải! Ngươi quẹo trái làm gì?!” “Ngươi lên đường cao tốc làm chi? Chúng ta đi Đào Viên sao?!” “Đèn đỏ! Đèn đỏ a!! Ngươi không biết nhìn đèn giao thông hả? Làm sao mà ngươi thi được bằng lái thế hảaaa.”

Sau khi rống một hồi khan cả cổ họng, không thể nhịn được nữa, cô ép Mạnh Ân dừng xe ngay lề đường, kiên quyết lôi hắn ra gọi xe taxi.

“Chiếc xe yêu của ta sẽ bị trộm mất!” Mạnh Ân lớn tiếng kháng nghị.

“Cái xe rách này ai thèm hả?” Lưu Phi mệt mỏi lau mặt, “Trừ bỏ còi không kêu được, còn lại từng cái linh kiện đều kêu.” Tim cô muốn tràn lên cổ họng luôn, dọc trên đường đi cứ luôn sợ cửa xe bị long ra rớt xuống đường. Vừa chạy được nửa đường, gương chiếu hậu đã theo gió bay đi…

Hơn nữa còn gặp một tên mù đường, lái xe chậm như rùa bò. Cả người và xe hợp nhất khiến người khác muốn giết người…

“Ta không thích ngồi xe kẻ khác.” Vẻ mặt đau khổ, Mạnh Ân nói tên bệnh viện, “Không phải tự mình lái, ta sẽ bị say xe.”

Nửa đường, Mạnh Ân quả thật rất không hãnh diện mà ói ra cả mật xanh mật vàng. Lưu Phi dứt khoát không nói thành lời thầm hỏi cao xanh ơiiii, tuy rằng hắn dầu gì cũng chống đỡ đến lúc ngừng gấp xuống đường mới ói, nhưng chiếc giày thể thao cũng cô cũng gần như đi tong rồi….

Rốt cục tên sư phụ vô tích sự này của cô còn có tật xấu gì mà chưa ai biết a?!

Thật vất vả đến được bệnh viện, tài xế taxi mặt đen ngòm tống cổ bọn họ xuống xe, tìm tiền thối quăng một cái, dứt khoát tuyệt trần mà đi.

“Thực không hiếu khách gì cả.” Ói đến yếu ớt cả người, Mạnh Ân oán giận, “Bây giờ tài xế sao toàn như vậy…”

…Nếu ta là tài xế, đã sớm quăng ngươi ra khỏi xe rồi. Dọc đường đi hết rên rồi nôn, có người nào thần kinh bình thường mà chịu được?

Lưu Phi trừng mắt nhìn hắn một hồi, lại vô lực đầu hàng. Lúc này không sớm không muộn, vừa mới hơn 10 giờ. Bệnh viện ít người ra vào, tòa nhà to lớn lại thiếu nhân khí này, ở nơi ranh giới sống chết hiện ra một loại cảm giác áp bách căng thẳng.

Thật ra đã hết thời gian thăm bệnh. Bất quá, Mạnh Ân chậm rãi từ trong ba lô lôi ra một chiếc áo dài trắng khoác vào, cư nhiên bệnh viện không có ai hỏi đến, bảo vệ còn chào, “Chào bác sĩ.”

“…Bác sĩ?” Lưu Phi nhìn bảo vệ đã đi xa kia, lại nhìn nhìn vị sư phụ không đáng tin bên cạnh mình.

“Đây là áo khoác của phòng thí nghiệm.” Mạnh Ân cười, nụ cười tươi trông rất thanh thuần ôn hòa, “Trông rất giống áo blouse trắng của bác sĩ ha?”

… Đây coi như là lừa đảo đi?

Cô rầu rĩ đi theo Mạnh Ân vào một căn phòng bệnh. Đó là một phòng bệnh bốn người, hiện tại, ngoại trừ bệnh nhân hôn mê bất tỉnh, hầu hết còn chưa ai ngủ.

Mạnh Ân móc từ trong túi ra một cái bình, sau đó rắc một ít phấn đen vào không trung… những bệnh nhân còn tỉnh vốn đang kinh ngạc nhìn bọn họ, bèn mơ màng nhắm mắt lại rồi ngủ thiếp đi.

Một phen bụm chặt miệng mũi mình, Lưu Phi thật sự bị sự kiện trúng độc cá lần đó dọa sợ. Cô căn bản không biết Mạnh sư phụ đầu óc không bình thường của mình đang rắc cái gì, hoặc là sẽ có để lại di chứng gì không.

“Đây là cái gì? Đây là cái gì?!” Cô kêu lên the thé.

“Thuốc mê a.” Mạnh Ân cảm thấy kỳ quái, sao lại căng thẳng thế, “Đừng sợ, ngươi không ngủ theo đâu. Vừa rồi ta có giúp ngươi hạ cổ dự phòng rồi…”

… Khi nào? Trời ạ ~ cô còn có thể sống bao lâu a?!

Trông cô há hốc miệng, ngây ngốc đứng đó không nhúc nhích, Mạnh Ân đẩy đẩy cô, thấy không phản ứng, đành phải đem kính râm chuẩn bị sẵn đeo vào cho cô, mình cũng tự đeo một cái. Sau đó lấy ra một cây gậy dài nhỏ, nhìn có hơi giống như một cây bút ghi âm làm bằng bạc.

“Này!” Lưu Phi hổn hển nói, “Ngươi muốn làm gì? Ngươi muốn làm gì?! Ngươi đừng có gạt ta là chưa xem qua MIB nha ~”

“MIB?” Mạnh Ân có hơi khó hiểu, “Ta cũng xem rồi a.” Hắn nhìn nhìn cây bút trong tay, A một tiếng, “Không phải. Không phải như ngươi nghĩ đâu… mọi người trong phòng đều ngủ hết rồi, ta muốn xóa trí nhớ ai chứ?” Hắn cười cười ấn chốt mở.

Đầu bút bắt đầu tỏa sáng, ngày càng sáng, ngày càng sáng hơn. Sáng đến mức ngay cả kính râm cũng không thể ngăn cản ánh sáng mãnh liệt của nó…

Trong căn phòng bệnh im ắng, một tiếng cười vừa âm trầm vừa kiều mỵ vang lên. Lưu Phi hai mắt trợn to, miệng không đóng lại được.

Trong vầng ánh sáng tuôn ra một làn sương mù rực rỡ. Dần dần ngưng tụ lại thành hình, tóc bạch kim, mắt xanh lục, móng vuốt mèo. Đôi cánh dơi thật lớn giương ra, bắp đùi tròn đều… từ hông trở xuống đều mang chân, móng như thân hình của ngựa.

Khuôn mặt trắng nõn mềm mại, đôi môi đỏ bừng, đẹp như máu.

Cô biết đây chính là Cổ sử ma. Mặc dù những sư phụ ở “Đêm Hè” hầu như ai cũng đều có một con, nhưng bọn họ đối với sử ma luôn chặt chẽ tôn kính và cảnh giác, sẽ không tùy tiện triệu hồi ra.

“Ha ha ha ha…” sử ma yêu diễm cười duyên, móng vuốt ngân bạch nhẹ nhàng vuốt cằm, “Mạnh Ân thân yêu? Sao ngươi còn chưa chết?” Cô ta bay trên không, móng vuốt lớn nhẹ lướt qua mặt Mạnh Ân, “Ngươi chết rồi ta mới có tự do…”

“Ngươi còn chưa chết, ta làm sao dám chết trước chứ.” Mạnh Ân cười híp mắt, tràn đầy ôn nhu. “Cuồng Mộng à, ta có việc muốn nhờ ngươi giúp.”

Sử ma tên là Cuồng Mộng kia thở khí bên tai Mạnh Ân, “Ngươi giải trừ trói buộc của ta trước đã rồi nói sau.”

“Ngươi hoàn thành chuyện của ta trước rồi nói sau.” Mạnh Ân vẫn mỉm cười tủm tỉm.

Cuồng Mộng mặt trầm xuống, dung nhan vốn kiều diễm như xuân, bao phủ sát khí khủng bố mà âm u. Cô rít lên một tiếng, đèn huỳnh quang bị ảnh hưởng mà nổ tung.

“Ăn ác mộng của cô ta đi.” Mạnh Ân bất vi sở động, chỉ vào một cô gái nhỏ gầy nằm trên giường. Cô ta mắt nhắm nghiền, toàn thân quấn đầy dây rợ máy móc bảo trì sự sống.

Lưu Phi run rẩy nhìn cô ta, thấy có chút quen mắt…

Là cô ta. Cô gái đạo nhạc.

Cuồng Mộng bay đến phía trên cô gái kia, chăm chú nhìn vào khuôn mặt tái nhợt của cô ta. Sau đó quay đầu nham hiểm nhìn Mạnh Ân… đầu xoay nhưng người không xoay, thì ra, đầu của cô ta linh hoạt quay được 180 độ, cái đầu trên tấm lưng oán hận nhìn.

Lần đầu tiên nhìn thấy loại cảnh tượng này, Lưu Phi sợ tới mức túm lấy ống tay áo Mạnh Ân, run lập cập.

Rít lên một tiếng, Cuồng Mộng biến mất trong hư không, biến thành làn sương mù rực rỡ, nhập vào trong người cô gái kia.

“Nguyên lai ngươi cũng biết sợ nha?” Đánh vỡ không khí im ắng khó thở, Mạnh Ân cười đến là vui.

Lưu Phi bị cười nhạo mặt đỏ tía tai, nghiến răng trèo trẹo, lại càng sống chết níu chặt tay áo Mạnh Ân.

“Cuồng Mộng chỉ làm màu thế thôi, cô ta không làm gì được đâu a.” Mạnh Ân kéo hai cái ghế dựa qua, “Cô ta không đáng sợ, chỉ là có hơi đáng ghét mà thôi. Đợi một lát nữa mới có cái hơi đáng sợ hơn thôi…”

“Còn, còn có cái gì nữa?” Lưu Phi run rẩy, dứt khoát ôm lấy cánh tay Mạnh Ân.

Phức tạp nhìn xuống Lưu Phi, Mạnh Ân lắc đầu. Nữ đệ tử bạo lực này của hắn đối mặt với Tiểu Ái mặt đều không chút nao núng, vừa tha vừa đánh vừa mắng  kéo về nhà… Không sợ Tiểu Ái ăn thịt gấu chó Đài Loan, lại sợ Cuồng Mộng…

“Chẳng lẽ ngươi sợ quỷ?” Mạnh Ân thốt lên, Lưu Phi lập tức thét lên một tiếng chói tai, đoạn chui tọt vào lòng hắn.

A ha ha… Cô có điểm thật giống với Tiểu Ái a. Tiểu Ái lúc nghe thấy tiếng sét đánh cũng sẽ sợ tới mức nhảy lên đầu gối hắn phát run. Nhưng mà bạn có biết, một con thằn lằn cao hai mét nhảy lên đầu gối thật sự có hơi chịu không thấu.

Có lẽ, sinh vật giống cái càng hung mãnh càng có phương pháp khắc chế, vạn vật tương sinh tương khắc thôi. Bất quá Tiểu Ái nhảy lên đầu gối so với Lưu Phi chui vào trong lòng… Vẫn là cảm giác Lưu Phi chui vào lòng có vẻ tốt hơn.

Hắn thực hưởng thụ ôm Lưu Phi, vuốt đầu cô, thơm quá, lại mềm nữa. Như con mèo vừa tắm xong vậy, ôm vào cực thích cực thoải mái a. Kỳ thật con gái cũng rất đáng yêu, nhất là lúc sợ tới mức cả người run rẩy, sẽ không đánh người…

“Quỷ, quỷ ở đâu?” Lưu Phi sợ tới mức nước mắt rưng rưng. Đây là tử huyệt của cô, cô vô cùng vô cùng vô cùng sợ quỷ.

Gãi gãi đầu, “Ách…” có nên nói cho cô biết sắp xuất hiện không? Ngộ ngỡ cô bé té xỉu thì biết làm sao? Không đúng, vừa rồi giúp cô bé hạ cổ tinh minh, ngay cả ngủ cũng không thể, huống chi là té xỉu.

Tình hình này, có hơi phiền nha…

“Sợ quỷ còn tới ‘Đêm Hè’?” Hắn có chút áy náy, “Ta không biết ngươi sợ quỷ, biết sẽ không mang ngươi đến đây.”

Bất quá cũng không còn kịp. Bởi vì, cánh cửa phòng mở ra một khe hở, một đôi mắt tóe lửa như ma trơi hiện ra trong bóng đêm.

“Các ngươi… Các ngươi…” giọng nói khàn khàn rít lên chói tai như tiếng cạo thủy tinh. “Các ngươi lại dám…”

Lưu Phi lập cập quay đầu nhìn, đầu óc nhẹ nhàng đinh một tiếng, ngược lại không ngất đi được. Cô chỉ có thể trợn trừng nhìn đôi mắt tóe lửa qua khe cửa kia, đi cùng là thân thể dẹp lép, trông như bị đập nát như thịt vụn chen qua khe cửa tầm 5cm kia. (giống điện thoại Oppo mới quảng cáo nhờ)

Cô ngay cả kêu cũng không kêu được, liều mạng ôm lấy cổ Mạnh Ân, quả thực mém bóp chết hắn.

Ừm, cô thật sự rất giống Tiểu Ái a. Lần trước Tiểu Ái vì sét đánh, mà làm hắn phải đeo nẹp cổ một thời gian.

Thật vất vả lôi cô xuống, nhét ra sau, nhưng Lưu Phi lại nhào lên ôm lấy thắt lưng hắn, khiến hắn ngay cả đường cũng đi không được.

Aizz, phụ nữ a. Bất kể lớn nhỏ đều là hợp thể của đủ loại phiền toái.

Nhất là nữ quỷ, trời ạ. Đặc biệt càng không phân rõ phải trái.

Bất quá đối đãi với loại sinh vật dị thường Quỷ Hồn này, Mạnh Ân lại không phải đạo sĩ, chỉ có hai loại biện pháp. Một là đàm phán, hai là hối lộ.

Hắn nhịn nhịn xuống, chuẩn bị đàm phán cùng lệ quỷ oán khí ngất trời này.

“Có gì từ từ nói a.” Mạnh Ân xuất ra một cục phấn, vẽ lên mặt đất. Nữ quỷ huyết nhục mơ hồ kia như gặp phải chướng ngại gì đó, bất lực gầm rú về hướng hắn.

“Có la cũng không thể giải quyết được a, đúng không?” Mạnh Ân hòa nhã khuyên, “Ngươi đọc được ‘Oán sân chú’ (lời nguyền rủa hận) ở đâu? Đây cũng không phải lần đầu tiên đúng không? Hai mươi năm trước… Ngươi cũng từng dùng tánh mạng mình làm mồi một lần, đúng hay không?”

Nữ quỷ ngừng lại, đôi mắt đỏ máu bắn ra tinh quang.

“Ta nói đúng rồi chứ gì?” Mạnh Ân muốn tiến lên một bước, bất đắc dĩ bị Lưu Phi sợ đến cứng ngắc ôm gắt gao lại. “Ta biết ngươi rất hận, rất oán.” Hắn cẩn thận quan sát nữ quỷ, “Lý Giai Hân… là con gái ngươi?”

Nghe đến cái tên của cô gái tự sát hai mươi năm trước, nữ quỷ đột nhiên kích động, nào là chén trà ly tách, nói chung thứ gì có thể bay được đều bay loạn trên không, Mạnh Ân còn bị ném trúng vài cái.

“Không phải! Ta không phải!” trên khuôn mặt thối rữa lẫn lộn máu thịt và nước mắt, “Nếu ta là mẹ nó, sao có thể không biết tên kia súc sinh kia đã làm gì với nó? Sao có thể vì nó mang thai mà đánh nó chết đi sống lại khiến nó phải trốn khỏi nhà? Ta có tư cách gì làm mẹ nó? Ta không phải ~”

“Sau đó thì sao?” giọng Mạnh Ân cực kỳ dịu dàng, “Ngươi làm sao có thể phát động ‘Oán sân chú’? Một lần phát động là cần một mạng người. Nhưng phải chỉ định quan hệ huyết thống trực hệ mới được.”

“…Ta đã giết tên súc sinh kia.” Quả nhiên thanh âm dịu dàng có tác dụng rất lớn, nữ quỷ an tĩnh lại. “Bởi vì hắn cũng nuôi ý định với con gái nhỏ của ta… Ta đã giết hắn. Ta không hề hối hận…” Bà ta đờ đẫn lấy ra một cái đầu lâu, “Ta chỉ hối hận là không phát hiện sớm hơn, không giết hắn sớm hơn…”

Không khí trầm mặc lan tràn trong phòng bệnh. Lưu Phi miễn cưỡng nuốt một ngụm nước miếng, hé đôi mắt nhắm tịt đến cay xè. Nhưng cô lại không dám nhìn “Thứ kia”, đành phải nhìn chằm chằm Mạnh sư phụ.

Như phát hiện ánh mắt của cô, Mạnh Ân quay đầu, liếc nhìn nữ đệ tử thiếu chút nữa bị dọa choáng váng, hòa ái cười cười với cô, vỗ vỗ lên cánh tay đang ôm chặt mình của cô.

Mặt Lưu Phi gần như lập tức đỏ lựng, lỗ tai từng đợt nóng rần. Sau đó… cô cảm thấy vị sư phụ phi thường không có đầu óc, thần kinh không được bình thường này của mình, lúc này thật sự rất cường đại, rất khiến người khác tin cậy.

“Cô bé này là cháu ngoại ngươi đúng không?” giọng nói Mạnh Ân càng trở nên ôn nhu, “Khổ sở của cô bé cũng giống như nỗi đau khổ kích động xưa kia của ngươi… Nhưng ngươi phải biết rằng, cô bé cũng không phải là không có lỗi.”

“Lỗi của nó đáng phải chết sao?” Nữ quỷ grừ grừ rít gào, “Các ngươi, các ngươi… Các ngươi chỉ chờ xem kịch vui, xem một màn huyết tinh! Các ngươi đang đợi nó chết, ước gì nó chết đi! Tiếng đời đáng sợ… tiếng đời đáng sợ…. tiếng đời thật đáng sợ ~”

Tiếng rít của bà ta vượt qua vạch phấn, cả người lập tức bốc cháy. Nhưng bà ta vẫn dữ tợn nhào tới, hoàn toàn không màng đến thân thể đã cháy đen.

Lưu Phi hoàn toàn sợ đến mềm nhũn, nhưng cô không đào tẩu, ngược lại giãy dụa muốn vọt lên trước, Mạnh Ân kinh ngạc, ôm bả vai cô lại, dịu dàng ngăn cản, khẽ gọi, “Cuồng Mộng.”

Một cái móng vuốt khổng lồ vọt ra từ trong thân thể của cô gái hôn mê, tàn nhẫn bắt lấy đầu nữ quỷ, ép bức con mắt của bà ta lồi ra qua kẽ hở của móng vuốt.

“Nhẹ chút, nhẹ tay một chút, Cuồng Mộng.” Mạnh Ân khẽ quát lớn, “Bà ơi, xin bà bình tĩnh nghe ta nói. Giết người không phải cách giải quyết duy nhất. Vả lại, nếu giết chết tên cuồng vọng đáng giận kia, cũng sẽ phải bồi thường lại mạng sống của cháu ngoại bà… điều đó không phải rất không đáng sao?”

Nữ quỷ ngừng gầm rú, đôi con ngươi rỉ máu trợn trừng, “… Ngươi nói bậy! Ta rõ ràng có thứ này…” bà ta kích động giơ cái đầu lâu trong tay lên, “Ta rõ ràng có thứ này! Ta đã giữ lại đầu tên súc sinh này vì…”

“Lời nguyền không đơn giản như bà nghĩ đâu.” Mạnh Ân lắc lắc ngón tay, “Hắn chết đã quá lâu rồi, mà loại lời nguyền hắc ám này rất tham lam, muốn sinh mệnh tươi mới a…” Hắn muốn đi lên trước, nhưng Lưu Phi đã muốn hóa đá ôm trụ thắt lưng hắn. Hắn chỉ có thể cố sức kéo cô cùng đi theo tới trước.

Ra hiệu Cuồng Mộng buông tay ra, Mạnh Ân lấy ra một cây lược gỗ, như vỗ về an ủi mà chải tóc rơi trên trán cho nữ quỷ. “Buông tay đi, khoan thứ đi… Không vì ai khác, mà vì để ngoảnh lại nhìn đứa con gái nhỏ và đứa cháu ngoại của bà a…”

Theo mái tóc được chải lên, gương mặt thối nát của nữ quỷ dần dần khôi phục thành bộ dáng khi còn sống. Lưu Phi đã từng xem ảnh của Lý Giai Hân, cô gái đáng yêu tựa như thiên sứ kia, thế nhưng không kế thừa được một nửa mỹ mạo của người mẹ.

Trên mặt bà có phong sương lao khổ, nhưng vẫn đẹp như trước, một vẻ đẹp vô cùng bi thương. “…Ta không có tư cách yêu chúng. Ta chỉ cố kiếm tiền nuôi gia đình, hoàn toàn không chú ý tới tên súc sinh kia đang hủy hoại con gái ta… Chẳng lẽ nó còn chưa đủ bất hạnh sao? Vì sao? Vì sao… Vì sao lại tàn nhẫn bức tử nó như thế…”

“Ta hận những kẻ đó!” trên gương mặt xinh đẹp nhưng bi thương của bà, ngang dọc nước mắt. “Ta hận những kẻ dùng ngôn ngữ giết người kia!”

“A, cứ hận đi.” Mạnh Ân dịu dàng chải đầu cho bà ta, “Chờ đến lúc bà hận đủ, không còn hận được nữa, nếu cần người giúp, cứ tới tìm ta.”

Ánh mắt hắn thương cảm, “Cho dù bà đã chết, nhưng con gái út của bà vẫn cần bà, cháu ngoại bà cũng cần bà.” Người còn sống cần tổ tiên phù hộ, cho dù chỉ là một loại an ủi.

“Ta không có tư cách…” ôm mặt, bà rên rĩ, “Ta không có tư cách làm mẹ…” Sau đó biến mất.

Cơn gió mát của đầu thu thổi vào từ ô cửa kính vỡ. Sàn nhà hỗn loạn, nhưng những bệnh nhân vẫn còn say ngủ như trước.

Mạnh Ân huơ huơ tay trước mặt Lưu Phi, thấy cô không té xỉu, nhưng ánh mắt lại thất thần, cứng đờ. Cô… thật đúng là rất sợ quỷ.

Đem Cuồng Mộng ‘tâm không cam tình không nguyện’ thu hồi, rồi gọi điện thoại cho Đại sư phụ, nhờ ông ta cho người đến dọn dẹp hậu quả. Chờ cho mọi việc hoàn tất xong rồi, Lưu Phi còn ôm cứng thắt lưng Mạnh Ân mới giật mình tỉnh lại.

“Ách, ta đột nhiên nghĩ đến.” Đầu óc cô thật vất vả mới có thể hoạt động trở lại. “Lời nguyền được giải trừ rồi?”

“Đúng vậy.” Lâu lắm không nghiêm túc làm công việc này, quả thật thấy đói bụng a. Bây giờ đi đâu ăn cơm đây… Đi ăn Dim sum* uống trà đi?

(*Dimsum: điểm tâm, người Việt mình quen miệng gọi là Điểm sâm, gồm nhìu món ăn sáng của người Hoa, đa phần là các món hấp như bánh bao, sủi cảo, há cảo, xíu mại…, bữa trưa thì sẽ được phục vụ thêm trà.)


Dimsum

“Vậy bệnh nhân kia sẽ khỏi hẳn sao?” Lưu Phi quay cái cổ cứng ngắc, phát ra tiếng răng rắc. Cô cương cứng hồi lâu, cổ cũng thấy đau.

“Ừm, ước chừng hai tiếng nữa sẽ khôi phục kích cỡ ban đầu thôi.” Mạnh Ân lơ đễnh trả lời, hắn còn đang bận tính toán đi ăn Dimsum uống trà ở tiệm nào mới ngon. Hắn xem như là đi công tác, kinh phí có thể báo cáo thu chi. Lúc này không tận dụng, còn chờ đến khi nào…

Lưu Phi quên mất toàn thân cứng ngắc đau nhức, trừng mắt nhìn Mạnh Ân. Hai tiếng? Nói cách khác, cái ngón tay còn đang bập bềnh trong ‘quả trứng khủng long’ kia, sau hai tiếng nữa sẽ khôi phục thành người bình thường.

Cái ‘trứng khủng long’ kia thế mà là sản phẩm nghiên cứu đắc ý của viện “Đêm Hè”, được xưng là đạn xuyên thép cũng không xuyên thủng được. Cái bình nho nhỏ đó… có thể nhét vừa một người đàn ông trưởng thành sao…?

“Quyết định rồi, ăn Dimsum uống trà của nhà hàng Phúc Hoa cũng rất ngon a.” Mạnh Ân rất vui vẻ vẫy xe taxi.

“Uống trà?” Lưu Phi bấm ngón tay lên cánh tay Mạnh Ân, “Sư phụ! Hai tiếng sau, người bệnh kia sẽ khôi phục bình thường a!”

“Ta chữa khỏi cho hắn rồi không phải sao?” Mạnh Ân hoang mang nhìn cô, “Đại sư phụ đã bảo chỉ cần ta chữa khỏi cho hắn thôi.”

“…Ngươi cảm thấy, hắn ở trong cái bình kích cỡ quả trứng khủng long đó, khôi phục thành người bình thường sẽ…”

“Sẽ bị nát thành một cục thịt vụn đi.” Mạnh Ân xoa cằm, “Đây xem như là trường hợp biến chứng tử vong.” Vậy khai giấy chứng tử là được rồi. (hở chút đòi khai giấy chứng tử o.0”)

Tái mét mặt mày, Lưu Phi lôi kéo hắn còn đang cố đón xe ở trên đường lớn, cấp tốc chạy về sở nghiên cứu, hơn nữa ở 5 phút cuối cùng mở quả trứng khủng long ra, vớt ngón tay kia đặt lên giường bệnh…

Gần như là vừa chạm lên giường bệnh liền phịch một tiếng, khôi phục thành một người kích cỡ bình thường.

Lưu Phi ngồi phịch dưới đất, bần thần nhìn trần nhà. Thiếu một chút… Chỉ thiếu một chút nữa thôi a.

“Ngươi làm gì thế, ta phải điền lên giấy chứng tử thế nào đây…” Mạnh Ân nước mắt lưng tròng, “Ta muốn đi ăn Dimsum uống trà nha… Ô ô…”

Nhìn sư phụ một chút đầu óc cũng không có, Lưu Phi đem mặt chôn trong lòng bàn tay.

Kỳ thật, cô rất muốn khóc a~.

Tuy rằng rất khảo nghiệm trái tim, nhưng dù sao, cô cũng thành công cứu được một mạng người xấu số dưới tay Mạnh sư phụ… đây cũng coi như là một loại công đức đi?

***

“Ngươi lừa bà ta.” Một tháng sau, Lưu Phi ở trong thư phòng đọc báo cáo, liếc xéo đưa quyển sách cho Mạnh Ân xem, “Lời nguyền của bà ta căn bản không cần dùng tới tính mạng của cháu ngoại bà ta.”

“Đúng vậy, ta đã lừa bà ấy.” Mạnh Ân mặt không đỏ thở không gấp, “Đàm phán vốn là chứa đựng thành phần lời nói dối thiện ý.”

“Này, ngay cả quỷ mà ngươi cũng lừa a!”

“Bởi vì ngươi muốn ta chữa khỏi cho bệnh nhân kia a.” Mạnh Ân bưng má, “Ta cũng không hy vọng bà ta lại giết người.” Hắn thở dài một hơi rất nhẹ, “Bởi vì bà ta vẫn cứ mãi khóc thương a.”

Lưu Phi dõi mắt ra ngoài cửa sổ, mùa thu đến rồi, lá phong nhuộm đỏ rực khắp núi. Tia sáng trắng lan tỏa mênh mang, gió lạnh gào thét từng cơn, khiến cô nhớ tới tiếng khóc bi thương mà điên cuồng của người phụ nữ họ Lý kia.

“Ngươi muốn ăn điểm tâm gì?” Lưu Phi đóng cửa sổ lại, “Ta chỉ biết nướng bánh quy thôi.”

“Ta còn muốn hồng trà nữa.” Hắn lập tức thêm vào.

“Được.”

Phụ nữ, mặc kệ là ở độ tuổi nào, đều vừa đáng yêu lại vừa đáng sợ. Có lẽ hắn cũng không chán ghét phụ nữ lắm? Ngược lại, hắn còn rất yêu quý họ.

Có điều, phụ nữ a. Lúc họ dịu dàng đáng yêu bao nhiêu, thì lúc điên cuồng lại càng đáng sợ bấy nhiêu…

Có thể bảo trì bao lâu đây? Lưu Phi đáng yêu? Trước khi cô bé trưởng thành… liệu có thể có bao nhiêu trong sáng đây? Hắn thật sự rất muốn biết.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
2 thành viên đã gởi lời cảm ơn Lost In Love về bài viết trên: Lạc Lạc, cachienxu20
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 26 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: baotranle92, Bongthui, bé heo ham ăn, Cuon, kinhvanhoalk, lose hope, meomeomeomy, MinhThư, Nguyệt Dung Dung, quangngoc2019, Sontay, trang_kandy, tunguyenthanh, xichgo và 191 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:



Đề tài nổi bật 
1 • [Hiện đại] Chọc nhầm sếp lớn - Phù Sinh Y Thủy

1 ... 40, 41, 42

2 • [Cổ đại] Thịnh sủng - Cống Trà

1 ... 52, 53, 54

3 • [Hiện đại] Ông xã xấu xa anh đừng hư quá - Phong Phiêu Tuyết

1 ... 49, 50, 51

4 • [Hiện đại] Nhân gian hoan hỉ - Tùy Hầu Châu

1 ... 29, 30, 31

5 • [Xuyên không - Dị giới] Tà phượng nghịch thiên - Băng Y Khả Khả

1 ... 147, 148, 149

6 • [Cổ đại] Sổ tay tiến hóa thành yêu hậu - Ninh Dung Huyên

1 ... 28, 29, 30

7 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thề không làm thiếp - Lục Quang

1 ... 14, 15, 16

8 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 99, 100, 101

9 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 201, 202, 203

10 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

11 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

12 • [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp

1 ... 161, 162, 163

13 • [Xuyên không] Đại thiếu gia ế vợ - Đông Phương Ngọc Như Ý

1 ... 36, 37, 38

14 • [Hiện đại] Đã từng rất yêu anh - Đọc Miễn Phí

1 ... 14, 15, 16

15 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128

16 • [Xuyên không - Dị thế] Thiên tài cuồng phi - Băng Y Khả Khả

1 ... 85, 86, 87

17 • [Hiện đại - Trùng sinh] Đêm trước ly hôn - Thiên Sơn Hồng Diệp

1 ... 32, 33, 34

18 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 195, 196, 197

19 • [Xuyên không Điền văn] Trọng Sinh Tiểu Địa Chủ - Nhược Nhan (Phần 1)

1 ... 166, 167, 168

20 • [Hiện đại] Chọc vào hào môn Cha đừng động vào mẹ con - Cận Niên

1 ... 128, 129, 130



Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 374 điểm để mua Bướm Xanh
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 500 điểm để mua Bông tai đá Amethyst
Shop - Đấu giá: V.O vừa đặt giá 474 điểm để mua Bông tai đá Amethyst
Shop - Đấu giá: đêmcôđơn vừa đặt giá 250 điểm để mua Gấu trắng mặc đầm
Shop - Đấu giá: đêmcôđơn vừa đặt giá 265 điểm để mua Hộp thư tình
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 594 điểm để mua Nhẫn đá Topaz xanh London 1
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 450 điểm để mua Bông tai đá Amethyst
LogOut Bomb: thuyvu115257 -> ú nu ú nù
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 340 điểm để mua Garu và Pucca che dù
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 250 điểm để mua Bé trăng
LogOut Bomb: thuyvu115257 -> HauLeHuyenCa
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 342 điểm để mua Harris Spin
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 796 điểm để mua Ngọc đỏ 2
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 312 điểm để mua Kẹo mút 4
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 339 điểm để mua YoYo khóc nhè
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 248 điểm để mua Couple Bear
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 244 điểm để mua Nàng tiên cá 2
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 236 điểm để mua Giỏ gấu tim
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 259 điểm để mua Kẹo trái tim
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 226 điểm để mua Kem dâu
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 364 điểm để mua Xe buýt tình yêu
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 328 điểm để mua Mashimaro học yêu
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 278 điểm để mua Cung Song Tử
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 316 điểm để mua Sunflower Bed
Shop - Đấu giá: đêmcôđơn vừa đặt giá 300 điểm để mua Sunflower Bed
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 433 điểm để mua Lá may mắn
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 468 điểm để mua Tách trà xanh
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 246 điểm để mua Sunflower Bed
Shop - Đấu giá: Sư Tử Cưỡi Gà vừa đặt giá 234 điểm để mua Giỏ đôi gấu trắng
Shop - Đấu giá: Sư Tử Cưỡi Gà vừa đặt giá 242 điểm để mua Cung Bảo Bình

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.