Diễn đàn Lê Quý Đôn



Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 27 bài ] 

Đâu ngờ người ấy ngay bên ta - Cố Thất Hề

 
Có bài mới 20.03.2015, 13:02
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 3
Thành viên cấp 3
 
Ngày tham gia: 24.08.2014, 13:40
Tuổi: 29 Nữ
Bài viết: 78
Được thanks: 594 lần
Điểm: 22.59
Có bài mới Re: [Hiện đại] Đâu ngờ người ấy ngay bên ta - Cố Thất Hề - Điểm: 11
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)




Chương 9 Thổ Lộ

"Điềm Điềm, mở cửa đi!" Kỷ Ngôn cầm chìa khóa mở rất lâu, đều không mở được, liền biết rằng, Mật Điềm khóa bên trong, anh ấn chuông, đạp cửa gọi: "Điềm Điềm, em mở cửa nghe tôi giải thích được không?"

Mật Điềm sầm mặt, đi một mạch về nhà, sau đó, khóa cửa lại, yên lặng ngồi ở salon, hai tay ôm lấy bản thân, cúi đầu xuống, buồn bã.

Kỷ Ngôn là đàn ông bình thường, ngay từ đầu đã là đàn ông bình thường, vậy những hành động những ngày gần đây của anh là vì cái gì?

Trước đây, Mật Điềm còn tự an ủi bản thân, Kỷ Ngôn dịu dàng, quan tâm cô là vì anh cũng như cô xem cô là người bạn tốt, chị em tốt; nhưng, khi Mật Điềm phát hiện ra tình cảm của cô với Kỷ Ngôn, Kỷ Ngôn lại có thái độ gì vậy?

Nghĩ đến hôm nay Kỷ Ngôn nói không thích cô, cũng có nghĩa là người đàn ông, người đàn ông bình thường Ôn Kỷ Ngôn thật sự không thích cô?

Đường Mật Điềm cắn chặt môi, nghe Ôn Kỷ Ngôn ấn chuông, đập cửa gọi, cô rất muốn bịt tai không nghe, nhưng anh biết chắc rằng Mật Điềm không muốn làm phiền người khác, không muốn cãi nhau với hàng xóm nên gào lên để Mật Điềm cho dù không muốn nhưng vẫn phải chạy ra mở cửa cho anh.

"Điềm Điềm..." Đường Mật Điềm mở mạnh cửa, Kỷ Ngôn còn đang ấn chuông, vội thu tay về, cẩn thận nhìn Mật Điềm đang tức giận, "Anh muốn nói gì?" Mật Điềm với dáng bộ xa cách, lạnh lùng nhìn Kỷ Ngôn.

"Tôi thấy chúng ta cần nói chuyện nghiêm túc!" Kỷ Ngôn khó khăn nói: "Điềm Điềm, đừng nói gì hãy nghe tôi giải thích!"

Mật Điềm không nói gì, chỉ quay người, nhường bước, cho phép Kỷ Ngôn vào nhà, sau đó, cô đi về phía salon ngồi xuống, nhìn Kỷ Ngôn, "Nói đi, anh muốn giải thích gì?"

"Tôi..." trước thái độ nghiêm khắc của cô, Kỷ Ngôn thật rất muốn giải thích, nhưng, chợt cảm thấy, không biết bắt đầu nói từ đâu.

Mật Điềm nhìn Kỷ Ngôn lúc lâu chỉ nói được từ Tôi mà không nói thêm được gì, vội cau mày, định thần lại, bình tĩnh nói: "Ôn Kỷ Ngôn, nếu anh muốn giải thích, tôi đang cho anh cơ hội đấy."

Kỷ Ngôn im lặng, có chút bối rối: "Điềm Điềm! Tôi cũng không biết phải giải thích với em thế nào, những chuyện này nói ra thật sự rất dài."

"Vậy thì anh tóm tắt lại." Mật Điềm cắn môi, nghĩ "Đương nhiên, nếu anh không muốn nói thì cũng không sao, phiền anh mang đồ đi, tiền thuê nhà, tôi sẽ trả lại!"

"Đừng!" Kỷ Ngôn vội cắt ngang lời Mật Điềm: "Tôi nói!"

"Vậy, tôi đang nghe!"

"Lúc đó tôi chạy trốn việc kết hôn, không kịp mang theo chứng minh thư, ví tiền, những chuyện này, em đều biết rồi!"

Kỷ Ngôn thở mạnh, nói: "Khi đó, tôi lừa em nói tôi là gay, thực sự là chuyện bất đắc dĩ, tôi không còn chỗ dung thân, cũng không thể bị bố tôi bắt về, cho nên chỉ có thể nhờ vào lòng từ thiện của em!"

Mật Điềm đã chuẩn bị sẵn tâm lý không tức giận nữa, cô chỉ khẽ nhíu mày: "Sau đó thì sao? Tôi cho anh ở cùng, sao anh không tìm cơ hội để nói rõ mọi chuyện mà vẫn tiếp tục lừa dối tôi?"

Ôn Kỷ Ngôn nhìn Mật Điềm đang tức giận, không dám nhìn cô, chỉ dám nhìn lên trần nhà, thở dài: "Điềm Điềm, tôi không dám nói sự thật, tôi sợ em giận, em xem, khi em tức giận thật đáng sợ!"

Mật Điềm động lòng, ngước mắt nhìn Kỷ Ngôn: "Nhưng, giờ tôi cũng đang rất giận!"

"Xin lỗi, Điềm Điềm!" Kỷ Ngôn xin lỗi: "Tôi vốn muốn tìm cơ hội nói thật với em, nhưng... nhưng nghĩ đến em nổi giận, em sẽ đuổi tôi ra ngoài, tôi lại không dám nói!"

"Cho dù tôi không giận cũng không cho anh thuê nhà cùng!" Mật Điềm chớp mắt, trong lòng có chút gợn sóng, nhưng ngoài miệng lạnh lùng nói, đúng vậy, cô không thể nào chấp nhận việc sống cùng, ở chung với một người đàn ông, đặc biệt, cảm xúc của cô với người đàn ông này càng ngày càng khác lạ, hơn nữa, người đàn ông này lại không thích cô!

"Điềm Điềm, cô muốn đuổi tôi đi à?" Kỷ Ngôn nhìn Mật Điềm, dường như anh đã đọc được điều này trong mắt cô.

"Cứ cho là như vậy đi!" Mật Điềm thở dài, nhìn Kỷ Ngôn: "Ngay từ đầu anh đã biết tôi không sống chung với đàn ông, Ôn Kỷ Ngôn, ở cùng một thời gian dù tôi biết anh là người tốt, nhưng tôi không thể tiếp tục sống chung với anh nữa."

"Điềm Điềm, tôi chuyển đi thì không có vấn đề gì, nhưng còn có một chuyện, tôi muốn nói với em!" Kỷ Ngôn thở sâu, bĩnh tĩnh, muốn thổ lộ tình cảm với Mật Điềm.

Mật Điềm bối rối bởi ánh mắt sáng rực của Kỷ Ngôn, kì thực trong lòng cô đang mâu thuẫn, cô cũng không muốn Kỷ Ngôn chuyển đi, con người chứ không phải cỏ cây, sống với nhau một thời gian dài, ngoài tình yêu cô dành cho anh, còn có cả tình cảm sống chung với nhau, đó cũng là một sự thực tồn tại.

"Tôi..." Khuôn mặt Kỷ Ngôn có chút ngại ngùng, câu nói tôi yêu em, không dám nói ra.

"Anh làm sao?" Mật Điềm sốt ruột, đợi lúc lâu không thấy anh nói, chỉ thấy khuôn mặt của anh trở nên đỏ ửng, liền cất lời hỏi.

"Tôi..." tít tít tít, chiếc điện thoại Nokia cũ kỹ của anh vang lên, Kỷ Ngôn vội rút điện thoại, nói "xin lỗi" với Mật Điềm, sau đó lấy cớ nghe điện thoại che giấu sự bối rối của mình, trong lòng tự mắng mình: "Ôn Kỷ Ngôn, mày làm gì vậy? Không phải là phải thổ lộ với Mật Điềm sao, sao lại xấu hổ và ngại ngùng, chỉ cần nói một câu yêu em là được! Sao lại không nói ra được chứ!"

"Cưng ơi" Trần Cẩm Ngôn thấy Kỷ Ngôn nghe điện thoại, vội hét lớn.

Ôn Kỷ Ngôn còn chưa kịp tắt loa, câu nói của Cẩm Ngôn vọng ra ngoài, Kỷ Ngôn vội ấn nút tắt loa, sau đó cười với Mật Điềm rồi mới trả lời Cẩm Ngôn: "Cưng có chuyện gì vậy?"

Mật Điềm khẽ cau mày, tai dựng lên, lắng nghe Kỷ Ngôn và cưng của anh ta nói chuyện.

"Cưng ơi, mình có hai tin cần nói với cậu, một tin tốt, một tin xấu, cậu muốn nghe tin nào?"

Ôn Kỷ Ngôn nhăn mày, áp chặt điện thoại vào tai nói: "Nói đi, nói tin xấu trước rồi nói tin tốt."

"Tin xấu là, Diêu Dao đã đến thành phố S tìm cậu!" Cẩm Ngôn nói rõ ràng.

"Gì, ai cơ?" Kỷ Ngôn ngạc nhiên hỏi.

"Đồ ngốc!" Cẩm Ngôn chửi: "Vợ chưa cưới của cậu, Diêu Dao, đến thành phố S tìm cậu!"

"Gì, vợ chưa cưới? Diêu Dao? Chạy đến tìm mình?" Ôn Kỷ Ngôn nhắc lại lời Cẩm Ngôn, đương nhiên tin tức này bị lộ ra ngoài.

"Ừ, đúng vậy, cậu cẩn thận!" Cẩm Ngôn nhắc nhở bạn.

Mật Điềm nghe thấy câu nói lặp lại của Kỷ Ngôn, vợ chưa cưới, Diêu Dao đến thành phố S tìm anh, chợt cảm thấy đầu óc như muốn nổ tung, mặt cô trắng bệch, cắn chặt môi, ánh mắt phức tạp nhìn Kỷ Ngôn, tai cô không còn nghe rõ lời nào nữa.

Kỷ Ngôn hỏi tiếp: "Tin tốt là gì?"

"Tin tốt là Diêu Dao không thích cậu, muốn từ hôn với cậu!"

"A, tin này quá hay!". Ôn Kỷ Ngôn vui mừng, dập điện thoại nhảy cẫng lên, kết quả, quay mặt lại nhìn Điềm Điềm đang buồn bã, liền hưng phấn lắc lắc cô: "Điềm Điềm, em biết không? Vợ chưa cưới của tôi hủy hôn rồi! La la la..." thật quá vui sướng, việc anh chạy trốn để chống lại việc kết hôn đã có kết quả nhất định.

"Vậy hả, chúc mừng anh!" Mật Điềm lơ đãng nhìn Kỷ Ngôn, nói chúc mừng anh, sau đó cười nhạt: "Nếu tối nay anh không đi, tôi hi vọng, ngày mai anh chuyển đi, tôi không muốn Mễ Tu Dương hiểu nhầm chúng ta!"

"Điềm Điềm, em nói gì vậy?" Ôn Kỷ Ngôn chớp mắt, ngạc nhiên nhìn Mật Điềm.

"Tôi nói là, ngày mai, Mễ Tu Dương đến nhà tôi, còn anh, tôi hi vọng sẽ biến mất!" Mật Điềm nói từng chữ từng chữ nói với Kỷ Ngôn, sau đó nặng nề bước về phòng, cô cảm thấy tim mình thật lạnh, thật lạnh!

Vừa mới thích Kỷ Ngôn, lại phát hiện anh ta không thích mình, hiện giờ, lại xuất hiện vợ chưa cưới của anh ta, mối quan hệ phức tạp này, khiến Mật Điềm đau đầu, lúc này cô mới rõ ràng cảm thấy chỉ cần xa rời Ôn Kỷ Ngôn, sẽ có thể tránh xa những phiền muộn này, mà muốn xa rời Kỷ Ngôn, cô chỉ có thể dựa vào Mễ Tu Dương!

Kỷ Ngôn nhìn bóng dáng xa cách của Mật Điềm, liền cau mày, trong lòng có cảm giác xót xa khó nói, nhìn cô nặng nề đóng cửa, mặc Kỷ Ngôn đứng ngây người ở phòng khách, anh chăm chú nhìn lại căn nhà, từ ngày đến đây, anh chỉ nhìn lướt qua, chưa bao giờ ngắm kĩ, nhưng Mật Điềm đã muốn anh đi, anh phải rời bỏ căn nhà này, trong lòng anh chợt có cảm giác không muốn rời xa, nhìn kĩ lại mỗi góc nhà, ánh mắt nhìn tới đâu, đều là sự lưu luyến.

Phòng khách không phải rộng rãi, thậm chí, chỉ mười bước chân lớn của anh là đi hết, nhưng mọi thứ được sắp xếp rất ấm cúng, salon, gối ôm trên salon, thảm, khăn trải bàn đều dùng màu hồng phấn, là màu yêu thích của Mật Điềm.

Góc tường đằng sau tivi vừa vặn để vẽ một bông hoa hướng dương, trở thành điểm nhấn của căn phòng khách nhỏ bé này.

Bài trí của phòng khách rất đơn giản, ngoài bộ salon và chiếc ti vi, còn có chiếc tủ tường hình thoi, có bày rất nhiều vật nhỏ, những con búp bê đầy màu sắc, có những thứ là do Mật Điềm làm, còn một số là do cô tìm về.

Đèn trong phòng khách lóe lên, Ôn Kỷ Ngôn ngước đầu nhìn ánh đèn màu hoàng hôn, cảm thấy hoang mang, anh muốn thổ lộ với Mật Điềm, nhưng lại không nói ra được, đặc biệt nghe Mật Điềm nói, thì cô đã chấp nhận Mễ Tu Dương, Ôn Kỷ Ngôn do dự, anh là một người trốn chạy đám cưới, ngoài bản thân, thì không có gì ổn định, hơn nữa, Diêu Dao có thể tìm thấy anh, cũng có nghĩa bố anh cũng sẽ tìm đến, đến lúc đó, anh cũng không dám chắc sẽ có chuyện gì xảy ra.

Nghĩ đến Mễ Tu Dương điềm đạm, gian xảo, Ôn Kỷ Ngôn cười đau khổ, tình hình lúc này rất nguy hiểm, xem ra, anh phải giải quyết chuyện với Diêu Dao trong thời gian ngắn nhất.

"Chào!!!" Sáng sớm hôm sau, Kỷ Ngôn ngồi ở salon nhìn Mật Điềm cười chào.

Mật Điềm nhìn thấy hành lý trên tay anh, cảm thấy nặng nề, cảm giác không thở nổi, cô giả vờ bình tĩnh cười với Kỷ Ngôn: "Chào!" rồi muốn nói tiếp, có phải anh muốn đi, nhưng lại không nói được, chỉ nhìn chăm chăm vào hành lý.

Không để ý đến ánh mắt Mật Điềm đang nhìn vào va ly ở bên chân mình, Kỷ Ngôn gãi đầu cười: "Điềm Điềm, tôi chào em rồi đi!" trong lòng có chút xót xa khó nói, nhưng vẫn cố gắng bình tĩnh: "Không sao, hôm nay trước khi Tu Dương đến, tôi chắc chắn sẽ biến mất!"

"Anh..." lúc này cảm thấy có rất nhiều lời muốn nói, muốn hỏi anh, có phải muốn đi về cùng vợ chưa cưới, hay là muốn đi đâu để trốn kết hôn, nhưng lại không nói ra được, cuối cùng, cô chỉ nói một câu: "Chúc anh thượng lộ bình an!"

"Ừ!" Kỷ Ngôn đơn giản trả lời, rồi nhìn Mật Điềm hỏi: "Điềm Điềm, em có nỡ xa tôi không?"

"Không!" Mật Điềm trả lời, rồi quay người đi, hờ hững nói: "Anh đi rồi, tình cảm giữa tôi và Mễ Tu Dương có thể phát triển nhanh hơn" rồi quay mặt cười với Kỷ Ngôn: "Đến lúc đó, khi anh về rồi, hoặc chuyển chỗ mới, nhớ nói địa chỉ cho tôi, nếu tôi và Tu Dương kết hôn, tôi sẽ gửi thiếp mời cho anh!"

"Ừ! Tôi sẽ nói." Kỷ Ngôn kìm nén cảm giác xót xa, hững hỡ trả lời.

"Vậy tôi không giữ anh nữa, tôi đi thay quần áo, Mễ Tu Dương lát nữa sẽ đến!" Mật Điềm cười miễn cưỡng, nhanh chóng đi vào nhà tắm, khi đóng cửa vào, sức lực toàn thân cô như bị rút hết, từ từ ngã xuống, cô cắn chặt môi, bịt mồm, sợ bản thân không chịu được sẽ mở cửa, nói Ôn Kỷ Ngôn: "Ôn Kỷ Ngôn, anh đừng đi! Em yêu anh, anh có yêu em không?"

Ôn Kỷ Ngôn đứng ở phòng khách, nhìn Mật Điềm bước vào nhà tắm, cô đơn ngắm căn phòng một lượt, thở sâu, cầm lấy hành lý, nặng nề rời khỏi nhà của Mật Điềm.

Mật Điềm dỏng tai nghe, nghe thấy tiếng cửa đóng, thời khắc đó, cô cảm thấy, Kỷ Ngôn không phải là đóng cửa ra vào, mà là đóng cửa trái tim cô, tình cảm của cô với Kỷ Ngôn vừa chớm nở, đã bị chôn vùi như vậy.

Lên xe, Kỷ Ngôn cảm thấy thật nặng nề, anh vội mở cửa sổ, đón ánh mặt trời chiếu vào, anh giang hai tay, cảm nhận ánh mặt trời dịu dàng, ấm áp, ánh mặt trời chiếu trên vai anh có màu váng óng, anh ngước mắt nhìn bầu trời, thật xanh, thật xanh, một đám mây trắng trôi trên đầu, một cảm giác thật dễ chịu, ngồi ở đây nhìn thành phố thật sạch sẽ, thật thân thiết, trời xanh mây trắng mỗi ngày đều có trạng thái trong vắt, cây hai bên đường xanh mướt, nước trôi qua cây cầu nhỏ, công viên xinh đẹp, sự kết hợp hoàn mỹ giữ hiện đại và cổ xưa, so sánh giữa hai thành phố, thành phố B mang đặc trưng phong cách thương mại, thiếu đi sự thân thiện! Còn người ở đây, nghĩ đến Mật Điềm, nghĩ đến lần đầu hai người gặp mặt, Kỷ Ngôn chợt cười tươi, sự ngây thơ, chân thật của cô từ từ đi vào trong tim anh.

Nghĩ đến việc sau khi anh đi, nụ cười của Mật Điềm sẽ dành cho Tu Dương, cảm thấy như bị bóp nghẹt, không thở nổi, nhấn mạnh ga, cũng từ từ thả ra, tốc độ xe cũng từ từ giảm dần.

Cuối cùng cũng đến sân bay thành phố W, thành phố S không có sân bay, không có bờ biển, nhưng đi đến sân bay hoặc bờ biển gần đó chỉ mất một tiếng đồng hồ.

Kỷ Ngôn thở sâu, do dự, rồi mở cửa xe, đi thẳng đến đại sảnh sân bay, xe tạm thời để ở sân bay, anh tin rằng, không lâu nữa, anh nhất định có thể ngẩng cao đầu quay lại, đường hoàng theo đuổi Mật Điềm, đương nhiên, trước khi Mật Điềm và Tu Dương phát triển tình cảm.

Trong tim anh, thật sự không rõ, thành phố B, sự trốn chạy đám cưới của anh đã gây ra sự mất mặt lớn, lần này anh trở về, cha anh nếu còn giận, chắc anh sẽ bị nhốt, sẽ bị giáo dục tư tưởng, cho đến khi nào nhận sai, hơn nữa, tình nguyện tiếp nhận cơ nghiệp của gia đình thì thôi, đương nhiên, còn có một kết quả nữa là, Ôn Cường cha anh có thể ủng hộ anh theo đuổi tình yêu thực sự, theo đuổi Mật Điềm, vậy thì có sự hậu thuẫn của cha, Ôn Kỷ Ngôn tin rằng, Mễ Tu Dương có tốt thế nào đi nữa, anh có thể giành lại Mật Điềm. Bởi vì, xét về tình cảm với Mật Điềm, vì ở chung một thời gian, tình cảm của Kỷ Ngôn sâu đậm hơn Tu Dương, còn anh không có can đảm bởi vì không có người ủng hộ, anh sợ, khi yêu Mật Điềm, không sợ không được chúc phúc, chỉ sợ kết quả cuối cùng là phải chia tay, cho nên, lần này kết quả có như thế nào, anh cũng muốn về nhà, vì trốn chạy không thể là cách giải quyết vấn đề.

Còn một nguyên nhân chưa rõ ràng nữa là Mật Điềm, Mễ Tu Dương chắc không hiểu được tâm tư của Mật Điềm!

Tục ngữ đã có câu, đoán lòng dạ đàn bà như mò kim đáy biển, thái độ dịu dàng của Mật Điềm với Tu Dương vừa khiến Kỷ Ngôn ghen, trong lòng không chắc, mà người kiêu ngạo như anh, không thích làm chuyện mình không chắc, vì anh sợ bị từ chối. Đã từng này tuổi, Ôn Kỷ Ngôn, lần đầu gặp được cô gái mình yêu, anh muốn lần đầu rung động, có một kết thúc hoàn mỹ.

Ôn Kỷ Ngôn thở dài lần nữa, sau đó nhìn quầy bán vé, nhanh chóng bước đến, "Phiền cô, giúp tôi đặt một vé đi thành phố B."

"Vâng, phiền anh đưa tôi chứng minh thư!" Nhân viên phục vụ lịch sự cười nói.

"Chứng minh thư?" Ôn Kỷ Ngôn giật mình, liền nghĩ, chứng minh thư của anh Trần Cẩm Ngôn chưa gửi đến, anh không có chứng minh thư, vội giả vờ tìm ở áo khoác, rồi ngại ngùng nói với nhân viên phục vụ: "Ồ, xin lỗi, dường như tôi không mang chứng minh thư!"

"Vậy xin lỗi, không có chứng minh thư, không thể đặt vé cho anh." nhân viên phục vụ lịch sự mỉm cười.

"Ừ, cảm ơn, tôi quay về lấy đã." Ôn Kỷ Ngôn cười, cầm hành lý, nhanh chóng rời khỏi quầy bán vé, liếc nhìn sân bay thành phố W.

"Vâng, tạm biệt." Nhân viên phục vụ lịch sự cười, "Tạm biệt!"

Sân bay này nhỏ hơn nhiều so với sân bay quốc tế ở thành phố B, nơi đăng ký, cửa kiểm soát, nhìn một chút đã hết, giống như nhà của Mật Điềm vậy, mở cửa chính là có thể xem hết cả căn nhà.

Trong đầu Kỷ Ngôn, không biết lúc nào nghĩ đến nhà của Mật Điềm, căn nhà nhỏ bé, thậm chí không bằng một góc của căn biệt thự nhà anh, nhưng lại ấm áp khác thường, ấm áp khiến trái tim hồn nhiên, dịu dàng của anh đã lưu lại đó!

Kỷ Ngôn lắc đầu, kéo hành lý, quay người rời khỏi sân bay, tâm trạng anh phức tạp khó nói, dường như là thất vọng, nhưng anh lại cảm thấy vui mừng.

Trong tiềm thức, Ôn Kỷ Ngôn không muốn rời xa thành phố này, đương nhiên, không muốn xa rời người ở thành phố này. Nhưng, không xa rời, anh nên đi đâu?

Ôn Kỷ Ngôn cũng không biết, anh không vội vã đi tìm khách sạn để ở, mà lái xe, từ từ lái xe không mục đích đi hóng gió ở thành phố S, khi đi qua công viên Tân Hải, anh mỉm cười, lái xe vào chỗ đỗ xe bên đường, sau đó, nhanh chóng xuống xe, đi về phía công viên trước đây mà Mật Điềm làm việc ngoại cảnh.

Để giấu đi tâm trạng phiền não của mình, Mật Điềm mặc một chiếc váy hoa liền, khoác bên ngoài một chiếc áo khoác màu be, thậm chí còn trang điểm rất kỹ, cười đi xuống cầu thang, lên xe cùng với Mễ Tu Dương.

"Điềm Điềm, lần đầu thấy em trang điểm, thật đẹp" khi khởi động xe, Tu Dương nhìn Mật Điềm khen, lúc nãy khi cô xuống cầu thang, vừa nhìn thấy cô, Tu Dương đã rất ngạc nhiên, hóa ra, Mật Điềm khi không trang điểm trông rất ngọt ngào, thân thiện giống như cô gái nhỏ, nhưng khi trang điểm như thế này, mái tóc buông xõa hơi uốn quăn ở dưới trông thật xinh đẹp, đôi mắt đen được gắn đôi mi giả cong vút trông giống như búp bê Barbie vậy.

"Ừ, vậy hả, cảm ơn anh!" Mật Điềm lịch sự cười, đối với lời khen của Mễ Tu Dương, cô không thích lắm, Tu Dương mở miệng đang định nói thêm, thì điện thoại của Mật Điềm vang lên, cô vội lấy điện thoại, tâm trạng mong chờ, chợt cô chút thất vọng, cô lễ phép nói: "Mẹ, sao lại gọi cho con vậy?"

"Không có việc gì thì mẹ không gọi được sao?" Mẹ Mật Điềm hỏi thẳng.

"Vâng, đương nhiên không có chuyện cũng gọi cho con được mà!" Mật Điềm nịnh mẹ, "Mẹ nhớ con phải không?"

"Đúng thế, mẹ nhớ con, muốn hỏi con, giờ con đang làm gì?" mẹ Mật Điềm đổi giọng, tò mò hỏi.

"Con đang chơi ở ngoài." Mật Điềm thoải mái trả lời.

"Với ai?" Mẹ Mật Điềm cảnh giác hỏi: "Kỷ Ngôn hay Tu Dương?"

Nghe đến tên của Ôn Kỷ Ngôn, Mật Điềm chợt ngây người, sau đó cắn môi, trả lời: "Mễ Tu Dương!"

"A, thật hả?" Giọng mẹ cô không giấu nổi sự vui mừng: "Điềm Điềm à, anh chàng Mễ Tu Dương rất được!"

"Anh ấy lại dụ mẹ thế nào thế?" Mật Điềm chuyển điện thoại từ tai trái sang tai phải, hỏi đơn giản, ánh mắt liếc nhìn Tu Dương đang chú tâm lái xe.

"Cậu ấy chẳng dụ gì mẹ!" mẹ Mật Điềm nói đến Tu Dương, thì vô cùng vui vẻ: "Mẹ thấy cậu ta trông rất được, cao to, đẹp trai, hơn nữa lại dịu dàng, dễ gần, lịch sự." khen Tu Dương xong mẹ cô nói tiếp: "Còn Ôn Kỷ Ngôn, dù cũng khá đẹp trai, tính tình cũng được, nhưng tóm lại không phải là bản lĩnh, hơn nữa công việc cũng không ổn định, hơn nữa mẹ nghe nói giới giải trí phức tạp lắm, cậu ta là người mẫu quảng cáo, cũng coi như trong giới showbiz rồi!"

Mật Điềm mấp máy môi, không biết trả lời mẹ thế nào, chỉ có thể đổi chủ đề: "Mẹ, con giờ ở bên ngoài, có chuyện gì thì đợi con về nhà mẹ nói tiếp với con được không?" Mật Điềm không thể nói tốt Ôn Kỷ Ngôn trước mặt Mễ Tu Dương, cũng không thể phản bác lại lời khen mẹ cô dành cho Mễ Tu Dương trước mặt anh.

"Điềm Điềm, con đừng làm cao quá, khi nào cần nắm lấy thì phải nắm lấy, khi cần chủ động phải chủ động, đừng bỏ lỡ Mễ Tu Dương!" mẹ Mật Điềm lên giọng dạy dỗ, "mẹ chấm cậu Mễ Tu Dương này."

"Được rồi, mẹ, con biết rồi mà!" Mật Điềm nhăn mày, trả lời. "Không còn chuyện gì, con cúp máy trước đây!"

"Xem con kìa, còn không chịu nghe, mẹ đều muốn tốt cho con, con mới trải nghiệm chưa được bao lâu, "muối" mẹ ăn còn nhiều hơn cơm con ăn hàng ngày, nói con lại không vui, nếu không vì con, mẹ nghĩ nhiều như thế làm gì!" nghe giọng Mật Điềm có vẻ không vui, trong lòng mẹ cô cũng không thoải mái, liền tức giận nói.

"Mẹ, mẹ nghĩ nhiều quá rồi!" Mật Điềm vội giải thích, "sao con lại không vui chứ? Chỉ là con đang trên xe, đi chơi cùng Mễ Tu Dương!"

Mật Điềm nhấn mạnh lần nữa, cô và Tu Dương đang đi chơi, cuộc gọi của mẹ cô, giờ đang làm phiền hai người.

Mẹ cô tự khắc hiểu ý của cô, liền cười nói: "Được rồi, được rồi con giờ trách bà già này nhiều chuyện phải không? Không làm phiền hai đứa nữa, chơi vui vẻ nhé, bye bye!" nói rồi, dập điện thoại.

Mật Điềm nghe tắt điện thoại, liền thở dài, từ từ cất điện thoại vào trong túi.

"Điềm Điềm, em sao thế, nhìn em không được tự nhiên?"

Tu Dương nhìn Điềm Điềm cụp máy, thắc mắc hồi lâu, cuối cùng mới dám hỏi.

"Tôi không sao!" Mật Điềm trả lời, gượng cười mỉm, nụ cười ấy còn khó hơn là khóc.

"Thật sự không sao chứ?" Tu Dương không yên tâm hỏi.

"Không sao!" Mật Điềm gật đầu, để tránh sự chú về mình, cũng là để trốn tránh ánh mắt sáng rực của Tu Dương khi hỏi, cô cố ý ngoảnh đầu về phía cửa xe, dòng người đi lại trên đường, lại khiến cô nghĩ đến Ôn Kỷ Ngôn, những chuyện xảy ra trong hơn một tháng sống chung, dường như giống như một bộ phim, từng cảnh từng cảnh hiện ra rõ ràng trong đầu cô.

Lần đầu gặp anh với bộ dạng khủng khiếp, bám lấy cô rồi nói dối, muốn ở chung nhà cùng cô, cuối cùng lại nhẹ nhàng ra đi.

Kì thực, trong lòng Mật Điềm đã từng hi vọng, Kỷ Ngôn cũng có tình cảm với cô, chí ít khi cô đuổi anh đi, anh sẽ làm mặt cười, hoặc mặt dày bám lấy cô...

Kì thực, trong lòng Mật Điềm biết rõ, chỉ cần Ôn Kỷ Ngôn nói ra, cô thật sự sẽ không từ chối anh...

Ngay từ lúc bắt đầu, Mật Điềm đã không thật sự muốn từ chối anh...

Nhưng anh lại không nói gì, chỉ thu dọn hành lý như vậy, rồi chào tạm biệt cô, và ra đi...

Rời bỏ thành phố này, rời bỏ Mật Điềm... sau này, có thể, hai người sẽ không còn cơ hội gặp mặt nữa, những điều còn chưa kịp nói, cũng không thể nói ra được nữa.

Mật Điềm nhớ lại, trong lòng cô chợt thấy xót xa, cảm thấy sống mũi cay cay, nước mắt chỉ trực trào ra, cô vội cắn môi, nuốt nước mắt vào trong. Nhưng, nước mắt đã chảy rồi, sao có thể thu lại?

Hai hàng nước mắt chợt lăn dài trên khuôn mặt xinh đẹp của Mật Điềm, và cứ thế tuôn ra, nước mắt một khi đã trào rơi thì tuôn trào giống như vòi nước vậy, chảy không ngừng.

Mật Điềm cố gắng không phát ra âm thanh, càng lau nước mắt càng nhiều.

"Điềm Điềm, rốt cuộc em làm sao vậy?" Mễ Tu Dương đột nhiên lên tiếng phá vỡ không khí im lặng trong xe, đồng thời khiến cho Mật Điềm đang hoang mang giật mình.

Mật Điềm vội định thần, lau nước mắt, thở sâu, cười xã giao với Tu Dương: "Tôi không sao, thật không sao..."

"Điềm Điềm, em đừng nói là em không sao nữa!" Mễ Tu Dương cau mày nói: "Em nói không sao như thế còn khiến anh lo hơn là nói em có chuyện."

Mật Điềm rất muốn cười nhưng cười không nổi, cô ngại ngần nhìn Mễ Tu Dương hồi lâu rồi nói: "Xin lỗi."

"Em sao phải xin lỗi tôi?" Tu Dương chớp đôi mắt đen sâu.

"Mễ Tu Dương, tôi thấy, chúng ta không hợp nhau lắm!" do dự một lúc lâu, Mật Điềm cất lời nói tiếng từ chối, tình trạng của cô hiện nay, hoàn toàn không muốn đi hẹn hò cùng Mễ Tu Dương, cô thật sự đã miễn cưỡng tình cảm của mình rồi.

"Điềm Điềm, chúng ta còn chưa bắt đầu, sao em biết là không thích hợp?"

Mễ Tu Dương nhìn Mật Điềm với ánh mắt đầy tình cảm: "Em chí ít cũng phải cho tôi một cơ hội để thử chứ!"

Mật Điềm buồn phiền ôm lấy đầu mình, "Mễ Tu Dương, tôi biết, anh rất tốt, dịu dàng, lịch sự, hơn nữa lại rất tốt với tôi!"

Mật Điềm dùng nguyên lời nói của mẹ cô, "Tôi rất cảm ơn anh vì tốt với tôi nhưng xin lỗi, thực lòng tôi chỉ cảm kích, nhưng không có tình cảm."

Mễ Tu Dương không nói gì, chỉ dịu dàng nhìn Mật Điềm!

"Tôi không có tình cảm với anh, tức là không muốn bắt đầu với anh." Mật Điềm nhìn Tu Dương thẳng thắn nói: "Tôi không muốn bắt đầu, cũng không muốn miễn cưỡng bản thân thử với anh, tôi thấy, chúng ta làm bạn, cũng rất tốt." Mật Điềm nói xong nhìn Tu Dương nói tiếp: "Đương nhiên nếu anh thấy tôi không được, không muốn làm bạn với tôi, tôi cũng sẽ không miễn cưỡng anh." Nói rồi cúi đầu, giống như một đứa trẻ mắc lỗi vậy.

"Điềm Điềm, nói thật với tôi có phải vì Ôn Kỷ Ngôn không?" Tu Dương im lặng một lúc lâu, rồi mới nói.

"Tôi cũng không biết!" Mật Điềm lắc đầu.

"Sao em lại không biết?"

"Hoặc là vì..." Mật Điềm trả lời: "Nhưng, không phải." Mật Điềm nói xong, nhìn Mễ Tu Dương đang bối rối nhìn cô, liền từ từ nói: "Tôi có chút tình cảm với Kỷ Ngôn, nhưng giờ anh ấy đã bỏ đi rồi!"

"Tôi từng nghĩ tôi có thể chuyển tình cảm với anh ấy sang anh." Mật Điềm chăm chú nhìn Tu Dương nói: "Tôi cũng rất cố gắng làm như vậy, hẹn hò với anh, đi chơi với anh!" cô ngập ngừng: "Nhưng tình cảm của tôi với Kỷ Ngôn, càng ngày càng sâu đậm, tình cảm ấy, đã đi xa hơn tôi nghĩ! Nhưng tôi lại không biết phải nói thế nào."

"Sao em không nói với anh ta?" Tu Dương thở dài.

"Vì tôi luôn nghĩ anh ta là Gay." Mật Điềm mấp máy môi, "Tôi không thể hỏi một chàng Gay, là có thích tôi hay không?"

"Ôn Kỷ Ngôn là Gay? Thật không nhận ra được." Tu Dương nói: "Mật Điềm em có nhầm không đấy?"

"Anh ta lừa tôi." Mật Điềm nhìn ra ngoài xe nói: "Kỷ Ngôn vì muốn thuê chung nhà với tôi, lừa tôi nói anh ta là gay, thực ra, anh ấy không phải." Mật Điềm thở sâu: "Nhưng cho dù anh ấy có Gay hay không, thì anh ấy đều không thích tôi..."

"Kỷ Ngôn không thích em?" Tu Dương có chút nghi ngờ, anh chàng kia ban đầu đã tuyên chiến với anh, từ ánh mắt cuồng say ấy, không cần phải nghi ngờ cũng biết anh ta thích Mật Điềm.

"Ừ, tôi đã thử dò hỏi, anh ấy không thích." Mật Điềm nói đến đây, giọng nói có chút xót xa, "Cho nên, tôi kiên quyết để anh ta ra đi..."

Tu Dương tò mò nói: "Anh ta không nói gì à?" trong lòng tự hỏi không biết Ôn Kỷ Ngôn rốt cuộc muốn làm gì, đã nói rõ sự thật sao không thổ lộ với Mật Điềm, hai người hạnh phúc nắm tay nhau cùng tận hưởng những ngày hạnh phúc có tốt hơn không?

"Không nói gì, anh ấy thu dọn đồ đạc, rồi nhanh chóng rời đi." Mật Điềm nói xong, nhìn Tu Dương: "Tôi vốn nghĩ anh ta đi rồi, thì có thể không áy náy hẹn hò cùng anh, có thể yêu anh." Mật Điềm vặn ngón tay, cắn môi tiếp tục nói: "Nhưng, cho dù tôi có trang điểm thật đẹp, có cười vui, nhưng đều là giả." Nói rồi chỉ vào đầu mình, "Trong đầu tôi, lúc nào cũng nhớ đến anh ấy", rồi chỉ vào tim mình: "Đây, chỗ này đã phản bội lại cảm giác, miễn cưỡng cùng anh hẹn hò, tôi cảm thấy thật mệt mỏi và cảm thấy không công bằng với anh!"

Mễ Tu Dương thấy tình hình, do dự một chút, rồi đưa tay nhẹ nhàng ôm Mật Điềm vào lòng, an ủi, dịu dàng nói: "Điềm Điềm, không sao! Em có thể thành thật nói với tôi tình cảm của em, tôi rất trân trọng." Ngập ngừng nói tiếp: "Cho nên, tôi sẵn sàng làm bạn cùng em!"

"Mễ Tu Dương, cảm ơn anh!" Mật Điềm ngước đầu lên, lịch sự ôm anh: "Đưa tôi về nhà nhé!" cô thật sự không còn tâm trạng để đi ăn, cũng không còn tâm trí để đi chơi.

"Đừng khách sáo, chúng ta là bạn mà!" Mễ Tu Dương dịu dàng cười, "Thực sự, Kỷ Ngôn thích em." Mễ Tu Dương không chịu nổi nhìn Mật Điềm đau lòng như thế, nói vài câu an ủi.

"Cảm ơn anh đã an ủi tôi, nhưng tôi thật sự không sao rồi!" Mật Điềm chỉ xem lời nói là Tu Dương an ủi mình, không phải là sự thật, cười xã giao.

Tu Dương cười lại với cô, cũng không nói thêm, anh không giỏi trong việc nói giúp tình địch! Anh bị từ chối, vẫn đang đau lòng đây!

Mật Điềm về tới căn nhà nhỏ của mình, một mình cô ngồi dựa vào salon, nhẹ nhàng nhắm mắt vào, cố gắng cảm nhận thời gian cô và Kỷ Ngôn sống chung ở căn nhà này.

Mặc dù chỉ có hơn một tháng ngắn ngủi, nhưng lại dài giống như cả một đời vậy.

Hai người vui vẻ, cãi nhau cùng làm việc nhà, vì tranh nhau một chút thức ăn mà cãi nhau ầm ĩ, mở mắt ra, chỉ là phòng khách nhỏ hẹp vắng lạnh, nhưng cũng thật trống trải, trống trải đến nỗi Mật Điềm cảm thấy hít thở cũng có cảm giác cô đơn lạnh giá.

Thói quen là một việc đáng sợ, mới trong thời gian ngắn, cô đã quen ở cùng với Kỷ Ngôn, bây giờ khi trở lại sống một mình, cô cảm thấy thật sự rất buồn.

Căn nhà chỉ có một người, nghĩ tới những kỉ niệm của hai người, thật nuối tiếc, xót xa.

Mật Điềm không biết người vốn hoạt bát, vui vẻ như cô bỗng trở nên buồn bã như thế này, cô đưa hai tay ôm chặt lấy bản thân, dường như như vậy mới cảm thấy chút ấm áp, mới khiến cô không run lên...

Cô thật sự hối hận vì đuổi Kỷ Ngôn đi, thật sự hối hận lúc anh đi, đã không thổ lộ với anh.

Cho dù bị Kỷ Ngôn từ chối, Mật Điềm cũng nên thổ lộ trước khi đuổi anh đi, như vậy, trong lòng cô mới không thấy nuối tiếc!

Nhưng, hiện tại, nhìn căn phòng trống trải, trong cô đầy tâm sự, còn chưa kịp nói ra, cô thật sự thà hối hận còn hơn phải cảm thấy nuối tiếc, nhưng khi mở điện thoại ra, cô phát hiện, buổi tối khi cô đuổi anh đi, đã tức giận xóa hết số điện thoại, tin nhắn của anh, còn cô thì chưa từng thuộc số điện thoại của anh...

Số điện thoại vốn để liên lạc giữa cô và anh ngay từ lúc đầu đã không còn.

Ôn Kỷ Ngôn một mình tĩnh lặng ngồi trong công viên Tân Hải cho đến lúc hoàng hôn, nhìn dòng người thưa thớt, anh liền gọi cho Trần Cẩm Ngôn "Cẩm Ngôn, mình nên về nhà nhận lỗi, và còn mang theo cả bạn gái về nhà nhận lỗi nữa..."

"Kỷ Ngôn, cậu nói gì thế?" Trần Cẩm Ngôn đang lái xe trên đường tan làm về nhà, cắm tai nghe vào hỏi, vì giọng Kỷ Ngôn nghe hơi lạ, "Cậu muốn về nhà nhận lỗi?"

"Ừ, lang thang đủ rồi, muốn về nhà nhận lỗi." Kỷ Ngôn nói: "Nhưng, mình chỉ sợ bố nhốt lại." Vì lần này chuyện xảy ra nghiêm trọng, Kỷ Ngôn nói: "Mình không sợ bị nhốt, chỉ sợ khi bị nhốt, vợ của mình bị người khác cướp mất..."

"Sao? Kỷ Ngôn cậu đang nói gì thế?" Nghe Kỷ Ngôn nói đến chữ vợ, trong lòng Cẩm Ngôn liền lo lắng, trong đầu nhanh chóng nghĩ đến vợ chưa cưới của Kỷ Ngôn - Diêu Dao.

"Cậu đã từng yêu một người chưa?", anh hỏi có chút lo lắng, câu nói lụy tình như thế, vốn không phải là phong cách của anh, nhưng từng này tuổi rồi, anh lần đầu tiên yêu một cô gái.

"Cậu đang nói gì?" Cẩm Ngôn kinh ngạc đáng nhẽ phải đạp ga lại đạp nhầm thành phanh, xe phanh kít lại, hoang mang hỏi: "Kỷ Ngôn, mình có nghe nhầm không?"

"Mình nói, cậu đã từng yêu ai chưa?" Kỷ Ngôn nhắc lại câu hỏi, "Cậu gặp được người cậu yêu hả?" Cẩm Ngôn không trả lời, hỏi lại Kỷ Ngôn: "Có phải là cô gái ở cùng với cậu, gọi là... Đường... Đường gì nhỉ?"

"Đường Mật Điềm." Kỷ Ngôn không do dự nói, "Mình yêu cô ấy, nhưng mình sợ bị cô ấy từ chối, cậu xem, mình phải làm thế nào?"

"Cậu còn dám bỏ đám cưới, sao việc thổ lộ cỏn con mà cũng sợ?" Cẩm Ngôn trêu đùa: "Ôn Kỷ Ngôn, cậu có phải là đàn ông không?"

"Đương nhiên" Kỷ Ngôn trả lời: "Nhưng anh hùng không qua ải mỹ nhân!"

"Mặc dù, khó qua ải mĩ nhân, nhưng, chỉ cần cậu dũng cảm tiến lên, thì có thể qua ải rồi!" Cẩm Ngôn đùa: "Không có việc gì khó, chỉ sợ lòng không bền, cậu có quyết tâm thì việc gì cũng xong."

"Mình muốn về nhà giải quyết xong mọi việc, rồi tiếp tục theo đuổi cô ấy."

Kỷ Ngôn nhẹ nhàng nói: "Nhưng hôm nay khi rời đi, mình thật sự không nỡ, vì tình địch của mình quá nham hiểm!"

"Á, cậu còn có tình địch?" Cẩm Ngôn thắc mắc hỏi.

"Đúng vậy." Kỷ Ngôn nghĩ đến Mễ Tu Dương, trong lòng cảm thấy không tự tin: "Tên đó rất cao tay, mình chỉ sợ Điềm Điềm không cẩn thận bị hắn lừa..."

"Cậu sợ bị tình địch cướp mất, vậy thì cậu hãy mang về nhà trước đi!" Cẩm Ngôn mấp máy mồm nói: "Những chuyện nhỏ nhặt trong nhà cậu, chắc chắn giải quyết được, nhưng vợ cậu bị cướp đi, thì quá muộn rồi!"

"Cậu đã nghĩ thông, vậy hãy mau theo đuổi đi!" Cẩm Ngôn cười khích lệ, "Nhưng mình bị cô ấy đuổi đi rồi!" Kỷ Ngôn nói: "Mình không còn mặt mũi nào quay lại!" đây chính là lý do anh đi hóng mát, ngắm trời đất cả ngày ở công viên Tân Hải.

"Kỷ Ngôn, tôi tặng cậu một câu, Cây không có vỏ, thì cây chết ngay, người không biết xấu hổ, thiên hạ vô địch!" Cẩm Ngôn nói: "Không có việc gì khó, chỉ cần cậu mặt dày" rồi bổ sung thêm: "Cậu thấy thể diện quan trọng hay là vạ tương lai quan trọng hơn?"

"Mình rõ rồi!" Kỷ Ngôn lên tinh thần, "Mình sẽ mặt dày đi thổ lộ tình cảm." "Đúng thế, một người đàn ông mình đồng da sắt, sao phải sợ mất thể diện"

trước khi cúp máy, Cẩm Ngôn không quên đùa một câu, trong lòng đang hi vọng, Kỷ Ngôn sớm có được mĩ nhân, còn anh, cũng sẽ học theo Kỷ Ngôn mặt dày thổ lộ tình cảm, rốt cuộc, vợ tương lai quan trọng hơn thể diện.

Kỷ Ngôn vui vẻ lái xe, lái thật nhanh, về đến khu nhà Mật Điềm, anh hưng phấn đỗ xe, bước lên, ánh trăng dưới chân, nhìn lên tòa nhà chỉ có vài ánh đèn còn sáng, không do dự lâu, nhanh chóng đi lên, lúc này, anh biết rõ rằng, mình đang yêu, cảm giác này còn mãnh liệt hơn là thích, cảm giác này lần đầu xuất hiện trong hơn hai mươi năm cuộc đời anh, anh trân trọng cảm giác ấy, sẵn sàng vì nó phá bỏ tất cả, vì anh thích cảm giác được ở cùng cô.

Nếu không cố gắng, không đấu tranh, thì sao biết kết quả sẽ như thế nào?

Bàn tay cắm chìa khóa của Kỷ Ngôn run run, anh bình tĩnh lại, cuối cùng cửa chính đã mở, nhìn vào trong, phòng khách tối om, Mật Điềm cô đơn đang ôm lấy cánh tay của mình, cúi đầu không biết đang nghĩ gì, nghe thấy tiếng mở cửa, cô từ từ ngẩng đầu lên, nhìn chằm chằm vào Ôn Kỷ Ngôn.

Mật Điềm dụi đôi mắt cay cay, không tin vào mắt mình, cô cất tiếng nói không giấu nổi vẻ vui mừng: "Kỷ Ngôn, sao anh quay về?"

"Điềm Điềm..." Ôn Kỷ Ngôn thận trọng nhìn Mật Điềm, nói to: "Điềm Điềm, cho dù em có đánh anh, có đuổi anh đi chăng nữa thì anh vẫn phải nói rõ với em là anh không phải là Gay."

"Tôi biết anh không là gay, tối qua anh nói rồi!" Mật Điềm ngắt lời Kỷ Ngôn.

"Nhưng tối qua anh vẫn chưa nói với em, anh yêu em!" Kỷ Ngôn đỏ mặt nhìn Mật Điềm: "Anh yêu em, anh rất yêu em!" nói một hơi, anh mở to đôi mắt đen sâu, nhìn chằm chằm vào Mật Điềm, trong lòng lo lắng đợi phản ứng của cô.

Đây thật là một trải nghiệm kì diệu, Kỷ Ngôn chưa từng nghĩ sẽ có một ngày, thổ lộ tình cảm với bộ dạng như vậy, lo lắng chờ đợi câu trả lời từ một người con gái.

Mật Điềm có chút bất ngờ, lời nói của Kỷ Ngôn giống như tiếng sét ngang tai vậy, cô vui mừng nhưng chợt không biết nói gì.

Trên thế giới này, khoảnh khắc hạnh phúc nhất, không phải là người bạn yêu, cũng thích bạn, hơn nữa còn lấy hết cam đảm để bày tỏ với bạn sao!

"Điềm Điềm, em trả lời đi được không?" Kỷ Ngôn đợi lúc lâu, cũng không thấy Mật Điềm từ chối hay đồng ý vội xua tay trước mặt cô.

Mật Điềm ôm choàng eo Kỷ Ngôn, cằm dựa vào vai anh, nói rõ từng chữ: "Ôn Kỷ Ngôn, em cũng yêu anh!"

Kỷ Ngôn nghe thấy câu nói trên, vội cúi đầu xuống, nhìn ánh mắt láp lánh của Mật Điềm, sung sướng hỏi: "Điềm Điềm, em nói thật chứ? Em yêu anh?"

Mật Điềm gật đầu không do dự: "Ừ", tình yêu ở thời đại mới mãnh liệt và thẳng thắn như vậy, cô chợt cảm thấy sự thăm dò trước đấy thật lãng phí thời gian, lại làm tổn hại tinh thần, nếu sớm hỏi thẳng Kỷ Ngôn có lẽ đã không đau khổ nhiều như vậy sợ chi bị từ chối, chí ít, nỗi đau lâu dài không bằng nỗi đau trong thời gian ngắn.

Kỷ Ngôn không nói thêm gì nữa, cúi đầu, mãnh liệt hôn vào bờ môi yêu kiều của Mật Điềm, chiếc lưỡi linh hoạt cuốn chặt vào chiếc lưỡi nhỏ mềm mại của cô, dùng sức hút hết không khí trong người cô, Mật Điềm cũng cuốn theo nụ hôn của anh, hai tay cô vịn vào cổ anh, hai người hòa vào nhau, hạnh phúc hôn nhau...

Đêm hôm đó, ánh trăng thật lãng mạn, đôi tình nhân cuối cùng đã thổ lộ hết tình cảm, những hiểu lầm trước đây đã được hóa giải.

Kì thực, tình yêu là một chuyện hết sức đơn giản, không phải là em yêu anh, anh yêu em, chúng ta cùng yêu nhau sao.

Khi thức dậy, Mật Điềm phát hiện cả đêm cô gối đầu vào tay anh, được anh ôm chặt vào trong lòng, cô khẽ mỉm cười, mắt ngước nhìn ánh mặt trời ngoài cửa sổ, Mật Điềm nhìn Kỷ Ngôn ngủ say sưa, chợt cảm thấy không khí cũng mang vị ngọt ngào.

Khi tình yêu đến, hạnh phúc cũng sẽ ập đến.

Nhẹ nhàng quay người, Mật Điềm vội nhẹ nhàng đưa tay mát xa mặt của anh, tỉ mỉ ngắm khuôn mặt anh, lông mày rậm, mũi cao, môi gợi cảm, lông mi dài của anh khẽ động đậy, giống như nhảy theo nhịp trong giấc mơ vậy.

Trước đây Mật Điềm luôn thấy Kỷ Ngôn ưa nhìn, nhưng không ngờ anh lại có thể đẹp như vậy, giống như thiên sứ trong truyện cổ tích, còn có vòng hạnh phúc trên đầu vậy.

Mật Điềm không kìm nén được đã hôn lên mắt của anh.

"Điềm Điềm, em tỉnh rồi à." Nụ hôn dịu dàng, ngọt ngào khiến cho Kỷ Ngôn tỉnh giấc, anh từ từ mở đôi mắt sâu đen, nhìn Mật Điềm đang nhìn anh đầy tình cảm, chợt cảm thấy ấm áp cười tươi hạnh phúc.

Nụ cười này càng khiến người ta ngây người, nó tràn ngập sự quyến rũ.

Kỷ Ngôn nhẹ nhàng ôm lấy Mật Điềm đang ngây người, cằm chạm vào đầu cô, từ từ nói: "Điềm Điềm, ôm em thật thích!"

Mật Điềm quay người ôm lấy cổ Kỷ Ngôn cười tinh quái: "Ừ, ôm anh cũng thật thích!" nói rồi cười to: "Nhưng có thích mấy chúng ta cũng phải dậy đi làm!"

"Điềm Điềm, anh đang có chuyện muốn nói với em." Kỷ Ngôn giữ lấy Mật Điềm đang định đẩy anh ra để đứng dậy.

"Nói gì?"

"Anh muốn nói, anh yêu em!" Ôn Kỷ Ngôn nhìn Mật Điềm, nghiêm túc nói. "Em cũng yêu anh." Mật Điềm đáp lại và thơm vào mặt anh: "Giờ em dậy được chưa?"

"Điềm Điềm, em đã yêu anh, thì hãy đồng ý với anh một chuyện." Kỷ Ngôn kéo Mật Điềm đang định dậy vào trong lòng lần nữa.

"Ôn Kỷ Ngôn, anh sao vậy?" Mật Điềm cảnh giác hỏi.

"Anh không sao." Kỷ Ngôn cười với Mật Điềm: "Chúng ta đã rõ tâm ý của nhau, vậy để chúng ta có thể được ở bên nhau, chúng ta có lẽ phải trải qua một trận chiến bảo vệ tình yêu!"

"Trận chiến bảo vệ tình yêu?" Mật Điềm bối rối chớp mắt.

"Trước đây anh chạy trốn hôn nhân, cái này em biết rồi." Kỷ Ngôn nhìn Mật Điềm, "Giờ vợ chưa cưới của anh đến thành phố S tìm."

"Cô ấy muốn gì?" ánh mắt Mật Điềm có chút không tự nhiên, "anh kể lại tất cả mọi chuyện cho em nghe lần nữa, không được nói dối."

"Anh cũng không biết cô ấy muốn làm gì." Ôn Kỷ Ngôn nói: "Cẩm Ngôn nói cô ấy muốn từ hôn với anh, nhưng lại bay đến thành phố S tìm anh, anh thật không hiểu, vì anh thật sự không quen cô ấy."

"Có phải cô ấy muốn tìm anh về để kết hôn?" Mật Điềm lo lắng "Ôn Kỷ Ngôn, anh mau nói thẳng với em."

"Điềm Điềm, em đừng vội, anh cũng đang định nói hết với em." Ôn Kỷ Ngôn ôm Mật Điềm, an ủi cô, sau đó giới thiệu đơn giản về gia tộc, nói về việc cha anh sắp xếp hôn nhân kinh doanh, anh chưa từng nhìn thấy vợ chưa cưới, thậm chí không biết tên cô ấy, cuối cùng anh nói: "Anh muốn dẫn em về cùng, nhận lỗi với cha anh, từ bỏ hôn ước kia, sau đó, giải quyết việc hai chúng ta."

"Bố anh thích kết hôn vì kinh doanh?" Mật Điềm dò hỏi Kỷ Ngôn: "Vậy bác ấy có chê em không?" rốt cuộc, Mật Điềm không phải là người xuất thân từ danh gia, yêu đại thiếu gia như Kỷ Ngôn, cô biết thân phận của mình, cô chợt cảm thấy tự ti.

"Nói thật, anh cũng không dám chắc." Ôn Kỷ Ngôn nhìn Mật Điềm thành thật nói, thấy cô thể hiện rõ sự thất vọng, liền nắm chặt tay cô an ủi: "Anh đến việc bỏ trốn khỏi lễ đính hôn còn dám làm, nếu bố chê em, anh sẽ cùng em bỏ trốn!" cầm tay Mật Điềm đặt lên ngực anh: "Điềm Điềm, chỉ cần em kiên định tin tưởng, anh yêu em, anh sẽ luôn bên em, cho dù phía trước có bao nhiêu khó khăn, chỉ cần em kiên định, anh nhất định sẽ cùng em vượt qua."

"Em..." Mật Điềm do dự, trong lòng cô chưa chắc chắn, dù sao không môn đăng hộ đối, lọ lem lấy được hoàng tử cũng chỉ là trong truyện cổ tích, còn hiện thực thì cô không dám nghĩ đến.

"Điềm Điềm, nói với em những điều trên, không phải vì giờ anh nhiều tiền, anh chỉ muốn em có sự chuẩn bị tâm lý, cùng anh đối diện."

Kỷ Ngôn nhìn Mật Điềm: "Tương lai là của chúng ta, chúng ta sẽ sống hạnh phúc."

"Nhưng chúng ta có tương lai không?" Mật Điềm nghi ngờ hỏi.

"Chỉ cần chúng ta yêu thương lẫn nhau, chắc chắn sẽ có." Kỷ Ngôn động viên Mật Điềm, "Điềm Điềm, hứa với anh, cùng anh dũng cảm tiến lên, được không?" Kỷ Ngôn chọn cách nói thẳng, chuẩn bị trong thời gian ngắn, Cẩm Ngôn gởi chứng minh thư đến, sẽ dẫn cô về gặp bố.

Nhưng, vì Cẩm Ngôn gây họa khi bỏ trốn tại lễ đính hôn, anh sợ bố nổi giận, xua đuổi Mật Điềm, cho nên, chuẩn bị tâm lý cho cô trước, tránh trường hợp Mật Điềm không chịu được sự đả kích của bố anh mà rút lui, khiến cho tình yêu mới nảy nở trong anh bị dập tắt, bảo vệ tình yêu trước như vậy, để tránh rủi ro.

Nhưng, phàm chuyện gì có sự chuẩn bị, nhưng khi đến lúc quyết định Mật Điềm bị bố anh làm cho bỏ đi, anh sau này muốn đến hỏi vợ, càng khó khăn hơn, Kỷ Ngôn không dễ dàng gì mới có được người đẹp!

"Em hứa với anh." Mật Điềm nghiêm túc nhìn Kỷ Ngôn: "Cho dù tương lai có khó khăn, chỉ cần anh không bỏ cuộc, em nhất định sống chết cùng anh!" Hai người khó khăn lắm mới hiểu rõ tâm ý của nhau, vậy thì tương lai, họ phải cùng nhau phấn đấu.

"Điềm Điềm, anh yêu em!"

Kỷ Ngôn mắt đầy tình cảm, "Kỷ Ngôn em cũng yêu anh." Mật Điềm cười tươi đẹp, nụ cười đẹp như hoa.






Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks       
            
Xem thông tin cá nhân
2 thành viên đã gởi lời cảm ơn Thiên An về bài viết trên: Cô bé Thiên Bình, MaiNa
     
Có bài mới 20.03.2015, 13:03
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 3
Thành viên cấp 3
 
Ngày tham gia: 24.08.2014, 13:40
Tuổi: 29 Nữ
Bài viết: 78
Được thanks: 594 lần
Điểm: 22.59
Có bài mới Re: [Hiện đại] Đâu ngờ người ấy ngay bên ta - Cố Thất Hề - Điểm: 12
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)



Chương 10 Ép Buộc

Đường Mật Điềm vừa đến công ty, liền đến gặp giám đốc đưa giấy phép xin nghỉ, cô chuẩn bị cùng Ôn Kỷ Ngôn về gặp bố mẹ, đánh dấu cuộc chiến bảo vệ tình yêu của cô.

Giám đốc nhíu mày, ký giấy xin nghỉ, thương lượng với cô: "Đường Mật Điềm, hôm nay Lily trang điểm, cô làm nhé, thời gian nghỉ phép của cô bắt đầu từ mai nhé, Ok?" Mặc dù giám đốc cũng không rõ Lily sao lại chọn Mật Điềm, nhưng cô đã sắp xếp rồi.

"Được!" cũng muộn một ngày, chứng minh thư của Ôn Kỷ Ngôn nhanh thì hôm nay mới đến, Mật Điềm đồng ý.

"Lily, đây là nhân viên trang điểm cho cô, Đường Mật Điềm." Giám đốc dẫn Mật Điềm đi về phía phòng trang điểm VIP, giới thiệu, "là cô chọn."

"Ồ, biết rồi, anh ra ngoài đi." Lily ngồi quay lưng với Mật Điềm, mái tóc xoăn dài xõa trên vai, mặc chiếc váy liền dài màu đỏ đi đôi giày cao màu ánh kim, đôi chân của cô vừa dài vừa thẳng, thật gợi cảm.

"Là cô chọn." Câu nói này của giám đốc giống như lời nguyền, không ngừng lặp lại trong đầu của Mật Điềm, mặc dù có khách đã chọn Mật Điềm, nhưng đó là khách quen, còn Lily, cô chưa từng nghe đến, vội lịch sự chào: "Xin chào cô Lily."

"Ừ, cô là Đường Mật Điềm?" Lily quay người lại, ngước đầu lên, nhìn kĩ Mật Điềm từ đầu tới chân.

"Ừ, đúng vậy, tôi là Đường Mật Điềm." Mật Điềm lịch sự nhìn Lily: "Cô Lily, chúng ta bắt đầu hóa trang nhé?"

"Gọi tôi là Diêu Dao được rồi!" Lily lạnh lùng nói, cười lạnh lùng.

Còn Mật Điềm bị cái tên Diêu Dao làm cho bất ngờ, Diêu Dao, nếu cô nhớ không nhầm, vợ chưa cưới trước đây của Ôn Kỷ Ngôn, hình như cũng gọi là Diêu Dao? Hơn nữa lại đến thành phố S... không phải là một Diêu Dao đấy chứ?

"Đúng vậy, tôi chính là vợ chưa cưới của Ôn Kỷ Ngôn."

Diêu Dao nhìn vào Mật Điềm đang bối rối, cô tự nói ra, không ngạc nhiên nhìn Mật Điềm kinh ngạc há hốc mồm giống như nhìn thấy ma, vội nói: "Cô Điềm, thấy tôi, không cần phải như nhìn thấy ma thế đâu?"

"Xin lỗi." Mật Điềm bối rối cúi đầu, lắp bắp xin lỗi, cẩn thận nhìn vợ chưa cưới của Ôn Kỷ Ngôn, mặt mày thanh tú, đôi mắt to không lồi, lông mày dài hấp háy như đang nói chuyện vậy, chiếc mũi thẳng tắp với cái miệng nhỏ xinh như hoa anh đào, lúc này là mặt mộc nhưng vẫn được coi như là một mỹ nữ, còn chưa nói đến thân hình gợi cảm của cô, có thể gọi là "nữ thần". Nghĩ đến người vợ chưa cưới "nữ thần" của Kỷ Ngôn, Mật Điềm bất chợt cảm thấy tự ti, cô cúi đầu, nhìn xuống ngực, "Cô và Ôn Kỷ Ngôn có quan hệ gì?" Ánh mắt sắc lẹm của Diêu Dao nhìn vào gáy của Mật Điềm, không hài lòng nói: "Ngẩng đầu lên!" nói rồi đưa tay nâng cằm của Mật Điềm, nâng mặt cô lên, nhìn thẳng vào cô.

"Chúng tôi yêu nhau." Mật Điềm nhìn Diêu Dao trả lời.

"Cô thật to gan!" Diêu Dao cười như không cười nói, "Trước mặt vợ chưa cưới là tôi, cô dám thừa nhận đang yêu chồng chưa cưới của tôi?" coi thường liếc Mật Điềm: "Cô nói thật với tôi, hai người yêu nhau bao lâu rồi?"

Mật Điềm đưa tay ra làm dấu.

Diêu Dao nhíu mày, khó chịu nói: "Một năm."

Mật Điềm lắc đầu: "Không phải!"

"Vậy là một tháng?" sắc mặt Diêu Dao đã bớt khó chịu.

Mật Điềm do dự, rồi lắc đầu, "Cũng không phải!"

"Vậy cô đưa ra một ngón tay, có nghĩa là gì? Không phải một năm, một tháng, không phải cô muốn nói là một ngày đấy chứ?" Diêu Dao vốn thẳng tính, chất vấn liên tục: "Mật Điềm, cô nói thật đi, hai người quen nhau bao lâu rồi?"

"Tôi mới quen Kỷ Ngôn hơn một tháng." Mật Điềm nuốt nước bọt, thành thật nói.

"Vậy cũng có nghĩa là, anh ta chạy trốn đám cưới không phải vì cô?"

"Không phải, sau khi anh ấy bỏ trốn, tôi mới quen anh ấy." Mật Điềm thành khẩn nhìn Diêu Dao, cằm bị Diêu Dao cầm hơi đau, nhưng cô không dám kêu, dù sao Diêu Dao cũng là vợ chưa cưới của Kỷ Ngôn, cô bối rối.

Diêu Dao bỏ cằm Mật Điềm ra, xin lỗi nói: "Xin lỗi, làm cô đau phải không?" rồi cười thân thiện.

"Không, không sao!" Mật Điềm vừa ngại ngùng trả lời, vừa dùng tay lau trán, lúc nãy lo lắng toát mồ hôi.

"Tôi là Diêu Dao, rất vui được làm quen với cô!" Diêu Dao tự giới thiệu, còn đưa tay thân thiện ra với Mật Điềm, Mật Điềm cảm thấy khó hiểu, bối rối nhìn vợ chưa cưới của Kỷ Ngôn, bắt tay Diêu Dao, không biết thể hiện thái độ nào với cô ấy.

"Cô yên tâm, tôi không phải đến gây chuyện." Diêu Dao từ từ nói, "Chí ít, cũng không đến gây chuyện với cô." "Vậy cô là?" Mật Điềm nhìn Diêu Dao thật sự không có ác ý với cô, vội cẩn thận dò hỏi, cô có nằm mơ cũng không ngờ rằng, cô và vợ chưa cưới của Kỷ Ngôn lại gặp nhau trong tình huống này, lại còn có thể nói chuyện thân thiện.

Thông thường, vợ chưa cưới của Kỷ Ngôn nhất định sẽ tìm Mật Điềm để cãi nhau hoặc khinh miệt... rốt cuộc cô ấy cũng có tiếng là vợ chưa cưới của Kỷ Ngôn, còn Mật Điềm và Kỷ Ngôn yêu nhau sau lưng cô ấy.

"Tôi đến tìm Ôn Kỷ Ngôn." Diêu Dao nói thẳng: "Nhưng trước khi tìm anh ta, tôi muốn xác nhận một chuyện, đó là anh ta vì người phụ nữ khác mà trốn kết hôn, hay là không muốn đính hôn với tôi nên mới chạy trốn!"

"Anh ấy bỏ trốn vì không muốn đính hôn!" Đường Mật Điềm cẩn thận nói, vài lần nghe Kỷ Ngôn nói, anh không hề quen Diêu Dao, chỉ là không muốn kết hôn vì liên kết hai công ty nên mới bỏ trốn.

"Tên Kỷ Ngôn chết tiệt này, vì trốn kết hôn và bỏ trốn!" Diêu Dao nghiến răng: "Diêu Dao tôi cũng xem như là người nổi tiếng ở thành phố B, không ngờ, bị anh ta làm mất mặt! Tôi nhất định không tha cho anh ta!"

Thấy Diêu Dao tức giận, Mật Điềm hơi run, nói giúp Kỷ Ngôn vài câu: "Việc bỏ trốn, Kỷ Ngôn hơi quá, nhưng anh ấy cũng có nỗi khổ...!" Mật Điềm ngại ngùng nhìn Diêu Dao: "Anh ấy có lẽ không muốn tổn thương cô, nên mới chạy trốn..."

"Cô bớt nói cho anh ta đi!" Diêu Dao không khách khí cắt ngang lời: "Cả thành phố B bàn tán, nói tôi bị Ôn Kỷ Ngôn bỏ rơi!" nghiến răng, Diêu Dao oán trách: "Cô nói xem tôi không thù không oán với ai, tôi và anh ta rõ ràng không quen biết, tôi cũng bị ép buộc thôi. Tôi mới miễn cưỡng đồng ý với cuộc hôn nhân vô lý này, người nên chạy trốn phải là tôi, thế nào lại đến lượt tên chết tiệt kia!" Diêu Dao càng nói càng tức giận, thân hình gầy gò run lên, "Tên chết tiệt, trước khi bỏ trốn, chí ít cũng phải cho tôi ám hiệu, để tôi cũng chạy trốn, như vậy tôi chí ít sẽ không trở thành chuyện cười của thành phố B!"

Đường Mật Điềm nhìn Diêu Dao đang nói loạn lên, môi mấp máy, ngoan ngoãn giữ yên lặng, rốt cuộc, thân phận của cô quá nhạy cảm, bạn gái hiện giờ của Ôn Kỷ Ngôn, cô không thể an ủi vị hôn phu bị bỏ rơi này được.

"Tên khốn này, làm tổn thương tôi sâu sắc, tôi nhất định sẽ không bỏ qua cho anh ta." Diêu Dao cười, rồi nói đầy tức giận: "Anh ta chạy trốn mà vẫn không quên tìm bạn gái, thật quá hạnh phúc, nhưng tôi sẽ không cho anh ta vừa ý."

"Vậy cô định làm gì?" Vẻ mặt Mật Điềm không giấu nổi sự tò mò, nói thật, cô thật không hiểu Diêu Dao, nhìn cô ấy dịu dàng không làm hại người khác, nhưng nụ cười của cô ấy thật gian tà, khiến cô nghĩ đến một loài vật đó là hồ ly tinh, vì nụ cười này thật quá gian tà!

"Đương nhiên là mang Kỷ Ngôn về nhà kết hôn." Diêu Dao nói: "Đồ khốn, càng muốn chạy, thì tôi càng bám theo!"

"Cô không phải muốn từ hôn sao?" Mật Điềm hoang mang hỏi.

"Vốn là như vậy, nhưng giờ tôi đổi ý rồi, tôi không muốn bỏ qua dễ dàng cho anh ta." Diêu Dao tức giận nói: "Ít nhất, khi tôi chưa có hạnh phúc, Ôn Kỷ Ngôn đừng hòng có hạnh phúc."

Đường Mật Điềm khó hiểu không nói gì nhìn Diêu Dao: "Hôm nay cô tìm tôi nói những chuyện này, là có ý gì?"

"Tôi tìm cô, chúng ta có một vấn đề chung là Ôn Kỷ Ngôn, cô thấy tôi tìm cô để làm gì?" Diêu Dao khẽ nhíu mày, cười thân thiện, "Tôi thấy cô ưa nhìn, nên nhắc nhở cô, chủ động rời xa Kỷ Ngôn, nếu không lần sau tôi gặp cô, sẽ hét lên cô là hồ ly tinh, người thứ ba!"

"Cô..." Người này trước khi đánh người ta, còn thiện chí nhắc nhở, chú ý, tôi sắp đánh cô.

"Tôi rất lương thiện, hơn nữa tôi thấy cô cũng rất thật thà, tôi không muốn làm khó cô." Diêu Dao nhắc nhở: "Tôi tính sổ với Kỷ Ngôn, không muốn liên lụy đến người vô tội như cô!"

Mật Điềm nói: "Cô Diêu Dao, tôi giờ là bạn gái của Ôn Kỷ Ngôn, cô thấy cô cần phải tính sổ với Kỷ Ngôn, thì sẽ không ảnh hưởng đến tôi sao?"

"Cô chia tay với anh ta, là không liên quan đến cô rồi." Diêu Dao nói rất đương nhiên, "Đương nhiên, cô muốn cùng anh ta đồng cam cộng khổ, tôi tán thành hai người, làm một cặp uyên ương chịu khổ."

Mật Điềm không nói nhìn Diêu Dao.

"Tôi đã có thiện chí nhắc nhở cô rồi, cô còn ngoan cố, tôi cũng hết cách."

Diêu Dao chớp cặp lông mày đẹp, cười lạnh lùng nhìn Mật Điềm: "Tiếp theo, tôi sẽ hành động, tối nay tất cả các báo, ti vi của thành phố S sẽ đăng tin đại thiếu gia họ Ôn chạy trốn đám cưới... đến lúc đó giới truyền thông sẽ chú ý đến cô không, thì tôi không chắc được đâu..."

"Cô Diêu, cô có cần trêu đùa chúng tôi như thế được không?" Mật Điềm nhìn thẳng Diêu Dao nói: "Ôn Kỷ Ngôn bỏ trốn, là anh ấy không đúng, nhưng, cô công kích như thế, báo thù anh, có phải là quá hận anh ấy không?" rồi dùng điển cổ nói: "Tục ngữ nói, oan oan tương báo đến bao giờ, cô gây hấn với anh ấy, đối với cô thì cũng có gì tốt đẹp, mọi người đều biết, anh ấy bỏ rơi vợ chưa cưới ở lễ đính hôn, thì cô cũng mất mặt..."

"Cho dù, toàn thế giới có biết, tôi là người vợ chưa cưới bị anh ta bỏ rơi, nhưng, tôi cũng có cách ép anh ta kết hôn với tôi." Diêu Dao cười tự tin, "Chỉ cần ép anh ta kết hôn với tôi, có thể lấy lại được thể diện của tôi rồi!"

"Cô Diêu, cách nghĩ của cô có chút quá kích!" Mật Điềm nhìn Diêu Dao nói: "Cô ép Kỷ Ngôn kết hôn với cô rồi, thể diện của cô đều lấy lại được, nhưng cô phải đổi bằng hạnh phúc, hôn nhân của cả cuộc đời cô!" ngừng một lát rồi bổ sung: "Nếu như miễn cưỡng thì không có được hạnh phúc."

"Tôi không kết hôn thật sự với anh ta" Diêu Dao không do dự nói: "Anh ta khiến tôi mất mặt ở thành phố B, tôi phải cho anh ta mất mặt trên toàn quốc, vào ngày đám cưới, tôi sẽ bỏ trốn!" Diêu Dao tức giận nói, nét mặt có chút hung dữ, "Tôi giờ sẽ lên thông báo với truyền thông!"

"Nếu ngộ nhỡ làm quá, Ôn Kỷ Ngôn tức khí thật sự muốn kết hôn với cô thì sao?" trong lòng Mật Điềm có chút khó chịu, đâu cũng thấy trở ngại, Ôn Kỷ Ngôn sao lại có thể có một người vợ chưa cưới đã thích làm mọi thứ phải rõ ràng như thế, lần này thì xong rồi, tình yêu của Mật Điềm vừa chớm nở, đã gặp chướng ngại vật rồi! "Ôn Kỷ Ngôn kết hôn cùng cô, nhưng lại không tốt với cô, vậy thì cô chịu thiệt thòi rồi!"

"Anh ta muốn kết hôn thật với tôi, xem tôi có xử lý anh ta không, tôi nhất định lột da, róc xương anh ta!" Diêu Dao tức giận nói. "Cô Diêu, ý của cô, tôi hiểu rồi!" Mật Điềm giả vờ hoang mang nói: "Cô hôm nay đặc biệt đến tìm tôi, nói nhiều với tôi như vậy là muốn tìm lại thể diện, và sự tức giận vì bị Kỷ Ngôn làm tổn thương phải không?"

Nghe khẩu khí của Diêu Dao, cô cơ bản không muốn kết hôn với Ôn Kỷ Ngôn, cô cố chấp như vậy cũng là cố ý làm khó Ôn Kỷ Ngôn, còn việc cô nói nhiều với Mật Điềm như thế, không phải là cô không có suy nghĩ, mà là đang chỉ điểm cho Mật Điềm, chỉ cần Ôn Kỷ Ngôn xin lỗi cô, sau đó, lấy lại thể diện cho cô, thì cô ấy có thể tha cho Ôn Kỷ Ngôn.

Diêu Dao nhìn Mật Điềm, "Tôi muốn nói với cô, tôi và anh ta không thể từ bỏ hôn ước, không phải là tôi thích anh ta, mà bám vào anh ta, hơn nữa, tôi không thể thấy anh ta hạnh phúc hơn tôi, làm tổn thương tôi, còn coi như không có chuyện gì!" bĩu môi rồi nói: "Dù thủ đoạn của tôi không được quang minh chính đại, nhưng, tôi thật sự không phải là kẻ thứ ba trong tình yêu của hai người, hai người bị tôi chia cắt, thì đừng trách tôi!"

"Cô Diêu Dao, cô vừa đẹp vừa cao quý như vậy, hơn nữa lại rất lương thiện, sao không thể tha cho Ôn Kỷ Ngôn ?"

Mật Điềm dỗ ngọt Diêu Dao, cô không ghét người vợ chưa cưới này của Ôn Kỷ Ngôn, "Tôi cảm thấy, hai người có thể..."

"Ai cần với anh ta!" Diêu Dao không nghe lời dụ dỗ của Mật Điềm "Tôi nói cho cô biết kế hoạch, lựa chọn của tôi, cô cũng biết rồi, xem cô làm thế nào?"

"Tôi không chia tay với Ôn Kỷ Ngôn." Mật Điềm nhìn, cô nói đông nói tây, nhưng Diêu Dao vẫn muốn báo thù, cô liền nói cứng: "Ôn Kỷ Ngôn cho dù có làm sai, nhưng cô cũng không thể vì báo thù mà chia cắt chúng tôi!"

"Ai bảo anh ta làm tổn thương tôi, đáng đời!" Diêu Dao không khách sáo nói, rồi lại nhìn Mật Điềm: "Cô bớt tỏ ra ngây thơ đi, khi cô và Ôn Kỷ Ngôn hạnh phúc, người ta đạp vào vết thương của tôi mà nói đây chính là người phụ nữ bị bỏ rơi, cô có thể hiểu được hoàn cảnh của tôi không?"

Mật Điềm bị những lời nói của Diêu Dao chặn họng chỉ biết nói: "Xin lỗi" sau đó thở sâu, "Tôi có thể ích kỷ một chút, nhưng tôi thật sự cảm thấy hai người làm to chuyện như thế, đều bị mất mặt, hơn nữa cũng là mất mặt gia tộc hai người, cả hai cùng bị tổn thương, vậy không bằng cùng bắt tay làm hòa!"

"Không thương lượng, cô ra ngoài trước đi." Diêu Dao xua tay, ra hiệu cho Mật Điềm đi ra, khi cô khép cửa chỉ nói một câu: "Bản tin tối nay, cô nhớ phải cùng xem với Ôn Kỷ Ngôn!"

Mật Điềm bỗng toát mồ hôi vì Kỷ Ngôn, xem ra, người vợ chưa cưới này đúng là một nhân vật tương đối ghê gớm!

Mật Điềm nóng ruột không đợi được đến giờ tan làm, liền về sớm, vội vã mở cửa, bước vào phòng, gọi to: "Ôn Kỷ Ngôn, Ôn Kỷ Ngôn."

"Sao thế?" Ôn Kỷ Ngôn từ phòng bếp bước ra, trong tay cầm cốc nước, "Hôm nay sao em về sớm thế?" nhìn vào đồng hồ treo tường, còn chưa đến giờ tan làm.

"Vợ chưa cưới của anh Diêu Dao đến thành phố S rồi." Mật Điềm gấp gáp nói.

"Anh biết rồi, Cẩm Ngôn mấy hôm trước đã nói với anh rồi." Ôn Kỷ Ngôn không lo lắng như Mật Điềm, nhìn chằm chằm vào khuôn mặt lo lắng của Mật Điềm, rồi hỏi: "Diêu Dao tìm em hả?"

"Ừ." Mật Điềm nhanh chóng gật đầu: "Cô ấy không những đến tìm em, còn nói, phải ép anh lấy cô ấy."

"Đùa gì vậy." Kỷ Ngôn đưa tay xoa xoa đầu Mật Điềm, cười nói: "Cẩm Ngôn đã nói là Diêu Dao đến thành phố S là để từ hôn, em yêu, đừng lo lắng!"

"Cô ấy vốn là muốn từ hôn, nhưng sau này nói anh chạy trốn lại còn cặp bồ, thật quá hạnh phúc, cô ấy không muốn anh được sung sướng thế, nên phải ép anh quay về cưới cô ấy" Mật Điềm nói lại rõ ràng ý của Diêu Dao cho Kỷ Ngôn nghe.

"Sặc... sặc... sặc..." Kỷ Ngôn đang uống nước, chưa kịp nuốt vào, nghe thấy tin trên liền bị sặc nước.

"Ôn Kỷ Ngôn, anh không sao chứ?" thấy Ôn Kỷ Ngôn bị sặc, Mật Điềm vội đưa giấy ăn, nhẹ nhàng giúp anh lau, quan tâm nhìn anh, do dự một lúc rồi nói: "Diêu Dao còn nói, cô ấy sẽ bỏ trốn vào ngày kết hôn, để anh bị mất mặt!"

"Cái gì?" Kỷ Ngôn vừa lau nước ở mồm, vừa kinh ngạc nhìn Mật Điềm: "Cô ấy còn nói gì?"

"Còn nói, chỉ cần em chủ động chia tay với anh." Mật Điềm tường thuật lại toàn bộ lời của Diêu Dao cho Kỷ Ngôn, "Kỷ Ngôn, phải làm sao, anh?"

"Người phụ nữ này điên rồi." Kỷ Ngôn cau mày, chốt lại một câu.

Mật Điềm gật đầu đồng ý, cô lúc nãy thật sự muốn nói Diêu Dao như thế, nhưng cô không dám, lúc này nghe Kỷ Ngôn nói vậy, ánh mắt cô có chút ngưỡng mộ, "Ôn Kỷ Ngôn, vậy chúng ta phải làm sao?"

"Điềm Điềm, em yên tâm, anh sẽ không để ai làm tổn thương em." Kỷ Ngôn nhìn Mật Điềm, thề: "Cho dù là Diêu Dao, cũng không được."

Mật Điềm nhìn Kỷ Ngôn, cười tươi nói: "Em tin anh!"

Vì sự quan tâm quá mức của Diêu Dao, Mật Điềm và Kỷ Ngôn ngồi xem tin tức xã hội trên ti vi: "Theo tin tức và điều tra của phóng viên đài, con trai duy nhất của nhà họ Ngôn thành phố B, Ôn Kỷ Ngôn trong ngày đính hôn không bỏ trốn đi cùng ai mà bỏ trốn một mình, vợ chưa cưới của anh sau khi tìm kiếm khắp nơi, đã tìm thấy tung tích anh ở thành phố S, nhưng vẫn chưa thấy bóng dáng anh, vậy lí do là vì đâu? Phóng viên của đài sẽ đi sâu điều tra nguyên nhân! Đồng thời cô Diêu Dao - vợ chưa cưới của Ôn Kỷ Ngôn sẽ có thưởng lớn, tìm kiếm tung tích đại thiếu gia nhà họ Ngôn, mời các bạn khán giả cung cấp tin tức." Phóng viên truyền hình thành phố S đang rất hứng thú đọc bản tin, lần đầu tiên anh đọc bản tin hài hước như vậy, giống như trong phim truyền hình vậy.

Mật Điềm và Kỷ Ngôn nhìn nhau, trên màn hình ti vi hiện ra cách liên hệ và ảnh cuộc sống thường ngày của Ôn Kỷ Ngôn.

"Ôn Kỷ Ngôn, cô Diêu Dao đó làm thật rồi." Mật Điềm nói, trong đầu nghĩ, cô ấy hiện giờ chỉ cảnh cáo, nếu phóng viên điều tra, có thể cô sẽ mang tiếng xấu nào là người thứ ba, hồ ly tinh, những từ ngữ khó nghe ấy, chắc sẽ xuất hiện.

"Anh biết, em yên tâm, cứ để anh xử lý." Ôn Kỷ Ngôn ôm chặt Mật Điềm, lấy điện thoại gọi cho Cẩm Ngôn, "Hi, này cưng, sao lại nghĩ đến mình mà gọi điện, người đẹp thì sao, theo đuổi được chưa?" Trần Cẩm Ngôn nghe điện thoại liền đùa vui với Kỷ Ngôn.

"Người đẹp theo đuổi được rồi, nhưng giờ có một phiền phức." Kỷ Ngôn nhăn mày nói: "Không phải cậu nói Diêu Dao muốn từ hôn với mình? Sao giờ cô ấy lại nhất quyết ép mình kết hôn?"

"Diêu Dao ép cậu kết hôn? Ý gì vậy?" Cẩm Ngôn kích động khi nghe tin này: "Kỷ Ngôn, cậu nói rõ tình hình cho mình xem nào."

"Tình hình như thế này..." Kỷ Ngôn kể lại hết chuyện Diêu Dao tâm lý không bình thường, báo thù anh cho Cẩm Ngôn rồi chốt lại: "Trần Cẩm Ngôn, mình nói cho cậu biết, nếu cậu không trị được người phụ nữ này, đừng trách mình không khách khí với cô ta."

"Cậu đừng ra tay với cô ấy." Cẩm Ngôn nhanh chóng nói, "Mình giờ sẽ qua đó, yên tâm đi, để cô ấy cho mình, sẽ không có thêm phiền phức cho cậu."

Kỷ Ngôn lúc này mới hài lòng dập điện thoại, nhíu mày nhìn Mật Điềm "Em yêu, ok rồi!"

"Ok rồi, sao nhanh thế?" Mật Điềm ngạc nhiên nhìn Ôn Kỷ Ngôn: "Anh vừa gọi điện cho cưng vạn năng của anh?" Mật Điềm có chút ghen với người đàn ông mà Kỷ Ngôn gọi là cưng, người này không những có tiền mà việc gì cũng có thể làm giúp Kỷ Ngôn.

"Điềm Điềm thân yêu, nghe giọng em có vẻ ghen, anh có thể hiểu là em đang ghen không?" Kỷ Ngôn cười ôm Mật Điềm, đặt tay lên mũi cô: "Ghen quá à!"

"Anh mới ghen!" Mật Điềm đưa tay vít cổ Kỷ Ngôn xuống: "Nói thật đi, anh ta là ai?"

Mật Điềm đã bị Diêu Dao làm cho hết hồn, cô nhất định phải làm rõ cưng của Kỷ Ngôn là ai, ngộ nhỡ lại là người còn ghê gớm hơn Diêu Dao, thì cô cũng có tâm lý chuẩn bị. Rốt cuộc những người ghê gớm, gặp mặt một lần sẽ sợ, nhưng gặp nhiều lần, nhiều lần thì cũng quen thôi.

"Anh ta hả, gọi là Trần Cẩm Ngôn, là anh em của anh." Kỷ Ngôn cười hôn vào trán Mật Điềm, sau đó nói chuyện của nhà họ Trần và họ Ôn, dù sao mai anh cũng đi máy bay, đưa Mật Điềm về thành phố B, kể thêm chuyện về tình hình gia đình, để cô còn chuẩn bị tâm lý.

Nhà họ Trần và nhà họ Ngôn có mối quan hệ tốt đẹp lâu dài, năm đó ông của Kỷ Ngôn và Cẩm Ngôn lập nghiệp từ một giỏ hàng, cùng giúp đỡ nhau, sau đó sản nghiệp lớn dần, hai nhà tách làm đôi, mỗi người phát triển sự nghiệp riêng, một người làm kinh doanh, một người làm chính trị, nhưng tình cảm vẫn thắm thiết như cũ, hai ông đã hẹn ước, nếu sau này có con, cháu đều là con trai, hoặc con gái thì kết nghĩa thành anh em hoặc chị em, nếu một bên có con trai, một bên có con gái thì hi vọng chúng có thể thành vợ chồng.

Sau đó, cha của Cẩm Ngôn và Kỷ Ngôn đã thành anh em tốt, cùng giúp đỡ nhau trong sự nghiệp, toàn thành phố B, không ai có thể phá vỡ liên kết của hai nhà, sau này đến đời Cẩm Ngôn và Kỷ Ngôn, cha mẹ hai bên tiếp tục tâm nguyện của hai cụ, hi vọng Cẩm Ngôn và Kỷ Ngôn có thể thành anh em tốt, cũng trợ giúp nhau.

Hai người đã không phụ hi vọng của phụ huynh, từ nhỏ đến lớn tình cảm rất tốt, đến nay càng thân thiết. Đương nhiên, Ôn Kỷ Ngôn lần này có thể thuận lợi bỏ trốn, công lao của Cẩm Ngôn là rất lớn, cho nên anh ta mới bị cha của Kỷ Ngôn - Ôn Cường vài lần gọi đi uống trà, xem như là giám sát đối tượng tình nghi.

"Nếu như là một nam một nữ thì anh và Cẩm Ngôn đã là vợ chồng?" Mật Điềm nghe xong chuyện của hai nhà, chớp mắt hỏi "Không có nếu, hai bọn anh đều là nam!" Kỷ Ngôn cười tươi, Mật Điềm trong đầu nghĩ gì, anh đều biết rõ.

Mật Điềm chớp mắt, nhìn Kỷ Ngôn nói: "Em thật sự muốn biết, anh trước đây có phải Gay không?" Cô luôn cảm thấy quan hệ giữa Kỷ Ngôn và Cẩm Ngôn có hơi quá!

Được rồi, Mật Điềm thừa nhận cô có chút ghen!

"Em yêu, em đến giờ vẫn nghi ngờ anh là Gay?" Kỷ Ngôn bặm môi có vẻ không hài lòng.

"Không nghi ngờ, em chỉ tiện hỏi thôi!" Mật Điềm cười cầu hòa, đồng thời cũng không quên nói: "Gay là anh tự nói, em tin lời của anh, cho nên có chút nghi vấn..."

"Em yêu đã nghi ngờ, vậy anh sẽ dùng hết sức mình để giúp em giải tỏa nghi ngờ!" Kỷ Ngôn cười to rồi nói: "Xem ra, tối nay, anh phải dùng hết sức rồi..."

"Đáng ghét!" Mật Điềm chu môi, đánh nhẹ Kỷ Ngôn.

"Anh đáng ghét?" Ôn Kỷ Ngôn rụt cổ lại, tránh cú đánh của Mật Điềm nhưng không phản kháng, cô vốn mảnh mai, cú đánh của cô như muỗi đốt vậy, cơ bản không đủ ngứa để gãi, "Anh chưa có làm gì, mà em đã ghét anh rồi, nếu làm gì, vậy em ghét anh chết mất!" Nói rồi đè mạnh Mật Điềm xuống salon. Không khí trở nên ấm áp, không gian yên tĩnh, chỉ có tiếng thở của hai người, Kỷ Ngôn thở hổn hển, nhẹ nhàng hạ người xuống chuẩn bị hôn vào đôi môi mọng của Mật Điềm.

"Ôn Kỷ Ngôn, đằng sau có người..." Mật Điềm vội đẩy đầu Kỷ Ngôn ra, sợ hãi nhìn trong phòng không biết từ lúc nào xuất hiện một hàng người mặc áo đen.

Trị an khu này không tồi tệ như thế chứ? Ban ngày lại có người dám vào phòng ăn trộm? Hơn nữa còn là 1, 2, Mật Điềm đếm, một hàng ít nhất phải có 7, 8 người. Nhưng, cho dù đột nhập vào nhà ăn trộm, thì cũng phải phá khóa, nhưng, sao họ đi vào mà không có tiếng động gì? Mật Điềm sợ hãi toàn thân run rẩy.

"Điềm Điềm, em đùa hả?" Kỷ Ngôn cười đùa với Mật Điềm, "Anh còn chưa làm gì, mà em đã kích động run người thế này!"

"Không phải, Ôn Kỷ Ngôn, thật sự có người... anh nhìn kìa..." Mật Điềm sợ đến nỗi nói không được liền mạch, nhìn hàng người mặc áo đen mặt không biểu cảm, cô có cảm giác có phải mình bị hoang tưởng không.

Kỷ Ngôn quay mặt lại, thì bị đánh một nhát vào cổ, anh chỉ cảm thấy đầu óc quay cuồng, rồi ngất đi.

"Vác đi!" từ cửa chính bước vào một người đàn ông hơn bốn mươi tuổi, thân hình cao lớn, phong thái đĩnh đạc, giọng nói đầy quyền uy, dặn dò những người mặc áo đen.

Mật Điềm kinh ngạc nhìn đám người áo đen đánh ngất Kỷ Ngôn, sợ hãi đến nỗi không biết gì nữa, nhưng khi cô nhìn thấy họ nghe lời người đàn ông kia, nhấc Kỷ Ngôn lên, cô vội chồm người che chở cho Kỷ Ngôn, bấn loạn hỏi: "Các người muốn làm gì?"

Người đàn ông kia cau mày, nói lại lần nữa với đám người áo đen: "Mang đi!" Hai người áo đen không do dự giữ Mật Điềm lại, rồi nhấc Kỷ Ngôn lên.

Mật Điềm giãy giụa, nhưng bị giữ chặt, phải nhìn Kỷ Ngôn bị đám người áo đen mang đi, cô thở sâu, định thần lại, nhìn người đàn ông kia hỏi: "Ông là ai?"

"Tôi là bố của nó." Ôn Cường trả lời Mật Điềm.

Nhìn kỹ, khuôn mặt, lông mày có phần giống với Kỷ Ngôn.

Không biết nói gì, ông ấy là hình ảnh lúc Kỷ Ngôn về già, hay là, Kỷ Ngôn là hình ảnh lúc ông còn trẻ, tóm lại, đúng là hai cha con rồi!

Những lời mắng chửi Mật Điềm định nói ra chợt khựng lại, cô kinh ngạc há mồm, vì quá kinh ngạc nên không khép lại được, một lúc lâu, cô mới lắp bắp nói, "Bác sao lại đánh ngất Kỷ Ngôn?" rốt cuộc bố của Kỷ Ngôn có ý gì?

"Vì nó rất biết chạy trốn!" Ôn Cường nói thẳng, tháng này, vì tìm Kỷ Ngôn, mà Ôn Cường suýt chút nữa lật tung cả thành phố B lên, ai ngờ, tên nhóc này lại có thể chạy đến thành phố S, nếu như không phải ông tìm được manh mối từ Trần Cẩm Ngôn, trả tiền cao thuê thám tử theo dõi, thì thật sự không tìm ra, tên nhóc này quả là biết trốn!

"Hả?!" Mật Điềm ngạc nhiên nhìn Ôn Cường, "Bác đánh ngất Kỷ Ngôn vì anh ấy biết chạy trốn?" rồi nói: "Nhưng đánh như vậy, có làm anh ấy bị thương không?"

"Không, nó bị đánh từ bé đến lớn rồi, da dày lắm, đánh không bị thương!"

Ôn Cường chăm chú nhìn Mật Điềm, dịu giọng hỏi: "Cô là ai?"

"Chào bác, cháu là Đường Mật Điềm." Mật Điềm ngoan ngoãn nói cười tươi: "Cháu là bạn gái của Ôn Kỷ Ngôn."

"Bạn gái?" Ôn Cường nhìn từ đầu đến chân Mật Điềm: "Thằng ranh kia bỏ trốn là vì cô?"

"Không ạ." Mật Điềm lắc đầu nhìn Ôn Cường "Kỷ Ngôn sau khi bỏ trốn mới gặp cháu."

"Hai người phát triển đến đâu rồi?" Ôn Cường dò xét nhìn Mật Điềm một lúc, rồi mới hỏi.

Mật Điềm chợt đỏ mặt, ngại ngùng khó nói.

"Nói đi, ta là người lớn, không phải ngại gì." Ôn Cường hiền từ nhìn Mật Điềm.

"Dạ, đã trao thân rồi ạ." Mật Điềm cúi đầu xuống xấu hổ nói, hai má đỏ ửng. Mật Điềm vốn kính trọng vị trưởng bối như Ôn Cường, lúc này nhìn thấy ông mặt lạnh đánh ngất Ôn Kỷ Ngôn rồi mang đi, càng khiến cho Mật Điềm vừa sợ vừa kinh ngạc, nhưng, cô là một người thành thật, nên nói lời thành thật.

"Vậy được, ta sẽ làm đám cưới cho hai đứa." Ôn Cương quả quyết nói.

"Hả?" Mật Điềm ngạc nhiên, "Bác nói làm đám cưới cho chúng cháu, có phải là nhanh quá không?" Mật Điềm còn chưa chuẩn bị tâm lý để cưới Kỷ Ngôn.

Tình yêu của họ mới chỉ bắt đầu thôi!

"Ừ!" Ôn Cường gật đầu: "Cháu về thành phố B với ta!"

"Bác Cường, thế thì nhanh quá, cháu phải nghĩ..." Mật Điềm mở mồm, lời từ chối còn chưa nói hết, đã bị Ôn Cường cắt ngang. "Đã trao thân rồi, không chừng trong bụng cháu đã có cháu của ta, không nhanh chút nào! Đi thôi."

Đôi chân của Mật Điềm tạm thời như mọc rễ vậy, không muốn di chuyển, sao cô cảm giác Ôn Cường làm như vậy giống như bắt cô làm Sơn trại phu nhân, làm gì có cách cưới con dâu như vậy.

Ôn Kỷ Ngôn còn chưa chuẩn bị nhẫn cầu hơn cô cơ mà!

"Sao cháu không đi?" Ôn Cường bước đến cửa, quay đầu nhìn Mật Điềm, không ngại giục cô, "Bác Cường, cháu cần suy nghĩ chút..." Mật Điềm do dự trả lời, dù sao, kết hôn là chuyện trọng đại cả đời của người con gái.

"Cháu đừng trách ta không nhắc nhở cháu, nếu cháu không đi, ta sẽ sắp xếp tổ chức hôn lễ cho Kỷ Ngôn và Diêu Dao! Họ kết hôn rồi, thì hết phần cháu." Ôn Cường nhìn Mật Điềm, bình thản nói: "Nếu cháu đi theo ta, cô dâu trong lễ cưới chính là cháu!"

"Vâng, cháu sẽ đi theo bác." Mật Điềm nghe vậy, cuống lên, Diêu Dao vốn muốn ép kết hôn, ngộ nhỡ cô ấy và bố Kỷ Ngôn hợp tác, vậy chuyện đó sẽ thành sự thật.

"Ta thích cháu nghe lời như vậy." Ôn Cường cười hiền từ.

Nhưng trong mắt Mật Điềm, nụ cười ấy là nụ cười ác ý, xem ra, bố Kỷ Ngôn bị anh làm cho tức phát điên rồi, chắc tâm trạng cũng giống Diêu Dao, phải hành hạ Kỷ Ngôn...

Mật Điềm lên chiếc "Xe ăn cắp" của ông thì sẽ không xuống được, chỉ có thể hỏi: "Bác Ôn, khi nào bác chuẩn bị tổ chức hôn lễ ạ?" Cô kết hôn, tốt xấu gì cũng phải thông báo cho mẹ cô biết, nếu không mẹ cô chắc chắn sẽ đau lòng.

"Cháu vội lắm à?" Ôn Cường cười như không cười quay mặt lại nhìn Mật Điềm.

"Cháu không vội!" Mật Điềm lắc đầu, "Cháu chỉ muốn thông báo cho mẹ cháu thôi, dù sao cũng phải để mẹ chuẩn bị tâm lý!"

"Được, vậy thì đưa cả mẹ cháu đến thành phố B!" Ôn Cường quyết định, sau đó nhìn Mật Điềm: "Cháu kết hôn còn muốn thông báo với ai nữa, nói hết với ta, ta sẽ đưa toàn bộ đi."

"Hả?" Mật Điềm kinh ngạc há to mồm đến nỗi có thể nhét quả trứng vịt vào: "Bác, vậy bao giờ cháu và Kỷ Ngôn kết hôn?"

Nghe lời ông nói, đưa tất cả mọi người đi, đơn giản như chuyển phát nhanh vậy!

"Nếu cháu vội, thì là tối nay, nếu cháu không vội thì ngày mai." Ôn Cường nhìn Mật Điềm: "Hôn lễ gia đình ta đã sắp xếp từ lâu rồi, vì tên ranh con kia chạy mất, nên ta không sắp xếp lại, các con cứ dùng luôn đi."

"Ý bác là, đính hôn chuyển thành kết hôn?" Mật Điềm dò hỏi.

"Ừ, đúng vậy." Ôn Cường gật đầu: "Cháu đừng cảm thấy quá long trọng, ta sẽ cho cháu một niềm vui bất ngờ."

"Không, cháu không có ý đó." Mật Điềm vội xua tay, giải thích: "Cháu chỉ cảm thấy, sự việc diễn ra nhanh quá!"

Mật Điềm lễ phép nhìn Ôn Cường: "Trước đây, cháu vẫn cho rằng, bác sẽ ghét bỏ cháu, nhưng, bác thúc giục cháu kết hôn thế này, khiến cháu bất ngờ có chút không quen!"

Ôn Cường cười: "Cháu đúng là cô gái thực tế!" Lần này Kỷ Ngôn bỏ trốn thật sự đã tìm được báu vật, cô nhóc này, thật đơn thuần, lương thiện.

Nhưng đối với việc Kỷ Ngôn chạy trốn khỏi lễ đính hôn, khiến Ôn Cường mất mặt ở thành phố B, ông rất giận, hậu quả rất nghiêm trọng, cho nên, đừng trách ông ra tay mạnh với con trai của mình, ông phải chỉnh đốn con trai, để Kỷ Ngôn biết rằng, không thể đùa với quyền uy của ông! Nếu không, hậu quả sẽ nghiêm trọng.

Mật Điềm cười tươi với Ôn Cường: "Bác Ôn, cháu có thể hỏi bác một câu cuối không?"

"Hỏi đi." Ôn Cường nhẫn nại gật đầu.

"Sao mọi người lại có thể vào nhà cháu?" Khi đi ra khỏi nhà, Mật Điềm phát hiện khóa không hỏng, cơ bản là không bị phá. "Dùng khóa mở cửa." Ôn Cường lấy khóa từ trong túi ra đưa cho Mật Điềm rồi dặn dò: "Khóa nhà cháu đây, giữ cẩn thận, đừng vứt linh tinh."

"Nhà cháu có hai chìa!" Mật Điềm chớp mắt, cô và Kỷ Ngôn mỗi người một chiếc, đây là chìa dự phòng, chiếc chìa khóa mới không phải hai chiếc mà cô và Kỷ Ngôn giữ! Khi cô muốn hỏi tiếp Ôn Cường thì ông đã nhắm mắt thư giãn, không để ý đến Mật Điềm nữa.

Đương nhiên Ôn Cường không ngốc nghếch thừa nhận, ông tìm thám tử tư làm lại chìa khóa nhà Mật Điềm...

Mật Điềm khó hiểu nhìn chiếc chìa khóa mới suốt cả chặng đường từ thành phố S, đến sân bay thành phố W, về đến thành phố B, khi máy bay hạ cánh, cô lại bất ngờ thêm lần nữa.

Cô và Ôn Cường ngồi ở khoang hạng nhất, khi các hành khách đi xuống, người đầu tiên cô nhìn thấy là mẹ, dì, Tào Ái Ái và họ hàng, khi người cuối cùng xuống là Mễ Tu Dương, cô thật không biết nói gì, nhìn bố Kỷ Ngôn: "Bác Cường, chuyện này là thế nào?"

"Cháu kết hôn, đương nhiên phải mời họ hàng đến." Ôn Cường nhìn Mật Điềm đang kinh ngạc, bình tĩnh nói: "Bác đã thuê cả máy bay, cháu yên tâm, khách sạn tối nay bác cũng đã sắp xếp rồi, hôn lễ của cháu ngày mai sẽ hoàn thành."

Mật Điềm muốn nói với mẹ vài câu, nhưng trợ lý riêng của Ôn Cường, lịch sự mời cô đi, sau đó, cả tối bị nhốt ở đó để làm người mẫu cho nhà thiết kế thời trang, cho đến khi gần sáng, khi váy cưới cấp tốc may xong, mới cho cô đi ngủ. Mật Điềm gục vào gối, không còn sức nghĩ đến chuyện linh tinh nữa, ngủ một giấc sâu. Dù sao, từ lúc gặp Kỷ Ngôn, những người mà cô gặp đều không bình thường, Mễ Tu Dương nhiều mưu mô, Diêu Dao ghê gớm, còn bố Kỷ Ngôn quyết đoán.

Những người này, người này ghê gớm hơn người kia.

Khi Ôn Kỷ Ngôn tỉnh giấc, thấy mình bị trói ở trên giường trong phòng của mình, liền cau mày, suy nghĩ, anh chắc bị bố bắt về, chết tiệt, Mật Điềm sao rồi? Cô ấy không bị hành động của bố làm cho sợ hãi chứ? Nghĩ đến đây trong lòng anh bỗng lo lắng, anh gào to "Bố... bố..."

"Ranh con muốn làm gì?" Ôn Cường mở mạnh cửa, trừng mắt nhìn Kỷ Ngôn: "Bố nói cho con biết, hôm nay là hôn lễ của con và tiểu thư nhà họ Đường! Phóng viên các báo đều đến rồi, hôn lễ còn mười phút nữa! Con nhanh chóng sửa soạn, nếu con còn chạy trốn, ta sẽ chặt chân con." Nói rồi, không do dự ném bộ trang phục chú rể cho anh.

Kỷ Ngôn nghe bố nghiêm khắc nói, liền cau mày phản kháng: "Bố, bố đừng làm thế nữa, con sẽ không kết hôn với tiểu thư nhà họ Đường!" rồi thở sâu nói: "Con có người yêu rồi, trong bụng cô ấy, có con của con rồi!" Nhìn bố lần này bất ngờ lại bá quyền bắt anh về, hơn nữa lại còn khủng khiếp hơn lần trước, lần trước chỉ là đính hôn, lần này lại là kết hôn, Ôn Kỷ Ngôn chỉ có thể nói dối, hi vọng bố không bắt anh kết hôn.

Ôn Cường lạnh lùng liếc nhìn Kỷ Ngôn: "Người mà con thích, không phải là Đường Mật Điềm sao? Bố đã dẫn cô ấy đi kiểm tra rồi, không có thai!"

"Bố, cô ấy giờ chưa có thai, không có nghĩa sau này không có thai." Kỷ Ngôn nhanh chóng đổi chủ đề: "Con cũng không kết hôn với con gái nhà họ Đường, muốn cưới thì bố cưới đi." Nói rồi xé mạnh bộ lễ phục chú rể, thể hiện sự phản đối.

"Tên chết tiệt, con đừng hối hận đấy!" Ôn Cường tức giận đẩy cửa đi ra, hiển nhiên là ông bị làm cho quá tức giận, "Cho con mười phút, con không đi, bố sẽ trói con lại."

"Con mới không hối hận, bố trói con, con cũng không đi." Ôn Kỷ Ngôn gào to sau lưng Ôn Cường, nói rồi, anh bắt đầu nhìn vào dây trói mình, sau đó nhìn khắp nơi, tìm vật để cởi trói.

Khi anh cởi được dây liền nhìn vào đống dây anh vừa cởi, trong lòng chợt thấy vui mừng, nhanh chóng tìm khắp nhà, rồi nhìn về phía cửa sổ, không do dự tìm trong ngăn kéo, cuộn dây lần trước dùng để chạy trốn, khéo léo bám vào dây trốn ra từ cửa sổ.

Ôn Cường quan sát từng hành động của Kỷ Ngôn từ camera, thấy anh an toàn chạy thoát, vội ra ra lệnh cho vệ sỹ: "Bắt cậu chủ lại!"

Đám vệ sỹ đứng cạnh đã sẵn sàng nhận lệnh, vội đuổi theo, Ôn Kỷ Ngôn còn chưa kịp phủi bụi trên người, đã bị bao vây, anh liền phát huy tốc độ chạy một trăm mét, nhanh chóng chạy ra cổng...

Ôn Kỷ Ngôn thuộc đường thuộc lối trốn vòng vây của đám vệ sỹ, chạy thật nhanh.

Nhưng, đám vệ sỹ lần trước để Kỷ Ngôn chạy thoát cũng đang hết sức đuổi theo, cậu chủ nhà họ Ngôn đã thoát khỏi tay họ một lần, nhưng không thể có lần thứ hai, lần nữa thì họ phải cuốn gói về nhà.

"Bác Cường, Kỷ Ngôn lần này không chạy mất chứ?" Cẩm Ngôn lau mồ hôi trên trán, nhìn vào màn hình camera giám sát, hỏi nhỏ, trong lòng không ngừng cầu nguyện, Kỷ Ngôn ơi, lần này đừng chạy mất, nếu không, cô gái cậu yêu sẽ hận cậu cả đời, chú rể chạy trốn vào ngày kết hôn, còn nữa, mẹ vợ ghê gớm của cậu, chắc cũng sẽ không tha cho cậu. Đương nhiên đáng thương nhất chính là cậu, cậu bị bố cậu lột sạch, chạy trốn trên đường...

"Bác Cường, nếu lần này Kỷ Ngôn trốn mất, vậy bác đồng ý với cháu một chuyện, có thể đừng quá đáng như thế không ạ!" Diêu Dao cười nhìn Ôn Cường.

"Bác đồng ý với chuyện của cháu, sao lại có thể là quá đáng?" Ôn Cường gật đầu: "Lần này nó còn chạy trốn thật, bác sẽ lột sạch nó treo giữa đường."

Diêu Dao cười tuơi như hoa, sau khi cô được Cẩm Ngôn khuyên trở về, đánh cược cùng Ôn Cường, cho dù cô dâu mới là ai, chỉ cần Ôn Cường sắp xếp, Kỷ Ngôn sẽ chạy trốn, nếu anh ta ngoan ngoãn nghe lời, sẽ lột sạch anh treo giữa đường, để cô thỏa cơn giận.

"Trần Cẩm Ngôn, tôi cảnh cáo anh, không được thông báo cho Kỷ Ngôn!"

Diêu Dao trừng mắt nhìn Cẩm Ngôn cảnh cáo.

"Tôi sẽ không làm, em yên tâm." Cẩm Ngôn cười nhìn Diêu Dao "nhưng anh có thể khẳng định, nếu Kỷ Ngôn biết cô dâu là Mật Điềm, cậu ấy sẽ chạy về, cho dù là hôn nhân là bố sắp đặt, anh ấy cũng sẽ chấp nhận."

"Hứ..." Diêu Dao tức giận quay mặt.

Ôn Cường nhìn Cẩm Ngôn và Diêu Dao với ý sâu xa, cười.

Xem ra, tiếp sau lễ cưới của Kỷ Ngôn, ông và ông Trần lại có thể thương lượng, tổ chức lễ cưới nữa... nhân vật chính, là hai người ở trước mặt!

Ôn Kỷ Ngôn chạy hộc tốc nhìn đám vệ sỹ phía sau, xua tay nhận thua: "Được rồi, được rồi, tôi không chạy nữa, các anh cũng đừng đuổi nữa!" nói như vậy, nhưng mắt anh đảo liên tục, lần trước, cũng tại chỗ này anh đã thoát khỏi đám vệ sỹ, trước là gọi taxi, sau đó đi xe buýt, rồi đi tàu điện ngầm, sau đó chạy trốn, lần này anh cũng theo tuyến đường như trước, còn nghĩ, thử lần nữa, nhưng mục đích của anh lần này là thành phố S, anh không có hứng chơi trò mèo vờn chuột với đám vệ sỹ nữa.

"Cậu chủ, đừng chạy nữa, ông chủ nói, cậu chạy 30 phút, thì cho cậu nghe điện thoại." Vệ sỹ đưa tay nhìn đồng hồ "Cậu có muốn nghe điện thoại không?

Là cậu Cẩm Ngôn."

Kỷ Ngôn đề phòng nhìn bảo vệ: "Anh bỏ điện thoại xuống, lùi xuống 50m, tôi sẽ nghe." vệ sỹ buông điện thoại xuống, ra hiệu cho các vệ sỹ khác "lùi xuống 50m." Đám vệ sỹ đều lùi xuống.

Ôn Kỷ Ngôn thấy tình hình như vậy, trong lòng cảm thấy nghi ngờ, cầm lấy chiếc Nokia xem, thật sự là điện thoại của Cẩm Ngôn, anh vội nghe máy: "Alô!"

"Kỷ Ngôn, sao cậu còn chưa đến? Ở đây sắp có chuyện rồi!" Nghe thấy giọng Kỷ Ngôn, Cẩm Ngôn liền gào lớn: "Không phải cậu nói với mình là cậu lại bỏ trốn đấy chứ?"

"Ừ, bỏ trốn!" Kỷ Ngôn thành thật: "Mình không kết hôn với con gái nhà họ Đường mà mình không quen biết?"

"Đường tiểu thư mà cậu không biết hả?" Cẩm Ngôn có chút lo lắng: "Anh hai à, cậu có chắc cậu thật sự không quen không?" Anh vốn muốn nói, cậu có chắc không quen tiểu thư nhà họ Đường không nhưng lại bị Diêu Dao lườm, anh đành phải sửa lại, yêu cầu thông báo trong ba mươi phút là do anh khẩn thiết cầu xin, xin rất nhiều lần, mới được đồng ý, hi vọng Kỷ Ngôn thời khắc quyết định có thể hiểu, anh đặc biệt nói to câu Đường đó!

"Đương nhiên không quen." Ôn Kỷ Ngôn không do dự trả lời: "Đều là do bố sắp đặt, sao mình có thể quen! Mình trước hôn lễ 10 phút mới biết tin, lần này bố làm quá, bất ngờ bày tiệc kết hôn!" Ôn Kỷ Ngôn không hài lòng nói: "Nếu kết hôn, để bố mình kết hôn đi!"

"Ôn Kỷ Ngôn, trong vòng mười phút nếu con không quay lại, Mật Điềm sẽ kết hôn với Mễ Tu Dương!" Ôn Cường giành lấy điện thoại của Cẩm Ngôn, tức giận hét lên với Kỷ Ngôn.

"Sao?" Kỷ Ngôn dường như bị sét đánh ngang tại vậy, "Bố, bố nói gì, cô dâu là Đường Mật Điềm?"

"Đúngvậy, cô dâu Đường Mật Điềm, chú rể Mễ Tu Dương." Ôn Cường nói rõ ràng: "Ranh con, không cần về nữa, hôn lễ bắt đầu rồi!"

Nói xong, dập mạnh điện thoại.

Diêu Dao không đồng ý nói: "Bác Cường, bác không giữ lời!"

"Bác già rồi, bị kích động nên không nhịn được hét lên rồi, Diêu Dao, xin lỗi cháu." Ôn Cường xin lỗi Diêu Dao: "Ta đồng ý với cháu, sau sự việc lần này, ta sẽ để Kỷ Ngôn trịnh trọng xin lỗi cháu trên truyền thông cả nước."

Diêu Dao mấp máy môi nói: "Được ạ, cháu không những yêu cầu anh ấy xin lỗi, mà còn bắt anh ấy phải chịu phạt!"

"OK!" Ôn Cường đưa tay ra làm hiệu không vấn đề gì, nhìn Diêu Dao bị ông thuyết phục, trong lòng ông cảm thấy nhẹ nhõm đi nhiều, cười nói với Cẩm Ngôn: "Đi, chúng ta đi xem kịch nào!"

Cẩm Ngôn không nói gì nhìn Ôn Cường đang vui mừng, "Bác Cường, lần này bác làm như vậy, Kỷ Ngôn chạy rất mệt, chắc động phòng tối nay có thể miễn được..."

Xem ra, không được đắc tội với phụ nữ và người già, nếu không, bị chơi cho chết mà không biết!

"Không sao, thời gian còn dài. Kết hôn rồi, hai đứa nó, tối nào cũng động phòng được." Ôn Cường cười nói.

Diêu Dao mấp máy môi đi sau họ.

"Bố, khách sạn nào?" Kỷ Ngôn vội gào lên, trả lời anh chỉ là tiếng điện thoại tút tút.

Kỷ Ngôn vội gọi số của Cẩm Ngôn, nhưng vẫn là trạng thái không ai nghe, anh giống như chú kiến trên nồi lẩu, quay đi quay lại, ngước mắt nhìn đám vệ sỹ đứng bên đang thông cảm cho anh, vội khẩn cấp hỏi: "Hôn lễ ở đâu?"

Đám vệ sỹ nhìn nhau lắc đầu.

Kỷ Ngôn chợt thất vọng, người vệ sỹ chỉ huy nói: "Cậu chủ, hôn lễ chúng tôi không biết ở đâu, nhưng ông chủ nói, chúng tôi phải đưa cậu đến nơi cậu chạy trốn lễ đính hôn lần trước."

"Nơi đính hôn là nơi kết hôn." Ôn Kỷ Ngôn không đợi vệ sỹ nói xong, vội vỗ vào đầu, "Vội chết mất!" anh thậm chí không đợi taxi, nhanh chóng chạy đi.

Ôn Kỷ Ngôn lúc này biết rõ ràng, bố anh cố ý chơi anh, để trả thù lần trước anh bỏ trốn, khiến ông mất mặt trước nhà họ Diêu và truyền thông.

Lễ đường hoa lệ đã được bố trí từ sớm tại khách sạn VIP, màu sắc sặc sỡ, vừa bước vào cánh cửa xoay được thiết kế đặc biệt, là tấm thảm màu đỏ tươi dẫn đến phòng tiệc xa hoa, khách khứa tập trung ở đại sảnh, nam thanh nữ tú đều mặc những bộ lễ phục xa hoa, tay cầm li rượu, đi đi lại lại chúc rượu, nói chuyện, cười vui.

Kỷ Ngôn người đầy mồ hôi, chạy thẳng đến hội trường chính, nhìn thấy chú rể Mễ Tu Dương đang đứng cạnh Đường Mật Điềm, anh ta bất ngờ nhìn Kỷ Ngôn hộc tốc chạy vào, liền ghé vào tai cô nói nhỏ: "Điềm Điềm, chú rể của em dù đến muộn nhưng lần này không bỏ trốn!"

Mật Điềm đang thất vọng bỗng trở nên vui mừng, nhìn thấy Kỷ Ngôn vội vã chạy đến, liền cười tươi.

Ôn Kỷ Ngôn chạy thẳng vào trong, không đợi Điềm Điềm dang tay ôm anh, anh bế thốc cô lên, chạy nhanh ra ngoài.

"Ôn Kỷ Ngôn, anh làm gì đấy?" Mật Điềm ngạc nhiên hỏi.

"Anh không đồng ý cho em lấy Mễ Tu Dương, em là của anh." Ôn Kỷ Ngôn kiên quyết nói: "Anh phải cướp cô dâu."

"Gì? Mễ Tu Dương là phù rể." Mật Điềm tay ôm vào cổ Kỷ Ngôn, khúc khích cười nói: "Hôn lễ này là bố anh sắp xếp cho chúng ta."

"Anh biết." Kỷ Ngôn nói: "Nhưng bố cố ý không nói cho anh, cô dâu là em, làm anh chạy mất mấy con đường, chân anh giờ đang mỏi đây..." Kỷ Ngôn nói đến đây trách móc đưa mắt nhìn bố đang vui vẻ đắc ý trên lễ đài, rồi nói Mật Điềm: "Điềm Điềm, tối nay động phòng, anh sợ không còn sức..."

Mật Điềm mấp máy môi nói: "Không sao, không vội, sau này chúng ta còn thời gian..."

"Ừ, yên tâm, sau này, mỗi tối, anh sẽ đền gấp đôi cho em..."

Kỷ Ngôn tình cảm nhìn Mật Điềm nói, cúi người nhẹ nhàng đặt lên trán cô một nụ hôn hạnh phúc!

Câu chuyện kết thúc hoàn mỹ, hạnh phúc!

Cuộc sống khi mới bắt đầu kích thích thú vị!

Một đời nguyện bên nhau, nắm tay cho đến lúc già.

HẾT







Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks       
            
Xem thông tin cá nhân
7 thành viên đã gởi lời cảm ơn Thiên An về bài viết trên: Bùi Thanh Sơn, Cô bé Thiên Bình, MaiNa, Sundy, Tocdothuhut, bouillard, meo lucky
     
Có bài mới 30.03.2015, 19:23
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 1
Thành viên cấp 1
 
Ngày tham gia: 09.01.2015, 19:34
Bài viết: 16
Được thanks: 12 lần
Điểm: 0.94
Có bài mới Re: [Hiện đại] Đâu ngờ người ấy ngay bên ta - Cố Thất Hề
Tr hay quá bạn.. Cố gắng lên nha...ủng hộ hết mình...


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks       
            
Xem thông tin cá nhân
Hiển thị bài viết từ:  Sắp xếp theo  
Trả lời đề tài  [ 27 bài ] 
           
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: samachoa_vb và 268 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:



Đề tài nổi bật 
1 • [Xuyên không - Dị giới] Phế sài muốn nghịch thiên Ma Đế cuồng phi - Tiêu Thất Gia - Hoàn

1 ... 229, 230, 231

2 • [Xuyên không Điền văn] Thứ Nữ Công Lược - Chi Chi (Phần 1)

1 ... 116, 117, 118

3 • [Xuyên không - Dị giới] Thiên tài triệu hồi sư - Nhược Tuyết Tam Thiên

1 ... 238, 239, 240

4 • [Hiện đại - Trùng sinh] Gia khẩu vị quá nặng - Hắc Tâm Bình Quả

1 ... 145, 146, 147

5 • [Hiện đại] Quân hôn Tổng giám đốc thô bạo của tôi - Nam Mịch

1 ... 141, 142, 143

6 • [Hiện đại - Quân nhân] Cô dâu của trung tá - Hồ Ly

1 ... 138, 139, 140

7 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

8 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

9 • [Hiện đại] Hôn trộm 55 lần - Diệp Phi Dạ

1 ... 234, 235, 236

10 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ vô song - Bạch Sắc Hồ Điệp

1 ... 120, 121, 122

11 • [Hiện đại - Trùng sinh] Ảnh hậu tái lâm - Khương Ngọc

1 ... 28, 29, 30

12 • [Hiện đại] Vợ yêu con cưng của tổng tài - Thượng Quan Nhiêu

1 ... 77, 78, 79

13 • [Cổ đại - Trùng sinh] Ngày mai liền hòa ly - Hải Lí Khê

1 ... 32, 33, 34

14 • [Cổ đại] Ta chính là một cô nương như thế - Nguyệt Hạ Điệp Ảnh

1 ... 56, 57, 58

[Xuyên không] Bệnh vương tuyệt sủng độc phi - Trắc Nhĩ Thính Phong

1 ... 132, 133, 134

16 • [Xuyên không] Con đường vinh hoa của Thái tử phi - Tú Mộc Thành Lâm

1 ... 53, 54, 55

17 • [Hiện đại] Cố chấp ngọt - Triệu Thập Dư

1 ... 38, 39, 40

18 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 214, 215, 216

19 • [Xuyên không - Điền văn] Hán tử trên núi sủng thê Không gian nông nữ Điền Mật Mật - Thấm Ôn Phong

1 ... 78, 79, 80

20 • [Cổ đại tiên hiệp] Tiên vốn thuần lương - Chính Nguyệt Sơ Tứ

1 ... 245, 246, 247



Shop - Đấu giá: Windyphan vừa đặt giá 200 điểm để mua Chai nước biển
Snow cầm thú HD: Du mi làm vậy mà coi được à
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 873 điểm để mua Đá quý hình tim
Shop - Đấu giá: Mavis Clay vừa đặt giá 297 điểm để mua Bướm đen
Shop - Đấu giá: Xám vừa đặt giá 321 điểm để mua Mashimaro che dù
Shop - Đấu giá: o0maiami0o vừa đặt giá 200 điểm để mua Cầu vồng
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 460 điểm để mua Nhẫn đá Amethyst 3
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 474 điểm để mua Mề đay đá Topaz xanh London 2
Shop - Đấu giá: Đào Sindy vừa đặt giá 450 điểm để mua Mề đay đá Topaz xanh London 2
Shop - Đấu giá: Đào Sindy vừa đặt giá 437 điểm để mua Nhẫn đá Amethyst 3
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 427 điểm để mua Mề đay đá Topaz xanh London 2
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 415 điểm để mua Nhẫn đá Amethyst 3
Shop - Đấu giá: Xám vừa đặt giá 333 điểm để mua Mashimaro ăn cà rốt
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 384 điểm để mua Heo hồng lắc mông
ღDuღ: Snow à xl :)) ta bấm nhầm nút xóa tn của mi rồi kkk
Meolun: Box truyện sắc và sắc hoàn bị gỡ rồi hay gì đấy bạn ạ. Mình tìm hoài không thấy mà hỏi cũng không thấy ad trả lời luôn. Huhu !
Phuchuyvoicon: Hôm nay mình click vô Mục Sắc Hoàn thì bị báo không được truy cập. Muốn nhờ QTV gỡ giúp
Phuchuyvoicon: Quản trị viên help me!
Shop - Đấu giá: Thích Cháo Trắng vừa đặt giá 224 điểm để mua Thỏ siêu nhân
Shop - Đấu giá: Sunlia vừa đặt giá 326 điểm để mua Bé may mắn
Shop - Đấu giá: Sunlia vừa đặt giá 200 điểm để mua Couple 7
Shop - Đấu giá: Sunlia vừa đặt giá 204 điểm để mua Chó ngủ
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 702 điểm để mua Diamond Heart
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 495 điểm để mua Nhẫn đá Topaz xanh London 3
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 703 điểm để mua Nhẫn hồng ngọc
Shop - Đấu giá: Puck vừa đặt giá 313 điểm để mua Hổ trắng
Shop - Đấu giá: Xám vừa đặt giá 450 điểm để mua Mashimaro xoay vòng
Shop - Đấu giá: Thích Cháo Trắng vừa đặt giá 294 điểm để mua Bò khóc nhè
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 400 điểm để mua Cổ vũ
Shop - Đấu giá: Windyphan vừa đặt giá 209 điểm để mua Bé lúc lắc

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.