Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 27 bài ] 

Đâu ngờ người ấy ngay bên ta - Cố Thất Hề

 
Có bài mới 28.01.2015, 23:44
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 3
Thành viên cấp 3
 
Ngày tham gia: 24.08.2014, 13:40
Tuổi: 27 Nữ
Bài viết: 78
Được thanks: 563 lần
Điểm: 22.56
Có bài mới Re: [Hiện đại] Đâu ngờ người ấy ngay bên ta - Cố Thất Hề - Điểm: 11
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


@meomeo1993: yên tâm đi, hố này An sẽ lấp đầy đủ. Nhưng đợt này mình bận nên mỗi ngày chỉ có 4,5 trang thôi nhé :D

Chương 1.2

"A!" Đường Mật Điềm giật nảy mình vì tin đó, không kịp nuốt nước bọt, cho nên bị sặc. Ôn Kỷ Ngôn vội giơ tay, nhẹ nhàng vỗ lưng cho cô, vẻ thông cảm: "Đường tiểu thư, tôi xin cô, cho tôi thuê nhà đi, chúng ta sẽ thành chị em tốt!"

Đường Mật Điềm không biết nên thể hiện thái độ như thế nào, mặc dù, đã từng nghe về Gay, nhưng thực tế, đây là lần đầu tiên cô gặp một người tự nhận là Gay, hơn nữa, còn muốn trở thành chị em tốt của cô, khiến cô vừa kinh ngạc vừa sợ hãi, cho nên càng bối rối, không biết nên thế nào.


"Đường tiểu thư, có lẽ cô không thành kiến với dân Gay, vì thế cho tôi thuê phòng nhé?" Khuôn mặt đẹp đẽ Ôn Kỷ Ngôn đầy đau khổ: "Tôi biết, tôi nói ra sự thật, cô sẽ coi thường tôi! Kì thị tôi! Tôi đã tự làm khó mình rồi." nghe Ôn Kỷ Ngôn than thờ, Đường Mật Điềm càng áy náy, vội giải thích: "Xin lỗi, tôi không coi thường, không kì thị anh, nhưng lần đầu tôi gặp người như anh..." Đường Mật Điềm đắn đo lựa chọn từ ngữ sao cho uyển chuyển, hàm xúc một chút, nhưng không tìm được từ thích hợp, đành nói: "Tôi không biết nói sao, đằng nào thì tôi cũng không coi thường anh."


"Cô đã không coi thường, không kì thị tôi, vậy cho tôi thuê nhà đi!" Ôn Kỷ Ngôn nghiêm trang nhìn Đường Mật Điềm nói: "Nếu, cô vẫn không muốn cho tôi thuê, tức là thâm tâm cô đang kì thị tôi, kì thị những người như tôi!"


Bị chụp mũ rồi! Không cho thuê, có vẻ như kì thị giới gay, nếu cho thuê, rốt cuộc anh ta vẫn là một người đàn ông!

Đường Mật Điềm ngẫm nghĩ, do dự, rốt cuộc, có cho thuê hay không?

"Đường tiểu thư, xin cô cho tôi thuê đi, tôi đảm bảo, không gây phiền phức cho cô, tôi cũng hứa không làm bất cứ điều gì ảnh hưởng gì tới cuộc sống của cô, xin cô đừng từ chối được không?" Ôn Kỷ Ngôn đăm đắm nhìn Đường Mật Điềm vẻ rất tội nghiệp, giơ tay làm động tác thề.


Đường Mật Điềm không biết nên làm gì với anh ta, chỉ lắp bắp: "Tôi...tôi.."


"Cô đừng tôi tôi nữa, đừng coi tôi là đàn ông, hãy coi như là chị em, chúng ta ở cùng nhau, nhất định sẽ vui vẻ!" Ôn Kỷ Ngôn nở nụ cười sán lạn nhìn Đường Mật Điềm, tiện thể cong ngón tay út, trông điệu đà như một cô gái: "Đường tiểu thư, tôi là Ôn Kỷ Ngôn, hoặc gọi là chị Ngôn cũng được!" (An: mịa nó, quá vô sỉ rồi đấy ông anh!!!)

"Đường Đường, Điềm Điềm, tôi nên gọi cô thế nào nhỉ?" Ôn Kỷ Ngôn kéo tay Đường Mật Điềm nói rất tự nhiên, như quen biết từ lâu, nụ cười rất hồn nhiên nở trên khuôn mặt đẹp trai của anh ta, điệu bộ ấy thật sự rất giống một cặp chị em thân thiết.


Đường Mật Điềm muốn rút tay khỏi bàn tay Ôn Kỷ Ngôn, nhưng mắt liếc thấy anh ta vẫn nhìn mình bộ dạng cầu khẩn rất đáng thương, nên đành thôi, nhếch mép thăm dò: "Tiền thuê nhà này không rẻ đâu, anh có chắc muốn ở ghép không?"


"Tiền không thành vấn đề, tôi ở ghép, cũng chủ yếu là xem ngưởi ở ghép với mình." Ôn Kỷ Ngôn chăm chú nhìn Đường Mật Điềm: "Cô rất lương thiện, lại không kì thị Gay, cho nên tôi cảm thấy chúng ta có thể trở thành chị em thân thiết, Đường tiểu thư à."


"Vậy...vậy thì được rồi, anh vào nhà đi, chúng ta sẽ bàn kỹ về những nguyên tắc khi ở chung!" Đường Mật Điềm vụng về gãi đầu, mở cửa, mời Ôn Kỷ Ngôn vào nhà, ngần ngại nói: "Xin lỗi, không có dép dành cho đàn ông!"


Ôn Kỷ Ngôn cởi giày, để chân không bước theo Đường Mật Điềm ngồi xuống salon phòng khách, nhanh chóng quan sát căn nhà, đây là căn hộ hai phòng khoảng hơn 60 mét vuông, hai cửa quay hướng Nam Bắc, bên cạnh phòng khách là nhà tắm, từ cửa chính đi vào, sát phòng tắm là nhà bếp, nhà không to, nhìn lướt một vòng là hết, nhưng bài trí rất ngăn nắp, nhất là nhà vệ sinh được lau dọn rất sạch sẽ, nền nhà bóng đến mức có thể soi gương.

"Ôn tiên sinh, xin giới thiệu lại lần nữa, tôi là Đường Mật Điềm, nhà thiết kế thực tập tại công ty DADA, rất vui được biết anh." Giới thiệu xong, cô chủ động bắt tay Ôn Kỷ Ngôn một cách lịch thiệp.


"Thiết kế của DADA rất nổi tiếng, Điềm Điềm, tiền đồ của cô rất sáng lạng!" Ôn Kỷ Ngôn chủ động gọi mỗi tên của Đường Mật Điềm, sau đó không đợi cô phản ứng: "Sau này chúng ta ở chung, cứ gọi tiểu thư  với tiên sinh thì xa cách quá, gọi tôi là Ngôn Ngôn, hoặc Tiểu Ngôn là được."


"Được rồi, Tiểu Ngôn!" Đường Mật Điềm gượng gạo nói, rồi cười cười, tay vô tình nghịch những lọn tóc, nhìn Ôn Kỷ Ngôn nghiêm túc nói: "Mặc dù cuộc sống của anh có chút khác biệt, nhưng tôi phải nói trước, nhà này cho anh thuê, chỉ mình anh ở, khi chưa được tôi cho phép, anh không được đưa những người vớ vẩn đến đây! Nếu không tôi có thể đuổi anh đi bất cứ lúc nào!"

Ôn Kỷ Ngôn vội gật đầu rối rít: "Cô yên tâm, chỉ một mình tôi ở, tôi sẽ không đưa bất kỳ ai đến đây." Ở thành phố này, anh không quen ai, muốn đưa ai đến cũng chẳng có người mà đưa.


"Vậy thì được!" Đường Mật Điềm lặng lẽ thở dài, cuộc sống của cô xưa nay rất đơn giản, cho nên, hy vọng mối quan hệ với người ở ghép cũng đơn giản, đương nhiên, cô ghét nhất là loại người vỡ vẩn, liền rút hai bản hợp đồng trong ngưn kéo bàn trà, đưa cho Ôn Kỷ Ngôn: "Đây là hợp đồng thuê chung, còn có một số quy tắc trong sinh hoạt, anh xem kĩ đi, có ý kiến gì cứ nêu ra."


"Ồ, được!" Ôn Kỷ Ngôn trước nay chưa từng đi thuê nhà, nên cũng không quan tâm những chi tiết trong hợp đồng, hơn nữa,  anh tin tưởng sự lương thiện của Đường Mật Điềm, sẽ không lừa anh, cho nên, xem qua một lần, đã gật đầu: "Hợp đồng không vấn đề gì, những quy tắc sống chung, tôi sẽ dần rút kinh nghiệm, cô yên tâm, tôi tuyệt đối sẽ không gây bất cứ phiền hà gì cho cô."


Thấy anh thẳng thắn nói vậy, Đường Mật Điềm cũng không còn gì để nói nữa, chỉ có thể hỏi: "Vậy khi nào thì anh định chuyển đến đây?"


"Tối nay!" Ôn Kỷ Ngôn nhìn cô, nói ngay.


"Hả?" Đường Mật Điềm ngẩn ra: "Sao gấp vậy? Anh còn chưa mang đồ đạc, thì chuyển cái gì?"


"Không cần, tôi không cần đồ đạc gì hết. Quản lí tốt bản thân là được rồi!" Ôn Kỷ Ngôn nhìn Đường Mật Điềm, rồi chỉ tay vào phần cuối hợp đồng, tiền thuê nhà ghi rõ, nộp ba tháng một lần, còn lúc này anh không có đủ 50 tệ, lúng túng nói: "Điềm Điềm, về việc nộp một lần ba tháng tiền nhà, có thể cho tôi nộp muộn vìa hôm không?"


"Sao?" Đường Mật Điềm kinh ngạc nhìn Ôn Kỷ Ngôn, tưởng mình nghe nhầm, chính cô cũng không nhiệt tình như lúc trước, ánh mắt hơi tối lại, cô muốn giải quyết khó khăn về tài chính, mới tìm người ở ghép, còn theo cách nói của gã này, cô vẫn chưa thể giải quyết vấn đề kia.


Hơn nữa, đẹp trai cũng không phải bánh mỳ, không thể mang ra ăn lúc đói, ngộ nhỡ gã này là dân chơi chỉ có cái mã bề ngoài, đến lừa để có chỗ ở thì sao? Đường Mật Điềm thầm nghĩ, không khỏi lo lắng, ánh mắt nhìn Ôn Kỷ Ngôn cũng trở nên phức tạp, lời từ chối đuổi khách đã sẵn sàng, chuẩn bị lập tức đuổi anh ta.



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
2 thành viên đã gởi lời cảm ơn Thiên An về bài viết trên: lan trần, meo lucky
     

Có bài mới 30.01.2015, 15:00
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 3
Thành viên cấp 3
 
Ngày tham gia: 24.08.2014, 13:40
Tuổi: 27 Nữ
Bài viết: 78
Được thanks: 563 lần
Điểm: 22.56
Có bài mới Re: [Hiện đại] Đâu ngờ người ấy ngay bên ta - Cố Thất Hề - Điểm: 11
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 1.3


"Đúng vậy!" Ôn Kỷ Ngôn kiên định gật đầu: "Tôi đã nói thẳng với cô tôi là dân gay, thì cũng không ngại tiết lộ thêm, thực ra tôi bị người nhà ép kết hôn, lúc vội vàng bỏ trốn, quên mang ví tiền!" Nói đến đây, Ôn Kỷ Ngôn thấy Đường Mật Điềm há to miệng, liền đoán, cô chuẩn bị lịch sự mời mình ra ngoài, liền nói ngay để chặn họng cô: "Nhưng, tôi có thể viết giấy ghi nợ, sau vài ngày, tôi nhất định trả cô cả vốn lẫn lãi."


"Tôi sao biết được giấy ghi nợ của anh có giá trị không?" Đường Mật Điềm bĩu môi nói: "Hơn nữa, làm gì có chuyện ở trước, trả tiền sau? Ngộ nhỡ là người xấu, cứ ở lỳ đây, đuổi không đi, thì Đường Mật Điềm này gay to.



"Giấy đảm bảo của tôi đương nhiên là có giá trị, cô nhìn vào mắt tôi xem, toàn là sự chân thành!" Ôn Kỷ Ngôn kéo tay Đường Mật Điềm, ánh mắt dịu dàng, da diết nhìn vào đôi mắt đen huyền long lanh của cô, "Tôi không phải là người xấu, thật sự không phải, cô phải tin tôi, nếu không bị ép đến nước này, tôi cũng không phải mặt dày, tiết lộ sự thật với cô!" anh hít sâu: "Nên biết đó là những bí mật rất quan trọng đối với tôi!"


Đường Mật Điềm chăm chú nhìn Ôn Kỷ Ngôn, thấy anh ta nói thành thật như vậy, nếu từ chối, có vẻ hơi máu lạnh, nhưng nếu giữ một người lạ không rõ tung tích trong nhà, cô lại rất phân vân.



"Điềm Điềm, cô xem như thế này được không?" Ôn Kỷ Ngôn hắng giọng: "Ngoià tuân thủ hợp đồng, tôi sẽ viết cho cô một giấy bảo đảm, trong một vài ngày tới tôi nhất định trả cô cả vốn lẫn lãi ba tháng tiền nhà, nếu không trả, cô có thể tìm bảo vệ, cảnh sát đuổi tôi đi, hoặc ghê hơn có thể bắt tôi vì tội đột nhập tư gia người khác, có được không?"


"Điều này..." Đường Mật Điềm do dự.



"Ngoài ra, trong mấy ngày này, để chứng minh thành ý của tôi, tôi sẽ lấy thân gán nợ!" Ôn Kỷ Ngôn tiếp tục nhìn Đường Mật Điềm nghiêm túc nói.


"Lấy...thân...gán nợ?" Đường Mật Điềm ngạc nhiên một lúc mới có thể tìm thấy cái lưỡi của mình, lặp lại câu nói của Ôn Kỷ Ngôn, thấy anh ta vô cùng nghiêm túc gật đầu, giải thích: "Ý tôi là tôi sẽ làm hết việc nhà, đến khi tôi có thể kiếm được tiền trong thời gian ngắn nhất, sẽ tính tiền công với cô, cô cứ dùng tôi như bảo mẫu miễn phí là được."


"Bảo mẫu miễn phí?"


Ôn Kỷ Ngôn gật đầu, tự tin vỗ ngực: "Rửa bát, nấu cơm, lau nhà, giặt quần áo, tôi đều làm được!"


"Thật à?" Đường Mật Điềm vô cùng ngạc nhiên, đảo mắt, cô vốn dĩ không thích làm việc nhà, nếu có người tự nguyện làm việc nhà miễn phí, thì thoái mái dễ chịu quá, hơn nữa Ôn Kỷ Ngôn cam đoan như vậy, mình vẫn lấy được tiền thuê nhà, mà còn được món hời đó nữa, xem ra chuyện này cũng không tồi.


Ôn Kỷ Ngôn tự tin gật đầu: "Đương nhiên là thật, thật hơn cả sự thật!"


"Vậy thì được!" Đường Mật Điềm cuối cùng lên tiếng, ngước nhìn Ôn Kỷ Ngôn, giơ tay chỉ vào hợp đồng: "Ờ, vậy anh kí tên trước đi, tôi đi tìm tờ giấy trắng, để anh viết giấy bảo đảm."


Ôn Kỷ Ngôn đón tờ giấy trắng Đường Mật Điềm đưa cho, chuyên tâm viết giấy bảo đảm, cung kính đưa cho cô, sau đó cười tươi nói: "Xong rồi, mời cô duyệt!"



Đường Mật Điềm cầm giấy bảo đảm, chìa tay trước mặt Ôn Kỷ Ngôn: "Không vấn đề gì, anh đưa chứng minh thư cho tôi xem!"


Nụ cười của Ôn Kỷ Ngôn tức thì rắn đanh, hai tay vô thức buông thõng, ấp úng nói: "Vừa rồi, hình như tôi đã giải thích với cô, tôi đi quá vội nên không kịp mang ví tiền và bất cứ giấy tờ gì...."



"Chứng minh thư cũng không có?" Đường Mật Điềm cau mày.


Ôn Kỷ Ngôn gật đầu: "Tôi thực sự là người tốt! Cô phải tin tôi!" (An: mệt vs anh chị nầy quá, có ai tự nhận mình là ng xấu đâu @_@)


"Ôn tiên sinh, anh nói, anh là Gay, có thể coi như chị em của tôi, cho nên tôi đồng ý cho anh thuê nhà; Anh nói, anh đi vội, không mang theo tiền, tiền nhà chậm vài ngày, tôi cũng tin anh, để cho anh ở cùng, nhưng ngay cả chứng minh thư anh cũng không có, anh nói anh là người tốt, nhưng người xấu trên mặt cũng đâu có khắc chữ xấu!" Đường Mật Điềm chăm chú nhìn mặt Ôn Kỷ Ngôn nói tiếp: "Anh không có chứng minh thư, nhỡ anh là người xấu hoặc làm chuyện xấu xa, mà lại ở cùng nhà với tôi, an toàn của tôi không đảm bảo tẹo nào, không được, tôi không cho anh thuê nhà nữa, hợp đồng này hủy đi!"


"Điềm Điềm, cô nhìn xem, tôi có giống người làm việc xấu không?" Ôn Kỷ Ngôn chỉ vào khuôn mặt đẹp trai của mình, nhìn Đường Mật Điềm với vẻ tội nghiệp: "Nhìn xem, khuôn mặt trái xoan, thân hình nhỏ vé của tôi còn yếu đuối hơn phụ nữ, làm sao có thể làm chuyện xấu, hoặc có thể là người xấu được? Tôi thật sự lâm vào đường cùng, bị ép không còn cách nào khác, mới bỏ trốn, lúc đó, vội quá không mang theo gì hết!" Thở dài một tiếng, Ôn Kỷ Ngôn giả bộ đau buồn: "Điềm Điềm, như cô biết đấy, tôi thích đàn ông, nhưng gia đình tôi bắt tôi lấy một cô rất ghê gớm, xấu hơn Như Hoa, béo hơn lợn, nếu tôi không bỏ trốn, họ sẽ nhốt chúng tôi với nhau, cô ta cưỡng bức tôi, đợi khi có thai mới thả tôi ra...." mũi sụt sịt, anh nói tiếp: "Điềm Điềm, tôi biết cô thông cảm với tôi, cho nên, xin cô, rủ lòng cho tôi ở lại! Tôi thật sự không phải là người xấu, tôi chỉ là kẻ đáng thương, có nhà mà không được ở, nếu cô không cho tôi ở lại, thì hôm nay thực tình tôi phải lang thang ngoài đường." nói xong chớp mắt nhìn Đường Mật Điềm: "Không chỉ lang thang đêm nay, mà tất cả những ngày chạy trốn sau này cũng lang thang, trở thành kẻ lang thang đáng thương."


"Mặc dù nghe anh nói rất đáng thương, nhưng, xin lỗi, chỗ tôi không phải là nhà từ thiện, tôi không thể giữ anh lại, mời anh đi cho!" Đường Mật Điềm thay đổi thái độ, tỏ ra lạnh lùng đuổi khách, suy cho cùng, trai đẹp chẳng là gì so với sự an toàn của bản thân, nhất là trai đẹp thích đàn ông.


"Nhưng cô, vừa rồi cô đã nhận lời, tôi chẳng qua chỉ không mang chứng minh thư thôi! Mấy bữa nữa, tôi sẽ bổ sung!" Ôn Kỷ Ngôn nhìn Đường Mật Điềm đứng dậy, đi thẳng ra phía cửa, mở toang cửa, nhưng muốn mời anh ra ngoài, bỗng lo lắng nói, nhưng vẫn ngồi bất động trên salon, rõ ràng không muốn đi.


"Ôn tiên sinh, mời anh đi cho!"Đường Mật Điềm không muốn đấu khẩu lằng nhằng với anh ta.


"Tôi không đi, tôi đã ký tên vào hợp đồng rồi, cô đã đồng ý cho tôi thuê nhà!" Ôn Kỷ Ngôn tỏ ra lì lợm, so với lang thang ngoài đường, anh thà ngồi lì ở đây thử thách bản lĩnh của chủ nhà, "Điềm Điềm, mặc dù tôi thừa nhận, trong chuyện chưa nộp tiền nhà và không mang chứng minh thư, đúng là tôi sai, tôi đuối lí, nhưng cô đã đồng ý cho tôi thuê, cô cũng không nên nuối lời đuổi tôi đi! Cô lương thiện như vậy, nhất định không làm chuyện vô lý đó, đúng không?"


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
4 thành viên đã gởi lời cảm ơn Thiên An về bài viết trên: lan trần, maihuong5254, meo lucky, phamloan1991
     
Có bài mới 31.01.2015, 20:52
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 3
Thành viên cấp 3
 
Ngày tham gia: 24.08.2014, 13:40
Tuổi: 27 Nữ
Bài viết: 78
Được thanks: 563 lần
Điểm: 22.56
Có bài mới Re: [Hiện đại] Đâu ngờ người ấy ngay bên ta - Cố Thất Hề - Điểm: 11
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 1.4


"Mặc dù anh nịnh hay lắm,  nhưng xin lỗi, vẫn phải mời anh đi cho, nếu anh không đi, tôi sẽ gọi bảo vệ!" Đường Mật Điềm không động lòng trước lời nịnh bợ của Ôn Kỷ Ngôn.


"Điềm Điềm, cô sẽ không gọi bảo vệ chứ?" Ôn Kỷ Ngôn không nản chí.


"Xin chào, yêu cầu cho trực ban bảo vệ lên lầu X, căn hộ Y!" Đường Mật Điềm không nói  thêm lời với anh ta nữa, lấy điện thoại trực tiếp gọi cho ban phụ trách hành chính khu chung cư.


"Đừng!" Ôn Kỷ Ngôn lập tức rời khỏi salon, giằng điện thoại di động của Mật Điềm, nhanh tay tắt máy, lạnh mặt tiến lại gần cô.


"Anh, anh định làm gì?" Đường Mật Điềm hơi sợ, miệng lắp bắp nói, chân lùi ra sau.


"Cô nói xem tôi có thể làm gì?" Ôn Kỷ Ngôn nhếch mép mặt không biểu cảm.


"Anh đừng lại đây, bảo vệ lên ngay giờ!" Đường Mật Điềm lo lắng nhìn Ôn Kỷ Ngôn, cố làm bộ trấn tĩnh nói.


"Điềm Điềm, nếu tôi là người xấu, muốn làm hại cô, cô có gọi bảo vệ, báo cảnh sát, đều không kịp!" Ôn Kỷ Ngôn thở mạnh, đưa điện thoại cho Đường Mật Điềm, mặt buồn rầu: "Tôi thật tình lâm vào đường cùng mới phải hạ giọng cầu xin cô giúp đỡ, cô thực bụng không muốn thì thôi, coi như tôi làm phiền cô! Xin lỗi! Tạm biệt!" Nói xong thận trọng nhét động của Đường Mật Điềm vào tay cô, lộ nụ cười đau khổ rồi quay lưng định đi.


Có thể thấy biểu hiện của anh ta quả thực rất buồn bã, thẫn thờ giống như một vị hoàng tử lâm nạn, nhưng vẫn mang cốt cách cao quý, cũng có thể do câu nói cuối cùng của anh ta thật buồn, cũng có thể do ánh mắt anh ta đầy bất lực, cũng có thể do...không biết cái gì đã chạm đến sợi dây tơ ở góc mềm yếu trong lòng Đường Mật Điềm, bản thân cô cũng không biết vì sao đầu mình lại nóng như vậy: "Được rồi, tạm thời cho anh ở vài ngày!"


Câu này giống như lời của thiên thần lọt vào tai Ôn Kỷ Ngôn, anh ta mừng quýnh quay phắt người, ngỡ ngàng nhìn cô hỏi: "Cô nói cho tôi ở lại?"


Mật Điềm gật đầu: "Ờ!"


"Tôi hiện chưa trả tiền nhà, không có chứng minh thư, cô cũng bằng lòng cho tôi ở lại?"


Đường Mật Điềm lơ đãng nói: "anh nói anh sẽ làm việc nhà, nếu không muốn làm thì thôi, anh đi đi!"


"Làm, làm chứ, việc gì tôi cũng làm!" Ôn Kỷ Ngôn phấn khởi gật đầu: "Điềm Điềm, cô thật quá lương thiện, tôi thật sự cảm ơn cô lắm lắm, tối nhất định lấy thân báo đáp, báo đáp cô thật hậu!" (An: lại là lấy thân báo đáp !!! ha ha ha)


"Đúng thế, lấy thân báo đáp, lấy thân gán nợ, giúp tôi lau dọn nhà thật sạch, thử việc anh một tuần, nếu anh không làm được, lại không trả tiền nhà, cũng không đưa chứng minh thư, vậy thì lúc đó, mời anh tự giác đi cho, ok?" Đường Mật Điềm làm ra vẻ "bề trên" đàm phán với Ôn Kỷ Ngôn.


Ôn Kỷ Ngôn thành thật gật đầu: "Không cần đến một tuần, cho tôi ba ngày, nếu tôi không làm được việc nhà, hoặc không trả tiền cho cô thì không cần cô nói, tôi sẽ tự biến!" Ba ngày! Chỉ cần mình liên lạc được với Trần Cẩm Ngôn, bảo anh ta nghĩ cách, số tiền nhỏ này, hoàn toàn không thành vấn đề.


"Ok, hy vọng anh là người giữ lời." Đường Mật Điềm hài lòng gật đầu, hất cằm  về phía Ôn Kỷ Ngôn: "Còn đứng ngây ra đấy làm gì? Vào đi!"


"Chào cô, có phải cô gọi chúng tôi đến? Xin hỏi có cần gì giúp đỡ?" Ôn Kỷ Ngôn vừa bước vào nhà, Đường Mật Điềm còn chưa kịp đóng cửa, hai bảo vệ của khu chung cư nhanh nhẹn chạy tới lễ phép hỏi.


Đôi mắt đen long lanh của Đường Mật Điềm tinh quái liếc đảo, miệng nở nụ cười lịch thiệp, giơ tay ra chỉ vào đèn cảm ứng ở hành lang: "Bóng này hỏng rồi, bao giờ các anh thay cho tôi?"


Hai bảo vệ nhìn nhau: "Cô gọi chúng tôi đến chỉ để thông báo bóng đèn hỏng sao?"


"Đúng vậy, tôi nói mấy lần, yêu cầu các anh sửa, các anh không đến, đương nhiên muốn các anh đến nhìn tận mắt." Đường Mật Điềm nghiêm túc nói: "Mặc dù biết các anh rất bận, nhưng các anh cũng đừng quên các việc nhỏ này, nếu không buổi tối về nhà, không có điện, sẽ rất bất tiện và cũng không an toàn!"


"Được rồi, chúng tôi sẽ nhanh chóng cử người đến sửa! Nếu không có việc gì nữa, chúng tôi đi đây, tạm biệt!"


Đường Mật Điềm nhún vai, khách sáo chào: "Tạm biệt" rồi đóng cửa đi vào nhà, lập tức nhìn Ôn Kỷ Ngôn đã cởi giày, tay ôm cái gối tựa, nằm cuộn tròn trên salon, ngáy đều đều, ngủ như vậy chắc là rất say.


"Sao? Vừa mới rồi đã ngủ nhanh như vậy?" Đường Mật Điềm nhón chân đi tới, nhìn kỹ khuôn mặt rất đẹp của Ôn Kỷ Ngôn, quanh mắt có quầng thâm nhẹ, dưới cằm chân râu lún phún, giống như người ngủ không ngon hoặc thiếu ngủ, Đường Mật Điềm do dự một lúc, vẫn lấy tấm chăn mỏng ở góc salon nhẹ nhàng đắp lên người anh ta, rồi đi vào bếp, tiếp tục nấu bữa tối.


Ôn Kỷ Ngôn ranh ma hé mắt, nhìn theo Đường Mật Điềm đi vào bếp, lòng thầm bái phục sự nhanh trí của bản thân đã nghĩ ra chiêu nói dối cuối cùng mới có được chỗ ở.


Nghĩ lại, quãng đường chạy trốn, sao mà gian nan, nguy hiểm, nhớ lại chỉ muốn chảy nước mắt, hành trình tàu hỏa mười mấy tiếng đồng hồ, khiến Ôn Kỷ Ngôn vốn quen ngồi máy bay, xe hơi hoặc tàu thủy hạng nhất như một chuyến rong ruổi thư giãn cảm thấy cực kỳ khổ sở, toa tàu ồn ào khỏi nói, còn đủ loại mùi, khiến thính giác và khứu giác của anh không chịu nổi, khó chịu nhất là cái giường vừa hẹp vừa cứng, lại còn kẹp ở giữa không gian nhỏ như vậy, khiến người cao như anh, sơ ý một chút là cộc đầu, lúc thì va người, muốn trở mình cũng không được, chỉ có thể nằm co như con ốc sên, cảm giác chân tay cứng như gỗ, khi nghe thông báo ga tiếp theo là thành phố S, anh đã mừng suýt trào nước mắt, vội vàng vừa lăn vừa trườn khỏi cái giường cứng như đá, làm vài động tác vươn vai, cảm giác toàn thân tự do chút ít, hít thở sâu mấy hơi, rồi mới vào buồng vệ sinh rửa mặt, súc miệng qua loa. Ôn Kỷ Ngôn hòa vào dòng người ra khỏi nhà ga, tìm nơi yên tĩnh, gọi điện cho anh em Trần Cẩm Ngôn xin cầu viện: "Alo, tôi đây, ông bạn!" Cuối cùng, sau khi mua vé tàu, trên người anh chỉ vẻn vẹn còn 50 tệ, anh cần ông bạn Trần Cẩm Ngôn mang đến cho ít tiền, nếu không ở thành phố S này, 50 tệ không đủ tiền thuê khách sạn, chỉ có nước ngủ ngoài đường.


"A! Cưng hả, sao bỗng dưng gọi cho anh! Cưng nhớ anh hả?"Trần Cẩm Ngôn nhìn số điện thoại lạ, nghe máy ngay trước mặt Ôn Cường, thấy giọng của Ôn Kỷ Ngôn liền nhanh trí, đổi giọng diễn trò.


Trần Cẩm Ngôn là ai? Là anh em từ thủa mặc quần thủng đít của Ôn Kỷ Ngôn, thấy giọng điệu bất thường của anh ta, Ôn Kỷ Ngôn lập tức đoán ra anh ta đang bị cha anh giám sát, cho nên cũng đổi giọng, nói: "Đúng rồi, cưng ơi, em nhớ cưng lắm, khi nào cưng đến thăm em?"


"Ưm, bây giờ anh đang bận, đợi xong việc, sẽ gọi lại cho cưng, ngoan nào, thơm cái nhé!" Trần Cẩm Ngôn nói rồi chúm môi hôn vào điện thoại, sau đó cúp máy, cười với Ôn Cường: "Là bạn gái cháu gọi ạ."


Ôn Kỷ Ngôn nhìn điện thoại bị ngắt, chỉ có tiếng tút tút, bất giác nhăn mày, ngắm nhìn thành phố S, cũng là đô thị thời thượng, nhưng so với thành phố B, phong cách lại khác hẳn.


Nếu Ôn Kỷ Ngôn không đổi điện thoại, có lẽ đã có thể tìm được một số bạn bè có thể giúp đỡ ở cái thành phố hoàn toàn xa lạ này, nhưng lúc này, anh chỉ thuộc mỗi số máy của Trần Cẩm Ngôn, còn trong di động của anh cũng không hề có số của ai, tiền không có một đồng, lại không có chứng minh thư, lúc này anh dường như bất lực, chỉ có thể đợi cứu viện của Trần Cẩm Ngôn.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
2 thành viên đã gởi lời cảm ơn Thiên An về bài viết trên: meo lucky, pikonn
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 27 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: bebang, biz89, nhungtasa, Phuongly, Tylenchulus và 245 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:



Đề tài nổi bật 
1 • [Hiện đại - Trọng sinh] Nỗi lòng hoa tầm gửi - Thập Lục Nguyệt Tây Qua

1 ... 23, 24, 25

2 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 99, 100, 101

3 • [Cổ đại] Thịnh sủng - Cống Trà

1 ... 52, 53, 54

4 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 206, 207, 208

5 • [Xuyên không - Trùng sinh] Công chúa thành vương phi - Tiếu Dương

1 ... 76, 77, 78

6 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

7 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ vô song - Bạch Sắc Hồ Điệp

1 ... 120, 121, 122

8 • [Xuyên không - Dị giới] Tà phượng nghịch thiên - Băng Y Khả Khả

1 ... 147, 148, 149

9 • [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp

1 ... 161, 162, 163

10 • [Xuyên không - Dị thế] Thiên tài cuồng phi - Băng Y Khả Khả

1 ... 85, 86, 87

11 • [Xuyên không] Dưỡng thú thành phi - Cửu Trọng Điện

1 ... 80, 81, 82

12 • [Hiện đại - Trùng sinh] Đêm trước ly hôn - Thiên Sơn Hồng Diệp

1 ... 32, 33, 34

13 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

14 • [Hiện đại] Nhân gian hoan hỉ - Tùy Hầu Châu

1 ... 29, 30, 31

15 • [Cổ đại] Sổ tay tiến hóa thành yêu hậu - Ninh Dung Huyên

1 ... 28, 29, 30

16 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128

17 • [Hiện đại] Nguyện ước trọn đời - Lục Xu

1 ... 42, 43, 44

18 • [Xuyên không] Hoàng gia tiểu kiều phi - Ám Hương

1 ... 135, 136, 137

19 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 197, 198, 199

20 • [Huyền huyễn] Tam sinh tam thế Chẩm Thượng Thư - Đường Thất Công Tử

1 ... 40, 41, 42



Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 234 điểm để mua Cây dừa
đêmcôđơn: chúc mọi người vạn sự bình an. Tài vô lộc đến phúc duyên tràn đầy.
Từ Tâm: Chúc mọi người năm mới vui vẻ.
Shop - Đấu giá: canutcanit vừa đặt giá 244 điểm để mua Bé trứng gà
Shop - Đấu giá: canutcanit vừa đặt giá 295 điểm để mua Cún mắt nâu
Lục Bình: ACC êm bị lỗi sếp ơi :hixhix: nó không chuyển trang được
cò lười: Box sưu dạo này vắng vẻ quá
Shop - Đấu giá: Tra172 vừa đặt giá 385 điểm để mua Bướm Trắng
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 597 điểm để mua Nhân Mã Nữ
Shop - Đấu giá: Quí Rùa vừa đặt giá 212 điểm để mua Kem chống nắng
Shop - Đấu giá: Quí Rùa vừa đặt giá 217 điểm để mua Áo sơ mi nam
Shop - Đấu giá: Quí Rùa vừa đặt giá 212 điểm để mua Máy giặt
Shop - Đấu giá: Quí Rùa vừa đặt giá 212 điểm để mua Lâu đài
Shop - Đấu giá: Quí Rùa vừa đặt giá 310 điểm để mua Giường tròn
Shop - Đấu giá: Quí Rùa vừa đặt giá 265 điểm để mua Rùa võ sĩ
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 226 điểm để mua Love Heart
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 228 điểm để mua Heo nhào lộn
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 337 điểm để mua Nhẫn đá Citrine 2
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 280 điểm để mua Chim xanh líu lo trước tổ
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 200 điểm để mua Rubik 3x3
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 200 điểm để mua Korean Girl 1
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 261 điểm để mua Cọp vàng lắc lư
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 373 điểm để mua Couple 1
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 201 điểm để mua Giường tình yêu
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 291 điểm để mua Giường tròn
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 204 điểm để mua Áo sơ mi nam
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 380 điểm để mua Bướm Ngọc
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 326 điểm để mua Thỏ tình yêu
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 200 điểm để mua Gấu ôm kẹo
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 200 điểm để mua Kem chống nắng

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.