Diễn đàn Lê Quý Đôn
https://diendanlequydon.com/

[Hiện đại] Đâu ngờ người ấy ngay bên ta - Cố Thất Hề
https://diendanlequydon.com/viewtopic.php?t=364300
Trang 1/9

Người gởi:  Thiên An [ 27.01.2015, 19:12 ]
Tiêu đề:  [Hiện đại] Đâu ngờ người ấy ngay bên ta - Cố Thất Hề

Tên truyện: ĐÂU NGỜ NGƯỜI ẤY NGAY BÊN TA
images
Tác giả:Cố Thất Hề
Dịch giả:Ngọc Khanh
Nhà xuât bản: Văn học
Công ty phát hành: Công ty CP In Truyền Thông Việt Nam
Khổ sách: 14 x 20,5 cm
Ngày phát hành: 15/12/2014
Giá bìa: 89.000 đ
Số trang: 312


Giới thiệu

"Như một con ngựa bất kham liên tục lao ra khỏi quỹ đạo. Anh không ngừng lao khỏi quỹ đạo tình yêu, quyền lực và tiền bạc mà người ta đã lập trình sẵn cho anh bởi với anh, tình yêu không phải như thế."


Cố Thất Hề người Tô Châu, là nhà văn thuộc thế hệ 9x rất được độc giả mạng yêu thích.
Một số tác phẩm đã xuất bản:
1. Mình yêu nhau lại từ đầu được không em.
2. Có lẽ nào tôi đã yêu em.
3. Bến xe tình yêu.



Người gởi:  Thiên An [ 27.01.2015, 19:40 ]
Tiêu đề:  Re: [Hiện đại] Đâu ngờ người ấy ngay bên ta - Cố Thất Hề

[size=150]
Chương 1: Bạn cùng phòng

Phần 1.1

"Cốc cốc"...
"Đợi chút, ra ngay đây", một giọng nữ thanh, ngọt lịm, dịu dàng cất lên sau cánh cửa, Ôn Kỳ Ngôn hít thở sâu một lần nữa, lấy lại tinh thần khi đợi cửa mở, thấy một cô gái xinh xắn, trang điểm nhẹ nhàng, mặc váy dài và tối, in những cánh hoa lấm tấm, mái tóc cột vội bằng dải ruy băng, thò đầu ra, làm anh có chút bối rối.


"Xin hỏi, anh tìm ai" khuôn mặt trái xoan thanh tú với làn da trắng mịn, cặp lông mày hơi nhíu lại, đôi mắt to, cặp mi dài chớp chớp, lịch sự hỏi Ôn Kỳ Ngôn với vẻ nghi ngờ.


Ôn Kỳ Ngôn lập tức nhìn cô gái từ đầu đến chân, nở một nụ cười thật tươi: "Xin hỏi, cô có phải là Đường tiểu thư?"

Đường Mật Điềm ngỡ ngàng gật đầu, rồi ngẩng lên nhìn khách hỏi: "Vâng, anh là...?"



"Tôi là người ở ghép với cô." Ôn Kỳ Ngôn đi thẳng vào chủ đề, đồng thời giơ chiếc điện thoại trong tay: "Cô gửi tin nhắn cho tôi mà."


"Ở ghép?" Đường Mật Điềm bối rối nhìn Ôn Kỳ Ngôn: "Nhưng, người tôi hẹn là cô Trần, không phải là anh" dường như nghĩ đến việc gì đó, lại lập tức hỏi: "Trừ phi, anh là bạn của cô Trần." Ôn Kỳ Ngôn do dự không biết nên trả lời thế nào.


Đường Mật Điềm nhìn kĩ vị khách một lần nữa, lịch sự nói: "Xin lỗi, trời tối rồi, anh vào nhà cũng không tiện lắm, nếu cô Trần muốn thuê phòng, tôi thấy vẫn nên đợi khi nào cô ấy rảnh tự đến xem" nói xong, rất nhã nhặn chuẩn bị đóng cửa.


Ôn Kỳ Ngôn vội bước tới bám tay vào mép cửa, cười nói: "Đường tiểu thư, tôi không phải là cô Trần, nhưng tôi cần thuê nhà, còn cô, thật khéo lại gửi tin nhắn cho tôi, nên tôi cảm thấy chúng ta rất có duyên."


"Có phải tôi gửi nhầm tin nhắn cho anh?" Đường Mật Điềm nghi ngại, khi thấy vị khách thật thà gât đầu, lại nói tiếp: "Còn anh, cũng vừa khéo đang cần thuê nhà, cho nên mới đến đấy?"

Ôn Kỳ Ngôn vội rối rít gật đầu: "Đúng thế, đúng thế, cho nên nói chúng ta rất có duyên."

"Cho dù tôi gửi nhầm tin nhắn, nhưng kỳ khôi nhất là anh lại đến đây, còn điềm nhiên nói thật khéo anh đang muốn thuê phòng!" Đương Mật Điềm bối rối nhìn vị khách trước mặt nói: "Anh à, rất xin lỗi, đây là sự hiểu lầm, phiền anh, tôi xin lỗi, nhưng nhà thì tôi không thể cho anh thuê được."


"Tại sao chứ?" Ôn Kỳ Ngôn chùng vai xuống, cặp mày cau có, nhìn Đường Mật Điềm vẻ đáng thương "Đường tiểu thư, không phải cô đang muốn tìm người ở ghép sao? Còn tôi, thực sự rất cần một nơi để ở, nếu không tôi đành phải ở ngoài đường mất, sao không cho tôi thuế?" Nói xong, càng tỏ vẻ tội nghiệp bổ sung: "Để đến được chỗ cô, tôi phải đi bộ, đi xe buýt, rồi tàu điện ngầm, vất vả mấy tiếng đồng hồ, hai bàn chân tôi phồng rộp  lên rồi, tôi có thành ý như thế, tại sao lại không cho tôi thuê?"

Nhìn người đàn ông rất mực tuấn tú trước mắt, dù quần áo trên người không thuận mắt chút nào, nhưng khuôn mặt trái xoan và cả khí chất toát ra từ con người anh ta, khiến Đường Mật Điềm cảm thấy áy náy vì sự bất cẩn của mình khiến anh ta hiểu lầm, mất công mất sức đến đây, cô nhìn vào đôi mắt đen sâu sáng của anh ta, khiêm ý nói: "Xin lỗi anh, tôi thấy rất có lỗi vì đã gây phiền phức cho anh, tôi sẽ đền bù cho anh." Nói rồi quay người, lấy ví tiền để trên tủ giầy, rút vài tờ một trăm tệ, hơi cúi người nói: "Xin lỗi, đây là tiền để anh gọi xe về."


Ôn Kỳ Ngôn nhìn lướt số tiền Đường Mật Điềm đưa, nhưng không nhận, anh nhăn mày khó chịu, nhưng lập tức trấn tĩnh, dịu dàng nhìn cô: "Đường tiểu thư, có thể cho tôi một lí do vì sao không thể ở ghép được không?" Nhìn vẻ mặt bối rối của cô gái, anh không khó để nhận ra cô rất lương thiện.


"Bởi vì anh là đàn ông." Đường Mật Điềm ngại ngùng mỉm cười, giải thích đơn giản: "Tôi không ở ghép với đàn ông."


Ôn Kỳ Ngôn nhanh chóng hiểu ra, cô gái này có thành kiến với chuyện hai người khác giới ở chung, rốt cuộc, một nam một nữ, sống cùng một nhà, sẽ có một mối quan hệ không rõ ràng, nhưng bây giờ anh đang cần gấp một chỗ ở, liền nở nụ cười đầy mê hoặc nói: "Tôi cho là tôi biết vì sao cô từ chối ở ghép với đàn ông rồi." Đường Mật Điềm không trả lời, chỉ cảm thấy choáng váng vì hòa quang từ nụ cười của Ôn Kỳ Ngôn, mà lại còn thấp thoáng hai má lúm đồng tiền nữa chứ.


"Cô sợ nam nữ ở chung, sẽ có nhiều rắc rối phải không?" Ôn Kỳ Ngôn hỏi dò, thấy Đường Mật Điềm gật đầu, lập tức đã nghĩ ra cách đối phó. Để khỏi phải ở ngoài đường, để có thể ở ghép cùng với cô gái lương thiện này, anh chỉ có thể chịu thiệt thòi biến mình thành Gay, bèn hắng giọng nói: "Đường tiểu thư, điều này, cô khỏi cần đắn đo, cứ yên tâm cho tôi thuê nhà đi."

Đường Mật Điềm chớp đôi mắt đen, có vẻ không hiểu ý Ôn Kỳ Ngôn, lại nhấn mạnh nói: "Anh à, không phải chuyện đắn đo, mà là tôi không thể cho đàn ông thuê phòng, đây là vấn đề nguyên tắc."


"Tôi biết!" Ánh mắt rạng ngời, Ôn Kỳ Ngôn nhìn cô gật đầu "Cô đừng coi tôi là đàn ông, là có thể cho tôi thuê nhà!"


"Nhưng, thực tế anh là đàn ông mà!" Đường Mật Điềm ngoan cố nói.

"Đường tiểu thư, thực tế, mặc dù tôi thân xác là đàn ông, nhưng mọi tập tính của tôi đều là phụ nữ!" Để lừa Đường Mật Điềm, Ôn Kỳ Ngôn đành trắng trợn nói dối, anh dịu dàng nhìn cô, khuôn mặt đẹp thậm chí hơi ngượng nghịu, khẽ cúi đầu, cụp hàng mi cong, hạ giọng nói nhỏ: "Tôi đã có thành ý đến ở ghép, nên cũng không ngại nói cho cô biết sự thật, thực ra tôi là Gay, tôi thích đàn ông, cô có thể hoàn toàn xem tôi như chị em!"
[/size]

Người gởi:  meomeo1993 [ 28.01.2015, 19:28 ]
Tiêu đề:  Re: [Hiện đại] Đâu ngờ người ấy ngay bên ta - Cố Thất Hề

Nhay ho ngay thoi, mong ban dang bai deu dan dung bo giua chung nha

Trang 1/9 Múi giờ = Giờ VN (UTC+7)
Powered by phpBB © 2000, 2002, 2005, 2007 phpBB Group
http://www.phpbb.com/