Diễn đàn Lê Quý Đôn


≧◠◡◠≦ ≧◉◡◉≦ ≧✯◡✯≦ ≧◔◡◔≦ ≧^◡^≦ ≧❂◡❂≦

Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 18 bài ] 

Gửi người tôi yêu nhất - Trì Trần

 
Có bài mới 05.04.2018, 22:51
Hình đại diện của thành viên
Trial Mod CLB Âm Nhạc
Trial Mod CLB Âm Nhạc
 
Ngày tham gia: 15.02.2015, 20:44
Bài viết: 223
Được thanks: 1136 lần
Điểm: 20.25
Có bài mới [Hiện đại] Gửi người tôi yêu nhất - Trì Trần - Điểm: 9
[Hiện đại- Sủng] Gửi người tôi yêu nhất - Trì Trần

images


Tên truyện: Gửi người tôi yêu nhất

Tác giả: Trì Trần

Edit: nguyenthituyen, Tiểu Ly Ly, Hạ Y Lan.

Nguồn: diendanlequydon.com

Giới thiệu:

Xưa nay ông trùm thương giới Lương Mặc Nguyên không theo chủ nghĩa hôn nhân, nhưng đùng một cái chỉ trong thời gian ngắn ngủn sau khi về nước liền "cưới chui"

Mọi người đều cảm thấy.kỳ lạ, đều cho rằng anh bị nhà gái ức hiếp, có con mới cưới.

Cho đến một ngày, trước công ty Quan Bác Quân bất ngờ sửa lại bức tranh phong cảnh treo lên một câu:

"Trước khi gặp em, tôi chưa bao giờ muốn kết hôn, sau khi cưới em, tôi chưa bao giờ hối hận."

Bức tranh hai người một nam một nữ nắm tay nhau.

Trước những thắc mắc, hoài nghi Lương Mặc Nguyên đã lên tiếng đáp trả lại các lời đồn đó.

Sau khi nhìn thấy, mọi người đều có biểu hiện như vừa bị đút một họng thức ăn dành cho chó.

Có lẽ lí tưởng hôn nhân của bọn họ tựa như vậy: Em sùng bái anh như anh hùng, anh sùng bái em như một đứa nhỏ.

Ông trùm trong giới thương mại với giáo sư nhân dân.

Đô thị tình duyên, ngọt văn, sủng, yêu sâu sắc.





Đã sửa bởi Tiểu Ly Ly lúc 19.09.2018, 22:21, lần sửa thứ 3.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
8 thành viên đã gởi lời cảm ơn nguyenthituyen về bài viết trên: Bongbong28, Chickenliverpate, Ruby0708, SầmPhuNhân, monkeylinh, plumeria rubra, trí tâm, vi ngôn lục ngạn
     

Có bài mới 09.05.2018, 20:39
Hình đại diện của thành viên
Trial Mod CLB Âm Nhạc
Trial Mod CLB Âm Nhạc
 
Ngày tham gia: 15.02.2015, 20:44
Bài viết: 223
Được thanks: 1136 lần
Điểm: 20.25
Có bài mới Re: [Hiện đại - Sủng] Gửi người tôi yêu nhất - Trì Trần - Điểm: 52
Chương 1

Một ngày cuối tuần, tiếng chuông báo hiệu hết tiết thứ nhất đúng giờ reo vang tại trường tiểu học Đinh Thành, Đông Á giảng xong đề mục cuối cùng rồi khép sách vở lại, đứng thẳng người lên, vai và lưng cô từ đầu đến cuối đều thẳng tắp, thêm cái cổ thiên nga trời sinh, nên thoạt nhìn cô có vẻ cao hơn thực tế rất nhiều, dáng vẻ tao nhã thanh lịch, mặc dù bây giờ cô chỉ mặc một cái áo t-shirt, chân đi giày thể thao cũng không giấu được vẻ đoan trang trời sinh của cô.

Đông Á nhìn quanh mấy cái đầu nhỏ nhắn bên dưới, một tiếng nói "hết giờ học" rõ ràng ngắn gọn vang lên trong phòng học yên tĩnh, sau đó lớp trưởng hô to "cả lớp đứng dậy" cũng vô cùng trong trẻo, hơn 30 học sinh ở dưới đồng loạt đứng lên nghiêm chỉnh cúi đầu chào Đông Á, giọng nói đớt đát đồng loạt vang lên mang theo sự non nớt tự nhiên của trẻ nhỏ: "Hẹn gặp lại cô!"

Đông Á xoay người đáp lại: "Hẹn gặp lại các em!" Sau khi dứt lời, cô liền bổ sung thêm một câu: "Đừng ham chơi mà quên uống nước rồi đi toilet nha!" Bên dưới miễn cưỡng phụ họa theo. "Dạ biết, thưa cô!"

Đông Á khẽ thở dài một hơi, xoa xoa đôi mắt hơi mệt mỏi của mình, bọn trẻ lớp một quả thật khá là hao tổn tâm trí, bất cứ chuyện gì cũng phải nhắc nhở chỉ điểm, đã có kinh nghiệm sau một học kỳ cọ sát và thích ứng, học kỳ này bọn trẻ đã lớn hơn và biết chuyện nhiều hơn, không cần cô phải nói đi nói lại nhiều lần, hơn nữa cô còn cố tình bồi dưỡng vài học sinh có năng lực, bình thường giúp cô chạy việc và gánh vác một ít công tác, quả thật đã bớt lo hơn học kì trước rất nhiều.

Năm nay Đông Á 26 tuổi, ba mẹ đều làm ở cơ quan, cô còn có một đứa em gái tên là Đông Khương, ở cái thành phố nhỏ ba bốn tuyến này, gia cảnh cũng có thể gọi là giàu có, cô sống trong hoàn cảnh như vậy, từ tiểu học đến đại học cho đến khi đi làm, cho tới bây giờ, cô đều là đứa con gái ngoan trong mắt bố mẹ, là một giáo viên xuất sắc trong mắt học sinh, cuộc sống cứ trôi qua bình lặng êm ả hơn hai mươi mấy năm.

Hai năm trước, sau khi tốt nghiệp Đại Học Sư Phạm, cô vốn muốn ở lại tỉnh thành, là mẹ Triệu Mai sống chết muốn cô trở về, lý do rất đơn giản, con gái con đứa ở bên ngoài đi lại có một mình không an toàn, từ nhỏ cô đã sống không quá xa ba mẹ, ngay cả học đại học cũng chọn trường gần nhà, cũng tiện về nhà hơn. Không lay chuyển được mẹ, cô đành lựa chọn trở về, khi đó, thi biên chế vẫn chưa thêm vào khâu phỏng vấn, một sinh viên mới tốt nghiệp như Đông Á chỉ ôn tập hơn một tháng ngắn ngủi, không tốn nhiều công sức để thi đầu vào, cô được phân công đến đơn vị công tác hiện tại, trường tiểu học Đinh Thành, từ đó kế thừa y bát của ba mẹ, trở thành người "Ăn cơm nhà nước" trong miệng người thân.

Năm nay là năm thứ hai cô công tác.

"Cô giáo Đông." Lớp trưởng Lạc Y đi tới, nhẹ giọng hỏi: "Có cần em cầm giúp sách bài tập lên văn phòng không ạ?"

Lạc Y là lớp trưởng, không chỉ có thành tích nổi trội xuất sắc thông minh lanh lợi, mà còn lễ phép biết chuyện, rất chu đáo, Đông Á chỉ cần nhìn một cái là con bé đã hiểu ý, ngoại hình cũng xinh xắn linh hoạt, vừa nhìn đã biết đây là một đứa trẻ được dạy dỗ rất tốt, Đông Á rất thích đứa trẻ này.

Đông Á nhìn tay chân lèo khèo của Lạc y, rồi nhìn chồng bài tập thật dày trên bàn, cô khom người ôn hòa nói với Lạc Y: "Lạc Y, em tìm thêm hai bạn trai nữa đến giúp cô nha."

Lạc Y gật gật đầu nói: "Vâng, thưa cô." Sau đó liền đi xuống tìm nam sinh cầm bài tập.

Đông Á vừa mới cầm ly trà và laptop đi xuống bục giảng thì Tương Tinh Tinh chạy tới nói: "Cô ơi, em giúp cô lau bảng nha?" Đông Á quay đầu nhìn tấm bảng đen ở sau lưng, cô thật sơ ý, có chuyện này cũng quên, vẫn là bọn trẻ ngoan chu đáo, một dòng nước ấm áp bất ngờ chảy qua, cô đưa tay xoa đầu Tương Tinh Tinh dặn dò: "Cảm ơn em đã nhắc nhở cô, nhưng mà lát nữa lau bảng xong còn phải phủi sạch bảng nữa nhé."

"Cô cứ yên tâm, Cô Đông." Tưởng Tinh Tinh vui vẻ reo lên một tiếng rồi vòng qua Đông Á, nhón chân lau bảng đen trên bục giảng.

Đông Á thở ra một hơi. Đám trẻ này có đôi khi nghịch ngợm khiến cô phát điên, có đôi khi lại ấm áp khiến hốc mắt của người ta nóng lên, thỉnh thoảng cô có cảm giác mình vừa là cô vừa là mẹ của bọn chúng, thậm chí có lúc bọn trẻ còn trở thành thầy của cô, thường xuyên làm cho cô tỉnh ngộ, thì ra cuộc sống còn có thể diễn giải như vậy.

Khổng phu tử từng nói: "Tam nhân hành tất hữu ngã sư yên" (Trong ba người đi cùng, nhất định sẽ có người đáng cho mình học tập), cô từ từ thông suốt câu này rồi.

Kéo cửa ra thì cảm nhận được một trận gió lạnh ùa đến, buổi sáng hôm nay cô coi dự báo thời tiết, nói hôm nay nhiều mây có 20 độ, nhưng bây giờ ở bên ngoài lại có mưa, một trận gió lạnh, cô cúi đầu nhìn nhìn cánh tay, vừa nảy ở trong phòng học không có lạnh như vậy, lúc này mới biết được nó lạnh đến cỡ nào, kế hoạch hôm nay hỏng rồi.

Cũng may văn phòng có mấy cái áo khoác dệt kim dự phòng, còn có thể chống đỡ một chút lạnh rét này.

Đông Á nghĩ rồi bước nhanh đến văn phòng.

Chồng sách bài tập đã được đặt ngay ngắn trên bàn, từ trong ngăn kéo cô lấy ra một cái túi to, rút ra một cái áo khoác mặc vào, bắt đầu sửa bài tập. Các giáo viên khác đều có tiết lên lớp, trong văn phòng lúc này chỉ có một mình cô, nên cô đóng cửa lại, ngăn cản tiếng gió bên ngoài.

Trong tiếng lá cây xào xạc ở bên ngoài, bất chợt truyền đến âm thanh chơi đùa của bọn trẻ, có mấy đứa trẻ được mời vào văn phòng sửa bài tập, giáo viên chủ nhiệm không có đây nên bọn trẻ rất gan dạ đứng ở đó xì xào bàn tán, Đông Á không ngẩng đầu lên mà chỉ chuyên tâm sửa một đống bài tập ở trên bàn.

Sửa được một nửa thì cô dừng lại, điện thoại di động ở trên bàn reo lên, cô khẽ liếc mắt nhìn sang, động tác trên tay vẫn liên tục, lưu loát gạch bỏ từng câu từng chữ, là điện thoại của mẹ Triệu Mai.

"Dạ, mẹ!" Tay trái Đông Á cầm điện thoại áp lên lỗ tai, bút đỏ trong tay phải vẫn không ngừng nghỉ.

"Đông Á, ngày mai ba con phải đi Hạng Thành kiểm tra sức khỏe, đúng lúc mẹ lại có một bữa tiệc xã giao không đi được, con lái xe đưa ba đi nha."

Xe của ba Đông Tổ Vân đã đưa đến cửa hàng 4S để bảo dưỡng nên chỉ có thể đi xe Đông Á: "Ngày mai.." Thứ bảy sao... Làm sao có thể khéo như vậy chứ, cô từ từ để cây viết trên tay xuống, màu đỏ của bút dính lên đầu ngón tay cô, cô rút khăn giấy ra lau tay, Triệu Mai nghe giọng nói ngập ngừng của cô. "Sao vậy, không được à?"

Đông Á lắc đầu nói: "Được, ngày mai mấy giờ ạ?" Trong đầu cô vẫn đang suy nghĩ đến một chuyện khác, vừa nói chuyện cô vừa lấy ra một thiệp mời đỏ chói từ trong túi ra, để lên bàn nhìn chằm chằm một chút, cuối cùng cô cũng không có dũng khí mở nó ra.

Tất nhiên Triệu Mai không biết tình huống ở bên này, tiếp tục nói qua hành trình đã được sắp xếp vào ngày mai: "Buổi sáng ngày mai 9h30 đến bệnh viện tỉnh, thời gian có chút gấp gáp, tốt nhất con nên đi sớm...”.

Đông Á chỉ nghe qua loa, sau đó cũng không nghe lọt tai được chữ nào nữa, không phải cô không muốn nghe, chuyện này cũng không trách cô được, thật sự là cho dù cô có cố gắng tập trung như thế nào thì cũng không thể thể tập trung vào cuộc nói chuyện với Triệu Mai.

"Mẹ." Đông Á nhíu nhíu mày, mệt mỏi nói: "Ngày mai là ngày 26/4 ạ?"

Cô nhớ máng máng ngày này, cái ngày mà người kia kết hôn, thiệp mời đã nằm trong túi xách cô một tuần, nhưng cô vẫn không có dũng khí để mở nó ra.

Ở phía bên kia điện thoại, anh ta cười nhẹ nhàng rồi nói với cô: "Tiểu Á, em nhất định phải tới đó!"

Đường Tuấn, anh thật sự hi vọng em sẽ đến sao?

Đến bây giờ, Đông Á vẫn nhớ rõ, lúc học đại học năm ba có một đêm cô thức giấc rồi không ngủ được nữa, gọi cho Đường Tuấn đang sắp lên máy bay, giọng anh vẫn như cũ, anh kể anh sắp đến thành phố mới để sinh sống.

"Nếu có một ngày anh kết hôn, em có đến không?"

"Sẽ đến." Cô trầm mặc một lúc rồi nói ra câu trả lời trái với lương tâm của mình.

"Đúng vậy, đúng vậy!" Suy nghĩ đang bay xa thì bị giọng nói thiếu kiên nhẫn củaTriệu Mai kéo về. "Con đó, làm cô giáo mà không nhớ ngày tháng lại đi hỏi mẹ, vậy mỗi ngày trôi qua như thế nào..."

"Được rồi mẹ, con phải lên lớp, có chuyện gì thì chờ con hết giờ làm về nhà rồi nói, tạm biệt."

Vừa tắt điện thoại của mẹ thì tiếng chuông vào lớp vang lên thì cô giáo Viên của lớp ba ôm một chồng bài tập trở về, khi đi ngang qua bàn Đông Á thì thấy tấm thiệp mời màu đỏ đặt trên đó, không khỏi dừng lại nhìn thoáng qua: "Thiệp mời đẹp thật, chẳng lẽ giáo viên trường chúng ta muốn kết hôn?"

"Không phải giáo viên trường chúng ta, là một người bạn của tôi." Trong lòng Đông Á có chút chột dạ, giống như bị ngời khác dò xét bí mật vậy, cũng may cô giáo Viên cũng không như cô tưởng, chờ cô ấy đi qua, Đông Á mới âm thầm thở ra một hơi, rồi lặng lẽ cầm tấm thiệp lên, góc thiệp cứng rắn đâm vào lòng bàn tay, cảm giác thô ráp khi ma sát, ngón tay vô thức mở trang thiệp ra, gương mặt Đường Tuấn cứ như vậy đập vào mắt cô, vẫn là hình dáng trước đây, anh tuấn như ánh mặt trời, khi cười giống như cả người đều phát sáng, chỉ là cánh tay của anh đang khoác tay của một người con gái khác, mặc một bộ áo cưới trắng tinh lộng lẫy, ở trong mắt Đông Á là một cô dâu hạnh phúc nhất thế giới.

Không hiểu sao, hốc mắt Đông Á ẩm ướt.

Cô cố gắng mở to hai mắt rồi khịt khịt mũi.

Ngẩng đầu nhìn về phía bên kia cửa sổ, hai nam sinh nghịch ngợm đang bị cô giáo Viên dạy dỗ, cách đó không xa là mấy đứa trẻ, là học sinh trong lớp của giáo viên Trương làm sai, sự việc xảy ra gần trong gang tấc, giống như đang ở một thế giới khác xa lắm.

Gần tối, sau khi tiễn học sinh, Đông Á đến phòng thường trực lấy chuyển phát, thuận tiện thay các giáo viên khác trong văn phòng cầm về mấy thứ, vừa đến gần văn phòng đã nghe thấy tiếng cười ở bên trong truyền đến, Thầy Dư phòng giáo vụ cũng ở đây, ngồi trên bàn cạnh cửa sổ bắt chéo chân lên, Đông Á vừa vào thì sự chú ý của mọi người đều tập trung hết vào cô.

"Đông Á." Thầy Dư dùng ánh mắt đảo quanh người cô rồi nói. "Chủ nhật nhà trường có một hoạt động quan hệ hữu nghị, toàn bộ thanh niên độc thân đều phải tham gia, em có thể đến hay không?"

Đông Á phân chia chuyển phát theo thứ tự, cuối cùng trở về vị trí của mình nói: "Chủ nhật, em cũng không biết nữa..."

Còn chưa nói hết câu thì giáo viên Trương lập tức kích động nói: "Văn phòng chúng ta chỉ có một nữ thanh niên duy nhất còn độc thân, năm nay em nhất định phải thay văn phòng ta tranh giành mới được!"

Giáo viên Trương nói không sai, khối lớp một có năm lớp, đều là giáo viên trẻ, chỉ trong độ tuổi từ 27 đến 30, trong đó có hai thai phụ, còn lại một cô giáo Viên là cấp tổ trưởng, cũng là người lớn tuổi nhất tư lịch già dặn nhất, thai đầu là con gái, tháng sáu cuối năm chuẩn bị có thêm đứa thứ hai, Đông Á nhỏ nhất, mỗi lần đều sẽ vì việc độc thân này mà bị lôi ra nói.

Điều kiện của Đông Á cũng không phải là kém, thậm chí có thể nói là rất tốt, rất nhiều người cảm thấy quái lạ, trong trường học giáo viên nam độc thân có cảm tình với cô không ít, không phải thầy Dư này là một trong số đó sao, khi không có việc gì anh đều chạy tới văn phòng của bọn cô, cũng có không ít giáo viên âm thầm mai mối, Đông Á vẫn không lên tiếng, mỗi lần gặp thầy Dư vẫn cười cười như bình thường, vẫn đối xử với anh như đồng nghiệp khác. Có mấy người ngồi không yên ngầm đánh giá cô: "Đừng nhìn cô ấy hòa nhã vậy, nhưng suy nghĩ trong đầu rất cao, điều kiện của thầy Dư cũng không kém, cô nói xem rốt cuộc cô ấy muốn tìm kiểu nào mới được?"

Các đồng nghiệp của cô cũng không biết, người con gái trong miệng bọn họ không phải thanh cao không với tới, cũng không có “suy nghĩ quá cao", người đã ẩn giấu trong lòng cô mười năm dĩ nhiên trở thành một đoạn quá khứ không thể miễn cưỡng cũng không thể nhớ lại, đối với tình cảm này cô đã sớm không còn ôm hi vọng, cũng không động lòng với bất kì ai.

Hội liên kết hữu nghị hằng năm đều diễn ra một lần, năm trước đúng lúc Đông Á ngã bệnh nên không đi, năm nay không biết tìm lí do nào để không đi cả, cô giáo Viên liếc mắt một cái liền nhìn ra tính toán của cô, dùng một loại ánh mắt vô cùng thân thiết nhìn cô, Đông Á nhìn thấy thì sau lưng truyền đến từng trận rét lạnh.

Cô giáo Viên mở miệng nói: "Hey, lại đang muốn viện cớ gì phải không?"

Đông Á đành phải pha trò nói: "Ngày mai, em..."

Mỗi lần cô không nói được hoặc xấu hổ vô cùng cô đều cười đến ngây ngô, Cô giáo Lâm vác cái bụng đang có thai tới, vứt hết vỏ quýt vào trong thùng rác nói: "Này, đi đi, em xem thầy Dư từ phòng giáo vụ thật xa chạy tới đây cũng thật vất vả, em dừng lãng phí tâm ý của người ta nữa."

Đông Á nhìn về phía Dư Côn, nở một nụ cười nhẹ nhàng hỏi: "Chủ nhật mấy giờ ạ?"

Dư Côn rất vui mừng, trên gương mặt trẻ trung không che giấu được ý cười: "Sáu giờ là bắt đầu", anh cúi xuống, cẩn thận nhìn vào mặt Đông Á, không có cao hứng cũng không mất hứng, vẫn cứ nhàn nhạt, rồi mỉm cười nhè nhẹ, thật lễ phép thật xa cách, lúm đồng tiền nơi khóe miệng hơi hiện lên, ở dưới ánh sáng vô cùng ấm áp, anh rất thích dáng vẻ này của cô, mãi mãi đều đoan trang hòa nhã như vậy.

Dư Côn đang quan sát thì bị Đông Á nhìn thấy, anh cũng không lảng tránh ánh mắt của cô: "Có muốn tôi đến đón cô không?"

"Tôi có xe, cảm ơn thầy Dư." Vẫn xa cách như trước, khiến cho người khác có cảm giác khó gần.

Dư Côn gật gật đầu, từ trên bàn nhảy xuống. Ở một góc văn phòng, một người phụ nữ có thai cô giáo Tiểu Hà đang thu dọn đồ đạc chuẩn bị về nhà, rồi tạm biệt với mọi người, sau đó cùng Dư Côn đi ra ngoài vỗ vai của anh ta nói: "Đường dài mới biết sức ngựa, lâu ngày biết lòng người, cố lên thầy Dư!"

"Chà chà." Hai người đi chưa được bao lâu thì giáo viên Lâm không ngại lớn chuyện khoa trương kêu lên. "Nụ cười của Thầy Dư chúng ta gọi là vui vẻ nha..."

Đông Á chỉ cười khẽ, cúi đầu thu dọn đồ vào túi xách, cô muốn chuẩn bị về nhà rồi.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
8 thành viên đã gởi lời cảm ơn nguyenthituyen về bài viết trên: Bongbong28, Chickenliverpate, Hải Như, Ruby0708, SầmPhuNhân, cloud176, monkeylinh, plumeria rubra
     
Có bài mới 21.05.2018, 22:34
Hình đại diện của thành viên
Chiến Thần Lãnh Ưng Bang Cầm Thú
Chiến Thần Lãnh Ưng Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 23.04.2016, 09:00
Bài viết: 316
Được thanks: 3197 lần
Điểm: 43.6
Có bài mới Re: [Hiện đại - Sủng] Gửi người tôi yêu nhất - Trì Trần - Điểm: 63
Chương 2
Edit: Chickenliverpate - Diễn đàn Lê Quý Đôn

Mặc dù được nghỉ phép nhưng Đông Á vẫn rời giường rất sớm, loại đồng hồ sinh học này đều đúng giờ như vậy ngay cả trong ngày nghỉ. Làm vệ sinh cá nhân, chuẩn bị bữa sáng cho cả nhà xong, Đông Tổ Vân cũng đã dậy, đứng cạo râu trước gương trong nhà vệ sinh, Đông Á bưng mâm từ nhà bếp đi ra, đi ngang qua toilet, giơ ngón cái về phía lão cha: "Ba, quần áo hôm nay siêu đẹp trai!"

Hôm nay Đông Tổ Vân mặc quần áo mới, cạo râu, ngâm nga một khúc nhạc, xem ra tâm trạng đặc biệt tốt, được con gái khen ngợi quả thực rất vui vẻ. Ông nhìn bữa sáng trong khay thức ăn: "Hôm nay ăn gì?"

"Sủi cảo, vằn thắn và cháo ạ, ba chọn cái nào?"

"Lấy một ít tiêu cay bà ngoại con cho lần trước ra."

"Dạ." Giọng nói của Đông Á truyền đến từ phòng khách.

Đông Tổ Cân cạo râu xong, vào phòng lấy mấy cái cà vạt ra hỏi Đông Á: "Á Á, con thấy cái nào hợp với ba hơn?"

Đông Á cầm cái này lên xem, rồi lại đổi cái khác so sánh, sau một hồi cẩn thận xem xét, cô chọn một cái cà vạt sọc: "Kiểu này hợp với ba hơn, thành thục." Ánh mắt của Đông Á vẫn luôn rất tốt, Đông Tổ Vân không nói hai lời liền hớn hở trở về phòng thay đồ.

Ăn cơm xong, Đông Á đưa ba đi Hạng Thành.

Hạng Thành là tỉnh thành, lái xe hơn một giờ, em gái Đông Khương cũng học đại học ở đó, mới vừa nhập học mùa hè năm ngoái.

Buổi sáng, Đông Á đưa ba đi kiểm tra sức khỏe xong, cầm đến bảng báo cáo kiểm tra sức khoẻ thì đã đến giữa trưa, thuận tiện ghé trường thăm Đông Khương.

Đứng đợi vài phút bên ngoài cổng ký túc xá sinh viên, thì nhìn thấy Đông Khương tay xách lỉnh khỉnh bao lớn bao nhỏ đi đến, ném mấy bao đồ vào ghế sau xe, Đông Á nhìn nhìn, rồi hỏi: "Sao nhiều đồ vậy?"

"Máy giặt trong phòng giặt của trường bị hư rồi." Đông Khương thân thiết kéo cánh tay Đông Tổ Vân. "Ba, chiều nay không có lớp, con dẫn ba và chị đi dạo, sau đó..." Cười như trộm nói. "Tình hình kinh tế gần đây có chút eo hẹp, ba biết rồi đấy."

Đối với đứa con gái nhỏ này, từ trước tới nay Đông Tổ Vân đều không có biện pháp, ông vui vẻ nói: "Được được, con muốn mua gì cứ nói với ba, hôm nay có ba ở đây, ba chính là cái máy rút tiền của con."

Đông Khương "a" một tiếng, mạnh mẽ ôm lấy Đông Tổ Vân. Cô xoa xoa gương mặt già nua của ba, rồi làm như vừa phát hiện ra một châu lục mới, ngạc nhiên vui vẻ nói: "Ba, da mặt của ba hôm nay siêu bóng loáng nha, tiểu thịt tươi trên TV còn kém xa độ anh tuấn của ba!" Cái miệng nhỏ nhắn ngọt ngào quả thực không cần thêm đường, tâm trạng của Đông Tổ Vân vui sướng, khoác tay ôm vai con gái: "Cà vạt này thế nào, chị con chọn đấy."

Đông Khương không ngừng gật đầu tán thưởng: "Chị của em quả là tinh mắt!" Lại khen ngợi thêm mấy câu.

"Chị." Sau khi khen Đông Tổ Vân xong, Đông Khương bắt đầu trêu chọc chị mình, cô dựa sát vào ghế lái, cả người nhoài về phía trước, dán sát vào mặt chị mình, cười tủm tỉm nói: "Chị à, chị ơi, nghỉ hè năm nay chúng ta đi đâu đó chơi nha."

Đông Á nhìn gương mặt xinh đẹp của Đông Khương qua kính chiếu hậu, trải qua quãng thời gian hơn một năm, có lẽ Đông Khương cũng đã thoát khỏi sự mập mờ với thằng nhóc theo đuổi từ học kỳ cuối của cấp ba, nghĩ đến đây, giống như sinh ra động lực, tâm trạng vốn bình thường bỗng như ánh mặt trời ló ra khỏi mây đen sau cơn mưa.

"Được thôi." Cô nhìn em gái, nhẹ nhàng hỏi. "Em muốn đi chơi ở đâu thì chúng ta liền đi nơi đó."

Khóe miệng Đông Khương giật giật, muốn nói gì đó nhưng lại nuốt xuống, Đông Á thừa dịp quẹo trái nhìn cô em gái bằng cái nhìn kỳ quái. "Sao hả"

Đông Khương ngã ra ghế ngồi, mệt mỏi lắc đầu: "Em suy nghĩ xong sẽ báo với chị."

Đông Á không nói gì, chỉ trả lời một chữ "được" .

Bản thân Đông Á cũng rất mâu thuẫn không biết có đến dự đám cưới Đường Tuấn hay không, thiệp mời vẫn ở trong túi xách, dạo phố nhưng cứ nghĩ về chuyện này, nên không được tập trung.

Đông Tổ Vân chỉ đi dạo được một lúc, nửa đường bị một cuộc điện thoại gọi đi, chỉ còn lại hai chị em. Đông Khương la hét than đói bụng, kéo chị gái lên phố Lạp Ngập ngồi xuống, chạy tới chạy lui với đống đồ, trái ngược với sự hăng hái của Đông Khương, Đông Á yên tĩnh hơn, gương mặt của người con gái tháng tư, hôm qua còn lạnh lùng đến chết người, hôm nay lại như mặt trời ấm áp, Đông Á nhàm chán ngồi bên dưới bóng râm, đối với đồ ăn ngon chất đống lại không chút thèm ăn, nhìn người qua lại đến ngẩn người.

"Chị ơi! Nhanh lên!" Đông Khương thở hổn hển chạy tới, chỉ vào bảng hiệu đối diện. "Em muốn mua cây xiên nướng đó nhưng em không có tiền." Nhanh chóng trưng ra một gương mặt khổ sở, hai tay xòe ra làm bộ đáng thương, Đông Á ném cả túi xách cho em gái. Đông Khương lập tức vui vẻ, bổ nhào qua ôm lấy cổ Đông Á hôn một cái: "Chị, em yêu chị nhất!" Ôm một cái rồi chạy vù đi.

Lúc trở lại, sắc mặt Đông Khương đã thay đổi, có chút rầu rĩ, giận dỗi gặm xiêng nướng.

"Sao vậy?" Đông Á hỏi.

Đông Khương rút thiệp mời từ trong túi xách ra, có cảm giác nói không nên lời: "Anh Đường Tuấn sắp kết hôn rồi hả? Chị, chị không thấy khó chịu chút nào sao?"

Đông Khương là người duy nhất biết rõ tâm sự của chị mình, cô rất hi vọng Đường Tuấn có thể trở thành anh rể mình, nhưng mà hiện thực rất tàn khốc, tỷ suất không như mong muốn lại vượt quá mong đợi.

Đường Tuấn là bạn học thời trung học của Đông Á, tuy không học cùng trường đại học, nhưng không hề ảnh hưởng đến suy nghĩ của Đông Á đối với anh, Đường Tuấn là bạn tâm giao của Đông Á nên cũng vô cùng thân thiết với Đông Khương. Đường Tuấn rất ưu tú, thuộc loại người đặc biệt chói mắt, trước một người ưu tú như Đường Tuấn, Đông Á trông có vẻ bé nhỏ không đáng kể. Điều này không khỏi khiến Đông Khương liên tưởng đến bản thân, cô và người nào đó cũng trong tình huống không khác gì mấy, nhưng không biết Đông Khương quá tự tin hay quá tin người kia, cô cảm thấy tình cảm của cô và người kia sâu nặng hơn so với chị gái và Đường Tuấn.

"Chị tốt như vậy, dịu dàng như vậy, Đường Tuấn không chọn chị là tổn thất của anh ấy." Đông Khương cắn ống hút, bình tĩnh phán đoán hành vi không sáng suốt của Đường Tuấn.

Không biết Đông Á đã thông suốt hay đã sớm trở nên tê liệt, không hề có chút ý kiến đối với nhận xét của em gái, cô cắm một miếng dưa hấu bỏ vào miệng, chất lỏng lạnh lẽo thấm vào khoang miệng, tràn qua yết hầu. Cô cúi đầu bỏ thiệp mời vào trong túi xách. "Anh ấy không tổn thất gì, chị cũng không."

Giọng nói của Đông Á điềm đạm, nhưng Đông Khương lại hiểu theo một nghĩa khác.

"Chị sẽ không đến hôn lễ của anh Đường Tuấn?" Đông Khương hỏi.

"Sao lại không đi? Dù sao cũng là người đàn ông chị đã yêu cả tuổi thanh xuân, bạn bè cũng nên đến chúc phúc mới phải." Đông Á thản nhiên, Đông Khương vẫn nhìn thấy sự mất mác trong đôi mắt rũ xuống của chị mình. Nhất thời không biết đau lòng cho chị gái hay đau lòng cho bản thân, xiêng nướng thích ăn nhất ở trong miệng giống như nhai sáp.

Đông Khương nhìn chị mình, vẫn dáng vẻ thản nhiên như cũ, vẫn treo một nụ cười, khóe miệng có hai lúm đồng tiền giống như cô. Đông Khương có cảm giác không biết diễn tả như thế nào, có đôi khi cô sinh ra một loại ảo giác, chị của cô nhất định không phải người thường, chị ấy nhất định là Thánh Nhân. Nếu đổi lại là cô, có một ngày Tống Chiêu Nam kết hôn, mời cô đến tham dự hôn lễ của anh, cô nhất định quả quyết từ chối, cô không giống chị mình, tạm nhân nhượng vì lợi ích chung, cuối cùng người chịu thiệt thòi còn không phải là mình sao.

Luôn suy nghĩ cho người khác, xem nhẹ cảm nhận của bản thân.

Đây có lẽ chính là khác biệt lớn nhất giữa hai chị em.

Đông Tổ Vân nửa đường gọi điện tới báo đã ngồi xe của một người bạn già trở về Đinh Thành, có nghĩa là một mình Đông Á đi dự tiệc, Đông Khương đề xuất muốn đi cùng chị, tránh để một mình Đông Á đơn độc đau lòng, cuối cùng vẫn bị Đông Á khéo léo từ chối.

Khách sạn Quận Duyệt là khách sạn đẳng cấp quốc tế, cũng là khách sạn lớn nhất Hạng Thành, có thể đãi tiệc ở trong này, không phải giàu có bình thường

Đậu xe xong, đón bạn tốt thời trung học Ngô Nguyệt đã hẹn từ trước ở cửa khách sạn. Trên tấm Welcome-board trước sảnh khách sạn là dòng chữ 'Chào mừng đến hôn lễ của tiên sinh Đường Tuấn và tiểu thư Lê Hàm Hàm', trên nữa là hình cưới của cô dâu và chú rể, Đông Á nghỉ chân vài giây, rồi nhấc chân đi về phía thang máy.

"Wow, hôm nay thật náo nhiệt nha." Ngô Nguyệt nhẹ nhàng cảm thán một câu.

Đông Á cũng chú ý tới, đường dành cho khách quý ở phía đông được trải thảm đỏ, hai bên đứng đầy người mặc tây trang đeo cà vạt, tư thế giống như đang đợi nhân vật cao cấp quan trọng, hình thức vô cùng long trọng, ánh mắt của tân khách tới tham dự tiệc cưới đều bị hấp dẫn, dĩ nhiên Đông Á và Ngô Nguyệt cũng không ngoại lệ.

Chỉ nhìn thoáng qua, một bóng lưng cao ngất nổi bật trong đám người vây quanh đi vào thang máy, cửa thang máy từ từ khép lại, người nọ cũng xoay mặt lại, chậm rãi ngẩng đầu, một đôi mắt đen như mực nhưng sáng ngời đụng phải tầm mắt cô.

Có lẽ anh ta cũng không nhìn cô, cũng không chú ý đến cô, nhưng, ánh mắt đó giống như sức mạnh của đạn pháo tích tụ, lại sáng như sao, bừng sáng.

Đông Á sửng sốt.

Có một số người, ánh mắt đầu tiên nhìn thấy là kinh diễm.

Có lẽ chính là người như thế.

Ngô Nguyệt chậc chậc hai tiếng. Kinh diễm ngắn ngủi qua đi, hai người xoay người rẽ vào lối đi dành cho tân khách.

Thang máy đến, một đám người đi vào, đều là lễ phục tây trang, Đông Á nhìn lại bản thân, hình như ăn mặc có hơi đơn giản. Có mấy người đàn ông và phụ nữ đang nói chuyện.

"Nhìn thấy sự phô trương ngoài cửa không? Nghe nói Lương Mặc Nguyên đã trở lại."

"Không phải tin tức trước đó nói ít nhất ba năm mới về, sao chưa đến hai năm đã về, không cảm thấy kỳ quái sao?"

"Nghe nói Hội Đồng Quản Trị tự mình đi Mỹ mời về, về phần nguyên nhân gì thì không có người nào biết, tóm lại lần này Lương Mặc Nguyên trở về, khí thế ào ạt, e rằng cục diện một tay che trời của Dương Ký Diệu sắp thay đổi."

"Tôi thấy chưa hẳn, năng lực của Lương Mặc Nguyên tuy mạnh, nhưng căn cơ còn yếu, nếu đúng như lời đồn đãi bên ngoài, ông cụ Lương ngã xuống, đối với Quận Duyệt mà nói không thể nghi ngờ là hoạ vô đơn chí, Lương Mặc Nguyên trở về chưa chắc có thể thay đổi vấn đề gì."

Mỗi người phát biểu ý kiến của mình, tranh luận chưa xong, thang máy đã đến, một nửa đi ra.

Thế giới trong miệng bọn họ thật sự quá xa cuộc sống của Đông Á, giống như khoảng cách giữa mặt trời và mặt trăng, nghe qua rồi quên, thang máy vừa vang lên, cô cũng theo đám đông ra ngoài.

Đi qua một hành lang thật dài, cách bố trí ấm áp, cánh hoa rải đầy thảm lót sàn, bối cảnh âm nhạc thư thái, trên tường dán đầy ảnh chụp của cô dâu và chú rể, chú rể đứng cuối thảm đỏ, bên cạnh là cô dâu xinh đẹp, khoác tay nhau, tư thế thân mật, dĩ nhiên là người hạnh phúc nhất trên thế giới này.

Đông Á cố gắng mỉm cười, lúm đồng tiền trên khóe miệng như ẩn như hiện, vô cùng xinh đẹp động lòng người, hướng về phía Đường Tuấn.

Đường Tuấn đã sớm nhìn thấy bên này, vẫy tay về phía cô: "Đông Á, Ngô Nguyệt, sao hai cậu lại đến trễ như vậy!"

Đông Á cười cười, dù trong lòng có muôn vàn khổ sở và không nỡ, đây là thời điểm hạnh phúc nhất trong cuộc đời Đường Tuấn, cô không thể phá hủy hưng phấn của anh, cô chỉ có thể cười, cười thật vui vẻ thật vui vẻ, dùng giọng nói chân thành nhất nói với anh: "Đường Tuấn, chúc mừng cậu!"

Dưới ánh sáng, cô dâu dị thường cảm động, kéo tay Đường Tuấn cười ngọt ngào: "Cô là Đông Á sao, tôi thường nghe Đường Tuấn nhắc đến cô, xin chào, tôi là Lê Hàm Hàm."

Đông Á vẫn duy trì nụ cười như trước, trên mặt không có thêm cảm xúc nào: "Xin chào." Cô nhìn thoáng qua Đường Tuấn, cố gắng để cho ánh mắt thoạt nhìn thật bình tĩnh. "Hai người đang bận, mình và Ngô Nguyệt đi vào trước."

Cùng Ngô Nguyệt ngồi vào bàn đám bạn, phần lớn bạn của Đường Tuấn Đông Á đều biết, ngày thường làm việc không rảnh tụ tập, lần này là một cơ hội để bạn bè hội họp, hôn lễ còn chưa bắt đầu, cả bàn đã trò chuyện khí thế ngất trời.

Trò chuyện về công tác, trò chuyện về tình cảm, phần lớn những người ngồi ở đây đều đã thành gia lập nghiệp, cũng có người đã có con được một tuổi, ngay cả Ngô Nguyệt cũng có đối tượng ổn định, nếu không có chuyện gì bất ngờ xảy ra thì sang năm sẽ kết hôn, trong hoàn cảnh như vậy, vấn đề độc thân của Đông Á giống như lửa sém lông mày, ngay cả bạn học nam bên cạnh cũng bắt đầu nói đùa: "Đông Á, kiểu con gái độc thân như bạn, không khoa học nha!"

"Đúng vậy, Đường Tuấn đã kết hôn, lớp chúng ta chỉ còn một mình bạn, bạn phải nắm chặt Đông Á nha!"

Đông Á không nói chuyện, chỉ cảm thấy khát nước muốn mở nắp chai nước suối, đèn sảnh tiệc đột nhiên vụt tắt, đồng thời, một luồng sáng chiếu thẳng vào cửa, chiếu vào người cô dâu, xinh đẹp sáng ngời, sự chú ý của toàn đại sảnh đều tập trung vào đó, MC bắt đầu lên tiếng: "Hôn lễ bắt đầu, xin mời cô dâu xinh đẹp nhất của chúng ta tiến vào đại sảnh."

Toàn sảnh tiệc vỗ tay như sấm.

Cô dâu bước từng bước về phía trước, gương mặt tươi rói, áo cưới trắng tinh, trang điểm tinh xảo, đây là giấc mơ cả đời của một cô gái, Đông Á cảm thấy hốc mắt nóng lên, cô không quay đầu đi, không nhìn Đường Tuấn, không muốn nhìn anh nắm tay người phụ nữ khác, cô muốn khóc, nước mắt tích tụ nơi đáy mắt, lại không rơi xuống được, cũng không thể khóc.

Màn hình lớn đang chiếu hình ảnh cô dâu và chú rể, nhưng trong đầu cô bắt đầu nhớ lại, nhớ lại từng cảnh tượng trong quá khứ. Người đàn ông mà cô dành cả thanh xuân để yêu đang ở ngay trước mắt, nắm tay một người phụ nữ khác đi vào thánh đường của hôn nhân, còn cô vĩnh viễn chỉ có thể là khán giả.

Cả sảnh đường thật yên tĩnh, chỉ có âm nhạc và giọng nói thật nhỏ của MC, trao nhẫn, hôn môi, cô đều không ngẩng đầu lên nhìn, không có dũng khí nhìn.

Thừa dịp đèn phòng còn chưa sáng, cô vội vã rời khỏi sảnh tiệc, cô không muốn bất cứ ai nhìn thấy sự chật vật của mình. Trong phút chốc đã đi tới cửa, bất ngờ bị ánh đèn làm chói mắt, cô khẽ nhắm mắt lại, giọng nói của Đường Tuấn vang lên ở sau lưng, hôn lễ đã tiến vào giai đoạn thổ lộ của chú rể.

Cô chậm rãi bước đi trên tấm thảm êm ái, đèn trên đỉnh đầu biến đổi hoa mắt, như một người say rượu, đầu nặng bước nhẹ, như đang đi trên lớp vải bông, bất cứ lúc nào cũng có thể ngã xuống.

Đi rất xa, tiếng nhạc đinh tai nhức óc gần như chỉ còn văng vẳng, gương mặt Đường Tuấn, Lê Hàm Hàm thoáng hiện chồng lên nhau ngay trước mắt, Đông Á nhắm mắt lại, lắc lắc đầu, giống như chỉ có làm như vậy mới có thể loại bỏ những cảm xúc tiêu cực, những tình cảm dồn nén. Nơi này thật yên tĩnh, sẽ không quấy rầy đến bất cứ ai, Đông Á để tay dưới vòi nước cảm ứng, hứng một nắm nước mát lạnh hất lên mặt, nức nở trong tiếng nước chảy.

Tích tụ cả đêm, không, nói đúng hơn là tình cảm kéo dài hơn mười năm vào giờ phút này như thủy triều dâng vỡ đê, cô chưa bao giờ là một người thích bộc lộ cảm xúc ra ngoài, cho đến bây giờ, những bi thương những khổ sở cô chỉ yên lặng nuốt vào, không cho phép bản thân khóc, cho dù là ban đêm chỉ có một mình, cô chưa từng khóc, những khi đau lòng hay khổ sở chỉ ngủ một giấc rồi thôi, sau khi tỉnh dậy sẽ quên hết tất cả. Rõ ràng đó chỉ là suy nghĩ lừa mình dối người của cô, cô không quên được Đường Tuấn, không phút giây nào quên được, trước kia cô cho rằng có thể dễ dàng quên đi, cho đến khi nhìn thấy Đường Tuấn nắm tay Lê Hàm Hàm ở trước mặt cô, Đông Á mới phát hiện cô cũng chỉ tự lừa gạt chính mình.

Đúng lúc này, Lương Mặc Nguyên đi ra từ vách bên cạnh, sau khi rửa tay liền nhìn thấy một mình cô đứng nức nở trước bồn rửa tay, tiếng khóc của cô kềm nén ẩn nhẫn, biến mất trong tiếng nước chảy ào ào. Cô gái cúi thấp đầu, lấy tay che mặt, bả vai run rẩy.

Vốn định đi thẳng, nhưng có thể do dáng vẻ nức nở của người con gái này làm cho người ta xúc động, hay có lẽ do khí chất toàn thân của cô hấp dẫn anh, Lương Mặc Nguyên đứng lại vài giây, ánh mắt dừng lại trên chiếc cổ thiên nga thon thả nõn nà dưới ánh đèn, đi về phía trước hai bước, cầm khăn tay chạm vào lưng bàn tay cô.

Có lẽ do bộ dạng thất lễ không thể gặp người, cô gái không lập tức ngẩng mặt lên, nhưng tiếng khóc nức nở cũng dừng lại đúng lúc, vội vã lau mặt, rồi mới chậm rãi ngẩng đầu.

Hai mắt đẫm lệ như chìm trong sương mù, cô nhìn thấy một đôi mắt dịu dàng trên đỉnh đầu, một người đàn ông mặc tây trang, cao lớn vững chãi dưới ánh đèn, những ngón tay thon dài quá mức sạch sẽ đang cầm một cái khăn tay, khẽ mỉm cười với cô: "Cho cô."

Ánh mắt của anh sạch sẽ ấm áp, trong con ngươi đen như mực lóe lên nhiều điểm sáng, giống như ngôi sao dưới bầu trời đêm, Đông Á cúi đầu nhìn nhìn cái khăn tay và bàn tay với những khớp xương rõ ràng gần như trong suốt dưới ánh đèn, cô đưa tay ra tiếp nhận, khẽ nói "Cảm ơn".


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
8 thành viên đã gởi lời cảm ơn Chickenliverpate về bài viết trên: Bongbong28, Hải Như, Ruby0708, SầmPhuNhân, Thao1504, chauanh2013, monkeylinh, plumeria rubra
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 18 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: gia anh, NgọcTrâm, nhoktouch, Sa Mạc, thanhtam0209, Tuấn Liên và 255 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 148, 149, 150

2 • [Hiện đại] Cướp tình Tổng giám đốc ác ma rất dịu dàng - Nam Quan Yêu Yêu

1 ... 64, 65, 66

3 • [Hiện đại] Làm thế nào để ngừng nhớ anh - Mộng Tiêu Nhị

1 ... 34, 35, 36

4 • [Cổ đại] Kiêu Tế - Quả Mộc Tử

1 ... 46, 47, 48

5 • [Xuyên không] Cuộc sống nông thôn nhàn rỗi - Kẹo Vitamin C

1 ... 108, 109, 110

6 • [Xuyên không - Dị giới] Phế sài muốn nghịch thiên Ma Đế cuồng phi - Tiêu Thất Gia - New C876

1 ... 126, 127, 128

7 • [Xuyên không] Trôi nổi trong lãnh cung Khuynh quốc khí hậu - Hoa Vô Tâm

1 ... 75, 76, 77

8 • [Xuyên không] Vương phi thần trộm Hưu phu lúc động phòng! - Thủy Mặc Thanh Yên

1 ... 82, 83, 84

9 • [Xuyên không] Hỉ doanh môn - Ý Thiên Trọng

1 ... 105, 106, 107

10 • [Xuyên không - Cổ xuyên hiện] Ảnh hậu đối mặt hàng ngày - Ngã Yêu Thành Tiên

1 ... 37, 38, 39

11 • [Hiện đại] Hôn nhân giá ngàn vàng - Cẩm Tố Lưu Niên (103/104]

1 ... 181, 182, 183

12 • [Hiện đại] Xin chào Chu tiên sinh! Dạ Mạn

1 ... 27, 28, 29

13 • [Xuyên không] Khi vật hi sinh trở thành nữ chính - Tư Mã Duệ Nhi

1 ... 28, 29, 30

14 • [Hiện đại] Eo thon nhỏ - Khương Chi Ngư [NEW C64]

1 ... 23, 24, 25

[Cổ đại - Trùng sinh] Trọng sinh cao môn đích nữ - Tần Giản

1 ... 137, 138, 139

16 • [Hiện đại Thanh mai trúc mã] Đều Tại Vầng Trăng Gây Họa - 11 Giờ Phải Ngủ

1 ... 40, 41, 42

17 • [Hiện đại] Người cha nhặt được - Cát Tường Dạ

1 ... 26, 27, 28

18 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ nhà nghèo Bán phở heo

1 ... 8, 9, 10

19 • [Hiện đại] Cục cưng lật bàn Con là do mẹ trộm được? - Ninh Cẩn

1 ... 87, 88, 89

20 • [Hiện đại] Anh Trai VS Em Gái - Trà Trà Hảo Manh

1 ... 10, 11, 12


Thành viên nổi bật 
Aka
Aka
Puck
Puck
PhongLangTB
PhongLangTB
Hàm Nguyệt
Hàm Nguyệt
THO THO
THO THO
Cà Ri Bơ
Cà Ri Bơ

Shop - Đấu giá: hoa hồng vừa đặt giá 1917 điểm để mua Hoa hồng xanh
Shop - Đấu giá: Trang bubble vừa đặt giá 356 điểm để mua Đá Peridot
Shop - Đấu giá: Tử Tranh vừa đặt giá 525 điểm để mua Nữ thần rừng
Shop - Đấu giá: Sư Tử Cưỡi Gà vừa đặt giá 248 điểm để mua Giày nâu nơ hồng
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 1824 điểm để mua Hoa hồng xanh
Shop - Đấu giá: hoa hồng vừa đặt giá 1736 điểm để mua Hoa hồng xanh
Shop - Đấu giá: hoa hồng vừa đặt giá 736 điểm để mua Chuột Mickey 5
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 250 điểm để mua PC LCD
Shop - Đấu giá: Tiểu Ly Ly vừa đặt giá 370 điểm để mua Guốc đỏ
LogOut Bomb: thuyvu115257 -> Nana Trang
Shop - Đấu giá: Tiểu Mỡ Mỡ vừa đặt giá 351 điểm để mua Guốc đỏ
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 1652 điểm để mua Hoa hồng xanh
LogOut Bomb: thuyvu115257 -> Yến My
Lý do: QUÀ GẶP MẶT HEHE
Shop - Đấu giá: Lãnh Thiên Nhii vừa đặt giá 700 điểm để mua Chuột Mickey 5
Shop - Đấu giá: hoa hồng vừa đặt giá 579 điểm để mua Chuột Mickey 5
Shop - Đấu giá: Tiểu Ly Ly vừa đặt giá 333 điểm để mua Guốc đỏ
Shop - Đấu giá: Tiểu Mỡ Mỡ vừa đặt giá 316 điểm để mua Guốc đỏ
Shop - Đấu giá: Lãnh Thiên Nhii vừa đặt giá 320 điểm để mua Dù thiên thần
Shop - Đấu giá: Lãnh Thiên Nhii vừa đặt giá 550 điểm để mua Chuột Mickey 5
Shop - Đấu giá: hoa hồng vừa đặt giá 417 điểm để mua Chuột Mickey 5
Shop - Đấu giá: hoa hồng vừa đặt giá 1572 điểm để mua Hoa hồng xanh
Shop - Đấu giá: Trang bubble vừa đặt giá 499 điểm để mua Nữ thần rừng
Shop - Đấu giá: Phong_Nguyệt vừa đặt giá 474 điểm để mua Nữ thần rừng
Shop - Đấu giá: Tư Di vừa đặt giá 400 điểm để mua Bánh sinh nhật hồng
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 1496 điểm để mua Hoa hồng xanh
Shop - Đấu giá: hoa hồng vừa đặt giá 1423 điểm để mua Hoa hồng xanh
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 1354 điểm để mua Hoa hồng xanh
Shop - Đấu giá: hoa hồng vừa đặt giá 1288 điểm để mua Hoa hồng xanh
Shop - Đấu giá: Tiểu Ly Ly vừa đặt giá 276 điểm để mua Gương soi tình yêu
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 1029 điểm để mua Nhẫn cặp cho tình nhân

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.