Diễn đàn Lê Quý Đôn


≧◠◡◠≦ ≧◉◡◉≦ ≧✯◡✯≦ ≧◔◡◔≦ ≧^◡^≦ ≧❂◡❂≦

Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 9 bài ] 

Ôm lấy sự dịu dàng - Quân Hy

 
Có bài mới 26.08.2018, 01:26
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 1
Thành viên cấp 1
 
Ngày tham gia: 28.06.2017, 23:29
Bài viết: 15
Được thanks: 19 lần
Điểm: 41.27
Có bài mới [Hiện đại] Ôm lấy sự dịu dàng - Quân Hy - Điểm: 9
[Hiện đại] Ôm lấy sự dịu dàng - Quân Hy

Tên truyện:  Ôm Lấy Sự Dịu Dàng

Tác giả: Quân Hy

Giới thiệu:

Năm tôi mười sáu tuổi, thầm thương trộm nhớ một đàn anh học lớp trên không có gì nổi bật chỉ bởi vì trong một ngày mùa hè, nhận được sự dịu dàng vô cùng chân phương từ anh ấy. Tình cảm lặng lẽ như vậy, đến tận khi anh ấy tốt nghiệp rời trường, tôi cũng chưa từng biểu đạt ra, càng chẳng nói đến chuyện bày tỏ. Suốt nhiều năm tháng sau đó, tôi vẫn luôn cất giấu kỷ niệm đó trong lòng, trải qua thăng trầm lên xuống của cuộc đời, mười năm tưởng dài cũng chỉ tựa như chớp mắt.

Rồi một ngày bỗng nhiên nhìn thấy người ấy ở khắp mọi nơi, trong lúc tôi những tưởng biển người này đã cuốn trôi anh ấy về một nơi mà chúng tôi sẽ không bao giờ còn gặp lại, anh ấy lại trở thành giấc mơ mới của bao nhiêu thiếu nữ. Có cảm giác thật đau lòng, bởi vì mộng tưởng vốn là của riêng mình, nay đã trở thành điều ai cũng có thể nói đến.

Nhưng nếu đã là như thế, vì sao còn để chúng tôi thực sự gặp lại nhau?

Sự dịu dàng của mùa hè năm đó vốn đã bị bụi vàng kí ức bao phủ đến tựa như không thực, vì sao anh còn xuất hiện lại trước mắt em?



Đã sửa bởi Quân Hy lúc 27.08.2018, 23:15, lần sửa thứ 2.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     

Có bài mới 29.08.2018, 08:29
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 1
Thành viên cấp 1
 
Ngày tham gia: 28.06.2017, 23:29
Bài viết: 15
Được thanks: 19 lần
Điểm: 41.27
Có bài mới Re: [Hiện đại] Ôm lấy sự dịu dàng - Quân Hy - Điểm: 23
Chương 1. Gió thổi qua thời niên thiếu.

Lúc chuyến bay từ sân bay Bắc Kinh đến Vũ Hán cất cánh, trăng đã tròn.

Tôi vốn không chọn chỗ ngồi, nhưng vẫn may mắn có thể ngồi ở cạnh cửa sổ. Nghiêng đầu nhìn qua, thấy trăng soi tỏ trên thành phố ngàn năm tuổi. Mỗi lần ngồi trên máy bay nhìn xuống một nơi có bề dày lịch sử và văn hóa, trong lòng luôn có sự xúc động khó nói thành lời. Tựa hồ như thấy bản thân mình rất nhỏ bé, cũng tựa hồ như thấy trời đất này thật bao la.

Lâu rồi không về Vũ Hán, tết vừa rồi cũng không về, lần này mẹ gọi điện chẳng biết sao lại tủi thân khóc, tôi cúp máy rồi bèn đặt vé máy bay. Có lẽ tôi là người có tình cảm ít ỏi, bình thường chẳng nghĩ đến ai. Nhưng tiếng khóc của mẹ lại khiến tôi đau lòng. Công việc bình thường thật ra cũng chẳng dễ dàng xin nghỉ, nhưng vì lâu lắm rồi chẳng nghỉ ngày nào, lần này lại thành ra rất đơn giản.

Một ngày gần như cắm mặt từ sáng sớm đến tối khuya ở nơi làm việc, về đến nhà cũng chỉ lăn ra ngủ, nếu không thì lên mạng đọc truyện. Không biết đã bao lâu rồi không xem tin tức, nhìn thấy tờ báo được phát miễn phí ở lưng ghế trước mặt, chợt muốn giở ra xem.

Mấy trang đầu đều là tin tức chính trị, thời sự trong nước và quốc tế. Tờ báo này khi còn nhỏ tôi cũng từng đọc nhiều lần, cách sắp xếp nhiều năm qua vẫn không thay đổi, nửa sau hẳn là tin tức giải trí và điện ảnh. Hồi học cấp hai tôi thường mua báo này chỉ để đọc phần sau, vì dù sao cũng rẻ hơn mấy tạp chí chuyên về giải trí. Lúc đó đọc mỗi mẩu tin đều thấy thật thích, nhưng mà từ sau khi lên đại học lại mất hết hứng thú với những việc này, bây giờ giở lại chỉ là theo quán tính.

Chỉ có điều, khi trang báo mới vừa hiện ra, thì ngón tay tôi đột nhiên cứng lại, động tác lật giở dừng lại giữa chừng, gần như biến thành nắm chặt. Ngay chính giữa trang báo là một gương mặt thanh niên đang mỉm cười nhưng không nhìn vào ống kính. Gương mặt đó không phải là đẹp đến kinh tâm động phách, mà là loại ưa nhìn, rất khiến người ta có cảm tình. Mà đôi mắt người ấy thì lại vô cùng dịu dàng, nhu hòa như một cơn gió mát giữa ngày hè.

Dù mười năm đã trôi qua, tôi cũng chưa từng quên ngày cơn gió ấy thổi qua tuổi niên thiếu của mình.

*

Lúc xuống máy bay, tôi suy nghĩ một lúc rồi vẫn cầm theo tờ báo, gấp lại cẩn thận, nhét vào ngăn trong cùng của ba lô – chỗ vốn là dành cho máy tính. Thực sự cũng không muốn trang báo có tấm hình kia bị làm nhăn, trước mắt bèn để như vậy. Ra khỏi sân bay, bắt tắc-xi về nhà, trong lòng tôi vô cùng phức tạp.

Có những loại tâm tình rất khó lí giải thành lời.

Dựa theo những điều trên báo nói, người thanh niên ấy bây giờ đã là người mà thiếu nữ cả nước đều phải lòng. Tôi không có mấy bạn bè, bình thường không lên mạng xã hội, cũng không nhiều chuyện với đồng nghiệp – vì vậy mà loại tin tức nóng bỏng tay này thường chẳng biết đến, hoặc lúc tôi biết đến thì chuyện cũng đã hạ nhiệt đến độ còn lạnh hơn cả một cái bánh bao bị để qua đêm. Lúc ngồi trên tắc-xi, băn khoăn không biết có nên đi tải ứng dụng mạng xã hội về để lên mạng xem tin tức về anh ấy không. Băn khoăn mãi, đến lúc tải về rồi lại không biết có nên lập tài khoản không, đại khái là một chuyện rất đơn giản nhưng kỳ thực lại có thể làm khó tôi đến vậy. Lúc loay hoay lập tài khoản, lại hỏi người lái tắc xi.

“Chú à, chú có biết diễn viên Thành Nhất không?”

Chú tài xế cười đáp.

“Bây giờ ai mà không biết nó? Nhất là ở Vũ Hán này, giờ ai cũng nhận là bà con xa, người quen cũ của Thành Nhất hết. Cháu đừng nói cháu cũng quen nó nha!”

Tôi lắc đầu, nhập mật mã kích hoạt tài khoản, trả lời chú ấy.

“Dù sao Vũ Hán cũng đâu có lớn như vậy. Biết đâu thực sự là người quen cũ thì sao...”

Nhưng mà cho đến khi về tới nhà, tôi cũng không tìm tên anh ấy trên mạng xã hội. Nếu một người lái tắc-xi cũng biết đến anh, thì lượng tin tức về anh trên mạng có lẽ sẽ ồ ạt đến mức tôi không sao chịu nổi.

*

Ba và mẹ đều khỏe, lúc ăn cơm hai người cũng rất vui vẻ, gánh nặng trong lòng tôi rốt cuộc cũng có thể đặt xuống. Chỉ là không ngờ đến, lúc tôi đứng dậy về phòng, mẹ lại nói.

“Nè, con có biết Thành Nhất không? Nghe nói nó học cùng trường cấp ba với con, hồi đi học có quen nó không?”

Sự buồn bã không thể lí giải trong lòng tôi lại vì thế mà tăng thêm một bậc.

Thành Nhất, tại sao bây giờ ai cũng nói về anh?

Tối đó lúc đi ngủ, cuối cùng tôi cũng không kiềm được mà thật sự tìm kiếm tên anh ấy trên mạng xã hội. Thật ra thì tôi mấy năm rồi không dùng ứng dụng này, nhưng đại khái cũng hiểu nếu tìm tên minh tinh thì sẽ thấy tài khoản của người đó, hoặc là khu thảo luận của fan về người đó, và cả tin tức cập nhật hàng ngày nữa.

Anh ấy quả nhiên có tài khoản mười mấy triệu lượt người theo dõi. Ảnh đại diện dường như là một tấm hình thời trang chụp cho tạp chí, rất có phong cách. Mà tấm ảnh lớn dùng làm hình nền thì là poster một bộ phim anh mới tham gia gần đây. Trong cả hai tấm hình, cũng giống như trong tờ báo tôi đã thấy ban nãy, anh vẫn cười một kiểu như vậy, nụ cười có chút dịu dàng, cũng tựa như hơi ngại ngần. Mười năm trước, Thành Nhất mà tôi biết – kỳ thực cũng chỉ là “biết”, còn chưa đến được mức độ “quen” - đại khái cũng là một người như thế.

Dịu dàng, tựa như luôn hơi ngại ngần bắt chuyện với người khác. Đó là Thành Nhất của năm mười tám tuổi.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
2 thành viên đã gởi lời cảm ơn Quân Hy về bài viết trên: cloud176, monkeylinh
     
Có bài mới 29.08.2018, 20:05
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 1
Thành viên cấp 1
 
Ngày tham gia: 28.06.2017, 23:29
Bài viết: 15
Được thanks: 19 lần
Điểm: 41.27
Có bài mới Re: [Hiện đại] Ôm lấy sự dịu dàng - Quân Hy - Điểm: 55
Chương 2. Sự ấm áp của riêng mình.


Tôi cảm thấy mười năm qua mình đã thay đổi rất nhiều, cả về diện mạo lẫn tính cách. Năm đó thi thể dục đứng hạng bét, cũng chưa từng nghĩ mười năm sau bản thân mình sẽ là huấn luyện viên thể hình cá nhân. Năm đó dễ dàng bị bắt nạt đến như vậy, cũng từng mong bản thân sẽ thành người kẻ khác không dám động vào, coi như mong muốn đạt thành được một chút. Cho dù là nhìn vào gương rồi so với ảnh chụp năm đó, hay tự độc thoại nội tâm rồi so với nhật ký năm đó, đều sẽ cảm thấy sự khác nhau thật là rõ rệt.

Tôi của hiện tại thật sự không phải là người sẽ ngồi ôm gối co ro ở sau sân trường như năm đó nữa.

Nhưng mà lúc mười sáu tuổi, tôi thực sự đã từng làm như thế.

Một mình chui vào một góc sau trường, tay ôm gối, đầu gục vào tay, vai run lên từng đợt, từng đợt buồn khổ. Bây giờ nghĩ lại, cảm thấy chuyện năm đó thực ra cũng không có gì, mấy lời ác ý, vài ánh mắt chà đạp – thời đi học số người phải trải qua chuyện này thực sự không ít. Nhưng mà khi đó hẳn là rất cô độc, rất uất ức, cũng rất đau lòng. Đau lòng đến nỗi không thể nói thành lời, cũng không muốn phản kháng lại, chỉ có thể cuộn người ở một nơi không ai thấy. Hốc cầu thang nhỏ ở giữa hai tòa nhà, trốn ở đó có thể nghe được tiếng người chơi bóng rổ ở sân thể dục kế bên, nhưng mà sẽ chẳng bị ai nhìn thấy.

Không rõ lúc đó tôi có mong muốn được ai đó nhìn thấy hay không. Chắc là cũng có hy vọng ai đó sẽ đến thương mình. Nhưng mà một học kỳ lớp mười, trốn như thế mấy lần, cũng chẳng ai phát hiện ra. Lâu dầu về sau, cảm thấy có thể lặng lẽ một mình ở nơi đó cũng đã tốt lắm rồi.

Nhưng mà khi tôi đã buông bỏ mọi hy vọng như thế, thì Thành Nhất lại chẳng rõ vì sao đi ngang qua nơi ấy. Lúc đó là đầu hè, cũng sắp vào mùa thi, trong kí ức của tôi, Thành Nhất dường như đang trên đường đến thư viện như vậy, trên tay vẫn còn ôm mấy cuốn sách. Ai đó gọi lớn lên.

“Nè, lượm giùm trái bóng đi bạn!”

Trái bóng rổ lăn đến con đường nhỏ bình thường ít ai lui tới, Thành Nhất đứng ở gần hơn, cũng không ngại nhặt giúp bọn họ. Nhưng bởi vì vậy, lại nhìn thấy tôi. Ném trái bóng trở về rồi thì không theo đường cũ băng qua sân, mà lại bước theo lối nhỏ đến chỗ tôi.

Từ lúc trái bóng vô tình lăn đến, tôi đã giật mình đầy cảnh giác, rồi khi thấy có người xuất hiện trong tầm nhìn, lại còn đi về phía mình, thì càng muốn úp đầu sâu hơn vào tay, cứ như thể làm vậy, anh ta sẽ không nhìn thấy tôi.

Nhưng mà tiếng bước chân quả thật mỗi lúc một gần. Nhiều năm về sau, tôi cũng chưa từng quên tiếng bước chân của Thành Nhất. Chậm rãi, đều đặn, bước dần đến trước mặt tôi.

“Bạn à, bạn có sao không?”

Giọng nói của Thành Nhất cũng nhẹ nhàng vô cùng, lúc nói tốc độ có hơi nhanh một chút, nhưng mỗi thanh âm đều rất rõ, rất dễ nghe. Hoặc cũng có thể là trong kí ức của tôi, giọng nói đó đã được bao phủ bởi hoài niệm, vì vậy mà càng trở nên ấm áp.

*

Bài đăng mới nhất của Thành Nhất là một video quảng cáo cho sự kiện mà anh ấy sắp tham gia. Lúc này cũng là mùa hè, dường như Thành Nhất sắp dự một chương trình dành cho học sinh và sinh viên, bởi vậy mà lúc làm video tuyên truyền cũng mặc trên mình áo trắng. Dù rằng kiểu tóc đã khác, gương mặt cũng già dặn hơn, nhưng quả thực chỉ nhìn liền sẽ nhận ra người của năm đó. Khí chất dịu dàng quá đỗi rõ rệt, qua năm tháng cũng chưa từng thay đổi.

Giọng nói có lẽ là trầm hơn một chút, tôi cũng không rõ, dù sao lần cuối cùng nghe thấy đã là mười năm trước rồi, mà cũng chỉ nghe có mấy câu thôi... Lần đó trong sân trường, Thành Nhất nói với tôi bằng giọng Vũ Hán, mà giọng trong video đương nhiên hơi khác một chút – nếu mà cứ cố gắng nói tiếng phổ thông bằng giọng quê nhà, cũng chẳng ai nghe hiểu được.

Anh ấy nói, các bạn học sinh, tôi rất mong đợi lần gặp sắp tới với các bạn, vì tôi có nhiều điều muốn nói với các bạn lắm. Anh ấy nói, trời bây giờ nóng lắm, các bạn nhớ chú ý bảo vệ thân thể, đừng để bị cảm nắng nhé. Video còn chưa tới một phút, nhưng không cần xem bình luận cũng biết phía dưới có bao nhiêu thiếu nữ đã cảm nắng Thành Nhất rồi.

Nghĩ như vậy, liền có cảm giác buồn đến vô hạn. Tôi buông điện thoại xuống, khẽ nhắm mắt lại. Mười năm qua, kỷ niệm bé nhỏ về anh vẫn luôn vỗ về tôi, dù rằng đã sớm chấp nhận chuyện sẽ chẳng còn gặp lại, thì vẫn cứ ôm ấp sự dịu dàng thoáng qua khi đó để mà hồi tưởng những lúc mệt nhoài.

Sự ấm áp của riêng tôi, giờ đã là mộng tưởng của bao nhiêu người khác rồi.

Cảm giác mất mát lớn lao ấy không sao diễn tả nỗi thành lời.

Dù sao tôi vốn cũng không nói chuyện với ai, vậy thì, không thể diễn tả cũng chẳng phải là việc gì tệ lắm.

*

Tôi ở Vũ Hán mấy ngày, cũng không gặp ai, chẳng có bạn bè gì ở thành phố này. Đi học từ nhỏ tới lớn đều là loại trẻ con rất khó kết bạn, cũng không muốn kết bạn.

Ngày ngày đều ở nhà, ngoại trừ thời gian luyện tập thể lực, cũng chỉ phụ giúp mẹ nấu ăn, lên mạng đọc truyện. Tôi ít nói chuyện với ba, từ nhỏ đã khắc khẩu, ít nói câu nào thì tốt câu nấy. Nhưng tới ngày thứ ba, có người ghé qua nhà chơi, nói nói mấy câu lại khiến cho ông phiền lòng. Người đó đi rồi, ông đến gặp tôi nói.

“Con không nghĩ tới đi làm nghề gì đàng hoàng ổn định hơn à?”

Thành tích lúc đi học của tôi khá tốt. Hoặc đúng hơn là rất tốt. Lúc vào đại học cũng là đại học Bắc Kinh. Tốt nghiệp cũng tốt nốt. Đi làm cũng là làm công ty lớn, lương cao – dường như khiến ba mẹ tôi rất tự hào. Vì vậy chuyện tôi bỏ việc đi làm huấn luyện viên thể hình khiến cho cả ba và mẹ đều thất vọng. Ba tôi thậm chí còn thấy xấu hổ với những người khác.

Chỉ có điều, thực sự vào một thời điểm nào đó trong cuộc đời buồn tẻ của mình, tôi đã thấy quá mệt mỏi với con đường vừa chẳng dễ đi lại vừa chẳng có gì hấp dẫn đó. Ngoại trừ một chút sĩ diện hão và thu nhập tốt một chút, tiếp tục làm việc như vậy có gì hay đâu? Mỗi buổi sáng đều không muốn đi làm, thật sự có gì vui đâu?

Mấy năm đó tiền kiếm được chẳng biết làm gì, ngoại trừ gửi cho ba mẹ, ngoại trừ mấy khoản chi tiêu cần thiết, đều bỏ vào tập luyện. Lúc đó cũng chỉ vì cạnh nhà có phòng tập mới khai trương, mở cửa đến tận một giờ sáng. Mỗi lần làm việc đến chín, mười giờ tối trở về, chỉ muốn vào đó. Công việc áp lực nặng nề, đến trong giấc ngủ cũng nhìn thấy chỉ tiêu doanh thu hiện lên trước mặt, nghe thấy tiếng cãi vã vì tranh giành khách hàng, nhớ lại những nụ cười giả trá mệt mỏi. Chỉ có mấy tiếng tập luyện là thân thể đổ mồ hôi liên tục, đầu óc trống rỗng, vì vậy mà yên tĩnh.

Nên cuối cùng cũng đến một ngày tôi từ bỏ công việc cũ, chỉ vùi mình ở phòng tập thể hình. Có lẽ không có cha mẹ nào vui vì chuyện đó.

Nhưng mà cơ hồ từ đó về sau, tôi ngủ chưa từng gặp ác mộng về công việc một lần nào nữa.

*

Tôi không muốn cãi nhau với ba, bèn ra ngoài chạy bộ. Đường phố ở Vũ Hán vẫn luôn rất thích hợp để chạy bộ, nhất là vào mùa hè, lúc sinh viên đã nghỉ học, trên vỉa hè ít hẳn xe đạp, lối đi bộ không còn thường bị lấn nữa. Tôi chạy một vòng quanh mấy con đường gần nhà, lúc dừng ở trạm xe buýt, chợt thấy Thành Nhất trên tấm poster quảng cáo trên trạm. Anh mặc đồ thể thao, quảng cáo nước uống giải nhiệt mùa hè. Nụ cười tươi tắn dưới tán cây xanh, thực sự là một cảnh tượng đẹp đẽ. Tôi lấy khăn lau mồ hôi trên trán và trên tay, lại tới gần tấm poster đó, đưa tay chạm lên hình chai nước mà anh cầm trên tay.

Năm đó chẳng nói với anh được mấy câu, trong lễ tốt nghiệp của khóa anh học, cũng chỉ đứng trên lầu nhìn xuống, nhìn anh đứng lẫn trong đám đông đang hát một bài hát chia xa. Cái gọi là thầm thương trộm nhớ, quả thật là quá đỗi lặng thầm. Không tặng anh một món quà nào, không chạy đến nói một câu “Anh Thành Nhất, tạm biệt” hay là “Anh Thành Nhất, thi tốt”. Hoàn toàn chỉ là đứng từ xa mà nhìn, cho đến lúc anh rời khỏi sân trường.

Rõ ràng là thích đến như vậy, lại chưa từng thử vươn tay ra. Mười năm sau cũng chỉ có thể chạm vào một tấm ảnh mà thôi...

Nhưng mà nhìn mối tình đơn phương của mình trở thành mối tình đơn phương của hàng triệu người, quả thật là... không cam lòng.

***

Quân Hy: Có rất nhiều khoảnh khắc, vì đã không làm một việc gì đó, tôi luôn thấy hối hận về sau. Không biết các bạn có từng trải qua cảm giác như vậy không?
Nhân vật chính trong truyện làm nghề huấn luyện viên thể hình cá nhân, từ chương tiếp theo sẽ dùng từ PT để thay thế (Personal Trainer).

----

Chương 3. Áo trắng và nắng trong mơ.

Tôi cũng không phải là chưa từng dùng mạng xã hội, chỉ là đã bỏ mấy năm rồi không đụng đến. Vì vậy lúc dùng lại cũng không đến nỗi quá bỡ ngỡ. Trong mấy ngày nghỉ ở Vũ Hán và trên chuyến bay trở về Bắc Kinh, đã mài ngón tay trên màn hình điện thoại biết bao nhiêu lần, ngồi đọc tin tức về anh.

Hóa ra năm đó Thành Nhất đi Bắc Kinh, học ở Học viện Hý kịch Trung ương. Từ lúc tốt nghiệp cũng ở lại nơi đó, vật lộn với nghề diễn viên. Bắc Kinh quả thật là rộng lớn, tôi cũng ở đó đến tám năm, nhưng chưa từng gặp qua anh ấy một lần nào. Lại còn... chưa từng xem qua phim nào anh ấy đóng.

Nhiều năm như vậy cũng chưa từng thử tìm tên của anh ấy, nếu tìm hẳn đã biết được một chút rồi... Chỉ có điều, biết rồi lại làm sao? Sợ rằng dù có biết, cũng cứ mãi đứng từ xa mà nhìn thôi.

Vì gìn giữ ký ức về anh quá cẩn thận, lại rất sợ biết được hiện tại của anh.

*

Lúc Thành Nhất bước đến trước mặt tôi mà hỏi tôi câu đó, tôi vẫn không muốn, cũng không dám ngẩng mặt lên nhìn. Vì thế, anh lại hỏi một lần nữa.

“Bạn à, bạn có sao không? Bạn có cần đi phòng y tế không?”

Lúc ấy tôi mới chầm chậm ngẩng đầu lên. Nhìn thấy mấy quyển sách trên tay anh, lại thấy một chiếc áo sơ mi trắng, trên ngực áo còn có phù hiệu ghi tên và lớp học.

Thành Nhất.

Cái tên này, một lần nhìn thấy, cả đời không quên.

*

Lúc trở về phòng tập, nghe quản lý nói trong thời gian tôi đi vắng, có mấy PT huấn luyện thay gây họa cho anh ta. Dương Chí Huyền – quản lý phòng tập - vỗ vỗ vai tôi, thở dài nói.

“Em mau nhận lại mấy khách hàng này đi, anh nghe mắng vốn đến đầu ong ong lên rồi. Mấy đứa kia... không kiềm được muốn trèo cao.”

“Mấy khách hàng này” mà anh ta nói đến là khách VVIP của phòng tập. Hầu hết đều có địa vị cao, thân phận nhạy cảm, nói một cách đơn giản là người có tiền có quyền. PT tập cho họ hầu hết đều không bỏ qua ý định làm thân để trèo cao, khiến cho họ rất chán ghét. Chính vì vậy, mà cuối cùng mới giao lại cho tôi – nói dễ nghe thì bởi tôi không có tham vọng, nói khó nghe là loại không có tiền đồ. Nếu có tiền đồ cũng không từ bỏ công việc trước đây để đi làm nghề này.

Cả ngày hôm đó nhận lại khách, gần như mỗi buổi tập đều bắt đầu với chuyện kể về PT thay thế tôi trong tuần trước. Tôi không biết trả lời thế nào, chỉ im lặng. Đến cuối ngày, lúc sắp về lại nghe Dương Chí Huyền gọi vào. Anh đưa cho tôi một hợp đồng mới, cười nói.

“Giao cho em hợp đồng này, sợ mấy đứa kia nó ganh chết mất thôi. Nhận nổi không?”

Tôi cúi đầu đáp.

“Không sao. Em quen rồi.”

Nhận được khách hàng mà ai cũng muốn nhận dĩ nhiên sẽ bị nói ra nói vào.

Nhưng mà mấy năm nay cứ luôn nhận những hợp đồng như vậy, có lẽ cũng chỉ vì thực sự có thể bỏ ngoài tai mọi lời thị phi. Cãi nhau không có kết quả gì, phân bua cũng vậy. Sự yên tĩnh mà tôi khó khăn lắm mới tìm kiếm được, sao có thể từ bỏ dễ dàng như thế?

Nhưng mà vào lúc mở hợp đồng ra, nhìn thông tin khách hàng mới, tay tôi khựng lại một chút.

Thành Nhất.

Hai mươi tám tuổi.

Diễn viên.

*

Thành Nhất nhận đóng một bộ phim điện ảnh mới, vai diễn chính diện, là cảnh sát. Trong phim có rất nhiều phân đoạn hành động, khoe cơ bắp – dáng đẹp sáu múi là không thể thiếu. Vì vậy mà cần có huấn luyện viên cá nhân và chế độ luyện tập riêng. Rốt cuộc vì sao lại rơi xuống tay tôi? Dù rằng trung tâm mà tôi làm việc quả thật thuộc về một hệ thống có tiếng ở Bắc Kinh, nhưng mà chẳng phải hệ thống này có vô số phòng tập đó sao? Vì sao lại là nơi này chứ? Nơi này gần nhà anh, hay là gần công ty quản lý của anh?

Rốt cuộc thì tôi cũng chẳng biết được lí do, tất cả mọi thứ chỉ là một tổ hợp của vô số sự ngẫu nhiên không hơn. Mười một giờ đêm cầm hợp đồng xem lại, lên mạng tìm hình của anh nhìn nhìn một lúc, rồi tắt đèn đi ngủ. Có nhiều việc rối lên cũng chẳng làm được gì, chỉ phải chờ diễn biến mà thôi.

Nhưng nghĩ thì nghĩ như vậy, trong giấc mơ đêm đó lại vẫn nhìn thấy anh. Cả thế giới trong mơ, tất thảy đều là anh.

*

Mười năm nay, tôi học xong trung học, lên đại học, đi làm, đổi công việc – trong khoảng thời gian đó, cũng từng quen, từng chia tay. Đều không đáng nhớ, cũng không có chuyện gì qua đi để lại nuối tiếc hay kỷ niệm đẹp đẽ. Cảm thấy bản thân mình là loại người không yêu thương được ai cả, trái tim vừa hẹp hòi vừa mệt mỏi. Cho dù là muốn tỏ ra như có tình cảm nồng nhiệt, thì khi đối diện với bản thân mình, lại chỉ thấy lạnh lẽo hời hợt.

Trong mười năm đó, không phải lúc nào cũng nghĩ đến Thành Nhất. Khoảng bốn, năm năm đầu tiên sau khi anh rời trường, thực sự là nhớ đến có lúc có thể rơi nước mắt. Mấy mùa đông lạnh lẽo, gần như đều ôm kí ức ít ỏi về anh mà tự sưởi ấm bản thân mình. Nhưng cũng chưa từng nghĩ tới chuyện sẽ tìm kiếm anh. Khi đó cảm thấy sự dịu dàng này là của riêng mình, người con trai trong kí ức cũng là của riêng mình, nếu tìm đến có thể sẽ chỉ thấy người trong tưởng tượng và người thực tế khác nhau rất xa mà thôi. Năm năm tháng tháng trôi qua, anh hẳn cũng đã cùng ai đó trải qua thanh xuân. Nếu vậy, tôi cứ ở đây ôm lấy câu chuyện nhỏ của riêng mình mà thôi.

Về sau, vì đi làm, gặp nhiều chuyện khổ chuyện buồn, cũng gặp nhiều mệt mỏi khác hẳn với kiểu buồn bã của tuổi thiếu niên, mà tôi dường như rất ít khi nghĩ về những chuyện cũ. Có những khoảnh khắc bất chợt, hoặc vì trở về Vũ Hán, hoặc vì nhìn thấy thứ gì đó gợi nhớ thời trung học, sẽ nhớ tới Thành Nhất. Nhưng cũng không còn thường xuyên nữa. Thời gian dần trôi, ký ức dù không nhạt nhòa cũng không thường trở lại như trước.

Chỉ là mấy ngày nay, lại bị khơi dậy, tựa như sóng trào. Trong giấc mơ, nhìn thấy Thành Nhất lúc đang học lớp mười hai, áo trắng sáng lên giữa nắng sân trường. Khi đó, từ hành lang ở tầng hai, tôi có thể nhìn qua sân đến dãy lớp mười hai vào mỗi giờ ra chơi. Thành Nhất không thường xuyên ra khỏi lớp, cũng không đứng dưới sân trường cười giỡn như những người khác, chỉ thỉnh thoảng mới thấy anh bước ra ngoài, đứng ở hành lang. Mỗi lần như vậy, đứng nhìn anh, rõ ràng chỉ cách một khoảng sân, nhưng tôi lại cảm thấy như cả một đại dương mênh mông. Tôi không muốn vượt đại dương, cũng không muốn người đứng bên kìa bờ nhìn thấy mình, vì vậy, rốt cuộc đối phương thực sự không biết.

Đã có thể im lặng nhiều năm như thế, vào lúc này gặp lại,

tôi còn có thể làm gì khác đây?

Dù là mộng tưởng hay kỷ niệm, thì cũng là mộng tưởng và kỷ niệm của riêng tôi mà thôi...

***


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
3 thành viên đã gởi lời cảm ơn Quân Hy về bài viết trên: Tóc Xoăn, cloud176, monkeylinh
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 9 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: Béo Túp Típ, Đào Thị Na, Hepc, Htv7300, pancake, Ruby0708, tam thuong và 282 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Hiện đại] Làm thế nào để ngừng nhớ anh - Mộng Tiêu Nhị

1 ... 34, 35, 36

2 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 148, 149, 150

3 • [Xuyên không] Khi vật hi sinh trở thành nữ chính - Tư Mã Duệ Nhi

1 ... 28, 29, 30

4 • [Cổ đại] Kiêu Tế - Quả Mộc Tử

1 ... 46, 47, 48

5 • [Hiện đại] Cướp tình Tổng giám đốc ác ma rất dịu dàng - Nam Quan Yêu Yêu

1 ... 64, 65, 66

6 • [Xuyên không - Cổ xuyên hiện] Ảnh hậu đối mặt hàng ngày - Ngã Yêu Thành Tiên

1 ... 37, 38, 39

7 • [Xuyên không] Cuộc sống nông thôn nhàn rỗi - Kẹo Vitamin C

1 ... 108, 109, 110

8 • [Xuyên không - Dị giới] Phế sài muốn nghịch thiên Ma Đế cuồng phi - Tiêu Thất Gia - New C885

1 ... 128, 129, 130

9 • [Hiện đại] Hôn nhân giá ngàn vàng - Cẩm Tố Lưu Niên (103/104]

1 ... 181, 182, 183

10 • [Xuyên không] Vương phi thần trộm Hưu phu lúc động phòng! - Thủy Mặc Thanh Yên

1 ... 82, 83, 84

11 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ nhà nghèo Bán phở heo

1 ... 9, 10, 11

12 • [Xuyên không] Trôi nổi trong lãnh cung Khuynh quốc khí hậu - Hoa Vô Tâm

1 ... 75, 76, 77

13 • [Hiện đại] Eo thon nhỏ - Khương Chi Ngư [NEW C65]

1 ... 23, 24, 25

14 • [Xuyên không] Hỉ doanh môn - Ý Thiên Trọng

1 ... 105, 106, 107

[Cổ đại - Trùng sinh] Trọng sinh cao môn đích nữ - Tần Giản

1 ... 137, 138, 139

16 • [Hiện đại] Xin chào Chu tiên sinh! Dạ Mạn

1 ... 27, 28, 29

17 • [Hiện đại] Người cha nhặt được - Cát Tường Dạ

1 ... 26, 27, 28

18 • [Hiện đại] Cục cưng lật bàn Con là do mẹ trộm được? - Ninh Cẩn

1 ... 87, 88, 89

19 • [Cổ đại] Nô gia không hoàn lương - Cật Thanh Mai Tương Nha

1 ... 20, 21, 22

20 • [Hiện đại Thanh mai trúc mã] Đều Tại Vầng Trăng Gây Họa - 11 Giờ Phải Ngủ

1 ... 40, 41, 42


Thành viên nổi bật 
Eun
Eun
Aka
Aka
Nminhngoc1012
Nminhngoc1012
An Tĩnh Lạc
An Tĩnh Lạc
Puck
Puck
Fang_chaowalit
Fang_chaowalit

ĐàoHoaChiPhong: Ok fine, tôi đang kiểm tra lại truyện =]]]]
LogOut Bomb: thuyvu115257 -> Tử Liên Hoa 1612
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 814 điểm để mua Hamster lêu lêu
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 468 điểm để mua Cổ vũ
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 774 điểm để mua Hamster lêu lêu
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 806 điểm để mua Hộp quà Hamster
Shop - Đấu giá: susublue vừa đặt giá 2314 điểm để mua Đá Peridot
Shop - Đấu giá: Trang bubble vừa đặt giá 378 điểm để mua Hoa anh đào
Shop - Đấu giá: Trang bubble vừa đặt giá 2202 điểm để mua Đá Peridot
LogOut Bomb: thuyvu115257 -> xuanthoathoaxuan
Shop - Đấu giá: susublue vừa đặt giá 2096 điểm để mua Đá Peridot
Shop - Đấu giá: hoa hồng vừa đặt giá 444 điểm để mua Cổ vũ
Shop - Đấu giá: hoa hồng vừa đặt giá 359 điểm để mua Hoa anh đào
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 736 điểm để mua Hamster lêu lêu
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 766 điểm để mua Hộp quà Hamster
Công Tử Tuyết: Re: [Trắc Nghiệm] Bạn là ai trong truyện Đam mỹ ?
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 700 điểm để mua Hamster lêu lêu
Shop - Đấu giá: hoa hồng vừa đặt giá 665 điểm để mua Hamster lêu lêu
Shop - Đấu giá: Trang bubble vừa đặt giá 250 điểm để mua 3 quả cam
Shop - Đấu giá: Trang bubble vừa đặt giá 1995 điểm để mua Đá Peridot
Shop - Đấu giá: Eun vừa đặt giá 1899 điểm để mua Đá Peridot
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 728 điểm để mua Hộp quà Hamster
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 421 điểm để mua Cổ vũ
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 400 điểm để mua Cổ vũ
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 692 điểm để mua Hộp quà Hamster
Shop - Đấu giá: Snow cầm thú HD vừa đặt giá 789 điểm để mua Nữ thần rừng
Shop - Đấu giá: Phong_Nguyệt vừa đặt giá 751 điểm để mua Nữ thần rừng
Shop - Đấu giá: tieu_hao vừa đặt giá 649 điểm để mua Điện thoại HTC U11
Shop - Đấu giá: tieu_hao vừa đặt giá 550 điểm để mua Điện thoại Xiaomi Mi Mix 2
Shop - Đấu giá: tieu_hao vừa đặt giá 950 điểm để mua Điện thoại Samsung Galaxy Note 8

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.