Diễn đàn Lê Quý Đôn



Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 445 bài ] 
Bỏ phiếu 

Bạn nghĩ tình yêu nào nguy hiểm nhất?
Bạn có thể chọn tối đa 2 ý kiến

Xem kết quả

Gia, khẩu vị quá nặng - Hắc Tâm Bình Quả

 
Có bài mới 23.03.2021, 01:34
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 2
Thành viên cấp 2
 
Ngày tham gia: 14.08.2016, 14:57
Tuổi: 19 Nữ
Bài viết: 70
Được thanks: 415 lần
Điểm: 23.64
Có bài mới Re: [Gia, khẩu vị quá nặng - Hắc Tâm Bình Quả] - Điểm: 71
V153.2: Tràn ra

Editor: Chan
Beta_er: Noãn
Nguồn: diendanlequydon (DĐLQĐ)



Điện thoại trên đầu giường chợt vang lên, Lưu Bùi Dương đột nhiên chuyển qua đi xem, không cần bắt máy hắn cũng biết là tên kia gọi tới, trước kia hắn tắt nguồn điện thoại suốt chính là vì tránh né y, sau lại vì Mộc Như Lam mới lại mở lên dùng lại, đối phương cũng biết ngay, hắn không biết y đã gọi cho hắn bao nhiêu lần trong lúc tắt máy, nhưng vô luận như thế nào, đều chỉ làm hắn cảm thấy đáng sợ và áp lực như bị ép buộc đến chết, người kia lấy danh nghĩa tình yêu mà trói buộc hắn, làm hắn hít thở không nổi…… 

Hoặc là căn bản đó không phải là tình yêu, người kia căn bản không biết cách yêu một người.

Lưu Bùi Dương hít sâu một hơi, không để ý tới điện thoại, xoay người đi ra ngoài, cửa phòng mở ra, lại đóng lại, điện thoại cô đơn một chỗ nhưng vẫn chưa từ bỏ ý định đổ chuông……

“Người gọi tạm thời không nghe máy được……” Tiếng thông báo không ai muốn nghe lại vang bên tai y một lần nữa.

“Bốp!” Di động bị đáp mạnh vào tường. Phòng không bật đèn, rèm cửa đóng chặt không lộ một tia sáng nào.

Người đàn ông ngồi trên sàn gỗ lạnh băng, lưng dựa vào giường, chân trần trụi, y cong người, gục đầu lên cánh tay đặt trên đầu gối, sợi tóc đen nhánh trượt xuống tạo thành bóng tối che mất biểu cảm của hắn. 

Ánh mặt trời bên ngoài bao phủ mặt đất, cho dù vẫn rét lạnh như cũ nhưng lại sáng chói mắt.

Y đã hai bàn tay trắng, vốn nên thân nhẹ như yến(ý là không còn gì vướng bận), lại như thể trầm trọng nặng nề hơn bất cứ lúc nào, y không hiểu, không hiểu, cũng tuyệt đối sẽ không buông tay, đời này kiếp này, dù cho y chết cũng muốn kéo hắn cùng xuống địa ngục!

……

Tô Trừng Tương đứng ở cửa một lúc, cuối cùng vẫn gõ cửa văn phòng của Hạ Miểu, sau đó lại là một trận khói sặc sụa, Tô Trừng Tương đã quen với đức hạnh của người kia, đứng ở cửa đợi khói tản ra chút rồi mới đi vào.

“Tôi nói rồi tôi muốn cùng anh điều tra vụ việc.” Tô Trừng Tương nói. Nhưng người này làm chuyện gì cũng không nói với cô, như vậy cô tham gia thế nào được?

Hạ Miểu đang đọc tài liệu, nghe vậy chỉ là lười nhác nói: “Tôi chỉ nói ‘tùy ý’, chứ chưa nói nhất định sẽ mang cô theo, cô muốn nhúng tay, vậy phải tự mình theo kịp, còn trông cậy ai sẽ ở đó đợi cô sao?”

Hắn ta nói có vẻ không có ý gì khác, nhưng lúc này lại làm Tô Trừng Tương ngẩn ra, con ngươi thoáng qua nét âm u. Những lời này cô cũng từng nghe được từ Mặc Khiêm Nhân, cái tên này đang cười nhạo cô sao?

“Được, tôi sẽ tự đuổi kịp.” Tô Trừng Tương có chút tức giận, duỗi tay cướp lấy tài liệu Hạ Miểu đang xem, Hạ Miểu nhíu nhíu mày, nhưng lại không ngăn cản.

Tô Trừng Tương còn tưởng hắn ta đang xem lại tài liệu về Mộc Như Lam, không ngờ thế nhưng không phải, mà là Lưu Miên.

Cô càng xem càng cảm thấy có điều không thể tưởng tượng, Lưu Miên thế nhưng lại làm loại kinh doanh này…… Biến thi thể thành xác ướp buôn bán ở chợ đen, có rất nhiều đam mê đặc biệt, ví dụ như người cuồng thi thể đều hợp tác làm ăn cùng ả ta. Từ trước tới giờ Tô Trừng Tương chưa từng nghe có loại giao dịch buôn bán này, đương nhiên cô cũng biết thế giới lớn như vậy, có rất nhiều chuyện vô lý cô không thể nào hiểu được đang yên lặng diễn ra, chỉ là Lưu Miên này không phải là pháp y của bọn họ sao? Thân là nhân viên chính phủ, sao lại có thể làm loại chuyện này? Cho dù không coi là trái pháp luật, nhưng cũng không nên!

Trang giấy lật qua một tờ, nhìn đến thông tin Lưu Miên là người phụ trách làm pháp y cho vụ án bắt cóc 6 năm trước xảy ra ở thành phố K, không biết có quan hệ gì.

“Đây là……” Tô Trừng Tương hơi nhíu mày, cô đọc không ít tài liệu, cầm từ chỗ Hạ Miểu xem, đương nhiên tài liệu và phương pháp điều tra có điểm bất đồng so với cảnh sát chính quy, Hạ Miểu nguồn tin tức riêng của riêng mình, gần như là phương pháp điều tra theo thế giới ngầm, nhưng không thể không nói, tin tức thu được có khác biệt so với bên cảnh sát, hoặc là vì Kim gia đã sụp đổ, bộ phận của tổ chức Ám Long đã từng giúp bọn họ che dấu tai mắt đã không còn tồn tại, cho nên những chuyện đó muốn tra nguyên nhân thật cũng không quá khó khăn. 

Vụ án bắt cóc 6 năm trước, thủ phạm chính là Kim Bưu Hổ, đồng phạm ngoại trừ những người tham dự bắt cóc, còn có em gái Kim Bưu Hổ, Kim Mạt Ly, cha mẹ Kim Bưu Hổ, pháp y Lưu Miên và đội trưởng phụ trách vụ án lúc đó đã chết (là cái ông MNL treo cổ lên ở công trường dọa cho mẹ sợ xanh mặt đó).

Chỉ là hiện tại trọng điểm Hạ Miểu muốn tra không phải vụ án bắt cóc 6 năm trước, mà là vụ án bốc hơi khỏi nhân gian, cho nên Lưu Miên thế nào, hắn tạm thời không thèm để ý, sau này tính sau.

“Đều là một lũ đáng chết.” Tô Trừng Tương dần nhăn mày lại, tuy rằng cô biết một người đáng chết hay không nên do pháp luật quy định, ngầm giết người mặc kệ là xuất phát từ tâm lý chính nghĩa hay lý do khác đều là phạm tội, nhưng cô vẫn cảm thấy những người này chết chưa hết tội.

Hạ Miểu lấy lại tài liệu, cầm điếu thuốc trên môi ra, hắn ta cũng không ngờ Lưu Miên lại là dạng người này, chỉ là trọng điểm không ở đây, hắn ta luôn cảm thấy, tầm màn trước mắt lại bị phủ thêm một tầng, làm hắn ta cảm thấy càng ngày càng mơ hồ.

Giả sử Mộc Như Lam là người đứng sau mọi việc, như vậy lý do hoàn toàn dễ hiểu, cô đang muốn trả thù, tự cho mình thân phận sứ giả chính nghĩa, giết chết những người đã táng tận lương tâm của mình, nhưng khi biết Lưu Miên cũng tham dự chuyện này, hắn ta lại không thể không hoài nghi, hoặc là nhiều năm phá án đã luyện thành thói quen đa nghi, làm hắn ta không thể không suy nghĩ, vì cái gì cố tình chỉ còn mình Lưu Miên sống sót? Kim Bưu Hổ và Kim Mạt Ly mất tích, những người sau khi ra tù cũng mất tích, ngay cả Kim gia cha mẹ cũng đã phải nhận trừng phạt, không lâu trước đây bị kẻ thù đâm chết, tất cả mọi người đều đã nhận trừng phạt, vì cái gì chỉ mình Lưu Miên bình an vô sự?

Điểm này nếu xét ở giả thiết kỳ thật hung thủ là Âu Khải Thần hoặc là Âu gia thì lại có thể giải thích được, bởi vì Lưu Miên cùng một nhóm với bọn họ, tự nhiên sẽ không có chuyện gì, nhưng giả thiết này còn có rất nhiều chỗ không thể xảy ra được, bởi vì không có động cơ gây án.

Âu gia vì sao phải đối phó Kim gia? Vì sao phải làm sứ giả chính nghĩa? Hoàn toàn không có lý do gì, nhưng cố tình Âu Khải Thần lại chột dạ đối với vụ án nhóm người Kim Bưu Hổ bốc hơi khỏi nhân gian. Điểm này quá khó để lý giải, vẫn là giả thiết Mộc Như Lam là hung thủ có khả năng xảy ra hơn, bởi vì mỗi người trong sự việc đều có liên hệ với cô.

Hạ Miểu phát hiện vụ án này khi thật sự bước vào xử lý còn khó khăn phức tạp hơn nhiều so với tưởng tượng, hắn ta vốn tưởng rằng Mặc Khiêm Nhân yêu Mộc Như Lam cho nên lu mờ lý trí bỏ qua pháp luật, bằng không sao có thể có vụ án mà hắn không phá được? Hiện tại xem ra, có lẽ vụ án thực sự không đơn giản, nhưng là hắn ta vẫn tin tưởng chưa đến nỗi làm khó được Mặc Khiêm Nhân, huống chi người kia không phải chỉ hứng thú đối với vụ án khó sao? Càng khó càng làm hắn hăng say mới đúng, hắn thu tay lại nhất định còn có ẩn tình gì đó, hơn nữa ẩn tình kia nhất định có liên quan đến Mộc Như Lam.

Hắn ta sẽ xóa bỏ hết sương mù để nhìn cho rõ ràng.

Hạ Miểu chợt nghĩ tới cái gì, nhìn về phía Tô Trừng Tương: “Cô chắc chắn muốn nhúng tay?”

Tô Trừng Tương gật gật đầu, cô muốn nhìn chằm chằm Hạ Miểu điều tra, xem hắn ta là muốn dùng chứng cứ rõ ràng thực sự điều tra hay vẫn là trò cũ muốn trả thù Mặc Khiêm Nhân nên hãm hại Mộc Như Lam.

“Vậy đúng lúc, có chuyện cô nhất định có thể làm được, nếu làm không được thì nhớ tên yêu thầm cô giúp một tay cũng không tệ.” Hạ Miểu từ từ nói, Tô Trừng Tương đang muốn nói gì, lại bị hắn ta đánh gãy, “Đi tra xem những khách hàng yêu thi thể giao dịch với Lưu Miên gồm có ai.” Thời điểm cần thiết, bọn họ phải mở băng vải ra nhìn xem xác ướp trông như thế nào hoặc làm giám định gì đó.

Nếu biến thi thể thành xác ướp để bán đi thì vừa có thể kiếm tiền lại vừa có thể hủy thi diệt tích một cách thần không biết, quỷ không hay, những doanh nhân giàu có sẽ không để bảo bối của mình bị người khác nhìn thấy, nhất định sẽ giấu thi thể đó đi, vậy nên có vẻ đây là một cách không tồi.

Lúc đó.

Thành phố G bên cạnh.

Đây là nhà của một thương gia, dưới phòng đường hoàng tráng lệ còn có tầm hầm được mở rộng được trang hoàng như một cung điện Ai Cập cổ, từng  cái xác ướp được băng vải bọc lại toàn thân được đặt vào quan tài.

Một tên đàn ông béo đầu trọc thoạt nhìn tầm 50 tuổi mặc vest đi đến nhìn chúng nó, trong mắt chứa tình yêu si mê, dường như những thứ đó là tâm can bảo bối của hắn ta, là người hắn ra yêu, quá đẹp, thật là quá đẹp, bất kể kim cương châu báu gì trên thế giới này đều không đẹp bằng chúng nó! Ah……



Máy bay để lại một đường bay phía chân trời, chứng minh nó đã từng bay qua.

Một người đàn ông nhìn qua không giống người thường chậm rãi đi trên đường phố, trầm mặc như thể đã ngưng tụ hết mọi ánh sáng sặc sỡ thành màu đen, bộ vest thiết kế thủ công cao cấp bao lấy thân thể cao lớn, khí chất lạnh lẽo "người sống chớ lại gần" dọa người tránh thật xa, dường như hắn ta là một đế vương đang tuần tra lãnh thổ, ai tới gần sẽ tự nhận mấy cái chết. 

Đi qua đường phố hỗn loạn, sau đó ngừng dưới lầu nhà dân cũ nát, đôi mắt Bạch Mạc Ly hơi nheo lại, từ khi hắn ta sinh ra đã ở trong tòa nhà này, ẩm ướt chật hẹp, nhưng lại hạnh phúc thỏa mãn, tiền lương của cha mẹ tuy rằng không thể cho hắn sinh hoạt sung sướng, nhưng ít nhất không thiếu thốn ăn mặc, cho đến lúc chuyện không hay xảy ra, hắn ta lần lượt mất đi người thân, cho dù cuối cùng có quyền thế, lại vẫn lẻ loi một mình.

Hắn không phải tới nhớ lại, chỉ là tới từ biệt, qua hôm nay, hắn sẽ phải quên tất cả quá khứ kia, đây có lẽ cũng là kỳ vọng của bọn họ?

Bạch Mạc Ly xoay người rời đi, đến nghĩa trang, trên đường tới nghĩa trang sẽ đi qua một cô nhi viện, hắn và Bạch Ly Mạt đã từng sống một thời gian ở đó, sau này hắn ta không cam lòng cứ ở cô nhi viện chờ người khác bố thí và nhận nuôi, dẫn theo Bạch Ly Mạt rời đi.

Nghĩa trang rất an tĩnh, một đám bia mộ màu đen, mặt bia có khắc họ tên người đã mất và ảnh chụp, Bạch Mạc Ly đứng trước ngôi mộ của cha mẹ trong chốc lát, cuối cùng cũng chẳng nói lên lời, hắn hoảng hốt phát hiện, có lẽ lúc trước tuổi còn quá nhỏ, tình cảm đối với cha mẹ còn chưa đủ sâu, ngoại trừ mối hận năm xưa, tất cả chỉ còn lại một mình phiền muội cô độc, thời gian trôi qua, xóa đi nỗi nhớ cha mẹ dần theo tuổi tác, xóa đi ký ức khi bọn họ còn sống, hoặc là đã bị hận thù cắn nuốt.

Cừu hận, làm hắn ta trưởng thành như Bạch Mạc Ly hiện tại, nhưng cũng làm hắn mất đi quá nhiều thứ.

Bạch Mạc Ly trầm mặc nhìn bọn họ, cuối cùng chỉ xoay người rời đi.

Lúc đi qua cô nhi viện, một đứa bé chạy vọt ra từ bên trong, đâm vào chân Bạch Mạc Ly, "bịch" một tiếng ngã trên mặt đất, đứa bé kia oán hận ngẩng đầu, lại nhìn thấy Bạch Mạc Ly từ trên cao nhìn xuống, lập tức như thỏ con gặp lão hổ, hốc mắt đỏ lên, mắt thấy sắp khóc.

“Ai nha! Ngã đau lắm không!” Bên trong truyền ra tiếng nói hiền từ, một bà lão bước chân không quá linh hoạt bước ra, ôm đứa bé lên rồi nhìn về phía Bạch Mạc Ly, ngẩn ra, liên tục xin lỗi, có lẽ nhìn ra hắn không phải người thường, sợ hắn trách tội bọn họ.

“Không có việc gì.” Bạch Mạc Ly nhàn nhạt nói, cúi đầu nhìn dấu tay trên quần mình do tiểu quỷ kia in lên, bước chân muốn rời đi, nhưng bà lão kia dường như lại chợt nhớ tới cái gì nhìn chằm chằm hắn trong chốc lát, sau đó thật cẩn thận lên tiếng.

“Cậu…… Có phải trước kia từng ở đây không?”

Bạch Mạc Ly dừng bước chân, quay đầu lại nhìn bà lão kia, nhiều năm như vậy, thế nhưng còn có người nhận ra hắn? Hắn lại hoàn toàn không nhớ rõ bà lão này là ai.

Bà lão vừa thấy phản ứng này của Bạch Mạc Ly cũng biết mình nói đúng, bà dùng giọng điệu có chút hoài niệm thở dài nói: “Cậu chính là đứa bé lúc trước ôm em gái không buông tay đúng không, vậy mà đã qua nhiều năm rồi, cậu lớn lên rất nhiều.”

“Bà là?”

“Tôi là viện trưởng của cô nhi viện này.”

“Sao bà lại nhớ tôi rõ như thế?” Nhiều năm trôi qua như vậy, dù là bề ngoài hay mặt nào hắn cũng biến hóa khác biệt rất lớn, người này sao lại có thể nhận ra?

“Đôi mắt của cậu.” Viện trưởng cười lộ ra hai cằm có vẻ đặc biệt hiền từ, lúc trước bọn họ được đưa tới đây, viện trưởng đã khắc sâu ấn tượng đặc biệt đối với đôi mắt của Bạch Mạc Ly, bà còn nhớ rõ lúc trước bà bị cặp mắt tràn ngập hận ý kia dọa sợ không tính thu nhận hắn, nhưng cuối cùng vẫn không qua được một cửa lương tâm ấy, cho bọn họ ở lại, cũng chú ý tới bọn họ rất nhiều, đương nhiên nguyên nhân để nhớ nhiều năm như vậy còn do một chuyện khác.

“Hai người chân trước vừa rời khỏi, cô gái kia đã tới đây muốn nhận nuôi hai người, còn bị ta mắng một trận, đứa bé của mình còn gửi ở đây hơn một năm, cô ấy sao có thể nhận nuôi đứa bé khác không quan tâm bản thân? Đương nhiên, đó là bất bình và tức giận của tôi, mấy năm trước cô gái ấy cũng đã đón con mình về.” Viện trưởng đưa Bạch Mạc Ly đi lại trong cô nhi viện, kể lại một ít việc năm đó, cũng mặc kệ Bạch Mạc Ly có nghe hiểu hay không.

Không biết năm đó đã xảy ra chuyện gì, Bạch Mạc Ly nhìn những bức tranh vẽ trên tường của những đứa trẻ cô nhi và hỏi bâng quơ: "Ai muốn nhận chúng tôi làm con nuôi?" Phần lớn những đứa trẻ cô nhi lớn lên trong cô nhi viện đều không được nhận làm con nuôi. Hắn và Bạch Ly Mạt mới đến cô nhi viện không lâu đã có người nhận nuôi? Hơn nữa nhận nuôi cả hai người? Khi nãy hắn còn chú ý, viện trưởng nói "hai người" mà không phải là "cậu" 

"Đó là một cô gái thường đến chỗ chúng tôi làm tình nguyện viên, giờ tôi không biết chuyện gì xảy ra. Không biết cô ấy đã tạo nghiệt gì, chưa lấy chồng đã sinh con, nhưng cũng may, nghe nói vẫn có người lấy cô ấy, còn đón đứa nhỏ về". Viện trưởng nói, thấy Bạch Mạc Ly đang chăm chú nhìn vào một trong những bức ảnh, mắt bà ngay lập tức sáng lên, “ Đúng rồi, chính là đứa trẻ này!”

Bạch Mạc Ly nhìn về phía viện trưởng, nhíu mày, “Bà chắc chứ?”

"Đương nhiên, đứa nhỏ này rất tốt bụng. Con bé thường xuyên quyên góp tiền cho cô nhi viện của chúng tôi, cũng thường xuyên tới đây chơi với bọn nhỏ, nhưng không hiểu sao càng về sau, vẻ mặt của con bé càng ngày càng ảm đạm, không thường xuyên tới đây nữa. Không biết có phải vì công ty gia đình có chuyện hay không..."

Bạch Mạc Ly gỡ tấm ảnh xuống, tấm ảnh rõ ràng đã được chụp từ rất lâu rồi, trông như một cô gái trẻ mới mười bảy, mười tám tuổi đang ngồi trên ghế ôm hai đứa trẻ với nụ cười trên môi, nhưng mà người này...

Bạch Mạc Ly tưởng tượng ra người phụ nữ quyến rũ trang điểm đậm trong trí nhớ của mình sau khi lau sạch mọi dấu vết trên mặt, sau đó ngạc nhiên, người này...

“… Cô ấy tên gì?” Bạch Mạc Ly có chút không rõ, rốt cuộc cô gái tốt bụng và xinh đẹp mà viện trưởng miêu tả không giống với người hắn nghĩ.

“Là… À, là Bạch Tuyết!”

Viện trưởng còn nhớ khi cô gái lần đầu tiên đến đây, cô đã tự giới thiệu mình với nụ cười rạng rỡ, nói rằng bố mẹ muốn cô xinh đẹp, nhân hậu và thuần khiết như nàng Bạch Tuyết và sau đó sẽ sống một cuộc đời hạnh phúc với hoàng tử.

……

Bầu trời dần tối lại, Mộc Như Lam nhận được cuộc gọi từ Âu Khải Thần sau bữa ăn tối, hắn ta có vẻ không vui nên rủ cô ra ngoài trò chuyện. Mộc Như Lam báo với Đoạn Nghiêu rồi đi ra ngoài, để hắn đỡ phải lo lắng.

Đoạn Nghiêu cũng không ngăn cản, chỉ ngồi trên ngai vàng nhìn bóng lưng của cô gái biến mất ngoài cửa, đôi mắt đẹp như ngọc bớt rực rỡ khi "tia nắng"* biến mất, không còn tỏa sáng đẹp đến mê hồn nữa. (*tia nắng ở đây ý chỉ MNL)

Lưu Bùi Dương đứng trên khúc quanh cầu thang nhìn cảnh này, tay nắm lấy tay vịn khẽ siết chặt.

“Đừng nói với tôi cậu thật sự buông tay.” Trên khuôn mặt xinh đẹp nữ tính của Lưu Bùi Dương hiện ra vài phần mỉa mai. Đoạn Ngọc và Đoạn Nghiêu, hai anh em này đều là kẻ điên, bọn họ hiểu được cái gì là buông tay sao? Hiểu được thế nào là tình yêu sao? Ngoài tính chiếm hữu, bọn họ còn hiểu cái gì?

Đoạn Nghiêu liếc mắt nhìn hắn, có vẻ như không quan tâm giọng điệu của hắn, khoanh chân ngồi dựa lưng vào ghế: "Đừng so sánh tôi với anh trai ngốc nghếch kia."

Lưu Bùi Dương như muốn cười lạnh thành tiếng, “Các người không phải cùng một loại sao?”

Đoạn Nghiêu yên lặng nhìn về phía cửa đang mở, gió lạnh từ bên ngoài thổi vào, thổi qua tấm thảm đỏ, xông thẳng vào người hắn, hắn im lặng không nói. Lưu Bùi Dương tưởng hắn sẽ không nói nữa, nhưng giọng nói hơi trầm khàn quyến rũ của chàng trai nhẹ nhàng vang lên, "Cùng là một loại, nên tôi sẽ tiếp tục yêu cô ấy."

Buông tay không có nghĩa là không còn yêu nữa mà là để cô ấy có được tình yêu như ý muốn.

Lưu Bùi Dương nhìn Đoạn Nghiêu không khỏi bất ngờ, y chưa bao giờ nghĩ, hoá ra Đoạn Nghiêu sẽ nói những lời như vậy, người này, không phải lúc đầu tất cả mọi chuyện hắn làm đều vì Mộc Như Lam sao? Điên cuồng hấp thụ tất cả bóng tối, để bành trướng và lớn lên nhanh chóng, hắn không ngần ngại biến y trở thành quân tốt hy sinh vì lý do này, chẳng phải suy nghĩ của hắn vẫn luôn là "Hắn chỉ cần có Mộc Như Lam, cho nên Mộc Như Lam cũng chỉ cần hắn" sao? 

Cho nên y mới nói Đoạn Ngọc và hắn căn bản chính là cùng một loại người, Đoạn Ngọc cũng đã tay trắng, chỉ còn mình y, cho nên cũng muốn y không có gì ngoài hắn ta…

Nói cách khác, chỉ bất đồng ở chỗ Lưu Bùi Dương không phải Mộc Như Lam, mỗi người đều có cảm xúc khác nhau và biện pháp ứng phó khác nhau, cho nên kết quả cũng không giống nhau.

Lúc Mộc Như Lam đến quán cà phê, Âu Khải Thần đã tới.

Không có nhiều người trong quán cà phê, tiếng đàn piano du dương vang vọng, nhưng Âu Khải Thần vẫn ngơ ngác nhìn cốc cà phê trên bàn. Đầu óc hắn ta chỉ toàn là xác chết đêm qua, còn cả việc cảnh sát đến thẩm vấn sáng nay. từ nhỏ đến lớn Âu Khải Thần đều vô cùng ưu tú tự tin được người khác hứng trong lòng bàn tay, ngoại trừ những thất bại mà hắn ta gặp phải trong mối quan hệ với Mộc Như Lam thì k gì khiến hắn gặp thất bại được.

Chuyện đó xảy ra đột ngột, hắn ta ăn không ngon ngủ không yên, cách đây không lâu, trong lúc mê man mơ thấy mình đang ở trong tù thì bất ngờ tỉnh dậy, hắn ta chạy ra khỏi nhà, đầu óc hoảng sợ. Hắn ta muốn tìm người để giãi bày, nhưng lại không dám tùy tiện nói với người khác, cuối cùng hắn ta nghĩ tới Mộc Như Lam.

Âu Khải Thần nghe thấy tiếng trầm trồ trong quán cà phê, ngước mắt lên thì thấy cô gái đang từ từ đi về phía mình, với nụ cười dịu dàng, đôi mắt trong veo và ấm áp, khi nhìn vào đó, có một loại cảm giác như tâm hồn được thanh lọc. Tay chân lạnh lẽo cũng dần dần ấm lên.

Đúng vậy,  Âu Khải Thần nghĩ rằng nên nói cho Mộc Như Lam những nghi ngờ và sợ hãi của mình. Trên đời này chỉ có Mộc Như Lam là có thể tin tưởng được, chỉ có cô mới không phản bội hắn ta. Cô là người chân thành và thân thiện với bạn bè, chu đáo và hết lòng! Cho dù hắn ta thực sự đâm chết Kim Bưu Hổ, cô nhất định sẽ an ủi và giúp đỡ hắn ta, dù sao một kẻ xấu như Kim Bưu Hổ cũng đáng chết, không phải sao? Cô nhất định sẽ hiểu cho hắn ta!

Mộc Như Lam nhìn vào đôi mắt càng ngày càng sáng của Âu Khải Thần, nụ cười trên khóe môi đậm hơn, lại có vẻ dịu dàng và ấm áp hơn ...

Thật là thú vị nha, con mồi dễ thương của cô đã rơi vào bẫy, lại còn tưởng rằng thợ săn là người bạn ấm áp, đáng tin cậy có thể tin tưởng, ha ha ...




Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks       
            
Xem thông tin cá nhân
7 thành viên đã gởi lời cảm ơn Thùy Linh (EXOL) về bài viết trên: Heo kute, Lục Tiểu Thanh, Murasaki, Tuấn Liên, meomeo1993, thanh.truc.thai, thuhuongtv1111
     
Có bài mới 30.03.2021, 08:45
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 2
Thành viên cấp 2
 
Ngày tham gia: 14.08.2016, 14:57
Tuổi: 19 Nữ
Bài viết: 70
Được thanks: 415 lần
Điểm: 23.64
Có bài mới Re: [Gia, khẩu vị quá nặng - Hắc Tâm Bình Quả] - Điểm: 70
V154.1: Vào tù

Editor: Noãn
Beta_er: Chan
Nguồn: diendanlequydon (DĐLQĐ)



    Quán cà phê tràn ngập tiếng nhạc du dương.

    Choang! Tách cà phê bỗng dưng rơi khỏi bàn tay trắng noãn rơi xuống mặt bàn cách mấy cm, cà phê màu nâu lập tức tràn ra bàn bốc lên hơi nóng, phục vụ nghe thấy tiếng vội tới lau lại bàn sạch sẽ, còn quan tâm hỏi khách có bị bỏng hay không..

    "Làm phiền bạn rồi, tôi không sao, cảm ơn." Sắc mặt Mộc Như Lam có chút tái nhợt mỉm cười với phục vụ, nhân tiện gọi thêm một tách cà phê khác.

    Phục vụ rời đi rất nhanh, một bàn chỉ còn lại hai người Mộc Như Lam và Âu Khải Thần, sắc mặt Mộc Như Lam rất xấu, sắc mặt Âu Khải Thần càng xấu hơn, mơ hồ còn có vài phần lo lắng.

    "Khải Thần, cậu... thật sự đâm chết người? Người kia còn là Kim Bưu Hổ?" Mộc Như Lam bị dọa không nhẹ, trông như con thỏ bị kinh sợ nhưng vẫn cố tỏ vẻ bình tĩnh. 

    "Không... Tớ không chắc chắn..." Âu Khải Thần hơi lắc đầu, trên trán toát ra một tầng mồ hôi dày, "Nhưng mà sáng sớm hôm nay có cảnh sát tới hỏi về chuyện Kim Bưu Hổ, tớ..."

    "Khai rõ ràng với cảnh sát đi!" Mộc Như Lam vươn tay cầm tay hắn ta, kiên định chăm chú nhìn hắn ta: "Tớ đi tới đồn cảnh sát cùng cậu khai rõ ràng chuyện này, bằng không lương tâm cậu sao có thể bình yên? Nhìn cậu bây giờ nhất định cũng thấy bất an, đi nói rõ ràng xem rốt cuộc chuyện có như cậu nghĩ không, có lẽ cũng như cậu nói, có thể hắn đã bị giết trước rồi vứt trên đường để cậu đâm qua thôi?"

    Âu Khải Thần nhìn Mộc Như Lam, bàn tay của cô mềm mại ấm áp, nhiệt độ và dũng khí như xuyên thấu qua lòng bàn tay truyền tới đáy lòng hắn ta, dần dần không còn hốt hoảng, đúng vậy, khai rõ ràng, đi đồn cảnh sát khai rõ ràng!

    "Nếu quả thật là cậu đâm chết người, theo cậu nói thì Kim Bưu Hổ làm chuyện xấu như vậy, quan toà xét xử cùng lắm là cậu ngồi mấy năm tù thôi, không cần đền mạng..." Mộc Như Lam lại nói, giống như muốn từng bước an ủi hắn nhiều hơn.

    Lúc Âu Khải Thần nghe đến "ngồi tù" sắc mặt đột nhiên thay đổi, chợt rút tay Mộc Như Lam đang cầm, đôi mắt hắn ta trợn to, kinh hoảng không ngừng. Ngồi tù?! Không! Hắn ta sao có thể ngồi tù? Hắn ta là Âu Khải Thần, là đại thiếu gia Âu gia, từ khi sinh ra tới giờ đều luôn được vạn người chú ý, là người tôn quý cao cao tại thượng, sao hắn ta có thể ngồi tù? Còn thanh danh của hắn ta? Thanh xuân của hắn ta? Coi như chỉ một hai năm, đối với hắn ta mà nói cũng là đả kích trí mạng, đó là vết nhơ cả đời hắn ta cũng không gột rửa được!

    "Khải Thần?" Mộc Như Lam nhìn Âu Khải Thần.

    Sắc mặt Âu Khải Thần biến hóa như đèn nhấp nháy: "Không..."

    Mộc Như Lam như lập tức hiểu ý của hắn ta, cau mày ân cần dạy: "Khải Thần, đừng như vậy, giấy không gói được lửa, lưới trời tuy thưa nhưng khó lọt, tớ biết dựa vào năng lực của Âu gia nhất định có cách giúp cậu che dấu chuyện như vậy, nhưng nếu có một ngày để lộ ra, Âu gia cũng sụp đổ theo cậu, Khải Thần, đừng tùy hứng..."

    Âu Khải Thần nghe lời của Mộc Như Lam, ánh mắt lại chợt sáng lên, không sai, phía sau hắn ta còn có Âu gia! Cha mẹ hắn ta tuyệt đối sẽ không nhìn hắn ta phải ngồi tù, huống chi ông ngoại hắn ta chính là Hoắc gia tại Bắc Kinh!

    "Hoặc là cậu đi nói với ông ngoại cậu xem, Hoắc gia mặc dù luôn luôn trung thành yêu nước lấy quốc gia, nhân dân làm ưu tiên, nhưng đối với cháu ngoại như cậu có lẽ sẽ nguyện ý giúp cậu một chút, ít nhất bọn họ sẽ đích thân xã giao với nhà giam để cậu không quá cực khổ..."

    Âu Khải Thần vừa nghe, sắc mặt lại thay đổi, đúng rồi, Hoắc gia sao có thể giúp hắn ta trốn tội? Kể từ sau khi gả Hoắc Á Lận đi, bọn họ đã ít liên lạc lại, lý do là vì Âu gia có quá nhiều vụ làm ăn ngầm, vì nếu như để bọn họ biết những việc này, bọn họ sẽ không ngồi nhìn bỏ qua, sẽ xử lý theo luật... Vậy nên, không thể để Hoắc gia biết chuyện này, không thể!

    Mộc Như Lam thấy Âu Khải Thần rơi vào trầm tư, cụp mắt xuống không nói thêm gì nữa, nhìn cà phê trong tách uốn lượn mềm mại như lụa, đáy mắt ẩn chứa nét cười quỷ dị, tất nhiên không thể để Hoắc gia biết, những người Hoắc gia đều rất thông minh, nếu để bọn họ nhúng tay có lẽ sẽ phát hiện sơ hở trong đó rất nhanh, hơn nữa còn có thể tra ra cô, vậy nên để kiểu gia tộc giàu có của một thành phố như Âu gia nhúng tay là được rồi, nhưng để Hoắc gia thuộc loại vương giả quý tộc nhúng tay thì coi như hỏng chuyện.

    Âu Khải Thần vội vã rời đi, Mộc Như Lam vẫn ngồi lại phòng cà phê, cô nghiêng đầu nhìn ngoài cửa sổ, giữa lông mày có vẻ ảm đạm, thần sắc đầy ưu thương làm người nhìn có cảm giác đau lòng muốn vươn tay xóa đi hết nỗi buồn của cô.

    Ven đường cách quán cà phê không xa có một chiếc xe đỗ ở đó, mùi thuốc lá tràn ngập cả buồng xe, ánh lửa màu đỏ lay động nhấp nháy. 

    Trong mắt chứa ảnh ngược của thiếu nữ thần sắc u buồn kia, Hạ Miểu hơi nheo mắt lại, nhìn về hướng Âu Khải Thần vừa rời đi, trông người con trai kia và Mộc Như Lam có vẻ rất thân thiết, hắn ta nói gì với Mộc Như Lam? Chuyện trở nên càng ngày càng phức tạp, nhưng điều duy nhất vẫn không thay đổi là bất kì ai cũng có liên quan ít nhiều với Mộc Như Lam. Chỉ cần điều này vẫn tồn tại, Hạ Miểu sẽ không dễ dàng bỏ đi hoài nghi với Mộc Như Lam.

    Âu Khải Thần nhanh chóng trở về nhà, Hoắc Á Lận và Lưu Miên đang xem tivi trong phòng khách, gần đây Âu lão gia vì chuyện của công ty mà bận rộn bù đầu, hiện tại đang thành phố S, còn hơn mấy ngày nữa mới về.

    "Con trai, con sao thế?" Hoắc Á Lận thấy Âu Khải Thần hoảng sợ căng thẳng đi vào, nhất thời kinh ngạc vội vàng đứng lên từ ghế sô pha, còn tưởng rằng Âu Khải Thần làm sao.

    Âu Khải Thần khó khăn nuốt nước miếng, cổ họng khô khốc đau đớn, hắn ta phất tay để quản gia và người giúp việc đi xuống, sau đó nói với Hoắc Á Lận và Lưu Miên chuyện hắn ta đâm chết Kim Bưu Hổ, đúng vậy, là đâm chết, trong lúc vô tình hắn ta đã cho rằng hắn ta thật sự đâm chết Kim Bưu Hổ.

    "Kim Bưu Hổ?!" Giọng Hoắc Á Lận cao vút mất khống chế, "Cái tên Kim gia đó không phải đã mất tích rồi sao?"

    Lưu Miên mày cau mày lại: "Trong cục cảnh sát cũng không có thi thể Kim Bưu Hổ."

    "Nhưng nhóm người sáng hôm nay tới tìm có vẻ nghi ngờ cháu hại chết Kim Bưu Hổ! Dì Miên, có phải do dì có quan hệ với Âu gia vậy nên họ mới cố ý không để dì biết chuyện liên quan đến Kim Bưu Hổ hay không? Mấy ngày nay dì cũng không đi làm." Âu Khải Thần nói.

    "Mấy ngày nay dì nghỉ phép..." Lưu Miên có chút tự trấn an, cũng đúng, công việc của cô ta tương đối đặc biệt, coi như vẫn đang nghỉ phép, nếu như có tình huống gì xảy ra cũng sẽ lập tức gọi điện cho cô ta qua làm việc ngay, mặc dù cô ta rất ghét điểm này, nhưng bây giờ suy nghĩ một chút, chẳng lẽ là vì Âu gia có quan hệ với cô ta, vậy nên bên kia muốn phòng trừ cả cô ta...

    "Từ từ, để mẹ hít thở chút..." Hoắc Á Lận như sắp ngất đi nặng nề ngồi lại ghế sô pha, vẻ mặt tái nhợt như giấy trắng, Lưu Miên vội vàng vỗ lưng cho bà ta, không ngừng an ủi.

    "Không có việc gì không có việc gì, có thể có chuyện gì? Kim Bưu Hổ cũng đã mất tích lâu như vậy rồi, đột nhiên xuất hiện còn bị Khải Thần đâm chết là do hắn ta xui xẻo, để một người đã bốc hơi khỏi nhân gian thật sự biến mất đối với Âu gia mà nói cũng không phải chuyện gì khó, không phải sao? Huống chi không phải còn có Hoắc gia sao..."

    "Không thể!" Âu Khải Thần chợt cắt đứt lời Lưu Miên: "Không thể để người bên ngoại biết, nếu bọn họ biết, con nhất định sẽ phải vào tù!"

    "Con yên tâm, mẹ nhất định sẽ không để con vào tù!" Rốt cục Hoắc Á Lận như hít sâu một hơi nói, bà ta chỉ có một đứa con trai là Âu Khải Thần, từ nhỏ đến lớn đều nâng niu trong lòng bàn tay, sao có thể để hắn phải vào tù? Dù gì cũng từng là tiểu thư Hoắc gia, Hoắc Á Lận tự nhận đầu óc bà ta so với Kha Uyển Tình ngu ngốc kia vẫn thông minh hơn, mà trên thực tế cũng quả thật có tâm cơ hơn một chút.

    Ánh mắt bà ta chuyển động, một tay nắm thật chặt tay Âu Khải Thần, trong đầu thoáng qua các loại suy nghĩ, ánh mắt cũng dần âm trầm xuống: "Chuyện này, tạm thời chỉ có ba người chúng ta biết, tuyệt đối không thể để người khác biết... Khải Thần, con chưa kể chuyện này với ai khác chứ?"

    Sắc mặt Âu Khải Thần sắc mặt khẽ biến mấy lần, "Con..."

    "Con đã kể với ai?!" Hoắc Á Lận lập tức hung ác hỏi.

    "... Mộc Như Lam, cô ấy khuyên con tới đồn cảnh sát tự thú..."

    "Mộc Như Lam..." Hoắc Á Lận càng thêm tàn nhẫn, "Đứa bé kia rất thiện lương, nếu như cảnh sát tới hỏi cô ta, cô ta nhất định sẽ nói cho bọn họ biết, cô gái đó, không thể giữ!"

    "Mẹ!"

    "Chị!" Âu Khải Thần và Lưu Miên đồng thời kêu lên sợ hãi, "Chị! Chị còn muốn giết Mộc Như Lam diệt khẩu? Đừng quên cô ấy là công chúa của..."

    "Công chúa Kha gia thì sao? Bây giờ cô ta đang ở thành phố K không phải ở Hongkong, thành phố K lớn như vậy, muốn giết một người với kế hoạch hoàn hảo cũng không phải là việc khó gì! Còn nữa, Khải Thần con muốn vào tù? Con phải biết, con là thiếu gia duy nhất của Âu gia, con vào tù, cổ phần Âu gia sẽ giảm lớn, thời kì hiện tại Âu gia đang không thuận lợi, con lại gặp chuyện không may, những người muốn nhìn Âu gia ngã từ trên cao xuống tuyệt đối sẽ không nương tay, đến lúc đó danh tiếng của con không còn nữa, Âu gia cũng tan tành, coi như con chỉ bị giam lại vài tháng, nhưng khi ra tù cái gì cũng không còn! Con nghĩ tới Kha Uyển Tình! Nghĩ tới hai đứa sinh đôi phải dựa vào Mộc Như Lam nuôi, người ta ít nhất còn có Mộc Như Lam nuôi, còn con? Chúng ta còn phải trông cậy vào con!" Hoắc Á Lận nắm tay Âu Khải Thần chặt như muốn bóp nát, bà ta bây giờ tàn nhẫn nói như thể dù Mộc Như Lam có là nữ hoàng cũng phải giết chết, huống chi chỉ là Công Chúa? Bà ta vốn muốn Âu Khải Thần cướp Mộc Như Lam về tay làm dâu nhà Âu gia, nhưng hiện tại xuất hiện lối rẽ này, hơn nữa cảnh sát tới lúc sáng làm Hoắc Á Lận có loại cảm giác rất nguy cấp như thể Âu Khải Thần có thể bị bắt bất cứ lúc nào, nhưng lại làm bà ta liều lĩnh bỏ bất cứ giá nào.

    Sắc mặt Âu Khải Thần càng khó nhìn, trong đầu hiện lên nụ cười yếu ớt yên bình của Mộc Như Lam, gương mặt ấm áp như ánh dương, giây kế tiếp lại hiện lên hình ảnh do hắn ta tưởng tượng ra, hắn ta vô vọng trong phòng giam lạnh như băng, ra ngoài còn phải đối mặt với chế giễu của những người từng xu nịnh hắn ta, hai bàn tay trắng còn phải nuôi Hoắc Á Lận và Âu lão gia... Không! Hắn ta không muốn trôi qua cuộc sống như thế! Không muốn!

    Vẻ mặt hắn lộ vẻ đau lòng, có chút giãy giụa có chút do dự, nhưng trong đầu hắn ta lại rất nhanh nhớ tới các loại chuyện, Mộc Như Lam có vị hôn phu, đúng vậy, cô có vị hôn phu, cô tốt với tất cả mọi người trên thế giới, duy chỉ có đối với hắn là lạnh nhạt lúc xa lúc gần, làm hắn ta như kẻ ngu vui vẻ vì cô cũng khổ sở vì cô, kết quả chớp mắt cô quay đi kết hôn với một người còn không bằng hắn ta! Cô phản bội hắn ta, thậm chí tương lai còn có thể khai ra hắn ta với cảnh sát, hủy diệt cuộc sống nhung lụa của hắn ta, hủy diệt tương lai tươi sáng của hắn ta!

    Vì vậy, hắn ta cuối cùng lôi ra hết các loại lý do thuyết phục lương tâm của mình, thuyết phục mình rằng tất cả đó nghiễm nhiên đều đáng để hắn ta trả thù, không sai, hắn ta không sai, đại trượng phu muốn thành chuyện lớn, nhất định lòng dạ phải độc ác!

    ...

    Con mồi như một con rối bị cô dẫn dắt, từng bước một, đi về phía trước theo lệch cô yêu cầu, cho dù có thể có một chốt nối sai sót làm con rối đi nhầm hướng, nhưng chỉ cần sợi chỉ vẫn trên tay cô, cuối cùng nó vẫn sẽ phải quay về đường cũ tiếp tục đi về phía trước.

    Lách cách lách cách...

    Mười ngón tay linh hoạt chuyển động, con rối nho nhỏ bị điều khiển tự nhiên giơ chân lên bước từng bước, giơ tay nhấc chân, giơ tay nhấc chân, lách cách lách cách...

    Mộc Như Lam ngồi trên ghế, nâng má cười híp mắt nhìn con rối gỗ Pinocchio với cái mũi dài ra khi nói dối đang hoạt động dưới tay.

    Màn đêm dần đậm hơn không rõ cả ánh sao.

    Cửa phòng bị gõ nhẹ nhàng, Mộc Như Lam lên tiếng, sau đó chốt nắm cửa lạch cạch được mở ra.

    Đoạn Nghiêu đứng ở cửa, thấy con rối cô cầm trên tay, mắt hoa đào đa tình quyến rũ lóe sáng như bảo thạch phản chiếu ánh mặt trời, nụ cười của hắn xinh đẹp như có đóa anh túc đang lặng lẽ nở rộ trên khóe môi: "Đối với mấy thứ đồ chơi nho nhỏ này cậu vẫn yêu thích không giảm nhỉ."

    Mộc Như Lam giật giật sợi chỉ trên tay, điều khiển con rối ngẩng đầu nhìn Đoạn Nghiêu, cô cười híp mắt hỏi: "Rất đáng yêu đúng không?"

    "Còn không bằng nuôi một con chó biết chạy nhảy." Đoạn Nghiêu đi vào phòng, trên tay bưng một cốc sữa tươi.

    "Chó ư... Chó cũng rất đáng yêu, nhưng nếu có lúc nuôi nhầm một con sói mắt trắng, cho dù là chủ nhân cũng sẽ bị nó cắn một cái đó." Mộc Như Lam nhận lấy sữa tươi, nụ cười dịu dàng, "Cảm ơn."

    Đoạn Nghiêu nhìn con rối trên tay Mộc Như Lam một lát, cũng không biết đang suy nghĩ gì, thì thào nói: "Cũng đúng... Chỉ cần là vật còn sống, chung quy cũng không thể thoát khỏi ảnh hưởng của thất tình lục dục... . Ngủ ngon, ngủ sớm một chút đi." Đoạn Nghiêu nhìn Mộc Như Lam nhanh chóng uống hết sữa, đưa tay nhận lại cái cốc.

    "Cậu cũng thế, ngủ sớm chút nha, ngủ ngon."

    Cửa phòng nhẹ nhàng được đóng lại, Mộc Như Lam đứng lên, nhẹ nhàng ngâm nga một đoạn ca dao không tên, lên giường, tắt đèn, bên trong phòng chớp mắt đen nhánh, giơ tay không nhìn rõ năm ngón.

    Trên mặt bàn, cơ thể con rối bị sợi chỉ điều khiển, vô thần lại có chút cứng ngắc nhìn trần nhà, dường như khớp nối bị lỏng ra một chút, vậy nên lạch cạch động hai cái...

    ...

    Hôm sau.

    Lưu Miên đến đồn công an từ sáng sớm, Hạ Miểu còn chưa tới, Hạ Miểu luôn phải hơn mười giờ mới đến, hắn ta luôn luôn không tuân thủ những quy củ như này, nhưng mà cũng không có ai nói gì, giống như cũng chấp nhận hắn ta chỉ nhàn rỗi ở đây để giết thời gian.

    "Buổi sáng tốt lành, gần đây có vụ án gì không?" Lưu Miên vào phòng làm việc ra vẻ thuận miệng hỏi, nụ cười quyến rũ hấp dẫn.

    "Ngày hôm qua cáp điện ở khu dân cư lại bị trộm, bọn kẻ trộm đáng chết, phiền chết đi được..." Lập tức có người lên tiếng oán trách.

    "Phía sau tiệm cắt tóc ở phố phía Bắc có người bán mại dâm..."

    "..."

    Đều là một chút chuyện nhỏ, Lưu Miên nghe gấp gáp: "Không có chuyện gì cần tới tôi hả?"

    "Chúng tôi ở đây bận muốn chết, công việc của cô đang thảnh thơi còn không muốn hả?"

    "Đúng vậy đúng vậy..."

    Chẳng lẽ vì vụ án kia do Hạ Miểu phụ trách, vậy nên bọn họ cũng không biết sao?

    Lưu Miên có chút nóng lòng, vừa quay đầu, đúng lúc thấy Tô Trừng Tương đi tới, ả ta nhớ tới Tô Trừng Tương đang cùng làm việc với Hạ Miểu, ánh mắt lập tức sáng lên, đi qua: "Tô tiến sĩ."

    Tô Trừng Tương dừng chân một chút, nhìn Lưu Miên, hơi híp mắt, quan sát ngôn ngữ cơ thể của ả ta, một tội phạm muốn dò xét tin tức với một tiến sĩ tâm lý học là đang tự tìm đường chết.

    "Chuyện gì?"

    "Tô tiến sĩ, các cô... Có gì cần tôi giúp một tay không? Nghỉ phép mấy ngày rảnh rỗi quá, nghe nói vụ án cô và Hạ tiên sinh điều tra có chút manh mối, cần tôi giúp một tay không?"

    "Nếu tôi nhớ không nhầm, cô là pháp y?"

    "Đúng vậy, thế nên tôi có thể giúp cô giám định thi thể một chút, đối với điều tra rất có ích."

    Tô Trừng Tương khoanh tay trước ngực, vẻ mặt dần lạnh nhạt: "Làm sao cô biết chúng tôi đã tìm được một thi thể của người trong vụ án bốc hơi khỏi nhân gian?"

    Thật sự tìm được?! Lưu Miên nghẹn họng, suýt nữa kêu lên sợ hãi, cố hết sức kìm chế, chỉ là vẻ mặt và phản ứng hoàn toàn làm bại lộ suy nghĩ trong lòng ả ta trước mặt Tô Trừng Tương, Lưu Miên cười gượng nói: "Tôi chỉ là thuận miệng hỏi một chút, không nghĩ tới thật sự có tìm được, cần tôi giúp một tay không?"

    "Không cần, chúng tôi đại khái đã biết hung thủ là ai, chỉ là còn thiếu bằng chứng thôi." Tô Trừng Tương nhìn vẻ mặt Lưu Miên lại thay đổi, đôi mắt híp lại, dáng vẻ này của ả ta rõ ràng cho thấy ả có liên quan rất lớn tới án mất tích...

    Lưu Miên cứng ngắc gật đầu một cái, tùy tiện tìm một lý do rời đi, ả ta phải mau thông báo Hoắc Á Lận bọn họ thật sự đã biết Kim Bưu Hổ bị Âu Khải Thần đâm chết, chỉ còn thiếu chứng cớ.

    Tô Trừng Tương ở lại lập tức gọi điện cho Hạ Miểu, nói cho hắn ta biết chuyện này.

    Bất kể là Lưu Miên hay Âu Khải Thần, bọn họ đều cho hắn ta thấy bọn họ có liên quan đến người trong vụ án mất tích, rất khả nghi.

    Hạ Miểu cúp điện thoại di động, đôi mắt hơi nheo lại dưới khói trắng nhìn Mộc Như Lam cách đó không xa đang bước chậm trên đường, chân tướng của sự việc dường như càng ngày càng nghiêng về Mộc Như Lam vô tội, còn người Âu gia bên kia mới thật sự là hung thủ, nhưng hắn ta luôn có loại cảm giác không đúng lắm, phải, Hạ Miểu tất nhiên biết chứng cớ quan trọng hơn so với cảm giác của hắn ta, nhưng hắn ta vẫn cảm thấy không đúng, luôn có loại cảm giác... cố ý. Như có người lặng lẽ vươn tay, thay đổi vị trí con cờ giấu phía dưới tấm màn đen, mũi nhọn vốn đang nhắm vào một người lại bị cưỡng ép chuyển hướng sang một người khác.

    Cảm giác quái dị lại cố ý.

    Coi như... bỏ qua cảm giác của hắn ta, tính đến động cơ gây án, Hạ Miểu vẫn cảm thấy Âu gia không có lý do để làm vậy, hoàn toàn không có lý do, Âu gia không có bất kì ích lợi gì khi mấy người kia mất tích, cho dù ích lợi cuối cùng là Kim gia cũng bị chia ra rơi vào tay Lam Bỉnh Lân và Đoạn Nghiêu rồi? Âu gia có được cái gì? Bây giờ vẫn không có lý do, mà chỉ cần hắn ta vẫn vẫn chưa tìm được động cơ gây án, như vậy vụ án này vẫn chưa thể có kết quả.

    Bên kia, Tô Trừng Tương lại nhận được cuộc gọi từ Lục Tử Mạnh, nói đã tìm được khách hàng của Lưu Miên, khách hàng không nhiều lắm, cũng chỉ có ba người, nhưng bọn họ nguyện ý dùng số tiền cao nhất để mua được xác ướp, hơn nữa chưa bao giờ ngại nhiều (xác), vậy nên Lưu Miên vì khoản tiền kiếm được lớn như thế, tự nhiên đồng ý làm những giao dịch này.

    Nhưng mà muốn những người yêu xác thành cuồng kia phối hợp giao ra thi thể để giám định kiểm tra chỉ sợ không phải chuyện dễ dàng, dù sao những người này đều không muốn bị lộ chuyện quái dị, chẳng qua Lục Tử Mạnh sẽ có biện pháp.

    Hạ Miểu nhìn chằm chằm cô gái đang chậm rãi bước đi phía trước, từ từ đạp chân ga, quay tay lái rời đi.

    Mộc Như Lam nghe thấy tiếng sau lưng, nụ cười trên khóe môi đậm hơn.

    Điện thoại trong túi rung lên, cô thấy Âu Khải Thần nhắn cho cô một tin hẹn cô ra ngoài.

    Mộc Như Lam vui vẻ đồng ý, dường như vẫn còn tâm lý từ bi khuyên hắn ta "thành thật tự thú".

    Âu Khải Thần nắm chặt điện thoại, nhìn bầu trời ngoài cửa sổ hơi u ám, hơi thở lạnh lùng làm hắn ta vẫn như đóa hoa cao ngạo chỉ có thể nhìn ngắm từ xa, cũng không phải vì không thể chơi đùa, mà là cảm giác nếu đụng vào sẽ tự làm mình bị thương. 

    …


:heart: Noãn: Hiện tại mình và Chan đều đang edit trên điện thoại vì laptop 2 đứa đều hỏng, Chan thì chờ máy về còn mình thì có lẽ sẽ edit bằng điện thoại là chính từ bây giờ và nhờ Chan beta nên dự là sẽ tương đối lâu, mọi người thông cảm nhé :heart:



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks       
            
Xem thông tin cá nhân
7 thành viên đã gởi lời cảm ơn Thùy Linh (EXOL) về bài viết trên: Heo kute, Lục Tiểu Thanh, Sa Mạc, Tuấn Liên, meomeo1993, thanh.truc.thai, thuhuongtv1111
     
Có bài mới 30.03.2021, 10:18
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 9
Thành viên cấp 9
 
Ngày tham gia: 27.02.2016, 17:21
Tuổi: 20 Nữ
Bài viết: 1374
Được thanks: 847 lần
Điểm: 2.84
Có bài mới Re: [Gia, khẩu vị quá nặng - Hắc Tâm Bình Quả] - Điểm: 1
Thùy Linh (EXOL) đã viết:
[font=time new roman][color=#000000][size=150]
V154.1: Vào tù

Editor: Noãn
Beta_er: Chan
Nguồn: diendanlequydon (DĐLQĐ)



    Quán cà phê tràn ngập tiếng nhạc du dương.


thanks nàng nhiều. ..tính đến giờ chắc Thanh cũng theo truyện hơn 6 năm rồi nhễ... truyện vẫn cuốn vô cùng ε٩(๑> ₃ <)7з


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks       
            
Xem thông tin cá nhân
1 thành viên đã gởi lời cảm ơn Lục Tiểu Thanh về bài viết trên: Thùy Linh (EXOL)
Hiển thị bài viết từ:  Sắp xếp theo  
Trả lời đề tài  [ 445 bài ] 
           
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: DypiTran và 36 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:



Đề tài nổi bật 
1 • [Hiện đại] Hôn nhân mỏng manh chồng trước quá ngang tàng - Thiện Tâm Nguyệt

1 ... 123, 124, 125

2 • [Hiện đại] Bí mật thức tỉnh - Tùy Hầu Châu

1 ... 57, 58, 59

3 • [Xuyên không - Dị giới] Phế sài muốn nghịch thiên Ma Đế cuồng phi - Tiêu Thất Gia - Hoàn

1 ... 229, 230, 231

4 • [Hiện đại] Quân hôn Tổng giám đốc thô bạo của tôi - Nam Mịch

1 ... 141, 142, 143

5 • [Xuyên không - Dị giới] Thiên tài triệu hồi sư - Nhược Tuyết Tam Thiên

1 ... 241, 242, 243

6 • [Hiện đại - Trùng sinh] Gia khẩu vị quá nặng - Hắc Tâm Bình Quả

1 ... 147, 148, 149

7 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

8 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

9 • [Hiện đại - Quân nhân] Cô dâu của trung tá - Hồ Ly

1 ... 138, 139, 140

10 • [Hiện đại] Hôn trộm 55 lần - Diệp Phi Dạ

1 ... 234, 235, 236

[Xuyên không] Bệnh vương tuyệt sủng độc phi - Trắc Nhĩ Thính Phong

1 ... 132, 133, 134

12 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 214, 215, 216

13 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ vô song - Bạch Sắc Hồ Điệp

1 ... 120, 121, 122

14 • [Xuyên không] Con đường vinh hoa của Thái tử phi - Tú Mộc Thành Lâm

1 ... 53, 54, 55

15 • [Cổ đại] Ta chính là một cô nương như thế - Nguyệt Hạ Điệp Ảnh

1 ... 56, 57, 58

16 • [Xuyên không Điền văn] Thứ Nữ Công Lược - Chi Chi (Phần 1)

1 ... 116, 117, 118

17 • [Hiện đại] Vợ yêu con cưng của tổng tài - Thượng Quan Nhiêu

1 ... 77, 78, 79

18 • [Hiện đại - Trùng sinh] Ảnh hậu tái lâm - Khương Ngọc

1 ... 28, 29, 30

19 • [Hiện đại] Cố chấp ngọt - Triệu Thập Dư

1 ... 38, 39, 40

20 • [Xuyên không - Dị giới] Tuyệt sắc đan tôn - Hàn Thiên Mặc

1 ... 13, 14, 15



Shop - Đấu giá: Yêu tà vừa đặt giá 447 điểm để mua Hamster lúc lắc
Shop - Đấu giá: Yêu tà vừa đặt giá 200 điểm để mua Gia đình chó
Shop - Đấu giá: Yêu tà vừa đặt giá 201 điểm để mua Gấu nâu thích nhảy
Shop - Đấu giá: Yêu tà vừa đặt giá 247 điểm để mua Mashimaro IOU
Shop - Đấu giá: Yêu tà vừa đặt giá 330 điểm để mua Gấu Pooh lúc lắc
phannhu0504: chào mọi người
marialoan: romote:i love you too.
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 433 điểm để mua Nhẫn đá Amethyst 2
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 619 điểm để mua Nhẫn đá Amethyst 1
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 588 điểm để mua Nhẫn đá Amethyst 1
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 411 điểm để mua Nhẫn đá Amethyst 2
marialoan: Bạn không được cấp phép để xem chuyên mục này.
Xem thêm: http%3A%2F%2Fdiendanlequydon.com%2Fviewtopic.php%3Ft%3D410560.Mình muốn hỏi tại sao mình không được phép xem chuyên mục này vậy?Cám ơn.
Shop - Đấu giá: Hương Trà Thơm Ngát vừa đặt giá 200 điểm để mua Cup Cake
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 651 điểm để mua Đá garnet
ღDuღ: ❤❤❤
Zan_kun: K ai àh
Zan_kun: Sao dạo này nhìu quảng cáo quá
Shop - Đấu giá: tiểu an nhi vừa đặt giá 200 điểm để mua Chuột Mickey 4
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 273 điểm để mua Xe hơi tình yêu
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 390 điểm để mua Mèo đen lau nhà
Shop - Đấu giá: cò lười vừa đặt giá 437 điểm để mua Ngọc xanh 4
Shop - Đấu giá: Puck vừa đặt giá 343 điểm để mua Hổ đọc sách
Shop - Đấu giá: Puck vừa đặt giá 266 điểm để mua Cung Song Tử
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 529 điểm để mua Hamster tham ăn
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 345 điểm để mua Bé sao vàng
Shop - Đấu giá: Mèo Ăn Cá vừa đặt giá 287 điểm để mua Nấm nhún nhảy
Shop - Đấu giá: Mèo Ăn Cá vừa đặt giá 327 điểm để mua Bé sao vàng
Shop - Đấu giá: Mavis Clay vừa đặt giá 271 điểm để mua Búp bê cầu mưa
Shop - Đấu giá: Mavis Clay vừa đặt giá 200 điểm để mua Đôi bướm trắng
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 600 điểm để mua Ngọc vàng

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.