Diễn đàn Lê Quý Đôn



Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 433 bài ] 
Bỏ phiếu 

Bạn nghĩ tình yêu nào nguy hiểm nhất?
Bạn có thể chọn tối đa 2 ý kiến

Xem kết quả

Gia, khẩu vị quá nặng - Hắc Tâm Bình Quả

 
Có bài mới 26.12.2020, 00:25
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 1
Thành viên cấp 1
 
Ngày tham gia: 20.04.2020, 16:51
Tuổi: 19 Nữ
Bài viết: 32
Được thanks: 517 lần
Điểm: 64.03
Có bài mới Re: [Gia, khẩu vị quá nặng - Hắc Tâm Bình Quả] - Điểm: 53
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


V149.1: Khúc nhạc dạo

Editor: Chan
Beta_er: Noãn
Nguồn: diendanlequydon (DĐLQĐ)


Hoắc Á Lan kích động nói về Mộc Như Lam với Âu Khải Thần, nói rằng bà ta rất ủng hộ việc Âu Khải Thần quay lại với Mộc Như Lam, ngàn vạn lần không thể dễ dàng từ bỏ, bọn họ còn trẻ như vậy, Mộc Như Lam năm nay qua cũng mới 18 tuổi. Bà ta khẳng định ở độ tuổi dễ giao động như cô bây giờ, chỉ cần cho cô một chút “điểm tâm” là có thể thu phục được cô. Mặc lão sư kia đã lớn tuổi như vậy, chắc chắn không thể cho Mộc Như Lam thứ mà người trẻ muốn.

Âu Khải Thần nghe xong nhíu mày, chỉ yên lặng uống trà không lên tiếng.

“Chị.” Lưu Miên vẫn là một người phụ nữ trưởng thành với những đường cong gợi cảm, móng tay và son môi đỏ chót, lúc này không nhịn được tiến lại gần, “Chị, nói như vậy chị quyết định có chủ ý với Mộc Như Lam sao?” Nhắc tới cái tên Mộc Như Lam, Lưu Miên âm thầm nghiến răng.

Khi biết người đàn ông đính hôn với Mộc Như Lam chính là nhà tâm lý học mà cô ta coi trọng, cô ta đã rất tức giận và cảm thấy rằng mình đã nhìn lầm Mộc Như Lam và rằng Mộc Như Lam đã cướp đi tình yêu của cô ta. Ngược lại, không biết cô ta thích Mặc Khiêm Nhân đến mức nào mà là cô ta luôn có khả năng thu phục đàn ông, đột nhiên có người không nể mặt cô ta, cô ta có khát vọng chinh phục người đàn ông này, kết quả trong nháy mắt lập tức trở thành vị hôn phu của Mộc Như Lam. Cảm giác giống như bị đứa cháu gái cướp đi người đàn ông của bà dì.

Đương nhiên, Lưu Miên cũng là không rõ về thân phận của Mặc Khiêm Nhân, lúc trước khi hắn đến đây, tất cả mọi người đều gọi hắn là “Mặc tiên sinh”, người biết thông tin về hắn đã ít lại càng thêm ít, hỏi nhiều cũng sẽ không nói cho người khác. Cô ta chỉ biết hắn là một người rất lợi hại, cấp trên cực kỳ coi trọng hắn nhưng không biết hắn giàu đến mức nào. Dù sao đối với cô ta vì Hoắc Á Lan mà cô ta thấy Hoắc gia lớn mạnh như thế nào, ngay cả Hoắc Á Lan cũng nói hắn là một kẻ bình thường, vậy tất nhiên hắn là một kẻ bình thường, chẳng qua là đầu óc có chút lợi hại mà thôi.

Hoắc Á Lan không nói dối Lưu Miên, trong mắt bà ta, Lưu Mẫn vẫn là một người đáng tin, gật đầu nói: "Đương nhiên, chỉ có con bé mới xứng với con trai chị!"

“Nói thì như vậy nhưng chị à, con bé Tịnh Tịnh kia làm sao bây giờ?” Đúng vậy, đây mới là trọng điểm, Chu Tịnh Tịnh là bạn gái của Âu Khải Thần. Học cùng trường đại học với Âu Khải Thần, hơn nữa còn là hoa khôi trong trường được rất nhiều nam sinh theo đuổi, gia đình ở thành phố S cũng có tiếng. Những lời này không nên nói ở trước mặt Mộc Như Lam, nhưng cách đây không lâu bọn họ vừa mới khen Chu Tịnh Tịnh, cảm thấy đó là một cô gái xứng đôi Âu Khải Thần! Chớp mắt bọn họ liền cho đối phương ra rìa? Không phải cũng quá đáng hay sao chứ?

Lời nói của Lưu Miên khiến cho Hoắc Á Lan lập tức im lặng, cũng khiến cho động tác uống trà của Âu Khải Thần dừng, nhưng giây tiếp theo lại tiếp tục. Đối với hắn ta, từ trước đến nay hắn ta chưa bao giờ bày tỏ rõ tình cảm với Chu Tịnh Tịnh, tất cả đều tự cô ta là, cho dù là cô ta suốt ngày quấn lấy hắn ta, cô ta công khai thể hiện tình cảm ở khuôn viên trường hay trên MXH, hắn ta chưa hề lên tiếng phủ nhận, thậm chí ngay cả bữa cơm hôm nay cũng là do cô ta tự ý quyết định.

Cho tới bây giờ hắn ta chưa từng đồng ý… Cũng chưa từng từ chối.

Ngồi yên lặng một lát, Hoắc Á Lan mới lên tiếng: “Nhưng Khải Thần của chúng ta thích Mộc Như Lam.” Những lời này đã trở thành lá chắn tốt nhất hơn nữa đó còn là sự thật.

“Vấn đề bây giờ là làm thế nào với Tịnh Tịnh bây giờ? Để Khải Thần chia tay với con bé sao? Đột ngột như vậy, chắc chắn mọi người sẽ đoán ra được vấn đền, đến lúc đó con bé sẽ ủy khuất nói với cha mẹ một tiếng, như vậy hai nhà sẽ kết thù!” Lưu Miên vội nói, hiện tại cô ta cần phải dựa vào Hoắc Á Lan mới có thể sống tốt.

“Ngốc, vì sao chia tay chứ? Con bé thích Khải Thần như vậy, cứ để cho nó thích, chờ Khải Thần và Mộc Như Lam đến với nhau lúc đó nói cho Tịnh Tịnh cũng chưa muộn.” Hoắc Á Lan nói một cách thản nhiên, không muộn, chính là không muộn, đối với bọn họ mà nói đương nhiên không muộn. Đây là cách an toàn nhất, tuy rằng bà ta thực tự tin con trai mình nhất định có thể đoạt lại Mộc Như Lam, nhưng biết đâu bất ngờ? Đến lúc đó còn có Chu Tịnh Tịnh thay thế, vẹn cả đôi đường!

“Chị ý chị là…” Muốn Âu Khải Thần chân đạp hai thuyền, một bên là qua lại với Chu Tịnh Tịnh, một bên gạt Chu Tịnh Tịnh theo đuổi Mộc Như Lam, nhưng mà không thể nói đây là cách tốt nhất.

Lưu Miên giơ ngón tay cái lên, một người đàn ông đạp mấy thuyền đối với cô ta mà nói cũng chẳng có gì to tát, dù sao người bị đạp lên cũng không phải bà ta.
Hai người phụ nữ hài lòng với kết quả cuối cùng, Âu Khải Thần ngồi bên cạnh vẫn không lên tiếng.

Một lát sau, cửa phòng được mở ra, Lưu Miên và Hoắc Á Lan nở nụ cười thật tươi, nhìn về phía trước.

“Lại đây, Tịnh Tịnh à, đồ ăn ở nhà hàng Lâu Lan rất ngon lát nữa nhớ ăn nhiều một chút…”

“…”

Chu Tịnh Tịnh cười ngọt ngào, gật đầu ngồi cạnh Âu Khải Thần, ở dưới gậm bàn, cô ta đưa tay nắm lấy tay Âu Khải Thần, Âu Khải Thần liếc nhìn cô ta, vừa thờ ơ lại vừa cao ngạo, thoạt nhìn khó có thể tiếp cận, giống như một bông hoa kiêu ngạo.

Hắn ta cũng không hất tay cô ta ra, mặc kệ cô ta, cho dù khuôn mặt thờ ơ, nhưng khí chất khiến cho người khác khó có thể lại gần, cũng rất khó khiến người không sinh ra cảm giác hắn ta rất chiều Chu Tịnh Tịnh, cô ta là người đặc biệt đối với hắn ta.

Chu Tịnh Tịnh mỉm cười, tay còn lại siết chặt thành nắm đấm …

……

Mộc Như Lam và Lưu Bùi Dương về đến nhà thì cũng là lúc Mộc Như Lâm và Mộc Như Sâm đến học viện Lưu Tư Lan học. Vì vậy hai người bèn trang trí lại phòng cho Lưu Bùi Dương, muốn ở lại lâu dài cũng không thể ở phòng Mộc Như Lam mãi được.

Màu sắc u ám của căn phòng cuối cùng cũng trở nên ấm áp và thoải mái, Lưu Bùi Dương nhìn trần nhà, cảm thấy tâm tình cũng tốt hẳn lên.

“À, hình như còn thiếu thứ gì đó…” Mộc Như Lam quan sát căn phòng một lượt, suy nghĩ một lát rồi đi ra ngoài.

Lưu Bùi Dương ngồi ở mép giường, chăn màu xanh nhạt, ở trên có vẽ những đám máy trắng, cảm giác mềm mại lại nhẹ nhàng. Hắn nằm xuống, chiếc chăn mềm mại lập tức lún xuống, cảm giác như đang nằm trên mấy.

Thật thoải mái …

Tất cả những suy nghĩ lung tung đều biến mất không còn vết tích, đầu óc trống trơn, nhưng đối với hắn mà nói như vậy là tốt nhất.

Đưa tay lên đỉnh đầu, duỗi thẳng hai chân, sau đó dùng lực duỗi ra sau, căng eo thật mạnh, khóe môi hơi cong lên, hai hàng lông mi dài, khóe mắt cong rất đẹp. Một lúc sau, Lưu Bùi Dương từ từ mở mắt ra, đi chân trần tới bên cửa sổ, thấy Mộc Như Lam đang cầm kéo muốn cắt cành hoa mai nhưng thời điểm không thích hợp, chỉ có vài chồi non xanh mơn mởn, đôi mắt lại chuyển hướng tới khóm hoa thủy tiên đang nở rộ bên cạnh hồ nước...

Ánh mặt trời dịu dàng bao bọc lấy cô, bất kể khi nào, cô dường như được mọi thứ vô hình thiên vị, cho dù là gió, ánh nắng hay thậm chí là thời gian, đây là một điều rất kỳ lạ, nhưng rất nhiều người đều cảm thấy như vậy. Họ đều cảm thấy khí chất của Mộc Như Lam quá đặc biệt, dường như chỉ cần nhìn cô ấy, họ lập tức cảm thấy thế giới tốt hơn rất nhiều.
Lưu Bùi Dương từ từ cúi người xuống, hai tay đặt xuống bệ cửa sổ, chống cằm, khóe môi khẽ gợi lên. Nhưng giây tiếp theo, khóe mắt nhìn thấy một bóng người, khiến cho khóe môi đang cười biến mất, sắc mặt hồng hào khó khăn lắm mới khôi phục được dần dần tái đi, hắn đứng thẳng dậy, thần kinh lập tức căng thẳng.

Đoạn Ngọc đứng ngoài cổng, đeo kính râm, khóe môi nở nụ cười ôn nhu, nhưng Lưu Bùi Dương lại cảm nhận rõ ràng ánh mắt ẩn hiện dưới tròng kính, khiến hắn cảm thấy run rẩy muốn thoát khỏi sự xâm lược điên cuồng và hung hãn.

Từ HongKong đến thành phố K, người đàn ông kia như ma quỷ, dường như cuộc sống của tên đó không có gì để làm ngoài trừ việc suốt ngày đi theo hắn…

Tên điên!

Xứng làm anh trai Đoạn Nghiêu sao? Loại chuyện như vậy, điên cuồng, đáng sợ y như bước ra từ trong phim!

Hắn ta không vui, Đoạn Ngọc thực sự không vui khi Lưu Bùi Dương và Mộc Như Lam ở cùng một chỗ, không vui khi Lưu Bùi Dương cười vì Mộc Như Lam, không vui vì có một người như vậy có thể  ảnh hưởng tới Lưu Bùi Dương …

Mộc Như Lam nhận được bầu không khí có gì đó lạ, ngẩng đầu, nhìn thấy Lưu Bùi Dương đứng ở phía trước cửa sổ sắc mặt tái nhợt nhìn về phía sau cô. Mộc Như Lam xoay đầu nhìn về phía sau cửa sắt, nhưng ở đó lại không có gì, vì vậy cô đi qua xem, nhìn qua khe cửa sắt vẫn không thấy ai.

Mộc Như Lam im lặng trong giây lát, xoay người đi vào nhà, cầm theo một chậu hoa thủy tiên nhỏ vừa trồng xong.

Khi Mộc Như Lam đưa hoa vào phòng Lưu Bùi Dương, Lưu Bùi Dương đã điều chỉnh cảm xúc của mình, nhưng khuôn mặt vẫn khó coi và cơ mặt cứng nhắc đã làm giảm đi hiệu quả mà hắn vừa lấy lại được. (ý là sắc mặt hồng hào)

Mộc Như Lam cũng không nói gì với hắn, chỉ đi bệ cửa sổ đặt chậu hoa xuống, trong nháy mắt làm cho căn phòng tràn đầy sức sống.

Mộc Như Lam khóe môi gợi lên, “Quả nhiên trong phòng nhất định phải có có sinh mệnh có thể thoải mái hơn.” Cho dù là một đóa hoa hay một chút cây cỏ.
“… Cảm ơn cậu.”

Mộc Như Lam đứng ở tại chỗ nhìn hắn, khi vẻ mặt Lưu Bùi Dương sắp không chịu được, cô bước tới gần hắn, giang hai tay ôm lấy hắn.

Mùi hương nhẹ nhành xộc vào mũi khiến thân hình Lưu Bùi Dương cứng đờ, giây tiếp theo lại buông lỏng hai cánh tay, các tế bào căng cứng cũng từ từ thả lỏng.

Lưu Bùi Dương không có hứng thú tình dục đối với phụ nữ, là trời sinh, Mộc Như Lam là cô gái duy nhất hắn có cảm giác “thích”, có lẽ là một loại khát khao, tia sáng trong lòng hắn, khi hắn khổ sở muốn người khác giúp đỡ mình thì chỉ có cô xuất hiện.

“Bùi Dương.” Giọng nói của Mộc Như Lam vang ở bên tai, nhẹ nhàng, phảng phất hóa thành một làn khói nhẹ, bay vào trong tai, khiến người nghe không cách nào kháng cự lại, “Trong tình yêu, ai yêu nhiều hơn thì thì người đó thua. Là cậu, phải không?”

Lưu Bùi Dương ngẩn người.

……

Màn đêm buông xuống.

Một chiếc xe dừng ở trước cổng lớn Mộc gia, Thư Mẫn từ trên xe bước xuống, cô tới rất sớm, lúc này tới khi bắt đầu buổi tiệc còn hơn một tiếng, nhưng cô đến để xem Mộc Như Lam có cần giúp đỡ gì không.

Mộc Như Sâm hơi tức giận vì Lưu Bùi Dương đã sống trong nhà mình khá lâu, sau khi ăn tối xong vẫn luôn ngồi ở phòng khách chơi game cho hả giận, Mộc Như Lâm đối với việc này không nói gì thêm, chỉ là mơ hồ có chút không đồng ý. Lưu Bùi Dương chọc phải người nào đó lợi hại lại khó chơi, quan hệ với Lưu Bùi Dương mang lại kết quả không tốt, tuy rằng ở thành phố K cơ bản không có ai dám động cô, nhưng ai có thể đảm bảo kẻ điên không làm ra chuyện gì điên dồ chứ.

Thư Mẫn không nghĩ rằng Lưu Bùi Dương lại ở Mộc gia, có chút kinh ngạc.

Mộc Như Lam rót cho cô tách trà nóng, Mộc Như Sâm ngồi cuối ghế sofa chơi game, lặng lẽ dựng lỗ tai lên nghe, nhưng một lúc sau liền bị Mộc Như Lâm kéo đi, con gái đang nói chuyện riêng tư, một người đàn ông không biết tránh đi còn mặt dày ngồi đó nghe.
Thư Mẫn mày nhíu lại, giọng nói thờ ơ, trước sau như một khiến cho người nghe không biết là đang thật lòng quan tâm hay cười nhạo, “Cậu lại đối xử tốt với người khác rồi.” Người Lưu Bùi Dương trêu chọc không còn dây dứa với Ám Long nữa, nhưng Đoạn Nghiêu rõ ràng đang mặc kệ Đoạn Ngọc.

“Bùi Dương là bạn tớ, sao lại nói ai tớ cũng đối xử tốt được chứ?” Mộc Như Lam mỉm cười nói.

“Kệ cậu đó.” Thư Mẫn lười nói lại cô, dù sao Đoạn Nghiêu ở chỗ này, tên điên Đoạn Ngọc cũng sẽ không dám làm gì Mộc Như Lam, mặc dù cô cảm thấy Đoạn Nghiêu càng ngày càng khiến mọi người nhìn không thấu, nhưng là chung quy hắn sẽ không làm hại Mộc Như Lam làm gì đó, nếu là có thiên Đoạn Nghiêu đối Mộc Như Lam, cô đang nghi ngờ không biết Đoạn Nghiêu đang xảy ra vấn đề gì.

Hai người ngồi trò chuyện một lát, sau đó đứng dậy đi đến Âu gia, không mặc váy dạ tiệc, đây chỉ là một buổi hợp lớp chứ không phải yến tiệc. Dù vậy cũng không nên tổ chức ở Âu gia, loại tiệc như vậy tổ chức ở ngoài là thoải mái nhất.

“Hừ, tâm của Tư Mã Chiêu!*” Thư Mẫn nhìn phía trước dần dần tiến gần tới biệt thự lớn của Âu gia, hai chân vắt chéo lạnh lùng nói.

Tư Mã Chiêu (211 – 6 tháng 9, 265), là một chính trị gia, quân sự gia, một quyền thần trứ danh thời kì cuối của nhà Tào Ngụy thời Tam Quốc trong lịch sử Trung Quốc.

Ông tiếp nối cha Tư Mã Ý và anh trai Tư Mã Sư, chấp chưởng quyền lực dòng họ Tư Mã, nắm vị trí cao trong chính quyền Tào Ngụy. Về sau, ông tiêu diệt Thục Hán, củng cố quyền lực cho Tào Ngụy cũng như quyền lực của bản thân dòng họ trong triều đình Tào Ngụy, được phong Tấn vương (晉王). Sau khi diệt Thục Hán, một năm sau thì ông qua đời. Ngụy Đế Tào Mao từng nói: "Tâm của Tư Mã Chiêu, ai nhìn cũng thấy", về sau trở thành một câu thành ngữ nổi tiếng nói về ý đồ không thể che giấu của một người.


Xe ngừng ở cổng lớn Âu gia, cửa lớn mở ra, ánh đèn sáng trưng, mơ hồ nghe được bên trong truyền tới tiếng cười nói, xem ra đã có không ít người tới.

Mộc Như Lam và Thư Mẫn bước vào đại sảnh dưới sự dẫn đường của người hầu, đi vào trong lập tức nhìn thấy không ít người. Bọn họ nhìn Mộc Như Lam và Thư Mẫn, nhưng lại quay đi như không quen biết, vừa nhìn là biết không phải những người cùng khóa với Mộc Như Lam vừa tốt nghiệp học viện Lưu Tư Lan.

“Lam Lam!” Một người đàn ông lãng tử đang nói chuyện vui vẻ với cô gái mà hắn ta không quen biết bỗng nhìn thấy Mộc Như Lam, ánh mắt lập tức sáng lên, quên mất cả mỹ nhân trước mặt, vội hét lên, hắn ta vừa hét lên, lập tức khiến mọi người chú ý, nhận ra Mộc Như Lam, nhìn thấy khuôn mặt tươi cười ấm áp mềm mại khiến người ta lưu luyến kia, lập tức chạy tới chỗ cô.

“Lam Lam! Đã lâu không gặp! Cực kỳ nhớ cậu!”

“Hội trưởng!”

“Điện hạ!”

“…”





Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks       
            
Xem thông tin cá nhân
     
Có bài mới 01.01.2021, 00:43
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 1
Thành viên cấp 1
 
Ngày tham gia: 20.04.2020, 16:51
Tuổi: 19 Nữ
Bài viết: 32
Được thanks: 517 lần
Điểm: 64.03
Có bài mới Re: [Gia, khẩu vị quá nặng - Hắc Tâm Bình Quả] - Điểm: 49
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


V149.2: Khúc nhạc dạo

Editor: Chan
Beta_er: Noãn
Nguồn: diendanlequydon (DĐLQĐ)


Trong một lúc, đám đông trong hội trường ban đầu tụ một chỗ bây giờ đã chia thành hai nhóm. Hầu hết những người không biết Mộc Như Lam đều là bạn bè do Chu Tịnh Tịnh mời. Một số sống trong thành phố K hoặc gần thành phố K, họ đều là những người trưởng thành. Họ học cùng trường với Âu Khải Thàn và Chu Tịnh Tịnh. Đó là một trường danh tiếng, nhưng không phải trường quý tộc, xét cho cùng, có rất ít trường đại học vừa xếp hàng đầu lại vừa quý tộc, không có trường nào như vậy ở Trung Quốc được xếp vào hạng tốt nhất thế giới. Mà du học nước ngoài không phải có chút tiền là có thể nhập học. Vì vậy, trong số những sinh viên này, ít nhiều đều khá giả nhưng không bằng Âu gia, nghe nói đến Âu gia ở thành phố K mở tiệc, ai mà không chạy đến ngay cơ chứ? Có rất nhiều người không được mời mà cũng mặt dày chạy tới.

Mấy người vây quanh Chu Tịnh Tịnh bắt đầu bàn tán, có người nhìn Mộc Như Lam đến thất thần, có người đố kỵ ra mặt.

“Cô gái đó là ai vậy?” Cô gái xinh đẹp gợi cảm nhìn người đàn ông đẹp trai mà mình nhìn trúng ban nãy bây giờ đang cười nói cạnh Mộc Như Lam với sắc mặt khó coi.

Chu Tịnh Tịnh không nói gì, chỉ khoác tay Âu Khải Thần cùng đi qua bên đó. (bên Mộc Như Lam đứng)

Mọi người vây quanh Mộc Như Lam đi vào trong đại sảnh, vì vậy liền đứng đối diện Âu Khải Thần và Chu Tịnh Tịnh.

Âu Khải Thần nhìn Thư Mẫn, mày nhíu lại, còn chưa lên tiếng đã nghe thấy giọng nói lạnh lùng đầy mỉa mai của Thư Mẫn, “Sao nào? Âu thiếu gia không chào đón tôi sao? Cũng đúng, tôi là khách không mới mà tới mà.” Âu Khải Thần không hề mời cô.

Âu Khải Thần còn chưa đáp lại, quản gia lập tức lên tiếng giúp Âu Khải Thần giải thích, “Đều là do tôi sai, thiếu gia bảo tôi gửi thiệp mới cho các bạn học cùng khóa, nhưng Thư Mẫn tiểu thư hiện tại vẫn là học sinh lớp mười hai của học viện Lưu Tư Lan Học Viện, cho nên tôi… Là tôi sơ sẩy, mong Thư Mẫn tiểu thư thứ lỗi.”

Thư Mẫn lạnh lùng hạ khóe miệnh, không nói nữa, việc này xem như kết thúc.

Âu Khải Thần tất nhiên sẽ không mời cô, cô vẫn luôn ở thành phố K, Thư gia cũng không phải hào môn thế gia gì, nhung đã giàu có từ thế hệ cha ông cô, vẫn luôn làm ăn liêm chính cho nên rất nhiều người đồng ý kết bạn làm ăn với gia đình cô. Giao tiếp rộng có nghĩa là có nhiều tin tức hơn người khác, mặc dù Âu gia có học viện Lưu Tư Lan, nhưng điều quan trọng vẫn là công ty, gần đây xảy ra một vài chuyện, tuy không lớn nhưng rất phiền toái, nếu làm không tốt Âu gia sẽ phải bán một nửa cố phần ra ngoài.

Âu Khải Thần dáng vẻ cao quý lạnh lùng bước tới, tuyệt đối sẽ không cho người khác biết gia đình hắn ta xảy ra vấn đề, như vậy chắc chắn sẽ rất mất mặt.

“Lại đây cùng nhau nói chuyện chút đi.” Âu Khải Thần lạnh nhạt nói một cau, xoay người trở lại đại sảnh, Chu Tịnh Tịnh và Mộc Như Lam gật đầu chào hỏi, cô ta bám chặt lấy Âu Khải Thần không buông, khiến Âu Khải Thần khẽ nhíu mày.

Hoắc Á Lan vẫn luôn đứng trên tầng quan sát mọi thứ sắc mặt khẽ biến. Vốn dĩ bà ta tưởng rằng buổi chiều có thể đưa Chu Tịnh Tịnh về thành phố S, cô ta ở đây thì làm sao Âu Khải Thần có thể lấy lòng theo đuổi Mộc Như Lam được? Bà ta không ngờ Chu Tịnh Tịnh nói rằng muốn ở lại vài ngày để chăm sóc Âu Khải Thần, cô ta nói như vậy thì làm sao bà ta còn đuổi được cô ta đi chứ!

Bà ta rủ Chu Tịnh Tịnh ra ngoài dạo phố để tạo cơ hội cho con trai, kết quả đám bạn học kia lại kéo tới tìm cô ta, chẳng lẽ bà ta nhất quyết kéo Chu Tịnh Tịnh đi dạo phố, bỏ lại đám bạn học kia ư? Như vậy chẳng phải là quá đáng sao? Nhiều người sẽ nghĩ không tốt về Âu gia. Vì vậy, phía dưới bây giờ mới xảy ra tình trạng này, khiến bà ta tức đến nghiến răng nhưng chỉ có thể nuốt vào trong bụng.

Mộc Như Lam tất nhiên là trung tâm của đám người trong học viện Lưu Tư Lan, các chủ đề bàn tán đều xoay quanh Mộc Như Lam, có người lén chụp ảnh và đăng lên diễn đàn, có người lặng lẽ ghi lại những gì Mộc Như Lam nói. Tóm lại, diễn đàn là để chia sẻ những điều liên quan đến Mộc Như Lam với nhiều người cũng thích Mộc Như Lam. Mộc Như Lam đã đến Mỹ, học viện Bạch Đế luôn được bảo vệ tuyệt đối, bọn họ không thể biết được thông tin gì về cô.

Vậy nên những người ngoài kia không có cơ hội chen vào và cũng không biết làm cách nào để chen vào, họ lúng túng đứng nhìn nhau nhưng không cam lòng rời đi như vậy. Phải biết rằng những học viên của học viện Lưu Tư Lan đều là con cháu của những gia tộc giàu có.

Chu Tịnh Tịnh nhìn cô gái xinh đẹp đang mỉm cười giữa đám đông, đôi mắt hơi cúi xuống che đi những cảm xúc phức tạp trong mắt, đây chính là thiên sứ trong truyền thuyết vừa xinh đẹp vừa tài giỏi, thành tích học tập khiến người khác phải kinh ngạc, dung mạo và khí chất càng khiến người ta kinh ngạc hơn. Đương nhiên, cô còn khiến người ta kinh ngạc vì có gia thế làm hậu thuẫn vững mạnh.

Công chúa Kha gia …

Không phải người mà Chu Tịnh Tịnh cô ta có thể so được.

“Nghe nói quy tắc của học viện Bạch Đế rất hà khắc và biến thái, bốn năm học cộng các kỳ nghỉ lại còn không tới nửa tháng, không biết tại sao lúc này Mộc tiểu thư có thể trở về?” Đám bạn Chu Tịnh Tịnh có người chợt nghĩ tới điều gì đó, không cần suy nghĩ cứ như vậy lên tiếng hỏi, giọng điệu còn mang chút khinh miệt, giống như sở dĩ Mộc Như Lam có thể trở về lúc này là do xảy ra vấn đề ở học viện Bạch Đế.

Những lời này vừa nói ra cả đại sảnh lập tức rơi vào yên tĩnh, nhóm người học viện Lưu Tư Lan không hề nghĩ sẽ có người nhắc đến vấn đề này, cho nên đám bạn của Chu Tịnh Tịnh lại vội vàng chen vào: “Đúng vậy đúng vậy, nghe nói học sinh muốn xin nghỉ phép ra ngoài không phải là chuyện dễ dàng gì, hơn nữa ở học viện Bạch Đế còn có một loạt bảng xếp hạng, thứ hạng càng thấp càng dễ bị bắt nạt, Mộc tiểu thư dựa vào thành tích để đi vào, chắc hẳn rất vất vả, rời đi cũng tốt…” Vừa nói vừa nhìn Mộc Như Lam với ánh mắt thương hại.

Dùng quen cái tên Mộc Như Lam này, vừa nãy lúc giới thiệu Mộc Như Lam cũng thuận miệng nói thành “Mộc Như Lam”, những nếu lập tức sửa thành “Kha Như Lam” thì lại thành ra cô đang bất mãn với Mộc gia, cho nên cô cũng mặc kệ.

Vì vậy với chút kiến thức nhưng không nhiều của mình bọn họ (đám bạn học của CTT) không nhớ rõ hiện tại trong thành phố K vẫn tồn tại một Mộc gia, cho nên mới nghĩ rằng Mộc Như Lam nhờ vào thành tích tốt nên mới được chuyển từ Harvard sang học viện Bạch Đế. Chính sách hỗ trợ dân thường của Học viện Bạch Đế đã được phổ biến trong tầng lớp thượng lưu, nhiều gia đình nhỏ muốn cho con đến học viện Bạch Đế để gặp gỡ những quý tộc thực sự nhờ điểm số và sự may mắn.

Cô gái kia vừa nói xong, đại sảnh lại yên tĩnh đến kỳ lạ, Mộc Như Lam tươi cười như cũ, giống như không để ý, những sự thật là cô không muốn để ý. Cô ít khi giao tiếp với những người trong giới thượng lưu, có rất nhiều người biết tên của cô nhưng lại không biết mặt, hơn nữa lúc cô mới đổi họ cũng không tiếp xúc nhiều với bọn họ, họ quên cô cũng là điều bình thường. Cô không phải siêu sao, không cần mọi người phải biết đến mình.

Mộc Như Lam không để ý nhưng nhóm người học viện Lưu Tư Lan lại dần đen mặt, cô gái kia đang nói cái gì? Nói Lam Lam của bọn họ dựa vào điểm số để vào học, bị bắt nạt cuối cùng không chịu nổi áp lực nên nghỉ học? Vô cùng nhục nhã! Thật sự vô cùng nhục nhã!

Cô gái kia tự hào vì những gì mình nói ra khiến những người bên phía Mộc Như Lam đều chú ý đến mình, cô ta tưởng mình đã trở thành tiêu điểm, đang chuẩn bị õng ẹo tạo dáng, không ngờ áp suất không khí đột nhiên thấp xuống, một đám người đang cười nói vui vẻ bỗng đen mặt. Đám học viên Lưu Tư Lam không biết điều này sao, chẳng lẽ cô ta đã nói sai?

“Sao …”

“Lam Lam của chúng tôi ở học viện Bạch Đế NO.1 bảng sức hút, NO.1 bảng tài sản, No.1 bảng thành tích cá nhân, cả bảng tổng hợp cũng No.1, có thể đi vào 50 mấy khu đặc quyền dành cho người đứng đầu ở học viện Bạch Đế, hơn nữa còn có thể tùy ý ra khỏi cổng trường.” Có người tức giận nhưng vẫn gẩy gẩy móng tay làm bộ trang nhã lên tiếng giải thích cho những kẻ ngu dốt.

Cô gái vừa nãy lên tiếng trừng lớn hai mắt, cả Chu Tịnh Tịnh cũng ngạc nhiên, danh tiếng của học viện Bạch Đế rất lớn, bọn họ có không ít người biết bảng xếp hạng kia có ý nghĩa gì. Chu Tịnh Tịnh không ngờ Mộc Như Lam vậy mà NO.1 4 bảng, hơn nữa bảng tài sản … Chẳng lẽ toàn bộ tài sản của Kha gia đều để lại cho Mộc Như Lam sao?

“Lam Lam của chúng tôi có quan hệ không tệ với người sáng lập học viện Bạch Đế đồng thời là Boss của Đế chế bạch, thường xuyên ăn cơm ở tổng bộ Bạch Đế.” Lại một người làm bộ bình tĩnh tiếp tục “bổ túc” cho đám người ngu dốt kia.

Sắc mặt của nhóm người lại thay đổi, nhìn Mộc Như Lam... giống như nhìn thấy người ngoài hành tinh.

Mộc Như Lam hơi bất lực, sẽ luôn có những người phấn khích hơn cô.

“Nhắc mới nhớ, sủng vật của Lam Lam không mang về có phải gửi nuôi ở chỗ Bạch Boss không?”

“Đúng vậy, con bồ câu nhỏ của hội trưởng đã lâu không thấy, có phải nó đã chết rồi không?”

“Này, nói linh tinh cái gì đó, có phải là đang đẻ trứng khôn? Có phải ấp ra tiểu bồ câu không? Có thể tặng tớ một con được không Lam Lam?”

Bất tri bất giác, đám người bạn Chu Tịnh Tịnh bị xem nhẹ.

Mộc Như Lam bất đắc dĩ cười, “Tiểu bạch là giống đực.” Không đẻ được trứng a~

“Nghe nói đầu năm nay bồ câu cũng làm gay…”

“Tiểu bạch không phải gay…” Tuy rằng nó và Mãnh Sát hiện tại có tình cảm không tệ, nhưng xét về chủng loại và vóc dáng, Tiểu Bạch nhà cô vẫn nên từ bỏ đi.

Thế là bọn họ lại lấy Mộc Như Lam làm trung tâm trò chuyện, giống như nói mãi không hết, rõ ràng nghe thì chẳng có gì quan trọng. Từng đôi đôi mắt nhìn chằm chằm Mộc Như Lam, từng đôi nghe Mộc Như Lam nói. Đám bạn của Chu Tịnh Tịnh đứng ngu ngốc một chỗ như chữ X.

Chu Tịnh Tịnh nhìn Mộc Như Lam một cái, rồi lại nhìn Âu Khải Thần đáng đứng bất động nhìn về phía, cánh môi hơi hơi nhấp máy, sau đó đẩy đẩy tay hắn ta cười nói: “Khải Thần, Mộc tiểu thư thực rất được hoan nghênh nha, có điều hình như ngón áp út của cô ấy đeo nhẫn, nghe nói năm ngoái cô ấy tới thủ đô để đính hôn.”

Sắc mặt Âu Khải Thần quả nhiên lại lạnh xuống, nhìn Mộc Như Lam, môi mỏng mím lại, những người khác nghe xong, các cô gái vui vẻ, hóa ra là đã có, nói vậy, cho dù cô đi đến đâu cũng được chào đón. Tóm lại cô đã là của người khác. Chờ đến lúc những người đàn ông kia bị các cô quyến rũ, các cô sẽ tự có biện pháp khiến họ nghe lời mình.

Chu Tịnh Tịnh yên lặng ôm chặt cánh tay Âu Khải Thần, lông mi dài cong vút che đi những cảm xúc phức tạp trong mắt.

Không bao lâu sau một đám người lại chuyển tới hoa viên, Lưu Bùi Lực hét lên một tiếng khi đi qua Mộc Như Lam, một người đàn ông cao gầy như gậy trúc mặt như đưa đám, giống như Mộc Như Lam làm gì hắn ta vậy, không ngừng cúi xuống xin lỗi, cuối cùng Mộc Như Lam nói chỉ cần hắn ta không tìm Lưu Bùi Dương gây phiền toái cô sẽ bỏ qua.

Trời càng ngày càng khuya

Lưu Bùi Lực rời khỏi Âu gia, khi Mộc Như Lam nói câu kia hắn ta mới thở dài nhẹ nhõm, lau mồ hôi trên trán, sau đó muốn về nhà tắm rửa rồi nghỉ ngơi cho tốt, miên man suy nghĩ một ngày, đầu hắn ta đau muốn chết

“Về nhà đi.” Lưu Bùi Lực nhìn tài xế rồi nói, ngả người ra sau ghế, kéo cà vạt rồi thở dốc.

Phía trước tài xế nghe theo khởi động xe, bốn bánh xe đen xì không ngừng chuyển động.

Đèn đường màu vàng lờ mờ lóe lên ánh sáng chiếu sáng lòng đường, nhưng dần dần, không biết từ lúc nào, trở nên tối tăm, ngay cả trong xe cũng tối đen.

Lưu Bùi Lực nhắm mắt chìm vào giấc ngủ, hắn ta không biết gì về những bất thường này, cho đến khi xe dừng lại trong một vùng tối không có bóng người, cửa xe bên cạnh hắn ta đã bị chặn lại. Khi nó được mở ra, hắn ta sững sờ mở mắt ra, "Tôi đã về nhà — à—"

Hắn ta bị kéo ra khỏi xe từ băng ghế sau, nằm trên mặt đất với đôi mắt đỏ hoe nhìn chằm chằm vào màn đêm tối tăm phía trước, như thể có thứ gì đó khủng khiếp ẩn giấu ở đó, rồi dần dần, hắn ta ngừng nhúc nhích ...



Âu Khải Thần cuối cùng cũng không có cơ hội ở một mình với Mộc Như Lam, Chu Tịnh Tịnh luôn bám lấy hắn ta, cho dù không bám lấy người thì cũng đứng cách đó không xa quan sát, lại còn cố ý kéo đám người muốn bám đùi Âu gia lại gần hắn, gây trở ngại tới cực điểm, mãi đến khi Mộc Như Lam và Thư Mẫn rời khỏi Âu gia, mặt Âu Khải Thần đã đen tới cực điểm, cũng không thèm nhìn Chu Tịnh Tịnh lập tức về phòng đóng cửa thật mạnh.

Chu Tịnh Tịnh nhìn cửa phòng đóng chặt, khóe môi lạnh lùng nhếch lên, xoay người rời đi.

Hôm sau.

Xe cảnh sát inh ỏi kêu, cuối cùng từng chiếc dừng ở cổng lớn Mộc gia.

--- ------ ------ ------ ------ ------ ------ ------ ------ ------ ------ ------ ------ ------ ------

Chúc mừng năm mới nha mọi người~~ Chúc mọi người năm mới vui vẻ ạ. Cảm ơn mọi người năm 2020 đã đồng hành cùng mình và Noãn ạ <3




Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks       
            
Xem thông tin cá nhân
     
Có bài mới 06.01.2021, 14:30
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 9
Thành viên cấp 9
 
Ngày tham gia: 27.02.2016, 17:21
Tuổi: 20 Nữ
Bài viết: 1368
Được thanks: 844 lần
Điểm: 2.83
Có bài mới Re: [Gia, khẩu vị quá nặng - Hắc Tâm Bình Quả] - Điểm: 1
huyenkhanh1404 đã viết:
[color=#000000][size=150]
V149.2: Khúc nhạc dạo

Editor: Chan
Beta_er: Noãn
Nguồn: diendanlequydon (DĐLQĐ)


Trong một lúc, đám đông trong hội trường ban đầu tụ một chỗ b


thanks nàng nhiều nha. Nàng thi xong chưa, 2 tuần nay ta cũng phải thi nè (。•́︿•̀。)

--- ------ BỔ SUNG THÊM --- ------

huyenkhanh1404 đã viết:
[color=#000000][size=150]
V149.2: Khúc nhạc dạo

Editor: Chan
Beta_er: Noãn
Nguồn: diendanlequydon (DĐLQĐ)


Trong một lúc, đám đông trong hội trường ban đầu tụ một chỗ b


thanks nàng nhiều nha. Nàng thi xong chưa, 2 tuần nay ta cũng phải thi nè (。•́︿•̀。)


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks       
            
Xem thông tin cá nhân
Hiển thị bài viết từ:  Sắp xếp theo  
Trả lời đề tài  [ 433 bài ] 
           
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: baonganpham, hahaha73, Hsxnc và 52 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:



Đề tài nổi bật 
1 • [Xuyên không - Dị giới] Phế sài muốn nghịch thiên Ma Đế cuồng phi - Tiêu Thất Gia - Hoàn

1 ... 229, 230, 231

2 • [Hiện đại] Quân hôn Tổng giám đốc thô bạo của tôi - Nam Mịch

1 ... 140, 141, 142

3 • [Hiện đại - Trùng sinh] Ảnh hậu tái lâm - Khương Ngọc

1 ... 28, 29, 30

4 • [Hiện đại - Quân nhân] Cô dâu của trung tá - Hồ Ly

1 ... 138, 139, 140

5 • [Xuyên không - Dị giới] Thiên tài triệu hồi sư - Nhược Tuyết Tam Thiên

1 ... 234, 235, 236

6 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

7 • [Hiện đại - Trùng sinh] Gia khẩu vị quá nặng - Hắc Tâm Bình Quả

1 ... 143, 144, 145

8 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

9 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ vô song - Bạch Sắc Hồ Điệp

1 ... 120, 121, 122

10 • [Hiện đại] Hôn trộm 55 lần - Diệp Phi Dạ

1 ... 234, 235, 236

11 • [Xuyên không] Con đường vinh hoa của Thái tử phi - Tú Mộc Thành Lâm

1 ... 53, 54, 55

12 • [Cổ đại - Trùng sinh] Ngày mai liền hòa ly - Hải Lí Khê

1 ... 32, 33, 34

[Xuyên không] Bệnh vương tuyệt sủng độc phi - Trắc Nhĩ Thính Phong

1 ... 132, 133, 134

14 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 214, 215, 216

15 • [Hiện đại] Cố chấp ngọt - Triệu Thập Dư

1 ... 38, 39, 40

16 • [Xuyên không - Điền văn] Hán tử trên núi sủng thê Không gian nông nữ Điền Mật Mật - Thấm Ôn Phong

1 ... 78, 79, 80

17 • [Hiện đại] Vợ yêu con cưng của tổng tài - Thượng Quan Nhiêu

1 ... 77, 78, 79

18 • [Hiện đại] Trong phim ngoài đời - Nhất Diệp Cô Chu

1 ... 36, 37, 38

19 • [Cổ đại - Trọng sinh] Võ thần nghịch thiên Ma phi chí tôn - Băng Y Khả Khả

1 ... 76, 77, 78

20 • [Cổ đại tiên hiệp] Tiên vốn thuần lương - Chính Nguyệt Sơ Tứ

1 ... 245, 246, 247



Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 247 điểm để mua Hoa hồng
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 216 điểm để mua Love Green
doctruyen888: Cho mình hỏi thăm, sao mình ko được cấp phép để xem tiếp truyện ạ?
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 329 điểm để mua Mèo tặng hoa
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 322 điểm để mua Mèo trong giỏ
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 327 điểm để mua Mèo xanh thèm cá
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 851 điểm để mua Ngọc xanh đen
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 500 điểm để mua Hồng ngọc 3
Shop - Đấu giá: Đào Sindy vừa đặt giá 467 điểm để mua Dây chuyền đá Peridot
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 474 điểm để mua Chuột Minnie 2
cò lười: chào mọi người
Hoàng Phong Linh: hmmm
Độc Bá Thiên: E qua nick đó xem âm bao nhiêu đi :)2
Mẫu Tử Song Linh: Em có lòng thành thôi, chứ không có tiền
Mẫu Tử Song Linh: Đại gia Ếch Ộp Kêu ngày xưa nay còn đâu? =))
Độc Bá Thiên: Tết lì xì chị nhá
Mẫu Tử Song Linh: Hihi =))))
Độc Bá Thiên: Khôn như e nhà chị nuôi mấy đứa đó :)))
Mẫu Tử Song Linh: Em cho chị 2k điểm diễn đàn chị cho em 200k tiền mặt nhớ? =)))
Độc Bá Thiên: E nhìn chị còn bn :cry:
Mẫu Tử Song Linh: No no, chị cho em tiền đi
Độc Bá Thiên: Chuyển chị 2k cũng đc nè :iou:
Mẫu Tử Song Linh: Em có 2k nè :(
Độc Bá Thiên: Nghèo quá e ạ
Mẫu Tử Song Linh: Xin chào mọi người =)))))
Mẫu Tử Song Linh: Gì sao nói em théeeee
Độc Bá Thiên: Xôi điên
LogOut Bomb: Độc Bá Thiên -> Đào Sindy
Lý do: À lố e iu <3
Shop - Đấu giá: Jung Ad vừa đặt giá 200 điểm để mua Cute Dog
Shop - Đấu giá: Jung Ad vừa đặt giá 200 điểm để mua Thỏ bay

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.