Diễn đàn Lê Quý Đôn



Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 421 bài ] 
Bỏ phiếu 

Bạn nghĩ tình yêu nào nguy hiểm nhất?
Bạn có thể chọn tối đa 2 ý kiến

Xem kết quả

Gia, khẩu vị quá nặng - Hắc Tâm Bình Quả

 
Có bài mới 28.06.2020, 22:44
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 1
Thành viên cấp 1
 
Ngày tham gia: 20.04.2020, 16:51
Tuổi: 19 Nữ
Bài viết: 27
Được thanks: 383 lần
Điểm: 64
Có bài mới Re: [Gia, khẩu vị quá nặng - Hắc Tâm Bình Quả] - Điểm: 76
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


V131.2: Hợp tác
Editor: Chan_2711
Nguồn: DĐLQĐ (diendanlequydon)

...

Morse tắt di động, những lời y nói vẫn đọng lại trong tai. Trong đại sảnh mọi người một lần nữa quay lại nhìn Mộc Như Lam, nhưng cô lại không biết tại sao, nói cho cùng thì vẫn có chút khoảng cách, những người đứng gần Bạch Mạc Ly có thể nghe được nhưng cô thì không.

Rất tốt, hiện tại bọn họ có không ít vấn đề cần giải quyết mà người phụ nữ này còn muốn dốc lòng tiếp cận. Chỉ có điều cũng vui mừng vì câu nói kia của Morse, để cho họ biết người mật báo không phải Mộc Như Lam, nếu không tại sao Morse lại cảnh cáo cô chưa?
Nhưng không phải Mộc Như Lam thì là ai chứ?

Bạch Mạc Ly rút chìa khóa cắm trên két sắt ra, cho người đẩy két sắt về thư phòng của hắn, quay đầu nhìn Tuyết Khả. Tuyết Khả lập tức hiểu ý xoay người đi ra ngoài.

Bạch Mạc Ly bước lên bậc thang, đi đến chỗ Mộc Như Lam đang dựa vào lan can bậc thang, hắn muốn lên tầng nhưng khi đi qua chỗ Mộc Như Lam đứng, bước chân dừng lại. Giọng nói trầm thấp lạnh lẽo vừa như tiếng đàn vi-ô-lông lại vừa như màu đông lạnh lẽo kết thành sương, lạnh hơn cả tuyết, vang lên: “Khoảng thời gian sau này tôi không cho phép cô rời khỏi Đế chế Bạch, cô phải theo sát chúng tôi.”

Mộc Như Lam nghiêng đầu nhìn người đàn ông bên cạnh nói chuyện, nở nụ cười hời hợt:

“Ngày mai tôi sẽ quay về học viện Bạch Đế học tập.”

Bạch Mạc Ly chỉ lạnh lùng nhìn cô một cái, không nói một lời đi lên tầng.

Người thì ra ngoài, người thì lên tầng, rất nhanh trong đại sảnh chỉ còn vài người.

Gino nhìn thấy Mộc Như Lam lập tức chạy đến, kích động nói: “Ơ, là cô à? Tôi là học trưởng của cô ở đại học Harvard... Ối!” Còn chưa nói xong, một bàn tay đã đặt trên vai hắn ta, đẩy hắn ta sang một bên.

Hắc Báo kéo Mộc Như Lam ngồi xuống ghế sôpha trong đại sảnh, mở phim kinh dị sau đó nhét điều khiển vào tay cô. Quay sang tìm tòi nghiên cứu Mộc Như Lam, thấy cô không có tâm trạng xem phim, chọc chọc cùi trỏ lên tay cô, có chút mất kiên nhẫn vò tóc nói: “Này, cô đừng như vậy... Ơ... Ơ... Dù sao Boss của chúng tôi vì muốn tốt cho cô nên mới không để cô quay lại học.”

Mộc Như Lam không nói một từ nhìn Hắc Báo, đôi mắt như hắc ngọc lưu lý tinh khiết phản chiếu khôn mặt hắn ta, khiến Hắc Báo có chút không được tự nhiên tiếp tục giải thích.

Nhưng tạm thời không biết nên nói như thế nào mới khiến Mộc Như Lam hiểu được bây giờ cô đã bị Giáo Hội coi là kẻ thù. Dù sao trước kia Mộc Như Lam và Morse có quan hệ không tồi, cô đi một chuyến đến Italy khi trở về cũng đâu bị gì, nếu như giải thích không tốt lại bị coi là châm ngòi ly gián, vì thế Hắc Báo bực bội vò vò tóc sau gáy, cuối cùng cũng tìm được đầu mối, cao hứng nói: “Cô có biết máy đo sóng hạt nhân hạt tinh thể CH không?”

Mộc Như Lam gật đầu, nói: “Trước kia tôi có xem qua trên sách y học.” Đây là thiết bị y tế cao cấp mấy năm gần đây mới phổ biến rộng rãi, giá cả tuy đắt đỏ nhưng công dụng rất lớn. Có thể nói người phát minh ra nó có công rất lớn đối với ngàng y học trên toàn thế giới. Lúc trước hình như được đề cử trao thưởng Nobel ở hạng mục khoa học kỹ thuật, nhưng vì tình hình có chút đặc biệt nên bị loại bỏ.

“Cô biết là tốt rồi, tôi đỡ phải giải thích, mệt muốn chết... Quan trọng là cô có biết người phát minh ra nó không?”

“Hình như là Mặc gia ở thủ đô.” Mộc Như Lam suy nghĩ một chút, không nhớ chính xác tên người phát minh, chỉ nhớ rõ là người nhà của Mặc Khiêm Nhân. Là gia tộc số một về khoa học kỹ thuật ở Trung Quốc, Mặc gia không chỉ cống hiến một cái máy đo sóng hạt nhân hạt tinh thể CH.

“À, chính là bố chồng của cô đó.” Hắc Báo nhớ Mộc Như Lam và Mặc Khiêm Nhân vừa đính hôn cách đâu không lâu. Vì bỗng nhiên phát hiện ra điều quan trọng giọng Hắc Báo còn cao hơn một chút, thao thao bất duyệt không hề phát hiện vẻ mặt Mộc Như Lam thay đổi, tiếp tục nói: “Người đó tên là gì tôi cũng không nhớ, đã chết từ lâu lắm rồi. Dù sao thời điểm ông ta nghiên cứu ra thứ kia Giáo Hội cũng suýt nữa nghiên cứu ra, kết quả lại bị cha của viện trưởng Amon dẫn trước một bước, làm cho Giáo Hội tổn thất không hề nhỏ... Đại khái là năm mươi triệu bảng Anh (~1517950000000 tỷ VNĐ). Giáo Hội rất tức giận, ở Trung Quốc quan sát mấy tháng cũng không xuống tay được. Thời điểm tất cả mọi người buông lỏng cảnh giác, Giáo Hội bắt ông ấy đến California, giết chết ông ấy. Chậc chậc, thủ đoạn có thể nói là siêu tàn nhẫn.”

Hắc Báo nói xong vẻ mặt nhăn nhó, lắc lắc đầu, giống như người lạc vào cảnh giới kỳ lạ. Trên thực tế, khi đó Hắc Báo còn đang cởi chuồng chơi đùa khắp nơi, hơn nữa việc này vẫn luôn là bí mật, người biết chuyện lại càng ít. Nhưng chuyện ngày đó của Giáo Hội bị mọi người biết và đem ra làm trò cười, cho nên dần dần Hắc Báo cũng biết, có điều đối với những người ngài cuộc như bọn họ cũng chỉ là nghe người khác nói lại mà thôi. Căn bản không hề biết sự thật ra làm sao, thậm chí còn không quan tâm đến việc Giáo Hội giết cha Mặc Khiêm Nhân như thế nào. Bọn họ chỉ quan tâm biểu cảm của Giáo Hội có bao nhiêu đặc sắc khi bị dẫn trước một bước.

Sự khác biệt giữa người trong cuộc và người ngoài cuộc.

Mộc Như Lam hơi cụp mắt, thật sao? Thì ra Giáo Hội chính là kẻ thù của Khiên Nhân? Lúc trước khi đi cứu Mặc Khiêm Nhân cô mơ hồ nghe được cái gì mà chi đội C-D hay D-C gì đó, chỉ là không nghĩ tới hóa ra là Giáo Hội, Mặc Khiêm Nhân một chữ cũng không nói với cô...

“... Giáo Hội đối với kẻ thù khó chơi giống như ruồi bọ và chó dại, chỉ có những người trên cơ thì may ra bọn họ còn buông tha. Cho nên khoảng thời gian này tốt nhất cô làm bé ngoan đi theo chúng tôi...” Hắc Báo nói xong, ánh mắt dừng lại ở trên màn hình TV. Trong phim kinh dị, diễn viên chính đang trốn ở trong góc phòng, mà tên sát nhân biến thái đang cầm dao tìm nhân vật chính. Hắc Báo hoảng sợ chờ nhân vật chính bị cắt thành hai nửa, lục phủ ngũ tảng bị moi ra, sau đó tức giận: “Tên ngu xuẩn kia, bây giờ còn trốn cái gì mà trốn, nên cầm con dao liều mạng với hắn đi chứ... Mẹ kiếp! Ngu xuẩn... Người đâu?”

Bên trong thư phòng.

Bút máy màu vàng đen nhẹ nhàng gõ lên mặt bàn, giây kim đồng hồ Thạch Anh treo tường “tích tắc, tích tắc” quay, giống như đang tính toán hoặc chờ đợi điều gì đó.

Không bao lâu sau, một thân tây trang nữ đi đến, vô cùng tự tin, lãnh diễm và cao quý.

“Boss.” Tuyết Khả đi đến bên cạnh Bạch Mạc Ly, mặt không chút thay đổi  nghiêm túc nói:
“Không tra ra tin tức Giáo Hội và Yakuza cùng bắt tay hợp tác. Xem ra hai bên không bắt tay hợp tác.”

Bạch Mạc Ly thản nhiên ừ một tiếng.

“Liệu có quá mạo hiểm hay không? Boss, thời gian ba ngày không đủ để chúng ta sắp xếp tình hình hoàn hảo. Có thể sẽ gặp phải thiếu xót.” Tuyết Khả lại nói.

“Không vào hang cọp làm sao bắt được cọp con. Hơn nữa, nơi đó không phải hang cọp.” Bút máy trên tay Bạch Mạc Ly dừng lại, không gõ lên mặt bên nữa, tiếp tục nói: “Nên làm như thế nào cô cũng đã rõ, đi thực hiện đi.”

Tuyết Khả hơi cúi đầu: “Vâng.”

...

Khi Tần Phá Phong và Tần Xuất Vân lái xe vào bệnh viện trong thành phố Washington, Tần Lãnh Nguyệt đã ngủ rồi. Bác sĩ sau khi biết người đến là người nhà Tần Lãnh Nguyệt liền nói cho họ biết tình hình hiện tại của cô ta.

“Cô ấy bởi vì gặp phải sợ hãi quá độ cho nên thần kinh xuất hiện hỗn loạn, thường xuyên suốt hiện ảo giác... Cảm xúc của cô ấy quá mức không bình thường, chúng tôi đã đề nghị cô ấy bỏ đứa bé nhưng Tần tiểu thư hình như không muốn. Hai vị là người nhà của cô ấy, tôi hy vọng hai người có thể lấy cơ thể khỏe mạnh của cô ấy là điều quan trọng nhất, khuyên nhủ cô ấy nhiều hơn. Không có cha đứa nhỏ bên cạnh, tinh thần của cô ấy rất không có lợi cho đứa trẻ, hơn nữa... Có lẽ vào ngày sinh cô ấy sẽ không chịu được mà khó sinh, thống khổ nhất là đứa bé sẽ biến thành thai lưu...” Bác sĩ nghiêm túc nói.

Tần Phá Phong và Tần Xuất Vân nghe xong sắc mặt càng khó coi, nhưng bây giờ thì có biện pháp gì? Việc Bạch Mạc Ly đã quyết định bọn họ không có biện pháp can thiệp, mặc dù từ đầu đến cuối bọn họ đúng là không công bằng thiên vị Tần Lãnh Nguyệt, cho rằng Bạch Mạc Ly không nên vì một người đã chết mà bỏ mặc đứa con của mình, thế nhưng... Bây giờ thì có biện pháp gì? Tần Lãnh Nguyệt nuôi lớn bọn họ, nhưng Bạch Mạc Ly cho bọn họ tiền bạc, địa vị, thậm trí là tri thức cho nên bọn họ không có biện pháp và tư cách đi chỉ trách hắn...

Tần Xuất Vân liên lạc với quản gia biệt thự Tần Lãnh Nguyệt ở, hỏi rõ rốt cuộc chuyện gì đã xảy ra, tại sao Tần Lãnh Nguyệt lại bị dọa thành ra như vậy.

“Bởi vì tình huống khá là đặc biệt cho nên chúng tôi không báo cảnh sát, có lẽ là bên Đế chế có người bất mãn với Lãnh Nguyệt tiểu thư, hình như gửi cho cô ấy một cái... Một đầu người đến đấy...” Nữ quản gia có chút run rẩy, lắp bắp trả lời. Nếu là bên Đế chế Bạch gửi tới, đương nhiên là muốn chính Đế chế Bạch xử lý, làm sao có thể báo cảnh sát?

“Bên Đế chế nói như thế nào?” Tần Xuất Vân lại hỏi.

“Việc này... Bên đó vẫn luôn không trả lời.” Nữ quản gia nói. Thật ra cô ta căn bản không thông báo rõ ràng cho bên Bạch Đế, Tần Lãnh Nguyệt tại nơi này đã xảy ra chuyện gì, cô ta đã khó chịu với Tần Lãnh Nguyệt lâu lắm rồi. Bây giờ còn bị điều đến nơi này chăm sóc Tần Lãnh Nguyệt, cho nên khi nhìn Tần Lãnh Nguyệt bị dọa thành ra như vậy tâm trạng cô ta cực kỳ vui sướng, đồng thời cũng không hy vọng Tần Lãnh Nguyệt vì vậy mà lại nhớ tới Bạch Đế, cho nên đã xử lý cái đầu người kia gọn gàng. Thời điểm bên Bạch Đế gọi điện tới hỏi, cô ta chỉ nói Tần Lãnh Nguyệt vì một trò đùa dai mà nhận được một bưu phẩm kì lạ nên bị dọa sợ hãi phải vào viện, bên kia đương nhiên sẽ không để ý tới. Chỉ là Tần Lãnh Nguyệt lại muốn làm con thiêu thân lao về Bạch Đế.

“Cái gì?... Không tra ra là ai gửi tới sao?” Tần Xuất Vân hít sâu một chút, bình tĩnh hỏi.

“Tôi không biết.”

“Cái đầu người đó là ai?”

Nữ quản gia suy nghĩ một chút, nói: “Có lẽ là thi thể được bên tổng bộ nghiên cứu y học dùng tới.”

“Cái đầu người kia hiện đang ở đâu?” Tần Xuất Vân dự định tự mình đi thăm dò, cô ta muốn nhìn xem là kẻ hỗn đản nào dám làm ra trò đùa dai dù họa Tần Lãnh Nguyệt, khiến Tần Lãnh Nguyệt sợ tới mức tinh thần thất thường.

“Cái đầu người kia... Đã xử lý dựa theo yêu cầu của Lãnh Nguyệt tiểu thư rồi...”

“...”

“Cho nên, bây giờ không thể tra ra đầu người là ai gửi tới và đầu người đó là ai.”
Tần Xuất Vân cúp điện thoại, ngồi xuống ôm đầu suy nghĩ, hành lang vắng vẻ, chỉ có bóng hai anh, một đứng, một ngồi.

“Hay là đưa chị ấy về cô nhi viện kia dưỡng bệnh.” Tần Phá Phong đột nhiên lên tiếng, giọng nói vang vọng khắp hành lang vắng vẻ.

Tần Xuất Vân nhìn Tần Phá Phong.

“Nơi đó rất xa nội thành, mấy năm nay Boss đã quyên góp tiền xây dựng lại, hiện đại hơn rất nhiều. Không khí rất tốt, phù hợp cho việc dưỡng thai.” Tần Phá Phong không nhịn được nghĩ tới, có lẽ việc sống trong thành phố lớn và ảnh hưởng bởi xã hội thượng lưu khiến Tần Lãnh Nguyệt càng ngàng càng không đơn thuần.

“... Cũng được, chị ấy từng nói rất thích nơi đó.” Tần Xuất Vân nói, đến nơi xa Washington như vậy chị ấy sẽ sống thật tốt.

...

Vật đổi sao rời, chớp mắt đã mấy ngày trôi qua. Ánh mặt trởi rực rỡ khiến mọi người cảm thấy tầm nhìn mơ hồ. Gió thu khẽ thổi, lá rụng phủ kín mặt đất.

Hương trà vẫn như cũ, nồng đậm tràn ngập khắp căn phòng, hương lan yếu ớt giăng kín nơi nơi.

Một phần văn kiện được chuyển tới, người đàn ông ôn nhuận như ngọc để chén trà trong tay xuống, nhận lấy, mở ra, đôi mắt hơi cong lên, nhưng bên trong không có bao nhiêu độ ấm.

“Xem ra tranh đoạt lâu như vậy cuối cùng cũng sắp kết thúc, muốn phân cao thấp. Cuối cùng chưa biết ai thắng ai, thật đáng mong chờ.” Kha Thế Tình nhìn chữ viết màu đen trên mặt giấy, ôn hòa nói.

“Căn cứ vào tin tức đáng tin cậy thu được, khi đó Giáo Hội và Đế chế Bạch đã định ba ngày địa điểm sẽ là ở Nhật Bản. Đến lúc đó mời Yakuza đến làm trung gian.” Người đàn ông đứng bên ngoài hành lang nói.

“Haha...” Kha Thế Tình khẽ cười một tiếng, lại nói: “Giáo Hội đúng là muốn đánh một trận lớn.”

Giáo Hội không muốn trực tiếp sống mái một phen với Bạch Đế, bởi vì ở phương diện trang bị quân sự Giáo Hội không bằng được Bạch Đế. Từ trước đến nay Bạch Đế làm việc hung hăng càn quấy, quang minh chính đại, bởi vậy mà đắc tội không ít người. Nhưng có rất nhiều thế lực mong muốn kết bạn hợp tác với Bạch Đế, ai cũng thích sự quang minh lỗi lạc hơn là ở sau lưng đâm một nhát, dù cho tính tình người bạn này không tốt lắm.

Cho nên ở Pháp và Anh hay những quốc gia châu Âu khác, Bạch Đế được nhiều thế lực ủng hộ hơn Giáo Hội. Giáo Hội muốn tìm một địa điểm ở châu Âu đều tương đối khá xa, cũng không cần chạy tới nam bán cầu, những thế lực kia sẽ không theo Bạch Đế đến đối phó bọn họ. Ngoại trừ Yakuza ở Nhật Bản, ở bắc bán cầu hoàn toàn không tìm được địa điểm nào thích hợp.

Yakuza cũng rất thích hợp là người trung gian, thế lực không sánh được với Bạch Đế và Giáo Hội cho nên xưa nay cũng tự biết mình không đem thế lực động chạm đến địa bàn của hai vị lão đại kia, coi như biết thân biết phận, cũng không có quá nhiều liên hệ với hai bên. Quan trọng hơn là Yakuza muốn đem thế lực vào Trung Quốc, nên chắc chắn sẽ giúp Giáo Hội và Bạch Đế ngăn chặn Ám Long, Kha gia hay các thế lực khác của Trung Quốc muốn chen chân vào.

Có điều, mọi việc sẽ diễn ra theo những gì Giáo Hội tính toán sao? Người xưa có câu: Cường long nan áp địa đầu xà.*

*Cường long nan áp địa đầu xà: Nghĩa đen: một con rồng có hung hãn, mạnh mẽ tới đâu cũng không thể áp chế được con rắn ngay trên địa bàn của nó.

Còn nghĩa bóng: (cường long chỉ người có quyền, địa đầu xà chỉ tên ác ôn côn đồ) hàm ý người có quyền hành không chế ngự được kẻ ác ôn ở địa phương (phép vua thua lệ làng)

Mắt Kha Thế Tình đầy ý cười, tự rót cho mình một ly trà xanh, dường như không muốn nói gì nữa.

Người đàn ông đứng ở ngoài hành lang có chút do dự: “Đương gia, chúng ta thật sự không...” Các thế lực khác cũng coi như không biết, nhưng Kha gia bọn họ lại rất rõ chuyện két sắt Desno, tại sao không thể tranh dành với Giáo Hội và Bạch Đế.

“Không tới lượt chúng ta và cũng không cần thiết.” Kha Thế Tình biết rõ người đàn ông kia muốn nói gì. Sẽ có người thay bọn họ tham gia, vậy tại sao bọn họ phải nhảy vào vũng nước đục này?

“... Vâng.” Có chút không cam lòng nhưng không thể làm gì được.

...

Mộc Như Lam gọi điện thoại cho Mặc Khiêm Nhân nhưng không có người nhấc máy, vì thế cô đành gọi cho bệnh viện tâm thần Coen, Joey nhấc máy. Nhưng cũng không biết Mặc Khiêm Nhân đi đâu, chỉ nói là đi ra ngoài phá án.

Thời gian ba ngày trôi qua trong chớp mắt. Ba ngày này Mộc Như Lam vẫn như cũ, ngày nào cũng nhận được bưu phẩm, mỗi chiếc váy một màu, kiểu dáng cũng khác nhau. Nhưng mỗi một chiếc váy cũng có thể thấy được sự lỗng lẫy, đắt đỏ.

Một đám người thay quần áo, trước sau như một, Bạch Mạc Ly mặc trên người âu phục màu đen vô cùng nổi tiếng được may bằng tay. Bọn thuộc hạ đi theo hắn cũng mặc quần áo màu đen. Mộc Như Lam ôm bưu phẩm nhìn đám người từ trên lầu đi xuống, Bạch Mạc Ly là người dẫn đầu, mắt ưng như hổ phách, sắc bén mà còn mang theo loại cảm giác cao cao tại thượng. Giống như bậc đế vương cường thế, bức người, một đám người đi theo sau, loại cảm giác này càng thêm mãnh liệt.

Bọn họ muốn đi ra ngoài sao?

Mộc Như Lam ôm bưu phẩm ngồi xuống ghế sôpha, khi Bạch Mạc Ly đi qua chỗ cô ngồi bước chân bỗng dừng lại, hơi cúi xuống nhìn cô.

Mộc Như Lam nhìn hắn, có chút nghi ngờ...

Bạch Mạc Ly nhìn bưu phẩm trên tay Mộc Như Lam, lông mày nhíu lại, nói với cô: “Đi lên sắp xếp đồ đạc, lập tức theo tôi đi Nhật Bản.” Để cơ một mình ở Mỹ cực kì không ổn, có thể nữ nhân Ritana kia sẽ lừa cô đi mất. Cuối cùng sẽ mất tích không dấu vết giống như những người phụ nữ từng có quan hệ tốt với Ritana, hơn nữa Giáo Hội cũng ghim chặt cô, ngược lại thật sự là trước có con sói sau có con hổ. Cho nên Mộc Như Lam ở dưới mí mắt hắn gặp chuyện không may và Mộc Như Lam gặp chuyện không may mà hắn không biết tình hình thực tế, Bạch Mạc Ly chọn vế đằng trước.

Chỉ là tại sao lại xuất hiện lựa chọn không nên, tạm thời không ở trong phạm vi suy nghĩ của hắn.

“Hả?” Mộc Như Lam run lên, đi Nhật Bản? Bọn họ muốn đi Nhật Bản? Bọn họ muốn đi thì liên quan gì đến cô, tại sao cô phải đi cùng chứ?

Có lẽ là lười trả lời Mộc Như Lam, Bạch Mạc Ly trực tiếp ra lệnh cho một nữ giúp việc lên phòng thu dọn đồ đạc cho cô. Mộc Như Lam thấy có vẻ như việc cự tuyệt là không khả thi, cô đi lên tầng. Đồ đạc của cô có một số “thứ cần thiết”, cần phải mang theo bên người, nữ giúp việc kia làm sao có thể giúp cô thu dọn loại đồ vật này chứ. Vì vậy, cô vẫn nên tự mình đi thu dọn thì hơn.

Mấy vị cấp cao nhìn bóng lưng Mộc Như Lam, có chút khó hiểu, tại sao lại đưa Mộc Như Lam theo? Tuy rằng Giáo Hội và Ritana đều ghim chặt cô, nhưng Bạch Đế không phải không bảo vệ được cô, tại sao còn dẫn theo bên người chứ?

Tuyết Khả thu hồi ánh mắt, nhìn Bạch Mạc Ly. Là một cố vấn và người phát ngôn hiếm khi cô ta im lặng không lên tiếng như vậy.

Một lúc sau, Mộc Như Lam đeo balo trên lưng, đi xuống tầng, mấy người Bạch Mạc Ly đã ngồi trên xe. Những chiếc xe màu đen sang trọng, đắt tiền xếp một hàng dài ngay ngắn trên bãi đất trống ở gần cổng chính. Mộc Như Lam còn đang suy nghĩ phải lên chiếc xe nào thì có một chiếc tiến đến chỗ cô. Cửa sau bị người ở bên trong mở ra, rõ ràng là muốn cô lên xe.

Mộc Như Lam không hề suy nghĩ nhiều, lập tức bước vào trong. Nhìn thấy bên trong là Bạch Mạc Ly cũng không hề cảm thấy dễ chịu, đóng cửa xe, thành thành thật thật thắt dây an toàn. Cô vô cùng thoải mái, khóe môi gợi lên ý cười, dựa lưng vào ghế.

Bạch Mạc Ly liếc nhìn cô, không nói gì.

“Đi thôi.” Tuyết Khả ngồi ở đằng trước lên tiếng.

Năm chiếc xe nối đuôi nhau rời cổng chính Bạch Đế, đi về phía sân bay.

Cùng lúc đó.

California.

Đám người Morse và Mathan cũng chuẩn bị xuất phát đến Nhật Bản. Tuy nhiên có một chuyện bọn họ phải suy nghĩ thật tốt: Mặc Khiêm Nhân và Mặc Vô Ngân nên xử lý thế nào?

“Nếu đưa về Italy, có lẽ lập tức sẽ bị lão già ra lệnh giết chết.” Morse ngồi trên sôpha nhìn căn phòng giam giữ hai anh em Mặc gia. Lão già kia từ thời trẻ đến già đều vô cùng hung hăng càn quấy, không đúng, phải nói là ngu xuẩn mới đúng. Ngày xưa nếu không phải lão ta ra lệnh giết cha Mặc Khiêm Nhân thì cục diện ngày hôm nay cũng không rối loạn như vậy. Mặc Khiêm Nhân không phải có thể nói giết là giết. Ngộ nhỡ Coen và phó viện trưởng Joey mà biết Mặc Khiêm Nhân ở chỗ bọn họ, Giáo Hội lập tức xong đời.

“Có điều, nếu để mặc hai người họ ở chỗ này, tôi nghĩ người của chúng ta không có khả năng giữ chân được Amon.” Mathan nói.

Morse suy nghĩ một lát, đứng dậy nói: “Mang hai người họ cùng đến Nhật Bản.”

“Thiếu chủ?!” Mathan kinh ngạc, Morse điên rồi sao? Nhật Bản rất gần Trung Quốc, nhỡ đâu...

“Ông nói xem, một chuyên gia tâm lý học luôn bắt bọn tội phạm biết thái lại khủng bố, cũng giống như cha hắn, chết một cách không bình thường, chuyện như vậy có phải là quá trùng hợp hay không?” Morse lạnh lùng nói, lập tức xoay người đi lên tầng, tự mình quyết định mà không cần hỏi ý kiến Mathan.

Mathan nhìn bóng lưng Morse. Xem ra việc Mộc Như Lam lừa dối thiếu chủ thật sự là một đả kích không hề nhẹ và bầu không khí sặc mùi súng ống... Đưa Amon cùng tới Nhật Bản... Dù sao vẫn cảm thấy có chút bất an, mấy ngày hôm nay hai anh em bọn họ cũng quá im lặng. Tuy rằng nói người ít không đánh lại số đông, thân xác không có khả năng chống lại súng ống nhưng đầu óc của người đàn ông Amon kia thật sự khiến người ta phải kiêng kị. Bị hắn lập kế lúc nào cũng không biết... Hừ... Là hắn suy nghĩ quá nhiều hay sao?

“Đúng rồi.” Giọng Morse vang từ trên lầu xuống, “Nghĩ cách khiến Ive cũng đến Nhật Bản.”

“Ơ! Thiếu chủ?! Amon ở chỗ này, làm sao Ive có thể... Được, tôi biết rồi.” Mathan chạy lên tầng, muốn vọt vào phòng Morse, kết quả “rầm” một tiếng, cánh cửa đóng lại thiếu chút nữa đụng gãy mũi ông ta. Có điều ông ta đã hiểu được dụng ý của Morse, muốn tên thái nhân cách Ive kia thật sự ngoan ngoãn quy thuận Giáo Hội thì chẳng ai tin, nhưng người mà Ive sợ nhất trên đời chính là vị viện trưởng Amon của Coen. Giống như sư tử phải dùng roi da hung hăng đánh mấy cái mới có thể ngoan ngoãn nghe lời.

____Full V131____

V132: Ổ cướp

Lúc này, Mặc Khiêm Nhân không hề hay biết hắn và Mộc Như Lam đang ở cùng một khách sạn, hơn nữa ngay cả phòng ngủ cũng giống nhau như đúc...

Có tiếng nói từ chỗ rẽ khi nãy chuyền đến, Mộc Như Lam vội vàng bước vào gian phòng gần đó, lùi vào bên trong...




Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks       
            
Xem thông tin cá nhân
     
Có bài mới 04.07.2020, 23:05
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 1
Thành viên cấp 1
 
Ngày tham gia: 20.04.2020, 16:51
Tuổi: 19 Nữ
Bài viết: 27
Được thanks: 383 lần
Điểm: 64
Có bài mới Re: [Gia, khẩu vị quá nặng - Hắc Tâm Bình Quả] - Điểm: 43
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


V132.1: Ổ cướp
Editor: Chan_2711
Nguồn: DĐLQĐ (diendanlequydon)


Máy bay xuyên qua tầng mây, ở không trung lưu lại một vệt dấu vết mờ nhạt. Rạng sáng ngày hôm sau, cuối cùng bọn họ cũng đặt chân xuống sân bay Nhật Bản. Sau đó, người của Giáo Hội xếp vali lên xe và lái xe đến địa điểm mà Yakuza đã chuẩn bị.

Yakuza vì người của hai bên nên đã sắp xếp địa điểm dừng chân rất tốt. Bao trọn một khách sạn kiểu Nhật trên nói, phía sau còn có suối nước nóng, người của Giáo Hội và Bạch Đế sẽ ở chung trong khách sạn này. Với tư cách là người trung gian, Yakuza sẽ phụ trách chuyện sinh hoạt hằng ngày của hai bên trong thời tới.

Những chiếc xe màu đen của Bạch Đế chạy lên núi, cuối cùng dừng trước khách sạn. Sáng sớm sương mù vẫn giăng khắp nơi, những giọt sương rơi từ trên lá cây xuống.

Có người lập tức tiến lên đón, khom lưng 90° cúi chào, nói ngôn ngữ Nhật. Bởi vì có quan hệ với Akutsu Junko, vì vậy lúc còn ở Trung Quốc, Mộc Như Lam đã học tiếng Nhật, cho nên khi không gặp bất kì trở ngại nào về ngôn ngữ.

“Chào mừng các vị đến với Nhật Bản. Bạch đương gia và tất cả mọi người, tôi là Yamada người sẽ phụ trách việc ăn ở của các vị những ngày sắp tới.” Người đàn ông trung niên đỉnh đầu hơi trọc nhưng thân mình cao khoảng 1m65, khá mập, nói. Ánh mắt cũng không tùy tiện nhìn lung tung, xem ra rất thành thật và cung kính, cũng không hề tồn tại uy hiếp nào.

“Người của Giáo Hội vẫn chưa tới sao?” Bạch Mạc Ly nhìn bốn phía vắng vẻ, hỏi. Bốn phía khách sạn được bảo bọc bởi rừng cây, ở giữa có một đường nhỏ rải đá cuội thông về phía suối nước nóng, thoạt nhìn rất nhẹ nhàng, thoải mái, nhưng cũng dễ dàng ẩn giấu những thứ khác.

“Tôi vừa nhận được thông báo, thiếu chủ Morse vừa mới hạ cánh, đang trên đường tới đây. Phòng của các vị đã được sắp xếp xong, các vị có muốn vào nghỉ ngơi trước không?” Yamada nói xong nhìn về phía Bạch Mạc Ly, giây tiếp theo bỗng giật mình. Bây giờ ông ta mới phát hiện ra người đứng bên cạnh Bạch Mạc Ly không chỉ có cố vấn tiếng tăm lừng lẫy Tuyết Khả, mà còn có một cô gái tuổi không lớn. Sáng sớm, sương mù mờ ảo, cô gái đứng trong sương giống như hoa lan mềm mại đang nở rộ, duyên dáng yêu kiều, khiến ông ta không khỏi giật mình.

Cái nhìn lãnh khốc của Bạch Mạc Ly khiến ông ta hoàn hồn, vội vàng cúi đầu.
Bạch Mạc Ly nhìn Mộc Như Lam, bước từng bước đi vào khách sạn, những người khác cũng đi theo phía sau.

“Như vậy, tôi xin phép lui xuống trước. Còn một điều nữa, thủ lĩnh của chúng tôi hy vọng các vị sẽ thích nơi này nên buổi tối sẽ sắp xếp tiệc rượu, lấy tư cách là chủ nhà chào mừng các vị, Bạch đương gia nhất định phải nể mặt chúng tôi mà tham gia đó.” Yamada dẫn nhóm người Bạch Đế đến khu vực nghỉ nơi của mình, bước chân dừng lại vô cùng cung kính nói.

Thế lực của Yakuza kém xa Giáo Hội và Bạch Đế, hai bên muốn ở địa bàn bọn họ tiến hành đàm phán, bọn họ không tình nguyện cũng phải tình nguyện, còn phải hầu ha thật tốt. Chỉ sợ hai bên sẽ đánh nhau trên địa bàn của họ, đến lúc đó người chịu thiệt thòi chính là Yakuza.

Bạch Mạc Ly bình thản trả lời được, sau khi nhận được câu trả lời mong muốn, lúc này Yamada mới lùi lại mấy bước xoay người rời đi.

Một dãy phòng liền kề, ai ở phòng nào đều do Tuyết Khả quyết định. Ai ở phòng nào cũng đều có thâm ý*, phòng của Mộc Như Lam bên trái phòng của Bạch Mạc Ly, bên cạnh phòng cô là Hắc Báo. Phòng của Tuyết Khả bên phải phòng của Bạch Mạc Ly, tiếp theo là kẻ không có chút giá trị vũ lực nào-Gino.

*ý kín đáo, sâu xa.

Hình như sẽ xảy ra một trận chiến nhưng việc này và Mộc Như Lam thì có quan hệ gì chứ?
Căn phòng kiểu Nhật, sàn nhà lát bằng tatami*, cửa phòng dạng kéo làm bằng gỗ, có phần quen thuộc. Gần giống với noãn các của Akutsu Junko và Kha Thế Tình ở Hongkong. Người của Bạch Đế đến kiểm tra, xác nhận trong phòng không có thiết bị theo dỗi và nghe lén mới lui ra ngoài. Mộc Như Lam thay quần áo, trên mặt đắt trải sẵn đệm chăn, cô rửa mặt đi ngủ.

*Tatami (kanji: 畳) là một loại sản phẩm (tạm gọi là tấm nệm) được dùng để lát mặt sàn nhà truyền thống của Nhật Bản. Phòng được lát sàn bằng tatami được gọi là phòng tatami. Phòng tatami có mặt sàn được tạo ra bằng cách xếp chặt các tấm nệm hình chữ nhật có kích cỡ thống nhất lại với nhau. Mỗi tấm nệm (waratoko) này thường có chiều dài bằng hai lần chiều rộng. Kích cỡ chuẩn truyền thống là 910mm×1820mm, dày 55mm.

Cô hoàn toàn coi việc theo Bạch Mạc Ly đến Nhật là một chuyến du lịch.

Có lẽ do thời tiết mát mẻ, ổ chăn đặc biệt ấm áp thích hợp cho việc ngủ nướng, khi Mộc Như Lam mơ mơ màng màng tỉnh dậy bên ngoài đã sáng bừng, ánh mặt chiều xuyên qua cửa sổ màu trắng chiếu sáng cả căn phòng.

Bốn phía rất yên tĩnh.

Mộc Như Lam ngồi dậy, đáng yêu ngáp một cái, đứng lên đi đến trước cửa sổ, đẩy cửa sổ ra. Từ cửa sổ nhìn ra là con đường nhỏ rải đá cuội, phía dưới là bụi cây được cắt tỉa gọn gàng, quấn quanh tường khách sạn. Trên mặt đắt những bông hoa nhỏ màu hồng nhạt đang bung nở, tô điểm cho khách sạn, vô cùng đáng yêu.

Có âm thanh từ phía trước truyền đến, hình như là Giáo Hội đã đến.

“Cốc cốc” lúc này tiếng gõ cửa phòng vang lên, một nhân viên mặc kimono bưng một cái bàn thấp xếp đầy đồ ăn đi vào, một người nữa hai tay cầm một bộ kimono dành cho nữ, nhân viên trang điểm đơn giản dịu dàng mỉm cười nói: “Bữa tiệc buổi tối cô hãy mặc nó nhé, nhất định cô sẽ là người đẹp nhất.”

“Mọi người đều phải mặc kimono sao?” Mộc Như Lam sờ thử, chất vải cực kì thoải mái, mềm mại, trơn nhẵn. Cô để gần mũi thử ngửi, có thể ngửi được mùi hoa anh đào nhàn nhạt, có lẽ do huân hương*

*Người xưa có công nghệ chế hương rất phát triển. Chế hương phân làm Bội Hương và Huân Hương hai loại. Bội Hương là bào chế các loại hương liệu để dùng cho việc mang theo bên người trong túi hương (Hương bao) hoặc nén thành khối thả vào vật trang sức rỗng đeo trên thân để mùi hương luôn ở bên người, hết sức tao nhã. Còn Huân Hương chính là hương liệu được pha chế để đốt, hun tạo khói nhẹ trong các Huân lô, đốt trong phòng với công dụng như chữa bệnh ( an thần , tỉnh não, giảm căng thẳng mệt mỏi, dễ ngủ...), làm thơm phòng ở, huân thơm quần áo, đuổi muỗi cùng côn trùng theo mùa v.v.v

“Đúng vậy.”

“Được rồi, cảm ơn cô.” Mộc Như Lam ôm lấy bộ kimono, dịu dàng mỉm cười, nhất thời khiến gò má hai nữ nhân viên đỏ lên. Bọn họ lui xuống, thuận tiện giúp Mộc Như Lam đóng cửa phòng lại, ánh mắt lấp lánh nhìn thoáng qua, có một loại cảm giác hưng phấn không nói nên lời.

Cơm cũng đem đến tận nơi, xem ra là hy vọng cô không đi ra ngoài, nếu đã như vậy thì ăn cơm trước đã.

Lúc này.

Bên ngoài khách sạn.

Đám người Morse số lượng không nhiều bằng Bạch Đế xuống xe, trong đó có hai người không phải nhân viên của họ: Mặc Khiêm Nhân và Mặc Vô Ngân. Hai anh em Mặc gia bị tách ra, để phòng ngừa Mặc Khiêm Nhân nhân lúc bọn họ không đề phòng mà phản kích lại, Giáo Hội giữ Mặc Vô Ngân bên người. Nếu Mặc Khiêm Nhân muốn ra tay cũng phải kiêng kỵ.

Cũng là Yamada dẫn bọn họ vào khách sạn nhận phòng. Phòng của Giáo Hội cách Bạch Đế một tầng, không những không thể nói chuyện mà ngay cả cơ hội mở cửa ra là mặt đối mặt với đối phương cũng không có.

“Chúng ta vừa mới đạt được thỏa thuận trên xe, anh không cần tôi nhắc lại chứ?” Mores đang bước vào khách sạn bỗng dừng lại, nhìn về phía Mặc Khiêm Nhân hỏi. Mặc Vô Ngân đang ở trong tay y, mà Mặc Khiêm Nhân lại có giá trị lợi dụng rất lớn, nên y không muốn giết hắn bây giờ. Cho dù ở tình huống ngàn cân treo sợi tóc vẫn phải phòng bị Mặc Khiêm Nhân, ngược lại y muốn nhận được sự trợ giúp của hắn. Dù đó có phải là cưỡng ép hay không y cũng mặc kệ.

“Thế nào, sợ tôi đổi ý sao? Nếu sợ thì ngay từ đầu đừng nói mấy điều kiện ngu xuẩn đó.” Vẻ mặt Mặc Khiêm Nhân lạnh lùng, hai tay nhét vào trong túi quần, giọng nói vẫn như cũ lạnh lùng không cảm xúc. Phong thái của hắn chẳng có chút gì giống tù nhân, ngược lại giống như đang đè đầu Morse.

“Hừ, anh cho rằng mình có thể làm mấy chuyện dư thừa sao? Trừ khi anh không cần em gái mình nữa!” Morse lạnh lùng nói, kéo mạnh cửa phòng đi vào trong.

Mặc Khiêm Nhân im lặng nhìn Morse đóng cửa phòng, đôi mắt không gợn sóng, giống như mặt hồ ban đêm cực kì yên tĩnh. Hắn vươn tay, kéo cửa căn phòng bên cạnh mà Morse đã sắp xếp cho mình. (Khiêm Nhân ở phòng bên cạnh phòng Morse :v)

Không khống chế được động vật ăn thịt mà thả nó bên cạnh bản thân, không biết nên nói y sáng suốt hay ngu xuẩn nữa. (editor: lần này Morse chơi ngu =))))

Không lâu sau, cũng có nhân viên nữ đến đưa đồ ăn và quần áo cho Giáo Hội. Có lẽ vì muốn biểu hiện rằng mình hoàn toàn coi đối phương là “khách mời” nên Yakuza thống nhất quần áo chuẩn bị cho hai bên đều là kimono.

Mặc Khiêm Nhân quỳ trên tatami*, trước mặt là một bàn bày những món ăn tinh xảo, bên cạnh là một bộ kimono màu xanh lam đặt trong khay gỗ hình vuông. Hắn đưa tay cầm kimono lên, nhìn thấy ống tay và vạt áo có một lớp hoa văn giống như phiến lá. Đương nhiên, kimono nhìn có được hay không cũng không thu hút sự chú ý của hắn. Mặc Khiêm Nhân kiểm tra một lượt từ trong ra ngoài không phát hiện thứ gì, giống như đây là một quần áo bình thường, cầm bộ kimono lại gần mũi ngửi thử, vải dệt có mùi của...

*Quỳ trên tatami hay còn gọi là kiểu ngồi Seiza (正座) còn được gọi là “Chính tọa”, nghe có vẻ thật hoành tráng và khá lạ lẫm với đa số người Việt. Đây là kiểu ngồi truyền thống và cũng là một trong những chuẩn mực về mặt phép tắc cho những sinh hoạt trên chiếu Tatami, được người dân Nhật Bản áp dụng từ xa xưa. Không ai biết kiểu ngồi Seiza ra đời chính xác vào thời gian nào, chỉ biết rằng nó trở nên phổ biến từ đời Shogun thứ 3 thời Edo. Thấy thì có vẻ trịnh trọng, nhưng Seiza lại được người Nhật áp dụng khá nhiều trong sinh hoạt hằng ngày. Thời xưa, kiểu ngồi này được các võ sĩ dùng để rèn luyện ý chí. Hay khi đến thăm nhà một ai đó, nếu được gia chủ mời ngồi thì người Nhật sẽ ngồi kiểu Seiza để thể hiện sự kính trọng.

Để bộ kimono trên tay xuống, Mặc Khiêm Nhân nhìn ra ngoài cửa sổ, chợt có chút thất thần giống như đang đi vào cõi thần tiên, điện thoại di động của hắn bị người của Giáo Hội lấy đi, Joey chắc chắn sẽ nghe theo những gì hắn phân phó. Nếu Mộc Như Lam gọi đến thì nói với cô hắn đi phá án, cô ở bên Bạch Đế, trong tình huống bình thường sẽ không xảy ra chuyện gì...

Lúc này, Mặc Khiêm Nhân không hề hay biết hắn và Mộc Như Lam đang ở cùng một khách sạn, hơn nữa vị trí phòng ngủ cũng giống nhau như đúc.

....

Tối thứ 4 sẽ có V132.2 nha mọi người.

Đã bổ sung V132.1 rồi nheee

(Lần này mình chỉ đăng 1000k chữ. Thực sự mình rất cáu, vừa rồi mình thi giữa kì xong, vì mình vẫn chưa thi xong nên một chương mình có nói+rep 1 số cmt là mình vẫn đang thi nên chưa ra tốc độ ra chương mới sẽ chậm. Mình cảm ơn những chị/bạn chúc mình thi tốt NHƯNG có một số người không hiểu sao vẫn cứ giục mình ra chương mới đi, đã stress thi cử rồi còn bị giục nữa mình thực sự rất bực mình, đã thế một số nơi reup truyện cũng không thèm hỏi t một câu nào luôn :D. Thế nên hôm này chỉ đăng từng này, đợi 1 2 hôm nữa t bình tĩnh lại sẽ có chương mới cho mn ạ, mong mn thông cảm! Để lại dòng này cho những ai giục mình đọc!!!)


Tập tin gởi kèm:
Chú thích: Kiểu ngồi Seiza
Kieu ngoi Seiza 1.jpg
Kieu ngoi Seiza 1.jpg [ 60.37 KiB | Đã xem 3191 lần ]
Chú thích: Dưới đây là một lò Huân Hương trong bộ sưu tập cổ vật Bảo tàng Cố Cung Bắc Kinh.

Nguồn ảnh : Weibo 故宫博物院 - Cố cung bác vật viện.

...23218958453706_o.jpg
...23218958453706_o.jpg [ 90.4 KiB | Đã xem 3191 lần ]
Chú thích: tatami

...-ngoi-nha-nhat-5.jpg [ 16.97 KiB | Đã xem 3191 lần ]


Đã sửa bởi huyenkhanh1404 lúc 11.07.2020, 21:44, lần sửa thứ 3.
Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks       
            
Xem thông tin cá nhân
     
Có bài mới 11.07.2020, 12:08
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 1
Thành viên cấp 1
 
Ngày tham gia: 20.04.2020, 16:51
Tuổi: 19 Nữ
Bài viết: 27
Được thanks: 383 lần
Điểm: 64
Có bài mới Re: [Gia, khẩu vị quá nặng - Hắc Tâm Bình Quả] - Điểm: 66
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Mị vừa mời lết được cái thân ốm yếu dậy, sorry mọi người nha :(

V132.2: Ổ cướp
Editor: Chan_2711
Nguồn: DĐLQĐ (diendanlequydon)

... ....

Bên kia.

Bạch Mạc Ly đang ngồi ăn cơm ở trong phòng, cạnh bàn thấp bày đồ ăn cũng để một bộ kimono màu đen, Tuyết Khả đang ngồi quỳ trên Tatami cách đó không xa.

“Sự việc có chút bất ngờ, Mặc Khiêm Nhân đang ở cùng Giáo Hội.” Tuyết Khả nhíu mày.

Động tác của Bạch Mạc Ly dừng lại, giây tiếp theo tiếp tục ăn cơm, sau đó lạnh lùng nói: “Việc này không ảnh hưởng đến chúng ta.” Đúng lúc Mộc Như Lam ở cạnh bọn họ, mà thái độ của Mặc Khiêm Nhân đối với cô, không có khả năng hắn giúp Giáo Hội, mặc dù vậy nhưng vẫn có chút khó chịu.

“Đúng vậy, nhưng quan trọng là tại sao Mặc Khiêm Nhân lại ở cùng bọn họ, điều này rất kì lạ.” Giáo Hội và Mặc gia là kẻ thù không đội trời chung, theo lý mà nói Mặc Khiêm Nhân không có lý do gì theo Morse đến Nhật Bản... Có việc gì làm vướng chân hắn sao? Nhưng hắn không phải một người đàn ông dễ bị uy hiếp.

“Vừa rồi bên Trung Quốc truyền tin đến, Mặc gia nhị tiểu thư mất tích.” Giọng Bạch Mạc Ly bình thản mà lạnh lẽo vang lên trả lời Tuyết Khả: “Có lẽ là người của Giáo Hội làm.” Nếu như là người nhà, Giáo Hội có thể cưỡng ép Mặc Khiêm Nhân đi cùng cũng chẳng có gì lạ.

“Vậy chúng ta...”

“Dựa vào tình hình mà hành động, thứ trong két sắt nhất định phải lấy được.”

“Vâng.” Tuyết Khả hiểu rõ phải làm gì, đứng lên “Vậy tôi không quấy rầy ngài nữa, Boss.”

“Nói với Mộc Như Lam tối nay không cần tham gia tiệc rượu, ở yên trong phòng cho tôi.”
Bạch Mạc Ly đột nhiên lên tiếng.

Bước chân Tuyết Khả dừng lại, nhìn Bạch Mạc Ly, nói: “Nếu Mặc Khiên Nhân tham gia bữa tiệc, chúng ta cũng để Mộc Như Lam tham gia, lúc đó...”

“Không cần thiết.” Bạch Mạc Ly nói, nhấc chén trà bên cạnh lên, không muốn giải thích rõ tính toán của mình.

Tuyết Khả nhìn Bạch Mạc Ly mấy giây, không nói nữa, xoay người đi ra ngoài. Thật là... Rõ ràng Mộc Như Lam có giá trị lợi dụng rất lớn vậy mà Boss không đủ lòng dạ ác độc để quyết định.

Bạch Mạc Ly đặt chén trà xuống, mắt ưng nhìn khói trắng bốc lên, có chút sững sờ.

Màn đêm buông xuống.

Hai bên coi như là cho chủ nhà mặt mũi, đồng loạt mặc kimono, dáng vẻ trịnh trọng, mặc kimono đi guốc gỗ, xem ra đúng là cảnh đẹp ý vui.

“Cậu nhìn xem tôi mặc như vậy có đẹp không?” Hắc Báo mặc kimono màu xám nhạt vừa đi sau Bạch Mạc Ly vừa quay một vòng trước mặt Bạch Hổ mặc kimono màu trắng, tiếp tục hỏi: “Có phải rất đẹp trai không?”

“Kém hơn tôi một chút.” Bạch Hổ nói.

“Cút đi, ông chú.” Hắc Báo liếc một cái đầy kinh bỉ.

“Các người có thể yên tĩnh một lát được không?” Gino cầm cây quạt giả bộ phe phẩy, dưới chân đi guốc gỗ thỉnh thoảng sẽ phát ra âm thanh “cạch, cạch”, có vẻ như còn khó hơn cả đi giày cao gót của phụ nữ.

“...”

Mộc Như Lam nghe ngoài cửa có tiếng bước chân đi qua, nghĩ thầm có nên đi ngâm suối nước hay không. Cô không cần tham gia tiệc rượu, nhưng lúc này lại không ngủ được, không ra ngoài chơi một chút thì thật là lãng phí thời gian.

Tiệc rượu thật ra được tổ chức ngay trong khách sạn, chính xác là căn phòng rộng rãi thông với khu vực nghỉ ngơi. Không phải tiệc rượu dành cho những người nổi tiếng với các loại vest mà là tiệc rượt kiểu Nhật mang hơi thở cổ xưa. Mỗi người một cái bàn nhỏ bên bên dưới là zabuto*, từng người từng người một ngồi vào vị trí cuae mình, bốn phía có bình phong trang nhã, sạch sẽ. Nhìn mọi thứ đều rất thoải mái, người cũng không quá nhiều, chỉ là tụ họp ăn với nhau một bữa cơm mà thôi.

*zabuton thường đặt dưới đầu gối hoặc lót khi ngồi trên chiếu tatami hoặc trên sàn. Zabuton được sử dụng tại các nơi có tính truyền thống của Nhật Bản ví dụ như các quán ăn Nhật Bản có trải chiếu tatami, các nhà nghỉ kiểu Nhật hoặc các quán cafe được cải tạo lại từ các ngôi nhà cũ.

Người của ba bên ngồi vào vị trí của mình, Mặc Khiêm Nhân mặc kimono màu lam ngồi bên cạnh Morse, ánh mắt nhìn quanh bốn phía, dưới bầu không khí yên tĩnh nồng nặc mùi thuốc súng, đối diện là người của Đế chế Bạc. Mà trên vị trí chủ tọa người vừa mới ngồi xuống zabuto, giữa hai người phụ nữ xinh đẹp mặc kimono lộ ra bờ vai trắng nõn chính là Mahisa – thủ lĩnh của Yakuza. Năm nay ông ta 41 tuổi, trong giới hắc đạo là kẻ có tiếng hoang dâm, vành mắt thâm xì chính là biểu hiện rõ nhất của việc buông thả dục vọng quá độ. Giống như một kẻ sẽ không có thành tựu gì hơn người.

Yamada đã ngồi vào vị trí của mình.

Mắt ưng lãnh khốc của Bạch Mạc Ly nhìn Mặc Khiêm Nhân. Mặc Khiêm Nhân vẫn lạnh lùng như cũ, giống như đối phương chỉ là kẻ qua đường.

“Chào mừng các vị đã đến với Nhật Bản, cũng cảm ơn mọi người đã cho tôi chút thể diện mà đến dùng bữa cơm này. Hy vọng tương lai sau này Yakuza có thể phát triển và có cơ hội hợp tác cùng các vị.” Mahisa híp mắt cười, nói. Sau đó cầm ly rượu trên bàn giơ cao lên.

Không ai lên tiếng trả lời, nhưng vẫn nâng ly rượu trên bàn lên cụng ly với ông ta, đối phương cũng không để ý, vỗ tay một cái. Lúc này cửa chính được kéo ra, một nhóm phụ nữ tiến vào, trên tay bưng đồ ăn. Phía sau bình phong có người tấu lên một khúc nhạc, tiếng nhạc du dương, phiêu đãng khiến cho không khí có chút mập mờ.

Những người phụ nữ kia sau khi để thức ăn lên bàn của từng người cũng không lập tức lui xuống mà đứng vào giữa phòng nhẹ nhàng múa điệu múa đặc trưng của Nhật. Khi nhảy bọn họ còn cố tình nới lỏng Date – Jime* và Koshi – Himo* khiến cho kimono rơi xuống đất, lộ ra cơ thể trắng nõn, bộ ngực thấp thoáng sau Nagajuban* có thể lộ ra bất cứ lúc nào.

Date – Jime: Loại dây cố định bao gồm hai miếng

Koshi – Himo: Sợi dây cột

Nagajuban: Loại đồ lót mỏng màu trắng, chuyên để mặc kimono

Mahisa nhìn những người phụ nữ vô cùng hưng phấn, ánh mắt nóng bỏng. Hận không thể xé rách bộ kimono mỏng manh kia.

"Những mỹ nhân này là quà mà chúng tôi chuẩn bị cho các vị, không cần khách khí, sau bữa tiệc ai muốn mang đi hay vứt bỏ đều tùy ý."

Người của Giáo Hội và Đế chế Bạch không ai lên tiếng, đôi mắt màu xám nhạt của Morse nhìn những cơ thể nõn nà trước mặt. Sau đó vươn tay kéo người phụ nữ gần nhất lại, luồn tay vào vạt áo cô ta, nói: “Cơm nước xong chúng ta lập tức bàn việc chính, không cần làm những điều dư thừa.”

“Ôi chao, không cần khách khí vậy đâu, thời gian bàn chính sự vẫn còn nhiều mà, người xưa có câu ‘Một khắc đêm xuân đáng ngàn vàng’ ha ha...” Mahisa cười đến run người, khẽ gật nhẹ, những người phụ nữ kia thấy vậy liền tản ra đi về phía những người đàn ông trong phòng, ngay cả Tuyết Khả cũng không may mắn thoát khỏi.

Mặc Khiêm Nhân sắc mặt lạnh lùng, hắn yên lặng ngồi một chỗ cũng lộ ra dáng dấp cực kỳ tao nhã, thu hút không ít ánh nhìn của những người phụ nữ. Vì vậy, sau khi Mahisa ra hiệu lập tức có năm người phụ nữ nhích lại gần hắn. Ánh mắt mấy người phụ nữ chạm nhau, giống như có thể lóe ra tia lửa, ai cũng không muốn nhượng bộ.

“Tránh ra.” Giọng nói lạnh lẽo như gió tuyết vang lên, mắt Mặc Khiêm Nhân vẫn không rời khỏi ly rượu trong tay. Khí chất cao ngạo của bậc đế vương khiến cho động tác của những người phụ nữ kia cứng đờ, chỉ cảm thấy bản thân mình vô cùng dơ bẩn, làm sao có thể lại gần dự dỗ hắn?

“Choang” có ai đó đập vỡ ly rượu trong tay, tiếng nhạc dừng lại, không khí căng thẳng tràn ngập căn phòng.

... .......

Mộc Như Lam vừa mới chuẩn bị đồ để đi ngâm suối nước nóng thì có người tới gõ cửa phòng cô, một giọng nữ nhẹ nhàng vang lên: “Mộc tiểu thư có cần tôi giúp cô thay đồ không? Mọi người đã chờ cô rất lâu rồi.”

Động tác của Mộc Như Lam dừng lại, nhìn về phía cửa.

“Hình như tôi không cần tham gia tiệc rượu mà.” Một lát sau Mộc Như Lam mới bước tới cửa nhưng không mở ra.

“Có lẽ có người vừa thay đổi quyết định. Có cần tôi giúp cô thay đồ không?” Mới đầu giọng nói còn nhẹ nhàng nhưng giờ đây lại trở nên hung hăng.
Mộc Như Lam nhìn cái bóng người phản chiếu trên shoji*, đôi mắt lóe lên tia tà mị, khóe môi gợi lên: “Vậy thì xin hãy đợi tôi một lát.”

*Cửa trượt shoji kiểu Nhật còn được gọi là cửa kéo hay cửa lùa kiểu Nhật. Nó không chỉ đem lại sự riêng tư cho từng không gian sống mà còn mang đậm dấu ấn văn hóa Nhật Bản. Cửa trượt Shoji ngày nay được sử dụng khá phổ biến trên thế giới bởi tính tiện ích và vẻ đẹp đơn giản. Người ta sử dụng tấm Shoji kết hợp với khung gỗ hoặc tre rồi tạo thành tấm chắn để ngăn cách các gian phòng

Mộc Như Lam thay kimono màu trắng, trên cổ tay áo và viền cổ là những cánh hoa anh đào màu đỏ, nhìn qua có vẻ đơn giản nhưng lại rất sang trọng. Bước chân nhẹ nhàng, toát lên vẻ đẹp của người con gái thùy mị, lại có chút đáng yêu.

Cô kéo cánh cửa, nhìn thấy người phụ nữ đưa kimono cho cô lúc sáng đang đứng trước cửa. Người phụ nữ kia xoay người đi ra phía sau lưng cô, cô ta dùng một cái kẹp hình quả ớt búi cao tóc cô lên, để lộ ra cái cổ trắng nõn mê người.

“Đi theo tôi.”

... ...... ...

Những người phụ nữ nhanh chóng kéo lại kimono của mình, có thể nhận thấy bọn họ không được hoan nghênh, nam nhân thích phụ nữ đẹp là điều tất nhiên. Nhưng hiện tại bọn họ đang là đối thủ cạnh tranh, mặt đối mặt cho nên làm gì có kẻ nào ngu ngốc ở trước mặt kẻ địch của mình uống say rồi ôm mỹ nhân khiến đại sự hỏng bét chứ?

Bởi vì người hai bên không cảm kích cho nên sắc mặt Mahisa hơi khó coi, tâm trạng cũng không tốt để ôm mỹ nhân nữa, nhưng vẫn uống rượu. Lát sau có người đi vào nói nhỏ vào tai hắn ta điều gì đó, lúc này sắc mặt hắn ta mới khá hơnmoojt chút. (Người thứ hai tiếp tục chơi ngu =)))

Nửa tiếng sau Morse từ chỗ ngồi đứng lên, nhìn Bạch Mạc Ly ngồi phía đối diện nói: “Ăn xong rồi, chúng ta cũng nên bàn chuyện chính thôi.”

Bọn họ đều có dự định không ở lại Nhật Bản quá lâu, đêm nay sau khi mở được két sắt, lấy được thứ bên trong bọn họ sẽ lập tức rời đi không cần ở lại chờ đông chờ tây nữa, như vậy sẽ nảy sinh nhiều thứ phiền toái hơn.

Bạch Mạc Ly cũng đứng lên nhìn Mahisa.

Mahisa cũng không biết làm thế nào, đành đứng lên theo hai vị lão đại, nói: “Được rồi, nếu đã như vậy thì chúng ta làm chuyện chính sự.”

Hai két sắt được mang vào trong phòng, để ở chính giữa, đám người Mahisa cũng hiếu kì thử ngó nhìn, bọn họ cũng không biết đây là cái gì, không ai nói cho họ biết. Nhiệm vụ của bọn là người trung gian đề phòng hai phe đánh nhau ta sống ngươi chết ở Nhật Bản mà thôi.

Bạch Mạc Ly và Morse đi lên trước, người hai bên cũng bắt đầu cảnh giác.

“Mặc kệ bên trong là cái gì, dựa vào quy tắc, mỗi bên một nửa. Tôi và Yamada là người làm chứng.” Mahisa nói, ánh mắt rơi vào hai két sắt trước mặt, đáy mắt rất nhanh xoẹt qua tia mờ ám.

Hai két sắt, một của Giáo Hội, một của Bạch Đế, một bên có chìa khóa, một bên có mật mã. Không bên nào tình nguyện giao đồ của mình cho đối phương nên mới nhờ bên trung gian.

Sau khi quyết định xong, bọn họ chuyển két sắt ra ngoài, để tránh ngộ nhỡ két sắt bất ngờ nổ tung còn tránh kịp.

Giao chìa khóa cho Mahisa xong, Bạch Mạc Ly và Morse chia ra đứng ở hai bên, bầu không khí càng khẩn trương hơn.

Mặc Khiêm Nhân yên lặng đứng ở bên ngoài đám người, đôi mắt lạnh lùng sắc bén nhìn bốn phía giống như có thể nhìn thấu tất cả những biểu hiện giả dối. Thu toàn bộ vẻ mặt của mọi người vào trong mắt.

Đâu đâu cũng là ánh mắt tham lam, không an phận, đầy mưu đồ...

... ...... .....

Hành lang yên tĩnh, chỉ có tiếng bước chân của hai người, ánh đèn cũng dần trở nên u ám.

Phòng ở hai bên trống rỗng, không có người ở.

Mộc Như Lam nhìn người phụ nữ dẫn đường phía trước, đấy mắt lóe lên tia quỷ dị, hỏi: “Cô muốn dẫn tôi đi đâu?”

“Đến tiệc rượu, Mộc tiểu thư.”

“Nhưng tại sao lâu như vậy vẫn chưa tới nơi?”

“... Từ phòng của cô đến đó hơi xa, nhanh chút, ngay phía trước rồi.” Người phụ nữ nhẹ nhàng nói, cô ta nói dối nhưng không hề hoảng sợ.

Mộc Như Lam không buồn hỏi lại, im lặng đi theo cô ta. Người phụ nữ quay lại nhìn Mộc Như Lam, thấy cô gái trẻ đang cúi đầu, tóc mái che đi đôi mắt, không hiểu sao cô ta thấy lạnh sống lưng.

... Là ảo giác sao...

Cô ta không hề lừa Mộc Như Lam, bọn họ rất nhanh đến trước một căn phòng.

“Mời vào, Mộc tiểu thư.” Người phụ nữ kéo cửa rồi quay lại làm động tác mời Mộc Như Lam vào trong. Sau đó lùi lại hai bước.

Mộc Như Lam đứng ở trước cửa nhìn một chút, thấy ánh đèn bên trong sáng rực nhưng cô không hề nghe thấy tiếng của bất kì người nào. Cô nhìn người phụ nữ kia, thấy chân cô ta run rẩy, thoáng nhíu mày, bước chân dừng lại, mỉm cười hỏi: “Cô không vào cùng tôi sao?”
Giọng người phụ nữ vẫn nhẹ nhàng như cũ nhưng dường như có chút run rấy nói: “Tôi chỉ là một người làm công bình thường, làm gì có tư cách vào trong chứ, Mộc tiểu thư vẫn nên vào một mình thôi.”

“Vậy ư.” Mộc Như Lam gật đầu, tiếp tục bước đi. Người phụ nữ đang định giơ tay lau mồ hôi trên trán bỗng cổ tay bị nắm lấy, cô ta chưa kịp phản ứng đã bị đẩy vào trong phòng. Mộc Như Lam nhanh chóng cài then cửa lại, giống như đã chuẩn bị từ trước.

Đèn trong phòng bị ai đó tắt đi.

“A! Thả tôi ra! Mở cửa! Mau mở của ra! Mộc tiểu thư!” Giọng nói đầy hoảng sợ của người phụ nữ vọng ra, không hề nhẹ nhàng như trước, cô ta ra sức kéo cánh cửa. Nhưng bởi vì Mộc Như Lam đã khóa từ bê ngoài cho nên cô ta không hề mở được.

Mộc Như Lam đứng trước cửa, mỉm cười nghe giọng người phụ nữ, cô nói: “Sao cô lại sợ như vậy chứ? Không lẽ bên trong nuôi thú dữ sao? Trời ơi, bên trong có thứ đáng sợ như vậy, muốn biến tôi thành thức ăn sao?”

Tiếng la hết bên trong ngừng lại, thay vào đó là tiếng “xoàn xoạt” giống như thứ gì đó bị kéo lê trên mặt đất. Người phụ nữ kia sợ đến ngây người, giây tiếp theo lại điên cuồng gào thét: “Mau mở cửa! Để tôi ra ngoài! Cứu mạng aaaaa... Đừng... Đừng tới đây!... Tôi không phải...aaaa!”

“Ầm” Thứ gì đố nện xuống, tiếng hét của người phụ nữ kia đột nhiên ngừng lại, máu tươi chảy qua cánh cửa, giống như có người vừa mới đổ sơn đỏ lên.

Mộc Như Lam lùi lại mấy bước.

Chậc...

Có tiếng nói từ chỗ rẽ khi nãy truyền đến, Mộc Như Lam vội vàng bước vào gian phòng gần đó, lùi vào bên trong.

Hai người phụ nữ mặc kimono từ góc rẽ đi tới, nhìn thấy máu vẫn đang chảy trên mặt đất, gật đầu, giống như đang thở phào nhẹ nhõm, sau đó vừa tiếp tục di chuyển vừa nói.

“May mà hôm nay có cô gái kia đến đây, bằng không người phải vào đó là chúng ta... Tôi không muốn trở thành thức ăn tươi sống...”

“Nhưng việc này không liên quan đến chúng ta chứ? Cô gái đó hình như là theo Đế chế Bạch đến đây...”

“Hừ, bọn họ ngược lại có đi mà không có về ấy chứ, trước tiên cứ lấp đầy dạ dày của vị kia rồi tính tiếp...”

“...”

Mộc Như Lam dựa vào cánh cửa nghe âm thành càng ngày càng nhỏ của hai người phụ nữ, bỗng giật mình, thì ra bọn họ vừa tiến vào ổ cướp sao? Nhóm người Bạch Mạc Ly có biết không? Hơn nữa, tình huống ban nãy khiến cô nhớ tới chuyện xảy ra trên hòn đảo trước kia (V102.1-V106.2), tên biến thái cách hai ngày giết hai cô gái đã chạy trốn...

Mộc Như Lam đang chuẩn bị mở cửa, nhưng mà cánh cửa nhuốm đầy máu phía đối diện chợt bị mở ra, cô nhanh chóng lùi lại, ẩn náu. Một giây sau cánh cửa bị kéo ra, một bóng dáng cao lớn của người đàn ông bị ánh đèn yếu ớt trên hành lang chiếu xuống tạo thành cái bóng đen ngòm. Hắn ta kéo thứ gì đó, ma sát trên mặt đất, tạo ra âm thanh kéo đồ vật cực kỳ kinh khủng.

Hắn ta đi đến, đóng cửa lại, có tiếng khóa cửa vang lên, xem ra hắn ta đã phát hiện ra con mồi, hơn nữa không cho phép nó có cơ hội chạy trốn.

Trong phòng hầu như không có thứ gì cao lớn, không có sôpha mà chỉ có giường đệm, bên cạnh có một tủ để quần áo và bình hoa tương đối lớn. Vì có ánh đèn yếu ớt trên hành lang cho nên trong phòng cũng không quá u ám, dù không thể nhìn rõ khuân mặt nhưng vẫn có thể nhìn thấy bóng dáng của gã đàn ông kia.

Mộc Như Lam ngồi xổm phía sau bình hoa, thấy gã đàn ông kia rất cao to, giống như tên đồ tể, trên tay cầm một cái chùy sắt*, trên mặt đất có thứ gì rất nặng bị kéo lê, để lại một dấu vết dài.

* Chùy là vũ khí dài có cán dài như thương, nối với một quả hình bầu dục có gai. Có loại chùy cán ngắn hơn. Chùy chủ yếu dùng để hạ gục đói thủ bằng gai, nhưng có nhiều loại dùng sức nặng để hạ đối thủ. Chùy loại này rất nặng nên người dùng phải có sức khỏe tốt. Trong tiểu thuyết Thủy hử có anh hùng Tần Minh và Thang Long thiện nghệ sử dụng chùy. Trong thời Xuân Thu ở Trung Quốc có Tào Mạt dùng chùy đe doạ vua. Thời nhà Đường có Lý Nguyên Bá và Bùi Nguyên Khánh, những người được coi là mãnh tướng khỏe nhất, sử dụng song chùy.

Bốn phía hoàn toàn yên tĩnh, hành lang không một bóng người, cánh cửa trên hành lang bị đập nát, người phụ nữ dẫn đường cho Mộc Như Lam ngã vào vũng máu, đầu ‘nở hoa’, bên trong hoàn toàn trống không, hoàn toàn không có não.

Máu tươi từ trong phòng chảy ra, chảy sang cả căn phòng đối diện, cánh cửa mở ra, một mùi tanh nồng bốc lên.

Tiếng bước chân nặng trĩu xen lên tiếng kéo lê xác người.

Kẻ kia cầm chùy sắt lớn hơn đầu Mộc Như Lam chậm rãi đi tới. Mộc Như Lam lùi lại phía sau, guốc gôc vừa nện xuống nền nhà đã tạo ra âm thành “cộp cộp”, cuối cùng cô cũng đã hiểu, hóa ra bọn họ bảo cô thay kimono là muốn cô khó mà hành động, mặt khác đi guốc gỗ vàng khó lẩn trốn, bởi âm thanh của nó cực kì rõ ràng.

Ánh mắt Mộc Như Lam khẽ chuyển động, thân hình của kẻ kia và Mathan khá giống nhau, gần hai mét. Vị trí mà cô trốn vừa vặn giữa gian phòng, cô không thể chui qua cánh tay hắn ta, hơn nữa chỉ cần vừa xuất hiện có lẽ sẽ bị một chùy của hắnta đập cho nát óc ấy chứ...

Nhưng mà...

Trái tim của cô không nhưng không hề đập nhanh mà trái lại còn chậm hơn bình thường.

Nhà tâm lý học đã làm trắc nghiệm kiểm tra, một khi kẻ biến thái mà tập trung, bất luận là bom chuẩn bị nổ hay chuẩn bị giết người thì nhịp tim không hề đập nhanh hơn, ngược lại càng đập chậm hơn.

_____Full V132.2_____


V133: Diễn trong diễn

Thứ bên trong lại ngoài dự đoán.

"Gặp được cưng khiến tôi cực kỳ vui sướng, thân ái"....

"Như anh đã thấy, người hợp tác với Bạch đương gia"...

Cùng chờ xem những nhân vật sẽ xuất hiện ở Vol sau là ai nha :v


Tập tin gởi kèm:
Chú thích: Cửa trượt shoji
kieu-nhat8.jpg
kieu-nhat8.jpg [ 75.51 KiB | Đã xem 4264 lần ]
Chú thích: zabutin
nem zabuton.jpg
nem zabuton.jpg [ 159.95 KiB | Đã xem 4264 lần ]


Đã sửa bởi huyenkhanh1404 lúc 15.07.2020, 11:41, lần sửa thứ 3.
Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks       
            
Xem thông tin cá nhân
Hiển thị bài viết từ:  Sắp xếp theo  
Trả lời đề tài  [ 421 bài ] 
           
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: Cuncute, Đan Mục Song Thư, Hsxnc và 80 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:



Đề tài nổi bật 
1 • [Xuyên không - Dị giới] Phế sài muốn nghịch thiên Ma Đế cuồng phi - Tiêu Thất Gia - Hoàn

1 ... 229, 230, 231

2 • [Hiện đại - Quân nhân] Cô dâu của trung tá - Hồ Ly

1 ... 138, 139, 140

3 • [Hiện đại] Quân hôn Tổng giám đốc thô bạo của tôi - Nam Mịch

1 ... 137, 138, 139

4 • [Hiện đại] Vợ yêu con cưng của tổng tài - Thượng Quan Nhiêu

1 ... 77, 78, 79

5 • [Hiện đại - Trùng sinh] Gia khẩu vị quá nặng - Hắc Tâm Bình Quả

1 ... 139, 140, 141

6 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

7 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

8 • [Xuyên không - Dị giới] Thiên tài triệu hồi sư - Nhược Tuyết Tam Thiên

1 ... 230, 231, 232

9 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ vô song - Bạch Sắc Hồ Điệp

1 ... 120, 121, 122

10 • [Xuyên không] Con đường vinh hoa của Thái tử phi - Tú Mộc Thành Lâm

1 ... 53, 54, 55

11 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 214, 215, 216

12 • [Hiện đại] Trong phim ngoài đời - Nhất Diệp Cô Chu

1 ... 36, 37, 38

13 • [Hiện đại] Cố chấp ngọt - Triệu Thập Dư

1 ... 38, 39, 40

14 • [Hiện đại] Hôn trộm 55 lần - Diệp Phi Dạ

1 ... 234, 235, 236

[Xuyên không] Bệnh vương tuyệt sủng độc phi - Trắc Nhĩ Thính Phong

1 ... 132, 133, 134

16 • [Cổ đại - Trọng sinh] Võ thần nghịch thiên Ma phi chí tôn - Băng Y Khả Khả

1 ... 76, 77, 78

17 • [Cổ đại - Trùng sinh] Ngày mai liền hòa ly - Hải Lí Khê

1 ... 32, 33, 34

18 • [Hiện đại] Đồng phục cùng áo cưới - Lục Dược

1 ... 25, 26, 27

19 • [Cổ đại tiên hiệp] Tiên vốn thuần lương - Chính Nguyệt Sơ Tứ

1 ... 245, 246, 247

20 • [Xuyên không - Điền văn] Hán tử trên núi sủng thê Không gian nông nữ Điền Mật Mật - Thấm Ôn Phong

1 ... 78, 79, 80



Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 318 điểm để mua Hoa hồng 2
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 200 điểm để mua Kẹo mút
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 224 điểm để mua Cúc trắng xoay tròn
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 518 điểm để mua Mèo khóc nhè
Shop - Đấu giá: Puck vừa đặt giá 417 điểm để mua Lá may mắn
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 486 điểm để mua Nhẫn đá Peridot 2
Shop - Đấu giá: nuhoangtuyet8393 vừa đặt giá 461 điểm để mua Nhẫn đá Peridot 2
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 438 điểm để mua Nhẫn đá Peridot 2
Shop - Đấu giá: Đào Sindy vừa đặt giá 300 điểm để mua Thiên thần 3
Shop - Đấu giá: Đào Sindy vừa đặt giá 328 điểm để mua Nữ hoàng 2
Shop - Đấu giá: Đào Sindy vừa đặt giá 416 điểm để mua Nhẫn đá Peridot 2
Shop - Đấu giá: Hoa Lan Nhỏ vừa đặt giá 245 điểm để mua Cá voi xanh
Shop - Đấu giá: Lavender - Blue vừa đặt giá 698 điểm để mua Cặp nhẫn kim cương
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 334 điểm để mua Nhẫn đá Citrine 2
Shop - Đấu giá: Puck vừa đặt giá 263 điểm để mua Kem gấu trúc
Shop - Đấu giá: Xám vừa đặt giá 635 điểm để mua Hamster lêu lêu
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 768 điểm để mua Đá hoa xanh
Sunlia: Vào link này xem cách đăng truyện nhé b  viewtopic.php?style=2&t=320999&tn=quy-dinh-cua-chuyen-muc-truyen-tu-edit-sang-tac
Shop - Đấu giá: MarisMiu vừa đặt giá 354 điểm để mua Bé lá
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 242 điểm để mua Ốc sên khoe kẹo
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 590 điểm để mua Nhẫn đá Peridot 1
Shop - Đấu giá: V.O vừa đặt giá 367 điểm để mua Ngôi sao đen
Viên Băng Băng: Cho mình hỏi muốn đăng truyện thì vào đâu ạ??
Meolun: Cảm ơn Sunlia nhiều nhé !
Sunlia: Đổi tiêu đề truyện thành [thể loại] Tên truyện - Tên tác giả (Hoàn) là mod sẽ tự chuyển, hoặc b nhắn cho mod cx đc
Meolun: Cho mình hỏi nếu truyện sáng tác hoàn rồi thì có cần tìm đến Mod nhờ chuyển về box hoàn không ạ ? Hay họ sẽ tự chuyển giúp mình vậy các bạn ?
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 248 điểm để mua Infiniti
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 200 điểm để mua Giường đôi
Shop - Đấu giá: cò lười vừa đặt giá 256 điểm để mua Chim xanh líu lo trước tổ
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 248 điểm để mua Navbits Start

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.