Diễn đàn Lê Quý Đôn



Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 450 bài ] 
Bỏ phiếu 

Bạn nghĩ tình yêu nào nguy hiểm nhất?
Bạn có thể chọn tối đa 2 ý kiến

Xem kết quả

Gia, khẩu vị quá nặng - Hắc Tâm Bình Quả

 
Có bài mới 30.04.2021, 17:42
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 1
Thành viên cấp 1
 
Ngày tham gia: 20.04.2020, 16:51
Tuổi: 20 Nữ
Bài viết: 39
Được thanks: 653 lần
Điểm: 64.23
Có bài mới Re: [Gia, khẩu vị quá nặng - Hắc Tâm Bình Quả] - Điểm: 67
V155.2: Trở lại

Editor: Chan
Beta_er: Noãn
Nguồn: diendanlequydon (DĐLQĐ)


Hừ, thật chướng mắt.

Cánh cửa tự động mở sang hai bên khi Mặc Khiêm Nhân đến gần, gió lạnh bên ngoài trong nháy mắt phả thẳng mặt, nhưng ngay lập tức hắn đã ngửi thấy mùi tình yêu của mình trong không khí.

Mộc Như Lam nhìn qua bờ vai của người cản đường, nhìn thấy người đàn ông của mình, nụ cười trên khóe môi càng sâu, đưa tay ra.

Người đàn ông quay lưng lại với Mặc Khiêm Nhân còn tưởng rằng Mộc Như Lam muốn bắt tay với mình, nhất thời thụ sủng nhược kinh, còn muốn vươn tay ra nắm lấy, nhưng không ngờ lại là một bàn tay trắng khớp xương rõ ràng, chỉ cần nhìn thoáng qua, người ta đã cảm thấy bàn tay này đặc biệt thích hợp để cầm dao mổ hoặc chơi đàn.

Bàn tay kia dưới cặp mắt của người đàn ông đó nắm lấy tay Mộc Như Lam, hắn ta nhìn theo cánh tay rồi ngẩn người, sau đó lập tức tránh ra, có lẽ cảm thấy đối phương là một cao phú soái* điển hình, bọn họ không phải ăn mày cũng là thổ hào, không đáng để đứng trước mặt công tử đại gia mà so sánh, hoặc có thể hắn ta liếc mắt một cái cũng nhận ra hai người này căn bản không có chỗ cho người ngoài xen vào.

*cao, đẹp trai, nhiều tiền :vvv

Từ trước đến nay, tay của Mặc Khiêm Nhân lúc nào cũng lạnh, giống như dù có đẹp đến đâu cũng là mặt trăng lạnh lẽo, còn tay của Mộc Như Lam vẫn luôn ấm áp, giống như mặt trời.

Mùa đông Mặc Khiêm Nhân luôn không muốn cùng Mộc Như Lam nắm tay, bởi vì do thể chất, tay hắn luôn không ấm được. Mùa đông mà nắm tay sợ Mộc Như Lam sẽ bị lạnh, nhưng Mộc Như Lam lại không sợ, dần dần hắn cũng chiều theo cô, chỉ có thể lén lút xoa xoa rồi mới kéo, để cho nó không lạnh lắm rồi mới nắm tay cô.

Hai tay nắm chặt lấy nhau, vì sáng sớm đi qua đi lại ở cổng mà không bị Đoạn Ngọc đến làm phiền nên Lưu Bùi Dương – người mà đã dậy sớm xung phong làm tài xế, lúc nãy đang ngủ bù trên xe hiện tại mơ mơ màng màng mở mắt ra, nhìn thấy cảnh bình thương nhưng lại không hề đơn giản, ngẩn ra. Sau đó phản ứng lại, vội vàng mở cốp xe ra, để Mặc Khiêm Nhân đặt hành lý vào.

Xe chậm rãi khởi động, Mộc Như Lam giới thiệu Mặc Khiêm Nhân với Lưu Bùi Dương, Lưu Bùi Dương chào hắn một cách cứng nhắc. Đối mặt với Mặc Khiêm Nhân qua cái nhìn của đôi mắt kia quả thật rất áp lực. Lưu Bùi Dương có cảm giác bí mật của mình đều phơi bày trước Mặc Khiêm Nhân, vì vậy luôn cố gắng rất nhiều để không nhìn ra phía sau và tập trung vào việc lái xe.

“Mọi chuyện xử lý xong rồi sao?” Mộc Như Lam ngồi bên cạnh Mặc Khiêm Nhân, hai tay dựa vào nhau, mười ngón tay đan lại.

“Ừ.” Mặc Khiêm Nhân chạm vào lòng bàn tay cô, cảm thấy vết sẹo trên lòng bàn tay đã biến mất, hiếm thấy Ive vẫn còn có chút thuận mắt, để ở bên ngoài hoàn toàn không phải là một mối nguy hiểm.

“Vậy còn Monhanson?” Mộc Như Lam hỏi, trước đây Mộc Như Lam cảm thấy rất kỳ lạ, khi ở gần những đồng loại khác, cô luôn có cảm giác mở hồ rằng đây là cùng một loại với cô, mặc dù đôi khi nó không chính xác. Nhưng ở Monhanson, trực giác của cô mách bảo rằng rằng đối phương không cùng loại người với mình và những kẻ thái nhân cách khác, hoặc không cùng loại tội phạm với họ, tức là kiểu người thái nhân cách ban đầu.

Sau đó Mặc Khiêm Nhân nói cho Mộc Như Lam chuyện gì xảy ra, Mộc Như Lam mới biết suy đoán của cô là chính xác.

Mặc Khiêm Nhân nhìn cô, đôi mắt trong trẻo lạnh lùng, giống như gương phản chiếu khuôn mặt của thiếu nữ, ngón cái nhẹ nhàng vuốt ve mu bàn tay cô. Giọng nói như gió đầu xuân hoặc cuối thu, “Hắn cố chấp bảo vệ chị gái nhưng lại hạnh phúc.”

Đối với Monhanson mà nói, hắn ta luôn cố chấp bảo vệ vinh dự của chị gái, mỗi lần nghe chị gái mình được mọi người tôn kính và chào đón, chính là hạnh phúc của hắn. Mỗi người theo đuổi hạnh phúc đều không giống nhau, nhưng mà mỗi người đều theo đuổi hạnh phúc, ngay cả khi mất đi sự tự do.

Mộc Như Lam nhìn hắn, một lúc sau mới mỉm cười gật đầu.

Mặc Khiêm Nhân đều biết mọi chuyện xảy ra ở thành phố K. Chỉ cần hắn hỏi, Mộc Như Lam sẽ nói cho hắn. Vụ án bốc hơi đã kết thúc, và có lẽ trong tương lai sẽ không còn ai nhắc đến chuyện này nữa, nhưng ẩn chứa nhiều nguy hiểm. Không ai biết kẻ nào đã giết Lưu Bùi Lực.

“Em nghĩ, hắn (cô) ta biết em.” Mộc Như Lam nghịch tay Mặc Khiêm Nhân mỉm cười nói, Mộc Như Lam nghĩ tới rất nhiều khả năng, cuối cùng cho rằng, đối phương đem Lưu Bùi lực chôn ở sân sau Mộc gia, không phải vì hãm hại, thủ đoạn quá vụng về, như vậy chính là vì khiến cho nào đó người chú ý tới cô, ví dụ như Hạ Miểu. Còn cố tình dùng sợi tơ trong suốt khiến cho đối phương nhớ tới sợi tơ trên thi thể đào từ tường xuống kia, từ đó liên tưởng tới vụ án bốc hơi khỏi thế gian mấy nă trước…

Nếu đúng là như vậy, rõ ràng, đối phương biết bộ mặt tàn nhẫn âm u của Mộc Như Lam, có điều không biết tại sao lại không trực tiếp vạch mặt, ngược lại giống như con chuột núp trong bóng tối sắp đặt tất cả, là muốn mượn đao giết người? Hay là sợ Mộc Như Lam trả thù? Ha… Đây là vấn đề đáng để suy xét nha.

Mặc Khiêm Nhân không nói gì, lâm vào trầm tư, Mộc Như Lam nghĩ đến, chắc chắn Mặc Khiêm Nhân cũng nghĩ đến.

Lưu Bùi Dương ngồi lái xe phía trước nghe không hiểu hai người đằng sau nói gì, lái xe tới bãi đỗ xe gần biệt thự Đoạn Nghiêu, sau đó thở phào nhẹ nhõm, đưa tay ra phía sau, phát hiện sau lưng đã ướt một mảng, vội vàng xuống xe đi về phòng tắm rửa. Ngồi trên xe cùng Mặc Khiêm Nhân thật sự quá áp lực.

Đoạn Nghiêu đang ngồi trên bệ cửa sổ phòng mình ở lầu 2. Tất nhiên sẽ nhìn thấy cảnh tượng bên dưới, nhìn thấy Mặc Khiêm Nhân, Mặc Khiêm Nhân rất nhạy bén trong chốc lát liền ngẩng đầu nhìn lên, nhìn thấy thiếu niên có nụ cười mê hoặc ngồi đó. Trong nháy mắt, ánh mắt hai người tựa hồ trao đổi gì đó, Mặc Khiêm Nhân đi vào trước, kéo vali.

“A Nghiêu.” Mộc Như Lam đi qua phòng Đoạn Nghiêu, gõ cửa, “Cậu đến trễ rồi đó.”

Đoạn Nghiêu bất đắc dĩ mở cửa, kéo một cái vali phía sau, “Ừ, tớ biết rồi.”

Hôm nay chuyến du lịch hàng năm của học sinh lớp 12 học viên Lưu Tư Lan Học Viện bắt đầu rồi, Đoạn Nghiêu không muốn đi, Mộc Như Lam không muốn hắn lúc nào cũng đi theo cô (ý là MNL muốn ĐN đi chơi như các bạn khác chứ ko phải là ghét ĐN lúc nào cũng đi theo mình nha). Mà Đoạn Nghiêu luôn không có biện pháp từ chối Mộc Như Lam, mặt khác các bạn học đã ngồi báy bay xuất phát rồi, Đoạn Nghiêu sẽ đi chuyến sau rồi tập họp với bọn họ.

“À, cậu có mang thêm hai bộ quần áo dày không?” Mộc Như Lam nhìn cái vali nhỏ của Đoạn Nghiêu.

Đoạn Nghiêu gật đầu.

“Được rồi, cậu mau đi đi.” Mộc Như Lam vỗ vỗ bờ vai của hắn, mỉm cười nói, biểu cảm nhìn giống như khi Mộc Như Sâm cùng Mộc Như Lâm cùng nhau đi du lịch ở trường, nhưng mang màu sắc khác, tất nhiên sẽ có nhiều hơn. Đối với cô Đoạn Nghiêu là một thành viên trong gia đình, cô chịu trách nhiệm về hạnh phúc tương lai của hắn, nhưng phần tình cảm này Mộc Như Sâm và Mộc Như Lâm lại không có. (lý do thì m.n đọc lại v76.2 và v77.1 nhe)

Đoạn Nghiêu gật đầu, kéo vali ra cửa, bánh xe phát ra âm thanh trống trải cô đơn trên nền đá cẩm thạch sạch sẽ, hắn dừng lại trước bậc thang, quay đầu lại, đôi mắt đào hoa như ngọc tuyệt đẹp nhìn Mộc Như Lam đứng ngược hướng với mình, đi về phía người đàn ông khác. Hình như cô cảm nhận được điều gì đó, bước chân dừng lại, quay đầu lại, thấy Đoạn Nghiêu đang nhìn mình, khóe môi cong lên một nụ cười mềm mại và ấm áp.

Giữa họ có một khoảng cách, nhưng trong một khoảnh khắc Đoạn Nghiêu cảm thấy cô đang đứng ở cuối thời gian xa xăm và mỉm cười với mình, giống như một người yêu đã mất đang lặng lẽ đứng ở một nơi xa đến mức không thể chạm tới, chờ hắn trưởng thành, trong chốc lát khiến hắn cảm thấy chua xót và đau đớn.

Ánh mắt hắn khẽ chớp, khóe môi cong lên một nụ cười mê hoặc, quay đầu lại, mí mắt hạ xuống che khuất tầm mắt, vừa nhấc lên lại là một thanh niên đẹp mê hồn như một đóa hoa yêu. Hắn nhấc hành lý xuống lầu, sau đó lên xe và dần dần đi xa ...

Mộc Như Sâm và Mộc Như Lâm, người đã trở lại, vẫn đang ngủ, và hai anh em không biết chuyện gì đã xảy ra trong khoảng thời gian này.



Lục Tử Mạnh vốn còn đang oán trách Mặc Khiêm Nhân sao lại hạ cánh sớm, nhưng vẫn dậy sớm đánh răng rửa mặt để đi hắn, kết quả vừa xuống lầu, Lục mụ mụ đang ở làm bữa sáng vừa thấy Lục Tử Mạnh dậy sớm, có chút kỳ quái, “Sao con dậy sớm thế?”

“Con đi đón tiểu tử Mặc Khiêm Nhân kia.” Lục Tử Mạnh vừa ngáp vừa nói.

Lục mụ mụ suýt nữa bật cười, “Con trai ngốc của mẹ, con không biết đàn ông tốt thì không cần anh em sau khi có vợ sao?” Đối với đàn ông không tốt thì phụ nữ như quần áo, huynh đệ như thủ túc*

*huynh đệ như anh em ruột.

Cơ thể Lục Tử Mặc trở nên cứng ngắc, trong đầu hiện lên câu nói của Mặc Khiêm Nhân bảo mình không cần tới đón, hắn đột nhiên không biết nên cười hay nên giận, "Tên khốn kiếp kia có vợ rồi không cần anh em ... "

Lục mụ mụ lắc đầu, “Con không giống thằng bé chắc.” Từ lúc Tô Trừng Tương đến, tiểu tử này hận không thể mỗi ngày đi theo cô, chuyện ở công ty cũng mặc kệ, khiến Lục ba ba tức giận đến bốc khói, nhưng vẫn không thể không vì nhà mình cưới được vợ đẹp về mà bắt nó hỗ trợ quản công ty, không được hưởng hạnh phúc lúc này được.

"Làm sao có thể giống chứ, so với tiểu tử Mặc Khiêm Nhân kia con còn trượng nghĩa hơn ..." Lục Tử Mặc lẩm bẩm nói, sau đó xoay người muốn lên lầu ngủ tiếp, đột nhiên nghĩ tới cái gì, liền quyết định đi ra ngoài tìm Mặc Khiêm Nhân. Bây giờ thành phố K có hai vị Phật lớn tụ lại, tuy rằng không nhiều người biết, nhưng Lục Tử Mạnh lo lắng Hạ Miểu sẽ lại đối đầu với Mặc Khiêm Nhân, mặc dù biết chuyện trước đây, Hạ Miểu cũng không phải cố ý, nhưng ấn tượng về hắn ta đã khắc sâu trong lòng hắn là điều không thể tránh khỏi.

Bên kia, Cục Công an thành phố cũng nhận được tin tức Mặc Khiêm Nhân đã đến thành phố K, tự nhiên rất nhanh đã đến tai Hạ Miểu và mấy người khác.

" Mặc Khiêm Nhân ở đây ..." Trong phòng u ám, gỗ vụn khắp sàn trông giống như một xưởng gỗ, ai đó thấp thỏm nói.

“Mặc Khiêm Nhân?” Một kẻ cấp bậc quá thấp, không biết Mặc Khiêm Nhân là ai.

“Chuyên gia tâm lý học tại phạm quốc tế nổi tiếng Amon.”

“À! Người này tôi biết biết!”

“Tóm lại, nếu hắn ở đó, nếu tiếp tục ra tay, chúng ta sẽ rất dễ dàng bị bắt.”

"Nhưng lần trước chúng ta đã thất bại trong gang tấc, nếu không có động tĩnh gì tiếp theo thì làm sao có thể giải thích với người trên? Nghe nói lần này sự việc không thành, người đó rất tức giận", người này lo lắng, thấp thỏm nói…

"Tôi còn cách khác ..." Âm thanh biến mất giữa đám mùn cưa bay trong gió.



Lúc Mặc Khiêm Nhân từ trong phòng tắm đi ra, Mộc Như Lam đã chuẩn bị xong bữa sáng bên dưới. Lúc hắn đi xuống lầu, nhìn thấy Lục Tử Mạnh một chút cũng không biết khách khí ngồi ở trên bàn cơm ăn uống thỏa thích, vừa ăn vừa nói: “Tiểu tử Mặc Khiêm Nhân kia không biết là vận cứt chó gì, tìm được người vợ ‘trong phòng bếp ngoài hành lang’*. Nói cho cô biết, lúc trước tôi còn nghĩ cậu ta chỉ có thể ở cùng những tên biến thái kia cả đời, không nghĩ tới a không nghĩ tới, tên kia so với tôi còn …”

* “Trong bếp, ngoài hành lang.” Chủ yếu được dùng để mô tả phụ nữ. Nghĩa là phải chăm chỉ lo việc nhà như cơm nước, cơm nước, giặt giũ, dọn dẹp nhà cửa cũng rất tốt, làm được mọi việc và giữ nhà tiết kiệm. Có thể độc lập trong công việc và cuộc sống, rộng lượng trong cách đối xử với người khác, độc lập trong công việc và giao tiếp giữa các cá nhân với nhau, xử lý trôi chảy và tinh tế. (Theo baidu)

Mấy tháng trước Lục Tử Mạnh còn cho rằng Mặc Khiêm Nhân và Mộc Như Lam ở bên nhau sớm muộn gì Mặc Khiêm Nhân sẽ bị Mộc Như Lam hại chết, bây giờ dường như vì đồ ăn mà quên sạch.

Thật ra tính tình Mộc Như Lam rất tốt, chỉ là cô cứ vừa nghe vừa mỉm cười, bộ dáng kia khiến Lục Tử Mạnh dần dần cảm thấy tội lỗi.

“Cho dù cậu có ăn cũng không thể ngậm miệng lại.” Giọng Mặc Khiêm Nhân lạnh lùng vang lên, sữa bò mà Lục Tử Mạnh vừa uống đã phun ra làm hắn bị sặc.

“Khụ khụ ... Cậu có thể đừng xuất hiện đột ngột như vậy và làm tôi sợ không? Có ngày tôi sẽ bị anh làm cho sợ chết khiếp." Lục Tử Mạnh nói, cầm lấy khăn giấy mà Mộc Như Lam đưa cho.

Phản ứng của Mặc Khiêm Nhân đối với việc này là muốn lấy thức ăn mà Mộc Như Lam đưa cho hắn xa một chút để ăn như vậy rõ ràng là dáng vẻ ghét bỏ tới cực điểm, khiến Lục Tử Mạnh hận không thể tát cho hắn một cái ngỏm luôn ... Đáng tiếc là hắn ta không thể đánh bại Mặc Khiêm Nhân.

“À này, lúc cậu ở nước ngoài có từng gặp Hạ Miểu không?” Lục Tử Mạnh chung quy là đánh không lại Mặc Khiêm Nhân, luôn không nhịn được “Úp ngược”.

“Không gặp.” Mặc Khiêm Nhân lạnh lùng trả lời, vẻ mặt như cũ, dường như đối người kia chẳng có cảm giác gì, mà trên thực tế đúng là không có cảm giác gì. Nếu mà có cảm giác mới là không ổn, nếu không phải danh tiếng của Hạ Miểu lớn, Mặc Khiêm Nhân cũng sắp quên hắn đến nơi rồi.

Lục Tử Mạnh sờ sờ cằm, “Tôi cảm thấy tiểu tử kia thay đổi quá nhiều, rõ ràng bằng tuổi với cậu, nhưng trông cậu ta già hơn cậu vài tuổi. Chậc chậc, thăng trầm của cuộc đời ..."

“Cậu tới đây là để nói mấy lời vô nghĩa đó?” Mặc Khiêm Nhân thờ ơ nhìn qua, lại khiến Lục Tử Mạnh rõ ràng cảm thấy một loại cảm giác không vui, Lục Tử Mạnh ngơ ngác, nhìn về Mộc Như Lam đang ngồi đối diện Mặc Khiêm Nhân, lập tức hiểu rõ, gia hỏa này bất mãn với hắn ta vì sớm như vậy lại tới quấy rầy thế giới của hai người bọn họ!

Lục Tử Mạnh có chút bực mình hung hăng dùng dĩa đâm vào đĩa bánh mì "Đương nhiên không phải, tôi chỉ muốn nhắc nhở cậu cẩn thận mũi tên bắn lén thôi, khi đó ngươi quá bất cẩn..."

“Cậu có cần phải nhắc lại việc kia không?” Đáy mắt lạnh lùng của Mặc Khiêm Nhân toát ra một tia không kiên nhẫn.

Đây là lần duy nhất ngã ngựa Amon. Nó có thể được ghi vào lịch sử! Nhưng thực tế những người kiêu ngạo như Mặc Khiêm Nhân thì đó là một sự sỉ nhục, một sự hãm hại, một tội danh nhục nhã.

Có điều Lục Tử Mạnh thấy Mặc Khiêm Nhân phản ứng, nhún nhún vai, “Được rồi.” Không nói, không thì lại thành chuyện bé xé ra to.

Mộc Như Lam ngồi một bên vừa ăn vừa nghe, tình huống cụ thể cô không rõ lắm, có điều nghe Tô Trừng Tương kể qua, Mộc Như Lam thật ra cảm thấy Hạ Miểu không giống người ra tay hãm hại người khác chỉ vì ghen ghét gì đó, hẳn là có ẩn tình nào đó. Tuy rằng sẽ có người biết ẩn tình đó, nhưng vì lòng người đã thiên vị nên nhiều trường hợp không phân biệt được đúng sai nên người ta sẽ vì tình cảm mà không chấp nhận lý do này nọ.

Lục Tử Mạnh tự biết Mặc Khiêm Nhân không hoan nghênh mình, vì thế sau khi ăn no liền ủy khuất rời đi. Mộc Như Lam hỏi Mặc Khiêm Nhân chuyện đó, Mặc Khiêm Nhân liền đem sự tình kể ngắn gọn nhất nhưng không bỏ qua chi tiết quan trọng nào nói một lần.

Thư khiêu chiến không được đưa đến tay hắn. Tuy rằng lúc đầu bị Hạ Miểu đê tiện hèn hạ hãm hại hắn cũng tức giận, dù sao Mặc Khiêm Nhân không phải Mặc Khiêm Nhân của hiện tải vui buồn cũng chẳng thể hiện rõ trên khuôn mặt. Nhưng sau khi biết sự thật hắn cũng lười tiếp tục dây dưa với bọn họ, không để ý tới những kẻ ngu xuẩn không tin mình, thi đại học rồi đi Mỹ, hoàn toàn không có ý khác. Sáng sớm lập tức quyết định, chỉ là vấn đề thời gian có chút khẩn trương, ai không biết sự thật đằng sau sẽ cho rằng “Mặc Khiêm Nhân bị ép rời khỏi nước” hay “Mặc Khiêm Nhân tức giận xuất ngoại” vân vân và mây mây, đủ các phiên bản.

Hơn nữa đã trôi qua nhiều năm, giải thích cũng vô dụng, trên thực tế những người còn nhớ sự kiện kia không nhiều lắm, chỉ là người ta luôn là tự ái, cảm thấy mình nổi tiếng một chút là bị cả thế giới soi mói. Vừa bị soi mói lại khó chịu khi bị người khác cười nhạo.

“Nói như vậy, công tố viên tiên sinh cũng có chút đáng thương nha.” Mộc Như Lam nói, rõ ràng kẻ đầu sỏ gây tội là người không gửi thư cho Mặc Khiêm Nhân. Rõ ràng chỉ là một trận khiêu chiến quang minh chính đại, thế nhưng ngược lại biến thành vì ghen ghét mà hèn hạ vô sỉ gài tang vật vu oan hãm hại, so với Mặc Khiêm Nhân, Hạ Miểu thì được mọi người thông cảm vì nghĩ do hắn ta ghen tị. Sau đó, Mặc Khiêm Nhân rửa sạch tội danh của mình, nhưng những người vĩnh viễn không biết sự thật sẽ cho rằng là hắn một kẻ hèn hạ, chuyện này một miệng không thể giải thích rõ ràng.

Mặc Khiêm Nhân im lặng trong giây lát rồi nói: "Những kẻ thiếu dũng khí đối mặt với mọi khó khăn, phá bỏ mọi khó khăn quả thực rất đáng thương."

“…” Người này đúng là giỏi sát muối vào miệng vết thương.

Mộc Như Lam bị Mặc Khiêm Nhân làm cho tức đến bật cười.


Xe đang di chuyển trên đường, cũng đã dần đến giờ cao điểm buổi sáng, để không mất thời gian trên đường cũng như lỡ giờ bay, tài xế đi đường khác đến sân bay, tuy có lâu hơn một chút nhưng ở đó ít xe hơn, tốt hơn so với trung tâm thành phố.

Đoạn Nghiêu dựa lưng vào ghế, nhắm mắt nghỉ ngơi, trong đầu liên tục hiện lên từng hình ảnh không kiểm soát được. Hắn bị lưu đày từ Hong Kong đến thành phố K …Thiếu nữ vì hắn chắn một gậy trí mạng… Hắn ngồi trên băng ghế lạnh thấu xương ngoài ở phòng bệnh, đôi tay bé gái ấm áp như muốn sưởi ấm trái tim hắn… Sau đó, tâm thỏa mãn, tâm trống trải, chua xót…

Hắn đặt quyển sách trắng không có bìa trên đùi, các mép và góc đã sờn rách, có thể thấy rằng nó đã lật đi rất nhiều lần, nhưng nó vẫn được giữ rất cẩn thận.

Kétttt! Tiếng phanh xe vang lên rất lớn, chiếc xe lao sang trái

Đoạn Nghiêu suýt nữa đập đầu vào cửa kính, hắn mở mắt ra, đôi mắt hoa đào lạnh như dao

“Đương gia, bánh xe bên trái phía sau bị nổ tung rồi!” Xe phải dừng lại, tài xế phía trước vừa rút súng vừa nói chuyện, trán lấm tấm đổ mồ hôi, bởi vì lần này Đoạn Nghiêu đi nước ngoài, đã lâu như vậy rất yên tĩnh không hề xảy ra chuyện gì, cho nên khi đi cũng không có quá nhiều bảo vệ, hiện tại chỉ có hai người: hắn và Đoạn Nghiêu.

Đoạn đường này rất vắng lặng, rất ít ô tô, một bên là cây cối, một bên là ruộng ngô, những cây ngô thân cao đang lay động, không biết là do gió thổi hay có nhiều người đang trốn ở đó …

--- ------ ------ --------Dải phân cách---- ------ ------ ------ ------ ------ ------ -------
Chúc mọi người nghỉ lễ vui vẻ, an toàn nha.

Chúng ta cùng chờ xem:

Ai muốn hại Mộc Như Lam?

Những kẻ ở xưởng gỗ đang nói “người ở trên” nào?




Đã sửa bởi huyenkhanh1404 lúc 14.05.2021, 16:33.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks       
            
Xem thông tin cá nhân
8 thành viên đã gởi lời cảm ơn huyenkhanh1404 về bài viết trên: Heo kute, Lục Tiểu Thanh, Murasaki, Sa Mạc, ThaiHoa, Tuấn Liên, nhatpoo, xichgo
     
Có bài mới 04.05.2021, 14:44
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 9
Thành viên cấp 9
 
Ngày tham gia: 27.02.2016, 17:21
Tuổi: 20 Nữ
Bài viết: 1377
Được thanks: 852 lần
Điểm: 2.84
Có bài mới Re: [Gia, khẩu vị quá nặng - Hắc Tâm Bình Quả] - Điểm: 1
huyenkhanh1404 đã viết:
[size=150][color=#000000]
V155.2: Trở lại

Editor: Chan
Beta_er: Noãn
Nguồn: diendanlequydon (DĐLQĐ)


Hừ, thật chướng mắt.

Cánh cửa tự động mở sang hai bên khi Mặc Khiê



thanks nàng nhiều nha



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks       
            
Xem thông tin cá nhân
1 thành viên đã gởi lời cảm ơn Lục Tiểu Thanh về bài viết trên: Thùy Linh (EXOL)
     
Có bài mới 14.05.2021, 15:41
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 2
Thành viên cấp 2
 
Ngày tham gia: 14.08.2016, 14:57
Tuổi: 19 Nữ
Bài viết: 71
Được thanks: 433 lần
Điểm: 24.62
Có bài mới Re: [Gia, khẩu vị quá nặng - Hắc Tâm Bình Quả] - Điểm: 93
V156: Video

Editor: Noãn
Beta_er: Chan
Nguồn: diendanlequydon (DĐLQĐ)


     "Bịch!" Vật thể nặng nề rơi xuống mặt đất.

     Mặt đất trong xưởng gỗ phủ kín gỗ vụn, mười mấy người vây quanh một người thiếu niên, người cầm súng, người cầm gậy, quyển sách màu trắng bị ném tùy tiện trên mặt đất, một trang giấy trong đó hơi lộ ra hơn so với những trang khác một chút như đã rách khỏi quyển sách, đôi mắt xinh đẹp của thiếu niên vẫn nhìn nó, mỗi lần đưa tay muốn với lấy lại lập tức bị giữ tay lại.

     Tí tách, tí tách.

     Máu lỏng màu đỏ tươi nhỏ từng giọt từ ngón tay xuống, có chút sền sệt nóng bỏng.

     "Lúc ông đây tầm tuổi này cũng chỉ là một tên côn đồ nhỏ bé, đến bây giờ vẫn chỉ là một tên côn đồ vậy mà thằng oắt này lại là lão đại Ám Long? Lừa người hả?!" Người nọ vừa hâm mộ vừa ghen tị oán hận nói, lại muốn cầm gậy đánh xuống, ánh mắt Đoạn Nghiêu hằn tia máu liếc qua, nhất thời làm người nọ bị dọa đến mức sợ run lùi về sau một bước, đợi khi hắn ta phản ứng kịp lập tức thẹn quá hóa giận: "Mẹ kiếp! Có tin ông đây moi mắt mày ra không!"

     Kéttt ——

     Cửa công xưởng chậm rãi mở ra, cánh cửa bằng gỗ phát ra tiếng vang có vẻ đã hơi mục nát.

     Một bóng dáng từ từ đi vào, thoạt nhìn hình như cũng là một thiếu niên.

     "Ba viên đạn và ba cái mạng người mới bắt được ngươi tới tay, thật đúng là không dễ dàng." Nếu không phải bây giờ bọn họ người đông thế mạnh, sợ rằng cũng không thể bắt được hắn, ngược lại bị hắn giết chết, chậc chậc, thật là tàn nhẫn, y hệt trong ấn tượng.

     Người vây quanh Đoạn Nghiêu lập tức tránh ra một lối, người  Đoạn Nghiêu đã nửa quỳ trên mặt đất, hô hấp dồn dập, tầm mắt có chút mờ mịt làm hắn không nhìn rõ người nói chuyện là ai, vậy mà chân của hắn lại với tới quyển sách màu trắng không bìa kia, hắn muốn lấy lại nó.

     "Đến bây giờ còn không biết sợ ư? Được rồi, đúng là tạm thời không cần lo lắng, mặc dù tao rất muốn giết mày, nhưng trước đó mày còn có chuyện khác phải làm."

     "Khụ. . . mày có thù gì với tao?" Đoạn Nghiêu hỏi như thế, trên thực tế lại chẳng hề để ý, từ khi hắn bắt đầu bước lên con đường hắc đạo đồng nghĩa với việc tay nhuộm máu tươi, kẻ thù vô số.

     "Thù không đợi trời chung." Người nọ cắn răng, khí lạnh dày đặc tỏa ra từ bên trong, tựa như hận không thể băm thây hắn ra làm trăm mảnh.

     Đoạn Nghiêu nhìn về phía người nọ, vẫn không nhìn rõ mặt như cũ, chỉ là nghe tiếng thì hẳn cũng là một thiếu niên tầm tuổi hắn, vì vậy hắn nhếch khóe môi nói: "A. . . Vậy thì thật xin lỗi, là tao không nhổ cỏ tận gốc, để mày ôm hận sống khổ cực như vậy*." Lời xin lỗi có vẻ rất nhân từ.

     "Muốn chết!"

     *ý anh là "xin lỗi vì đã không giết mày, để mày sống mà ôm hận khổ sở" - thâm ghê luôn :v
     **vì là về bên hắc đạo nên mình để xưng hô mày - tao cho nó yang hồ nhé


     . . .

     Âu Khải Thần và Lưu Miên vốn là bị phán xử tử, chỉ vì một ít nguyên nhân nên hoãn lại hành hình, vậy nên việc bọn họ tự sát bị hiểu thành khả năng chịu đựng yếu ớt, sau khi tinh thần rối loạn bộc phát ra hơn nữa cảm giác chờ đến ngày chết còn khổ sở hơn phải chết luôn, vậy nên cuối cùng chọn tự sát.

     Dường như không khó hiểu. Chỉ là đối với một vài người khó dây dưa hơn so với người khác mà nói, có lúc người đã chết rồi hắn ta cũng không bỏ sót một điểm khả nghi nào.

     "Cậu nói trước khi tự sát Lưu Miên đã nói nhớ tới có người đã từng thông qua môi giới bán cho ả một cái xác ướp với giá thấp, sau đó ả lại lấy giá cao bán lại cho khách hàng?" Hạ Miểu cau mày hỏi cảnh sát canh ngục lúc ấy.

     "Phải." Cảnh sát gật đầu một cái, nhưng mà hắn không để ý, nhân chứng vật chứng đều có rồi, đối phương không chấp nhận hình phạt, thần kinh lại có vấn đề, nói cái gì cũng chưa chắc là sự thật.

     "Có nói người bán là ai không?"

     "Cô ta lúc đó còn không nhớ mình là ai. . ."

     Hạ Miểu nắm chặt nắm đấm, đánh một nhát lên tường, tức giận tiếc nuối, đáng chết! Lúc ấy đáng nhẽ hắn ta nên canh chừng hai người kia rồi tra hỏi lại cẩn thận mới đúng, hắn ta cảm thấy kết quả vụ án này không hẳn là như vậy, vẫn cảm thấy rất kỳ lạ, nhất định có chi tiết nhỏ nào đó bị bỏ qua, kết quả hiện tại Âu Khải Thần và Lưu Miên đều chết hết, dường như mọi thứ nháy mắt đứt đoạn.

     "Anh thật đúng là chưa từ bỏ ý định, quyết định của tòa án gửi tới cũng xong từ mấy ngày trước rồi." Tô Trừng Tương khoanh tay trước ngực đứng ở bên cạnh hắn ta không hiểu nói, không biết hắn ta quá đa nghi hay đó là chênh lệch giữa người cấp quốc tế và nhân vật nhỏ bé như cô.

     Hạ Miểu không để ý tới Tô Trừng Tương, chỉ lấy một điếu thuốc từ trong túi đặt lên miệng, hắn ta dường như nghe thấy tiếng Hoắc Á lận khóc rống đau thấu tim gan vọng ra từ nhà xác.  

     Hoắc Á Lận vốn cũng phải chịu án, nhưng mà Âu lão gia lại nhận hết mọi tội lỗi về mình, có lẽ ông ta cho rằng nếu để Hoắc Á Lận ra ngoài, lấy thân phận người của Hoắc gia nhất, Âu gia cũng có thể làm lại từ đầu, thay vì tất cả bọn họ cùng vào tù, không bằng để bà ta ra ngoài chuẩn bị trước mọi thứ, mặc dù Âu lão gia mới là người vô tội không biết gì cả.

     Hạ Miểu hút điếu thuốc từ từ bước đi, Tô Trừng Tương vội vàng đuổi theo, hành lang rất an tĩnh, tiếng bước chân rõ ràng, bên kia truyền tới tiếng khóc rõ ràng hơn.

     Chợt bên kia khúc quanh, có thêm mấy tiếng bước chân, trên tường sạch sẽ ánh lên bóng của người nào đó, sau đó dần xuất hiện trong tầm mắt hắn ta.

     Bước chân Hạ Miểu bỗng nhiên dừng lại.

     Có một chuỗi tiếng bước chân như trời sinh ưu tú bất kể thế nào cũng luôn đứng trên mọi người. (Noãn: Thực ra mang ý là tiếng bước chân đó nổi bật nhất thôi chứ ai nghe từ tiếng bước chân đã biết xuất sắc hay không…)

     Áo khoác cổ đứng màu đen tôn lên khí chất trong trẻo lạnh lùng lại cao quý của hắn, dáng người cao gầy nổi bật trong một đám người xung quanh, một thân khí chất kia như thể ngăn cách hắn với thế giới này, vẻ mặt hắn lạnh nhạt như người ngoài cuộc, không cười nhạo ám hại cũng không đưa tay giúp đỡ.

     Đôi mắt Tô Trừng Tương hơi mở lớn, có chút mừng rỡ trong nháy mắt, sau đó lại dần dần bình tĩnh lại, không biết có tâm lý gì nhìn về phía Hạ Miểu, hoặc là tò mò, hoặc là xem kịch vui.

     Mặc Khiêm Nhân thấy Hạ Miểu, Hạ Miểu cũng nhìn Mặc Khiêm Nhân, mười năm không gặp, thiếu niên ưu tú một thời đã trưởng thành như một vị vua.

     Hắn (MKN) vẫn như cũ, lạnh nhạt, lạnh lùng mà trong trẻo, có một loại cảm giác không thuộc về cái thế giới này. Chỉ có hắn ta (HM) thay đổi lớn nhất, trở nên lười biếng không có tinh thần, một ngày không có thuốc lá thì cả người khó chịu không bình tĩnh.

     Dường như có giao đấu gì đó xảy ra trong nháy mắt, ngay sau đó đã có kết quả.

     Mấy người cảnh sát trưởng đi theo Mặc Khiêm Nhân nhìn Mặc Khiêm Nhân một chút, lại nhìn Hạ Miểu một chút, sau đó hết sức ăn ý bước chậm lại, hai vị phật sống ở chỗ này, bọn họ ngược lại muốn nhìn xem có xảy ra giao đấu gì không, nhưng lại không dám cách chiến trường quá gần, lỡ như bị tai bay vạ gió thì sao? So với hai người đó thì bọn họ chỉ là vô danh tiểu tốt thôi.

     Amon và Ryan, có vô số người trên quốc tế lấy bọn họ ra so sánh, mục đích để xem rốt cuộc ai mới là thám tử đứng đầu, nhưng tất cả chỉ là so sánh giả thuyết, không có cái gì khẳng định được.  

     Mặc Khiêm Nhân không dừng bước, Hạ Miểu cũng bước tới hướng đối diện.

     Sau đó dừng lại trước mặt nhau.

     "Đã lâu không gặp." Hạ Miểu mở miệng trước.

     Một đám đội trưởng phía sau vạn phần mong đợi, đây là tiết tấu muốn hòa hảo sao?! Bên phía thủ đô cũng nghe nói Mặc Khiêm Nhân và Hạ Miểu đều đang ở cùng một chỗ, cũng rất mong đợi hai người có thể xóa bỏ xích mích lúc trước mà hòa bình, dĩ nhiên tốt nhất là cả hai có thể cùng về nước phát triển! Còn có chuyện nào tốt đẹp hơn vậy sao?!

     "Đã lâu không gặp, xem ra trường anh học không dạy cái gì gọi là tuân thủ kỷ luật." Mặc Khiêm Nhân liếc nhìn điếu thuốc một cái, vẻ mặt lạnh lùng nói, loại giọng nói vô cảm này lại làm người ta có cảm giác bị giễu cợt nhân lên gấp mấy lần.

     Nhóm đội trưởng thiếu chút nữa khóc, Mặc tiên sinh à, vừa bắt đầu đã không khách khí như thế, các người còn có thể vui vẻ làm bạn sao? Còn có thể chơi cùng nhau sao?!

     Hạ Miểu cầm điếu thuốc còn chưa châm lửa xuống, hắn ta liếc mắt về mấy người phía sau rồi nói: "Có người cho đặc quyền, tội gì lại không dùng."

     Nhóm đội trưởng nhất thời nhìn trời nhìn đất giả bộ không nghe thấy, bọn hắn cho đặc quyền hồi nào? Rõ ràng là ngài không nghe lời, cuối cùng dứt khoát chiều theo ý ngài đấy chứ?

     "Cũng đúng." Mặc Khiêm Nhân nhìn Hạ Miểu một cái, không nói thêm gì nữa, cất bước về hướng Hạ Miểu vừa đi khỏi, hắn có chuyện muốn xác nhận một chút.

     Hạ Miểu nhìn bóng lưng Mặc Khiêm Nhân, chợt nhếch môi, người này thật đúng là một chút cũng không đổi, trong mắt không chứa nổi người khác.

     Bình tĩnh ngoài dự liệu.

     Tô Trừng Tương thầm nghĩ, còn tưởng rằng sẽ có đối đầu tóe lửa đó, kết quả lại như hai người là địch không phải, là bạn cũng không đúng, đơn giản gặp nhau nói mấy câu giễu cợt rồi thôi. . .

     "Người cuối cùng nói chuyện với Âu Khải Thần và Lưu Miên là ai?" Mặc Khiêm Nhân đi vào khu phòng giam hỏi.

     Rất nhanh có người đi bước lên, "Mặc tiên sinh, là tôi." Một thanh niên tuổi không lớn lắm.

     Mặc Khiêm Nhân quan sát hắn một lát, tầm mắt lạnh nhạt sắc bén làm đối phương có chút sợ hãi, nhưng vẫn kiên trì không dời tầm mắt.

     "Còn nhớ rõ lời nói các người nói lúc đó không?"

     Ánh mắt thanh niên trong nháy mắt có vẻ mờ mịt vô thần rồi biến mất ngay, hắn ta nói: "Tôi nói bọn họ yên tĩnh chút." Đáp án khẳng định như thể trạng thái mơ hồ trong nháy mắt đó chưa từng xuất hiện.

     Mặc Khiêm Nhân hơi nheo mắt: "Trước đó, cậu từng nhận được số điện thoại lạ phải không?"

     Ánh mắt thanh niên lại một lần nữa mơ hồ thoáng qua trong nháy mắt, lắc đầu: "Không có."

     Mặc Khiêm Nhân xoay người rời đi, trong lòng có đáp án, Hans chưa chết, Lưu Miên và Âu Khải Thần tự sát cũng do hắn ta thôi miên từ xa, trừ Hans ra không còn người thứ hai trên thế giới đạt đến trình độ thôi miên đó, quả nhiên để lại tai họa ngầm ngàn năm, chẳng qua không biết tại sao Hans lại giúp Mộc Như Lam, suy nghĩ của biến thái biến đổi khôn lường vẫn luôn rất khó hiểu. . .

     Khóe môi dường như xuất hiện một độ cong nhỏ khó phát hiện, nháy mắt lại biến mất như chưa hề xuất hiện.

     Lúc đi qua nhà xác, tiếng khóc xé rách tim gan của Hoắc Á Lận và tiếng mắng chói tai vẫn không dứt.

     "Các người giết con tôi! Là các người giết con tôi! Thằng bé vô tội! Từ nhỏ đến lớn hắn nghe lời ngoan ngoãn như thế, sao có thể giết người! Cái gì mà vì yêu điên cuồng, thúi lắm! . . . Mộc Như Lam con yêu tinh hại người đáng chết, các người cũng phải bắt cô ta lại mới đúng! Huhuhu. . . Con trai của tôi huhuhuhu. . . Tôi liều mạng với các người! A a a a a a. . ."

     Cảnh sát để Hoắc Á Lận tới nhận thi thể, Hoắc Á Lận ở đây khóc nửa ngày náo loạn nửa ngày, chính là không đi.

     Người nhận "trách nhiệm nặng nề" Đổng Kỳ bất đắc dĩ ở một bên nhìn Hoắc Á Lận làm loạn, nghĩ thầm nếu bà ta còn không ngừng thì hắn sẽ phải đánh ngất kéo người đi, chuyện tới nước này Hoắc gia dĩ nhiên không thể nào giúp Hoắc Á Lận cái gì, nhưng cuối cùng cũng không quá mức tuyệt tình, cho bà ta căn nhà và một khoản tiền sinh hoạt, cũng không để cho bà ta trở về, con gái đã gả như gáo nước hắt đi, không nói tới việc khó thu lại nước đã đổ đi, bọn họ cũng sẽ không để nước đã hất ra ngoài quay lại nhiễm bẩn cho bọn họ.

     Hạ Miểu và Tô Trừng Tương đứng ở cửa nhìn Hoắc Á Lận khóc đến mức sắp tắt thở cũng không cảm thấy có bao nhiêu đồng tình, dù sao bọn họ cũng là bị trừng phạt đúng tội, vốn là người bị phán tử hình, hiện tại chỉ là chết sớm hơn thời điểm thôi.

     Mặc Khiêm Nhân hơi dừng chân, nhìn người trong phòng một cái, lại nhìn qua hai thi thể, sau cùng nhìn Hoắc Á Lận một cái rồi lại cất bước đi ra ngoài.

     Hạ Miểu chú ý tới hắn, lập tức đi theo sau.

     Hai người sóng vai bước đi, ra khỏi đồn cảnh sát, bầu trời bên ngoài xanh thẳm, dù gió lạnh thấu xương lại vẫn làm con người quyến luyến với ánh mặt trời bên ngoài.

     Hai người đi chậm dọc theo vỉa hè, Hạ Miểu đang muốn đốt điếu thuốc, chợt thấy ánh mắt của Mặc Khiêm Nhân, động tác không khỏi cứng lại, thả lại bật lửa vào túi.

     "Tôi rất tò mò, tình yêu có thể làm một người vi phạm pháp luật, phá vỡ đi ranh giới và nguyên tắc của người đó, biến một người từ chính nghĩa thành tà ác, thậm chí vứt bỏ cả lương tâm, trách nhiệm và trung thành sao?" Hạ Miểu như thờ ơ nói: "Anh cũng thấy đó, người phụ nữ đó khóc đến nỗi tê tâm liệt phế."

     Vẻ mặt Mặc Khiêm Nhân vẫn lạnh lùng như cũ, cũng không thèm nhìn Hạ Miểu một cái: "Anh muốn nói cái gì?"

     Có người đi đường lướt qua bên cạnh hai người, tầm mắt luôn dừng lại trên người hai người thật lâu, trái tim thiếu nữ sôi trào kích động, hai người rất đẹp trai, mỗi người mỗi vẻ, sức quyến rũ độc nhất vô nhị!

     Chỉ là hai người cũng không hề nhìn tới bất kì ai trên đường.

     "Tùy ý hỏi một chút, Mặc tiên sinh không thể cho tôi đáp án?" Trong mắt Hạ Miểu chợt hiện lên ánh sáng lạnh sắc bén. Hắn ta không chắc Mộc Như Lam có phải tội phạm hay không, nhưng nếu như phải, Mặc Khiêm Nhân thân là một một người theo phe chính nghĩa rốt cuộc đứng ở lập trường nào? Đồng lõa?

     "Anh biết biến thái bị nhốt ở tầng một bệnh viện tâm thần Coen có gì khác so với người không bị nhốt trong Coen không?" Mặc Khiêm Nhân hỏi ngược lại.

     Hạ Miểu không biết, hắn ta không phải là nhà tâm lý học, tội phạm hắn ta bắt được cũng không phân biệt biến thái bình thường hay phần tử khủng bố.

     Hạ Miểu chờ hắn giải thích.

     Mặc Khiêm Nhân lại thản nhiên liếc hắn ta một cái, dường như hàm chứa khinh bỉ, dường như đang nói anh cũng chẳng có gì giỏi.

     Trên trán Hạ Miểu hiện lên một dấu thập (là cái mặt tức giận này nè: -_-* ), "Đừng có chơi trò tâm cơ dài dòng với tôi, trả lời vấn đề của tôi là đủ rồi!"

     "Anh định nghĩa tà ác và chính nghĩa như thế nào? Cho một cái ví dụ thanh tẩy đầu óc bảo thủ của anh đi. Một chiếc thuyền trên Đại Tây Dương đâm vào tảng băng, 30 hành khách và đoàn thủy thủ chen chúc trên một cái thuyền chỉ có thể chứa 7 người, mưa lớn gió bão đang tới gần, vào lúc quan trọng con thuyền còn bị thủng một lỗ, anh không thể không có quyết định hy sinh một số người để cho những người khác chạy trốn, anh sẽ làm thế nào?"

     Hạ Miểu trầm mặc, tựa hồ đang suy nghĩ.

     "Nếu như là những kẻ thái nhân cách trong bệnh viện tâm thần của tôi thì sẽ không chút do dự đẩy một vài người xuống biển chết đuối, biết tại sao không? Lý do bọn họ sẽ làm như vậy: Hành động đó cũng không bất công đối với những người bị đẩy xuống, bởi vì nếu bọn họ không chết vì bị đẩy xuống cũng sẽ chết vì đắm thuyền, mà bây giờ đẩy bọn họ xuống, ngược lại là để cho những người khác còn cơ hội sống, là tăng thêm giá trị mạng sống của bọn họ, chết có ý nghĩa, chết có giá trị. Mà nếu như không làm vậy, bọn họ sẽ có lỗi với những người bọn họ vốn có thể cứu. Anh thấy trường hợp này thế nào? Bọn họ vừa cứu người, cũng vừa giết người, nhưng nếu bọn họ không giết (một số) người thì tất cả đều sẽ chết, vậy nên bọn họ rốt cuộc là chính nghĩa hay là tà ác? Hạ tiên sinh cảm thấy quan toà nên phán quyết như thế nào, hoặc là nếu như là anh, anh sẽ đưa những người đó lên tòa không?"

     Hạ Miểu cau mày.

     "Ở cổ đại, cách làm của một Minh Quân thật ra cũng tương tự như bọn họ —— khi có nhiều người cười hơn so với người khóc* thì quyết định của hắn là đúng đắn. Đó chính là chính nghĩa. Dĩ nhiên, đây cũng là khác biệt giữa người bình thường và người không bình thường(biến thái), tôi nghĩ người bình thường gặp phải loại đó tình huống đó sẽ tình nguyện đồng quy vu tận cũng không muốn nhìn người khác bị đẩy xuống chết đuối ngay trước mắt mình rồi gánh chịu lương tâm khiển trách vì đã đánh đổi mạng sống của những người đó với mạng sống của mình." Mặc Khiêm Nhân nhìn về phía phía trước, đôi mắt màu đen như hồ nước lạnh lẽo dưới màn đêm trong trẻo, yên tĩnh không một gợn sóng, giọng nói như gió mát đầu xuân, nhẹ nhàng lọt vào tai, xúc động lôi cuốn.

*ý ở đây rằng chỉ cần quyết định đó được nhiều người tán thành khen hay hơn là than khóc phản đối thì đó chính là quyết định đúng đắn của 1 minh quân

     . . .

     Một lá thư được người đưa thư bỏ vào hộp thư, Mộc Như Lam trong vườn hoa ngẩng đầu lên, trên đầu còn có một cái lá cây vương lại, cô lại hoàn toàn không biết, cầm cầm cái quốc nhỏ đi qua, trên tay trắng nõn còn dính bùn đất.

     Mở hộp thư ra, lấy ra thư cùng một vài tờ báo tạp chí, Mộc Như Lam nhìn lá thư một chút, thấy người nhận phía trên là cô, cũng không nhìn kỹ, kẹp vào chung với đám đồ rồi đi vào trong nhà.

     Đặt đồ lên bàn rồi vào phòng vệ sinh rửa tay.

     Mộc Như Sâm đang ngồi trên ghế sô pha nhàm chán chơi game, thấy vậy liền nghiêng người qua xem có gì thú vị hay không, thấy thư cho Mộc Như Lam có chút tò mò là ai nhắn gửi cái gì, nhưng cũng biết đó là chuyện riêng của Mộc Như Lam vì vậy cậu cầm lên nhìn một chút, trên lá thư chỉ có người nhận không có tên người gửi, chỉ có địa chỉ gửi, đang định để xuống lại có gì đó từ bên trong rơi ra phát ra tiếng leng keng rồi lăn đi, Mộc Như Sâm a một tiếng, vội vàng cúi người xuống tìm đồ, vậy mà cái thứ kia không biết đã lăn đi đâu.

     Mộc Như Lam rửa tay xong ra ngoài, thấy Mộc Như Sâm đang chổng mông trên mặt đất tìm gì đó: "Như Sâm, tìm gì đó?"

     Mộc Như Sâm quơ quơ thư của Mộc Như Lam, "Cái lá thư này không có dán kỹ, em mới cầm lên nhìn chút mà đồ bên trong đã rơi ra, cũng không biết lăn đi nơi nào. . . chị, thật xin lỗi." Mộc Như Sâm nói xin lỗi. Cậu không cố ý.

     Mộc Như Lam đi tới xoa xoa tóc của hắn, nụ cười dịu dàng, "Không sao, dù sao cũng chỉ rơi ở chung quanh đây, tìm cẩn thận chút hẳn sẽ tìm được."

     Mộc Như Sâm được Mộc Như Lam xoa đầu, ngốc nghếch cười cười hề hề, khom lưng tiếp tục tìm.

     Chỉ là không biết thứ đó có phải bị rơi hẳn vào trong góc rồi không, Mộc Như Sâm tìm một lượt ở phòng khách cũng không tìm thấy đồ, cậu mạnh mẽ vò vò tóc, phiền não không thôi, sao lại không tìm được chứ? Rõ ràng chỉ rơi trong phòng khách!

     Mộc Như Lam có chút kỳ lạ, phong thư trống trơn, không có thư, bên trong chỉ có một thứ gì đó vừa bị rơi mất ư? Cô nhìn địa chỉ gửi là ngoại ô phía tây bắc của thành phố, ngoại ô ở tây bắc... đó là rìa của thành phố K, đi qua sẽ tới thành phố S, nói cách khác, người ở đó khá thưa thớt. . .

     Mộc Như Sâm đẩy ghế sô pha ra, thấy một đồng xu, vì vậy cậu cầm lên, "Chẳng lẽ đây chính là thứ vừa rơi ra?" Hẳn không phải đâu, người nào lại kỳ lạ gửi cho Mộc Như Lam một đồng tiền xu?

     "Chị, sao thế?" Mộc Như Lâm từ trên lầu đi xuống.

     Mộc Như Lam nhận lấy tiền xu, nhìn bụi bặm bên trên một chút: "Không phải đâu, xem bụi bặm bám trên đó là biết rồi."

     "Đang tìm đồ, em mau tới đây giúp một chút, rất kỳ quái, nháy mắt đã không thấy tăm hơi." Mộc Như Sâm phiền não vò tóc.

     "Lần trước anh để điện thoại trong chăn, lật cả giường lên cũng không tìm được." Mộc Như Lâm nói nhỏ, Mộc Như Sâm tên thần kinh thô ngốc đến nỗi làm người khác không đành lòng nhìn thẳng.

     "Vậy nên mới bảo em tới đây giúp một chút!" Mộc Như Sâm cảm thấy xấu hổ, có chút thẹn quá thành giận, lặng lẽ nhìn Mộc Như Lam một cái, vừa đúng lúc thấy Mộc Như Lam lấy điện thoại ra.

     Mộc Như Lam thấy là Thái Sử Nương Tử gọi điện thoại tới, đứng dậy nghe máy, "Nương tử."

     "Tướng công ~" Tâm trạng Thái Sử Nương Tử có vẻ không tệ, cứ như vậy thuận mồm nhận.

     Mộc Như Lam hơi bật cười, "Tâm trạng có vẻ rất tốt nha."

     "Ha ha Lam Lam tớ cho cậu biết, cậu không đi cùng chúng tớ chính là thiệt thòi lớn! Ở đây rất vui! Tớ chụp rất nhiều hình, tối nay gửi cho các cậu, cho Đoạn lão đại và Lưu thụ thụ của chúng ta xem một chút, hehe, ai bảo bọn họ không tới..."

     Nụ cười trên khóe môi Mộc Như Lam hơi giảm: "Nương Tử, A Nghiêu không đi cùng các cậu hả?" Bây giờ cách hôm cô tiễn Đoạn Nghiêu tới sân bay đã hai ngày rồi. . .

     "Hả? Không có, hắn không phải không tới sao?" Giọng Thái Sử Nương Tử nghi ngờ truyền đến, mơ hồ nghe thấy giọng Lễ Thân gọi tên cô giữa một đám tiếng ồn, vậy nên Thái Sử Nương Tử cũng không nói nhiều với Mộc Như Lam, "Tắt máy nha, tối nay gửi cho cậu mấy tấm ảnh sau!"

     Mộc Như Lam nghe âm thanh truyền tới từ điện thoại, hơi nhíu mày, nghe thấy Mộc Như Lâm bên kia hỏi: "Có phải cái này hay không? Hả? Chiếc nhẫn này có chút quen mắt..."

     Mộc Như Lam quay đầu nhìn, ánh mắt bỗng dưng lóe lên một cái, đưa tay nhận lấy, chiếc nhẫn màu bạc từ từ xoay chuyển giữa hai ngón tay trắng nõn, lông mi thật dài che lại ánh mắt của cô, đây là nhẫn của Đoạn Nghiêu, hắn vẫn đeo trên ngón trỏ trái, thời điểm suy nghĩ thường thích dùng ngón cái từ từ vuốt ve. . .

     Tầm mắt chạm đến hoa văn tinh xảo bên trong chiếc nhẫn, một màu đỏ tươi, cô cầm vào gần hơn, mùi máu tươi nhàn nhạt bay vào chóp mũi, dường như người lấy chiếc nhẫn này ra xong chỉ lấy giấy lau qua, không có rửa, vậy nên hoa văn khắc trong chiếc nhẫn vẫn dính máu, mùi máu cũng đọng vương lại. . .

     "Chị?" Mộc Như Lâm gọi một tiếng.

     Mộc Như Lam ngẩng đầu nhìn Mộc Như Lâm dịu dàng mỉm cười: "Ừ, là cái này, cám ơn em nhé."

     "Không cần khách khí với em."

     Mộc Như Lam xoa xoa đầu cậu, cầm bì thư lên trên tầng, phía dưới truyền đến tiếng Mộc Như Sâm oán trách nghi vấn liệu có phải Mộc Như Lâm không hề bị cận hay không.

     Mộc Như Lam trở về phòng, tầm mắt chú ý tới địa chỉ trên bì thư, ý đồ đối phương rất rõ ràng, Đoạn Nghiêu đang trong tay bọn họ, muốn cô đến địa chỉ bên trên lá thư, dĩ nhiên thứ này không phải trọng điểm đối với Mộc Như Lam, trọng điểm là —— chiếc nhẫn này dính máu.

     Chiếc nhẫn này từ khi Mộc Như Lam biết hắn đã thấy hắn luôn đeo trên tay, hinh như từ đó đến giờ đều chưa từng tháo ra, hình như là di vật của mẹ hắn, mà bây giờ chiếc nhẫn này lại dính máu, không còn ở trên người chủ nhân nó, rất rõ ràng rằng có người làm A Nghiêu của cô bị thương.

     Con ngươi thuần túy như ngọc Lưu Ly càng thêm đen nhánh không rõ ánh sáng, tựa như hang tối, thần bí quỷ quyệt.

     . . .

     Công xưởng dùng gỗ xây lên rất lớn, bên trong cũng có mấy tầng và phòng cũng dùng gỗ xây dựng, có người đang đứng trên thang lắp từng cái camera thu nhỏ, gắn ở giữa khe hở không dễ nhận ra.

     "Tôi vẫn không hiểu, rốt cuộc chúng ta đang làm gì?" Một người đàn ông vừa lắp mấy thứ này kia vừa lắc đầu nói: "Mấy anh em khác thật sướng, mặc dù có chút phải liều mạng nhưng mà có thịt có rượu có nữ nhân, chúng ta ở chỗ này làm những việc này cũng không biết để biểu diễn cái gì!"

     "Tôi cũng cảm thấy kỳ lạ, nhưng mà cấp trên ra lệnh, chúng ta trừ nghe lời ra còn có thể làm gì? Tối nay ngay cả tiền lương cũng không cho tôi."

     "Nhưng mà lắp những cái camera này làm gì vậy? Chẳng lẽ muốn giám sát chúng ta? Chết tiệt! Nếu buổi tối ông đây muốn “giải quyết nỗi buồn” thì sao? Sẽ có mỹ nữ nhìn chằm chằm sao?"

     "Chú cứ mơ hão đi!" Nhất thời một đám người làm việc vui vẻ.

     Ở căn phòng nhỏ tầng hai bên trong công xưởng gỗ, Đoạn Nghiêu dựa vào một góc phòng, sắc mặt cực kỳ tái nhợt, không thể trông cậy bọn họ sẽ cầm máu băng bó cho hắn, thật may là đạn bắn vào những chỗ không chí mạng, tự hắn dùng quần áo băng bó vẫn chống đỡ được một chút thời gian, nhưng mà một chút thời gian này chỉ sợ không quá dài.

     Có người ngồi trên ghế đối diện hắn, trên đùi để quyển sách của Đoạn Nghiêu, hắn ta lật xem, thỉnh thoảng phát ra tiếng châm chọc cười, căm ghét, hận ý, và một phần hàm ý phức tạp khó hiểu.

     Một lúc sau, hắn ta giương mắt nhìn về phía thiếu niên có vẻ hấp hối đối diện, cười: "Thuộc hạ của mày nghĩ rằng mày đã đi du lịch nước ngoài, vậy nên đừng trông cậy bọn họ sẽ đến cứu mày."

     Đoạn Nghiêu không để ý tới hắn ta, hắn ta lại muốn thấy hắn (ĐN) phải khó chịu, "Nghe những người bên ngoài đó nói chứ, mày có tò mò những cái camera kia để làm gì không? Có người nói với bọn tao, Mộc Như Lam không bình thường, cụ thể là không bình thường như nào, tao rất tò mò, đến lúc đó toàn bộ sẽ được ghi lại. Mày đoán xem, Mộc Như Lam có thể vì mày mà một mình tới đây hay không? Người đó đã nói nhất định Mộc Như Lam sẽ tự mình tới đây."

     Đoạn Nghiêu muốn cau mày, lại không có sức lực, hai ngày không cho hắn ăn uống cũng không cho hắn dùng thuốc, làm sao có thể còn sức gì.

     "Cũng đúng, tình cảm giữa chúng mày đặc biệt như vậy, tất nhiên cô ta sẽ tới, dù sao trước kia, vì một lần cô ta gặp chuyện ngoài ý muốn nhưng không nguy hiểm* mà mày lại làm tao cửa nát nhà tan." Thiếu niên ngồi trên ghế, nụ cười tràn đầy châm chọc, mắt phượng vốn nên có vẻ đẹp tà khí lúc này lại tràn đầy oán hận, chẳng phải đây chính là An Hữu Minh vốn đã mất tích sao?


*bản gốc là hữu kinh vô hiểm: có kinh sợ nhưng không ảnh hưởng tính mạng
*cho ai không nhớ thì ở V3.2 MNL bị xe của AHM đâm trượt qua phải vào viện, sau đó thì thế lực của ĐN ở phía sau thúc đẩy kéo An gia ra để thế mạng cho Kim gia (V3.5, 2 chương này ở trang 21,22), lý do thì đơn giản thôi, ai bảo mày đâm tình yêu nhà tao bị thương, tao cho cả nhà mày táng gia bại sản :vv


:heart: full V156 nhé, xin lỗi mọi người vì đã trễ chương tận 1 tuần :(


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks       
            
Xem thông tin cá nhân
4 thành viên đã gởi lời cảm ơn Thùy Linh (EXOL) về bài viết trên: Heo kute, Sa Mạc, Tuấn Liên, xichgo
Hiển thị bài viết từ:  Sắp xếp theo  
Trả lời đề tài  [ 450 bài ] 
           
 



Đang truy cập 

Không có thành viên nào đang truy cập


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:



Đề tài nổi bật 
1 • [Xuyên không - Dị giới] Phế sài muốn nghịch thiên Ma Đế cuồng phi - Tiêu Thất Gia - Hoàn

1 ... 229, 230, 231

2 • [Hiện đại] Hôn nhân mỏng manh chồng trước quá ngang tàng - Thiện Tâm Nguyệt

1 ... 123, 124, 125

3 • [Hiện đại] Bí mật thức tỉnh - Tùy Hầu Châu

1 ... 57, 58, 59

4 • [Xuyên không - Dị giới] Thiên tài triệu hồi sư - Nhược Tuyết Tam Thiên

1 ... 243, 244, 245

5 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

6 • [Hiện đại - Trùng sinh] Gia khẩu vị quá nặng - Hắc Tâm Bình Quả

1 ... 148, 149, 150

7 • [Hiện đại - Quân nhân] Cô dâu của trung tá - Hồ Ly

1 ... 138, 139, 140

8 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

9 • [Hiện đại] Quân hôn Tổng giám đốc thô bạo của tôi - Nam Mịch

1 ... 142, 143, 144

10 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ vô song - Bạch Sắc Hồ Điệp

1 ... 120, 121, 122

11 • [Hiện đại] Hôn trộm 55 lần - Diệp Phi Dạ

1 ... 234, 235, 236

12 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 214, 215, 216

[Xuyên không] Bệnh vương tuyệt sủng độc phi - Trắc Nhĩ Thính Phong

1 ... 132, 133, 134

14 • [Xuyên không] Con đường vinh hoa của Thái tử phi - Tú Mộc Thành Lâm

1 ... 53, 54, 55

15 • [Cổ đại] Ta chính là một cô nương như thế - Nguyệt Hạ Điệp Ảnh

1 ... 56, 57, 58

16 • [Hiện đại - Trùng sinh] Ảnh hậu tái lâm - Khương Ngọc

1 ... 28, 29, 30

17 • [Hiện đại] Cố chấp ngọt - Triệu Thập Dư

1 ... 38, 39, 40

18 • [Hiện đại] Vợ yêu con cưng của tổng tài - Thượng Quan Nhiêu

1 ... 77, 78, 79

19 • [Xuyên không Điền văn] Thứ Nữ Công Lược - Chi Chi (Phần 1)

1 ... 116, 117, 118

20 • [Xuyên không - Dị giới] Tuyệt sắc đan tôn - Hàn Thiên Mặc

1 ... 15, 16, 17



Shop - Đấu giá: Puck vừa đặt giá 394 điểm để mua Hoa hồng xanh
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 200 điểm để mua Đá chanh
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 201 điểm để mua Thư tình viết bằng lông ngỗng
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 200 điểm để mua Guốc xanh
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 200 điểm để mua Nơ xanh tình yêu
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 216 điểm để mua Giày xinh
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 318 điểm để mua Tám điện thoại
Shop - Đấu giá: Hương Trà Thơm Ngát vừa đặt giá 200 điểm để mua Ghế cây
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 374 điểm để mua Hoa hồng xanh
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 200 điểm để mua Pikachu làm xiếc
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 201 điểm để mua Beautiful blue candles
Shop - Đấu giá: Mavis Clay vừa đặt giá 200 điểm để mua Chó trắng
Shop - Đấu giá: Mavis Clay vừa đặt giá 200 điểm để mua Người tuyết
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 429 điểm để mua Tay súng nữ
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 251 điểm để mua Ngựa trời (kiểu 2)
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 580 điểm để mua Sư Tử Nữ
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 269 điểm để mua Cọp vàng lắc lư
Shop - Đấu giá: Puck vừa đặt giá 255 điểm để mua Cọp vàng lắc lư
Shop - Đấu giá: AEira vừa đặt giá 218 điểm để mua Cute pig
Shop - Đấu giá: - Sammy - vừa đặt giá 200 điểm để mua Cô gái áo hồng
Shop - Đấu giá: - Sammy - vừa đặt giá 200 điểm để mua Búp bê nhí nhảnh
Shop - Đấu giá: - Sammy - vừa đặt giá 215 điểm để mua Bé hồng 4
Shop - Đấu giá: Hương Trà Thơm Ngát vừa đặt giá 200 điểm để mua Quả táo
Shop - Đấu giá: AEira vừa đặt giá 281 điểm để mua Hoa hồng 2
Shop - Đấu giá: Puck vừa đặt giá 320 điểm để mua Hổ sung sướng
Shop - Đấu giá: Puck vừa đặt giá 796 điểm để mua Hổ trắng thích nhảy
Shop - Đấu giá: becuacon vừa đặt giá 200 điểm để mua Tâm trạng doraemon
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 240 điểm để mua Thầy tu
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 263 điểm để mua Ác quỷ
Shop - Đấu giá: AEira vừa đặt giá 200 điểm để mua Mây trái tim

cron
Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.