Diễn đàn Lê Quý Đôn



Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 449 bài ] 
Bỏ phiếu 

Bạn nghĩ tình yêu nào nguy hiểm nhất?
Bạn có thể chọn tối đa 2 ý kiến

Xem kết quả

Gia, khẩu vị quá nặng - Hắc Tâm Bình Quả

 
Có bài mới 11.04.2021, 23:51
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 2
Thành viên cấp 2
 
Ngày tham gia: 14.08.2016, 14:57
Tuổi: 19 Nữ
Bài viết: 70
Được thanks: 426 lần
Điểm: 23.64
Có bài mới Re: [Gia, khẩu vị quá nặng - Hắc Tâm Bình Quả] - Điểm: 59
V154.2: Vào tù

Editor: Noãn
Beta_er: Chan
Nguồn: diendanlequydon (DĐLQĐ)


    Nhẹ nhàng mở album ảnh ra, tấm hình cô gái với nụ cười rực rỡ ngọt ngào, đôi mắt cười cong hình trăng khuyết xinh đẹp, mi cong như vẽ, rạng rỡ lung linh dưới ánh mặt trời. 

    Bạch Mạc Ly hơi nhíu mày, hắn làm sao cũng thấy khó có thể tin người này là Bạch Tuyết? Trong trí nhớ của hắn, người phụ nữ tâm cơ tính toán kia luôn ăn mặc xinh đẹp quý phái, cũng chưa từng có nụ cười đơn thuần như vậy. 

    Hơn nữa theo lời viện trưởng cô nhi viện, trước khi Bạch Tuyết lập gia đình có gửi một đứa con ở đó 1 năm, sau đó mới đón đi, cụ thể ngày nào viện trưởng đã quên mất, dù sao cũng đã qua nhiều năm như vậy. Nhưng làm Bạch Mạc Ly cảm thấy kỳ quái là nếu như Bạch Tuyết có một đứa con trước khi gả cho cha nuôi thì đứa trẻ kia đâu? Bên người Bạch Tuyết chỉ có mỗi Bạch Tố Tình...

    Chuyện này không liên quan gì tới Bạch Mạc Ly, nhưng không biết tại sao, hắn lại cảm thấy có chuyện gì đó ám muội đã xảy ra trong âm thầm, hắn tò mò muốn vén lên tấm màn kia, xem một chút có âm mưu động trời nào giấu ở phía sau, hay là một chuyện cực kỳ bí mật. 

    Màn đêm lặng lẽ buông xuống.

    Mộc Như Lam lên taxi, xe ô tô đi tới khu Âu Khải Thần hẹn trước, sau đó dừng lại ở ven đường, xe của Âu Khải Thần đang chờ ở đó.

    Mộc Như Lam đổi xe, có chút khó hiểu hỏi: "Khải Thần trực tiếp đến đón tớ từ bên kia không phải được rồi sao?"

    Âu Khải Thần dời ánh mắt đi nơi khác, không nhìn Mộc Như Lam, cảm giác trái tim mình đau thắt lại, giọng nói của hắn ta cũng khàn đi: "Tớ có việc."

    Mộc Như Lam nghiêng người về phía trước, đặt tay lên vai hắn ta từ phía sau: "Khải Thần, có phải cậu nghĩ thông suốt rồi hay không?"

    Ánh mắt Âu Khải Thần nhất thời sâu thẳm, hai tay ôm vô lăng thật chặt, giọng nói trầm thấp như có nhiều tầng ý vị: "Chuyện hôm nay tớ muốn nói tới chính là chuyện đó."

    Mộc Như Lam có vẻ không nghi ngờ gì hắn ta, nụ cười có chút nhẹ nhõm như thấy một người bạn lạc đường đã biết quay đầu: "Được."

    Bên kia, Hạ Miểu nhận được cuộc gọi từ hai nhóm được phân đi theo dõi Âu Khải Thần và Mộc Như Lam, nói rằng bọn họ đã bị cắt đuôi. 

    Lưu Miên nhân viên làm việc cho chính phủ, tự nhiên biết đại khái trình tự cảnh sát điều tra phá án, đối với việc bị theo dõi và cẩn thận cắt đuôi tất nhiên biết rõ. 

    Hạ Miểu ngồi trên ghế, lông mày hơi nhíu, đầu ngón tay cầm điếu thuốc, khói trắng lượn lờ không ngừng uốn lượn. 

    Trong đầu hắn ta hiện lại vẻ mặt Mộc Như Lam nhìn ra cửa từ quán cà phê tối hôm qua, không biết Âu Khải Thần nói gì với cô, tình huống cô bị dọa bất ngờ ngay cả tách cà phê cũng trượt tay làm rơi, lông mày càng nhíu chặt, hắn ta chợt đứng lên, cầm áo khoác trên ghế đi ra ngoài. 

    Những thứ vốn bình tĩnh trầm lặng tựa như được tác động thêm chất xúc tác, trở nên gấp gáp căng thẳng hơn.

    "Nói cho tôi biết vị trí cậu mất dấu hai người kia." Hạ Miểu ngồi lên xe, lấy máy tính ra rồi nói với người bên kia tai bluetooth. 

    Vị trí của hai bên nhanh chóng được xác định, Hạ Miểu nhìn chằm chằm bản đồ một lát nói: "Rất có thể bọn họ gặp nhau."

    Bởi vì nghi ngờ Âu Khải Thần liên quan đến vụ án mất tích, vậy nên tài liệu về bất động sản của Âu gia tất nhiên Hạ Miểu cũng biết, đôi mắt hắn ta nhìn bản đồ, sắc bén linh hoạt, nhanh chóng xác định nơi Âu Khải Thần và Mộc Như Lam có thể đến, sau đó vội lái xe ra ngoài.

    Âu Khải Thần lái xe đưa Mộc Như Lam tới một biệt thự độc lập ở ngoại ô thuộc gia sản Âu gia, bốn phía vắng lặng, trông như biệt thự được xây đột xuất trên một vùng đất bằng.

    "Vốn dĩ xung quanh cũng muốn xây thêm mấy cái biệt thự nhưng lại bị những chuyện khác làm hoãn lại, vẫn luôn để ở đó không tiến triển." Âu Khải Thần thấy Mộc Như Lam quan sát bốn phía, vội vàng lên tiếng giải thích như sợ cô sẽ nghi ngờ chuyện gì. 

    “Thì ra là vậy." Mộc Như Lam gật đầu một cái, trông có vẻ không quá để ý, ánh mắt nhìn Âu Khải Thần không chút nghi ngờ, làm trái tim Âu Khải Thần lại đau nhói, nhưng vẫn lơ đi ánh mắt đó, đi vào mở cửa.

    Biệt thự dường như không có người ở thường xuyên, có chút bụi bặm, nhưng nhìn chung vẫn coi như sạch sẽ, có lẽ là cho người tới đây dọn dẹp hàng ngày.

    Mộc Như Lam đánh giá biệt thự, sau đó thấy Âu Khải Thần đứng ở cách đó không xa nhìn chằm chằm cô, tóc mái hơi dài che khuất tầm mắt hắn ta, nhưng cô vẫn có thể cảm giác được tầm mắt của hắn ta trên người cô.

    "Khải Thần, sao vậy?" Mộc Như Lam chớp mắt mấy cái, ánh mắt trong veo nhìn hắn ta.

    Âu Khải Thần xoay người đi vào phòng bếp: "Tớ đi rót nước cho cậu."

    "Được." Mộc Như Lam vỗ vỗ ghế sô pha, phủi đi bụi bặm phía trên rồi ngồi xuống, dáng vẻ điềm tĩnh dịu dàng như vậy thì có ai nỡ làm chuyện xấu gì với cô?

    Ánh mắt Âu Khải Thần trong phòng bếp dần tối lại, lấy bình đun nước, hắn ta nhìn chằm chằm bình bước đang phát ra tiếng sôi sùng sục, vẻ mặt u ám đấu tranh, hắn ta bắt buộc phải giết cô, hắn ta thích cô như thế, trên thế giới cũng chỉ có một Mộc Như Lam, giết chết sẽ không còn ai như thế nữa...

    Vậy mà một giây kế tiếp, trong đầu hắn ta lại vang lên lời nói của Hoắc Á Lận, trên thế giới này phụ nữ hợp với hắn ta hơn Mộc Như Lam còn nhiều, hắn ta mê luyến cô chỉ vì cô không quan tâm quấn lấy hắn ta như những cô gái khác, là vì cô không thể thuộc về hắn ta!

    Bởi vì không thể có được cô, vậy nên mới không nỡ từ bỏ ư? 

    Nữ nhân, tiền đồ, nữ nhân, tiền đồ... Nụ cười của Mộc Như Lam và lời nói của Hoắc Á Lận tạo thành hai hướng đối lập giằng xé nội tâm hắn ta, tuy hắn ta đứng bất động nhưng vẻ mặt ngày càng âm trầm.

    Hắn ta từ từ xoay người, không để ý tới nước đang đun sôi, đi ra khỏi phòng bếp.

    Lúc này, Hạ Miểu, người đã đi đường tắt và đến đây sớm hơn hai cảnh sát kia một bước đang dừng xe bên ngoài biệt thự. Hắn nhìn ánh đèn trong phòng, hút điếu thuốc lần cuối rồi dập tắt lên khăn giấy, đẩy cửa xe ra ngoài.

    Mộc Như Lam đang nhắn tin với ai đó, nghe thấy tiếng bước chân cũng không vội ngẩng đầu, chờ gửi xong mới ngẩng đầu lên, phát hiện Âu Khải Thần đã đứng ở ngay cạnh mình, bởi vì cô đang ngồi, Âu Khải Thần đang đứng, vậy nên ngước đầu nhìn có vẻ vất vả chút, nhưng từ góc độ của Âu Khải Thần, nhìn thiếu nữ ngẩng đầu lên, đôi mắt trong suốt thuần túy như dòng suối lấp lánh ánh sáng, như ánh sáng phản chiếu ra từ kim cương làm hô hấp hắn ta bỗng dưng căng thẳng, nhiệt lượng nóng bỏng mãnh liệt từ bụng dưới bùng cháy lên. 

    "Khải Thần? Sao thế?" Mộc Như Lam khó hiểu lên tiếng, cô muốn đứng lên, Âu Khải Thần lại đưa tay đè bả vai cô xuống, chợt đẩy mạnh Mộc Như Lam ngồi lại ghế sô pha không đứng dậy được, "Khải Thần?" Mộc Như Lam cau mày.

    "Cô biết tôi thích cô chứ." Âu Khải Thần nắm chặt bả vai Mộc Như Lam nói, nhất thời không giống Âu Khải Thần, mà như một người bị hắc hóa. (*Đoạn này lý trí ÂKT đã k rõ ràng nên mình xin phép đổi xưng hô thành cô - tôi, còn MNL dùng cậu - tôi nhé)

    Mộc Như Lam nhíu mày, nhưng vẫn nói: "Khải Thần, chúng ta là bạn bè."

    "Mẹ nó ai muốn làm bạn với cô!" Một câu nói kia như một loại kích thích, Âu Khải Thần bỗng dưng hung ác quát lên, hắn ta chợt cúi người xuống, hai tay bóp chặt cái cổ nhỏ bé của Mộc Như Lam, con mắt hiện đầy tia máu, "Tôi làm nhiều chuyện vì cô như vậy, những người nói năng bậy bạ với cô, thô lỗ vô lễ với cô, có ý nghĩ dơ bẩn với cô còn không phải nhờ tôi cảnh cáo mới không dám tiếp tục sao? Còn có Kim gia, cô vẫn biết Âu gia vụng trộm hợp tác với Kim gia chứ? Vì tôi biết Kim Bưu Hổ chính là người bắt cóc cô nên mới làm chút chuyện để gây tổn thất cho cả Kim gia và Âu gia... Tất cả mọi thứ là vì cô! Còn cô? Cô phản bội tôi! Chớp mắt đính hôn với một người đàn ông không rõ! Hiện tại tôi khổ sở như vậy cũng đều tại cô! Nếu như không phải cô luôn để tôi chờ đợi vô ích, tôi sẽ như vậy sao? Tất cả là tại cô!"

    Âu Khải Thần đồng ý với lời nói của Hoắc Á Lận, nếu như không phải do Mộc Như Lam luôn luôn không để hắn ta đạt được như ý nguyện, luôn luôn để hắn ta chờ mong, làm hắn ta muốn mà không được, hiện tại hắn ta cũng sẽ không khổ sở vì muốn giết cô diệt khẩu, hoặc có thể vì mấy ngày nay Âu Khải Thần phải chịu áp lực quá lớn, giờ phút này rốt cuộc bùng nổ ra, bộ dạng có vẻ thần kinh không ổn định.

    "Khụ... Khải... Khải Thần..." Vẻ mặt Mộc Như Lam khó coi, khó thở làm mặt cô ban đầu là đỏ lên rồi dần dần tái nhợt, Âu Khải Thần vẫn muốn đè xuống hôn cô, Mộc Như Lam giơ tay tát một nhát, kích động ánh mắt Âu Khải Thần càng thêm đỏ sẫm, khi Hạ Miểu từ bên ngoài xông vào cứu, Mộc Như Lam một chân đá vào hạ bộ của Âu Khải Thần, hắn ta bị đau buông Mộc Như Lam ra, Mộc Như Lam loạng choạng ngã từ trên sô pha xuống "khụ... khụ khụ..."

    Mộc Như Lam vừa ho khan vừa chạy ra phía sau muốn mở cửa, lại phát hiện cửa đã bị khóa, một đá kia bị lỗi, không có quá nhiều lực, Âu Khải Thần hồi phục lại rất nhanh, sắc mặt âm trầm, toàn thân cũng như tỏa ra khí đen.

    Mộc Như Lam tựa sát cửa, khóe mắt vẫn nước mắt, dáng người mảnh khảnh trông yếu ớt như có thể vỡ vụn dễ dàng, cô miễn cưỡng giả vờ bình tĩnh, lại vẫn có chút không dám tin hỏi: "Khải Thần… Tại sao cậu lại như vậy?"

    Âu Khải Thần đã không còn có bao nhiêu lý trí, chuyện cho tới bây giờ hắn ta cũng bỏ bất cứ giá nào, "Tại sao? Người biết quá nhiều bí mật vốn sống không lâu, cô biết chuyện tôi giết Kim Bưu Hổ, nếu tôi không diệt khẩu, cô sẽ khai với tên họ Hạ đó nhỉ?"

    Mộc Như Lam trợn to mắt, không thể tin được hắn ta sẽ nói ra những lời này, rõ ràng chính hắn ta gọi điện hẹn cô ra ngoài kể cho cô biết, bây giờ ngược lại nói cô biết bí mật nên đáng phải chết?

    "Tôi rất không muốn giết cô, nhưng thân phận cô quá cao, giết cô mới là phương án tốt nhất..."

    "Cậu sẽ phải nhận trừng phạt!" Mộc Như Lam cắt đứt lời của hắn ta, "Coi như cậu giết tôi, công tố viên cũng sẽ tìm được chứng cứ phạm tội của cậu!"

    "Hắn ta cũng sẽ xuống địa ngục sớm thôi!" Âu Khải Thần u ám nói, "Người xen vào việc của người khác, tự tìm đường chết!"

    Nước trong phòng bếp sôi trào phát ra tiếng động chói tai, ngay lúc đó Mộc Như Lam chợt chạy lên lầu, Âu Khải Thần lập tức đuổi theo, Mộc Như Lam mới chạy lên được mấy bậc thang, đã bị Âu Khải Thần túm lấy mái tóc dài kéo trở lại, Mộc Như Lam ngã xuống đất, Âu Khải Thần vừa muốn giơ tay đánh Mộc Như Lam, "đoàng" một tiếng súng vang, một viên đạn xuyên thấu lòng bàn tay của hắn ta, kinh động người trong phòng.

    ...

    Thời điểm Hoắc Á Lận nhận được điện thoại, sắc mặt trong phút chốc xám như tro tàn.

    Âu Khải Thần bị bắt tới đồn cảnh sát để thẩm vấn, Hạ Miểu ghi lại được cuộc đối thoại của Âu Khải Thần và Mộc Như Lam trước đó, Âu Khải Thần chính miệng thừa nhận đã giết Kim Bưu Hổ.

    Thảm hại hơn là, ba giờ sau Lục Tử Mạnh bên kia truyền đến tin tìm được một xác ướp chính là em gái Kim Bưu Hổ - Kim Mạt Ly, là từ chỗ Lưu Miên bán ra, vì vậy Lưu Miên cũng bị tạm giữ để điều tra, còn phát hiện Âu gia có ý đồ che dấu việc liên quan đến vụ án mất tích,v..v.. 

    Tất cả chứng cứ đều chĩa vào Âu gia.

    Động cơ gây án? Có. Âu Khải Thần thích Mộc Như Lam, thích đến có chút điên, vì Mộc Như Lam mà đi trả thù những người đó không phải là không thể, như chính hắn ta nói, vì Mộc Như Lam làm nhiều chuyện như vậy, hiện tại vì yêu sinh hận nên muốn giết chết Mộc Như Lam, tất cả đều do Hạ Miểu tai nghe mắt thấy.

    Mặc dù không tìm thấy thi thể Kim Bưu Hổ, nhưng căn cứ theo lời Âu Khải Thần chính miệng nói, còn có xác ướp của Kim Mộc Ly, cũng không khó để mọi người cho rằng những người trong án mất tích còn lại đã bị thành phế phẩm khi ướp xác rồi bị hỏa táng, chủ nhân của nhà hỏa táng là bạn bè với.

    "Vụ án này vẫn còn có rất nhiều chỗ đáng nghi..." Hạ Miểu ngậm điếu thuốc từ từ nói, mặc dù chứng cớ xác thực, nhưng hắn ta vẫn cảm thấy kỳ quái, Âu Khải Thần nói đã đâm chết Kim Bưu Hổ, nhưng lại không biết thi thể ở đâu, chẳng lẽ bị người nào giấu đi? Cũng không thể nào bị chó tha đi ăn sạch?

    Tô Trừng Tương nhíu mày, phát hiện chuyện này phức tạp đến nhức đầu, nhưng mà dù có như vậy tòa án vẫn phải mở phiên xét xử, các loại chứng cứ vẫn phải tìm.

    Hai tuần sau, theo lời khai từ một người bạn của Lưu Miên trong nhà tang lễ, khai rằng quả thật có được nhận mấy thi thể không khác lắm so với những người trong hình cảnh sát đưa cho hắn ta xem, vì Lưu Miên kiếm được tiền cũng chia một chút cho hắn ta, hơn nữa hắn ta vẫn luôn cho rằng những thi thể Lưu Miên gửi tới là những thi thể không ai nhận trong nhà xác bệnh viện, vậy nên loại hợp tác này vẫn duy trì mấy năm, vẫn luôn bình an vô sự.

    Còn điều tra ra chủ phía sau nhà máy sản xuất sợi tơ chính là Âu Khải Thần, hơn nữa Chu Tịnh Tịnh làm chứng Âu Khải Thần là người đã gặp người sửa bật lửa cho Hạ Miểu, tất cả dường như cũng có giải thích.

    Vì vậy kết lại mọi chuyện là: Âu Khải Thần là người mang tội giết người, Lưu Miên giúp hắn ta che giấu, Âu gia cho bọn họ núi dựa.

    Âu Khải Thần và Lưu Miên vẫn luôn kêu oan, sau một thời gian lại đột nhiên nhận tội, sau đó lại kêu oan, thay đổi thất thường, nhìn như tinh thần bị áp lực quá lớn dẫn đến phát điên.

    Bất kể như thế nào cũng không thay đổi được kết quả Âu gia sụp đổ rồi.

    Vụ án bốc hơi khỏi nhân gian cứ như vậy kết thúc.

    Mãi cho đến khi tòa án tuyên án, Hạ Miểu vẫn lên tiếng, dưới tình huống có chứng cứ phạm tội xác thực, hắn ta cũng không có gì để nói, mặc dù hắn ta vẫn cảm thấy vụ án này vẫn còn có rất nhiều chỗ kỳ lạ, mặc dù mỗi một chỗ đều có đầy đủ căn cứ chứng minh chính xác đều là do Âu Khải Thần giở trò quỷ.

    Hắn ta lấy từ trong túi chiếc đinh và giao giải phẫu hắn ta cầm được lúc rời khỏi hắc ốc của Mộc Như Lam, chúng lóe ra ánh sáng lạnh sắc bén, ẩn chứa một mùi máu tươi. 

    Hắn ta hơi híp mắt, khói thuốc màu trắng tản ra từ miệng, nếu vụ án này chỉ như thế, vậy tại sao Mặc Khiêm Nhân lại không phá án tiếp? Phá giải vụ án này có ảnh hưởng gì đối với Mộc Như Lam?

    ...

    Cà phê tản ra khói trắng và mùi hương quyến rũ, thìa nhỏ màu bạc nhẹ nhàng khuấy động, hai cô gái ngồi đối diện, nếu không phải vị trí ngồi trong góc thì chắc chắn sẽ hấp dẫn ánh mắt mọi người chú ý qua. 

    "Ngày mai sẽ rời đi hả?" Mộc Như Lam mỉm cười nhìn người đối diện nói.

    Chu Tịnh Tịnh uống một ngụm cà phê, gật đầu một cái, "Chuyện nên làm cũng xong rồi, ở lại đây cũng không có ý nghĩa gì."

    "Không thấy đau lòng sao?"

    "Đau lòng?" Chu Tịnh Tịnh nhếch khóe môi cười lạnh, "Có cần thiết đau lòng vì loại người như vậy ư?"

    "Như vậy sao... vậy thì tốt." Mộc Như Lam hơi cụp mắt xuống, khóe môi nở nụ cười thật sâu, có vẻ ý vị không rõ.

    Cuối cùng Âu Khải Thần và Hoắc Á Lận đã xem thường Chu Tịnh Tịnh, cô ta là cô gái kiêu ngạo như vậy, từ nhỏ đến lớn được yêu thương nâng niu trong lòng bàn tay, bọn họ có thể nghĩ rằng cô ta kém Mộc Như Lam, nhưng lại không thể coi cô ta là lốp xe dự phòng, thế nên nói lời để giữ cô bên người? Ha! Cô ta cho bọn họ cơ hội, là chính bọn họ không biết quý trọng, còn cô ta như kẻ ngu!

    Dĩ nhiên, cô ta làm chứng cũng không phải giả, cô cũng không biết tất cả mọi chuyện đều là Mộc Như Lam bày ra, Âu Khải Thần quả thật tới tiệm sửa đồ kia, nhưng lại không phải muốn người thợ kia động tay chân lên bật lửa, mà là muốn hắn cài thiết bị nghe lén vào điện thoại của Hạ Miểu, bởi vì Mộc Như Lam từng ngầm thể hiện cho hắn ta thấy Hạ Miểu làm cô thấy rất khó xử, Âu Khải Thần vì lấy lòng Mộc Như Lam tất nhiên rất phí tâm tư.

... ...... ...... ...... ...... ...... ....

:heart: Ui thanks nàng nha Tiểu Thanh, công nhận thấy nàng gắn bó với bên này lâu ghê, tụi mình cảm ơn lắm luôn ý :D

:heart: Chúc mọi người 1 tuần mới năng lượng nhéee :heart:  



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks       
            
Xem thông tin cá nhân
8 thành viên đã gởi lời cảm ơn Thùy Linh (EXOL) về bài viết trên: Heo kute, Lục Tiểu Thanh, Murasaki, Sa Mạc, Tuấn Liên, meomeo1993, nhatpoo, thuhuongtv1111
     
Có bài mới 20.04.2021, 09:10
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 9
Thành viên cấp 9
 
Ngày tham gia: 27.02.2016, 17:21
Tuổi: 20 Nữ
Bài viết: 1377
Được thanks: 850 lần
Điểm: 2.84
Có bài mới Re: [Gia, khẩu vị quá nặng - Hắc Tâm Bình Quả] - Điểm: 2
Thùy Linh (EXOL) đã viết:
[font=time new roman][color=#000000][size=150]
V154.2: Vào tù

Editor: Noãn
Beta_er: Chan
Nguồn: diendanlequydon (DĐLQĐ)


    Nhẹ nhàng mở album ảnh ra, tấm hình cô gái



Thanks nàng nhiều nha.
Thanh Thanh gắn bó với truyện này cũng được gần 7 năm rồi... bởi vậy thấy các nàng vẫn dịch truyện tiếp Thanh rất mừng, chúc các nàng nhiều sức khỏe ε٩(๑> ₃ <)7з



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks       
            
Xem thông tin cá nhân
1 thành viên đã gởi lời cảm ơn Lục Tiểu Thanh về bài viết trên: Thùy Linh (EXOL)
     
Có bài mới 21.04.2021, 18:08
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 1
Thành viên cấp 1
 
Ngày tham gia: 20.04.2020, 16:51
Tuổi: 20 Nữ
Bài viết: 39
Được thanks: 646 lần
Điểm: 64.31
Có bài mới Re: [Gia, khẩu vị quá nặng - Hắc Tâm Bình Quả] - Điểm: 62
V155.1: Trở lại

Editor: Chan
Beta_er: Noãn
Nguồn: diendanlequydon (DĐLQĐ)


Những ánh đèn rực rỡ lấp lánh, đủ mọi màu sắc.

Chu Tịnh Tịnh đứng dậy rời đi, Mộc Như Lam cầm ly cafe, nghiên người nhìn ra ngoài cửa sổ, đôi mắt hơi cong lên trông vừa ấm áp vừa dịu dàng.

Có người đi vào quán cafe, khóe mắt thoáng nhìn, thấy một thiên sứ ngồi nấp trong một góc, bước chân dừng lại, nói gì đó với người phía sau. Sau đó liền quay người đi tới bên này.

“Kha tiểu thư.” Một giọng nam vang lên.

Mộc Như Lam quay đầu lại, nhìn thấy một người đàn ông gầy đeo kính bước tới, cô nhớ tới anh ta, chủ tịch của giải trí toàn cầu TMT Entertainment, và người đứng đầu ngành công nghiệp của Hoắc gia - Đổng Kỳ.

“Đổng tiên sinh?” Mộc Như Lam có chút kinh ngạc.

“Qua đây làm chút việc, thấy cô nên liền tới đây.” Đổng Kỳ đi đến phía đối diện, ngồi xuống vị trí mà Chu Tịnh Tịnh vừa ngồi.

“… Là vì chuyện của Khải Thần sao?” Âu gia xảy ra chuyện, giống như Mộc Như Lam đoán, Hoắc gia chưa bao giờ xuất hiện để tránh bị nghi ngờ, giao toàn quyền cho cảnh sát và chứng cứ rõ ràng tới xử lý. Hoắc gia là một gia đình cương trực, vốn dĩ họ không muốn Hoắc Á Lận kết hôn với một thương nhân, nhưng Hoắc Á Lận khăng khăng muốn gả, Hoắc lão gia tử đành phải chiều theo bà ta, nhưng dù sao mối quan hệ này cũng đã phai nhạt. Vụ án của Âu Khải Thần, bằng chứng và vật chứng đều có cả, Hoắc gia càng không thể làm gì được cho hắn ta, họ sẽ không để cho tấm bảng thanh liêm và công chính của mình bị vấy bẩn một chút nào.

Mà Đổng Kỳ tới đây, đại khái là bên Hoắc gia phân phó đi, tuy rằng không biết là vì cái gì.

Đổng Kỳ gật đầu, đôi mắt xuyên qua mắt kính đánh giá cô, “Nghe nói trước đây Âu Khải Thần đã làm điều vô lẽ với cô, thay mặt Hoắc gia xin lỗi cô.”

Mộc Như Lam khẽ lắc đầu, hơi hạ mi mắt che khuất tầm mắt, lông mi dài che khuất hai bóng dưới ánh mắt, nhìn mong manh và u sầu, trong mắt người khác, họ chỉ cảm thấy mình đã nói một điều không nên nói, khiến cô gái cảm thấy buồn và tủi thân.

Cô là một người hiền lành thuần khiết như vậy, giống như một viên lưu ly xinh đẹp duy nhất.

Ánh mắt Đổng Kỳ hơi lóe, cảm thấy có hối hận, liền đổi đề tài, “Khi nào Mặc Khiêm Nhân trở về?”

Mộc Như Lam khẽ ngước mắt, khóe môi gợi lên một đường cong, “Ngày mai. À mà, Đổng tiên sinh lần này tới đây là có cách gì có thể giúp Khải Thần và dì Miên sao?”

“Không.” Sắc mặt Đổng Kỳ trở nên nghiêm túc, “Chẳng qua nghe nói hai người bọn trạng thái tinh thần có gì đó không đúng, tam thiếu gia để tôi tới nhìn xem.”

Mộc Như Lam khuấy ly cafe, xoáy nước màu nâu xoay tròn, “Tam thiếu gia… Dạ Chu sao?” Hoắc Dạ Chu, lớp trưởng lớp 3, hơn nữa, bọn họ hiện tại đều là sinh viên đại học nha.

Đổng Kỳ ngẩn ra, sau đó mới nhớ ra Mộc Như Lam đã từng đến học viện Mộ Hoa ở Thủ Đô làm học sinh trao đổi, hơn nữa còn có quan hệ không tồi với mấy gia hỏa ngỗ ngược kia, vì thế vốn dĩ liền không cảm thấy yêu cầu phòng bị Mộc Như Lam vì vậy hắn ta không nghĩ rằng mình cần đề phòng Mộc Như Lam mà lại theo bản năng coi cô trở thành người một nhà —— có thể trở thành người một nhà sao? Con dâu tương lai của Mặc gia ở Thủ Đô, quen biết tiểu tử Hoắc gia Tô gia và Hạ gia, như vậy còn có thể đứng cùng một phía với bọn hắn sao?

“Hiện tại bọn họ thế nào rồi? Sau khi tôi rời đi vẫn chưa từng liên lạc với họ.”

Đổng Kỳ nghĩ đến điều gì đó, vẻ mặt thoáng úp mở, nhưng cũng gật đầu, “Rất tốt, từ trước đến nay bọn họ là lớp có người tốt nghiệp nhiều nhất của Mộ Hoa.” Hơn nữa mỗi người đều thành công đi vào nơi đó, cho đến khi tốt nghiệp cũng không có ai giơ cờ trắng đầu hàng nhận thua rời đi. Đổng Kỳ chợt nhìn về phía Mộc Như Lam, cảm thấy không thể tin được, cô gái này xuất hiện trong cuộc sống của những người thanh niên trẻ tuổi đó chỉ hai tháng, nhưng dường như cô đã thay đổi cuộc sống của họ và trở thành động lực chuẩn mực giúp họ luôn chạy về phía trước.

“Vậy là tốt rồi…” Từ khóe mắt Mộc Như Lam, cô nhìn thấy bên ngoài cửa sổ bằng kính trong, một bóng người có vẻ tiều tụy và lười biếng đi tới.

Đổng Kỳ cũng thấy được, hắn ta đứng lên, “Tôi còn có việc chút việc, hôm nào cùng nhau ăn một bữa cơm nhé.”

“Được.” Mộc Như Lam mỉm cười gật đầu, nhìn Đổng Kỳ đứng dậy đi qua, đúng lúc va phải Hạ Miểu vừa mới bước vào quán, Hạ Miểu tất nhiên cũng thấy Mộc Như Lam, hắn nói gì đó với Đổng Kỳ, Đổng Kỳ quay đầu lại nhìn cô, thấy Mộc Như Lam cũng đang nhìn họ, liền gật đầu, cùng Hạ Miểu đi lên tầng hai.

Mộc Như Lam thu hồi ánh mắt, trầm mặc nhìn quán cafe trong chốc lát, đứng lên rời đi.

Tầng hai quán cà phê.

Hạ Miểu và Đổng Kỳ ngồi trên ghế gần cửa kính trong suốt từ trần đến sàn, Hạ Miểu nghiêng đầu, nhìn Mộc Như Lam ngồi taxi rời đi.

Đôi mắt màu đen hơi nheo lại, khó phân biệt được là sắc bén hay lười biếng.

Đổng Kỳ thu hồi ánh mắt, thấy Hạ Miểu vẫn đang nhìn chằm chằm đuôi xe taxi chở Mộc Như Lam, đẩy đẩy mắt kính trên mũi, “Lão gia tử nhà anh bảo anh nhanh kết thúc vụ án rồi trở về đi.”

Ban đầu không ai quan tâm đến vụ án bốc hơi này, Hạ Miểu muốn tra thì tra, nhưng không ai nghĩ rằng kẻ sát nhân cuối cùng lại là người của Âu gia, khiến Hoắc gia ở Thủ Đô cảm thấy mất mặt, trốn ở trong nhà không dám ra ngoài, Hạ lão gia muốn Hạ Miểu nhanh chóng quay về để gọi Hoắc lão gia tới giễu cợt.

Đương nhiên, điều quan trọng hơn là Mặc Khiêm Nhân đang trở lại, hơn nữa vì Mộc Như Lam đang ở đây nên hắn sẽ đến thành phố K. Hạ gia không muốn hai người gặp nhau, vì không ai có thể khống chế được hai người. Thành phố K không phải thủ đô, nếu có chuyện gì xảy ra vào thời điểm đó, cả Mặc gia và Hạ gia đều không thể kham nổi.

“Ai nói tôi điều tra xong rồi?” Hạ Miểu lười nhác dựa vào ghế, nghịch cái bật lửa mới trên tay. Từ đầu đến cuối hắn ta cảm thấy vụ án bốc hơi cứ như vậy phá xong có gì đó không đúng, Lưu Bùi Lực bị ai giết chết hắn ta còn chưa tra ra đâu.

“Tùy anh, dù sao tôi cũng chỉ truyền lời giúp cha anh mà thôi.” Đổng Kỳ uống một ngụm cà phê, sau đó nghĩ tới điều gì đó, tiếp tục nói, “Anh biết chuyện em trai mình đi vào nơi đó chứ?”

Hạ Miểu rốt cuộc cũng có tinh thần, nhưng vẫn chán chường giống như thân thể bị suy nhược vậy, ý tứ không ràng thở dài nói, “Có chút ngoài dự đoán của tôi. Thằng nhóc kia trước khi không phải nói có chết sẽ không để lão già dắt mũi đi vào nơi đó sao. Mà mấy tiểu tử kia cũng làm tôi ngạc nhiên, có phải chúng bị mấy lão già đó tẩy não không?”

Đổng Kỳ cười trước vẻ hài hước hiếm thấy của Hạ Miểu, nhưng vẻ mặt không có vẻ gì là dành cho hắn ta, "Không phải tẩy não sao? Nhưng không phải mấy lão đầu tẩy não bọn họ, dùng phương pháp gì tẩy não chúng ta cũng không rõ lắm.”

“Hả?” Hạ Miểu có chút hứng thú, hắn ta vẫn luôn ở Anh, không để ý đến chuyện bên ngoài, một lòng chỉ phá các vụ án trong tay, đối với những chuyện trong nhà, mới về nước cách đây không lâu nên cũng biết một ít, nhưng cũng không biết quá nhiều.

“Anh đúng là không đủ tiêu chuẩn làm đích tôn, cũng không đủ tư cách làm một người anh.” Đổng Kỳ lắc đầu, có chút bất lực “Khi anh còn quan tâm đến sự việc đó, em trai của anh đã tìm thấy động lực để tiến lên lần nữa rồi. Hơn nữa, nếu cho anh biết chuyện gì đang xảy ra, đó sẽ là một đả kích đối với anh. Bảo sao gia đình anh không nói cho anh biết. "

“… Rốt cuộc có chuyện gì xảy a?”

“Em trai anh Hạ Hỏa, còn có Dạ Chu và tiểu tử Tô gia Bắc Thiệu, cùng với thuộc hạ của bọn nó hoàn toàn lột xác, cùng với cô gái kia đưa tay ra đẩy một cái.”

“Cô gái kia?” Hạ Miểu mơ hồ có cảm giác điềm xấu sắp xảy ra.

“Anh vừa mới nhìn chằm chằm cô gái kia.”

Mộc Như Lam!

Bật lửa không ngừng chuyển động bỗng dưng dừng lại, Hạ Miểu có chút ngạc nhiên, sự việc hoàn toàn vượt ngoài dự đoán của hắn ta. Không lâu trước đây hắn ta còn cảm thấy cô là tội phạm giết người phạm, đảo mắt đã thành lão sư của em trai hắn ta? … Đùa kiểu gì vậy?! Này…

Đổng Kỳ còn tưởng rằng bởi vì Mộc Như Lam là vị hôn thê Mặc Khiêm Nhân, cho nên Hạ Miểu lại bị đả kích, vươn tay qua vỗ bờ vai của Hạ Miểu, “Việc kia đã qua nhiều năm rồi, anh cũng không cần để ý lâu như vậy, tôi nghĩ Mặc Khiêm Nhân cũng sẽ không để ý, hắn vẫn luôn ở lại nước ngoài cũng không phải là bởi vì việc kia. Mà hắn là thiên tài như vậy, ở nước ngoài lại là nơi thường xuyên xảy ra các vụ án biến thái, đối với hắn càng thích hợp để phát triển. Hơn nữa hắn có thù phải tự mình báo.”

Thời điểm xảy ra chuyện có chút vi diệu, chính là lúc kỳ thi tuyển sinh đại học đang đến gần, khi đó là ở Bắc Kinh.

Mặc Khiêm Nhân cuối cùng cũng được đưa về Thủ Đô sau thời gian dài ở thành phố K. Lúc đó, Hạ Miểu luôn là số một trong trường, còn quá trẻ và mọi thứ quá suôn sẻ, hơi kiêu ngạo là chuyện bình thường, còn Mặc Khiêm Nhân nói chuyện chẳng có chút khiêm tốn lại có chút phách lối, tính tình khó gần luôn xem thường người khác. Cái gọi là núi không thể chứa hai hổ, những tia lửa từ sự va chạm của hai thiên tài có thể nói là ác liệt.

Hạ Miểu muốn cùng Mặc Khiêm Nhân phân cao thấp, gửi một bức thư thách thức Mặc Khiêm Nhân, nhưng do sơ suất của người gửi, Mặc Khiêm Nhân đã không nhận được. Kết quả là Hạ Miểu nghĩ rằng Mặc Khiêm Nhân đã bị thách thức và đơn phương đặt một cái bẫy mà những người bình thường có chỉ số IQ bình thường không thể biết được. Đó là một vụ hiếp dâm bịa đặt giả tạo. Mặc Khiêm Nhân không hề phòng bị và hoàn toàn trúng chiêu. Đó là một vụ lộn xộn lớn, dưới tình huống “Chứng cứ phạm tội vô cùng xác thực”, tất cả mọi người đều chỉ trích Mặc Khiêm Nhân.

Giữa những lời chỉ trích, Mặc Khiêm Nhân đã có phương pháp tìm ra bằng chứng để xóa sạch tội lỗi của mình, vì vậy Hạ Miểu, người khiến mọi chuyện thành ra như vậy, lại càng gây ra những lời buộc tội lớn hơn. Còn Mặc Khiêm Nhân sau kỳ thi đại học xong liền chọn Harvard của Mỹ và sớm rời đi, những người không biết sự thật của vấn đề cho rằng Hạ Miểu cố ý hãm hại khiến Mặc Khiêm Nhân lựa chọn rời đi. Sau khi Mặc Khiêm Nhân đến Mỹ thì Hạ Miểu đến Anh, cho tới bây giờ mới quay lại.

Dù thế nào đi nữa, Thủ Đô đã trở thành nơi mà Hạ Miểu cảm thấy khó chịu khi đứng trên đỉnh cao, sự việc đó đã xóa bỏ sự kiêu ngạo và cuồng vọng của hắn ta. Người biết sự thật sẽ luôn ít hơn người không biết sự thật. Ví dụ như luôn có ít người biết cách hiểu người khác hơn là những người tùy tiện suy đoán, thậm chí hắn ta nghi ngờ Mộc Như Lam coi như trả thù Mặc Khiêm Nhân.

Hạ Miểu không nói gì, sờ túi, lấy ra một điếu thuốc, vừa mới chạm vào môi mới phản ứng lại nơi này không thể hút thuốc, vì vậy lại nhét nó vào túi.

“Anh gọi tôi tới đây có chuyện gì?” Hạ Miểu hỏi, không muốn cùng Đổng Kỳ tiếp tục đề tài kia.

Nhắc tới đây, vẻ mặt Đổng Kỳ nghiêm túc hơn, “Dạ Chu nghe nói Âu Khải Thần và Lưu Miên vẫn luôn không chịu nhận tội, sau đó lại đột nhiên thừa nhận, rồi lại không chịu thừa nhận, cảm thấy có điểm kỳ quái, bảo tôi có rảnh thì lại đây nhìn xem.”

“… Tiến sĩ Tô Trừng Tương nói bọn họ gặp phải kích thích quá lớn nên mới dẫn tới rối loạn tinh thần.” Hạ Miểu nói, hắn ta cũng cảm thấy kỳ quái, nhưng chung quy hắn ta không phải chuyên gia tâm lý học. Tuy rằng lúc ở trường cảnh sát ở Anh có học qua tâm lý học, nhưng tóm lại vẫn kém chuyên nghiệp hơn những người học chuyên ngành.

"Thật không? Dạ Chu đã theo dõi các vụ án trong và ngoài nước kể từ khi anh ấy trở về sau kỳ nghỉ. Đã từng thấy viện trưởng Hans của bệnh viện tâm thần Coen giết người bằng cách thôi miên lập tức nghĩ rằng có phải hai người họ đã bị thôi miên nên mới đột nhiên trở nên kỳ lạ.” Đổng Kỳ lắc đầu, có phần bất lực.

Sắc mặt của Hạ Miểu đột nhiên chuyển động, giây tiếp theo hắn ta cau mày, thôi miên ... Ai có thể thôi miên họ? Có vẻ phán đoán của Tô Trừng Tương phù hợp với thực tế hơn…

Di động chợt vang lên, Hạ Miểu lấy ra nghe, nghe thấy giọng nói bên kia truyền tới “Hạ tiên sinh, hai tên tội phạm ở trong ngục đã tự sát!”

Âu Khải Thần và Lưu Miên, đã chết.

Chết, tức là kết thúc tất cả.

“Tạch” tiếng kéo vang lên, cắt xuống một cành hoa mai.

Mộc Như Lam nhìn nụ hoa còn chưa mở ra, khóe môi gợi lên chậm rãi đi vào trong nhà, trên tai đeo tai nghe, không bao lâu, cô nghe thấy người bên kia đang nói, Âu Khải Thần và Lưu Miên ở ngục đã tự sát.

Bước chân Mộc Như Lam hơi dừng lại, tự sát…

Sự xuất hiện của Hạ Miểu cho Mộc Như Lam biết rằng nếu một vụ án không được giải quyết, sẽ luôn có những người gục ngã người sau tiến lên hoặc tò mò vụ án gì mà ngay cả Mặc Khiêm Nhân cũng không thể giải quyết được, hoặc muốn trở nên nổi tiếng trong một là phá án hoặc đơn giản là ai đó chính trực sẽ cố gắng thì thủ phạm thực sự sẽ bị bắt. Và chỉ cần ai đó điều tra ra nó, thì một năm, hai, mười hoặc hai mươi năm, bức tường gạch sẽ sụp đổ, một ngày nào đó mọi người sẽ thấy rằng tất cả những điều này được thực hiện bởi một người phụ nữ là Mộc Như Lam.

Cho nên cô tương kế tựu kế, khiến Âu Khải Thần và Lưu Miên thậm chí là Âu gia những người thiếu nợ cô, nhưng không phải là người ngồi tù gánh tội thay cô, chỉ cần chứng cứ xác thực, chỉ cần bọn họ thừa nhận, như vậy vụ án sẽ được phá, không có ai hứng hú với nó nữa.

Vì sao Âu Khải Thần và Lưu Miên đột nhiên nhận tội, một thời gian sau lại đột nhiên kêu oan? Bởi vì thuật thôi miên của Mộc Như Lam thật sự quá gà mờ, cho dù cô tự học qua, nhớ lại cách Hans cố ý thôi miên cô nhưng sự thật chứng minh, thứ đồ chơi kia thật sự không phải muốn học là học được. May mà bọn họ đã nói một câu thừa nhận, vậy là đủ rồi. Sau đó lại kêu oan thì cảnh sát cũng sẽ nghĩ hai người họ mất đi tất cả lại còn ngồi tù nên chịu đả kích mà thần kinh thất thường thôi, Mộc Như Lam muốn, như vậy là đủ rồi.

Chỉ là không ngờ rằng, bọn họ đã tự sát…

Tự sát, cũng tốt, chỉ có người chết mới có thể vĩnh viễn bảo vệ cho bí mật. nếu còn sống hai người đó chắc chắn sẽ kêu oan khiến cho ai ai ai chú ý, Hoắc gia cũng không thể từ chối thỉnh cầu của Hoắc Á Lận được, sẽ cho người âm thầm điều tra, đã chết rồi, thì sẽ không có cách nào truy cứu, chỉ là…

Vì sao họ lại tự sát?

Không ai biết.

Gió lạnh khẽ thổi qua mặt nước, một bóng dáng màu trắng đứng yên lặng ở trong màn đêm, áo khoác trắng có một chiếc mũ lông tơ màu trắng, hắn ta đội một chiếc mũ, che đi mái tóc và khuôn mặt, hai tay đút túi, hắn ta bước lên bến tàu, một chiếc tàu chở hàng đã đợi sẵn ở đó, thấy hắn ta từ từ tiến tới, một cô gái hỏi: "Tiên sinh xong chuyện rồi hả?"

“Ừ.”

“Chúng ta xuất phát được rồi chứ?”
“Ừ.”

Cô gái chạy đi, một lúc sau, con thuyền chậm rãi rời khỏi bến tàu, hướng nào đó phương hướng chậm rãi chạy tới, càng lúc càng xa, người nọ xoay người, nhìn về phía tới khi phương hướng, dưới ánh trăng, một sợi đen nhánh thon dài phát từ mũ trung phiêu ra, một đôi bích đàm con ngươi tựa như màu xanh lục đá quý, dưới ánh trăng hiện lên một mạt oánh lục mỹ lệ sắc thái…… Cô gái bỏ chạy, một lúc sau, thuyền từ từ rời bến tàu, lái chậm về một hướng nào đó, càng đi càng xa, người đàn ông quay đầu nhìn về hướng sắp tới, dưới ánh trăng, một nhánh tóc bồng bềnh thoát ra khỏi chiếc mũ, và một đôi mắt màu xanh ngọc bích chớp nhẹ dưới ánh trăng tuyệt đẹp ...

Một lần cuối cùng, đời này kiếp này, sẽ không gặp lại Amon thân ái của hắn ta, còn có… Tiểu thiên sứ đáng yêu của hắn ta …



Hôm sau.

Trong sân bay người đến người đi, Mộc Như Lam đứng ở cửa đi qua đi lại, gió lạnh thấu xương khiến cô nghi ngờ có phải tuyết muốn rơi rồi hay không, tuy rằng nơi này là phương nam, nhưng mà kinh thành có lẽ đã bị tuyết trắng bao trùm rồi.

Một người mặc đồ trắng rất hấp dẫn, trong sân bay cũng có một người mặc đồ đen cực kỳ hấp dẫn. Mặc Khiêm Nhân mặc một chiếc áo khoác cổ cao màu đen, dáng người hắn cao gầy giống như người mẫu vậy. Cảm giác như như đang xem show thời trang, dù chỉ có một người mẫu cũng chỉ có một bộ quần áo ——  Mộc Như Lam đã mua cho hắn, ngoại trừ những bộ âu phục và áo sơ mi trong tủ mà hắn đã mua trước đó, quần lót là do Mộc Như Lam thuận tiện lấy khi cô mua quần áo cho hắn, tất cả các loại quần lót gợi cảm ...

Hắn kéo một vali không to cũng không nhỏ, mấy bộ quần áo cần thiết, những thứ khác giống như không cần mang.

Cô gái và bạn đuổi theo hắn, dè dặt muốn xin số điện thoại, nhưng bởi vì khí chất của người kia quá lạnh lùng, lạnh nhạt, cũng có một loại khí chất khiến người khác không dám đến gần cho nên bọn họ chỉ có thể đi theo phía sau. Không biết mình đang mong đợi điều gì, có lẽ là hài lòng với những cái nhìn.

Mặc Khiêm Nhân ngước mắt, nhìn thẳng về phía trước với ánh mắt lạnh nhạt nhưng sắc bén, dường như xuyên qua mọi ánh mắt ảo tưởng, từ xa nhìn thấy cô gái bị mấy người đàn ông vây quanh ngoài cửa kính sân bay, không giống với Mặc Khiêm Nhân, khiến người ta không dám tới quá gần, sợ sẽ làm thiên sứ sợ hãi chạy mất, cũng có người có ý đồ nhốt cô vào trong lồng chiếm làm của riêng.

Không biết bọn họ đang nói cái gì, tóm lại nhìn những người đàn ông đó mặt mày hớn hở, có lẽ là nói được mấy câu với Mộc Như Lam nên vui quá không được đi.





Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks       
            
Xem thông tin cá nhân
7 thành viên đã gởi lời cảm ơn huyenkhanh1404 về bài viết trên: Heo kute, Lục Tiểu Thanh, Murasaki, Sa Mạc, Tuấn Liên, meomeo1993, nhatpoo
Hiển thị bài viết từ:  Sắp xếp theo  
Trả lời đề tài  [ 449 bài ] 
           
 



Đang truy cập 

Không có thành viên nào đang truy cập


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:



Đề tài nổi bật 
1 • [Xuyên không - Dị giới] Phế sài muốn nghịch thiên Ma Đế cuồng phi - Tiêu Thất Gia - Hoàn

1 ... 229, 230, 231

2 • [Hiện đại] Hôn nhân mỏng manh chồng trước quá ngang tàng - Thiện Tâm Nguyệt

1 ... 123, 124, 125

3 • [Hiện đại] Bí mật thức tỉnh - Tùy Hầu Châu

1 ... 57, 58, 59

4 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

5 • [Xuyên không - Dị giới] Thiên tài triệu hồi sư - Nhược Tuyết Tam Thiên

1 ... 242, 243, 244

6 • [Hiện đại] Hôn trộm 55 lần - Diệp Phi Dạ

1 ... 234, 235, 236

7 • [Hiện đại - Trùng sinh] Gia khẩu vị quá nặng - Hắc Tâm Bình Quả

1 ... 148, 149, 150

8 • [Hiện đại] Quân hôn Tổng giám đốc thô bạo của tôi - Nam Mịch

1 ... 141, 142, 143

9 • [Hiện đại - Quân nhân] Cô dâu của trung tá - Hồ Ly

1 ... 138, 139, 140

10 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 214, 215, 216

11 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ vô song - Bạch Sắc Hồ Điệp

1 ... 120, 121, 122

[Xuyên không] Bệnh vương tuyệt sủng độc phi - Trắc Nhĩ Thính Phong

1 ... 132, 133, 134

13 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

14 • [Cổ đại] Ta chính là một cô nương như thế - Nguyệt Hạ Điệp Ảnh

1 ... 56, 57, 58

15 • [Xuyên không] Con đường vinh hoa của Thái tử phi - Tú Mộc Thành Lâm

1 ... 53, 54, 55

16 • [Hiện đại] Cố chấp ngọt - Triệu Thập Dư

1 ... 38, 39, 40

17 • [Hiện đại - Trùng sinh] Ảnh hậu tái lâm - Khương Ngọc

1 ... 28, 29, 30

18 • [Hiện đại] Vợ yêu con cưng của tổng tài - Thượng Quan Nhiêu

1 ... 77, 78, 79

19 • [Xuyên không - Dị giới] Tuyệt sắc đan tôn - Hàn Thiên Mặc

1 ... 15, 16, 17

20 • [Xuyên không Điền văn] Thứ Nữ Công Lược - Chi Chi (Phần 1)

1 ... 116, 117, 118



Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 200 điểm để mua Đàn Piano
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 200 điểm để mua Headphone đen
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 201 điểm để mua Túi đựng tim
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 558 điểm để mua Hổ trắng thích nhảy
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 361 điểm để mua Cung Sư Tử
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 460 điểm để mua Mèo xám
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 200 điểm để mua Phù thủy dễ thương
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 312 điểm để mua Quỷ kiếm
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 200 điểm để mua Con ma dễ thương
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 200 điểm để mua Heo lắc mông
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 201 điểm để mua Nơ đen
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 611 điểm để mua Vương miện nữ hoàng
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 201 điểm để mua Hoa hồng xám
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 201 điểm để mua Bộ xương
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 232 điểm để mua Tiền bay
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 201 điểm để mua Cô phù thủy 2
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 200 điểm để mua Kiếm khách
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 201 điểm để mua Vương miện hoàng đế
Shop - Đấu giá: AEira vừa đặt giá 224 điểm để mua Cúc trắng xoay tròn
Shop - Đấu giá: AEira vừa đặt giá 218 điểm để mua Mèo mang phao
Shop - Đấu giá: AEira vừa đặt giá 200 điểm để mua Mây Alway Happy
Shop - Đấu giá: Hương Trà Thơm Ngát vừa đặt giá 200 điểm để mua Heineken
Shop - Đấu giá: Hương Trà Thơm Ngát vừa đặt giá 200 điểm để mua Gà quay 2
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 781 điểm để mua Ngọc đỏ 2
Shop - Đấu giá: Đào Sindy vừa đặt giá 560 điểm để mua Dây chuyền đá Amethyst & Citrine
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 532 điểm để mua Dây chuyền đá Amethyst & Citrine
LogOut Bomb: thuonglu -> Luria
Hạt mưa nhỏ: Ad ơi cho hỏi cái, sao mình không thấy phần bình luận dưới truyện nữa vậy ?
Shop - Đấu giá: thuonglu vừa đặt giá 284 điểm để mua Sên vàng
Shop - Đấu giá: cò lười vừa đặt giá 727 điểm để mua Ngọc tím trái tim

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.