Diễn đàn Lê Quý Đôn
Xin chú ý!! Các bạn đang đọc truyện trong mục ĐÃ NGỪNG ĐĂNG hoặc TẠM NGỪNG ĐĂNG. Truyện có thể sẽ không có chương tiếp trong thời gian dài hoặc không được làm tiếp nữa.


≧◠◡◠≦ ≧◉◡◉≦ ≧✯◡✯≦ ≧◔◡◔≦ ≧^◡^≦ ≧❂◡❂≦

Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 365 bài ] 
Bỏ phiếu 

Bạn nghĩ tình yêu nào nguy hiểm nhất?
Bạn có thể chọn tối đa 2 ý kiến

Xem kết quả

Gia, khẩu vị quá nặng - Hắc Tâm Bình Quả

 
Có bài mới 18.06.2018, 02:48
Hình đại diện của thành viên
Misery De Luvi
Thành viên cấp 7
 
Ngày tham gia: 25.11.2013, 09:57
Bài viết: 529
Được thanks: 25481 lần
Điểm: 30.29
Có bài mới [Gia, khẩu vị quá nặng - Hắc Tâm Bình Quả] Chương V117.3 - Điểm: 37
Chương V117.3: Khiêm Nhân (3)
Editor: MDL
Beta-er: Misery De Luvi
Nguồn: diendanlequydon (DĐLQĐ)


Sau đêm hung hiểm đó, khu y tế của học viện Bạch Đế đã chật kín, các bác sĩ y tá tất bật cả đêm. May mà Mộc Như Lam làm thoát khí kịp lúc, bằng không những người ở trong – bao gồm cả Bạch Mạc Ly – đã chết hết rồi. Mười mấy nữ sinh đều sống sót, cả cô gái suýt bị làm thành cột cũng đã qua cơn nguy kịch, chỉ tiếc là thân dưới thương tổn quá nặng, phải làm phẫu thuật cắt bỏ, từ nay cô ấy chỉ có thể sống nương tựa vào người khác trên chiếc xe lăn.

Ánh nắng xuyên qua ô cửa sổ, hiếu kỳ hắt vài tia vào trong, trên giường bệnh nằm một cô gái mặt mày tái nhợt, viên đạn đã được lấy ra, chiếc áo bệnh nhân sọc trắng xanh phủ lên lớp băng dày cộm. Cô ngủ an yên, tựa hồ sẽ không bao giờ tỉnh lại.

Mặc Khiêm Nhân ngồi lặng thinh bên giường như một pho tượng, đôi mắt lạnh nhạt phản chiếu gương mặt cô. Hắn đã như thế này suốt từ lúc cô được đưa vào phòng phẫu thuật.

Chợt Mộc Như Lam nhíu mày – có vẻ là đã cảm giác được đau đớn, hệ giác quan tỉnh lại nhanh nhất, mắt còn chưa mở mà giọng nói nhỏ nhẹ đã vang lên, “Khiêm Nhân…” Cô hơi hé mắt nhưng rồi phải nhắm lại ngay vì chói, đợi lát sau mở mắt ra lần nữa, thấy Mặc Khiêm Nhân đang ngồi ngay cạnh, cô cười vui vẻ, “Khiêm Nhân…” Muốn nâng tay, nhưng vết thương trên vai lại không cho phép.

“Đừng cử động.” Vẫn giọng nói bình thản đó, hắn cúi người đặt tay Mộc Như Lam vào lại trong chăn.

Mộc Như Lam chớp mắt, “Cô gái suýt bị làm thành cột sao rồi? Còn sống không?”

“Còn sống.”

“Vậy là tốt rồi.” Mộc Như Lam nhoẻn miệng, tâm trạng khá tốt, vậy là cô giữ được lời hứa giúp cô ấy sống sót trở ra rồi, mà sao cuối cùng cô lại ngất đi nhỉ? Hình như là bị ai đó đẩy ngã…

Mặc Khiêm Nhân nhìn nụ cười và đôi mắt sáng tựa trăng của cô, ngực như bị thứ gì đó chặn lại, tưng tức.

Từ lâu hắn đã biết, Mộc Như Lam giết người mà cũng cứu người, thậm chí cô còn sẵn sàng đặt mình vào nguy hiểm vì một người lạ, không cần lý do gì, hễ thích là làm. Thái nhân cách luôn hành động tùy hứng và không chịu bó buộc bởi logic, cô có đủ các đặc trưng của thái nhân cách nhưng không hoàn toàn: cô lành tính hơn biến thái bình thường. Việc làm của cô tối qua xứng đáng được chủ tịch khen thưởng, dân chúng ca ngợi, nhưng kỳ thực người cô thật lòng muốn cứu chỉ có cô gái trong cột pha lê kia, còn lại chỉ là tiện tay mà thôi.

Thấy Mặc Khiêm Nhân không đáp, Mộc Như Lam nhìn hắn đăm đăm, “Khiêm Nhân? Anh không vui à?” Cô không hiểu sao Mặc Khiêm Nhân lại ủ rũ như vậy, chuyện không đáng mừng sao? Cô giữ được lời hứa, còn được gặp hắn nữa.

Thái nhân cách chỉ biết có bản thân, làm gì hiểu được cái gọi là đặt mình vào vị trí người khác?

Mặc Khiêm Nhân im lặng hồi lâu, sau đó hắn cúi xuống, nhẹ nhàng áp trán mình lên trán cô, gần đến nỗi thấy được điểm tận cùng của thế giới trong mắt nhau, hơi thở bình thản phảng phất hương bạc hà, “Nếu một ngày anh bị thương nhập viện, em sẽ thấy vui khi gặp anh trong bệnh viện à?” Thái nhân cách có những mối quan tâm và góc nhìn rất khác với người thường.

Ánh mắt Mộc Như Lam lập tức trở nên quỷ dị, “Ai dám?”

“Em thấy khó chịu?”

Mộc Như Lam trầm ngâm, “Rất tức giận.”

“Chỉ tức giận thôi?” Mặc Khiêm Nhân nhìn cô tìm tòi.

Tâm trí của Mộc Như Lam nhanh chóng dời sang chuyện khác, cô cười hỏi hắn, “Khiêm Nhân, hôn một cái nhỉ?” Hắn ghé sát thế này mà không định hôn sao?

“…”

Lục Tử Mạnh nói rất chuẩn, Mặc Khiêm Nhân lấy một cô nàng biến thái làm vợ đúng là cực gấp trăm lần người thường, phần giáo dục tư tưởng phần tâm lý trị liệu, có lẽ sẽ phải mất cả đời mới xong. Người ta là nuôi vợ con vất vả, còn Mặc Khiêm Nhân thì chỉ dạy vợ thôi cũng đã rất rất rất vất vả rồi…

++++

Cách Mộc Như Lam vài căn phòng, Tần Lãnh Nguyệt đang thăm các nữ sinh vừa tỉnh lại, vì khu y tế không đủ phòng đơn nên họ phải kê giường nằm chung một phòng.

“Các em không sao là chị yên tâm rồi.” Tần Lãnh Nguyệt dịu dàng nói, “Chị đã bảo nhà ăn nấu chút súp, lát nữa sẽ bưng lên cho các em ngay.”

“Cảm ơn chị.”

“Cảm ơn chị.”

“À mà, điện hạ không sao chứ?” Một nữ sinh lo lắng hỏi về Mộc Như Lam, số còn lại nghe vậy cũng hơi sốt ruột, tuy sau đó họ bị bắt lại nhưng công ứng cứu của Mộc Như Lam vẫn là không thể phủ nhận.

Nụ cười vẫn nguyên vẹn trên môi Tần Lãnh Nguyệt, “Không sao, cũng may bọn chị kịp đến cứu các em ra, giờ này chắc em ấy cũng đã tỉnh rồi, có điều hôn phu của em ấy đang ở đó nên chị không tiện quấy rầy.”

Chỉ một câu đã cướp sạch công lao của Mộc Như Lam, ngặt nỗi cũng không thể bảo là Tần Lãnh Nguyệt đang nói dối, bởi cô ta chỉ bỏ qua quá trình mà nhảy vọt tới kết quả thôi, kết quả là người của Đế chế Bạch cứu họ ra, đó là sự thật.

Lúc đó các nữ sinh đều đã ngất đi, đâu biết mình được cứu như thế nào, nghe Tần Lãnh Nguyệt nói thế, họ cảm động đến rơi nước mắt, “Cảm ơn chị.”

“Cảm ơn…”

Kết quả mỹ mãn hiển nhiên sẽ lấp đi những thất bại đã có trong quá trình.

Tần Lãnh Nguyệt cười dịu dàng, không để ý thấy ngoài cửa có người dừng chân, sau đó tiếp tục bước đi như chẳng hề nghe được gì.

Tần Lãnh Nguyệt ngồi trò chuyện với các nữ sinh, lát sau có một bác sĩ mặc blouse trắng đến kiểm tra cho họ, thấy họ không có gì bất ổn, anh ta cười, “Các cô hồi phục rất nhanh, tối nay là về ký túc xá ngủ được rồi, có điều em sinh viên trong phòng 101 không được may mắn như vậy.”

“Là điện hạ à? Điện hạ bị làm sao?”

“Bị bắn vào vai, sau đó còn ráng dùng súng mở đường cho các cô, suýt nữa là đi cả cánh tay rồi. May mà cứu được mọi người ra, bằng không thật uổng công cô ấy, chờ chúng tôi tới nơi thì có lẽ mọi người đã… A, phỉ phui cái miệng, nói chung mọi người không sao là tốt rồi, đừng quên cảm ơn cô bé tốt bụng kia, cô ấy là người tốt bụng nhất tôi từng gặp đấy. Tay cô ấy còn phải dưỡng mấy tháng nữa, không biết có để lại di chứng gì không, một cô gái tốt như vậy mà…” Nói đoạn anh ta lắc đầu rời khỏi phòng, ra chiều tiếc thương lắm.

Nụ cười của Tần Lãnh Nguyệt cứng lại.

Các nữ sinh cũng lập tức thôi cười.

Trong số họ có rất nhiều người đứng top bảng xếp hạng, khỏi phải nói đầu óc họ thế nào. Họ bị bắt cóc trong học viện Bạch Đế, đáng lý phải trách học viện vì không đảm bảo được an toàn cho họ, nhưng có lẽ là do đã trải qua sinh tử nên họ rộng lượng hơn, biết chuyện Đế chế Bạch tới cứu mình thì cũng nguôi giận rồi, hơn nữa Tần Lãnh Nguyệt còn thêm mắm dặm muối, nghe mà cảm kích hết biết, nhưng giờ thì…

Ra khỏi phòng bệnh, bác sĩ gật đầu với Mặc Khiêm Nhân đứng cách đó không xa, nghĩ bụng cô gái phòng 101 quả thật lương thiện hệt như vẻ ngoài, cứu người mà không cần người ta biết. Thời buổi này nhiều kẻ vô ơn lắm, có khi còn nghĩ người khác giúp mình là lẽ đương nhiên; cho nên làm việc tốt với người ta, nhất là với mấy vị thiên kim tiểu thư, thì nên để cho họ biết, về sau họ còn nể ơn cứu mạng mà bớt làm khó mình.

Bầu không khí trong phòng trở nên gượng gạo, Tần Lãnh Nguyệt làm như không biết gì, tìm đại một cái cớ để rời đi. Cô ta hầm hầm muốn tìm tên bác sĩ lắm mồm kia tính sổ, nào ngờ chờ đợi cô ta lại là Mặc Khiêm Nhân.

Hắn đứng tựa vào tường, ánh mắt sắc lẻm găm lên người Tần Lãnh Nguyệt. Một hình bóng trắng đen, thanh mảnh mà lại cao ngạo tựa quân vương, làm người ta có cảm giác mình không tồn tại trong mắt hắn, nhỏ bé đến mức bị hắn coi thường.

Tần Lãnh Nguyệt cứng cả người nhưng cũng bình tĩnh lại rất nhanh, vội nặn một nụ cười, “Ngài Amon.”

Mặc Khiêm Nhân chậm rãi đứng thẳng dậy.

Tần Lãnh Nguyệt cố nhịn không để mình lùi về sau, tim đập như trống, cô ta cảm nhận được một sức ép nặng trịch, không giống Bạch Mạc Ly, hắn ta nguy hiểm hơn nhiều, bởi vì… trong mắt hắn không có Tần Lãnh Nguyệt…

“Cô có ý kiến gì với vợ tôi à?” Mặc Khiêm Nhân điềm nhiên bước lại gần, Tần Lãnh Nguyệt phải ngẩng đầu mới nhìn tới được mặt hắn, áp lực tâm lý khiến cô ta khó thở, định trả lời thì lại nghe Mặc Khiêm Nhân nói tiếp, “À quên, với lũ IQ cỡ cóc mà dùng thứ tiếng chỉ người mới hiểu thì chỉ tổ lãng phí thời gian.”

Giọng điệu hờ hững là thế, vậy mà vẫn đem lại một cảm giác nhạo báng vô cùng nặng nề.

Mặc Khiêm Nhân so sánh IQ của cô ta với cóc, ý là chỉ có hạng ngu xuẩn như lũ cóc mới mơ tưởng ăn thịt thiên nga!

“Anh…” Tần Lãnh Nguyệt khó mà giữ nổi vẻ hòa nhã nữa, thế nhưng không đợi cô ta nói xong, một bàn tay lạnh lẽo đã chộp lấy cánh tay cô ta, lôi ngược về sau.

Trong mắt Mặc Khiêm Nhân, Tần Lãnh Nguyệt không phải một phụ nữ cần đối xử lịch thiệp.

“Anh làm gì thế?!” Tần Lãnh Nguyệt hoảng lên, dằn không nổi khỏi tay hắn, nó cứ như một cái kìm sắt vậy.

Mặc Khiêm Nhân không đáp mà chỉ vô cảm lôi Tần Lãnh Nguyệt đi, ung dung hướng về phía một căn phòng.

Đến nơi, Mặc Khiêm Nhân thẳng tay mở cửa. Bạch Mạc Ly và đám Tuyết Khả ngồi trong giật mình quay đầu lại, thấy cảnh đó thì không khỏi sửng sốt, chuyện gì thế này?!

Mặc Khiêm Nhân vứt Tần Lãnh Nguyệt lên giường bệnh của Bạch Mạc Ly, hành động thoạt nhìn tao nhã nhưng thật ra rất thô lỗ của hắn khiến Tần Phá Phong nổi đóa, “Anh làm gì vậy hả?!” Tần Lãnh Nguyệt đang có thai!

Mặc Khiêm Nhân đâu rảnh quan tâm tới đám lâu la, hắn ném cho Bạch Mạc Ly một ánh mắt lạnh nhạt, “Quản phụ nữ của anh cho đàng hoàng, còn thêm lần nữa là anh sẽ biết hậu quả.”

Tần Lãnh Nguyệt cắn môi ấm ức nhìn Bạch Mạc Ly.

Mấy người Tuyết Khả Bạch Hổ khó chịu ra mặt, Mặc Khiêm Nhân đang đe dọa họ?!

Bạch Mạc Ly nhìn Mặc Khiêm Nhân, đôi mắt lãnh khốc tỏ rõ sự tức giận.

Mặc Khiêm Nhân quay lưng rời đi, sau lại ngoái đầu lạnh lùng nói, “Giữ cái ánh mắt lố bịch của anh xa khỏi vợ tôi một chút, kẻo phá hỏng tâm trạng cô ấy.”

====
Nhiệm vụ đầu tuần: Đánh giá độ ngầu của A Khiêm theo thang điểm từ 1 đến 10.

Phần thưởng: Chương mới nóng sốt trong ngày, vừa thổi vừa xem (^q^)



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     

Có bài mới 18.06.2018, 23:40
Hình đại diện của thành viên
Misery De Luvi
Thành viên cấp 7
 
Ngày tham gia: 25.11.2013, 09:57
Bài viết: 529
Được thanks: 25481 lần
Điểm: 30.29
Có bài mới [Gia, khẩu vị quá nặng - Hắc Tâm Bình Quả] Chương V118.1 - Điểm: 39
Chương V118.1: Cướp người (1)
Editor: MDL
Beta-er: Misery De Luvi
Nguồn: diendanlequydon.com (DĐLQĐ)


Cửa phòng đóng cạch lại, bỏ lại trong phòng một đám người mặt mày khó chịu.

Bị Mặc Khiêm Nhân làm mất thể diện, hơi thở lãnh khốc trên người Bạch Mạc Ly nặng đến mức người ta phải kinh hãi, từ ngày Đế chế Bạch được sáng lập đến nay, Mặc Khiêm Nhân là người đầu tiên dám nói chuyện với y như thế! Tức một nỗi, y không động vào Mặc Khiêm Nhân được. Khoan hãy nói đến năng lực và gia thế của hắn, chỉ riêng cái chức viện trưởng bệnh viện Coen kiêm nhân viên chính phủ cũng đã khiến y phải cân nhắc thật kỹ trước khi muốn làm gì Mặc Khiêm Nhân rồi.

“Lãnh Nguyệt tiểu thư, cô đã làm gì vậy hả?” Tuyết Khả lạnh mặt, cái nhìn dành cho Tần Lãnh Nguyệt cũng không mấy thiện cảm.

Tần Lãnh Nguyệt cắn môi, mắt đỏ lên, “Tôi cũng không hiểu sao ngài Amon lại… Lẽ nào là tại tôi không nói rõ cho Tina biết Mộc tiểu thư đã cứu họ ra sao?”

“Này! Tuyết Khả, cô hỏi vậy là có ý gì?” Tần Phá Phong cáu kỉnh, Tuyết Khả thà tin Mặc Khiêm Nhân còn hơn tin một Tần Lãnh Nguyệt đã theo Bạch Mạc Ly mười năm sao? Đừng quên bây giờ Tần Lãnh Nguyệt còn đang mang thai con của Bạch Mạc Ly!

“Có khúc mắc thì phải làm rõ, đây là trách nhiệm của tôi! Ai không liên quan đừng xía vào!” Tâm trạng Tuyết Khả đang không được tốt cho lắm, giọng nói vốn đã lạnh lùng nay như đông thành băng, gương mặt vô cảm chợt trở nên lãnh diễm. Làm một Boss khống, sự trung thành của Tuyết Khả đối với Bạch Mạc Ly là không cần phải bàn cãi, Bạch Mạc Ly bị Mặc Khiêm Nhân hạ nhục như thế, Tuyết Khả tất nhiên cũng rất tức giận, nhưng điều đó không thể khiến cô ta mất đi lý trí, bằng không cô ta đã chẳng ngồi lên cái ghế tổng thư ký. Tính tình Mặc Khiêm Nhân ra sao, Tuyết Khả nắm 60% tư liệu về hắn đương nhiên biết, cô ta không tin người đàn ông này sẽ vô duyên vô cớ kéo Tần Lãnh Nguyệt tới đây nói những lời đó, trừ khi cô ả đã làm gì đó khiến hắn không thể nhịn được nữa!

Đúng vậy, so với Tần Lãnh Nguyệt, cô ta tin tưởng phán đoán của mình hơn.

Tuyết Khả cũng coi như là cấp trên của đám Tần Phá Phong, tuy bọn họ không quá quan tâm vấn đề địa vị nhưng tất cả đều phải công nhận rằng mệnh lệnh của Tuyết Khả rất gần với Bạch Mạc Ly, bây giờ Tuyết Khả nổi giận, Tần Phá Phong nhất thời không biết nên đáp lại sao cho phải.

Bạch Mạc Ly không nói gì, rõ ràng là ngầm cho phép Tuyết Khả tra hỏi. Y cũng muốn biết Tần Lãnh Nguyệt đã làm gì để Mặc Khiêm Nhân phải tới đây dằn mặt y, cái lý do sứt xẹo vừa rồi đem đi phỉnh bọn ngốc còn được, chứ dùng với bọn họ thì cô ta mới là kẻ ngốc.

Tất cả dồn mắt vào Tần Lãnh Nguyệt, Bạch Hổ Hắc Báo phe Tuyết Khả cũng rất bực mình, thậm chí là gai mắt Tần Lãnh Nguyệt, một kẻ còn chẳng phải thuộc hạ lại khiến Boss của họ bị nhục nhã, nếu không vì cô ta là Tần Lãnh Nguyệt thì họ đã sớm lôi cô ta đi chịu phạt rồi.

Tần Lãnh Nguyệt cắn môi dợm nói gì đó, hốt nhiên cô ta chau mày, tay ôm bụng, mặt vùi vào trong chăn…

Biến cố bất ngờ làm mọi người biến sắc, Tần Xuất Vân giữ im lặng nãy giờ nay cuống cuồng lao tới, “Chị! Mau gọi bác sĩ!”

Tuyết Khả nhíu mày, bụng nghĩ cơn đau của Tần Lãnh Nguyệt đến thật mẹ nó đúng lúc, mà nếu sự trùng hợp chết tiệt này không lặp lại quá nhiều lần thì cô ta cũng đã chẳng có thành kiến với Tần Lãnh Nguyệt đến thế.

Bạch Mạc Ly nhìn Tần Lãnh Nguyệt ngồi tựa đầu vào giường y, trong bụng cô ta thật là con của y ư? Vậy sao y lại chẳng cảm thấy chút chờ mong nào cả?

Đôi mắt ưng sắc bén hơi nheo lại…

Rời phòng bệnh của Bạch Mạc Ly, Mặc Khiêm Nhân vào toilet rửa tay, hắn chà mạnh bàn tay vừa đụng vào Tần Lãnh Nguyệt mấy lần, chà xong còn dùng nước sát trùng lau một lần nữa rồi mới đi tới nhà ăn học viện chuẩn bị nấu cơm cho Mộc Như Lam.

Lúc đi ngang qua dãy phòng học, Mặc Khiêm Nhân chuyển hướng vào đại sảnh, thứ đầu tiên đập vào mắt chính là một loạt những màn hình điện tử được gắn trên tường, trông từa tựa phòng giao dịch chứng khoán, ngoài ra còn có các màu đỏ cam xanh xám. Hắn nhìn lên bảng tổng hợp thực lực, thấy hạng nhất là Mộc Như Lam, ừm, cái này coi như vừa mắt.

Sang bảng xếp hạng thành tích, hạng nhất lại là Tần Lãnh Nguyệt, Mặc Khiêm Nhân nhìn xuống, xuống nữa, xuống tận dưới cùng mới thấy tên Mộc Như Lam.

Hắn trầm mặc vài giây rồi dời mắt sang bảng tài sản, Mộc Như Lam ngồi chễm chệ trên đầu, lại thấy vừa mắt không ít.

Thế nhưng qua bảng xếp hạng sức hấp dẫn, Tần Lãnh Nguyệt lại đứng nhất, sắc mặt của hắn liền lạnh đi đôi chút.

Tần Lãnh Nguyệt có làm gì Mộc Như Lam không, thực ra Mặc Khiêm Nhân cũng không có chứng cứ, có điều tối qua lúc bế Mộc Như Lam đi, hắn đã cảm nhận được ác cảm của cô ta đối với Mộc Như Lam, cộng thêm chuyện cô ta cố ý lược bỏ đoạn Mộc Như Lam cứu các nữ sinh, hắn dễ dàng đoán được đây là một cô ả ngu xuẩn ôm ý xấu với Mộc Như Lam.

Phàm là người có lương tâm, sẽ chẳng ai nhảy thẳng đến kết cục mà bỏ qua chuyện một cô gái lương thiện đã dũng cảm cứu biết bao nhiêu người, trừ khi là cố ý. Đây chỉ là kiến thức tâm lý học đơn giản, ấn tượng càng mạnh thì sẽ càng được đặt lên đầu; trên đường xuống bếp uống nước, ngươi phát hiện một thi thể, vậy sau này nhớ lại, ngươi sẽ nghĩ tới chuyện uống nước đầu tiên hay chuyện thấy thi thể đầu tiên? Quá rõ ràng, Tần Lãnh Nguyệt là cố ý giấu giếm.

Lúc đó Mặc Khiêm Nhân đang bực bội trong người, hắn không thể và cũng không nỡ giận Mộc Như Lam, vừa hay Tần Lãnh Nguyệt tự đưa mình vào họng súng, bị hắn bắn chết cũng đáng thôi.

Hắn từ từ nhìn xuống, cuối cùng cũng tìm thấy tên cô gái của mình trong vùng màu vàng, đó thực sự không phải là một con số khả quan.

Cái loại phụ nữ đó mà cũng đứng nhất bảng xếp hạng hấp dẫn, người bỏ phiếu cho cô ta mắt bị trám xi măng hết rồi chăng? Bọn họ IQ ngang cóc hay sao mà cô vợ tuy hơi bất thường nhưng vô cùng ưu tú của hắn lại xếp sau một con hát đần độn như Tần Lãnh Nguyệt, ở một vị trí đáng chán thế này?

Thật muốn lôi hết sinh viên cái trường này, trừ Mộc Như Lam, ra độc miệng từng đứa một, cơ mà chỉ là muốn thôi, đời nào hắn lại đi làm một chuyện vô bổ như thế? Cùng lắm thì hắn trút giận lên Bạch Mạc Ly, bởi ả đần độn kia là người của y, cái trường này thuộc về y, sinh viên cũng do y quản lý, Mặc Khiêm Nhân hắn chỉ nói chuyện với kẻ nắm quyền.

Cuối cùng là bảng xếp hạng xấu tính, hạng nhất không phải Mộc Như Lam cũng chẳng phải Tần Lãnh Nguyệt, điểm hai người sàn sàn nhau…

Đang trong giờ nghỉ trưa, vài sinh viên trên đường tới nhà ăn đi ngang qua tầng một, bọn họ trông thấy Mặc Khiêm Nhân thì không khỏi ghé mắt xì xào, cưc kỳ tò mò nhưng lại không dám tới gần, bởi lẽ khí chất lạnh lùng kia phảng phất đã tách hắn ra khỏi thế giới này.

Mặc Khiêm Nhân nhìn đồng hồ, trở lại chiếc xe golf của Mộc Như Lam rồi lái về phía nhà ăn.

Vụ bắt cóc lần này dĩ nhiên sẽ không được công khai, học viện Bạch Đế có vô số cách bịt miệng người trong cuộc, vả lại các nữ sinh kia cũng không ngốc, thay vì rước phiền phức vào thân, chẳng bằng nhận lấy sự bồi thường của học viện rồi tiếp tục một cuộc sống bình thường.

Lối vào địa đạo từ bên ngoài đã được niêm phong, xét đến giá trị to lớn của địa đạo này, Đế chế Bạch quyết định không bịt hẳn. Chờ kỹ thuật viên vẽ xong bản đồ địa đạo, họ bắt đầu chuyển đống xác chết trong đó ra ngoài, phát hiện gã biến thái đã bị nghiền nát bấy bởi cái bẫy của chính mình, vụ án đi đến hồi kết, và cách nó mở đầu cũng đã được sáng tỏ.

Tên biến thái này vào Bạch Đế bằng thẻ của Tần Nhược Liễu, Tần Nhược Liễu và Tần Phá Phong vốn là sinh viên Bạch Đế, trừ khi bị khai trừ, thẻ và thân phận của họ sẽ luôn được hệ thống chấp nhận. Từ sau khi bị Giáo hội trả về trong tình trạng thực vật, Tần Nhược Liễu vẫn luôn liệt giường ở trụ sở Đế chế Bạch, đại khái là do Tần Nhược Liễu khá mờ nhạt nên họ cũng quên bẫng chuyện khóa thẻ cô ta lại, tạo cơ hội cho gã biến thái.

Bọn họ nào biết tấm thẻ đó là do Tần Nhược Liễu đưa cho Mộc Như Lam, còn nói láo rằng đó là thẻ đặc biệt hòng lừa cô chuyển trường sang Bạch Đế. Sau khi tìm hiểu cách thẻ hoạt động, Mộc Như Lam cố ý vứt nó cho tên biến thái nhặt, nói cách khác, tên biến thái thực chất là do Mộc Như Lam dẫn vào.

Cô biết hắn ta đã bám theo mình từ lâu, ngay từ cái ngày hắn ta va phải cô tại bệnh viện mà Morse đã chỉ. Hôm đó hắn đã làm dây máu và một cái móng tay nữ vào lên quần Mộc Như Lam, cô hỏi nhỏ vài nhân viên ở đó thì mới biết nhà xác của họ thỉnh thoảng lại bị mất vài cái xác, đặc biệt là xác nữ giới, có khi còn có bệnh nhân nữ mất tích, nhưng vì đây là bệnh viện của Giáo hội nên cũng chưa phát sinh ra vụ lùm xùm nào.

Kiến tập giải phẫu xong, Mộc Như Lam chuẩn bị về Harvard liền có linh cảm tên biến thái đang đi theo mình, nếu tác phẩm của hắn ta cần những cô gái xinh đẹp thì cô bị nhắm cũng là điều dễ hiểu. Sau đó phòng giải phẫu trường Y bị mất một cái xác, Mộc Như Lam lúc ấy cũng biết hắn ta đã giả làm xác ngâm trong bình formalin, thậm chí còn làm ám hiệu chào hỏi, nếu thầy giáo không bất ngờ xuất hiện thì có khi cô và hắn ta đã giao đấu rồi.

Phải nói rằng biến thái có một sự chấp nhất đánh sợ với con mồi của mình, từ Harvard theo tới Bạch Đế, rốt cuộc hắn ta muốn biến Mộc Như Lam thành cột pha lê đến mức nào?

Làm kẻ xấu thì thuận lợi vô cùng, vậy mà hễ vào vai người tốt là y như rằng cô sẽ bị thương, chẳng lẽ số cô sống lại là để làm kẻ xấu?

Mộc Như Lam nghiêng đầu, đưa tay đón lấy Tiểu Bạch, ngoài cửa sổ loáng thoáng thấy bóng Mãnh Sát bay đi, hai đứa rủ nhau đi thăm bệnh từng chủ nhân đấy à?

Tiểu Bạch dụi dụi Mộc Như Lam, thấy cô không có đẩy nó ra, vết thương lòng Mặc Khiêm Nhân để lại cho nó tức khắc được chữa lành, quả nhiên nữ chủ nhân là tốt nhất, ai vô tình như nam chủ nhân, rõ ràng nó ngốc nghếch đáng yêu thế này oa oa oa…

Mộc Như Lam đưa con bồ câu ra trước mặt mình, cứ nhìn cặp mắt đậu đen của nó là lại thấy đáng yêu, cái mỏ đỏ này, bộ lông trắng này; mặc dù dưới bàn tay của Mộc Như Lam, nó ngày càng rời xa hình tượng bồ câu hòa bình, dạo gần đây còn hay cà khịa với Mãnh Sát làm lông xù hết lên, cơ mà nhìn chung vẫn rất đáng yêu.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 365 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: rinnina và 216 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Hiện đại] Làm thế nào để không nhớ hắn - Mộng Tiêu Nhị

1 ... 28, 29, 30

2 • [Xuyên không] Cuộc sống nông thôn nhàn rỗi - Kẹo Vitamin C

1 ... 108, 109, 110

3 • [Hiện đại] Xin chào Chu tiên sinh! Dạ Mạn

1 ... 26, 27, 28

4 • [Xuyên không] Vương phi thần trộm Hưu phu lúc động phòng! - Thủy Mặc Thanh Yên

1 ... 82, 83, 84

5 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 141, 142, 143

6 • [Xuyên không - Cổ xuyên hiện] Ảnh hậu đối mặt hàng ngày - Ngã Yêu Thành Tiên

1 ... 37, 38, 39

7 • [Xuyên không] Hỉ doanh môn - Ý Thiên Trọng

1 ... 105, 106, 107

8 • [Hiện đại Thanh mai trúc mã] Đều Tại Vầng Trăng Gây Họa - 11 Giờ Phải Ngủ

1 ... 40, 41, 42

9 • [Hiện đại] Eo thon nhỏ - Khương Chi Ngư [NEW C60]

1 ... 21, 22, 23

10 • [Hiện đại] Cục cưng lật bàn Con là do mẹ trộm được? - Ninh Cẩn

1 ... 87, 88, 89

11 • [Xuyên không - Dị giới] Phế sài muốn nghịch thiên Ma Đế cuồng phi - Tiêu Thất Gia - New C819

1 ... 118, 119, 120

12 • [Cổ đại] Kiêu Tế - Quả Mộc Tử

1 ... 46, 47, 48

13 • [Hiện đại] Hôn nhân giá ngàn vàng - Cẩm Tố Lưu Niên (103/104]

1 ... 178, 179, 180

14 • [Hiện đại] Anh Trai VS Em Gái - Trà Trà Hảo Manh

1 ... 11, 12, 13

15 • [Hiện đại] Bó tay chịu trói - Thiên Thần Di Cô

1 ... 30, 31, 32

[Cổ đại - Trùng sinh] Đích trưởng nữ - Hạ Nhật Phấn Mạt

1 ... 80, 81, 82

[Cổ đại - Trùng sinh] Trọng sinh cao môn đích nữ - Tần Giản

1 ... 137, 138, 139

18 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

19 • [Hiện đại] Vui vẻ gặp lại - Miêu Diệc Hữu Tú

1 ... 24, 25, 26

20 • [Xuyên không] Nịch sủng Chí tôn cuồng phi - Mặc Thập Tứ

1 ... 52, 53, 54



LogOut Bomb: thuyvu115257 -> Tiểu Vương Tử
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 347 điểm để mua Bò nhảy múa
LogOut Bomb: thuyvu115257 -> y229917
Tuyền Uri: viewtopic.php?t=412107 cầu thank :)2 :)2 10 thank tối bum thêm chương nữa hí hí :D2 :D3
The Wolf: có ai biết tạo weibo không dạ?
Công Tử Tuyết: Re: Loài hoa nào tượng trưng cho khí chất của bạn? :wave:
Shop - Đấu giá: Số 15 vừa đặt giá 248 điểm để mua Quạt máy
Shop - Đấu giá: Melodysoyani vừa đặt giá 329 điểm để mua Bò nhảy múa
Shop - Đấu giá: Tiểu Linh Đang vừa đặt giá 805 điểm để mua Ngồi chờ bạn trai
Shop - Đấu giá: Xám vừa đặt giá 317 điểm để mua Yoyo đầu hàng
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 786 điểm để mua Thỏ lực sĩ
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 747 điểm để mua Thỏ lực sĩ
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 710 điểm để mua Thỏ lực sĩ
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 1051 điểm để mua Cá voi xanh
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 675 điểm để mua Thỏ lực sĩ
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 641 điểm để mua Thỏ lực sĩ
Shop - Đấu giá: Tử Tranh vừa đặt giá 528 điểm để mua Kem ly 2
Shop - Đấu giá: Maria Nyoko vừa đặt giá 294 điểm để mua Mây Alway Happy
Công Tử Tuyết: Re: [Trắc Nghiệm] Bạn là cô nàng nào trong "Tam sinh tam thế: Thập lý đào hoa"
Shop - Đấu giá: Lavender - Blue vừa đặt giá 387 điểm để mua Chim cánh cụt
Shop - Đấu giá: Hoa Lan Nhỏ vừa đặt giá 1000 điểm để mua Cá voi xanh
Shop - Đấu giá: Hoa Lan Nhỏ vừa đặt giá 279 điểm để mua Mây Alway Happy
Shop - Đấu giá: Maria Nyoko vừa đặt giá 264 điểm để mua Mây Alway Happy
Shop - Đấu giá: Maria Nyoko vừa đặt giá 400 điểm để mua Trung thu Hằng Nga
Shop - Đấu giá: Maria Nyoko vừa đặt giá 300 điểm để mua Lồng đèn đỏ 2
Shop - Đấu giá: windchime vừa đặt giá 839 điểm để mua Cá voi xanh
Shop - Đấu giá: Libra moon vừa đặt giá 609 điểm để mua Thỏ lực sĩ
Công Tử Tuyết: Re: 12 cung hoàng đạo và 12 con giáp
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 579 điểm để mua Thỏ lực sĩ
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 798 điểm để mua Cá voi xanh

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.