Diễn đàn Lê Quý Đôn


≧◠◡◠≦ ≧◉◡◉≦ ≧✯◡✯≦ ≧◔◡◔≦ ≧^◡^≦ ≧❂◡❂≦

Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 371 bài ] 
Bỏ phiếu 

Bạn nghĩ tình yêu nào nguy hiểm nhất?
Bạn có thể chọn tối đa 2 ý kiến

Xem kết quả

Gia, khẩu vị quá nặng - Hắc Tâm Bình Quả

 
Có bài mới 23.12.2017, 00:35
Hình đại diện của thành viên
Misery De Luvi
Thành viên cấp 7
 
Ngày tham gia: 25.11.2013, 09:57
Bài viết: 531
Được thanks: 25581 lần
Điểm: 30.23
Có bài mới [Gia, khẩu vị quá nặng - Hắc Tâm Bình Quả] Chương V106.2 - Điểm: 25
Chương V106.2: Quân vương VS Đế vương (2)
Editor: MDL
Beta-er: Misery De Luvi
Nguồn: diendanlequydon (DĐLQĐ)


Mặc Khiêm Nhân chỉ nhìn Mộc Như Lam chứ không lên theo, trên lầu không tên nào còn sống nên hắn không cần lo.

Hắn quay sang tên đội phó, “Bây giờ có hỏi gì thì chắc cậu cũng chẳng trả lời.”

Tên đội phó quỳ rạp dưới đất, nhìn Mặc Khiêm Nhân như muốn nói mày thích giết thì cứ giết, tùy.

“Ngu xuẩn.” Thế nhưng Mặc Khiêm Nhân chỉ nói hai chữ gọn lỏn rồi bỏ đi mở cửa lồng cho các cô gái.

Tên đội phó quay phắt lại, “Amon!”

Mặc Khiêm Nhân dừng chân.

“Mày không giết tao?” Hắn ta lạnh lùng nhìn Mặc Khiêm Nhân, nếu hôm nay Amon không giết hắn cho dù có bị tống vào tù, sớm muộn gì hắn cũng sẽ tìm được cách thoát ra! Và khi đó hắn sẽ trả lại toàn bộ nỗi khuất nhục Amon đã bắt hắn phải chịu, trả đủ cả vốn lẫn lời!

“Sao lại phải giết?” Mặc Khiêm Nhân thản nhiên lên tiếng, giọng vô cảm, “Chỉ có cái ngữ IQ ngang ếch mới đi truy cùng giết tận đám lính quèn thay vì đuổi theo gã tướng lĩnh. Vả lại, tôi thích sạch sẽ.”

Ý là, giết mi ta ngại bẩn.

“Đứng lại!” Tên đội phó tức giận hét to, trong tay không biết từ lúc nào đã cầm thanh kiếm Mặc Khiêm Nhân vứt, nãy giờ hắn không đánh lén cũng hơi đáng ngạc nhiên.

Mặc Khiêm Nhân xoay lại chụp lấy thanh kiếm hắn ta ném tới.

“Tao ghét nhất là bị lừa!” Hắn nhìn Mặc Khiêm Nhân bằng ánh mắt u ám mà kiên định, “Hôm nay mày không giết tao nhưng cũng đừng mong tao cảm kích! Thanh kiếm này mày cứ giữ, một ngày nào đó tao sẽ tới đòi lại! Mày nhớ kĩ cho tao, tao là phó đội trưởng chi đội C-D1 – Sind Miller!”

Hạ chiến thư? Muốn đánh cược tính mạng và sĩ diện đàn ông? Cái bọn giết người như ngóe mà cũng có mấy thứ đó à? Đúng là phát hiện mới.

Mặc Khiêm Nhân nhìn thanh kiếm rồi lại nhìn tên đội phó. Thanh kiếm trở thành một phần của hắn, hắn vung tay làm một cú móc điệu nghệ, chiếc vỏ rớt dưới đất liền bay vào lòng bàn tay còn lại. Hàn quang chợt lóe, kiếm tra vào vỏ, tiếng leng keng chứng tỏ đây thực sự là một thanh kiếm tốt.

Tuy vụ cá cược nghe chán chết nhưng thanh kiếm này thì xịn đấy.

Mấy cô gái trong lồng ôm má mê mệt nhìn người đàn ông đứng dưới ngọn đèn, ngầu quá…

Trực thăng vùn vụt kéo đến cùng cơ số những tàu, ánh đèn chói bừng đêm đen, chiếu lòa cả hòn đảo hiu quạnh.

Có người báo cảnh sát, cảnh sát khoan thai đến chậm.

Ebert đuối đến nỗi tay run lẩy bẩy, hắn không dám gặp Mộc Như Lam và Mặc Khiêm Nhân, không biết đã trốn đi đâu rồi.

Mộc Như Lam và Mặc Khiêm Nhân cùng ngồi trên trực thăng, có cảnh sát đưa chăn ấm tới, hai người cùng bọc chung một chăn, cơ thể mảnh mai của Mộc Như Lam lọt thỏm vào lòng Mặc Khiêm Nhân.

“Người anh ổn thật chứ?” Mộc Như Lam lo lắng hỏi. Bị tiêm hơn mười loại ma túy mà không sao thật à? Rõ ràng trước đó còn yếu tới mức không biết đâu là ảo giác đâu là thực, sao mới hở ra một lát đã khỏe phây phây rồi?

“Không sao.” Mặc Khiêm Nhân cúi đầu nhìn cô, nữ cảnh sát đối diện chỉ nhìn thấy mí mắt và hàng mi dài của hắn, không nhìn thấy sự dịu dàng vô bờ hắn dành cho Mộc Như Lam, “Có lẽ phải cảm ơn Ive.”

“Hửm?” Mộc Như Lam ngẩng đầu nhìn hắn tò mò, Ive?

“Trước khi bị bỏ tù Ive đã suýt đoạt giải Nobel Y học, hắn nghiên cứu ra một loại thuốc có tính hòa tan với ma túy, có thể coi là khắc tinh của ma túy.”

Hồi Ive còn tự do, Mặc Khiêm Nhân từng một lần tới sở nghiên cứu hoàng gia của Ive. Nhân lúc Mặc Khiêm Nhân không để ý, Ive đã tiêm cho hắn một liều thuốc thí nghiệm, liều này từng được thử trên năm con chuột bạch, trong đó ba con có biểu hiện hung hăng điên loạn, chết sau mười phút, hai con kia chết ngay tức khắc.

Ive vốn không phải kẻ kiên nhẫn, thấy có tiến triển là muốn dùng trên cơ thể người ngay. Ban đầu hắn định lấy bệnh nhân ra làm chuột bạch nhưng Mặc Khiêm Nhân lại bất ngờ xuất hiện. Những người đặc biệt luôn mang một sức hấp dẫn nhất định, Ive khi đó chưa biết độ nguy hiểm của Mặc Khiêm Nhân nên đã nảy sinh hứng thú với hắn, to gan tiêm thuốc vào người hắn hòng quan sát tác dụng, không ngờ các thành phần chủ chốt của thuốc lại thích ứng với tế bào của Mặc Khiêm Nhân, sinh ra kháng thể.

Đây là một sự khẳng định tuyệt đối đối với thành quả nghiên cứu của Ive. Khắc tinh của ma túy, một khi đã được đưa vào cơ thể thì dù con nghiện có thèm thuốc đến mấy, cảm giác phê pha cũng sẽ ngày một ngắn đi, cuối cùng không xi nhê gì nữa. Phải tội Ive còn chưa kịp nhận giải thì đã bị bắt vì sát hại bệnh nhân, thế là tên ích kỷ này hủy hết số thuốc và giấu nhẹm luôn cách pha chế, cả thế giới chỉ một mình Mặc Khiêm Nhân có kháng thể ma túy.

Ha? Cứu thế giới? Đùa chắc? Biến thái như Ive mà có lý tưởng cao đẹp vậy à? Bây giờ lý tưởng của hắn chỉ có nuốt chửng Mộc Như Lam ngọt ngào thôi…

Ma túy càng nhẹ thì càng khó kích thích kháng thể, kháng thể phân giải càng chậm, thời gian tác dụng của ma túy càng dài; ngược lại, những loại ma túy mạnh sẽ bị phân giải nhanh hơn dẫn đến thời gian tác dụng ngắn hơn. Thêm nữa ngay từ đầu Mặc Khiêm Nhân đã cố ý không cho chúng tính được thời gian chính xác, thành ra bọn chúng bị hắn lừa ngọt xớt.

Thì ra là vậy.

Mộc Như Lam gật đầu, Ive a, lợi hại thật đấy, có điều hắn không nên tiêm một thứ chưa được kiểm nghiệm an toàn vào người Khiêm Nhân như thế, bất lịch sự quá, lần sau phải chỉnh hắn một trận mới được.

Trực thăng đưa bọn họ về California, sau đó là một buổi thẩm vấn kéo dài đến tận nửa đêm do số người được cứu khá đông. Từng người một được lấy khẩu cung và tất cả đều ăn ý bỏ qua đoạn Mộc Như Lam giết người. Có thể do có chuyện khác ấn tượng hơn làm họ quên bẫng khúc đó, cũng có thể do họ bị ảo giác tập thể, chung quy cô ấy không hại đến mình nên kệ đi.

Trời đã tối muộn, phía cảnh sát bèn lo cho Mặc Khiêm Nhân và Mộc Như Lam một phòng khách sạn. Người ngợm bẩn thỉu thì đương nhiên trước tiên phải đi tắm. Trong phòng chỉ có một phòng tắm, tắm uyên ương cũng là một lựa chọn không tồi.

Ngặt nỗi Mặc Khiêm Nhân không chịu.

====
Dừng ở đây thôi, tiếp theo là đoạn hai người tình thương mến thương, muốn dịch mượt thì hơi mất thời gian nên các nàng chịu khó chờ đến chủ nhật nha (ụwụ)



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     

Có bài mới 25.12.2017, 00:00
Hình đại diện của thành viên
Misery De Luvi
Thành viên cấp 7
 
Ngày tham gia: 25.11.2013, 09:57
Bài viết: 531
Được thanks: 25581 lần
Điểm: 30.23
Có bài mới [Gia, khẩu vị quá nặng - Hắc Tâm Bình Quả] Chương V106.3 - Điểm: 32
Chương này ta canh đúng 0h để up đó (≧▽≦) ❤

Chương V106.3: Quân vương VS Đế vương (3)
Editor: MDL
Beta-er: Misery De Luvi
Nguồn: diendanlequydon (DĐLQĐ)


Mộc Như Lam nhìn hắn một hồi rồi đi tắm.

Cửa phòng tắm nhẹ nhàng khép lại, chỉ lát sau đã nghe tiếng nước chảy.

Mặc Khiêm Nhân lặng lẽ nhìn thanh katana đặt dựa vào tường, bây giờ trên người hắn đang có rất nhiều vết thương xấu xí, Mộc Như Lam mà thấy thì thể nào cũng sốt ruột, hắn không muốn vậy, tuy đối với đàn ông thì thương tích đôi khi cũng là huy chương.

Hơn mười phút sau, cửa phòng tắm mở ra, Mộc Như Lam quấn khăn tắm đi chân trần ra, “Anh đi tắm đi.” Mấy bộ quần áo này nên vứt đi thôi.

“Tóc…”

“Em sẽ lau khô.” Mộc Như Lam nhẹ giọng.

Làn da Mộc Như Lam trắng nõn tựa tuyết, mịn màng không thua gì da em bé, vai và cánh tay cô đều để trần, giọt nước mờ ám từ từ chảy xuống khe ngực, thấm vào lớp khăn tắm. Thế nhưng Mặc Khiêm Nhân lại chẳng mảy may nảy sinh dục niệm bởi hắn đang bận để ý những vết thương rải khắp người cô, trên cánh tay có nhiều chỗ ứ máu do bị ngã, thậm chí còn có vết đạn sượt qua, đầu gối thì bầm tím bầm xanh…

Mặc Khiêm Nhân bỗng hơi thấy hối hận, đáng lẽ hắn nên giết chết tên đó mới đúng.

Mộc Như Lam theo ánh mắt của hắn nhìn xuống thương tích trên người, chỉ là mấy vết thương ngoài da, không có gì đáng ngại, “Khiêm Nhân, cần em giúp anh tắm không?”

Mặc Khiêm Nhân im lặng nhìn Mộc Như Lam, từng hồi sóng rung lên trong đôi mắt tựa hồ sâu, cuối cùng tất cả hóa lặng im, chỉ ngươi biết ta biết.

Hắn vào phòng tắm khóa cửa lại, cởi xuống chiếc áo sơmi tuy rách nhưng vẫn đủ che thân, trên chiếc gương treo tường hiện lên tấm lưng tái nhợt chi chít thương tích, vết trầy do va đập và vết cắt do bị kiếm chém chồng lên nhau, đỏ đỏ đen đen.

Hắn chỉ lạnh nhạt nhìn như nhiêu đó chẳng thấm vào đâu.

Nước ấm chảy qua những vết thương, cơn đau rát ấy thế mà chẳng đủ để hắn nhăn mày.

Muốn đạt được thứ gì đó thì phải trả giá tương đương, với Mặc Khiêm Nhân, chỉ cần cái cái giá đó không phải Mộc Như Lam hay người Mặc gia thì cho dù hắn có hy sinh bản thân cũng không tính là đắt.

Có điều từ giờ không thể tiếp tục như vậy nữa, cô ấy sẽ giận mất.

Mặc Khiêm Nhân tắm xong lại trầm tư hồi lâu, bình thường hắn quấn khăn quanh hông là đi ra được rồi, ngặt nỗi hắn không muốn Mộc Như Lam nhìn thấy vết thương sau lưng, ở đây không có áo choàng tắm, hắn cũng không quấn khăn quanh thân trên giống con gái được. Mặc Khiêm Nhân đánh liều nhìn đống quần áo bẩn trong thùng rác… Không, không mặc nổi…

“Cốc cốc cốc.” Có tiếng gõ cửa, giọng nói êm dịu của Mộc Như Lam vang lên, “Khiêm Nhân, ra đây để em bôi thuốc cho anh.”

“…”

Cuối cùng vẫn bị Mộc Như Lam nhìn.

Mặc Khiêm Nhân nằm sấp trên giường, Mộc Như Lam thì ngồi cạnh dùng bông y tế lau nhẹ lên vết thương. Mặc Khiêm Nhân cảm nhận được cái cúi lưng của cô, sợi tóc mềm mại chạm lên da hắn, âm ẩm, lành lạnh, hơi thở ấm áp phả lên vết thương, nhẹ nhàng, ôn nhu…

Cảm giác dịu dàng như ngấm vào máu truyền đi khắp cơ thể, làm tan chảy cả những phần cứng rắn lạnh lẽo nhất.

Mộc Như Lam cúi xuống, mái tóc đen vương hương bạc hà. Mặt sát mặt, môi kề môi, giọng cô ngâm nga êm ái, chiếm lấy góc linh hồn vốn chỉ thuộc về hắn, “Khiêm Nhân, anh là của em.”

Hắn nghe thấy linh hồn thay hắn trả lời: Đúng thế, anh là của em, tất cả những gì anh có cũng là của em.

++++

Hôm sau.

Joey nhận tin thì bật dậy ngay khỏi giường, sau một tháng mất ăn mất ngủ, cuối cùng hắn cũng an giấc được rồi. Hắn rẹt rẹt thay quần áo, hùng hổ xông lên nhà giam tầng ba cứ như muốn khoe cái gì vậy.

Lúc này Hans đang ăn sáng, cử chỉ tao nhã, tư thái cao quý, thoạt nhìn giống đang ở đại sảnh cung điện hơn là nhà giam.

Thấy bộ dáng của Joey lúc đến là Hans biết ngay Joey có chuyện muốn nói, gã nheo mắt làm Joey phải nuốt hết những lời đang định nói lại mà lui vội về sau, hắn đã kịp nói gì đâu, làm gì mà Hans thái độ ghê thế?! Làm hắn hết cả hồn!

Joey quyết định vờ lượn quanh một vòng rồi rời khỏi đây, không phải là hắn nhát gan đâu nhé, lần này hắn chỉ đi kiểm tra xem gã có ngoan hay không thôi!

“Cậu phó viện trưởng.” Đúng lúc này Hans lại lên tiếng khiến Joey phải dừng chân.

“… Chuyện gì?” Joey căng thẳng gần chết nhưng vẫn cố làm bộ nghiêm túc, cộng thêm tướng mặt khiến hắn trông càng thêm cay nghiệt, mặc dù bình thường hắn cũng hơi xảo quyệt thật.

“Cậu chưa nói chuyện cần nói mà đã đi rồi à?” Hans từ từ đứng dậy, mái tóc đen dài đung đưa theo, vài lọn vắt trước ngực càng làm nổi bật vẻ anh tuấn của gã.

“…” Gã thừa biết hắn muốn nói gì rồi còn hỏi!

Hans đi tới cửa buồng giam, hai tay chộp lấy song sắt, đầu thò ra ngoài, nụ cười ôn hòa thường trực nay vặn vẹo một cách kì dị, “Amon và vị hôn thê của hắn đã cùng nhau quay về rồi phải không? Thật đáng thất vọng! Chẳng có cái đếch gì vui cả!”

Joey toát mồ hôi lạnh, sợ đến nỗi gần như phải bỏ chạy. Hắn cứng nhắc bước từng bước đi ra, mình đúng là dở hơi mới chạy tới đây ăn khổ, hào hứng quá đâm ra quên mất Hans là một tên thái nhân cách tâm lý bất thường! Một tên thái nhân cách biến thái tới mức nghiêm trọng!

“Quá nhàm chán! Quá thất vọng! Ta muốn nhìn thấy vẻ mặt tuyệt vọng của Amon!” Hans nhăn nhó gào thét, ngay sau đó lại khôi phục vẻ mặt bình tĩnh, gã nhếch môi cười, đôi mắt quỷ dị sáng lên điên cuồng, “Nếu cô ta chết thì có khi nào Amon sẽ trở thành biến thái không? A… Nghĩ thôi đã muốn run cả người, ahaha… Hahahaha…”

Khắp tầng ba vang vọng tiếng cười cuồng loạn của Hans, các nữ phạm nhân rụt cổ lại, sợ hãi trốn vào trong chăn.

++++

Mặt trời ló dạng mang theo gió thu mát lành.

Gió thổi rèm cửa phất phơ, im lặng trùm lên cả căn phòng.

Trên chiếc giường trắng, những sợi tóc đen xõa khắp gối, hai cơ thể nằm nghiêng phải kề sát vào nhau, cánh tay rắn chắc của chàng trai bọc quanh vòng eo thon thả của cô gái, đầu vùi vào mái tóc cô, cô gái tựa lưng lên ngực chàng trai, cả hai cùng thiu thiu ngủ.

Thời gian chầm chậm nhỏ từng giọt, từng giọt…

Cô gái trở mình, vòng tay ôm hông chàng trai, thế nhưng thứ ngón tay cô đụng phải lại khiến cô tỉnh dậy ngay lập tức, cô ngơ ngẩn nhìn lồng ngực hắn, sau đó ngẩng đầu nhìn lên chiếc cằm đã gầy đi sau nhiều chuyện.

Vừa nãy cô đã đụng vào vết thương của hắn.

Mộc Như Lam cúi đầu, trên bụng hắn cũng có vết bầm, rõ ràng là do bị đá… Tên nào đá đây? Không chặt chân đúng là đáng tiếc…

Mà bọn kia rốt cuộc là ai? Chi đội C-D1… Là gì? Quân đội? Bộ đội?

Mộc Như Lam vừa nghĩ vừa dậy gọi điện bảo người ta mang thức ăn và quần áo lên rồi vào phòng tắm đánh răng rửa mặt.

Chuông cửa vang lên báo hiệu nhân viên đưa cơm tới, Mặc Khiêm Nhân mở mắt ngay tức khắc, ánh mắt vô cùng tỉnh táo, từ lúc Mộc Như Lam xuống giường là thần kinh của hắn đã tự động trở lại trạng thái cảnh giác, chỉ một sợi gió cũng có thể khiến hắn tỉnh giấc.

Mộc Như Lam ra khỏi phòng tắm, quấn khăn chuẩn bị đi mở cửa. Mặc Khiêm Nhân nhanh tay kéo cô ra sau lưng, mở cửa, nhận đồ, đóng cửa, hại nhân viên phục vụ ngẩn ra, hả?

Mộc Như Lam vừa ăn vừa cười nhìn vẻ mặt bình thản của Mặc Khiêm Nhân, thật là vui, mặc dù cả hai chẳng làm gì cả.

Bỏ hết mấy thứ Mặc Khiêm Nhân mới lựa ra vào lại trong chén hắn, sau đó bỏ thêm mấy thứ cô không muốn ăn, Mộc Như Lam cười vô tội, “Khiêm Nhân gầy quá, phải ăn nhiều nhiều để tẩm bổ.”

“… Mấy thứ này không có chất béo, ăn nhiều cũng không mập được.” Mặc Khiêm Nhân gắp đống hành tỏi cà rốt chất hơn nửa chén lên, mặc dù thực lòng hắn chỉ muốn đổ hết vào thùng rác.

“Anh phải ăn nhiều lên, không là ôm không thích đâu.” Mộc Như Lam mỉm cười nói bất kể Mặc Khiêm Nhân phản bác ra sao.

Mặc Khiêm Nhân cúi đầu im lặng ăn…

Thấy vậy Mộc Như Lam cười tươi hơn, đáng yêu quá, vừa kiệm lời lại vừa dịu dàng mà vẫn không mất vẻ đáng yêu, tưởng như nghiêm khắc nhưng thật ra là ngoài lạnh trong nóng, làm sao bây giờ? Muốn bắt nạt hắn quá…

Mặc Khiêm Nhân nào biết người yêu mình nghĩ gì, hắn đang bận đấu tranh với đống hành tỏi mà hắn căm thù đến tận xương tuỷ rồi… Sản phẩm thất bại nhất của tạo hóa chính là mấy thứ này!

====
Giáng sinh an lành~ Yêu các nàng ❤


Đã sửa bởi MDL lúc 25.12.2017, 08:18, lần sửa thứ 12.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     
Có bài mới 29.12.2017, 01:16
Hình đại diện của thành viên
Misery De Luvi
Thành viên cấp 7
 
Ngày tham gia: 25.11.2013, 09:57
Bài viết: 531
Được thanks: 25581 lần
Điểm: 30.23
Có bài mới [Gia, khẩu vị quá nặng - Hắc Tâm Bình Quả] Chương V106.4 - Điểm: 30
Chương V106.4: Quân vương VS Đế vương (4)
Editor: MDL
Beta-er: Misery De Luvi
Nguồn: diendanlequydon (DĐLQĐ)


Boston.

Đại học Harvard.

Như thường lệ, câu lạc bộ kịch tập diễn nghiêm chỉnh trong nhà hát, có điều tới nay vẫn còn một số người chưa thể hết căng thẳng.

Khoanh tay nhìn cô gái đang tập diễn vai phù thủy thế cho Mộc Như Lam, Tần Xuất Vân cau mày.

Cô ta diễn rất đạt, khắc họa nhân vật phù thủy ác độc biến thái rõ nét đến mức người xem nổi hết cả da gà, chỉ muốn ném trứng thối lia lịa lên sân khấu. Một bộ phim kinh dị khiến khán giả buồn nôn là một bộ phim thành công, một vai phản diện khiến khán giả căm ghét, ấy cũng là thành công của người đóng. Chỉ hiềm thành công này có thế sẽ ảnh hưởng xấu đến cuộc sống của diễn viên về sau, như cái cách diễn viên đóng vai Dung ma ma bị người ta ném đá ngoài đời vậy.

Tần Xuất Vân nhìn cô gái nọ, thử ướm gương mặt của Mộc Như Lam vào, tưởng tượng khi cô thể hiện biểu cảm vặn vẹo, ánh mắt hung ác… Mẹ nó, sao thấy lạc quẻ quá vậy?! Thật không thể tưởng tượng nổi Mộc Như Lam sẽ vào vai một mụ phù thủy kinh tởm như thế!

Tần Phá Phong ngồi ở hàng sau cùng, chân gác lên hàng ghế trước, miệng rôm rốp nhai khoai tây chiên, trông thì như đang tập trung nhìn lên sân khấu nhưng thật ra tâm trí đã bay đi phương trời nào rồi.

“Này!” Tần Xuất Vân đi tới cầm tập kịch bản quơ quơ trước mặt Tần Phá Phong, kéo linh hồn bé nhỏ của hắn về, “Anh để đầu óc đi đâu thế?”

“… Sao?” Tần Phá Phong quay sang.

Tần Xuất Vân chống nạnh, “Em càng nghĩ càng thấy Mộc Như Lam không hợp vai phù thủy, cô ta sẽ phá hỏng vở kịch tâm huyết của chúng ta mất!” Không chịu đi tập, không biết phối hợp với bạn diễn, đã thế gương mặt và thần thái của cô ta cũng không hợp đóng phản diện chút nào. Hơn một tuần nữa là tới lễ kỉ niệm tình hữu nghị giữa học viện Bạch Đế và trường Harvard rồi, vở kịch này là tiết mục hạ màn, nếu hỏng thì họ còn mặt mũi nào gặp Boss nữa! Kiểu gì cũng sẽ bị bọn Hắc Báo cười thối mũi cho xem!

“… Rồi sao?” Tần Phá Phong vừa rộp rộp nhai khoai vừa nhìn Tần Xuất Vân khó hiểu.

“Rồi sao cái gì? Đổi sang người này đi, em thấy cô ta diễn khá đấy chứ.” Tần Xuất Vân nhìn lên sân khấu thấy mụ phù thủy đang định cưỡng hôn công chúa. Mẹ… Kinh chết đi được, thật muốn ném cho mấy quả cà chua! Muốn hét lên bảo phù thủy xê ra! Để tui tới!

“… Không được.” Tần Phá Phong nhìn cô gái trên sân khấu, nhớ lại khi Mộc Như Lam nói ghét hắn, ánh mắt hắn u ám, miệng nở nụ cười giễu cợt, “Chính vì vai này gớm ghiếc nên anh mới để cô ta diễn, anh ngứa mắt cái vẻ dương dương tự đắc của cô ta.”

“…” Mượn việc công trả thù riêng thế này thì nhỏ mọn quá! Tần Xuất Vân đảo mắt chán chường, chẳng lẽ Mộc Như Lam đã đắc tội Tần Phá Phong lúc mình không biết? Bằng không dù họ có ghét Kha gia Mộc gia và cả Mộc Như Lam đến mấy, một khi chưa có lệnh của Boss, họ cũng sẽ không công tư lẫn lộn thế này. Có điều chủ tịch câu lạc bộ kịch là Tần Phá Phong, Tần Xuất Vân cũng lười tranh cãi, chẳng việc gì phải cãi nhau với ông anh mình chỉ vì một kẻ như Mộc Như Lam.

Thôi kệ, dù sao người bị chê cười nếu diễn dở hoặc bị ném đá nếu diễn đạt cũng không phải mình.

Tần Phá Phong nhai rau ráu lát khoai chiên. Ghét tôi hả… Hừ! Để rồi xem cô có tư cách ghét tôi hay không! Đồ con gái phách lối!

Văn phòng chủ tịch hội sinh viên.

Giữa không gian im ắng, chàng trai cao ráo đứng nơi cửa sổ, tay cầm một chiếc điện thoại, trời xanh mây trắng chẳng lọt nổi vào đôi mắt âm trầm tựa mặt biển cuồn cuộn sấm dữ mưa rền kia.

Vài sợi tóc lòa xòa che đi chiếc tai nghe bluetooth, có âm thanh từ đó phát ra.

“… Chi đội C-D1? Đến giờ này mà đống rác đó vẫn còn tồn tại sao? Lại còn ôm mộng được về trụ sở…” Giọng nói êm ái của Morse vang lên vô cảm, ánh mắt hắn lạnh băng, “Xử lý hết đi… Thằng ngu Gimino, thành sự không đủ bại sự có thừa. Phần Miller có thể cân nhắc lại, nếu đào tạo tử tế thì tên đó sẽ rất được việc.”

“Bảo Regu tới đây, tôi muốn bồi dưỡng một Ive Sparsona thứ hai…”

++++

Bệnh viện tâm thần Coen.

Mặc Khiêm Nhân đứng trước song sắt đen, nhìn Hans cười với mình.

“Nếu giam giữ vẫn không thể khiến ông hợp tác thì tôi sẽ xem xét cho ông đeo khóa miệng, từ nay về sau không cần nói nữa.” Mặc Khiêm Nhân lạnh lùng lên tiếng, không mang theo chút cảm tình.

Hans cười tươi hơn, “Không cần tôi nữa nên là bỏ mặc? Vô tình quá đấy Amon.”

“Người thông minh phải biết nắm lấy thời cơ. Lúc tôi cho ông nói ông đã chọn không nói; bây giờ tôi không cần nữa, ông có thể cút đi cùng sự ngu xuẩn và ý đồ xem kịch của mình rồi.” Mặc Khiêm Nhân giọng đều đều, tay đút vào túi quần, trông hắn thanh cao lạnh nhạt tựa một đấng quân vương đang hờ hững phán mi án tử hình, như thể thứ sắp lìa xuống chỉ là một hạt bụi.

Nụ cười trên môi Hans nhạt đi, gã nhìn Mặc Khiêm Nhân bằng ánh mắt hung ác, “Cái trò này không vui đâu.”

“Sự thật chứng minh kẻ thua cuộc mãi mãi chỉ là kẻ thua cuộc. Trong lúc ông còn giậm chân tại chỗ thì tôi đã đi được mấy con phố rồi.” Mặc Khiêm Nhân xoay lưng bỏ đi, nhẹ nhàng dứt điểm, “Trò chơi kết thúc.”

Ánh mắt đáng sợ của Hans đuổi theo Mặc Khiêm Nhân như một con độc xà, chợt gã nhếch môi cười, giọng dịu dàng quỷ dị, “Đúng là một đối thủ khó nhằn… Xem ra ta phải nghiêm túc thôi…”

“Vậy sao? Vậy cho phép tôi được tiễn ông về trời.”

++++

Vụ án phụ nữ mất tích được phá, truyền thông đưa tin tâng bốc Mặc Khiêm Nhân một phen, người thân của những cô gái được cứu cũng gửi lời cảm ơn hắn. Trái lại Mặc Khiêm Nhân chẳng có cảm giác gì, bởi nếu Mộc Như Lam không xuất hiện thì hắn còn định ẩn nấp thêm một thời gian nữa để thu thập tin tức, đồng nghĩa với việc sẽ có thêm nhiều người vô tội phải chết.

Hắn chẳng phải kẻ tốt lành gì, hắn cũng có tư tâm và ác niệm của mình. Chẳng qua thói đời quen nghĩ người ác là cực ác, người tốt là cực tốt thôi.

Điều duy nhất cải thiện tâm trạng của Mặc Khiêm Nhân là nhờ vụ này mà hắn được nghỉ phép hai tuần, và như thường lệ, nghỉ có lương.

Số lần nghỉ của Mặc Khiêm Nhân từ năm ngoái đến nay đã phá vỡ kỉ lục trước giờ, số ngày nghỉ cả theo quy chế lẫn tự phát cộng lại đã hơn gấp mấy lần so với từ năm ngoái đổ về trước. Mặc Khiêm Nhân từng có kỉ lục hai năm liền ở lỳ trong Coen không ra ngoài, đó cũng là lúc da hắn tái đi do ít tiếp xúc với nắng, mặc dù bây giờ vẫn còn hơi bệch nhưng có lẽ là do thiên sinh lệ chất, trông hắn vẫn tao nhã vô cùng.

Mộc Như Lam còn phải đi học nên Mặc Khiêm Nhân bèn cùng cô đi máy bay đến Boston, đồng hành là Ebert – người chốc chốc lại bị Mặc Khiêm Nhân buông lời cay nghiệt, ai bảo hắn đưa Mộc Như Lam tới đó làm gì? Nếu xảy ra chuyện bất trắc thì sao? Bất cẩn quá!

Năm tiếng sau, họ đặt chân đến sân bay quốc tế ở Boston.

Mặc Khiêm Nhân và Mộc Như Lam nắm tay đi trước, Ebert bề ngoài thì vẫn mang thần thái quý sờ tộc nhưng trong lòng lại thấy thốn thốn, hắn có cảm giác mình cứ như một con chó lẽo đẽo theo sau hai người họ vậy.

Cả ba đang chuẩn bị đi ra cổng sân bay thì bất thình lình có một bầu không khí cực kỳ hung hãn xộc lại từ bên cạnh.

Mặc Khiêm Nhân dừng bước nhìn sang, đôi mắt lạnh nhạt sắc bén như có thể nhìn thấu mọi thứ đối lại một đôi mắt lãnh khốc sắc bén như muốn chiếm đoạt tất thảy.

Mộc Như Lam nhìn theo Mặc Khiêm Nhân, thấy một nhóm người mặc đồ đen, thấy tên Bạch Mạc Ly từng suýt ném cô xuống lầu, thấy Tuyết Khả đi sau lưng y, và cả chàng trai trẻ đeo găng đen hở ngón đã xém làm cô nổ tan xác hồi ở trên đảo.

Chà, bọn đế chế Bạch đây mà.


Đã sửa bởi MDL lúc 31.12.2017, 23:17, lần sửa thứ 5.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 371 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: friendly1995, hanhha90, lyn trần, pttrang88, Thảo TNLuân, Tuyet và 176 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Hiện đại] Làm thế nào để ngừng nhớ anh - Mộng Tiêu Nhị

1 ... 35, 36, 37

2 • [Xuyên không] Khi vật hi sinh trở thành nữ chính - Tư Mã Duệ Nhi

1 ... 28, 29, 30

3 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 149, 150, 151

4 • [Cổ đại] Kiêu Tế - Quả Mộc Tử

1 ... 46, 47, 48

5 • [Xuyên không] Cuộc sống nông thôn nhàn rỗi - Kẹo Vitamin C

1 ... 108, 109, 110

6 • [Xuyên không - Cổ xuyên hiện] Ảnh hậu đối mặt hàng ngày - Ngã Yêu Thành Tiên

1 ... 37, 38, 39

7 • [Cổ đại] Nô gia không hoàn lương - Cật Thanh Mai Tương Nha

1 ... 36, 37, 38

8 • [Hiện đại] Cướp tình Tổng giám đốc ác ma rất dịu dàng - Nam Quan Yêu Yêu

1 ... 64, 65, 66

9 • [Xuyên không - Dị giới] Phế sài muốn nghịch thiên Ma Đế cuồng phi - Tiêu Thất Gia - New C888

1 ... 128, 129, 130

10 • [Hiện đại] Hôn nhân giá ngàn vàng - Cẩm Tố Lưu Niên (103/104]

1 ... 181, 182, 183

11 • [Hiện đại] Eo thon nhỏ - Khương Chi Ngư [NEW C66]

1 ... 24, 25, 26

12 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ nhà nghèo Bán phở heo

1 ... 9, 10, 11

13 • [Xuyên không] Vương phi thần trộm Hưu phu lúc động phòng! - Thủy Mặc Thanh Yên

1 ... 82, 83, 84

[Cổ đại - Trùng sinh] Trọng sinh cao môn đích nữ - Tần Giản

1 ... 137, 138, 139

15 • [Xuyên không] Trôi nổi trong lãnh cung Khuynh quốc khí hậu - Hoa Vô Tâm

1 ... 75, 76, 77

16 • [Hiện đại] Cục cưng lật bàn Con là do mẹ trộm được? - Ninh Cẩn

1 ... 87, 88, 89

17 • [Hiện đại] Người cha nhặt được - Cát Tường Dạ

1 ... 26, 27, 28

18 • [Hiện đại] Xin chào Chu tiên sinh! Dạ Mạn

1 ... 27, 28, 29

19 • [Xuyên không] Hỉ doanh môn - Ý Thiên Trọng

1 ... 105, 106, 107

20 • [Xuyên không Dị giới] Phượng nghịch thiên hạ - Lộ Phi (Phần 1)

1 ... 176, 177, 178



Shop - Đấu giá: Trang bubble vừa đặt giá 3433 điểm để mua Đá Peridot
Tuyền Uri: Thông báo: Các chị (bạn) đang edit/ sáng tác tại box Tiểu thuyết CHƯA HOÀN vui lòng cập nhật mục lục truyện. Thời gian từ 19/10/2018 đến 23/10/2018. Xin trân trọng cảm ơn :thanks:
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 702 điểm để mua Hoa anh đào
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 3268 điểm để mua Đá Peridot
Mía Lao: Ăn ở :v
Cô Quân: Vật phẩm hêts hạn hết cả r :cry:
Cô Quân: Sao bây giờ tui nghèo thế này hả trời  :cry:
Cô Quân: Ed ở đây vì đam mê và sở thích là PHI LỢI NHUẬN bạn à
thuy_ngan: chào các bn, ácc bạn cho mình hỏi có công việc làm thêm nào liên quan đến edit ko vậy? nếu có hãy gửi thư trực tiếp cho mk nha.
Shop - Đấu giá: Minh Huyền Phong vừa đặt giá 250 điểm để mua Couple
Shop - Đấu giá: Trang bubble vừa đặt giá 667 điểm để mua Hoa anh đào
Shop - Đấu giá: Trang bubble vừa đặt giá 3111 điểm để mua Đá Peridot
Shop - Đấu giá: susublue vừa đặt giá 2961 điểm để mua Đá Peridot
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 637 điểm để mua Cổ vũ
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 1090 điểm để mua Hộp quà Hamster
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 294 điểm để mua Thỏ tắm nắng
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 1732 điểm để mua Hamster lêu lêu
thuyvu115257: Hi Hoa Hồng
Shop - Đấu giá: hoa hồng vừa đặt giá 634 điểm để mua Hoa anh đào
Shop - Đấu giá: hoa hồng vừa đặt giá 1037 điểm để mua Hộp quà Hamster
Shop - Đấu giá: hoa hồng vừa đặt giá 605 điểm để mua Cổ vũ
Shop - Đấu giá: hoa hồng vừa đặt giá 279 điểm để mua Thỏ tắm nắng
Shop - Đấu giá: hoa hồng vừa đặt giá 1648 điểm để mua Hamster lêu lêu
Lãng Nhược Y: Viết cho người phụ nữ tôi thương Mọi người hãy vào bình chọn cho các bạn nào :D5 Ai có số bình chọn nhiều nhất sẽ nhận quà nha :kiss3:
Shop - Đấu giá: Trang bubble vừa đặt giá 602 điểm để mua Hoa anh đào
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 264 điểm để mua Thỏ tắm nắng
Shop - Đấu giá: Sư Tử Cưỡi Gà vừa đặt giá 250 điểm để mua Thỏ tắm nắng
Eun: Cưng ý kiến gì. Nảy quên nói lãi suất 25% tháng ấy :)2
Công Tử Tuyết: -.-
Tuyền Uri: Cho vay lãi suất thấp đây =))

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.