Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 369 bài ] 
Bỏ phiếu 

Bạn nghĩ tình yêu nào nguy hiểm nhất?
Bạn có thể chọn tối đa 2 ý kiến

Xem kết quả

Gia, khẩu vị quá nặng - Hắc Tâm Bình Quả

 
Có bài mới 12.12.2017, 03:18
Hình đại diện của thành viên
Misery De Luvi
Thành viên cấp 7
 
Ngày tham gia: 25.11.2013, 09:57
Bài viết: 532
Được thanks: 25974 lần
Điểm: 30.42
Có bài mới [Gia, khẩu vị quá nặng - Hắc Tâm Bình Quả] Chương V104.2 - Điểm: 42
Đang nước sôi lửa bỏng mà các nàng lại hóng thịt là saoooo =)))

Chương V104.2: Thổi bay (2)
Editor: MDL
Beta-er: Misery De Luvi
Nguồn: diendanlequydon (DĐLQĐ)

Sắc trời đen kịt, màn sương trên biển càng ngày càng dày, Ebert vất vả leo lên thuyền rồi chèo đi bằng đôi tay run run, lát sau lại nhận ra mình đang chèo sai hướng: thuyền neo ở sau đảo nên đáng lẽ hắn phải vòng lên trước mới đúng, vậy mà quýnh quáng thế nào lại chèo thẳng ra sau.

Thế là hắn hồng hộc chèo về, tự dặn mình phải cẩn thận không lại quá gần hòn đảo, tránh cho bị phát hiện.

Tín hiệu xung quanh hòn đảo bị nhiễu nên gọi điện thoại là điều bất khả thi. Đã không biết tình hình của Mộc Như Lam lại còn không liên lạc được với FBI, Ebert sốt ruột muốn điên lên được. Trong lúc rối trí, hắn chèo thuyền lòng vòng tại chỗ, không tiến thêm được tí nào.

Chết tiệt, bây giờ đang là thời khắc sinh tử!

Bất thình lình, từ trong làn sương hiện lên bóng một con tàu lớn, Ebert vội vàng chèo ra xa, ngặt nỗi sức động cơ mạnh hơn sức tay của hắn nhiều. Con tàu lướt ngang qua Ebert, hắn nghe có tiếng ai đó nói chuyện, chữ được chữ mất.

“… Ngày mai… Vật thí nghiệm… Ý…”

“Giáo hội…”

Cái gì đây? Ebert cau mày, hắn không biết, mà bây giờ cũng không phải lúc để tìm hiểu. Vừa nghĩ ngợi, Ebert vừa chèo về phía bãi biển, cuối cùng ngã ngửa nhận ra mình đã bị lạc! Hắn như một con kiến trôi dạt giữa đại dương mênh mông, không có hải đăng thì không tài nào phân biệt được đông tây nam bắc!

Mẹ nó!

++++

Đèn neon sặc sỡ làm sáng bừng cả thành phố nhộn nhịp, nhìn thì đẹp đẽ nhưng kỳ thực vô cùng hỗn tạp bẩn thỉu.

Tại một cao ốc, trên tầng cao nhất với bốn mặt là kính, có một người đàn ông đứng nhìn bụi trần phồn hoa.

Sau hai tiếng cốc cốc báo rằng cửa sắp mở, một người phụ nữ cao ráo bước vào, bộ âu phục được may vừa in càng làm nổi bật khí chất mạnh mẽ lạnh lùng của cô ta.

“Boss, ngài nên về thôi, Lãnh Nguyệt tiểu thư đang đợi ngài.”

Bạch Mạc Ly vẫn đứng im, thân hình cao lớn phả ra hơi thở lãnh khốc, trong đôi mắt sắc bén không có lấy dù chỉ nửa tia tình cảm.

Tuyết Khả nhìn Bạch Mạc Ly một lát rồi không quấy rầy hắn nữa, cô ta vặn tay nắm cửa chuẩn bị đi ra ngoài thì lại chợt nghe thấy y lên tiếng.

“Bảo cô ấy cứ ngủ trước đi, những lần sau cũng không cần chờ tôi.”

Tuyết Khả nhìn Bạch Mạc Ly, đáp nhẹ một tiếng rồi đi ra ngoài.

Cửa được khép lại, Tuyết Khả thở dài, đoạn cô ta đi tới chỗ bàn làm việc lấy điện thoại đánh một cuộc gọi, bên kia bắt máy gần như ngay tức thì. Giọng nói dịu dàng pha chút chờ mong của một người phụ nữ vang lên, nghe Tuyết Khả nói xong, cô gái nọ im lặng hồi lâu, “Tôi hiểu, cảm ơn cô, Tuyết Khả.”

“Lãnh Nguyệt tiểu thư đừng khách sáo.” Tuyết Khả đáp bằng ngôn ngữ công việc.

Lãnh Nguyệt thấy Tuyết Khả gọi mình như vậy thì nụ cười hơi gượng đi, sực nhớ tới một chuyện, cô ta hỏi, “Nghe nói vị công chúa Kha gia đã tiếp xúc với các cô rồi phải không?”

Tuyết Khả đang định gác máy nghe thế cũng phải khựng lại, sắc mặt vẫn vô cảm, “Có chuyện gì không?”

“Không có gì, tôi chỉ tò mò thôi. Hình như tại cô ta mà dạo này Phá Phong và Xuất Vân không vui, tôi làm chị cũng thấy hơi lo. Tôi muốn đến trường mấy đứa nó xem sao, vậy có được không?”

“Boss đâu có giam cầm cô, cô muốn đi đâu cứ đi không cần phải xin phép.” Tuyết Khả cau mày, “Nếu không còn gì nữa thì tôi cúp máy đây, tôi còn nhiều công việc phải giải quyết.”

“Ừ, tạm biệt.”

Cúp điện thoại, Tuyết Khả nhìn văn phòng của Bạch Mạc Ly lần nữa rồi ngồi xuống giở tài liệu ra đọc.

Đối diện cao ốc này chính là trung tâm thương mại ngày hôm đó.

Ánh mắt sắc bén của Bạch Mạc Ly dừng trên tầng cao nhất, trong đầu nhớ lại biểu cảm của cô gái nọ. Cao thế này mà cô ta không sợ thật sao? Hay cô ta tự tin vì đã có chỗ dựa? Vừa yêu quý tính mạng nhưng cũng vừa sẵn sàng chào đón cái chết, cái kiểu đó nhìn mà ngứa cả mắt, đáng lẽ y nên ném cô ta xuống luôn chứ không phải kéo lên một cách lạ lùng như thế. Cái chết của cô ta hẳn là sẽ giáng một đòn nặng nề vào Kha gia.

Như vậy sẽ rất thú vị cho xem…

Chỉ nghĩ thôi đã thấy khoái rồi.

Điện thoại trên bàn đột nhiên reo lên, Bạch Mạc Ly bắt máy, người gọi là một tên đàn ông có chất giọng khàn khàn, “Boss, thuyền của Giáo hội ‘quá cảnh’ rồi.”

“Vị trí.” Bạch Mạc Ly nhíu mày, vẻ hung ác phủ kín đôi mắt.

“Ở đảo Chapelle.”

“Thổi bay nó đi.”

“Tuân lệnh!” Bên kia phấn khích đáp, gì chứ đi đập người khác là hắn khoái lắm, khoái nhất là đập bọn Giáo hội.

Nước Mỹ là địa bàn của đế chế Bạch, Giáo hội chưa xin phép cũng chưa chào hỏi mà đã tự tiện “quá cảnh”, vi phạm vào hiệp định, không việc gì hắn phải nương tay.

Tất nhiên, “quá cảnh” loại này không phải quá cảnh thông thường.

++++

Con tàu tiến về phía hòn đảo, trên thân tàu màu đen là hai chữ “S-P” được sơn đỏ, người trong nhà hay tin phần đông đều đã chạy ra ngoài .

Đang thiêm thiếp cạnh cái lồng nhốt Mặc Khiêm Nhân, gã trọc bị tiếng chạy của đám đồng bọn đánh thức thì mới nhận ra mình đã ngủ đứng nãy giờ. Gã quát, “Muốn chết hả, chạy hết ra ngoài thì thằng nào canh?!”

“Nhốt hết lại rồi canh mẹ gì nữa.” Có một tên vừa chạy ra vừa trả lời gã.

“Thằng chó này!” Gã trọc nhổ nước miếng, gã phải ở lại đây quan sát Mặc Khiêm Nhân, không thể rời vị trí.

Mộc Như Lam thấy tầng một chỉ còn mỗi mình gã trọc, không biết ngoài kia xảy ra chuyện gì nhưng xem ra ông trời muốn giúp cô. Cô vừa ôm đầu Mặc Khiêm Nhân vừa đếm từng phút. Theo tiếng đếm âm thầm của cô, mí mắt gã trọc dần nặng trĩu, cuối cùng gã ngã phịch ra đất, bất tỉnh nhân sự.

Mộc Như Lam nhếch môi, trên người cô có giấu kim tẩm thuốc mê – một trong những thu hoạch của buổi shopping hôm qua. Lúc gã trọc tóm lấy cô, cô đã thừa dịp giằng co chích cho gã vài nhát; gã da thô thịt dày, tưởng là bị móng tay cô cào trúng nên không thèm để ý. Vì không chích thẳng vào mạch máu nên tác dụng bị chậm đi, cũng may là vẫn có.

Mộc Như Lam đỡ Mặc Khiêm Nhân ngồi tựa vào tường rồi đứng dậy định đi ra nhưng lại bị hắn chộp tay lại.

Với người bình thường, ma túy sẽ có tác dụng trong vòng ba tiếng, hiện tại Mặc Khiêm Nhân đứng không nổi nhưng lý trí của hắn không hề bị thân thể chi phối, mặc dù thỉnh thoảng mắt cũng bị mờ đi.

“Đừng chạy lung tung…” Yết hầu Mặc Khiêm Nhân giật giật, hắn nắm chặt ngón tay Mộc Như Lam, “Ở cạnh anh…”

“Anh mới là người đừng chạy lung tung ấy.” Mộc Như Lam cúi xuống đưa tay vuốt ve gương mặt tái nhợt của hắn, dịu dàng mà quỷ dị, “Lần sau nếu còn tự ý chạy lung tung, giấu em đi tới mấy chỗ đâu đâu để bị người ta ức hiếp… Em sẽ bẻ gãy chân anh để anh mãi mãi không đi được nữa, mãi mãi ở bên cạnh em.”

Dứt lời cô rút tay, quay lưng bỏ ra ngoài, bây giờ, cô phải đi hạ màn thôi.

Chết tiệt…

Mặc Khiêm Nhân nhìn Mộc Như Lam dần rời khỏi tầm mắt mình, bực dọc miết mạnh cái trán, còn mười phút nữa…

Ra khỏi lồng sắt, Mộc Như Lam nhìn gã trọc ngất xỉu dưới đất, lục từ trong người gã ra một khẩu súng và một con dao găm.

Băng đạn chỉ còn ba viên, phải sử dụng thật thông minh. Hồi ở thủ đô cô đã học bắn với nhóm Tô Bắc Thiệu, bắn khá chuẩn, nhưng dùng ba viên đạn chống lại chừng đó người là chuyện không tưởng, hơn nữa tiếng súng sẽ khiến bọn chúng chú ý.

Thế nên…

Mộc Như Lam vung dao găm đâm mạnh vào tim gã trọc, gã mở bừng mắt nhìn cô trừng trừng, miệng há ra mà không thốt được lời nào.

“Á!” Có người trong lồng kia chứng kiến cảnh này thì hoảng sợ hét lên.

Mộc Như Lam quay sang nghiêm giọng, “Không muốn chết thì im miệng lại.”

Cô gái này cũng không ngốc, biết kẻ thù của kẻ thù là bạn nên lập tức bụm miệng ngồi im, mắt dán vào Mộc Như Lam. Chẳng lẽ cô ấy là đặc công? Tuy giết người mà mặt lạnh tanh như thế trông hơi ghê, cơ mà vẫn rất ngầu!

Mộc Như Lam rút dao ra, máu bắn tung tóe làm cô phải chùi tạm con dao lên áo gã trọc, sau đó để ý tình hình bên ngoài một chút rồi nhanh chân chạy lên tầng hai.

Bên ngoài có rất nhiều người còn tầng hai thì chỉ có một hai tên, hơn nữa kiến trúc trên này tiện cho việc đánh lén hơn hẳn tầng một. Phải, trước giờ bài của cô luôn là đánh lén, “phát huy sở trường tránh sở đoản” là chuyện hết sức bình thường, vả lại cô cũng không phải chính nhân quân tử.

Tầng hai có vài căn phòng, một trong số đó có tiếng va đập, tiếng kêu đau đớn của phụ nữ và tiếng chửi tục tĩu của đàn ông, có lẽ chính là cô gái mà Mộc Như Lam và Ebert đã bắt gặp lúc mới tiến vào.

Mộc Như Lam lặng lẽ đẩy cửa ra, tên đàn ông đang quá hưng phấn nên chẳng mảy may phát hiện. Trong phòng chỉ có một bóng đèn vàng, vì đảo này đã bỏ hoang khá lâu nên hệ thống điện không được tốt cho lắm, đèn ở đây cái nào cũng mờ mờ.

Tên đàn ông quay mông về phía Mộc Như Lam, cô gái kia thì kẹp hờ hông hắn, mắt đờ đẫn như sắp ngất đến nơi. Mộc Như Lam thình lình xuất hiện làm tim cô gái đập lệch một nhịp, đến khi ý thức được thì đã thấy tên đàn ông gục xuống chết không nhắm mắt, trên lưng là một con dao găm ngập vào tim.

Đối với một sinh viên Pháp y xuất sắc đã từng học y học lâm sàng, xác định chính xác vị trí trái tim và dùng dao đâm mạnh vào nó cũng chẳng phải là chuyện gì khó khăn.

“Cô ổn chứ?” Mộc Như Lam lo lắng hỏi, cô đẩy xác tên đàn ông ra thì mới phát hiện hạ thể của cô gái vô cùng thê thảm, cơ thể chi chít vết thương, thậm chí còn có vết bỏng do tàn thuốc.

Vẫn chưa hết kinh ngạc, cô gái thấy Mộc Như Lam xé rèm cửa xuống che cho mình, thấy Mộc Như Lam dịu dàng hỏi han mình, nhìn mình bằng đôi mắt ấm áp hơn cả mặt trời… Dù hai tay Mộc Như Lam đã đỏ màu máu, đối với cô giờ phút này không có gì đáng kính hơn Mộc Như Lam.

“Cô có biết trên lầu còn bao nhiêu tên không? Bọn chúng tổng cộng có bao nhiêu tên, vũ khí thế nào?” Mộc Như Lam hỏi.

Cô gái nhanh chóng lấy lại bình tĩnh, nhìn cái xác cũng phần nào nắm được tình hình, cô cau mày lo lắng, “Tầng hai trừ hắn ra còn bốn tên nữa, bọn chúng chính là những kẻ đi bắt cóc vào ban ngày. Tầng một có khoảng mười lăm tên, tên nào cũng có súng, trong đó tên đội phó chi đội C-D1 là mạnh nhất, hắn có một thanh kiếm katana. Sếp của chúng thì tôi chưa gặp nhưng có vẻ là một tên quái vật. Hắn ở trong căn phòng duy nhất dưới tầng một, cứ hai ngày lại có hai phụ nữ bị đưa vào, sau đó bị ném ra trong bao tải…”

Mộc Như Lam nhìn cô gái, cô ấy biết nhiều thật, xem ra thân phận khá đặc biệt, tạm thời không phải kẻ thù là tốt rồi.

Dưới lầu mười lăm tên, trên lầu bốn, ban ngày đi bắt cóc thì bây giờ chắc hẳn đang nghỉ ngơi, đương nhiên phải tranh thủ giết chúng trước.

Có lẽ do ở đây chủ yếu làm lao động trí óc để chế ma túy nên ý thức cảnh giác không cao như quân nhân, chúng đinh ninh rằng tại địa bàn của mình sẽ không xảy ra chuyện gì nguy hiểm, càng tạo điều kiện cho Mộc Như Lam găm dao vào tim chúng trong lúc chúng ngủ say.

Đến căn phòng cuối cùng, Mộc Như Lam nhẹ nhàng mở cửa, thấy trong đó có một gã đang nằm trên giường. Cô đứng im tại chỗ quan sát một hồi, chắc chắn rằng gã ta thở rất đều – độ lên xuống của lồng ngực cho thấy một giấc ngủ khá sâu, bấy giờ cô mới từ từ bước vào. Cửa phòng khẽ khàng khép lại, có một tên đàn ông đã núp ở đó từ bao giờ…



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     

Có bài mới 14.12.2017, 01:36
Hình đại diện của thành viên
Misery De Luvi
Thành viên cấp 7
 
Ngày tham gia: 25.11.2013, 09:57
Bài viết: 532
Được thanks: 25974 lần
Điểm: 30.42
Có bài mới [Gia, khẩu vị quá nặng - Hắc Tâm Bình Quả] Chương V105 - Điểm: 53
Chương V105: Hồi phục
Editor: MDL
Beta-er: Misery De Luvi
Nguồn: diendanlequydon (DĐLQĐ)


Ánh trăng rọi qua khung cửa sổ, phủ lên căn phòng tối một lớp lụa bàng bạc.

Mộc Như Lam từ từ tiến về phía gã nằm trên giường, tay nắm chặt con dao dính máu, tựa như một khóm hoa yếu ớt nhưng chứa đầy gai độc.

Bóng hình cao lớn đằng sau lạnh lùng nhìn theo Mộc Như Lam, hắn cầm súng nhắm vào đầu cô, lên nòng…

Một tiếng động nhỏ phá vỡ không gian tĩnh mịch.

Mộc Như Lam đứng sựng lại, ánh mắt thoáng thay đổi, chết tiệt…

“Pằng!”

Chất lỏng màu đỏ bắn lên người Mộc Như Lam, kèm theo đó là hàng loạt tiếng nổ ầm ầm như đang có chiến cơ oanh tạc. Mộc Như Lam không biết chuyện gì đang xảy ra nhưng cô biết mình phải nhào lên giết chết gã đàn ông vừa bị tiếng súng đánh thức, và cô đã làm vậy.

Thế nhưng đối thủ nhanh nhạy hơn cô tưởng, gã ta giơ tay che lại chỗ hiểm yếu, con dao của Mộc Như Lam chỉ đâm được vào cánh tay chắc nịch những cơ. Gã phẫn nộ gầm một tiếng, bàn tay to vung lên muốn chộp lấy cổ Mộc Như Lam.

Mộc Như Lam nhíu mày tránh thoát, như một con mèo dẻo dai linh hoạt, cô luồn qua cánh tay gã đồng thời đâm một nhát khiến gã phải hét lên đau đớn. Nhân lúc gã ta còn chưa kịp phản ứng, cô nhanh chân nhảy thoắt ra sau, ôm cứng đầu gã, tặng cho gã một đường dao ngọt xớt lên yết hầu, máu tươi tức khắc phun ra tung tóe…

Tất cả diễn ra chỉ trong vỏn vẹn vài giây.

Phía trên con tàu lớn không biết từ lúc nào đã xuất hiện hai chiếc trực thăng. Cửa khoang trực thăng bật mở, một tay xạ thủ với giọng cười phách lối ló đầu ra, cầm súng rocket nhắm thẳng xuống con tàu, mặc kệ người bên dưới gào la ra sao, “Haha, tao ngứa mắt đám Giáo hội chúng bay lâu rồi mà bay còn tự vác xác tới thì bảo sao không chết… Hahaha… Để tao tiễn chúng bay về Thái Bình dương nhé…”

“Này, anh lo con tàu đi nhé, tôi đi giải quyết cái nhà kia đây! Hahaha…” Một tên trên chiếc trực thăng còn lại nói to, đôi tay đeo găng da hở ngón màu đen bám chặt vào cửa khoang. Chiếc trực thăng nghiêng mình, bay về phía căn nhà duy nhất trên hòn đảo.

“Hahaha… Tao sẽ cho bọn mày tan xương nát thịt!”

Nhìn trực thăng hằm hằm lao tới như muốn thổi bay phe mình, tên đội phó bình tĩnh chỉnh kính mắt, lấy di động đánh một cuộc gọi.

Con tàu chìm trong khói lửa.

Tiếng ồn bên ngoài đã giúp át đi tiếng súng, Mộc Như Lam thả tay ngồi phịch xuống giường, thấy cô gái ban nãy giờ đã quần áo chỉnh tề, cầm súng đứng tựa vào cạnh cửa. Cô ấy tròn mắt nhìn Mộc Như Lam, có vẻ khiếp sợ khi thấy Mộc Như Lam cắt cổ gã đàn ông không chút ghê tay.

Mộc Như Lam ngồi nghỉ thêm một lát, cánh tay cô tê rần, gần như nâng không nổi, xem chừng cơ bắp đã bị quá tải do hoạt động nặng. Bình thường cô chỉ làm loại “nghệ thuật” tao nhã từ tốn thôi, rất hiếm khi hồng hộc giết người kiểu này.

Mộc Như Lam chùi dao lên ga giường cho sạch rồi bước xuống. Thấy cô gái nọ vẫn còn đang nhìn, cô đi vòng qua xác tên đàn ông đã suýt cho mình ăn kẹo đồng, mỉm cười bảo, “Cảm ơn cô đã cứu tôi, mà người cô không sao thật chứ?”

Cô gái nghe vậy thì ngẩn ra, lát sau mới lắc đầu thay cho câu trả lời. Kỳ lạ… Thật kỳ lạ… Sao mình lại có cảm giác này? Cô ấy còn trẻ mà đã giết người không chớp mắt, mình hẳn phải thấy ghê sợ mới đúng, nhưng tại sao nụ cười và ánh mắt của cô ấy… lại làm mình cảm thấy cô ấy chính là thiên sứ do Thượng đế phái xuống? Cảm giác này an toàn quá đỗi, như thể mỗi tế bào đều nói rằng, cô ấy sẽ không làm mình tổn thương…

Tuy xảy ra chuyện ngoài ý muốn nhưng tầng hai cơ bản đã xử lý xong, mà bên ngoài đang có vụ gì thế nhỉ?

Sau khi vào toilet rửa mặt tiện thể uống nước, Mộc Như Lam sang một phòng khác có chỗ nhìn ra ngoài, cô vừa mở chốt thì hai cánh cửa sổ lập tức bật ra đập vào tường, một luồng gió mạnh xộc vào khiến cô phải dùng tay che, cả mái tóc đen dài cũng bị thổi tung bay.

“Hả?” Trên chiếc trực thăng bay cách đó không xa, tên xạ thủ súng rocket ngạc nhiên ồ lên, dịch nòng súng khỏi cái cửa sổ nơi Mộc Như Lam đang đứng. Hắn chớp chớp mắt nhìn mái tóc đen cùng vóc dáng và màu da của cô, “Giáo hội nhận người da vàng từ hồi nào vậy?” Giáo hội rất nặng việc phân biệt chủng tộc, trong đó chúng khinh nhất là người da vàng.

Chờ cho quen với sức gió rồi, Mộc Như Lam bỏ tay xuống đi tới gần cửa sổ, thấy chiếc trực thăng mà không khỏi kinh ngạc, chuyện gì thế này?

“Thôi kệ, bắn luôn, cùng phe với lũ Giáo hội thì là rác hết.” Nói đoạn nhắm nòng súng vào Mộc Như Lam, chuẩn bị khai hỏa, “Hả? Cái gì?!” Hắn đột nhiên la to, tay bóp bóp cái tai nghe liên lạc, “Có lộn không đấy?! Sao lại không bắn nữa? Tôi còn chưa bắt đầu mà!… Rồi rồi! Biết rồi! Phiền phức!”

Hắn thu súng về, tức tối trừng Mộc Như Lam một cái rồi đóng sầm cửa khoang, chiếc trực thăng lại nghiêng mình bay đi.

Mộc Như Lam chỉnh lại tóc tai đoạn nhìn ra cửa sổ, con tàu đang chìm trong biển lửa, có rất nhiều người bị thương, còn hai chiếc trực thăng thì dần dần mất hút.

Tuy không hiểu mô tê gì nhưng lũ bắt cóc Khiêm Nhân của cô bị thương vong thế này là chuyện tốt đến không thể tốt hơn.

Cùng lúc đó tại tầng một.

Có vài tên trúng đạn may mắn chưa chết nhưng cũng không tránh khỏi bị thương, những cô gái ban nãy còn tưởng có cảnh sát tới cứu mình giờ đây thẫn thờ vì tuyệt vọng, cơ hội sống bất ngờ hiện ra trước mặt, rồi lại bất ngờ tan biến đi mất.

Tên đội phó đi tới chỗ giam Mặc Khiêm Nhân, ngồi xổm xuống kiểm tra vết thương trên xác gã trọc, đoạn thong thả kết luận, “Chết bởi một dao duy nhất. Gọn gàng dứt khoát. Xem ra không phải chuột mà là một con mèo có vuốt, đúng không Amon?” Ánh mắt lạnh băng xuyên qua lớp kính bắn thẳng về phía Mặc Khiêm Nhân.

Mặc Khiêm Nhân vẫn giữ vẻ bình thản, ma túy mới phát tác chưa đầy nửa tiếng, chỉ khi ma túy có tác dụng thì hắn mới hoàn toàn được xem là vô hại. Trước đây bọn chúng chưa tính được với thể chất của hắn thì ma túy mất bao lâu mới có tác dụng, và sẽ có tác dụng trong bao lâu, bây giờ đã nắm được quy luật rồi, dĩ nhiên chúng chẳng sợ gì nữa, một con hổ bị thương thì có thể làm gì ngoài mạnh mồm cơ chứ?

Tên đội phó hừ một tiếng, quay lại ra lệnh cho đám cấp dưới còn hoạt động được, “Đi bắt con ả đó lại cho ta, nhất định sếp sẽ rất thích hương vị hơi quá ‘hoạt bát’ này.”

“Vâng!” Qua chuyện vừa rồi, bọn chúng càng thêm sùng bái tên đội phó. Chỉ một cú điện thoại đã có thể chặn đứng được đế chế Bạch! Đáng nể!

Ban đầu bọn chúng có mười lăm người, trên con tàu mới tới cũng có mười lăm người, ai ngờ đế chế Bạch đùng một cái tấn công làm đồng bọn trên tàu chết hơn một nửa, số còn lại đều bị trọng thương, đoán chừng không cầm cự được nên đã ném xuống biển hết rồi; trên đảo cũng có không ít người bị thương hoặc nặng hoặc nhẹ, tính cả tên đội phó thì còn bảy người hoạt động được, chưa kể mấy tên đang ngủ trên tầng hai, sợ gì không bắt được một đứa con gái? Có vuốt hả? Nhổ đi là được.

Muốn lên tầng hai chỉ có một con đường duy nhất: chiếc cầu thang sát tường rộng chưa đến hai mét.

Mộc Như Lam đổ nước tràn cầu thang, sau đó kéo dây điện ra khỏi tường, quấn quanh nhẫn của mình rồi đặt lên bậc thang ướt sũng, hễ chúng xông lên là cô lại bật công tắc giật cho chúng một phen ra trò…

Lúc rửa mặt uống nước Mộc Như Lam đã phát hiện nước ở đây có vị mặn, nước muối dẫn điện tốt và chiếc nhẫn bạc của cô cũng thế, đây là kiến thức vật lý hồi sơ trung, bây giờ cô chỉ việc áp dụng.

Cô gái nọ đứng cạnh nhìn từng bước hành động của Mộc Như Lam, cảm thấy thật ngoài sức tưởng tượng, Mộc Như Lam đúng là… lợi hại ghê luôn.

Hiện trong tay cô có vài khẩu súng, đạn cũng tạm đủ dùng, Mộc Như Lam nhắm vào những tên đang bị dòng điện gây khó khăn, vừa nổ súng vừa tiếc, “Điện áp yếu quá, không là giật chết được chúng rồi.”

Những tên chưa bị sập bẫy nhanh chóng rời khỏi vùng có điện, bắt đầu nhắm bắn Mộc Như Lam. Cô trốn sang căn phòng gần nhất, tự hỏi tiếp theo nên làm gì. Điện trên cầu thang sẽ không cầm chân chúng được lâu, chúng chỉ cần đợi đến khi hệ thống quá tải làm đứt cầu chì, hoặc tìm một vật cách điện để đi lên là xong.

Đối đầu trực diện quả thật không hợp với cô chút nào, cô chỉ giỏi đánh lén thôi.

Nãy vừa giết thêm được ba tên, vậy bây giờ còn bao nhiêu nhỉ?

“Phế vật!” Đã có mấy thằng em bị bắn chết, đám còn lại thì không dám tiến lên, tên đội phó nhìn mà xấu hổ thay, đúng là nhục mặt chi đội C-D1, có một đứa con gái cũng bắt không xong!

Giật lấy súng từ tay một gã khác, tên đội phó lạnh lùng nói, “Vào phòng sếp đóng cầu dao tổng đi.”

“Hả?… Vâng, vâng!” Kẻ bị sai đi sợ tái mặt nhưng không thể không tuân theo.

Mộc Như Lam nghe vậy vội vàng kéo dây điện lên, ngay tức khắc có một viên đạn lướt sát qua cánh tay cô, để lại một vệt đỏ nóng rát.

“Pằng pằng pằng…” Mấy phát liên tục.

“Cẩn thận!” Cô gái núp trong căn phòng đối diện Mộc Như Lam lo lắng kêu lên.

Mộc Như Lam nhíu mày, dây điện được thả thẳng xuống cầu thang một góc 90 độ, chỗ cô nấp cách bậc thang đầu tiên vài bước chân, cô phải đi ra ngoài thì mới kéo dây điện lấy nhẫn được. Ngặt nỗi đây là loại cầu thang một nhịp* mười mấy bậc, bọn kia có vẻ cũng đã nhảy lên thứ gì đó cao gần bằng sàn tầng hai rồi, cô không thể rời khỏi căn phòng này, đồng nghĩa với việc không thể lấy lại nhẫn của mình.

*Cầu thang một nhịp thì sẽ không có khúc gấp, không có chỗ nấp, Mộc Như Lam mà đi ra là mặt đối mặt với bọn C-D1 ngay.

Tệ thật, cô rất thích cái nhẫn đó.

Mộc Như Lam đứng đậy, cùng lúc đó đèn phòng tắt phụt, quanh cô giờ chỉ còn bóng tối.

Đêm đã về khuya, vạt trăng mỏng in lên cửa sổ chẳng đủ để rọi vào phòng.

Có tiếng bước chân chạy lên cầu thang, kèm theo tiếng hét của cô gái bên kia. Mộc Như Lam nhăn mặt, người chúng nhắm vào phải là cô mới đúng, theo những hiểu biết của cô gái về lực lượng của chúng thì xem ra cô ấy ở chung với chúng đã được một thời gian, nếu thế cô ấy chỉ cần im lặng phủi sạch quan hệ với cô là sẽ sống, nhưng sao bây giờ…

Sắc mặt Mộc Như Lam thay đổi, cô đi nhanh tới chỗ cửa sổ, tay chống bệ cửa, nghiêng người nhảy ra.

“Bộp!”

Mộc Như Lam đột nhiên ngừng rơi.

“Đúng là một con mèo nhanh nhẹn.” Chất giọng trầm tĩnh, ánh nhìn sắc bén, còn ai ngoài tên đội phó mạnh nhất chi đội C-D1. Hắn chộp tay Mộc Như Lam lại, để cô lơ lửng giữa không trung.

Mộc Như Lam mới động đậy một chút thì tay kia của hắn ta lập tức dí súng vào đầu cô, giọng nói trầm tĩnh nghe sao mà u ám, “Muốn một lỗ trên đầu không?” Hắn ta không đùa đâu.

Mộc Như Lam ngẩng đầu nhìn họng súng đen ngòm, mím môi im lặng.

Cô đã không còn ngốc như kiếp trước nữa, cứng quá thì dễ gãy, làm gì có ai cương trực được mãi. Sống trên đời, rồi cũng sẽ có lúc phải khom lưng quỳ gối, cái đó gọi là thức thời chứ không phải hèn yếu. Người nhát gan thì thường sống lâu, còn những ai hay hiếu kì, tuy sẽ được trải nghiệm nhiều hơn nhưng cái chết cũng sẽ đến nhanh hơn.

++++

Hai chiếc trực thăng hạ cánh xuống bãi đậu trong một sân vận động, cửa khoang mở ra, tên thanh niên đeo găng da hở ngón nhảy xuống, tóc đen hơi xù, cằm nhọn, mặt sắc nét.

“Tóm lại là làm sao?!” Hắc Báo bực ra mặt, thẳng tay ném khẩu rocket tới chỗ Tuyết Khả đang đứng. Hắn căm đám Giáo hội kinh tởm kia từ lâu rồi, mãi mới có cơ hội nghiền nát bọn chúng, thế quái nào chưa được mấy phút đã bị gọi trở về? Cứ y như sắp lên đỉnh thì bị phá bĩnh vậy! Mà những lúc như thế thì cơn giận của đàn ông không nhỏ chút nào đâu!

Bạch Hổ tháo băng trên tay xuống, vẻ mặt cũng chẳng vui vẻ gì.

Tuyết Khả vẫn giữ thái độ lạnh lùng, “Bên kia đã lấy một phần ba mật mã của ‘két sắt’ ra trao đổi với Boss, tính ra chúng ta không hề lỗ.”

“Tả Nhất Tiễn nói đã tìm được chìa khóa rồi mà?” Bạch Hổ vừa quấn băng lại vừa nhíu mày hỏi.

“Anh ta làm mất trong chuyến đi tới Universal Studios Hollywood rồi, Boss bảo anh ta tìm không ra thì đừng về.” Tuyết Khả thản nhiên đáp.

(MDL: Đọc lại V95 để biết chìa khóa đang nằm trong tay ai nhé =))~)

“Shit! Chuyện lớn vậy mà cô còn bình tĩnh được hả?… Còn thằng khỉ kia nữa, cái dây chuyền bự như thế cũng làm mất cho được! Nó ăn phân mà lớn chắc?!” Hắc Báo điên cả đầu, thằng khỉ Tả Nhất Tiễn nên chui vô lại trong bụng mẹ đi thì hơn!

Bạch Hổ dừng tay quay sang cười với Hắc Báo, “Hình như cậu lớn chừng này cũng nhờ ăn những thứ giống Nhất Tiễn mà.”

“…”

“Đủ rồi đó! Ông chú biến thái đa nhân cách kia, tránh xa tôi ra cái!” Hắc Báo nổi đóa.

Tuyết Khả quay lưng định rời khỏi đây nhưng đi được vài bước lại phải ngoái đầu nói với Hắc Báo, “Có vẻ lần này Boss sẽ không cho cậu hành động.”

“…” Hắc Báo ngớ ra, nụ cười kiêu ngạo tắt lịm.

Bạch Hổ vuốt ve cánh tay phải quấn băng trắng, cười đến là ôn hòa.

“Boss bảo cậu về học viện, vị trí hội trưởng học viện Bạch Đế cậu không muốn ngồi cũng phải ngồi.” Dứt lời Tuyết Khả nghênh ngang bỏ đi, bỏ lại Hắc Báo với vẻ mặt đau khổ.

“…” Thôi hắn chui vô lại trong bụng mẹ cho rồi. Hắn không muốn về học viện làm cái chức hội trưởng gì đó đâu! Suốt ngày bị gọi là hội trưởng Tả Nhất Đao, nghe cứ như hội trưởng hội “Mỗi ngày chém người ta một đao” không bằng! Gớm! Tả nhất đao… Vậy còn hữu nhất đao đâu!

++++

Cầu dao tổng một lần nữa được bật lên.

Mộc Như Lam bị ném vào nơi sáng nhất ngay dưới bóng đèn, tay quệt lên mặt sàn đầy cát.

Tên đội phó đứng trước mặt cô đưa mắt nhìn quanh, từ tầng một đến tầng hai, khắp nơi đều là xác của người phe hắn. Tất cả không phải do cuộc tấn công của đế chế Bạch, mà lại là do một đứa con gái?

Một đứa con gái!

Bất ngờ xuất hiện, bất ngờ tấn công, im ru từ đầu chí cuối.

“Để ta xem, cô là thần thánh phương nào.” Hắn ta chống gối ngồi xuống, đưa tay ra định nắm cằm Mộc Như Lam, nào ngờ mới được nửa đường đã phải khựng lại.

Có thứ gì đó lạnh ngắt kề lên cổ hắn ta, người đáng lẽ phải ở trong lồng nay đứng sau lưng tên đội phó, tay cầm một thanh katana.

Mặc Khiêm Nhân lạnh lùng nhìn xuống tên đội phó, thấy hắn ta đưa tay về phía Mộc Như Lam, đôi mắt lạnh nhạt đanh lại, hắn lên tiếng, thản nhiên mà đầy uy hiếp, “Ngươi không cần tay mình nữa hả?”

====
A Khiêm vạn tuế, vạn tuế, vạn vạn tuế!


Đã sửa bởi MDL lúc 29.03.2018, 03:11, lần sửa thứ 10.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     
Có bài mới 19.12.2017, 23:48
Hình đại diện của thành viên
Misery De Luvi
Thành viên cấp 7
 
Ngày tham gia: 25.11.2013, 09:57
Bài viết: 532
Được thanks: 25974 lần
Điểm: 30.42
Có bài mới [Gia, khẩu vị quá nặng - Hắc Tâm Bình Quả] Chương V106.1 - Điểm: 35
Áu áu kịp rồi, may quá chưa qua ngày 20 (TvT)
Ta dịch vội nên câu chữ chưa trau chuốt lắm, sẽ beta đàng hoàng sau. Các nàng thông cảm và đừng quên quay lại đọc đoạn cuối của V105 nha~

Chương V106.1: Quân vương VS Đế vương (1)
Editor: MDL
Beta-er: Misery De Luvi
Nguồn: diendanlequydon (DĐLQĐ)

Nhìn lưỡi kiếm kề lên cổ mình, tên đội phó thu tay về, từ từ đứng dậy, “Mày lừa bọn tao?”

Hắn ta nghĩ, nhất định là Mặc Khiêm Nhân chưa bị tiêm ma túy, nhất định là thế! Thông thường tác dụng của ma túy sẽ kéo dài ba tiếng đồng hồ, cho dù thể chất của Mặc Khiêm Nhân đặc biệt đến mấy thì cũng không thể rút ngắn thời gian tới mức này được! Hơn nữa theo ghi chép bấy nay, nếu Mặc Khiêm Nhân bị tiêm thật thì ít nhất phải một tiếng nữa mới bắt đầu gượng dậy được!

Nhưng…

Hắn ta đã tận mắt nhìn ma túy được tiêm vào cơ thể Mặc Khiêm Nhân cơ mà! Rốt cuộc chuyện gì đã xảy ra?!

“Có lẽ phải cảm ơn một tên phạm nhân ta từng bắt.” Giọng nói lạnh nhạt của Mặc Khiêm Nhân không hề mang thêm một sắc thái cảm xúc nào khác, như thể thứ đi vào cơ thể hắn chỉ là nước lọc chứ không phải hơn mười loại ma túy.

“Hửm?” Tên đội phó không hiểu nhưng Mặc Khiêm Nhân cũng không định nói nhiều, còn đối phương thì chỉ đang cố gắng phân tán sự chú ý của hắn, hắn ta nghiêng đầu uốn hông, chóp mũi lướt sát qua mặt kiếm, chống hai tay xuống đất, lộn người ra sau đồng thời chân phải đá mạnh vào tay cầm kiếm của Mặc Khiêm Nhân.

Mặc Khiêm Nhân mặt không đổi sắc, động tác của tên đội phó hiểm là thế nhưng với hắn lại chỉ như trò con nít, hắn dễ dàng tránh được cú đá, dùng tay quặp lấy cổ chân tên đội phó, điêu luyện vật một cái khiến tên đội phó đang lộn nửa chừng phải đo đất.

Mặc Khiêm Nhân nhìn Mộc Như Lam lau sạch mấy hạt cát trong lòng bàn tay, vung kiếm đâm vào tay tên đội phó, mũi xuyên qua da thịt cắm xuống mặt đất.

“A!” Hắn ta đau đớn hét lên.

Lại thấy đầu gối Mộc Như Lam bị thương, Mặc Khiêm Nhân đạp một cước vào đầu gối tên đội phó, mạnh đến mức nghe răng rắc.

“A—!”

Thần sắc Mặc Khiêm Nhân đạm mạc, mỗi một cử chỉ đều hết sức tao nhã, tựa như quý tộc cao quý, lại tựa như đấng quân vương coi rẻ chúng sinh. Hắn là vị bạo quân mà đến cả những tên biến thái trong bệnh viện Coen cũng phải dè chừng, một chuyên gia tâm lý học tội phạm mà lý trí luôn luôn đặt trước tình cảm, cho dù lúc này quần áo không sạch sẽ hào nhoáng, trên người cũng có chút vết thương.

Tên đội phó đau đến mức tay chân bủn rủn, mặt đỏ bừng giận dữ, hắn ta ngẩng đầu nhìn Mặc Khiêm Nhân trông xuống hắn như trông một con kiến, căm hận nói, “Ngay từ đầu mày đã phỉnh bọn tao!”

Bị tiêm hơn mười loại ma túy trong suốt một tháng, nước uống và thức ăn thì bị hạn chế, thế mà sức lực vẫn đủ để đánh bại hắn ta, tinh thần vẫn tỉnh táo không chê vào đâu được! Vậy thì khi chưa bị thương, hắn làm sao có thể bị bọn họ bắt được! Làm sao có thể bị bọn họ đánh gần chết được!… Tên này cố ý! Hắn biết nếu không làm vậy thì bọn họ sẽ không nói cho hắn biết chuyện của Giáo hội và cũng sẽ không thừa nhận bố hắn là do Giáo hội hãm hại. Quy định đầu tiên của Giáo hội chính là không được để cho kẻ địch bức cung ra bất kì tin tức nào, cho dù có phải tự sát!

… Thật độc ác! Tên đàn ông này! Lãnh khốc vô tình với người khác và với cả bản thân! Bất chấp thủ đoạn để đạt được mục đích!

“Việc gì ta phải thành thật với các ngươi?” Mặc Khiêm Nhân thản nhiên hỏi.

“Sếp tao sẽ không bỏ qua cho mày! Tuyệt đối không! Mày đừng hòng sống sót mà ra khỏi đây!” Tên đội phó phẫn nộ hét to như đang phải chịu một nỗi nhục nhã ê chề.

Mặc Khiêm Nhân nhếch miệng cười mỉa, “Đừng nói ngươi không biết đây là kiếm của ngươi đấy nhé.” Mặc Khiêm Nhân rút thanh katana lên, máu tươi rơi từng giọt như những đóa hoa thắm.

Tên đội phó trợn mắt, kiếm… Đúng rồi, đây là kiếm của hắn, hắn đã đặt nó trong phòng sếp, nhưng giờ nó lại nằm trong tay Mặc Khiêm Nhân, tức là…

“Hắn chạy rồi.” Như đọc được suy nghĩ của tên đội phó, Mặc Khiêm Nhân nói tiếp.

Cái gì?!

Mắt tên đội phó càng trợn to hơn nữa.

“Lúc hai chiếc trực thăng bắt đầu tới oanh tạc, hắn đã trốn ra bằng đường cửa sổ, bỏ chạy trên con thuyền duy nhất chưa bị nổ tung.” Chỉ là giọng trần thuật bình thường nhưng lại khiến cho người nghe cảm nhận được cái gọi là nhục thấu tâm can, ác hơn cả chửi tục, độc hơn cả mỉa mai, khiến họ phải nhớ tới hắn cả đời.

Thuộc hạ còn đang ở tiền phương mà chủ tướng phía sau thấy nguy hiểm lại chuồn một mình, đối với những thuộc hạ trung thành tận tâm mà nói, đây là một sự mỉa mai không thể chấp nhận nổi.

Bàn tay chưa bị thương nắm lại thành đấm, đôi mắt bên dưới tròng kính vỡ tối sầm đi, bao nhiêu phẫn nộ oán hận chất đầy lồng ngực nhưng lại không thể bộc phát.

Mặc Khiêm Nhân ném cây kiếm đi, tới ngồi xuống bên cạnh Mộc Như Lam, hắn cầm tay cô lên, trên đó dính đầy cát và vết máu, có của kẻ khác, cũng có của cô; người cô lấm bẩn, có máu của kẻ khác, cũng có máu của chính cô.

Cô tựa như một kỵ sĩ xuất hiện vào lúc hắn không ngờ nhất, cảm giác ngỡ ngàng và mững rỡ khi ấy đã khảm sâu vào linh hồn hắn, cái cảm giác khi mà mi đang cô độc nơi chiến trường, bỗng nhiên có một người đến bên cạnh mi, cùng mi giết địch, cùng sinh cùng tử…

Mặc Khiêm Nhân kéo bàn tay Mộc Như Lam lên ngắm một hồi rồi nhẹ nhàng thổi, hơi thở âm ấm phảng phất như thuốc gây tê, làm Mộc Như Lam không còn thấy đau nữa.

Mộc Như Lam mỉm cười nhìn Mặc Khiêm Nhân, thấy vết thương trên người hắn thì ngừng lại, cô vươn tay kia đặt lên khuôn mặt gầy gò của hắn, cất giọng dịu dàng, “Em giận lắm, Khiêm Nhân.”

Tuy biết là hắn cố ý để bị bắt nhưng những vết thương đó là thật, ma túy cũng đã thật sự được tiêm vào người hắn… Rõ ràng hắn là của cô, mỗi một sợi tóc, mỗi một miếng thịt, mỗi một ánh nhìn đều là của cô, người khác dựa vào đâu mà dám để lại dấu vết trên cơ thể hắn? Cho dù là chính hắn cũng không được, cô sẽ tức giận, sẽ cực kỳ cực kỳ tức giận.

“… Anh xin lỗi, sẽ không có lần thứ hai.” Mặc Khiêm Nhân nói, đôi mắt coi rẻ tất cả mọi thứ nay phản chiếu bóng dáng cô, như thể cô là cả thế giới của hắn, giọng nói dịu mát như gió vang lên chắc nịch, “Anh hứa.”

Hắn sẽ không bao giờ để cô mạo hiểm vì hắn nữa, chuyện như thế một lần là quá đủ rồi.

Mộc Như Lam nhìn hắn, một hồi lâu sau mới nhoẻn miệng cười, “Vậy lần này em tha thứ cho anh.”

“Cảm ơn.” Mặc Khiêm Nhân nhìn cô cười, khóe môi cũng nhếch lên một độ cong khó thấy, khoảnh khắc dịu dàng thoáng qua đó khiến người ta không khỏi muốn đến gần, để rồi lại lặng lẽ lùi ra vì khí chất lạnh lùng xa cách.

Dưới ánh đèn mờ mờ, đôi nam nữ không hề ôm nhau nhưng bầu không khí lại ngọt ngào hơn cả ôm, họ cứ thế nhìn vào mắt nhau, nói với nhau vài câu ngắn gọn, cả những cô gái dõi theo nãy giờ cũng không dám lên tiếng quấy rầy.

Lát sau, Mộc Như Lam bỗng nhớ ra một chuyện, vội đứng dậy chạy lên lầu, dây điện đã sớm bị ném vào trong, Mộc Như Lam không đi tìm nhẫn ngay, thay vào đó cô chạy tới hành lang nơi có cô gái đang nằm trên vũng máu.

“Ráng cầm cự.” Phát hiện cô ấy chưa chết, Mộc Như Lam vội vàng ngồi xuống bên cạnh, bắt đầu tiến hành sơ cứu theo kiến thức đã học. Lúc nãy cô gái này đã chạy ra làm mồi nhử giúp cô kéo dài thời gian.

Đôi mắt cô gái đang mất dần tiêu cự nhưng vẫn cố duy trì, cô ấy cảm nhận được sinh mệnh mình sắp đi đến hồi kết, biết mình không còn nhiều thời gian, thế nhưng cô lại thấy thoải mái hơn bao giờ hết. Cô gái nhìn Mộc Như Lam, mỉm cười gắng thốt ra hai chữ, “Cảm ơn…”

“Tôi đã làm gì cho cô đâu. Suỵt, đừng nói chuyện, cô sẽ ổn thôi.” Mộc Như Lam động não cố nhớ lại những kiến thức ngành Y đã học, nhưng ở đây không có thuốc, không có dụng cụ, cô gái này lại mất máu quá nhiều…

Cô gái khẽ lắc đầu, trong cuộc sống, hai tiếng “cảm ơn” không nhất thiết chỉ dành cho những người đã làm gì cho mình. Mộc Như Lam xuất hiện, dù mới gặp chưa tới một tiếng nhưng cô cũng đã thấy như được cứu rỗi, ánh mắt của cô ấy, không có chán ghét không có căm hận, chỉ có bạt ngàn ấm áp bao dung, làm cô cảm thấy, sự tự do đã mất bấy lâu cuối cùng cũng đã trở lại…

Cô gái kỳ diệu, có được một ánh nhìn của cô ấy là cô thỏa mãn rồi.

Chết cũng không hối tiếc…

Cô gái đưa tay lên muốn lấy vật gì đó nhưng lại không đủ sức, “… Sợi dây chuyền trên cổ tôi… cô giữ nó giùm tôi có được không ?”

Mộc Như Lam ngập ngừng hai giây rồi sờ lên cổ cô gái, đụng phải một sợi dây chuyền, cô nhẹ nhàng cởi nó ra, thấy trên dây chuyền có lồng một chiếc huân chương quân nhân.

“Đây là đồ của anh trai tôi… Anh ấy là người tôi kính yêu nhất… Lâu lắm rồi tôi chưa gặp anh… Luôn muốn nói với anh ấy lời xin lỗi, tiếc là… Không còn cơ hội nữa rồi…” Cô gái nhẹ nhàng khép mắt, một giọt lệ trượt xuống gò má, trái tim thanh thản ngừng đập, cũng như cô ấy thanh thản đón nhận cái chết.

Mộc Như Lam nhìn chiếc huân chương, nhẹ nhàng đặt tay lên đầu cô gái, “Cám ơn cô. Ngủ ngon nhé.”

====
Các nàng add fb Ngô Tuệ của ta nhé, search từ khóa notntue là ra, sắp tới có thông báo gì quan trọng ta sẽ update lên đó hết ;)


Đã sửa bởi MDL lúc 20.12.2017, 00:03, lần sửa thứ 2.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 369 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: Bongbong28, heocon13, Hắc Thiên Phong, ngocbichtrinh và 144 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Hiện đại] Hôn nhân giá ngàn vàng - Cẩm Tố Lưu Niên (HOÀN)

1 ... 183, 184, 185

[Cổ đại] Yêu nghiệt khuynh thành Minh vương độc sủng - Thụy Tiếu Trụ

1 ... 47, 48, 49

3 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128

4 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 158, 159, 160

[Hiện đại] Bà xã anh chỉ thương em - Nam Quan Yêu Yêu

1 ... 145, 146, 147

6 • [Xuyên không - Dị giới] Phế sài muốn nghịch thiên Ma Đế cuồng phi - Tiêu Thất Gia - New C981

1 ... 139, 140, 141

7 • [Cổ đại - Huyền huyễn] Sư phụ Ma Quân đồ đệ Thượng Thần - Tô Nhị Khuyết

1 ... 26, 27, 28

8 • [Hiện đại] Eo thon nhỏ - Khương Chi Ngư [NEW C73]

1 ... 28, 29, 30

9 • [Xuyên không Dị giới] Phượng nghịch thiên hạ - Lộ Phi (Phần 1)

1 ... 176, 177, 178

10 • [Xuyên không - Huyễn huyễn] Ma phi khuynh thế độc sủng nàng - Dạ Ngữ Phàm

1 ... 37, 38, 39

[Cổ đại - Trùng sinh] Trọng sinh cao môn đích nữ - Tần Giản

1 ... 137, 138, 139

[Hiện đại] Hoa hồng nhỏ của anh - Song Du

1 ... 17, 18, 19

[Xuyên không] Chuyên tâm độc sủng mùa xuân của hạ đường thê - Vũ Sơ Tình

1 ... 35, 36, 37

14 • [Hiện đại] Anh nghĩ anh sẽ không thích em - Nam Quan Yêu Yêu

1 ... 40, 41, 42

15 • [Hiện đại] Nhốt yêu - Sắc

1 ... 13, 14, 15

16 • [Hiện đại] Làm thế nào để ngừng nhớ anh - Mộng Tiêu Nhị

1 ... 20, 21, 22

17 • [Hiện đại - Võng du] Cô dâu Hoa Yêu - Mặc Thanh Thành

1 ... 24, 25, 26

18 • [Xuyên không Dị giới] Phượng nghịch thiên hạ - Lộ Phi (Phần 2)

1 ... 161, 162, 163

19 • [Xuyên không] Cuộc sống nông thôn nhàn rỗi - Kẹo Vitamin C

1 ... 108, 109, 110

20 • [Cổ đại] Kiêu Tế - Quả Mộc Tử

1 ... 46, 47, 48



Shop - Đấu giá: Sam Sam vừa đặt giá 328 điểm để mua Bong bóng ngôi sao
akiaki2325: Alo...ta là akinomi cũ nha nàng... nick cũ ko lấy lại đuọc nhờ ami chuyển truyện Hạo vương truy thê sang truyện đang đăg hộ... mấy hôm nữa ta sẽ đang chương tiếp nha mấy nàng
Shop - Đấu giá: Sam Sam vừa đặt giá 250 điểm để mua Cún ngủ
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 1534 điểm để mua Rùa võ sĩ
Công Tử Tuyết: Re: [Trắc nghiệm] Bạn có tò mò nhân cách thứ hai nào đang trú ẩn trong mình?
Shop - Đấu giá: heocon13 vừa đặt giá 1237 điểm để mua Mề đay đá Garnet 2
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 1192 điểm để mua Rùa võ sĩ
Shop - Đấu giá: Snow cầm thú HD vừa đặt giá 250 điểm để mua Hot Dog
anonkit99: hello
Shop - Đấu giá: ngocquynh520 vừa đặt giá 1072 điểm để mua Ngọc cam
Shop - Đấu giá: sun520 vừa đặt giá 264 điểm để mua Chậu hoa tình yêu
Shop - Đấu giá: Độc Bá Thiên vừa đặt giá 474 điểm để mua Thỏ mi gió
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 1020 điểm để mua Ngọc cam
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 1177 điểm để mua Mề đay đá Garnet 2
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 1134 điểm để mua Rùa võ sĩ
Shop - Đấu giá: becuacon vừa đặt giá 500 điểm để mua Rùa võ sĩ
Shop - Đấu giá: Melodysoyani vừa đặt giá 250 điểm để mua Chậu hoa tình yêu
Công Tử Tuyết: Re: [Trắc nghiệm] Bạn có tò mò nhân cách thứ hai nào đang trú ẩn trong mình?
Shop - Đấu giá: susublue vừa đặt giá 970 điểm để mua Ngọc cam
Kim Jong-hyun: Nhường con rùa nha :hixhix: nó theo chụy từ ngày mới dô diễn đàn đó, me lâu lắm mới hiện  :cry:  ri ri
Shop - Đấu giá: Kim Jong-hyun vừa đặt giá 310 điểm để mua Rùa võ sĩ
Shop - Đấu giá: Vivi3010 vừa đặt giá 450 điểm để mua Thỏ mi gió
Shop - Đấu giá: Gwendolynn vừa đặt giá 294 điểm để mua Rùa võ sĩ
Shop - Đấu giá: Gwendolynn vừa đặt giá 820 điểm để mua Dây chuyền đá Peridot
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 780 điểm để mua Dây chuyền đá Peridot
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 1120 điểm để mua Mề đay đá Garnet 2
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 922 điểm để mua Ngọc cam
Shop - Đấu giá: Độc Bá Thiên vừa đặt giá 364 điểm để mua Thỏ mi gió
Shop - Đấu giá: hoa hồng vừa đặt giá 279 điểm để mua Rùa võ sĩ
Shop - Đấu giá: hoa hồng vừa đặt giá 332 điểm để mua Bí xinh

cron
DiendanLeQuyDon | ddLQD | Phong thu am | studio | YeuCaHat
Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.