Diễn đàn Lê Quý Đôn


≧◠◡◠≦ ≧◉◡◉≦ ≧✯◡✯≦ ≧◔◡◔≦ ≧^◡^≦ ≧❂◡❂≦

Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 371 bài ] 
Bỏ phiếu 

Bạn nghĩ tình yêu nào nguy hiểm nhất?
Bạn có thể chọn tối đa 2 ý kiến

Xem kết quả

Gia, khẩu vị quá nặng - Hắc Tâm Bình Quả

 
Có bài mới 15.10.2017, 02:14
Hình đại diện của thành viên
Misery De Luvi
Thành viên cấp 7
 
Ngày tham gia: 25.11.2013, 09:57
Bài viết: 531
Được thanks: 25581 lần
Điểm: 30.23
Có bài mới [Gia, khẩu vị quá nặng - Hắc Tâm Bình Quả] Chương V100.2 - Điểm: 41
Xin lỗi các nường, dạo này thi cử nhiều quá :'(

Chương V100.2: Bạch Đế (2)
Editor: MDL
Beta-er: Misery De Luvi
Nguồn: diendanlequydon (DĐLQĐ)

Mộc Như Lam ở lại trường Y cả tối, cô thấy hứng thú với mấy cái xác trong đó nên sau khi giải phẫu xong đã nán lại mày mò một chút, nếu giảng viên trực không phát hiện đèn còn sáng và đuổi cô ra thì có khi cô còn chơi đến tận khuya.

Mộc Như Lam rời khỏi trường Y thì mới để ý bụng mình đang ột ột biểu tình, giờ này căn tin chắc đã đóng cửa rồi, đành ra cửa hàng tiện lợi mua một cái bánh bao về gặm vậy. Mộc Như Lam ngồi một mình trên đài phun nước, vui vẻ đung đưa hai chân, cô ngẩng đầu nhìn nhìn bầu trời lốm đốm sao trăng, không khỏi nở một nụ cười dịu dàng.

Thế giới này tươi đẹp quá, xin được tỏ lòng cảm kích đến từng sinh linh đang tồn tại. Ngẫm kĩ lại thì trên đời đâu thiếu người khổ hơn cô, sao cô lại được trùng sinh nhỉ, không biết liệu trong biển người mênh mông kia còn có ai là người trùng sinh nữa không.

Sau tất cả, cơ hội được bắt đầu một lần nữa chính ân huệ lớn nhất mà thế giới này dành cho cô, vì thế cô không cầu có bàn tay vàng vạn năng như trong tiểu thuyết. Cô tin rằng phải có nỗ lực thì mới có thành quả.

Ánh trăng sáng ngời đắp lên người Mộc Như Lam một lớp voan mỏng vô hình, nụ cười của cô chân thành đến thuần túy, nước bắn tí tách sau lưng, khúc xạ nên những tia sáng lấp lánh.

Mộc Như Lam cắn thêm một miếng bánh rồi tiếp tục nhấm nháp.

Trên tòa nhà gần đó, Morse đứng đút tay vào túi quần, đôi mắt xám dõi theo cô gái bên đài phun nước, không hiểu đang có cảm xúc gì.

Lát sau, Mộc Như Lam bỏ rác vào thùng rồi trở về ký túc xá.

Jennifer ngủ say không biết trời trăng gì, đã vậy còn đá chăn làm lộ hết bụng ra. Mộc Như Lam tiện tay đắp lại chăn cho Jennifer, sau đó phát hiện trên chiếc bàn cạnh giường mình có một cái cặp lồng cơm, cô bèn đi tới mở ra xem, bên trong là thức ăn vẫn còn ấm.

Sau một chốc im lặng, Mộc Như Lam nói cảm ơn với Lê Dạng đang ngủ quay lưng về phía cô rồi ngồi xuống giường ăn cơm. Tuy đã hết đói rồi nhưng cô không muốn để phí thiện ý của người khác.

Trên đời này liệu có được mấy người đối tốt với mi? Được mấy người luôn luôn đối tốt với mi? Vì vậy dù chỉ là một chút thiện ý, mi cũng phải biết quý trọng nha.

Nghe thấy lời cảm ơn cùng tiếng nhai nuốt, Lê Dạng hé mắt, vẻ mặt đầy phức tạp, cô siết chặt tấm chăn, một giọt lệ tràn khỏi khóe mi…

Ghét cô ấy…

Thật ghét cô ấy…

Cô sẽ không bao giờ quên mình đã sung sướng ra sao khi biết Mộc Như Lam sẽ tới một trường đại học Mỹ xa xôi. Cô thích Đoàn Nghiêu, thích suốt từ hồi học sơ trung, vậy mà Mộc Như Lam tự dưng ở đâu nhảy ra, cô ấy vừa giỏi vừa xinh, chẳng mấy chốc đã chiếm được trái tim của cả lớp F. Vì ghen tị, cô quyết giữ khoảng cách với Mộc Như Lam bằng mọi giá, một phần sợ mình trở thành thứ con gái ghen tuông mù quáng, một phần sợ mình bất tri bất giác thích cô gái này để rồi lâm vào cảnh tiến thoái lưỡng nan.

Không thể hoàn toàn ghét ai đó là một chuyện vô cùng khổ sở.

Cô cũng sẽ không bao giờ quên khi mà chàng trai nọ đứng dưới ánh trăng, đẹp như một đóa hoa lộng lẫy làm cô mê luyến, hắn nói, “Em đi Mỹ chăm sóc Lam Lam giúp tôi đi.”

Tại sao lại là cô cơ chứ? Cô chưa bao giờ gần gũi với Mộc Như Lam, thậm chí còn cố để không xuất hiện trong cuộc sống của cô ấy, vậy tại sao lại là cô? Lê Dạng không biết, dù gì cô cũng không thể từ chối yêu cầu của hắn, chỉ đành xách hành lý đến đây, bất đắc dĩ phải quan tâm cô ấy, chăm sóc cô ấy.

Ghét cô ấy…

Nhưng lại không thể hoàn toàn ghét.

Mộc Như Lam ngoái đầu lại, nhìn Lê Dạng một hồi như có điều nghi hoặc.

Bỗng chiếc điện thoại đặt trong túi rung lên, thấy người gọi là Mặc Khiêm Nhân, cô mỉm cười đứng dậy mở cửa đi ra ban công.

“Sao trễ thế này còn gọi cho em? Có chuyện gì à?” Mộc Như Lam nhẹ nhàng hỏi, Mặc Khiêm Nhân luôn nghĩ cho cô, trước giờ hắn chỉ gọi điện vào những lúc chắc chắn không gây phiền cho cô thôi.

“Không có gì.” Giọng nói trong trẻo lạnh lùng của Mặc Khiêm Nhân truyền qua ống nghe.

Mộc Như Lam chớp chớp mắt, “Anh đang ở trên xe?” Cô nghe thấy tiếng động cơ xe.

“Ừ.” Mặc Khiêm Nhân ngừng một lát rồi nói tiếp, “Anh phải đi phá án, sẽ không liên lạc với em cho đến khi trở về.”

Bên Mộc Như Lam bỗng im lặng hẳn. Mặc Khiêm Nhân nghe tiếng tim mình đập từng nhịp căng thăng, bàn tay cầm lái không khỏi siết lại.

Một hồi lâu sau, giọng nói dịu dàng thường lệ lại vang lên, “Nguy hiểm lắm sao?”

“… Anh ổn.”

“Anh sẽ không gạt em chứ?”

“Không đâu.”

“… Ừm.” Mộc Như Lam cúi đầu nhìn bàn chân, cả hai cùng giữ im lặng, chỉ có tiếng thở nhẹ nhàng truyền qua ống nghe cho họ biết người kia vẫn còn cầm máy.

Những lúc hai người ở chung, Mặc Khiêm Nhân cũng có đi phá án nhưng chưa lần nào hắn phải gọi điện báo cho cô, chứng tỏ vụ án lần này nguy hiểm hơn bình thường và cần nhiều thời gian, Mặc Khiêm Nhân cũng có vẻ rất coi trọng nó. Mộc Như Lam nghĩ, có khi nào liên quan đến hung thủ đã sát hại bố hắn không?

“Đừng chết nhé.” Mộc Như Lam nói. Nếu đã là chấp niệm của hắn thì cứ để chính hắn phá vỡ đi.

Mặc Khiêm Nhân hơi ngẩn người, hắn bất giác nở một nụ cười hiếm hoi, đôi mắt lạnh nhạt dần say trong xúc cảm dịu dàng, “Ừ.”

Đêm tĩnh lặng trôi qua cùng ngàn sao lấp lánh, tựa như ánh mắt thượng đế trông xuống trần gian.

++++

Một ngày nắng chói, sân khấu trong hội trường lớn được trưng dụng cho việc tập kịch. Đây là một vở kịch cổ tích do câu lạc bộ kịch biên soạn: Một ả phù thủy xấu xí độc ác đem lòng yêu cô công chúa xinh đẹp thiện lương. Với tâm lý vặn vẹo biến thái, ả ta đã nảy ra một ý tưởng kinh tởm — khiến công chúa mãi mãi ngủ say trong một chiếc hòm thủy tinh cùng với ả. Cuối cùng, ả phù thủy bị hoàng tử chém chết.

Cẩu huyết gì mà cẩu huyết thế!

Mộc Như Lam ngồi ghế khán giả xem người ta tập kịch, trên sân khấu đang có một nam sinh diễn vai phù thủy thay cô, cứ như cô chẳng liên quan gì đến vai này vậy, Tần Xuất Vân nhìn mà tức cành hông.

“Này, qua biết bao nhiêu ngày rồi mà cô vẫn không chịu tập, đến lúc diễn quên lời thoại thì sao?” Tần Xuất Vân nén giận chất vấn.

“Trí nhớ của tôi tốt lắm.” Mộc Như Lam chẳng buồn liếc Tần Xuất Vân lấy một cái.

“Đây không phải vấn đề trí nhớ! Diễn kịch trước toàn trường chẳng lẽ cô không căng thẳng à? Ngộ nhỡ làm hỏng cả vở kịch thì sao hả?!” Tần Xuất Vân nhìn cái vẻ bình thản của Mộc Như Lam mà chỉ muốn tẩn cho cô một trận.

“Vậy cô tìm người khác diễn đi.” Mộc Như Lam tiếp tục chống cằm xem cuộc vui trên kia.

Tần Xuất Vân tức phát run, Mộc Như Lam đã ăn chắc vai phù thủy rồi nên không còn sợ cái quái gì nữa! Cứ dùng chiêu “tìm người khác đi” là có thể dễ dàng khiến bọn họ im miệng!

Mẹ nó! Tên Tần Phá Phong chết bầm! Đây mà là con cừu dễ ăn hiếp á, cô ta là bà nội của họ thì có!

Không riêng gì Tần Xuất Vân mà những kẻ hùa theo cô ta cũng khó chịu không kém, ngặt nỗi không ai dám đụng đến Mộc Như Lam, đây là Harvard chứ không phải Bạch Đế, tuy bọn họ có một vài đặc quyền nhưng không đến mức được phép gây sự lung tung.

Tần Nhược Liễu vào nhà hát, thấy Tần Xuất Vân bị Mộc Như Lam trêu ngươi như vậy thì nảy ra một ý, “Chị Xuất Vân.”

Tần Xuất Vân nhìn sang, đang định lên tiếng trả lời thì bỗng bị Tần Nhược Liễu kéo sang thì thầm gì đấy làm cô ta hết tròn mắt lại cau mày. Nhìn Mộc Như Lam, cô ta không nghĩ cách này thì có gì hả hê, Mộc Như Lam cùng lắm chỉ là một con mèo có tí vuốt thôi, không cần phải phải làm đến mức đó.

Tần Nhược Liễu dường như biết Tần Xuất Vân nghĩ gì, “Chị à, cô ta phách lối quá thể đáng, có lỗi mà vẫn cứ trơ mặt ra thì sao xứng được gọi là ‘thiên sứ’ cơ chứ. Chị nhìn không thấy tức à? Đừng quên boss…”

“Thôi, không còn chuyện gì nữa thì em ra ngoài đi.” Tần Xuất Vân mất kiên nhẫn phất tay đuổi Tần Nhược Liễu ra, bụng nghĩ con nhỏ này vẫn cái tật ti bỉ thích hãm hại người khác, tưởng bọn họ không biết bản tính của nó chắc.

Tần Nhược Liễu cắn môi tội nghiệp nhìn Tần Xuất Vân nhưng vô ích, đành chuyển sang trừng Mộc Như Lam cháy mặt rồi bỏ đi.

Mộc Như Lam liếc Tần Nhược Liễu một cái, sau đó tiếp tục tập trung về sân khấu, trong đôi mắt đen lóe lên một tia sáng ma mị tựa hắc ngọc dưới ánh trăng.

Gần đây cuộc sống của Mộc Như Lam rất tất bật, sáng đi học, trưa ăn xong thì đi xem diễn tập ở nhà hát, chiều lại đi học, sau tan học phải tới chỗ Morse mày mò những thứ mà sinh viên cùng năm không bao giờ chạm đến, sau đó đi ăn tối. Có vẻ Morse biết cô thích mày mò trong phòng giải phẫu nên đã quy định giờ về để cô không bị giảng viên trực nhắc nhở hay bị lỡ bữa tối nữa.

Về mối quan hệ thân thiết giữa Mộc Như Lam và Morse, Tần Xuất Vân tỏ ra khá khinh bỉ, hễ thấy là lại đâm chọt vài câu, có điều Mộc Như Lam không để tâm lắm nên dần dần cô ta cũng hết hứng, dù sao Mộc Như Lam bị gì cũng chẳng liên quan đến cô ta.

Mộc Như Lam ngồi xem thêm một lát rồi lại phủi mông bỏ đi như thường lệ, Tần Xuất Vân tức phát điên lên, mày mà làm hỏng vở kịch thì chết với tao!

Rời khỏi nhà hát, Mộc Như Lam không mấy bất ngờ khi thấy Tần Nhược Liễu đứng sẵn trên bãi cỏ, cô ta bị Tần Xuất Vân làm bực mình nên muốn tìm chỗ xả giận.

“Mộc đồng học.” Tần Nhược Liễu đi tới, “Tôi muốn nói với cô mấy câu.” Cô ta mím môi ra chiều không vui.

Mộc Như Lam đáp gọn, “Xin lỗi, bây giờ tôi không có thời gian.” Dứt lời quay lưng bỏ đi.

Tần Nhược Liễu ngớ ra vài giây rồi vội đuổi theo, “Chỉ là nói mấy câu thôi!”

“Nói mấy câu cũng không có thời gian.” Mộc Như Lam không hề có ý định dừng bước.

“Cô…”

“Sáu rưỡi tối nay tôi có ở phòng giải phẫu, nếu cô thật sự có chuyện quan trọng cần nói thì tới đó tìm tôi.” Mộc Như Lam mỉm cười bảo, đôi mắt trong treo phản chiếu hình ảnh của Tần Nhược Liễu, rõ nét tựa mặt gương.

Tần Nhược Liễu khựng lại, không hiểu sao thấy rùng cả mình.

++++

Trung Quốc. Thành phố K.

Sâu trong hẻm nhỏ có một cái phòng khám không phép làm ăn rất phát đạt, khách đến đa phần đều là nữ.

Đằng sau cánh cửa treo biển “Tạm nghỉ”, tên bác sĩ duy nhất đang nhàn rỗi ngồi nghịch đống dao phẫu thuật của mình.

Ive thở dài, chán quá, cô trò ngoan của hắn đi Mỹ mất rồi, hắn cũng muốn đi nhưng ở đó có FBI và Amon nên đành thôi vậy, hắn không muốn quay lại Coen đâu.

Bỗng tiếng chuông cửa vang lên, sau đó cánh cửa không khóa bị ai đó đẩy mở, tiến vào là một cô gái ngồi xe lăn, gương mặt lạnh nhạt cùng mái tóc ngắn thoải mái, chẳng phải là Thư Mẫn đây sao? Cô bị xe tông nằm viện nên đã lỡ mất kì thi đại học, đành phải đợi sang năm sau.

Nhìn vị khách mới tới, Ive đeo lên nụ cười mê hoặc đầy quen thuộc, “Chào buổi sáng, cô gái.”



Đã sửa bởi MDL lúc 03.04.2018, 13:12.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     

Có bài mới 22.10.2017, 03:16
Hình đại diện của thành viên
Misery De Luvi
Thành viên cấp 7
 
Ngày tham gia: 25.11.2013, 09:57
Bài viết: 531
Được thanks: 25581 lần
Điểm: 30.23
Có bài mới [Gia, khẩu vị quá nặng - Hắc Tâm Bình Quả] Chương V100.3 - Điểm: 33
Chương V100.3: Bạch Đế (3)
Editor: MDL
Beta-er: Misery De Luvi
Nguồn: diendanlequydon (DĐLQĐ)

Thư Mẫn vẫn lạnh lùng như mọi khi, cô nhìn đôi chân bó bột của mình, “Bây giờ tháo bột được chưa?” Không biết từ bao giờ, cô đã bất giác xem Ive là bác sĩ chịu trách nhiệm cho vết thương của mình.

“Đương nhiên là chưa, cô phải đợi ít nhất ba tháng nữa, gãy xương không phải chuyện để đùa đâu.” Ive vòng qua bàn đi ra ngoài, chợt ngửi thấy một mùi hương, Ive đứng khựng lại, đôi mắt ánh lên vẻ quỷ quyệt, hắn liếm môi đi ra sau lưng Thư Mẫn, đẩy xe lăn vào sâu bên trong phòng khám, “Cô mới tắm à?”

“Mùi thuốc trên người khó chịu quá.” Thư Mẫn đáp đều đều, ngoài mấy cái xương gãy, vụ tai nạn đó còn tặng thêm cho cô một đống vết thương ngoài da, mẹ cô sợ chúng để sẹo nên đã đều đặn thoa vài loại thuốc nặng mùi cho cô, phải nói là rất công hiệu, có điều cái mùi của nó thật không chấp nhận được, vì thế hôm nay cô đã rửa hết đi cho sạch sẽ sảng khoái.

“Anh đẩy tôi đi đâu đấy?” Sau khi được Ive đẩy đi qua hai khúc rẽ, Thư Mẫn cau mày cảnh giác. Tuy cô đã tin tưởng giao cơ thể cho hắn chữa trị nhưng đó là vì hắn có vẻ khá thân với Mộc Như Lam, bình thường cô cũng không tiếp xúc quá gần với Ive, chỉ đơn giản là một bác sĩ một bệnh nhân gặp nhau chưa đến nửa tiếng mỗi ngày. Hơn nữa cô vẫn luôn cảm thấy người đàn ông này thật khó đoán, hắn có cái gì đó rất nguy hiểm, đẹp trai tài giỏi là thế nhưng lại bỏ học viện Lưu Tư Lan mà tới đây mở phòng khám trái phép.

Ive không đáp mà chỉ cười, tiếp tục đẩy Thư Mẫn vào sâu bên trong phòng khám. Hắn thè lưỡi liếm môi, trông thèm thuồng như một con rắn đang chực nuốt sống con mồi.

Hắn bị đói lâu rồi, bây giờ phát hiện mồi béo thì ngại gì mà không xuống tay. Người này có vẻ đặc biệt với Mộc Như Lam đây, cơ mà liên quan gì tới hắn đâu? Biến thái không có thói quen yêu ai yêu cả đường đi.

Thư Mẫn linh cảm thấy nguy hiểm, lối đi đằng trước tối om, cánh cửa cuối hành lang như tỏa ra hơi thở chết chóc, cô nhíu mày, hãm phanh không cho Ive đẩy đi tiếp.

“Này!” Thư Mẫn quay đầu, ngay khi cô sắp nhìn thấy đôi mắt quỷ dị của Ive, chiếc điện thoại trong túi hắn bỗng đổ chuông, Ive hạ mí mắt, che đi sự thật suýt bị phát hiện.

Thấy tên người gọi, tâm trạng Ive lên cao, tạm thời bỏ Thư Mẫn sang bên mà đứng tựa vào tường nghe điện thoại.

“Đang làm chuyện bất chính à?” Từ bên kia truyền đến chất giọng ôn hòa đầy ý cười của cô gái nọ.

“Đây là cuộc gọi đầu tiên từ sau khi em đi Mỹ, tôi có nên cảm thấy vinh hạnh chăng?” Chỉ số nội tiết tố của Ive tăng vọt, giọng nói như ngâm trong xuân dược làm phụ nữ nghe mà nhũn cả người, Thư Mẫn lập tức lăn xe ra xa hắn một chút.

“Ừ, bên này vào học được mấy ngày rồi, hai tháng trước tôi ở một chỗ không tiện gọi điện cho anh. Phải rồi, tôi đã thấy vài ghi chép về anh trong lúc đọc linh tinh đấy.” Mộc Như Lam vừa nói vừa lấy nhãn cầu của thi thể ra, trong phòng giải phẫu hiện chỉ có một mình cô.

Biểu cảm của Ive tức khắc thay đổi, tư liệu về hắn đã bị tiêu hủy hết từ ngày vào tù rồi, trừ khi cô đọc hồ sơ ở bệnh viện Coen hoặc ở chỗ FBI, bằng không không thể nào tìm thấy ghi chép về hắn được…

Có lẽ Mộc Như Lam đã đến bệnh viện tâm thần Coen, nhưng nghe không giống như bị bắt…

Ive đang định hỏi làm sao Mộc Như Lam vào được thì cô nói tiếp, “Thật ra tôi gọi cho anh là vì có chuyện muốn hỏi, trong trường hợp nào thì ta lấy tim ra mà nạn nhân vẫn không chết?”

Hóa ra chỉ vì thế thôi sao? Chậc, đành vậy, dù sao cũng thú vị.

Đến khi kết thúc cuộc gọi thì Ive đã chẳng còn khẩu vị gì nữa, vì thế hắn đẩy Thư Mẫn trở ra.

Thư Mẫn hồn nhiên không biết tử thần vừa lướt sát rạt qua mình, may mà Mộc Như Lam gọi đến kịp thời chứ nếu để Thư Mẫn nhìn thấy những thứ đằng sau cánh cửa rồi thì cô đừng mong nhìn thấy ánh sáng nữa. Được cái Thư Mẫn thuộc tuýp người đa nghi, sau chuyện này cô đã quyết định không bao giờ tới đây nữa.

++++

Được Ive giải đáp, Mộc Như Lam bắt đầu tiến hành giải phẫu, theo lời hướng dẫn của Ive, cô đi dao rất ngọt nhưng cuối cùng vẫn thất bại, cũng phải thôi, lấy được trái tim ra nguyên vẹn không phải là chuyện dễ dàng, nó đòi hỏi kỹ thuật rất cao.

Như mọi khi, Morse làm mẫu cho Mộc Như Lam một lần rồi đi làm chuyện riêng, đến khi hết giờ mới quay lại kiểm tra kết quả, vì vậy trong phòng chỉ còn mỗi mình Mộc Như Lam.

Xoa xoa tay cho đỡ lạnh, Tần Nhược Liễu đi qua từng đoạn hành lang dài, bước chân dần trở nên chần chừ. Cô ta là sinh viên trường Thần học, bên đó không có mẫy chỗ u ám như thế này, thế nhưng không hiểu sao cô ta vẫn muốn đến đây, cứ như bị một thế lực nào đó dẫn dắt vậy.

Nhóm Tần Phá Phong ngồi ăn tối trong căntin Harvard sang trọng. Tần Xuất Vân nghĩ một hồi, quyết định kể cho họ những gì Tần Nhược Liễu đã nói.

“Hả? Đưa Mộc Như Lam tới học viện Bạch Đế?” Cái thìa trong miệng Tần Tịch Dương rớt xuống bàn.

“Ý này hay đấy.” Tần Phá Phong nhếch môi cười, đó là một ý kiến hay, học viện Bạch Đế là địa bàn của bọn họ, Mộc Như Lam mà tới đó thì chẳng khác nào nai vào miệng hổ.

“Hay cái con khỉ!” Tần Xuất Vân trừng mắt, “Anh không thấy là hơi quá à? Có cần phải đến mức đó không? Anh muốn cả học viện Bạch Đế ném đá tập thể một con nhỏ trói gà không chặt sao? Nói mà không biết ngượng.”

Tần Tịch Dương ngửa đầu tưởng tượng hình ảnh bi thảm của Mộc Như Lam khi đến học viện Bạch Đế, không khỏi bặm môi căng thẳng, làm sao đây? Thấy đáng thương quá!

Tần Phá Phong nhún vai, “Đùa thôi.” Tuy Mộc Như Lam đáng ghét thật nhưng cũng chưa đến mức phải đẩy tới Bạch Đế, bằng không đảm bảo chưa được hai ngày đã đi bán muối rồi, ở đó có cả một ổ sói dữ, nếu xui xẻo gặp phải boss thì lại càng thảm hơn.

Tần Nhược Liễu gõ cửa phòng giải phẫu, nghe thấy tiếng trả lời của Mộc Như Lam, cô ta thở phào một cái, đường tới đây vắng tanh làm cô ta hơi sợ.

Cửa không khóa nên Tần Nhược Liễu dễ dàng mở ra, một thứ mùi hăng hắc xộc vào mũi cô ta, sau đó là cảnh những bình dung dịch ngâm đầy xác chết, Tần Nhược Liễu sợ tới nỗi trắng bệch cả mặt.

“Sợ à?” Mộc Như Lam cầm một cái lọ thủy tinh đi tới, Tần Nhược Liễu thấy trong lọ đựng các loại nội tạng, bên trên còn có hai nhãn cầu, những thứ này cùng với mùi hương kinh khủng trong phòng làm Tần Nhược Liễu chỉ muốn nôn cả bữa tối ra.

Mộc Như Lam chớp chớp mắt, đưa cái lọ lại gần cô ta, “Của người chết thôi mà, không cần phải sợ.”

“Không phải của người chết thì của người sống chắc?!” Tần Nhược Liễu tức tối quay đầu đi, tay gạt phắt cái lọ thủy tinh làm nó rơi xuống đất cái xoảng, những thứ bên trong đổ hết ra ngoài, hai nhãn cầu lăn về phía cô ta.

Nụ cười của Mộc Như Lam tắt phụt, “Nếu sau ba phút mà cô chưa dọn xong đống này thì tôi sẽ cho cô biết nội tạng của người sống có thể nằm ở ngoài hay không.”

“Cô…” Tần Nhược Liễu trừng Mộc Như Lam, hừ, người sống với chả người chết, ai thèm quan tâm! Nghĩ vậy, cô ta bước ngang qua đống lộn xộn, “Tôi tới là để đưa cho cô cái này.” Tần Nhược Liễu lấy từ trong sách ra một phong bì màu trắng có biểu tượng cánh chim vàng đan chéo ở giữa.

Mộc Như Lam không nhận, Tần Nhược Liễu bèn chủ động giới thiệu, “Đây là thẻ từ của học viện Bạch Đế, cô biết học viện Bạch Đế không? Đó là một trường đại học tư nhân được thành lập năm ngoái, từ mặt bằng đến lực lượng giảng viên đều không thuộc Harvard, hơn nữa sinh viên phần đông là vương công quý tộc, con ông cháu cha, giống như Lưu Tư Lan vậy. So với Harvard thì chắc cô thích kiểu này hơn nhỉ? Tấm thẻ này tượng trưng cho đặc quyền, cô có thể chuyển trường sang Bạch Đế nếu muốn.”

Mộc Như Lam lấy tấm thẻ ra xem, cũng giống như chiếc phong bì, nó thuần một màu trắng, ở giữa có biểu tượng cánh chim vàng đan chéo, không tung bay nhưng vẫn hoa mỹ gấp bội.

Mộc Như Lam nhướng mày, “Đây là trường do anh của Bạch Tố Tình thành lập đấy à?”

Tần Nhược Liễu không ngờ Mộc Như Lam sẽ thốt ra một câu như thế, cô ta trợn mắt bàng hoàng, sao nó lại… biết?

Không đợi Tần Nhược Liễu trả lời, Mộc Như Lam đi ra đóng cửa lại, tiếng khóa vang lên lạch cạch làm Tần Nhược Liễu lạnh cả người.

“Hết ba phút rồi.” Đôi môi Mộc Như Lam vẽ một nụ cười quỷ dị.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     
Có bài mới 31.10.2017, 02:00
Hình đại diện của thành viên
Misery De Luvi
Thành viên cấp 7
 
Ngày tham gia: 25.11.2013, 09:57
Bài viết: 531
Được thanks: 25581 lần
Điểm: 30.23
Có bài mới [Gia, khẩu vị quá nặng - Hắc Tâm Bình Quả] Chương V101.1 - Điểm: 41
Các nàng Halloween vui vẻ nha ( `▽´ )❤

Chương V101.1: Về phe (1)
Editor: MDL, Piscestar
Beta-er: Misery De Luvi
Nguồn: diendanlequydon (DĐLQĐ)

Tần Nhược Liễu hoảng sợ giật lùi về sau, cố gắng tránh xa khỏi Mộc Như Lam, ba phút gì chứ?

Vì không để ý đến đống nội tạng nằm la liệt trên sàn, Tần Nhược Liễu vô tình giẫm bẹp một cái nhãn cầu, cảm giác như giẫm phải một con gián vậy, chất lỏng màu trắng phụt ra nhớp nháp…

Tần Nhược Liễu hét toáng lên, vội vàng rút chân ra rồi chà mạnh xuống đất mà chẳng buồn nhìn đống bầy nhầy mình vừa gây nên, đến khi chà sạch hết thì mới tạm bình tĩnh lại.

Mộc Như Lam thấy phản ứng của cô ta thì cau mày, đúng là cái đồ không có khiếu thẩm mỹ. Mỗi bộ phận trên cơ thể người đều vô cùng thiêng liêng, nhờ có chúng mà cuộc sống con người mới có tư có vị, quý trọng còn không hết, đằng này cô ta lại giẫm nát bấy?

“Thiếu dạy dỗ, thiếu IQ, cần được giáo dục lại.” Mộc Như Lam nói nhẹ nhàng.

“Đồ điên!” Tần Nhược Liễu quả thật sợ chết khiếp, khung cảnh tối om cùng đống xác chết và bãi nội tạng làm cô ta thấy Mộc Như Lam đáng sợ hơn bao giờ hết, chỉ vội chửi một câu rồi vùng chạy ra cửa, nào ngờ cửa đã bị khóa.

“Hôm nay Morse hơi bận nên cho tôi tận ba tiếng tự học, cơ mà tôi đã làm xong bài tập từ sớm rồi, vậy khoảng thời gian còn lại sẽ dành hết cho cô nhé.” Giọng nói dịu dàng của Mộc Như Lam vang lên ngay sau lưng cô ta.

Tần Nhược Liễu nghe mà lạnh hết cả sống lưng, cả người đờ ra không dám nhúc nhích. Mộc Như Lam nâng cánh tay cô ta lên, vì đang là mùa hè, cô ta mặc áo ngắn tay nên không cần xắn tay áo cũng có thể cắm kim tiêm vào tĩnh mạch. Cảm giác đau nhói làm Tần Nhược Liễu tỉnh táo phần nào, cô ta trợn mắt nhìn Mộc Như Lam tiêm một chất lỏng nào đó cơ thể mình, muốn giãy giụa nhưng cái nhìn của Mộc Như Lam lại làm cô ta đông cứng, cư như thỏ gặp phải hổ vậy!

Người bình thường hầu như không ai có thể đấu mắt với biến thái.

“Ngoan lắm.” Mộc Như Lam rút kim tiêm ra, nhìn gương mặt tái mét của Tần Nhược Liễu, cô không khỏi bật cười, “Sao mà nhát thế, sợ tôi giết cô à? Yên tâm, tôi chỉ muốn nhờ cô giúp một tay thôi, giết người ở đây thì tôi tiêu đời mất, vả lại mấy người các cô trông cũng không vừa…”

Mắt Tần Nhược Liễu mờ dần, giọng nói của Mộc Như Lam cũng trở nên mơ hồ, giống như cô ta đang nhìn Mộc Như Lam từ dưới mặt nước. Tuy vậy cô ta không ngất, chỉ là cơ thể bị rút cạn sức lực. Cô ta lảo đảo vài cái rồi được một bàn tay mảnh mai đỡ đi.

Mộc Như Lam đưa cô ta đi đến bàn mổ, Tần Nhược Liễu không chống cự được nên đành mặc cho Mộc Như Lam đặt mình nằm lên bàn mổ. Đôi mắt nặng trĩu làm cô ta chỉ có thể nhìn quanh qua một khe hở bé xíu, thế nhưng mọi thứ vẫn hết sức mơ hồ.

“Cô…” Tần Nhược Liễu thều thào, tiếng kêu nhỏ đến mức khó mà nghe thấy.

“Suỵt, đừng sợ, tôi sẽ gây tê cục bộ cho cô, sẽ không đau đâu.” Mộc Như Lam dịu dàng nhìn cô ta, chu đáo lấy một cánh tay vừa cắt ra đặt dưới cổ cô ta làm gối.

Cái cảm giác lành lạnh nhun nhũn đó làm da cổ Tần Nhược Liễu co rúm, đôi mắt cũng vì thế mà mở to hơn, vừa hay nhìn thấy Mộc Như Lam vén áo cô ta lên, tay cầm dao phẫu thuật… Tần Nhược Liễu hoảng hốt muốn nhìn rõ hơn xem Mộc Như Lam đang làm gì nhưng lại bị tác dụng của thuốc mê đánh bại, thế là cô ta đành khép lại mi mắt, bất lực nhìn đèn trần.

Cơ thể sống đúng là khác hẳn cơ thể đã tiêm formalin. Mộc Như Lam nhấn lưng dao xuống phần bụng, sự mềm mại đàn hồi của nó làm cô phát mê. Đoạn, cô bỏ dao xuống rồi đẩy bàn mổ vào một căn phòng khác có đầy đủ trang thiết bị cho sinh viên Y sử dụng, dù sao họ cũng cần dụng cụ khoa học để thực hành trên cơ thể con người.  

Để không làm chết Tần Nhược Liễu, Mộc Như Lam phải chuẩn bị cho thật đàng hoàng.

Cô vừa hát ngâm nga vừa bật thiết bị lên, sau đó thì chuẩn bị thuốc, dao mổ, kim khâu, chỉ khâu, v.v. Không sót một thứ gì. Tính mạng của Tần Nhược Liễu đã được đảm bảo hơn – chỉ cần lúc mổ Mộc Như Lam đừng lỡ tay cắt mất bộ phận nào là được.

Chuẩn bị xong xuôi, Mộc Như Lam bắt tay vào làm. Lần trước cô không muốn Phỉ Phi nhởn nhơ thêm nữa nên đã kết liễu cô ta. Đương nhiên sống khó hơn chết nhưng phải sống thì mới có cái gọi là tương lai.

Dao mổ từ từ rạch mở lồng ngực, vì đã được tiêm thuốc cầm máu “kiểu Mộc Như Lam” nên Tần Nhược Liễu tạm thời chưa chết vì mất máu, có điều nếu Mộc Như Lam không khâu vết thương lại kịp lúc thì hậu quả sẽ rất nghiêm trọng, vì vậy cô phải nhanh tay moi nội tạng của Tần Nhược Liễu ra rồi nhét trở vào.

Về việc chưa được phép mà đã lấy cơ thể người ta ra làm vật thí nghiệm, cái này coi như trả đũa chuyện Tần Nhược Liễu tự tiện âm mưu hại cô, phong cách của cô xưa nay luôn là ăn miếng trả miếng.

Phải cẩn thận không để cắt phải ruột. À, nghe nói ruột động vật dùng làm dây đàn rất tốt, ruột con người có lẽ cũng vậy, thậm chí còn tốt hơn. Tiếc rằng cô không phải nhạc công, có cho cô một kí ruột cô cũng không làm ra nhạc cụ tốt được.

Dưới ánh sáng chói lóa của đèn trần, dụng cụ mổ va vào nhau lách cách.

Phần ruột được kéo ra từ từ rồi treo lên một cái giá đặt cạnh đó. Mộc Như Lam vừa thực hiện ca mổ vừa để ý chỉ số trên thiết bị để chắc chắn các chỉ số của Tần Nhược Liễu vẫn ổn định. Cô cảm thán, sinh mạng con người thật kỳ diệu, đến mức này rồi mà vẫn chưa chết…

++++

Trong tòa nhà gạch xám.

Văn phòng chủ tịch hội sinh viên.

Hôm nay Morse bận tối mặt tối mày, chỉ còn nửa tháng nữa là đến hoạt động giao lưu giữa học viện Bạch Đế và Harvard rồi. Người xây dựng học viện Bạch Đế là nhà tài trở lớn nhất của Harvard nên y có rất nhiều đặc quyền, hơn nữa lai lịch của y cũng không tầm thường, nếu bên đó có yêu cầu gì thì Harvard phải cố mà hợp tác, chẳng hạn như trao đổi sinh viên nhưng thực chất là cướp người tài, hay là làm lễ kỷ niệm tình đoàn kết nhưng thật ra là mượn danh tiếng Harvard để đánh bóng tên tuổi học viện Bạch Đế. 

Tất cả những hoạt động này, đương nhiên không thể thiếu phần hắn.

Quan trọng nhất là nếu giữa hắn và đối phương có chút gì bất hòa thì thỏa thuận ngầm giữa hai bên sẽ bị phá vỡ dẫn tới xung đột.

Đay đay trán, Morse nhìn đồng hồ thì nhận ra còn một tiếng nữa là đến giờ hẹn với Mộc Như Lam, bèn rời phòng tới đó xem sao. Chắc Mộc Như Lam đã hoàn thành bài tập rồi, cô luôn khiến phải người khác bất ngờ.

Cùng lúc đó, Mộc Như Lam nhìn trái tim đập thình thịch trong lồng ngực Tần Nhược Liễu, cố nhớ lại thủ pháp của Ive. Những bộ phận khác cô đã lấy ra khỏi cơ thể Tần Nhược Liễu hết rồi, cả ruột cũng đã được kéo ra treo từng khúc lên giá sắt, tội nghiệp, chen chúc trong không gian chật hẹp tối tăm kia đã lâu, nên để chúng ra ngoài hít thở một lát chứ nhỉ?

Những phần đó Ive đã làm mẫu nên xác suất cô thành công là rất cao, có điều hắn vẫn chưa chỉ cho cô cách lấy tim ra mà không gây chết người, nan giải rồi đây.

Tuy là nan giải nhưng để đạt được mục đích một cách nhanh nhất, biến thái sẽ bất chấp tất cả mọi thứ, đây chính là một trong những lý do khiến bọn chúng không bao giờ biết sợ.

Đương lúc dao mổ làm công việc của nó, chốt cửa bên ngoài phòng mổ kêu lạch cạch.

Morse nhíu mày, cửa bị khóa? Mộc Như Lam làm gì trong đó mà lại khóa cửa?

Sau khi dùng chìa khóa mở cửa vào phòng, thứ đầu tiên đập vào mắt Morse là đống nội tạng bầy nhầy trên sàn trông khá là kinh dị.

Morse đi lên phần sàn không bị bẩn để tiến vào trong, băng qua hai hàng bình dung dịch, anh ta nhìn thấy cái xác đã được giải phẫu hoàn chỉnh – tay nghề không kém anh ta chút nào, sau đó phát hiện trong phòng thiếu mất một cái bàn mổ, trên sàn thì có vết bánh xe lăn. Nhìn cánh cửa khép chặt của phòng trang thiết bị, Morse nheo mắt bước tới.

++++

Một tuần sau ngày Mặc Khiêm Nhân rời khỏi bệnh viện tâm thần Coen, cái mũi nhạy bén của đám biến thái không đánh hơi thấy mùi của bạo vương nữa, thế là chúng lại bắt đầu rục rịch. Song, có cánh cửa sắt cùng hai lớp thủy tinh chống đạn ở đó, bọn chúng cứ ở trong mà quậy thoải mái, miễn đừng đục tường là được.   

Đã tới giờ ăn tối.

Đồ ăn đưa ra từ nhà bếp sau khi qua khâu kiểm tra kỹ lưỡng sẽ được nhân viên công tác đem đi phát.

Phòng giam tầng ba.

Tiếng la hét chói tai của đám đàn bà điên khùng làm Hans khó chịu cực kỳ. Nhân viên đưa cơm cho gã vội đến vội đi, không dám nán lại thêm một giây nào.

Thấy sự kiên nhẫn của Hans đã sắp đến giới hạn, bản thân Joey tuy sợ Hans nhưng hắn lại sợ Hans nói gì với nhân viên dẫn đến chuyện nguy hiểm hơn, vì thế để bảo đảm, Joey nhắm mắt đưa chân, quyết định từ giờ trở đi sẽ đích thân đảm nhiệm việc đưa cơm cho Hans.

Hôm nay, Joey tới đưa cơm tối cho Hans như thường lệ.

Hans ngồi trong phòng giam, đôi mắt đen láy phản chiếu bóng dáng dè dặt của Joey, gã cong môi cười mê hoặc, “Này, cậu sợ tôi đến vậy à?”

Joey sửng sốt, Hans chủ động nói chuyện với hắn! Tên này lại có âm mưu gì đây!    

Thế là Joey vội vàng đẩy khay thức ăn vào buồng giam rồi co giò bỏ chạy.

“Lần này Amon một đi không trở lại.” Hans nói từ tốn, thành công khiến Joey dừng chân, hắn ngoái đầu trừng Hans.

Hans cố tình gợi chuyện ra rồi để đó, không nói thêm câu nào nữa.

Joey biết gã rất nguy hiểm nhưng vẫn để tâm câu nói vừa rồi. Hắn phần nào tin tưởng khả năng của Hans, dù luôn bị nhốt trong phòng giam nhưng gã luôn biết được chuyện gã muốn thông qua những chi tiết nhỏ nhất. Chỉ có Amon mới đấu được với gã nhưng bây giờ Amon lại không ở đây. Có khả năng Hans đã phát hiện ra chuyện gì từ các nhân viên.

“Ý ông là sao?” Joey đeo chiếc kính râm hắn chuẩn bị sẵn để tránh cái nhìn của biến thái, phòng khi Hans bí mật làm cái đó với hắn.

Hans không trả lời mà lại đổi chủ đề, “Tôi muốn gặp cô điệp viên Emilyn.”

“Hả?” Joey giật mình, sao tự nhiên lại nhắc đến Emilyn? Sau đó hắn chợt nhớ ra nguyên nhân Emilyn bị đuổi khỏi bệnh viện: cô ta đã tự tiện tiếp xúc với Hans.

“Tôi muốn gặp cô điệp viên Emilyn.” Hans lặp lại.  

“Mơ đê!” Joey quát. Tên Hans quỷ quyệt này lại muốn nhân lúc viện trưởng vắng nhà mà gây chuyện gì rồi đây!

“Chà chà, vậy thì sau này tôi sẽ cho cậu biết chỗ nhặt xác Amon.” Hans tao nhã vắt tréo chân, khuỷu tay kê lên bàn, gã xoa xoa thái dương, mái tóc đen dài đen trượt xuống lưng gã như nước chảy, trông gã không khác gì một quý ông lịch lãm. Với vẻ ngoài thế này thì ai dám tin gã là biến thái cơ chứ?

“Có điên mới nghe ông khoác lác! Đi chết đi!” Joey giận dữ rủa rồi bỏ thẳng ra ngoài. Viện trưởng đại nhân vạn năng sẽ không bị gì đâu! Cái gã Hans này thật quá quắt, lại còn muốn Emilyn tới đây để gã giở trò! 

Hans chỉ mỉm cười nhìn theo Joey, đôi môi đỏ khẽ mở, “Rồi cậu sẽ quay lại cầu xin tôi thôi…”

Xưa nay gã chưa bao giờ bỏ lỡ trò vui, gã là một tên biến thái rất thành thật, sẽ không lừa mi đâu.

====
Lam Lam có kịp làm xong trước khi Morse vào không, các nàng đoán thử xem~


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 371 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: banhbaosua, Ck Linh Dâm, friendly1995, hanhphucgiandon, hoacothong, Huogmi, nguocnam, Nha Thy, Nhất Sinh, SABRINAcow và 404 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Hiện đại] Làm thế nào để ngừng nhớ anh - Mộng Tiêu Nhị

1 ... 35, 36, 37

2 • [Xuyên không] Khi vật hi sinh trở thành nữ chính - Tư Mã Duệ Nhi

1 ... 28, 29, 30

3 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 149, 150, 151

4 • [Cổ đại] Kiêu Tế - Quả Mộc Tử

1 ... 46, 47, 48

5 • [Xuyên không] Cuộc sống nông thôn nhàn rỗi - Kẹo Vitamin C

1 ... 108, 109, 110

6 • [Cổ đại] Nô gia không hoàn lương - Cật Thanh Mai Tương Nha

1 ... 20, 21, 22

7 • [Xuyên không - Cổ xuyên hiện] Ảnh hậu đối mặt hàng ngày - Ngã Yêu Thành Tiên

1 ... 37, 38, 39

8 • [Hiện đại] Cướp tình Tổng giám đốc ác ma rất dịu dàng - Nam Quan Yêu Yêu

1 ... 64, 65, 66

9 • [Xuyên không - Dị giới] Phế sài muốn nghịch thiên Ma Đế cuồng phi - Tiêu Thất Gia - New C891

1 ... 128, 129, 130

10 • [Hiện đại] Hôn nhân giá ngàn vàng - Cẩm Tố Lưu Niên (103/104]

1 ... 181, 182, 183

11 • [Hiện đại] Eo thon nhỏ - Khương Chi Ngư [NEW C66]

1 ... 24, 25, 26

12 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ nhà nghèo Bán phở heo

1 ... 9, 10, 11

13 • [Xuyên không Dị giới] Phượng nghịch thiên hạ - Lộ Phi (Phần 1)

1 ... 176, 177, 178

14 • [Xuyên không] Vương phi thần trộm Hưu phu lúc động phòng! - Thủy Mặc Thanh Yên

1 ... 82, 83, 84

[Cổ đại - Trùng sinh] Trọng sinh cao môn đích nữ - Tần Giản

1 ... 137, 138, 139

16 • [Xuyên không] Trôi nổi trong lãnh cung Khuynh quốc khí hậu - Hoa Vô Tâm

1 ... 75, 76, 77

17 • [Hiện đại] Cục cưng lật bàn Con là do mẹ trộm được? - Ninh Cẩn

1 ... 87, 88, 89

18 • [Hiện đại] Xin chào Chu tiên sinh! Dạ Mạn

1 ... 27, 28, 29

19 • [Xuyên không] Hỉ doanh môn - Ý Thiên Trọng

1 ... 105, 106, 107

20 • [Cổ Đại Huyền Huyễn] Chiêu Diêu - Cửu Lộ Phi Hương

1 ... 27, 28, 29


Thành viên nổi bật 
Eun
Eun
Puck
Puck
Nminhngoc1012
Nminhngoc1012
Trà Mii
Trà Mii
Alexandra Do
Alexandra Do
Mẹ Bầu
Mẹ Bầu

Shop - Đấu giá: Trang bubble vừa đặt giá 3433 điểm để mua Đá Peridot
Tuyền Uri: Thông báo: Các chị (bạn) đang edit/ sáng tác tại box Tiểu thuyết CHƯA HOÀN vui lòng cập nhật mục lục truyện. Thời gian từ 19/10/2018 đến 23/10/2018. Xin trân trọng cảm ơn :thanks:
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 702 điểm để mua Hoa anh đào
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 3268 điểm để mua Đá Peridot
Mía Lao: Ăn ở :v
Cô Quân: Vật phẩm hêts hạn hết cả r :cry:
Cô Quân: Sao bây giờ tui nghèo thế này hả trời  :cry:
Cô Quân: Ed ở đây vì đam mê và sở thích là PHI LỢI NHUẬN bạn à
thuy_ngan: chào các bn, ácc bạn cho mình hỏi có công việc làm thêm nào liên quan đến edit ko vậy? nếu có hãy gửi thư trực tiếp cho mk nha.
Shop - Đấu giá: Minh Huyền Phong vừa đặt giá 250 điểm để mua Couple
Shop - Đấu giá: Trang bubble vừa đặt giá 667 điểm để mua Hoa anh đào
Shop - Đấu giá: Trang bubble vừa đặt giá 3111 điểm để mua Đá Peridot
Shop - Đấu giá: susublue vừa đặt giá 2961 điểm để mua Đá Peridot
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 637 điểm để mua Cổ vũ
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 1090 điểm để mua Hộp quà Hamster
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 294 điểm để mua Thỏ tắm nắng
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 1732 điểm để mua Hamster lêu lêu
thuyvu115257: Hi Hoa Hồng
Shop - Đấu giá: hoa hồng vừa đặt giá 634 điểm để mua Hoa anh đào
Shop - Đấu giá: hoa hồng vừa đặt giá 1037 điểm để mua Hộp quà Hamster
Shop - Đấu giá: hoa hồng vừa đặt giá 605 điểm để mua Cổ vũ
Shop - Đấu giá: hoa hồng vừa đặt giá 279 điểm để mua Thỏ tắm nắng
Shop - Đấu giá: hoa hồng vừa đặt giá 1648 điểm để mua Hamster lêu lêu
Lãng Nhược Y: Viết cho người phụ nữ tôi thương Mọi người hãy vào bình chọn cho các bạn nào :D5 Ai có số bình chọn nhiều nhất sẽ nhận quà nha :kiss3:
Shop - Đấu giá: Trang bubble vừa đặt giá 602 điểm để mua Hoa anh đào
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 264 điểm để mua Thỏ tắm nắng
Shop - Đấu giá: Sư Tử Cưỡi Gà vừa đặt giá 250 điểm để mua Thỏ tắm nắng
Eun: Cưng ý kiến gì. Nảy quên nói lãi suất 25% tháng ấy :)2
Công Tử Tuyết: -.-
Tuyền Uri: Cho vay lãi suất thấp đây =))

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.