Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 72 bài ] 

Đợi em nói yêu anh - Tiểu Thất

 
Có bài mới 06.02.2015, 19:53
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 4
Thành viên cấp 4
 
Ngày tham gia: 16.04.2014, 16:26
Bài viết: 174
Được thanks: 430 lần
Điểm: 30.15
Có bài mới Chương 9 : Lâm Vũ tức giận - Điểm: 44
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Các nàng có đọc truyện thì gửi thanks ủng hộ ta với nha ^^

Tiết trời thu vô cùng quang đãng, bầu trời trong vắt không có lấy một gợn mây. Gió thu mang theo cảm giác mát lành dịu nhẹ khẽ vuốt ve da thịt, mang theo mùi hương thoang thoảng như có như không vất vít đầu chóp mũi, thoải mái đến mức chỉ khiến cho người ta muốn ngắm mắt ngủ say. Quả thật là thời tiết vô cùng thích hợp để... bùng học. Trên nóc sân thượng của một trường đại học,  một bóng dáng nhỏ bé nằm ườn trên nền đất, đầu gối lên hai tay, chiếc mũ lưỡi trai màu trắng gần như che khuất nửa khuôn mặt. Cô mặc một chiếc áo len màu nâu đất và một chiếc quần bò đơn giản, hai chân vắt chéo lên nhau, hồi lâu không có cử động dường như đã lâm vào giấc ngủ an tĩnh.

Lâm Vũ có một thú vui rất lạ, chính xác là thói quen thì đúng hơn, chính là nằm ngủ ở những nơi cao như gốc cây, bờ tường và thậm chí là cả mái nhà. Thật ra chuyện này cũng không có gì lạ, từ nhỏ cô đã sống ở vùng quê, leo trèo nghịch ngợm không có gì mà không thử qua, hơn nữa còn suốt ngày trèo lên mái nhà đọc sách rồi ngủ quên khiến cho mẹ không ít lần tức giận. Chỉ là về vấn đề này, Lâm Vũ quả thật là muốn sửa mà không sửa được. Cô thật tâm thích cái cảm giác ở trên cao ấy, làn gió mát quật vào mặt từng hồi, không có buồn bã, không có muộn phiền, dường như bất cứ lúc nào cũng có thể cuốn theo chiều gió, buông lỏng tâm hồn mình. Dường như mỗi lúc như vậy, cô cảm nhận được sự tự do chưa bao giờ có, dù cho ngắn ngủi, dù cho mơ hồ, nhưng dù sao, cô cũng muốn tận hưởng cảm giác đó thật tốt.

"Rầm"

Một tiếng đạp cửa vang lên vô cùng vô cùng lớn, dường như thể hiện sự bất mãn của người mới đến, hoặc chỉ đơn giản... là dùng để thị uy. Tiếng bước chân hỗn loạn hòa với tiếng bang bang như tiếng gậy guộc đều đặn đập vào tường, càng ngày càng lớn, chỉ một lúc liền có một giọng nói ồm ồm trầm thấp xen vào

" Mẹ kiếp, nói, mày đi với nó bao nhiêu lần. Mày ngủ với nó bao nhiêu lần rồi"

Tiếng một nam sinh thét lên đầy phẫn nộ, nhanh chóng hòa lẫn với tiếng nức nở gần như bật khóc của một nữ sinh, cô ta có vẻ như quá mức sợ hãi, thân thể run lên lợi hại, không nói được câu nào.

" Khóc cái *** gì mà khóc. Cmm. Tránh ra chỗ khác "

" Thằng kia. Mày biết nó là người yêu của tao mà con dám chơi nó. Mày muốn chết phải không"

" Đại ca, nói nhiều với nó làm gì. Cho nó một trận. Ỷ có vẻ ngoài đẹp một chút liền muốn làm gì thì làm"

" Đúng vậy đại ca, đánh nó..."

" Đánh nó"

" Đánh nó"

" Đánh nó đi..."

Tiếng hò hét vang lên không ngừng vang lên bên tai không may làm cho người nào đó khó chịu, cực kì khó chịu. Hai hàng lông mày cô nhíu chặt lại, đôi mắt dưới chiếc mũ lưỡi trai vẫn nhắm nghiền

Bộp

Một tiếng động rất nhỏ từ từ vang lên lại bất ngờ làm cho đám người đang ồn ào ở dưới im lặng lại. Tên nam sinh vừa chửi bới lúc trước sững sờ đưa tay lên trên đầu mình, lấy xuống thứ vừa từ nơi nào đó bay tới. Nhìn thấy thứ mà anh ta vừa từ từ lấy xuống, không chỉ bản thân anh ta mà tất cả bọn đàn em xung quanh đều trợn tròn mắt, há hốc mồm không thể tin được bởi thứ đó không phải thứ gì khác mà chính là lõi táo. Đúng vậy. Một cái lõi táo được gặm rất đẹp, rất chỉn chu vừa được lấy từ trên đầu hắn xuống

Bộp

Không đợi cho tên cầm đầu kịp hồi hồn, lại có một cái lõi táo nữa lại bay xuống, vẽ nên một vòng cung xinh đẹp rồi từ từ đáp trên đầu hắn.

Bộp

Cái thứ 3

Bộp

Cái thứ 4

Im lặng. Vẫn là một  mảnh im lặng. Dường như hắn vẫn chưa phản ứng được điều gì vừa diễn ra.

Phụt... hahahaaha

Bỗng nhiên một tiếng cười sảng khoái vang lên khiến tên cầm đầu hồi hồn, không ai khác chính là nam sinh suýt nữa bị đánh cho một trận kia. Cậu ta ôm bụng cười phá lên, cười đến mức cúi gập người xuống, càng cười càng hăng, ngón tay vừa chỉ vào tên cầm đầu vừa cười. Thấy tên cầm đầu liếc qua một cái, cậu ta mới giảm tiếng xuống, nhưng vẫn cười, thậm chí còn phô trương đưa tay lên gạt vết nước mắt mới trào ra.

" Xin lỗi. Nhưng mà quả thật là quá mức buồn cười đi. Lõi táo...Phụt...haahaaha. Thật là cười chết mất.."

Tên lão đại kia cực kì bẽ mặt, khuôn mặt đỏ bừng, nhiều hơn hết là tức giận phẫn nộ, hướng về nơi mấy cái lõi táo kia vừa rơi xuống mà gào lên

" Cmn. Đứa nào. Đứa nào ném táo xuống. Ra đây cho tao"

Người nào đó nằm trên cao nghe thấy từng hồi gào thét , sờ soạng sang xung quanh lại chỉ thấy vài quả táo nguyên vẹn, không còn chiếc lõi táo nào, cực kì phiền não, biết vậy lúc nãy ăn nhiều thêm một chút. Đôi mắt đang nhắm chặt cũng từ từ mở ra, trong mắt còn vài tia mơ hồ mờ ảo như đang ngái ngủ

Tên cầm đầu gào thét mấy hồi không thấy có tiếng trả lời, cảm giác như mình đang bị người ta trêu chọc, càng căm tức hơn chuẩn bị dẫn bọn đàn em đi lên. Ngay lúc hắn ta vừa bước được vài bước, bất chợt liền nghe thấy tiếng giày thể thao nện nhẹ nhàng từng nhịp trên từng bậc thang, từng bước từng bước đi xuống, chẳng mấy chốc một bóng dáng cao gầy xuất hiện ngay trước mắt.

Lâm Vũ chớp chớp đôi mắt còn đang ngái ngủ cho tỉnh hẳn, cô đang bực, cực kì bực. Tất cả những người nào từng quen biết với cô đều biết rằng cô ghét nhất bị người khác làm phiền khi đang ngủ, sau khi cô vừa ngủ dậy tính tình đặc biệt xấu. Cô quét mắt qua những người phía dưới, chỉ một chốc liền hiểu rõ được tình hình. Một đám người hùng hùng hổ hổ đang vây xung quanh một nam sinh, tên cầm đầu trên tay còn cầm một cây gậy gỗ, cũng chính là tên mà cô vừa ném lõi táo vào đầu, bên cạnh là một nữ sinh co ro một góc, vệt nước mắt còn chưa khô. Nam sinh đứng ở giữa có khuôn mặt rất đẹp, một đôi mắt phượng hẹp dài vô cùng quyến rũ, sống mũi cao thẳng, bạc môi khẽ nhếch lên tạo nên một bộ dáng chỉnh thể yêu nghiệt, có vẻ như rất đẹp mắt, nhưng trong mắt Lâm Vũ, lại vô cùng thích hợp đi làm ngưu lang ( Ngưu lang- trai bao).

Thì ra là đang đánh ghen

Lâm Vũ thầm nghĩ như thế, cô còn tưởng là có chuyện gì kinh khủng lắm chứ.

Tên cầm đầu cho đến khi hoàn hồn nhìn thấy Lâm Vũ xuất hiện trước mặt mình, máu nóng liền bốc lên đầu. Tmd. Mình lại bị một con nhóc ném lõi táo vào đầu, hơn nữa lại còn là 4 cái, Tmd, 4 cái lõi táo.

Nếu như Lâm Vũ là một mỹ nữ thanh thuần đáng yêu hoặc chỉ đơn giản là có chút ít nhan sắc, tên cầm đầu kia có lẽ sẽ cân nhắc việc tha thứ cho cô một lần, chỉ là Lâm Vũ với khuôn mặt này, thật sự rất khó để với đến hai từ " Mỹ nữ".

Lâm Vũ từ từ bước xuống, cho đến khi hoàn toàn đối diện với tên cầm đầu, ánh mắt chăm chú nhìn vào khuôn mặt thường thường của hắn, khẽ mở cánh môi đỏ  mọng, chậm rãi phun ra một câu

" Các người thật ồn "

Tên cầm đầu thật sự đứng hình, không chỉ hắn mà tất cả những người đứng đó đều đứng hình, duy chỉ có tên nam sinh yêu nghiệt kia bình thản tựa vào tường, hai tay đút túi quần, ánh mắt nhìn cô đầy hứng thú.

Lâm Vũ nói xong một câu, cảm thấy cả giấc ngủ cũng đã bị phá hỏng, không còn lí do gì ở đây nữa liền quay lưng định bỏ đi. Tren cầm đầu thấy vậy như một phản xạ túm lấy bả vai của cô, đầu tiên cảm thấy con nhóc trước mắt quả thật là một kẻ quái dị, nhưng ngay sau đó nghĩ đến việc mình vừa bị bẽ mặt trước mặt đàn em, lực trên tay chợt mạnh hơn, ý định cho cô một trận cảnh cáo. Lâm Vũ liếc mắt qua, cảm nhận một cánh tay nặng trịch đang để trên vai mình, cả người cứng lại, ánh mắt tối đi. Trong khi tên kia còn chưa kịp phản ứng cô đã cầm lấy cánh tay kia, nhanh chóng vặn ra sau, đồng thời một chân đạp vào đầu gối của hắn khiến cho hắn quỳ mạnh xuống, đầu gối đập mạnh xuống nền đất tạo nên từng tiếng bang bang vang dội. Tên cầm đầu kia thét lên một tiếng đau đớn, hắn dường như cảm thấy cánh tay của mình đã bị vặn đứt, và quả thật Lâm Vũ đã làm như thế thật. Dám chạm vào cô, đáng chết.

Mấy tên đàn em xung quanh thấy tên cầm đầu kêu lên đau đớn, sững sờ một lúc rồi nhanh chóng bổ nhào đến tấn công Lâm Vũ, tạo thành một vòng trong bao quanh cô. Lâm Vũ đạp thêm một cú thật mạnh để tên cầm đầu kia nằm rạp hẳn xuống đất, chiếc lưỡi nhỏ vươn ra khẽ liếm đôi môi khô khốc, ánh mắt lạnh lùng quét một đám người đang chuẩn bị xông đến, cả người làm ra một tư thế chuẩn bị tiêu chuẩn. Tên yêu nghiệt vốn đang đứng xem kịch vui, nhìn một đám người chuẩn bị thực hiện một màn quần ẩu, có chút lo lắng định tiến lên giúp đỡ, nhưng ngay sau khi thấy động tác của cô thì đứng nguyên một chỗ, chăm chú quan sát.

Nếu như anh đoán không nhầm, tư thế kia chính là karate tiêu chuẩn, hơn nữa động tác chuẩn như vậy chắc chắc cấp bậc không thấp. Anh ta đoán không sai, Lâm Vu đúng là đã học Karate, nhưng không chỉ karate mà tản đả, quyền đạo,...đều có học qua, hơn nữa hiện tại cô cũng đã là đai đen karate, giải quyết những tên này tuyệt đối không thành vấn đề.

Cảm nhận một nắm đấm xé gió đi tới, Lâm Vũ nhanh như chớp lùi ra sau, nghiêng người tránh sang một phía rồi chộp lấy cổ tên kia, quay ngoắt một góc 180° rồi dùng lực, một cú quật vai đẹp mắt diễn ra nhanh gọn và hoàn hảo không có chút sơ hở. Lâm Vũ đạp lên lưng kẻ vừa ngã xuống, tiếp tục thực hiện một cú đá xoáy cao, một loạt các động tác được thực hiện chuyên nghiệp dứt khoát khiến cho tên yêu nghiệt đang đứng một chỗ cực kì ngạc nhiên. Trong khi mấy tên kia vô cùng chật vật chống đỡ thì Lâm Vũ lại cực kì nhàn nhã, trên mặt không chảy một giọt mồ hôi, rõ ràng là 8 người đánh một người, thế nhưng lại không thể động đến một sợi tóc của cô chứ đừng nói là hạ gục cô.

Lâm Vũ nhìn một đám người đang nằm la liệt trên đất, khuôn mặt lạnh lùng bước tới chỗ tên cầm đầu đã bị cô vặn gãy tay, ngồi xuống ngay bên cạnh, tay đặt lên gáy hắn, miệng nhỏ kề sát vào một bên tai của hắn, thấp giọng nói một câu sau đó liền đứng dậy, bỏ đi. Tên cầm đầu nhìn bóng lưng nhỏ nhắn của cô, đột nhiên cảm thấy lạnh hết cả sống lưng, nghĩ đến những lời cô vừa nói, trong lòng chực trào lên cảm giác sợ hãi, cảm giác sợ hãi chưa từng có lại tồn tại khi đối mặt với một nữ sinh thoạt nhìn vô cùng yếu đuối. Anh ta còn nhớ rõ cảm giác lúc đó, cảm giác một mảnh dao sắc nhọn trong kẽ tay của cô đặt ở gáy của anh, cảm giác mát lạnh của kim loại chạm vào da thịt, bên tai rõ ràng là giọng nói nhàn nhạt lanh lảnh lại có thể khiến anh ta tái mét cả mặt mày

" Quản tốt mồm của anh. Nếu như ngày mai tin ngày mai tin này truyền ra bên ngoài trường thì sẽ không chỉ là một cánh tay thôi đâu "

Có vẻ như anh ta đã thực sự chọc phải người không nên chọc rồi

Lâm Vũ nhặt túi táo đặt ở một bên xuống, chỉnh trang lại quần áo rồi chuẩn bị mở  cửa bước ra ngoài, ngay khi tay vừa chạm vào tay nắm cửa liền nghe thấy giọng nói vang lên phía sau

" Khoan đã. Bạn học, có thể cho mình biết tên được không"

Lâm Vũ lạnh nhạt quay đầu lại, lướt qua tên yêu nghiệt vừa cất giọng hỏi, đôi mắt sâi hút hồn đối diện với đôi mắt phượng hẹp dài của hắn, sau một khắc lại lạnh lùng mở cửa rời đi

Tên yêu nghiệt đứng nguyên một chỗ nhìn bóng lưng cô khuất sau cánh cửa, trong đầu chợt nghĩ thầm

" Đôi mắt của cô ấy.... thật đẹp"



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
10 thành viên đã gởi lời cảm ơn Trgtrgnd96 về bài viết trên: Bora, Violet12358, Yến khôi, bocap2510, cốm, lanc3, loi nguyen, meomeo1993, the and, yurii
     

Có bài mới 09.02.2015, 20:53
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 4
Thành viên cấp 4
 
Ngày tham gia: 16.04.2014, 16:26
Bài viết: 174
Được thanks: 430 lần
Điểm: 30.15
Có bài mới Chương 10 : Bắt gặp - Điểm: 36
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


@ngocbang : 2-3 ngày một chương nha nàng ^^
@cốm: sr nàng vì hôm qua không pót được ah :((

Chuyện trên sân thượng ngày hôm đó nhanh chóng bị Lâm Vũ vất ra sau đầu, quên đi không còn một mảnh, chỉ là cô không hề biết chuyện đó đã tạo được ấn tượng không thể nào quên đối với một số người. Do dạo trước bị gọi về trong kì nghỉ phép, vậy nên mấy ngày gần đâu Trình Hạo không giao cho cô bất kì công việc gì, Lâm Vũ cũng đặc biệt rảnh rỗi. Cô vẫn dành thời gian của mình để đến trường, đến bệnh viện, làm một số việc mình vẫn thường làm, tất nhiên thì thời gian ở trường chủ yếu là để... trốn học.

Lâm Vũ cảm thấy gần đây mình càng ngày càng trở nên lười biếng, số lần trốn học quả thực tăng vọt không đếm xuể. Thật ra thì cũng không thể trách cô được, thời tiết mùa thu dễ chịu lại thoải mái như vậy, quả thực là thời điểm hoàn hảo cho việc trốn học ngủ nướng, hơn nữa Lâm Vũ cũng cảm thấy các kiến thức mà các giáo sư giảng dạy trên lớp cô đều đã biết hoặc có thể tự đọc trong sách nên không do dự mà bỏ tiết, đương nhiên là vẫn đảm bảo duy trì thành tích như thường. Chỉ là lần này cô không ngủ ở trên sân thượng nữa, cũng không biết lúc nào lại có thể đột nhiên nhảy ra một đám người đánh ghen lung tung phá đám giấc ngủ của cô. Lần này chỗ cô chọn là một địa điểm quen thuộc khác, chính là trên một thân cây cổ thụ lớn ở sau khuôn viên trường. Khu vực này khá hoang vu nên đặc biệt vắng vẻ, ở đây còn có một cây cổ thụ đặc biệt lớn, tán cây rộng, từng cành cây cũng rất to lớn vững chãi. Chuyện leo cây đối với Lâm vũ quả thực chỉ như một bữa ăn sáng, cô nhanh chóng trèo lên một cành cây to nhất rồi tìm vị trí thoải mái nằm ngủ. Ở đây còn có một điểm tiện lợi là lá cây đặc biệt nhiều có thể che khuất người ngồi trên cao khi từ dưới nhìn lên, tất nhiên là chỉ khi người ở dưới không để ý kĩ.

Gió mùa thu thổi qua những chiếc lá nhỏ tạo nên những tiếng xào xạc nhẹ nhàng, chẳng mấy chốc mà người nào đó đã dần dần chìm vào giấc ngủ say.

"Học... học trưởng. Em... em.... em thích anh từ lâu lắm rồi....em... ngay từ lần đầu tiên nhìn thấy anh em đã thích anh... xin anh hãy nhận thư của em"

"Tôi không thể nhận được. Cô.."

"Anh đừng trả lời vội. Anh cứ đọc thư đi rồi hãy trả lời em.. em... em đợi anh"

Trình Hạo cầm phong thư trong tay, lại nhìn nữ sinh vừa mới chạy đi, khuôn mặt lạnh nhạt, nhét bức thư qua loa vào túi quần. Cũng không thể tùy tiện mà vứt ở đây được (=.= phũ vừa chứ ). Anh tựa vào một bên gốc cây, rút ra một điếu thuốc, châm lửa, hít sâu một hơi. Chuyện vừa rồi mỗi lần anh đến trường đều gặp, số phong thư anh vứt đi cho đến giờ cũng đã không thể đếm xuể, mặc dù lần nào anh cũng lạnh lùng từ chối.

Ánh mắt màu hổ phách mông lung giữa màn khói thuốc mơ hồ, khuôn mặt tuấn mĩ mờ mờ ảo ảo, không hiểu sao lại nhuốm một vẻ cô tịch man mác không thể che giấu. Mấy nữ sinh đó đều nói từ lần đầu tiên gặp đã thích anh, lần đầu tiên đã bị anh thu hút, như vậy... còn cô thì sao. Ở cùng với nhau 5 năm, cho đến tận bây giờ anh vẫn không hiểu, cô đối với anh rốt cuộc là cảm giác như thế nào? Từ khi cô 18 tuổi, cô liền muốn chuyển ra ngoài sống, mặc cho anh phản đối, mặc cho anh lo lắng không an tâm, anh chỉ biết âm thầm cười khổ.

Cũng vì chuyện đó, anh và cô cãi nhau một tuần liền, rồi đến cuối cùng lại là anh không chịu nổi mà đi làm hòa trước. Đúng vậy, ngay từ lúc ban đầu, cô đã nói với anh rằng mỗi người đều có một bí mật riêng, một cuộc sống riêng, cô bảo anh đừng cố tìm hiểu, đừng cố xen vào cuộc sống riêng của cô. Anh rốt cuộc cũng làm được, quan tâm cô, lo lắng cho cô, đóng vai một người anh trai tốt mặc cho cô có giấu diếm anh nhiều điều, cố gắng không khiến cho cô cảm thấy bị trói buộc. Cố gắng, anh không sợ, dù sao anh cũng đã quá quen với điều đó. Anh chỉ sợ những cố gắng ấy sau một thời gian dài cũng không để lại bất kỳ một kết quả gì, sợ rằng cho đến cuối cùng cô vẫn sẽ tìm cách đẩy anh ra xa.

Cách đây hai năm, cô vẫn luôn ở trong tầm mắt của anh, anh vẫn có thể nhìn thấy cô mỗi ngày. Không giống như bây giờ, anh cảm giác như khoảng cách giữa hai người ngày càng xa. Cô độc lập, mạnh mẽ, lại có chút bất cần, sự tự chủ có thể làm cho bất kì người đàn ông nào bị thu hút. Cô giống như một cơn gió đi đến bất định, không thuộc về bất kì ai, cũng... không thuộc về anh.Trình Hạo tự cười nhạo bản thân mình một phen, rốt cuộc từ khi nào anh lại trở nên ủy mị bất an như thế, lo được lo mất, vốn ban đầu luôn cho rằng chỉ cần có thể cứ như vậy ở bên cô là tốt rồi, không ngờ càng ngày bản thân anh lại càng trở nên tham lam như thế.

Mùi thuốc lá thoang thoảng trong không khí khiến Lâm Vũ tỉnh dậy, cô đặc biệt nhạy cảm với mùi thuốc lá, nhất là mùi thuốc với vị bạc hà nhẹ nhàng quen thuộc. Vài năm trước, anh cũng bắt đầu hút thuốc như vậy. Ba nuôi bắt anh tiếp quản sự nghiệp của ông, thứ nghề nghiệp mà anh không biết lấy một để bỏ lại đam mê thực sự, những phần mềm tin học cứng ngắc khô khan. Cũng vì việc đó mà ba và anh cãi nhau một trận lớn, ba bắt anh đăng kí học ngành quản trị kinh doanh trong khi anh lại muốn học công nghệ thông tin. Cô còn nhớ đêm đó, anh giận dữ đóng chặt cửa phòng mình, cho đến khi cô mở cửa bước vào lại chỉ thấy bóng dáng mơ hồ của anh dưới làn khói trắng, hương vị bạc hà quẩn quanh lan tỏa khắp căn phòng nhỏ.

Anh không giống như những cậu trai khác, đua đòi hút thuốc uống rượu từ khi còn học trung học, anh từng nói anh ghét mùi thuốc hăng hắc bám vào quần áo, ghét cái cảm giác người ta rít sâu từng hơi như thể chìm vào một thế giới khác. Ấy vậy mà đêm hôm đó, cô ngồi bên cạnh anh, anh ngồi tựa lưng vào tường, hút từ điếu này đến điếu khác, chậm rãi nói với cô " Vật nhỏ, bây giờ anh mới biết tại sao mấy người đó thích hút thuốc như vậy. Không phải vì nó ngon, mà vì... nó có khả năng khiến ta quên đi tất cả.. mâu thuẫn... khổ sở... quên hết đi"

Những từ cuối ấy từ miệng anh bật ra như một tiếng thở dài, hòa vào làn khói bay bổng trước mặt, từng vòng, từng vòng rồi nhanh chóng tan biến trong không gian. Cô cũng nhớ từ trước tới giờ chưa bao giờ thấy anh buồn như vậy, cũng nhớ mình đã giành lấy điếu thuốc trong tay anh như thế nào

"Đừng hút nữa. Anh đã hút nhiều lắm rồi"

Anh nhìn thấy điếu thuốc cũ trong tay cô, rút ra một điếu thuốc mới, châm lửa

" Vật nhỏ, đừng làm rộn. Để anh hút một chút"

" Được. Anh hút. Vậy em hút với anh"

Cô lấy điếu thuốc dở cho vào miệng, hút sâu một hơi, cảm giác xa lạ khiến cô bị sặc, nước mắt chảy ra, ho không ngừng. Anh hốt hoảng giành lấy điếu thuốc trong tay cô, nhanh chóng dập tắt, vừa bực vừa lo lắng vuốt lưng cho cô, miệng không ngừng quát lên

"Em làm gì vậy. Em hút cái gì chứ"

Ánh mắt cô quật cường nhìn anh, gạt tay anh ra, vẫn không ngừng ho khan, ho đến mức khuôn mặt cũng đỏ bừng. Anh nhìn thế mà đau lòng, lại lấy cho cô một ít nước, tiếp tục vỗ lưng cho cô

"Được. Được. Anh không hút. Anh không hút nữa. Mau, uống chút nước đi "

Cô không phải muốn tranh cãi với anh, chỉ là nhìn thấy chiếc gạt tàn đã đầy đầu lọc thuốc, cô quả thực vừa lo lại vừa đau lòng. Cô chủ động tiến đến ôm lấy anh, cằm tựa lên vai anh, giọng nói do bị sặc lại như có chút nghẹn ngào

" Anh hai, em biết anh buồn, em cũng không phải cấm anh hút thuốc. Chỉ là đừng hút nhiều, sẽ không tốt cho sức khỏe"

Anh thấy cô như vậy, sững người một chút rồi ôm chặt lấy cô, cô nghe thấy giọng nói của anh vang lên bên tai, hơi thở ấm áp nóng rực phun lên vành tai cô

" Được, tất cả đều nghe em"

Kể từ ngày đó anh không hút thuốc nữa, chỉ có những khi thực sự căng thẳng và áp lực mới hút một hai điếu, nhưng đều là lúc cô không có mặt, tính đến bây giờ cũng đã là một khoảng thời gian dài
...
"Ai"

Không cẩn thận chạm vào nhánh cây bên cạnh tạo nên tiếng xào xạc nho nhỏ, Trình Hạo từ bên dưới ngẩng đầu lên, hô một tiếng. Lâm Vũ cũng vừa mới tỉnh dậy, không phải cố ý, nghe thấy tiếng người hô lên thì suy nghĩ một chút rồi nhanh nhẹn từ trên cành cây nhảy xuống, sau khi nhìn thấy người đối diện thì cả hai đều giật mình. Trình Hạo thì giật mình vì không ngờ trên cây lại có người, nhất là khi trong lòng anh lại tưởng người đó đã chứng kiến bộ dáng của mình lúc tâm trạng không tốt, có cảm giác như bị người khác phát hiện ra bí mật của mình, cảm giác thật sự rất khó chịu. Còn Lâm Vũ thì chỉ đơn giản là giật mình khi phát hiện ra người bên dưới là Trình Hạo, sau đó lại có chút chột dạ mà kéo thấp vành mũ xuống, không dấu vết che khuất đi nửa khuôn mặt.

"Cô ở trên đó suốt từ nãy đến giờ? "

Trình Hạo nhìn cô gái đội mũ lưỡi trai trắng che đi nửa khuôn mặt, cặp kính dày cộp, một bộ dáng thường thường không có gì đặc biệt, liền mở miệng hỏi

" Tôi chỉ là nằm trên đó ngủ quên thôi, không phải cố ý, đi trước"

Lâm Vũ nhanh chóng cầm cặp sách rồi lách người qua Trình Hạo chạy đi mất, cho đến khi anh hồi hồn thì đã cô đã bỏ trốn mất dạng. Cô sợ ở một chỗ với anh lâu thì anh sẽ phát hiện ra điều gì đó, vậy nên cứ tìm cách chạy trốn trước đã. Trình Hạo nhìn bóng lưng vội vã của cô, mày kiếm nhíu lại. Sao anh lại cảm thấy bóng lưng này có chút quen mắt chứ.



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
6 thành viên đã gởi lời cảm ơn Trgtrgnd96 về bài viết trên: Bora, Smallgravity, Yến khôi, cốm, lanc3, yurii
     
Có bài mới 13.02.2015, 10:44
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 4
Thành viên cấp 4
 
Ngày tham gia: 16.04.2014, 16:26
Bài viết: 174
Được thanks: 430 lần
Điểm: 30.15
Có bài mới Chương 11 : Trầm uất - Điểm: 28
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Ta đã trở lại rồi đây  :-D

Lâm Vũ chạy trốn vội vàng, đến lúc cô định thần lại thì cũng đã ra chạy ra gần đến cổng trường, không khỏi vỗ ngực thở phào một hơi. Thật may quá, mọi lần cô đều tìm cách tránh anh thật xa, không ngờ lần này lại vô tình đụng mặt, cũng may anh không để ý nhiều mà phát hiện ra manh mối gì, nếu không cuộc sống đại học của cô coi như xong. Lâm Vũ quay mặt lại nhìn một chút, dù sao cũng đã trốn rồi, tiện thể ra ngoài dạo chơi một chút vậy.

Thật ra, cũng không phải Lâm Vũ hoàn toàn muốn giấu đi thân phận của mình như vậy, giấu hết đi tài năng để trở thành một người bình thường, lu mờ giữa biết bao người khác. Chỉ là trong suốt ba năm nay, việc đó đã dần dần trở thành một thói quen khó bỏ, chiếc mặt nạ cô đang đeo trên mặt cũng chính là thứ đã giúp cô thoát khỏi bóng ma tâm lý suốt vài năm về trước, là thứ đã giúp cô bước ra mà thoải mái đối diện với cuộc sống. Còn nhớ năm đó sau khi Trình Mục đưa cô trở về Trình gia, ông lo toan thu xếp xong xuôi mọi thứ cho mẹ mới đưa cô đến một trường trung học tốt nhất, học phí cao không cần phải nói, hơn nữa chất lượng giảng dạy cũng thuộc tốp đầu. Lúc đó Lâm Vũ cũng cảm thấy vui vẻ, thậm chí còn có chút háo hức, dù gì cô cũng chỉ là một đứa trẻ sinh trưởng tại vùng quê nghèo khó lạc hậu, cái gì cũng không biết; trước một môi trường mới mẻ như vậy, trong lòng háo hức cũng là chuyện đương nhiên. Chỉ là những ngày sau đó lại không giống như cô hằng mong đợi, thậm chí còn phát triển theo chiều hướng tiêu cực mà cô chưa hề nghĩ tới .

Xuất hiện với tư cách con gái của Trình gia, cô được tất cả những người trong lớp hân hoan chào đón, thậm chí còn có không biết bao nhiêu người đến ngỏ ý làm quen ngay từ buổi học đầu tiên. Chỉ là không hiểu sao khi nhìn thấy nụ cười của họ, Lâm Vũ không khỏi nhớ đến những người kia, những người mà cô đã coi như bạn tốt; họ ban đầu cũng như vậy, niềm nở và nồng nhiệt, sự nồng nhiệt khiến cô vui sướng đến mờ mắt. Còn ánh mắt của những người trước mặt, ngoài một phần nhỏ chân thành, lại có đến bao phần là nịnh nọt bợ đỡ, muốn thông qua cô mà lôi kéo quan hệ với Trình gia, cô không đoán, cũng không muốn đoán.

Sự giả tạo của họ khiến cô bài xích, và cứ thế, cô không nói chuyện với bất kì ai trong lớp, dần dần trở thành một đứa trẻ kiêu căng bị cả lớp ghét bỏ. Đương nhiên, bọn họ không thể hiện điều đó trước mặt cô, nói cách khác chính là do cái danh Trình tiểu thư có khả năng lợi dụng quá lớn khiến cho họ không dám thể hiện sự bất mãn trước mặt cô. Trước những điều đó, cô luôn giữ thái độ trầm mặc, đem việc học đặt lên hàng đầu, dù sao một điều kiện học tốt như vậy vẫn là thứ mà cô hằng mong ước, cô không muốn vì những chuyện lặt vặt xung quanh mà bỏ phí.

Thế nhưng vài ngày sau đó, không chỉ trong lớp mà khắp cả trường nổi lên một tin đồn, nói rằng cô vốn không phải là con gái ruột nhà họ Trình, chẳng qua chỉ là đứa trẻ dựa hơi mẹ mà bước vào cửa nhà giàu. Bọn họ nói mẹ là kẻ đê tiện, quyến rũ Trình thiếu, dùng mọi thủ đoạn để bước vào chân vào danh môn. Bọn họ nói cô chẳng qua là kẻ có xuất thân nghèo khó, mang trong mình dòng máu bẩn thỉu bần tiện không đáng để được học với họ. Bọn họ nói nhiều, còn nói rất nhiều thứ, mỗi ngày thêu dệt nên một câu chuyện sống động như thể họ là người chứng kiến tất cả, và đương nhiên, nhân vật phản diện trong những câu chuyện đó... vẫn là hai mẹ con cô.

Tin đồn nhanh chóng lan ra như làn sóng. Mỗi ngày Lâm Vũ đến trường đều nghe thấy những chuyện đó, họ xì xào trong lớp, nói sau lưng, thậm chí còn viết lên sách, lên ghế, lên cặp cô, chửi mắng cô thậm tệ. Thời gian đầu cô còn có thể giả câm giả điếc, duy trì vẻ mặt lạnh nhạt, thế nhưng càng về sau, mỗi lần đi qua bọn họ, cô lại chỉ biết cúi đầu xuống, cắm mặt đi về phía trước, đi nhanh ra khỏi trường. Thậm chí mỗi khi bước đi trên đường phố xa lạ, cô còn cảm thấy tất cả mọi người đang bàn tán xung quanh, nhìn vào cô chỉ chỉ chỏ chỏ. Dù sao cũng chỉ là một đưa trẻ mười mấy tuổi, dù có trưởng thành đến mấy, già dặn đến mấy đi chăng nữa cũng chỉ là một đứa trẻ mà thôi, cũng đau lòng, cũng  nhạy cảm, cũng dễ bị tổn thương.

Cũng từ đó, Lâm Vũ dần dần trở nên ghét trường học, nói đúng hơn, cô sợ cái nơi giống như địa ngục ấy, sợ những lời bàn tán của họ, sợ những cái cách họ nhìn cô giễu cợt rồi buông lời gièm pha. Cô nhiều lúc không hiểu, cô không làm gì sai, không tranh giành, không cướp đoạt, nếu đã như vậy, tại sao họ lại đối xử với cô như thế. Cô luôn cho rằng chỉ cần mình im lặng, họ sẽ không nói, không làm nữa, ấy thế nhưng họ vẫn tiếp tục nói, tiếp tục làm, tiếp tục cho mình quyền phân xét người khác khi thậm chí không hiểu rõ về họ. Những ngày sau đó, cô liền giả bệnh, dù trong lòng cô hiểu rõ rằng thân thể khỏe mạnh hơn ai hết, có chăng cũng chỉ là cách trốn tránh thực tại để bảo vệ trái tim không bị tổn thương. Cô nghỉ ốm suốt hai tuần liền, một mình ở nhà, nếu như không phải đến bệnh viện thăm mẹ cũng là ngày ngày ngồi trước đàn dương cầm mà thẫn thờ.

Ba nuôi không biết những chuyện xảy ra ở trường, cô cũng không muốn nói với ba. Một phần vì ba rất bận rộn, cô không muốn ông lo lắng, một phần khác là bản thân cô luôn cảm thấy dường như giữa cô và ba luôn có gì đó giống như là khoảng cách vô hình không thể xóa bỏ. Chuyện tình cờ gặp được ba, được ba nhận nuôi, được ba giúp đỡ, cho đến tận bây giờ giống như là một giấc mơ, một giấc mơ đẹp đẽ đến mức không chân thực. Còn người kia nữa, người mà cô đáng nhẽ nên gọi một tiếng anh trai nuôi, rõ ràng anh cười với cô, nhưng không hiểu sao cô cảm thấy ánh mắt anh nhìn cô rất lạnh, rất đáng sợ, nhàn nhạt xa cách khiến cho cô không dám đến gần. Nghĩ đến những chuyện mà mình gặp phải, lại nghĩ đến những người mình có thể sẻ chia, trong đầu óc lại hoàn toàn trống rỗng, quả thực là quá mức bi ai.

Một thời gian sau đó, ba nuôi đi công tác trở về, phát hiện ra cô ngồi co ro bên cửa sổ. Cô nhớ lúc đó ba hỏi cô nhiều điều, về việc học của cô, về sức khỏe của cô, rất nhiều, rất nhiều những điều khác nữa. Cô cũng nhớ lúc đó nước mắt chợt trào ra bị cô cố kìm lại, yếu ớt nói với ba " Con không muốn đến trường nữa". Ba nuôi không nói gì, im lặng một lúc sau đó liền gật đầu đồng ý. Từ ngày đó, cô không đến trường nữa, ba nuôi thuê người đến dạy học cho cô, tất cả đều là những giáo sư ở nước ngoài. Cô học đàn, học hát, học vẽ tranh, học võ, học tất cả những gì ngày xưa cô đã từng muốn học, dùng thời gian bận rộn để quên đi nỗi cô đơn lúc rảnh rỗi. Dần dần, cô trở thành một bông hoa trong nhà kính được nuôi dưỡng cẩn thận, cô nói ít đi, im lặng nhiều hơn, cũng không còn vô tư cười đùa như trước nữa. Lúc đó, cô đã từng nghĩ rằng mình sẽ mãi như vậy, ngày ngày chỉ có hai điểm đến là bệnh viện và nhà, không đi chơi, không giao lưu với ai, thậm chí có lần ba nuôi còn mời bác sĩ đến khám cho cô, sợ cô bị trầm uất, đến bản thân cô cũng cảm thấy có khi mình sẽ trở thành người như vậy.

Chương sau nói về Trình đại ca của chúng ta và quá khứ của hai người nha :33


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
5 thành viên đã gởi lời cảm ơn Trgtrgnd96 về bài viết trên: Bora, Smallgravity, cốm, lanc3, yurii
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 72 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: dngan283, Izzel, MSN [Bot], Myliinh, Nhungtran303, xiwai, ú nu ú nù và 402 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:



Đề tài nổi bật 
1 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ vô song - Bạch Sắc Hồ Điệp

1 ... 120, 121, 122

2 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 207, 208, 209

3 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 99, 100, 101

4 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

5 • [Huyền huyễn] Tam sinh tam thế Chẩm Thượng Thư - Đường Thất Công Tử

1 ... 41, 42, 43

6 • [Xuyên không - Trùng sinh] Công chúa thành vương phi - Tiếu Dương

1 ... 76, 77, 78

7 • [Cổ đại - Trùng sinh] Hai kiếp làm sủng phi - Vu Tâm Yên

1 ... 33, 34, 35

8 • [Hiện đại - Trọng sinh] Nỗi lòng hoa tầm gửi - Thập Lục Nguyệt Tây Qua

1 ... 23, 24, 25

9 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128

10 • [Cổ đại] Thịnh sủng - Cống Trà

1 ... 52, 53, 54

11 • [Xuyên không - Dị giới] Tà phượng nghịch thiên - Băng Y Khả Khả

1 ... 147, 148, 149

12 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 199, 200, 201

13 • [Hiện đại - Trùng sinh] Đêm trước ly hôn - Thiên Sơn Hồng Diệp

1 ... 32, 33, 34

14 • [Hiện đại] Yêu trong đau khổ - Hồ Ly

1 ... 35, 36, 37

15 • [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp

1 ... 161, 162, 163

16 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

17 • [Cổ đại] Sổ tay tiến hóa thành yêu hậu - Ninh Dung Huyên

1 ... 28, 29, 30

18 • [Xuyên không - Dị thế] Thiên tài cuồng phi - Băng Y Khả Khả

1 ... 85, 86, 87

19 • [Hiện đại] Nhân gian hoan hỉ - Tùy Hầu Châu

1 ... 29, 30, 31

20 • [Hiện đại] Quay lại mỉm cười bắt đầu JQ - Đông Bôn Tây Cố

1 ... 53, 54, 55



Shop - Đấu giá: Quí Rùa vừa đặt giá 285 điểm để mua Bé nấm nhún nhảy
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 370 điểm để mua Mashimaro tim trên trán
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 409 điểm để mua Mashi mở quà
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 400 điểm để mua Cặp đôi hamster
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 743 điểm để mua Mèo tặng bông
Shop - Đấu giá: Gà con tắm nắng vừa đặt giá 224 điểm để mua Ice Cream
Shop - Đấu giá: Gà con tắm nắng vừa đặt giá 210 điểm để mua Bảng khen thưởng
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 325 điểm để mua Xe hơi màu đỏ
Shop - Đấu giá: Lily_Carlos vừa đặt giá 511 điểm để mua Hamster màu cam
Shop - Đấu giá: Lily_Carlos vừa đặt giá 289 điểm để mua Hằng Nga
Shop - Đấu giá: Lily_Carlos vừa đặt giá 336 điểm để mua Thiên thần mây
Shop - Đấu giá: Lily_Carlos vừa đặt giá 480 điểm để mua Bé hoa sen
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 347 điểm để mua Đá Peridot
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 334 điểm để mua Hổ trắng
Ám Dạ Sắc: acc cũ bay màu thì hơ to đăng nhập lại ạ???
nguyenyen123: daxinco việt nam
nguyenyen123: vào hộ với ạ
nguyenyen123: cảm ơn
nguyenyen123: ok
Shop - Đấu giá: Quí Rùa vừa đặt giá 556 điểm để mua Song Ngư Nam
Shop - Đấu giá: Đào Sindy vừa đặt giá 393 điểm để mua Bé xích đu
Đào Sindy: khi ấn vô đăng đặt pic cho dễ.
Gà con tắm nắng: Trên máy tính thì có chữ edit ở góc phải màn hình, còn điện thoại là dấu cài đặt nhé cậu.
Shop - Đấu giá: cò lười vừa đặt giá 274 điểm để mua Bé tím 2
Shop - Đấu giá: Tra172 vừa đặt giá 209 điểm để mua Tivi tình yêu
Shop - Đấu giá: Tra172 vừa đặt giá 320 điểm để mua Bí xinh
Shop - Đấu giá: Tra172 vừa đặt giá 227 điểm để mua Teddy trắng
Shop - Đấu giá: Tra172 vừa đặt giá 216 điểm để mua Thỏ mi gió
Tiêu chấm muối ớt: tớ đang tập tành edit, mới đăng truyện nhưng thấy truyện mình đăng có phong cách lại quá ai biết cách sửa ở chỗ nào không ạ
Chung nguyên: Thanks nhé

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.